Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Chops

Mình thích thì mình viết thôi

Recommended Posts

Chops    441

Đây là vợ tôi khi cô ấy nhận sai :smile:

6C94B5EC-07EF-4B73-9243-8E5C033CCFE2.jpeg

56E73BF7-7CCB-414E-A83F-F9A8122816DE.jpeg

7078FEBF-AFA6-4D77-BD62-5ADE72333381.jpeg

Share this post


Link to post
Share on other sites
Chops    441

Một hôm tôi gọi mẹ.

Mẹ khỏe không.

Mẹ hỏi tôi có chuyện gì à.

Không con gọi điện hỏi thăm thôi, mẹ lúc nào cũng sợ con có chuyện.

.....

Mẹ lúc nào cũng linh cảm đúng. Tôi nghĩ đó là bản năng riêng của người phụ nữ, nhất là với những đứa con bện hơi mẹ đã lâu như tôi.

Lúc nào buồn tôi mới gọi về nhà.

Khi vui tôi thường tụ tập với bè bạn. Đi xem xét sắm sửa. Mất hàng giờ ngất ngưởng trên xe ngắm nghía cung đường, đèo dốc rồi núi non biển cả. Trải nghiệm thật tuyệt.

Hoặc giả ngày hôm ấy bình yên, tôi nằm gác xép thò đầu ra cửa sổ nhỏ ngắm trời mây, xem phim, lên mạng tán gẫu rồi chơi điện tử đến khuya.

Tôi ít khi nghĩ giá có mẹ ở đây lúc này. Hình như chỉ mình tôi vui là đủ.

.....

Những lúc thất bại. Tôi hay nghĩ về mẹ. Về nhà.

Khi tôi mất việc, tôi gọi về bảo Mẹ nuôi con nhé.

Mẹ nói nuôi đến ngần này rồi, thêm vài năm nữa cũng không sao. Về nhà đi.

Thời điểm đó tôi thấy mình khốn nạn quá chừng, ngần ấy tuổi rồi còn rách nát, khật khưỡng. Thế rồi tôi không về. Dù cũng khổ.

Lại tìm một thứ gì vá víu, làm rồi vượt qua, lại tênh tênh sống.

Mẹ gửi cho vài triệu, bảo ăn uống vào.

.....

Một hôm tôi gọi mẹ.

Mãi mẹ mới bắt máy. Người di động còn máy thành cố định.

Mẹ khỏe không.

Con có chuyện gì à.

Mẹ ạ. Con rất muốn về nhà.

Việc có giải quyết được không.

Được nhưng con mệt.

Vậy thì chưa cần về vội. Con làm nốt đi.

Mẹ không muốn tôi về lúc ấy, vì mỗi lần như thế tôi sẽ chỉ thất bại nhiều hơn mà thôi.

Tôi nghĩ, đó là bản năng riêng của người phụ nữ.

Che chở lúc cần. Đẩy ra xa lúc muốn con cái trưởng thành.

.....

Nhà là nơi ta muốn về. Mẹ là người ta muốn gọi.

Tiếc là, chỉ vào những lúc ta khó khăn.

Người ta nói, ta hay khóc trong lúc gọi về nhà. Còn mẹ. Mẹ dập máy rồi mới lau nước mắt.

Share this post


Link to post
Share on other sites
Meowmeow    5
2 giờ trước, Chops đã nói:

Một hôm tôi gọi mẹ.

Mẹ khỏe không.

Mẹ hỏi tôi có chuyện gì à.

Không con gọi điện hỏi thăm thôi, mẹ lúc nào cũng sợ con có chuyện.

.....

Mẹ lúc nào cũng linh cảm đúng. Tôi nghĩ đó là bản năng riêng của người phụ nữ, nhất là với những đứa con bện hơi mẹ đã lâu như tôi.

Lúc nào buồn tôi mới gọi về nhà.

Khi vui tôi thường tụ tập với bè bạn. Đi xem xét sắm sửa. Mất hàng giờ ngất ngưởng trên xe ngắm nghía cung đường, đèo dốc rồi núi non biển cả. Trải nghiệm thật tuyệt.

Hoặc giả ngày hôm ấy bình yên, tôi nằm gác xép thò đầu ra cửa sổ nhỏ ngắm trời mây, xem phim, lên mạng tán gẫu rồi chơi điện tử đến khuya.

Tôi ít khi nghĩ giá có mẹ ở đây lúc này. Hình như chỉ mình tôi vui là đủ.

.....

Những lúc thất bại. Tôi hay nghĩ về mẹ. Về nhà.

Khi tôi mất việc, tôi gọi về bảo Mẹ nuôi con nhé.

Mẹ nói nuôi đến ngần này rồi, thêm vài năm nữa cũng không sao. Về nhà đi.

Thời điểm đó tôi thấy mình khốn nạn quá chừng, ngần ấy tuổi rồi còn rách nát, khật khưỡng. Thế rồi tôi không về. Dù cũng khổ.

Lại tìm một thứ gì vá víu, làm rồi vượt qua, lại tênh tênh sống.

Mẹ gửi cho vài triệu, bảo ăn uống vào.

.....

Một hôm tôi gọi mẹ.

Mãi mẹ mới bắt máy. Người di động còn máy thành cố định.

Mẹ khỏe không.

Con có chuyện gì à.

Mẹ ạ. Con rất muốn về nhà.

Việc có giải quyết được không.

Được nhưng con mệt.

Vậy thì chưa cần về vội. Con làm nốt đi.

Mẹ không muốn tôi về lúc ấy, vì mỗi lần như thế tôi sẽ chỉ thất bại nhiều hơn mà thôi.

Tôi nghĩ, đó là bản năng riêng của người phụ nữ.

Che chở lúc cần. Đẩy ra xa lúc muốn con cái trưởng thành.

.....

Nhà là nơi ta muốn về. Mẹ là người ta muốn gọi.

Tiếc là, chỉ vào những lúc ta khó khăn.

Người ta nói, ta hay khóc trong lúc gọi về nhà. Còn mẹ. Mẹ dập máy rồi mới lau nước mắt.

Mỗi lần đọc bài viết về Mẹ, tôi lại k cầm được lòng mình. Thật may mắn cho những ai vẫn còn Mẹ! Dù cuộc đời có dập vùi như nào vẫn có 1 bàn tay vỗ về khi những đứa con yếu đuối! Hãy nhớ về Mẹ cả những lúc vui bạn nhé! 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Chops    441

Đúng là tuổi trẻ chưa trải đời (:|

6A23D337-12B9-4F10-A8F0-8926577792D4.jpeg

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×