Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Recommended Posts

heonuong    46

Vậy mà đã hơn mười năm trôi qua, trải qua bao lần té ngã, rồi đứng lên mang theo biết bao  tổn thương, tưởng chừng tuyệt vọng nhưng vẫn cố bước tiếp và lại ngã. Để rồi giờ đây khi nhìn lại, ta đã hiểu vì sao ngày ấy các chị bạn luôn bảo "rồi sẽ đến một ngày, bản thân sẽ dừng lại, sẽ không còn những cảm xúc thôi thúc tìm kiếm tình yêu cho mình nữa". Đã thắc mắc rất nhiều về câu nói ấy, ai lại không muốn có một người hiểu và yêu thương mình cơ chứ, chắc tại các chị không chịu đi tìm, hay có khi các chị kén chọn...? 

Ta đã từng trách ông Trời thật thích trêu đùa, không bao giờ ta có được một tình yêu đúng nghĩa như bạn bè xung quanh. Nhìn họ hạnh phúc, ta chạnh lòng, ta càng ước được như thế.  Càng cố tìm, nhưng  nhận lại chỉ là những đau đớn, dày vò, thất vọng. Ta mệt mỏi, chán nản, giận bản thân ngu muội, mất lý trí, rồi hận sang đứa bạn vì muốn ta "hết bệnh" đã cầu khấn, ta sẽ chẳng tìm được ai yêu, nếu có thì người đó cũng sẽ không yêu ta thật lòng, tình yêu trong thế giới thứ ba này không dành cho ta. Buồn cười là vì muốn chứng minh lời nói đó là xàm bậy, là sai thì mọi chuyện diễn ra đúng như những gì bạn ta mong. Đến nỗi ta đã tin câu nói ấy, mọi thứ đã được sắp đặt, an bài, không thể thay đổi. Ta bỏ cuộc. 

Con đường là ta chọn, những vết thương lòng giúp ta trưởng thành hơn, nhìn rõ hơn về bản thân. Ta không trách bất cứ ai đã gây cho ta thương tổn ấy, cũng không trách Trời. 

Giờ đây thật sự cảm thấy rất bình yên, yêu thương không còn là trọng nữa. Không có thì cũng là số phận rồi, chấp nhận thôi.

*Nhân dịp một người nhắc lại chuyện ngày xưa, nên viết ra. Quá khứ rồi, không còn quan trọng nữa. 

Tul.  02/06, hôm nay khá lạnh.

  • Like 5

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
heonuong    46

"Lúc bạn cần, tôi giúp không suy nghĩ.

Lúc tôi cần, bạn từ chối chẳng nghĩ suy."

Đời là vậy, chính họ là những người bảo ta hãy tin để giúp họ, dù cho chỉ mới quen, nhưng ngược lại, họ e dè không đủ tin khi ta tìm tới nhờ. Nản thật. Lúc túng quẫn mới thấy mình dại, và nhận ra rằng chẳng có ai giống ta cả. Sao xưa mình liều thế nhỉ??

*Trong dịp, đang khốn đốn cần giúp mà chẳng ai chịu trả ơn.*

Tul. 02/11, tối nay rất lạnh.

 

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
HiNhien    181
58 phút trước, heonuong đã nói:

"Lúc bạn cần, tôi giúp không suy nghĩ.

Lúc tôi cần, bạn từ chối chẳng nghĩ suy."

Đời là vậy, chính họ là những người bảo ta hãy tin để giúp họ, dù cho chỉ mới quen, nhưng ngược lại, họ e dè không đủ tin khi ta tìm tới nhờ. Nản thật. Lúc túng quẫn mới thấy mình dại, và nhận ra rằng chẳng có ai giống ta cả. Sao xưa mình liều thế nhỉ??

*Trong dịp, đang khốn đốn cần giúp mà chẳng ai chịu trả ơn.*

Tul. 02/11, tối nay rất lạnh.

 

Một vài lần khốn đốn khiến cho niềm tin ngày càng vơi dần, nhưng ít ra cũng có vài người khiến mình ko uổng công đã tin tưởng. 

Tin sai rồi thì thôi, càng sớm thấy rõ mặt nhau càng tốt.

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
heonuong    46

Đứa trẻ ôm chầm lấy mẹ, trong ánh mắt đầy bất lực nó biết chẳng thể làm được gì cho mẹ ngay lúc này, khi xung quanh không một ai hiểu và ủng hộ cho mẹ, trừ nó. Nó sợ mẹ sẽ từ bỏ nó trả về bên Nội, như ông bà Ngoại sẵn sàng ruồng rẫy, từ con từ cháu chỉ vì biết mẹ  "không bình thường". 

Với ông bà, mẹ không còn là con người, mẹ là đứa bệnh hoạn, bị quỷ ám, là người mẹ tàn nhẫn, ích kỷ với đứa con của mình. Đã không hề nghĩ đến tương lai con sẽ mặc cảm thế nào, rồi người đời sẽ gièm chê con khi biết có người mẹ đồng tính. 

Nó ước chi có thể đứng ra bênh vực mẹ, nhưng nó còn quá nhỏ để nói cho  ông bà hiểu rằng: "as long as my mom happy, I'm happy". 

Nó chẳng thể động viên được mẹ , điều nó có thể nói để mẹ có động lực sống, không rời bỏ nó: "Mom, I want to graduate high school at here". 

p.s: không vì con, có lẽ mẹ đã rời bỏ nơi đầy đau khổ này từ lâu rồi. 

*Sau ngần ấy năm sống không là mình, lần đầu come out nhận đầy nước mắt, họ không hiểu, sẽ chẳng bao giờ hiểu*. 

Tul. 02/26, trông nắng nhưng đầy gió rét.

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

... cÓ ngươi hiêu và luôn bên cạnh mình là đủ... và đó cũng là niê`m hạnh phúc duy nhâ't. vì đo' mà mạnh mẽ lên nhé!

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×