Jump to content
  • Chatbox

    You don't have permission to chat.
    Load More

    [K] Chị À, Em Thuộc Về Chị

    WinterLove
    By WinterLove,
    Lâu thật lâu rồi mới viết truyện lại . Tựa như đang học cách viết và cách tìm kiếm cảm xúc như lúc bắt đầu ...cảm giác cũng không quá tệ . !*!*!**!*!*!!*!*!*   Truyện Ngắn: Chị À, Em Thuộc Về Chị Tác Giả: WinterLove Thể Loại: Truyện Ngắn Status: Hoàn Thành Chị À, Em Thuộc Về Chị       Mình còn làm nhau đau đến bao giờ nữa hả chị? Có lẻ cả cuộc đời này chẳng ai cho em được hạnh phúc như chị nhưng cũng chẳng ai mang nhiều nổi đau đến cho em hơn chị. Những gì em trao ra em đến bên chị lại lặng lẻ vụn vỡ đi như những chiếc bong bóng hoà vào trong gió. Đã bao nhiều lần rồi, bao nhiêu em nói mình giữ chặt lấy nhau, giữ chặt lấy hạnh phúc mình đang có, nhưng chị lại vội cầm rồi lại buông, lơ lơ lửng lửng chẳng định hướng để rồi em chẳng biết mình còn có thể nắm chặt bao lâu nữa để trái tim chị đừng rồi khỏi em. Nhưng mà một mối quan hệ không còn đong đầy yêu thương nữa thì thế nào lại có thể tồn tại dài lâu. Vì nếu yêu thương chị sẽ không nhìn một người nào khác và nếu đủ yêu thương sẽ chẳng ai có thể đi vào tim chị, nên từ lúc bắt đầu chị chưa từng thật sự dành trọn trái tim mình cho em. Em chẳng nói điều suy nghĩ của mình cho chị nghe. Em tự im lặng và cố ôm chặt lấy, cho đến ngày đó, em nhìn thấy chị ôm chặt một người mà không phải là em nên em lựa chọn rời khỏi chị . Chị không biết rời khỏi người mình còn yêu là đau đớn đến dường nào . Nhưng em không cho phép mình yếu đuối nữa, nên đã thật sự ra đi. Khi chị nghe em nói chia tay chị đã hốt hoảng giữ em lại, chị nói rất nhiều thứ nhưng em chẳng còn muốn nghe nữa, cũng chẳng muốn tin nữa . Ngày em rời khỏi chị, em biết rằng hạnh phúc đã rời khỏi em và bay đi.   Đã hơn ba năm rồi em mới dám quay lại nơi này . Paris bây giờ cũng trở nên xa lạ, có những điều vẫn rất quen thuộc, nhưng khi chạm đến lại chẳng còn hơi thở của yêu thương. Tự dưng nước mắt em lại rơi để rồi em lại mắng chính mình   "cái đồ ngốc này, sao lại chẳng mạnh mẻ lên. Đã buông rồi sao lòng vẫn thấy đau, thật ngốc . Ngốc đến không còn thuốc chửa nữa"Có lẻ em khóc vì những kỷ niệm mà em đã có bên chị chứ chẳng phải em còn yêu chị đâu. Em muốn chắc chắn như vậy nên cứ nói thầm trong lòng nhưng tự sâu trong tâm hồn lại cảm thấy sợ . Cái nổi sợ mơ hồ nào đó có một ngày sẽ lớn dậy và cho em biết rằng em đang dối lòng mình . Em cứ mãi đắm chìm trong suy nghĩ mà không hay Trinh đi lại đứng sau lưng em, cho đến khi Trinh ôm em rồi nhẹ nhàng hỏi   -Em suy nghĩ điều gì mà Trinh đến bên cũng không hay?   Em bây giờ mới sực nhớ lại em đã thay đổi rồi, bên ngoài thay đổi, lòng em thay đổi và kể cả trái tim cũng đã thay người . Bởi bây giờ mọi thứ thuộc về em, em điều muốn dành cho Trinh và em đang cố gắng.   -Em cảm thấy Paris thật đẹp   Trinh hôn lên má em   -Vậy mà có người phải đợi trinh năn nỉ gần chết mới chịu đi với Trinh đó   Em không dám nói với Trinh lý do vì sao em không muốn đi khi lần đầu Trinh hỏi, vì em và Trinh chỉ mới tìm hiểu nhau chỉ mới ba tháng và em cũng chẳng muốn nhắc lại những nổi đau mà em đã trãi qua. Cái gì nếu cố quên và đã dần quên được thì chẳng nên khơi đến .   -Em biết rồi, Trinh là nhất mà   Em nới vòng ôm của Trinh lỏng ra rồi xoay người lại ôm Trinh, em nủng nịu nói   -Em đói   Trinh dịu dàng hôn lên môi em   -Vậy thì phải đi giải quyết cơn đói của em thôi   Trinh nói rồi dắt em đi. Em không hiểu sao trong lòng lại rất muốn rút tay mình ra khỏi tay Trinh. Em cảm thấy trái tim và lý trí của mình đang dành giựt vì lý trí muốn em đi cùng Trinh, nhưng trái tim lại mách bảo nếu em cứ tiếp tục theo Trinh thì những gì em dành cho chị sẽ chẳng còn nữa . Em cứ luôn nghĩ đó là điều tốt nhưng sao giờ đây em lại mâu thuẩn như vậy . Em ước gì có chị ở bên cạnh em ngây giờ phút này để em có thể cắn vào vai chị thật mạnh để chị hiểu chị đã làm em đau như thế nào và cả đến khi có người yêu thưong em nhiều như vậy chị cũng không thể buông tha em. Em vừa đi vừa lầm bầm   "kẻ xấu xí"   Trinh không nghe rỏ em nói gì nên quay lại hỏi   -Em vừa nói gì với Trinh vậy, Trinh không nghe rỏ   Em lắc đầu chối   -Em không nói gì cả   Trinh nhìn em như muốn tìm câu trả lời nhưng rồi Trinh chỉ mỉm cười không nói gì cả nhưng cái tay Trinh lại nắm chặt tay em hơn. May mắn là cả hai cũng đã đến quán ăn rồi nên em kéo tay về rồi đi vòng qua cái ghế đối diện với Trinh. Gọi món ăn xong cả hai liền im lặng . Trinh nhìn em còn em lại nhìn về nơi khác . Cho đến khi không chịu nổi nữa Trinh lên tiếng   -Em có vui không?   Em hỏi lại Trinh   -Vì sao hỏi em câu đó   Trinh nhún vai rồi trả lời   -Vì Trinh cảm thấy khi em ở bên Trinh thế nhưng chỉ là thể xác còn tâm hồn em lại đang ở nơi khác .   Em cúi đầu nhìn vao đôi bàn tay của mình và nói   -Em xin lỗi, có lẻ là do em mệt   Trinh với tay sang nắm đôi bàn tay em   -Không sao cả, nếu em mệt thì có thể nói với Trinh. Ngày mai chúng ta ở khách sạn không cần phải đi ra ngoài   Em mỉm cười cho Trinh an tâm rồi nói   -Em không sao, tối nay ngủ một đêm sẽ khá hơn thôi   Đúng vậy, emm nên để mọi thứ trôi vào quên lãng đi vì nếu không thì cả đời này em cũng sẽ không thể yêu ai một cách trọn vẹn được.   Em cảm thấy lòng mình dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng rồi cái dễ chịu đó chẳng ở bên em được bao lâu khi em nghe tiếng chị bên cạnh   -Chào em Nhã Hân   Giọng nói này đã lâu rồi em mới nghe lại . Em siết chặt tay Trinh còn đang nắm tay em. Em thấy được Trinh hơi nhăn mặt nên em thả tay Trinh ra và không cho Trinh cơ hội nắm tay mình nữa. Em biết mình làm Trinh đau nên nói với Trinh   -Em xin lỗi   Thấy Trinh chỉ nhẹ cười lắc đầu, em quay sang nhìn chị   -Chào chị   Em thấy chị đi chung với một người phụ nử khác . Cả hai đang nhìn em, Em chi gật nhẹ đầu nhưng không nói gì cả nhưng em thấy đuợc niềm vui trên gương mặt và trong mắt chị. Chị nhìn em thêm một chút rồi quay sang cười với Trinh xong rồi hỏi em   -Không giới thiệu bạn cho chị quen sao?   Em nghe chị nói vậy chẳng hiểu sao cảm thấy bực bội trong lòng nên nói   -Em nghĩ không cần thiết   Chị chỉ dịu dàng cười và nói với em   -Xin lỗi đã làm phiền em và bạn rồi . Chúc hai người bửa tối vui vẻ   Chị nói xong rồi cùng với bạn mình bỏ đi sau khi chào Trinh. Trinh nhìn em và em nhận thấy một chút ngạc nhiên trên gương mặt Trinh vẫn còn đó . Em nghe Trinh cất giọng   -Em không sao chứ ?   Em lắc đầu không trả lời Trinh. Cũng may lúc đó thức ăn cũng được dọn ra nên em và Trinh cùng im lặng . Bửa tối trôi qua một cách tẻ nhạc . Em cứ luôn đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình mà đến khi ngồi vào xe Taxi cùng với Trinh rồi mà em vẫn còn như đang ở đâu đó. Trinh tìm tay em nhưng em giấu tay mình vào túi áo . Chợt em nghe tiếng Trinh thở dài. Khi vào đến khách sạn rồi, Trinh là người lên tiếng trước   -Em có muốn giải thích điều gì không?   Em lắc đầu mệt mỏi . Em lấy quần áo xong rồi đi vội vào phòng tắm . Khi em làm vệ sinh xong và đi ra ngoài thì không thấy Trinh đâu cả . Em nằm xuống giường rồi nhắm mắt lại . Một lúc sau thì em nghe tiếng mở cửa rồi nghe tiếng nước từ trong phòng vệ sinh vọng ra. . Em chẳng muốn nghĩ nhiều nên cố ru mình vào giấc ngủ . Em ngủ được một chút thì vòng tay của Trinh ôm em làm em thức dậy . Em gở nhẹ tay Trinh ra rồi muốn ngủ tiếp nhưng đèn trong phòng bật sáng . Trinh có lẻ đã không còn chịu nỗi nữa nên lớn tiếng   -Em bị làm sao vậy ? Vì sao sau khi gặp cô ấy em bổng trở nên rất khác thường ? Cô ấy là ai?   Em biết có lẻ em chẳng thể nào im lặng được nữa nên trả lời   -Chị ấy là người yêu củ của em.   Trinh nhìn vào mắt em   -Em vẫn còn rất yêu cô ấy . Đã hơn ba năm rồi, em vẫn còn yêu cô ấy   Em biết Trinh nói đúng . Em vẫn còn rất yêu chị . Vì sao chị đã làm em đau thế này mà em vẫn không thể quên đi chị? Em thật sự rất ghét bản thân mình vì em đã làm tổn thương Trinh.   -Em xin lỗi   Trinh thở dài   -Chị không muốn em xin lỗi chị . Chị muốn em hãy cố quên cô ấy đi. Hãy thử yêu chị, có được không?   Trinh muốn ôm em nhưng em tránh đi   -Em xin lỗi Trinh. Em tưởng rằng em đã sẵng sàng, em cứ tưởng rằng em có thể buông được tình cảm em dành cho chị ấy nhưng em đã sai rồi. Em không thể đến bên một người khi trái tim vẫn không thể ngừng yêu một người khác .   Trinh kéo em lại ôm em mặc cho em giẫy giụa   -Đừng đẩy chị ra nữa. Em còn yêu cô ấy cũng không sao. Chị đợi được, chị tin mình sẽ làm cho em yêu chị . Chỉ cần em đừng đẩy chị ra xa   Em yên lặng trong vòng tay Trinh. Vì em đã quyết định rồi . Trinh xứng đáng có được tình yêu chân thành nhất do một người dành trọn cả trái tim để yêu Trinh. Em biết người ấy không phải là em. Hai người nếu đã không thuộc về nhau thì càng níu kéo lại càng đau khổ . Có lẻ ngày nào đó em sẽ không tìm được ai khác tốt hơn Trinh nhưng quyết định bây giờ em không cho phép mình hối hận về sau. Vì mọi việc là do em chọn . Cũng như khi chọn rời xa chị vậy . Đến bây giờ dù còn yêu em cũng không thể cho phép mình hối hận .   Em đẩy nhẹ Trinh ra rồi nhìn Trinh thật lâu sau đó mới nói   -Trinh à, những tháng ngày được làm bạn được Trinh yêu thương là những ngày tháng mà em vui vẻ nhất sau ba năm chia tay với chị ấy . Nhưng em không thể cứ nhận mà lại không cho ra như vậy . Em không thể làm khác hơn được nữa .   Trinh như hiểu em muốn nói gì . Em thấy được một chút mất mác trong đôi mắt Trinh và em nói tiếp   -Khi Trinh còn chưa yêu em thì có lẻ rời khỏi sẽ dễ dàng hơn.   Trinh nghe em nói xong thì cất tiếng nói thật buồn   -Có lẻ chỉ có Trinh mới hiểu được mình yêu em hay không, nhưng Trinh tôn trọng quyết định của em. Trinh chỉ mong em suy nghĩ một lần thôi nhưng Trinh nghĩ em đã quyết định luôn rồi vậy thì Trinh chỉ có thể chấp nhận thôi, có phải không?   Em muốn nói vài lời với Trinh nữa nhưng Trinh khoát tay   -Em đừng nói nữa. Trinh nghĩ chuyến đi này cũng chẳng nên kéo dài thêm nữa nên Trinh sẽ đổi lại vé vào ngày mai chúng ta về lại   Em cắn nhẹ môi   -Trinh à ....   Trinh nằm xuống đưa lưng về phía em và tắt đèn . Em cũng nằm xuống bên cạnh Trinh. Một lúc sau em nói   -Em muốn ở lại nên không cần đổi vé cho em. Em hy vọng Trinh sẽ cùng em đi chơi như kế hoạch lúc ban đầu, nhưng em sẽ tôn trọng quyết định của Trinh.   Trinh im lặng không trả lời . Khi em nghe tiếng thở đều của Trinh rồi, em thì thầm   -Trinh à , em xin lỗi Sáng hôm sau thức dậy em chỉ nhận được tờ giấy bên cạnh giường ngủ của Trinh để lại   "Trinh đã đổi vé nên sáng nay Trinh về trước . Em không cần cảm thấy có lỗi với Trinh vì dù sao Trinh cũng cảm ơn em đã thành thật với cảm xúc của mình và thành thật với Trinh. Mong một ngày nào đó em sẽ tìm được bình yên trong trái tim mình và sẽ sẵng sàng để yêu ai đó.   Trinh"   Em đọc một lần rồi bỏ xuống bàn . Em đi lại mở toan bức rèm cho ánh sáng tràn vào rồi đi vào toilet làm vệ sinh. Em thật sự đang rất cần ở một mình trong lúc này . Trinh không còn bên cạnh cũng tốt . Em muốn có những khoảng trống để suy nghĩ và sắp xếp lại mọi thứ trong lòng mình . Như điều nên bỏ thì cần phải bỏ   Em đi một vòng thành phố Paris đến cuối cùng lại về nơi đầu tiên chị cầm tay em. Đứng yên lặng một hồi em muốn rời khỏi nên quay lại thì em nhìn thấy chị . Ánh mắt chị nhìn em tựa như một người đã đánh mất điều gì đó nay tìm lại được . Em cảm thấy như mình đã suy nghĩ nhiều rồi nên cố gắng bình tỉnh bước đi.   -Nhã Hân, chúng ta có thể nói chuyện với nhau một chút được không?   Em nhếch môi cười rồi nói   -Chúng ta có gì để nói với nhau sao?   Em nói xong bước đi càng nhanh hơn. Tự dưng nước mắt từ đâu lại lăn dài trên má . Em mắng chính mình "Nhã Hân, mày thật là thất bại . Có vậy mà cũng khóc" . Em nghe tiếng chân đi sau mình nên bỏ chạy . Chạy chạy theo rồi kéo em lại . Chị ôm em nói   -Chị xin lỗi Nhã Hân. Cho chị ít thời gian thôi, nói xong chị sẽ rời khỏi   Em đẩy chị đi   -Đáng lẻ ba năm trước chị nên nói câu này hơn là bây giờ   Em biết mình đang vô lý, vì ba năm trước chị nói gì em có chịu nghe đâu, nhưng bây giờ em chỉ muốn làm giảm đi cảm xúc khó diễn tả trong lòng mình nên nói như vậy.   Chị đưa tay lau nước mắt cho em nhưng em hất tay chị ra   -Chị đúng là nổi ám ảnh của em. Cả đi du lịch cũng nhìn thấy chị .   Em thấy nổi đau chợt xuất hiện trong mắt chị đôi mắt chị nên nó làm tim em nói lên. Nhưng em vẫn không nhượng bộ . Chị vẫn im lặng cho em nói tiếp   -Chị đang đóng kịch à ? ở đây chẳng có ai xem đâu. Chị hãy tránh xa em ra. Ba năm nay em rất yên bình vì không có chị .   Chị cười buồn   -Chị hiểu rồi, chị xin lỗi   Chị nói xong rồi quay đi. Em đứng đó nhìn chị đi xa rồi ngồi xuống một gốc cây ven đường bật khóc . Em chẳng quan tâm người ta nhìn em. Bổng vòng tay ôm quen thuộc ôm lấy em   -Nhã Hân, đừng khóc nữa   Em tham lam cái ấm áp chị mang lại nên không đẩy chị ra nữa . Đợi cho tiếng khóc của em nhỏ dần, chị đở em đứng dậy rồi thì thầm   -Chúng ta tìm một nơi nào đó để nói chuyện nhé rồi cùng ăn tối được không em   Em rồi khỏi vòng ôm của chị rồi lắc đầu . Chị như hiểu vì sao em lắc đầu nên mỉm cười dụ dỗ   -Em khóc nhưng vẫn còn rất xinh nên mình đi tìm quán ăn nào để ăn nha   Em liếc chị rồi để mặc cho chị kéo em đi. Đi được một đoạn thì cả hai đi vào một quán ăn Pháp . Chị và em ngồi ở một cái bàn bên trong cùng . Ánh mặt chị vẫn không rời khỏi gương mặt em làm em lúng túng   -Chị nhìn đủ chưa?   Em cau có nói với chị . Chị cười rồi nhìn vào thực đơn. Trong lúc chờ đợi món ăn, chị và em cùng im lặng vì cả hai không biết phải bắt đầu từ đâu.   -Nhã Hân   Mỗi khi nghe chị gọi tên em, tim em lại nhói lên. Bao nhiêu cảm xúc xa xưa lại ùa về làm em muốn nghẹt thở   -Nhã Hân   Em vẫn không nhìn chị và cũng không trả lời   -Nhã Hân, nhìn chị nè   Em ngước lên nhìn chị   -Chị muốn gì ở em?   Chị ôn tồn nói   -Chị chỉ muốn ăn một bửa tối với em, chị muốn nói với em rằng trong ba năm nay chị rất nhớ em   Em cười buồn   -Cô ấy đâu?   Đôi mắt chị nhìn xa xăm, chị trả lời với giọng nhẹ tênh   -Cô ấy ra đi về một thế giới tốt đẹp hơn sau khi em rời khỏi chị được một tháng   Em ngạc nhiên hỏi   -Vì sao?   Chị như cố tìm về lại một chút quá khứ rồi trả lời   -Cô ấy bị ung thư phổi thời kỳ cuối   Em không biết nói gì để an ủi chị và chị đoán được suy nghĩ của em nên nói tiếp   -Thật ra cô ấy ra đi cũng rất thanh thản và chị cũng biết về bệnh tình của cô ấy một thời gian nên cũng đã chuẩn bị tâm lý   Em bỏ thức ăn vào miệng mình mà ăn chẳng nghe mùi vị gì cả .Chị vẫn nhìn em rồi chị lấy dĩa thức ăn của em lại gần chị hơn. Chỉ chia từng phần nhỏ ra cho em như ngày xưa chị cũng từng làm rồi đưa dĩa đồ ăn lại trước mặt em   -Em ăn đi, đừng suy nghĩ nhiều   Em nhận lại dĩa thức ăn của mình rồi hỏi chị   -Chị và cô ấy ...   Chị ngắt lời em   -Chị và cô ấy không như em nghĩ đâu   Em nhíu mày   -Vì sao? Em đã thấy cô ấy và chị bên nhau   Chị dịu dàng nói   -Lúc em nhìn thấy đúng là cô ấy hôn chị, nhưng đó là nụ hôn tạm biệt . Chị để yên không đẩy cô ấy ra vì chị nghĩ đó có lẻ là điều duy nhất cũng là cuối cùng chị có thể làm cho cô ấy . Cả thân thể cô ấy đã đau rồi chị không muốn trái tim cô ấy bị tổn thương nữa . Nhưng em biết sau khi hôn chị xong cô ấy nói gì không?   Em lắc đầu chờ đợi chị nói tiếp   -Cô ấy nói rằng ngoài em ra trong tâm trong trí chị chẳng thể chứa được ai.   Em cười buồn   -Vậy sao?   Chị ngừng ăn và nhìn em   -Nhã Hân, cô ấy nói đúng . Cả ba năm nay chị cũng chẳng thể yêu ai   Em cũng buông nĩa xuống và cố kìm nén nước mắt của mình   -Nếu yêu em vì sao không tìm em? Vì sao không giữ em lại? Vì sao chẳng thể dổ dành em   Chị với tay mình nắm lấy tay em   -Chị sai rồi Nhã Hân. Lúc ấy chị giận em vì không chiu tin tưởng chị . Chị muốn giải thích nhưng em lại không chịu nghe. Chị cũng không thể bỏ mặc cô ấy nên càng đẫy em xa hơn. Đến khi em rời khỏi, chị cố đi tìm nhưng em chẳng chịu gặp chị . Cứ như thế thời gian 3 năm lại trôi qua. Chị nghĩ cũng đã đến lúc chị nên để em đi, nhưng khi gặp lại em ở Paris chị mới hiểu rằng sẽ rất lâu rất lâu chị mới có thể thôi yêu em.   Em chần chừ rồi nói   -Nếu bây giờ em đã có người yêu rồi thì sao?   Chị im lặng không trả lời câu hỏi của em nhưng rồi chị mỉm cười   -Thì tim chị sẽ rất đau nhưng cũng sẽ chúc phúc cho em vì chị luôn mong em được hạnh phúc. Nhưng chị cảm thấy mình vẫn còn may mắn nhiều lắm vì em vẫn chưa có người yêu và vẫn còn yêu chị   Em hất tay chị ra   -Sao chị nghĩ là em chưa có người yêu? Sao chị nghĩ là em vẫn con yêu chị ?   Chị nhún nhẹ vai   -Nếu hôm nay không gặp em thì có lẻ chị sẽ nghĩ khác đi, nhưng vì hôm nay gặp được em nên chị mới chắc chắn được hai điều đó   Em bĩu môi như không đồng ý còn chị thì bật cười . Ăn xong cả hai đi dạo . Thành phố Paris về đêm thật đẹp . Một cơn gió thoảng qua thắm vào da thịt làm em rùng mình . Chị lấy cái khăn trên cổ mình xuống rồi khoát lên cổ em . Nghe mùi hương quen thuộc của chị làm em cảm thấy rất bình yên . Trong lúc chị sữa cái khăn cho em, em thì thầm   -Chị à, em xin lỗi vì đã không chịu lắng nghe chị . Em xin lỗi vì đã rời khỏi . Em xin lỗi vì trong lúc chị cần em, em lại không ở bên cạnh chị   Chị kéo em vào lòng và ôm thật chặt   -Em không có lỗi gì cả, chúng ta đã để ba năm thời gian trôi đi một cách lãng phí quá . Giờ em cho chị cơ hội ở bên em và chăm sóc em được không?   Em cảm thấy như mình đang nằm mơ, mọi thứ diễn biến một cách rất mơ hồ   -Chị tha thứ cho em đơn giản như vậy thôi sao?   Chị hôn lên trán em, hôn hai bên má, hôn lên mũi rồi dừng lại ở môi em   -Thật ra chị không muốn nhớ đến những ngày tháng không có em bên cạnh nữa, chị cũng không muốn nhớ đến vì sao mình xa nhau. Chị cũng không cần biết trong bao năm qua đã xảy ra điều gì . Chị chỉ biết rằng chị đã tìm được em mà chị ngỡ sẽ mãi mãi lạc mất, chị tìm lại được ấm áp mà chĩ ngõ rằng cả đời sẽ chẳng bao giờ được cảm nhận một lần nữa, và hơn nữa là, chúng ta nếu thuộc về nhau thì tại sao lại buông tay.   Em mơ màng hỏi   -Chúng ta thuộc về nhau sao?   Chị nhẹ nhàng trả lời   -Đúng vậy, chị biết rằng chúng ta thuộc về nhau. Vì thuộc về nhau không phải chỉ nằm ở duyên phận không đâu. Đó là nổ lực của hai người, đó là tình yêu và sự quan tâm mà mình dành cho đối phương. Nếu mình cứ cố gắng mỗi ngày vun đắp cho mối quan hệ đó, thì chúng ta sẽ mãi thuộc về nhau thôi. Nếu mất nhau thì không thể đổ lỗi cho duyên phân hay đổ lỗi vì mình không thuộc về nhau mà vì chúng ta trao ra chưa đủ, yêu thương chưa đủ, cứ tìm kiếm những điều xa vời nên mới mất nhau. Chị đã tìm được em rồi Nhã Hân nên chẳng muốn mất em nữa . Chị biết rằng chị thuộc về em, vậy còn em có thuộc về chị không?   Em nhìn thấy sự chờ mong của chị hiển rỏ trên gương mặt chị, em siết chặt cái ôm hơn rồi nói   -Chị à, em thuộc về chị như chị thuộc về em vậy. Chúng ta là phải dành cho nhau thôi.   Paris ngày hôm nay thật đẹp . Cả tiếng gió cũng trở nên du dương hơn. Bởi vì hai người tưởng lạc nhưng lại tìm thấy nhau.   THE END

    GERMANY (NƯỚC ĐỨC)

    GOGO
    By GOGO,
    GERMANY (NƯỚC ĐỨC) - PHẦN 1 Các diện visa định cư Đức bạn cần lưu ý Visa định cư Đức luôn là vấn đề được quan tâm hàng đầu. Vậy hiện nay, pháp luật Đức đang quy định về những diện visa nào? Hãy cùng tìm hiểu những loại visa định cư ở Đức dưới đây. Visa định cư Đức theo diện vợ chồng Định cư theo diện vợ chồng là diện định cư thường thấy hiện nay. Theo dạng định cư này, bạn sẽ có visa định cư khi kết hôn với người có quốc tịch Đức. Quy định này cũng áp dụng với trường hợp hôn nhân đồng giới. Tuy nhiên, để được cấp visa hay thẻ định cư, bạn cần đáp ứng được những điều kiện quy định. Đặc biệt là về thời gian sinh sống tại Đức và thời gian kết hôn. Cùng với đó là giấy chứng nhận tình trạng hôn nhân có hiệu lực. Visa định cư ở Đức theo diện đầu tư So với nhiều quốc gia, định cư ở Đức theo diện đầu tư được đánh giá là đơn giản hơn. Tại đây, bạn không cần phải có số vốn tối thiểu theo quy định như tại Anh hay Mỹ. Đồng thời, ngành nghề đầu tư tại đây cũng vô cùng đa dạng. Trước tiên, dự án của bạn phải khả thi và đảm bảo nguồn tài chính. Đồng thời, dự án đó cũng phải đảm bảo đem lại lợi ích cho nước Đức. Khi đáp ứng được những điều kiện này, bạn sẽ được cấp visa thời hạn 3 năm để ở lại Đức. Sau 3 năm, nếu dự án vẫn khả thi, bạn sẽ có cơ hội được định cư vĩnh viễn. Visa định cư Đức theo diện đầu tư đang ngày càng phổ biến Visa định cư Đức theo diện bảo lãnh Đây là diện visa định cư Đức thường thấy hiện nay. Trường hợp này, bạn sẽ được cha mẹ, vợ hoặc chồng hoặc người thân bảo lãnh sang Đức. Tuy nhiên, người bảo lãnh cho bạn phải chứng minh được tài chính và nhà ở. Và quan trọng, người này phải có quốc tịch Đức và đang cư trú hợp pháp tại Đức. Đồng thời, bạn cũng cần chứng minh được quan hệ với người bảo lãnh. Đặc biệt, bạn  phải đáp ứng được những quy định về ngôn ngữ và không có hành vi vi phạm pháp luật trước đó. Trường hợp tốt nghiệp đại học và xin việc làm định cư tại Đức cũng rất phổ biến. Để được cấp visa theo diện này, bạn cần đáp ứng được điều kiện về mức lương tối thiểu. Sau khi tốt nghiệp, bạn sẽ có 18 tháng để tìm việc. Đây là một khoảng thời gian mang tính quyết địn, vì thế, bạn cần tận dụng chúng để tìm việc làm phù hợp nhất. Có thể thấy, visa để định cư tại Đức vô cùng đa dạng. Tùy vào hoàn cảnh, bạn có thể xác định rõ diện định cư của mình. Hãy tìm hiểu kỹ các loại visa định cư Đức để có sự chuẩn bị đúng đắn nhất nhé.   

    Những đứa con sẽ gọi bạn là gì?

    brey
    By brey,
    Trong gia đình mình thì mình là Mẹ, xã mình là Mommy. Còn bạn (và bạn đời của bạn) muốn các con gọi/sẽ gọi bạn là gì?

    CANADA (NƯỚC CANADA)

    GOGO
    By GOGO,
    NƯỚC CANADA - PHẦN 1 Những lưu ý khi xin visa định cư Canada Từ năm 2018, người xin visa định cư tại Canada chỉ cần sống dài hạn ở đây 3 năm trong vòng 5 năm trước khi nộp hồ sơ. Đối với đối tượng du học sinh, khoảng thời gian học tập tại đây cũng được tính khi xét duyệt hồ sơ. Những tỉnh bang có cơ hội định cư cao nhất: Quebec, Manitoba, Nova Scotia và Saskatchewan Thủ tục xin visa định cư Canada yêu cầu khá nhiều giấy tờ và mỗi diện định cư có danh sách các giấy tờ khác nhau. Vì vậy, trong quá trình chuẩn bị hồ sơ bạn cần đọc kỹ hướng dẫn, điền đúng mẫu đơn và lấy chứng nhận ở đúng cơ quan/ tổ chức được chỉ định. Đặc biệt, các thông tin trong đơn phải được điền đúng và đủ, nếu không hồ sơ của bạn không những có thể bị loại mà còn ảnh hưởng tới thời hạn bị cấm nộp hồ sơ thường trú trong tương lai (thường từ 2-5 năm tiếp theo) Tổ chức di cư quốc tế (IOM) là cơ quan được chỉ định hỗ trợ thủ tục khám sức khỏe cho người nhập cư và giấy khám sức khỏe cũng là giấy tờ bắt buộc đối với bất kỳ trường hợp định cư nào. Bạn nên thu xếp khám sức khỏe trước và kết quả sẽ được gửi thẳng cho Lãnh Sự Quán để tránh mất thời gian bổ sung hồ sơ. Chính phủ Canada đang áp dụng hơn 60 chương trình nhập cư khác nhau. Từng chương trình sẽ có các tiêu chí xem xét về độ tuổi, học vấn, trình độ chuyên môn, khả năng tài chính khác nhau. Vì vậy, bạn nên tìm hiểu kỹ quy định của từng con đường và điều kiện của bản thân để đảm bảo khả năng thành công cao nhất của hồ sơ. Đối với một quốc gia có an ninh đảm bảo như Canada, họ khá khắt khe trong việc kiểm tra lý lịch tư pháp của đương đơn xin visa định cư. Với những người đã từng có án tích, họ có khả năng cao bị cấm nhập cảnh vào Canada.   Canada đặt mục tiêu dài hạn sẽ có khoảng 1 triệu người nhập cư tại nước này từ năm 2018 – 2020, và dự kiến tới năm 2036 lượng người nhập cư sẽ chiếm khoảng 30% dân số. Điều này cho thấy chính sách nhập cư cởi mở của chính phủ Canada, cùng với tiềm lực nội tại của quốc gia này chắc chắn trong thời gian tới sẽ thu hút không ít người nước ngoài xin visa định cư, nâng tỉ lệ cạnh tranh lên cao hơn. Vậy nên nếu bạn có ý định tới Canada sinh sống lâu dài, hãy xác định rõ ràng con đường mà bạn muốn định cư dựa trên điều kiện hiện có và chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho kế hoạch tương lai này nhé.

Portal by DevFuse · Based on IP.Board Portal by IPS
×