Jump to content



THÔNG BÁO
2015.02.06: Thông báo thay đổi nhân sự AL tại Việt Nam
2014.12.14: Ước Mơ Thiên Thần 005 - Bình Dương
2014.06.13: Diễn đàn phụ Điện Ảnh và Kỹ Thuật tạm thời ngưng hoạt động.


Toggle shoutbox Shoutbox Open the Shoutbox in a popup

Fruit_n_Yogurt : (28.02 12:19) (:| (:| (:| (:|
chutzpah : (28.02 11:15) chị ngủ ngon, nice day ạ
Bluesky : (28.02 11:12) G9 all
Bluesky : (28.02 11:12) Haha...Thôi c đi ngủ đây. BB em nha, lát e ngủ ngon chút chút chụt chụt
chutzpah : (28.02 11:07) tình cảm ghê đó :x
Bluesky : (28.02 11:06) Bữa nào gặp cho chị "nựng" má của em nha em Hey :gum:
chutzpah : (28.02 11:02) :give_rose: tặng hoa cho chị blue vs hey nè, cả breath nữa nè
chutzpah : (28.02 11:01) zị nãy là chị blue đi chơi vs hey mới về =)) ;))
breathless : (28.02 11:01) Hì , chào cả nhà
Heylala : (28.02 11:00) haha, ừa couple đó chut, thương iu nhao lắm ;))
chutzpah : (28.02 10:59) hi breath
chutzpah : (28.02 10:58) =]]]]], em tưởng ngược lại chớ
breathless : (28.02 10:57) Nhà mình có ai còn thức ko ?
Bluesky : (28.02 10:56) Uhm, couple đó em, couple xung khắc
chutzpah : (28.02 10:55) hey vs chị blue là couple hả ;;)
chutzpah : (28.02 10:53) youtube.com/watch?v=YFvqDuL5v8k
Bluesky : (28.02 10:51) Chị cũng sẽ lôi e ra cho bằng đc đó nha Hey :))
chutzpah : (28.02 10:48) ;))
Heylala : (28.02 10:46) Cám ơn chut đã khen :->
Heylala : (28.02 10:45) haha, thoy không gặp chị nữa đâu :L:

Toggle %s Tin Tức Từ Thiện

Hãy Vào Tham Gia

Toggle %s AL Article

Xem Tất Cả

Toggle %s Trạng Thái Mới

relax%s's Photo
relax

Today, 03:05 PM Reply (0)

Tình ơi, cuộc đời có bao lâu, vài lần đắng cay t
chutzpah%s's Photo
chutzpah

Today, 11:57 AM Reply (0)

......
VuongKC%s's Photo
VuongKC

Today, 07:04 AM Reply (0)

sống thì phải nghiêm túc, ko nghiêm túc thì đi chết đi
minmon%s's Photo
minmon

Today, 04:42 AM Reply (0)

Yêu vợ, nhớ vợ, thương vợ, muốn ôm hôn vợ ngay bây g
sammie%s's Photo
sammie

Today, 04:40 AM Reply (0)

Giữa cuộc đời dài đang trôi mệt nhoài, đứng hoài mộ
Quin%s's Photo
Quin

Today, 12:44 AM Reply (1)

Ôi chùa ơi! Ráng măm hết tô phở nhỏ mờ no muốn bể d
cophailayeu%s's Photo
cophailayeu

Yesterday, 10:51 PM Reply (1)

xanh%s's Photo
xanh

Yesterday, 08:14 PM Reply (0)

tiền tốt vợ vẽ

Toggle %s Ủng Hộ Quỹ AL


Toggle %s Facebook

Toggle %s [K] Đồng Tiền Năm Ấy Hai Sắc Hoa.

Posted By:  TayPhanDuong @ Today, 06:56 AM

Tựa Đề: ĐỒNG TIỀN NĂM ẤY HAI SẮC HOA
Tác Giả: Tây Phản Dương

Thể Loại: Tình Cảm
Tình Trạng: Đang Viết

 

 

SUMMARY

 

Ai rồi cũng sẽ có một lần trong đời được thần tình yêu gõ cửa.

Đây là câu chuyện của tôi về ba con người trẻ tuổi.

Liệu khi thần ái tình gõ cửa những trái tim trẻ trung đầy non nớt ấy, họ liệu sẽ mở rộng tâm hồn mình mà đón nhận tình cảm thiêng liêng ấy? 

 

Trong tình yêu, rốt cuộc...

Là cảm xúc quan trọng.

Hay là trách nhiệm không thể buông mặc.

 

Tình yêu liệu có đến đúng lúc, và trao gửi đúng con tim?

 

Xuân năm ấy, có người nói thích hoa đồng tiền.

Tôi giá như, đồng tiền năm ấy chẳng nở rộ.

 
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
 

TRONG CÁI TỦ TỐI ĐEN VÀ GÓC NHỎ LỚP HỌC

 
 
Năm tôi 10 tuổi, ba tôi một ngày bỗng nhiên biến mất. Hôm đó ông rời nhà từ rất sớm, rồi không thấy quay về nữa.  Mẹ tôi lo lắng chạy đi hỏi han khắp nơi, nhưng cũng chỉ nhận lại những cái lắc đầu thông cảm. Có vẻ như trong một bộ phim mọi chuyện cũng không xảy ra quá bất ngờ như thế. Chừng khoảng hai tuần sau, có người tìm thấy một xác người kẹt dưới ống cống gần bờ ruộng. Ngày hôm đó, cả khu xóm tôi ngợp trong mùi xác chết. Không khí trở nên trầm lặng, những lời bàn tán nổi lên đổ ập xuống nhà tôi, khiến mặt mày mẹ trông tái nhợt như một cái xác chết.

Bố tôi là một người đàn ông rất tàn nhẫn. Ông mỗi khi uống say sẽ vung tay đánh đập mẹ tôi, mặc cho bà dù có kêu gào van xin như thế nào đi nữa. Những lần như thế tôi đều co ro ngồi một góc trong tủ quần áo, cố sức che giấu bản thân trong bóng tối, nghe tiếng khóc mẹ tôi bị ngắt quãng bởi những trận đòn roi, lòng tôi vừa hoảng sợ vừa đau đớn.

Mọi người đều cho rằng bố tôi là hung thủ giết người. Thời gian đó, gia đình tôi bị người ta bàn tán xì xầm nhiều đến mức tưởng chừng chính chúng tôi mới là kẻ phạm tội. Lúc thì cảnh sát đến mời mẹ tôi lên đồn, khi thì gia đình nạn nhân đến làm khó làm dễ mẹ. Những lúc ấy một đứa trẻ như tôi chẳng biết làm gì ngoài việc víu lấy tà áo mẹ mà khóc nức nở, khư khư giữ lấy mẹ chỉ sợ mẹ bị người ta đưa đi, hay cố đẩy những người xấn tới định đánh mẹ tôi. Năm ấy tuy chỉ mới mười tuổi, nhưng tôi đã bắt đầu chán ghét nụ cười. Vì cứ hễ nhìn thấy một ai đấy đang cười, tôi lại cho rằng họ đang chế nhạo gia đình tôi.

Rồi ba tôi cuối cùng cũng bị cảnh sát bắt khi ông đang trốn ở một nơi nào đó cách chỗ chúng tôi ở rất xa. Mẹ phải tạm đóng cửa hàng để theo hầu tòa, còn tôi thì vẫn tiếp tục đi học. Báo chí hay phương tiện truyền thông địa phương cả mấy tuần lễ liền đều có mặt ba tôi trên đó. Mấy lần đi ngang qua tiệm báo gần trường, tôi chỉ lén nhìn một chút rồi thôi, trong lòng dường như muốn quên đi mình đã từng có một người ba như thế. Trong những mảng ký ức ít ỏi của mình, người đàn ông đó chưa từng là bố tôi, cũng như việc ông chưa từng là người chồng xứng đáng của mẹ tôi.

Thời gian đi học lại cũng là lúc tôi bắt đầu luôn sợ sệt mỗi khi bước vào cửa lớp, bạn bè dần dần xa lánh và thì thầm rất nhiều về tôi. Những đứa trẻ ấy càng ngày càng khó chịu khi nhìn tôi. Tên tôi bị đem ra chế giễu, chỗ ngồi của tôi bị đẩy xuống tận góc cuối cùng trong lớp học, chẳng một ai dám ngồi gần tôi. Đến trường bây giờ trở thành nỗi ám ảnh của tôi, trong khi người khác chăm chú lắng nghe bài giảng thì tôi lại ngồi co mình trong một góc lớp học, cảm giác sợ hãi và trống trãi giống như những lần tôi núp trong tủ quần áo mà xung quanh chỉ toàn bóng tối. Đôi khi tôi nghĩ giá mà mình cứ mãi như thế trốn ở một góc nhỏ tối tăm, chỉ có vậy sự tồn tại của tôi mới không khiến người khác phải bối rối.

Mẹ tôi thì hình như càng ngày càng ít nói, bà lầm lũi bán hàng từ sáng sớm đến tối khuya, rồi lại từ tối khuya đến sáng sớm. Khoảng thời gian hai mẹ con gặp nhau giống như đốt một cây nến, càng đốt càng tàn. Mỗi lần đi học về, nhìn mọi ngóc ngách đều tối đen trong căn nhà nhỏ xập xệ, tôi chẳng muốn bật đèn lên, chẳng muốn ăn cơm, chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn khóc. Tôi chui vào một góc cửa, lôi hết tất cả ấm ức phải chịu mà quăng ra ngoài. Nếu mẹ có ở đây, tôi sẽ như bao đứa trẻ khác mà vùi đầu vào lòng mẹ, tôi sẽ mách mẹ rằng....


Mẹ ơ! Tất cả bạn bè trong trường đều nghỉ chơi với con. Các bạn ăn hiếp con.

Mẹ ơi! Bố của các bạn mỗi ngày đều đến rước các bạn, còn dẫn các bạn đi chơi.

Mẹ ơi! Mẹ của các bạn mỗi tối đều ngủ chung với các bạn.


Mẹ ơi! Con cũng muốn như thế.

Nhưng mẹ tôi lại chẳng có ở đây. Tôi càng khóc to hơn và chỉ biết tự hỏi mình rằng.

Mẹ ơi! Vì sao con không được như thế?


Tôi càng lúc càng thích khóc. Mỗi tối khi không ngủ được tôi sẽ khóc cho đến khi mệt đi thì thôi. Người ta nói cười sẽ khiến con người thấy thoải mái, nhưng tôi lại cảm thấy chỉ có khóc mới khiến tôi thấy dễ chịu và thoải mái. Vì vậy kể từ đó, mỗi đêm tôi đều khóc.

Tôi cứ sống như vậy cho đến năm 12 tuổi, rồi 13, rồi 15 tuổi. Chừng ấy thời gian bắt đầu khiến tôi nhận ra, một người khi không thể cười được nữa cũng đồng nghĩa với việc người đó không thể khóc được nữa. Tôi không vui vì mình có thành tích xuất sắc nhất lớp. Tôi không buồn vì chỗ ngồi của mình luôn luôn là một góc nhỏ cuối lớp. Cũng không tức giận khi có người bảo bố tôi là loại cặn bã và tôi cũng như thế. Tôi không biết mình thích cái gì, ghét cái gì, hay thậm chí tôi là con người như thế nào. Điều duy nhất tôi còn quan tâm, đó là tôi còn sống hay không. Chỉ vậy thôi.

Thời gian càng trôi qua thì mọi người càng thêm phớt lờ tôi đi, không biết là vì họ cố ý hay bởi tại tôi thậm chí mờ nhạt đến mức chẳng mấy ai nhận ra sự tồn tại của tôi, nên cũng không còn ai quan tâm bàn tán đến những chuyện quá khứ của tôi nữa. Họ bắt đầu xôn xao về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, chỉ là trong những câu chuyện ấy bây giờ dường như không còn có tôi là nhân vật trung tâm nữa.

Lúc thì là chuyện một chị khóa trên đánh nhau với 3 thằng con trai trong căng tin giờ ra chơi.
Khi thì là chuyện có người bị lưu ban lại một lớp, lại là người trước nay thành tích luôn đứng nhất nhì toàn trường.


Hoặc là có một cô tiểu thư xinh đẹp giàu có đang để ý anh chàng nào đó của lớp tôi, cứ vài ngày lại chạy qua lớp tôi đứng ngắm một hồi mới chịu đi.

Những loại tin tức như thế cứ vô thanh vô thức truyền đến tai tôi, rồi lại bị tôi hờ hững bỏ qua. Tôi không muốn bản thân dính vào bất cứ chuyện gì, cho dù đó có là chuyện liên quan đến mình đi chăng nữa. Bây giờ, tôi xác định mình chính là người không có bất kì mối quan hệ nào với bất kỳ ai, ngoại trừ mẹ tôi.

Lớp 10, rồi đến 11, sang 12. Mỗi năm của tôi cứ thế đều đặn trôi qua. Tôi đi học, ôn thi, đăng kí nguyện vọng vào một trường đại học vừa tầm, nằm ở rất xa nơi tôi ở, rất xa. Ngày nhận giấy báo trên tay, tôi không mở ra xem liền, mà lặng lẽ cất vào balo. Trong lòng không hiểu sao thoáng thấy có một chút mong chờ. Chiều hôm ấy, tôi lái xe chạy ra công viên gần nhà, chọn nơi kín đáo ở một góc nhỏ trong công viên, lặng lẽ mở tờ giấy báo kết quả ra. Tôi đậu, chỉ với số điểm vừa đủ. Trong một giây ngắn ngủi đó tôi hình như biết mình đang mong chờ điều gì, không phải thi đỗ đại học, mà là được rời xa nơi này. Nơi mà tôi chỉ có thể chết đi trong cái tủ quần áo tối tăm hay một góc nhỏ bị bỏ qua trong lớp học.  

 Mẹ tôi rất mừng khi tôi đưa cho mẹ tờ giấy báo điểm, trên khuôn mặt gầy gò nhiều năm nay lần đầu tiên tôi thấy một nụ cười thật sự, mẹ giống như trở lại cái ngày khi tôi còn nhỏ xíu, nhìn thấy đứa trẻ luôn níu lấy chân mình bập bẹ hai tiếng “Mẹ ơi!” mà trong lòng tràn ngập hạnh phúc. Bao nhiêu năm qua, tôi biết mẹ vẫn luôn nghĩ mình nợ tôi, một cái nợ mà mẹ chẳng bao giờ có thể trả lại cho tôi. 


 

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

CHUYẾN XE ĐẦU TIÊN CỦA CUỘC ĐỜI

 
Những ngày nghỉ hè ít ỏi còn sót lại trước lúc tôi rời xa khỏi chỗ này, mẹ vẫn bận bịu với công việc, tôi thì đóng cửa nhốt mình từ sáng sớm đến tối mịt. Ngồi trên gác đọc hết cuốn sách này đến cuốn sách nọ. Đôi khi vừa xem tivi vừa ăn mì gói, lúc thì nằm đung đưa trên cái võng cũ mèm ngắm nhìn thứ gì đó mà tôi cũng chả rõ ở bên ngoài cửa sổ. Chỉ trừ việc phải bước chân ra khỏi nhà, còn lại những gì làm được tôi đều làm, để thời gian trôi qua đỡ phải khiến tôi suy nghĩ.
 
Mỗi lần đồng hồ điểm 5h chiều, tôi đều trèo lên gác mái ngồi đợi hoàng hôn, nhìn bên dưới vẫn là dòng người tấp nập trong khói bụi mỗi chiều tan tầm, đôi khi trong tôi chợt có cảm giác dường như mình và họ cách xa hàng thế kỷ. Hoặc cũng có lẽ thời gian vì một lí do nào đó không còn ảnh hưởng lên tôi, khiến tôi trông như một bức tượng bằng đá cũ kĩ đặt ở một góc khuất của bảo tàng, nhìn ngắm thời đại thay đổi trong khi bản thân chỉ là một giá trị lịch sử đã bị lãng quên.
 
Mỗi ngày tôi đều ngủ rất ngon, nhưng trước đêm tôi chuẩn bị rời đi, tôi lại ngủ không được. Nhìn đống hành lí đã được xếp gọn gàng đặt ở một góc, trong đó là toàn bộ số quần áo mà tôi có. Nhớ lại ban chiều khi đã sắp xếp gọn gàng hết thảy, tôi mới phát hiện mình không chừa lại bộ nào để chuẩn bị đi tắm. Đành để vậy, đôi khi tôi nghĩ lười một chút cũng chẳng vấn đề gì.
 Trăn qua trở lại một hồi, tối quyết định xuống giường tháo vali ra, đem một vài bộ quần áo để lại trong tủ. Lần tới khi về tôi không muốn lại phải xách một đống nặng trịch nữa. Lại trèo lên giường, bây giờ mắt càng tỉnh táo hơn, tỉnh đến mức cái trần nhà cũng nhìn thấy rất rõ. Vừa lúc đó thì mẹ tôi đi vào, phòng không có cửa, mẹ lại có thói quen đi rất nhẹ nhàng, nên khi phát hiện ra thì mẹ đã ngồi xuống bên cạnh tôi từ lúc nào.
 
Mẹ kéo cái chăn lên ngang ngực tôi, hỏi: “Sao giờ này con còn chưa ngủ”.
 
Tôi lắc đầu: “Trưa con ngủ nhiều, giờ không thấy buồn ngủ nữa”.
 
Tôi tưởng mẹ sẽ hỏi thêm gì nữa, nhưng chờ một lúc vẫn không nghe thấy gì. Mẹ im lặng đặt hai tay lên đầu gối, đôi mắt nhìn không rời vào một góc phòng, nơi tôi đặt gọn gàng đống hành lí vừa xếp ban chiều.
 
“Ngày mai con đi sớm, mẹ không cần phải tiễn con”, tôi nói.
 
Nghe xong mẹ bỗng nhiên bối rối, môi mấp máy muốn nói gì đó lại thôi.
 
“Mẹ yên tâm, lên xe con sẽ gọi cho mẹ. Con lớn rồi, biết cách tự chăm sóc bản thân mình mà”, tôi không biết đó có được xem là lời an ủi hay không, nhưng ít ra tôi thấy mẹ không còn bối rối như trước nữa.
 
Mẹ tự nhiên lại vươn tay chỉnh lại mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cho tôi, động tác này ngược lại khiến tôi bối rối.
 
“Mẹ xin lỗi”, mẹ chỉ nói ba chữ mà khiến lòng tôi bỗng nhói lên. Mẹ xin lỗi là vì chuyện trước đây luôn bỏ bê tôi, hay vì chuyện sáng mai mẹ không tiễn tôi ra xe được. Tôi im lặng nhìn mẹ không nói gì, nhưng đã bắt đầu cảm thấy thật khó chịu. Tôi không nghĩ mẹ sẽ nói câu này, vĩnh viễn không nghĩ tới.
 
“Mẹ biết mẹ không tốt, không làm tròn trách nhiệm bổn phận của một người mẹ. Mẹ xin lỗi. Nhưng nhìn thấy con gái mẹ lớn tới chừng này, mẹ tự hào lắm”, mẹ để một tay bên má tôi, nhẹ nhàng xoa xoa như dỗ dành một đứa trẻ nhỏ. Trước đây mỗi lần tôi khóc nhè, mẹ đều sẽ làm động tác này. Đã lâu như vậy rồi, không ngờ tôi vẫn còn nhớ rõ đến thế sự ấm áp từ những vết chai sần trong lòng tay mẹ, như mọi chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, ấm áp đến mức khiến tôi bỗng nhiên muốn khóc.
 
Cả đêm hôm đó, tôi rốt cuộc cũng không ngủ được. Tôi bận nghĩ đến rất nhiều chuyện trước đây, khi tôi mới chỉ là một đứa trẻ.
 
4h sáng tôi đã rời giường, sớm hơn hai tiếng trước khi trạm xe bắt đầu hoạt động. Tôi xếp chăn mền gọn gàng, dọn dẹp đống sách báo để gọn một chỗ, rồi xuống lầu. Đến nhà bếp, nhìn đống chén dĩa vẫn còn y nguyên, tôi xắn tay áo bắt đầu rửa chén. Làm xong, nhìn đồng hồ chỉ mới 4h18’, vẫn còn rất sớm, nên tôi đêm cả mớ quần áo dơ của mẹ ra giặt. Nước máy buổi sáng sớm thường rất lạnh, nhưng hôm nay tôi thấy lạnh hơn gấp mấy lần. Lúc đem thao quần áo đã vắt ráo nước ra ngoài ban công chuẩn bị phơi, trời đã có chút ánh sáng. Tôi nghĩ giờ này cửa hàng của mẹ chắc đã sớm mở rồi.
 
Làm xong mọi việc tôi mới chui vào toa lét đánh răng rửa mặt, rồi vào phòng thay quần áo, sau đó khệ nệ vừa xách vừa bưng đống hành lí ra ngoài phòng khách. Trước khi đi tôi chạy ra ban công đóng cửa lại, tắt hết đèn phòng khách và nhà bếp. Bây giờ đã hơn 5h sáng, mặc dù mặt trời chưa lên hết nhưng ánh sáng lờ mờ xuyên qua cửa sổ vẫn đủ để tôi nhìn rõ mọi thứ. Tôi đã từng ở nơi này rất nhiều năm, cái tủ mà tôi vẫn hay núp bên trong hồi bé, cái góc kẹt chỗ cánh cửa nơi tôi hay chui vào khóc mỗi lúc cảm thấy uất ức, cái đồng hồ treo tường hình con gấu không biết mẹ hay ai đó mua từ khi nào, nhà bếp, cái bàn, ban công, khung cửa sổ... Tôi nhìn xung quanh mà không biết rốt cuộc mình nhìn để làm gì. Trước đây, hay trước đây nữa, chưa lần nào tôi thấy căn nhà của mình đột nhiên ảm đạm như vậy. Im lặng đến mức khiến tôi vừa thấy buồn, vừa thấy sợ.
 
Kéo hết hành lí ra ngoài, lúc định khóa cửa tôi bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó nên vội vàng chạy lại vào nhà, lục trong ngăn kéo lấy ra một tấm giấy nhỏ, tôi viết nhanh vài chữ rồi để trên bàn, dùng bình hoa che lại một góc nhỏ, rồi ra ngoài khóa cửa lại.


Lúc tôi ra được tới trạm xe thì mồ hôi đã bắt đầu chảy dọc hai gò má. Buổi sáng trời vốn dĩ rất lạnh nhưng vì đống hành lí chết tiệt này mà tôi cảm thấy nóng bừng cả người. Thường thì 6h15 mới bắt đầu có học sinh đến đón xe, vài phút nữa mới đến 6h, còn khá sớm nên cả trạm chẳng ai khác ngoài tôi. Lựa đại một chỗ nào gần đó ngồi xuống, tôi chờ xe đến.

Ngồi chờ một chút thì xe liền đến, lúc xe dừng trước trạm, vẫn chưa có ai khác ngoài tôi ở đây. Tôi kéo hành lí lên xe, chọn chỗ gần cửa sổ nhất rồi ngồi xuống, đống hành lí để bên dưới ghế. Trên xe rất yên tĩnh, ngoài tôi ra hình như còn một vài người nữa, nhưng tôi không chú ý lắm, họ có vẻ cũng vậy. Ai cũng có thế giới riêng của mình, nơi mà chỉ giây trước có người nhìn đến bạn, giây sau họ sẽ quên bạn ngay.
 
 Xe vẫn đậu ở trạm một lúc, có vẻ như đang đợi người, nhưng vẫn chưa thấy ai tới. Tôi chống tay nhìn ra bên ngoài, đôi mắt chuyển đến nơi hàng ghế chờ khi nãy tôi vẫn còn ngồi, trong lòng tự hỏi không biết lát nữa sẽ có ai đến đó ngồi hay không? Liệu người đó là chờ xe buýt hay chỉ ngồi nghỉ một chút rồi lại đi. Nếu là chờ xe buýt, liệu người đó có hay không phải đi xa giống tôi? Đến một nơi xa lạ, rồi sống, cố gắng sống một cuộc sống khác tốt hơn. Nếu như tất cả không được như mong đợi thì ít nhất, nó cũng phải tốt hơn cuộc sống của tôi bây giờ. Lúc suy nghĩ đến đó, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh của mẹ, từ khuôn mặt, bờ vai, cho đến đôi tay toàn vết chai sần mà ngày nhỏ vẫn thường xoa lên mặt tôi. Nhớ lại đêm hôm qua, khi những vết cưng cứng mà lạnh lẽo ấy chạm vào má tôi, tôi lại nghĩ, tay mẹ vẫn ấm như ngày trước, da thịt mẹ ấm áp, cả những vết chai kia cũng rất ấm, rất ấm.
 
Tiếng động cơ rồ lên bất chợt khiến tôi giật mình, xe bắt đầu lăn bánh, hình ảnh đêm qua của mẹ giống như bị ai đó lôi tuột lại phía sau, nhỏ dần rồi biến mất. Trong một khắc khi đầu óc trống rỗng, tôi chợt thấy hoảng hốt, cánh tay đột nhiên nắm chặt lấy thành xe. Tôi muốn lao xuống. Tôi không muốn đi nữa. Tôi muốn về nhà. Mỗi sáng sẽ cùng mẹ dậy sớm dọn hàng, rồi cùng mẹ bán hàng, đến khuya khi khách về hết sẽ nắm tay mẹ về nhà. Tôi muốn ôm mẹ ngủ mỗi đêm, muốn mẹ xoa má mình mỗi khi tôi nói mình thích mẹ làm như vậy. Cùng mẹ nấu ăn trong phòng bếp, cùng mẹ phơi đồ trên ban công, cùng mẹ xem tivi trong phòng khách. Tôi muốn cùng mẹ làm những việc mà trước đây tôi rất muốn, nhưng chưa bao giờ làm.


Xe chạy càng lúc càng nhanh, cảnh vật xung quanh lướt qua cửa xe trong tiếng gió thổi vù vù khiến hai mắt tôi nhòe đi. Tôi đáng lí nên nói từ lâu rồi mới phải. Nói thật ra là tôi yêu bà rất nhiều, yêu hơn tất cả những gì tôi từng mong muốn có được.
 
“Con xin lỗi”, tôi thì thầm trong miệng, nước mắt rơi xuống rất nhiều. Đêm hôm qua khi mẹ nói câu xin lỗi, tôi nhớ mình đã định nói gì đó, nhưng lại thôi. Tôi nghĩ có lẽ là câu tôi luôn ấp ủ trong lòng bấy lâu. Con xin lỗi mẹ... Con xin lỗi... Con xin lỗi...
 
Thì ra đây chính là mong muốn bấy lâu của tôi, ngồi trên chuyến xe đầu tiên của cuộc đời mình, đi đến một nơi thật xa, xa đến mức có thể khiến tôi bắt đầu lại từ đầu mà không phải nhớ về bất cứ điều gì trong quá khứ. Tôi đã ngồi ở đây rồi, nghe gió rít bên tai như lời mời gọi đến với những vùng đất xa lạ nơi tôi chưa từng đặt chân đến. Xe vẫn bon bon chạy trên một hành trình mà tôi không hề biết tới, nơi nó chạy qua, tôi thấy hàng cây xa lạ, bầu trời xa lạ, cánh đồng xa lạ, cả con người cũng xa lạ. Bụng tôi bắt đầu cồn cào lên, tôi nghĩ nó đói rồi. Nhưng tôi không đói, tôi chỉ thấy mình có chút mơ hồ. Tôi dường như không còn biết mình muốn gì nữa, đầu óc tôi trống rỗng, kí ức bắt bầu bong ra từng chút một khỏi bức tường thành mà tôi gầy dựng bấy lâu. Dường như tôi bắt đầu trở nên xa lạ. Chuyến xe này chắc có lẽ không phải đang chở tôi, mà là chở những con người xa lạ đến nơi họ muốn mà thôi.


Tôi lại bỗng nhớ về mẹ. Nhớ về tờ giấy nhỏ nhắn tôi viết vội lên đó mấy chữ khi sáng, trên đó tôi viết: “Con đi đây, hứa với mẹ con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt.”
 
Trong đầu bỗng nhiên vang lên một giọng nói trầm ấm dịu dàng: “Mẹ cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt. Chờ con về ”. 


Comments: 0 Read

Toggle %s 10 sự kiện thay đổi bức tranh cộng đồng LGBT Việt năm 2014

Posted By:  Vanes @ Yesterday, 06:05 AM
(Dienngon) Năm 2014 tiếp tục là một năm thành công của phong trào vận động và bảo vệ quyền của người đồng tính, song tính và chuyển giới (LGBT). Dù không có nhiều sự kiện 'nổi và rộng' như 'Tôi Đồng Ý', 'Thức tỉnh để đón cầu vồng' hay 'Yêu là cưới' như năm 2013, nhưng 2014 ghi nhận nhiều bước tiến quan trọng thể hiện bề sâu và kết quả vận động không mệt mỏi của cộng đồng. Nó cũng là năm mở ra các hướng đi mới, đa dạng, đa chiều cho cộng đồng LGBT hoạt động trong tương lai. 
 

    lgbt-2014_2_UCLD.jpg?width=600&height=36

 
10. Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng – một bộ phim tài liệu về cuộc sống của một gánh hát thuộc cộng đồng người chuyển giới của đạo diễn Nguyễn Thị Thắm. Bộ phim ra mắt ở TP. Hồ Chí Minh và Hà Nội trong tháng 12 năm 2014, được đón nhận bởi cộng đồng LGBT và các tổ chức bảo vệ quyền con người. Đây là bộ phim tài liệu hiếm hoi của Việt Nam có khả năng bán vé thu tiền và phải thêm suất chiếu vì nhu cầu tăng đột biến của khán giả. Bộ phim miêu tả chân thật những khó khăn của cộng đồng chuyển giới trong mưu sinh, trong chống trả lại những kỳ thị và phân biệt đối xử của xã hội. Nhưng cao hơn, nó nói lên thân phận con người, tình yêu thương chia sẻ giữa những con người trong một xã hội biến đổi, bất trắc ở nông thôn Việt Nam. 
lgbt-2014_7_wuaf.jpg?width=600
   Buổi công chiếu phim 'Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng'
09. Tạp chí Attitute phiên bản tiếng Việt ra đời đánh dấu sự thừa nhận của xã hội đối với cộng đồng LGBT. Tạp chí nhắm đến nhu cầu giải trí, thông tin của cộng đồng như một sản phẩm thương mại, mở đường cho doanh nghiệp quan tâm và hướng đến cung cấp dịch vụ cho cộng đồng này. Đây chính là hướng đi đúng, sau khi có nhiều doanh nghiệp ủng hộ quyền của LGBT, đưa văn hóa tôn trọng sự đa dạng và không kỳ thị phân biệt đối xử vào nội quy công ty. 
lgbt-2014_8_tdgx.jpg?width=600
 
08. Bộ luật dân sự sửa đổi xem xét đưa nội dung quyền thay đổi họ, tên, quyền thay đổi giới tính của người chuyển giới vào nội dung luật. Ngay trong cuộc họp Ban thường vụ Quốc hội ngày 23 tháng 12 năm 2014, Bộ trưởng Bộ tư pháp Hà Hùng Cường đề nghị luật hóa quyền chuyển đổi giới tính cho người chuyển giới. Đây là bước đi quan trọng của Ban soạn thảo, Bộ tư pháp trong việc luật hóa quyền con người của người chuyển giới. Tuy Bộ luật dân sự chỉ được thông qua vào năm 2016 nhưng những đóng góp ban đầu của các tổ chức phi chính phủ, cộng đồng người chuyển giới đã được Ban soạn thảo ghi nhận, và coi quyền thay đổi họ, tên, quyền thay đổi giới tính là một quyền nhân thân quan trọng cần quy định. 
   
07. “Hành trình hiểu về con” là chuyến đi xuyên Việt Nam của PFLAG, nhóm các bà mẹ có con là người đồng tính, song tính và chuyển giới đến các tỉnh và thành phố trên cả nước. Đây là chuyển đi đánh dấu sự lớn mạnh và năng động của PFLAG trong việc bảo vệ quyền con người của “những đứa con cầu vồng”. Nó mở ra sự phát triển độc lập của PFLAG thành phố Hồ Chí Minh cũng như PFLAG ở các tỉnh. Chính sự tham gia của PFLAG trong vận động cho Luật hôn nhân và gia đình đã tạo ra hiệu quả lớn, thì sự tham gia vận động cộng đồng LGBT và cha mẹ họ của PFLAG cũng tạo ra hiệu ứng tốt. 
lgbt-2014_6_nxoh.jpg?width=600
 Hành trình hiểu về con tại Nha Trang
 
06. Sự phản đối của nhiều người trong cộng đồng LGBT, đặc biệt của những người bảo vệ quyền con người, chống kỳ thị với phim “Để Hội Tính” và phát ngôn gây sốc của Yanbi “thế giới thứ ba đang hủy hoại Việt Nam” đánh dấu một bước trưởng thành mới của cộng đồng. Những ý kiến khác nhau, đa chiều, có người khen, người chê, người phản đối những chi tiết gây kỳ thị người chuyển giới trong phim “Để Hội Tính” đã thể hiện một cộng đồng LGBT đa dạng, độc lập và tự chủ. Sự phản đối của cộng đồng với sự miệt thị của Yanbi đã kéo theo sự lên tiếng của các nghệ sĩ hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật khiến Yanbi phải đính chính. Sự chủ động lên tiếng bảo vệ quyền của mình chắc chắn sẽ giúp ngành công nghiệp giải trí của Việt Nam nhân văn hơn, nhạy cảm hơn với hình ảnh người LGBT nói riêng, và các nhóm thiểu số nói chung. 
 
lgbt-2014_9_xzet.jpg?width=600
 
05. Sự kiện “LGBT Tôn Vinh – LGBT Apprecication” tôn vinh những cá nhân, cộng đồng và tác phẩm có ảnh hưởng tốt đến sự phát triển của cộng đồng LGBT. Là năm thứ hai được tổ chức, LGBT Appriciation đã thu hút được hơn 33.000 lượt bình chọn cho 18 hạng mục giải thưởng qua website chính thức của sự kiện. Bên cạnh những khuôn mặt thân thuộc với cộng đồng như ca sĩ Thu Minh, Người mẫu Hà Anh, năm nay giải cũng có sự góp mặt của nhiều người như Đại biểu quốc hội Đinh Thị Bạch Mai hay John Huy Trần. Những cá nhân làm động lực cho sự phát triển của cộng đồng như Lương Thế Huy, Nguyễn Thanh Tâm và Trần Chí Thiện cũng được nêu tên vì sự đóng góp của họ. 
lgbt-2014_10_veat.jpg?width=600lgbt-2014_11_tvqo.jpg?width=600
 
04. Việt Nam đầu tiên bỏ phiếu thuận cho một nghị quyết của Hội đồng nhân quyền về quyền của người đồng tính, song tính và chuyển giới vào ngày 26 tháng 9 năm 2014. Đây là một bước ngoặt trong quan điểm chính thống của chính phủ Việt Nam về quyền LGBT trên trường quốc tế. Mặc dù được vận động bởi các nước đạo Hồi, Nga và Trung Quốc bỏ phiếu chống, nhưng Việt Nam đã thể hiện quan điểm nhất quán, độc lập của mình, và bỏ phiếu thuận đúng như tiến trình thay đổi trong nước, cũng như mong muốn vận động của các tổ chức phi chính phủ, và cộng đồng LGBT Việt Nam. 
lgbt-2014_1_ynzb.jpg?width=600
 
03. Việt Nam trong phiên kiểm định nhân quyền UPR ngày 20 tháng 6 năm 2014 đã chấp nhận một kiến nghị quan trọng của Chile xây dựng một Luật chống mọi hình thức phân biệt đối xử, bao gồm cả với người đồng tính, song tính và chuyển giới. Chấp nhận kiến nghị này đồng nghĩa với việc xây dựng một khung pháp lý bảo vệ quyền của người LGBT, và giúp người LGBT có thể kiện khi bị kỳ thị và phân biệt đối xử trong công việc, tiếp cận dịch vụ công và trong quan hệ dân sự khác. Đây là một cam kết chính trị mạnh mẽ của Việt Nam, mở ra một hướng đi thiết thực và cần thiết cho phong trào bảo vệ quyền LGBT. 
02. Vietpride 2014 được tổ chức ở 17 tỉnh thành trong cả nước. Ngoài Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh được hỗ trợ bởi các đối tác, Vietpride được cộng đồng LGBT địa phương tự tổ chức ở 15 tỉnh thành còn lại. Bên cạnh các thành phố lớn thì Vietpride xuất hiện ở Thanh Hóa, Quảng Ngãi, Huế, Bạc Liêu và Bến Tre nơi cộng đồng LGBT ít được nhắc tới. Việc lan tỏa ra các tỉnh đánh dấu việc lớn mạnh của phong trào, phá vỡ định kiến LGBT chỉ có ở các thành phố lớn. Chính sự xuất hiện công khai của cộng đồng đã thức tỉnh nhiều người còn đang phải che dấu, cũng như định kiến sẵn có của người dân. 
 
lgbt-2014_5_jgmj.jpg?width=600
 
01. Ngày 19 tháng 6 năm 2014, Quốc hội thông qua Luật hôn nhân gia đình, bỏ điều cấm kết hôn giữa những người cùng giới tính. Đây là một thay đổi quan trọng cho phép hai người cùng giới tính sống chung, nhà nước không can thiệp vào cuộc sống riêng của họ, và đám cưới của họ được tổ chức như sự kiện dân sự mà không bị chính quyền địa phương giải tán. Nhưng quan trọng hơn, nó đã thay đổi tư duy của các nhà làm luật từ “đồng tính là sai trái cần phải cấm” sang “quyền của người đồng tính cần phải được tôn trọng”. 
lgbt-2014_3_gngy.jpg?width=600
 
Chính vì vậy, trong một loạt các Luật sửa đổi liên quan như Luật nghĩa vụ quân sự, Luật tạm giam, tạm giữ, Bộ luật dân sự…quyền của người đồng tính, song tính và chuyển giới tự động được Ban soạn thảo lưu ý, và các đại biểu quốc hội cho ý kiến. Điều này chứng tỏ quyền của cộng đồng LGBT đã trở thành một phần không thể tách rời trong nghị trình xây dựng luật pháp ở Việt Nam. 
 

Comments: 0 Read

Toggle %s 'Vì là người đồng tính, họ đuổi việc chúng tôi'

Posted By:  Vanes @ 25 Feb 15 - 02:31 AM
Từ Motthegioi

'Tôi biết trong xã hội còn nhiều người kỳ thị chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng sống tốt, vươn lên và được hạnh phúc trong tình yêu' - Huỳnh Anh, một người đồng tính nữ tâm sự.

 

"Hồi mang thai tôi, ba mẹ luôn mơ ước có một đứa con trai, lớn lên sẽ là một vận động viên. Hai ông bà đã lấy tên vận động viên điền kinh Huỳnh Anh đặt sẵn cho đứa con vừa mới tạo hình trong bụng. Ai dè, sinh ra tôi lại là một đứa con gái...", Huỳnh Anh chia sẻ.
Ở nhà, ba mẹ trìu mến gọi Huỳnh Anh bằng tên Bi. Cô lớn lên trong tình yêu thương của ba mẹ, ở vùng đất Vĩnh Long hiền hòa. Chỉ có một điều khác thường, ngay từ nhỏ, Bi đã bộc lộ cá tính mạnh mẽ của mình, chỉ thích chơi những trò chơi của con trai.
 
les2_wadb.jpg?width=600
Huỳnh Anh đứng trước những tấm ảnh do chính mình thiết kế, có chủ đề liên quan đến lục sắc cầu vồng
- biểu tượng của cộng đồng LGBT
 
"Tôi nhận ra mình chỉ có cảm xúc với những người cùng giới khi tôi lên 19 tuổi. Nhưng ở quê, tôi không dám bộc lộ và phải cố gắng che giấu, không dám sống với chính con người thật của mình" - Bi chia sẻ. 
Tuy nhiên, sau khi chuyển lên Sài Gòn sống, học tập và làm việc, Bi đã có cơ hội để sống thật với bản thân mình. Cô chủ động tìm kiếm tình yêu cho mình. "Tôi trải qua 4 cuộc tình, với 4 người con gái. Tôi đã yêu chân thành... Nhưng tuổi trẻ bồng bột, từng cuộc tình ra đi và tôi nhận lấy nhiều đau đớn", Bi nói.
Những lúc buồn và chán nản trong cô đơn, Bi hay tìm đến một quán cà phê và ngồi một mình. Nhìn những cặp đôi trai gái tình tứ, Bi luôn ao ước một hạnh phúc. Và những lúc như thế, nghe bài Tình xa của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đoạn: "Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ...", Bi rung rung đôi vai và khóc.
"Tôi thấy mình quá cô độc giữa cuộc đời. Nhiều lúc tôi nghĩ, tại sao ông trời lại cho mình một số phận trái khoáy thế này?" - Bi than thở.
Một lần vào quán cà phê, khi đi toilet, ngang quầy thu ngân, Bi vô tình nghe bà chủ quán nói nhân viên: "Mày đi ra đuổi hai cái đứa pêđê đó coi. Vô quán mà hai người đàn ông nắm tay nắm chân nhau nhìn dị hợm quá".
Và kết quả là cặp đôi gay phải rời quán ngay lập tức, trong ngượng ngùng. Tuy nhân viên quán chưa nói gì đến mình nhưng Bi cảm thấy đang bị xúc phạm và khinh rẻ. Bi vội vàng tính tiền và rời quán ngay.
"Tôi thấy hai bạn ấy bày tỏ tình cảm rất chừng mực và bình thường. Tại sao họ lại bị đuổi, trong khi họ vẫn phải trả tiền sòng phẳng như bao nhiêu cặp đôi dị tính khác? Họ có tội tình gì đâu?" - Bi nói.
Năm 2002, cuộc đời của Bi đã bước sang một bước ngoặc mới. Lúc ấy, cô đang làm phiên dịch tiếng Hàn tại một công ty nước ngoài. Bi đã tình cờ gặp lại người bạn gái học chung từ thời phổ thông tên V., sau hơn 10 năm xa cách.
"Ngày còn học chung, chúng tôi chỉ biết mặt, chưa bao giờ có dịp nói chuyện. Không ngờ cô ấy cũng làm cùng công ty với tôi. Cuộc sống của tôi hoàn toàn đảo lộn, ngay lúc vừa gặp lại người bạn này" - Bi xúc động.
Cùng chung công ty, cặp đôi này đã hỗ trợ, san sẻ nhau về công việc, cuộc sống. Tình cảm của họ đã nảy nở và lớn dần theo thời gian. Sáng sáng Bi chở V. đi làm, hai người quấn quýt như hình với bóng. 
Bi kể về khoảnh khắc lãng mạn của mình: "Tôi hẹn V. ở một quán cà phê. Tôi nhìn thật lâu vào mắt cô ấy, hỏi: Em có dám làm vợ anh không? V. đỏ mặt, rồi thẹn thùng gật đầu. Tôi mừng quá, không còn kềm chế được nữa, đã ôm chầm cô ấy, trao nụ hôn".
"Chính vì hành động không kềm chế đó, mọi người trong quán cà phê trố mắt nhìn hai đứa tôi như hai con quái vật. Chủ quán đã mời chúng tôi ra khỏi quán. Lầm lũi đi về, V. đã khóc, cảm thấy ấm ức, còn tôi cảm thấy căm giận, buồn cho số phận hẩm hiu của mình" - Bi buồn bã.
Ở công ty, cả hai cố gắng che đậy mối quan hệ trên cả tình bạn, tình đồng nghiệp, nhưng khi đã yêu nhau đắm đuối, mọi sự che giấu đều trở nên vô nghĩa. Trong công ty đã bắt đầu râm ran những lời bàn tán.
les3_egtd.jpg?width=600
"Ông chủ" quán cà phê No Stress và những nhân viên gay, lesbian của mình.
 
Một buổi sáng, Tổng giám đốc gọi Bi và bạn gái lên phòng, thông báo cho thôi việc. Lý do đưa ra: Vị sếp này không muốn thấy những cử chỉ "chướng tai, gai mắt" của hai người ở công ty. Họ đã rất bất ngờ.
"Bạn gái tôi ngồi khóc. Lúc đó, không hiểu sao tôi trở nên rất mạnh mẽ, nói thẳng với ông sếp: Nếu ông đuổi hai đứa tôi vì lý do không làm tốt công việc, chúng tôi sẽ ra đi vui vẻ. Còn ông đuổi chúng tôi, vì chúng tôi yêu nhau, hoàn toàn bất hợp lý. Chúng tôi có làm tổn hại gì mọi người không? Và chúng tôi có làm tốt công việc không? Nghỉ việc ở đây, nếu có đi ăn mày, chúng tôi cũng không xa nhau đâu"- Bi kể về giây phút khó khăn, sóng gió.
Và trước sự mạnh mẽ, cương quyết của Bi, ông Tổng giám đốc đã chùn lòng, bỏ ngay ý định đuổi cặp nhân viên "trái ngang" này. Cũng từ hôm đó, cả hai đã công khai tình yêu với tất cả mọi người ở công ty, không còn phải che giấu như trước nữa. Bi quyết định đưa V. về quê, giới thiệu với ba mẹ. Đây là một quyết định rất khó khăn, nhưng đã đến lúc Bi muốn công khai tất cả mọi thứ. 
Trước khi về quê, Bi đã cắt phăng mái tóc dài óng ả, mặc quần áo của phái nam, mang giày "bốt". Ba mẹ Bi rất ngỡ ngàng trước sự thay đổi ngoại hình của đứa con gái, nhưng không cảm thấy sốc lắm, vì đã ngờ ngợ nhận ra ngay từ nhỏ. Đưa người yêu trước mặt ba mẹ, Bi nói: "Đây là người con yêu. Kính mong ba mẹ chấp nhận".
"May mắn là ba mẹ tôi có tư tưởng khá thoáng và rất thương con. Ba mẹ không phản đối gì, hoàn toàn ủng hộ" - Bi cho biết.
Được ba mẹ thông cảm bao nhiêu, hàng xóm lại xì xầm bấy nhiêu. Mỗi lần bước ra đường, Bi luôn nghe những lời bàn tán phía sau lưng: "Con ông Tài, bà Thủy là pêđê. Hồi nhỏ là gái, giờ thành trai rồi. Còn dẫn bạn gái về nhà nữa".
Bi phớt lờ dư luận. Ba mẹ của Bi hết lời động viên, an ủi con. Sáng sáng, mẹ của Bi dẫn V. đi chợ, mua thức ăn, về nấu cho gia đình một bữa cơm. Nhìn mẹ và V.  lui cui nấu nướng, thân mật như con dâu với mẹ chồng, Bi rất hạnh phúc.
"Điều trở ngại lớn nhất, là bạn gái tôi chưa dám công khai xu hướng tính dục với gia đình. Tôi sẽ đợi, khi nào cô ấy làm điều đó, chúng tôi sẽ tổ chức lể cưới. Theo tôi nghĩ, kết hôn chỉ là một hình thức, tất cả đều xuất phát từ con tim của mỗi người mà thôi" - Bi san sẻ.
Sau 3 năm yêu nhau, Bi và V. đã dành dụm, mở một quán cà phê dành cho LGBT (Đồng tính, song tính & chuyển giới) nằm khuất trong một con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Trãi, Quận 1, TP.HCM. Tất cả nhân viên trong quán đều là người LGBT.
Nở nụ cười mãn nguyện, không chút ưu phiền, vị chủ quán cà phê No Stress nói: "Tôi mở quán cà phê này, là muốn các bạn thuộc cộng đồng LGBT có chỗ để hẹn hò, bày tỏ yêu đương mà không sợ bị kỳ thị, xua đuổi. Tôi ưu tiên tuyển nhân viên là LGBT vì tôi biết các bạn đi xin việc ở những nơi bình thường rất khó khăn, do bị một số người kỳ thị".
Bài và Ảnh: Lê Ngọc Dương Cầm

 


Comments: 2 Read

Toggle %s Cơ hội cho những cặp đồng tính có những đứa con của chính mình ^^

Posted By:  Bum @ 24 Feb 15 - 01:14 AM
Tranh cãi về đột phá giúp sinh con không cần mẹ

Các nhà khoa học Anh và Israel vừa tạo nên một đột phá gây xôn xao dư luận khi có thể tạo ra trứng và tinh trùng chỉ từ da của 2 người trưởng thành cùng giới tính. Kỹ thuật "sinh con không cần mẹ" này đang làm dấy lên lo ngại về sự ra đời của những đứa trẻ nhân tạo theo ý muốn.


20150223103939-tt.jpg

 

Các nhà nghiên cứu đến từ Đại học Cambridge (Anh) và Viện Weizmann (Israel) đã sử dụng da của 5 người trưởng thành để tạo ra các tế bào "mầm" hoặc tế bào gốc có khả năng sản sinh ra tinh trùng và trứng trong cơ thể người. Mục đích của kỹ thuật này là giúp các nam giới hoặc phụ nữ bị vô sinh vì bệnh tật hoặc những cặp đôi đồng tính sinh con của chính họ.

 

Nhóm nghiên cứu cho biết, các tế bào nhân tạo trên cũng có thể được dùng như "bộ đồ sửa chữa", hàn gắn mô ở bất kỳ phần nào của cơ thể.

 

Theo Jacob Hanna - chuyên gia dẫn đầu dự án ở Israel, kỹ thuật đột phá mới có thể được ứng dụng để cho ra đời một đứa trẻ như mong muốn chỉ trong vòng 2 năm tới. Tuy nhiên, ông Hanna thừa nhận cần phải xem xét các khía cạnh đạo đức cẩn trọng trước khi điều đó xảy ra.

 

Chuyên gia Hanna nói: "Tôi không ủng hộ việc tạo ra con người nhờ sự can thiệp của kỹ thuật di truyền học ... nhưng tôi rất tin tưởng rằng, công trình của chúng tôi sẽ hiệu quả và có ích cho bất kỳ ai mất khả năng sinh sản do bệnh tật. Kỹ thuật hiện cũng thu hút được sự quan tâm của các tổ chức đồng tính vì khả năng tạo ra những tế bào trứng và tinh trùng từ bố mẹ cùng giới tính".

 

Theo báo cáo nghiên cứu đăng tải trên tạp chí Cell, một gen có tên gọi SOX17 giữ vai trò then chốt trong quá trình tái lập trình các tế bào của người.

 

"Chúng tôi đã thành công ở bước đầu tiên và quan trọng nhất của quá trình này: có thể tạo các tế bào gốc nguyên thủy của người trong phòng thí nghiệm. Chúng tôi cũng khám phá ra rằng, một trong những thứ xảy ra ở các tế bào mầm này là, các đột biến biểu sinh, tức là các lỗi tế bào xuất hiện do tuổi tác, đã bị loại bỏ. Điều đó đồng nghĩa, tế bào được tái sinh và điều chỉnh, nên trong khi số tế bào còn lại trong cơ thể bị lão hóa và chứa các lỗi về di truyền, những tế bào này không bị điều đó. Chúng tôi không thể nói không có đột biến nào bị di truyền, nhưng hiện tượng này gần như không xảy ra".

 

Giáo sư Allan Pacey, một chuyên gia về sinh sản thuộc Đại học Sheffield (Anh), bày tỏ sự phấn khích về ý tưởng sử dụng công nghệ trên để tạo ra tinh trùng cho hàng ngàn nam giới bị vô sinh do ung thư thời thơ ấu.

 

Tuy nhiên, David King - giám đốc tổ chức Human Genetics Alert chuyên theo dõi và bình luận về các tiến triển trong sản khoa, tỏ ra lo ngại rằng, các nhà khoa học có thể xem đột phá trên như một "con đường thuận lợi" để cho ra đời những đứa trẻ biến đổi di truyền, sở hữu diện mạo, tính cách hoặc các đặc điểm sức khỏe theo lựa chọn của cha mẹ. Việc sử dụng các tế bào trứng và tinh trùng sẽ đòi hỏi sự thay đổi về luật.

 

Tuấn Anh (Theo Daily Mail)

 

Link: http://vietnamnet.vn...ong-can-me.html


Comments: 1 Read

Toggle %s [T] Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng - Diệp Sáp

Posted By:  Mia @ 23 Feb 15 - 12:15 AM
xuacircnthiecircnlaili1ec5ut1ef1u1100ati

Tên truyện: Xuân thiên lai liễu tựu đãng dạng [ 春天来了就荡漾 ]
 

Tác giả: Diệp Sáp 叶涩
 

Thể loại: hiện đại, ấm áp, oan gia, hài hước, 1×1, HE
 

Tình trạng: Raw hoàn 

 

Edit: Tiêu Ngân [1-60]

 

Từ chương 61: girl_sms

 

——————————————–

 

Văn án:

 

Lần đầu tiên gặp mặt đã đặt ‘ngoại hiệu’ cho nàng

Làm nàng xấu hổ trước mặt mọi nhân viên…

Làm cho phong thái ” cao cao tại thượng” của nàng bị dìm hàng…

Làm chết con cá yêu quý của nàng…

Có thể nói chỉ có một người mới khiến Phong Uyển Nhu cảm xúc rối loạn, đứng ngồi không yên, vô cùng bực mình trước mọi tình huống… khiến nàng tức giận nhưng lại không thể làm gì được hơn.

Không ai khác là Dương  Tiểu Thảo

Rốt cuộc,

Một người vừa hậu đậu, vừa suy nghĩ đơn giản, ngây ngây ngốc ngốc…

Một người vừa thông minh, vừa xinh đẹp, lại vô cùng lạnh lùng…

Lại có duyên phận với nhau!

Nhân vật chính: Dương Tiểu Thảo, Phong Uyển Nhu

Nhân vật phụ:  mụ mụ của Tiểu Thảo, Lương Nhiên, Vương Oánh Oánh, Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm.

Nhân vật khác: Manh…

 

_______________

Do sai sót của Mía nên từ chương 1 - 60 kg có trong 4rum, các bạn có thể đọc thêm tại Thư Viện Truyện, từ chương 61 về sau sẽ được editor girl_sms post trực tiếp tại Topic này

Thành thật xin lỗi mọi người vì sự bất tiện này..


Comments: 8 Read

Toggle %s Tin Tức Câu Lạc Bộ

Radio Sắc Màu Cuộc Sống



Radio Vol III: Ơn Nghĩa Sinh Thành

Link Video

Cầu Lông



ĐỊA ĐIỂM: Sài Gòn
THỜI GIAN: CHỦ NHẬT hàng tuần từ 11H30 đến 2H chiều


Toggle %s Poll

Poll Bạn đã lộ diện chưa? (1352 member(s) have cast votes)

Bạn đã lộ diện (coming out) với gia đình chưa?

  1. Yes (rồi) (413 votes [30.01%])

    Percentage of vote: 30.01%

  2. No (chưa) (963 votes [69.99%])

    Percentage of vote: 69.99%

Vote Guests cannot vote

Toggle %s Giải Trí



Truyện Ngắn Ðồng Tính


Trường Can Hành
Tác Giả: Khai Thiểu
Ngày Đăng: 23.11.14

Tiên Cảnh
Tác Giả: Bách Lý Vô Trần
Ngày Đăng: 23.11.14

Đại gia xuyên mới thực sự là xuyên
Tác Giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc
Ngày Đăng: 31.08.14

Tự Thủy
Tác Giả: Lăng Duệ
Ngày Đăng: 28.08.14

The Doll
Tác Giả: Hắc Nguyệt Chi Thược
Ngày Đăng: 28.08.14


Truyện Dài Ðồng Tính


Diệp Quải Đông Nam Chi
Tác Giả: Phù Noãn
Ngày Đăng: 23.11.14

Tướng Quân Hà Vãng
Tác Giả: Kim Lăng Cười Cười
Ngày Đăng: 23.11.14

Mỗi ngày đều muốn ăn ngươi
Tác Giả: Khố Bảo
Ngày Đăng: 15.09.14

Thiên Cổ Lưu Danh
Tác Giả: thantaiaimo
Ngày Đăng: 09.09.14

Hệ liệt Tích Vũ
Tác Giả: Tử Tiện
Ngày Đăng: 09.09.14


Toggle %s Sinh Nhật 7 Ngày Tới

Chúc các bạn
Hạnh Phúc và Vui Vẻ

Hôm Nay
Sat February 28 [US Central]

>Xem Lịch

Toggle %s Lưu Bút

tranvietanh: co the cho minh viet truyen vss dc k :) :s :s
24.02.15, 9:00 AM

tranvietanh: co the cho minh viet truyen vss dc k :) :s :s
24.02.15, 9:00 AM

Hai Lúa: AL là ngôi nhà chung cho các cô các chị các bạn các em
Chúc s...
08.01.15, 1:53 PM


Toggle %s Community Statistics

40 active user(s) (in the past 15 minutes)
3 members, 31 guests, 6 anonymous users

Kenji, Fruit_n_Yogurt, YuiMa

Administrator | Global Moderator | Super Moderator | Moderator | Charity | Tech | Miss AL | Club Leader | Sweet Ocean | Members | Validating | Banned

Show by: Last Click or Member Name
Community Statistics

Total Posts:   166,971
Total Members:   8,396
Newest Member:    gautran1224
Online At Once Record:    2,216 On 03 Nov 2012

Powered by Unreal Portal v3.0.2 © 2011 Unreal Solutions
DHTML JavaScript Menu By Milonic