Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
SnowCrystal

tình yêu không thể nói

Recommended Posts

Bum    333

Ờ vậy đi, ai cũng đúng, em nói là phải đúng haha :laugh:

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

“Người ta nói, khi chúng ta thích một bài hát, một bộ phim, hay một câu chuyện nào đó, nhất định sẽ nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong đó.”

 

509B8233-8576-42AE-93BB-A1D065E6A9C0.jpeg

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Bữa giờ theo dõi tin tức bên Hồng Kông, mới cảm thấy hiệu ứng tâm lý đám đông thiệt là khủng khiếp. Nhờ hiệu ứng đám đông, mà một trung tâm tài chính sánh ngang với phố Wall của New York ở châu Á mà Hồng Kông mất mấy thập kỷ để xây dựng đã gần như chạm đáy.

Tự dưng hôm nay tình cờ đọc được một bài viết thiệt hay, làm nhớ tới 1 câu nói (đọc ở đâu còn lâu mới nói :)) , đại loại là: Những điều bạn tin chắc vào ngày hôm nay sẽ là cái tát thẳng vào mặt bạn vào ngày mai. 

(SƯU TẦM)

 

"Tui đã thấy 😎

Kể bạn nghe chơi nè.

Tui đã thấy những người Việt Nam vô ý thức.

Họ xã rác bừa bãi, khạc nhổ vô tư, giành giật đồ ăn búp phê...

Nhìn mà khó chịu vê lờ, đúng hơm?

Tui thấy xấu hổ dùm dân tộc này.

Tui tin là chỉ có người Việt Nam như thế.

Eo ôi xấu hổ quá.

Cho tới khi tui thấy một người Nhật Bản say xỉn...

... và đái bậy ngon lành trong 1 resort nọ.

Đái bậy, và la hét ỏm tỏi (bằng tiếng Nhật).

Ủa kỳ ta?

Tui có nhầm không?

Ông này mang quốc tịch của một trong những quốc gia lịch sự và nhã nhặn nhất thế giới mà ta...

Chết cha. Có điều gì đó không ổn.

Và tui chợt nhận ra 1 điều...

... đó là: tui cần bớt tin mình lại 1 chút.

Vì tui sai cmnr 😑

Tui mù mờ nhận ra rằng...

... trước khi kết luận 1 điều gì đó...

... tui rất mong (và cầu xin) bản thân mình được nhìn thấy càng-nhiều-đáp-án-càng-tốt.

Trước khi khi kết luận người Việt Nam là vô ý thức...

... tui cần đi các vùng có nhiều dân lao động ở Nhật, Hàn, Úc...

... để coi thử coi, các dân tộc đó thế nào, trước khi tui kết luận về người Việt Nam của mình.

Và thí dụ là tui hổng đủ tiền để đi...

... thì ok, ổn thôi, tui sẽ không kết luận gì cả.

😎

Dĩ nhiên là tui còn khuya mới hoàn hảo.

Nhưng sống theo cách đó, thiệt sự tui đã bớt hung hăng hơn thời xưa nhiều.

Hoho.

Mắc cỡ quá trời, nhưng hồi đó tui cũng nguy hiểm vãi nồi chứ chẳng đùa: hung hăng, ngạo mạn, xem mình là chân lý...

Tui dính hết mấy cái trên (mắc cỡ lần 2) huhu.

Nhưng hên quá, tui có giác ngộ...

... vì tui tin rằng: TUI ĐÃ THẤY những điều nên thấy.

...

Hồi đó, tui luôn muốn thắng trong mọi cuộc chiến.

Bất kể lớn hay nhỏ, đáng hay không đáng, tui phải thắng bằng mọi giá.

Tuy là một người hướng nội, nhưng tui lại có khả năng hùng biện trước đám đông. (ngộ hén)

Và bên cạnh đó, tui có 1 đầu óc với tư duy khá rành mạch. Cảm ơn ông trời đã tặng tui khả năng đó 😑

Sớm ý thức được "năng lực" đó, tui trở thành 1 kẻ háo thắng.

Trong 1 buổi cà phê vô thưởng vô phạt...

... nếu tui nghe thấy 1 điều gì đó là sai, tui sẽ cố chứng minh nó sai.

Và thường thì tui chứng minh rất thuyết phục.

Tui có tài mà, hihu.

Nhưng kết quả thì bạn hiểu dồi đó.

Sống kiểu đó, ai chơi với mình.

Vì người ta đâu có nhu cầu thắng thua với tui.

Thắng thua, nên xảy ra ở sàn đấu, ở sự nghiệp, ở 1 bảng xếp hạng...

... chứ ai khùng đi hơn thua ở quá cà phê.

Vậy mà hồi đó tui khùng thiệt, khùng vãi chưởng.

Huhu.

😎

Cho tới khi tui thấy 1 hiện tượng lạ.

Đợt đó tui đi vào 1 nhà in...

... và mong muốn được in ấn với số lượng ít.

Tui bị coi thường các mẹ ạ.

Họ như muốn đuổi tui ra, với thái độ kiểu như "Biến! ko tiền thì vô đây làm gì".

Và tui thậm chí không có 1 cơ hội để thuyết phục họ nữa, tui cứng họng luôn vì uất ức và bất lực (họ chỉ in số lượng hàng ngàn thôi, chứ in ít quá họ ko in)

Tui buồn mấy ngày trời.

Tui nhận ra: trong vụ này, mình thua mẹ nó dồi.

Mình thắng bao nhiêu trận, nhưng toàn thắng bằng nước miếng.

Bước ra đời, va chạm thực tế, mới thấy mình thua sấp mặt lợn.

Huhu.

😭

Từ đó, tui đúc kết ra triết lý sống của riêng mình.

Triết lí này kéo dài đến tận hôm nay, đó là "Cuộc đời nói chuyện bằng kết quả".

Vị trí của bạn trong cuộc đời hôm nay, chính là kết quả.

Mình giỏi, nhưng người ta coi thường mình và mình cũng chả có gì trong tay...

... thì giỏi chỗ nào? Thắng chỗ nào? Đó chỉ là ảo tưởng mà thôi.

Muốn thắng ở đời, thì phải biết chọn cuộc chiến lớn mà chiến.

Đó là những cuộc cạnh tranh lành mạnh ở công sở, ở thị trường, ở mức độ quy mô...

... chứ không phải là những cuộc chiến nhỏ xíu.

(thí dụ như cố viết 1000 chữ để chứng minh thằng A là thằng ngu, trên comment của báo VnExpress chẳng hạn.

Nói thật, khi đọc báo, tui vô cùng sợ mục comment, vì hình ảnh của tui hồi đó ở đây chứ đâu: phải thắng bằng mọi giá. Khác nhau ở chỗ, hồi đó tui dùng nước miếng, còn bây giờ họ dùng bàn phím)

Cảm ơn biến cố nhục như con cá nục đó.

Nhờ có nó, mà TUI ĐÃ THẤY NHỮNG GÌ CẦN THẤY.

Và nó cũng góp sương sương ngà ngà cho việc thay đổi trong tui.

Tui nhận ra điều gì ta?

À, đó là tui bớt tin mình lại 1 chút.

Vì tui sai cmnr 😑

...

Lời cuối, tui muốn nói rằng.

Ý tui là, hãy cố gắng nhìn cho kỹ cuộc đời.

Banh con mắt ra mà nhìn.

Đi nhiều lên để mà nhìn.

Tự nhiên bạn sẽ ý thức đúng về con người mình.

Bạn sẽ thấy mình nhỏ bé lắm.

Thiệt sự.

Nhưng ngộ nỗi, khi bạn thấy mình nhỏ bé, thì cuộc đời bạn lại to lên.

Ghê thiệc."

 

Đọc xong bài này tự nhiên thấy nhột dễ sợ nhột, y như có ai đang tát thẳng 2 cái bạt tai vô mặt. :)) Hổng biết chừng có khi vài năm nữa đọc lại bài post này mình có cảm thấy nó quá xàm mà delete đi không? :huh: Mà nói chung là hiện tại tầm nhìn chỉ mới tới đây thì đành chịu, có cố tỏ ra thông minh cũng chả lòe được ai :))

 

72542869_2519595184821262_205300793958465536_n.jpg

Edited by SnowCrystal
  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Nhật ký, October 29th, 2019

"Có một số việc, chúng ta biết rõ là sai, nhưng vẫn kiên trì làm, bởi vì không cam lòng. Có một số người, chúng ta biết rõ là yêu, nhưng vẫn phải buông tay, bởi vì không có kết quả. Có đôi khi, chúng ta biết rõ là không có đường đi, nhưng vẫn cứ đi, chỉ bởi vì thói quen. Chỉ là đôi khi từ bỏ những thói quen đã từng có không hề dễ.

Mỗi khi tạm biệt, tốt nhất là nên cố gắng một chút. Nói thêm vài câu, vì khả năng đó là câu cuối cùng. Ngắm thêm vài lần, vì đó có thể là cái nhìn cuối cùng."

FB3A0949-8E08-4B1A-9981-E38A93011B97.jpeg

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Nhật ký, 3 a.m, November 3rd, 2019

- I'm exhausted! I wanna quit! 

- I dont know what you're intending to do, and i'm not curious to ask you more until you tell me, but I have a deep-rooted belief that you can do whatever you want to do. I trust you!

- Why?

- I dont know! Just because when I look at someone and that one brings me a feeling that I can trust them! No word can describe that feeling. 

-.... 

.

.

.

Vào những ngày tháng tuyệt vọng đến cùng cực nhất, kiệt sức và gần như muốn bỏ cuộc nhất, ngay cả chính mình còn cảm thấy nghi ngờ bản thân , mới hiểu ra rằng tôi không cần quá nhiều lời khuyên "phải làm gì", "không được làm gì", "nên bỏ cuộc" hay "hãy đi tiếp". Tất cả những gì có thể vực tôi đứng dậy chỉ là một câu nói "I trust you." 

I cannot thank you enough!

74289182_2549292691851511_8497725290582114304_o.jpg

Edited by SnowCrystal
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Romain Rolland từng nói: "Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng, đó là sau khi nhận ra được sự thật cuộc sống mà vẫn tiếp tục yêu cuộc sống."

.

.

.

"Thành công lớn nhất của mỗi một con người là sau quá trình trưởng thành giữ lại được toàn vẹn bản thân mà không xoay vần theo những cải biến của cuộc đời. Chỉ đơn thuần là mạnh mẽ hơn và bình thản đối phó với sóng gió cuộc đời hơn.”

EB2F8C9C-4FB5-4D1F-866C-389113457CB4.jpeg

Edited by SnowCrystal

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

 

“My mother always tell me to smile and put on a happy face. She told me I had a purpose to bring laugher and joy to the world.”

.

.

.

But she forgot to teach me how to cry. She never told me that when a person laughs too much, even on stupid things, that person is sad deep inside. The most miserable person in the world is the one that doesn’t how to cry.

____Joker____

.

.

.

Since I was a little kid, you taught me to stay strong all the times and not let anyone see my tears, no matter how bad things are. 

You taught me to stand on my feet and keep my head up, do not spread my problems around, people will avoid me. You said a friend today could be an enemy tomorrow. 

You said things come and go. An adult should learn to prepare for any loss. 

I can accept anything, and let go everything, but mom....I’m not ready to say goodbye yet. 

I’m really not....

I know that day will come, and I have to confront the truth. 

But at this moment, how much I wish the time would slow down....

#Idroppedmymask

Edited by SnowCrystal

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

 

“Trên thế giới này, sẽ luôn có một vài khoảnh khắc đặc biệt, không cho phép bạn đa sầu đa cảm. Sự yếu đuối của bạn, sự chới với không một ai giúp đỡ của bạn và cả những oan ức của bạn. Bạn đều phải học cách tự vỗ về và tiếp nhận chúng. 

Ngoài chính bản thân mình ra, sẽ không có một ai có thể làm điểm tựa cho bạn.”

 

Diary, 3 A.M 12.01.2015___3 A.M 12.01.2019

Another year has gone by. 

Four years.

But I have never felt connected nor belonged to this place.

Not even a bit.

Not even at all.

I see SG in every corner of LA, just the way I see you in everyone.

The voice inside me becomes clearer and clearer.

“You dont belong to this place. Go home and love your family.”

.

.

.

One day, you wanna fly and see the world with me? 

#threemoreyears

 

C8DEF1BA-CFBF-4198-8091-7003089CB100.jpeg

Edited by SnowCrystal
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Diary, December2019

- You made so many mistakes today! I’ve never seen you like this. You’re not focusing at all! What’s in your mind? 

- You. 😂

- Bad liar! 

- I’ve never been this honest like today. 😂

- No, you’re a jerk! I cannot trust you. 

- But your taste is a jerk, isn’t it? :)) 

.

.

.

- i’m feeling so old now. I just found a gray hair on my head and wrinkles start to appear on my face.

- That’s okay. I think beauty is only skin deep, it’s gonna be faded over time, but the inner beauty of your soul is gonna remain with you your whole life. 

- You mean I have a good personality? ☺️

- No, you dont have both. 🤣

- F* you!!! You are a bad person. Can you just please treat me nicer? I’m 15 years older than you are. 

-Hey, how dare you say bad words to me? 😱 That’s the very 1st time I let someone say bad words to me! 

-It is? This is the very 1st time I say bad words to someone too. I only said that to you and I will keep saying that until you shut up your mouth. That’s not even bad enough for you. You deserve it! Now I did see your true color!! 

- you know what, that’s not even my true color yet. :)) There were just only two ppl in my life can really see a real me. :) 

-so What’s your true color? Even more evil? 😮

-I bet you wont like it. At all. 😂 

.

.

.

*watching Miss Universe contest together*

- Hey, next year I think you should apply for this contest. 

- Are you kidding me? I’m too old for this.

- They have a beauty contest for old ladies too. I’m sure You will at least win one category. 

- Which category?

- The youngest candidate, I guess? 🤣

- F* you!!! 

- i’m sorry, I just cant control my mouth anymore. 😢

- Hey you know what? You’re much like a coin.

- Valuable?

-Nope, two-faced.

- I think I have more than two faces. :)))

.

.

.

*complaining*

- Hey, You are like a firework.

- You mean “beautiful” and “colorful”?😮

- no, loud and annoying.🤣

 

 

.

.

My life recently is so boring until she shows up. 😂 

 

Edited by SnowCrystal

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

"Có những người, đã qua rồi sẽ không trở về nữa.

Có những năm tháng, đã qua rồi sẽ không quay lại nữa.

Có những cảm xúc, đã qua rồi sẽ không tới lần nữa.

Những điên cuồng bạn từng có và những người đã cho bạn những điên cuồng ấy, tư vị này về sau cũng sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.

Ai vì ai mà lưu lạc, ai vì ai mà điên cuồng...”

 

No man ever step in the same river.

 

 

Diary, December 18th 2019

- you have no family here, then...what brought you here?

- that was the question I keep asking myself for so many times too. “What brought me here?” Well, when I was 19, I didn’t think that much. Actually, I didnt even think. :)) I just simply bought a flight ticket, packed some clothes then put my foot down here. 😂 

- How come? 😳

- yes, so never ask me this question again. 🙃 

.

.

- Why you treat everyone so nice but me? Do you hate me that much? Why???

- I want you to remember me cz I know we gonna say goodbye soon. 😂People tend to remember the worst rather than the best, right? 🙂

- What are you talking abt? When will you leave? 

- Soon! I will disappear like I never existed. 😂Cz...I never have courage to say gudbye, that’s why...I hate airport and hospital. 

- Where will you go?

- There are some people just like a wind. And a wind doesn’t belong to any place, anywhere and anyone. :) 

- 😮😲😦

.

.

.

The wind belongs to Neverland, where Peter Pan can refuse to grow up and never loses the kid inside him. 

#IWillMissYou

Edited by SnowCrystal
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

 

“Hãy kết hôn với người mà bạn thích trò chuyện với người đó. Vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện muốn được trò chuyện cùng một người là một hạnh phúc lớn.”

9DE0E134-E62F-4546-A718-A2A0A82FE9C1.jpeg

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Annhien34    110

Tìm được người mình có thể huyên thuyên cùng, người lắng nghe mình bất kể mọi chuyện trên trời dưới đất, bất kể chuyện vui hay buồn có lẽ là hp nhỉ

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274
16 hours ago, Annhien34 said:

Tìm được người mình có thể huyên thuyên cùng, người lắng nghe mình bất kể mọi chuyện trên trời dưới đất, bất kể chuyện vui hay buồn có lẽ là hp nhỉ

Sẽ rất khó để gặp được một người như thế, nên nếu gặp được thì cưới ngay luôn bạn nhé!! 😂 

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

“Tại sao người lớn lại quên bay?

Vì họ không vui nữa, không ngây thơ và vô tâm nữa. Chỉ có những người vui vẻ, ngây thơ và vô tâm mới bay được thôi.”

.

.

.

“....Rồi một tối lại có chuyện xảy ra. Đó là vào mùa xuân, cửa sổ mở tung y như ngày xưa và Peter Pan hạ cánh xuống đất. 

Peter Pan chẳng thay đổi chút nào và Wendy nhận thấy chú vẫn có răng sữa.

Chú vẫn là một cậu bé con còn Wendy đã là một phụ nữ trưởng thành đầy đủ. Ngồi nguyên tại lò sưởi, cô không dám cựa quậy, cô vừa có cảm giác lúng túng và có lỗi: nghĩ mà xem, cô nay đã thành người lớn.

Peter....- Wendy lắp bắp - cậu nghĩ rằng tôi sẽ bay cùng cậu à?

- Tất nhiên rồi, vì thế mà tớ mới đến chứ.

Và chú nói thêm giọng cụt lủn:

- Cậu quên là đây là kỳ quét dọn mùa xuân ở xứ Neverland à?

Wendy hiểu rằng khó lòng có thể giải thích được cho Peter hiểu là biết bao kỳ quét dọn mùa xuân đã qua đi.

- Tôi không đi được đâu, Peter - Wendy buồn buồn nói - tôi không biết bay nữa rồi.

- Tớ sẽ dạy cậu, học lại nhanh thôi mà.

- Thôi Peter, đừng phí phạm bột tiên cho tôi.

Cô đứng dậy và lần đầu tiên nỗi sợ bóp nghẹt Peter.

- Có chuyện gì xảy ra vậy? - Chú kêu lên.

- Để tôi bật đèn lên - Wendy nói - và cậu sẽ tự nhận thấy điều này.

Đây là lần duy nhất trong đời, theo chỗ tôi được biết, Peter sợ thực sự.

- Không, đừng bật đèn!

Wendy đưa tay vuốt tóc cậu bé đáng thương. Wendy không còn là một cô bé đang tan nát cõi lòng vì chú mà đã là một bà chủ gia đình đang mỉm cười, nhưng nụ cười lấp lánh ánh nước mắt.

Rồi cô bật đèn, và nhìn thấy cô như vậy, Peter thốt lên một tiếng kêu đau đớn. Khi người phụ nữ xinh đẹp và cao lớn đó cúi xuống để ôm Peter, chú hấp tấp lùi lại.

- Nhưng có chuyện gì xảy ra vậy? - Peter nhắc lại.

- Peter, tôi già rồi. Tôi đã lớn lên từ lâu từ lâu rồi.

- Nhưng cậu đã hứa là....

- Tôi không thể nào làm gì được. Nay tôi đã lấy chồng, Peter ạ.

- Không, không thể thế được.

- Đúng thế đấy, còn cô bé nằm trong giường kia là con tôi đấy.

- Không....”

.

.

.

Sẽ chẳng ai nhớ đến lời hứa trẻ con ấy đâu, Peter Pan! Chẳng một ai đâu. Vì mọi đứa trẻ trên đời này đều phải lớn lên. Trừ một đứa. Đứa trẻ ấy chính là Peter Pan. Ngay khi biết được sự thật rằng cậu sẽ lớn lên, cậu bỏ trốn. Bỏ trốn khỏi cha mẹ, bỏ trốn khỏi thực tại, bỏ trốn khỏi sự trưởng thành của chính mình. 

Đứa trẻ trong cậu như thế nào? Nó muốn mãi vui chơi, vô ưu, vô lo, và ích kỷ đến lạ thường. Wendy đến Neverland mang lại hạnh phúc, niềm vui cho đám trẻ lạc và Peter. Peter yêu mến Wendy rất nhiều. Kết thúc cuộc phiêu lưu, tất cả đám trẻ lạc rời Neverland trở về nước Anh và được ông bà Darling nhận nuôi. Trừ một đứa. Peter chấp nhận sống cô đơn để đổi lấy tuổi trẻ và tự do. Cậu cũng cần Wendy nữa. Nhưng lòng kiêu hãnh trong cậu không muốn cầu xin Wendy, cũng như không muốn Wendy phải khó xử. Rồi, với lòng kiên định hiếm thấy ở những người lớn, cậu vẫn trở về Neverland với những cuộc vui và chiến đấu bất tận. 

96D656BD-DDDF-4EBD-AEA6-DA454EB64ED0.jpeg

Edited by SnowCrystal

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Diary, 01.01.2013___01.01.2020

7 years.

"Chỉ có thanh xuân mới có ai đó dành tất cả chân thành cho bạn, cũng chỉ có thanh xuân bạn mới dám vì ai đó mà không màng tất cả mọi điều, dù có tốt đẹp hơn.

Nhưng cuộc đời rồi bạn sẽ gặp được hai người: một người khiến thời gian trở nên đẹp đẽ, và một người xoa dịu những tháng năm.

Trong lòng mỗi người đều có một người như vậy : Không còn là người yêu, cũng không thể trở thành bạn bè. Theo thời gian qua đi, dù muốn hay không thì thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ đến người ấy như một thói quen. Sau này, chỉ hy vọng mọi việc của người ấy đều tốt đẹp.

Cầu cho người ấy năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình an.

Thời gian thật ra không thể giúp chúng ta giải quyết mọi vấn đề, mà chỉ là khiến những chuyện mà chúng ta từng nghĩ không thông ấy dần trở nên không còn quan trọng nữa..”

 

49AA638E-E462-414A-896E-45AA73C40B47.jpeg

Edited by SnowCrystal
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

“ sau khi con người chết vì để kiếp sau có thể gặp lại người mình yêu thương nhất trong kiếp này, người ta có thể không uống canh Mạnh Bà, vậy cần phải nhảy vào Vong Xuyên hà, đợi trên nghìn năm mới có thể đầu thai.

Trong nghìn năm đó, hoặc có lẽ sẽ nhìn thấy người mà mình yêu thương nhất trong kiếp này đi trên đầu, nhưng không thể nói chuyện với nhau, bạn thấy họ, nhưng họ lại không thấy bạn.

Trong nghìn năm đó, bạn nhìn thấy họ hết lần này lại đến lần khác đi qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà hết chén này lại chén khác, tuy mong họ không uống canh Mạnh Bà nhưng lại sợ rằng họ chịu không nổi cái khổ dày vò nghìn năm trong Vong Xuyên Hà này.

Sau nghìn năm, nếu như lòng nhớ nhung của bạn không hề giảm đi, còn có thể nhớ được chuyện của đời trước, vậy thì có thể trở lại nhân gian, tìm kiếm người mà bạn yêu nhất trong đời trước.

Không phải mỗi người đều sẽ cam tâm tình nguyện uống canh Mạnh Bà. Bởi vì một đời này, sẽ luôn có người từng yêu không muốn quên đi. Mạnh Bà sẽ nói với họ: “Nước mắt cậu rơi vì người ấy đều đã nấu thành chén canh này, uống nó rồi, chính là uống vào tình yêu cậu dành cho người đó vậy”. Một ký ức được xóa đi sau cùng trong mắt người ta chính là người mà họ yêu nhất trong đời này, uống canh vào, hình bóng người trong mắt dần dần phai nhạt đi, con mắt trong sáng như đứa trẻ sơ sinh.

Uống canh Mạnh Bà rồi, có thể quên đi hết thảy sầu khổ, buồn vui nơi trần thế, chỉ uống canh thuốc của bà, mối thù trong đời này kiếp này sẽ quên sạch đi, đến thế gian làm một con người hoàn toàn mới.

Những người mong nhớ, những người thống hận, đời sau đều sẽ là người xa lạ; loại canh khiến người ta gặp nhau mà chẳng biết nhau này chính là canh Mạnh Bà.”

.

.

.

 “Bởi vì một đời này, sẽ luôn có người từng yêu không muốn quên đi.”

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Nhật ký của Gió,

Everyone has an untold story after the closed door that music will be the bridge to bring back attached memories throughout the times.

"Trên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là chuyện cũ, hai là mưa hoa bay."

.

.

.

"Khi nhìn theo bóng một người mà ta không thể quên được, chúng ta sẽ thấy “nỗi nhớ” của mình. Chỉ khi nào không gặp lại được một ai đó, bạn mới có thể hiểu rõ được sự mênh mông của biển người.”

.

.

.

Nếu định mệnh cho tôi gặp lại em một lần nữa, nếu một ngày tôi có thể tìm thấy em, tôi nhất định sẽ không vì điều gì mà bỏ lỡ em.

___NgàyGióNgừngTrôi___

#MusicIsTheBestHealer

#MusicDiary

#TựNhiênBuồn

#Violin

Edited by SnowCrystal
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

"Sau này khi lớn lên, tôi mới chợt nhận ra, có thể về nhà ăn cơm, là một loại hạnh phúc khó có được.

Cuộc đời rồi sẽ có lúc cho bạn biết buồn, biết ốm, biết cô độc, biết tủi thân, biết tức giận, biết thất vọng, thậm chí cả thất bại lẫn thất tình….

Những khi tâm trạng không tốt, hãy nghĩ về nhà.

Cha mẹ luôn là cha mẹ. Nhà luôn là nhà.

Cho dù sau này có đi bất kỳ nơi đâu, hy vọng bạn sẽ vẫn nhớ về nhà của mình, nhớ về quê hương vì đó là hai thứ đó chúng ta không bao giờ lựa chọn được.

Mong rằng sau này dù bạn có chọn lựa một phương trời nào cho cuộc đời, thì hãy nhớ rằng trở về quê nhà sống với gia đình chưa bao giờ là sự lựa chọn tồi tệ. Có những thứ cảm xúc không bao giờ đong đếm được."

.

.

.

New year.

New challenge. 

I do prepare for any loss.

Count down to come back home. 

2A99FC15-19B0-4F37-BBD4-732FC01F243D.jpeg

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

 

“Tôi đã gặp một người, biết rõ ràng cả hai không có kết quả, biết rõ đoạn đường này không có lối ra, biết rõ ràng rồi cũng có ngày kết thúc, mà vẫn nhắm mắt bất chấp, yêu thương được một ngày thì yêu thương thêm một ngày, được một giờ thì yêu thương thêm một giờ.

Tôi đã gặp người như thế, người mà tôi biết là sai người, sai cả thời điểm. Người mà tôi biết nếu cố chấp thì đều sẽ tổn thương, đều sẽ bị xã hội chê trách, người mà tôi biết sai mà vẫn không thể ngừng lại, người mà tôi hiểu, không bao giờ có tương lai. Nhưng lại là người khiến tôi chấp nhận đời này trầm luân, không cần đáp trả.

Tôi đã gặp người như thế, biết rằng không có kết quả nhưng vẫn cố chấp tiếp tục. Chỉ vì tôi thương, biết rõ người này không thuộc về mình, nhưng vẫn gắng gượng siết chặt tay họ dây dưa thêm một đoạn đường....”

 

#MusicIsTheBestHealer

#MusicDiary

#TráiTimBênLề

#Violin

Edited by SnowCrystal
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Diary, February 4th, 2020

Một buổi chiều giờ tan tầm, tôi ngồi bên lề đường giữa đại lộ số 4, thành phố Los Angeles, nước Mỹ khi trong túi chỉ còn vỏn vẹn vài đô la, và tự hỏi mình sẽ sống tiếp những ngày tiếp theo như thế nào với vài đồng lẻ trong túi. 

Tôi bất chợt phát hiện ra một thứ rất thú vị. Ngay giữa ngã tư đại lộ số 4 tôi đang ngồi, phóng tầm mắt 100 mét về phía bên phải là những toà nhà cao tầng chọc trời, bên trong là những con người ăn vận sang trọng và thành đạt - những hình ảnh vốn rất nổi tiếng và hay được đưa lên phim Mỹ mà tôi vẫn thường thấy ngày còn ở Việt Nam. 

Và 100 mét về phía bên trái, là một khu lều trại của những người vô gia cư sống ngay trên lề đường. Với đầy những rác thải và hỗn độn - những hình ảnh mà người ta sẽ không bao giờ được thấy về một thành phố giàu có và xa hoa bật nhất thế giới. Họ sống chen chúc trong những túp lều xụp xệ màng trời chiếu đất, đánh nhau và bắn giết nhau mỗi khi có người giành địa bàn của mình. Đến nỗi police ở đây cũng chẳng buồn ngó ngàng gì đến, mặc kệ họ muốn chém giết lẫn nhau. 

Tôi ngồi ở ngã tư đó suốt vài tiếng đồng hồ, hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải, và tự hỏi tại sao trên cùng một con đường, thất bại và thành công chỉ cách nhau một ngã tư, nhưng cuộc đời mỗi người lại có nhiều sự khác biệt đến như thế? Chẳng lẽ mỗi người sinh ra đều đã được định sẵn một số phận, cho dù cố gắng đến cách mấy cũng không thể thay đổi được điều gì? Nếu được lựa chọn, chắc chắn chẳng ai muốn cuộc đời mình sẽ trôi dạt về phía bên trái của ngã tư kia. 

Tôi tự hỏi mình sẽ muốn đi về phía bên nào của cuộc đời, khi mà cuộc sống của tôi đang tiệm cận rất gần về phía bên trái? À không, có khi tôi lại còn nghèo hơn cả những người phía bên trái của ngã tư cơ. :)) Hình như đôi khi người ta phải mất mọi thứ mới tìm thấy câu trả lời cho chính bản thân mình.

.

.

.

Tôi lớn lên trong một khu lao động nghèo, là một khu nghĩa địa chưa giải toả mặt bằng, người sống sống chen chúc với người chết. Từ lúc sinh ra đến suốt chặng đường trưởng thành, tôi từng chứng kiến rất nhiều cảnh con người ta vật lộn với cuộc sống mưu sinh và sớm trở thành loại người mà người ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành, và tôi dần hiểu ra một điều: tiền chưa chắc mua được hạnh phúc, nhưng nghèo thì chắc chắn không hề vui. Nếu không tiền mà vẫn vui, thì tại sao những người xung quanh tôi sống không hề hạnh phúc? Đó không chỉ còn là những nỗi đau vô hình của người nghèo trong những cuốn sách “Les Miserable” hay tiểu thuyết của Nam Cao nữa. Ngay từ nhỏ, tôi đã ý thức rằng “mình phải học thật giỏi để thoát khỏi nơi này! Mình muốn sống một cuộc đời khác!”. Và tôi đã luôn tin học thật giỏi là cách duy nhất để thành công. 

Buồn cười rằng, càng lớn cuộc đời lại tát cho tôi thêm vài cái bạt tai với một sự thật phũ phàng: học thật giỏi hay một tấm bằng đại học không giúp tôi sống một cuộc đời như tôi vẫn muốn. Ít nhất là đối với bản thân tôi. Tôi chỉ là đang được chuyển từ cái lồng này sang một cái lồng lớn hơn. Và chênh vênh hơn.

Tôi không chắc là quyết định ngày hôm nay của tôi là đúng hay sai, điều đó sẽ chẳng ai có thể trả lời được. Ngoài thời gian và bản thân tôi. Có thể tôi sẽ phải trả một cái giá cực đắt cho những quyết định mà người khác nghĩ là điên rồ của tôi ở thời điểm hiện tại. Điều duy nhất tôi sợ không phải là đi tìm kiếm điều gì đó, mà sợ bản thân đến một ngày sẽ chẳng còn muốn đi tìm điều gì cả. 

Ước mơ sẽ ở lại với người tin vào nó nhiều nhất. Và lâu nhất. Có thật là như thế không? 

 

____SnowCrystal____

 

#WhenYouBelieve

Edited by SnowCrystal
  • Like 3

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

“Thực ra tôi không hề nhớ em một chút nào hết.”

.

.

.

“345 ngày qua, tôi chưa từng nhớ đến em.”

.

.

.

“À tôi thật ra thì tôi nhớ sai rồi! Với tôi mà nói, là 346 ngày tôi chưa từng một lần nhớ đến em.” 

___SnowCrystal___

 

If she is really my twin flame, could the universe send me even a little sign? 

 

#MusicDiary

#MusicIsTheBestHealer

#EndlessLove

#Violin

Edited by SnowCrystal
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

0.00 am February10th, 2020

"Có một số người, một ngày họ chọn cách biến mất. Không một lời giải thích. Và cũng có một số người, họ sẽ mãi mãi không bao giờ hỏi lý do, họ sẽ đặt ký ức đó qua một bên, đứng lên để đi tiếp, cũng sẽ không bao giờ ngoảnh lại để chờ một sự giải bày.

Bao nhiêu năm qua, vẫn luôn tâm niệm một điều, đó là không bao giờ ngoảnh đầu lại. Chỉ hối hận vì những thứ mình chưa làm được, không bao giờ hối hận vì những gì mình đã làm. Mỗi bước đi trong cuộc đời này đều phải trả giá, cuối cùng cũng đã có được một số thứ mà mình cần, và cũng mất đi một vài thứ mà mình không muốn mất.

Nhưng tất thảy mọi lựa chọn trên đời này, có lựa chọn nào mà không đi kèm với cái giá phải trả, dù ít hay nhiều? Chúng ta rồi sẽ phải học cách chọn thứ mình yêu, hoặc yêu thứ mình đã chọn. Không có một con đường nào là trọn vẹn nhất. Và sẽ có những lúc, chúng ta bắt buộc phải lựa chọn. 

Cuộc sống này nhiều khi cũng thật kì quái, chúng ta thật dễ dàng để quên đi điều mình muốn nhớ, nhưng lại chẳng dễ gì quên đi điều mình muốn quên.

Từng cùng vượt qua bao năm tháng, đến cuối cùng lại chỉ có thể lưu giữ ký ức trong tim.”

.

.

.

HPBD! Bây giờ và cả sau này, hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc nhé, Chilli Chocolate :)

#UnsentMessage

C0267388-B2CA-429F-B79D-944327965E78.jpeg

Edited by SnowCrystal
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

Diary, 3.00 am, Feb14th, 2020

"Muốn quên đi một điều gì, phương pháp tốt nhất mãi mãi chỉ có một: Thời gian và niềm vui mới. Nếu thời gian và niềm vui mới vẫn không thể khiến cho bạn quên đi, nguyên nhân cũng chỉ có một: Thời gian không đủ dài - Chuyện vui không đủ tốt."

.

.

.

Chỉ cần mỗi ngày đều làm việc 18 tiếng, liên tục như vậy trong gần 1 năm không một ngày off thì tới cái mặt mình trông như thế nào còn quên đi mất chứ đừng nói là một ai. 🙃 Người ta hay bảo bọn Bảo Bình là một đám cuồng việc, hình như là vậy thật. Nhìn lại xung quanh toàn một bọn Bảo Bình ế lâu năm hay cuồng việc tới nỗi bị bồ đá. :)) 

0E58CBFE-9FB5-4357-B952-54A193612CC5.jpeg

Edited by SnowCrystal

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    274

“ Trong The Lion King, Timon đã chịu nhiều áp lực đến từ sự khác biệt của mình. Timon đã nói với Pumbaa rằng: “Khi cả thế giới bắt đầu quay lưng với cậu, cũng là lúc cậu quay lưng lại với thế giới”

____TheBlackSheep____

 

 

“Nếu một điều là nghệ thuật, nó sẽ không dành cho tất cả; và nếu nó dành cho tất cả, nó không phải là nghệ thuật.”

____Arnold Schoenberg____

E7457C96-0257-4828-9331-8457BDE070AC.jpeg

Edited by SnowCrystal
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×