Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Recommended Posts

greyrain    26
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Chỉ tình cờ đi ngang qua và đọc những dòng chia sẻ của bạn khiến mình thực sự xúc động!

Đây là link hướng dẫn tự chữa bệnh theo chuyên khoa của thầy Đỗ Đức Ngọc (thầy đã giúp nhiều người chữa khỏi và cải thiện bệnh hiểm nghèo nhờ môn Khí công y đạo):

http://khicongydaododucngoc.blogspot.com/2010/10/muc-luc-xep-theo-benh-chuyen-khoa.html?m=1

 

http://khicongydaododucngoc.blogspot.com/2011/08/muc-hoi-benh-uoc-oi-vao-forum.html?m=1

Mong điều này giúp bạn có thêm thông tin trên con đường chữa bệnh của mình.

Chúc bạn thêm một ngày an! *Smile*

Được chỉnh sửa bởi greyrain
  • Like 1
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

Hôm nay khi ngồi nhìn cơn đau đang trào đến, đang giằng xé, mình cố gắng đưa bản thân vào vị trí “quan sát” như những gì chị chia sẻ, rồi mình cứ ngồi đó nhìn chính mình đau, và mình biết đau rồi sẽ hết, dù nó có quay lại nhưng nó sẽ hết (dù đến giờ vẫn chưa hết), và mình nghĩ đến những gì mình đã trải qua rồi nhận ra mình là một người phụ nữ can đảm như thế nào! 

- Can đảm đi lấy sinh thiết một mình, ngồi một mình nơi cái hành lang tối đó trong cơn đau!

- Can đảm đối diện với kết quả ung thư. 

- Can đảm bước vào phòng mổ, mở mắt tỉnh dậy khi y tá gọi mình.

- Can đảm nuốt từng ngụm cháo khi cổ họng đau xé, nuốt không được.

- Can đảm bước từng bước chân nhỏ xíu đầu tiên, tay ôm gậy truyền, trên người lủng lẳng bình dịch máu và nước. 

- Can đảm chịu đựng từng cơn run lẩy bẩy của chân tay khi bắt đầu tập đi dài hơn.

- Can đảm cho người ta chọc kim tới chọc lui, rút bao nhiêu là ống máu. 

- Can đảm cho những lần xạ đầu tiên, khi lên cơn ói mửa nhức đầu đau họng cứng cổ mệt mỏi ước gì ngất đi được thì tốt.

- Can đảm khi đứng không được, ngồi cũng không xong, đi đứng nằm càng không đỡ, chỉ biết đau và mệt nhừ tử. 

- Can đảm khi tập từng động tác yoga nhỏ xíu mà thở không ra hơi, đụng tới đau đâu tới đó nước mắt chứa chan.

- Can đảm khi cơn đau quay lại đánh tơi tả nhưng vẫn cười nói vui vẻ. 

- Can đảm khi nhận kết quả tình hình chưa khá hơn.

- Can đảm mở mắt mỗi ngày, suy nghĩ tích cực và vui vẻ.

- Can đảm khi đối diện với cuộc đời và nói câu “Tôi/ mình bị ung thư” khi người này người kia hỏi.

- Can đảm nhìn cơ thể mình xấu xí đi mỗi ngày. 

- Can đảm trong từng giọt nước mắt rơi, lại chùi nước mắt, lại cười hơ hơ. 

Mình đã can đảm như vậy đó, giờ cớ gì mình không tiếp tục làm một người phụ nữ can đảm nữa!!! 

Nên, cố lên tôi ơi, hãy cứ can đảm như vậy, nhé! 

Thương,

Tôi

 

(Tự tâng bốc mình vậy đúng là cũng can đảm thiệt hơ hơ 😃)

 

CE7F05F1-0311-43E4-BE2F-4D2ED033E08F.jpeg

  • Like 13
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Anitija    161

Em rất rất là can đảm. Tiếp tục cố gắng nhé.

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    359
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

bệnh tật không chừa một ai. có người bệnh lúc trẻ, có người lúc về già, có người không bệnh cũng thành hư vô. 

hôm trước mình qua nhà chị gái mình lấy đồ, gặp người bà con ở quê đang đến ở chờ đi hoá trị lần 5, ( hình như 8 lần tất cả).

cách đây ba tháng khi chị ấy biết chị ấy bị k. chị ấy suy sụp hoàn toàn, người rung lên bần bật. mình sang, mình nắm lấy tay chị ấy mình nói. tất cả chúng ta đều cô độc. vì thế chỉ có mình phải vượt qua, mặc dù biết nó đau đớn. nhưng nếu chị suy sụp chồng chị sẽ buồn theo. con chị sẽ buồn theo. con chị sẽ vì buồn mà không học được, chồng chị vì buồn mà không làm việc được, em biết lời nói chỉ là sáo rỗng, nhưng những lúc này chỉ có chị mới giúp cơ thể chị đẩy lùi cơn bệnh, với cả bệnh chị chữa được do phát hiện sớm.. chị đừng có lo.

và chị ấy đã phấn chấn hẳn lên, nắm chặt tay mình. chị sẽ cố gắng, chị sẽ chiến thắng nó QD ah...

hôm nay qua tóc chị ấy đã không còn nhiều, nhưng chị ấy rất lạc quan. còn 3 đợt hoá trị nữa là xong. theo tình hình mình nhìn thấy thì chị ấy đã chiến thắng được rồi..  

mình có người bạn bị k giáp,ngày bạn ấy đi hoá trị đúng dịp tết, sợ gia đình lo. bạn ấy nói dối đi công tác rồi thuê khách sạn nằm ở ngoài. đêm hn mưa lạnh lẽo mình ở bên bạn ấy..  11 năm trôi qua rồi 

và bạn ấy bây giờ rất khoẻ mạnh, xinh đẹp ko ai biết bạn ấy đã từng trải qua nhưng đợt hoá trị thập tử nhất sinh..

chị nghĩ em cũng sẽ vượt qua, vì em rất mạnh mẽ, lạc quan. hiểu biết lại có "chị" em ở bên cạnh...

chị là một món quà thượng đế tặng em đấy, hãy chiến đấu cho mình và cho chị em nhé.

chị tin em sẽ chiến thắng nó.

💐

image.jpeg

Được chỉnh sửa bởi caxau
  • Thanks 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Annhien34    21

Cố lên bạn nhé, đọc những gì bạn viết mình cảm thấy ngưỡng mộ bạn. Chúc bạn sẽ chiến thắng trong cuộc chiến của mình

  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
learlean    6

Dear bạn banhtrang,

Mình đọc những bài viết của bạn từ lâu lắm và âm thầm ngưỡng mộ cuộc tình của bạn và "chi ấy" 

nó có quá nhiều điểm tương đồng với mình ,mối tình đầu với  sự cuồng nhiệt ,say mê, cũng như nông nỗi ,

Khi mình gửi những bai viết của bạn cho chính :"CHỊ ẤY" của mình mà che ngày tháng lại thì "CHỊ ẤY" của mình hỏi em viết đó hả,

hay đó,chị không ngờ em có khiếu viết văn hài hước như vậy ...

Khi đó mình thích thú lắm,vi không ngờ trên đời này cũng có 1 cặp đôi yêu nhau ,thương nhau và dễ thương như tụi mình 

Lúc mới yêu ,Mình vẫn hay chờ chi dưới chỗ làm ,,tìm  dáng chị trong vô số người bước ra từ building ,( giống bạn không banhtrang)  chỉ để  chở chị về nhà

Hoặc có khi thức dậy thật sớm hẹn nhau ở trung điểm của nhà 2 đứa rồi cùng ăn sáng uống cafe với nhau ...

Hay có lúc mình lén lút gửi hoa nặc danh đến chỗ làm của chị mình mà không cần 1 ngày nào đặc biêt

Chị mình cũng điện thoai cho mình chưởi tê tái:hoa k ăn được,em để tiền mình mua nhà ..bla bla 

Rồi bọn mình cũng đến ngày dọn về chung 1 nhà: cũng như cặp đôi của bạn ,chi toàn phân công mình làm những việc cao cả như giặt đồ ,hậu đậu như mình và bạn thì việc  giặt chung quần áo sáng và tối cho nó tiện  là rất bình thường,kết quả thế nào thi bạn cũng biết rồi đó...

Sau đó  rút kinh nghiệm giặt đồ trắng minh đem ra chỗ giặt thuê cho nó sạch (mặc dù nhà có máy giặt nhé, )

 thi làm hư hết 1 mớ quần áo trắng thể thao của chi mình ,chi mình cho mình nhịn đói hết 1 ngày...

kể cho bạn nghe để thấy  VUi ,để bạn biết mình đồng cảm với ban biết chừng nào

Nhưng hôm bay nghe tin bạn bi UNG THƯ mình đã bật khóc ,,mình và chị mình thương bạn nhiều lắm 

bạn mà có chuyện gi thi ai viết tiếp chuyện tình đẹp như Mơ của bạn và CHỊ

Mong bạn luôn bản lĩnh ,nghị lực ,và tin là ngoài chị của bạn ra còn có "CHỊ MÌNH" và mình luôn ủng hộ bạn ,

mình không tin đươc,mình và chi của mình lo cho bạn lắm 

tụi mình chờ từng bài viết của bạn mỗi ngày,mong cho bạn nhiều sức khỏe ..

 

bạn không đơn độc 

 

 

 

Nắm lấy bàn tay bọn mình nhé 

 

 

IMG_0152.JPG

  • Like 4
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
learlean    6

Chào Banhtrang, 

Minh vừa thấy bạn online , hôm nay bạn thấy thế nào ? Đỡ Hơn nhiều k ? 

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206
On 10/5/2018 at 10:48 PM, learlean said:

tụi mình chờ từng bài viết của bạn mỗi ngày,mong cho bạn nhiều sức khỏe ..

bạn không đơn độc 

Nắm lấy bàn tay bọn mình nhé 

IMG_0152.JPG

Cảm ơn learlean và chị ấy của bạn!! Đọc phần bạn kể mình hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cuộc sống của 2 bạn như thế nào rồi :) (nhất là cuộc sống của bạn - haha). 

Cuộc sống của mình rất vui vẻ mỗi ngày, ngày nào mình cũng cười hết, vì cả mình và chị mình đều hơi...khìn, toàn làm nhau cười mải miết, những câu chuyện mà không biết kể sao để diễn tả. Đó là hạnh phúc lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho mình! 

Ai cũng có khó khăn của riêng mình, mình cũng vậy và đang cố vượt qua khó khăn đó để có thể cùng chị của mình đi nốt chặng đường còn lại, vì mình còn mê sống tiếp với cô gái dễ thương nhà mình và đàn con phá hoại dữ lắm! 

Chúc hai bạn luôn hạnh phúc và vui vẻ nha! 

“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”...

  • Like 3
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

Mặt mày xơ xác, tay chân rã rời, tâm trí náo loạn, người lúc nóng lúc lạnh run cầm cập như sốt rét rừng... được chị đi mua thêm cho 2 cái áo mới: 1 hoodie, 1 áo heattech mặc giữa đất nước nhiệt đới 😄, thích mê tơi cười sung sướng! Cơn đau nào rồi cũng sẽ qua, mệt mỏi nào rồi cũng sẽ hết vì đã có chị bên cạnh!

Chắc không ai ở SG mà có nhiều áo lạnh như mình ☺️

May mà có chị mua đồ cho mặc, đời còn dễ thương :) 

  • Like 10
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
vietgirl    12

. Cầu mong bình an, vui vẻ và sức khoẻ luôn ở bên em. Hãy tiếp tục cố gắng nhé em gái. 🙏🏼🙏🏼🙏🏼 for you. 

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Kenji    160

Còn người yêu bên cạnh vào những lúc khó khăn nhất cuộc đời. Đúng là .. "đời còn dễ thương" .. Thật nhỉ!

Mọi việc rồi sẽ qua .. Đời sẽ mãi "còn dễ thương" với bạn, nhỉ!.

Một cái ôm ấm áp gửi bạn!.. Hãy cười thật nhiều nhé Bạn!..

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

Ngày nọ, chị nói em:

- Chị sẽ nhận thêm một con mều!

- Thôi khoan chị, từ từ nhà mình còn nhỏ quá!

- (hặm hực)

Lại ngày nọ, chị hùng hổ:

- Chuyển nhà, chị nhận một con mều nữa!

- (ngước mắt nhìn chị rồi em lại ăn cơm)

- Em đừng có cản chị!

- Em có nói gì đâu!

- Em đừng có cản chị!!!

- Em không hề nói gì, nếu mà chị nhìn thấy gương mặt và ánh mắt chị lúc nói chuyện nhận con mều đó, em bảo đảm chị mà là em chị cũng không dám nói gì, chán sống sao!!

- Hừ!!

Chị ơi, nhận 1 con chứ 10 con mều nữa em cũng chịu, chị cứ làm điều gì chị thấy hạnh phúc thì em luôn ủng hộ chị thôi! I got your back, babe ah! Chứ em hiểu lắm cái cảm giác thương, áy náy trong lòng khi nhìn thấy con mèo, chó bị bỏ rơi mà mình không thể làm được nhiều thứ hơn cho nó (em tin chị cũng hiểu cảm giác quặn thắt lòng của em mỗi khi thấy những cảnh đời bất hạnh và mình đã giúp bằng những gì mình có thể lúc đó), cảm giác đó không dễ tiêu tan trong chớp mắt! Nên em luôn ủng hộ chị dù gian khó đến đâu (chủ yếu là ngăn cản mèo đánh nhau, hic). 

Em được tặng đôi vớ đỏ, chị lấy ra mang vô chân xong đi soi gương rồi lên giường lột ra đưa em mang một chiếc, rồi chị em nằm khùng điên chụp hình mải miết với chiếc vớ mỗi người một chiếc cho đến khi đi ngủ! Vậy thôi cũng đủ làm cho căn nhà của mình ấm áp rồi! Em thay avatar rồi đó chị, hình chân nắm chân cho lạ :) 

 

 

  • Like 8

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Suuhappy    522
On 10/5/2018 at 0:01 AM, banhtrang said:

Hôm nay khi ngồi nhìn cơn đau đang trào đến, đang giằng xé, mình cố gắng đưa bản thân vào vị trí “quan sát” như những gì chị chia sẻ, rồi mình cứ ngồi đó nhìn chính mình đau, và mình biết đau rồi sẽ hết, dù nó có quay lại nhưng nó sẽ hết (dù đến giờ vẫn chưa hết), và mình nghĩ đến những gì mình đã trải qua rồi nhận ra mình là một người phụ nữ can đảm như thế nào! 

- Can đảm đi lấy sinh thiết một mình, ngồi một mình nơi cái hành lang tối đó trong cơn đau!

- Can đảm đối diện với kết quả ung thư. 

- Can đảm bước vào phòng mổ, mở mắt tỉnh dậy khi y tá gọi mình.

- Can đảm nuốt từng ngụm cháo khi cổ họng đau xé, nuốt không được.

- Can đảm bước từng bước chân nhỏ xíu đầu tiên, tay ôm gậy truyền, trên người lủng lẳng bình dịch máu và nước. 

- Can đảm chịu đựng từng cơn run lẩy bẩy của chân tay khi bắt đầu tập đi dài hơn.

- Can đảm cho người ta chọc kim tới chọc lui, rút bao nhiêu là ống máu. 

- Can đảm cho những lần xạ đầu tiên, khi lên cơn ói mửa nhức đầu đau họng cứng cổ mệt mỏi ước gì ngất đi được thì tốt.

- Can đảm khi đứng không được, ngồi cũng không xong, đi đứng nằm càng không đỡ, chỉ biết đau và mệt nhừ tử. 

- Can đảm khi tập từng động tác yoga nhỏ xíu mà thở không ra hơi, đụng tới đau đâu tới đó nước mắt chứa chan.

- Can đảm khi cơn đau quay lại đánh tơi tả nhưng vẫn cười nói vui vẻ. 

- Can đảm khi nhận kết quả tình hình chưa khá hơn.

- Can đảm mở mắt mỗi ngày, suy nghĩ tích cực và vui vẻ.

- Can đảm khi đối diện với cuộc đời và nói câu “Tôi/ mình bị ung thư” khi người này người kia hỏi.

- Can đảm nhìn cơ thể mình xấu xí đi mỗi ngày. 

- Can đảm trong từng giọt nước mắt rơi, lại chùi nước mắt, lại cười hơ hơ. 

Mình đã can đảm như vậy đó, giờ cớ gì mình không tiếp tục làm một người phụ nữ can đảm nữa!!! 

Nên, cố lên tôi ơi, hãy cứ can đảm như vậy, nhé! 

Thương,

Tôi

 

(Tự tâng bốc mình vậy đúng là cũng can đảm thiệt hơ hơ 😃)

 

CE7F05F1-0311-43E4-BE2F-4D2ED033E08F.jpeg

You are a hero!  

  • Like 3
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

Mỗi ngày, chị hoặc em sẽ lấy kem đánh răng sẵn cho nhau vào bàn chải, một hành động bình thường đến mức thản nhiên trở thành thói quen của em và chị từ bao năm nay. Đôi khi đi đâu xa chung với người khác, mình vẫn tỉnh queo lấy kem cho nhau sẵn rồi để sẵn cái bàn chải đó. Bình thường thôi, nhưng cũng không đơn giản tí nào vì:

- Mình hiểu đối phương có phải là người “ăn kem đánh răng” hay không để định lượng ít hay nhiều. Cũng như đối phương có luôn nhả ra 1 cục kem đánh răng khi đánh hay không để định lượng cho tiết kiệm.

- Mình nhớ ra sáng nay người kia lấy kem gì rồi, tối nay có nên đổi kem hay không nếu mình đi đánh răng trước.

- Mình hiểu đối phương có “ôm cái bồn rửa” khi cần đánh răng hay không (để nhường) hay có thể vừa cầm bàn chải vừa chạy quanh nhà đánh răng. Cũng tương tự như cần nước làm ướt bàn chải hay không hay cứ khô rang vậy mà đánh. 

- Mình hiểu đổi phương có thói quen đánh răng trong lúc tắm không để còn lết vô nhà tắm lấy bàn chải ra, quẹt cục kem xong nếu tốt bụng lại bỏ vô kệ nhà tắm để đối phương vô tắm đánh luôn.

- Mình hiểu đối phương thích loại kem nào để quẹt cho đúng cái đối phương muốn kẻo người ta đánh răng không đủ thời gian quy định. 

Chuyện lấy kem đánh răng nó quan trọng vậy đó mà có khi:

- Chị quên lấy kem cho em sáng vì bận chạy

- Chị bôi mỗi cục kem lên đầu bàn chải, còn cái thân bàn chải đang được sạc điện phòng ngoài chị đâu thèm ra lấy gắn vô, cuối cùng em cũng lười theo lấy cái thân bàn chải của chị xài ké. 

- Sáng ra có người không thèm đánh răng, tới tận tối cục kem khô quắt queo như cục đá. Đánh xong không thèm lấy kem lại cho mình luôn vì “tối nay đánh kem cũ có lấy kem mới đâu mà lấy cho em!”. 

Mà thôi, mình cứ thương nhau bình yên vậy thôi chị nha, mỗi ngày lấy kem cho nhau 2 lần, chành choẹ chỗ đứng chỗ ngồi, bàn chải màu nào của ai.. vậy là được rồi!

 

Nhân một buổi sáng thức dậy sau khi chị đã đi công tác từ sớm, vô toilet thấy cái bàn chải đứng một mình chỏng chơ trên kệ với cục kem nhỏ được bôi sẵn, cái bàn chải xanh cô đơn đến lạ lùng khi cái bàn chải đỏ đã nằm trong hành lý ký gửi! Vội vàng quay ra mở email lên soạn với tiêu đề “I miss you, về đi chị, đừng công tác công teo gì nữa”...

nhớ chị, nhớ cái cảm giác được quệt cục kem đánh răng mỗi sáng mỗi tối..

 

  • Like 8
  • Thanks 1
  • Haha 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Hạnh phúc của ngày hôm nay thiệt đơn giản:

- Sáng ngủ dậy thấy có 2 cái bàn chải để quệt cục kem lên.

- Chiều tham dự workshop “Design your life” và nhận ra mình chẳng cần thiết kế gì cho cuộc sống của mình cả, mình có một công việc tốt, một người bạn đời tuyệt vời, một gia đình để yêu thương và một đàn chó mèo nheo nhóc, xong đủ, thiết kế tới lui thì cũng chỉ ra mỗi kết quả đó thôi! A happy and simple life 🙂 là cái mình đang có!

- Tối gọi điện cho Mẹ nói trên trời dưới đất, Mẹ mình bảo: “Lớn rồi mà không tạo phây bút (facebook) đi, bỏ lên tấm hình cho đẹp!” mình cười quá trời “Thôi khi nào con bằng tuổi Mẹ con sẽ tạo phây bút, giờ con còn nhỏ lắm”. Quyết định mỗi ngày tự sướng một tấm hình gửi về cho Mẹ mình coi chơi - có khi mang hình mình đăng lên phây bút ở nơi 🤔 

 

 

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 8
  • Haha 1
  • Confused 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Hôm qua hai chị em rị mọ đi mượn đồ cắt tóc về để chị cắt tóc cho em, nửa đêm hai chị em dẫn nhau vô nhà vệ sinh cắt tóc rồi cười một trận đau bụng chảy nước mắt tèm lem khi nhìn thành quả! Giờ, em có một mái tóc xinh đẹp hiếm ai có, dù sao em cũng rất tự hào, vì em biết cô gái của em đã cố gắng hết sức rồi!!! Nên ai cười em kệ họ, em vẫn tự hào về quả đầu “xinh đẹp quá mức rồi còn gì” (nguyên văn chị nói) này! 

Những ngày đau đớn, buồn khổ chán nản rồi cũng qua mà thôi! Cuộc sống là vậy mà, không có gì tồn tại mãi, kể cả cơn đau, nó đến rồi nó sẽ đi!! Dù sao vẫn còn có chị massage cho mỗi khi đau (dù nó chẳng giúp gì), hay lấy dầu thần kỳ xức vô mũi để đánh lạc hướng mình, hay chỉ đơn giản nằm bên cạnh, chạm nhẹ vô tay mình...

May mà có chị cắt cho mái tóc đẹp, đời còn dễ thương!

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 8

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

Hôm qua được chị lôi ra... sơn móng tay 💅🏾, mình nằm dài đưa tay cho chị bôi bôi trét trét dính tùm lum tà la tèm lem búa xua. Sau khi coi thành quả hai chị em lại cười nôn ruột, nhiều khi hạnh phúc giản đơn đến không ngờ! 

- Sao em thấy em giống búp bê của chị quá! Nào là cắt tóc, giờ sơn móng tay 🤔

- Nghĩ gì vậy!

- (Trong đầu yên tâm hẳn, mình không phải là “thiết bị” để cô ấy bày biện)

- Búp bê gì mà xấu như em! Có tiền mua búp bê xinh đẹp mà chơi chớ ai chơi gì búp bê thấy ghê vậy!!!

- (Vỡ tan trái tim 💔) 

Người ta nói đúng, biết đủ là hạnh phúc!

Mình có chị lựa áo quần cho mặc, cắt tóc cho, sơn móng tay cho, chăm sóc cho lúc ngã bệnh, mình không còn cần gì hơn cho cuộc đời này, dù nó có dừng lại cũng là dừng lại trong giai đoạn hạnh phúc nhất của đời mình... 

Thương chị! 

  • Like 8
  • Haha 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

Em, chị và cuộc chiến của chúng ta

Mấy ngày nay, em lại trở đau, đau đến chán thì thôi, em chán than, chán thở, tối tối ngồi khoanh chân niệm Phật xong lăn đùng ra nằm ôm chị thì thôi đau gì rồi cũng qua. Bác sĩ bảo em hãy thôi uống giảm đau loại này đi, chắc cổ sợ em uống hoài em bị điên, hay bị ghiền cắn thuốc, cho nên cổ cho em loại khác cho em ghiền thuốc khác cho gọi là phong phú bộ sưu tập thuốc! Em cũng ráng chịu đau, chớ uống thuốc hoài có khi nào người biến thành hình viên thuốc thì tèo! 

Em quay lại tập yoga khi cơ thể đã bắt đầu cho phép, ngày xưa em từng là học viên giỏi nhất lớp thì giờ em lại chập chững như những ngày đầu! Cuộc đời cứ như cuốn phim quay chậm, quay lại một ngày tháng 4 năm nay khi lần đầu em bước vô lớp yoga, cũng có nước mắt rớt vì đau, cũng có những lúc nằm bẹp nhẹp vì không động đậy được, nhưng em biết rồi em sẽ đứng lên mạnh mẽ như em đã từng! Em từng nói em sẽ thành con lật đật, lật tới lật lui, lật xui lật ngược sẽ không ngã oạch mà! 

11 tháng (còn thiếu mấy ngày), em vẫn còn đang xoay vòng với cuộc sống thiếu hụt và quay tròn của mình - thuốc - bệnh viện - bác sĩ - chơi - làm việc - yoga - thuốc - bệnh viện - bác sĩ - bác sĩ - thuốc - bệnh viện - yoga ... (nói chung là cứ xoay quần trong đám đó), điều làm em hạnh phúc nhất là sau 11 tháng, chị đã gần như quay lại cuộc sống của chị, dĩ nhiên vẫn còn đó nỗi lo, vẫn còn đó sự chăm sóc nhưng ít nhất, chị được làm điều chị muốn (và thích?!) mà không phải dành 100% thời gian ngó con nhỏ tên em! Đó là điều em muốn, như lần chị em mình coi video clip của Tóc Tiên “Có ai thương em như anh” em nói chị “Em chết trước chị đừng có mà đau khổ quá ảnh hưởng sắc đẹp nha” chị nói “Yên tâm, em có chết trước chị vẫn sống tiếp mà lo cho đàn con chớ!” (đó, nói gì nói tụi nó vẫn xếp hàng trên em trong cái nhà này mà 🙄) 

Mỗi ngày em đều cố gắng, chị ạ! Cố gắng để được bên chị thêm vài (chục ngàn) năm nữa, cố gắng làm nhẹ đôi vai chị, cố gắng làm cả hai cười nhiều hơn, cố gắng vì chúng ta! Chị hãy cứ yên tâm làm điều chị muốn, vì em luôn sẽ tự cố gắng và chăm sóc cho bản thân mình tốt hơn mỗi ngày! 

Sắp một năm rồi; Em sắp qua được năm đầu tiên 💪🏽💪🏽 và còn nhiều năm nữa 💪🏽💪🏽. Cảm ơn chị đã luôn bên em trong 11 tháng vừa qua, lúc tuyệt vọng nhất, lúc yếu đuối nhất cũng như lúc hy vọng vụt sáng và khi vinh quang nhất! 

May mà có chị, em mới hoàn thành được chặng đường 11 tháng rồi! Có nước mắt, có đau đớn nhưng cũng nhiều nụ cười và yêu thương! Cảm ơn chị, người phụ nữ tuyệt vời (kiêm chủ tiệm làm tóc và móng 💅🏾💇🏽‍♀️) của em!

SG, 10 tháng 23 ngày sống và chiến đấu

 

  • Like 15

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

- Chị, em sắp làm chuyện đó được 1 năm rồi đó! 

- Nhanh ghê hen! 

- Không biết được bao nhiêu lần 1 năm nữa..

- Quan tâm làm gì, hôm nay em sống hạnh phúc là đủ rồi! (Đưa tay kéo mình vào lòng) 

- - - 

- Chị, mấy đứa nhỏ nhà mình dễ thương hơ!

- Ờ, tài sản lớn nhất đó!

- Ủa em tưởng tài sản lớn nhất là em?!? Vì em làm ra tài sản khác?!?

- Em có thấy ai gọi ô-sin là tài sản không?!?!

- 🙄

 

6D564D89-FE1C-4E68-BFF1-01F4A7438347.jpeg

  • Like 9
  • Haha 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206

Ngày nọ, em và chị đi trong thang máy gặp một cô đi cùng, bỗng cô quay qua chị hỏi: “Hai mẹ con đi chơi ngày cuối tuần hả?” 😂😂

Ngày nọ, em và chị tung tăng đi vô Điện máy xanh, em nhân viên đứng ở cửa cúi chào em “chào chị” xong chào chị “chào cô” 😂😂 (đó là lần cuối chúng ta đến với Điện máy xanh)

Ngày cuối tuần, em mặc quần yếm xắn lên, áo ba lỗ, đeo balo xinh xắn, mang giày màu sắc tung tẩy ra khỏi nhà, vô thang máy tới tầng G rồi chị bỗng soi gương nói: “Nghĩ gì em để chị ăn mặc vầy ra đường, người ta lại tưởng chị dẫn con đi chơi, đi lên nhà lại cho tui thay đồ”, em lại lọc cọc cùng chị đi lên, vừa đi vừa nghe càm ràm “nghĩ gì 3x tuổi rồi mà ăn mặc như 15t vậy cô kia, vừa phải thôi!!!” 😂

Ơ, hay, em biết làm sao, em nói chị đổi cách ăn mặc cưa sừng làm nghé đi chị đâu chịu, cứ thích làm thanh niên nghiêm túc cơ! Bởi, chuyện trên công ty em vầy:

Em trai: Chị X trẻ quá ah!

Em: đừng xạo, định dụ chị cái gì?

Em trai: Em nói thiệt mà, chị trẻ hơn tuổi á!

Em: Em đoán chị nhiêu nếu không biết tuổi chị?

Em trai: 25 

Em: (mặt hí hớn) xạo quá đi ông!!!

- - 

Sếp mới: Em làm đây bao lâu rồi? Em làm ngành này lâu chưa? 

Em: Dạ x năm. Em có khoảng hơn 10 năm kinh nghiệm làm công việc này (mẹ ơi, làm gì 10 năm hơn có 1 việc 🤭)

Sếp mới: Gì? Em trẻ vậy mà 10 năm gì, em đi làm năm nhiêu tuổi!?

Em: Ôi, em trẻ gì anh! Em sinh năm 8x, năm nay 3x tuổi anh ơi!

Sếp mới: Trời, anh tưởng em cỡ 27 là cùng!

Em: hí hí 

- - - 

Bởi, nếu chị không ăn mặc xì tin như em, thì em e rằng còn nhiều giây phút tổn thương lắm vì em dự định ăn mặc nhí nhảnh xì tin tóc thắt bím 2 bên đến 10 năm nữa lận (nếu em đi được 10 năm nữa) 💃🏽💃🏽 

 

 

SG, những ngày mệt mỏi không buông

392888E1-592C-4F13-BFDC-110A05AA9A9A.jpeg

  • Like 10
  • Thanks 1
  • Haha 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
banhtrang    1.206
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Đã tới mùa đi học, nghe mà choáng váng xây xẩm còn hơn lúc BS nói em bị này bị kia! Bên em cho nhân viên đi học Tiếng Anh mà ai cũng phải đi làm bài test, người nào làm bài dở bắt buộc đi học, trả tiền trước công ty trả lại sau! Mà em thì hoàn toàn không có nhu cầu đi học mà cũng chả có tiền nhưng ngặt nghèo là em lại dở (thì chị mới nói “Có khi do em mà cả công ty phải đi học Tiếng Anh”)  mới chết! Quá đau đớn xót xa, ngày test đang tới gần mà em không biết làm sao, nhờ chị đi làm bài dùm thì chị không chịu (lại còn la mắng, cười cợt, làm em tổn thương 🙄, chị lại còn bảo "làm vậy là hại bạn" trong khi em kêu gào "tôi cần bị hại, cần bị hại"), chị kêu mua sách về chị ôn cho, mà biết ôn cái gì ôn chỗ nào chứ và dĩ nhiên không kịp cho cái đầu u tối của em tiếp nhận, huhu! Em chỉ muốn yên yên ổn ổn làm cái nghề mình biết chục năm nay rồi đi xạ trị rồi về với chị và mèo và chó mà thôi! Huhu, học nữa học mãi cũng vậy thôi có tiến bộ hơn được đâu 😞😞 vì nói không phải khoe chứ em học rất dốt, em chỉ giỏi “nói hưu nói vượn” kiếm tiền sống qua ngày thôi 😭😭. Như bữa chị xúi em đi học cái kia, em ok xong đi coi học phí thì té ngất xỉu, gần 100 chẹo, trời ơi, tiền để dành đi xạ trị còn sướng hơn! Giờ toy phải làm sao làm sao đây, huhu 😦😧. Chị nói “Thì cố lên, hãy nghĩ đến số tiền phải đóng và thời gian phải vô lớp học mà cố lên, như em cố để đạt học bổng á” “Nhưng phải có nền tảng mới cố được chớ, khả năng tiếng Anh của em thì chị biết rồi..” rồi chị lại cười há há "tội đần quá!" huhu

Trong trường hợp của em, dốt cũng là cái tội. Cái tội lớn hơn là chị không thèm đi làm test dùm em…. Vậy mà em nghĩ chị là người đối với em tốt nhất trên đời cơ đấy! Cơ đấy!!! 🙄🙄

- - -

Sáng chị soạn hồ sơ, rớt ra cái phong bì có 2 tờ 500k, mình quay qua:

- Cho em đi!

- Nè (đưa mình 500k)

- (Cất xoẹt vô bóp)

5’ sau, đau quá mình gục lên vai chị:

- Em đau đầu quá! 

- Hết đau chưa? Hết đau chưa? (Vừa nói vừa lấy 500k còn lại đắp lên trán mình)

- Mỏng quá, hơi đỡ xíu thôi chứ đâu có hết!

- Thôi, uổng tiền, đắp mà không ăn thua thôi tự chịu đau đi (rút lại tờ 500k)

- Oà, huhu, thôi đỡ nhiều rồi, hết hẳn rồi….

- (Đưa lại 500k)

Vậy là trong một buổi sáng trong lành, mình kiếm được 1tr hết sức dễ dàng, tuyệt!!! Kiếm tiền không khó!!!! 

 

 

Được chỉnh sửa bởi banhtrang
  • Like 3
  • Thanks 1
  • Haha 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×