Jump to content




2015.07.10: AL101-1-008 Hoa Hồng Cài Áo - Trà Vinh
2015.04.04: Cắm trại mùa xuân - Đảo Kê Gà
2015.02.06: Thông báo thay đổi nhân sự AL tại Việt Nam
2014.12.14: Ước Mơ Thiên Thần 005 - Bình Dương
2014.06.13: Diễn đàn phụ Điện Ảnh và Kỹ Thuật tạm thời ngưng hoạt động.
THÔNG BÁO



Toggle shoutbox Shoutbox Open the Shoutbox in a popup

ThanhNhan : (04.09 04:32) zìa zôùi topteo thoâi
ThanhNhan : (04.09 03:34) ola
mokatori : (04.09 01:37) alo alo
PhuongAN : (03.09 22:21) (:| (:| (:| (:|
PhuongAN : (03.09 22:21) Không vui
ThanhNhan : (03.09 21:58) nude đi cho mát
Fruit_n_Yogurt : (03.09 21:28) nong gan chit'
ThanhNhan : (03.09 21:20) ngày nào yo buồn là có bão
ThanhNhan : (03.09 21:20) yo buồn là bình thường
Fruit_n_Yogurt : (03.09 21:18) buồn như chưa từng buồn
Fruit_n_Yogurt : (03.09 21:18) (:| (:| (:| (:|
ThanhNhan : (03.09 21:14) how you
Fruit_n_Yogurt : (03.09 21:02) morrning
ThanhNhan : (03.09 20:54) good morning
Fruit_n_Yogurt : (03.09 19:41) bun``````````` qa' ha````
Fruit_n_Yogurt : (03.09 19:36) :give_rose: :give_rose: :give_rose: :give_rose:
Fruit_n_Yogurt : (03.09 19:28) =(( =(( =(( =((
meomatmam : (03.09 19:12) (:| (:| (:| (:|
Fruit_n_Yogurt : (03.09 18:36) Hahahah lol
.Annie. : (03.09 14:13) Alo dừa khô lên giá ai có Yo đi đổi dừa khô

Toggle %s Tin Tức Từ Thiện

Hãy Vào Tham Gia

Toggle %s AL Article

Xem Tất Cả

Toggle %s Trạng Thái Mới

sammie%s's Photo
sammie

Today, 02:35 AM Reply (1)

Tớ yêu cậu như Songoku yêu Chi-Chi, Krilin yêu Poc, Shinichi y
eyes171%s's Photo
eyes171

Yesterday, 11:21 PM Reply (1)

có buồn, có vui thì cũng vậy ! Thôi ta "ráng vui" cho qua m
Lustism%s's Photo
Lustism

Yesterday, 10:31 PM Reply (0)

La vita è bella :)...
Mia6886%s's Photo
Mia6886

Yesterday, 10:11 PM Reply (0)

Tình yêu= Làm tình + yêu.
Gia.Linh%s's Photo
Gia.Linh

Yesterday, 10:04 PM Reply (2)

Trời quươ seo mè xuống sức quá dzầy nè??? @.@
tamleeBFF%s's Photo
tamleeBFF

Yesterday, 07:54 PM Reply (0)

có khi ta trộm gió trời,để lồng vào tóc như thời còn
cophailayeu%s's Photo
cophailayeu

Yesterday, 06:04 PM Reply (0)

Chỉ là muốn nghe ai đó nói "mãi mãi không bao giờ trở v
JJBui%s's Photo
JJBui

Yesterday, 04:25 AM Reply (0)

[Thấy lắm lúc lòng mình nhẹ nhiều khi. Muốn ném hết t

Toggle %s Ủng Hộ Quỹ AL


Toggle %s Facebook

Toggle %s [Hệ Liệt] Xin hãy lắng nghe con tim tôi.

Posted By:  ZanSumi @ 28 Aug 15 - 02:51 PM

11902264_1169315896418687_57283417457217

 

 

 

[Hệ liệt] Xin hãy lắng nghe con tim tôi.

 

 

 

 

Văn án:

Au: Vô Ưu Tử. Nick: Zansumi./ Zan.

Link Wattpad: https://www.wattpad.com/user/zansumi

 

Tổng hợp truyện ngắn do ta tự viết.

Có thể văn phong trong các đoản văn sẽ thay đổi liên tục.

Có thể là hiện đại cũng có thể là cổ đại.

Có thể hài hước, cũng sẽ có bi thương,

Có một số truyện sẽ là nữ cải nam trang.

Có khi chỉ là đôi dòng tâm sự.

 

Nói chung, là những cái lặt vặt ta thường viết. Bỏ vào đây hết.

 

Mỗi câu truyện, mỗi dòng chữ cũng là một thứ tâm huyết. Nếu thích, xin mời theo dõi thường xuyên hoặc để lại một lời bình để động viên ta. Không thích, cũng xin đừng nói lời chê bai, ta sẽ đau lòng. Có hảo ý muốn đóng góp hay cho ta một lời khuyên chân thành, ta sẽ rất vui vẻ đón nhận. Rất cám ơn các ngươi đã xem qua. Đa tạ.

Hạ bút,

Vô Ưu Tử.

 

 

Câu chuyện số 1: Tình yêu ngày mưa.

 

phuban.jpg

 

 

 

 

Tôi, chỉ là một nữ sinh trung học bình thường, ở trong lớp may ra còn được xem là đẹp gái nhưng ở nơi đông người mà nói, tôi bất quá là một cái dễ nhìn mà thôi.

 

 

 

Hằng ngày nghe men theo hàng cây xanh trên con đường đến trường tôi điều chú ý một người, đó là chị - Trần Thanh Lan. Chị học trên tôi một khóa, là cấp cuổi rồi. Tôi luôn luôn không rời mắt được chị, dáng người cao ráo, mái dài suông mượt đến tận eo, gương mặt thanh tú với chiếc gọng kính đen đầy vẻ tri thức đó luôn luôn thu hút ánh nhìn của các chàng trai khác.

Tôi không phải con trai nhưng cũng bị thu hút.

 

Nhớ hôm lần đầu gặp chị sau biết bao ngày nhìn trộm, đó là một ngày mưa to, không mang theo dù cũng chẳng có áo mưa, áo dài trắng thướt tha thì làm sao mà dám dầm mưa đây? Bọn con trai thì có vẻ hâm hở lắm, chỉ đợi mấy cô em chạy ra dầm mưa là được một phen rửa mắt. Tôi làm sao mà không biết cái bản tính dâm dê của bọn họ chứ? Có một thằng bạn thân để làm gì cơ chứ?

Tôi chán nản nghĩ tới mấy câu truyện hài hước của thằng bạn, rồi nhìn hạt mưa rơi ti tít đến mà buồn nao cả lòng. Đứng ở cái nơi quỷ quái này thì thà về nhà nằm ườn trên ghế salon mà xem phim ‘cô dâu tám tuổi’ còn thú vị hơn.

 

Đang buồn thấy mấy ngàn vì sao giữa ban ngày thì tôi gặp chị. Chị đứng cạnh bên tôi khi tôi nhìn tôi chầm chầm từ nãy đến giờ mà tôi nào hay biết. Đến khi giai nhân mở miệng nói tôi mới kịp chú ý đến nhưng mà cũng nhớ ra nổi chị nói với tôi cái gì, thấy tôi ấp a ấp úng thì chị cười cười rồi bảo: “Mình có đem theo dù, lại dư một cái áo mưa, đằng ấy không ngại thì mặt áo về của mình về. Nhà mình gần, chỉ cần đi bộ về là được, nên không cần áo mưa.”

Nghe thấy vậy tôi mừng như bắt được vàng ấy chứ nhưng mà ngại, dù sao lần đầu gặp người ta, con gái con lưa, ai mà sổ sàng như vậy chứ, thế nên tôi khéo léo từ chối mấy cái. Chị cũng hiểu ý liền cười duyên khuyên tôi đừng ngại. Phút chóc trong mắt tôi cả người chị như tỏa sáng, trong lòng thì kêu gào: ‘Bồ tát, đúng là bồ tát!’

 

Chị đưa tôi áo mưa, rồi vẫy tay chào tôi, sao đó bung dù ra và bước đi trong mưa, áo dài chị thướt tha, cây dù màu hồng nhạt trong thật xinh xắn, tựa như một cô công chúa vậy. Lúc ấy tôi nhìn theo dáng chị rất lâu, trong lòng miên mang suy nghĩ: ‘Từ xa nhìn thấy cao thật, nào ngờ mang giầy cao gót cả mười phần mà còn lùn hơn mình!’ Bất quá nổi niềm này tôi vẫn giữ trong lòng, sau này thân hơn cũng không dám nói.

 

Sáng hôm sau, tôi lợi dụng việc đem áo mưa đi trả mà chạy đến tận lớp chị. Có người thấy tôi thấp thỏm ngoài cửa lớp liền hỏi: “Bé gái, đến tìm thằng nào đấy?” Là giọng của một chị cao to, vẻ mặt đúng hung hẳn nói.

Tôi thấy cũng hơi sợ, lại cảm giác bị nhiều người nhìn nên hai má cũng thấy nóng lên, lỗ tai cũng hơi nhiệt, miệng thì ấp a ấp úng chẳng thành lời. Thấy tôi bộ dáng như vậy, chị kia lại la lên: “Ấy chết! Bé gái, không phải đến tỏ tình chứ! Còn cầm theo cả quà đây này! Thằng nào phúc đức dữ, mau ra đây nhận hàng!”

 

Thấy chị la lên như vậy tôi mặt đỏ như đèn báo hiệu, thầm nghĩ độn thổ một phát luôn cho xong. Đúng lúc này thì bồ tát tới, chị mở miệng hỏi tôi: “Em đến đây tìm chị à?”

Tôi đứng đây cũng được mười lăm phút, lại bị chị ‘bự’ kia trêu gọi hai ba câu nên hầu như cả lớp chị đều đang chú ý tôi, chị không thấy mới là lạ. Thấy chị đi ra, tôi mừng quá đổi, đỡ phải giải thích, chỉ muốn mau mau trả chị cái áo mưa rồi chạy nhanh nhanh khỏi chốn này mà thôi, vì vậy tôi lấy hết cam đảm hét: “Cái này... cái này em đưa chị!” Sau đó hai tay dâng lên cái túi xách bằng giấy họa tiếc hoa hèo lên đưa chị.... trong đó là cái áo mưa hôm qua chị cho tôi mượn.

Chị ‘bự’ kia thấy vậy lại la lên: “Ụ ôi! Thì ra không phải kiếm thằng nào, là tỏ tình với mày hả Lan!”

Chị nghe vậy cũng lúng túng, mặt mũi cũng hồng hồng lên, quát nhẹ: “Bậy! thật ra...”

Chưa để chị nói thì không biết cọng gân nào trong não dựt bậy mà tôi liền nói: “Em... em.. cái đó... đây là số điện thoại của em, có gì liên lạc em nha!” Sao khi đưa ra tờ giấy có nghi tên họ và số điện thoại của mình thì tôi không dám nhìn chị nữa mà chạy thục mạng về lớp.

 

Nghe đâu sao lưng có nhiều tiếng thét ầm ỉ:

“Trời ơi, Hoa khôi lớp có đứa tỏ tình kìa!”

“Eo ơi, tụi bây thông đồng nhau khi nào?

“Tiếc, em kia xinh phết!”

“Lan ơi là Lan, thích gái sao không thích tao?!”

.

.

.

 

Đó là chuyện rất lâu về trước, về lần đầu gặp chị. Sau này thân rồi, chị hỏi: “Sao lúc đó em có can đảm tỏ tình với chị vậy?”

Tôi trợn tròn mắt trả lời: “Có tỏ tình đâu!”

“Vậy đưa SĐT làm cái quỷ gì?”

“Có gì sau này quen biết rồi mà bị mắc mưa thì gọi cho chị a!”

“Cút!”

 

 

 

====================================================================================

 

Tôi tên là Trần Thanh Lan, học sinh năm cuối của trường trung học. Tôi... Thích con gái.

 

Điều này tôi chẳng dám nói cùng ai. Tôi không biết như vậy có đúng không, bởi vì tôi chỉ mới phát hiện tình cảm này ở nữa năm trước mà thôi.

 

Tôi tương tư một cô gái, nhỏ hơn tôi một khóa. Là một cô gái rất sáng sủa, có một nụ cười tỏa nắng, tôi không biết vì sao mình lại chú ý em ấy. Chỉ biết rằng trong lúc vô tình nhìn thấy em ấy trổ tài đánh bóng bàn trong hội thao của trường mà bị thu hút. Cái cách em ấy đánh bóng, cách em ấy lao mồ hôi trên má, cái cách vui vẻ đập tay với bạn bè khi chiến thằng, rồi nụ cười đầy hào sảng ấy làm tôi chú ý đến.

 

Sau đó, tôi biết chúng tôi chung đường đến trường, nên tôi thường hay nhìn trộm em. Cứ mỗi lần em xuất hiện là lòng tôi lại nao nao. mái tóc hình chiếc lá xỏa ngang lưng bay trong gió đầy phóng túng, gương mặt thanh thoát ưa nhìn cùng với nụ cười của tuổi trẻ đó cứ len lỗi mãi trong tâm trí.

Dần dần thì tôi biết, tôi tương tư em rồi. Yêu một người con gái.

 

.

 

Làm sao đây? Làm sao có thể gặp được em, khiến em phải lắng nghe trái tim này tâm sự? Tình yêu này tôi phải giải bày cùng ai? Tôi không biết làm cách nào để liên lạc hay làm quen với em, chỉ có thể đem nổi niềm ấp ủ trong từng giấc mơ. Thầm nghĩ sau này tốt nghiệp không gặp được em thì cảm tình này hẳn cũng phai nhòa. Nhưng con tim cứ âm ỉ đau như nhắc nhở cho tôi biết là việc này thực khó khăn biết bao nhiêu, làm sao cam tâm để một cuộc tình thanh xuân cứ như vậy qua đi chứ? Tan vỡ ngay khi chưa hình thành?

 

 

 

Tôi do dự rất nhiều, rồi lên biết bao nhiêu kế hoạch để làm quen với em nhưng chưa có can đảm thực hiện. Cho đến ngày hôm đó, thì mong ước bao lâu nay cũng thành hiện thực.

 

Em chán nản đứng tựa lưng vào tường, ánh mắt xa xăm như đang suy nghĩ điều gì, rồi một cơn gió lạnh thổi qua, hất bay tóc em ra sau mà em cũng không màng đến, ánh mắt chỉ miên mang buồn. Tôi chợt cảm thấy trong lòng cũng buồn theo, một cô gái hiếu động và tươi trẻ như em sau lại cũng có lúc u buồn như vậy chứ? Là em gặp phải khó khăn gì hay là ai làm em buồn?

 

Tôi lơ lững trong dòng suy nghĩ của mình thì đột nhìn thấy ánh mắt đen lây lấy ấy nhìn sâu vào mắt tôi. Tôi cố gắng thuyết phục chính mình đừng bối rồi, ngăn lại con tim đang đập liên hồi mà nhẹ nhàng cười nói: "Mình có đem theo dù, lại dư một cái áo mưa, đằng ấy không ngại thì mặt áo về của mình về. Nhà mình gần, chỉ cần đi bộ về là được, nên không cần áo mưa."

 

Tôi không biết mình nói thế có đường đột không? Hay em có nghĩ tôi sổ sàng quá không? Nhưng thấy em lúng túng hết sức muốn nhận lại còn ngại thì tôi mới yên tâm mà cưới bảo em nhận đi, đừng ngại. Em cuối đầu cám ơn tôi rồi hứa sẽ đem trả vào sáng mai.

 

Tôi cười bảo tôi sẽ chờ em trả, không cần phải gắp rồi giả bộ ung dung mà bật dù lên bước đi trong mưa.

Ở trong mưa tôi cố gắng đi sao cho thật thướt tha, yểu điệu, thật xinh đẹp để thầm mong lưu lại trong tâm trí em một hình ảnh tốt đẹp.

 

.

 

Đêm đó tôi ở trên giường nôn nao không dứt, không biết ngày mai nên nói gì, không biết làm sao xin được số điện thoại của em nhỉ? Làm sao có thể thân hơn với em đây? Biết bao suy nghĩ quấn chặt trong tim, trong lòng thì không ngừng mong mỏi ngày mai mau đến.

 

.

 

Hôm sau, cuối cùng em đến thật, còn bị con Diễm chọc cho một trận. Lúc thấy em vừa lúng túng vừa ngượng ngùng như sắp độn thổ tới nơi thì tôi cũng nhịn được mà ra giải vây giúp em, trong lòng thầm khen em sao mà đáng yêu quá.

 

Mọi việc lúc ấy diễn ra quá nhanh khiến tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra thì em đã chạy mất rồi.

 

Ngày hôm đó tôi bị bọn bạn dồn ép tra hỏi về em mà trong lòng cứ như lâng lâng.

Thì ra... Em cũng yêu tôi!

 


Comments: 0 Read

Toggle %s [18+] kết thúc hoàn hảo

Posted By:  late @ 05 Aug 15 - 05:14 AM
Bạn gái hay đẩy mình ra những lúc nàng lên đỉnh. Mình thì lại muốn có một kết thúc thật hoàn hảo, nhưng 'vật tay' với nàng rất mệt nên thường buông xuôi cho nàng đẩy ra. Mình cảm thấy k thoả mãn cho lắm vì cảm giác k trọn vẹn. Mình muốn hỏi lúc kết thúc nên làm thế nào. Có ai có kinh nghiệm chia sẻ cho mình biết với. Cám ơn nhiều :D

Comments: 6 Read

Toggle %s [18+] Chúng ta làm gì sau khi làm tình?

Posted By:  Sel @ 24 Jul 15 - 10:05 PM

Tôi vào diễn đàn AL này, thấy rằng có rất rất nhiều truyện hay, các bạn trên diễn đàn này viết truyện hay và chất lượng hơn hẳn những diễn đàn khác dành cho lesbian, nhưng hình như hơi ít chủ đề về sex. Thực ra nói về chuyện này, đa phần mọi người là ngại, ngại bàn luận, ngại trao đổi hoặc là ngại cái khỉ gió gì đó mà tôi cũng ko thể biết hết được, nhưng ai ngại thì ngại, tôi chẳng ngại, tôi thích xồng xộc lao thẳng vào sex, lột trần nó ra một cách trần trụi nhất rồi vứt nó ra ngoài, chỉ đơn giản là tôi thích nói về những điều mà người khác ngại nói, biết làm sao được, kiểu thế rồi mà *nhún vai*

 

Cách đây vài năm trước, tôi đã có lần ngồi nói chuyện với bạn bè về chủ đề “Chúng ta làm gì sau khi làm tình”, tôi chỉ đơn giản là thắc mắc mọi người sẽ làm gì.

 

Rất nhiều người nghĩ rằng sau khi làm tình thì ai cũng muốn lăn ra ngủ, thực ra thì cũng chẳng sai đâu, nhưng mà tôi thì thích những chuyện ngọt ngào sau khi làm tình. Bởi vì sao? Bởi vì cô ấy là người con gái tôi yêu, là người con gái tôi nâng niu chứ không phải là một cô gái làng chơi hay là người tình một đêm nào đó. Đã đưa nàng lên đỉnh thì tôi cũng muốn nhẹ nhàng để đưa nàng xuống.

 

Tôi muốn sau khi kết thúc cuộc yêu, tôi cứ muốn nude như vậy mà ôm chặt lấy người yêu tôi. Cái cảm giác được người mình yêu thì thầm bên tai vào lúc đấy, tôi thề, đó là một cảm giác gây nghiện, bất luận cô ấy nói gì, nhưng âm thanh vào lúc đấy làm tôi cảm thấy có lẽ chúng tôi thật sự sinh ra là để dành cho nhau. Và cả cái cách rót vào tai nhau những lời  ngọt ngào, nếu như không muốn làm tình thêm lần nữa thì chúng tôi cần phải hết sức cẩn thận trong cái cách chúng tôi rót mật vào tai nhau. Tôi cực kỳ ghét việc làm tình xong vội vàng mặc quần áo lại, hoặc vội vàng đi tắm rồi bỏ mặc cô ấy trên giường, ít nhất nếu quá vội vàng không thể mặc được đồ lại cho cô ấy thì hãy nán lại ít phút để ôm, để hôn người mình yêu, để cô ấy cảm nhận được tình cảm mà bạn đang dành cho cô ấy ấm áp như thế nào.

 

Tôi thích cái cách cô ấy mặc đồ của tôi rồi ngắm mình trước gương. Lí do tôi luôn yêu những cô gái nhỏ bé kém hơn mình cả chục centimet là thế, là được ngắm nhìn cô ấy thích thú trong những bộ độ dài rộng của mình và cười tít mắt, là được thấy cảm giác cô ấy luôn nhỏ bé so với mình, để có cảm giác mình chỉ cần vòng một tay thôi là có thể ôm được cô ấy trọn vẹn. Và riêng với người yêu tôi, một việc nữa mà cô ấy làm sau lúc đó là chơi với mèo, hẳn 3 con, cái cách cô ấy ngồi chơi và cười thích thú làm tôi cảm thấy tôi-yêu-tất-cả-mọi-thứ thuộc-về-cô-ấy.

 

Có lẽ, việc làm gì sau khi làm tình của tôi cũng chỉ dừng lại ở mức thế này. Còn bạn, bạn như thế nào nhỉ, nếu không ngại, hãy chia sẻ cho chúng tôi biết. Ở chủ đề sau, có thể tôi sẽ đề cập đến việc “Chúng ta làm gì trong lúc làm tình” một cách trần trụi hơn nữa, để có thể thấy rằng sex là một trong những điều tuyệt vời nhất mà tạo hóa ban tặng cho chúng ta.

 

 

 

 

 


Comments: 31 Read

Toggle %s [M] Her story

Posted By:  hellangel97 @ 24 Jul 15 - 08:14 AM

              Her story

                 

Author: Willie Farron / Izayoi no Tsuki

 
Catelogy: Drama, Mature, Sci-fi, Crime, Yuri
 
 
Status: Oneshot
 
Rating: M
 
                 

  Summary :"Chị có tin vào định mệnh không? Em thì có đấy. Vì chị chính là định mệnh của đời em, Athena."

 
  Note: Truyện được viết trên ngôi của Jane. Tất cả các sự kiện trong oneshot này xảy ra song song trong Range: Civil war, kể từ lúc trước khi Jane gặp Athena cho đến khi gặp mặt, yêu và hứa hôn, rồi bỏ đi (trước sự kiện trong Range.)
 
 Warning: Truyện có rape scene đấy, tôi nói thật không đùa hay câu view đâu.
 
                            ..........
 
Tôi biết mình là gì, một sản phẩm sinh ra trong phòng thí nghiệm. Một sản phẩm hoàn hảo từ gen trội của hai ông bố của tôi. Tôi khác những đứa trẻ khác, không phải khác vì tôi sinh ra từ phòng thí nghiệm thay vì từ bụng mẹ. Những cặp đôi gia đình đồng tính nam vẫn có con mang hệ gen của họ, những đứa trẻ ấy vẫn được sinh ra từ phóng thí nghiệm như tôi, nhưng chúng hoàn toàn khác tôi. Lí do đơn giản nhất là vì tôi sinh ra không phải vì tình yêu. Tôi chỉ là một sản phẩm hoàn hảo, không hơn không kém. Tôi được tạo ra chỉ vì một mục đích duy nhất - thế hệ thứ hai của tổ chức, mà tôi là đứa duy nhất đạt đủ điều kiện để gọi là thế hệ thứ hai.
 
Tôi vẫn nhớ khi mình còn bé, mỗi khi đạt được điểm cao trong một môn học nào đó là tôi thường khoe với hai ông bố của mình. Nhưng đáp lại tôi chỉ là cái nhìn trống rỗng đến vô hồn, giống như họ mong chờ cái gì đó to lớn hơn từ tôi chứ không phải những con điểm cao sáo rỗng mà tôi có thể đạt được một cách dễ dàng. Dù cái tôi muốn chỉ là một lời khen ngợi, dù là giả tạo cũng được, để minh chứng rằng tôi thực sự tồn tại, rằng cái tên Jane Williams thực sự có nghĩa chứ không phải chỉ là cái tên bừa bãi họ đặt cho. Tôi chỉ muốn được thừa nhận, dù là một lần duy nhất trong đời thôi, tôi muốn được thừa nhận. Đó là khi tôi không biết cái tên Jane Williams có ý nghĩa thế nào với tổ chức.
 
 
 Mãi tận sau này, khi tầm lên bảy tôi mới biết tên tôi được đặt theo tên một người con gái nổi tiếng ở đây. Một người con gái luôn cười, thân thiện với mọi người và thông minh. Dù có đang giết người đi chăng nữa cô ta vẫn cười, sản phẩm hoàn hảo thế hệ đầu tiên. Khi nhìn di ảnh của cô ta là tôi có thể nhận ra, đấy chính là gương mặt của tôi, mái tóc trắng bạch kim, chỉ khác là đôi mắt không phải màu đỏ như tôi thôi. Gen của tôi vẫn khác cô ta để mọi người hiểu rằng tôi là thế hệ thứ hai, chứ không phải thế hệ đầu. Vì khi tôi được nuôi tạo ra, tổ chức đã bước đến giai đoạn suy tàn rồi. Họ muốn vực dậy thời hoàng kim của mình, cái thời bất kì ai nghe đến tên tổ chức thì luôn rùng mình kính sợ chứ không phải như bây giờ, mọi người đều cười khẩy "cái thời đó đã qua rồi." Chúng ta chỉ đang cố níu kéo thời vàng son mà quên mất rằng vạn vật đều vận chuyển, có sinh ắt có diệt. Nhưng không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận rằng lẽ hiển nhiên ấy đâu.
                 

  Tôi thay đổi, còn gì ngu xuẩn và bạc nhược hơn khi thay đổi chính bản thân mình để được kẻ khác chấp nhận. Lúc đó tôi chỉ thèm khát được chấp nhận.

 
 Tôi cười nhiều hơn, những nụ cười giả tạo, tôi chưa từng cười thực sự dù chỉ một lần. Tôi cố gắng giỏi giang hơn trong nhiều lĩnh vực. Luôn đẩy cơ thể đến giới hạn mỗi khi vận động, nếu tôi không làm thế, nếu tôi chấp nhận thực tại này thì tôi sẽ không bao giờ được chấp nhận. Thế nhưng hai người bố của tôi vẫn không chấp nhận, dù chỉ một lần thôi họ nhìn tôi và thừa nhận rằng tôi đã cố gắng. Vẫn chưa đủ đâu, tôi cần phải cố gắng hơn nữa, nếu không họ sẽ nhìn tôi như một thứ sản phẩm lỗi mất, tôi sẽ là một sản phẩm lỗi. Tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ được thừa nhận.
 
                 
                        .........
 
                 
  "Có cái gì đó rất khác ở con bé..."
 
  "Ý cậu là gì?"
 
  "Cậu không thấy sao? Nó không giống Jane."
 
  "Thôi nào, con bé chỉ cao một mét năm mươi tư, đó là chiều cao hoàn hảo của Jane, nó sẽ không cao thêm nữa. Mái tóc con bé màu trắng bạch kim, đó là màu tóc của Jane."
 
  "Mắt của con bé kìa."
 
  "Đó là màu chúng ta chọn. Chúng ta đã thống nhất là màu đỏ ngọc bích ngay từ đầu rồi còn gì."
 
  "Tớ không nói màu mắt. Tớ nói con mắt của con bé. Đó không phải đôi mắt của Jane. Jane không tồn tại lòng trắc ẩn hay sự thương cảm trong đôi mắt của mình."
 
                 
  Đến đó thì tôi không còn nghe thêm bất kì lời nào nữa. Vì tai tôi ù đi hay là vì tôi phóng thẳng về phòng với đôi dòng lệ ướt đẫm gò má, tôi không rõ nữa. Giờ thì tôi hiểu điểm khác biệt rồi, lí do vì sao dù có cố gắng đến đâu tôi cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ được công nhận. Vì tôi có tồn tại lòng trắc ẩn, và họ không cần thứ đó. Họ không cần một Jane Williams có lòng trắc ẩn hay sự thương cảm cho đồng loại. Họ cần một kẻ giết người không ghê tay, họ cần một kẻ không bận tâm đến bất kì điều gì khác ngoại trừ việc hoàn thành công việc một cách hoàn hảo. Và tôi đã không làm được điều đó, tôi tha chết cho một đứa trẻ lên ba và một con chó què quặt đang cố bảo vệ đứa trẻ, trong căn hẻm tối vắng người qua lại. Vì một sản phẩm sinh ra từ phòng thí nghiệm đã động chút lòng người còn sót lại trong bộ gen cấu thành, nên tôi là một sản phẩm lỗi. Tôi sẽ không bao giờ được thừa nhận. Tôi biết trước kết quả của mình rồi.
 
                          
                         ..........
 
                 
   Trụ sở cháy. Cháy hoàn toàn. Tới giờ tôi vẫn không rõ vì sao nữa, có lẽ là vì thẩm phán cấp cao ở thủ đô đã nhận định rằng chúng tôi không nên tồn tại nữa, đã đến lúc chấm dứt một triều đại suy tàn. Hoặc cũng có lẽ là vì rủi ro do đường điện ở tòa nhà này đã quá cũ kĩ. Dù là vì lí do gì đi chăng nữa thì cũng chẳng còn một ai sống sót cả. Mọi tập thư và tài liệu liên quan đến tôi lẫn tổ chức đều bị thiêu rụi trong ngọn lửa. Lắm lúc tôi tự hỏi nếu mình không nằm trong hầm chống hỏa hoạn thì liệu tôi có sống được không? Nhưng không phải căn hầm nào cũng chắc và kiên cố theo thời gian. Lửa thiêu rụi vành ngoài căn hầm, còn tôi thì ngất lịm đi trong mùi khói lửa. Nếu không nằm trên sàn thì liệu tôi có sống được không? Tôi không thể trả lời.
 
  Tôi tỉnh giấc giữa lúc ngọn lửa đã bị dập tắt, những mảnh vỡ sắt vụn cũ kĩ của thứ đã từng được gọi là tòa nhà nay đang nằm trên thân người tôi, cách một khoảng nhỏ thôi, đủ để tôi tưởng rằng nếu thở mạnh thì tất cả sẽ đè bẹp tôi. Chưa bao giờ tôi thấy sinh mạng mình mong manh đến vậy. Có phải đây là cảm giác của những nạn nhân, những con người đã bị tôi giết không? Rằng lằn ranh của sự sống và cái chết lại mảnh như một sợi chỉ. Tôi sắp chết rồi sao? Phải, tôi sắp chết rồi. Tôi bị bỏ lại một mình ở đây, chỉ còn lại một mình tôi thôi.
 
               
   Bố tôi chết rồi, cả trụ sở không còn một ai sống sót cả, chỉ còn lại một mình tôi thôi. Không một ai thân thiết, không máu mủ ruột thịt, chỉ còn tôi cuộn tròn trong nắm tro tàn này, lặng lẽ và cô độc. Tôi sắp chết rồi, đúng không? Tôi không biết đã nằm đây được bao lâu nữa, thời gian như kéo dài vô tận. Tôi nghe tiếng người nói, nhưng không một ai mảy may bận tâm rằng vẫn còn một người còn sống - là tôi, đang nằm đây. Sẽ không một ai nhớ hay bận tâm cả. Hiển nhiên rồi, ai lại bận tâm đến một kẻ không được thừa nhận chứ? Ai sẽ cứu vớt nó chứ? Không một ai cả.
 
                 
Không một ai cả.
 
Không ai cả đâu.
 
Không một ai cả.
 
Không ai...
 
                 
 
"Kì tích à..."
 
                   
  Tôi giật mình, nhìn vì nơi phát ra tiếng nói. Tôi không hề nhận ra rằng có một ai đó đến và kéo đi hết đống gạch vụn trên đầu tôi. Một người tìm thấy tôi trong đống tro tàn đó. Ánh trăng hắt vào chị, người con gái xinh đẹp trong bộ vest đen, mái tóc đen tuyền và đôi mắt xanh thẳm như đại dương, lần đầu tiên tôi gặp chị. Chị là người duy nhất, trong vô số những người kia nhận ra sự tồn tại của tôi, và thay vì reo lên "có người còn sống này," thì chị chỉ lẳng lặng "kì tích à." Nhưng tôi không còn bận tâm nữa, có lẽ vì tôi là kẻ đói khát trên sa mạc thiêu cháy tâm người bỗng chốc tìm thấy ốc đảo. Chị tìm thấy tôi, có nghĩa là chị đã mặc nhiên thừa nhận rằng tôi có tồn tại. Tôi vẫn còn đang sống, tôi không phải là kẻ dư thừa hay chỉ đơn thuần là một sản phẩm lỗi. Phải, tôi đang sống, và tôi mừng vì chị tìm thấy tôi.
 
                 
   Đôi mắt chúng tôi chạm vào nhau, tôi hiểu cái gì đang ẩn hiện trong tâm hồn chị. Vì tôi là kẻ may mắn có khả năng đọc vị kẻ khác chỉ qua ánh nhìn hoặc lời nói, và tôi biết chị cũng như tôi, trống rỗng đến vô hồn. Một kẻ mất đi tất cả - như tôi, một kẻ chẳng còn một ai thân thuộc trên đời này, không ruột thịt máu mủ. Và kẻ ấy chìa tay về phía tôi như thể mình là vị cứu tinh có thể cứu rỗi tâm hồn non nớt đã tan vỡ của người đồng cảnh ngộ. Điều buồn cười là tôi nắm lấy bàn tay ấy trước cả khi nghĩ. Vì tôi là kẻ đáng thương phải chờ đến sự thương hại của người đồng cảnh ngộ ư? Phải, tôi là kẻ đáng thương, và tôi mừng vì chị đã chìa tay về phía tôi chứ không phải là quay mặt đi để gọi cứu thương. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi hiểu cảm giác được thừa nhận rằng mình có tồn tại là như thế nào. Tôi không cần một lời động viên, an ủi. Tôi cũng chẳng cần một ai đó sẽ ngồi bên tôi cả ngày chỉ để chắc rằng tôi vẫn ổn. Tôi chỉ cần một ai đó chìa tay về phía mình, để chờ tôi nắm lấy đôi tay ấy, bàn tay ấm áp và kéo tôi dậy. Kéo tôi ra khỏi tro tàn của đời mình và để tôi nhận ra rằng mình vẫn còn đang sống, rằng tôi đã bước sang một trang sách khác của đời mình. Trang sách của một Jane Williams duy nhất, không phải là sản phẩm hoàn hảo đời thứ hai nữa. Tôi mừng vì đó là chị chứ không phải là bất kì một kẻ nào đó.
                 

  Em mừng vì chị đã kéo em về phía mình, Athena. Dù rằng chị tìm đến em cũng chỉ vì chị đang trong cơn khốn cùng của tuyệt vọng, của nỗi đau cứ hành hạ tâm trí chị mỗi ngày. Chị tìm đến em như liều thuốc an thần cuối cùng sau những cuộc điều trị tâm lý thất bại, những liều thuốc ngủ mỗi lúc một nặng dần, để có thể ngủ mà không tỉnh giấc vì ác mộng. Em vẫn mừng vì mình đã có thể bước chân vào đời chị, vì em cũng chỉ là kẻ khốn cùng trong cơn tuyệt vọng của bản thân, vì lúc đó em hoàn toàn trống rỗng. Và chị giữ lấy em như thể em là báu vật của riêng chị vậy, em mừng vì chị ích kỉ như vậy.

 
                            .........
 
                  
  Tôi không rõ bằng cách nào mà mình lại đến sống chung nhà với chị ấy, mãi tận sau này tôi mới biết chị là đại tướng lục quân Hoa Kỳ, và chị dùng chính quyền lực của mình để có thể nhận nuôi tôi.
 
                 
   Vỏ chai rượu và gạt tàn thuốc khắp nhà, lần đầu tiên bước vào tôi đã nghĩ rằng đây là nhà của một người con trai chứ không phải con gái. Nhưng sau đó tôi chợt nhận ra lí do vì sao mọi thứ lại thành ra thế này. Chị là quân nhân, chiến tranh kết thúc được bốn năm rồi, và bộ máy quân sự cũ kĩ cũng chấm dứt được ba năm rồi. Vậy trong một năm qua chị đã sống như thế nào? Lần cuối cùng chị dọn dẹp ngôi nhà này là bao giờ? Đến tận ngày hôm nay tôi vẫn không thể trả lời câu hỏi ấy.
 
                
   Chị chỉ đơn giản là chỉ cho tôi mọi thứ trong nhà, từ nhà bếp đến phòng tắm, và chị còn nói rằng nếu thích thì cứ dùng phòng ngủ của chị. Căn nhà chỉ có duy nhất một phòng ngủ, và tôi nhận ra rằng chị đã không ngủ trên giường từ lâu lắm rồi.
Sau khi dẫn tôi đến phòng mình, chỉ bỏ đi với chai rượu nào đó trong tay. Lẩm bẩm một khúc ca nào đó từ rất lâu rồi, bài ca người ta vẫn thường hát trong chiến tranh. Bài ca ấy không còn một ai hát nữa, một lần bố tôi đã dạy tôi như vậy khi tôi hỏi. Ông đã từng hát hết cho tôi nghe, một lần. Tôi không nhớ cả bài, chỉ một đoạn nhỏ trong khúc ca chị đang ngâm là tôi có thể nhớ được.
 
                 

Này em, em có đến bên tôi chăng?

 
Nơi kẻ tử tù bên chấn song đang đợi em này
 
               
Nơi hoả ngục, quỷ dữ thầm yêu nàng tiên
 
                
Còn gì lạ đâu ở vùng đất chiến tranh này
 
                 
Vậy em sẽ đến bên tôi chứ, người tình nhỏ bé?
 
                 
Nơi kẻ tử tù yêu em, đợi chờ sau song sắt kìa em.
 
              
   Nghe thấy lời thầm thì phát ra từ miệng tôi. Tôi đang hát lại ca khúc ấy theo trí nhớ của mình, chỉ là tôi quên mất đoạn sau thế nào rồi, và cả bài hát luôn mở đầu bằng "Này em, em có đến bên tôi chăng?" Cách mở đầu trùng lặp đó làm tôi không tài nào nhớ nổi cả ca khúc. Chị quay ra sau, hướng mắt nhìn tôi vẻ hiếu kì trong bộ dạng ngà ngà say. Chị cười hỏi.
 
    "Bé con biết ca khúc này sao?"
 
   Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng gật đầu. Không rõ bằng cách nào nhưng bỗng dưng tôi lại thấy sợ. Có lẽ là vì nội dung của chính ca khúc này, một người con trai yêu một người con gái, hắn yêu cô vô điều kiện đến mức giết người vì cô. Tình yêu... khiến con người ta quay cuồng, và lạc lối.
 
"Hôm nào tỉnh rượu tôi sẽ hát cả bài cho bé con nghe."
 
                 
   Tôi biết chị nói trong lúc cao hứng, có lẽ là vì đã lâu lắm rồi không ai nhận ra ca khúc đó mỗi khi chị ngâm nga. Có lẽ vì tôi nhận ra nên chị mới vui như vậy. Nhưng tôi lại mừng, vì chị nói rằng sẽ hát cho tôi nghe. Tôi mừng vì vậy.
 
                            .........
 
                 
  Tôi không thể chợp mắt nổi. Không, nói chính xác hơn là giấc ngủ của tôi cứ chập chờn, tôi không thể ngủ được. Đây không phải lần đầu tiên tôi ngủ một mình, có lẽ vì lúc này đây tôi ước rằng có một ai đó sẽ ngủ bên tôi, để tôi dịu lại nỗi đau nào đó tôi không thể tả thành lời ngay lúc này.
 
                 
  Đứng dậy và ra khỏi phòng. Tôi tìm chị, và tôi dừng bước khi nhận ra chị đang ngồi trên sàn nhà, dựa lưng vào bức tường. Nói chính xác là chị đang ngủ ngồi. Tiến lại gần, khẽ chạm tay vào khuôn mặt, chị khẽ cau mày nhưng vẫn tiếp tục ngủ. Tôi không rõ vì sao nữa, tôi sợ khi nói chuyện với chị, nhưng cái cảm giác nhìn chị lại khiến cảm thấy bình yên. Vì tôi chỉ đơn thuần là đứa trẻ cần ai đó chăm sóc mình thôi sao? Hay chỉ vì tôi là kẻ thèm khát ý nghĩa của từ gia đình đúng nghĩa? Tôi không chắc nữa. Nhưng đến khi kịp nhận ra thì tôi đã cuộn mình trong người chị. Chị tỉnh giấc, trông thấy tôi đang nắm lấy áo mình và cơ thể thì run lên bần bật. Tôi không lạnh, tôi đang nấc nở nhưng vẫn cố kiềm không cho giọt nước mắt nào tuôn rơi. Chị chỉ lẳng lặng nhìn tôi, không đẩy ra cũng không lên tiếng, và điều lạ lùng nhất chị làm, mà tới giờ tôi vẫn không hiểu là vì sao. Là chị vuốt lấy tấm thân đang run bần bật đó của tôi, ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng như sợ rằng tôi sẽ tan vỡ nếu chị có quá mạnh tay. Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay. Bằng cách nào đó, tôi nghĩ rằng mình hạnh phúc. Phải, tôi thật sự đang rất, rất hạnh phúc. Dù lúc đó chị có ôm chầm lấy tôi hay đẩy tôi ra đi chăng nữa thì tôi cũng đều hạnh phúc, vì điều ấy là minh chứng rằng chị có để tâm rằng tôi còn tồn tại. Dù rằng chị đang say... và chị vẫn đang ngâm nga ca khúc ấy như đang ru tôi ngủ.

Này em, em có đến bên tôi chăng?

 
Nơi những kẻ khốn cùng cố chia lìa đôi ta
 
               
Nơi kẻ khờ dại cuồng quay vì em mỗi lúc lửa thở
 
                
Còn gì lạ đâu ở vùng đất chiến tranh này
Vậy em sẽ đến bên tôi chứ, nàng tiên xanh của tôi?
 
 
Nơi có kẻ tử tù yêu em, nguyện chết vì em lúc xế chiều.
 
                         ..........
 
                 
   Tôi không rõ mình đã ở lại đây bao lâu nữa. Tôi chỉ nhận ra rằng hình như từ lúc tôi dọn đến, ngôi nhà này mang đúng nghĩa là nhà chứ không phải là bãi rác. Không còn bất kì một vỏ chai rượu nào lăn lóc trên sàn nữa, nhưng gạt tàn vẫn luôn đầy thuốc. Tôi biết thuốc lá có hại cho sức khỏe, nhưng tôi không thể cứ thế mà nói với chị được. Chắc chắn chị sẽ phản ứng kiểu "tôi hút chứ không phải em, đừng có lắm chuyện." Thuốc lá ngày một nhiều, hơi thở của chị thì luôn sặc mùi thuốc. Điều duy nhất tôi mừng là chị không còn dùng thuốc ngủ nữa. Có lẽ chị đúng khi nghĩ rằng tôi là bài thuốc an thần cuối cùng của chị. Bài thuốc duy nhất công hiệu mà không có bất kì tác dụng phụ nào. À thực ra là có, chị luôn ôm tôi ngủ mỗi đêm, đến mức chị hay đùa rằng tôi được tạo ra từ thuốc phiện. Thứ thuốc phiện duy nhất chị nghiện, đến mức một ngày có thể không hút thuốc hay uống rượu nhưng nhất thiết phải được ôm tôi ngủ. Những lúc thế tôi lại cười trừ, tôi vui vì chị có để tâm đến tôi, dù chị chỉ xem tôi là thuốc phiện thì tôi cũng vui lòng.
 
                      ..........
 
                 
  Gần đây tôi hay nấu ăn, có lẽ vì tôi muốn chị ăn thức ăn ở nhà hơn là ăn bên ngoài. Nhưng khó quá, vì khẩu vị của chị luôn khác người. Chị thường nhìn món ăn trước rồi mới chịu đụng tay vào, nếu nhìn không ngon thì chị sẽ bỏ đi, mặc kệ tôi có tốn bao nhiêu công sức đi chăng nữa chị cũng chẳng màng. Nếu ăn miếng đầu tiên không ngon thì chị cũng chẳng thèm ăn thêm, cứ thế mà bỏ đi mà mặc kệ tôi. Không một lời góp ý, than phiền hay trách móc, chị là dạng người kiệm lời hết mức có thể, nhưng tôi lại yêu cái tính đó của chị. Và có lẽ tôi vẫn còn có thể ở lại với chị lâu như vậy vì tôi cũng là đứa kiệm lời. Kiệm lời đến đáng thương, luôn cười trong mọi tình huống mà không nói bất kì một câu nào, mà có khi chị cũng cần như thế là đủ.
 
    "Athena."
Một lần tôi chịu hết nổi nên đánh liều lên tiếng. Chị không phản ứng gì, chỉ rời mắt vào tờ báo rồi nhìn tôi, miệng vẫn ngậm thuốc lá. Đó là điếu cuối cùng của bao thứ hai rồi. Tôi sẽ chết mất nếu còn tiếp tục sống trong cái bầu không khí ngập mùi thuốc này. Tôi ghét thuốc lá.
 
  "Chị có thể đừng hút thuốc mỗi ngày được không? Ý em là làm ơn đừng hút nhiều như vậy nữa."
 
                 
  Chị vẫn đưa mắt nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu thiếu ngủ. Chúng tôi dọn đến New York đã được vài tháng rồi. Chị luôn thức khuya để xem báo cáo, hôm thì về nhà rất trễ và đi làm rất sớm. Những lúc tôi nói "đâu cần phải hành xác như thế," thì chị chỉ lẳng lặng đáp "là tốt cho em thôi."
 
 
  Trái với suy nghĩ của tôi, rằng chị sẽ gắt gỏng "việc của tôi không liên quan đến em," thì chị lại đáp bằng cách nhìn lơ đãng vào điếu thuốc đang bị dập tắt trên tay. Chị nhún vai.
 
                 
  "Được thôi."
 
                 
  Tôi ngạc nhiên, nhưng một phần nào đó trong tôi lại không quá ngạc nhiên lắm. Vì kể từ khi sống chung đến giờ chị chưa từng lớn tiếng với tôi dù chỉ một lần. Nói đơn giản là chị cưng chiều tôi như nâng trứng vậy, như thể tôi là điềm may của Edenhall. Rằng nếu tôi tan vỡ thì bao bất hạnh sẽ đổ ập lên đầu chị. Chị cư xử với tôi như vậy.
 
                           ..........
 
                 
  Tôi luôn giữ thói quen nằm trên sô pha đợi chị về, dù chị về rất trễ, có hôm gần ba giờ sáng chị mới về và đi làm ngay lúc bảy giờ. Đĩa thức ăn luôn nguội lạnh trên bàn chờ chị, dù Frank và Ashley có bảo tôi rằng "mặc kệ con bé đi, nó đang khủng hoảng tinh thần đấy. Nó đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm để không về nhà đấy." Những lúc như thế tôi lại cười trừ, vì tôi không hiểu rõ lời họ nói. Có lẽ Athena giấu tôi chuyện nào đó, chuyện mà chỉ hai người họ và bố chị - Ray là biết được. Nhiều lúc đến thăm chúng tôi, Ray luôn nhìn tôi với vẻ cảm động "tạ ơn trời, con bé không sao," rồi lại liếc chị như cảnh báo điều gì đó. Những lúc ấy chị đều nhún vai và nhìn đi nơi khác. Có lẽ là chuyện liên quan đến tôi nên không ai muốn tôi biết chăng? Hay là tôi bị lộ rằng mình là người của tổ chức, là sản phẩm thí nghiệm thất bại. Những lúc ấy tôi lại run lên vì sợ. Tôi sợ rằng chị sẽ bỏ mặc tôi, rằng chị sẽ không thừa nhận tôi nữa, rằng tôi sẽ lại bị vứt bỏ ở thủ đô cổ kính lần nữa, giữa nắm tro tàn mà chị đã kéo tôi ra. Nhưng cũng rất nhanh, tôi lại tin chắc rằng chị sẽ không bỏ mặc tôi. Không phải vì tôi là liều thuốc an thần không thể thay thế được, mà chỉ vì tôi tin rằng chị sẽ không làm thế. Rằng chị sẽ không nhẫn tâm mà bỏ mặc tôi, rằng ánh nhìn của chúng tôi giống nhau.
   Hai kẻ lạc lối bi ai thương hại lẫn nhau, dựa vào nhau như những liều thuốc phiện để lay lắt qua ngày. Hai kẻ lạc lõng giữa lòng thành phố tráng lệ, không người thân thiết đồng cảm xúc, tin tưởng nhau mỗi phút giây. Và là kẻ dại khờ - là tôi, yêu chị lúc nào không hay. Như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời này vậy, tôi yêu chị lúc nào không rõ. Có lẽ là sau mỗi cơn ác mộng chực ăn mòn tâm trí, chúng tôi lại tìm đến nhau và chị luôn hát ru tôi ngủ bằng bài ca "chết lúc xế chiều" (death in the afternoon), và mỗi lúc như thế chị lại gọi tôi là "nàng tiên xanh." Đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu vì sao chị lại gọi mình như vậy.
 
                 
  Đó là một ngày bình thường, ít ra tôi đã tưởng là thế. Tôi vẫn nằm trên ghế sô pha và đợi chị về, chỉ khác là hôm nay chị về sớm hơn bình thường, vẫn chưa qua ngày mới.
 
                 
  Hôm đó chị say, vì khi bước qua cửa tôi thấy chị lảo đảo bước vào nhà. Kéo phăng cà vạt trên cổ và quăng luôn bộ áo vest trên tay, tháo nút trên cùng ở cổ áo sơ mi. Chị lảo đảo bước vào, trông thấy tôi đang ngồi trên ghế ngạc nhiên nhìn chị. Tôi ngạc nhiên vì chị chẳng bao giờ say, dù người chị có nồng nặc mùi rượu đi chăng nữa nhưng chị chưa từng bước đi lảo đảo như thế. Đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy chị hành xử lạ thường, nhắm mắt, cắn chặt răng và đấm mạnh vào tường. Lần đầu tiên chị ra lệnh cho tôi trong bất kì việc gì.
 
                 
  "Đi ngủ đi, Jane."
 
                 
  Tôi không phản ứng, không ít lần chị về nhà thấy tôi còn thức đợi, chị luôn bảo tôi đi ngủ đi bằng giọng nhỏ nhẹ. Chưa lần nào chị ra lệnh cho tôi cả.
 
                 
  "Về phòng, khóa cửa lại và đi ngủ đi."
 
                 
  Lần này giọng chị giống như đang đe dọa hơn. Chị đấm mạnh vào tường, hơi lảo đảo nên dựa hẳn vào bức tường để có thể đứng vững.
 
                 
  Tôi hành động cả suy nghĩ, lao về phía chị mà đỡ chị dậy. Người chị nóng quá, cơ thể nóng phừng và hơi thở cũng nặng nhọc. Chị thở như không muốn ra hơi. Tôi cố kéo chị dậy, rõ ràng là chị đang bệnh nhưng tôi nào có thể kéo nổi. Tôi quá nhỏ người so với chị, chúng tôi chênh lệch nhau hai mươi hai xentimét, đó là chưa kể về cân nặng nữa.
   "Về phòng mà mặc đồ đàng hoàng đi, Jane."
 
                 
  Chị thở nặng nhọc. Giờ tôi mới để ý là trong vô thức, mình luôn mặc sơ mi của chị, nó rộng thùng thình với tay áo luôn dài quá tay tôi. Chưa kể nó dài lắm, dài gần chạm gối tôi. Và tôi luôn có thói quem chỉ mặc mỗi áo sơ mi của chị vào mỗi tối, không mặc áo ngực, chỉ áo sơ mi và quần con trắng thôi.

  "Tránh xa chị ra..."

 
  "Thôi đi, chị tính bệnh chết hay s-"
 
                 
   Tôi lạc giọng đi. Giờ thì tôi hiểu vì sao chị bảo tôi tránh xa chị ra rồi. Chị uống thuốc kích dục. Đó là một trò chơi thi uống rượu, nhưng thay vì thi xem ai là kẻ say trước thì họ lại pha rượu cùng thuốc kích dục. Trò đó không thi xem ai say trước, mà là thi xem ai hứng tình nhanh hơn. Và tôi đoán là chị thắng. Lảo đảo bước về nhà trong tình trạng thuốc ngấm dần vào cơ thể và cầu mong là đêm nay tôi không thức đợi. Đáng tiếc là tôi có đợi.
 
                 
  Môi chúng tôi chạm vào nhau như không gì có thể tách rời, trước cả khi tôi kịp lấy lại nhận thức thì chị đã đẩy lưỡi vào trong miệng tôi. Tôi không thể nói rằng mình không có kinh nghiệm, ít ra tôi đã từng hôn vài người nhưng tôi có thể chắc chắn rằng không ai hôn giỏi như chị. Cũng là lẽ hiển nhiên thôi vì chị đã quan hệ với quá nhiều người rồi, còn tôi thì vẫn còn là trinh nữ.
 
                 
   Một tay chị vuốt nhẹ ra sau gáy tôi, tay còn lại thì cởi những chiếc cúc áo cài hờ trên người tôi. Trong nụ hôn sâu và dài, chị khẽ thầm thì tên tôi. Tôi tự hỏi chị lấy đâu ra hơi để làm chuyện đó kia chứ. Tôi thở còn không muốn nổi trong những cái hôn nồng ấm, trong những lần lưỡi chị chạm vào từng góc nhỏ trong miệng tôi. Giờ thì tôi hiểu lí do vì sao mà bất kì người phụ nữ nào cũng nguyện ngã quỵ trong vòng tay chị rồi. Chỉ mới hôn thôi mà tôi đã như muốn dâng trọn thể xác này cho chị rồi.
 
                  
  "Jane..."
 
                 
  Chị thầm thì bên tai tôi sau khi cắn nhẹ nơi vành tai rồi đẩy tôi ngã xuống sàn. Chiếc áo sơ mi cài hờ vài cúc áo bị chị cởi ra hết cả rồi. Đáng ra tôi phải chống cự mới đúng, đáng ra
tôi phải phản đối quyết liệt để kéo lại chút lí trí nào đó còn sót lại trong chị mới phải. Nhưng thay vì chống cự, hai chân tôi lại ôm chặt lấy hông chị còn đôi tay thì kéo gương mặt chị về phía tôi, để đôi môi chúng tôi tìm đến nhau lần nữa. Có lẽ vì sau tận trong tâm hồn này, tôi cũng khao khát chị như cái cách chị luôn khát khao tôi vậy. Và đấy là lần đầu tiên tôi hiểu những câu nói đùa tưởng chừng như sáo rỗng lẫn những lời quan tâm từ Frank, Ashley và Ray, rằng chị đã luôn khát khao tôi. Rằng lí do vì sao khi tôi được mười sáu tuổi thì chị không ôm tôi ngủ mỗi đêm nữa, lí do vì sao chị luôn tránh đụng chạm vào cơ thể tôi hay là hát ru tôi. Có lẽ chị đã không còn xem tôi như bé con năm nào nữa, như một người em gái, cũng như cách tôi không còn xem chị như một người chị gái từ lâu lắm rồi.
 
                 
  Phần dưới cơ thể tôi tỏa ra hơi nóng, tôi cảm nhận được điều ấy qua đôi tay lạnh ngắt của chị, thời tiết đang là vào cuối trời thu se lạnh. Đôi môi chị lướt dọc từ môi tôi xuống cằm, xuống dọc chiếc cổ trắng ngần của tôi và dừng lại ở bầu ngực nhỏ nhắn của thiếu nữ tuổi trăng tròn. Chị chẳng làm gì cả nhưng người tôi vẫn run lên bần bật qua hơi thở nóng ấm và gấp gáp của chị. Chị đang cố lấy lại lí trí của mình trong cơn mơ màng của thuốc kích dục sao? Tôi đồ là vậy.
 
  "Jane, chị-"
 
  "Athena, em yêu chị. Em vẫn luôn luôn yêu chị."
 
                 
  Tôi nói trong tiếng thở gấp gáp của mình, trong tiếng thở của dục vọng bản thân. Tôi muốn chị chiếm đoạt lấy tôi. Tôi đã thèm khát điều này từ quá lâu rồi, chỉ là đến tận bây giờ tôi mới nhận ra rằng mình muốn gì. Tôi muốn chị Athena, nếu không phải là chị thì đời tôi sẽ trôi dạt về đâu chứ? Đời tôi trôi về đâu cũng được, bất kì đâu cũng được, tôi không bận tâm. Miễn là nơi ấy có chị thì đời tôi trôi về đâu cũng được, kể cả có là tận cùng của địa ngục cũng được. Bởi thiên thần cũng cần đến quỷ dữ để biết thế nào là yêu thương.
 
                
  Chị chạm vào phần dưới cơ thể mình, dù có nhẹ nhàng đến mấy thì tôi vẫn run lên vì sợ, run lên vì đau. Tôi vòng tay ra sau đầu chị mà ôm chặt. Cơ thể tôi vẫn run lên sau mỗi cử động tay của chị, lắm lúc chị dừng tay để tôi quen dần. Chị có quá nhẹ nhàng với tôi không? Như thể tôi là chiếc ly thủy tinh của tòa thành Edenhall, rằng nếu tôi tan vỡ thì bi kịch sẽ xảy ra.
 
                
  Em không phải báu vật, Athena. Em là của riêng chị, chỉ duy nhất một mình chị thôi. Chị không cần gồng mình mà cố tỏ ra nhẹ nhàng với em đâu.
 
                 
  Tôi áp môi mình lên môi chị, lên từng góc cạnh trên khuôn mặt chị, lên từng giọt mồ hôi đang chảy trên gương mặt ấy. Vị mặn.
 
                   
  Bất ngờ chị đẩy mạnh tôi xuống nền đất lạnh. Là chị đã chịu đựng đến giới hạn rồi, đúng không? Vì tôi thấy phần hạ bộ mình đau nhói. Tiếng thở dốc của chị hòa lẫn trong tiếng rên rỉ và ướt át của tôi tạo thành một bản nhạc của dục vọng.
 
                 
  Trong phút mơ màng của lí trí, tôi lờ mờ nhìn thấy tay chị thấm đẫm màu máu đỏ tươi. Chị khẽ hôn nơi nồng ấm của cơ thể tôi, đầu óc tôi như quay cuồng. Sau đó tôi không còn rõ việc gì với việc gì nữa vì dục vọng đã lấp đầy lí trí và cơ thể mình. Năm ấy tôi mười bảy sang mười tám, thời khắc chị đẩy tôi xuống nền nhà cũng vừa khớp ngay lúc tôi chào đời trong phòng thí nghiệm.
 
                         ..........
 
                 
   Một năm nữa trôi qua, đang là giữa thu, gần đến sinh nhật tôi rồi. Tôi trở về nhà sau cuộc tập huấn ngắn hạn để đánh giá năng lực đặc vụ, không cần nói cũng biết tôi đạt loại giỏi rồi. Chuyện chị Athena cưỡng bức tôi không một ai biết đến, đó như bí mật của hai chúng tôi vậy. Thay vào đó là ai cũng biết chúng tôi đang quen nhau. Có khoảng thời gian việc này làm um sùm các mặt báo. Có thể chúng tôi không làm việc trong ngành giải trí hay liên quan đền ngành ấy, nhưng chị Athena vẫn quá nổi tiếng đi nên đôi lúc đời của chị vẫn bị soi mói như vậy. Còn tôi chỉ biết cười trừ kiểu "soi mói đời tư kẻ khác là thói quen khó bỏ của con người mà," mỗi khi chị tỏ ra bực bội khi ai đó lôi chuyện đời tư mình ra bàn tán.
 
                
   Tối đó chị quyết tự tay mình nấu ăn dù tôi có can kiểu "em nấu cũng được mà," nhưng chị vẫn quyết nấu cho tôi. Thật ra chị nấu ăn rất ngon. Ngon hơn tôi rất nhiều. Tôi không hiểu lí do vì sao nữa, có lẽ điều ấy xuất phát từ cái tính khó ăn của chị. Tôi rất thích ăn đồ chị nấu, mỗi món ăn luôn vừa miệng và nhất là tôi học được cách nấu sao cho hợp khẩu vị chị.
 
              
   "Em sẽ sống chung với chị chứ?"
 
  Chị bật hỏi với bản mặt tỉnh bơ. Tôi không rõ ý nghĩa câu nói này lắm, chẳng phải chúng tôi đã sống chung với nhau được bốn năm rồi sao?
 
                 
  "Chẳng phải đó giờ đã thế à?" Tôi nghiêng đầu về phía chị, hỏi ngây thơ.
 
                 
  Lần này tôi thấy chị bực bội, rồi chị bật cười như đang kiềm chế điều gì đó. Có phải đó là chị vừa thu hết can đảm để hỏi câu hỏi vừa rồi không? Vì qua cách hành xử thì rõ ràng là vậy. Chưa kịp nghĩ thêm thì tôi thấy chị thò tay vào túi và lấy ra một chiếc hộp nhỏ, đập mạnh lên bàn rồi đan những đầu ngón tay vào nhau, đỡ lấy cằm.
 
                
  "Đeo vào nhanh đi trước khi chị đổi ý."
 
               
  Cầm chiếc hộp trên tay rồi mở ra, là một chiếc nhẫn bạc chạm khắc tinh xảo. Không lẽ chị...
 
                 
  "Phải, là cầu hôn đấy."
 
                 
  Khẽ mỉm cười, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có được ngày hôm nay. Hay nói chính xác hơn là tôi chưa từng nghĩ rằng chị sẽ ngỏ lời cầu hôn tôi. Chỉ là vài hôm trước tôi thấy trên các mặt báo đăng đầy tin đồn rằng chúng tôi đã đính hôn, tôi cứ ngỡ là tin vịt thôi. Rằng chị sẽ không bao giờ làm điều ấy đâu.
 
                 
  "Vâng. Tất nhiên rồi..." Tôi thầm thì trả lời, đủ để mình tôi và chị - đang ghé sát gương mặt mình về phía tôi và trao một nụ hôn, nghe thôi. Tôi ngửi thấy mùi bạc hà thơm lừng từ hơi thở của chị. Chị lại hút thuốc rồi. Tôi biết tỏng bài này của chị mà. Tôi cấm chị hút thuốc lá, chị ậm ừ được vài hôm bỏ thuốc rồi lại nhai kẹo bạc hà khi hút thuốc. Những dẫu thế chị cũng đã cố gắng bỏ thuốc, để tôi vui, và tôi để ý là số thuốc chị hút ngày một ít dần. Tôi mừng vì chị chịu nghe tôi khuyên.
 
                          .........
 
 
Tôi không rõ ai là người bắt đầu trước cho cuộc cãi vả này. Chỉ là về một vụ án đang khoáy động tất cả các mặt báo. Khi mà tất cả mọi người đều nhìn nhận nghi phạm là hung thủ sát nhân máu lạnh, chỉ riêng cảnh sát là không. Lần đó CSI bất lực nhìn người đàn ông vô tội đang đếm từng khắc để chờ ngày đối mặt với án tử hình của mình. Đó không chỉ là trực giác của cảnh sát, đó là cả kinh nghiệm của bản thân những ai trong nghề nữa. Mọi bằng chứng đều hướng thẳng đến ông ta không thể cứu vãn, và chị bất lực nhìn ông chờ ngày lãnh án tử hình.
 
                
  "Có một người vô tội sắp lãnh án tử hình và chị chỉ biết trơ mắt nhìn thôi sao? Chị không động chút lòng thương nào à, Athena?"
 
         
  Câu nói ấy mở đầu cho tất cả. Lần đầu tiên tôi thấy một con người vốn điềm tĩnh như chị nổi điên. Lần đầu tiên tôi hiểu ý nghĩa của từ sợ hãi khi đứng trước mặt chị. Lần đầu tiên tôi hiểu rằng điềm may của Edenhall mỏng manh và dễ vỡ như thế nào. Tôi sợ chị.
 
"Đừng làm như thể chị là thú vật, Jane."
 
                 
  Và tôi bị cuốn theo cuộc cãi vả đó. Cuộc cãi vả lên đến đỉnh điểm, và tôi tưởng rằng chúng tôi đã từ hôn luôn rồi.
 
                 
  "Em chẳng muốn thấy mặt chị nữa."
 
               
  "Tôi cũng không muốn thấy cái mặt em nữa."
 
                 
 Cứ thế tôi dọn hết đồ đạc của mình, gọi điện và nhận hết tất cả các nhiệm vụ ở châu Âu, những nhiệm vụ tôi đã định từ chối hết tất cả. Vì đáng ra tháng sau chúng tôi đã kết hôn, nhưng nhờ vụ án này mà mọi thứ chấm dứt rồi.
 
                         ..........
 
                 
   Tôi nhanh chóng hối hận khi lên máy bay. Nhưng tất cả đã muộn rồi vì phút bốc đồng của tôi. Kể cả khi chị Ashley có nói rằng đã thuyết giảng Athena cả tiếng đồng hồ và bảo tôi nên bình tĩnh hơn. Nhưng tôi đã nhận lời rồi, tôi không thể rút lại được.
 
             
  Tôi sẽ đi trong bao lâu đây? Tôi không biết nữa. Có lẽ tôi sẽ về khi chị Athena xuống nước xin lỗi tôi trước, hoặc là khi tôi chịu không nổi mà chạy về bên chị.
  
   Tôi sẽ không còn được nghe "chết lúc xế chiều" nữa. Chị sẽ không còn bên tôi mỗi đêm mà hát ru tôi ngủ nữa, sẽ không còn nữa đâu...
 
                 
  Này em, em có đến bên tôi chăng?
 
                 

  Nơi kẻ tử tù bên chấn song đang đợi em này

 
                 

  Nơi hỏa ngục, quỷ dữ thầm yêu nàng tiên

 
                 

  Còn gì lạ đâu ở vùng đất chiến tranh này

 
                 

  Vậy em sẽ đến bên tôi chứ, người tình nhỏ bé?

 

  Nơi kẻ tử tù yêu em, đợi chờ sau song sắt kìa em.

 

Này em, em có đến bên tôi chăng?
 
                 

Nơi kẻ yêu em vẫy gọi mỗi lúc trời ngưng thở

 
Nơi có kẻ tìm em khi lãnh án tử vào chiều đêm muộn
 
                
Còn gì lạ đâu ở vùng đất chiến tranh này
 
                 

Vậy em sẽ đến bên tôi chứ, bé con chân trần?

 
                 

Nơi chúng ta mãi nhảy múa thuở thơ ngây.

 
Này em, em có đến bên tôi chăng?
 
                 

Nơi những kẻ khốn cùng cố chia lìa đôi ta

 
Nơi kẻ khờ dại cuồng quay vì em mỗi lúc lửa thở
 
                 

Còn gì lạ đâu ở vùng đất chiến tranh này

 
Vậy em sẽ đến bên tôi chứ, nàng tiên xanh của tôi?
 
                 

Nơi kẻ tử tù yêu em, nguyện chết vì em lúc xế chiều.

 

End her story.

 

Mọi người click vô link này để vote ủng hộ tác giả Willie Farron trên wattpad nha

Comments: 1 Read

Toggle %s Suy nghĩ về giới và tình dục

Posted By:  Crestfall @ 15 Jul 15 - 11:16 AM

Hai vấn đề đó luôn khiến tôi bức xúc, đứng ngồi không yên. Hồi đó còn là những dòng tâm trạng về chuyện tình cảm nhưng bây giờ để ghi ra những cái đó thật khó khăn và dường như nó không còn là vấn đề gì quan trọng để ghi nữa.

Sau khi tiếp thu những kiến thức từ chủ nghĩa nữ quyền (Feminism), về giới, tình dục và kiến thức về xã hội và trải qua những ngày tháng mập mờ về chủ nghĩa nữ quyền. Cuối cùng tôi cũng có quan điểm nữ quyền riêng cho mình và từ đó tôi quyết định trở thành một nhà nữ quyền (Feminist)

Feminism là gì feminism là chủ nghĩa nữ quyền, chủ nghĩa đấu tranh vì quyền bình đẳng cho nữ giới, mong ước nam nữ bình quyền

 Dùng lý thuyết nữ quyền chúng tôi có thể giải thích về giới và tình dục giữa nam và nữ. Từ đó, hiểu được nguyên nhân, cội nguồn của nó, những tưởng có thể cải thiện tình trạng trên. Bạn cứ tưởng mình sẽ thay đổi được nhưng kết quả là chúng tôi cảm thấy lạc lõng, lẻ loi trước chế độ nam trị (Patriarchy) theo quan điểm của trường phái nữ quyền cấp tiến.

Ý thức là cái rất khó thay đổi, vẫn còn nhiều cảnh bất hạnh liên quan tới bất bình đẳng giới: Bạo hành gia đình, hiếp dâm, quấy rối tình dục, định kiến giới....Những cái đó luôn hiện diện trong mắt nhà nữ quyền như tôi. Những thứ ấy ban đầu khiến bạn rối bời, gần như mất kiểm soát cơn tức giận nhưng dần dần trãi qua quá trình gian nan, thích nghi với những cái đó, tôi bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn và sẵn sàng tiếp nhận. Tuy nhiên "tiếp nhận" không phải là chấp nhận nó mà thay đổi nó trong khả năng của mình, định hướng hành động của mình.

 

Topic này chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, xin đừng đánh đồng về ý nghĩa chủ nghĩa nữ quyền. Chủ nghĩa nữ quyền (Feminism) nói theo một cách đơn giản chỉ là "đấu tranh cho quyền của phụ nữ vì một xã hội nam nữ bình quyền". Thực chất có nhiều quan điểm nữ quyền khác nhau, có những quan điểm ôn hòa, có những quan điểm cực đoan... Tuy nhiên các quan điểm ấy đều đòi quyền bình đẳng cho phụ nữ

 

CJNrx4_Uw_AATGlu.jpg


Comments: 21 Read

Toggle %s Viet Pride 2015 tại Hà Nội từ 30/7 đến 2/8

Posted By:  VietPrideInfo @ 12 Jul 15 - 07:58 AM

CHÀO ĐÓN LỄ HỘI VIET PRIDE LẦN THỨ 4 TẠI HÀ NỘI (ngày 30/7 đến 2/8)

 

Nếu bạn là một thành viên trong giới LGBT, hẳn bạn không còn xa lạ với khái niệm Pride Festival.  Đối với LGBT khắp mọi nơi trên thế giới, lễ hội Pride biểu trưng cho một dịp trong năm mà họ có thể thoải mái thể hiện bản thân mình với những cộng đồng khác, để giao lưu, tìm kiếm những tâm hồn đồng điệu, và cảm nhận niềm tự hào là người LGBT.

Cùng chung tinh thần đó, lễ hội Viet Pride - Ngày hội tôn vinh sự đa dạng và cộng đồng LGBT tại Việt Nam, tiếp tục sứ mệnh làm bệ phóng đẩy mạnh các phong trào LGBT trong nước và kết nối cùng phong trào LGBT thế giới. Chuỗi sự  kiện năm nay với chủ  điểm “Tôi  khác biệt, tôi tự  hào” sẽ diễn từ ngày 30/7 tới 2/8, tại thủ đô Hà Nội.

Attached File  Landing page - Header.png   516.48KB   0 downloads

Viet Pride 2015 sẽ là một chuỗi sự kiện phù hợp với nhiều đối tượng như: buổi báo cáo nghiên cứu về cuộc sống của trẻ em LGBT tại Việt Nam - được tham dự bởi nhiều NGOs và đại sứ quán, 4 buổi chiếu phim cảm động và gợi mở, tọa đàm của hội PFLAG nhằm chia sẻ kinh nghiệm và lời khuyên về quá trình come-out (công khai giới tính), bữa tiệc nóng bỏng và sôi động tại đêm nhạc Queer Disco Night. Đặc biệt, hoạt động diễu hành bằng xe đạp truyền thống của Viet Pride sẽ được tổ chức vào ngày cuối cùng (02/08) và kết thúc bằng một party náo nhiệt tại American Club.

Attached File  VP15_Event page_pinned post.png   714.17KB   0 downloads

Để xem chi tiết lịch trình, thời gian và địa điểm, mời bạn truy cập:


Comments: 7 Read

Toggle %s Tin Tức Câu Lạc Bộ

Radio Sắc Màu Cuộc Sống




Radio Volume IV: Tâm Tình Cùng Bạn

Cầu Lông




ĐỊA ĐIỂM: Sài Gòn
THỜI GIAN: CHỦ NHẬT hàng tuần từ 11H30 đến 2H chiều


Toggle %s Poll

Poll Bạn đã lộ diện chưa? (1398 member(s) have cast votes)

Bạn đã lộ diện (coming out) với gia đình chưa?

  1. Yes (rồi) (431 votes [30.29%])

    Percentage of vote: 30.29%

  2. No (chưa) (992 votes [69.71%])

    Percentage of vote: 69.71%

Vote Guests cannot vote

Toggle %s Giải Trí



Truyện Ngắn Ðồng Tính


Trường Can Hành
Tác Giả: Khai Thiểu
Ngày Đăng: 23.11.14

Tiên Cảnh
Tác Giả: Bách Lý Vô Trần
Ngày Đăng: 23.11.14

Đại gia xuyên mới thực sự là xuyên
Tác Giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc
Ngày Đăng: 31.08.14

Tự Thủy
Tác Giả: Lăng Duệ
Ngày Đăng: 28.08.14

The Doll
Tác Giả: Hắc Nguyệt Chi Thược
Ngày Đăng: 28.08.14


Truyện Dài Ðồng Tính


Diệp Quải Đông Nam Chi
Tác Giả: Phù Noãn
Ngày Đăng: 23.11.14

Tướng Quân Hà Vãng
Tác Giả: Kim Lăng Cười Cười
Ngày Đăng: 23.11.14

Mỗi ngày đều muốn ăn ngươi
Tác Giả: Khố Bảo
Ngày Đăng: 15.09.14

Thiên Cổ Lưu Danh
Tác Giả: thantaiaimo
Ngày Đăng: 09.09.14

Hệ liệt Tích Vũ
Tác Giả: Tử Tiện
Ngày Đăng: 09.09.14


Toggle %s Sinh Nhật 7 Ngày Tới

Chúc các bạn
Hạnh Phúc và Vui Vẻ

Hôm Nay
Fri September 4 [US Central]
Beyeuodau (45 Tuổi)
LinhNguyen04 (Bí Mật Tuổi)
v3d4u (33 Tuổi)
aloneless04 (27 Tuổi)
Nalubaby (35 Tuổi)
BaoNguyen (Bí Mật Tuổi)

Ngày 5
YooL (22 Tuổi)
pisnow (27 Tuổi)
jenny_nguyen (29 Tuổi)

Ngày 6
Love4everMaiyeu (24 Tuổi)
Joey. (26 Tuổi)
heomap889 (27 Tuổi)
Kai6991 (24 Tuổi)
pOpO6989 (26 Tuổi)

Ngày 7
Fighttotheend (Bí Mật Tuổi)
Money (23 Tuổi)
conduongnho (26 Tuổi)

Ngày 8
energy (23 Tuổi)
Sashaulica (39 Tuổi)
MC2011 (Bí Mật Tuổi)
meola (28 Tuổi)
zit (Bí Mật Tuổi)
tete (21 Tuổi)
kekomaha (25 Tuổi)

Ngày 9
NguoiBanBeNho (31 Tuổi)
tnn (28 Tuổi)
BongMaiTrang (45 Tuổi)

Ngày 10
christine.na (27 Tuổi)
poko (Bí Mật Tuổi)
gianghuynh911 (26 Tuổi)
khoanhkhacvothuong_hxr (27 Tuổi)
p3_sh0ck (29 Tuổi)
Đăng Linh (29 Tuổi)

Ngày 11
suny88 (Bí Mật Tuổi)
Piglet (28 Tuổi)
momoko (Bí Mật Tuổi)

>Xem Lịch

Toggle %s Lưu Bút

ViVi22:
AL có lâu rồi mà giờ ta mới khám phá... do ta giờ mới les?.....
28.06.15, 8:19 AM

Mìn: Fem 2k vừa tham gia AL mn ạ. Cảm thấy thích ngay sau khi đọc mấy d...
25.06.15, 4:42 AM

ngô thiên thiên: Qua nữa rồi một năm mới con người mình dường như đa sầu đa ...
02.03.15, 3:12 PM


Toggle %s Community Statistics

45 active user(s) (in the past 15 minutes)
6 members, 35 guests, 4 anonymous users

khong, PePum92, AnHuynh, LostGirl007, NiemTin, poi

Administrator | Global Moderator | Super Moderator | Moderator | Charity | Tech | Miss AL | Club Leader | Sweet Ocean | Members | Validating | Banned

Show by: Last Click or Member Name
Community Statistics

Total Posts:   175,224
Total Members:   8,733
Newest Member:    PePum92
Online At Once Record:    2,216 On 03 Nov 2012

Powered by Unreal Portal v3.0.2 © 2011 Unreal Solutions
DHTML JavaScript Menu By Milonic