Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Recommended Posts

Kidhamham    127

Trong cuộc sống con người có rất nhiều điều ko như ý. Riêng với bản thân tôi, điều ko như ý của tôi là có quá nhiều nỗi sợ, phải chăng tôi quá yếu đuối để đánh đuổi được con ma trong lòng.

Tôi sợ con người, tôi buộc mình phải co rúc lại để tránh xa tất cả họ, người ta có thể dễ dàng nhận thấy tôi hòa đồng, hòa hợp với họ một cách nhanh chóng, nhưng lại ko nhận ra đựơc tôi cũng rất xa cách họ.

Tôi nhìn họ bằng con mắt lãnh cảm, bằng thái độ xấc xược và bằng cả một tâm hồn u tối.

Hãy nhìn kỹ đôi mắt của bạn, chúng ko giống nhau, chúng là hai mặt của một đồng tiền, là phần tốt và xấu của con người.

Sau lưng tôi có một kẻ dòm ngó, nó đang cười cợt và đợi phần tốt đẹp trong tôi yếu dần đi để rồi xâm chiếm lấy. Cảm giác bị dòm ngó thật là khủng khiếp, tôi thấy lạnh sống lưng và sợ hãi - Thật sự sợ hãi - Tôi ko thích cảm giác này tý nào cả, tôi muốn nó biến mất khỏi cuộc đời tôi, tôi bảo nó hãy để tôi yên....nó nhếch môi và tôi run rẫy...Tôi thấy sợ..vì thực chất tôi ko muốn nó đi...tôi muốn nó tồn tại...trong tôi....Rất nhiều lần tôi muốn nó xuất hiện, muốn nó thay thế vị trí của mình, tôi nghĩ nó tốt hơn tôi rất nhiều, nó mạnh mẽ và lạnh lùng hơn tôi.

Tôi bất mãn với cuộc sống này, có quá nhiều nỗi đau..điều này làm những gì tốt đẹp trở nên yếu dần đi.

Mỗi một ngày trôi qua, tôi luôn tự hỏi mình "Điều gì đang diễn ra thế này??Mình đã làm gì??".

Tôi nghĩ dù cho có bất mãn ra sao, có buồn bực đến mấy thì con người vẫn sống, vẫn yêu thương và đau khổ.

"Dù bị đau đớn quằn quại, tôi vẫn yêu tha thiết trần gian điên dại này" - Herman Hesse.

  • Like 6

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

E đứng lặng yên trong đêm tối, trong tiếng mưa rơi, trong ngôi nhà nhiều người nhưng im ắng.Khẽ nhìn những hạt mưa thả mình trong không trung rồi vỡ òa trên chiếc lá, e thấy lòng nặng trĩu, một cảm giác mơ hồ xa xôi, ý nghĩ của e cứ trôi lềnh bềnh vô định...chị bảo là sẽ túm nó lại cho e, e mong như thế..đưa nó về một mối để e ko phải đi lang thang như lúc này.Dạo gần đây e biết chị bận lắm...e lo...nên ko dám chíêm dụng thời gian của chị...e càng lo..*rõ hâm*. E ko được bình thường như một người bình thường, giống như là...e đang gieo hạt giống tốt trong tâm hồn e, cố gắng chăm sóc nó qua từng ngày, thời gian trôi và nó thì èo uột lớn, e nhận ra bản thân ko thể làm tốt được, e cần chị giúp sức. Chị là nước Tịnh thủy rưới mát và xóa đi những điều bất ổn trong e. Hãy luôn ở bên e chị nhé.

  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Chị đến vào lúc có chuyện xảy ra âu cũng là do ý trời, rồi chị bỏ đi phủ nhận hết mọi sự giúp đỡ và nói những câu làm đau lòng người...ấn tựơng đầu tiên của tôi về chị rất tệ, chị làm người khác buồn lòng vậy chị có thấy vui ko?tôi có thể chấp nhận được vì nghĩ rằng trong lúc đó chị gặp chuyện ko hay và bối rối.Thế nhưng sao bây giờ khi mọi chuyện đã qua, chị ấy cũng ko nhắc lại, thì chị lại quay về? Chị bảo có chuyện muốn nói...chị mún nói gì? chị còn cần gì nữa sao? Chị và những người khác đã ko tôn trọng chị ấy, chị ko có quyền đòi hỏi ở chị ấy bất cứ gì nữa. Tôi ko cho phép điều đó.Chị ấy luôn có cách giải quyết của mình, nhưng tôi biết chị ấy yếu mềm lắm, chị ấy thương người, nếu đối diện với chị chắc sẽ ko đành lòng làm ngơ mà bỏ mặc được, còn với tôi thì khác, tôi và chị chẳng có quan hệ gì, tôi biết về chị còn chị chẳng biết gì về tôi, àh mà cũng có thể là chị mơ hồ nhận ra đựơc có sự hiện diện của một người nào đó (tôi), nhờ vào tin nhắn đựơc gởi sai ấy. Không sao, tôi mong là chị biết, để chị hiểu mình nên làm gì. ĐỪng cố gắng liên lạc, chỉ hoài công thôi.

  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

E có thể làm gì thì An mới hp đây? E đã buông tay vì nhận ra mình ko thuộc về nhau, ngày An coi e như người xa lạ (An nhớ ko?) e đã khóc rất nhiều, cứ hỏi là Tại Sao???...An đã cố tình buông....e gắng giữ làm gì...vô nghĩa..Thế rồi thời gian trôi, An đi tìm hp của An, hp của e cũng vừa đến, chúng ta coi nhau như những người bạn, có vui bùn gì cũng nói nhau nghe, e kể An nghe về ng.iu của e và An cũng thế, chỉ khác là ng.iu của An thíu nìm tin trong tình cảm và ghen dữ quá đến độ An phải năn nỉ e gọi cho con bé nhờ giải thích hộ mối quan hệ của tụi mình.Thật tình mà nói e ko thích điều đó, e phủ phàng nói "không" giây trước rồi lại xiu lòng giây sau, nghĩ tới cái mặt rầu rĩ của A là e lại ko đành lòng. Đáng ra An phải vui vẻ hp vì tìm được người iu thương chứ tại sao bây giờ lại hỏi e "An dừng lại dc ko?", A lại mún đi theo vết xe đổ ấy nữa ư? e từng là người trong cuộc nên hĩu dc nổi đau bị quên lãng là ntn.....sao lúc nào An cũng nói 2 từ "buông xuôi" thế??? SỐng mà cứ muốn được Giải thoát.......E thật sự chán chường và mệt mỏi với điều này.....2,3 ngày ngủ 1 ngày....như thế thì sẽ nhanh chóng dc giải thoát đấy ...................Mặc dù tình cảm của e dành cho An ko pải là TY nữa, nhưng nó cũng rất đặc biệt, là tình Thương, biết An lặng lẽ khóc lòng e cũng đau đớn sụt sùi... hơn 1 lần An hỏi e tình cảm e dành cho An là thật ko? e có từng yêu An ko??......................e nghĩ là có lẽ..trc lúc qen đó là cảm mến, trong khi qen thì yêu quý...và giờ là tình Thương.An àh...đừng tự hành hạ mình nữa, đừng cố gồng mình lên như vậy, nếu đã nói dc là để mọi thứ trôi theo dòng nước thì hãy để nó trôi đi....cố gắng sống tốt, thoải mái tinh thần thì bệnh mới mau khỏi, có vậy người khác mới dám đặt nìm tin vào mình .Cố lên nào bạn tôi ơi ^^

  • Like 4

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Tiểu Vũ tôi lại mơ thấy bạn, lâu rồi tôi mới dc gặp bạn trong mơ, tiếc là thời gian quá ngắn tôi thậm chí còn ko nói vs bạn dc câu nào. 10 năm rồi tôi chưa gặp lại bạn, ko biết bây giờ ra sao, mỗi khi tôi buồn bạn lại đến bên tôi, ko một lời nào dc thốt ra nhưng cũng đủ làm tôi thấy thanh thản, yên bình lắm.Tiểu Vũ tôi yêu quý bạn. Tôi đang đợi, lúc nào cũng vậy, cảm giác chờ đợi lặng lẽ làm tôi mệt mỏi, ng.ấy bảo là sẽ nc vs tôi, ng.ấy gặp phải vấn đề và đang giải quyết nó nhưng lại ko cho tôi biết, tôi suy nghĩ rất nhìu mình phải làm gì nhưng 1 bàn tay thì ko thể tạo nên tiếng vỗ, tôi đành im lặng và đợi. Tôi có linh cảm ko hay, lúc nhỏ tôi ko mít ướt...bạn biết đấy....mà h thì tôi mít ướt lắm.Tiểu Vũ hôm qua tôi vào FB của 1 người, nhìn những hình ảnh của họ tôi vừa vui lại vừa buồn, thấy họ hạnh phúc tôi vui song cũng chạnh lòng. Họ lúc nào cũng bảo tôi là mình có vui thì mới làm cho người khác vui được, họ đâu biết là có những đìu họ vui lại làm cho tôi khó chịu, họ thật vô tư, những người tôi quen đều vô tư như thế...Tiểu Vũ có 1 chuyện tôi đã chuẩn bị rồi, kết quả thế nào tôi cũng chấp nhận, mỗi một ngày trôi qua là ta sẽ lớn thêm một ngày, đâu ai cứ còn con nít mãi, đúng ko.Tiểu Vũ tôi mong bạn được hạnh phúc, cho tới khi tôi ko còn thấy bạn nữa, hy vọng lúc đó tôi sẽ gặp bạn.

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Chiều thơm, du hồn người bềnh bồngChiều không, im gọi người đợi mongChiều trông cho mềm mây ươm nắngNắng đợi chiều nắng sayNắng nhuộm chiều hây hâyNgày đi qua vài lần buồn phiềnNgười quen với cuộc tình đảo điênNgười quên một vòng tay ôm nhớCó buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nayVắng nhau một đêm, càng xa thêm ngàn trùngTiếc nhau một đêm, rồi mai thêm ngại ngùngBao lâu rồi tiếc, những ngày còn ấu thơLần tìm trong nụ hôn lời nguyền xưa mặn đắngVề đâu, tâm hồn này bềnh bồngVề đâu, thân này mòn mỏi khôngVề sau và nhiều năm sau nữaCó buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127



Thôi rồi còn chi đâu em ơi
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi
Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay
Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vạn mùa thu sau lưng ta
Em ơi, em ơi! Thu thiết tha
Ơi người vì ta qua phong ba
Có còn gì sâu trong tâm tư
Mắt lệ mờ hoen dư âm xưa

Một vầng trăng vỡ đã thôi không theo nhau
Cuộc tình đã lỡ với bao nhiêu thương đau
Hết rồi thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu không nguôi

Con đường mình đi sao chông gai
Bước vào đời nhau qua bao nay
Em ơi, em ơi! Sao đắng cay
Thôi đành vùi sâu tâm tư thôi
Hết rồi còn chi đâu em ơi
Hết rồi còn chi đâu em ơi ...

  • Like 4

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Đừng gọi e là em gái, e ghét hai từ ấy, ít nhất là..cho đến khi e chấp chận....đừng gọi e..C hỏi e tin c ko? . E tin, rất tin và mãi tin. Đừng bắt e phải thay đổi điều đó.

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Đêm qua e lại khóc một mình, khóc mệt lắm c bít ko? , e đâu muốn thế nhưng nước mắt cứ trào ra, C luôn bảo muốn e được thoải mái nhưng sao yêu c làm e mệt tim thế này, e bị íu tim còn bị mít ướt nữa đó Posted Image


  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

http://www.nhaccuatui.com/m/3rTZMqzNlE" /> http://www.nhaccuatui.com/m/3rTZMqzNlE" flashvars="target=blank&autostart=false" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="308">Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớTrời chiều man mác buồn nát con timLệ tình đẫm ước tà aó trinh nguyênKỷ niệm êm đềm còn in trên giấyNgười ôm thương nhớ ra đi từ đấyTrời đày hai đứa vì thiếu tơ duyênRừng còn thay lá tình vẫn chưa yênThương chi cho lắm rồi cũng xa nhau.Người từ ngàn dặm về mang mối sầuNhịp cầu ô thước hẹn đến mai sauNgày dài nhung nhớ mình cũng như nhauTrên cao bao vì sao sángRừng vắng có bao lá vàngLà bấy nhiêu sầuNgười đi hoa lá chết theo mùa nhớNgười về lặng lẽ tình vẫn bơ vơThà rằng chôn kín mộng ước xa nhauQuên đi cho hết một kiếp yêu nhau

Được chỉnh sửa bởi Kidhamham
  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu ta biết chấp nhận phải không chị... Nhất là trong chuyện tình cảm, không cố chấp thì sẽ ko phải đau đớn, chị ha. Ừ thì e đã chấp nhận rồi đó, chấp nhận là đứa em gái thay vì yêu chị...buồn thật buồn, đau thật đau nhưng lại là điều tốt, tốt cho cả em và chị...Người ấy của chị chắc là hơn em nhiều, có thể chạm tới tim chị thì không thể bình thường được, e cũng muốn biết đó là ai nhưng chị bảo là chưa phải lúc...ko sao, e đợi, chỉ cần biết chị cười tươi là em vui rồi.Chị luôn gọi em là bé con, chê em con nít, hay khóc nhè, mũi chảy tèm lem..... kệ chứ, em nhỏ như vậy đấy, trẻ con vậy đấy, nhưng tình cảm của em dành cho chị ko hề nhỏ, chị cũng thấy được điều đó ở em, nhưng càng như vậy chỉ càng làm cho chị thêm nặng lòng, thôi thì em chấp nhận làm em gái chị thôi, nghe chị bảo đang có tình cảm với một người, e xót xa lắm, chị đã thẳng thắn với em, ko cho e một hy vọng nào, chỉ là do em tự nguyện, vẫn nuôi lòng chờ đợi, đợi một ngày nào đó chị sẽ chấp nhận em....vậy mà đến cuối cùng thì chị cũng chỉ coi em như cô em gái bé nhỏ, chị bảo là chị em tốt hơn so với ng.yêu, bền vững và thân thiết, gắn bó cả đời dưới danh nghĩa chị em .... Chị thật biết cách an ủi em .Chị luôn bảo em hãy mở lòng, cho mình cơ hội cũng như cho ai đó cơ hội, nói thật e rất ghét khi chị nói vậy, lại còn đòi gả em đi nữa, e là quả bom nổ chậm trong nhà chị àh, muốn tống em đi sao? Nói cho chị biết nghen, mà em nói chị biết rồi còn gì, e đang có tình cảm với 1 người đó, chị đẩy là em đi luôn đó, đi ra cất cái chòi lá kế bên nhà chị...để tối tối em đi rình...Haiz, nói vui vậy thôi chứ em đang buồn lắm, em nhớ chị nhiều, chị thì đang cố vô tâm tình cảm của mình còn em thì vô tình với người ta. Đoạn đường sắp tới mà em đi nó chong chênh lắm, ước gì em cứ hoài là đứa trẻ không lo không nghĩ chỉ biết vui chơi........................................

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Songbien    212

e biết mà , e siêu chưa e đoán được 1 chuyện gì đấy mà kít k vui từ hôm đó ................. sao kít lại thế ............. :(

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

chị àh. khi e buồn e đều nghĩ đến chị, e biết là mình sẽ tự điều tiết được cảm xúc, rồi mọi việc sẽ trở lại bình thường...nhưng khi ấy e muốn dc ở bên chị biết bao, muốn dc nghe giọng chị nhè nhẹ trách mắng e khờ khạo.....Chị bỏ mặc e bao lâu rồi? chị biết ko? e có cảm giác chị vẫn theo dõi e từng chút một, nhưng sự lạnh lùng của chị làm e đau nhói khi nghĩ mình đã để mất chị. Chị Gà nói e đang đẩy chị đi xa, e đã khóc rất nhiều và suy nghĩ rất nhiều vì câu nói ấy, đúng thật đó là lỗi của e, do e gây ra tất cả, e đã làm chị thất vọng.. trong thâm tâm, e chỉ mong mỏi 1 điều thôi? E đã nói vs chị Gà điều đó, e nói "Hãy cho e đi hết con đường mà e đã chọn, nhưng xin chị làm ơn đừng bỏ rơi e..hãy cứ lẳng lặng quan sát e nhưng đừng bỏ e chị nhé..", con đường e đi có 1 chút ánh sáng rồi đó, dù cho nó có chíu rọi dc bao lâu đi chăng nữa thì e cũng phải đi đến cuối cùng. Dù kết quả ra sao, e hy vọng ở cuối con đường có vòng tay chị bao dung chào đón e trở về.

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Songbien    212

Kít nhi ngốc quá .. Dù thế nào thì " chị " vẫn sẽ k bỏ rơi kít đâu . Âm thầm mà lặng lẽ ... Kể cả gà và e cũng sẽ vậy

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Dù có thế nào cậu cũng hãy tin là mọi người vẫn luôn ở bên và dõi theo cậu như thế đó .. âm thầm và lặng lẽ nhưng tớ biết sẽ đúng lúc để nâng cậu dậy khi cậu lỡ vấp nghã ! hì ... ngoại trừ tớ thôi , bỡi vì t vô tâm và lạnh lùng lắm , t không hứa được như người khác sẽ yêu thương cậu cho cậu hạnh phúc . mai này t phải đi rồi ,có lẽ bỏ lại sau lưng bao nhiêu hối tiếc .. t mong rồi cậu sẽ tìm đk "người xứng đãng hơn tớ "( cái câu này tớ ghét cực kì nhưng giờ có lẽ tớ sẽ vẫn nói ) tớ sẽ nhớ cậu nhiều lắm đó .. hì ...chắc cậu không tin nổi đâu . :)Cậu biết không ? Có lúc tớ ganh tỵ với chị ấy lắm ! có lúc t ước gì mình có thể làm đk nhiều điều hơn cho cậu ..bên cậu những lúc buồn vui ... là người đầu tiên cậu nghĩ đến khi trống vắng chênh vênh trên bước đường đời ...Nhưng mặc dù t không đk nói với chị ấy nhiều nhưng tớ cũng tôn trọng và quý chị ấy nữa vì để làm một người luôn yêu thương nghĩ đến mình đâu phải dễ ? phải không cậu ? t thật sự không buồn khi đọc những bài viết này của cậu , cho dù cậu chưa lần nào viết và tâm sự với tớ nhưng tớ biết và tớ cảm nhận hết tình cảm mà cậu dành cho tớ ! Ngày mai có như thế nào cậu cũng hãy cố lên .. cuộc sống mà... vẫn có rất nhiều điều tốt đẹp chờ đợi chỉ là một cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Chỉ là chông chêng vài ba ngày thôi ! hãy nắm bắt những gì xứng đáng hơn .chúc cậu sẽ vui và hạnh phúc ! @};-

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Cuối cùng ta lại là ta, những lời hoa mị thả trôi xa, một mai đường về mình ta bước, có kẻ đi theo khẽ mỉm cười.

Tuổi trẻ chạy theo cảm xúc, đắm chìm với những điều mới lạ, nên cứ từng người từng người lần lượt bỏ ra đi, buồn đó, nhớ đó, đau xót đó, nhưng tất cả đâu cần phải phơi bày. Đến cuối cùng còn người ở lại đó mới là kẻ chân tâm. Gá nghĩa đâu phải là xấu, hai tâm hồn vỡ nát dán lại cũng tạo nên một mảnh ghép hoàn hảo.

 

Có người nói:

" Có những người, nên quên thì quên đi. 
Cái gọi là nhớ mãi không quên, trong mắt mình là tình yêu, trong mắt đối phương là phiền phức, trong mắt người ngoài là hèn hạ..."

 

Đó là quan điểm cá nhân, không phản bác cũng không đồng tình, mỗi người đều có 1 nỗi niềm, bao nhiêu khúc trắc, bao nhiêu đau xót chỉ người đó biết, không cần thương hại cũng chẳng cần quan tâm. Cuộc sống chỉ có 1, ai muốn đi cùng ai, được bao lâu thì cứ thế mà đi.

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

 Lâu lắm rồi mới lại ngồi một mình trong đêm khuya, cảm giác thì cũng chỉ như một.

 Ngày xưa khi cô đơn tôi thừơng nhờ gió nhờ mây thả trôi đi hết những nổi buồn, bây giờ thì  ngồi đây tự cừơi cho sự ngây thơ ấy, nếu gió mây có thể giúp ắt hẳn mình đâu tốn thời gian mà ngồi gõ như  vầy.

Tôi nhớ vài năm truớc đây mình cũng  là một con cú đêm có tiếng, khi gà chưa gáy là chưa chịu ngủ, bây giờ thì lại trở về đây ngồi chờ gà gáy và ..đi làm.

Bao lâu rồi mình ko có bài viết nào dài một trang giấy cả, chỉ ngắn tủn tẻo vài ba hàng, mà còn sợ ngừoi ta đọc nữa, thật, cảm xúc càng ngày càng thun lại, do bận rộn hay do  không bíêt gởi gắm vào đâu.  Mỗi ngày ít nhiều  tôi cũng ghé thăm facebook, nhìn hàng chữ “bạn đang nghĩ gì?” mà thấy nao lòng, tôi nghĩ nhiều lắm, ức chế nhìêu lắm, muốn trãi lòng nhìêu lắm, nhưng rồi lại thấy đây không phải là nơi mà mình muốn chia sẻ.

Cuối cùng thì lại về đây than thở với cái nhật kí thân thương này. Người ta có facebook rồi, chẳng ai vào đây và phát hiện ra mình víêt gì cả, cảm thấy tự do, thoải mái, muốn ghi gì thì ghi, thả cảm xúc đi hoang cũng  ko phải sợ ai phiền lòng.

Nếu như tôi cũng như ai đó thì chắc sẽ tốt hơn cho tôi, k cần quan tâm người khác thế nào, chỉ cần làm theo đúng con tim...(à, làm theo đúng con tim...) thì đã thanh thản hơn.

Tiếc là tôi nhu nhuợc quá, ko có gan làm người xấu nên cứ đau khổ trìền miên, tôi ko chắc hai người ấy đang chăn dắt cảm xúc về hướng nào, chỉ bíêt rằng cảm xúc của tôi đang chia năm sẻ bảy, nửa chạy bên này nửa chạy bên kia, cũng có phần nặng nhẹ, nhưng phần nào cũng rút hết tâm hồn tôi.

Đêm nay thật dài, già cả thức đêm ko tốt, nhưng bíêt sao khi ko ngủ được, ông trời ngoài kia cũng có ngủ đâu, tôi vừa nín là ổng lại làm tôi ướt nhẹp, chắc có lẽ để cho tôi bíêt đựơc cái giá phải trả  của kẻ tội đồ là như thế nào.

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Mưa!

Những giọt nước từ trời ngày càng nặng nề và u uẩn, tận sâu trong lòng tôi luôn có những khối tối tăm và nặng nề đó, tiếng mưa rỉ rả rơi vào hồn như làm tăng thêm nỗi cô đơn lạnh lẽo, tôi bó gối cuộn người trong đêm tối - một mình - Phải chăng tôi đã làm sai một điều, phải chăng tôi xấu xa tồi tệ đến thế. Tôi - đã làm một người đau khổ.

Bao nhiêu lời xin lỗi cũng không đủ để lấy lại niềm tin, tôi đã hết lần này đến lần khác gây thương tổn cho cô ấy, cô ấy đã vì tôi mà đau khổ rất nhiều, tôi đã không lắng nghe tiếng lòng của cô ấy, không cảm nhận những tâm tư nguyện vọng của cô ấy, không nhìn sâu vào tâm hồn cô ấy, tôi luôn để cô ấy một mình trong những thời khắc cô ấy cần tôi nhất, tôi chạy theo cảm xúc của riêng mình, cho phép mình bận rộn với những câu chuyện vu vơ mà lại keo kiệt thời gian với người luôn mong chờ mình, tôi không xứng đáng để nhận sự tha thứ từ cô ấy, tôi mặc cảm, lo lắng khi đối diện cô ấy, tôi không biết sẽ nói gì nếu cô ấy hỏi, tôi muốn hèn nhát và trốn tránh tất cả, tôi buồn, đau xót nhưng ngạc nhiên là tôi lại không khóc. Tôi muốn gọi, muốn đến gặp mặt, muốn nói lời xin lỗi, nhưng trên tất cả những điều đó tôi không còn đủ tự tin để đi tiếp cuộc hành trình này, hay nói đúng hơn tôi không có niềm tin vào bất cứ điều gì, ước mơ xưa kia không còn dây tơ để thêu dệt thành hiện thực nữa. Có lẽ mỗi người đều sẽ cô đơn, nhưng tôi dám chắc cô ấy sẽ hạnh phúc hơn tôi, tình yêu lớn của cô ấy sẽ mang lại sức mạnh, mang lại hạnh phúc cho cô ấy

...... còn tôi - vô định - trôi.......... như lời bài hát vang vọng đâu đây .... "đường đời dịu vợi xa xôi, em còn đi mãi đến cuối đất trời, đi kiếm không rời, để biết kiếp người có còn niềm vui"

Được chỉnh sửa bởi Kidhamham

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Có những thứ vừa xa lạ vừa quen quen,  như đã thấy qua từ lâu lắm,  chợt lóe lên ùa về rồi tan mất. Như một con gấu nhồi bông,  cố nhồi cho thật nhiều thật đầy rồi..bùm..vỡ tan thành những mảng ghép lộn xộn.

Ngước nhìn trời,  nhìn mây trắng bay cao và vô định, hôm nay nắng lười đi ngủ sớm,  để gió thổi nhữg  hạt mưa lất phất bay,  cảm giác xa xăm,  trời hay đất bao nhiêu tuổi không cần biết chỉ biết mình bây giờ già lắm,  hồn cũng thế héo theo.  

Đời người mấy chốc cũng tan,  tình yêu mấy cuộc cũng tàn, cái gì rồi cũng phai phôi... Ta rồi cũng tận....cũng vào hư vô. 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Tự cảm thấy sao mình dở quá,  nếu giỏi thì đã đâu phải ra gác cổng... Nhỉ. 

Nhưng có rất nhiều thứ mình k làm thì chẳng ma nào làm được,  vậy thì k phải mình dở mà là vì mình tốt bụng và tài năng quá , ngay cả gác cổng cũng làm dc :))))))).

Nói đi thì cũng phải nói lại,  chắc cơ bản nhìn mình manly qá  nên mới dc  giao nhiệm vụ đi đẩy cổng :)))), mấy nàng tỉu  thư kia có mà ra ẹo :v 

Thôi,  coi như là nghỉ ngơi thư giãn đi,  ngồi gác chân tự sự cũng thú vị. :)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

À ơi cuộc sống này hay thật,  có những thứ tự động nó phô bày ra cho mình xem,  mà nó phô thì mình phải xem,  k mất tiền thì việc gì bỏ, và cũng có nhiều người hay thật dạng nào cũng chơi (à mình cũng nằm trong số "dạng nào cũng chơi" của họ:))) , chơi và k ảnh hưởng đến lợi ích thì dại gì mà k chơi nhỉ.  

Gác tay lên trán và phân loại đi,  vật hợp theo loài người phân theo loại,  cái gì k hợp thì nên gạc qua đi, người càng dày dạn kinh nghiệm thì  sạn trong đầu càng to và cứng mình với họ chỉ là hạt cát,  ngắt cái rớt nụ.

Chẳng biết chục năm nữa cục sạn của mình cỡ nào nhỉ hihi,  nói gì nói khôn ngoan như thế nào đi chăng nữa giữ được chữ Tâm là tốt nhất.

Không có tài vẫn dùng được nhưng không có tâm thì không dùng được. 

Ngẫm lại trong cõi ta bà ha này,  yêu thương  vẫn còn bao bọc .

 

 

 

 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Có những nỗi nhớ thật dày và có những nỗi đau cũng dày không kém, kỷ niệm bao giờ cũng đẹp cũng xót xa cũng làm cho ta chìm đắm,  nằm một mình trong đêm tối cảm thấy sao quá nhỏ nhoi,  chỗ dựa của mình không vững chắc như mình mong muốn,  mình cũng không thể nào trông mong hơn, hoàn cảnh khiến  cô ấy yếu đuối, bất lực, không ai ở hoài cái tuổi 20 để mà làm những điều mình thích,  không còn bất cần, cuộc sống bắt buộc chúng ta phải có trách nhiệm  và thật sự rất khó để hoàn thành tốt tất cả các trách nhiệm ấy. Vì hiểu như vậy nên mình chỉ có thể giữ lại trong lòng,  tự an ủi bản thân, trấn an rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. 

Được chỉnh sửa bởi Kidhamham
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Bất chợt hồi tưởng lại những gì đã qua, có những niềm vui, cũng có lắm nỗi buồn, nhớ lại những người đã gặp, có người để lại ấn tượng sâu sắc, có người như nước chảy mây trôi trên trời, có người đọng lại trong ta hương vị mơn man như loài hoa thơm ngát, cũng có người ra đi để lại vết thương đắng ngắt trong lòng. Tất cả như những phương trình hóa học đã được cân bằng, mọi thứ đều cân bằng theo một quy luật nhất định của nó, cho dù tốt hay không đó cũng là  trãi nghiệm mà ta nên cảm kích. 

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Muốn buông bỏ hết tất cả để làm những gì mình thích,  đến khi đã đủ quyết tâm thì lại có sự tình làm ý chí lung lay xao động.  Lại phải cố gắng ép mình thêm một thời gian nữa, ai cũng bảo rằng kết quả dù được dù không thì quá trình quan trọng nhất là thái độ,  thái độ mình vốn dĩ rất tốt,  mình đối với trách nhiệm mình đảm trách nó vượt qua hẳn những gì mà họ có thể cho.  

Mọi thứ đều nằm trong tầm tay chỉ là nó có xứng đáng để mình dốc lòng làm hay kg thôi.  Thời gian đã quá lâu,  thấu hiểu cũng quá rõ ràng rồi,  chớ trách vì sao ngta kg cố gắng cho mình nữa mà hãy tự hỏi bản thân đã đối xử vs ngta ra sao.  

Hôm nay lười. 

Mấy ngày tới cũng lười. 

Đi chơi thôi. 

Du lịch nhé. 

Lên cho mình một chuyến nghỉ ngơi xốc lại tinh thần nào. 

 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kidhamham    127

Chênh vênh. 

Nghiêng ngả. 

Làm sao để bắt con tim ta thôi yếu đuối,  sống là để cho đi đâu chỉ nhận riêng mình. Người ta đôi khi cũng buồn cười lắm,  họ luôn miệng nói hãy cứ là chính mình, nhưng khi tôi là chính tôi thì họ lại không chịu,  họ lại muốn tôi theo ý muốn của họ, có khi họ chẳng hiểu dc  rằng họ muốn gì. 

Cảm thấy buồn,  có cái gì đó nhoi nhói nơi tim. 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×