Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Khongthevcothe

Những ngày thật khác

Recommended Posts

Khongthevcothe    155

Mùa hè là mùa đẹp nhất trong năm! 

Mùa hè là mùa đẹp nhất trong năm. Thật đấy! Giữa cái hanh hao ban ngày và chút gió tươi mát vào đêm, là những chùm bằng lăng nhấn nhá khắp các nẻo đường thành phố, là hàng hoa điệp vàng hăm hở thả nắng li ti, là mặt biển xanh rất yên còn bầu trời xanh rất trong, là những gương mặt người vừa quen vừa lạ...  

Vào một ngày trời đẹp như hôm nay, khi không khí đầu hè bao trùm vạn vật, nhất định phải buông bỏ những cảm xúc cũ, phải để lòng thênh thang, phải tận hưởng từng khoảnh khắc. Tháng 5 đã về! Và tháng 5 rực rỡ thế cơ mà! 

Em thích khoảng không gian rộng mở ven sông vào buổi sáng oi nồng tháng 5, khi em cf dưới chân tháp nước. Chỉ có em đắm chìm trong những suy nghĩ lộn xộn và khó diễn đạt, để bản thân lười biếng, trễ nải mà không cảm thấy hối hận. Nếu có một người bạn thích hợp để cùng trò chuyện hay cùng lặng im chắc chắn sẽ càng thêm hưng phấn, nhưng nhiều khi, một mình đâu hẳn là buồn. Vào tháng 5, mọi tâm trạng trong em đều bất ổn. 

#cuathanh

8FC71B38-3AA4-419C-8980-77B34CB11938.jpeg

Edited by Khongthevcothe
  • Like 4

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Ngõ


Ở nơi lòng phố thị

Có con ngõ quanh co

Có nếp nhà rêu phủ

Giữa mái ngói xôn xao

 

Ta - một kẻ lãng du

Say đời như say rượu

Một chiều buồn qua ngõ 

Tự thấy mình rong rêu

 

Bước chân bỗng liêu xiêu

Chợt như mình bé dại

Thèm nghe lời cha gọi

“Giờ cơm rồi, về thôi!”

 

Gió thổi những lao xao

Từ bên ngoài nhộn nhịp

Những mặt người nhốn nháo

Mãi chơi quên lối về

 

Một ngõ nhỏ quanh co

Và muôn vàn ngõ nữa

Giữa bao la thành thị

Ngõ nào về tuổi thơ!

 

P/S:

 

Đêm mơ về chốn cũ

Rất hiền và rất thơ

Có cây bàng trước ngõ

Với lối về quanh co...

#cuathanh

FF2C09C0-47D5-49FD-AD76-F0D7412AA9FF.jpeg

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155
Posted (edited)

Thất tình

Ngày nào trăng hãy còn non

Em còn bẽn lẽn, tôi còn làm thơ

Thơ tôi lủng củng gieo vần

Thơ tôi chứa cả một trời tương tư

Thương em từ thuở trăng tròn

Khi trăng vừa khuyết em vui theo chồng

Thương em tôi “ngắt cọng ngò”

Thơ tôi tím dại một đời “diêu bông”

Bâng khuâng tôi nép bên rào

Thương tôi, em hé nụ cười giai nhân 

“Bướm vàng đậu nhánh mù u”

Thơ tôi nức nở một chiều vu quy

Vườn khuya ai hát nỉ non

Thương con chim sáo “sổ lồng sáo bay”

Sáo bay từ đó không về

Sáo bay mang cả “mắt nhìn dao cau”

Đêm qua trăng sáng sau hè

Tương tư tôi thấy bóng mình tương tư...

#cuathanh

ED427512-A2A6-43DA-AFBA-85C6D664803B.jpeg

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155
Posted (edited)
131619946_425776331936249_26532824308289
 
Vào những ngày cuối năm, khi mặt trời cũng trở nên lười nhác, đoạn đường từ nhà đến trường uốn lượn trong màn sương mỏng và được ủ đầy vị mặn mòi của biển. Mùi biển- cái mùi vừa mặn vừa tanh, nhưng âm thầm gây nghiện từ lúc nào! Như mùi khói thuốc the nồng vương lại trên áo ba, mà mỗi lần đi ngang, lại bất giác muốn vùi mặt vào hít hà - là mùi hương có thể vỗ về mọi cảm giác bất an!
 
Sáng nay, từng đợt gió ùa về kéo theo bụi cát, thổi thốc thổi tháo vào mặt người đi đường, len lén thả không khí tết vào các câu chuyện phiếm của hội chị em, vào mâm củ kiệu đã được cắt tỉa kỹ càng phơi trước nhà, rồi khuấy động mặt biển đang tĩnh lặng, khiến nó ồn ào, bạc đầu lo toan. Vạn vật đều trở nên tất bật, lòng người cũng nôn nao khó tả...
 
#cuathanh

 

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
6 giờ trước, Khongthevcothe đã nói:
131619946_425776331936249_26532824308289
 
Vào những ngày cuối năm, khi mặt trời cũng trở nên lười nhác, đoạn đường từ nhà đến trường uốn lượn trong màn sương mỏng và được ủ đầy vị mặn mòi của biển. Mùi biển- cái mùi vừa mặn vừa tanh, nhưng âm thầm gây nghiện từ lúc nào! Như mùi khói thuốc the nồng vương lại trên áo ba, mà mỗi lần đi ngang, lại bất giác muốn vùi mặt vào hít hà - là mùi hương có thể vỗ về mọi cảm giác bất an!
 
Sáng nay, từng đợt gió ùa về kéo theo bụi cát, thổi thốc thổi tháo vào mặt người đi đường, len lén thả không khí tết vào các câu chuyện phiếm của hội chị em, vào mâm củ kiệu đã được cắt tỉa kỹ càng phơi trước nhà, rồi khuấy động mặt biển đang tĩnh lặng, khiến nó ồn ào, bạc đầu lo toan. Vạn vật đều trở nên tất bật, lòng người cũng nôn nao khó tả...
 
#cuathanh

 

canh dep qa' nguoi cung dep nua ! 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Chị bạn nói: em hãy trở thành ốc đảo của chính mình, điều đó không có gì buồn cả. Vâng, đúng là không buồn nữa, không phải vì đã quen với việc một mình, mà là đã biết cách tận hưởng cảm giác tự luyến . Nghĩ lại quyết định rời xa P, không chỉ vì không thể hòa hợp mà là nhận ra, bản thân vẫn chưa thể yêu thương người khác trọn vẹn. Em dù không cầu toàn, nhưng lại quá chiều chuộng bản thân, nên cứ muốn xoay chuyển và thay đổi đối phương, một cách vô lí. 

"Bạn sẽ không biết cách yêu thương người khác nếu không biết trân trọng bản thân", nhưng quá yêu bản thân thì cũng chẳng thể yêu thương được ai khác. Là vậy nhỉ! Vốn dĩ bất kỳ cảm xúc nào đạt đến mức quá ngưỡng đều là không tốt. Nhớ lại khoảng thời gian căng thẳng với P, em đã nói vầy: khi chấm dứt chuyện tình cảm trước kia, em vẫn luôn mong mỏi một người khác, một mối quan hệ khác, em tin có ai đó thật sự hiểu em và thuộc về em, ở ngoài kia; nhưng từ khi quen P, em cảm giác mối quan hệ này đã vắt kiệt mọi năng lượng trong em, chẳng còn thiết tha bất cứ tình cảm gì nữa... Em giờ chán yêu kinh khủng!

.

.

.

.

Ừ, có những ngày chỉ muốn nâng niu bản thân...

#cuathanh

 

z2273548234794_8668ae16138852422b0d723092b6b521.jpg

Edited by Khongthevcothe
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Santy    5

For your information! Hi vọng bài viết có thể giúp bạn tham khảo để yêu thương bản thân một cách dễ chịu và hạnh phúc hơn!

Nguồn: Sưu tầm

YÊU THƯƠNG BẢN THÂN LÀ GÌ?
Bây giờ, chúng ta sẽ làm một việc đơn giản, nhưng có thể thay đổi mọi khía cạnh cuộc đời bạn. Hãy coi “Bản Thân” là một con người, họ là Bản, tên là Thân. Hãy… phân thân, bạn và Bản Thân bạn là hai người hoàn toàn độc lập. Rồi thay “người đó” bằng “Bản Thân” đoạn bên trên, bạn sẽ có một định nghĩa đơn giản về Yêu thương Bản Thân.
Có muôn vàn biểu hiện khi bạn yêu thương Bản Thân, chung quy lại sẽ là một từ: Hạnh phúc. Bạn cảm thấy hạnh phúc vì Bản Thân, và bạn sẽ làm mọi cách để Bản Thân được hạnh phúc.
Với định nghĩa trên, bạn sẽ thấy yêu thương Bản Thân có phần ích kỉ. Sống vì hạnh phúc của Bản Thân ư? Làm mọi cách để mình hạnh phúc ư? Thế còn hạnh phúc của người khác thì sao?
 
YÊU THƯƠNG BẢN THÂN CÓ ÍCH KỶ KHÔNG?
Tôi đã từng đau khổ. Tôi cảm thấy Bản Thân thiếu thốn tình yêu. Lúc ấy tôi đã lựa chọn đi tìm một ai đó, yêu thương họ, với hi vọng họ sẽ đáp lại, để cuối cùng Bản Thân tôi được hạnh phúc.
Nhưng sau đó, tôi nhận ra thứ tình yêu mà chúng tôi đang có thật ra dựa trên nền tảng của sự ích kỉ. Người đó đến với tôi cũng cùng một hi vọng như tôi trước ấy: Hi vọng tôi làm cho Bản Thân người đó hạnh phúc. Khi cả hai đều không làm được, chúng tôi chia tay. Cuối cùng, cả người đó, cả tôi, cả Bản Thân hai người đều đau khổ.
Có hiểu, mới có yêu. Sự thật là chúng ta còn không hiểu nổi Bản Thân mình, thì làm sao hiểu, làm sao giúp Bản Thân người khác hạnh phúc? Tôi nhận ra rằng việc tìm kiếm ai đó và hi vọng người ta sẽ giúp mình hạnh phúc, không chỉ ích kỉ, mà còn rất rủi ro. Khi ấy, bạn đang trao quyền kiểm soát hạnh phúc của mình vào tay người khác!
Nhiều người nghĩ cô đơn là khổ, thật ra đó là cơ hội tuyệt vời để học cách yêu thương Bản Thân, học cách khiến cho Bản Thân hạnh phúc vô điều kiện. Tôi nhận ra yêu thương Bản Thân đúng cách mới là không ích kỷ, vì lúc ấy bạn không chỉ mang lại hạnh phúc dài hạn cho Bản Thân mình, mà còn cho người khác.
 
YÊU THƯƠNG BẢN THÂN ĐÚNG CÁCH CÓ LỢI GÌ?
Khi yêu thương Bản Thân đúng cách, Bản Thân sẽ trở thành… Bạn Thân, và bạn sẽ không bao giờ cô đơn. Không chỉ Bản Thân, mà cả vũ trụ sẽ trở thành bạn thân của bạn, bạn sẽ cảm nhận được nguồn năng lượng yêu thương vẫn đang trôi chảy mọi lúc, mọi nơi.
Khi yêu thương Bản Thân đúng cách, Bản Thân sẽ hạnh phúc, bạn sẽ hạnh phúc, bất cứ ai đến với bạn thì bạn cũng hạnh phúc, và Bản Thân họ cũng sẽ hạnh phúc. Đó là thứ hạnh phúc bền lâu, là thứ an lạc mà bao lâu nay nhân loại vẫn kiếm tìm.
Vấn đề còn lại chỉ là yêu thương Bản Thân thế nào cho đúng cách? Tôi đặt câu hỏi và yên lặng, tâm tôi như một mặt hồ sáng loáng, phản bóng trời mây. Và ông trời từ trên cao chắc thấy cái hồ đẹp, nên đã thả câu trả lời xuống đó.
YÊU THƯƠNG BẢN THÂN LÀ YÊU THƯƠNG CÁI GÌ?
Có hiểu thực sự, mới biết cách yêu. Vậy Bản Thân ta là gồm những gì? Không cần phải đụng tới những triết lý cao siêu, chỉ cần nhắm mắt lại và hít thở vài hơi, bạn sẽ thấy ngay câu trả lời. Bản Thân gồm có hai thứ:
Thứ nhất là Tâm của bạn, một cái Tâm lúc nào cũng bận rộn với những suy nghĩ kiểu như, “Sao ông FuSuSu lại bảo ngồi nhắm mắt hít thở mà cũng thấy được Bản Thân? Nãy giờ mình hít thở được mấy hơi rồi nhỉ? Kì cục quá, thôi mở mắt ra nào.” Bạn đã nhận ra cái tâm hay lăng xăng của mình chưa? Ha Ha.
Thứ hai là Thân của bạn, chính là tay, chân, mắt, mũi, là mọi thứ cấu tạo nên cơ thể bạn. Còn bạn là ai? Lại một câu hỏi triết lý cao siêu. Hãy suy nghĩ đơn giản, bạn là người chủ hiện tại của Thân và Tâm bạn lúc này, chứ còn ai vào đây nữa?
 
BA BƯỚC ĐỂ YÊU THƯƠNG BẢN THÂN TẬN GỐC
Bước #1 – Yêu Thân
Chăm sóc cho cơ thể.
Nếu cuộc đời là chuyến hành trình, thì cơ thể là một chiếc xe giúp chúng ta tới cái đích mình mong muốn. Làm sao đi xa nếu như chiếc xe đó hỏng hóc rệu rã? Do vậy, bước đầu tiên của Yêu thương Bản Thân là bạn học cách quan tâm, chăm sóc cho cơ thể của chính mình.
Cơ thể bạn một ngày cần bao nhiêu tiếng để ngủ? Nó cần ăn những loại thức ăn nào? Nó cần phải được bảo dưỡng như ra sao? Đó là những kiến thức thiết yếu, nhưng tiếc thay là chỉ khi có sự hỏng hóc ngoài ý muốn xảy ra, hầu hết mọi người mới bắt đầu tìm hiểu về chúng.
Top 10 cách chăm sóc cơ thể
Tập hít thở sâu, mọi lúc mọi nơi.
Ngủ đủ giấc, ngủ sớm trước 11 giờ.
Tập thể dục ngoài trời, tối thiểu 30 phút/ngày.
Tránh đồ ăn nhanh và đồ hộp, ăn nhiều rau củ quả.
Uống đủ nước, uống đều đặn, đừng để khát mới uống.
Đi đứng nằm ngồi, bê vác… cố giữ lưng cho thẳng.
Tránh rượu bia, thuốc lá, các chất kích thích.
Làm việc 25 phút, thư giãn 5 phút rồi mới làm tiếp.
Dùng nước nóng ngâm rửa chân trước khi ngủ.
Rửa tay, tắm táp, súc miệng thường xuyên.
Bước #2 – Yêu Tâm
Cho tâm trí nghỉ ngơi
Vẫn là ẩn dụ về chuyến hành trình cuộc đời. Nếu như Thân là kết cấu bên ngoài của chiếc xe, thì nội thất bên trong sẽ là Tâm. Trong đó bánh lái là suy nghĩ, còn động cơ là cảm xúc. Chúng cũng cần được chăm sóc, được bảo dưỡng.
Ấy thế mà hầu hết mọi người không làm điều này. Họ liên tục bắt Tâm làm việc, nghĩ hết chuyện này qua chuyện khác, bánh lái xoay như chong chóng, chiếc xe chạy hết chỗ này tới chỗ kia. Khi quá mệt mỏi, họ “nghỉ ngơi” bằng cách coi Smartphone, mà không biết rằng tâm trí luôn khao khát sự tĩnh lặng.
Top 10 cách chăm sóc tâm trí
Học thiền và dành thời gian tĩnh tâm hằng ngày.
Tập thói quen làm từng việc một, việc quan trọng trước.
Tập trung vào thứ mình muốn thay vì không muốn.
Tìm ý nghĩa tích cực cho mọi chuyện đã xảy ra.
Học cách tha thứ cho bản thân và cho mọi người.
Biết ơn và trân trọng những gì mình đang có.
Kết bạn với những người lạc quan, tư duy tích cực.
Viết nhật ký thành thật về những gì diễn ra mỗi ngày.
Luôn tự nhắc bản thân, “mọi thứ rồi cũng sẽ qua”.
Luôn mỉm cười, cười với mình, với người, với đời.
Bước #3 – Yêu người:
Giúp người khác làm 2 bước trên
Hai người đau khổ ngồi lại với nhau tâm sự, có thể họ sẽ bớt khổ, nhưng bớt khổ nghĩa là… vẫn còn khổ. Còn hai người hạnh phúc kết nối, giống như hai dòng sông xuôi dòng, họ sẽ cộng hưởng hạnh phúc, họ sẽ cùng nhau làm nên những điều ý nghĩa hơn, to lớn hơn, họ sẽ cùng ra biển lớn. Đó là lý do mà chúng ta có bước số ba này.
Hãy hình dung đến một thế giới mà ai cũng biết cách yêu thương Bản Thân họ đúng cách. Ai cũng có một cơ thể khỏe mạnh và đáng yêu, ai cũng có một tâm trí bình an sáng suốt. Lúc ấy, người ta đến với nhau để cùng cộng hưởng hạnh phúc, chứ không phải để… bòn rút hạnh phúc của nhau nữa!
Tất nhiên là ngày ấy vẫn còn xa lắm, song chúng ta vẫn phải nỗ lực thôi. Đầu tiên cứ hãy học cách yêu thương Bản Thân mình trước đã, làm sao cảm thấy hạnh phúc một cách vô điều kiện trước đã, là may mắn lắm rồi. Còn giúp người khác ư, share bài viết này, họ đọc mà nhận ra rằng mình phải yêu thương Bản Thân trước là tốt lắm rồi!
P/s: Bài chia sẻ dc trích trên nguồn Fususu
————————--------
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155
1 giờ trước, Santy đã nói:

For your information! Hi vọng bài viết có thể giúp bạn tham khảo để yêu thương bản thân một cách dễ chịu và hạnh phúc hơn!

Nguồn: Sưu tầm

YÊU THƯƠNG BẢN THÂN LÀ GÌ?
Bây giờ, chúng ta sẽ làm một việc đơn giản, nhưng có thể thay đổi mọi khía cạnh cuộc đời bạn. Hãy coi “Bản Thân” là một con người, họ là Bản, tên là Thân. Hãy… phân thân, bạn và Bản Thân bạn là hai người hoàn toàn độc lập. Rồi thay “người đó” bằng “Bản Thân” đoạn bên trên, bạn sẽ có một định nghĩa đơn giản về Yêu thương Bản Thân.
Có muôn vàn biểu hiện khi bạn yêu thương Bản Thân, chung quy lại sẽ là một từ: Hạnh phúc. Bạn cảm thấy hạnh phúc vì Bản Thân, và bạn sẽ làm mọi cách để Bản Thân được hạnh phúc.
Với định nghĩa trên, bạn sẽ thấy yêu thương Bản Thân có phần ích kỉ. Sống vì hạnh phúc của Bản Thân ư? Làm mọi cách để mình hạnh phúc ư? Thế còn hạnh phúc của người khác thì sao?
 
YÊU THƯƠNG BẢN THÂN CÓ ÍCH KỶ KHÔNG?
Tôi đã từng đau khổ. Tôi cảm thấy Bản Thân thiếu thốn tình yêu. Lúc ấy tôi đã lựa chọn đi tìm một ai đó, yêu thương họ, với hi vọng họ sẽ đáp lại, để cuối cùng Bản Thân tôi được hạnh phúc.
Nhưng sau đó, tôi nhận ra thứ tình yêu mà chúng tôi đang có thật ra dựa trên nền tảng của sự ích kỉ. Người đó đến với tôi cũng cùng một hi vọng như tôi trước ấy: Hi vọng tôi làm cho Bản Thân người đó hạnh phúc. Khi cả hai đều không làm được, chúng tôi chia tay. Cuối cùng, cả người đó, cả tôi, cả Bản Thân hai người đều đau khổ.
Có hiểu, mới có yêu. Sự thật là chúng ta còn không hiểu nổi Bản Thân mình, thì làm sao hiểu, làm sao giúp Bản Thân người khác hạnh phúc? Tôi nhận ra rằng việc tìm kiếm ai đó và hi vọng người ta sẽ giúp mình hạnh phúc, không chỉ ích kỉ, mà còn rất rủi ro. Khi ấy, bạn đang trao quyền kiểm soát hạnh phúc của mình vào tay người khác!
Nhiều người nghĩ cô đơn là khổ, thật ra đó là cơ hội tuyệt vời để học cách yêu thương Bản Thân, học cách khiến cho Bản Thân hạnh phúc vô điều kiện. Tôi nhận ra yêu thương Bản Thân đúng cách mới là không ích kỷ, vì lúc ấy bạn không chỉ mang lại hạnh phúc dài hạn cho Bản Thân mình, mà còn cho người khác.
 
YÊU THƯƠNG BẢN THÂN ĐÚNG CÁCH CÓ LỢI GÌ?
Khi yêu thương Bản Thân đúng cách, Bản Thân sẽ trở thành… Bạn Thân, và bạn sẽ không bao giờ cô đơn. Không chỉ Bản Thân, mà cả vũ trụ sẽ trở thành bạn thân của bạn, bạn sẽ cảm nhận được nguồn năng lượng yêu thương vẫn đang trôi chảy mọi lúc, mọi nơi.
Khi yêu thương Bản Thân đúng cách, Bản Thân sẽ hạnh phúc, bạn sẽ hạnh phúc, bất cứ ai đến với bạn thì bạn cũng hạnh phúc, và Bản Thân họ cũng sẽ hạnh phúc. Đó là thứ hạnh phúc bền lâu, là thứ an lạc mà bao lâu nay nhân loại vẫn kiếm tìm.
Vấn đề còn lại chỉ là yêu thương Bản Thân thế nào cho đúng cách? Tôi đặt câu hỏi và yên lặng, tâm tôi như một mặt hồ sáng loáng, phản bóng trời mây. Và ông trời từ trên cao chắc thấy cái hồ đẹp, nên đã thả câu trả lời xuống đó.
YÊU THƯƠNG BẢN THÂN LÀ YÊU THƯƠNG CÁI GÌ?
Có hiểu thực sự, mới biết cách yêu. Vậy Bản Thân ta là gồm những gì? Không cần phải đụng tới những triết lý cao siêu, chỉ cần nhắm mắt lại và hít thở vài hơi, bạn sẽ thấy ngay câu trả lời. Bản Thân gồm có hai thứ:
Thứ nhất là Tâm của bạn, một cái Tâm lúc nào cũng bận rộn với những suy nghĩ kiểu như, “Sao ông FuSuSu lại bảo ngồi nhắm mắt hít thở mà cũng thấy được Bản Thân? Nãy giờ mình hít thở được mấy hơi rồi nhỉ? Kì cục quá, thôi mở mắt ra nào.” Bạn đã nhận ra cái tâm hay lăng xăng của mình chưa? Ha Ha.
Thứ hai là Thân của bạn, chính là tay, chân, mắt, mũi, là mọi thứ cấu tạo nên cơ thể bạn. Còn bạn là ai? Lại một câu hỏi triết lý cao siêu. Hãy suy nghĩ đơn giản, bạn là người chủ hiện tại của Thân và Tâm bạn lúc này, chứ còn ai vào đây nữa?
 
BA BƯỚC ĐỂ YÊU THƯƠNG BẢN THÂN TẬN GỐC
Bước #1 – Yêu Thân
Chăm sóc cho cơ thể.
Nếu cuộc đời là chuyến hành trình, thì cơ thể là một chiếc xe giúp chúng ta tới cái đích mình mong muốn. Làm sao đi xa nếu như chiếc xe đó hỏng hóc rệu rã? Do vậy, bước đầu tiên của Yêu thương Bản Thân là bạn học cách quan tâm, chăm sóc cho cơ thể của chính mình.
Cơ thể bạn một ngày cần bao nhiêu tiếng để ngủ? Nó cần ăn những loại thức ăn nào? Nó cần phải được bảo dưỡng như ra sao? Đó là những kiến thức thiết yếu, nhưng tiếc thay là chỉ khi có sự hỏng hóc ngoài ý muốn xảy ra, hầu hết mọi người mới bắt đầu tìm hiểu về chúng.
Top 10 cách chăm sóc cơ thể
Tập hít thở sâu, mọi lúc mọi nơi.
Ngủ đủ giấc, ngủ sớm trước 11 giờ.
Tập thể dục ngoài trời, tối thiểu 30 phút/ngày.
Tránh đồ ăn nhanh và đồ hộp, ăn nhiều rau củ quả.
Uống đủ nước, uống đều đặn, đừng để khát mới uống.
Đi đứng nằm ngồi, bê vác… cố giữ lưng cho thẳng.
Tránh rượu bia, thuốc lá, các chất kích thích.
Làm việc 25 phút, thư giãn 5 phút rồi mới làm tiếp.
Dùng nước nóng ngâm rửa chân trước khi ngủ.
Rửa tay, tắm táp, súc miệng thường xuyên.
Bước #2 – Yêu Tâm
Cho tâm trí nghỉ ngơi
Vẫn là ẩn dụ về chuyến hành trình cuộc đời. Nếu như Thân là kết cấu bên ngoài của chiếc xe, thì nội thất bên trong sẽ là Tâm. Trong đó bánh lái là suy nghĩ, còn động cơ là cảm xúc. Chúng cũng cần được chăm sóc, được bảo dưỡng.
Ấy thế mà hầu hết mọi người không làm điều này. Họ liên tục bắt Tâm làm việc, nghĩ hết chuyện này qua chuyện khác, bánh lái xoay như chong chóng, chiếc xe chạy hết chỗ này tới chỗ kia. Khi quá mệt mỏi, họ “nghỉ ngơi” bằng cách coi Smartphone, mà không biết rằng tâm trí luôn khao khát sự tĩnh lặng.
Top 10 cách chăm sóc tâm trí
Học thiền và dành thời gian tĩnh tâm hằng ngày.
Tập thói quen làm từng việc một, việc quan trọng trước.
Tập trung vào thứ mình muốn thay vì không muốn.
Tìm ý nghĩa tích cực cho mọi chuyện đã xảy ra.
Học cách tha thứ cho bản thân và cho mọi người.
Biết ơn và trân trọng những gì mình đang có.
Kết bạn với những người lạc quan, tư duy tích cực.
Viết nhật ký thành thật về những gì diễn ra mỗi ngày.
Luôn tự nhắc bản thân, “mọi thứ rồi cũng sẽ qua”.
Luôn mỉm cười, cười với mình, với người, với đời.
Bước #3 – Yêu người:
Giúp người khác làm 2 bước trên
Hai người đau khổ ngồi lại với nhau tâm sự, có thể họ sẽ bớt khổ, nhưng bớt khổ nghĩa là… vẫn còn khổ. Còn hai người hạnh phúc kết nối, giống như hai dòng sông xuôi dòng, họ sẽ cộng hưởng hạnh phúc, họ sẽ cùng nhau làm nên những điều ý nghĩa hơn, to lớn hơn, họ sẽ cùng ra biển lớn. Đó là lý do mà chúng ta có bước số ba này.
Hãy hình dung đến một thế giới mà ai cũng biết cách yêu thương Bản Thân họ đúng cách. Ai cũng có một cơ thể khỏe mạnh và đáng yêu, ai cũng có một tâm trí bình an sáng suốt. Lúc ấy, người ta đến với nhau để cùng cộng hưởng hạnh phúc, chứ không phải để… bòn rút hạnh phúc của nhau nữa!
Tất nhiên là ngày ấy vẫn còn xa lắm, song chúng ta vẫn phải nỗ lực thôi. Đầu tiên cứ hãy học cách yêu thương Bản Thân mình trước đã, làm sao cảm thấy hạnh phúc một cách vô điều kiện trước đã, là may mắn lắm rồi. Còn giúp người khác ư, share bài viết này, họ đọc mà nhận ra rằng mình phải yêu thương Bản Thân trước là tốt lắm rồi!
P/s: Bài chia sẻ dc trích trên nguồn Fususu
————————--------

Cảm ơn bạn!

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Thành phố lạnh rồi... Thật sự lạnh. Với một người ưa mát mẻ như em, cái lạnh cuối năm vô cùng dễ chịu, nhưng thấy thương cho người người xuôi ngược ngoài kia, tấm áo khoác không đủ che đi những cái nhíu mày đầy lo toan, và có lẽ cả những tiếng thở dài nữa. Cuối năm là thời gian để mọi người chạy đua vì một cái Tết đủ đầy, vì một năm với nhiều biến động, thất bại, mất mát sắp qua, và năm tiếp theo với đầy hy vọng! 
... Nơi em ở không có mùa đông, à, là một mùa đông đúng nghĩa ấy, mùa hè nắng nóng mưa nhiều còn 3 mùa còn lại na ná như mùa hè (cũng nắng, cũng mưa, ở mức độ và tần suất thấp hơn xíu thôi). Sáng nay P nhắn: “SG lạnh như Đà Lạt, thấy PT 19 độ kìa em.” Vầy có được gọi là mùa đông không?

Mọi hôm chuyển trời, em vẫn kiên định với lớp áo quần thường ngày để đến chỗ làm. Vẫn con đường ven biển đầy thi và vị, mà hời ơi, mỗi đợt gió tấp vô lại tê tái, từng cơn run rẩy vô phương kiềm chế. Nay em biết sợ rồi, thích thật nhưng không bất chấp nữa, phải trang bị thêm lớp áo giữ ấm...

Nhiều tình cảm giống như mùa đông quê em vậy, vẫn cứ phải thuận theo lẽ tự nhiên mà thích ứng...

Là em nói với em.

#cuathanh

 

8D40DC11-FF2A-4D1C-A66B-1DD2253FDF4C.jpeg

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Ngày cũ...

Có những ngày em tránh né tin nhắn từ P, có những khi ngồi trên chuyến xe khách vào SG mà suy nghĩ vẫn còn phân vân: hay mình đừng đi nữa! Có kỳ lạ quá không khi em cảm thấy sợ những thiết tha... Tình cảm của P như sợi dây, dù không siết chặt nhưng với em là sự gò bó vô hình. Và dù P nói: em hãy tự do với cuộc sống em mong muốn, thì em vẫn không thể bằng lòng mà ra sức vùng vẫy. Để đến một ngày, chúng ta xa nhau...

 

Chúng ta xa nhau, là bởi em quyết định. Sau những ngày tháng dịu dàng, sau những giận hờn cỏn con, những mâu thuẫn vặt vãnh. Đau lòng quá, vẫn là em nói lời xa nhau! Em đã từng hứa không bao giờ buông tay, cho đến khi nào P cảm thấy mệt mỏi, P dừng, em sẽ dừng. Nhưng rồi, lời hứa có chăng cũng chỉ là những câu từ thốt lên khi cảm xúc đang đong đầy, em vịn vào đó để an ủi P trong chốc lát, còn P xem đó là lời tuyên thệ cả đời! 

 

Chúng ta, em và P, thương chưa dứt, nhưng yêu, có lẽ chỉ còn là chuyện của một người. P vẫn nghĩ mình là sự lựa chọn khi em mệt mỏi, là bóng mát để em nghỉ chân, nhưng em đã từng muốn xây một ngôi nhà dưới bóng râm ấy, chỉ là...

#cuathanh

 

D1529676-78DF-4E37-AE20-690855474334.jpeg

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Định viết gì đó vào cuối ngày mà lần lữa mãi, qua ngày mới luôn rồi...

Hôm nay kỳ cục lắm. Sáng vác balo lên khoa thì khoa đóng cửa, lò dò xuống phòng thực hành thì phòng cúp điện, chạy đi lấy cà phê thì cô bán cà phê đi vắng, tính xốc lại tinh thần bằng việc mua sắm, ghé qua shop mỹ phẩm, may quá, shop vẫn bán bình thường, nhưng sản phẩm em cần thì hết hàng. Thôi về chăm hoa, ngắm hoa cho tinh thần thư thái vậy. Ngày bắt ớn! 
 

Em không thích việc tặng hoa, nhưng hoa P  tặng, em giữ trong phòng, lúc còn tươi em selfie, được 7749 tấm hình xong sẽ treo lên, chờ hoa khô, lại mang ra chụp cùng mấy ly nước của em. Rồi em chuyển qua nghiện trồng hoa, cây hồng nào P mua, em cũng khoái (em mạng hoả mà sao cứ khoái mấy dzụ pha nước, trồng hoa là thế nào nhở!). P vẫn vậy, luôn chiều theo sở thích đầy ngẫu hứng và ngắn hạn của em. Em bán cà phê, P đầu tư máy xay, kệ trưng bày, em mê chụp ảnh, P mượn máy về tập chụp, em thích hoa, P mua đâu 5-6 chậu gửi ra cho em chăm. Được dăm bữa nửa tháng, em thích cái khác, P sẽ lại ủng hộ nhiệt tình tiếp cho coi. Em hay chọc P: P chăm em như mẹ chăm con vậy á, em gọi P là chị hai luôn nhen! P giận, P buồn nữa, còn em lúc ấy, nghĩ như vậy thật. P nói: P biết em ích kỷ, em rất ích kỷ, em nghĩ nhiều cho bản thân, nhưng P không thể ngừng yêu em được...

Bế tắc. Cho cả em và P.

#cuathanh

9ED98E72-30D8-4FDC-B282-E32D699B57DD.jpeg

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

 

Xin!

Tôi muốn người ngồi xuống cạnh tôi

Khép mi lại và hôn nhau rất nhẹ

Liệu có không một tương lai rực rỡ?

Nên lúc này mình hãy sống trọn đi!

 

Tôi muốn người đừng thao thức những đêm 

Đừng chặt môi nén từng cơn nức nở

Dẫu sớm mai không còn chung nhịp thở

Thì bên tôi, người hãy cứ là mình!

 

Tôi muốn người đáp lại những vuốt ve

Không né tránh, bàn tay tôi hụt hẫng

Nếu thời gian chỉ là điều hữu hạn

Xin đêm nay vô tận với nồng nàn...

 

Tôi muốn người một buổi sáng tinh sương

Hãy khẽ bước rồi ra đi thật vội

Chẳng sao đâu nếu tôi vờ say ngủ

Tim tôi này, xin người hãy mang theo...

17.1.21

#cuathanh

 

4707D61A-4213-4DC2-A42C-C48BFD23DB71.jpeg

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Khi em bắt đầu gõ lên bàn phím, những câu chữ trước đó chen lấn trong đầu đột nhiên rủ nhau cùng chạy trốn. Em biết viết gì đây khi ngày rất ngắn mà tâm tư thì loằng ngoằng, lại còn không thể nắm bắt. Một ngày của em vẫn vậy, quanh quẩn ở nhà bên cạnh mấy chậu hoa, rồi đến phòng thực hành. Em có một cuộc hẹn buổi sáng, lại có cuộc hẹn buổi trưa, nhưng em chưa sẵn sàng để gặp gỡ, một ai khác. Em còn muốn mải mê với cảm giác một mình mà em vừa có lại, vài tháng qua. Những cây hoa hồng em trồng đã nứt nụ, bung xoã những cánh nhung tươi tắn, bỗng em nhớ đến câu chuyện cô gái bước đi với đôi chân trần, từ những vệt máu nơi gót chân ấy, xuất hiện một loài hoa nhuốm màu đỏ thắm - loài hoa tượng trưng cho tình yêu...

Tình yêu thật kỳ lạ đúng không, thứ xúc cảm có thể biến người ta thành những kẻ ngây khờ, vui đó, cười đó, rồi đau, rồi khóc, nhưng không bao giờ từ bỏ được. Những con người đang yêu, một vài người trong số họ hay tìm đến em để tâm sự, về những cung bậc thăng hoa. Họ quên mất cảm giác khi đổ vỡ, khi chia tay, khi mất mát, họ quên mất đã từng sợ yêu đến thế nào và bản thân đã từng tổn thương ra sao! Em không quên, nhưng cũng chẳng còn nhớ rõ, như câu chuyện hoa hồng, chỉ còn thấy một màu đỏ thẫm - là màu đỏ của những trái tim nóng bừng ngọn lửa yêu đương, hay màu đỏ của những vết thương đang rỉ máu...

#cuathanh

C3D5DD8E-A0A1-41FD-8B30-2BD850DA9B3C.jpeg

Edited by Khongthevcothe
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
NTTMinh    44

Thích cách bạn bộc lộ cảm xúc hòa vào câu chữ cũng như cách thẳng thắn đối diện với nỗi buồn. Chúc bạn nhiều bình an !

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155
9 giờ trước, NTTMinh đã nói:

Thích cách bạn bộc lộ cảm xúc hòa vào câu chữ cũng như cách thẳng thắn đối diện với nỗi buồn. Chúc bạn nhiều bình an !

Cảm ơn bạn!

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Em không muốn mang tâm trạng nặng nề vào những ngày cuối tuần, là thời gian để nghỉ ngơi, để chăm chút và chiều chuộng sở thích của bản thân. Sẽ thật lãng phí nếu cả ngày chỉ ủ ê, mệt mỏi, rồi cuối tuần sẽ qua nhanh và tuần mới, công việc lại tấp vào người, không khoan nhượng. Nên đừng làm cho nhau khó xử và phiền muộn vào cuối tuần. 
Sáng dậy đọc tin nhắn từ đêm qua của P, xoay quanh đoạn tình cảm đã qua: vẫn là quyết tâm buông bỏ nhưng bất thành, vẫn là lời cảm ơn mà P đã từng nhắn không biết bao lần. Em hoang mang lục lọi trí nhớ cá vàng của mình, tối qua em đã làm gì, em đã nói gì để khơi gợi nỗi buồn trong P? Là vì em không chúc P ngủ ngon, hay vì em lỡ đăng gì đó lên face làm P nghĩ ngợi? Em không biết cách an ủi, vỗ về người khác, nhất là với người bị tổn thương bởi em (xin lỗi P), nên em giả vờ lờ đi, vẫn nhắn chúc P ngày mới, như thói quen chừng ấy năm qua giữa chúng ta. P im lặng. Sự im lặng quen thuộc và đặc trưng của P, nhưng lần này, thật sự làm em cảm thấy bản thân không được tôn trọng. Cứ vài hôm P lại vậy: bày tỏ, cảm ơn và im lặng. Rồi hôm sau, P lại nói chuyện như chưa hề có bất kỳ điều gì xảy ra. Em là gì? Em không xứng với một lời báo trước sao? Em không muốn nhượng bộ với sự trẻ con của P nữa.
P, xin hãy im lặng đến cùng! 

 #cuathanh

78077F84-55E1-40A6-912E-A091B45E4108.jpeg

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Chủ nhật, 24/1/21

Sau một ngày im lặng, cuối cùng P cũng nhắn cho em: “P phát hiện ra em không muốn làm bạn với P” (!!!). P nói P đã suy nghĩ cả trưa, em không biết P nghĩ gì, suy diễn theo chiều hướng thế nào mà có được kết luận như vậy. Em nói với P, tình bạn phải dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau, P không tôn trọng em! Và P nhắn, P thất vọng khi nghe em - người P yêu nhất nói về P như vậy.

Uh, P thất vọng nên sau đó P huỷ kết bạn zalo, huỷ cả face với em.
Uh, P không sai, là do cái tôi của em quá to nên em cảm thấy hành động thích thì nói, không thích thì im lặng không lí do của P, là biểu hiện của sự thiếu tôn trọng!
Em sai vì không đặt bản thân vào vị trí của P, để hiểu rằng P đang buồn nên có quyền im lặng bất cứ lúc nào P muốn!
Là lỗi của em hết, được chưa!

 

Nên... ngừng thôi! 

#cuathanh

97F93D71-7929-456A-AC66-6118D1CC47B6.jpeg

Edited by Khongthevcothe
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Nhà có mấy chậu hồng mà nhiêu bệnh dễ phát thì mấy ẻm mắc phải hết: chậu bị nhện đỏ, chậu bị rệp, chậu đốm lá, chậu rầy nâu... , thiệt tội! dành cả chủ nhật vệ sinh lá, tỉa cành, bón phân, thỉnh thoảng có nói vài câu khen ngợi nữa, nhỏ bạn bày phải làm vậy, hoa mới đẹp, cây mới tốt. Không biết có hiệu quả không nhưng hàng xóm mà thấy chắc tưởng bà này có vấn đề về đầu óc. Nhớ lần P gửi cho mấy chậu bạc hà, loại chocomint thì đến nay vẫn tươi tốt, có em lemon balm sau 2 tuần  trụi không còn một lá. Chụp hình than với P, P nói thôi, thôi, người đọc sách làm thơ thì trồng hoa đi, mấy loại cây lá nhiều, gia vị hay rau để người thích nấu nướng là P đây trồng được rồi. ^^. Em cũng thích nấu nướng bộ, chỉ là nấu không ngon bằng P, nên bên P, em chỉ muốn ăn. Mấy lần em up hình món ăn, bánh trái em làm lên face, P nhắn: nấu cho ai chứ biết bao giờ tui mới được ăn thử. Nghe thấy thương! 

....

Là thương rồi để đó, chứ em toàn thất hẹn với P :(

Em nói, P như gia đình.

P thở dài, P muốn yêu em, muốn em là người yêu. Sau vài năm nữa, P muốn cầu hôn, muốn có một bữa tiệc nhỏ, để giới thiệu em, một cách đường đường chính chính với bạn bè...

Em lại nói, P là người thân.

P buồn, P có người thân, có ba mẹ, có anh chị, có cháu chắt, P có bạn bè, đủ rồi, P chỉ muốn người cùng tạo dựng gia đình nhỏ với P...

...

P biết không, Gia đình là nơi những hờn giận, mâu thuẫn sẽ nhanh chóng được thay thế bằng lòng bao dung và sự chia sẻ. Sáng nay, khi đang ngắm những nụ For your home cuối cùng hé nở, em nghĩ đến P. Ngày cuối tuần ảm đạm đã qua rồi, tuần mới, ngày mới, em chỉ nhìn thấy những dịu dàng!

140544923_443729260140956_62936253407450

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Khi bắt đầu có tuổi, người ta thường nghĩ nhiều về quá khứ... 
Nếu cuộc đời chỉ vỏn vẹn 60 năm, thì em đã đi hết hơn 1/2 chặng đường rồi. Đêm qua, khi giật mình ra khỏi giấc mơ về một ngày sum họp đâu đó thời niên thiếu (hoặc cũng có thể là một ngày do em tưởng tượng ra), có Cậu Mẹ, có bà, có các cô và các chị, không mất mát, không xa cách... em cứ nằm thế mà khóc như một đứa trẻ... Cảm giác ấm áp, bình yên quá đỗi, rõ ràng và đầy chân thật, đến nỗi em ngỡ đó là chuyện mà sáng ra mình vẫn có thể làm, là những người sau khi thức dậy mình vẫn có thể gặp... Em nhớ ngày tiễn Cậu, tất cả những gì đã từng là mái nhà, là chỗ dựa tinh thần, là tuổi thơ em, là bàn tay thô sần xoa lưng cho em ngủ, là những trận đòn roi khi đến giờ cơm mà em còn mãi la cà..
chỉ còn là một nhúm tro nóng hổi, trên tay em.

... Đến một tuổi nào đấy, người ta cảm thấy đủ với những niềm vui bình dị, khi được ở cạnh người thân, nhìn thấy cha mẹ dần già đi, con trẻ dần trưởng thành, gia đình sum họp. Đến một tuổi nào đấy, khi em nhận ra dù em cố gắng cũng không thể giữ mãi những người thân yêu bên mình, rằng nếu em không trân quý hôm nay, sẽ là những mất mát đầy day dứt và nuối tiếc mãi về sau, thì những thứ tình còn lại, có còn để em bận lòng!

#cuathanh

FCD22704-7780-44F0-A4BE-41328856D5ED.jpeg

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites
Khongthevcothe    155

Ngày để thay đổi (cố lên!)

Em là một người lười, cực kỳ lười ấy. Em mắc căn bệnh đợi công việc ngập đầu rồi mới cuống cuồng giải quyết. Có khi việc nhiều quá, không biết phải xử lí thế nào, em sẽ gạt hết, bỏ đi đâu đó vài hôm. Lâu dần, tính xấu ấy đã trở thành "thương hiệu" mà ai từng làm việc với em đều biết. Đợt trường mở trung tâm truyền thông, chị GĐ alo gọi em về làm. Chị là một người phụ nữ đẹp, khéo léo và tài giỏi. Em thích chị, vì chị đẹp, nhưng em không ngưỡng mộ chị, vì em cũng là phụ nữ mà, rất khó để thật sự ngưỡng mộ một phụ nữ khác (^^). Em hỏi: công việc của em nếu về với chị là gì? Chị bảo: tham gia các sự kiện của trường, rồi viết bài PR. Em trả lời: em chỉ viết khi có cảm hứng hoặc cảm xúc, cưỡng ép không ra được câu chữ, chị biết mà. Nên em từ chối! Chị ừ, như đã biết trước em sẽ nói vậy. Không phải lần đầu và dù lần nào cũng là câu trả lời đó, nhưng cứ bí bách quá, chị lại nghĩ đến em. Em vui và cảm ơn chị! Dạo này chị có chuyện buồn, cả chuyện vui, ngày chị hẹn em ra để chia sẻ, em hơi bất ngờ. Em và chị, ngoài công việc, không quá thân thiết đến nỗi có thể trút bỏ lòng mình với đối phương. Là khi con người ta cô đơn quá, bế tắc quá, thường hay tìm đến ai có thể lắng nghe, em là một đứa thích im lặng, và chắc là, chị đã đánh đồng sự im lặng đó với việc có thể lắng nghe. Có nhiều việc xảy ra, nhiều kinh nghiệm đau lòng khiến em luôn né tránh những chuyện không phải của mình, không dây dưa quá sâu vào những trăn trở trong tình cảm của người khác. Em vẫn luôn muốn nhìn cuộc sống với cái nhìn nhẹ nhàng và đơn thuần nhất, để chỉ nhìn thấy những điều tốt đẹp quanh mình, nên vẫn luôn giữ khoảng cách thích hợp với mọi người, vì đến quá gần, nhìn quá rõ, sẽ không thể lờ đi mà đối xử thoải mái với họ như em đã từng.

.

.

.

Em nói hôm nay là ngày để thay đổi, mà thực ra, em bắt đầu làm từ hôm qua. Em đã chính thức khóa face, cả 2 face, dù chỉ là tạm thời thôi (^^). Nhiều thứ khi đã nghiện rồi rất khó để từ bỏ. Em sẽ bắt đầu từ những điều bản thân nghĩ có thể quyết tâm được, rồi đến những chuyện cần sự kiên trì hơn. Face từng là phương tiện để kết nối bạn bè, người thân, nhưng sau, em lười quá (lại lười), chỉ dùng để xem review phim, mua sắm onl, hóng hớt tin tức từ các group (^^) Em mất quá nhiều thời gian một ngày cho những điều nghĩ là giải trí nhưng lại ảnh hưởng xấu đến hiệu quả công việc. Đặt mục tiêu ngắn thiệt ngắn thôi, là 1 tháng, 1 tháng không dùng facebook.

z2299892754328_667a3e0fb8dca91b1d888b64b

Edited by Khongthevcothe

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×