Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Junior

Thành phố không có em

Recommended Posts

greyrain    85
Vào 12/8/2019 vào 02:55 , Junior đã nói:

Đi một đoạn đường cũng khá dài, chợt nhìn lại, có người rời đi, có người vẫn ở lại. Ai cũng loay hoay với cuộc sống, công việc bận rộn, rồi chẳng có thời gian để ngồi lại nói với nhau câu nào... và những câu hỏi thăm vội vã..

Từ bao giờ mà mình tất bật vậy? Thời gian trôi qua bàn tay như nước. Tự nhiên thèm một phút thảnh thơi như hồi nhỏ, đạp xe chậm thật chậm trên các con đường ở Huế, vừa đi, vừa nghe nhac, không có đích đến và cũng không nghĩ về nó. Chỉ đơn giản là tận hưởng cảm giác thảnh thơi, một mình, thong dong, tự tại, và cảm giác an toàn trong vòng tay ba mẹ... 

Bây giờ? Công việc, áp lực, cuộc sống, nhìn lại thấy ba mẹ đã già, tự nhiên sợ. Sợ một lúc nào đó họ không còn nữa, thì mình làm gì nhỉ? 

Vợ nói vài bữa già sẽ về Huế ở với mình, hai đứa mở một tiệm thuốc nhỏ để bán, xây căn nhà nhỏ có một khu vườn, rồi sống an yên ở đó. Nghe hay nhỉ ? Mà thấy giống mấy chuyện cổ tích hơn ... 

Mở mắt ra, thực tế là mai đi làm. Vẫn còn một đống công việc phải làm. Ây da ...

Thôi thì... tập tận hưởng từng giây phút hiện tại. Là mình vẫn đang thở, đang khoẻ mạnh. May mắn. 

Viết cũng là một cách để tận hưởng việc mình đang sống..

Đồng cảm với chị đoạn thèm đạp xe trên đường chầm chậm rồi cắm tai nghe như hồi mười mấy tuổi 😀

 

Quê em cũng ở một thành phố nhỏ của miền Trung. Tình cờ đọc bài viết của chị thấy nhớ nhà ghê. 

Share this post


Link to post
Share on other sites
Junior    547

Mỗi ngày đi làm, nói chuyện với bệnh nhân là một niềm vui.. Bệnh nhân ở đây đa phần chân chất, dễ thương, lại ít khi hoạch hoẹ như những chổ khác. Nhiều lần họ nói với mình "Cám ơn cô lên đây giúp tụi tui" Tự nhiên trong lòng thấy vui... 

Tuần rồi đi chích Covid vaccine, ngồi tán dóc với mấy người trong nhà thương cũng vui. Về nhà thương nhỏ gặp nhiều người mình chưa quen biết, ngồi nói chuyện với họ thấy nghiệm ra nhiều điều.

Dạo trước tình cờ đọc được một cuốn sách nói về luân hồi chuyển kiếp. Mỗi một kiếp người là những cơ hội học hỏi, trau dồi, để mình tốt hơn, và có cơ hội giúp những người khác. Tự nhiên thấy cuộc sống nhẹ nhàng, nhưng áp lực đôi khi cũng dễ thở hơn. 

Tự nhiên nhớ lại mọi chuyện đã từng xảy ra, đang xảy ra. Thấy mình trưởng thành nhiều hơn.

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Junior    547

Lễ Phục Sinh.

Lâu lắm mới ngồi ăn uống tụ tập, nói chuyện trên trời dưới đất tới tối lúc nào không hay... 

Một đời người chẳng mấy chốc sẽ trôi qua trong nháy mắt. Mình vẫn còn nhớ rất rõ những ngày tháng long dong đi học đại học ở sài gòn. Lúc 18 tuổi. Chơi vơi, và nông nỗi. Và mình vẫn nhớ những lúc mới qua Mỹ phải chật vật học hành và cố gắng mọi thứ. Nhưng hình như qua 30 tuổi thì mọi thứ trở nên nhanh hơn và trí nhớ không như năm 18 tuổi... 

Chợt nhớ lời ông S nói lúc mình còn làm chung với ông. Sau khi đi làm rồi, mọi thứ sẽ trôi qua nhanh hơn, và rồi già lúc nào không hay... 

Tính ra thì mình cũng may mắn... quá may mắn. 

Người ta nói mỗi người sẽ gặp đúng ba người. Người yêu mình nhất, người mình yêu nhất, và người cuối cùng, không yêu mình nhất, mình cũng không yêu nhất, nhưng đến đúng lúc. Và rồi ở lại thật lâu. Thời gian, khó khăn sẽ làm cho tình yêu lớn dần lên và rồi không thể xa nhau...

...

Năm 18 tuổi. Một người con gái, vì mình mà thức tới sáng xếp 1000 con hạt. Chỉ vì một câu nói "mình thích có 1 điều ước từ 1000 con hạt" . Cũng người đó, nhiều năm về sau này, khi mình vô tình hỏi vu vơ. Con gái Q tên gì. Thì người đó cười và nói, tên giống J...

Năm 28 tuổi. Một người con gái. Mình đã khóc hết nước mắt để níu kéo. Họ vẫn tàn nhẫn bỏ mình đi...

Và nhiều năm sau đó. Một người con gái, nắm tay mình, kéo mình dậy từ một vũng bùn, từ sự thất vọng về bản thân, và mọi người chung quanh. Cho mình nhiều hy vọng sống, và luôn là một nơi bình an để mình muốn trở về. Một gia đình... 

--- 

"Cám ơn em vì luôn ở bên cạnh J, là một nơi bình yên để bao nhiêu bão giông cuộc đời - J được trở về. J yêu em" 

  • Like 4

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×