Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
PhongDi

Nơi thuộc về nỗi nhớ!

Recommended Posts

PhongDi    517

Em đi rồi, phố nhỏ chơi vơi..
Mưa chẳng vợi bên hàng sấu đổ,
Thoáng vấn vương hẹn ai trong nỗi nhớ,
Để ai buồn nhặt lá đếm mùa thu?

Có phải là em tìm anh trong tiếng thở,
Là ngọn gió hồ hôn rát ngực chiều thu,
Là con thuyền nhỏ chưa tìm về bên bến
Hay ánh ban mai xa lắng cuối chân trời..

Em đi rồi, tất cả đã xa xôi..
Tất cả bỗng hóa thành kỷ niệm..
Người ở lại chờ em trong ký ức
Và hoa rơi..
lặng lẽ
...cuối hiên nhà.

 

ST

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517


"Ta không sợ vận mệnh cũng không sợ gian nan.

Cái mà ta sợ là mỗi khi ta tỉnh dậy, những người bên cạnh mình không còn nữa.

Người ở lại cũng như phế vật mà thôi, bị bỏ rơi, bị lãng quên.

Đến cuối cùng, ngay cả bản thân mình cũng quên đi.

Mất đi người mình yêu thương nhất, chính là mất đi bản thân.

Quên đi người mình yêu thương nhất cũng chính là quên đi bản thân. . ."





971636_380598832052275_1082651602_n.jpg


Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517

Nỗi nhớ anh!

Mùa thu đầu tiên chúng mình xa nhau
Là mùa thu đầu tiên trên đất Hà Nội
Những cơn gió heo may vô tình thổi đến
Lạnh buốt tâm hồn, lạnh cả trái tim em

Ở nơi đó giờ này anh đã ngủ chưa?
Anh có nhớ về em không anh nhỉ?
Khoảng cách nào làm vơi đi nỗi nhớ
Đêm khuya dài em gọi mãi tên anh…

Đã bao lần em cố dặn lòng quên
Hãy quên đi thôi đừng nhớ nữa
Bao lần hỏi: “Sao mà yêu đến thế”
Nhưng có bao giờ em trả lời được đâu.

Những đêm dài thổn thức nỗi đau
Khi trái tim vượt ra kiểm soát của lý trí
Khi con tim yêu đang đau và rỉ máu
Viên thuốc nào xoa dịu vết thương em

Đã yêu rồi đâu có dễ quên anh
Càng cố quên trái tim lại càng nhớ
Khi mọi thứ còn vẹn nguyên như trước
Ở nơi nào cũng thấy bóng hình anh

Câu thơ này thay ngôn ngữ trái tim
“Em mãi yêu anh” – một tình yêu không thể
Duyên nợ kiếp này vẫn còn dang dở
Hẹn kiếp sau mình bù đắp: XA, ĐAU.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517

BÌNH YÊN NƠI ĐÂU

Muốn với tay lên trời để lật ngược đêm đen
Xem đêm dài bao nhiêu mà muộn phiền nhiều thế
Gắng gượng nhiều rồi nhưng dường như không thể
Nhiều lúc muốn quay mặt lại với đời và lặng lẽ buông xuôi.

Cố gắng mỉm cười sao càng thấy đơn côi
Và trái tim đập từng hồi khó nhọc
Bờ môi mềm run run rồi bật khóc
Thèm một tiếng cười nơi đáy mắt an yên.

Phải đi đến chốn nào mới thấy được bình yên
Để nhận ra hết đêm đen sẽ là nơi đầy ánh sáng
Phải đến bao giờ trời mới quang mây tạnh
Cho tiếng cười lanh lảnh giữa không trung.

Ta là gì giữa trời đất mênh mông
Tiếng kêu xé lòng cũng chẳng ai nghe thấu
Bình yên nơi nào để dừng chân neo đậu
Để biết rằng yêu dấu chẳng xa xôi.


 

ST

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517

PHỐ CŨ

Ta về phố nhỏ đi em
Cùng nhau tay nắm những đêm hẹn hò
Mưa buồn phố thoáng ngẩn ngơ
Chênh chao ánh điện lơ mơ nhịp cầu
Anh em hai đứa tựa đầu
Vô tư hờ hững nghe sầu qua tim...
Trò chơi đi trốn đi tìm
Anh bơ vơ giữa im lìm tiếng em...
Tháng ngày bay tựa cánh chim
Mười năm sương gió nổi chìm
nhạt phai
Em về phương đó cùng ai
Mình anh tháng rộng năm dài chờ mong
Cầu xưa vẫn bắc ngang sông
Thuyền xưa khách vắng long đong bến chiều!
Đường xưa thiếu dáng yêu kiều
Dường như phố cũng ít nhiều hư hao..

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517

Trót đã mang nỗi lòng viên đá cuội,
Ngàn năm phơi cùng cát bụi phong trần,
Sao đau xót một ngày vừa lịm chết,
Rong rêu tàn một thoáng cũng bâng khuâng.

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517

Sao tôi biết em là người xa lạ
Mà vô tình tôi lại phải yêu em
Yêu mãi mãi và yêu em mãi mãi
Chợt biết buồn khi em đã yêu ai

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517
HẬN TÌNH
Từ dạo ấy tôi trở thành sỏi đá
Lê bước thầm theo ngày tháng hoang vu
Hồn lang thang trong giấc mộng lãng du
Tàn ân ái mới hay tình là hư ảnh

Tôi đang thấy một hoàng hôn giá lạnh
Như đượm tràn khắp muôn ngã tâm tư
Tôi cố tìm qua tiếng nhạc câu thơ
Mầu ốc đảo cho lòng nguôi thất vọng

Ai có biết mới đêm nào say đắm
Môi ghì môi như vạn thuở yêu thương
Rồi đêm nay, bao chua chát đoạn trường
Đôi môi đó lại buông lời cay đắng


Ôi bẽ bàng khi hiểu tình là ảo ảnh
Chuyện Ngưu Lang là huyền thoại hoang đường
Ro-mé-ô, người biểu tượng của yêu đương
Chỉ hiện thực trên những trang tiểu thuyết

Xin đừng hỏi tại sao tôi chỉ biết
Than trách tình, vì tình quá xót xa
Mà thời gian vẫn không thể xóa nhòa
Còn tô đậm cho nỗi buồn da diết

Thôi đành hết, từ đây ta giã biệt
Chuyện tình yêu, và cả chuyện trăng hoa
Vì lòng người nên tình mới phôi pha
Tình chắc có chứ đâu là hư ảnh
 
ST

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517

Tôi không ngờ mối tình tôi là thế
Bởi dại khờ nên đành đánh mất em
Không gian dối nhưng cũng đành lỗi hẹn
Không chia tay nhưng mãi mất nhau rồi.
 
Anh vẫn biết em là loài hoa lạ
Hoa vô tình chỉ nở ở vườn yêu
Nhưng hoa ơi xin hãy nhớ một điều
Rằng chỉ nở một lần rồi vĩnh viễn.
 
Đời cũng vậy không bao giờ đẹp mãi
Rồi mai này em sẽ nhận ra thôi
Nay anh khóc, ngày mai em sẽ khóc
Khi anh cười, em sẽ khóc cô đơn.
 
Tôi không ngờ mối tình tôi dang dở
Hận muôn đời biết thuở nào quên
Và đến khi nào tôi không còn sống
Mới xóa bỏ những gì tôi hận em.

ST

Share this post


Link to post
Share on other sites
Songbien    212

Người dưng

Khác cha mẹ, chẳng họ hàng

Nhìn lâu ngắm kĩ lại càng khác nhau

Không duyên trầu, chẳng nợ cau

Mà sao ngực trái lao xao sóng ngầm.

Xuân thì theo dấu lặng câm

Cuối đường cũng vẫn âm thầm cõi mơ

Do duyên, bởi nợ, tình cờ

Một lần gặp gỡ hồn thơ trở mình .

Dại khờ vẽ cái chữ tình

Nén hương khấn vái hiển linh như lời

Bể dâu, vật đổi sao dời

Thơ trôi mất dấu theo đời tha hương.

Vẫn còn đậm nét chữ thương

Góc trời phiêu bat, lạc đường đó đây

Viễn phương gửi gió nhắn mây

Trăm năm ước mộng sum vầy.... Buốt tim .

Đi về trong cõi im lìm

Nghe đem trăn trở, nỗi niềm riêng mang.

ST.

Tan

À ! Tan biến rồi cái gọi là quá khứ

Thứ theo ta đến suốt cuộc đời

Cát bụi nhạt nhoà ta nắm giữ

Người nhận cuộc sống mới k phải ta

Kỉ niệm ngươi quẳng đi xa

Đến bước ngoạt mới của đời phiêu du

Sóng

Góp thơ này .

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517
Có nỗi nhớ tưởng chừng rất lạ
Nhớ một người mà đã gặp đâu
Thoáng nghe trong dạ chút sầu
Khi ngày sắp cạn chưa chào một câu
Có nỗi nhớ nao nao khó tả
Nhớ một người xa lạ nơi đâu
Vấn vương chi dạ thêm sầu
Trọn đời chưa hẳn gặp nhau một lần
Có đôi lúc tưởng gần bên cạnh
Cùng sẽ chia cái lạnh chiều đông
Tỏ bày những mối tơ lòng
Vui buồn tâm sự đôi dòng cùng nhau
Có đôi lúc nghe sao...vời vợi
Rồi chợt buồn nghĩ ngợi vu vơ
Trãi lòng cùng mấy câu thơ
Gởi vào nỗi nhớ dại khờ đến ai
Cuộc đời dẫu còn dài phía trước
Hai con đường ta bước song song
Thôi đành chôn chặc nhớ mong
Trôi theo ngày tháng cho lòng nhẹ vơi
ST
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
PhongDi    517

Lại một cái tết trôi qua, thật lòng mà nói đã lâu lắm rồi tôi không có một cái tết sum vầy bên những người thân yêu của tôi.

Mà có lẻ có còn ai đâu mà sum với vầy. Uhm thì cũng đã quen rồi cái cảm giác đón giao thừa một mình

Rồi vô tình xem .....

Ôi thôi không biết nước mắt cá sấu từ đâu tuôn trào vậy nek. Cũng đã lâu rồi nó không rơi nữa rồi, cứ tưởng đã chai lì với cảm xúc rồi chớ

Ơ hay nhỉ, lạ thật!!!!!!!!!!!

Edited by PhongDi

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×