Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
.em.

Dear diary

Recommended Posts

.em.    566

Anh trai tôi P.4 

Tôi viết những dòng này trên phone nên chưa kịp sắp xếp lại timeline cho phù hợp. Một phần nữa là tôi mỏi tay quá, khi nào có time tôi lại edit thành một bản hoàn chỉnh tí, viết như này cứ như nháp, tôi feel sorry cho những ai vô tình đọc phải những post lộn xộn này của tôi. 😭

Anh trai tôi như người bạn thân nhất của tôi vậy. Trước giờ tôi chưa từng chơi với ai mà có thể khiến tôi có cảm giác an tâm và tin tưởng như vậy. Tôi nghĩ mình đã mention đôi lần trong nhật ký này nhiều năm về trước. 

Vài ngày trước tôi ghé nhà hắn chơi, tôi bận làm việc nên hắn nấu cho tôi ăn. Tôi không có thời gian phụ hắn, điều này làm tôi áy náy mãi. Hắn nấu bữa trưa xong, bày lên bàn đẹp đẽ rồi gọi tôi lên ăn. Hắn trông có vẻ tự hào lắm.

Ăn trưa xong hắn bày hết đồ trong tủ lạnh mời tôi, nào vải, nào sữa. Buổi trưa tôi nằm nghỉ ở phòng hắn, hắn thì làm việc ở tầng trệt. Giữa giờ hắn chạy lên thăm tôi, nói chuyện được mươi phút thì hắn lại chạy xuống trệt làm. Hắn lăng xăng như có khách quý, làm tôi buồn cười, cũng cảm động nữa.

Bữa tối hắn nấu món bò cho tôi ăn, cái mà hắn nói chỉ dùng để đãi khách, chứ bình thường ăn đồ dở hơn. Tôi lấy làm buồn cười với sự ngây ngô của anh chàng đã ngoài 30. Thật ra tôi mong hắn có thể khôn lanh hơn một chút, thấy hắn cứ hiền hiền khờ khờ tôi thương lắm, sợ hắn bị người ta ăn hiếp. Mà tôi biết đúng là như vậy. 

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566
Posted (edited)

Dạo gần đây mình thấy khá thú vị khi mấy bộ phim chiếu rạp có gay theme. Từ Secrets of Dumbledore, Doctor Strange sang tới Everything everywhere all at once. Phim cuối là gay theme (lesbian theme) rõ ràng nhất. Thật appreciate khi các nhà sản xuất đứng về cộng đồng LGBT. Nhờ sự xuất hiện của gay romance trên màn ảnh mà người ta có cái nhìn thoáng hơn về người trong giới. Chứ như ngày xưa người ta cứ xem “being gay” là bệnh cần phải điều trị, xem phim mà cũng thấy mệt mỏi nữa là…thật sự sống trong thời đó. 

Thử tưởng tượng ta phải che giấu khi mình đang yêu. Khó biết chừng nào. Khi yêu là gương mặt ta trưng bày cả lên rồi. Khi đọc tin nhắn của đối phương, mặt tủm tỉm cười khi nghĩ đến một khoảnh khắc bên người ta hoặc một câu người ta đã nói. Những cảm xúc ngọt ngào và tươi đẹp như thế mà phải che giấu đi, hỏi làm sao mà chịu nổi? Vậy mà ngày xưa tôi phải suppress tất cả cảm xúc như thế lại, hoặc chí ít là bớt trưng bày nó lên mặt khi ở cùng gia đình. Cho nên tới bây giờ, gia đình tôi vẫn nghĩ bb là người yêu đầu tiên của tôi. Có khi gia đình tôi còn nghĩ, chính bb đã “bẻ cong” tôi cũng nên, và rằng nếu không bị bb dụ dỗ, thì tôi có thể đã là “straight” rồi. Tôi suy diễn hơi xa rồi, tóm lại là, tôi ghét cái thời xưa khi mà trái tim tôi mang nhiều sợ hãi. 

Cũng may là lúc nào tôi cũng lên đây để viết, việc chia sẻ đã giúp tôi nhiều trong việc giải toả cảm xúc của mình. 

Edited by .em.

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Gần đây tâm trạng của tôi rất tốt, vì vậy tôi vui vẻ làm việc và socialize với mn. Cuối tuần nào tôi cũng có hẹn gặp một vài người bạn. Cả hôm nay tôi cũng vui vẻ, nhưng tối đến trước khi đi ngủ, lại có chuyện khiến tôi phiền lòng. Chuyện này không phải the end of the world, nhưng không hiểu sao nó cause me so much distress, khiến tôi không tài nào feel at ease và ngủ được. 

Tôi cảm thấy cực kỳ angry và cả depressed. I didn’t want that much out of life yet annoying things keep happening to me. I just feel some kind of burden on my heart now. Heavy heart. 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Gần đây tôi sống hơi “phóng túng” bản thân, tôi xem phim rất nhiều. Phim nào ra rạp tôi cũng đi xem, đã vậy còn cày rất nhiều trên Netflix nữa.

Tôi đã xem xong season mới ra của Stranger things, phim dở y như tôi kỳ vọng, nhưng bb cứ nhất quyết là phần hay đang ở phía sau, cứ xem sẽ thấy, xem tới tập cuối mà cũng chưa thấy cái hay ở đâu. Tôi đã nhất quyết drop cái series này từ Season 3 rồi mà bb cứ dụ tôi cho bằng được ah. 

Vài ngày trước, tôi và bb đã binge-watch series Ratched trong…vỏn vẹn hai đêm. Hai đứa tôi vừa xem vừa discuss phim, mãi tới hôm nay mới thôi nói về nó. 

Hôm nay bb lại thấy tôi nằm xem phim, liền hỏi vì sao tôi xem một mình mà không rủ bạn ấy. Bạn ấy không biết xem romance thì rủ kiểu gì được, bạn ấy chỉ xem thriller và giết người. Hôm qua bạn đã dụ tôi xem phim Craiglist killer. Xem xong mất hết niềm tin vào con người 😭 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Hôm nay tôi đến buổi họp mặt với những người bạn thời đại học. Chúng tôi đã lâu không gặp nhau, chắc có 7 năm rồi. Tôi khá lo lắng về cuộc gặp này, tôi đã lo từ đầu tuần này thì đúng hơn. Nhưng nhờ có connect với nhau trên facebook, nên chúng tôi đã có một buổi tụ họp rất vui vẻ và thoải mái vì chúng tôi, dù lâu ko gặp, vẫn biết tình hình của nhau qua facebook updates.

Chưa bao giờ tôi thấy biết ơn mạng xã hội như hôm nay, dù trước đó tôi cũng hay chỉ trích mấy mối quan hệ chỉ connect qua internet. Bây giờ tôi suy nghĩ lại rồi, thật ra social media giúp chúng ta rất nhiều, chúng ta comment một vài câu, nhắn vài tin, gọi vài cuộc gọi ngắn, để khi gặp lại sau 5-7 năm, vẫn cảm thấy quen thuộc. Nếu ko có nó, gặp lại thật chẳng biết gì mà nói và sẽ cảm thấy rất là kỳ cục. 

Bạn host của chúng tôi hôm nay rất chu đáo, đã chuẩn bị sẵn món ăn, chỉ chờ chúng tôi đến nướng lên. Bạn host có người yêu khá đẹp trai kiểu typical, da trắng, tóc vàng, mắt xanh, cao và dáng thon gầy. Tôi ấn tượng nhất ở chỗ him rất tận tuỵ đứng nướng thịt cho bọn tôi, him cũng rất vui vẻ tham gia với nhóm dù chúng tôi chỉ mới biết nhau lần đầu tiên. 😅

 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Sáng hôm qua hai đứa chạy xe về quê chơi, tôi ngồi sau ôm đồ (của tôi) ê cả mông, năn nỉ bb cho tôi xuống nghỉ mấy bận để stretch (chân) và massage m*ng. Tôi phải nhấn mạnh “đồ của tôi” như vậy là vì tôi muốn cho bạn biết rằng mọi khổ sở của tôi đều là do tôi tự mình gây ra, chứ bb thì lúc nào cũng chăm sóc và ease the pain cho tôi. 

Bb là dân thành thị, tôi là gái quê, chỉ mới sống ở Saigon xa hoa tráng lệ được 10 năm, nên mỗi lần dắt bb về quê là tôi mắc cười lắm. Bạn ấy sẽ hỏi vì sao ở đây người ta lại như thế này hoặc thế khác, mà không theo common sense như bạn vẫn biết. 

Đỉnh điểm của sự ngốc nghếch này là chiều qua, tôi dẫn bb ra vườn chơi. Trời chạng vạng, ếch nhái bắt đầu kêu ở dưới mấy bờ mương. Bạn ấy giơ tay lên suỵt tôi với mẹ tôi, rồi lại lắng tai nghe, như thể đang tìm kiếm con gì bí ẩn lắm. Rồi bb cất giọng gọi “meo meo” để rủ con mèo ra chơi. Ủa alo, con mèo ở đâu mà ra chơi với mấy người. Nó là con nhái mà 🤣

  • Like 1
  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Nhà tôi ở quê gần gũi với tự nhiên lắm, có lần tôi về chơi, mùa mưa cua bò cả vào trong nhà. Còn bb thì xui hơn tôi, lần trước bb về chơi gặp con rết to bò vào nhà, bạn ấy ngay lập tức bỏ chạy, quên cả thông báo cho tôi khi ấy đang nằm võng kế bên. Nghĩ có người yêu như thế cũng chán nhỉ. 😅 

Lần này thì chưa thấy con gì vào nhà, mà chỉ là trên nóc nhà thôi. Cứ tối tối là chuột lại chạy rần rần trên la phông, không biết trên đó có gì mà dưới này chúng tôi cứ nghe xào xạc như lá khô kéo trên sân xi măng. Bb khổ nỗi rất sợ chuột nên tôi cứ phải theo trấn an bạn rằng nếu có con nào rơi xuống thì tôi bắt hết, vậy mà bạn vẫn không chịu ngủ, cứ nhất quyết đòi tôi bắt mấy con chuột. Tôi bắt như thế nào đây 😭

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Hôm nay tôi về lại SG sau một tuần ở quê. Sáng nay bố mẹ xách túi cho tôi ra tận ngoài cổng, mẹ tôi đã có tuổi rồi, nghĩ đến mẹ mình đang già đi mà tôi thấy buồn, dẫu biết cuộc đời có sinh thì có lão, không thể tránh khỏi.

Tôi nhớ lại những khi mẹ tôi còn trẻ, tôi còn bé, chạy theo mẹ ra vườn, mẹ làm cỏ còn tôi trèo lên võng mẹ mắc sẵn trên cây để ngủ. Chiều đến, mẹ đánh thức tôi và hai mẹ con cùng về nhà. Giờ nhớ lại tôi như nhớ cả mùi cỏ tươi mới cắt quện với đất ẩm. Tôi còn có thể tưởng tượng cả những con sâu xanh, đen ẩn mình trên lá. Tôi sợ sâu lắm, còn mẹ tôi thì không, mẹ ném mấy con sâu xuống cái mương nhỏ cho cá ăn hết. Tôi thích thú nhìn cá đớp mồi. 

Tôi cũng nhớ hồi đó mẹ tôi trồng ớt, chiều hai mẹ con đi hái ớt để sáng hôm sau ra chợ bán, lấy tiền đi chợ. Tôi nhớ năm đó ớt có giá, được những 20 ngàn/ kg. Chúng tôi có 3kg, bán được 60 ngàn, hai mẹ con vui mừng đi chợ, cảm thấy mình rất ư giàu có. Nói đến đây, lại nhớ mẹ tôi rất thích đi chợ. Mơ ước cả đời của mẹ tôi là có tiền đi chợ hằng ngày.

Ở quê (hoặc vả chỉ ở nhà tôi), một tuần nhiều khi chỉ đi chợ một lần, những ngày khác, mẹ lấy nước mắm làm kho quẹt, lại bắt thêm mấy con cá dưới mương, rồi hái thêm rau nấu canh. Như vậy là xong một bữa. Việc được ăn sáng một ổ bánh mì nước chan (không có thịt đâu 😭) đã là điều xa xỉ. 

Tôi học lớp Hai, cái nhà lá tự xây của chúng tôi trở nên siêu vẹo, mùa nước lên, nước tràn vào nhà, ngập tới đầu gối mẹ. Mấy con cá mẹ nuôi đi hết vì không có lưới che chắn, mẹ đi tới lui nhiều để chăm mấy con heo, nên nước ăn hết cả chân, phải lấy nhớt cặn bôi vào để nước bớt ăn. Tôi thì thích thú ngồi trên bộ ván trong nhà vọc nước ngay dưới chân. Mùa nước nổi, bộ ván đó cũng là nơi sinh hoạt của cả nhà tôi vì có đi đâu được đâu. Chúng tôi có cái bếp lò xô nấu bằng dầu hoả, cũng đặt lên đó nốt. Tôi thích ngửi mùi dầu đốt cháy, tôi thấy nó rất thơm tho. Tôi rất thích mùa nước nổi vì khi đó tôi không biết như vậy là rất khổ. Tôi chỉ nghĩ nó vui như chơi nhà chòi. Giờ nghĩ lại, tôi thấy chính nhờ sự ngốc nghếch đó mà tôi mới có thể sống vui vẻ qua những năm tháng đói ăn thiếu mặc đó. 🙃

 

 

  • Like 2
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Hồi còn ở nhà cũ, do nhà sát đường, nên rất nhiều bụi. Lúc nào tôi cũng phải đóng kín cửa.   Lại do cấu trúc nhà không thông thoáng nên tôi phải bật máy lạnh 24/7. Tôi cảm thấy rất ngột ngạt vì lúc nào cũng ở trong phòng đóng kín như vậy.

Còn bây giờ sang chỗ mới, may mắn tôi ở căn góc, nên nhà tôi nhận được rất nhiều gió, tôi không phải phụ thuộc vào máy lạnh nữa. Cảm thấy cuộc sống của mình fresh hẳn lên. Tối đến tôi mở cửa sổ, gió lùa vào mát lạnh, lại còn nghe được nghe tiếng côn trùng rả rích, tôi thấy hạnh phúc lắm. 

Tôi đã nghĩ tôi sẽ rất bực bội khi sang đây nhưng không, việc thay đổi chỗ ở không ảnh hưởng gì đến happiness levels của tôi cả. Đây chính là điều làm tôi ngạc nhiên hơn cả. Hoá ra tôi luôn lầm tưởng mình hiểu bản thân và cả cảm xúc của mình, nhưng không, tất cả những gì tôi nghĩ chỉ là một sự dự đoán không hơn. Và khi việc thật sự xảy ra, tôi mới biết được my feelings. 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

I’m very much out of shape due to long hours sitting and no work-outs. The only time I was active this year was the few treks I took in Singapore last April. Since then, I hardly walked or even moved at all. I haven’t ridden a bike for years. I didn’t ride a motorcycle either.

Yet…

a few days ago, I decided to go on a 30 km ride on the spur of the moment. 

My people started to panic at the idea of me going on such a physically demanding ride. Not only them, I also started to worry about myself. 

How can I possibly complete the 30 km ride on a completely new bike and with so little experience riding. I hope I won’t be left behind and will make it home this weekend. 

Am I gonna humiliate myself in front of so many people? 

I am getting so nervous about the ride, yet decide not to withdraw from it anyway. I would like to challenge myself to something new. 

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

Nếu có một mong ước trong cuộc đời này, tôi mong rằng mình chưa bao giờ được sinh ra. Vì sao hả? Vì như tôi đã nhiều lần tự thú ở đây, rằng tôi thấy bản thân mình là một big failure, systematic error mà không thể sửa từng chút một. Chỉ có thể đập đi hết để xây lại thôi.

Tôi nhìn tôi ở góc độ nào cũng thấy không hài lòng. Từ  vẻ ngoài cho đến bên trong. 

Hồi tuổi teen tôi chỉ bất mãn với vẻ ngoài của mình thôi, bây giờ tôi còn thất vọng với cả bên trong nữa. Thật là khủng hoảng. 

  • Confused 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566
12 minutes ago, plasticruler said:

thể thao thôi, mỗi ngày 1 tiếng, nhiều không bằng đều, đều không bằng đủ, hoặc đi học một khóa học nhảy hiện đại, nói chung cứ nhảy nhót vận động làm sao cho ra hết trọc khí bên trong, thân tâm hòa hợp, em sẽ thấy khỏe mạnh và tỏa sáng ngay.

em cám ơn @plasticruler nhé, chắc do em còn “bé” quá nên cách nhìn nhận bản thân nó k đc ổn định đấy ạ. Đôi khi thấy cũng thích bản thân mình nhưng lắm khi lại thấy chán 😭

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566

I watch a lot of movies when I can manage it. My interest doesn’t just stop there. I indeed go an extra mile by downloading high-quality movies, from which I cut my favorite scenes and save them to my cloud.

Whenever I encounter a similar real-life situation with that in the move I watched, I would rewatch the scene and and analyse the situation. Then I would praise the director for his talent and insights of human psychology. 

Before, when facing a problem, I tended to think my problem was unusual. Yet through watching movies and reading, I have learnt that my issues are not uncommon, indeed I have stopped treating my issues as if they were rare cases. How self-important I was! 

Talking about movie scenes, I really enjoy the birthday party scene from Notting hill where Anna, the famous actress, was having dinner with an ordinary family. Her appearance belittled them since she was so successful and they deemed themselves a bunch of underachievers. However, they started to connect better when one man (whose name I don’t remember) came up with a game where participants were encouraged to show their vulnerability. The one who told the saddest story would win the game and hence would get one extra brownie. Then everybody started to talk about their miseries, including Anna, the celeb.

I think the director was so brilliant there. He got very deep insights of human psychology. People in a group connect when each member shows their vulnerability, not strength.

No wonder why my class reunions are such nightmares to me. They are occasions where my classmates come to show off their status and achievements. 🥶

 

  • Like 3

Share this post


Link to post
Share on other sites
.em.    566
Posted (edited)

Romantic love has never lost its appeal to me, therefore, besides watching romantic movies (who doesn’t), I also read research about love. 

Lately I’ve read something very interesting about the relationship between love and lust.

Many of us may know when in love, people crave sexual intercourse with the beloved, but what about the other way round?

I have learnt that sometimes lust also triggers love. That said, it may be dangerous if you jump into bed with someone you don’t intend to become involved, since you may fall in love. 🥶 Now, is this idea scary enough to discourage you from having a one-night stand this Friday night? 

Edited by .em.
  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×