Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Bluesky

Live- Laugh- Love

Recommended Posts

chutzpah    793
Posted (edited)

Share this post


Link to post
Share on other sites
Ghost.    553

Chơi môn thể thao gì đó cho xả hết năng lượng tiêu cực đi em. Chị cũng hay làm thế mỗi khi bị stress quá. 

Sống mới khó, chết làm cái éc là xong dễ lắm nhen. Cố lên nha.

  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873

"Nhìn em anh thấy lờ mờ...

Tưởng rằng say rượu, ai ngờ say em"

909CBF76-A5CB-4603-A1AD-3DC8413657E5.jpg

  • Haha 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Ghost.    553
Posted (edited)

Nhìn xa anh thấy kèm nhèm

Tưởng rằng em gái ai ngờ em giai

Ahihi

Edited by Ghost.
  • Haha 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Tien    1,700


Lại gần thì tưởng hi-fi

Gần hơn mới biết là hai trong một 👻👻 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873

Mong cho thời gian này mau qua, chứ vầy là cọc lắm nha 🙄. Mà thôi, ráng kiềm hãm tánh nóng lại mới được.

Phải chi ngày nào cũng như vầy:

- Sáng: chị đồng nghiệp cùng phòng mua bánh mì cho ăn, đem cà phê cold drew tự ủ ở nhà lên cho.

- Buổi trưa: chị đồng khác phòng mua cà ri nhà người đồng nghiệp khác làm cho mình ăn. Tối trước đó có nhắn là chị có mua cà rì cho em ăn đó, em khỏi đem cơm theo nhe. (Chỉ off mà cũng chịu khó order cho mình ghê).

- Buổi xế: chị đồng nghiệp cùng phòng khác thì order nước uống, rủ mình uống, kêu là em uống gì chị mua cho em luôn nè, chị mời. Lại có lộc...

- Buổi xế xế hơn xí: chị đồng nghiệp mua bánh mì buổi sáng lại order sushi cho mình ăn chung. Mà thiệt lúc đó mới họp ra mặt mình như cái mền, ăn cũng không nỗi.

Mấy bả ngồi ăn còn xỉa mình nữa, kêu là nguyên ngày nay mày toàn được người khác mua cho ăn hết, k tốn đồng nào. Tiền để đâu cho hết mại?

Ủa, alo... tiền để lo cho zợ sau này được không? :)) mà mọi người tự nguyện mua cho em ăn mà, chứ em có đòi hỏi gì đâu. Ngộ ghê hà trời. 🙄

Share this post


Link to post
Share on other sites
Ghost.    553

Nghe cái muốn gả em gái cho nó ghê :-

Share this post


Link to post
Share on other sites
chutzpah    793
2 hours ago, Ghost. said:

Nghe cái muốn gả em gái cho nó ghê :-

Gả ngay và luôn

Share this post


Link to post
Share on other sites
Ghost.    553

Ủa sao hun mà mở mắt vậy Lu?

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Ghost.    553

Ờ. Sửa vầy đc nè. Bài học rút ra la hun ko đc mở mắt nhen :-

 

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
chutzpah    793
Posted (edited)

Ah ngày xưa em hun có mở mắt 😆, nhìn mặt nyc hít mùi kaffee thấy mắc cười lắm.

Mà sao yêu nhau phải hun nhỉ, cũng bẩn, nhưng cũng mê =))))))

Edited by chutzpah

Share this post


Link to post
Share on other sites
chutzpah    793

Ôi zồi, lớn lên chuẩn soái tỷ =))))

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873

Tôi hỏi: “Thượng Đế ơi, người với người biết trước không có kết quả, vì sao vẫn gặp nhau?”

Thượng Đế đáp: “Bởi vì kiếp trước ngươi từng nói: Kiếp sau dù không có kết quả, ngươi vẫn muốn yêu hắn thêm một lần nữa.”

Share this post


Link to post
Share on other sites
relax    373
Vào 5/7/2022 vào 20:42 , Bluesky đã nói:

Đưa hình chụp đại gia đình, gồm nhiều anh chị em cùng lứa tuổi cho bà chị đồng nghiệp xem. Hỏi bả xem nhìn ra mình ở đâu trong hình không?

Bả xem sơ qua rồi phán câu: tao nhìn sơ cái là biết mày ở đâu, bản mặt khó chịu, khó ăn, khó ở từ nhỏ cho đến lớn vẫn vậy.

Ủa...alo...rồi ai mượn? Đưa hình cho coi thôi mà, có cần phải xỉa tới vậy không? 😒

Mà không hiểu lúc này làm gì mà cái miệng nó lệch dữ vậy ta? Đang nghiến răng khó chịu hay sao đó :)))

DC3085DB-A552-4FB7-A7C3-3CB72E0F3CEE.jpg

Cái mặt khó ở từ trong trứng nước 😒😒😏😒

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873

"MÀY BIẾT TAO LÀ AI KHÔNG...?"...

Cũng câu nói này, có những người "ngông" thường hay nói để chứng tỏ quyền uy, đẳng cấp của mình....

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước....

Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi đã bị một gã đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi: 

“Ông biết tôi là ai không ?”

Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. 

Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.

Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi vẫn chưa bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.

Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California, tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.

Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.

Ông ta nói lớn rằng: ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng: cô xin lỗi về những điều phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông...

Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là cũng để cho các hành khách khác cũng đều nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần: 

“Cô biết tôi là ai không ?”(Do you know who I am...?).

Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này....

Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng:

"Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”

("At counter 112, there is a passenger who does not know who he is, passengers who can help him with his identity or identity, please go to counter 112.").

Ông khách bây giờ tự nhiên khốn khổ vì chính câu hỏi của ông, đã bị biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa....

Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười....

Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu: 

“Đ.M. mày...!" (F.K you).

Người phụ nữ ở quầy, không hề tỏ ra một chút giận dữ..., bằng giọng bình thản, cô trả lời ông nguyên văn như thế này: “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too..!" 

(Thưa ông, chuyện đó, chuyện mà ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được...".

Chao ôi, câu trả lời một cách tự nhiên đầy hóm hỉnh hay biết là chừng nào...! Thế mà tự bao lâu nay, tôi không nghĩ ra từ mấy chục năm nay để mà trong lòng ấm ức không nguôi....!

Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Sài Gòn hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời đã học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước...

(Nguồn: Bùi Bảo Trúc-Đinh Trực sưu tầm)
11563A97-8C5C-4A7B-9264-DE6C485A0DA2.jpg

  • Like 1
  • Haha 3

Share this post


Link to post
Share on other sites
plasticruler    452

Tôi có một người bạn cũng bị hỏi câu này, ( cho một tình huống rất chi là stupid).và cô ấy ngạc nhiên trả lời không. Em không biết chị là ai? Và mắt cô ấy cũng băn khoăn như ông tác giả, vì cô ấy kể với tôi, quả thực cô ấy không biết người đó là ai thật.😱🥶

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873

Cozy corner ❤️💙

D704D85B-1C32-4472-A3D7-703BBC662DAD.jpg

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873

Chu choa, lần đầu đi masage trị liệu đau cổ vai gáy. Phải cởi hết áo để massage 😳🙄

Cái thân già cõi đã bắt đầu gào rú, đau đớn dữ dội dưới bàn tay cô bé nhân viên.

Bị tắt nghẽn nhiều quá, nên mỗi khi tới chỗ nào là đau chỗ đó, điếng người. Hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến. Có sức khoẻ là có tất cả. 🙂

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Ghost.    553

Bớt nhậu lại là tự nhiên phẻ à.

 

 

 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873
Posted (edited)

1424B073-F4FE-4380-85C7-6915E2B977A5.jpg

Edited by Bluesky

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873
Posted (edited)

Cảm giác tuyệt vời nhất của một ngày là ngủ trong ánh đèn vàng và mùi thơm toả ra từ bình xông tinh dầu, cộng với mùi thơm của chăn gối nệm ❤️

5A8B39FE-21CE-4F45-B1BE-930C6E86FA75.jpg

Edited by Bluesky
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873
So much to believe in
We were lost in time
Everything I needed
I fell into your eyes
Always thought of keepin'
Your heart next to mine
But now that seems so far away
Don't know how love could leave
Without a trace
Where do silent hearts go?
Where does my heart beat now?

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    873
Posted (edited)

Câu chuyện dây khoá để đồ ở phòng tập:

Lần 1: Bé nhân viên lễ tân đưa dây màu xanh (phòng để đồ dành cho Nam), mình lúc đó không biết, đi vô mở tủ ở phòng dành cho Nữ hoài không được. Đem ra đổi thì bé nhân viên mới cười trừ là đưa nhầm thẻ Nam cho mình.

Lần 2: Lần này thì lịch sự hơn, bé nhân viên lễ tân hỏi mình muốn lấy thẻ phòng để đồ dành cho Nam hay Nữ.

Lần 3: Hôm qua, xíu nữa là đưa dây xanh cho mình rồi, hên là mình chặn và nói sớm là đưa dây màu cam nhe em ơi (dây màu dành cho phòng Nữ)😳. Gặp qua đi tập chung với bé cùng phòng, ẻm cười và nói đã được tận mắt chứng kiến cảnh này, vì đó giờ ẻm toàn nghe mình kể lại chuyện này thôi.

Mỗi lần lấy hay đưa là bé nhân viên lễ tân khác nhau nên cứ bị vậy hoài, hay bữa nào mình lấy dây xanh để vào phòng Nam thử xem sao 😌

Hình tập buổi thứ 2 trong tuần này, sau 2 tuần nghỉ ngơi dưỡng thương 😌, chuột đâu chưa thấy mà thấy mỡ bụng sắp chảy xệ.

244BA015-5222-4BF2-B40C-4A3904F89782.md.

 

Edited by Bluesky

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×