Jump to content

Asian Labrys Thông Báo

  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
TiPi

[M] Huệ

Recommended Posts

TiPi    1.341
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Tác phẩm: HUỆ (NHỚ SÀI GÒN)
Thể loại: Tự truyện

Tác giả: Ti Pi
Dạng: sáng tác
Tình trạng: Hoàn thành.
Độ tuổi: M


<...4h sáng mùa thu tại sân trung tâm hoạt động Thanh thiếu niên Quận S>
Tôi đứng dựa vào tường, khoanh tay nhìn mọi người xôn xao đi lại. Chúng tôi, những Đoàn viên- GV từ các trường cấp 1 và trung học của Quận tập trung chuẩn bị đi du lịch tại Thác Bà – Đồng Nai.Chị đi lướt qua tôi, ánh nhìn lóe lên rất lạ, tôi gật đầu chào vì chắc chắn chị là GV trong Quận, tôi là 1 GV mới về trường được vài tháng. Chị mặc áo sơ mi trắng, quần jeans xanh bạc màu, tóc stone, giày thể thao trắng.

<...10h sáng mùa hè sân trường Tiểu học X. Quận S>
Chúng tôi trải qua đợt tập huấn hè, tôi vừa lập gia đình được vài ngày nên đem ảnh ra khoe với các cô học cùng. Chị nhìn tôi với ánh mắt xót xa. Tôi vẫn vô tư cười.

<...3 năm sau, 8h sáng tại sân trường ĐHSP Sài Gòn>

Tôi lang thang bước trên sân tìm phòng tập trung, chúng tôi chuẩn bị tham gia lớp học ĐH tại chức. Chị ngồi trên băng ghế đá, nhìn tôi với ánh mắt như lần đầu gặp gỡ, ánh mắt cười dành cho “đồng loại” (mà mãi tận 4 năm sau tôi mới biết!)....Hè, chúng tôi chính thức tham gia học ĐHTC tại trường ĐHTDTT 2 trên Thủ Đức, nên Chị kiếm cớ đi học cùng tôi. Từ Q6 đi Thủ Đức khoảng 30km, quãng đường khá xa nên sáng nào tôi cũng chạy qua nhà đi học cùng Chị (cho Chị đỡ buồn – lời của Huệ).Một bữa, Chị ngồi sau, ôm tôi thật chặt, gác cằm lên vai tôi. Tôi coi Chị là Chị, nên chẳng bao giờ suy nghĩ linh tinh. Có hôm tan học chở chị về, trời mưa, chị ngồi sau, quặp cả 2 chân lên đùi tôi ôm tôi thật chặt bảo mưa lạnh! Trời ráo thì tôi vừa đi vừa hát nhạc Trịnh cho Chị nghe. Chị rất thích vì đúng “gout”.
Một bữa, chị kéo tay tôi bảo tôi quan sát Mai, Mai học chung lớp với chúng tôi. Chị hất mặt “Đại bàng”, tôi ngẩn ra không hiểu. Chị cười “Đại bàng là kèo trên, Se sẻ là kèo dưới”. Tôi vẫn cứ ngu ngu, Chị không giải thích thêm mà rủ tôi kéo Mai đi uống cafe gần trường. Vài bữa sau, Chị nói “Chị thương Mai”, tôi trố mắt. Thứ tình cảm Nữ - Nữ này, tôi từng có, từ năm lớp 6, lớp 9 và cả 2 năm cuối Trung học, nhưng trải qua thời gian dài, tôi không dám “rẽ trái”, mà giống như bao cô gái “thẳng”: đi dạy học, lập gia đình, rồi đón nhận đứa con đầu lòng, rồi gây cãi đến bên bờ vực tan rã... Chị hay kéo tôi theo làm bình phong, 3 đứa la cà hết quán cafe này đến tiệm karaoke nọ trong những giờ nghỉ tiết, chị hôn Mai, tôi ngồi rít thuốc, hát 1 mình và tự chuốc say. Chị nói gì tôi cũng nghe, như một đứa em với chị cả mà thôi. Chị càng tươi tắn với hạnh phúc thì tôi càng cảm thấy cô đơn. Một bữa, làm bài thi xong, tôi nghịch ngợm cúi xuống hôn lên má chị khi đi ngang qua bàn chị, chị tủm tỉm cười không nói, tôi cười hà hà.Cứ như vậy suốt mấy tháng hè.Vào thu, thời gian này tôi cũng đang theo học lớp Cử nhân Anh ngữ, ban ngày đi dạy 2 trường. Tan trường, đón con rồi tối về đi học lớp tiếng Anh. Tôi cố ý làm cho mình bận rộn để giảm stress, để quên đi áp lực kinh tế lẫn những ức chế tâm lý trong cuộc sống vợ chồng không như ý. (Lấy độc trị độc ^^ )
Chị nói tôi buổi chiều đón xong thì đưa bé Cốm qua cho Chị và Muội chăm sóc, để tôi yên tâm học AV buổi tối (Muội là bạn đời sống với Huệ 17 năm, thời còn cấp 2, Chị yêu cô bạn học, sau cô này theo chồng sang Mỹ. Chị ốm tương tư, nằm bẹp cả năm trời, Muội “nhào dzô” chăm sóc Chị tới bây giờ). Tôi nghe lời. Lúc này, Chị không xưng chị với tôi nữa, mà xưng “Huệ” và kêu tên tôi. Tôi gọi “Huệ” xưng em. Thời gian bên chị tăng lên, cũng là lúc tôi phải làm bình phong nhiều hơn, cứ sểnh ra là chị lại lôi tôi đi, có khi chỉ vọt ra khỏi nhà khoảng 45’ để chị và Mai gặp nhau  tình tự,  tôi thì cứ lang thang xong đưa chị về. Muội rất tin tôi khi có tôi “đính kèm” là cứ vậy thả cho Huệ đi (Có biết đâu nguy cơ “mất chồng”).
Trải một thời gian khá dài cứ phải làm bình phong, lang thang trong lúc “người ta” hú hí, tôi bắt đầu khao khát có một người con gái thuộc về tôi. Có lúc, tôi cũng trêu ghẹo chị Muội bằng những cái hôn lên má, rất bình thường không dục vọng, như một đứa em dành cho chị gái mà thôi. Tôi thương cả 2 chị, nhưng lúc thương quý chị Muội thì tôi lại thấy Huệ sai trái.
Muội thì bày cho tôi cách “hốt hàng” rất buồn cười: Phan phải nói vầy nè: “Phan sẽ không làm em đau đâu”. Trời ạ, tôi cứ trố mắt ra nghe chị nói xong bò lăn ra cười.
Cho đến một ngày, tôi gặp một người bạn của Huệ và Muội. Cô ấy đầy dục vọng, đã chính thức đưa tôi bước chân vào “Thế giới không có đàn ông” bằng tình một đêm. Tôi lóng ngóng, chẳng biết làm gì cho cô ấy thỏa mãn. Cứ vậy, cả đêm.
Rồi tôi nhận ra, hình như tôi có cảm giác “ghen tị” khi thấy Mai và Huệ (với Muội thì không). Có hôm, tôi ngủ lại  nhà Huệ, tôi quay sang ôm lấy Huệ. Huệ gỡ tay tôi và ra nhà trước lên võng nằm. Tôi đành ra theo, năn nỉ Huệ vào ngủ lại kẻo Muội buồn. Sau lần đó, tôi tránh mặt Huệ và cả Muội bởi cái ôm đó, dù không dục vọng, nhưng vẫn là sai trái với cả 2 người.
Rồi tôi gặp Hồng, đó mới chính thức là người con gái đầu tiên tôi thuộc về. Nhưng chưa bao giờ Hồng thuộc về tôi. Hồng viện lý do “đau”, vì một chữ đau nên ở bên nhau 8 tháng, yêu nhau 3 năm; thậm chí xa nhau rồi, tôi lén lút về bên Hồng, tôi cũng không hề xâm nhập vào cơ thể Hồng, bởi tôi từng hứa lúc mới quen nhau “Phan sẽ không bao giờ làm đau Hồng”.

Trở lại chuyện Huệ, tôi mê đắm Hồng nên bẵng đi một thời gian rất dài, dù học cùng lớp tôi cũng không la cà với Huệ nữa. Cũng không sang thăm. Đến một hôm cuối năm Dương Lịch, bỗng Huệ gọi cho tôi đi đón Giao thừa ở trung tâm thành phố. Muội về nhà Muội. Tôi lờ mờ đoán ra 2 người có vấn đề, nhưng tôi không hỏi, đón Giao thừa xong, 2 chị em đi ăn, tôi cũng về phòng trọ, không ngủ lại nhà Huệ.

Rồi tôi yêu em, chuẩn bị xa Sài Gòn thì Huệ rủ tôi đi coi phim “Cánh đồng bất tận” ở rạp Hòa Bình, nơi mà Huệ biết bao lần hò hẹn cùng Mai và tôi là kẻ thừa. Hai chị em vào xem, tôi tỉnh bơ, Huệ thì sụt xịt. Tan buổi, tôi đứng lên rồi, mới quay lại nhìn Huệ nước mắt đầy mặt. Tôi ôm Huệ vào lòng, dùng tay áo mình lau nước mắt cho Huệ, cười “Lớn rồi mà, nín đi, Phan thương!”. Huệ cũng cười. Đó là lần cuối tôi gặp Huệ, cho đến khi xa mặt lẫn xa lòng.

Vài dòng hoài niệm, cho một tình cảm không biết gọi là gì.
Nhớ, ánh mắt nồng ấm
Nhớ, mùi hương nhàn nhạt.
Nhớ, vòng tay ôm và cả đôi chân chị quặp lên đùi em ngày mưa.

Nhớ, đôi bàn tay gầy xương xương khi chị chăm sóc tóc cho khách.
Nhớ, những buổi cà phê chỉ có mình em và chị.
Nhớ, những đêm ngồi đếm sao trước nhà rít thuốc.
Nhớ, một lần đi đón con quá lâu, chị chạy ra kiếm, đòi chém ba nó vì anh kiếm chuyện với em.
Nhớ, những giọt nước mắt của chị mà em chưa dám hôn lên.

Vĩnh biệt chút tình dại khờ.

Được chỉnh sửa bởi TiPi
Độ tuổi
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×