Jump to content



THÔNG BÁO
2015.02.06: Thông báo thay đổi nhân sự AL tại Việt Nam
2014.12.14: Ước Mơ Thiên Thần 005 - Bình Dương
2014.06.13: Diễn đàn phụ Điện Ảnh và Kỹ Thuật tạm thời ngưng hoạt động.


Toggle shoutbox Shoutbox Open the Shoutbox in a popup

chuotbach : (29.03 08:57) y như cđ
Edele : (29.03 08:55) Trộ ôi
Edele : (29.03 08:51) tui đuổi ai? Vào lúc nào?
Edele : (29.03 08:50) đang nghe love me harder. trộ ôi! Ariana xinh đẹp như búp bê baby
Lengok : (29.03 08:49) Sao lại đuổi ng ta thế?
chuotbach : (29.03 08:48) nói năng đàng hoàng ko thích, muốn chém hả
Edele : (29.03 08:48) :yahoo:
Edele : (29.03 08:47) :yahoo:
Edele : (29.03 08:46) lượn đi cho nước nó trong
Lengok : (29.03 08:46) :clapping:
Edele : (29.03 08:45) :yahoo:
chuotbach : (29.03 08:45) ko giỡn nữa, nhường sân lại cho 2 bạn nc nha, nc vui vẻ ;)
Lengok : (29.03 08:44) =D>
Edele : (29.03 08:44) :yahoo:
chuotbach : (29.03 08:44) ;)) =))
Edele : (29.03 08:43) :yahoo:
Edele : (29.03 08:43) Lengok@ edele ko đi đâu cả
Edele : (29.03 08:42) Tui thường ị vào buổi sáng.
Lengok : (29.03 08:42) :gum:
Edele : (29.03 08:41) :yahoo:

Toggle %s Tin Tức Từ Thiện

Hãy Vào Tham Gia

Toggle %s AL Article

Xem Tất Cả

Toggle %s Trạng Thái Mới

Rubi_Nguyen%s's Photo
Rubi_Nguyen

Today, 09:31 AM Reply (0)

Kiss me..while my lips are still red
Nobody%s's Photo
Nobody

Today, 07:56 AM Reply (0)

Chào ngày mới với tóc hát :D
Chet%s's Photo
Chet

Today, 05:43 AM Reply (0)

Say.
xanh%s's Photo
xanh

Yesterday, 08:18 PM Reply (0)

làm việc mình thích
vien%s's Photo
vien

Yesterday, 03:33 PM Reply (1)

Em nói : em chả sợ gì, chỉ sợ già! Không lo chi, chỉ lo
chuotbach%s's Photo
chuotbach

Yesterday, 12:38 PM Reply (0)

youtube.com/watch?v=2jPzg5YXCgk
Hoatungtang%s's Photo
Hoatungtang

Yesterday, 11:47 AM Reply (0)

So I left home, I packed up and l moved Far away From my past one day
TyNgoanHien%s's Photo
TyNgoanHien

Yesterday, 09:55 AM Reply (0)

Tự nhiên thấy nhớ và vào đây xem lại :)

Toggle %s Ủng Hộ Quỹ AL


Toggle %s Facebook

Toggle %s Các phần học bổng trị giá 20 triệu đồng dành cho các bạn LGBT có hoàn cảnh khó khăn

Posted By:  VietPrideInfo @ 14 Mar 15 - 01:10 AM

08/03/2015, Tp.HCM - Học bổng Viet Pride mùa thứ hai chính thức được khởi động từ tháng 01/2015. Chương trình hướng đến các đối tượng là công dân Việt Nam, thuộc cộng đồng LGBT (đồng tính, song tính và chuyển giới). 
 

8ffe3e5c-4e60-4489-bc2c-43d9098321e4.png

 
 
Ra đời từ năm 2013, Học bổng Viet Pride là chương trình khuyến học đầu tiên dành cho người đồng tính/ song tính/ chuyển giới; đem đến cơ hội học tập, cũng như niềm tự hào cho cộng đồng LGBT tại Việt Nam.
 
Sau 1 năm triển khai, Học bổng Viet Pride đã trao học bổng cho hai bạn Vivian Trần An Vi (22 tuổi) và Nguyễn Minh Trí (20 tuổi). Vivian và Minh Trí là 2 cá nhân LGBT có hoàn cảnh khó khăn; nhưng đã nỗ lực để vươn lên trong cuộc sống cũng như góp phần để tạo nên môi trường tích cực cho cộng đồng LGBT tại Việt Nam. 
 
Với sự trợ giúp của Học bổng Viet Pride và các nhà tài trợ (Quỹ Anh và Cưng, bà Nadja Charaby); Vivian đang theo học khoá thiết kế thời trang, và Minh Trí hiện là sinh viên tiêu biểu tại đại học Văn Hoá TP.HCM. Ngoài ra, hai bạn còn tham gia nhiều hoạt động xây dựng cộng đồng LGBT tại địa phương, tiêu biểu là dự án Ủng hộ hôn nhân đồng giới (S.E.S.) Bình Định mà Minh Trí là sáng lập viên. 
 

Screenshot%202014-08-10%2011.04.jpg

 
* MỘT SỐ THÔNG TIN LƯU Ý:
 
1) Học bổng Viet Pride 2014 - 2015 gồm 3 hạng mục: 

- A. Học bổng cho người chuyển giới (20 triệu đồng)

- B. Học bổng cho trẻ em LGBT đường phố (20 triệu đồng)

- C. Học bổng cho người đồng tính/ song tính (18 triệu đồng)

 
Học bổng được sử dụng nhằm theo học các khoá học nghề/ cao đẳng/ đại học tuỳ chọn bởi ứng viên, kéo dài từ 6 tháng – 1 năm. 
 
2) Thông tin chi tiết về chương trình Học bổng Viet Pride được đăng tải tại:

- Thông tin về Học bổng Viet Pride: http://goo.gl/oID17J

- Thông tin cho ứng viên/ nhà tài trợ: http://goo.gl/bspnmd

- Hồ sơ ứng viên được trao giải mùa trước: http://goo.gl/HPnnH3

 
 

AampC-5.png

 
 
3) Điều kiện xét tuyển:

Học bổng Viet Pride tiếp nhận đơn ứng cử từ 01/01/2015 đến 15/05/2015. 
 

A. Học bổng cho người chuyển giới

- Đối tượng đăng ký:

+ Người chuyển giới có hoàn cảnh khó khăn.

+ Đã tốt nghiệp THCS.

+ Tham gia phong trào LGBT là điểm cộng.

- Giá trị học bổng: 20,000,000 VND

- Mục đích sử dụng:

+ Đào tạo nghề

+ Cao đẳng, đại học

 

B. Học bổng cho trẻ em LGBT đường phố

- Đối tượng đăng ký:

+ Trẻ em LGBT đường phố, dưới 18 tuổi.

+ Vô gia cư, sống trong nhà mở, mái ấm.

+ Tham gia phong trào LGBT là điểm cộng.

- Giá trị học bổng: 20,000,000 VND

- Mục đích sử dụng:

+ Đào tạo nghề.

+ Cao đẳng, đại học.

 

C. Học bổng dành cho người đồng tính, song tính

- Đối tượng đăng ký:

+ Cá nhân LGB có hoàn cảnh khó khăn.

+ Đã tốt nghiệp THCS.

+ Tham gia phong trào LGBT là điểm cộng.

- Giá trị học bổng: 18,000,000 VND

- Mục đích sử dụng:

+ Đào tạo nghề.

+ Cao đẳng, đại học.

 
4) Bộ hồ sơ bao gồm:

- Đơn xét tuyển đã điền hoàn tất và hợp lệ.

- Thư giới thiệu (theo mẫu).

- Bản sao bằng tốt nghiệp, học bạ cấp II (không cần công chứng); và các bằng cấp khác nếu có.

- (01) Đơn đồng ý về việc sử dụng thong tin cá nhân (theo mẫu). 

 

  Tải hồ sơ tại đây: http://goo.gl/bspnmd

 
5) Vui lòng gửi đơn ứng tuyển trước ngày 15/05/2015 đến: 

- Địa chỉ: Học bổng Viet Pride, số 12 Trịnh Hoài Đức, P. 1, Q.Bình Thạnh, TP.HCM; hoặc

- Email: scholarship@vietpride.org

 

6) Để được sự hỗ trợ thêm, xin liên hệ:

[W]:  www.vietpride.info

[FB]: www.facebook.com/vietpride.info

[E]:   scholarship@vietpride.org

[M]:  (+84) 926 03 86 99 – Trang Nguyen (VPS Program Manager)


Comments: 0 Read

Toggle %s [K] Chuyện của tôi và nàng

Posted By:  sayuri @ 09 Mar 15 - 10:03 PM

CHUYỆN CỦA TÔI VÀ NÀNG

Tác giả: Sayuri

Thể loại: Bách hợp, vườn trường văn

Tình trạng: đang viết

Rating: K

 

Văn án:

Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã để ý nàng. Sau 1 tháng liền thích nàng. Sau 1 năm liền yêu nàng. Lúc nào cũng muốn bẻ cong nàng, nhưng nàng.. thật sự là vừa thẳng vừa cứng a!!

Truyện dưới đây có thể coi là thực văn được tiểu thuyết hóa bởi cái nhìn thơ mộng của tác giả. (hay nói đúng hơn là bởi tác giả rất hay ảo tưởng =)) )

 

Nhân vật chính: Huỳnh Ngọc, Trần Khả Tú

 

===0o0===

 

Hồi I: Đến gần nàng

 

11 tháng 8 năm 2011

 

Hôm nay là ngày tập trung đầu năm lớp 10.

 

 

Thế là tôi cũng đậu vào trường này, ngôi trường đứng thứ 2 của tỉnh. Nghe có vẻ danh giá lắm nhưng tôi đã cực khổ học thêm học bớt khắp nơi, hằng đêm căng mắt ôn bài, nhồi nhét Văn, tu luyện Toán, cày bài tập Lý… Cũng may ‘khổ tận cam lai’, kết quả thi hơn điểm chuẩn 0,5.

 

 

Giông tố qua đi, ngày nắng đẹp lại tới. Gần 2 tháng trời tha hồ vui vẻ qua nhanh như gió, thoáng cái, tôi đã trở thành nữ sinh cấp 3.

 

Trường mới, phòng học mới, giáo viên mới, bạn mới a~~ Háo hức, rất háo hức!!!

---

Năm nay trường bắt đăng ký chọn khối để phân lớp. Tôi vốn thích khối A, nhưng vì nhỏ bạn thân chọn B nên cũng theo nó luôn, bởi tôi rất sợ môi trường toàn người lạ.

---

Trước hôm tập trung 1 tuần, tôi đã lên trường xem danh sách, lớp của tôi là 10B2, học 1 buổi.

 

 

Hôm nay, tôi dậy sớm, chuẩn bị đầy đủ, rồi đạp xe tới trường. Nhà tôi cách trường chỉ 20 phút đi xe đạp.

 

Đứng trước cổng trường chờ Phương, nhỏ bạn thân học chung cấp 2 của tôi, đồng hồ điểm 6h30. Đợi được gần 5 phút thì Phương xuất hiện.

 

Tôi và nhỏ theo hành lang chậm rãi tới lớp.

 

 

Giáo viên chủ nhiệm là một thầy giáo trẻ và khá.. đẹp trai. Thế nhưng tôi và Phương lại không có thời gian để ý chuyện đó. Chúng tôi bận nói chuyện với bạn gái mới quen, nhỏ ấy cũng cuồng SuJu giống con Phương nên bàn luận rất sôi nổi, đến nổi điểm danh xong rồi mà không biết.

 

 

Đang nói chuyện rôm rả là thế, bỗng tụi nó im lặng, quay lại mới thấy thầy giáo trẻ kia đang đứng sau lưng, nở nụ cười chói nắng. Thầy cười hỏi:

-      Sao vừa rồi không thấy hai em giơ tay, không có tên hay sao?

-      Thưa thầy em không nghe rõ. – Phương nhanh mồm đáp.

-      Em tên gì?

-      Thưa thầy là Nguyễn Minh Phương.

-      Thưa thầy là Huỳnh Ngọc.

Thầy giáo bật cười:

-      Thầy tên Nguyễn Tân Quốc, không phải Phương cũng không phải Ngọc.

Cả lớp cười rần rần.

-      Ừm… Hai em không có tên trong đây.

-      Không phải chớ thầy, phòng đúng, tên thầy đúng mà. – Lại là Phương lên tiếng.

-      Các em học lớp mấy?

-      Lớp 10B2 ạ!

Thầy lại cười:

-      Các em nãy giờ chắc vui lắm nhỉ, không chú ý gì cả. Lớp này là 10A12 cơ mà.

-      Nhưng mà đúng tên thầy rồi mà, tuần trước em mới xem danh sách xong.

-      Ừ, trường mới điều chỉnh lại hồi thứ hai thôi. Các em ra xem lại đi.

 

Trời ạ!! Xấu hổ thế cơ chứ!

 

Hai đứa chạy trối chết ra chỗ bảng thông báo.

 

 

Ah!! Là lớp 10B1!

 

Lại chạy trối chết đến lớp 10B1.

 

 

Tới nơi, hình như cô đang nói gì đó. Không quan tâm, xin vào rồi tìm chỗ cái đã. Vấn đề là, phía trên kín người rồi. Vừa rồi, cả hai đã tìm chỗ tốt lắm, bây giờ thì hay rồi, phải xuống chen chúc phía dưới. Thật bực cái trường này ghê luôn, thay đổi mà không thông báo gì cả.

 

Trong lúc cả mấy chục cặp mắt đang dán vào người mà mình thì lay hoay tìm chỗ, và bọn nó lại tỏ ra không muốn nhường, lúc này có một bạn cười tươi như hoa với mình, nhích vào trong cho mình ngồi. Thật là cảm động muốn chết a !

 

Tưởng đâu được ngồi cạnh bạn gái xinh đẹp này, thế mà cô giáo lại muốn xếp lại chỗ ngồi. Hừ ! Ấn tượng tốt về cô giảm đi một nửa.

 

Bạn gái xinh đẹp mang kính nên phải lên bàn 2 ngồi, ngay cả con Phương cũng phải lên bàn 3 vì nó cũng cận. Chỉ có mỗi tôi mắt sáng dáng to, ngồi lại chỗ cũ, bàn năm, bên cạnh là một trai nào đó mắt hí nói nhiều.

 

Tóm lại ngày đầu tiên này, cũng quá là đặc biệt đi.

 

12 tháng 8 năm 2011

 

Giờ mới để ý, phòng học của tôi ngay cạnh nhà để xe, cũng rất gần nhà vệ sinh, ôi, thật tiện mà.

 

Bước vào lớp đã thấy có vài người, đáng ngạc nhiên là bạn gái xinh đẹp kia ngồi ở đó, yên lặng đọc sách.

 

 

Gì đây nha, mọt sách trong truyền thuyết sao ?

 

Đang ngắm người đẹp ngon lành thì…

 

-      Ê mày, hai ta lại xa nhau rồi. Sao mày không mang theo kính, rồi xin lên chỗ tao ngồi cho vui. – Là Phương.

-      Cái mặt tao mang kính không hợp. Độ còn nhỏ mà, từ từ. Ngồi đây được rồi. – Thật sự tôi thích từ xa ngắm người kia hơn là lại gần.

-      Mày nỡ lòng nào ! Ai bày toán tao, ai chỉ văn, sử, địa cho mày ! – Phương nức nở.

-      Tao cần ! Mày thấy bạn kia không. – Tôi chỉ về hướng bạn gái mọt sách kia – Có vẻ học ngon đấy, mày làm quen đi. 

-      Tao cần mày nhắc sao !

-      Thôi đi đi đi đi !! Cô vô rồi kìa !

 

Qua điểm danh mới biết được tên bạn gái kia là Trần Khả Tú. Ôi chao, người xinh mà tên cũng xinh.

 

Hôm nay cô phân công cán bộ lớp. Nhỏ Phương người bé tý lại hô hào xung phong làm xung kích trường, thế mà cô cũng chịu. Thật là, nhỏ là làm xung kích thì loạn rồi !

 

Lớp trưởng là một trai điểm đầu vào cao nhất, một trai bốn mt.

 

Bí thư lại là nhỏ cuồng SuJu hôm qua, lạ thật, chuyển lớp nhanh thế.

 

Rồi lớp phó, tổ trưởng, ủy viên… toàn là mấy bạn cao điểm.

 

Tú thì xung phong làm cán bộ môn Sinh, chắc nàng giỏi nhất môn này.

 

Còn tôi, an phận làm một lớp viên gương mẫu.

 

Hôm nay coi như thu hoạch khá, biết tên, biết sở thích, sở trường của nàng. Sau này phải siêng học môn Sinh rồi.

 

13 tháng 8 năm 2011

 

Hôm nay phải lao động. Tôi được phân công chà bàn. Ôi, nhìn cái bàn thật là hết muốn gì cả… Gì đâu mà toàn bút xóa a ! Nhìn sang bên kia, nhỏ Phương thật là khôn, giành lau cửa sổ, hình như Tú cũng phải chà bàn. Sao được nha ! Việc này sao để nàng làm cơ chứ, bọn trai lớp này thật là…

 

-      Phương, tổ mày nhiều trai lắm mà, tụi nó đâu hết rồi, để mày làm việc nặng nhọc vậy ? Coi kìa, bắt bạn nữ chà bàn nữa. Mày là tổ trưởng bù nhìn hả ? – Tôi lại chỗ Phương thì thầm với nhỏ.

-      A ! Cái tụi mất nết này, tao chỉ kêu một thằng lấy nước, một thằng đổ rác mà cả 4 cùng biến mất sao ! – Phương trợn mắt nói – Khốn chưa ! Tú, Trâm,Thành, bỏ đó đi, đợi bọn kia về rồi cho tụi nó làm.

-      Phải vậy chớ, mày coi, tổ tao có 3 thằng mà thấy tụi nó xông xáo chưa kìa ! Chị đây cũng phải về hoàn thành công việc nha ! – Tôi cười nói, mục đích hoàn thành rồi, ở lại làm chi.

-      Cút đi ! Mày sinh sau tao mà chị cái gì ! – Phương đá đuổi tôi về.

 

Ha ha !! Quen biết cán bộ cũng tốt thật, sau này sẽ không để nàng chịu thiệt !

 

Tuần sau là bắt đầu năm học mới rồi, nhanh thật !

 

15 tháng 8 năm 2011

 

Ah. Ngày đầu tiên đi học, cũng là lần đầu tiên mặc áo dài. Tôi thật không tự nhiên mà đạp xe đến trường. Lại mang đôi giày 3 phân đi ‘cộc cộc’ tới lớp. Tôi cảm thấy khó chịu ghê luôn.

 

-      Ha ha !! Ai đây ! Đẹp gái ghê nha ! Còn mang giày cao gót nữa chớ ! – Phương nhào tới tôi, nói.

-      Đã đẹp rồi còn ghê cái gì ! Mày là đang cười tao hả ?

-      La cái gì ! Lần đầu thấy mày thiếu nữ nên lạ mắt thôi !

-      Hừ, biến chỗ khác đi ! Cái bộ đồ này làm tao khó thở quá, gặp mày nữa !

 

Thật sự ngay từ lần đầu mặc thử áo dài tôi đã thấy khó chịu rồi ! Toàn thân trên dưới chả ăn nhập gì với cái áo cả !

 

Nhưng khác với tôi, Tú mặc áo dài thật hợp, có lồi có lõm, lại thêm da trắng, đây mới là người mẫu áo dài a ! Ngoài nhỏ Bí thư quá thu hút và bạn phó văn thể đẹp gái ra thì Tú trong lớp cũng quá nổi bật đi.

 

Cả buổi học bị Tú làm cho mê mẩn, mà thật ra nàng cũng chẳng làm gì, lâu lâu bị nhỏ Phương làm phiền, phải quay xuống nói với nó, còn khuyến mãi thêm nụ cười tươi rói.

 

 

4 tiết học mãi ngắm Tú mà chẳng để ý thầy cô nào dạy môn gì hết. Hồi cấp 2, mỗi tiết học đầu tiên tôi đều háo hức đoán xem thầy cô nào sẽ dạy mình, có trẻ không, có đẹp không. Bây giờ thì không quan trọng nữa rồi, bởi chỉ cần Tú còn ở đây thì lớp học này đủ thú vị rồi.

---

-      Mới ngày đầu thôi mà chán quá đi ! Mới gặp 3 cô mà hết 2 cô có bầu rồi ! Bụng to thế chắc chưa hết kỳ đã nghỉ rồi nhỉ ? – Phương theo tôi vào nhà xe, vừa đi vừa nói.

-      Chật chội mà mày vô đây làm gì ! Cô nào chẳng được, có học mấy người đó đâu mà.. – Tôi bực mình với cái nhà để xe của trường này, ở đâu mà nhiều xe thế cơ chứ.

-      Chẳng phải mình thích ngắm cô trẻ đẹp lắm sao ? Cũng trẻ cũng đẹp lắm mà đều có chủ nên không thèm hả ?

-      Mày làm như tao dê cụ vậy ? Chỉ có mỗi mình Hạnh thôi chớ mấy !

 

Con này nó nắm thóp của tôi rồi, cứ nhắc mãi thôi. Đó đã là chuyện của năm lớp 7, tôi thích cô giáo âm nhạc tên Hạnh, cũng vì nụ cười của cô quá sức ngọt ngào, cô hát cũng hay nữa.

 

-      Không biết được ! Mà, hôm nay mày đèo tao về nha, ba tao bận rồi. – Phương chớp chớp mắt nhìn tôi.

-      Hừ ! Đi bộ về đi con !

-      Thôi thôi, khỏi cần mày. Tao nhờ con Tú. – lon ton chạy lại xe Tú – Nè nè, bạn Tú thân mến, chở tổ trưởng về được không, cùng đường mà, mai khỏi phải trực lau bảng.

 

A, con nhỏ này ! Thật là lạm quyền mà ! Tú đi xe đạp nha, sao mà chở nổi nó chứ.

 

-      Lên, tao chở cho ! Lắm chuyện ! Nhưng mà Conan lần tới mày phải mua cho tao. – Tôi lên tiếng ngăn lại. Trời này đèo cục thịt mập này về tôi còn muốn đứt hơi, bảo Tú chở, làm sao mà sống nổi.

-      Mày khôn quá hơ ! Mai và mốt, tính luốn thể dục chiều mai, mày chở thì được !

-      ** ! Lên đi ! Nhiều chuyện quá ! – Tôi chửi tục một câu. Nó thế là hiếp người quá đáng mà.

-      Tú cũng về chung luôn nha~ - Đạt được mục đích rồi thì giọng nó cứ nhão nhẹt thế !

-      Không được rồi, Tú hẹn bạn về chung rồi. Mai gặp ! – Tú mỉm cười đáp.

 

Haha… Không biết nên cười hay khóc đây… Hèn gì nãy giờ nàng có nói tiếng nào đâu ! Biết vậy chờ nàng từ chối nó đã rồi mới tính tiếp ! Thiệt là… nắng này a !!

 

Chiều, 16 tháng 8 năm 2011

 

Trong các bộ đồng phục, tôi thích nhất vẫn là đồng phục thể dục, mặc thật thoải mái.

 

Nhưng mà giờ phút này tôi thực cảm thấy không thoải mái chút nào !

Tại sao môn đầu tiên lại là thể dục nhịp điệu cơ chứ ?!

 

-      Cả lớp khởi động trước, sau đó xếp hàng nam riêng nữ riêng, tự chia nhóm. – Thầy thể dục nghiêm giọng nói. – Nhóm nên có 5-6 người, không nhiều hơn hoặc ít hơn. Rồi, cả lớp, giải tán.

 

Thể dục nhịp điệu a, nam riêng nữ riêng a, phân nhóm a… có nên chung nhóm với Tú không nhỉ…

 

-      Tập trung kìa!!! – Giọng hét của tổ trưởng làm tôi tụt hết cảm xúc.

-      Biết rồi ! Hung quá đi ! – Tôi lẩm bẩm.

 

Đáp lại tôi là ánh mắt hình viên đạn của tổ trưởng.

 

Ôi, mới mấy ngày mà tôi đã rút ra được kết luận : con gái lớp này trừ Tú ra, ai cũng thật hung hãn, còn bọn trai thì.. thôi thôi !!

 

Khởi động cái gì chứ ! Nắng chang chang thế này, thật là…

 

Nhìn bên kia, mặt của Tú đỏ bừng à ! Thế nào mà đi học thể dục lại không mang mũ đâu. Nhưng mà mũ của mình.. ra ngoài trời phải đội mũ là thói quen rồi, làm sao đây…

 

-      Ép dọc rồi kìa, cứ xoay hông mãi ! – Lại là tổ trưởng đáng kính.

-      À, tổ trưởng, tui đi vệ sinh nha ! – Tôi đánh trống lảng.

-      Nói lớp trưởng chớ nói tui làm chi.

-      Nói dùm tui, mắc quá rồi.. – Tôi vọt ngày hướng nhà vệ sinh.

 

Ừm… Phải quan sát thêm, nếu buổi sau vẫn không mang mũ sẽ cho nàng mượn. Bây giờ thì.. không được.

 

Cuối cùng vẫn là không cùng nhóm với Tú, tổ tôi đủ 6 nữ, tổ trưởng thân yêu không cho ngoại nhân tham gia.

 

Môn thể dục nhịp điệu đúng là chán chết mà ! Mấy động tác đúng là ‘điệu’ không chịu được. Aizz !

 

 

Chật vật suốt 45 phút, rốt cuộc cũng được về.

---

-      Tổ mày tập được mấy động tác rồi. – Phương ngồi phía sau tôi hỏi.

-      Ai biết ! – Tôi vừa thở hổn hển vừa trả lời.

-      Mày học hành cái kiểu gì vậy hả ?

-      Mày nói nữa tao quăng xuống cho đi bộ về ! – Mệt quá trời quá đất mà còn bắt nói chuyện.

-      Giỡn hoài mạy !

-      Có cần tui chở giúp một đoạn không ? – Tú từ đâu xuất hiện hỏi.

-      Ò, được đó…

-      Thôi khỏi cần ! – Tôi ngắt lời Phương. – Còn này nặng lắm, Tú chở không nổi đâu. Mà cũng gần đến rồi mà !

-      Gần cái đầu mày ! Còn 2 cây cầu mới nữa mới tới ! Mà mày nói ai nặng hả ?

-      Rồi rồi, mày có nửa tạ thôi chớ mấy !

-      Haha !! Cũng cùng đường mà, để tui phụ chở cho. – Tú mỉm cười nhắc lại.

-      Thôi, Tú đi trước đi, tụi này còn có việc. – Tôi từ chối.

-      Việc gì… - Phương hỏi tôi.

-      Tú đi trước đi. – Tôi không thèm trả lời, hướng Tú nói.

-      Vậy… mai gặp. – Tú lại cười tạm biệt.

 

Người đâu thích cười thế chứ ! Lại cười đẹp đến thế chứ !

 

-      Ê ê !! Nhìn gì thế ? Mà tao với mày có việc gì ? Về sớm đi, tao đói quá trời ! – Phương đập đập tôi hỏi.

-      Chuyện gì hở ? Mày xuống, đổi chỗ, chở tao ! – Tôi nhảy xuống xe nói.

-      Cái gì !! – Phương la lên.

-      Mày chở tao, không thì đi bộ về !

-      Tao không mua Conan cho mày !

-      Đi bộ về đi, bye!

-      Nè nè! Ai nói tao không chở đâu!

 

Tuần học đầu tiên trôi qua rất nhanh, đa phần là làm quen môi trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới.

 

Tôi đã quen thêm mấy bạn mới, toàn người trong tổ cả.

 

Thu Trang, tổ trưởng, bên ngoài là một bộ dáng cô gái bé nhỏ, có nước da hơi ngăm đen, nhưng học khá tốt, cung Ma kết, là một nữ cường chính hiệu.

 

Thu Hiền, lại một Ma kết, bạn gái nói giọng bắc cực đáng yêu, lúc nào cũng kề sát bên Thiên Ân, một bạn gái cao gầy, khá xinh.

 

 

Duy Anh, trai ngồi cạnh tôi, mắt hí, hai răng khểnh, theo Đạo, nói nhiều và… ngài đụng chạm với gái.

 

Minh Trang, thứ ký aka chữ đẹp nhất lớp (chắc vậy), tiểu thư đúng nghĩa, ngay cả nhãn vở cũng là loại in riêng mà.

 

Thủy Tiên, cô bạn cuồng Doraemon.

 

Phước Toàn, thằng cha nhà giàu mà bê bối, suốt một tuần, không bao giờ thấy nó chải đầu trước khi đi học cả, áo sơ mi cũng nhăn nhúm.

 

Nguyễn Trung, gấu mập của lớp, ngoại hình đồ sộ, da đen mắt nhỏ, được chủ nhiệm ban cho chức xung kích kiêm xếp xe. Nhưng cu cậu rất hiền.

 

Tuần sau chính thức nhập cuộc rồi đây. Dò bài, kiểm tra, sổ đầu bài các kiểu… Tôi vẫn cứ tới đâu hay tới đó, mỗi ngày nhìn thấy Tú ngồi đó, nghiêm túc nghe giảng, sôi nổi thảo luận, hào hứng phát biểu…

 

Nhiều lúc tôi cảm thấy, các tiết học trở nên đỡ nhàm chán hơn bởi có Tú, dù thực tế bạn Bí thư, tổ trưởng của tôi, lớp trưởng và nhiều người khác cũng nổi bật không kém. Nhưng, Tú vẫn là nhất nha!

 

05 tháng 9 năm 2011

 

Ngày nghỉ lễ Quốc khánh qua đi chính là ngày khai giảng.

 

Thật trùng hợp mà, khai giang ngay ngày thứ hai luôn. Trường này cũng tiết kiệm ngày nghỉ quá đi, khai giảng xong bắt ở lại học.

 

 

Ngồi ở phía dưới nghe trên kia lần lượt các vị đại biểu phát biểu mà thực buồn ngủ. Nắng càng ngày càng gắt rồi nha!

 

Nói là buồn ngủ nhưng thực ra tôi chẳng cựa quậy được bởi vì ở phía sau tôi là Tú a!

 

Tú đang nói chuyện với bạn Bí thư! Uầy, giọng nói thật ngọt ngào làm sao!

Họ nói chuyện gì vậy nhỉ? Có nên quay xuống tham gia nói cùng không đây?

 

-      Ha ha ha…

 

 

Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên Tú đập đập vào lưng tôi 3, 4 phát kèm theo tiếng cười thánh thoát!

 

Nháy mắt, tim tôi như muốn rơi ra ngoài vậy!

 

Thì ra trên sân khấu kia đang diễn hài!

 

Aiz… cái này cũng là đụng chạm a!

 

09 tháng 09 năm 2011

 

Thấm thoát đã trôi qua mấy tuần học.

 

Ngày nào cũng như ngày nấy những tiết học cứ kéo dài, còn tôi vẫn cứ hướng mắt về phía bàn 2 kia.

 

Bây giờ cảm thấy cô chủ nhiệm xếp chỗ cũng không tệ, vị trí này quan sát thực tốt. Tôi chưa sẵn sàng ngồi gần Tú đâu.

 

Mấy tuần liên tiếp tôi may mắn chưa được gọi lên bảng lần nào.

 

Thật sự thì tôi đều học bài rồi, nhưng tôi rất sợ đứng trước đám đông. Bị 36 cặp mắt, cộng thêm của giáo viên là 37 nhìn chằm chằm, tôi thật sự trụ không nổi.

 

Nhưng giờ phút này đây, tôi đang đông lạnh đứng trên bục giảng, bên cạnh chính và cô chủ nhiệm kính mến kiêm giáo viên Sử.

 

Cô đã hỏi tôi câu gì đó, tôi nhớ là đã học rồi nhưng những chữ đó bay đâu mất rồi.

 

Bên dưới, con Phương đang thì thầm gì đó với Tú, rồi Tú còn hướng mắt nhìn tôi cười mỉm nữa.

 

 

Họ nói gì vậy nhỉ? Đang nói về tật xấu khi lên trả bài của tôi sao?

 

Phía dưới chỗ của tôi, Thiên Ân và Hiền hình như nghĩ tôi không thuộc bài, liên tục nhắc bài, Duy Anh cũng rất cao cả, ngồi thẳng lưng để che chắn.

 

Ha ha… Tôi định thần, cố gắng trả lời câu hỏi.

 

Tuy có ấp úng nhưng dù sao cũng trả lời được nên miễn cưỡng được cô cho 6 điểm về chỗ.

 

Phù… nhẹ cả người!

---

Giờ ra chơi…

-      Haha… Ngọc, hồi nãy lúc trên đó, nhìn cái mặt mày tái mét! Cô đâu có ăn thịt mày, làm gì mà sợ?! – Chưa thấy người đã nghe tiếng, là Phương.

-      Sợ cái quái gì! Mà, lúc đó mày với con Tú thì thầm cái gì mà cười cười ghế vậy? – Tôi quăng cho nó cái lườm, rồi hỏi.

-      Hahaha.. tao nói, hôm qua mày onl Facebook cả đêm, chưa học bài, mới sợ đến thế. – Nó vừa cười vừa nói.

-      Khốn! Có mày onl, cả nhà mày đều onl! – Tôi đạp nó 2 đạp cho nó cút về chỗ.

 

Như vậy có phải là để lại ấn tượng xấu với Tú không? Nhưng mà mình vốn vậy rồi, làm sao đây…

 


Comments: 2 Read

Toggle %s Cô Tú Ngày Ấy

Posted By:  Gia.Linh @ 09 Mar 15 - 09:35 AM
Chắc các bạn còn nhớ hình ảnh mặc áo cưới xinh đẹp , diụ dàng của Tú trong " yêu là cưới " mấy năm về trước ? Và chắc Tú cũng từng chia sẻ với mọi người Tú là cải tính . Và đây là hình ảnh của Tú khi đã cắt tóc và mặc đồ nam.
Hy vọng các bạn đồng tính sẽ có thêm nhiều kiến thức về các bạn chuyển giới , không nhất thiết phải có bộ phận sinh dục nam thì mới là nam.
Vì vậy chúng ta hãy tôn trọng những bạn có khát vọng được coi họ là nam/ hoặc nữ .

Cô Tú ngày ấy ...


Và cậu Tú bây giờ ...



Comments: 3 Read

Toggle %s [K] Tớ có thể hôn cậu không?

Posted By:  LamMoc @ 09 Mar 15 - 07:41 AM
Thể Loại : Bách Hợp - Đoản Văn (百合-原创短篇 )
Tựa Đề: Tớ có thể hôn cậu không? - 可以吻你么?
Tác Giả: Khang Linh - 康玲 
Người Dịch Thuật : Mộc Miên https://www.facebook.com/sensen198
Dạng: Translate [Dịch]
Tình Trạng: Hoàn Thành 
Chú Thích: Rating K

 

Đôi lời của bạn dịch: Nhân vật chính trong truyện ngắn này là một cô gái lai, nên có tên khá dài và đặc biệt là "莉莉茜娅•希格伦•岚•菲尔丁" dịch đúng ra là  "Lily Yuli • Xi Gelun • Lan • Fielding". Nhưng người Trung Quốc bất cứ tên gì cũng có thể phiên qua âm tiếng của họ, nên mình dịch đúng qua Hán Việt thành "Ly Ly Tây Á - Hi Cách Luân - Lam - Fielding" 
-------------------------------------------------------------------------

Chap 1

 

Tớ có thể hôn cậu chứ!
Ngay lúc nói ra câu này, cả thế giới liền thay đổi.


Ngày 15 tháng 11

Hôm nay tôi cuối cùng cũng phải quay trở lại thị trấn nhỏ đã 8 năm xa cách này. Sau khi lên xe không lâu, tôi liền bị tiếng vù vù liên tục của xe buýt chạy làm cho trong nháy mắt đã chóng mặt, chỉ chốc lát liền ngủ mê man. Đợi đến lúc tôi tỉnh lại lần nữa, nhìn ra cửa kính xe, bên ngoài đã có tuyết bay lất phất theo chiều gió, bầu trời ảm đạm lạnh lẽo, thật tương phản với không khí ấm áp đang tỏa ra từ hệ thống sưởi ấm bên trong xe.

Tôi theo bản năng nhìn đồng hồ, không lâu nữa là đến nơi rồi.. Nhưng mà, tâm trạng lại dần dần trở nên nặng nề, càng gần tới càng cảm thấy căng thẳng. Cùng với bất an và lo lắng, điều duy nhất tôi có thể làm là nhìn tuyết bên ngoài cửa sổ đang không ngừng rơi xuống.

Thời gian từ từ trôi qua, rốt cuộc cũng tới rồi. Tôi lấy áo khoác màu trắng treo ở cửa kính xe mặc vào, quàng khăn, xõa tóc xuống, cố gắng không để hở cổ, sau khi chuẩn bị xong hết thảy, tôi tự mình xoay vali mang xuống xe. Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi đến khiến tôi thụt lùi hai bước. Tôi bắt đầu phiền não, ra sức kéo vali đi về phía có ít người.

Đi khoảng được một trăm bước trái phải.

“Ly Ly Tây Á – Hi Cách Luân – Lam – Fielding”

Tôi đối với việc này thật bất ngờ, gọi tôi dừng lại một cách tự nhiên như thế là một cô gái tóc đen tuyền, dài thẳng, tôi không khỏi cảm thấy giật mình. Nhìn qua cô gái này có vẻ trạc tuổi tôi, giọng nói mang theo ý cười một hơi đọc đầy đủ họ tên tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy.

Quả thật tôi là con lai, trước giờ khá dễ làm người khác chú ý. Hơn nữa khi lớn lên rất sợ họ tên của mình. Mỗi lần tôi đọc tên của mình ra, luôn luôn bị người khác nhìn tới lui đánh giá, bộ mặt biểu cảm không thể tin được. Ly Ly Tây Á là tên thường gọi, Hi Cách Luân là tên của Bà Nội tôi, Lam là họ cũ của Mẹ, còn Fielding là họ của Ba.

Tôi lần nào cũng chỉ nói người với khác gọi tôi là Ly Ly Tây Á, rất ít người được tôi nói cho biết toàn bộ cái tên quái dị dọa người đó. Thế nhưng cô gái này thoáng chốc đã kêu đầy đủ…

“Ly Ly Tây Á, đã lâu không gặp. Thế nào lại có thể gặp cậu ở đây” – Cô ta mỉm cười nhìn tôi vẫy vẫy tay.
Là ai vậy? Cô gái này…tôi không ngừng tìm kiếm, lục lọi trí nhớ trong đầu, lơ đãng ngẩn đầu lên trời nhìn vào khoảng không.
“Tuyết…Tiểu Tuyết! Lẽ nào là Mộc Tử Tuyết?”
“Tớ đây!” – Tiểu Tuyết vừa dứt lời liền ôm chầm lấy tôi.
“Tiểu, Tiểu Tuyết…”
“Ừa ~ Ly Ly Tây Á, cậu vẫn còn giữ mái tóc dài màu vàng hoe à, rất đẹp, giống búp bê của người Pháp. Nhưng nhờ vào màu tóc đặc biệt này, mới khiến tớ nhận ra cậu ngay lặp tức, haha..”
“Ừa, đúng vậy… Nhưng mà Tiểu Tuyết, cậu mới là người làm tớ một phen giật mình. 08 năm không gặp, đã trở thành một cô gái xinh đẹp rồi. Tớ gần như nhận không ra cậu đấy”

Đây thật sự là Tiểu Tuyết sao, so với Tiểu Tuyết trong trí nhớ của tôi thật khác biệt quá. Tóc đã dài hơn, làn da trắng nõn, đôi tay nhỏ xinh cùng với đôi chân thon dài phụ trợ thêm, từ trong ra ngoài đều toát ra dáng vẻ của một cô gái xinh đẹp.

“Hừ, cậu thật quá đáng nha, lúc học năm 2 Tiểu học, nói muốn đi học Violin, liền đột nhiên đi đến thành phố khác, ngay cả đứa bạn tốt như tớ cậu cũng không nói”

Trong thoáng chốc, người tôi tựa như có điện giật khi nghe thấy ba chữ Vi-o-lin… Tôi run rẩy đôi môi nói:
“…Xin lỗi, Tiểu Tuyết, tớ ~ tạm thời không muốn nói chuyện về Violin..”
“Ah.. Tớ hiểu rồi. Chúng ta nói chuyện khác nhé.”
“Ừa”
“Chào mừng cậu trở về! Ly Ly Tây Á!”
“Ừa, tớ về rồi đây!”

Tiểu Tuyết là bạn thân thanh mai trúc mã của tôi, trước kia lúc tôi vẫn còn ở thị trấn này, nhà của cậu ấy sát vách nhà tôi. Đối với Ba Mẹ hằng năm đều ở nước ngoài của tôi mà nói, cậu ấy và tôi tựa như là chị em ruột. Có thể gặp lại Tiểu Tuyết chắc là chuyện duy nhất không làm cho tôi cảm thấy buồn bực trong hôm nay thì phải ?
Không đúng! Bởi vì chí ít mấy năm nay không có gì bất cứ chuyện gì còn có thể làm cho tôi buồn bực.
Từ năm 7 tuổi tôi bắt đầu tiếp xúc với Violin, năm 8 tuổi đến trường Âm nhạc chính thức học đàn. Ở trong trí nhớ của tôi, mỗi ngày đều là vất vả luyện đàn Violin. Cứ thế, rốt cuộc ở năm 15 tuổi ấy. Chờ mong tham gia một buổi hòa nhạc, mở ra cơ hội thể hiện tài năng của mình.
Đối với một người mới được nhận nhiều sự chú ý mà nói, tôi vốn định chơi những giai điệu mê hoặc cả thính phòng, nhưng mà…
Tôi không biết ai, xuất phát từ mục đích gì, trước khi tôi sắp lên sân khấu, đã âm thầm cứa dây đàn…
Kết quả không ngoài dự tính, mới trình diễn chưa được nửa bài, dây đàn một tiếng pưng đứt dây, tôi vội vàng đổi dây đàn khác và tiếp tục kéo. Chỉ là, ngay lúc đó, tôi đã không thể bình tâm diễn tấu như trước được nữa, càng lúc càng trở nên căng thẳng, khúc sau càng có nhiều chổ sai nốt, lạc tông. Dưới khán đài, toàn bộ hết thảy âm thanh đều là những lời chê bai ác ý.. Rốt cuộc, tôi cũng thể không chịu đựng thêm được nữa, diễn tấu còn chưa kết thúc, nước mắt đã ướt đẫm khóc chạy ra ngoài. Cho bây giờ, việc này đối với tôi vẫn là một đả kích không nhỏ.. Suốt một năm sau đó, tôi không hề cầm tới cây đàn Violin, cứ như vậy ngơ ngơ ngác ngác mỗi ngày trôi qua. Khi tôi quyết tâm buông bỏ, cũng là ngay trước lúc lên xe bus quay về thăm quê nhà.

“Ly Ly…Ly Ly Tây Á!”
“Hả? thật..thật không phải, đột nhiên tớ nhớ tới vài chuyện”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Á, sắp 7 giờ rồi..”
“Hừ, thật là, không nghe tớ nói gì hết. Mà cậu tính thế nào…bây giờ cậu ở đâu?”
“Tớ trước khi đến đã gọi điện thoại thuê phòng trọ ở chung cư trong trấn rồi, Tiểu Tuyết vẫn ở chổ cũ phải không?”
“Ah, đúng vậy, đương nhiên vẫn ở chổ cũ.”
“Vậy, tớ có thể đến tìm cậu được không?”
“Đương nhiên được! Nhưng mà, đã lâu rồi cậu mới trở về, vẫn là để tớ đến tìm cậu đi!”
“Ừa ~ như thế cũng được à?”
“Được chứ, được chứ!”
“Thế thì tốt quá. Đúng rồi, Tiểu Tuyết, sang năm tớ sẽ chuyển đến đây học Trung học á, có thể học cùng cậu rồi, thật tốt quá!”

Đột nhiên, một trận gió lạnh thổi qua, Tiểu Tuyết lẳng lặng nhìn tôi, trong ánh mắt có chút phiền muộn, trong nháy mắt giống như là không khí xung quanh đều ngưng đọng lại..Tôi đã nói gì không đúng rồi sao?
Ngay lúc tôi đang định cất lời, Tiểu Tuyết liền khôi phục tinh thần, dáng vẻ tươi cười như ban đầu.
“Ừa, có thể ở bên nhau thật tốt!”
Chắc là tôi đã nhìn lầm rồi.
Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện, chớp mắt đã đi đến trước căn hộ của tôi. Tiểu Tuyết đột nhiên chạy theo hướng ngược lại được vài bước, rồi quay người nhìn về phía tôi vẫy vẫy tay.
“Ly Ly Tây Á! Một lần nữa chào mừng cậu trở về nhé ! Ngày mai, tớ nhất định sẽ đến tìm cậu!”
“Ừa!”

Chúng tôi sẽ ở bên cạnh giúp đỡ nhau cho đến tận mai sau, cho đến lúc không còn thấy bóng dáng nhau trong đêm tuyết rơi..


Comments: 2 Read

Toggle %s [M] Pure

Posted By:  gracemcbui @ 08 Mar 15 - 10:09 AM
 
Tittle: Pure
Author: Grace McCutherine - G Purple Head
Editor: Pham Thanh Mai
Rating: 16+ ( tính để 18+ nhưng nghĩ mọi người cũng biết hết rồi, không có cảnh sex đâu )
Category: Hài, Tâm Lý Xã Hội
Pure chỉ được đăng bằng duy nhất tài khoản gracemcbui, làm ơn đừng mang nó qua nơi khác khi chưa có sự cho phép của mình. Cảm ơn.
 
Giới thiệu:  
 
Truyện kể về một du học sinh Việt ở châu Âu và một cuộc phiêu lưu hơi khác người một chút của cô về việc tạo dựng lên hãng phim khiêu dâm lớn nhất thế giới.
 

~*~*~*~*~

 

PURE

 
 
 
 
Act 1.
 
 
 

Thật sự mà nói tôi chả biết nên bắt đầu câu chuyện của tôi như thế nào, tôi tính chú thích một câu nói nghe thật hay ho để gây ấn tượng ở khúc đầu nhưng cái câu nói lí nhí có âm điệu hay hay đấy chả hình thành được bất kì từ nào hoàn chỉnh trong đầu tôi. Tôi nghĩ mình nên bắt đầu bằng tên của mình, Holden Caulfield cũng bắt đầu câu chuyện của hắn như thế, tất nhiên chuyện của hắn có mở đầu hoàn tráng và thú vị hơn tôi nhiều. Nghĩ lại tôi không thích để các bạn biết tên thật của tôi, cho nên chúng ta hãy gọi tôi là G, Ms.G. Ôi nghe nó vãi cả sadistic, cái tên "Ms.G" làm tôi liên tưởng tới một cô giáo với nốt ruồi ở khóe miệng, búi mái tóc đen của cô ta thành một nắm, mặc bồ độ giáo viên với chiếc cà vạt đen và cầm trên tay một cây roi đen để tét mông những học sinh hư. Đáng tiếc là tôi chả quyến rũ được như vậy chút nào, nhưng được cái tôi không có nốt ruồi đen ở khóe môi, tôi vẫn không hiểu sao có những người khoái nốt ruồi ấy.

 

Nếu như bạn muốn biết một chút về tôi thì tôi cũng chỉ là một người Việt Nam bình thường và may mắn được đi ra nước ngoài sau một thời gian vật vã trong nước, tôi có thể là bất cứ ai trong số những con lùn tóc ngắn mà bạn gặp khi đang đi dạo phố, tôi có thể là một đứa toàn mặc đồ đen trông như một con "emo" kì dị hay nhường ghế cho người khác và khi có tâm trạng bất ổn thì ngay cả có là cụ già 80 tuổi tôi cũng không chịu nhường ghế (đùa đấy, tính nhường nhưng có mấy anh trai lấy mất "chiến công" rồi). Tôi có thể là bất kỳ ai trừ những người có vẻ ngoài ưa nhìn. Tôi đã từng hơi béo và trông khá nặng nề khi chạy. Nhưng đó là những chuyện đã xảy ra 3 năm về trước, bây giờ tôi đã khá hơn quá nhiều nhưng tất nhiên vẫn chẳng trở nên ưa nhìn hơn được gì cả, chiều cao cũng vậy. Một thứ duy nhất mà nó thật sự nổi bất hơn tất cả mọi thứ ở tôi chính là quả đầu cạo một phần ở nửa bên na ná như kiểu cha ca sĩ Matt Healy trong nhóm The 1975 và nó được nhuộm hồng, chính xác hơn là màu tím nhưng nó sáng đến nỗi trông như màu hồng. Và vâng giờ tôi đang là "du học sinh" Tây Ban Nha. Vâng, nó màu hồng. Về tính cách của tôi cũng chẳng có gì ấn tượng cho lắm nên tôi sẽ không khoe về nó, bạn chỉ nên ghi nhớ rằng tôi là một trong những đám người bẩn tính đấy.

 

Tôi từ chối cung cấp thông tin cho bạn biết là làm thế quái nào một đứa đã từng không hề có kiến thức gì về tiếng Tây Ban Nha lại đang ịn mông lên trên mảnh đất tươi đẹp này và sống sót qua được 17 tháng. Nó là một câu chuyện dài về sự thất bại của tôi trong việc hòa nhập vào Đại Học, ngay cả khi đó là tôi đã được học ngành Xã Hội hợp rơ với mình nhưng một lí do khỉ ho nào đó tôi vẫn không thể hoàn thành được 3 năm rưỡi cơ bản ở đại học và bỏ trường ngay khi bắt đầu vào năm 2. Đó là chưa kể việc rớt ngay 2 môn học ở học kì đầu tiên lúc còn ở Việt Nam trong khi nguyên kì đó tôi chỉ phải học có 2 môn và một trận cãi vã rung trời lở đất với gia đình. "Mày sau này làm gì??", "Con không biết!" Và sau đó tôi đi "thực tập" massage ké ở khách sạn của bác tôi. Tôi chả biết nữa, có lẽ tôi không có duyên với học thuật, đó là nguyên nhân có vẻ "tạm chấp nhận được" nhất ở tình huống này.

 

Nghe nó thảm hại và nhàm chán nhỉ? Nhưng khoan, hãy tiếp tục nấn ná lại với tôi thêm một chút nào, tôi hứa câu chuyện sẽ bắt đầu trở nên thú vị và ảo lòi vãi con cua ra.

 

Tuy tôi là một nhân chứng của sự "thất bại trong nền giáo dục của toàn thế giới" nhưng tôi lại chẳng sợ mình sẽ thất nghiệp hay đi ăn xin ngoài đường cho lắm vì ít ra tôi cũng có thể đi làm massage, tôi hiểu một chút về tarot  (phát âm là "tae rô" chứ không phải "ta rốt"), biết chơi một chút guitar, biết pha vài công thức cà phê và vân..vân...vân. Bạn thấy đấy, từ "nghèo" không bao giờ có thể  đi chung với tôi nhưng "thiếu tiền trầm trọng" thì có. Bây giờ tôi có đang thiếu tiền không? May thay là không, bạn thấy đấy, tôi may mắn thuê được một căn hộ nhỏ ở phía nam quận Gràcia mà chỉ phải trả 1/3 số tiền thuê hàng tháng của nó nhờ có người bạn cũng là chủ của căn hộ đã bao cho 2/3 tiền thuê. Tôi có một công việc bán thời gian ổn định là làm thu ngân ở một cửa hàng bán guitar gần đấy và nói thật thì người Tây Ban Nha yêu guitar vãi lọ. Với một khoảng thời gian sống ở đây khá lâu, nó cũng đủ cho tôi biết một chút cơ bản trong giao tiếp bằng tiếng nước họ, tôi thường làm ca sáng và chiều thì vác bài đi coi bói cho những vị khách ở quán nước đối diện nhưng thú thật là tôi không thích việc bói tarot này cho lắm, tôi chưa đủ tự tin với trình độ của mình và bản thân cũng không thích đùa nghịch với tương lai. Cho nên những thời gian rảnh thì tôi sẽ tập trung học chụp ảnh với cô bạn cùng nhà, viết giáo trình dạy guitar căn bản để dạy cho lớp guitar cuối tuần của tôi và viết truyện. Tôi có hàng tá truyện có lượt đọc khá cao trên mạng nhưng tiếc là chúng không đem đi xuất bản được, và khi mình đang ở Tây Ban Nha thì việc xuất bản lại càng khó xảy ra.

 

Và không, đây không phải là một câu chuyện tình cảm về việc tôi và cô bạn cùng phòng sẽ yêu nhau như thế nào, đây còn chả phải là truyện tình cảm nữa vì câu chuyện này là về tôi, hành trình trong sự nghiệp của tôi. Và bạn đừng thở dài và cho rằng đây chỉ là một trong những câu chuyện hướng nghiệp thông thường rồi bỏ ngang câu chuyện mà đi đọc cái thứ khác hay ho hơn chút. Không… mà thật ra thì cứ dừng đọc đi, càng tốt.

Quay về cô bạn cùng nhà của tôi, cô ta tên là Eloise, là một trong những cô gái hiếm hoi ở đất nước này không có chữ kết thúc trong tên bằng chữ “a”. Cô ả cung Xử Nữ và đang thực tập làm nhiếp ảnh gia cho một tạp chí lân cận, với cái bằng cử nhân Media Arts cô ả hy vọng mình sẽ được nhận vào làm trong đài truyền hình giải trí ở Barcelona. Với một người được coi là khá như thế này thì thường họ sẽ không hào phóng tới nỗi chỉ kêu bạn trả tiền thuê 200 euro thay vì 400 euro. Vốn ra cô ả cũng không phải là ngoại lệ nhưng phải có điều gì đặc biệt lắm mới khiến ả như thế. Và điều đó là tôi. Không, cô ả không có yêu tôi nhưng tôi sẽ giải thích lí do vì sao lại như thế.

 

Eloise dọn ra ở riêng với một căn hộ rộng 82 mét vuông với giá 900 euro/tháng ngay khi cô ả bước vào năm nhất đại học. Vì vốn là “con gái cưng của bố và mẹ chính hiệu” nên họ không cho phép Eloise tự trả tiền thuê nhà xuyên suốt 2 năm đầu dù ả đã kiếm được một công việc ngon lành là làm nhiếp ảnh gia cho mấy đứa người mẫu teen sắp nổi tiếng. Ả “đấu tranh giành quyền” trả tiền thuê suốt 2 năm đấy dù tôi đết biết ả làm thế làm cái mẹ gì, ả không thấy mình sung sướng bỏ mẹ đi được sao, đó là chưa kể còn được bố mẹ cho tiền thêm nữa? Trong 2 năm đó, với tài lợi dụng mà ả cho rằng là “kinh doanh”, Eloise đi rêu rao khắp trên mạng là ả cần sinh viên chia sẻ nhà cùng và cuối cùng  ¼ số tiền ả có để đi mua mấy thiết bị điện tử đều là từ “tiền thuê nhà” của các bạn sinh viên mà ra cả. Nhưng có một điều kì lạ là, không một người nào có thể sống chung với ả hơn 3 tháng. Lí do ở đây không phải là vì họ phát hiện ra chiêu trò gian lận đấy của ả (còn lâu mới phát hiện ra được) mà là vì Eloise có một sở thích “kỳ dị”. Ả là một masochistic, ả không nghiện tình dục mà chỉ là ả thích nó “bạo” hơn so với người thường. Những bạn trẻ sinh viên từ dưới quê lên chả biết đấy là cái gì và cho rằng Eloise là một kẻ biến thái rồi cuốn gói chạy ra khỏi nhà ngay lập tức. Dù Eloise đã cố giấu diếm đến cả giải thích đứt hơi điều đó nhưng có vẻ vẫn không ai hiểu ả và ả vẫn không thoát được việc bị nhìn thấy đang xem phim sex bondage của các bạn sinh viên, hoặc là bị mấy con người tò mò ấy nhìn trộm vào màn hình máy tính. May mắn cuối cùng cũng mỉm cười với ả ngay khi ả gặp tôi, một con người só suy nghĩ thoáng, tiên tiến và thông minh ngay trước khi ả bắt đầu tự trả tiền thuê nhà. Bạn không biết ả mừng như thế nào khi gặp một người thật sự “hiểu” như tôi đâu.

 

Điều hài hước ở Eloise là, tuy cô ả là masochistic nhưng cô ả chưa bao được trải nghiệm qua một màn BDSM đích thực, ả chỉ biết ả thích được trải nghiệm như những gì ả thấy trên mạng và giao lưu với những người cùng sở thích trên internet, chỉ cần thế thôi. Tôi nghĩ thế cũng phải vì ả có muốn cũng không thể mang một cô chị sadistic về nhà mà thỏa mãn cho ả được vì ngoài việc ả không có gan ra thì bố mẹ của ả là lí do chính. Eloise không muốn để bố mẹ biết cô con gái yêu của họ là một lesbian thích được hành xác. Nhưng dù kiểu gì đi nữa thì Eloise cũng phải come out với họ thôi.

 

Eloise thú nhận với tôi ả là masochistic ngay khi tôi bắt đầu thuê phòng ở. Ả đã chuẩn bị tâm lý cho cái nhìn kinh tởm xuất phát từ tôi rồi kì thị bỏ đi nhưng những gì ả nhận được chỉ là “Ô cool, thế cậu thích kiểu bị trói, đánh, giật điện hay lăng mạ chửi bới?”. Sau đó chúng tôi nói chuyện cả tiếng đồng hồ chia sẻ sở thích của nhau về sex. Cũng từ đấy mà chúng tôi trở nên thân thiết, tin tưởng nhau và dễ dàng bỏ qua nếu đối phương có làm trò gì không vừa ý.

 

Cái điều là tôi không giống như Eloise, tôi không phải là người khổ dâm, tôi không nghĩ mình là một kẻ nghiện sex và chắc chắn cũng không phải là một ả cuồng dâm. Nhưng tôi không thể sống thiếu nó và có một sở thích đặc biệt về vấn đề ấy mà chúng khiến cho chúng tôi trở nên khác thường so với những người “bình thường” (mà tôi cho rằng họ đã bỏ lỡ mất những điều quý báu nhất). Nói sao đây nhỉ… tôi yêu porn.

 

Quay về thời mẫu giáo khi cô giáo hỏi cả lớp rằng bọn mày muốn lớn lên trở thành cái gì và hầu như đứa nào cũng kiếm được một cái nghề rất đàng hoàng ngon lành cành đào dành cho mình như bác sĩ, y tá, công an, v…v… trong khi tôi lại đi trả lời muốn lớn lên làm siêu nhân hồng, cả lớp đã cười vào bản mặt của tôi, thú thật tới tận bây giờ tôi vẫn không hiểu quái nào bọn nó suy nghĩ chín chắn như thế. Cũng trong quãng thời gian đấy, con nhóc 5 tuổi của tôi bị cuốn hút vào những cảnh hai người bán khỏa thân “cuộn” vào nhau trên tivi, điều làm gợi lên sự tò mò và hứng thú của con bé đó xuất phát từ cái music video “This Love” của nhóm Maroon 5. Sau đấy cứ bất cứ cảnh nóng trên phim truyền hình đều cuốn hút đặc biệt đến con bé. Nó suy nghĩ về những viễn tưởng anh kia mặc quần lót, cô kia mặc đồ lót và ôm chặt lấy nhau rồi áp dụng lên 2 con búp bê Ken và Barbie của nó (thỉnh thoảng nó cho Ken với một búp bê nam khác và Barbie với búp bê nữ khác rồi thành 1 đám sau này nó mới biết cái từ đó là “Orgy”). Năm lớp 3, tôi biết tới truyện tranh và dành cả tháng hè lớp 6 để tìm hiểu về hentai, tuy nhiên tôi lại chả khoái coi hardcore hentai bằng softcore yuri, năm đấy cũng là năm tôi nhận ra sự khác biệt của xu hướng giới tính của mình.

 

Tôi biết đến porn trước khi bước vào năm lớp 7 “nhờ” mẹ tôi click vào những video mà trong máy tính mà không hiểu sao chúng lại có ở đó. Trong số đó có một clip gangbang và tôi bắt đầu tự hỏi con cu (hồi đấy là dùng từ thô bỉ kiểu đấy) của con trai nó to như vậy à? Những năm cuối cấp 2 là tôi dành thời hết thời gian đi tìm hiểu về bộ phận kín của cả hai giới, truyện khiêu dâm trên mạng, phim sex, tôi đắm chìm vào chúng nhiều tới nỗi mất luôn cảm giác “rạo rực” khi đụng tới chúng sau này, mà cảm giác đó chính là tác dụng duy nhất mà porn có nhiệm vụ phải tạo ra cho người dùng. Tôi trải nghiệm hết qua mọi thể loại, tôi nghe mấy thằng trong lớp ba hoa với nhau về những đoạn phim chúng đã xem. Và cũng như những người khác lúc đấy tôi đã cho rằng porn cũng chỉ là để thỏa mãn nhu cầu dục vọng của con người, rồi nghĩ bọn Nhật thật dở hơi để biến nó thành một bộ phim có kịch bản. Sau một thời gian tôi nhận ra có gì đó bất ổn ở những phim porn bình thường, chúng có gì đó không hấp dẫn, thô bạo và dơ, những cảnh nóng ở phim nghệ thuật còn “khiêu dâm” hơn cả porn dù nó chẳng chiếu rõ mọi bộ phận của diễn với những cảnh “thâm nhập”. Cách những nhà làm phim khiêu dâm quay cảnh, khâu kịch bản, dàn diễn viên tội nghiệp phải giả vờ thích thú với những tư thế kì lạ và không thực của những đạo diễn họ đưa ra. Và cả “kiến thức tình dục” lệch lạc chúng đưa. Tôi cảm thấy chán dùm cho họ, tôi cảm thấy mình cần làm điều gì đó.

 

Năm cấp 3 là năm bùng nổ của tôi, tôi tìm thấy Room In Rome, tôi tìm thấy Julio Medem và cả một kho tàng những cảnh explicit trong phim của Châu Âu. Tôi xem chúng và ước gì porn cũng được như thế. Tôi ước gì những đạo diễn có thể quay được những đường cong trên cơ thể phụ nữ thật sự chứ không phải là dán nguyên camera vào cái mông đang chổng lên lõa lồ của họ. Tôi ước gì mấy anh diễn viên đẹp trai hơn một chút, các chị diễn viên thôi trang điểm quá đậm. Ý tôi là họ dư điều kiện để tạo nên một sản phẩm nghệ thuật. Nói chung là thưa quý bà và quý ông, tham vọng của tôi chính là biến porn thành nghệ thuật, tôi muốn tạo dựng lên hãng phim người lớn nổi tiếng nhất Châu Âu. Và cao hơn cả chính là tôi muốn thắng giải Oscar bằng bộ phim khiêu dâm của tôi. Tôi biết cái tham vọng đó nghe thật điên khùng, nhưng biết làm thế mẹ nào được, tôi muốn thực hiện chúng. Kể cả nó không phải là tham vọng đầu tiên của tôi (cái đầu tiên là làm siêu nhân hồng ý), nó vẫn là một điều đáng để mạo hiểm vì tôi cá chắc chả có bạn trẻ nào ở Việt Nam hay cả Tây Ban Nha này dám suy nghĩ về một điều bị dân tình nó cho là đụng chạm đến đạo đức và nhân phẩm như thế.

 

Một khoảng thời gian sau tôi biết thêm được vài hãng cũng đi cùng hướng với tôi như RockCandy, CockyBoys, Men.com, Vivid Films, Lust Cinema*, v…v… nhưng ngoài trừ Lust Cinema ra họ vẫn còn thiếu nhiều điều trong sản phẩm của họ để đạt tới tiêu chuẩn của tôi. Tôi đã kể điều này cho Eloise nghe, cô ả vui mừng khôn xiết và hứa sẽ giúp tôi thực hiện giấc mơ này của mình. Tuy vậy do khủng hoảng tài chính trầm trọng, chúng tôi vẫn chả làm còn mèo gì được trong suốt 2 năm qua. Nhưng hôm nay thì khác.

 

“Tôi đồng ý.”, tin nhắn được gửi vào điện thoại của tôi trong giờ giải lao của buổi học, sao đó tôi ở trong trạng thái phấn khích đến không chịu nổi.

Kết thúc buổi dạy cuối khóa của mình ở tiệm guitar, tôi leo lên xe đạp và nhanh chóng quay về nhà. Eloise đang chăm chú vào tập tài liệu người mẫu mà cô ả sắp phải làm việc cùng. Tôi quăng cặp xách lên giường rồi chúi đầu vào tập tài liệu của ả.

 

“Tránh ra cho tao làm việc nào, G.”

 

“Ellie, chúng ta làm đi.”

 

“Không, tao không ngủ với mày đâu.”

 

“Đết phải cái đó, mà chả phải chính mày mới là người gạ tao… Thôi, ý tao là kế hoạch mà chúng ta đã bàn hồi trước.”

 

Eloise khựng lại, ả tháo cặp kính của mình rồi đặt lên bàn, nheo mắt nhìn tôi. Tôi chỉnh lại tư thế nằm của mình, bây giờ tôi đang gối đầu lên người ả và tiếp tục, nụ cười của tôi chưa bao giờ rộng hơn như lúc nào.

 

“Đã đến lúc để chúng ta tạo nên hãng porn và thống trị cả thế giới rồi..”

 
___________
 
 
*Chú thích*
 
1. Holden Caulfield: Nhân vật chính trong truyện “The Catcher In The Rye” của tác giả J.D Salinger.
 
2. Sadistic: Người bạo dâm, người chỉ tìm thấy khoái lạc, cực khoái tình dục khi hành hạ hoặc làm cho đối tượng phải đau đớn khổ sở trong khi quan hệ tình dục ( wiki )
 
3. Gràcia: Một quận gần trung tâm của thành phố Barcelona.
 
4. Masochistic: Người khổ dâm chỉ có khoái cảm tình dục cực độ khi bị người khác hành hạ, làm đau đớn như bị đánh đấm hay chửi rủa[1]. Ngược với khổ dâm là bạo dâm - khoái cảm tình dục cao độ khi bản thân hành hạ bạn tình. ( wiki )
 
5. Julio Medem: Sinh ngày 21 tháng 10 năm 1958, San Sebastián, Tây Ban Nha. Một đạo diễn phim nghệ thuật người Tây Ban Nha, đã được nhận khá nhiều giải thưởng với các tác phẩm của mình như Room In Rome ( 2010 ), Sex y Lucia ( Sex và Lucia, 2001 ), Phim của ông thường nổi tiếng với những cảnh sex trần trụi và nude.
 
6. *: các hãng phim khiêu dâm trên thế giới, tôi recommend các bạn hãng Lust Cinema, hình ảnh, diễn viên, âm nhạc ĐẸP cực nhưng vẫn giữ được sự gợi dục của porn.
 
 
 
 ____________________________________
 
 
 
Như thường lệ, mong mọi người hãy vote, comment cho fic của mình. Chúng rất có ý nghĩa với mình.

Comments: 4 Read

Toggle %s Tin Tức Câu Lạc Bộ

Radio Sắc Màu Cuộc Sống



Radio Vol III: Ơn Nghĩa Sinh Thành

Link Video

Cầu Lông



ĐỊA ĐIỂM: Sài Gòn
THỜI GIAN: CHỦ NHẬT hàng tuần từ 11H30 đến 2H chiều


Toggle %s Poll

Poll Bạn đã lộ diện chưa? (1360 member(s) have cast votes)

Bạn đã lộ diện (coming out) với gia đình chưa?

  1. Yes (rồi) (415 votes [29.99%])

    Percentage of vote: 29.99%

  2. No (chưa) (969 votes [70.01%])

    Percentage of vote: 70.01%

Vote Guests cannot vote

Toggle %s Giải Trí



Truyện Ngắn Ðồng Tính


Trường Can Hành
Tác Giả: Khai Thiểu
Ngày Đăng: 23.11.14

Tiên Cảnh
Tác Giả: Bách Lý Vô Trần
Ngày Đăng: 23.11.14

Đại gia xuyên mới thực sự là xuyên
Tác Giả: Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc
Ngày Đăng: 31.08.14

Tự Thủy
Tác Giả: Lăng Duệ
Ngày Đăng: 28.08.14

The Doll
Tác Giả: Hắc Nguyệt Chi Thược
Ngày Đăng: 28.08.14


Truyện Dài Ðồng Tính


Diệp Quải Đông Nam Chi
Tác Giả: Phù Noãn
Ngày Đăng: 23.11.14

Tướng Quân Hà Vãng
Tác Giả: Kim Lăng Cười Cười
Ngày Đăng: 23.11.14

Mỗi ngày đều muốn ăn ngươi
Tác Giả: Khố Bảo
Ngày Đăng: 15.09.14

Thiên Cổ Lưu Danh
Tác Giả: thantaiaimo
Ngày Đăng: 09.09.14

Hệ liệt Tích Vũ
Tác Giả: Tử Tiện
Ngày Đăng: 09.09.14


Toggle %s Sinh Nhật 7 Ngày Tới

Chúc các bạn
Hạnh Phúc và Vui Vẻ

Hôm Nay
Sun March 29 [US Central]

>Xem Lịch

Toggle %s Lưu Bút

ngô thiên thiên: Qua nữa rồi một năm mới con người mình dường như đa sầu đa ...
02.03.15, 3:12 PM

tranvietanh: co the cho minh viet truyen vss dc k :) :s :s
24.02.15, 9:00 AM

Hai Lúa: AL là ngôi nhà chung cho các cô các chị các bạn các em
Chúc s...
08.01.15, 1:53 PM


Toggle %s Community Statistics

60 active user(s) (in the past 15 minutes)
3 members, 51 guests, 6 anonymous users

Searching, viola_lai, gourmetta

Administrator | Global Moderator | Super Moderator | Moderator | Charity | Tech | Miss AL | Club Leader | Sweet Ocean | Members | Validating | Banned

Show by: Last Click or Member Name
Community Statistics

Total Posts:   168,036
Total Members:   8,463
Newest Member:    6li
Online At Once Record:    2,216 On 03 Nov 2012

Powered by Unreal Portal v3.0.2 © 2011 Unreal Solutions
DHTML JavaScript Menu By Milonic