Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Recommended Posts

banhtrang    1.331
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Hôm nay em lại khó ngủ, em mệt rũ rượi te tua nhưng ngủ không được! Cảm giác mình mệt muốn xỉu mà xỉu không được thiệt ức chế! Mà cứ hễ khó ngủ là em nghĩ linh tinh chuyện trên trời dưới đất chị ạ! Rồi mấy chuyện đó cứ xuất hiện làm em thấy mình cần viết ra cho bớt nghĩ là sẽ ngủ thôi! (Lý thuyết là vậy)

Em đọc xong cuốn sách chị tặng rồi, cuốn “Đi tìm lẽ sống”, một cuốn sách tốn não mà vừa đọc em vừa phải dùng chút não ít ỏi của mình để ngẫm! Có nhiều cuốn sách em đọc 1 lần chả hiểu gì, phải đọc nhiều lần để thấm hơn, mai em lật lại trang 1 vậy! Đọc để biết yêu thương hiện tại, thấy rõ lý do của mình để mà cố gắng! Từ năm ngoái, chẳng hiểu cơ duyên nào mà em đọc kha khá những cuốn sách/ tự truyện của những người bị ung thư, và rồi độp một cái, chữ K rớt vào em! Nhưng em chả nhớ gì trong sách hết, mỗi người mỗi trải nghiệm khác nhau, chả ai có công thức nào! Em chỉ biết nhìn về phía trước và cố gắng thôi! 

Bữa em đọc trên kenh14 có bài “Tốt nghiệp 10 năm ra trường etc”, em nhìn lại mình, em tốt nghiệp cũng hơn 10 năm rồi, chả có gì hết, một công việc làm mải miết hơn mười năm, nhà không có, chỉ có đứa con du côn làm tài sản lận lưng! Nhưng chị biết không, dù em làm cái nghề này hơn chục năm rồi em vẫn còn mê nó, kiểu như nó vận vô người mình riết rồi mình mê nó luôn! Nên vì vậy em rất giận khi nghe câu chuyện này: Ở công ty nọ, có bạn A mới vào công ty vài tháng, bạn A bị tật nói mà người nghe phải kiên nhẫn và dịch một chút mới ra, và bạn A không thể nói lâu và dài được vì nó sẽ làm mệt bạn. A là một bạn rất dễ thương, rất nhiệt tình hỗ trợ đồng nghiệp, chuyên môn ổn. Đến kỳ làm Quyết toán thuế Thu nhập cá nhân, công ty mới làm giúp bạn A thì bàng hoàng phát hiện ra công ty trước của bạn A đã ăn chặn của bạn A 7tr tiền thuế trong vài tháng bạn làm ở đó! Công ty hiện tại bèn tìm cách lấy lại số tiền cho bạn A, gọi điện qua công ty cũ để giải quyết lằng nhằng xơ mướp mà giờ em chưa biết được chưa nữa! Nhưng nghe câu chuyện này em chỉ muốn qua quánh bạn nào làm HR bên công ty cũ của A, lương tâm một con người làm Nhân sự ở đâu khi ăn chặn tiền của nhân viên - một nhân viên không thể cãi lại mình vì người ta có tật?!? Tại sao họ có thể làm như vậy với nhau?!? Nếu em là người làm nhân sự công ty đó, cho dù sếp có muốn ăn chặn thì em cũng không làm, nghỉ! Làm nghề human resource mà cư xử không như human vậy?!? Quá sức!!! Vì vậy, em nghĩ dù làm nghề gì cũng cần đặt cái tâm của mình vô, và yêu công việc của mình thì mới được! Và em vẫn cố gắng giữ cho cái tâm của mình nằm trong công việc mỗi ngày để không có ai tới đấm vô mặt em như em muốn đi đấm người HR kia! 

Em muốn quay quay quay ngược thời gian lại, không cần nhiều, chỉ cần quay lại lúc sinh nhật em để em lại được nằm trên cái giường đó, chỉa chân ra ban công đọc sách và chị gối đầu lên bụng em! Mình bên nhau im lặng vậy thôi, không cần nói gì nhưng là sự im lặng đầy thoải mái! Chị nhớ phim Friends không, tự nhiên em nhớ đoạn Monica thời còn yêu Richard, Monica có hỏi Richard đại loại là “Em có trong dự định tương lai của anh không?!?”, Richard trả lời “Không, em không ở trong dự định tương lai của anh! Em là tương lai của anh” (em nhớ đại khái vậy thôi ah) Với em cũng vậy, em không thể nghĩ về tương lai khi không có chị và tụi nhỏ, tương lai của em dễ lắm, bịnh ổn định, sống vui với chị và tụi nhỏ! Hơn 10 năm ra trường, em chả có gì ngoài công việc mình làm mãi làm hoài, nhưng “tài sản” lớn nhất em có là chị và đám nhỏ! Vậy là đủ hạnh phúc rồi chị hơ! 

 

- - - 

- Hôm nay em giặt đồ hả?

- Yes! 

- Giặt nhớ đồ xxx yyy zzz bỏ ra nha! Mấy cái đó giặt tay á, em bỏ vô giặt máy là chết với chị!

- Em biết rồi!

- Nhớ đó! Tui đi về mà thấy giặt máy tui đánh cho lại kêu xui!!! 

- 🙄

 

- Nhà mình xếp hạng là Mèo, Chó, Chị, Em!

- Tại sao em là tầng lớp cùng đinh của cái gia đình này?!?

- Muốn gì nữa, em không phải cùng đinh vì em còn kiếm ra tiền, em là tầng lớp đáy!!!

- Vậy chị?

- Trung lưu, nhiệm vụ của chị là xài tiền em kiếm ra! Trung lưu là không cần kiếm nhiều tiền làm gì, có đáy làm rồi!!!

- 🙄

- - - 

Bác sĩ ơi, cho em về, em về làm tiếp kiếp Thê nô của mình thôi! Em ngán bệnh viện oy :( 

Nhớ chị! ❤️

 

AF1AAE5B-05A8-452E-BA8C-7B7BBFB9A248.jpeg

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 8
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Bữa nọ chị bao em đi ăn ngon mặc đẹp, trong bữa ăn chị hỏi em:

- Hôm nay ở nhà em làm gì? 

- Em chơi game

- Lại game?!?!? Mụ mị hết đầu óc chưa?

- Vầng, và càng chơi em nhận ra mình già rồi chị ạ! 

- Tay bấm không kịp nút hả? Slow hand hả?

- Hem phải, một phần thôi; em nhận ra em già rồi mà có quá nhiều game hay để chơi, trong khi thời trẻ em không lo chơi mà dành cho việc học hành và kiếm tiền, giờ già rồi chơi đâu có kịp! Tay ngày lại càng chậm!

- Ặc, kiếm tiền thì xác nhận có chứ chuyện học hành của em thì no hope

- Xời, sao chị biết!

- Nói cho em biết em tốt nghiệp được là may rồi!

- Đừng có vại! Mà thôi, hôm nay em chơi game cả ngày và em đã quyết định rồi!

- Gì?

- Em sẽ dành nhiều thời gian chơi game hơn nữa, chứ già rồi mà hoang phí mấy năm tuổi trẻ không chơi game rồi, không thể sống một lối sống sai lầm vậy nữa!!! 

- Mẹ ơi! 

- Em còn cần mua game XXX nè, YYY nè, ABC nè.. mà hết tiền rồi mới đau! Đành phải đợi khi nào có tiền vại!! 

- Haizzzzzzzzzzzzzzzzzz, thôi mua đi, chị đưa tiền cho!

- 😘😘 

Ngày xưa tóc em làm đủ kiểu, giờ em chỉ có cắt ngắn tủn cho gọn (nhìn nó rụng cho đỡ thương), những lúc mới cắt tóc xong em giống cái thằng dữ lắm! Bữa chị em đi ra ngoài, chị đưa em cái áo sơ mi:

- Áo em thích nè, mặc đi!

- Chời, mặc sơ mi nữa thì đẹp trai dữ lắm!

- Đẹp trai có gì sai?

- Oè sai đâu, ai nói gì em đâu có quan tâm, họ có ở trong shoes của em đâu mà biết! 

- Vại mặc vô đi! Cho đẹp trai! “gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp” rõ chửa?!?

- 😗

Bởi em thương chị vì chỉ có chị mới thương nổi cái sự dở người của em thôi ah! Nên những lúc mệt mỏi, đau đớn vật vã em nghĩ rằng với cái sự dở người như mình chị còn thương, thì mắc mớ gì mà mình không cố gắng để tiếp tục bước nốt quãng đường dở người còn lại với chị và nuôi dạy đàn con nên mèo! 

Tự nhiên em tưởng tượng một ngày nào đó chị hỏi em như Monica hỏi Richard:

- Đần ơi, tương lai của em có chị không?

Em sẽ chớp mắt, nhìn sâu vô mắt chị và trả lời hết sức dịu dàng:

- No, sweetie! You are my future!

Rồi cùng lúc đó, kim tuyến rớt xuống lả tả trên đầu chị em, đèn chớp xanh đỏ liên tục, giọng hát Quế Trân hay Lệ Thủy vang lên khắp căn nhà, chị nhìn em, em nhìn chị thẹn thùng! (thì phải vậy mới hợp cái hình ảnh em miêu tả ở trên)

Nhưng không!!! Không! Chuyện đó không bao giờ xảy ra trong cái căn nhà đầy tiếng mèo kêu chó sủa xen lẫn tiếng chửi mèo mắng chó này! Cuộc sống nghiệt ngã quá, không có chỗ cho ngôn tình bách hợp!! Nhà mình em làm cải lương chi bảo đã đủ rồi, không thể hơn nữa!!!

Để tiết kiệm cho chị và tiền trang hoàng nhà cửa khi chị hỏi, em xin phép trả lời câu hỏi (mà chị sẽ không bao giờ hỏi): You are my future, chị ạ! 

Xứ lạ, ngày 9 tháng 8 năm 2018. 8 tháng, 3 ngày sống và chiến đấu chung với ung thư. 

Em viết những dòng này trong cơn đau vật vã, mong chờ BS từng phút từng giây cho em viên thuốc giảm đau! Đau vậy, ở một mình vậy, mệt vậy mà em không có khóc đâu nha chị - nên chị lo chuẩn bị cưng chiều em khi em về đi, đơn giản vì em giỏi quá mà, hớ hớ! Những lúc đau như vầy, động lực để em cố gắng là những câu chuyện nhỏ về chị, những đứa con của tụi mình! Cứ nghĩ về chuyện đó, em lại tự cười, cười hoài sẽ quên đau thôi :) 

  • Like 7
  • Thanks 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Sau một thời gian dài coi Netflix thì mình nhận ra một chân lý như sau:

- Phim rất cần có nội dung hay, 16+ càng ổn.

- Phim luôn rất cần có trai xinh gái đẹp đóng, không thì làm gì có hứng mà coi. Tuyệt đối đẹp nhưng đừng có ngu, vì coi phim ngu ức chế khủng khiếp! Điều này quay lại điều số 1, kịch bản rất quan trọng.

- Có lesbianing together nữa thì hoàn hảo. 

 

  • Like 1
  • Haha 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331
1 hour ago, pramy said:

Đọc topic của bạn thấy bạn kiên cường lắm. Chúc bạn thật nhiều sức khoẽ và hạnh phúc nhe

Cảm ơn bạn nhiều!

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Bữa trước khi em đi nhập viện, tối chị lấy vali ra soạn đồ cho em, mở tủ lựa từng cái áo cái quần (kể cái quần chip noel nữa) xếp vô, em và mèo mập ngồi coi chị làm thôi! Xong chị đóng vali lại, xách thử coi nặng không coi em có sức xách đi không, từ khi em bị bệnh chị là người khuân vác hết những thứ nặng nhọc trong nhà, đi đâu với chị em chỉ cần đeo cái balo nhẹ, hành lý chị khuân hết. Tối đi ngủ chị nằm lên tay em, em ôm chị lại, nghe mùi tóc chị rồi mình ngủ (thiệt ra là chị ngủ còn em nằm ngó trời ngó đất ngó mây ngó mèo). Sáng ra em còn đang ngủ mê mệt, chị thì phải đi sớm, chị lên giường ôm em lại, nói vài chục câu dặn dò (mà em đâu nhớ câu nào vì câu nào em cũng gật gù ậm ừ - do em đang ngủ mà), cái duy nhất mà em nhớ sáng đó là chị hôn em rồi chị rời nhà! Chị về thì em đã đi, chỉ còn lại bức thư em viết để cho chị trên bàn, em cũng có chuyện muốn dặn dò chớ bộ! 

Giờ em nhớ chị, nhớ nụ hôn sáng hôm đó quá trời rồi, em phải trốn BV về nhà thôi chị ơi! 

May mà có chị, đời còn dễ thương!

  • Like 7
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Em về, mệt nhoài, lên xe ngồi rũ rượi chị vừa đưa về vừa nói linh tinh mà em đâu có nghe mấy. Về nhà em lên giường nằm khi quăng lại một câu “em kiệt quệ rồi”, chị lấy nước em uống rồi ra unpack vali cho em, đồ sạch đồ dơ, thuốc, hồ sơ bệnh án... chị mang cất gọn gàng. Em chìm vô giấc ngủ tự lúc nào, tay vẫn choàng qua ôm hông chị... giấc ngủ nhẹ nhàng nhất trong khoảng 10 ngày vừa qua. Sáng tỉnh giấc, chị vẫn nằm gọn trong tay em, em đưa tay xoa lưng chị mà ngỡ như trong mơ! Rồi chị đứng dậy bỏ vô nhà vệ sinh, em mắt nhắm mắt mở vô theo, nhìn nhau qua tấm gương và cây bàn chải, em ôm chị lại, chị ngã đầu lên vai em, mình cứ đứng  ôm nhau vậy thôi chả ai nói điều gì! Có nhiều lúc từ ngữ trở nên bất lực trước cảm xúc... Chị là liều thuốc tốt nhất cho em! 

Em thương chị! Cảm ơn chị nhiều!

  • Like 10
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Em, chị và cuộc chiến của chúng ta 

Với người bệnh ung thư, có hai điều mà họ không bao giờ muốn nghe, đó là “ung thư tái phát” và “di căn”, nghe là thấy rùng hết cả mình tay chân rụng bủn rủn rồi! Em may vì chưa phải nghe một trong hai điều đó, nhưng không may khi kết quả của em là “có dấu hiệu di căn”, nghe đớn đau cả kiếp người chị hen! ☺️ Biết làm sao bây giờ, em biết làm sao bây giờ chị ơi?!? Giờ em chỉ có thể tiếp tục đi tới thôi, chứ biết làm thế nào bây giờ! 🙄

Lúc em đọc kết quả và nói chuyện với bác sĩ, chị không ở bên em, nhưng em nghe sao lòng mình không dậy sóng như tháng 12 năm ngoái, chắc là vì em dày kinh nghiệm chinh chiến trận mạc rồi! Như em có nói, nó thích đi đâu nó đi đi, em sẽ tìm tận nhà, diệt tận ổ cho nó biết tay, đừng tưởng em đẹp rồi bắt nạt em! 

Ngày xưa em có cái tật hay nói “Mém chết” như bữa em trượt té, em nói “mém nữa chết vì té” hoặc “may quá không chết vì cộp đầu vào tường”, giờ chị cấm em nói từ “chết”, khi nào lỡ miệng chị sẽ liếc lườm em rồi càu nhàu “thôi ngay! Không nói từ đó nữa, cái tật nói hoài không bỏ”, em biết, chị sợ em nói nhiều quá nó “vận” vào người em - theo đúng quy luật hấp dẫn. Em sẽ ráng tập bỏ dần, chỉ sống vui vẻ hớn hở như được tô phở mà thôi chị nha! 

Em không còn nghĩ về nó nữa, mỗi ngày của em thức dậy cùng chị với một niềm vui, là lấy kem đánh răng cho chị sẵn, là cùng chị đi làm, là 30’ tập yoga buổi sáng, là làm một chút, chơi game nhiều chút, nghe nhạc, coi film, đi chơi với chị, tới lớp yoga, ôm mèo ôm chó ôm chị ngủ! Em đã nghĩ rất nghiêm túc (đó thấy chưa chị, em cũng có lúc nghiêm túc chớ bộ 🤪), là cuộc đời của em, em sẽ là người quyết định nó như thế nào và khi nào nó dừng lại, chứ không phải đứa điên tên ung thư nào hết! Và em sẽ làm vậy, em làm chủ cảm xúc tiêu cực của em, em làm chủ sức mạnh tinh thần của em, em làm chủ cuộc đời của em và em sẽ chiến thắng! 

(Nhưng mà chị ơi, Hàn Quốc và San Francisco nha chị 😊)

Em xin lỗi chị, em xin lỗi vì có những lúc em mệt mỏi em lại chùn lòng yếu đuối, em xin lỗi có những lúc em cáu giận với chị, em xin lỗi có những lúc em chọc chị tức, em xin lỗi có những lúc em bỏ bữa ăn... tất cả là tại em, chẳng có bệnh tật nào làm em như vậy, tại em sai thôi! Em sẽ sửa, em xin lỗi chị! 

Sắp Trung thu rồi chị ơi, một năm trôi qua nhanh quá, em muốn được rước đèn với chị thêm nhiều và nhiều năm nữa! Em muốn được chăm sóc đàn mèo chục con khi tụi nó già đi và suốt ngày kêu meo meo! Em muốn được mua cho chị cái quần chip (dành cho người lớn tuổi) noel vào mùa hè (cho rẻ)! Em muốn được đưa chị đi làm răng giả! Em muốn được mua thuốc nhuộm tóc đen cho chị khi tóc mình bạc đi! Em muốn được ngủ dậy yên bình bên hiên nhà với bà cụ chị móm mém, uống trà ăn bánh chị làm! Em muốn được nắm bàn tay nhăn nheo của chị đi đến cuối con đường này... chị ạ! Và em sẽ làm được!! Em sẽ làm được! Em sẽ chiến thắng, chị lại đợi em một tẹo nha! 

Em thương chị! 

#iwillwin 

#wewillwin

#us 

 

 

 

C3292149-5D99-4A19-A54A-56DF0EA3D754.jpeg

  • Like 10
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    381

💐🌻🌻

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Chuyện 18592 năm trước.

Chị đi làm, em ở nhà nằm mải nằm miết, coi người ta dọn nhà xong nấu ăn chờ chị về, chị về ngồi vô bàn ăn, gật gù:

- Đi làm về nhà cửa sạch sẽ, đồ ăn nấu sẵn vầy được! 

- (Thỏ thẻ giơ tay) Em vẫn còn phải đi kiếm tiền!🙋🏽‍♀️

- Cứ đi đi!

- Kiếm tiền sao nấu ăn được như vầy chị!?! 🤷🏾‍♀️

- Người lo được chu toàn 2 việc mới là người giỏi giang!💁🏽‍♀️

- Em không cần giỏi giang, trung bình yếu là đủ zồi!🤦🏽‍♀️

- Nhưng tôi cần!

- Thế mời cô đi tìm! 🙇🏽‍♀️

- Đâu có ai ngu như em đâu! Chịu vại! 

- 🙄

 

Cứ vậy mà mình đi hết chặng đường đời chông gai bão tố này chị nha! ❤️

Một đêm Thứ 6 bình yên, nằm gác chị tay ôm con chó đang ngáy như hêu, nghe nhạc hoà tấu. 31.08.2018. Vài ngày trước khi đi viện :) 

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 4
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Đêm khuya rồi còn mình nằm chóc ngóc đây, chị đã ngủ say thiệt say bên cạnh chó mèo heo gà vịt, chỉ còn mình và con mèo mập đang leng keng lọc cọc ngoài bếp! 

Hôm nay đi về, chị bỗng quay qua vuốt vai mình, vuốt nhè nhẹ xong chị nói “Đợt này kẹt tiền quá không chị đi với em” nghe mà muốn rớt nước mắt “Thôi không sao, em đi 1 mình được, em lo được mà chị!”, chị chặc chặc lưỡi vuốt vuốt mình “Ráng lên nha!”. Từ đầu tới giờ, chị lúc nào cũng ở bên mình, cứ lúc nào mình nói “Em mệt” là chị sẽ lùa mình đi nghỉ, một ngày chị hỏi vài chục lần câu “Mệt không?”, tối nào chị cũng lăn mình ra massage, càng massage càng đau, đau rệu rã, nước mắt mình chảy xuống tong tong, chắc hẳn nhìn cảnh đó đau lòng lắm (nếu mình nhìn chị vậy mình không tưởng tượng ra mình sẽ xót xa như thế nào), xong là mình gục vô vai chị, chị ôm mình lại vỗ vỗ lưng! Ban ngày mình nén đau (nhờ thuốc) cười hớn hở, cứ tới đêm bị đè ra massage là bao nhiêu nước mắt tuôn ra - đau quá chảy nước mắt chứ mình chả thèm khóc nữa rồi! Mỗi tháng, có khi mỗi tuần mình sẽ thỏ thẻ “Em thèm đi chơi”, chị sẽ suy suy nghĩ nghĩ coi cho mình đi đâu cho đỡ... tốn kém dù chị luôn quăng lại một câu “Đi miết! Mới đi về!”, còn sức còn đi thôi, lỡ mai mốt nằm bẹp đó thì đi qua tivi chứ biết sao chị ơi! Nhờ chị chăm sóc, lo lắng, bắt nạt mà mình mới vượt qua được chừng đó ngày dài như vô tận! Bởi nên chị có bắt nạt mình vậy chứ bắt nạt hơn nữa, mình vẫn nguyện đâm đầu vô cho chị bắt nạt! Mỗi ngày ở bên chị, ít nhất có một lần mình với chị cười rũ rượi, chị cho mình năng lượng tích cực, tình yêu cuộc sống, cách vắt một ly nước chanh với quả chanh chua lét của cuộc đời... nên nhất định, nhất định mình sẽ bu lấy chị! (nghe thiệt kinh quàng 😖)

Bữa hai chị em chất nhau lên xe, chạy một lèo lên Đà Lạt nghe cái lạnh buốt của da thịt rồi chạy một lèo về, mình có chụp một cơ số hình định làm album “Vietnam on the road”, ghi lại những con đường mình và chị đã đi ngang qua theo dạng roadtrip - mình còn muốn đi xuyên Việt kia nhưng chị chưa chịu - mà không biết đường post hình qua google photo nên để đó mãi luôn! Hai chị em mình thỉnh thoảng lại chất nhau lên xe chạy thẳng một mạch đi mà giờ mình mới bắt đầu ghi lại - do giờ mới nghĩ ra! Chỉ ước mình không có bệnh, chắc đi còn dã man hơn rất nhiều! :) Còn làm bạn đồng hành của nhau dài dài, chị hen! 

Cơn mưa như trút nước qua cửa sổ - Cầu sông La Ngà

706806BA-C2BA-439F-B35D-5451964DCF34.jpeg

  • Like 5
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Ba câu chuyện ở sân bay cùng một ngày.

Chuyện 1

Ngày mưa, mình ngồi trong quán nước nhìn ra ga quốc nội, rơi vào mắt mình là hai mẹ con cô kia, cả hai đều là bà mẹ quê (qua cách ăn mặc mình đoán vậy). Bác già thấp người, nắm tay cô trẻ hơn đi gương mặt đầy vui sướng, ra khỏi khu có mái che mưa bắt đầu rơi lất phất, cả hai chỉ có 1 túi nhẹ nhỏ và 1 cái mũ phớt trên đầu cô con, cô con gỡ mũ qua trùm lên đầu mẹ, hai mẹ con đi được khoảng 3m, người mẹ gỡ mũ ra, nhón gót để lên lại đầu người con, người con quàng mũ lại, tay khoác vai người mẹ sát vai mình, lấy tay ấp vào đầu mẹ, dùng tay che trán mẹ, đầu mẹ cho mưa không tạt. Cả hai vẫn bước đi như vậy, bước chân như nhảy múa, cười vui sướng! Khoảnh khắc nào không biết nhưng mình tin lúc đó, dưới cơn mưa lắc rắc đó, hai mẹ con cô ấy đang rất hạnh phúc! 

Mọi người Mẹ trên thế gian này có thể khác nhau về ngoại hình, tính cách, xuất thân nhưng đều giống nhau ở tấm lòng. Với người mẹ, con của mình luôn là nhất trên đời, mình tin vậy!

Chuyện 2

Mình di chuyển qua ga quốc tế sau khi ôm ấp chị tạm biệt, ở ga quốc tế là một rừng người, chưa tới nơi mình đã nghe tiếng hú hét inh ỏi (thiệt lần đầu chứng kiến), tò mò mình đứng lại ngó thì một rừng người tràn tới, máy chụp hình điện thoại, những gương mặt hồ hởi sung sướng la hét inh ỏi (thiệt là như đi coi đá banh ngoài sân vận động), mình không phải là người duy nhất tò mò đứng coi, hoá ra một thần tượng Hàn Quốc hạ cánh, và các em nhỏ đó là fan ra đón, làm rần rần một góc trời! Thần tượng ấy di chuyển là mấy em như 1 đoàn tàu di chuyển theo, vừa đi vừa la hét, mình đứng coi trong ngỡ ngàng lạ lẫm!

Với mình, tuổi trẻ rồi cũng sẽ qua, cũng sẽ đến lúc vào đời bị đời quăng quật, thôi thì hãy cứ hết mình cho thời thanh xuân đáng nhớ, hết mình cho đam mê sẽ không bao giờ sai nếu điều đó lương thiện, và đừng vì đam mê của mình mà làm khổ người thân hay người xung quanh (như đòi tiền ba mẹ cực khổ 1 nắng 2 sương làm ra để mua cái xe xịn hơn khả năng chi trả chẳng hạn)

Chuyện 3

Lên máy bay, mình thiệt trúng số khi được ngồi cạnh 2 mẹ con trẻ tuổi, thằng bé chắc 5 tuổi hoặc nhỏ hơn, lúc chờ ở sảnh mình đã kinh hãi cảnh em ấy vừa chạy vừa hét vừa ném chai nước mà không hề được người mẹ nhắc nhở! Chuyến bay bao lâu thì thằng bé phá bấy lâu, đạp lên ghế trước, mở đèn đọc sách của mình khi mình đang thiu thiu, đạp vào quần mình, chân mình n lần, bấm gọi tiếp viên... và n lần mình nói với mẹ nó “Chị có thể quản lý con chị để bé không làm phiền người xung quanh không?” và n-1 lần cô ấy làm ngơ (quay mặt đi chỗ khác, thằng bé cũng quay mặt đi chỗ khác), những lời nhắc chỉ là “đừng phá nữa”. Cho đến khi mình gọi tiếp viên đề nghị đổi chỗ hoặc phải làm việc với mẹ con cô ấy thì cô ấy mới quyết định lắng nghe lời than phiền của mình và chuyển chỗ vô ngồi giữa! Mình rất là không đồng ý cái câu “Trẻ con biết gì”, đúng, trẻ con không biết nhưng người lớn biết, và nhiệm vụ của người lớn là chỉ dạy con cháu nhà mình đừng để ra nơi công cộng nói chuyện to tiếng, la hét inh ỏi, đạp người này phá người kia etc... con mình đẻ ra mình chịu đựng sự hư của nó nhưng thiên hạ không mắc gì phải chịu đựng con mình! Con nít hư là do không được uốn nắn, vậy thôi ah!  

Hết chuyện nhảm trong ngày!

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Em, chị và cuộc chiến của chúng ta

Với người bệnh ung thư, có hai điều mà họ không bao giờ muốn nghe, đó là “ung thư tái phát” và “di căn” (mới đó em đã phải nhắc lại câu này rồi, trời ơi). Em đã nghe 1 tin rồi, giờ chỉ còn 1 tin nữa em nghĩ là chưa phải nghe sớm vậy, thì em lại được BS thỏ thẻ, giọng nhẹ nhàng nhưng sét quánh ngang tai "Khả năng ung thư đã tái phát", sau đó là một đống hẹn để coi thằng khốn đó nó ở đâu, làm gì trong cơ thể em. Một lần nữa, tay chân em lại rụng lộp độp xuống sàn - em có đứng dậy lượm nổi đâu chị, quá choáng váng, mông lung như 1 trò đùa thế này thì em làm sao chị ơi!?!?

Em biết cuộc chiến của chúng ta khó, khó khăn dữ lắm, nó không như em chơi game, mất mạng này, em sẽ được mạng khác và luôn không phải chơi lại từ đầu, nhưng em vẫn đánh giá quá thấp sự khó khăn của nó. Em nhắn chị "Em failed rồi, em sai rồi chị ơi, em lơ là quá", chị an ủi "Không sao, sai mình làm lại, nha!" Em còn bao nhiêu lần làm lại nữa đây, em cũng không biết nữa...

Trên chuyến bay về nhà, cầm xấp giấy BS, lịch hẹn trên tay, nhắm mắt lại, nước mắt em trào ra. Nước mắt lặng lẽ chảy xuống, ướt gương mặt em, ướt đôi tay đưa lên chặn lại. Em khóc, em khóc như cái đêm chị nói chị không muốn ở lại một mình. Cứ nhắm mắt lại em thấy chị cười, chị nói, chị nhìn em, chị liếc em, chị bắt nạt em... không hiểu sao hình ảnh đó rõ ràng lắm.. em sợ không thấy được nụ cười đó, ánh mắt đó, sự dịu dàng đó... em sợ em để lại chị một mình trên thế gian này khi mình còn quá trẻ... và em khóc, nước mắt em không ngừng rơi, em khóc trong lặng lẽ, tai đeo tai nghe nhạc, không tiếng ồn nào lọt vô được trong em (tại chị mua tai nghe xịn quá đó), em chỉ ở đó với thế giới của mình, với căn bệnh của mình, và sự sợ hãi của mình... một cô gái nhỏ xíu (nói vậy cho trẻ chị ạ), ngồi đó, lạc lõng giữa chuyến bay đông người, nước mắt không ngừng rơi... hình ảnh đó quá sức pathetic, nhưng em cứ vậy mà khóc cho đến khi máy bay dừng hẳn, em vô nhà vệ sinh phủ nước lên mặt mình, nhìn mình trong gương, em chỉ thấy một người con gái bạc nhược, yếu đuối dễ bị đánh bại...

Gặp chị, em rúc vào lòng chị, chị ôm em lại, không nói với em điều gì, mãi sau chị mới nói em "hết hôm nay thôi nha! Tinh thần mình phải vững, suy sụp là mình thua 50% rồi! Hết hôm nay thôi nha!" Em biết tiếp nhận tin đó với chị cũng khó khăn lắm, nhưng chị vẫn đứng vững để em dựa vào, để nắm tay em dẫn em đứng dậy.

Em đau khủng khiếp, đau méo cả mặt (theo đúng nghĩa đen - giờ mặt em hết chữ điền rồi chị ơi), chị kiên nhẫn nhưng cũng kiên quyết massage cho em dù em đau đến nghẹn thở.. Đêm đó em ngồi xếp bằng niệm Chú Đại Bi thì cơn đau trong xương kéo đến, em gần như té vật ra, chị đang yoga bỏ lỡ chạy ra ôm em lại, bóp tay bóp chân cho em, em vừa niệm Phật vừa chảy nước mắt vì đau, nhưng có chị, em kiên trì và mạnh mẽ hơn, vẫn cố và cố gắng.

Sai thì làm lại, té ngã thì đứng lên, lau nước mắt, đi tiếp. Chặng đường em muốn đi còn xa lắm, em sẽ không dừng lại, em sẽ không cho phép mình dừng lại, em còn quá trẻ, quá nhiều việc cần phải làm, em phải đứng lên đi thôi! Chị bạn tặng em cái case điện thoại có in câu "It came. We fought. I won", em chưa thắng lợi hoài toàn nhưng mỗi ngày đã là chiến thắng dù nhỏ, cũng là chiến thắng. Chị ấy còn tặng thêm 1 case nữa hình một đôi giày bước đi, chị nói em "Keep going nha!" và chắc chắn em sẽ bước tiếp, bước hoài bước mãi. Em sẽ thành con lật đật, lật tới lật lui em sẽ không ngã xuống, em sẽ lại đứng dậy, đứng để nắm tay chị đi tiếp chặng đường đời này.

Em cứ hẹn chị chờ em hoài, nhưng thiệt ra em biết chị đâu có chờ em cuối con đường kia, mà chị đang ở đây, bên em, trên con đường mịt mù đầy chông gai này, chị dẫn em qua từng đoạn nhỏ, để em có được ngày hôm nay. Cảm ơn chị nhiều!

May mà có chị, đời còn dễ thương!

HCM, 9 tháng 1 ngày sống và chiến đấu với ung thư.

Kỷ niệm một ngày vô quán nước, em phục vụ nói "Chào cô, cô order gì?" - trái tim vỡ tan. :sad:

 

  • Like 7

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Anitija    182

Keep going with your brave heart!

Mong điều tốt lành sẽ luôn ở bên em.

  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Suuhappy    540

Mình đã và đang ngưỡng mộ tinh thần của banhtrang.

Đừng từ bỏ banhtrang nhé! 

  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

A Di Đà Phật

Bệnh khổ là một trong tám khổ khi được sanh ra ở cõi Ta Bà mà con người không thể tránh khỏi. Bệnh bao gồm: bệnh sinh lý, bệnh do oan gia trái chủ và bệnh nghiệp. Đọc nội dung trong bài viết của bạn, mình thấy bạn tin tưởng để niệm chú Đại Bi, niệm Phật nên mình mạnh dạn chia sẻ hiểu biết của mình về cách hành theo Phật Pháp để hóa giải bệnh nghiệp, bệnh do oan gia trái chủ gây ra. Tùy theo nhân duyên của bạn với Phật Pháp cạn hay sâu dày mà tin tưởng và hành theo vậy.

Bên cạnh việc điều trị bệnh theo pháp đồ điều trị bác sĩ đưa ra, bạn dùng tâm chân thành để làm thêm các việc sau:

- Bố thí vô úy: thường xuyên phóng sanh, hồi hướng công đức cho tất cả oan gia, trái chủ.

- Lạy Phật (có bàn thờ Phật thì lạy trước bàn thờ, chưa có bàn thờ Phật thì quay mặt về hướng Tây để lạy), niệm danh hiệu Phật A Di Đà, dùng công đức có được hồi hướng cho tất cả oan gia trái chủ. Bạn đọc thêm link này để hiểu rõ thêm: http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2011/07/cach-giai-tru-oan-thu-cua-oan-gia-trai-chu/

P/s: mặc dù lo lắng về việc phan duyên gây phản cảm cho người chưa hiểu về Phật Pháp, nhưng mình đã đọc, đã biết mà ko chia sẻ thật không làm được, thôi thì nếu có lỡ phan duyên thì mình xin nhận, mong bạn bỏ qua giúp mình.

Công đức niệm Phật, lạy Phật bất khả tư nghì: Niệm Phật một câu, phước sanh vô lượng; Lạy Phật một lạy, tội diệt hà sa.

Dùng tâm chân thành để niệm Phật và lạy Phật.

A Di Đà Phật.

Cầu mong bạn vượt qua được căn bệnh quái ác.

  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331
On 9/10/2018 at 3:59 PM, Someoneelse said:

P/s: mặc dù lo lắng về việc phan duyên gây phản cảm cho người chưa hiểu về Phật Pháp, nhưng mình đã đọc, đã biết mà ko chia sẻ thật không làm được, thôi thì nếu có lỡ phan duyên thì mình xin nhận, mong bạn bỏ qua giúp mình.

Công đức niệm Phật, lạy Phật bất khả tư nghì: Niệm Phật một câu, phước sanh vô lượng; Lạy Phật một lạy, tội diệt hà sa.

Dùng tâm chân thành để niệm Phật và lạy Phật.

A Di Đà Phật.

Cầu mong bạn vượt qua được căn bệnh quái ác.

Cảm ơn bạn, mình hiểu! Mình cũng là Phật tử, cũng ăn chay niệm Phật 1 thời gian dài trước khi bị bệnh, mình hiểu và vẫn thực hành những gì bạn chia sẻ ở trên :) 

 

  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Em, chị và cuộc chiến của chúng ta

Ngoài những cơn đau thì em bắt đầu mệt rũ rượi, người như trái bong bóng được bơm lên, tròn ung ủng, mặt bự chà bá, xám xịt (em nghĩ đã đến lúc mình bày cơm canh lên mặt em thay vì bày lên cái bàn rồi chị ạ), em lại bắt đầu lại từ đầu với yoga vì cơ thể đang phản đối biểu tình dữ dội - em hết thành học viên giỏi nhất lớp nữa rồi. Vất vả lắm chớ chị tưởng (chị mà đọc sẽ nói "Tui đâu có dám tưởng cái gì", hơ hơ)

Em thích cái cách chị yêu thuơng, quan tâm và bảo vệ em trước đông người. Như lần trước có dịp đi ra ngoài với bạn, đang đi bỗng em đau khủng khiếp em dừng lại, ai cũng bỏ đi hết, chỉ có chị đứng đó, cầm tay em, quay qua quan sát em hỏi nhỏ "đau lắm hả? đi được không? ngồi lại nha!", rồi dìu em đi từng bước nhỏ, mặc kệ bà con thiên hạ ngó nhìn. Hay lúc em chụp tấm hình selfie, em đưa chị coi nói "coi cái mặt chành bành của em trong hình nè", thì một người bạn xen vô "mặt chị luôn chành bành mà" chị quay qua nhìn bạn ấy rất nghiêm khắc "em ah, chị ấy đang không thoải mái vì chuyện đó, và đó là chuyện không ai muốn, em không cần phải nói như vậy!", chị vậy đó, chị là đại ca của em, chị không hay nói lời sến súa nhưng chị bảo vệ em, bảo vệ sức khoẻ của em, tinh thần của em và cảm xúc của em bất kỳ khi nào em cần.

Em là một người introvert, ngày xưa vì công việc đòi hỏi extrovert, tự nhiên tính cách em biến chuyển thành ambivert. Nhưng từ khi chị đi làm xa, đặc biệt là khi phát bệnh, em thành trở lại là introvert nguyên con. Giờ ai mà đào em ra khỏi nhà được thật sự rất khó, em chỉ tham dự những buổi gặp mặt thật sự cần thiết, còn lại em chỉ muốn dành thời gian cho Ba Mẹ em, cho chị, cho chó cho mèo. Nên bữa em đặt ra quota của mình là 1 tuần chỉ đi chơi 0.5 lần là cao lắm, nhưng em chẳng bao giờ vượt quota đó hết, đi làm em chỉ muốn về nhà, ở nhà em chỉ muốn bên chị, đi đâu em cũng thành cái đuôi của chị, vậy thôi mà đủ, mà hạnh phúc. Giờ mọi người cũng chán, chả ai có nhu cầu rủ rê em gặp mặt để... hỏi han, em cũng ổn với chuyện đó, ở nhà sướng hơn triệu lần.

Cuộc sống cứ khó khăn với mình đi, mình hứa mình sẽ lì mặt ra, bạn ạ, đến khi nào bạn hết khó thì thôi, vại nha!!

SG, 19.09.18, trước khi bước vào cuộc chiến mệt mỏi và khắc nghiệt hơn.

- - -

Bữa chị chở em, kẹt xe quá chừng chừng, em hỏi chị:

- Cười trong xe hơi hay khóc sau honda chị?

- Bờm quá trời ơi! Hai vế chả có ý nghĩa gì, ai chả chọn cười trong xe hơi!  Sao em bờm quá vại!

- Oé, em lộn!

- Dĩ nhiên cười trong xe hơi rồi!

- Mà đi honda 2 đứa mình cũng cười ha hả nhặng bay vô miệng mà chị

- Ò đúng vại!

- Đi xe đạp mình cũng cười hí hí suốt còn gì! Mà đi bộ mình càng cười lăn lộn! Kỳ vạiiiiii!!!

- Thôi, khỏi lựa đi!

Đời thiệt tốt khi có chị, từ lúc cơ hàn đến khi khá hơn, từ lúc khoẻ mạnh đến khi đau yếu mình vẫn cứ cười bên nhau là tốt rồi, chị hen! :) Nên em mới nói,

May mà có chị, đời còn dễ thương!

 

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 6
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Cách đây 10 năm (trời ơi lâu dữ) mình bị Viêm phế quản, lúc đó mình cứ ngỡ là kinh khủng điển lắm rồi, vất vả lắm rồi, mệt lắm rồi... giờ mình nhận ra nó không là gì! Cảm ư, rồi sẽ hết, viêm phế quản ư, 2 tuần vất vả một chút rồi cũng hết.. giờ mình không biết khi nào mới hết nữa, vất vả hơn nhiều, mệt hơn nhiều và đau lâu hơn nhiều! Có những ngày mình ngủ mê mệt, tự động viên mình “ngủ đi em, ngủ đi em, ngủ dậy sẽ đỡ” nhưng khi tỉnh dậy bàng hoàng nhận ra mình lừa chính mình thôi, chả đỡ miếng nào! Có những ngày khoảng không sinh hoạt là cái giường 1,8m (ah trừ những khi đi vô cái phòng nho nhỏ xinh xinh), lẩn quẩn qua lẩn quẩn lại mà hết cái giường! Có những lúc đau nước mắt tỏn tỏn, chó ra nằm bên cạnh vỗ về, mèo ra hít hửi rồi bỏ chạy tránh xa! 

Người ta nói không sai mà, có đi qua những ngày mưa mới biết yêu ngày nắng, có đi qua vất vả chông gai mới biết yêu những ngày bình an! Có đi qua trọng bệnh mới biết yêu những ngày Viêm phế quản (câu này mình nói hí hí). 

Mỗi lần đau, mình lại nhớ tới Cô dắt xe đạp ở cầu Ngô Tất Tố vào cái đêm Trung Thu vừa rồi. Cô dắt xe đạp, tay hơi run run, chị dừng xe, mình tặng cô cái bánh Trung Thu (thương chị lắm vì năm nay mình không leo xuống xe chạy lon ton được như mấy năm trước nên chị chạy đẳng cấp Ninja hẳn), cô cười cảm ơn, tay vẫn run run hỏi: “Tặng thêm 1 cái nữa được không con, cho đứa em cũng bị bệnh đang ở nhà”, mình đưa thêm cô liền “Dạ đây cô! Trung Thu ấm áp cô nha” cô cười, mình và chị quay đi lòng mặn mặn (mình mém khóc), chị nói: “Thương quá, bệnh vẫn phải mưu sinh! Giống em cũng vậy thôi, em bệnh vẫn đi làm, nhưng em may mắn hơn cô đó!”. Mình biết mình may mắn hơn nhiều người lắm, nên cứ khi đau, mình lại cố, lại quệt nước mắt tự rơi nói chị: “không sao, đầy người đau hơn em người ta còn cố được, em vầy xi nhê gì!” rồi lại cười! 

Dẫu biết mỗi người mỗi phận, dẫu biết ai cũng phải trả nghiệp (mình cũng vậy thôi), nhưng trong lòng không khỏi xót xa! 

Giai đoạn này khó khăn quá, nhưng rồi sẽ qua thôi, chắc chắn là vậy! Tiếp tục bước tới thôi.. hự hự (nghe như siêu Xaya biến hình) 🚶🏽‍♀️🚶🏽‍♀️ 👯‍♀️👭

anicca 

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 7
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

SG, 9 tháng, 25 ngày 

Mình đã gần cạn kiệt:

  • Tài chính
  • Sức mạnh
  • Và quan trọng nhất: sự kiên nhẫn với bản thân mình, sự tha thứ cho chính bản thân mình.  

Nhưng ngay cả mình còn mất kiên nhẫn với chính mình, thì mình phải làm sao đây?!? Đêm qua mình cứ nằm đó, đong đầy với những suy nghĩ này.. để rồi sáng nay khi thức dậy, khi nhìn thấy chị, nhìn thấy đàn con đang ngủ rất ngoan, mình lại tự nhủ phải cố lên thôi. Phải tìm cách bơm lại đầy hết những thứ mình đã tiêu xài trong suốt gần 10 tháng qua...

Chị ơi, chị hãy bỏ qua cho em!

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 6
  • Sad 4

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
WinterLove    2.706

Please dont give up. Chị tin qua mỗi cái tunnel là sẽ có ánh sáng. Cố lên em nha. Vì những người yêu thương em, hãy mạnh mẽ lên. I’ll pray for your recovery.

  • Like 1
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
eXo    407

Cố lên chị nha! Em tin chị vượt qua được mọi giai đoạn khó khăn.

  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    381

giai đoạn này rất dễ hay cáu gắt, mệt mỏi, hai bạn nếu vẫn còn sức khoẻ hay em bảo chị em thử thay đổi một số thứ nội thất trong nhà, ví dụ thay đổi lại chỗ nằm, xoay chuyển soffa hay sắm thêm cái đèn ngủ . mua ít cây để trong toilet làm cho không khí nó fresh. 

trong nhà để một bát muối. cho nó lọc không khí em ạ. xua đi năng lượng không tốt và tia xạ khi em đi hoá trị về.

https://eva.vn/nha-dep/nha-giau-thuong-bi-mat-dat-bat-muoi-o-goc-nha-ca-nam-khong-dam-do-di-ai-ngo-vi-c169a346419.html

 

image.jpeg

  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.331

Em cảm ơn mọi người đã động viên và chia sẻ! Mệt quá, đau quá và nản quá thì em viết ra để giải toả - không ai có thể mạnh mẽ mãi được, em cũng vậy, có những lúc yếu đuối khủng khiếp. Nhưng giờ em không còn sự lựa chọn nữa, chỉ có một và duy nhất một sự lựa chọn cho mình là tiến tới phía trước, tiếp tục mạnh mẽ từng ngày từng giờ để chiến đấu thôi.. 

Rồi cũng đến một ngày hoặc bệnh nó bỏ em hoặc em bỏ nó lại, nhưng em vẫn sẽ sống và chiến đấu cho đến ngày đó..

Cảm ơn các chị, các bạn đã chia sẻ :) 

  • Like 7
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×