Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

All Activity

This stream auto-updates     

  1. Today
  2. _Tịch_

    Cám ơn DuMien nhé! Bật mí là thật ra nó có thứ không hề đơn giản nha, nguyên liệu mang tên tình thân ^_^ Là sợ sướng quá rồi sanh tật ah
  3. FIRST!!!!!!!!

    Ngày 16/09/2021 Ui chờ đợi cả tuần hơn cũng đã đến ngày test. Xong không ấy ai gọi tên, kêu soạn đồ thì chắc là ổn rồi. Hôm nay là ngày thứ 10 ở khu cách ly, tập trung ra test mới thây dân số F1 đông quá Mong đừng ai có gì để mình cũng ko có gì. Hêt 14 ngày ở đây, về nhà lại tự cách ly thêm 14 ngày thế là xong cái tháng 9 Xem như 3 tháng nghỉ dưỡng bắt buộc với "thân an mà tâm bất an"
  4. Có những ngày...

    Người ê ẩm, mới vận động có 1 buổi mà sụt sịt 2 ngày. Nhiều lúc mình cảm thấy mệt mỏi thật sự, mệt mỏi về tâm thức,về tinh thần, vì không biết phải quyết định như thế nào, khi đã đưa ra quyết định thì lại ko biết bắt đầu triển khai từ đâu. Mọi thứ như dậm chân tại chỗ, tinh thần xuống khá nhiều. Đã rất nhiều lần mình tự hỏi, nếu ngày đó khi quay trở về mình ko gặp bạn,không ngồi nói chuyện với bạn, thì bây giờ mình sẽ có một cuộc sống như thế nào. Mình có đi theo con đường kinh doanh như hiện tại. Mọi chuyện xảy ra trên đời đều có nguyên do. Mình cũng không hiểu tại sao, nhiều bạn lại đặt cược cuộc đời vào tay mình. Cũng ko hiểu, làm cho mình cảm thấy thật sự bị áp lực. Mọi người chỉ thấy được thành công của mình, những điều mà mình đã đạt được. Nhưng mọi người không thấy được đằng sau những thành công ấy, là bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu lần suy sụp, bao lần cố gắng gượng dậy. Có những lần về đến là mình nằm vật ra sàn, như không thở nổi, cứ nằm đó một mình, nhìn trần nhà. Nên mình không dám ở với ba mẹ, một mình dọn ra ở riêng, không ở với bất cứ ai. Một mình tự gậm nhấm, tự vượt qua, rồi thì từ một cô gái bé nhỏ yếu ớt, trở nên một người sống nguyên tắc, mạnh mẽ trong tâm tưởng, một mình dẫn dắt cả đội ngũ làm nên những điều không tưởng. Không ai có thể ngờ được, mình có thể làm được những điều này, trong khi mình chỉ là một cô gái nhỏ, và tuổi đời còn quá trẻ. Có nhiều lần nói chuyện với thầy cô, những lão thành gạo cội trong giới khoa học, những người chị đã có bằng tiến sĩ, có những nghiên cứu tầm cỡ, nhưng thầy và chị lại nói nể phục cô gái nhỏ như mình, nhiều người chị lớn, anh lớn mà mình kính trọng, mình học hỏi thì lại cũng rất nể phục mình, vì những điều mà mình đã và đang làm, con đường mà mình đang đi, mà mình cũng không hiểu tại sao lại như vậy, chỉ là mình cố gắng thêm chút nữa...đó là câu nói mà mỗi lần mình bị dồn đến chân tường, mình suy sụp, thì mình lại dặn lòng, chỉ cần cố thêm chút nữa, một chút nữa thôi... Có lần một người anh nói với mình, sau này em sẽ phát triển rất mạnh, em sẽ đi xa hơn cả anh, vì em có những điều mà anh không thể nào có được, lúc ấy mình không hiểu tại sao anh lại nói như thế, vì anh là một người anh lớn, anh đang rất thành công trong lĩnh vực này. Một người anh lớn mình rất nể phục. Và một người cô, có thể gọi là sư tổ của mình, cô nói chỉ trong 3 năm nữa mình sẽ thành công, và trở thành một người nổi tiếng trong ngành. Lúc ấy mình chỉ biết cười méo xẹo, vì nghĩ cô đang chọc mình, cô nói vào tháng 12/2020, cô đã giúp đỡ mình rất nhiều, cô tuy lớn tuổi, nhưng sức khoẻ rất tốt, cô rất thương mình, có lần cô nói không hiểu sao cô không từ chối được mình, mình rủ cô đi đâu là cô sẽ đi liền, nhiều lần bạn bè cô cố lôi cô đi, mà cô chẳng chịu đi đâu, ai rủ cũng chẳng đi, mà ko hiểu sao chỉ cần mình rủ là cô lại lon ton theo mình, cô cũng không hiểu tại sao, mà mình nói gì thì cô cũng làm theo, cô rất lo lắng cho mình, cô thương mình như con gái của cô, mà cô cũng nói mình giỏi, cô không ngờ mình làm được như thế này, quá sức tưởng tượng của cô. Hôm nay cố gắng ngủ sớm, sáng mai dậy sớm họp với mọi người, mà dạo này mình khó ngủ, hay suy nghĩ, tóc lại bạc rất nhiều rồi.
  5. Bụi gai

    Mình tin Cậu đó, đừng làm mình thất vọng. Mình chưa uống Bailey bao giờ, chắc một buổi sáng đẹp trời nào đó sẽ thử. Nhưng liệu nó có làm mình vừa say Bailey, vừa say cf không nhỉ. Thường nếu pha như thế chỉ có ở nhà, nhưng nếu có 1 quán cf nào có món ngon như Cậu nói, mình rất vui được thưởng thức với 1 người bạn như Cậu.
  6. Bụi gai

    Phải, mình nghe nói bộ ấy hay, đang tìm đường link để xem nè S. Còn về Bailey, mấy món bia cay đắng không biết sao, chứ rượu ngọt ngào thì càng đông càng vui. Welcome người nhé!
  7. "hãy tin ở hoa hồng"

    gõ ra rồi xoá, nhỏ này thiệt tình. Từ thời điểm gõ này nhìn lại, bỗng thấy mọi thứ trôi xa quá, ko nhớ đc hết các mãu chuyện ngắn làm nên 1 câu chuyện dài nữa rồi, chỉ nhớ thực tại là như vậy như vậy rồi nhận biết m đag sống cs như thế, gật gật đầu rồi sống tiếp hiện thực của mình. Những năm 20 chính thức sắp trôi qua với m và vs t như 1 hồi đầy biến động của chương thanh xuân khép hờ lại, chừa kẽ nhỏ để lâu lâu len lén nhìn về, nhớ lại, mỉm cười, lắc đầu rồi sống tiếp. Những năm 30 chắc sẽ ít biến động hơn nè, phải thế thôi, chúng ta đều đã trưởng thành và phải trưởng thành ở chừng mực đáng kể , và 2 trong nhiều đặc điểm của việc trưởng thành có “bình” yên và “ổn” định mà. T tự nhận thấy, t bình yên hoá vô vị rồi đây, còn m? Khá khẩm gì hơn chăng? Hay ko có thời gian nêm nếm chính mình để biết lạc mặn đến đâu. còn xx ngày nữa, mà t sợ t bị sóng đời cuốn trôi đi mất, nên viết vội xuống bãi cát này để m biết có t từng đến thăm, lo mà đọc, ko thì ko biết nước xoá hết những dòng chữ này lúc nào, như cách những con chữ của m cũng lặn đâu mất tiêu mỗi lần t quay lại. Mừng cho t, mừng cho m.
  8. Cafe

    Rồi có 1 ngày vẫn phải đối diện với điều k muốn biết k muốn nghe tới nhưng đó vẫn là sự thật,hãy mạnh mẽ lên,dịch mấy tháng đã làm cho người k còn nhiệt huyết mọi ấp ủ hi vọng đã k còn muốn mong tới...buồn 1 lúc thôi nha.
  9. HM

    Cũng đã hơn 1 năm rồi con heo nhỉ, con heo không thấy được cảnh dịch bệnh bùng phát như thế này ở sài gòn, hồi trước đi làm cứ muốn đc nghỉ ở nhà với con heo, giờ nghỉ gần 3 tháng rồi thì e lại lủi thủi 1 mình, haizzz, nỗi đau này không viết khi nào mới vơi đc đây. Ngta nói viết để chữa lành vết thương trong lòng, uhm, vậy thì e thử viết ra hết, cũng hi vọng có thể nguôi ngoai phần nào. Chắc đầu tháng sau là e đi làm lại, vừa muốn đi làm lại vừa sợ bị lây bệnh, mà ở trong nhà thì tù túng quá, e là người thích ở nhà vậy mà còn thấy ngán cảnh quanh quẩn với 4 bức tường. Hồi xưa con heo hay hỏi e ở nhà hoài như vậy, chỉ có 2 đứa thôi, cuối tuần ko đi đâu e có thấy buồn ko,haha, lúc đó e đã nói là ko buồn, còn bây giờ thì buồn chết bà, buồn thúi cả ruột. Công việc onl ở nhà rảnh rỗi nên e lại hay suy nghĩ linh tinh, nhìn ra đường trong đầu toàn hiện lên kỷ niệm của 2 đứa mình, hình như tất cả quận huyện ở sg này con heo đều chở e đi dạo qua, từ lúc mình mới quen, lúc đó e chỉ là sinh viên cho đến lúc e đi làm rồi mình về sống chung, ban đầu là ở trọ, sau này chúng ta cũng có đc 1 tổ ấm riêng của mình, nhưng rồi tất cả mọi thứ lại trở về như hiện trạng ban đầu, giờ e vẫn đi đi về về 1 mình, chỉ có điều là thanh xuân đã ko còn nữa rồi. Uhm, tuy thanh xuân ko còn nhưng e ko hối hận vì đã dành trọn cả tuổi trẻ cho con heo. Sau 12 năm gắn bó thì bây giờ e đc tự do, tự do lâu quá thấy ngta yêu nhau thì e cũng muốn có người yêu, nhưng đó là suy nghĩ thoáng qua khi buồn thôi chứ e vẫn thích đc sống tự do như bây giờ, thích ăn thì ăn, thích ngủ thì ngủ, ko thích ăn thì nhịn :)) như đã hứa với con heo, bây giờ e vẫn khỏe mạnh, haha, có điều, e bây giờ quan tâm đến sức khỏe và ngoại hình hơn so với trước đây, e đã giảm đc 7kg nhé, hồi xưa cứ bị con heo ép ăn, sợ ko có sức khỏe mà làm việc, ăn riết e muốn lăn luôn. Giờ dịch e không đc ra đường vừa đi tản bộ tập thể dục, vừa thư giản đầu óc, e vẫn duy trì cuộc sống như trước đây, đi làm, thỉnh thoảng đi ăn với 2 bé đồng nghiệp, về nhà, nấu ăn, tập thể dục, vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ, đôi khi cũng thấy cô đơn buồn chán nhưng e thấy mình vẫn ổn. E hi vọng mọi thứ rồi sẽ nguôi ngoai thôi đúng không con heo.
  10. Trông ngóng kì tích!

    Có nhiều bài học liên quan đến tình cảm. Bài học về việc tạo dựng một mốt quan hệ khoẻ mạnh từ điểm ban đầu, về việc xây dựng bền vững mối quan hệ, về cách hài hoà giữ cái tôi và chúng ta để mỗi người có 1 không gian hưởng thụ và phát triển khi cùng đồng hành chung nhịp với nhau.. Ngoài ra còn có cả bài học làm sao kết thúc 1 mối tình cảm đã chết hay bài học tự bóp lại cái sự hi vọng trong 1 mối liên kết thiếu tiềm năng. Những bài học phía sau này tôi đã luôn không để ý đến và chưa bao giờ học một cách bài bản. Vậy thì nay tôi nhận thức hơn để lưu lại giáo trình bài học đưa một người không đáng ra khỏi tâm trí của bản thân để không gây ra sự khó xử cho cả đối phương và bản thân. Để thành bài học thì nhiều giác quan nên bị kích động để giúp bản thân có thể lưu giữ tốt được những bước cần trải qua, những khó chịu cần chấp nhận. Dạo gần đây tôi hay cảm nhận việc hụt hơi của bản thân. Lúc nào cũng cảm giác nhói nhói một chút. Vì sao nhỉ? Chắc là vì biết bản thân cần từ bỏ khi chưa vẫn chấp nhận. Thật ra chấp nhận thì phải thôi vì có j để mà ko chấp nhận đâu. Thế nên tôi cần cố gắng cổ động bản thân rút lại cái quĩ tình cảm của bản thân cho sự việc này. Với tôi, dùng tình cảm để giúp kiên trì thì dễ hơn nhiều với việc chấp nhận sự vô vọng mà từ bỏ, dùng cái sĩ diên của bản thân để gạt hết những điều còn vương vấn trong lòng. Biết sao được khi SN luôn có sự nồng nhiệt và lí tưởng hoá chuyện tình cảm. Nhưng một con cá khi đã được lôi về hiện thực thì sẽ có lúc nó vô cảm đến đáng ghét. Vậy thì những bài tập tiếp theo là bớt nghĩ đi một chút, bớt nhớ đi 1 chút. Chính sự vô tình từ những hành động tôi đã và đang nhận sẽ là động lực để tôi vượt qua. Qua lần này để tôi sẽ mạnh mẽ hơn, thực tiễn hơn. Tôi biết cuộc sống của tôi lại trở về quĩ đạo của nó thôi. Cũng như SG, qua nửa tháng đấu tranh quyết liệt, tôi sẽ giành lại sự tự do cho bản thân. Hẹn gặp phiên bản mới của bản thân vào tháng 10.
  11. Lavender

    Đúng người, sai thời điểm là tiếc nuối Sai người, đúng thời điểm là thương đau Sai người, sai thời điểm là lọt hố tan thương Đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc trọn vẹn ...... Nếu như một ngày anh không giống như những gì em từng trông mong Chẳng ôm được thế giới liệu em có yêu không, có bên anh không? Mình giữ nhau thật chắc nhé em, nếu đi ta cùng đi với nhau ......
  12. “Nhìn một lần, nhớ một khắc.

    Thương một chốc, đợi một đời....”

  13. Hôm nay 16-9-2021(DL) 10-8-2021(AL) Ngày Ba thật sự Yên Tâm ra đi, khoé mắt cay nhớ đến Người với lòng biết ơn không lời nào diễn tả được. Cảm ơn Ba đã mang đến cho cả nhà một nàng dâu thảo chu toàn với con và chu đáo với mẹ và các em . Cảm ơn Ba vì đã luôn ở bên động viên cô ấy dù cho có mệt mỏi muốn từ bỏ không biết bao nhiêu lần khi ở bên con cũng không bỏ cuộc. Đổi lại sự hờ hững lạnh lùng của con là sự chăm sóc chu đáo của cô ấy dành cho gđ mình . Đi qua biết bao nhiêu điểm cứ tưởng đã dừng đúng trạm nhưng hoá ra lại chưa đúng. Nếu không có Ba thì có lẻ con đã để mất đi người thật sự yêu thương mình. Con sẽ yêu thương và trân trọng cô ấy, tạm biệt Ba…
  14. _Tịch_

    Có chị gái cưng là sướng rồi, món ăn rất ngon và trình bày trang trí rất đẹp, nguyên liệu cũng đơn giản nhưng với bàn tay ma thuật, món ăn trở nên sang trọng và hấp dẫn 🤗🤗
  15. _Tịch_

    Buổi sáng make my day từ chị gái Hèn gì tối qua hỏi mình mai hết giãn cách rồi đi ăn sáng uống cafe không bé? Đúng 8h sáng dựng đầu dậy kiu đi ăn sáng nữa chứ :)))) Hai tháng ở nhà được cưng thấy mà sợ
  16. _Tịch_

    Welcome back người nè, bộ mình cần phải quên hở? (O_O)
  17. Lavender

    Gửi Jack! Khi con ra đời, cha tự hứa với bản thân rằng sẽ làm tất cả mọi thứ trong khả năng để dẫn dắt con trên đường đời và giúp con trở thành một người tốt. Cha biết mình có thể phạm sai lầm trên đường đi, nhưng cha tin rằng bằng cách chia sẻ và học tập từ những lỗi lầm, sợ hãi và những giây phút khó khăn, tất cả đều không vô ích. Có một thực tế không thể thay đổi rằng, chúng ta chẳng bao giờ lường trước được tương lai, cũng như biết cuộc sống ban cho chúng ta bao nhiêu thời gian. Chính vì thế, cha muốn chia sẻ ngay từ bây giờ cho con một vài bài học mà cha đã từng trải từ trước đến nay. Cha mong con có thể học hỏi được ít nhiều từ những gì cha đã trải qua. Là một doanh nhân, cha phải đánh đổi rất nhiều thứ, trong đó có thời gian dành cho gia đình, và phải làm việc không ngừng nghỉ, chịu nhiều áp lực cũng như phải chia sẻ thời gian của mình với những người khác. Có ba bài học mà cha muốn chia sẻ với con vào thời điểm này. Mặc dù mỗi trải nghiệm dường như tách biệt, nhưng có một chủ đề bao quát kết nối chúng lại với nhau. Rất đơn giản: đó là cuộc sống. Để gầy dựng nên BodeTree trong suốt những năm qua, cha đã trải qua nhiều thăng trầm. Tất nhiên, cha luôn cố gắng để bảo vệ con khỏi những cuộc tranh đấu, nhưng đôi khi không phải lúc nào mọi việc cũng xảy ra như ý muốn. Những người hạnh phúc nhất mà cha đã từng gặp đều có điểm chung là niềm vui của họ không đến từ thứ họ đạt được, mà là từ sự bình yên trong tâm hồn. Sự bình yên đó không đến từ tình trạng, trạng thái bên ngoài, hay bất kỳ định nghĩa truyền thống nào. Nó xuất phát từ bên trong, sinh ra từ sự trung thực, sự yêu thương và lòng chính trực. Rồi con sẽ phạm phải sai lầm, không cách nào có thể ngăn cản triệt để chúng ta mắc lỗi lầm cả. Cho dù sai lầm mà con mắc phải liên quan đến pháp lý, các mối quan hệ hay bất cứ điều gì, cha đều mong con có đủ can đảm để thừa nhận lỗi lầm của mình. Cuộc sống sẽ ném về phía con vô vàn sự cố bất ngờ khiến con bối rối, khó chịu và không biết phải phản ứng như thế nào cho đúng. Sẽ có lúc kẻ xấu lại thắng, và danh dự bị tổn hại. Con sẽ trải nghiệm sự cám dỗ mang tên BỎ CUỘC hoặc bị cuốn theo quy tắc của đám đông. Sẽ có sai lầm, sẽ có đớn đau, nhưng đừng bao giờ từ bỏ. Con sẽ thấy xung quanh mình vẫn còn đó những người đáng tin tưởng, tôn trọng và ngưỡng mộ, cũng như giúp con khi cả thế giới tưởng chừng như sụp đổ. Đừng cố gắng trở thành một nhà lãnh đạo hoàn hảo hay một doanh nhân thành công; thay vào đó, hãy phấn đấu trở thành một người tốt. Hãy nhớ rằng bất kể hoàn cảnh có khó khăn như thế nào, hay thế giới có tối tăm đến mức nào đi nữa, những điều tốt đẹp vẫn luôn tồn tại. Chúng ta không biết mình sẽ có được bao nhiêu thời gian trong cuộc đời này, cũng không biết sẽ có bao nhiêu khó khăn đang chờ ở phía trước. Thế nhưng, nếu con cố gắng trở thành một người tốt, con sẽ luôn có được sự bình an và sức mạnh để đi tiếp con đường con chọn lựa. Vật chất sẽ có lúc đến rồi đi bất chợt, nhưng lòng tốt thì còn mãi. Cho dù con chọn trở thành một doanh nhân như cha, hay làm bất kỳ nghề gì mình thích, thì bài học này vẫn hữu dụng đối với con. Không quan trọng là con chọn con đường sự nghiệp như thế nào để đi, quan trọng là cách con thực hiện. Hãy nhớ lấy những điều này! Yêu con! Cha của con. Nguồn: Sưu tầm
  18. Live- Laugh- Love

    "Yêu em chín đợi, mười trông. Có chùm khế ngọt, qua sông tặng người"
  19. ...và tôi cũng yêu em

    Ngồi nghĩ mãi cũng không ra, cái thời đại gì mà các nhu cầu cơ bản của con người cũng phải làm lén lút như là làm việc gì xấu xa, như là tội phạm ấy ha ha....thật là cười ra nước mắt mà. Từ ngày thành phố xiết chặt không cho ra ngoài thì mọi cái mua đồ thiết yếu phải nhờ bà tổ trưởng mua. Giờ bà tổ trưởng bịnh là nhờ ông dân phòng đi mua. Thấy cũng khổ cho ổng vì ổng đi mua mà người này chê, người kia nói vì mua hàng không đúng ý họ. Nhà mình ngày thì nhờ mua ít rau, ngày mua ít thuốc. Đã bị cấm đi mà xung quanh ta nói nhà nào cũng nhiễm bịnh, cấm đi mà vẫn nhiễm bịnh là do đi ra ngoài tiêm vacxin, đi test, lấy thực phẩm từ bên ngoài vào nhà...mình cũng không đi ra ngoài gần 4 tháng chỉ một lần đi tiêm vacxin, mà bảo đảm giờ ra test là dương tính covid. Xung quanh xóm cũng vài ca ra đi vì em covid mà cũng toàn người già thôi. Không khí bị ô nhiễm hay do thời tiết cũng không biết cũng đến ngày mình cảm sổ mũi, đau họng, ho hen... mình cũng lo đề phòng nên khi bắt đầu có triệu chứng cảm là xông liền, rồi uống thuốc không để bị trở nặng là khó chữa. Cũng không test vì biết test sẽ là dương tính covid cho nên cứ đau gì thì chữa cái đó thôi. Mình cũng chỉ xem nó là bịnh cảm thường thôi, ở nhà có mua sẵn thuốc ho, sốt, nhức đầu, đau bụng.... thấy đau gì thì uống thuốc đó, kèm thêm các cách chữa trị dân gian họ bày mình làm theo. Sau 3-4 ngày thì giảm bịnh không trở nặng. Hồi trước cảm thì mặc kệ, nằm khó thở vài ngảy, uống thuốc 3-4 ngày thì hết, giờ đang dịch covid nên cảm lo xông , uống C, ăn tỏi, ăn gừng ì xèo, cũng sợ chết ha ha..... Cô người iu thấy mình cảm sổ mũi lo mình bị covid, biểu mình mua cây test rồi test thử. Mình thì điếc không sợ súng giờ test bị covid thì cũng chữa bình thường như cảm cúm chứ có sao đâu mà lo, cho nên mình cũng chả cần test làm gì. Khi nào nặng thở không được thì đi bịnh viện thở. Mà may 3-4 ngày sau mình chăm chút nó bớt bịnh không bị gì nặng cả. Mà cô người iu lo lắng quá nói hoài làm mình cũng thấy mệt nặng nề ghê. Biết vậy lần sau bịnh không nói với cổ, vì thấy cổ lo lắng mình bịnh thêm chả ích lợi gì. Sống chết có số hết rồi chỉ là bịnh thì lo chữa là việc của mình, hết bịnh hay không là do số mệnh đã an bài thôi. Thành phố kéo dài giãn cách thêm 2 tuần là đến hết tháng 9. Vậy là tròn 4 tháng ở nhà, kỉ lục của mình trước giờ từ khi sinh ra, mong nó đừng bao giờ lập lại. Cuộc sống bây giờ thực sự quá khó khăn, đi ra đầu đường mua ổ bánh mì ăn cũng không cho nữa. Mà giờ cả ngừơi bán và ngừơi mua đều phải lén lút dù chỉ là mua bán ổ bánh mì. Quyền tự do ăn uống ngủ nghỉ chữa bịnh....của con người bị con covid nó tước hết rồi, hay là con người dựa vào con covid để làm khó nhau cũng không biết nữa. Để xem sắp tới thành phố xử trí như thế nào.
  20. Bụi gai

    Dĩ nhiên tớ xem cậu là bạn nha & yên tâm tớ sẽ là bạn tốt dù có hay ko có ny 😅 Tớ cũng thích Bailey, buổi sáng cũng có thể uống được nếu pha với cafe phin, thêm vài viên đá nữa là uống hết sẩy! Khi nào tớ về SG, sẽ rủ cậu uống chung 😉
  21. Bụi gai

    Đọc truyện pháp y Tần Mình cũng hay đó ah. Bữa nào Diudang uống Bailey rủ Shena cùng uống cho vui, uống rượu không có bạn buồn lắm.
  22. Your 70.

    - Mẹ: "Anh T (bố tui), anh thử đi liên hệ trang trại nuôi heo hay bò gì đó, rồi kí gửi con 3 (tui) zô học ziệc xem. Bữa trước đòi đi trồng trọt, xong cũng bỏ. May mà chưa ký gửi nó zô trang trại lúa organic, không giờ xí hổ với ngta. Giờ cho chuyển qua chăn nui coi sao. Sẵn tìm luôn heo, bò, gà, zịt, cá, tôm. Nó chán cái này thì qua cái khác....Haizzz". Liếc liếc mắt nhìn con 3 phá gia chi tử. - Gấu cười tủm tỉm, im lặng là zàng nha.
  23. Sau gần 10 năm chợt nhớ lại: Người đàn ông đầu tiên hỏi cưới mình và người phụ nữ đầu tiên mình muốn ở bên cạnh...

    Mình từ bỏ người, người từ bỏ mình. Tuổi trẻ nông nỗi, quyết định vội vàng. 

  24. Yesterday
  25. Tản Mạn - Chính Trị Xã Hội

    @Peanut2021 còn ông thống đốc đảng cộng hòa ở Florida sẽ phạt $5,000 đối với businesses nào về mask or vaccine mandate. Còn trường học nào requires mask mandate cũng sẽ bị giữ tiền lại, ngay cả lương của thầy cô giáo cũng bị giữ lại tương tự. Cha mẹ học sinh muốn trường học mở lại, một phần là cho con họ được đi học lại, và phần quan trọng nữa là họ không thể chịu nổi con họ chạy vòng vòng làm ồn ào ảnh hướng đến họ làm việc tại nhà, cho nên trường mở càng sớm càng tốt. Nhưng, họ cũng là người lên tiếng chống cho con họ đeo khẩu trang đi học. Ở đời chuyện gì cũng có thể xảy ra thậm chí rất là vô lý. P nói đúng có phước mà không biết cảm kích, con của mình mà còn không chịu nổi khi phải ở nhà ( tôi không ám chỉ tất cả phụ huynh điều như thế nhé) đẩy cho nhà trường mà không dùng giải Pháp nhẹ gánh cho nhà trường còn ép nhà trường vào thế kẹt. Thầy cô giáo đã thiếu mà thống đốc không dùng biện pháp ngừa sự dịch lây lan, ngược lại trừng phạt bằng cách giữ tiền lương và tiền cho trường một cách vô lý . Nếu tất cả giáo viên điều biểu tình không đi dạy để coi thống đốc và phụ huynh sẽ làm gì để giải quyết cái vấn nạn đó?? Thật đáng buồn.
  26. Nhớ, cả người rung lên vì nỗi nhớ.....My dear love. Nghe nhạc: 1) Yêu nhiều như thế nào nhỉ? How do I love you? I just miss The color of your hair, the softness of your lip? 2) Original sin: I cant eat, I cant breath. Lời bài hát mà cứ như là có thật, vì cả ngày tôi không thể ăn ngon, ngủ yên chỉ vì nhớ cô ấy. Đọc thơ và chỉnh lại cho phù hợp hoàn cảnh: …vai tôi rộng để em thèm bé nhỏ mơ một ngày yên ngủ giữa vòng tay một ngày thôi lơi lỏng áo quên cài…” “…tôi nhớ lắm những lời em chẳng nói Tôi nhớ lắm bàn chân em bối rối những ngón buồn không nỡ bước xa thêm em đừng đi, tôi không cách chi tìm Tôi biết trốn vào đâu cho bớt nhớ … Tôi vẫn yêu những khoảnh khắc bình yên Yêu tất cả những niềm vui bé nhỏ Hơn thế nữa, tôi yêu ngày sóng gió Xác xơ lòng, tàn phế giấc mơ đêm ------------------------------- Enh à, Tôi trở dậy giữa khuya Tôi nhớ lắm, héo mòn đêm trở giấc Không làm sao vấn vít da thịt hồng Vì nhớ Nhớ quá Nhớ như sắp được hôn người Nhớ Nhớ Nhớ Tôi chỉ muốn gục đầu lên vai em Vùi nhớ Làm sao cho tôi vài tích tắc Vài tích tắc thôi nà Vài tích tắc vùi thương trên vai xa Chứ nhớ đến thế này Ôi cả người tôi Gầy xơ Từng li ti nỗi nhớ Tôi biết trốn vào đâu cho vơi đi nỗi nhớ Em à, Tôi nhớ Tôi nhớ Nhớ mà không thể nói Vừa đó thôi Vừa gặp đó thôi nhưng đã nhớ Vừa hứa, nhưng chẳng thể tìm đâu -------------------------- Tri kỷ ơi, em có về như gió tri kỷ ơi lòng tôi như lửa đốt chôn làm sao cho kín nhớ nhung đầy tri kỷ ơi, lẽ nào em chẳng thấy tôi đã mềm hơn nước, mảnh hơn mây... tri kỷ ơi, tôi đã xanh gầy nhịp thở đã rơi rơi nghìn giọt buốt ngây hồn tri kỷ ơi em có về như gió vuốt ve chiều cho ấm lại hoàng hôn? người tri kỷ của người nao mắt úa mà xa xôi như thể...trùng muôn tri kỷ ơi em chẳng đành dang dở dưới chân người xin bèo giạt đến mù tăm... Túm lại: you are the reason for every things good and bad. Goshhhhh! I miss you words can not describe
  1. Load more activity
×