Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

All Activity

This stream auto-updates     

  1. Past hour
  2. Bên em ngày mưa

    BÊN EM NGÀY MƯA (tiếp theo) Tác giả: Buonnaobuong Nickname zalo (not username): Sunday Tình trạng: Đang viết - tiếp theo _____________________________________________ Em nâng ly rượu cười với An. An chưa từng thấy nụ cười nào đẹp & quyến rũ như vậy. Tình yêu thật lạ, như 1 loại thuốc đa công dụng: vitamin? thuốc mê? gây nghiện? kích thích? thuốc độc? ... Tuy nhiên ai cũng muốn dấn thân vào tình yêu, dẫu biết khổ đau, dẫu biết mịt mù, mơ hồ như sương khói ... An lấy hết can đảm tiến về phía cô gái và lên tiếng hỏi: - Scusi, posso sedermi a questo tavolo? (Xin lỗi tôi có thể ngồi ở đây ko?) - Sì, sì, buona serata! (Dĩ nhiên rồi, buổi tối vui vẻ!) - Cô gái đáp lại. An đặt phần đồ ăn & nước uống của mình xuống bàn, cả 2 cùng phá lên cười. - Ăn kiêng? :-)) - Si, si (Vâng) - An trả lời :-) - Khách du lịch? - Ko! Tôi làm ở văn phòng kiến trúc sư Peter Pichler, phố Corso San Gottardo. - À! 15% dân số của Milan là dân nhập cư. Bạn là người gốc Nhật? lai Ý? - Cô gái tò mò, có phần lưu tâm đến vẻ bề ngoài cuốn hút, như pha trộn 2 dòng máu Á Âu & phát âm chuẩn tiếng nào ra tiếng í :-) của An. - Ko! Em đoán lại đi - An nghịch ngợm bông đùa - Chịu! Anh bồng bềnh như 1 đám mây :-)) Cô gái cười lớn, nhấp 1 ngụm rượu, đẩy cặp kiếng mát đen đang đeo khỏi mắt lên tóc & thay đổi cách xưng hô với An. An nhìn cô chăm chú, cô trông trí thức, xinh đẹp & hoàn hảo như những bức vẽ An thấy trong phòng trưng bày thành phố: mái tóc vàng dài óng ả loăn xoăn, đôi mắt to cuốn hút, khuôn mặt bầu bĩnh & nụ cười quyến rũ kiêu hãnh. An cố hỏi thêm thông tin: - Em thường đến quán rượu này ko? - Ko! Thỉnh thoảng như hôm nay. Vì em làm công việc buổi tối ở 1 cửa hiệu thời trang. - Tìm em ở đâu? - An vội vã - Bí mật! - Còn tên? - Patricia! Còn anh? An mở ví lấy tấm card visit của mình có địa chỉ nơi làm việc đưa cho Patricia. Cô gái đón lấy,bắt đầu phát âm tên tiếng Việt của An trên tấm card, An tập cho em cách đọc, bóng họ in xuống dòng sông, tiếng họ cười nói rộn rã. Mặt Trời đã lặn hẳn. Màn đêm đã buông xuống trên dòng kênh Navigli. Câu chuyện tình nào cũng bắt đầu bằng rất nhiều tiếng cười, và kết thúc với nước mắt hoà lẫn nước mưa như An đang bước đi vô định trên đường lúc này ... (Còn tiếp)
  3. Today
  4. Chapter 0 : The Garden

    Page 22 Những quy định và nghi lễ của hệ phái Tâm linh Việt Nam quả thực hết sức lằng nhằng và rườm rà. Luôn xảy ra một sự xung đột đáng kể giữa việc "không muốn tuân theo và Phải tuân theo cho giống con người". Lúc này cần đến sự thỏa hiệp. Sự thỏa hiệp không hề khó khăn, nhưng nó không đồng nghĩa với việc 'mình cảm thấy đúng', nhưng không có cãi nhau được, cũng không tranh luận được -- tiếp tục tiến tới sự thỏa hiệp. Cuộc sống là một chuỗi những thỏa hiệp để họ cảm thấy mình giống con người. Ây gù...
  5. Thực ra câu chuyện của em đang muốn nói đến đó là câu hỏi "Sẽ ra sao nếu mọi sự trên đời không phải thứ - tự nhiên như là -?" ấy ạ, tức là từ tự nhiên, bài học mỗi kiếp đời, luân hồi, thậm chí đến 'bài học, sứ mệnh' đều là những thứ - bị sắp đặt? Không nằm trong quy luật vũ trụ, bị control bởi những thế lực - thực thể tiêu cực ở những dimension cao hơn? Đó là lý do vì sao em có những câu hỏi về sự tồn tại. Còn nếu để sống và chấp nhận câu chuyện về Luân hồi, nghiệp quả - rằng mỗi cuộc sống chúng ta sống là để học hỏi, nghiệp cũng giống như một bài học mà chúng ta còn nợ, một bài học dang dở, chúng ta cần hoàn thành bài học này để rồi tiếp tục học những bài học khác...etc - trên thực tế em cũng từng chấp nhận câu chuyện này rồi, nhưng sau đó em nhận ra "chúng ta cũng vẫn chỉ đang lặp lại điều mà người khác nói, chưa chắc nó đã là trải nghiệm hay kinh nghiệm của mình". Chúng ta chấp nhận nó một cách vô điều kiện vì nó giúp ta giải quyết được nhiều vướng mắc khó khăn, giúp ta đi qua những đau khổ, mệt mỏi, chán nản, hay cho ta một "sứ mệnh" để sống trên đời, có một câu chuyện để kể. Nhưng chúng ta cứ lặp đi lặp lại nó một cách chung chung và thiếu đi những chi tiết cụ thể. Ví như em đã tự hỏi "Vậy tại sao mỗi linh hồn lại không thể nhớ được sứ mệnh thực sự của mình, tại sao ký ức của linh hồn lại phải bị xóa bỏ, tại sao lại luôn phải bắt đầu lại từ đầu -- trong khi rõ ràng một linh hồn hoàn toàn có thể tiếp tục những gì họ đã bắt đầu, thay vì cứ bị restart liên tục từ cuộc đời này đến cuộc đời khác? Rõ ràng để đi tiếp sẽ giúp linh hồn phát triển nhanh hơn so với việc cứ lặp đi lặp lại một lỗi sai trong nhiều đời kiếp?" --> Câu hỏi này thuyết luân hồi không thể giải thích được, nhưng thuyết về việc 'linh hồn bị kiểm soát', hoặc 'Trái đất là một nhà tù giam giữ các linh hồn' thì lại trả lời được. Vậy nên, câu chuyện chốt lại rằng "Nếu mình chỉ tin vào một câu chuyện duy nhất, thì đó là góc nhìn duy nhất mình nghĩ rằng nó là đúng nhất. Còn nếu mình cố gắng đứng chếch ra các góc, mình sẽ nhìn thêm được một vài khía cạnh khác của cùng một vật thể". Em là người đang cố gắng nhìn câu chuyện về Linh hồn từ góc nhìn của Tâm linh; Tôn giáo; Ufology hoặc một số giả thuyết khác tồn tại. Có một điều ta có thể tạm đồng ý với nhau rằng tất cả chúng ta đều là những "thực thể tâm linh/spiritual beings" - còn tại sao chúng ta tới đây? Sứ mệnh của chúng ta là gì? Hay lý do cho sự tồn tại của chúng ta ? thì là một câu hỏi lớn hơn so với câu chuyện 'chỉ làm người' đơn thuần. Nhưng có lẽ nếu con người chỉ nghĩ về việc 'làm người' và coi đó là một sứ mệnh độc tôn duy nhất thì cũng khiến câu chuyện đơn giản hơn nhiều. Đơn giản cho chính chúng ta, và đơn giản cho những người muốn kiểm soát chúng ta (chẳng hạn)?
  6. Vấn nạn là vẫn sẽ không nói :)))
  7. Your 70.

    Babe bực mình vì có anh kia crush ẻm nhưng không đọc hiểu được ý ẻm. Mình te te vô đọc, đơn giản là ảnh hiểu sai ngữ nghĩa tiếng Anh. Xong babe nói, gấu thấy chưa, ngu tiếng Anh như gấu còn hiểu mà ông này không hiểu. May là hòi xưa tui không cua ẻm. Khum là mang nhụt zồi. 😐😐😐
  8. Dawn

    Thương nhau quá thì xuống mang lên trển nuôi hộ cho đây rảnh rang cái. Xời.
  9. A few words before sweet dream...

    Nói tóm lại, cái đẹp tuỳ mắt mỗi người. Phụ nữ có ngực mông đẹp khi đi tập gym cũng là một lợi thế.
  10. A few words before sweet dream...

    Phụ nữ tập gym ko phải lúc nào cũng cơ bắp như rambo đâu e ơi. Tuỳ mình tập loại nào nữa và phụ nữ muốn có bụng đẹp thì phải tập đó 😉
  11.   Trong mắt anh , em  là cả một bầu trời… thương nhớ !

     

                                                                                             InNAhH9.jpg

    1. lonelywolf2022

      lonelywolf2022

      Ở biển nào đẹp vậy?

    2. Rikkii........

      Rikkii........

        Santa Monica 

    3. lonelywolf2022

      lonelywolf2022

      Tuốt trên LA

  12. Những điều vớ vẩn khi mình mới vào đời

    Trong văn học, ca nhạc hay phim Mỹ đều nói về mrs. Jones hay mrs. Robinson. Đại khái đều ám chỉ về một người đàn bà đứng tuổi xinh đẹp thường hay quyến rủ, dụ khị một người bạn tình nhỏ tuổi hơn. Mà trong giới hẹn hò thường hay gọi là cougar dating, ví như Shane Mccutcheon và Sherrie Jaffe trong show the L Word. Mình đôi khi cũng mơ ước có một người đàn bà quyến rủ, quyền lực, xinh đẹp, lớn tuổi hơn mình sẽ đến với mình. Chắc có lẽ đã bắt đầu từ khi mình trong tuổi 20. Đa phần là đã có chồng có con. Hay giới tính là flexible? Đàn bà lớn tuổi hơn attractive vì sự khôn ngoan của họ, nghề nghiệp ổn định, có tiền có quyền và biết chăm sóc nhan sắc đúng mực. Con nhỏ bạn mình hay nói các chàng quen nàng lớn tuổi hơn như vậy thì là motherf*ckers. Mình suy nghĩ sau việc này mình có phải có mother issues không?
  13. Yesterday
  14. Dawn

    nhà ngươi dám ăn hiếp rể ta. Rể ơi chờ nhé, để má dợ dẫn thêm dợ con tới chúng ta cùng... chà lếch khắp nhà cho biết tay
  15. Dạo này tui bắt đầu thích phụ nữ có vai và lưng đẹp, mặt không quan trọng lắm.

  16. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Lựa chọn một hình xăm hết mấy ngày, vẽ tay ra xong đưa bạn kia coi, cái bản cười cười, kiểu không nghĩ nàng nghiêm túc như vậy, tự mày mò, tự vẽ cả đêm. Nàng đã nói sẽ xăm một cái hình , nói từ nhiều năm trước , nhưng chưa tìm hay nghĩ ra một hình ưng ý. Bây giờ thì sau nhiều năm, ra một cái hình ưng ý và thật lòng muốn mang hình xăm đó trên người. Ý nghĩa thì liên quan đến tên nàng, một chữ OM được lồng ghép cách điệu, một đoá hoa bỉ ngạn... Người ta thích hoa sen, sao nàng lại chọn loài hoa đến từ địa ngục ? Vì sự rung đông cảm xúc khi lần đầu tiên nàng biết về loài hoa ấy. Một cảm xúc rất lạ, như có một luồng điện chạy xuyên qua người ! Và tất cả những câu chuyện về loài hoa ấy. Theo chân đức Phật thì hoa màu trắng và trở thành Mạn Đà La Hoa, bước xuống địa ngục, hoa màu đỏ như máu mang tên Mạn Châu Sa Hoa ... Nàng chọn hoa màu đỏ , tượng trưng cho sự luân hồi , tâm phân biệt và sự cố chấp... Tất cả đều là những điều cần phải vượt qua trong kiếp sống con người ! Loài hoa có lá thì không thấy hoa, có hoa thì không thấy lá .... Đây là nỗi đau của sự chia ly... Cũng cần phải vượt qua ! Tất cả đều trên hành trình học hỏi ! *********** Hôm qua trăng rất tròn , rất đẹp ! Bạn kia đang trên đường đi làm về, gọi điện thoại _Muội ơi ra xem mặt trăng bự lắm kìa ! Mau hút khí đi _Ủa , sao cái chuyện thiền dưới trăng của tui qua cái miệng bà "kinh dị " vậy ? Cái bạn chung nhà của nàng kiểu học tiếng Việt qua Youtube, qua phim bộ, nên cái việc sắp xếp từ nghũ của bản hơi lộn xộn Bữa trước bản hỏi " Muội hay ngồi im lặng dưới trăng để làm gì vậy ?" _À, để thiền và hấp thụ năng lượng của ánh trăng Không hiểu sao nhập vô bộ não của bản , xào chẻ sao ra 2 chữ "hút khí " vậy trời ? Làm như yêu quái hay gì ???
  17. A few words before sweet dream...

    Vấn đề muôn thuở của dân học business như tôi là thiếu technical skills, trong khi interpersonal skills không phải vấn đề. Mười mấy modules EQ và kiến thức về Psychology nói chung, tôi học rất lẹ và thậm chí tự phát triển được cách riêng sao cho phù hợp với sở trường của mình. Càng học và áp dụng, càng có thành tựu thì tôi lại càng nghiện và fully devote cho các kĩ năng interpersonal skills hơn, cho đến gần đây bất chợt tỉnh táo ra là mình hơi lệch đường rồi. Tôi cần phải cân bằng lại giữa technical skills và interpersonal skills. Trực giác mách bảo. Tôi biết, con người và vạn vật đều có năng lượng. Giỏi technical skills bạn sẽ là expert và deep work, giỏi interpersonal skills bạn sẽ làm những job hỗ trợ người khác, điển hình là... trợ lý. Hầu như sếp nào tôi từng làm việc cùng cũng đè tôi ra bắt làm trợ lý (dù có hay không có official title). Dù head count có thể vẫn ở marketing hay customer service và title vẫn là executive, tôi vẫn bị đẩy vào vị trí trợ lý. Trợ lý đương nhiên thời nào cũng có chỗ đứng, dưới một người trên trăm người, dễ thiết lập quan hệ trong công ty, nhưng căn bản là loại người chuyện gì cũng đến tay thì ... chẳng có chuyên môn gì và ... chán. Bận không thành vấn đề, nhưng chán là vấn đề. Chaos nữa. Lựa sếp mà sống nữa. Ngày sếp và bạn trai chia tay, tôi mới là người khóc hết nước mắt nghĩ đến chuỗi ngày emotional unstable của sếp sắp tới... --///-- Thế là tôi ngưng việc abuse năng lực interpersonal của mình lại (ngoại trừ dùng trong các mqh) để tập trung học technical skills. Trước đây tôi cảm thấy excel vô vị nhưng dạo này thấy nó khá vui và sáng tạo. Tôi còn cố gắng tìm hiểu thêm vài ngôn ngữ khác nữa để boost việc trở thành Analyst rồi chuyển sang big corp làm, thay vì ở small corp làm trợ lý cho sếp lớn và "chơi trò chơi vương quyền". Tôi thấy vui lắm, vì sau khi Identity crisis, tôi không còn học kiểu spoon-feed chán ngán và rập khuôn nữa. Hầu như toàn tự học rồi làm mọi thứ theo cách của mình. Tôi cũng cảm nhận rất rõ mình thích/không thích cái gì khi lựa chọn. Điều quan trọng là phải tìm kiếm một công việc stable và hướng đến tương lai nhiều hơn. Balance năng lực technical & personal skills, làm những gì mình thích ở level world-class và có thể làm việc ở bất kì đâu trên thế giới. Thích giàu, tự do thì phải xuất sắc. Muốn xuất sắc phải học. Muốn học vui thì phải biết cách học. Muốn biết cách học, phải nhìn thấu tâm can chính mình và giỏi self-mastery. --///-- Sáng nay tôi tổng kết ra, kiếp này mình cần những bài học gì. Học làm Zen Master. Cân bằng thân tâm trí. Kiểm soát được mình. Stay mindful & Enjoy the moment! Học làm The Innovator. Sáng tạo trong công việc và đạt thành tựu đóng góp cho thế giới. Học làm The Lover. Hoà hợp với con người, thiên nhiên và các quy tắc của vũ trụ. Have a sense of belonging in this life time. Cả đời là sự học vô bờ thật sự. My love of learning, thrives. --///-- Từ ngày để ý trúng ngay gái làm việc ở Unilever, tôi có động lực để vừa làm việc vừa vui chơi tới bến. Live life to the fullest huh? Bạn tôi bảo, bốn năm ở nước ngoài con người tôi hoàn toàn thay đổi rồi. Theo hướng tích cực mà chính gia đình, bạn bè, và chính tôi cũng không nghĩ đây sẽ là adult version của một nhóc bar sàn trốn học và thấy cuộc đời mình vô nghĩa 7, 8 năm trước. Một đứa trẻ từng lấy tình dục và tra tấn cảm xúc người khác làm cuộc vui. Thật sự khủng khiếp. --///-- Mặc dù tôi luôn nói rằng bản thân không để tâm gì đến việc bạn gái có phải người giỏi giang hay không, tôi cũng hiểu rõ chuyện ấy không quan trọng, nhưng trái tim và lý trí luôn để ý những người phụ nữ có thể cho mình động lực chỉ bằng việc nhìn thấy cô ấy. Live up to your standard, or suffer the shallow moments? --///-- A woman body. Lưng đẹp. Chân đẹp. Bụng đẹp. Bờ vai đẹp. Tôi không nhìn mông và ngực (trừ khi nó đập vào mặt như Scarlet Witch). Quá phồn thực. Tôi cũng không thích người tập gym, thích phụ nữ trông mong manh nhỏ bé tự nhiên. Cảm giác dễ bắt nạt.
  18. Chị sẽ trả lời câu hỏi của em trong bối cảnh cá nhân hiện tại của chị nha! Chị chấp nhận chuyện mình không/ chưa biết nhiều thứ vì cuộc đời này rất nhiều những bài học lẩn khuất đâu đó, mà đến lúc nào đó đúng thời điểm mình sẽ học được! Chị cũng không hối tiếc vì mình không học được bài học đó sớm hơn trong quá khứ, dù chị có sai lầm nhưng đó là quyết định tốt nhất chị có thể đưa ra vào thời điểm đó, với kinh nghiệm sống đó! Cho nên chị sẽ không hối thúc mình đi học, đi tìm hiểu những thứ còn đang lẩn khuất kia, chị go with the flow nhiều hơn, đến lúc nào đó mình cần biết sẽ biết! Và cái biết này có thể qua nhiều nguồn, như tự thân mình tìm hiểu hay có một người/ vật/ linh hồn nào đó đến dẫn dắt chẳng hạn… Với chị, sự an yên được tạo từ nội lực của bản thân, nó là quá trình thực tập để mình có thể an trú ngay trong hiện tại, nên cho dù chị có lựa chọn vén màn bí mật mất an yên, thì rồi chị sẽ quay về an trú lại ngay giây phút này để tránh mind của mình nhảy lung tung, lo lắng, sợ hãi… chị không muốn mình mải mê lo lắng đi tìm tương lai hay nhớ về quá khứ đau khổ để đánh mất chính những lúc hiện tại! Thật ra nói dễ hơn làm nên trên lý thuyết là như vậy nhưng thực tế đòi hỏi rất nhiều sự luyện tập để có thể ở ngay trong giây phút này, để có thể an trú! Chắc chị luôn cố gắng đưa mình ở tầng chấp nhận sự việc như nó là, nên chị không mong cầu quá nhiều?!? Hay là vì cuộc sống của chị có nhiều điều không như ý xảy ra (mà chị nghĩ hầu hết cuộc đời chúng ta đều vậy) nên chị đã làm quen với chuyện nhận diện và chấp nhận nó?!? Như em có nói “Chúng ta không phải là những con người có trải nghiệm tâm linh, chúng ta là những thực thể tâm linh với những trải nghiệm làm người", chị xem kiếp sống này là trải nghiệm làm người, nên cái gì đến thì đến, và nó sẽ đến để mình trải nghiệm để bổ sung cho bài học kiếp này được hoàn thành, để kiếp sau học những bài học khó hơn (vì biết đâu kiếp sau mình không còn may mắn làm người nữa), nên chị tận dụng kiếp này để cố gắng sống thành một người tốt và trải nghiệm này sẽ được ghi dấu trong linh hồn của chị cho những chặng đường sắp tới.
  19. Có lẽ vì em muốn hiểu tường tận về quá trình từ nơi chúng ta đang đứng - điều chúng ta từng đi qua - và đích đến hoàn hảo sau cùng, nên câu chuyện nó trở nên hơi phức tạp, nhưng em luôn biết rằng kiến tạo yêu thương chính là thứ tạo nên rung động và tần số cao nhất, vậy nên sống để trở nên tốt hơn, chọn ánh sáng chính là một trong những lý do, cũng là "nguyên liệu" quan trọng nhất giúp con người nói riêng và Trái Đất nói chung có thể bước đến một chiều mới với tần số cao hơn, thay vì sự hỗn mang như hiện tại. Về cơ bản em cũng sống và có một cuộc đời êm đềm như chị đang sống ấy, nhưng một mặt khác em vẫn cố gắng để bản thân không bị lạc trong một thứ cảm giác, một bầu không gian, hay một safe zone duy nhất (với hòa bình, yên ổn, tình yêu) - đó là lý do em đặt câu hỏi cho những điều mình chưa hiểu hết, thay vì chấp nhận một sự thật duy nhất cũng là cuối cùng. Có thể đích đến là giống nhau, nhưng điều gì diễn ra trong suốt quá trình lại là điều em thắc mắc và đặt câu hỏi. Việc đặt câu hỏi hoặc không đặt câu hỏi đều có giá trị như nhau, vì nó phản ánh cách chúng ta nhìn nhận tại điểm mà chúng ta đang đứng. Nhưng giả sử - nếu chị cảm thấy 'an yên' vì đơn giản có nhiều điều chị chưa biết - thì chị có tiếp tục chọn 'an yên' không, hay chị sẽ vén bức màn lên để tìm hiểu về những điều chị chưa biết - cho dù nó sẽ khiến cho khung cảnh an yên của chị không còn?
  20. Vẫn là mệt. Giá như có ai đó để nói hết, nhỉ?
  21. Chị xin chia sẻ chứ không dạy gì, chỉ vì câu hỏi của em khá hay nên chị muốn trả lời lý do của bản thân chị ngộ ra trong thời gian qua! Với chị, sự tồn tại của chị ở kiếp sống này là để hoàn thành bài học mình cần phải học, nó là gì chị xin phép không chia sẻ! Một trong những khía cạnh lớn của bài học đó với chị là trở thành một người tốt, đơn giản quá ha! Và dù cuộc sống vẫn rất khó khăn, vẫn nhiều thử thách và đau buồn nhưng chị vẫn đang enjoy nó được mỗi ngày (không dám nói mỗi giờ) vì đơn giản với chị giây phút màu nhiệm nhất đáng sống nhất là giây phút hiện tại, khi mình còn đủ sức khoẻ để cảm nhận cuộc đời! Và ở từng giây phút hiện tại đó chị vẫn cố gắng làm người tốt ở thân và tâm mình, để khi nó trôi qua không phải hối tiếc! Mỗi ngày thức dậy thấy mình còn thở được là hạnh phúc và enjoy rồi! Cuộc sống luôn toàn những điều bất như ý mà, nên làm sao chấp nhận được chuyện đó và tận hưởng hiện tại là quan trọng nhất! Bài học kiếp này chưa học được thì hẹn kiếp sau 😁 Chúc em luôn an yên và hạnh phúc!
  22. Chapter 0 : The Garden

    Page 21 Nghe một bài hát thật sự dễ thương trước khi đi ngủ ^^
  23. Uhm, cũng nhiều câu hỏi ghê, để xem trả lời được câu nào nào: 1. Chị không nghiên cứu về Triết học, có biết một số người bạn đam mê Triết học, nhưng hầu hết sau khi họ filter cuộc sống thông qua lăng kính của Triết học rồi thì đều trở nên rất tự tin về góc nhìn của mình, tự tin rằng mình có thể giải thích được bách tính nhân gian vạn vật bằng Triết học. Anw, chị không biết gì hết nè, chỉ nghe thôi. 2. "Chúng ta không phải là những con người có trải nghiệm tâm linh, chúng ta là những thực thể tâm linh với những trải nghiệm làm người". Tôn giáo đối với chị thì là việc chúng ta kết nối với Nguồn thông qua những trải nghiệm/bài học của người khác, còn Tâm linh là một hành trình của riêng mình. Chính xác hơn, Tôn giáo giống như một thỏa thuận với những quy ước và luật lệ, còn Tâm linh thì mang lại sự tự do và giải phóng đi tự bên trong. Vậy nên - Tôn giáo vốn dĩ giống như câu chuyện về Govinda, còn Tâm linh thì chính là Siddhartha trong Tác phẩm Siddhartha của Herman Hesse vậy á. Là 2 chuyến hành trình, 2 cái đích. 3. Xưa đi học chị dốt các bộ môn ban A lắm. Không học về Vật lý lượng tử luôn. Nhưng theo những gì còn sót lại thì vẫn viết được một số ngôn ngữ từ Andromeda một cách vô thức 4. Uhm, chị cũng nghiêm túc nhiều năm lắm rồi á, thời gian gần đây chị mới bắt đầu hay "nhờn nhả" về những vấn đề như thế này, sau khi đã đi qua Dark night of the soul; Thực hành Shadow Works (Soul loss; Inner Child, Toxic core beliefs; Ego; Spiritual Ego; Archetypes; Existential Crisis..etc), rồi thì đến Soul Work (Internal conflict; Self-love, self-care; self-realization; self-awareness, thậm chí là self-mastery; soul-age; Karma..), rồi thì Thiền; Các tần số hàn gắn; aura; thần số học; astrology; Sinh trắc vân tay; nguyên mẫu nội tại; MBTI, spiritual animal, bùa ngải các thứ..etc, rồi tiếp đó đến Quantum Healing, NDE (Near Death Experience); After Life...rồi Ufology; Ancient Alien; Negative Aliens Agenda; Extraterrestrial Races; Galactic History; Illuminati, New World Order...blah blah - đại loại cũng là rất nghiêm túc. Và dẫn đến một hệ quả đó là: Khi trả lời được câu hỏi, lại có một câu hỏi khác xuất hiện Càng đi tiếp, thì lại càng nhiều câu hỏi mới xuất hiện. Những gì em từng tin là đúng - sẽ thường xuyên bị challenged bởi những thứ khác sounds "đúng hơn". Câu chuyện về "Chuyến hành trình của linh hồn trên Trái đất là để trải nghiệm (thông qua các kiếp sống, cuộc đời), phát triển, tịnh tiến theo đường trôn ốc rồi quay trở lại Nguồn (Source)" đã bị challenge bởi một câu chuyện khác về "Ma trận, về Karma is a bitch (hay thực chất Nghiệp lại là sản phẩm lập trình đến từ Ngoài Trái đất, của một nhóm gọi là Archons trên bình diện cõi astral" hay "Chúng ta có thực sự là những linh hồn tự do hay không?". Vậy nên câu chuyện về Luân hồi, Nghiệp quả, bài học linh hồn - đều có thể dễ dàng bị thử thách bằng nhiều bằng chứng khác thuyết phục hơn và sát thực tế hơn. Nên là - Yeah, chị nghĩ là mình nghiêm túc khi đưa câu hỏi này ở đây. Cũng giống như chị từng đưa câu hỏi này ở bên ngoài cho nhiều người, nhưng câu trả lời tương đối giống nhau (thậm chí là cả về câu chữ), nó khả giống như 1 dạng lập trình á. Vậy nên muốn nghe xem có ai có thể có một góc nhìn hay một câu trả lời khác về "lý do của sự tồn tại của họ hay không"? Kiểu kiểu thế á ^^
  24. Dawn

    Mấy nay việc nhiều quá, mình stress quá, có lúc cáu nhặng xị như con khỉ già...mà mỗi lúc cáu lên xong nguội xuống mình lại hối hận, lại ngọt ngào với mấy em như lời xin lỗi...ha ha, già rồi khó ở quá nha. Mấy nay má nấu ăn dở quá, mình hông ăn được luôn, mà hông dám nói sợ má buồn, riết rồi gầy tọp, cái mặt hốc hác như con khỉ già ( tội con khỉ) Thằng nhóc, nay nó lớn, cái tính hay hờn dỗi y con mẹ. Dạo này mình stress nên tối ngủ nó quấy dỗ không được mình quát cho phát, lăn ra dỗi, mới có 1 tuổi mà nó đêm hôm tối thui bò ra cuối giường ngồi thu lu một mình. Thấy thưong quá lại bế nó đẩy mẹ ra mới ghê. Ái chà...mày khá đấy con. Giống ai vậy không biết...thiệt tình. Mà HN dạo này lạ thật, giữa mùa hè tháng 5 mà có gió mùa, lạnh như lập đông. Anh nhạc sĩ nào nói không thể biến mùa hạ thành đông thì xem lại nhé. Đi ngủ.
  25. Câu hỏi hay quá. Để trả lời đc câu hỏi này khó à. Vì đa phần chúng ta khó tìm thấy/chấp nhận lý do Đấng Sáng Tạo để chúng ta tồn tại. Đôi khi cái lý do Ngài cho chúng ta rất là oái oăm, như kiểu bắt chúng ta làm kẻ giết người ở kiếp này vậy. Đa phần chúng ta sẽ nghĩ/cho rằng/mong muốn/tưởng rằng một lý do nào đó là ý nghĩa cho sự tồn tại của chúng ta. Cái lý do mà chúng ta mong muốn/nghĩ này sẽ khác với lý do mà Đấng Sáng tạo đưa cho chúng ta nên chúng ta hơi vật vã tí. Trc khi trả lời câu hỏi này của chị, thì em mạn phép hỏi chị một số câu sau đây: 1. Chị có nghiên cứu nhiều về Triết học ko? Có đọc qua các tác phẩm, tư tưởng chính của những nhà triết học như: Aristotle, Plato, Immanuel Kant, Arthur Schopenhauer, Karl Popper....? 2. Chị tìm hiểu về tâm linh tôn giáo chánh niệm thông qua cách tiếp cận nào? Chị hiểu gì về tôn giáo và sự tồn tại của nó? 3. Chị có còn nhớ nhiều kiến thức về các công thức Toán, Probabilistic logic? Có học qua về Quantum Physics ko? Hoặc có mong muốn học sâu về nó ko? 4. Mức độ serious của chị về chuyện tìm câu trả lời cho câu hỏi này cao hơm? Có đủ cao để sẵn sàng dành nhiều năm nghiên cứu để có câu trả lời ko? P/S: "Lý do đủ hay..." - Khi tìm về với lý do thật sự Đấng Sáng tạo cho chúng ta tồn tại, thì là chúng ta tìm về với Sự Thật. Sự Thật thì ko có hay hay dở. Ko có đúng hay sai. Vì ngay cả Đấng Sáng Tạo cũng không biết chúng ta sẽ phát triển đến mức nào, sẽ đi về đâu. Nếu chúng ta nhìn cuộc đời bằng con mắt Nhị nguyên, chúng ta sẽ khó tìm thấy sự thật. Khi chúng ta nhìn đời bằng con mắt Nhất nguyên, thì sự thật sẽ hiện rõ.
  26. Bạn có hạnh phúc không?

    Thực ra bám vào cái gì cũng khổ á, mình thấy thế. Dựa vào cảm giác cũng khổ - vì cảm giác cứ lên xuống thay đổi liên tục. Nhưng kiểu say sưa trong ánh sáng, yêu thương, biết ơn thì đôi khi cũng chỉ nhìn thấy toàn ảo tưởng, từ đó từ chối tiếp nhận mọi trạng thái bị đánh đồng là "tiêu cực", như vậy tưởng sướng nhưng thực ra lại là khổ (dù không mấy ai chịu thừa nhận cái sự đó) keke
  27. Bạn có hạnh phúc không?

    Với tui, Hạnh phúc là một cảm giác. Cảm giác thì nó thường xuất hiện khi bám vào một điều gì đó. Đơn giản là lúc bám thấy ổn thì cho là hạnh phúc 😊, không ổn thì cho là đau khộ...🤕. Nên mới nói, mấy mợ nào theo trường phái thực hành lòng biết ơn thì sẽ hp hơn mấy mợ thực hành lòng vô ơn. Vì từ đầu họ đã cố gắng mặc định mình ổn với cái họ đang bám vào. Còn tui, tui có hạnh phúc không? Hem biết luôn. Ít ra là ko mấy đau khộ.
  28. Bức tranh của anh Họa sĩ bị stop triển lãm (sau khi đã cấp giấy phép). Triển lãm bị dừng chỉ trước giờ khai mạc có mấy tiếng. Lý do là vì anh ấy "Vẽ sai giải phẫu và lá cờ ảnh vẽ bị rách quá". Nói chung thì lý do tại sao thì không lậm bàn vì nhạy cảm, nhưng cá nhân mình thì thấy tranh ảnh vẽ đẹp vãi ra, tất nhiên giải phẫu không sai, ánh sáng quá đẹp, mọi thứ đều rất có hồn. Còn ai bảo xấu thì thôi kệ vậy, chỉ thấy thương họa sĩ bởi "Nghệ sĩ sáng tác theo góc nhìn của họ, chứ đời nào họ phải vẽ và tô hồng theo góc nhìn của đại chúng đâu". Còn ai thích vẽ cờ lành thì tự vẽ đi chứ, tự nhiên cái người ta dành chục năm tạo nên bức tranh rồi cả nước nhảy vào thi nhau muốn bôi cọ hay chỉnh sửa theo ý mình mới chịu, chơi gì kỳ ghê vậy ?
  1. Load more activity
×