Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
lovestar

Khoảng lặng tâm hồn

Recommended Posts

lovestar    476

Sáng nay anh bạn hàng xóm bảo "đang yên đang lành vi vu ngoài kia, lại k chịu, về đây chi để ru rú trong nhà. :)))

Thật ra thì dù ru rú trong nhà vẫn hạnh phúc hơn nhiều so với ở ngoài kia ăn cơm bụi qua ngày. Lại được ở gần gia đình. Mỗi ngày ôm má và ..., :p .. cũng đã thấy vui, cả nhà ngồi chung bàn ăn, nói chuyện xưa cũ.

Mỗi khi nhìn má tự nhiên nhớ bà ngoại. Má giờ đã già như ngoại rồi, nhìn má cười mà mình vui ghê.

Thời gian ai biết được là bao lâu nữa nhỉ? Người này bảo để lại của cải cho người kia và ngược lại, nói 1 hồi đúc kết 1 câu là cũng chưa biết ai sẽ đi trước ai. Cuộc sống vô thường, vậy nên hiện tại đang nếm hạnh phúc thì cứ tận hưởng hạnh phúc thôi.

Càng có tuổi, dường như gia đình càng quan trọng, và tình thương ba má càng nhiều hơn thì phải. :)

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
lovestar    476

Wow, nhanh thật. Vậy là ở nhà hơn 1 tháng rồi. Dường như mình cũng đã sống chậm lại ít nhiều. Cảm nhận bên trong có 1 chút gì đó thay đổi.

mặc dù vẫn sân si lắm, :))).

Cơ mà đối với mọi việc k còn cảm giác bế tắt nữa. Vì nếu hết đường thì kệ nó, chứ tính k ra thì biết làm sao, :))).

đối với cảm xúc thì cũng k còn buồn nhiều nữa. Theo đúng như bình thường thì qua nay chắc buồn nhiều lắm, cơ mà giờ thì kệ. Mình đã làm trong nghĩa vụ của mình rồi, phần còn lại là của người khác. Mình cũng k còn đủ sức chạy theo ai cả. Với mọi mối quan hệ, thì những gì có thể làm, đã làm rồi. Trân quý mà sẽ k bi luỵ. :)

Viết cho 1 đầu tuần k suôn sẻ lắm, mọi thứ tính xong chốt xong đều thay đổi giờ cuối. Và rồi chắc hẳn có người đang buồn mình hay giận mình.... 

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
lovestar    476

Chưa bao giờ nghĩ sẽ đọc lại các câu chuyện mình sưu tầm. Nay chỉ định đăng 1 chút về mưa về việc muốn được ôm ai đó, thậm chí ai cũng được (miễn là con gái - con nít). Huhu thèm ôm. Lâu rồi k được ôm má. Mọi người sum họp, riêng mình sao vẫn thấy 1m. Phải chăng do 1m 1 không gian, trống trải quá. Tập từ từ vậy. :( 

Rồi vô tình đọc lại câu chuyện cũ. Đôi khi có những tình bạn như thế. Dù chỉ online nhưng rất chân thành. 

Mong đêm nay sẽ ngủ được tốt hơn đêm trước. 

On 7/22/2012 at 3:35 PM, lovestar said:

Câu chuyện tình bạn ^_^

 

12 giờ đêm,

Màn hình vi tính vẫn sáng. Những icon bên cạnh nick chat vẫn mỉm cười.Nhưng những dòng chữ kêu réo mà không có ai trả lời.

Chiếc đèn màu đỏ ấm toả sáng lên mặt bàn, nơi một cậu nhóc đang ngủ gục trên bàn. Hơi thở đều, mắt nhắm nghiền, tay đặt khẽ lên chuột như thể đang cầm tay…người yêu. Cậu đang ngủ- và cũng đang “online”

BUZZ!

Màn hình rung lên giữ dội. Có lẽ là linh cảm mà cậu nhóc choàng tỉnh. Một gương mặt khoảng 16 tuổi, đeo chiếc kính cận viền đậm đen, đầu tóc bù xù. Tay nhắp chuột lia lịa, nhận ra file truyện mình load từ nãy giờ đã xong từ khi nào rồi.

 

 

- Sao tao gọi không trả lời?

 

 

- Tao đang ngủ.

 

 

- Ngủ gì mà lắm thế.

 

 

- Buồn ngủ lắm rồi. Đi ngủ đi.

 

 

- Không có hứng. Tao gọi nãy giờ mà không nghe à

 

 

- Tao không đeo phone.

 

 

- Đeo vào đi, chát thế này mỏi tay quá.

 

 

Cậu bé lục cục đeo headphone vào, mắt nhắm mắt mở bật voicechat. Thằng bạn ở đầu kia của thế giới rú rít ầm ĩ về việc nó vừa kiếm được file nhạc Endlessly cực hay của animesTubasha. Để chia sẻ “may mắng cực kì may mắn đó”, thằng bạn send cho nó file nhạc đã nén. Nó vừa save file vừa nhìn cái gạch xanh xanh bắt đầu chạy.Còn 1% nữa là xong.

 

 

Rầm!

Màn hình…Không, không phải, mà là màn hình vi tính rung lên. Không phải vì ai buzz nữa. Vì cái bàn để máy vi tính đang rung lắc giữ dội.

Và mặt đất cũng đang rung lên.

Cậu bé kính viền đậm hoảng hốt đứng phắt dậy. Nhưng đứng cũng không vững nữa. Không gian đang rung lên, chung chiêng, vỡ vụn. Những tiếng thất thanh từ nhà hàng xóng. Đồ vật rơi vớ tạo thành hàng ngàn âm thanh kì quái. Leng keng! loảng xoảng! Ầm ầm! Két két!

Động đất!

Cậu bé sững sờ.

Rồi tất cả tối sập. Không gian vẫn tiếp tục chao nghiêng.!

Cậu bé đang chat hoảng loạn cực độ. Bạn thân cậu, cậu bé đeo kính viền đậ, đã kẹt trong một vụ động đất, khi cậu đang share file Endlessly cực hay cho bạn. Có lẽ cậu bạn vẫn chưa nhận được file nhạc đó, có lẽ cậu vẫn chưa kịp nghe.

Những âm thanh cuối cùng cậu bé đang chat nghe được là tiếng la hét kêu cứu, tiếng đổ vỡ của đồ đạc. Nhưng chẳng có chút tiếng nói nào của bạn cậu. Cậu bé đang chat lục tung tất cả các tờ báo trong thành phố ra vào sáng sớm hôm sau, tìm những bài viết về vụ động đất. 300 người vẫn mắt kẹt, chỉ mới cứu được 20 nạn nhân, 12 xác chết. Cậu bé đeo kính viền đậm nằm trong tập hợp số nào? 300? 20? Hay 12?

Báo chí ở đây không đăng cụ thể danh sách. Cậu bé chat không cách nào biết được.

Cậu tìm đến net. Cậu không biết nick Y! của cha mẹ bạn mình( cậu đâu nghĩ là mình phải biết chuyện đó!) Cậu cũng không biết người ta đăng danh sách nạn nhân ở đâu. Ngoài chat, chơi game, load truyện, nghe nhạc, thỉnh thoảng tìm vài thông tin trêng mạng bổ sung cho bài học; cậu đâu biết làm gì nữa đâu.

Cậu không biết chút gì về thằng bạn thân nữa. Chỉ có duy nhất một thứ khiến cậu nhói cả tim khi online. Đó là cái nick cua cậu bé mang kính viền đậm, nó màu xám như đang ngủ dài, giống như khi bạn cậu chạy ra ngoài chơi, đi học…

-May co sao khong? Gui offline cho taonhe! Tao lo cho may qua!

Cậu bé chat vẫn tiếp tục chat như thể là cậu biết chắc bạn mình vẫn sống, bởi đó là cách duy nhất giúp cậu tiếp tục hy vọng.

-Mấy hôm nay không ngủ sao mắt thâm thế?-cô bé tóc cột cao đập đập vào vai cậu bé chat!

-Không! Busy!

-Mày mà busy gì?

-Tao không biết…không biết bạn tao còn……sống không?

 

Cô bé tóc cột cao im bặt, rồi ngó lơ đi chỗ khác. Cô là bạn thân của cậu bé chat. Cô chưa bao giờ gặp mặt cậu bé kính viền đậm, dù thỉnh thoảng cũng nghe cậu bé chat kể. Trong hình dung của cô, đó là người dễ mến, hay cười và hơi… ngốc một chút.

-Rồi giờ sao?- Cô bé lí nhí hỏi

-Tao vẫn chẳng biế gì cả- cậu bé chat vẫn cắn chặt môi, ngăn thứ chất lỏng mằn mặn khỏi mắt- nó không online

Rồi cậu chuyển tông như đang nói với chính mình: “Nó không lên Net.Chỉ không lên Net nữa thôi. Nhưng vì sao nó không lên? Nó hay lên lắm mà. Nó chưa nhận file Endlessly mà. Rồi còn nhận file hình Midou Ban hôn Amenaga tao định send tiếp cho nó nữa chứ”

Cô bé tóc cột cao lắc lắc vai thằng bạn:

-Chắc nó không sao đâu. Bên đó người ta vẫn đang kiếm mà.

 

-Ừ!-Cậu bé chat gục gặc đầu, mắt nhắm nghiền. Ngày ngày cậu chỉ theo dõi chương trình thời sự quốc tế, đọc báo, lục lọi trên net để theo dõi quá trình cứu hộ cứu nạn. Cậu căng mắt ra tìm một ai đó đeo cặp kính cận viền đậm màu đen.

Chính phủ nước X ước tính tổn thất từ trận động đất thành phố Y lên đến hàng nghìn USD. Trong số hơn 300 nạn nhân, hiện giờ chỉ có 50 người được cứu sống. Số còn lại còn mắc trong bệnh viện hoặc còn mắc kẹt trong đống đổ nát. Sau hai tuần xảy ra thảm hoạ, cảnh sát vẫn tiếp tục tìm kiếm, nhưng hy cọng còn rất mong manh.

 

 

Cậu bé chat với tay tắt phụt màn hình ti vi, ra giường và trùm kín chăn lại. Hai tuần rồi. Ai có thể sống sót trong đống đổ nát ấy. Cậu với tay lấy chiếc laptop khởi động lại và online. Hồi hộp đọc những messenger, khi không thấy có offline nào từ cậu bé đeo kính viền đầm, cậu lại tắt máy. Vài giờ sau lại tiếp tục online tiếp. Cậu đã mơ mình nhìn thấy nick chat của cậu bạn thân toả sáng trong một nụ cười ấm áp. Và khi tỉnh dậy biết mình mơ cậu đã khóc dấm dứt như một bé con.

Một tháng trôi qua..

Kể từ hồi kế hoạch cứu hộ đã ngừng. Những bản tin về trận động đất cũng thưa dần. Cậu bé chat click file nhạc Endlessly trong máy của mình lên. Bản nhạc cậu đã phả load từ Gendou.com, chỉ mong được send cho cậu bé đeo kính viền đậm. Giờ thì không còn ai nghe chung với cậu nữa rồi. Nửa vòng trái đất có thể nghe cùng nhau một bản nhạc, thật tuyệ khi có một người bạn ở rất xa mà có thể chia sẻ với người tao nhiều như vậy.

Hai tháng...

Tin nhắn cuối cùng: “ may con online day chu?” gởi đi trong vô vọng. Cậu bé chat lôi ra tất cả những gì thuộc về 2 đứa. Chiếc vé xem bóng đá, vỏ trái banh bị lủng chưa kịp vá, một chồng truyện góp tiền mua chung, mấy tấm stick manga, những thứ hai đứa đã cùng chia sẻ trước khi cậu bạn thân đi cùng bố mẹ.v.v..Hằng ngày đối mặt với những thứ đó cậu không chịu nổi. Cô bé tóc cột cao đến giúp cậu bạn thân dọn dẹp, đóng vào thùng carton. Cô bé cũng im lặng không nói gì, chỉ đôi khi thở dài.Cậu bé chat không hiểu nó dành cho cậu bé viền đậm cô chưa hề gặp hay dành cho cậu, người bạn thân trong lớp.

Cô bé tóc cột cao cầm chiếc laptoplên, ngước mặt hỏi cậu bé chat:

-Còn cái này thì sao hả mày?

Cậu bé chat ngẩn người. Ừ! Cái laptop đắt, không bỏ được. Nhưng trên nắp laptop là hình sticker hai đứa chụp chung, bàn phím dán hình Hanamichi-chan của hai đứa. Từng phím chữ cậu đã kì cạch type cho cậu bé đeo kính viền đậm cái mail đầu tiên khi cậu cùng gia đình chuyển đi, rồi những cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng , xuyên quốc gia, xuyên đêm. Với cậu, laptop cũng chính là một phần của cậu bé đeo kính viền đậm. Voice chat là tiếng nói, webcam là khuôn mặt, và biết bao điều khác nữa.

-Thôi, để tao bán nó.

-Ừ!- Cô bé gật đầu, lẳng lặng đặt nó vào thùng carton.

Nghĩ sao, cô bé lại lôi nó ra trở lại- Thế thì bán cho tao, tao cũng đang cần 1 cái.

 

-Thế thì mày cứ cầm lấy đi! Vào tay mày cũng hơn là bán cho 1 người dưng.

Một ngày nọ….

Cậu bé chat đang ngủ, giấc ngủ không yên kể từ khi thằng bạn thân của cậu ra đi. Tiếng chuông điện thoại bỗng réo vang lên. Cậu bé bật đèn, nhìn đồng hồ: 1h sáng. Ai gọi vào giờ này nhỉ?Cậu nhấc ống lên nghe.

-Alô!

-Mày đấy à?-giọng cô bé tóc cột cao vang lên ở đầu dây bên kia. Gấp gáp!

-Ừ!-Giọng ngái ngủ phát ra từ cậu bé chat.

-Tao đang online.

-Mày kêu tao online với mày hả?

 

-Tao chỉ muốn hỏi nick caubeviendam có phải là nick bạn mày không thôi!?

-Sao? Mày nói gì?

-cơn buồn ngủ trôi tuột đi đâu mất.Vì sao cô bé lại hỏi câu này?.

 

-Nick của mày vừa nhận được tin nhắn từ nick caubeviendam là “I am online”.

……

Cậu bé đã cài chế độ remember Y!!D mà không hề nhớ. Cậu đã đưa laptop cho cô bạn của mình và cô bạn của cậu ngày ngày online bằng nick của cậu, để thay cậu bé nuôi hy vọng từ một người.Và hy vọng đã thành hiện thực kì diệu

 

...

 

 

Ở nơi nào đó trên trái đất này...

Có một cậu bé hay chat ngày ngày gửi tin nhắn cho 1 người bạn.

Có một cậu bé đeo kính viền đâm vừa ra khỏi viện đã vội vàng lên net.

Có một cô bé vẫn nuôi hy vọng vê sự sống về một người mà cô chưa hề biết mặt. Chỉ vì người đó vô cùng quan trọng với bạn cô.

-Vì sao ư?

Vì họ là người bạn của nhau-họ mãi mãi là người bạn của nhau

 

 

Edited by lovestar
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
doanthuy34    868

Kinh nghiệm của chị để bớt ở 1 mình là bớt yêu bản thân mình và biết hạ mình xuống thấp chút đó em.😆😆😆

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
lovestar    476

Ngày xửa ngày xưa, thật xưa,

có 1 cậu bé rất hay nhìn lên bầu trời.

đêm xuống cậu hay ra ngồi ngắm sao. Một ngày cậu phát hiện ra 1 ngôi sao rất sáng rất đẹp, cậu rất thích. Mỗi ngày đều ra để nhìn ngôi sao ấy, có những ngày mây đen không thể nhìn thấy sao, cậu thấy lòng không vui, hoặc những hôm dù trời trong thì cũng không phải lúc nào cậu cũng nhìn thấy ngôi sao ấy. Dẫu vậy, mỗi khi ngôi sao ấy xuất hiện trên bầu trời, được ngắm nhìn nó lòng cậu thấy vui. Niềm vui của cậu giản đơn như thế đó.

một hôm cậu có chuyện buồn, cậu ra bờ hồ ngồi, nhìn lên mặt hồ vô tình cậu thấy ngôi sao ấy. Cậu thầm nghĩ phải chăng vì mày thấy tao buồn nên đã đến gần tao hơn để an ủi tao.

Việc nhìn thấy ngôi sao trên mặt hồ làm cậu nghĩ rằng khoảng cách của mình và ngôi sao như gần hơn, ngôi sao ấy như thực hơn. Có thể chạm tới hơn.

đã có lúc cậu nghĩ chỉ cần bước xuống hồ đi tới chỗ ngôi sao ấy, là có thể chạm được. 

Vẫn may cậu vẫn còn tỉnh, nên chưa làm cái việc ngốc ấy. Ngôi sao ấy dù có gần hơn đi nữa, thì cũng chỉ là ảo ảnh mà thôi. Thực tế thì giữa cậu bé và ngôi sao là khoảng cách không bao giờ với tới được. Hãy tận hưởng niềm vui nho nhỏ qua việc nhìn ngắm ngôi sao trên bầu trời cao ấy. Đừng tham lam muốn chạm tới, nếu không sẽ chỉ làm khổ mình mà thôi. Cậu đã phải tự nhủ bản thân như vậy khi trong cậu xuất hiện lòng tham.

dù là vậy, cậu bé cũng không phải thánh, có thể cứ vậy an yên ngắm nhìn mà không có lòng tham. Mọi việc sau này phải xem lý trí cậu ra sao, cậu có thuyết phục được tâm mình không, có giữ được mọi thứ vẫn cứ xa vời như vậy không.

mong lòng cậu bình yên.

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
lovestar    476

 

LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG GỬI TỚI MỘT CON CHÓ-------//-------

Lao Ta

Chuyện này tôi vẫn giấu kín suốt nhiều năm nay, liên quan đến một con chó. Tôi luôn nhủ lòng mình sẽ có lúc phải kể lại. 

Khi đó tôi đang tại ngũ tại thị xã Lao Cai bị bỏ trống, làm ở bộ phận tham mưu tiểu đoàn. Vì thế mà chúng tôi có thời gian để tăng gia cải thiện thêm. Chả biết có phải thấy chúng tôi rảnh rỗi mà một hôm anh Nguyễn Ngọc Mùi-thượng uý, phụ trách công tác đoàn và ở cùng với chúng tôi-đi chơi Sapa về, đem theo một con chó đen nhánh, vẫn chưa mở mắt. Chẳng rõ anh nhặt được nó trong hoàn cảnh nào. Qua lời anh thì tôi đoán có lẽ anh ngẫu hứng lấy của ai đó, phần nhiều là của một phụ nữ mà anh tán tỉnh, chắc do đùa cợt rồi không nỡ ném đi nên mang về và đẩy “cái của tội nợ” đó cho tôi.

Tôi miễn cưỡng nhận nhưng trong lòng rất oán trách anh Mùi. Không nuôi thì tội nghiệp nó, mà nuôi thì chắc gì nó đã sống. Nó vẫn chưa mở mắt và chỉ to hơn cổ chân một chút. Hằng ngày tôi cho nó ăn cơm, loại cơm nấu từ tấm Ấn Độ (nghe nói thế?) nên rất dính. Mặc dù hai mắt nhắm tịt nhưng miệng nó hau háu vục vào bát cơm. Có lẽ do nó bị bỏ đói. Nhìn con vật bé xíu ăn một cách khổ sở, lòng tôi dần dịu lại. Lần nào cơm cũng dính chặt hai hàm nó vào nhau. Mỗi lần như vậy tôi phải lấy thìa cậy giúp nó khiến nó kêu úng oắng. Tôi càng được thể giận anh Mùi. Anh làm khổ tôi mà cứ coi như không, thấy thế còn nhe răng cười. 

Nhưng rồi con chó cũng lớn dần. Chả may cho nó sớm bị ghẻ, dân gian gọi là “lường”. Lông nó trụi dần, trông rất bẩn mắt. Ngày nào nó cũng dùng chân sau gãi bụng sồn sột, quay tròn như sắp phát cuồng và phô ra cái thân hình ghẻ lở, xấu xí rất khó nhìn. Tôi cảm thấy có mối ác cảm cay nghiệt với nó. Mỗi lần nó xuất hiện, tôi lại nổi cáu vô cớ.

Một lần tôi mang nó ra, chịt cổ, rồi dùng cả phao dầu thắp sáng dội thẳng lên người nó. Trong hành động của tôi có lẫn cả sự ác độc, kiểu cho mày chết đi! Con vật kêu như phải bỏng. Nó quay chong chóng, ngã lộn nhào mấy vòng vì xót. Rồi nó cứ lăn lộn trên nền đất, kêu gào thảm thiết, nước mắt chảy ra. Nó nhìn tôi sợ hãi và oán trách, như vì tôi mà nó phải chết non. Đang bù đầu vì sổ sách, chứng kiến cảnh ấy, tự dưng tôi không thể chịu đựng nổi. Tôi co chân đá nó một phát, y như đá trái bóng khiến nó bay ra phía ruộng rau. “Thôi thì mày biến đi cho khuất mắt tao, mày chết luôn tao càng thoát nợ, trông mày tởm quá thể”. Tôi bực mình quay vào, không thèm nhìn xem con chó quằn quại ra sao. Nó chỉ là một con chó, việc quái gì mình phải khổ với nó.

 Không thấy động tĩnh gì, tôi nghĩ con chó đã chết hoặc bỏ đi. Thế nào cũng tốt. Nó sẽ không thể ám mình được nữa. Nào ngờ, chiều tối hôm ấy, khi đi rừng về, tôi thấy nó lại đã ở trong phòng làm việc của tôi. Nó nằm im, người cuộn lại, lông vẫn bết vì dầu, toàn thân run lên từng chặp. Nó run vì xót, vì đói và còn vì sợ tôi. Nó không dám nhìn tôi, chỉ khẽ rên ư ử, có lẽ đang ra sức van xin tôi từ tâm cho nó được sống và tá túc qua ngày. Tôi bỗng thấy động lòng, lót cho nó một cái áo rách. Vài hôm sau thì nó bắt đầu ăn uống bình thường. Và điều kỳ diệu là lông nó có dấu hiệu mọc lại. Nghĩa là phao dầu đã có tác dụng diệt hết đám cái ghẻ trên người nó. Mấy tuần sau thì nó thành con chó có bộ lông óng mượt, đốm mũi và đốm trán nên trông như chó bốn mắt. Tôi gọi nó là con Jên, tên một nữ nhân vật hoàng tộc đài các nhưng hết thời trong cuốn tiểu thuyết lịch sử Cây đèn sắt của Bun-ga-ri mà tôi vừa đọc.

 Jên lớn dần, ngày ngày chỉ quanh quẩn bên tôi. Ngoài tôi ra, không ai gọi được nó, không ai có thể mời nó ăn bất cứ món gì. Ban đêm nó nằm ngay dưới chân giường của tôi, không bao giờ ngủ. Ban ngày khi tôi làm sổ sách thì nó ngủ khì, rồi khi dậy thì ra hiên ngồi canh và hóng hớt chuyện của lính. Hôm nào thấy tôi sắp xếp tài liệu, thay quần áo, thì nó ra ngoài cửa đứng chờ sẵn ở trên thềm. Nó ưỡn ngực nhìn theo từng bước tôi đi theo triền dốc xuống đường. Nếu tôi rẽ phải, nghĩa là ra trung đoàn, nó bèn quay vào. Ra trung đoàn thì chỉ có đi làm việc, nó biết như vậy và không bao giờ quấy quả. Nhưng hễ tôi rẽ trái, lập tức nó phóng theo. Rẽ trái thì hoặc xuống đơn vị, tức là đi chơi, hoặc vào rừng đi săn. Cả hai việc, với nó, đều có quyền bám theo ông chủ. Chưa lần nào tôi đủ cứng rắn để bắt nó quay về. Trên đường đi nó cứ chạy luýnh quýnh, thỉnh thoảng lại nhìn tôi thích thú và lòng đầy biết ơn. Nhưng ngay cả khi ở đơn vị chỉ huy mời tôi ăn cỗ bàn, thịt cá ê hề thì nó cũng nằm ngay dưới chân, không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì, không ai cho nó ăn nổi dù một miếng nhỏ, nếu tôi chưa phát tín hiệu đồng ý. Những lúc trời tối đen, hai bên lối mòn chỉ có cây cối rậm rạp mà có nó luôn chạy phía trước để dẫn đường quả là rất yên lòng. Có lẽ vì quá khôn mà con Jên cứ còi cọc không lớn. Nuôi mãi nó cũng chỉ chừng 5-6 cân. Cả trung đoàn biết tiếng con Jên, nhất là những hành động khôn ngoan của nó.

Vậy mà một hôm tiểu đoàn trưởng tên là Đ. B. B, vừa sáng ra đã sang phòng tôi. Ông hỏi thăm con Jên và khi tôi khoe nó khôn như người thì ông ta cười ầm lên, đầy vẻ chế nhạo. Mãi rồi ông ta cũng nói ra mục đích chính của việc sang gặp tôi. Ông bảo trưa nay trung đoàn trưởng xuống thăm, dẫn theo cả khách trên sư đoàn hay quân đoàn gì đó. Ông chưa biết lấy gì để tiếp đãi các thủ trưởng. Cả đơn vị chỉ còn mỗi một con trâu. Không thể chỉ vì bữa cơm tiếp khách mà thịt cả con trâu. Mà các thủ trưởng thì lại chỉ khoái món “mộc tồn”. Vì thế ông muốn “vay” tôi con Jên để làm cỗ. Ông sẽ cân nó lên và sau này trả tôi số thịt lợn bằng đúng số cân hơi của con chó. 

Vừa nghe thế tôi đã giãy nảy, bảo rằng con chó khôn lắm, không thể thịt được, sau này nó chết thì tôi sẽ an táng. Ông B. nghe vậy thì chửi tục: “Mẹ chú mày, con chó là cái đéo gì mà chú cứ làm to chuyện. Nó khôn đến đâu thì cũng là loài ăn cứt!”. Nói xong ông đứng dậy ra về, coi như không bàn cãi gì thêm nữa. 

Tôi cảm thấy lòng dạ rối bời. Ông Đ. B. B vẫn rất tốt với tôi, coi tôi như anh em. Bản thân ông ấy không phải là người tham ăn. Ông ấy chỉ vì bí mà ép người khác thôi. Đúng là nhìn quanh thì chỉ còn con Jên của tôi có thể lên mâm. Thịt gà thì không thành cỗ, như lời ông B. nói. Tôi bèn bảo Phí Thắng, nhân viên chính trị mà tôi coi như chú em hay là đem con Jên trốn tạm đi đâu đó, chờ bình yên sẽ trở về. Phí Thắng có vẻ ngần ngại. Cậu ta thật thà bảo: “Nếu làm vậy thì chỉ có bác là dám thôi, còn bọn em thì không. Bọn em không có cái uy như bác”. Tuy nói vậy nhưng thực lòng Thắng không muốn tôi làm căng, sẽ ảnh hưởng đến cả cậu ta. Bởi vì nếu không cho lão tiểu đoàn trưởng toại nguyện, chẳng may vì thế mà lão bẽ mặt với cấp trên, có thể lão sẽ dùng quyền chỉ huy cắt bỏ những “đặc quyền đặc lợi” mà chúng tôi vẫn mặc nhiên được hưởng, sau đó gây khó khăn những chuyện khác, phần lớn là không thể lường được. Nghĩ thế nên tôi bảo Thắng là tôi sẽ xuống đại đội, ở nhà cậu ta tùy ý định đoạt. Khi quyết định làm như vậy, tức là tôi đã quay lưng phản bội con Jên, giao nó cho tử thần. Tôi hèn hạ bán rẻ mạng sống của nó để đổi lấy sự yên thân nhưng lại làm như mình vô can.

Lần đầu tiên con Jên không chạy theo tôi.

Trưa hôm ấy, khi áng chừng mọi việc đã xong xuôi, tôi thất thểu từ đơn vị về nhà. Không thấy dấu hiệu gì chứng tỏ tiểu đoàn có khách. Tôi khấp khởi mừng định đi tìm con Jên nhưng không thấy nó đâu. Tôi hỏi Phí Thắng thì cậu ta bảo: “Chiều khách mới xuống, nhưng lúc bác ra khỏi nhà thì con Jên cũng bỏ đi, xuống nằm ở dưới nhà ăn tiểu đoàn. Em gọi thế nào nó cũng không về. Mang cơm xuống nó cũng không ăn. Chả biết bác có dỗ được nó không?” 

Nghe Thắng nói vậy tôi lao bổ xuống nhà ăn. Con Jên nằm áp má xuống đất, thấy tôi cũng không ngẩng lên. Tôi vuốt tay lên lưng nó thì thấy từ khóe mắt nó bò ra hai dòng nước. Tôi bèn bế nó lên nhưng nó cứ một mực giãy ra, toài người xuống. Đích thân tôi mang cơm nó cũng không ăn. Tôi bèn trở về phòng nghỉ trưa, lòng đầy bất an. Khi tỉnh dậy thì đã thấy mấy cậu liên lạc đang rôm rả bảo nhau giã riềng, lấy mẻ, lấy lá mơ. Cậu liên lạc tên là Thịnh, người công giáo quê Nam Định, thì thầm bảo tôi: “Con chó của bác lạ thật. Nó biết mình chết nên kệ cho bọn em bắt, không hề giãy dụa, mặt cứ buồn rười rượi.” Tôi cảm thấy xấu hổ và đau đớn. Tôi đã không bảo vệ được người bạn trung thành của mình. Tôi đã viện ra đủ thứ lý do, trong đó có lý do nó chỉ là con chó, để bán đứng nó. Trong trường hợp ngược lại, chắc chắn con chó sẽ chấp nhận bị trả thù, bị đày ải, bị nguyền rủa thậm chí chịu chết…chứ nhất định không bán đứng tôi, không nộp tôi cho thần chết như tôi đã làm thế với nó một cách hèn hạ và độc ác. “Mình thật không bằng một con chó”-Ý nghĩ này cứ bám theo tôi suốt ngần ấy năm, như một bản án không lời nhưng hình phạt thì luôn hiện hữu.

Năm 2000, vừa tròn 13 năm kể từ khi giải ngũ, tôi mới có dịp trở lại thị xã Lào Cai. Sau khi làm xong việc, tôi đã định về ngay. Nhưng cả đêm tôi cứ thấy trong lòng không yên. Tôi quyết định ở lại thêm một ngày để chiều hôm sau lặng lẽ mò trở lại cái nơi con Jên bị giết. Trước đó tôi mất hàng giờ đứng trên sân thượng nhà khách tỉnh uỷ để xác định vị trí trước kia là khu bếp tiểu đoàn, nơi con Jên nằm ngẫm nghĩ về con người, trước khi bị giết. Tôi bèn đi bộ hơn 4 km tới nơi bạn tốt của tôi ngã xuống, đúng hơn là bị tôi bán đứng. Tại đó tôi cứ tha thẩn như người mất hồn. Bỗng trong một chớp mắt, khi ngước lên cái nơi con Jên vẫn đứng ngóng mỗi khi tôi đi đâu đó hơn chục năm về trước, thì tôi bỗng thấy nó, đứng ưỡn ngực, đầu vươn cao bốn mắt nhìn về phía tôi, miệng nhoẻn cười như muốn nói: “Tôi vẫn ở đây đợi ông chủ”. 

Tôi cúi đầu như người mặc niệm, lòng thầm nói: “Tao xin lỗi mày! Sau này tao xin đổi kiếp cho mày để được báo đáp tình sâu nghĩa nặng của mày. Hãy tha thứ cho thằng người hèn hạ này”.

Trong đời mình, chưa bao giờ tôi phải xin lỗi ai khẩn thiết và đau đớn như vậy.

-------//-------Đoạn hồi kí này tôi (Lao Ta) từng đưa vào cuốn DƯỚI BÀN TAY VÔ HÌNH, nhưng sau đó cảm thấy lời xin lỗi chưa đủ nặng, tôi bèn bỏ ra để phát triển nó thành một truyện vừa (chưa xuất bản). Tôi đăng lên thay nén hương thắp cho 15 con chó bị thiêu.

Nguồn fb của Luật sư Manh Dang

Vô tình đọc được, vừa đọc vừa chảy nước mắt :(

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
lovestar    476

Hôm nay nói chuyện với bạn về điện thoại, bạn hỏi vẫn muốn mua iphone à.

Mình nói ừa, để nhắn ims miễn phí, thế là bị nói khùng, vì bây giờ nào là zalo, viber, fb,... Cơ mà đâu phải ai cũng đều có xài mấy ứng dụng đó, hoặc có người mình k có mấy cái liên lạc đó. 

Bạn còn tưởng mình đùa, mình phải nói lại lần nữa mới tin, :)))

 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
lovestar    476

Hôm trước mới nói chuyện với bạn về mục đích sống, rồi thì phải đổi mới bản thân...

Nói chuyện xong, dù mình k hề tìm kiếm hay bấm vào những cái video tương tự, vậy mà mở youtube lên cái là có bài "Mục đích sống" để nghe. Rồi thì 1 vị thầy mà mình từng thử nghe rất buồn ngủ, nay vô tình nghe bài khác của thầy lại rất hay, giọng ấm, truyền cảm,.. và nói về việc đổi mới mình, :))). kể cả nhiều vấn đề khác đã và đang tồn tại trong mình, cần thay đổi để tốt hơn.

Cảm ơn bạn đã dành thời gian cho mình, và coi như nhờ bạn mà mình vô tình nghe được nhiều bài hay. ^^
Có thể mình chỉ tích cực 1 thời gian ngắn rồi lại tiêu cực. Cơ mà mình sẽ cố gắng để TC> TC càng nhiều càng tốt.

Mình nghe được rất nhiều câu hay á bạn, đây là 1 trong những câu hay mình nghe được trong bài đó. Kể cả việc nói thương ai đó cũng hãy nói khi mình đủ tử tế và thương mình đủ để có thể thương người. 

"tất cả sẽ tàn phai, chỉ có tình thương ở lại, tình thương ở đây k phải là sự nghiện ngập về cảm xúc, mà là sự hiến tặng những giá trị tốt đẹp cho nhau".

Mình thật sự đã chưa thương 1 người đúng nghĩa, thật may mắn với hiện tại. Cảm ơn người, cảm ơn đời vì đã cho mình cuộc sống hiện tại để học cách yêu thương, kể cả học cách tự lập từ trong mọi việc. 

 

Edited by lovestar
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
lovestar    476

Nói bao giờ cũng dễ hơn làm nhiều ghê.

Vậy là mình cũng chỉ giữ được năng lượng TC ấy trong 1 tuần. Và rồi hôm nay mình cảm thấy như hết pin vậy. Mình đã chẳng thể nở nụ cười trên môi, mình cứ im lặng như vậy và làm thôi. Mình cảm nhận được sự k thoải mái bên trong. 1 giấc ngủ trưa với giấc mơ xem như là đẹp đi, có lẻ đó là những điều mình mong muốn. Tỉnh dậy vẫn cảm thấy tệ như trước khi ngủ. Thậm chí mình còn k hiểu sao nhịp thở lúc ngủ lại nhanh hơn lúc tỉnh nữa cơ.

Và thế là mặc kệ trời đang mưa lắc rắc, mình quyết định đội nón và mặc áo khoác đi bộ. Với cái mưa này lúc sáng mơi đi mình đã quay về, vậy mà chiều dù mưa mình vẫn đi. Mình muốn đi, và thấy cần phải đi, đi cho mồ hôi cũng được, mưa cũng được, nó phần nào sẽ làm trôi bớt đi cái tâm trạng đang k tốt này. 

Mình hiểu nó từ đâu đến, mình hiểu vì sao mình lại vậy. Cơ mà mình chưa giải quyết được, nên chỉ có thể dùng sự vận động để đẩy lùi sự thụ động.

Kết quả ư, tốt hơn chứ, tâm trạng khá hơn. xem như sạc cho cơ thể chút năng lượng. 

à dẫu sao mình cũng đang làm tốt việc TC>TC.

TC 1 tuần mà TC chỉ có 1 buổi thôi mà,

Mai mình lại TC lại thôi. :happy:

À, mình đang thay đổi đó, trước đây mình k thích viết như thế này đâu.

Giờ mình viết để lúc mình TC nếu mình có đọc lại, thì mình - quá khứ sẽ nhắc nhở mình ở hiện tại. 

17/10: nay tinh thần đã ổn, mà cơ thể lại mệt, đi bộ thôi cũng mệt. 

Nay xem như là ngày đầu tiên nhỉ, sẽ được mà.

18/10: tỉnh giấc dậy với tinh thần thật bình lặng. Bắt đầu ngày thứ 2. khó khăn nhất có lẻ 3 ngày đầu,

mình đếm từng ngày như lúc mình bệnh vậy trời. :( thật ám ảnh khi phải đếm từng ngày trong thời gian đó. 

Muốn viết gì đó, ở nơi đó ghê. Đó là nơi mình thấy vui khi đến. Cơ mà hiện tại thì k nên đến đó. Đành viết ở đây vậy.

20/10: cũng k suy nghĩ gì nhiều, mà giấc ngủ lại chập chờn rùi.

Edited by lovestar

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×