Jump to content
  • Chatbox

    You don't have permission to chat.
    Load More

    Xin nhờ hỗ trợ bài luận văn về quốc tế hóa

    BanhBao
    By BanhBao,
    Gửi các chị em và các bạn, Mình đang làm luận văn thạc sĩ về đề tài quốc tế hóa với chủ đề: "Ngân hàng có phải là động lực thúc đẩy quá trình quốc tế hóa cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ không?" Hiện do covid nên mình gặp khó khăn trong việc tiếp cận và xin phỏng vấn các doanh nghiệp. Hầu hết đều phải qua người quen giới thiệu nhưng mà quan hệ của mình không được rộng rãi lắm. Mà hạn nộp bài đã đến gần nhưng mình chưa đủ kết quả phỏng vấn để phân tích. Do đó, mình xin mạo muội post Topic nhờ hỗ trợ ở đây, mong nếu các chị em và các bạn có quen biết hoặc đang kinh doanh (liên quan các mặt hàng xuất khẩu hoặc có thể mở chi nhánh nước ngoài hoặc hình thức quốc tế hóa khác) xin cho mình được phỏng vấn trong khoảng 15p ạ. Mọi thông tin công ty sẽ được giữ kín và mình cũng có giấy giới thiệu tự trường đại học. Nếu các chị em và các bạn có thể giúp đỡ, mình có thể trao đổi inbox để bảo mật thông tin. Mình cám ơn và sẽ hậu tạ sau mùa covid này. Mong nhận được sự hỗ trợ của mọi người. 🙏🙏🙏🙏🙏🙏

    Công việc - Đầu tư - Ước mơ

    Pat
    By Pat,
    Chào cả nhà, lại là Pat đây. Với mong muốn có 1 nơi thảo luận về công việc, cụ thể là cách kiếm tiền từ các chị và các bạn. Qua đó có thể giúp bản thân hoặc bạn nào còn lẩn quẩn với công việc mình không mong muốn hay suy nghĩ làm gì để có tiền nhiều hơn, công việc gì mình có thể làm, làm sao để có thể làm được công việc đó...Nơi đây đối với Pat luôn là nơi để quay về, nơi đây có khoảng không để nuôi dưỡng tâm hồn, Pat mong cũng là nuôi dưỡng, giúp đỡ trong công việc và những ước mơ của ai đó cần sự "giúp đỡ" qua việc đọc nhiều chia sẻ của những ng "bên cạnh" trong AL. Đôi khi công việc cũng mệt mõi, muốn trút vào ai đó, đồng nghiệp thì k nên vì biết đâu đó lại là một nơi đúng là có thể hiểu để chia sẻ nhưng lại k an toàn, cũng có các chị các bạn làm những công việc nhạy cảm khó mà chia sẻ với ai ngoài ng yêu và gia đình, nhưng cũng rất khó để chia sẻ khi "cô đơn trong chính căn nhà của mình" ....Cô đơn k chừa 1 ai, cô đơn k phải vì k có ai bên cạnh mà là k chia sẻ đc với ai và k được cảm thông. Pat với mong muốn cháy lòng được góp 1 phần nào đó cho diễn đàn là nơi kín đáo và an toàn để mọi người được gần nhau hơn, các chị và các bạn nếu khó chia sẻ, xin hãy tạo 1 nick ảo để chia sẻ. Vì nếu không đc là chính mình để nói thì nói và thể hiện mình theo 1 cách khác. Phải chi AL có tiện ích cho phần ẩn danh để khỏi tạo nick mới . Pat rất mong nhìn thấy được nhiều khía cạnh và nhiều vấn đề trong cuộc sống tại AL này. Nơi mọi ng có thể chia sẻ mọi vấn đề trong cv kể cả cách ứng xử, cách giải quyết vấn đề mà các chị và các bạn đã trãi qua. Xin nhận của Pat lời cám ơn với tất cả những ai đã và sẽ bình luận chia sẻ phía dưới.  ----------------------------- Khởi động một chút đầu ngày, đầu câu chuyện....là:  - Mọi người có ai đang được làm công việc mình muốn và sau bao lâu thì nhận ra mình k phù hợp, mình k còn mong muốn nữa để nhảy việc ? - Bạn đã mất bao lâu để lẩn quẩn với suy nghĩ đổi việc? - Công việc của bạn làm có ai ủng hộ, tác động vì nhiều lý do...( người thân, ng yêu,...) - Đang cầm tiền trong tay mà k biết đầu tư vào đâu? - Để dành tiền bằng cách nào thì hợp lý - Làm sao để học ước mơ Có ngàn câu hỏi cho khởi nghiệp, cũng có ngàn câu hỏi cho bản thân trước những ngã rẻ của công việc.... Mong là mọi người thấy thú vị với chủ đề này  Chúc cả nhà những ngày vui vẻ và được giải tỏa bản thân trong mùa dịch...mong rằng sau khi dịch bớt, mọi thứ trì trệ đi qua chúng ta lấy các chia sẻ này ứng dụng vào cuộc đua thực hiện ước mơ và về đích nhanh nhất.     

    Chọn hồ sơ tinh trùng

    Jas
    By Jas,
    Chọn hồ sơ tinh trùng Mỗi nước có những luật lệ riêng để quản lý việc cho - nhận tinh trùng và có thể thay đổi theo thời gian. Trong bài viết này, Jas chia sẻ lại kinh nghiệm của mình tại Mỹ hồi 7 năm trước nên có thể những gì bạn tìm hiểu được sẽ khác với những gì Jas đã trãi qua. Những thông tin này chỉ mang tính tham khảo trong quá trình các bạn đưa ra quyết định của riêng mình. Hệ thống ngân hàng tinh trùng của Mỹ đã hoạt động từ đệ nhị thế chiến. Vì thế, họ có rất nhiều kinh nghiệm. Chính phủ đã ban hành rất nhiều luật lệ để quản lý các ngân hàng tinh trùng nhằm hạn chế những hệ lụy về sau.  Đầu tiên là mỗi người hiến tinh trùng phải có sức khỏe tốt, tinh trùng tốt và không phải tội phạm. Họ được hiến số lượng bao nhiêu và số mẫu tinh trùng của người hiến được phân bổ cách nhau bao xa trên khắp nước Mỹ để tránh việc kết hôn cận huyết. Tiếp theo, mỗi hồ sơ sẽ có thông tin cả ba thế hệ của người hiến về sức khỏe, bệnh án, học vấn và nghề nghiệp, vv... Tuy hình ảnh không bất buộc, nhưng có rất nhiều hồ sơ có hình ảnh và một số hồ sơ có hình từ lúc bé đến khi trưởng thành của người hiến tinh trùng. Người hiến tinh trùng cũng có viết một bức thư tay riêng cho người Mẹ tương lai để họ có thể cảm nhận một phần nào đó về tâm hồn của anh ấy. Jas rất quan trọng gene của con mình nên nước Mỹ này có bao nhiêu ngân hàng tinh trùng Jas đều đăng ký hết. Giữa muôn ngàn khuôn mặt Jas phải chọn ra một người đạt điều kiện của Jas nhất. Jas và bà xã đã mất rất nhiều tháng để tìm ra thí sinh mà cả hai đều phải cùng nhau đồng ý. Bước đầu tiên là mình muốn con sẽ có gương mặt ra sao. Thí dụ như màu da, màu tóc, màu mắt, chiều cao, vv... Jas muốn con có sự gần gũi với Jas và bà xã nên Jas chọn tóc đen, mắt nâu, cao vừa phải,vv... Bà xã thì muốn con được hưởng trí tuệ nên thường tìm thí sinh trong mục kỹ sư, luật sư, bác sĩ, tiến sĩ, vv... Mình cứ liệt kê hết tất cả những miêu tả về đứa con mơ ước của mình rồi đưa vào các danh mục tìm kiếm của ngân hàng. Jas loại ra tất cả hồ sơ không có hình. Nếu họ không có một thí sinh như thế thì mình bắt đầu giảm bớt từng yêu cầu cho đến khi tìm được người ưng ý nhất. Đối với Jas, phần tìm kiếm một tinh trùng thích hợp là phần đau đầu nhất của cả hành trình sinh con. Mình cần có thời hạn và giới hạn cho việc này nếu không sẽ tìm mãi không ngừng. Jas phải theo khuyên bà xã rất lâu mới thuyết phục được bà xã ngừng tìm kiếm để xem qua thí sinh cuối cùng mà Jas đã chọn ra. Kết quả, bà xã hết sức ưng ý.

    K- Tôi có nuôi một con mèo- Original - Blues

    BluesEm
    By BluesEm,
    Tôi có một con mèo..Chương 1 Q đến với tôi tình cờ, tôi cô đơn, nó thì không có người nuôi vì mèo mẹ thiếu sữa. Một đứa còi cọc về thể chất, một đứa thiếu dinh dưỡng tâm hồn. Vậy tôi đón Q về. Những ngày đầu em rất nhát, yếu ớt, và ăn ít. Quen hơi nhau rồi thì lại ngỗ nghịch, rất thích làm nũng và đáng yêu.Q có thói quen cắn và liếm đầu ngón tay tôi, đặc biệt khi tôi hút thuốc. Mùi khói thuốc ở ngón tay, hình như làm người ta nghiện, người ta hoặc con mèo.Bất giác tôi thấy em trong Q. Em cũng có thói quen hít ngửi mùi thuốc lá nơi ngón tay tôi, mặc dù rất ghét mùi thuốc trong phòng. Giưã đêm thèm thuốc, tôi phải chạy ra ngoài ban công gió lạnh rít một hơi cho vã cơn thèm. Sau đó còn phải vào nhà vệ sinh đánh răng, súc miệng thật sạch, thậm chí thay áo nếu có ám khói thuốc, trừ những ngón tay.Em có thói quen cứ ôm chặt bàn tay tôi khi ngủ, thỉnh thoảng đưa lên mũi hít hà, rồi cười ngu ngốc . Nhiều lần tôi hỏi có gì trên ngón tay tôi mà em thích ngửi đến vậy, em lại cười ngớ ngẩn mà bảo do thói quen.   Em rất thính mũi. Có những hôm tôi về nhà trong tình trạng rất sạch sẽ, xoá hết mọi dấu vết của buổi nhậu với khách hàng bằng mùi nước hoa gỗ rất nồng. Vậy mà em cũng nghe ra mùi men rượu ẩn sau cổ áo. Em không thích, nhưng cũng không tỏ ra giận dỗi, em chỉ nói em buồn.Vậy mà hiệu quả. Lúc nào tình thế bắt buộc phải quá chén, tôi lại hình dung ra nét mặt em buồn, thì lại thôi, kiếm cớ mà khước từ.Vì em thính mũi, nên đến nước hoa tôi cũng phải lựa chọn rất kĩ. Tôi thích mùi gỗ, nồng, đậm và hơi khét. Như Tomford Tobaco Oud. Em thì nhạy cảm quá, nên hơi khó chịu. Em chỉ thích mùi sữa tắm của tôi, hoà cùng một ít khói thuốc lá phảng phất nơi ngón tay. Em bảo vậy rất quyến rũ, cần gì nước hoa. Vậy nên tôi chỉ dùng nước hoa vào buổi sáng, khi về đến nhà, hương cũng nhẹ đi phần nào.Q cứ cắn đầu ngón tay tôi, hít hà. Con mèo này vậy mà hay, chưa bao giờ làm đau ngón tay tôi bằng bộ nhai nhọn hoắt, chỉ cứ hít hà liếm láp vậy.Lâu lâu lại ngồi trên chân tôi mà thở hắt ra, như có tâm sự lớn lao gì trong thân hình nhỏ xíu của nó vậy.   Em cũng nhỏ xíu, không gầy, không béo, lại rất vừa vặn trong lòng tôi. Tóc đen và mượt. Đôi lúc sợi dài sợi ngắn cứ vắt vẻo, đâm chọt vào mắt tôi, đau, nhưng cũng rất thích thú. Em chỉ thích nằm quay lưng vào tôi, ôm bàn tay tôi rồi lại lảm nhảm gì đấy một mình, mặc kệ những sợi tóc cứ thế mà loà xoà trên vai, trên ngực và cả trên mặt tôi.Đôi khi tôi kéo em lại, áp mặt em vào lồng ngực, em lại nhăn nhó, than khó thở. Tôi quay nghiêng người sang để xem tin tức, xoay lưng về phía em, em lại trách tôi không thương em. Làm gì thì làm, để cho em một cánh tay là được. Vậy tôi có làm gì được ngoài ngắm gương mặt em sau làn tóc đen nhánh.Em đi chợ. Mua một mớ đồ lỉnh kỉnh và rau củ quả để ăn theo chế độ mà em nghe người ta bảo là tốt cho sức khoẻ, nhất là cho những người hay hút thuốc. Máy ép, máy xay, hạt chia, hạt é, em cứ xếp đầy trong căn bếp nhỏ. Hôm nay vừa vặn tôi đi làm về sớm, ghé mua cho em một bó hồng trắng. Em cắm thành một chậu hoa nhỏ, đặt ngay bàn ăn. Bất giác tôi thấy mình hạnh phúc quá, như thể chúng ta đã là một gia đình nhỏ, có em, có tôi.Q ăn uống như con người vậy, mỗi bửa là một món. Hai bửa liên tiếp, cho dù là món cá hộp nó rất thích, thì cũng sẽ không ăn. Một bữa cá, một bữa rau củ, hoặc hạt khô.Rất sạch sẽ, không cần phải dạy nhiều. Dường như nó hiểu tiếng người. Cả ngày không biết trốn ở đâu, chỉ cần nghe tiếng xe và tiếng mở cổng của tôi, lại chạy đến hít hà.Bất giác tôi thấy như vậy cũng hạnh phúc, có ai đó, chờ đợi ở nhà. Dù ai đó là một con mèo.Q như đang tưới tắm lại cho tâm hồn tôi, nhẹ nhàng, chậm rãi, tôi lại thấy căn nhà bớt hiu quạnh. Căn nhà chỉ có màu xanh và trắng. Tường trắng, rèm xanh, sofa màu xanh, căn bếp trắng, khăn bàn xanh. Tôi thích màu trắng, em thích màu xanh. Cả hai cùng thích Santorini. Cái nào dễ làm trước, chưa đưa em đi Hy Lạp được thì tôi mang em đến ở trong một căn nhà xanh trắng vậy. Em hay tự gọi mình là Blue. Vì em thích màu xanh, mà còn vì Blue là nỗi buồn. Cả ngày em cứ rì rầm” I am your blues “ cứ như tiên đoán trước rằng em sẽ là nỗi buồn của tôi vậy.Tôi kinh doanh một quán bia thủ công. Vốn định đem màu xanh là chủ đạo, nhưng địa thế ngoài trời hơi khó, nên chỉ có thể giăng đèn xanh, sáng rực cả một góc phố, cho những ai thích màu xanh sẽ chú ý đến.       -  Em có xinh đẹp không ? -  Không bé ơi, ai bày em hỏi câu này vậy ?Và một bầu không khí trầm mặc giăng khắp căn phòng. Hình như tôi lại sai rồi. - Tôi đùa thôi, lại đây nào ! - Em có dễ thương không ? Dễ thương thôi cũng được, không cần đẹp mà ! Câu chuyện kết thúc bằng một nụ hôn rất sâu trên môi em. Tôi vốn không hiểu, tại sao em lại cần những lời khen hoa mỹ vậy khi trong mắt tôi đâu còn ai khác để so sánh với em.Em thì không hiểu tại sao một lời khen đơn giản, khẳng định vẻ đẹp em trong mắt người yêu lại khó với tôi đến vậy. Năm em tròn 24. Em đang làm nhân viên thủ tục hành chính cho một công ty xuất nhập khẩu. Công việc tuy thiên về giấy tờ, nhưng cũng phải lên xuống các khu cảng và khu chế xuất để giám sát và kí nhận. Mùa đông thì đỡ hơn, mùa hè thì nắng nóng, mà tàu thuyền thì về vào bất cứ lúc nào. Em cứ nhỏ bé như vậy, mồ hôi nhễ nhại, chạy đi đóng dấu, chuyển công văn giữa hàng ngàn container và cần trục.Nói không xót là nói dối, nhưng nói xót thì không hay lắm. Đây là công việc em thích, đúng chuyên ngành và em đang trên con đường chứng minh thực lực của mình. Tôi chỉ có thể đi bên đời em, trời nắng quá thì giương ô, che chở cho em bằng một chút ít năng lực của mình.Tôi khô khan, mặc dù công việc cần tương tác khách hàng. Nghe có vẻ mâu thuẫn, bao nhiêu năng lượng, lời nói hoa mỹ tôi để lại ở quán, với khách hàng, với nhân viên. Về nhà với em thì chỉ có tâm hồn trần trụi, tẻ nhạt chỉ biết yêu em bằng hành động. Hôm nào về sớm, lại ghé mua một bó hồng và một chai vang Cab, nấu một bữa nhẹ nhàng, vừa ăn vừa trò chuyện cùng em.Hôm nào về muộn, lại tạt sang mua cho em một ly trà sữa pudding không trân châu tại một địa chỉ duy nhất mà em thích. Có hôm thì một bịch bánh tráng trộn, có hôm lại là một chiếc pizza Hawaii thêm rất nhiều dứa và phô mai. - Người vỗ béo em, xong rồi không ai thèm yêu nữa thì bỏ em, thuyết âm mưu nè! - Em nói đúng rồi đó. Quả thật là đang vỗ béo em , nhưng vế sau là vỗ béo để thịt. Em nhỏ xíu, ăn không có đã ! Nói em nhỏ xíu thì hơi tội cho em, nhưng mà lúc nào em ngồi vào lòng tôi, tôi cũng thấy em nhỏ xíu. Cô bé của tôi, chỗ nào cần to thì to,chỗ nào cần nhỏ thì nhỏ. Rất vừa vặn.Làn da, mái tóc, đôi môi em, chỗ nào tôi cũng hôn. Và muốn hôn mãi. Giống như ăn không thấy no, lúc nào cũng thèm thuồng.Em tự biết mình là trái đào trong mắt tôi, lúc nào cũng vờ như vô tình mà quyến rũ tôi. Giả như tôi đang kiểm tra báo cáo tài chính cho các bên cổ đông, em lại vờ như không cố ý mà mặt độc một chiếc đầm ngủ bằng lụa, khoe khéo một chiếc lưng trắng ngần, thon thả. Cổ áo rất trễ, chỉ cần em cúi xuống, hai quả đào đã lấp ló như mời gọi tôi cắn thử một miếng. Tôi vẫn hay đùa em là một giỏ trái cây, tôi muốn ăn trái nào thì có liền trái đó. - Vì em mệnh Thiên Đồng, nên mông rất là to đó - Thế cứ mệnh Thiên Đồng là mông to à? Em vẫn chăm chỉ đi tập gym để mông to còn gì ? - Cơ bản là mông to rồi, em tập cho nó săn lại thôi, chứ mà nhỏ xíu thì tập bao giờ cho to ? - Cũng đúng, ngày đầu gặp em, mông em cũng to, chỉ có điều hơi nhão, bây giờ thì chuẩn quả đào rồi ! - Cái đồ dâm dê này, ngày đầu gặp em đã nhìn mông em liền rồi hả ? Vậy mà bảo thích em vì tính em dễ thương - Thì tính em dễ thương, quả đào của em càng dễ thương hơn! Haha Đương nhiên là tôi chẳng thể làm xong báo cáo tài chính vào những ngày em mặc áo ngủ lụa. Hoặc áo dây, hoặc là cái áo sơ mi của tôi.Nhiều lần tôi cũng tự hỏi, do tôi quá dâm dê như lời em nói, hay là chỉ với trái đào của tôi, tôi lúc nào cũng rất khó kiếm soát trước em.   Cuộc sống cũng không có nhiều biến cố, drama như trong phim. Cứ bình thường, lặng lẽ và hạnh phúc như vậy trôi đi. Có lắm lúc tôi tự hỏi, như vậy có phải là thiên đường mà loài người luôn tìm kiếm. Có công việc kiếm được thu nhập để mua những món mình thích, thuê được căn hộ nhỏ tạm gọi là có gu, dăm ba tháng lại đi du lịch, có đồng nào dư thì lại chơi chứng khoán và gửi phần lợi nhuận về phụng dưỡng bố mẹ tuổi già và có trái đào căng mọng lúc nào cũng líu ríu bên cạnh. Nhiều lần tôi muốn hỏi em có hạnh phúc không ? Nhưng lại ngượng miệng, và mơ hồ sợ hãi một câu trả lời nào đó.Q hay nằm trên chân tôi, và mơ mộng một điều gì, chốc chốc lại thở dài. Em hay nằm trong lòng tôi, chốc chốc cũng thở dài. Tôi chợt nhận ra mình chưa từng hỏi em thở dài vì điều gì. Hôm nay đi làm về muộn, dịch bệnh kéo đến bất ngờ, bao nhiêu thứ phải lo. Tạm ngừng kinh doanh một thời gian, đảm bảo nhân viên có điều kiện để ở lại thành phố và chờ cho đến khi kiểm soát được dịch bệnh và hoạt động trở lại. Sắp xếp và dọn dẹp tất cả mọi thứ, gửi thông báo đến cho khách hàng cũng như đối tác, tôi rời quán cũng là khi trời sập tối.Trời cứ nhá nhem, người và xe đông như quân Nguyên, ai cũng mong mau chóng về nhà sau một ngày dài. Tôi cũng làm bộ hối hả, như thể có ai đó chờ mình ở nhà.Ghé cửa hàng tiện lợi mua một hộp salad, chọn thêm ít đồ nhắm khô và dăm gói thuốc, tôi về đến nhà đã là 7 giờ tối. Phát thanh viên đang cập nhật tình hình dịch bệnh ở địa phương, cũng chưa có dấu hiệu tích cực. Mặc dù rất đói, nhưng tôi nuốt không nổi hộp salad ức gà vừa mua.May nhà có con mèo, nó thích ăn gà. Q được cái ăn rất giỏi, dù đã ăn hạt tôi để sẵn lúc đi làm, bây giờ vẫn nhồm nhoàm miếng thịt gà và rên ư ử trông đầy hưởng thụ. Em thì thích salad. Thói quen ăn salad, rau củ cũng do em tạo cho tôi. Em cho tôi ăn cần tây 7 ngày trong tuần đến mức độ tôi hứa sẽ giảm hút thuốc để không phải ăn cái mùi vị kì lạ này thêm nữa.Còn vài lon Heart Of Darkness trong tủ, lấy ra nhắm với gói thịt heo sấy vừa mua, chắc sẽ hợp.Lon bia tên là Dream Alone, thật hợp với tôi lúc này. Có điều, tôi đã thôi không mơ mộng nữa, chỉ là vẫn một mình. À, tôi còn có Q. Ting.ting.. âm thanh tin nhắn mà tôi chưa bao giờ thích. Đối tác nhắn tin nhắc khoản nợ tháng trước. Ting..ting.. bố mẹ lại nhắn tin hỏi thăm tình hình sức khoẻ và kinh doanh của tôi. Đợt này chứng khoán giảm, vừa bán lỗ để đủ bù đắp cho nhân viên nghỉ vì tình hình dịch bệnh, chẳng còn dư dả được bao nhiêu. Trên bàn vẫn là dự án tôi đang đầu tư, vừa tạm ngưng vì dịch bệnh.Mọi thứ đều không dễ dàng. Q vẫn sung sướng với mẫu ức gà, thỉnh thoảng ngước cặp mắt tròn xoe vô tư nhìn tôi, không hiểu tôi mắc cái giống gì mà ưu tư dữ vậy.Tự dưng tôi ước Q biết nói, có khi nào bớt cô đơn hơn ? - Hôm nay em lãnh lương, mình đi ăn món gì ngon ngon hen? - Cảm ơn nữ hoàng ban sủng, hạ thần được ban món gì đây?- Đi ăn đồ nướng nghen, uống rượu luôn ? - Thần tuân chỉ Em rất ít tiêu xài, lương thưởng thì dành giụm góp tiền nhà với tôi, mua thêm một vật dụng xinh xắn cho căn nhà nhỏ, gửi về biếu bố mẹ ở quê. Lâu thật lâu mới thấy mua cho mình một món đồ em thích. Tôi cũng không hay tặng quà mắc tiền cho em. Không phải vì tôi không đủ khả năng hay tiếc tiền, tôi muốn mua hẳn một căn nhà, dành cho em. Biết đâu sau này,..Tôi cũng không hay tâm sự với em chuyện công việc, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, em luôn biết được tâm sự của tôi. Lúc thì là món ăn tôi thích, lúc thì là một bộ phim rất hay, lúc thì là một món quà em tự tay làm, lúc nào em cũng có thể làm tôi quên hẳn đi những thử thách lập nghiệp bằng tình thương rất trong sáng.

Portal by DevFuse · Based on IP.Board Portal by IPS
×