Jump to content
  • Chatbox

    You don't have permission to chat.
    Load More

    [T] (YẾT - DƯƠNG) LÀ GHÉT HAY YÊU?

    YunShen
    By YunShen,
    Thể loại: longfic, teenfic, chiêm tinh, đam mỹ, nguỵ huynh đệ, ngọt sủng hoặc hắc sủng. Tựa đề: [T] (Yết - Dương) Là ghét hay yêu? Tác giả: YunShen Dạng: Original Tình trạng: Đang viết Chú thích: T Chương 1: Giới thiệu ___________________________________ Bạch Dương tên thật là Nguyệt Thiên - Ly Bạch Nguyệt Thiên. Nhưng do hoàn cảnh gia đình phức tạp nên cậu theo họ mẹ và dùng tên mà mẹ cậu đặt lúc ban đầu, gọi là Niên Bạch Dương.  Bạch Dương năm nay vừa tròn 17 tuổi, là con trai thứ hai của Ly gia. Cậu bị coi là đứa con ngoài giá thú vì mẹ cậu là vợ thứ của Ly Thiên Lăng - cũng tức là cha cậu.  Bạch Dương tính tình hoạt bát, ngoan ngoãn nên rất được lòng cha cậu và mọi người xung quanh. Cậu từ nhỏ vẫn luôn năng động và nhiệt huyết. Mọi người đều nói cậu chính là mặt trời nhỏ, luôn rạng ngời mà toả sáng. Tuy nhiên, IQ cậu không cao, rất thấp, thấp tới mức thảm thương. Nếu không có ba người bạn thân luôn bên cạnh giúp đỡ thì có lẽ cậu sẽ phải học hết 9 năm ở lớp 4 rồi, thậm chí là có thể ở đó luôn. Cũng may sau này IQ đã được kéo lên khá nhiều, rất đáng kể. Chỉ là với một số thứ thì vẫn khá lơ mơ.  Bạch Dương sở hữu máu tóc bạch kim tự nhiên (di truyền từ mẹ), đôi mắt hổ phách tinh nghịch cùng làn da trắng nõn như trứng gà bóc. Cậu có thân hình khá nhỏ nhắn, mảnh khảnh (nếu không muốn nói là gầy yếu, nhỏ bé), cao tầm 1m65,5. Người ta thấy thì chỉ muốn đem cậu về mà cưng chiều, yêu thương. Nhìn thì tưởng mỹ nam an tĩnh, nhưng thực hư ra sao thì mọi người đã biết.  Cậu có một tình cảm khó nói dành cho anh trai (cùng cha khác mẹ) của mình. Vô tình coi học trưởng nào đó là tình địch.  Khác với mặt trời nhỏ bên trên, Thiên Yết bị coi và được coi là mặt trăng cô độc.  Anh tên thật là Tịch Dạ, Ly Vũ Tịch Dạ. Nhưng do đang trong thời kỳ nổi loạn nên tự sửa tên thành Ly Thiên Yết. Anh là con cả của Ly gia, con trai của Ly Thiên Lăng với người vợ cả danh chính ngôn thuận.  Thiên Yết hơn Bạch Dương một tuổi, anh 18. Khác với Bạch Dương luôn tươi cười, vui vẻ thì anh luôn hằm hằm sát khí. Thiên Yết luôn lạnh lùng, cô độc. Anh là một người bất cần đời. Với anh, tất cả mọi thứ đều vô cùng rẻ mạt và đáng khinh, đặc biệt là phụ nữ (trừ mẹ anh và mẹ cậu?) Thiên Yết không hề thân thiện và hoà đồng nên anh chỉ có duy nhất một người bạn, cũng là bạn thân, anh em tốt từ ngày còn nhỏ. Và cũng chỉ có một mình cậu là dám can đảm nói chuyện, làm thân với anh.  Khác với cậu em của mình, Thiên Yết từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, biết suy nghĩ trước sau, thấu đáo mọi chuyện. IQ rất rất cao nhưng EQ thì thạm tệ, hoàn toàn tỉ lệ nghịch với IQ cao ngất ngưởng kia. Thiên Yết sở hữu mái tóc đen cùng đôi mắt tím than lạnh lùng, trầm tĩnh. Anh có một thân hình vô cùng lý tưởng (1m87, body 8 múi) cùng nước da bánh mật (ngọt ngào). Bất kể nam hay nữ, gay hay les, lưỡng tính hay vô tính thì đều muốn cùng anh sinh con nha (nhưng chỉ muốn cùng JJ của mình tạo em bé thôi)! Không biết thì nghĩ anh là tủ lạnh di động, tiếp xúc mới biết anh là băng trôi Nam Cực. Như đã nói, EQ thấp tới thảm không nỡ nhìn nên không nhận ra tình cảm của mình dành cho ai kia. Cũng may là sau đó đã được thằng bạn thân thông não hộ, nếu không là tự tay dâng người của mình cho đứa khác. Tính độc chiếm và máu ghen cao tới không tưởng. "Thùng dấm" bất cứ khi nào cũng có thể vỡ. Coi cả thế giới là tình địch. ___________________________________ Pairings: Ly Vũ Tịch Dạ x Ly Bạch Nguyệt Thiên (Thiên Yết x Bạch Dương) Các nhân vật phụ sẽ từ từ xuất hiện trong truyện! Chương sau sẽ là chương đầu tiên nha! ___________________________________                                       ~•còn tiếp•~

    [K] Thu Phong Bạch

    embetrang
    By embetrang,
    Thể Loại: Truyện ngắn Tựa Đề: [K]Thu Phong Bạch Tác Giả: Embetrang Dạng: Viết Tình Trạng:  Hoàn Thành Chú Thích: K ...Cứ thế bồ công anh được tự do vươn mình cùng chị gió vui vẻ bay qua những cuộc hành trình . Một ngày chị Gió hỏi bồ công anh " Nếu được phép hoán đổi , em có muốn mình là những bông hoa khác không? "Bồ công anh lắc đầu nguầy nguậy  nói "Bồ Công Anh ko muốn mình được trưng bày ,ngày ngày bị giam mình trong những chiếc bình hoa nhỏ xíu, để tới một ngày em tàn trở nên xấu xí rồi con người vất bỏ em đi"Chị Gió mỉm cười dịu dàng nhìn vào mắt bồ công anh và khẽ hỏi "Ừm, em cũng có thể chọn cách ko bay theo chị mà, bay mãi như này, rồi tới 1ngày Công anh mệt sẽ phải dừng chân, rơi xuống và ở sâu bên trong lòng  đất , ngốc ạ"Bồ công anh quay đi, đỏ mặt mãi mới trả lời lại chị Gió " Chị ko biết đâu, nếu em cứ mãi ở lại với anh chị em bên thảo nguyên , thì sớm muộn em cũng bị người đời tò mò và vô tình nắm lấy em, mà thổi em tan tành không còn manh giáp. ."Chị Gió ôm Công anh vào lòng, vỗ về, "Chị ko thể mang Bồ công anh của chị đi mãi, sẽ tới 1ngày cô gái nhỏ của chị rơi xuống trên những cuộc hành trình. . nằm sâu dưới đất. . ."  Công anh khẽ thơm Gió và chậm rãi nói " Vùi mình vào trong đất, để rồi em lại hồi sinh và lớn lên tự do theo chị" 

    Đàn bà cũ

    blackcoffee
    By blackcoffee,
    Tự dặn lòng Đàn bà đa đoan Đừng ném mình vào trò yêu vụng dại  Tàn cuộc yêu, đốt cháy mình để rồi còn lại  Một dòng sông cuồn cuộn sóng ngầm  Vậy mà..cứ lao vào như con thiêu thân  Để rồi chết đi  Không người thương xót Ai đau thương sẽ tự mình biết  Vẫn chẳng thể quay đầu Quay đầu?  Nhưng biết quay về đâu?  Chốn xưa nay đã mất Đường cũ cũng không còn Hoa nở đẹp giờ rũ xuống héo hon  Rượu nồng cũng đã tỉnh  Chỉ có trái tim Đã không còn bình tĩnh  Hư hao, tan vỡ mấy phần  Phàm là lầm lỡ  Ắt sẽ mênh mông...

    [K] Đẹp Tựa Ánh Sao Đôi

    WinterLove
    By WinterLove,

      Thể Loại: Truyện Dài Tựa Đề: [K] Đẹp Tựa Ánh Sao Đôi Tác Giả: WinterLove Dạng: Viết Tình Trạng: Chưa Hoàn Thành Chú Thích: K Chapter 1 Sau khi dự đám cưới của anh họ mình xong, Kha Thương được Việt Hi đưa về quê ngoại ở Bến Tre chơi. Kha Thương rất thích không khí ở đây vì nó mang lại cho cô cảm giác yên bình và rất đỗi giản dị, mà ở bên Mỹ cô không thể tìm thấy được. Khi còn bé, mỗi lần về Việt Nam, mẹ cô cũng thường đưa cô về Bến Tre để thăm bà ngoại và họ hàng. Kha Thương luôn dành tình cảm đặc biệt cho nơi này. Nên giờ được Việt Hi đưa về đây, cô cảm thấy trong lòng rất vui. Lúc này, Kha Thương đang nằm võng thì Việt Hi đi lại hôn lên má cô. Kha Thương mở mắt ra nhìn Việt Hi lắc đầu. Cô đã nói với Việt Hi bao nhiêu lần là đừng có hôn cô, nhưng Việt Hi không bao giờ nghe.Thời gian trước, Việt Hi du học sang bên Mỹ, Việt Hi đã ở nhà của Kha Thương nên vì vậy mà cả hai rất thân nhau. Việt Hi cũng biết tính tình của Kha Thương nên rất hay chọc Kha Thương. Việt Hi biết Kha Thương không thích ai chạm vào người cũng như đồ vật của mình dù là người thân nên Việt Hi luôn ghẹo Kha Thương bằng cách lúc nào thấy Kha Thương cô cũng không quên hôn vào má Kha Thương. Đồ đạc của Kha Thương, Việt Hi lấy không cần nói một tiếng mặc cho Kha Thương phụng phịu. Lúc đầu Kha Thương còn khó chịu nhưng càng như vậy Việt Hi lại càng cố chọc cho nên Kha Thương đành làm lơ với bà chị họ này. Còn riêng bạn bè Việt Hi thì đừng mong được cái ân huệ đó. Kha Thương không ngần ngại lơ đi nếu như họ làm cô phật lòng. Mẹ của Kha Thương nói rằng từ nhỏ Kha Thương đã như vậy rồi cho nên mọi người cũng dần quen thuộc với tính tình đó và luôn dành cho Kha Thương một không gian riêng. Kha Thương không đoái hoài đến Việt Hi và nhắm mắt lại tiếp tục ngủ thì Việt Hi lên tiếng - Kha Thương, em vẫn không đồng ý việc chị đề nghị sao? Giúp chị một lần đi mà  Kha Thương lắc đầu. Cô không hiểu sao ông anh rể của cô là hiệu trưởng của một trường đại học quốc tế nổi tiếng ở Việt Nam mà lại có thể nghe lời và chấp nhận điều kiện của Việt Hi một cách vô lý như vậy. Tuy nói rằng cô có khả năng làm được, nhưng không có nghĩa là cô sẽ chìu theo Việt Hi như anh rể của mình - Đừng nói nữa. Em đã nói không là không  Việt Hi trề môi nhìn Kha Thương, Kha Thương nói tiếp - Chị đã có chồng rồi đó và sẽ có con sớm thôi, nhưng sao lại không thể lớn lên một chút nào hết vậy. Chị vẫn cứ như ngày đầu em gặp chị vậy.  Việt Hi chống chế - Ai nói chị không lớn lên. Còn em đó, sao em cứ khó tính như vậy. Chúng ta là chị em mà em có thương chị đâu. Những người tên Thương đáng lẽ ra phải rất dễ thương nhưng sao em lại khó thương đến như vậy  Kha Thương tiếp tục làm lơ và không ngó ngàng đến Việt Hi. Việt Hi đẩy nhẹ chiếc võng cho nó đưa qua đưa lại rồi tiếp tục năn nỉ  - Giúp chị đi mà. Em chỉ cần làm cô giáo trong vòng một tháng thôi, rồi em muốn gì chị cũng chìu hết. Không phải em nói chị cần có thời gian riêng với anh rể sao? Lần này anh chị sẽ dùng một tháng đi du lịch Châu Âu để bồi dưỡng tình cảm. Chị nghĩ chắc em cũng muốn chị mau chóng có em bé mà phải không? Kha Thương thở dài. Nghe tiếng thở dài của Kha Thương là Việt Hi biết mình đã thành công. Đôi môi cô cong lên khi nghe Kha Thương nói - Một tháng thôi đó, nhưng nếu em cảm thấy không ổn em sẽ nghỉ ngay nên anh chị cũng cần tìm thêm một người nữa đi cho chắc ăn Việt Hi hôn chùn chụt lên má Kha Thương, Kha Thương chịu không nổi đứng dậy liếc Việt Hi một cái rồi bỏ đi. Công Thiên đi ra ngoài thấy vợ mình đang cười rất vui sướng thì hỏi - Em sao vậy vợ? Có bệnh hả? Việt Hi xì chồng một tiếng rồi nói - Đừng trù ẻo em bệnh. Kha Thương đã đồng ý dạy thế cho em rồi. Xã à, chúng ta đi du lịch thôi  Việt Hi giơ tay lên cho chồng vỗ vào rồi cả hai nằm lên võng hát nghêu ngao. Kha Thương đem mận từ trong nhà đi ra thấy vợ chồng anh chị mình đang nằm hát thì đi lại bỏ xuống bên cạnh họ - Dì hai kêu em đem ra cho anh chị đó. Em qua nhà bác Trung uống nước dừa đây, anh chị có cần em đem về không? Việt Hi ngồi dậy nắm tay Kha Thương kéo đi - Em đi uống nước dừa với Kha Thương đây, xã đi nấu cơm tối mau lên Công Thiên muốn phản kháng nhưng đã trễ vì Việt Hi và Kha Thương đã đi xa rồi. Anh ngồi dậy cầm trái mận đưa lên miệng cắn một miếng rồi đứng dậy đi vào trong chuẩn bị bữa cơm tối cho cả nhà.  Đi một đoạn thì Kha Thương rút tay mình ra khỏi tay Việt Hi. Việt Hi quay sang càu nhàu  - Em đó, chỉ chạm nhẹ một chút thôi là tránh xa người ta ra rồi, chị không hiểu sao Nhật Tân lại chịu được một cô người yêu lạnh lùng như em vậy  Kha Thương nhún vai - Đó là sự lựa chọn của anh ấy mà  Việt Hi tò mò huých eo Kha Thương hỏi - Không lẽ em cũng không cho Nhật Tân chạm vào em? Mỗi lần đi chung với hai người, chị không thấy em cho anh ấy cầm tay nữa. Đừng nói rằng cả hai còn chưa hôn nhau bao giờ nha. Khai mau Kha Thương nhếch môi nhìn bà chị họ của mình rồi nói - Bà tám  Kha Thương nói xong thì chạy đi, Việt Hi đuổi theo sau tiếp tục phá rối - Kha Thương, em còn chưa trả lời câu hỏi của chị  Việt Hi đuổi kịp Kha Thương, cô kéo tay Kha Thương lại, bà Trúc, mẹ của Việt Hi nhìn thấy vậy thì mắng con gái - Việt Hi, sao con lúc nào cũng chọc phá Kha Thương vậy, để cho con bé yên đi. Hai đứa mau vô uống nước dừa đi. Mẹ phải về nhà giúp dì hai con nấu cơm chiều  Việt Hi quay sang ôm mẹ mình, cô nhõng nhẽo - Mẹ à, chồng con đang nấu ăn ở nhà đó, mẹ không cần lo lắng đâu. Mẹ cứ việc thoải mái đi.  Bà Trúc xỉ nhẹ vào trán Việt Hi - Cô đó, chỉ biết ăn hiếp chồng là giỏi thôi. Việt Hi xụ mặt  - Mẹ này, mẹ có thương con đâu. Lúc nào cũng bênh vực cho Kha Thương với chồng con hết. Riết con còn tưởng con là con nuôi của mẹ  Bà Trúc bật  cười  - Không phải tôi chìu cô phát hư luôn rồi hay sao. Mau vô uống nước dừa đi. Bác Trung của con để cho hai đứa hai trái dừa lớn lắm.  Kha Thương không đợi bà Trúc nói thêm, cô đi nhanh vào trong và bỏ ống hút vô trái dừa uống một ngụm. Việt Hi nhìn thấy cử chỉ đáng yêu đó của em mình thì nói - Kha Thương, em thật là dễ thương. Nếu chúng ta không phải là chị em họ, chị nhất định sẽ yêu em đến chết mất  Kha Thương nghe Việt Hi nói vậy thì rùng mình  - Chị đừng có mà mơ tưởng. Cho dù em có yêu thích phụ nữ và chị cũng không phải là chị họ của em, em cũng sẽ không bao giờ yêu chị đâu Việt Hi thấy trong lòng hơi khó chịu khi nghe Kha Thương nói như vậy, nhưng rồi vừa thật vừa giả vờ nói - Sao em lại có thể phũ phàng với chị đến như vậy ?  Kha Thương nhún vai tiếp tục uống nước dừa, bà Trúc nhìn cả hai rồi lắc đầu. Bà lấy giỏ rau mà anh trai của chồng bà hái cho bà rồi đi về nhà. Việt Hi uống nước dừa xong thì rủ rê Kha Thương - Kha Thương, đi hái trái cây không? Kha Thương lắc đầu từ chối nhưng đã bị Việt Hi dắt đi. Cô thở dài rồi đi theo bà chị của mình. Tính tình cô và Việt Hi rất khác nhau. Kha Thương thích yên tĩnh, Việt Hi lại thích đi quán bar uống rượu quậy phá, Kha Thương không thích đụng chạm, Việt Hi lại rất thích dính lấy người khác và nhất là Kha Thương đến nỗi Công Thiên cũng thường hay nói - Vợ à, em dính Kha Thương quá mà anh ghen tị luôn đó  Mỗi lần nghe Công Thiên nói như vậy, Việt Hi trả lời  - Vậy anh dễ thương như Kha Thương đi thì em sẽ dính anh không rời ra luôn  Công Thiên nghe vậy thì cũng phải cười trừ. Anh nói vậy thôi chứ miễn sao Việt Hi vui là anh thấy vui rồi.  Việt Hi kéo Kha Thương đi sang nhà bên cạnh. Cô chỉ vào vườn cây sum suê trái rồi nói - Em nhớ mấy năm trước chúng ta ăn trộm trái cây như thế nào không? Kha Thương nhìn ngôi nhà trước mặt mình rồi gật đầu  *****FLASHBACK***** - Chị nghĩ chắc không có ai ở nhà. Chúng ta trèo lên tường là hái được rồi  Kha Thương lắc đầu  - Không được. Em không làm đâu. Nếu chị thích ăn thì kêu anh rể đi mua cho chị ăn đi Việt Hi trấn an Kha Thương - Em đừng lo, không có chuyện gì xảy ra đâu. Với lại trái cây hái trộm ngon hơn trái cây mua ngoài chợ nhiều. Giờ chị cõng em rồi em trèo lên tường nhé  15 tuổi, đây là lần đầu tiên Kha Thương đi hái trộm trái cây nhà người khác. Cô cũng không hiểu sao cô lại chịu nghe lời của Việt Hi nữa. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm như vậy vì bất cứ lý do gì. Thấy Kha Thương do dự thì Việt Hi nói - Không phải em còn nợ chị một điều kiện sao? Nếu em hái chùm nhãn đó cho chị thì chị sẽ xoá đi điều kiện đó Kha Thương nghe vậy thì bằng lòng vì những điều kiện Việt Hi đưa ra cái nào cũng làm Kha Thương đỡ không nổi hết. Cái này coi như là nhẹ nhất nên cô đồng ý. Kha Thương ngồi lên trên lưng Việt Hi rồi bám lấy tường leo lên. Khi cô vừa ló đầu định hái chùm nhãn thì có một đôi mắt đang nhìn cô chăm chú. Kha Thương hốt hoảng la lên rồi nhảy xuống. Cô kéo tay Việt Hi chạy về nhà. Tối đó, khi Kha Thương cùng gia đình đang ăn tối thì có người gõ cửa. Khi chị giúp việc ra mở cửa thì có một người con gái đi vào chung với chị. Người con gái này chắc bằng tuổi Việt Hi và lớn hơn Kha Thương vài tuổi. Người đó nhìn Kha Thương mỉm cười rồi bỏ bịch trái cây thật to xuống sàn nhà - Chào bác Trung, mẹ con kêu đem ít trái cây qua cho gia đình bác.  Ông Trung nghe vậy thì nói - Nói mẹ con bác cảm ơn và cũng cảm ơn con đem qua cho bác. Con ăn tối chưa Tình Vân? Hay là ngồi xuống ăn chung luôn với bác và gia đình Tình Vân lễ phép trả lời  - Dạ cảm ơn bác con đã ăn rồi. Con xin phép về trước.  Trước khi đi, Tình Vân nhìn Kha Thương một lần nữa rồi mới cất bước. Đôi môi Tình Vân nhếch lên và Kha Thương đã nhìn thấy. Nãy giờ Kha Thương không nhìn Tình Vân vì muốn trốn đi đôi mắt đó. Đôi mắt vẫn còn ám ảnh cô từ chiều đến giờ. Sáng hôm sau, Kha Thương theo gia đình lên lại Sài Gòn nên cô không còn gặp Tình Vân nữa, nhưng đôi lúc trong giấc mơ của cô, ánh mắt đó vẫn luôn tồn tại  *****END FLASHBACK***** Việt Hi nhìn Kha Thương đăm chiêu thì hỏi - Em đang nghĩ gì vậy Kha Thương? Kha Thương nhìn Việt Hi lắc đầu  - Không có gì, chị định hái như thế nào đây? Việt Hi suy nghĩ một lúc rồi nói -Chị cõng em lên hái như ngày xưa chúng ta đã làm. Em đừng lo, ở đây không có người ở. Chỉ lâu lâu họ mới về mặc dầu vẫn cho người đến chăm sóc nhà cửa và vườn cây trái  Kha Thương ngạc nhiên hỏi - Sao chị biết hay vậy  Việt Hi nhún vai - Là bác Trung nói cho chị biết. Nghe nói bà chủ nhà này qua đời không bao lâu thì ông chủ có vợ khác và đã dọn lên thành phố sống  Kha Thương buột miệng  - Vậy còn Tình Vân  Việt Hi trố mắt nhìn Kha Thương - Sao em biết Tình Vân? Kha Thương ngó lơ - Thì ngày xưa chị ấy đem trái cây qua cho chị em mình. Chị không nhớ chị đã ăn đầy bụng còn lén đem vào trong mền làm em bị kiến cắn sao? Việt Hi ôm eo Kha Thương ghẹo - Em nhớ dai thật đó, chỉ gặp có một lần mà lại nhớ  Kha Thương gỡ tay Việt Hi ra rồi bỏ đi vì không muốn bị Việt Hi trêu chọc. Nhưng đôi mắt Tình Vân một lần nữa lại hiện lên trong tâm trí cô. Đã lâu lắm rồi cô cứ nghĩ ánh mắt đó đã không còn tồn tại, nhưng có một điều, cô chưa một lần nghe tim mình nhói lên vì ánh mắt đó.  End Chapter 1

Portal by DevFuse · Based on IP.Board Portal by IPS
×