Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
cuc_keo_duong

Sài Gòn, ngày 10 tháng 11 năm 17

Recommended Posts

Thả chút thơ vào dòng đời xô đẩy

Chút bộ bề, chút ngẩn, chút ngơ

Thêm một chút 

Và chút thôi em nhỉ

Đoá hồng phai năm tháng níu xuân về.

  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Đầu tuần, vẫn công việc bộn bề, nhấp ngụm cà phê nghĩ miên man về tương lai. Hàng băm rồi mà vẫn mơ màng về nhiều thứ quá.

Trong đầu luôn băn khoăn k biết bản thân muốn gì và cần gì. Ai cũng có 1 khả năng riêng, 1 đam mê riêng. Còn mình, k đam mê gì cả (hoặc giả chưa tìm được đam mê).

Sống nửa cuộc đời rồi lại chả có mục đích vươn lên, thật thất bại.

Mỗi sáng, mở mắt lao đến công ty, bù đầu vô công việc nhàm chán, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm.

Hôm bữa nhỏ bạn còn rủ rê “hay m bỏ hết đi, đi du lịch hoặc ở nhà 1 thời gian rồi suy nghĩ xem bản thân muốn gì. M đâu còn nhỏ mà phung phí thời gian hoài vậy.” Cũng muốn lắm chứ. Mà còn trách nhiệm và nhiều thứ gồng gánh quá.

HOANG MANG

Được chỉnh sửa bởi cuc_keo_duong
  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Ngồi nói chuyện cùng đồng nghiệp:

- Tao dạo này sao mau quên quá mày, chắc do tuổi già...

- Chẳng hạn như gì????

- Như hôm bữa nè, tự nhiên t thấy trong tủ quần áo quá trời đồ mà ko biết mua khi nào....

- Còn nữa...t nhớ hình như t có thiếu tiền ai đó mà ko nhớ là ai nên thôi xù đẹp.

-........

-........

- Sao im re vậy má???

- Từ từ, để tao nghĩ coi có phải m thiếu tiền t ko đã....

Ôi, cuộc đời trớ trêu, tâm sự ngay với đứa mình mượn tiền mới chịu. :Whew:

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Cuối tuần rồi SG mưa rả rít. Chả hiểu sao mỗi lúc mưa tâm trạng con người lại bồi hồi khó tả.

Lúc còn đi học, mỗi lúc trời mưa, tôi mặc áo dài, đạp xe, bỏ mặc hết mọi thứ xung quanh lao vào màn mưa, cố vươn người thật cao hứng trọn từng giọt nước mưa mát lạnh tan chảy trên môi, rồi nhấm nháp và cảm nhận vị ngọt tinh khiết của đất trời.

Nhớ khi ấy tôi mang trong người bao ước mơ hoài bão tuổi thanh xuân, nhặt nhạnh từng chút một, ghi ghi chép chép cứ ngỡ rằng như thế sẽ không bao giờ quên.

Giờ đây, trong ký ức chật chội của cô gái già cỗi, cuốn sổ đã phai màu như cô vậy. Năm tháng qua đi, liệu tôi có còn giữ chút ước mơ nhỏ nhoi cho riêng mình?

SG thi thoảng vẫn mưa, những cơn mưa bất chợt nhưng không còn tươi mát như xưa, tôi cũng thôi không còn sở thích trẻ con ngày cũ...

Nếu cuộc sống không còn điều thi vị

Em sẽ cười cho cuộc sống thêm tươi

Em sẽ hát thêm giai điệu nồng ấm

Em sẽ đàn nâng nhạc hoá thành thơ

Nếu chính em không còn niềm vui nữa

Ai là người em có thể sẻ chia

Ai tình nguyện cho em ngồi thỏ thẻ

Đêm khuya rồi ai say giấc cùng em?!?

SG, chiều thu muộn, bên căn phòng làm việc ngổn ngang.

E3C656A3-1217-4CA7-A155-1A07005133E9.jpeg

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Em cứ ngân nga một bài hát của người ta

Bài hát của em là tình ca buồn thương lắm

Bài hát của em là lời yêu vùi trong sương

Bên những ngây thơ ngày xưa xa vắng

Em cứ ngân nga từng lời hát của người ta

Lời hát em viết ra là những đớn đau ngút ngàn

Xé nát con tim ai vụn vỡ

 

 

 

 

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Sao mình cũng là gái mà chúa ghét mấy dạng con gái bánh bèo quá đáng.

 

Tối đi ăn với gia đình, gặp ngay hai bạn bánh bèo, đường vào nhà gửi xe có 1 đường, vậy mà hai bạn đó đứng ngay giữa đường vừa chải tóc, vừa nói chuyện, xe đậu ngay giữa lối đi. Mình lịch sự đứng đợi và "nhìn", 2 bạn cũng "lịch sự nhìn lại" và "ĐỨNG NGUYÊN" vị trí như thể *đường đi và cả nhà xe của bố mày, để yên cho bố mày chải tóc*.

....5 phút trôi qua, mấy người đằng sau mình chạy vào bắt đầu chửi "2 con hâm, ngựa vừa phải thôi chứ", tới lúc đó mới dời mông ngọc qua 1 bên và ko quên liếc xéo tất cả các người còn lại.

Công nhận, trời sinh đượ cái đẹp mà mất hết cái nết thì cũng chả ai ham cho nổi.

  • Haha 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
DZU    1.009

Chắc ko tới 5 phút đâu ha, 30' là ăn chửi rồi mà

hừ hừ *^%^#?>~\{>$|$¥++¥#{{|~\\<<<$$>###%%# 8-X

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
44 phút trước, DZU đã nói:

Chắc ko tới 5 phút đâu ha, 30' là ăn chửi rồi mà

hừ hừ *^%^#?>~\{>$|$¥++¥#{{|~\\<<<$$>###%%# 8-X

Ko hiểu sao Kẹo kiên nhẫn ghê. Chắc để coi đứng tới bao lâu :))

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
sad_angel    0
28 phút trước, cuc_keo_duong đã nói:

Buồn làm sao buông?

Nhặt được thì buông được, quan trọng là lòng có thật sự muốn buông? :)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Cũng có gia đình như ai đó, cũng có người yêu này kia đó. Nhưng giáng sinh thì chỉ lang thang 1 mình thôi do người yêu bận đi chơi với bạn. 

Đôi lúc chả biết mình cố gắng vì chuyện gì...

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Ck đi chơi rồi nt về hỏi:

- Hôm nay em ăn gì chưa?

- Em ko ăn. Em ko đói.

- Em đang giận hờn gì à?

- Em ko ăn chỉ vì em muốn giảm cân. Em thương mình lắm. Phải thương bản thân trước khi mong chờ ai thương.

Ck im lặng hồi lâu rồi nhắn: 

- Em thay đổi rồi.

Thiệt tình, ko lẽ ngồi hát bài “anh muốn em sống sao?”. Chả lẽ bị bỏ ở nhà 1 mình ngay noel mấy ngày liền mà phải mặt hân hoan, hớn hở và ăn uống thật no say thì mới ko thay đổi?!?

Tánh kỳ. 😑

Được chỉnh sửa bởi cuc_keo_duong

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Đang làm việc tự nhiên sếp gọi điện thoại:

-          Em, em có bị cận hay loạn gì ko?

Chết bà, chắc làm sai gì rồi quá, nhanh nhảu đáp ngay:

-          Dạ có, em loạn nặng lắm anh, sao vậy anh (trong đầu bấn loạn cào cào, nghĩ đủ thứ viễn cảnh linh tinh)

-          …..

-          Loạn sao không thấy em đeo kính?

-          …..

-         Dạ, em có kính, mà cũng ít đeo nên để ở nhà rồi anh.

-         …..

-         Ờ, thấy em ko đeo kính tưởng mắt em tốt nên định gọi em qua phòng anh coi giúp anh hồ sơ này. Bà mẹ tụi nó, hồ sơ gì mà chữ nhỏ như kiến riện anh nhìn muốn đui con mắt. Thôi em làm việc đi.

Quẹt mồ hôi trán, tự nhiên lâu lâu sếp gọi làm mất hết ba hồn bảy vía, mà còn gọi bằng giọng khẩn cấp vô bờ bến. Thiệt, ko có tật cũng giật mình chứ bộ hà. :Whew:

  • Like 1
  • Haha 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Mưa rồi,

Mưa làm mình nhớ đến thời trẻ trâu, cứ mỗi lần mưa lại chạy ùa ra sân tắm, lúc đó xóm có nhiều con nít lắm, mười mấy tuổi cũng có, tròm trèm 1 2 tuổi cũng có, đều thích mưa. Ngày đó, ko có khái niệm sợ con bệnh mà ko cho dầm mưa, tuổi thơ mình trãi dài theo các trận mưa từ lớn đến bé mà chưa 1 lần uống thuốc.

Tối nay trời cũng mưa lớn, lại thòm thèm cảm giác đắm mình vào mưa, ko phải để trở lại chút ký ức tuổi thơ, mà là để khóc cho thoả thích, khóc cho trút hết nỗi lòng.

Bạn đã bỏ mình lại trong 1 mùa mưa như thế. Mấy năm gắn bó, vui buồn nào mình cũng kể bạn nghe và bạn cũng vậy. Hai đứa từng hứa cùng nhau sẽ ở bên và chăm sóc đứa kia khi miệng móm mém, khi đi đứng run rẩy thì vẫn có tay nhau làm chỗ dựa vững chắc đến suốt đời.

Thế mà, giờ chỉ còn lại mình, ngồi đây, nhìn lại tất cả kỷ niệm, còn bạn? Bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của mình thế nào vì bạn đã vui vẻ bên người mới. Bạn làm tổn thương người bạn đời để đi đến những thứ lung linh hơn.....

Biết bao giờ nỗi đau nguôi ngoai đây?!?

  • Like 4

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Feel like the end of the world

Right in this new poor town

Ohh, I should have kept quiet

Yeah I should have shut my stupid mouth

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
caxau    226
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

đôi khi có những bước ngoặt làm chúng ta mất phương hướng, không biết rẽ ngã nào ?. đi đâu? đi làm gì? cuối con đường nào có ai sẽ đợi ta??

tựa vào núi núi sẽ đổ, tựa vào người người sẽ chạy, chỉ có tựa vào chính mình là bền vững nhất, khi mọi thứ qua đi rồi, cuộc sống lại trở lại cân bằng, có những người mình bên họ an ủi họ những khi cô đơn. song hành cùng họ, đến khi mình cô đơn họ bảo rằng chuyện của mình họ không quan tâm..... lại có những người  chỉ  gặp một lần mà sẵn sàng lắng nghe mình khi mình vô cùng phiền muộn...

đời là vậy, hãy nghĩ rằng tất cả đều có nhân quả, biết đâu trong một quá khứ nào đó , một kiếp nào đó mình đã từng gieo một nhân như thế, nay mình nhận lại thì âu đó cũng là lẽ công bằng của trời đất. tức phải vui lên vì mình đã hoàn trả được, để càng ngày càng thấy mình cố gắng sống tốt hơn, bớt sân si, bớt bon chen.

vạn vật ai đến ai đi đều có lý do của nó.

hãy tựa vào chính mình và enjoy cuộc sống này bạn ạ, xét cho cùng, Cha, Mẹ yêu mình là tình thương ko bao giờ thay đổi, mình yêu con cái mình là tình yêu không bao giờ thay đổi, còn lại vạn vật đều sẽ thay đổi.

nhưng không vì thế mà mình không sống, mình không yêu cuộc đời này, bởi xung quanh mình còn nhiều thứ đáng để trân trọng đáng để yêu lắm.

cánh cửa này đóng ắt có cánh cửa khác mở ra,  mọi người vẫn ở đây, tôi vẫn ở đây, bạn vẫn ở đây, chúng ta vẫn đang ở đây và hiện hữu, nhưng ai sẽ là người đến nắm tay bạn ... ???  tay tôi????

hãy chờ đi... bạn ạ, và tận hưởng cuộc sống này... vạn vật tồn tại đều có lý do của nó, ai đi qua cuộc đời mình dù tốt hay xấu cũng nên trân trọng, người cho mình lòng biết ơn, người cho mình bài học tỉnh thức, xét cho cùng không có cái gì phí hoài, thì việc gì phải buồn...

Cô đơn cũng là một nốt nhạc trong bản nhạc... biết đâu lại thấy mình lắng đọng hơn, sâu sắc hơn, chiêm nghiệm hơn sau những biến cố cuộc đời.

cho nên..thay vì mỏi mệt hãy cảm ơn tất cả những yêu thương và giông bão đã đến với mình bạn nhé.

có đêm thì mới có ngày, có những ngày buồn mới quý những niềm vui, có những khi bị bạn dối trá mới trân trọng những người thật tâm, có khi tan vỡ một gia đình mới trân trọng những người đến sau, có khi cho đi hết mới biết sau này nên giữ lại cho riêng mình một ít..

có giận hờn mới biết khoảnh khắc yêu thương, những ngày hè nóng nực mới biết trân trọng một cơn mưa...

Bạn ạ. we are here, im here, where you are?? ..... :)

image.jpeg

Được chỉnh sửa bởi caxau
  • Like 4

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Bluesky    502
2 giờ trước, cuc_keo_duong đã nói:

Now, I wish someone would hold my hand and say: "Here I am, happiness is here." So tired.

Here I am, give me your hand!

;))

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Ramyon    118

:give_rose:

tay nè.jpg

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Ngày và đêm, khác nhau đến lạ. Lúc nào ban ngày mình cũng tự thấy bản thân phải thật ý chí, thật kiên cường. Nhưng chỉ cần đêm về, mọi thứ trở nên yếu đuối, nhường chỗ cho sự cô đơn bao vây...

Try again, tomorrow is a new day.

 

F6AAC978-0C8F-4D6C-82BA-AA625F2C6AB1.jpeg

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×