Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Recommended Posts

banhtrang    1.009
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Hôm nay em lại khó ngủ, em mệt rũ rượi te tua nhưng ngủ không được! Cảm giác mình mệt muốn xỉu mà xỉu không được thiệt ức chế! Mà cứ hễ khó ngủ là em nghĩ linh tinh chuyện trên trời dưới đất chị ạ! Rồi mấy chuyện đó cứ xuất hiện làm em thấy mình cần viết ra cho bớt nghĩ là sẽ ngủ thôi! (Lý thuyết là vậy)

Em đọc xong cuốn sách chị tặng rồi, cuốn “Đi tìm lẽ sống”, một cuốn sách tốn não mà vừa đọc em vừa phải dùng chút não ít ỏi của mình để ngẫm! Có nhiều cuốn sách em đọc 1 lần chả hiểu gì, phải đọc nhiều lần để thấm hơn, mai em lật lại trang 1 vậy! Đọc để biết yêu thương hiện tại, thấy rõ lý do của mình để mà cố gắng! Từ năm ngoái, chẳng hiểu cơ duyên nào mà em đọc kha khá những cuốn sách/ tự truyện của những người bị ung thư, và rồi độp một cái, chữ K rớt vào em! Nhưng em chả nhớ gì trong sách hết, mỗi người mỗi trải nghiệm khác nhau, chả ai có công thức nào! Em chỉ biết nhìn về phía trước và cố gắng thôi! 

Bữa em đọc trên kenh14 có bài “Tốt nghiệp 10 năm ra trường etc”, em nhìn lại mình, em tốt nghiệp cũng hơn 10 năm rồi, chả có gì hết, một công việc làm mải miết hơn mười năm, nhà không có, chỉ có đứa con du côn làm tài sản lận lưng! Nhưng chị biết không, dù em làm cái nghề này hơn chục năm rồi em vẫn còn mê nó, kiểu như nó vận vô người mình riết rồi mình mê nó luôn! Nên vì vậy em rất giận khi nghe câu chuyện này: Ở công ty nọ, có bạn A mới vào công ty vài tháng, bạn A bị tật nói mà người nghe phải kiên nhẫn và dịch một chút mới ra, và bạn A không thể nói lâu và dài được vì nó sẽ làm mệt bạn. A là một bạn rất dễ thương, rất nhiệt tình hỗ trợ đồng nghiệp, chuyên môn ổn. Đến kỳ làm Quyết toán thuế Thu nhập cá nhân, công ty mới làm giúp bạn A thì bàng hoàng phát hiện ra công ty trước của bạn A đã ăn chặn của bạn A 7tr tiền thuế trong vài tháng bạn làm ở đó! Công ty hiện tại bèn tìm cách lấy lại số tiền cho bạn A, gọi điện qua công ty cũ để giải quyết lằng nhằng xơ mướp mà giờ em chưa biết được chưa nữa! Nhưng nghe câu chuyện này em chỉ muốn qua quánh bạn nào làm HR bên công ty cũ của A, lương tâm một con người làm Nhân sự ở đâu khi ăn chặn tiền của nhân viên - một nhân viên không thể cãi lại mình vì người ta có tật?!? Tại sao họ có thể làm như vậy với nhau?!? Nếu em là người làm nhân sự công ty đó, cho dù sếp có muốn ăn chặn thì em cũng không làm, nghỉ! Làm nghề human resource mà cư xử không như human vậy?!? Quá sức!!! Vì vậy, em nghĩ dù làm nghề gì cũng cần đặt cái tâm của mình vô, và yêu công việc của mình thì mới được! Và em vẫn cố gắng giữ cho cái tâm của mình nằm trong công việc mỗi ngày để không có ai tới đấm vô mặt em như em muốn đi đấm người HR kia! 

Em muốn quay quay quay ngược thời gian lại, không cần nhiều, chỉ cần quay lại lúc sinh nhật em để em lại được nằm trên cái giường đó, chỉa chân ra ban công đọc sách và chị gối đầu lên bụng em! Mình bên nhau im lặng vậy thôi, không cần nói gì nhưng là sự im lặng đầy thoải mái! Chị nhớ phim Friends không, tự nhiên em nhớ đoạn Monica thời còn yêu Richard, Monica có hỏi Richard đại loại là “Em có trong dự định tương lai của anh không?!?”, Richard trả lời “Không, em không ở trong dự định tương lai của anh! Em là tương lai của anh” (em nhớ đại khái vậy thôi ah) Với em cũng vậy, em không thể nghĩ về tương lai khi không có chị và tụi nhỏ, tương lai của em dễ lắm, bịnh ổn định, sống vui với chị và tụi nhỏ! Hơn 10 năm ra trường, em chả có gì ngoài công việc mình làm mãi làm hoài, nhưng “tài sản” lớn nhất em có là chị và đám nhỏ! Vậy là đủ hạnh phúc rồi chị hơ! 

 

- - - 

- Hôm nay em giặt đồ hả?

- Yes! 

- Giặt nhớ đồ xxx yyy zzz bỏ ra nha! Mấy cái đó giặt tay á, em bỏ vô giặt máy là chết với chị!

- Em biết rồi!

- Nhớ đó! Tui đi về mà thấy giặt máy tui đánh cho lại kêu xui!!! 

- 🙄

 

- Nhà mình xếp hạng là Mèo, Chó, Chị, Em!

- Tại sao em là tầng lớp cùng đinh của cái gia đình này?!?

- Muốn gì nữa, em không phải cùng đinh vì em còn kiếm ra tiền, em là tầng lớp đáy!!!

- Vậy chị?

- Trung lưu, nhiệm vụ của chị là xài tiền em kiếm ra! Trung lưu là không cần kiếm nhiều tiền làm gì, có đáy làm rồi!!!

- 🙄

- - - 

Bác sĩ ơi, cho em về, em về làm tiếp kiếp Thê nô của mình thôi! Em ngán bệnh viện oy :( 

Nhớ chị! ❤️

 

AF1AAE5B-05A8-452E-BA8C-7B7BBFB9A248.jpeg

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 7
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.009

Bữa nọ chị bao em đi ăn ngon mặc đẹp, trong bữa ăn chị hỏi em:

- Hôm nay ở nhà em làm gì? 

- Em chơi game

- Lại game?!?!? Mụ mị hết đầu óc chưa?

- Vầng, và càng chơi em nhận ra mình già rồi chị ạ! 

- Tay bấm không kịp nút hả? Slow hand hả?

- Hem phải, một phần thôi; em nhận ra em già rồi mà có quá nhiều game hay để chơi, trong khi thời trẻ em không lo chơi mà dành cho việc học hành và kiếm tiền, giờ già rồi chơi đâu có kịp! Tay ngày lại càng chậm!

- Ặc, kiếm tiền thì xác nhận có chứ chuyện học hành của em thì no hope

- Xời, sao chị biết!

- Nói cho em biết em tốt nghiệp được là may rồi!

- Đừng có vại! Mà thôi, hôm nay em chơi game cả ngày và em đã quyết định rồi!

- Gì?

- Em sẽ dành nhiều thời gian chơi game hơn nữa, chứ già rồi mà hoang phí mấy năm tuổi trẻ không chơi game rồi, không thể sống một lối sống sai lầm vậy nữa!!! 

- Mẹ ơi! 

- Em còn cần mua game XXX nè, YYY nè, ABC nè.. mà hết tiền rồi mới đau! Đành phải đợi khi nào có tiền vại!! 

- Haizzzzzzzzzzzzzzzzzz, thôi mua đi, chị đưa tiền cho!

- 😘😘 

Ngày xưa tóc em làm đủ kiểu, giờ em chỉ có cắt ngắn tủn cho gọn (nhìn nó rụng cho đỡ thương), những lúc mới cắt tóc xong em giống cái thằng dữ lắm! Bữa chị em đi ra ngoài, chị đưa em cái áo sơ mi:

- Áo em thích nè, mặc đi!

- Chời, mặc sơ mi nữa thì đẹp trai dữ lắm!

- Đẹp trai có gì sai?

- Oè sai đâu, ai nói gì em đâu có quan tâm, họ có ở trong shoes của em đâu mà biết! 

- Vại mặc vô đi! Cho đẹp trai! “gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp” rõ chửa?!?

- 😗

Bởi em thương chị vì chỉ có chị mới thương nổi cái sự dở người của em thôi ah! Nên những lúc mệt mỏi, đau đớn vật vã em nghĩ rằng với cái sự dở người như mình chị còn thương, thì mắc mớ gì mà mình không cố gắng để tiếp tục bước nốt quãng đường dở người còn lại với chị và nuôi dạy đàn con nên mèo! 

Tự nhiên em tưởng tượng một ngày nào đó chị hỏi em như Monica hỏi Richard:

- Đần ơi, tương lai của em có chị không?

Em sẽ chớp mắt, nhìn sâu vô mắt chị và trả lời hết sức dịu dàng:

- No, sweetie! You are my future!

Rồi cùng lúc đó, kim tuyến rớt xuống lả tả trên đầu chị em, đèn chớp xanh đỏ liên tục, giọng hát Quế Trân hay Lệ Thủy vang lên khắp căn nhà, chị nhìn em, em nhìn chị thẹn thùng! (thì phải vậy mới hợp cái hình ảnh em miêu tả ở trên)

Nhưng không!!! Không! Chuyện đó không bao giờ xảy ra trong cái căn nhà đầy tiếng mèo kêu chó sủa xen lẫn tiếng chửi mèo mắng chó này! Cuộc sống nghiệt ngã quá, không có chỗ cho ngôn tình bách hợp!! Nhà mình em làm cải lương chi bảo đã đủ rồi, không thể hơn nữa!!!

Để tiết kiệm cho chị và tiền trang hoàng nhà cửa khi chị hỏi, em xin phép trả lời câu hỏi (mà chị sẽ không bao giờ hỏi): You are my future, chị ạ! 

Xứ lạ, ngày 9 tháng 8 năm 2018. 8 tháng, 3 ngày sống và chiến đấu chung với ung thư. 

Em viết những dòng này trong cơn đau vật vã, mong chờ BS từng phút từng giây cho em viên thuốc giảm đau! Đau vậy, ở một mình vậy, mệt vậy mà em không có khóc đâu nha chị - nên chị lo chuẩn bị cưng chiều em khi em về đi, đơn giản vì em giỏi quá mà, hớ hớ! Những lúc đau như vầy, động lực để em cố gắng là những câu chuyện nhỏ về chị, những đứa con của tụi mình! Cứ nghĩ về chuyện đó, em lại tự cười, cười hoài sẽ quên đau thôi :) 

  • Like 4
  • Thanks 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.009

Sau một thời gian dài coi Netflix thì mình nhận ra một chân lý như sau:

- Phim rất cần có nội dung hay, 16+ càng ổn.

- Phim luôn rất cần có trai xinh gái đẹp đóng, không thì làm gì có hứng mà coi. Tuyệt đối đẹp nhưng đừng có ngu, vì coi phim ngu ức chế khủng khiếp! Điều này quay lại điều số 1, kịch bản rất quan trọng.

- Có lesbianing together nữa thì hoàn hảo. 

 

  • Like 1
  • Haha 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
pramy    149

Đọc topic của bạn thấy bạn kiên cường lắm. Chúc bạn thật nhiều sức khoẽ và hạnh phúc nhe

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.009
1 hour ago, pramy said:

Đọc topic của bạn thấy bạn kiên cường lắm. Chúc bạn thật nhiều sức khoẽ và hạnh phúc nhe

Cảm ơn bạn nhiều!

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.009

Bữa trước khi em đi nhập viện, tối chị lấy vali ra soạn đồ cho em, mở tủ lựa từng cái áo cái quần (kể cái quần chip noel nữa) xếp vô, em và mèo mập ngồi coi chị làm thôi! Xong chị đóng vali lại, xách thử coi nặng không coi em có sức xách đi không, từ khi em bị bệnh chị là người khuân vác hết những thứ nặng nhọc trong nhà, đi đâu với chị em chỉ cần đeo cái balo nhẹ, hành lý chị khuân hết. Tối đi ngủ chị nằm lên tay em, em ôm chị lại, nghe mùi tóc chị rồi mình ngủ (thiệt ra là chị ngủ còn em nằm ngó trời ngó đất ngó mây ngó mèo). Sáng ra em còn đang ngủ mê mệt, chị thì phải đi sớm, chị lên giường ôm em lại, nói vài chục câu dặn dò (mà em đâu nhớ câu nào vì câu nào em cũng gật gù ậm ừ - do em đang ngủ mà), cái duy nhất mà em nhớ sáng đó là chị hôn em rồi chị rời nhà! Chị về thì em đã đi, chỉ còn lại bức thư em viết để cho chị trên bàn, em cũng có chuyện muốn dặn dò chớ bộ! 

Giờ em nhớ chị, nhớ nụ hôn sáng hôm đó quá trời rồi, em phải trốn BV về nhà thôi chị ơi! 

May mà có chị, đời còn dễ thương!

  • Like 5
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.009

Em về, mệt nhoài, lên xe ngồi rũ rượi chị vừa đưa về vừa nói linh tinh mà em đâu có nghe mấy. Về nhà em lên giường nằm khi quăng lại một câu “em kiệt quệ rồi”, chị lấy nước em uống rồi ra unpack vali cho em, đồ sạch đồ dơ, thuốc, hồ sơ bệnh án... chị mang cất gọn gàng. Em chìm vô giấc ngủ tự lúc nào, tay vẫn choàng qua ôm hông chị... giấc ngủ nhẹ nhàng nhất trong khoảng 10 ngày vừa qua. Sáng tỉnh giấc, chị vẫn nằm gọn trong tay em, em đưa tay xoa lưng chị mà ngỡ như trong mơ! Rồi chị đứng dậy bỏ vô nhà vệ sinh, em mắt nhắm mắt mở vô theo, nhìn nhau qua tấm gương và cây bàn chải, em ôm chị lại, chị ngã đầu lên vai em, mình cứ đứng  ôm nhau vậy thôi chả ai nói điều gì! Có nhiều lúc từ ngữ trở nên bất lực trước cảm xúc... Chị là liều thuốc tốt nhất cho em! 

Em thương chị! Cảm ơn chị nhiều!

  • Like 8
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.009

Em, chị và cuộc chiến của chúng ta 

Với người bệnh ung thư, có hai điều mà họ không bao giờ muốn nghe, đó là “ung thư tái phát” và “di căn”, nghe là thấy rùng hết cả mình tay chân rụng bủn rủn rồi! Em may vì chưa phải nghe một trong hai điều đó, nhưng không may khi kết quả của em là “có dấu hiệu di căn”, nghe đớn đau cả kiếp người chị hen! ☺️ Biết làm sao bây giờ, em biết làm sao bây giờ chị ơi?!? Giờ em chỉ có thể tiếp tục đi tới thôi, chứ biết làm thế nào bây giờ! 🙄

Lúc em đọc kết quả và nói chuyện với bác sĩ, chị không ở bên em, nhưng em nghe sao lòng mình không dậy sóng như tháng 12 năm ngoái, chắc là vì em dày kinh nghiệm chinh chiến trận mạc rồi! Như em có nói, nó thích đi đâu nó đi đi, em sẽ tìm tận nhà, diệt tận ổ cho nó biết tay, đừng tưởng em đẹp rồi bắt nạt em! 

Ngày xưa em có cái tật hay nói “Mém chết” như bữa em trượt té, em nói “mém nữa chết vì té” hoặc “may quá không chết vì cộp đầu vào tường”, giờ chị cấm em nói từ “chết”, khi nào lỡ miệng chị sẽ liếc lườm em rồi càu nhàu “thôi ngay! Không nói từ đó nữa, cái tật nói hoài không bỏ”, em biết, chị sợ em nói nhiều quá nó “vận” vào người em - theo đúng quy luật hấp dẫn. Em sẽ ráng tập bỏ dần, chỉ sống vui vẻ hớn hở như được tô phở mà thôi chị nha! 

Em không còn nghĩ về nó nữa, mỗi ngày của em thức dậy cùng chị với một niềm vui, là lấy kem đánh răng cho chị sẵn, là cùng chị đi làm, là 30’ tập yoga buổi sáng, là làm một chút, chơi game nhiều chút, nghe nhạc, coi film, đi chơi với chị, tới lớp yoga, ôm mèo ôm chó ôm chị ngủ! Em đã nghĩ rất nghiêm túc (đó thấy chưa chị, em cũng có lúc nghiêm túc chớ bộ 🤪), là cuộc đời của em, em sẽ là người quyết định nó như thế nào và khi nào nó dừng lại, chứ không phải đứa điên tên ung thư nào hết! Và em sẽ làm vậy, em làm chủ cảm xúc tiêu cực của em, em làm chủ sức mạnh tinh thần của em, em làm chủ cuộc đời của em và em sẽ chiến thắng! 

(Nhưng mà chị ơi, Hàn Quốc và San Francisco nha chị 😊)

Em xin lỗi chị, em xin lỗi vì có những lúc em mệt mỏi em lại chùn lòng yếu đuối, em xin lỗi có những lúc em cáu giận với chị, em xin lỗi có những lúc em chọc chị tức, em xin lỗi có những lúc em bỏ bữa ăn... tất cả là tại em, chẳng có bệnh tật nào làm em như vậy, tại em sai thôi! Em sẽ sửa, em xin lỗi chị! 

Sắp Trung thu rồi chị ơi, một năm trôi qua nhanh quá, em muốn được rước đèn với chị thêm nhiều và nhiều năm nữa! Em muốn được chăm sóc đàn mèo chục con khi tụi nó già đi và suốt ngày kêu meo meo! Em muốn được mua cho chị cái quần chip (dành cho người lớn tuổi) noel vào mùa hè (cho rẻ)! Em muốn được đưa chị đi làm răng giả! Em muốn được mua thuốc nhuộm tóc đen cho chị khi tóc mình bạc đi! Em muốn được ngủ dậy yên bình bên hiên nhà với bà cụ chị móm mém, uống trà ăn bánh chị làm! Em muốn được nắm bàn tay nhăn nheo của chị đi đến cuối con đường này... chị ạ! Và em sẽ làm được!! Em sẽ làm được! Em sẽ chiến thắng, chị lại đợi em một tẹo nha! 

Em thương chị! 

#iwillwin 

#wewillwin

#us 

 

 

 

C3292149-5D99-4A19-A54A-56DF0EA3D754.jpeg

  • Like 8
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×