Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
BiNganhoa

Mỗi ngày một chút, rất thật

Recommended Posts

Satthucaydudu    831

Sao lại ko đc?

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
0unknown0    42

Giống nhật ký tự sự của bạn hơn là của mục tâm sự :) Thật là sống động và hấp dẫn qua từng post. Bạn cũng thực cá tính! :)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
0unknown0    42

Ohhh, đính chính là mình không có phải góp ý nhe. Mình là cảm thán sau khi dạo từ đầu đến cuối thread của bạn thôi.

 

p/s: Mình thích cái post của bạn về hoa Bỉ Ngạn:)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

À. Đó là mình tìm hiểu trên nhiều trang khác nhau và gom lại những ý mình thích.

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Anh không có quyền chọn
Như biển là phải mặn và xanh
Như nắng cứ độ hoàng hôn sẽ tắt ngấm tan tành
Như sóng là phải biết vỗ bờ mải miết

 

Anh không có quyền chọn
Hạnh phúc song đôi hay những ngày tháng nổi trôi
Là đêm thăng hoa cùng em hay nỗi cô đơn giằng xé lên ngôi
Là hướng em đi về phía anh hay chân trời nào khác

 

Anh, từng tuổi này, vẫn hằng đêm ngơ ngác
Hỏi rằng: mình sẽ về đâu?
Về phía những niềm vui vành ngoài chẳng được bao lâu
Hay những mặn đắng đã gắn vào như số phận...

 

Nếu được chọn ai lại muốn mình lận đận
Ai lại muốn mình đứng lặng lẽ bên đời quay quắt những buồn vui
Ai lại muốn độc hành bước về chốn xa xôi
Nơi biển và đường chân trời xa xăm vô định...

 

Nếu được chọn anh xin chọn em làm số mệnh
Dù buồn dù vui dù đau đớn dù mong manh
Dù ngày mai em buông tay, cả thế giới chỉ còn lại mình anh
Dù em dặn anh, ngày đó, không được buồn, được khóc

 

Anh hỏi biển ai chọn cho nó ngày đêm rì rào thao thức

Anh hỏi bầu trời ai chọn cho nó cứ tít tắp xa khơi

Anh hỏi cánh buồm sao cứ mãi đơn côi
Chả có tiếng trả lời nào khi hoàng hôn vụt tắt

 

Anh sẽ chọn anh được nhìn về phía em cho hết đời của mắt
Chạm vào em đến mòn gãy hết những ngón tay
Chọn tan vào em cho hết số phận này
Là hạt bụi, anh cũng sẽ vùi mình vào phía em, hạnh phúc

 

Nhưng anh lại không có quyền được chọn
Nên giữa biển trời, anh chỉ biết buông tim mình, mặc cho những chìm trôi...

 

                                                                                  Mượn của anh Tùng Leo

 

 

 

 

 

1467718074__me_me.jpg

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Có một loại tình. Nằm giữa TÌNH YÊU và nằm giữa TÌNH BẠN. Người ta gọi là TÌNH THƯƠNG!
Không lạnh nhạt như tình bạn, không ấm nóng như tình yêu. Vừa đủ vị trầm, vị ấm, tư vị ngọt nhưng không quá sâu. Nhạt nhưng không quá vô vị.
Tình thương, đẹp mà đau.
Tình thương là loại tình bền chặt nhất, sâu sắc nhất, cũng đớn đau nhất. 
Không có tư cách ghen tuông. Không có thân phận hờn giân. Cũng chẳng đủ tư cách để rơi nước mắt vì nhau. Tình thương được ví von là môt loại tình, chỉ được phép cười, không được phép khóc. 
Một loại tình không tên. Không danh phận, không rõ ràng. Một mối quan hệ như bước ra khỏi sương mù, hư hư thực thực.
Có nhiều người chỉ muốn dừng lại ở ngưỡng của TÌNH THƯƠNG. Giống như đứng bên bờ biển. Không lên bờ quá xa, không xuống biển quá sâu, đều có thể rút chân ra bất cứ lúc nào.
Tình thương, chỉ bên nhau như một tri kỷ. Nhưng dù trong bất kể một loại tình nào, kể cả tình thương. Đều có người khờ dại biết khờ mà vẫn đâm đầu xuống biển, vì thương.
Mà em biết đâu, thương nhau chỉ nên để đó. Xuống quá thấp mất vui, lên quá cao mất tình. Thôi thì ở ngưỡng cửa TÌNH THƯƠNG.
Để khi cần nhau, mình vẫn ở đấy.
Không rời, không bỏ. 
Không buông, cũng không nắm.

                                                                                              Nhặt được ở đâu đó

 

 

 

 

1467812835__3a8955e9efde469d64135c05a110

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Thèm như cơn gió,

Thèm đi đâu đó,

Thèm có ai đó để nhung nhớ.

Thèm chút bối rối,

Thèm chút tiếc nuối,

Thèm cảm giác yêu người.

Thèm những ân ái,

Thèm những tê tái,

Thèm nổi đau để khôn lớn.

Mượn

1468027557__74ebe98b7b28b089f93452641e57

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Phải có thứ gì đó mất đi, con người ta mới thấy những ngày vốn bình thường đã là hạnh phúc.

Hễ không làm được gì, muốn gì không được oà khóc với ba như lúc bé thể nào cũng được dỗ dành rất ngọt. Nước mắt trẻ thơ, hờn dỗi ngây dại làm con người ta phút chốc không còn cảm thấy mình cần phải trưởng thành hơn nữa. Chẳng thèm nữa, vì càng trưởng thành tôi càng hiểu ra nhiều chuyện. Càng cảm thấy cô đơn.

Vì em sẽ lại được yêu "yêu một người điên dại.. làm những điều điên rồ.. xong đỗ thừa cho tuổi trẻ". Có được không cuộc đời!!!

"Đâu phải vì mình bé nhỏ mà cuộc đời thương tình thôi không nổi gió.. Cũng đâu phải đôi chân đã rệu rã mà con đường chạnh lòng thu ngắn lại"

Có những quãng tôi muốn mình thật mạnh mẽ để từ chối được yêu. Chỉ để chờ.. Chuyện ngôn tình mình.. tôi viết đã xong, chỉ là còn chờ Em.. đến bên tôi nữa thôi!

Tuổi trẻ tôi có rất nhiều nhiều tiếc nuối. "Tiếc nuối là thế nhưng lạ lùng thay, tôi chưa bao giờ một lần muốn được trở lại, hay sống lại cái bầu không khí ấy.. Có lẽ do thói quen tự ngược, không thích níu giữ, chỉ thích nhìn ngắm những gì rơi tuột khẽ tay, và nhấm nháp bi ai sâu trong ngực trái. Thói quen của kẻ thất bại."

"Ai rồi cũng sẽ đến được quãng ấy"

1468162533__10355411_665128530249339_750

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Có thể sau này mình không còn ở bên nhau nữa, nhưng mong rằng người hãy nhớ trong những ngày tuổi trẻ của người, đã từng có một kẻ vì yêu người mà muốn chống lại cả thế gian!

HmlTruong

1468585309__img_20160529_10.png

1468585611__img_20160529_9.png

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Đêm,

     Giấc mơ mỗi người làm sao chọn

     Bầu trời chẳng thể giữ riêng một màu xanh

     Cô đơn, thì một mình cho trọn

     Mưa, giông rồi cũng dứt

     Để một ngày, đã nắng, thì hãy một màu trong.

1469493103__cymera_20160726_072956.jpg

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Buổi tối hôm qua; Ở trên toà nhà cao, qua khung kính nhìn xuống dòng người tít tắp nối mãi, khoảng không tối mịt có chút ánh sáng từ ngọn nến. Mông lung, tôi sợ độ cao vẫn thấy ấm áp bởi một bờ lưng bên cạnh. Cái dáng đầy quyền lực ma mị bên cạnh, ghé tựa vai tôi buông mình thiếp đi lúc nào không biết. Tỉnh giấc xung quanh chỉ còn tôi và màn đen. Trong hoang mang, run rẫy tôi đi tìm một chút an toàn nhưng đáp trả vẫn một màu đêm sâu hoắm và tịch mịch. Nhớ về giấc mơ tôi tự dưng thấy mình cô đơn quá. Chưa khi nào nghĩ là sự cô đơn lại đáng sợ như vậy. Một người khiến cho bản thân tôi biết lắng nghe, biết cần đến, biết nhịn, biết bản thân mình cần phải nhẹ nhàng và hơn hết là biết chạm vào. Một người em muốn giữ   

                                                                            1469795815__this.jpg

Được chỉnh sửa bởi BiNganhoa
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Vì tôi đang có hẹn với cô đơn và chẳng thể làm sao được,

 

vì những suy tư em, những lo âu, rối rắm, đắn đo, ... hàng hàng tỷ thứ khiến em phải đối mặt mà tôi thì chẳng thể đến bên.

 

Em cho tôi là gì cũng được, chấp nhận được hết miễn là em thấy ổn hơn.

 

Là cái phao, là đứa em, là thói quen, ...

 

gì cũng được miễn cho em được một chút thảnh thơi. Chỉ có thể làm cho em được như vậy.

 

Mong an bình về bên nơi em. 

 

Nghe bài hát này, một chút thật yên. Em nhé!

 

 

 

 

<iframe width="560" height="315" src="https://www.youtube.com/embed/cbRoZpsqtwk?rel=0" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

 

 

 

 

1470060428__38a83db3cc59819aaeef3a1127f0

Được chỉnh sửa bởi BiNganhoa
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Vì yêu xa nên nhớ
Vì yêu xa nên thương
Vì yêu xa nên giận
Gấp triệu lần bình thường

Cứ bồi hồi xao xuyến
Hệt như vừa mới yêu
Chỉ một tẹo nhạy cảm
Đã đau thương thiệt nhiều

Một mình đi trên phố
Hệt như kẻ vô hồn
Nhìn lứa đôi hờn dỗi
Mà bực mình thèm hôn

Về ôm hai chân mỏi
Khăng khăng đòi chia tay
Yêu mà chi... Khổ dữ
Thương mà chi... Mệt này?

Không thèm tin nhiều nữa
Không thèm quan tâm đâu
Muốn làm gì mặc kệ
Yêu kiểu này... Vỡ đầu!

Nhắn vài câu bực bội
Ê! Chia tay đi nào
Nhận vài nụ hôn gió
Ngực bày đặt nôn nao

Thôi không đùa thế nữa
Yêu là phải dốc lòng
Tin và thương cùng tận
Nhõng nhẽo vầy đáng không?

Đêm trằn trọc khó ngủ
Thiệt tình... Nhớ kì ghê
Người cạnh bên không nhớ
Tha thiết kẻ lâu về

Biết yêu xa là thiệt
Biết yêu xa là đau
Nhưng lỡ thương quá đỗi
Nên chấp nhận... Mệt đầu

Mong ngóng ngày gặp lại
Cuộc hẹn nào cũng dài
Có khi chỉ dăm tháng
Mà ngỡ là thiên thai

Chờ người ta đến độ
Thấy mình sắp già nua
Thèm hôn thật sâu thẳm
Chu cha sao cho vừa

Chẳng biết ngày sát cạnh
Mình sẽ nói những gì
Chắc chỉ ôm cho đã
Yêu bù những ngày đi

Yêu xa cực thấy tội
Những vẫn một lòng chờ
Dù tình yêu chẳng giống
Tẹo nào với trong thơ

Đêm về ôm gấu ngủ
Tưởng đang lẫy người ta
Hôn lên tay điên đảo
Mơ giây phút chung nhà

                        Thơ Phố

 

1470840588__6c71536daf8c995ef8232d8d62a7

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Khép lại những vụn vặt, vét kiệt những đau thương, đi qua hết rồi. Cuộc đời gieo rắc đã đủ cay nghiệt chưa! Người với nhau đã đủ mưu toan! Đi qua rồi tự khắc một mình phải mạnh mẽ thôi. Ta với nhau, cho trọn một kiếp yêu này, thành thật cảm xúc mình nghe em!

"Tôi muốn yêu,khi sự liều lĩnh vẫn là một phần của máu thịt. Một khi đủ điên, thân phận ấy có thể cùng nhau rũ bỏ. Thậm chí cào cấu và khóc òa trong nhau, vì một tương lai không ai nắm quyền đoán định.

Tình yêu là không biết đến ngày mai,không đòi một kết cục.

Tình yêu, là yêu bằng trái tim vỡ nát. Vỡ nát vẫn yêu. Là đón nhận, mong được đón nhận, thứ tha, và mong được thứ tha. Và bây giờ, hoặc không bao giờ nữa."

Của Trà

1471440343__img_20160808_212656.png

Hồi chiều đi rước con, nhóc đòi đi ăn chè nghĩ trong túi còn hai mấy ngàn chắc đủ ở góc quán đó. Cái góc nhỏ xíu nằm trước trại hòm, từ hồi biết lê la quán cóc toàn rủ nhau chổ này. Mỗi đứa một chén, tui quay qua: Ng có muốn ăn thêm flan không? Thôi mẹ. Cứ ăn đi mà. Quất xong đĩa flan kiu chị ơi tính tiền em. Hai sáu ngàn em. Móc ra có hai bốn thôi. Chị ơi cho em nợ nha, ừ, chị em mình chớ ai mà ngại. Leo lên xe chạy về, trên đường: ai bảo Ng ăn nhiều quá, tại mẹ chứ ai Ng kiu thôi mà còn chảnh. Ơ, tại cứ đinh ninh trong bụng giá vẫn như cũ cơ.

Mới thấy mình cứ lạc lõng sao ấy với cái dòng đời này. Em bảo tôi cứ như người đi lạc cũng phải. Nhớ đã lâu lắm rồi tôi phát lười gặp gỡ với những gì ở thế giới sôi nổi bên ngoài. Trốn kỹ quá tìm không ra chính mình của hồi xưa luôn.

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

 Cũng nơi này mình quen nhau rồi duyên duyên nợ nợ nó buộc chuyện chúng mình. Cũng như bao cuộc tình khác: từng say sưa nhau từ cái nhắn gửi hỏi han thường ngày, hờn dỗi vu vơ, cho đến những bao dung mỗi lầm lỗi, mọi thăng trầm của cuộc đời, cũng vài lần tan hợp máu xương,.. Là xa đó nhưng chưa khi nào em thấy bạn ở xa bởi từng chút quan tâm, yêu chiều. Hình ảnh bạn từng ngày thấm đẫm vào thói quen, mỗi ngõ ngách trong nhà, con phố nào nơi em sống mà ko thấy bạn đâu. Và lòng ích kỷ thành ra tàn nhẫn em đã gói gém bạn quá lâu. Khi không còn bạn "em sẽ vẫn ổn và sống tốt"(lời bạn), làm sao có thể khi một vùng ức thức ấy với một người luôn hoài niệm như em. Nụ cười gượng gạo vô hồn, còn tìm đâu ra điều gì là ý nghĩa nữa, từng bước chân rệu rạo lê lết. Ở đây mặt trời không còn chiếu những ấm áp đã từng, thời khắc này em tự nhủ sẽ phải vững vàng hơn gấp nhiều lần nữa. Thì làm sao em có thể? Từng ấy vẫn không phải là yêu sao? Thứ tình cảm gì mà làm ruột gan đau đến vậy vẫn chưa phải là yêu? Từng xíu trên tường nhà bạn giờ như lưỡi dao cứa vào tim. Nhưng sao vẫn không phải yêu!

 

Hai đứa nó thương nhau: chuyện kỳ cục gì không thể kể với bất kỳ ai cũng nói cho nhau, chưa một lần nào toan tính với nhau điều gì, nỗi buồn niềm vui riêng nào cũng cùng chung nhau san sẻ, thương là thương không còn giữ lại chút gì trong lòng,.. Duy chỉ là mỗi đứa cần một tình yêu khác nhau, nhận định yêu, cách yêu, cách thể hiện không thể bù đắp cho khoảng trống trong tâm hồn người kia. Và cả hai đang lầm tưởng, họ cần những gì đã qua của bạn và em, dựa vào đó để lấp đi những trống trãi, nhưng dường như càng làm bản thân thêm chênh vênh. Những tưởng thời gian hơn năm năm với bao trắc trở rồi sẽ cùng nhau cố gắng mà bước tiếp, hay chỉ càng hằn lên cho nhau những tổn thương đến cùng cực. Vốn dĩ tình yêu cần cảm xúc chứ không cần sự cố gắng và chịu đựng nhau. Thứ bạn cần "là yêu chứ không phải tình thân hay tình cảm gì khác".

 

  Không phải em thì sẽ không ai có thể làm được điều này; vì thương, nên em buông.

 

  Là do thời gian hay do lòng người "không một mối quan hệ nào mà không bị bào mòn bởi thời gian. ‎Đừng lo lắng rằng, người yêu cũ của em sẽ ôm hình ảnh em cả đời, rồi bạn ấy sẽ lại yêu, có thể ko bằng tình yêu với em, nhưng bạn sẽ có những mối quan hệ mới. Thời gian trôi, lòng người sẽ khác. Thời gian kỳ diệu mà".

 

Không phải là yêu thôi, còn lại vẫn vẹn nguyên.

aaa.jpg

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
BiNganhoa    77

Cuộc sống này đã đủ tất bật chưa! sao chúng ta dễ vội vàng quá, vội trách cứ nhau quá, hay thật ra tâm can chưa bao giờ chấp nhận nhau!

 

112.jpg 

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×