Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Thyme

copy and paste , really easy??

Recommended Posts

Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

SI LE DOU YAO AI.......

   Dù chết vẫn phải yêu...

.......

không cần biết người khác xấu hay là tốt

chỉ  cần em dũng cảm bước theo ta

tình yêu không cần phải cố ý sắp xếp

những nụ hôn theo cảm giác sẽ rất sung sướng

....

không vui sướng nếu không khóc đến khi cười, vũ trụ có huỷ diệt thì trái tim vẫn tồn tại

tóc có thể bạc đất có thể chôn vùi.  nhưng nỗi nhớ không bao giờ phai nhạt...

死 了 都 要 爱。。。。。。 💕🍁

Được chỉnh sửa bởi caxau

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Rồi mùa thu, lá còn đổ xuống công viên

Bóng gầy còn bước nghiêng nghiêng

Hay đã khóc thương cho người yêu....

.......-----......

Hôm nay là ngày lễ, Hà nội bình yên chi lạ, vốn dĩ nó đã rất chậm rãi, hôm nay thời tiết dìu dịu lại thấy chậm còn hơn lũ sên bò quanh.

mình lại vẫn đạp chiếc xe đạp ra quán caphe gần nhà ngồi yên tĩnh một ngày Hà nội thật vắng vẻ.

Hôm qua vô tình lang thang mình thấy bài hát này của Ngọc lan, có thể nhiều người đã nghe, riêng mình thì mới nghe lần đầu, trong một buổi tối muộn trên căn gác nhỏ nhà mình ngồi nhìn xuống đường.

mình  vốn  không thích Sài gòn nhiều. vì khói bụi, ồn ào, và nóng nảy.. vậy mà khi nghe Bài hát này,một Sài gòn rất khác đã làm mình rung động.

một Sài gòn của những ngày tháng cũ, cũng chậm rãi và bình yên. với tiếng rao, với áo dài và những cơn mưa vội vã.. trộn lẫn trong gió mùi cơm tấm, của quán nào đó nướng sườn, mùi sầu riêng, và những quả sơ ri chín đỏ tròn tròn nho nhỏ.

thiếu nữ Sài thành say như giấc mộng. họ đẹp quá , nền nã quá. và lịch duyệt quá..

Sài gòn ấy nay còn đâu??

khi trong mắt mình là những gương mặt đen nhẻm vì mưu sinh.  Mẹ  mình nói họ lúc nào cũng vậy,  vội như thể về để đón giao thừa...

Sài gòn cũ trong mắt của Mẹ em gái mình là lễ nghĩa dạ thưa cuả nữ sinh trường Gia long cũ. ngày quân miền Bắc tiến vào, Mẹ đang trên đường đi học về thì bị chia cắt luôn. Mẹ  phải ở trên nhà trên phố chia cắt với mấy chị em nhà phía dưới Bà quẹo.

Tiếng loa phát ra văng vẳng, ai ở yên đấy , cấm ra khỏi nhà.

ngoài đường súng bắn đì đùng, lâu lâu lại có bom nổ, người Sài gòn im thin thít,Mẹ sợ lắm.

Mẹ và 2 chị gái nghe tin tức qua cái rađio nhỏ, thông báo, quân giải phóng đã chiếm những đâu những đâu... hôm nay như thế nào, rất căng thẳng và hồi hộp.

những ký ức đó vẫn vẹn nguyên trong lòng Mẹ,  người ta cuống cuồng di tản, có người đi không được rớt trở lại. 

Dượng (sau này lấy dì),  hôm đó là ngày hết quân tịch. ngày mai là có thể được về và sang Mỹ đoàn tụ cùng gia đình, vì thương bạn nên ở thêm một ngày để cho bạn về trước, và cái ngày đó là ngày định mệnh của Dượng khi hôm sau bị bắt đưa đi luôn.. gần 20 năm. chia cắt với gia đình với mẹ già. mẹ Dượng cầm cờ đứng trước nhà trắng Mỹ, yêu cầu can thiệp trả con về cho Bà, sau này Dượng viết cuốn hồi ký rất hay.

Mẹ ở trong nhà hồi hộp khi nghe  ra dio thông báo Dương Văn Minh xin đầu hàng. Mẹ vội về lại Bà quẹo, nhà cửa bom nổ tan hoang... ( thực ra Dương Văn Minh lúc đó xin đầu hàng là hành động vô cùng sáng suốt, Mẹ nói nếu ông ấy không đầu hàng Sài gòn còn hỗn loạn và thương vong nhiều hơn nữa, có cố thủ cũng vô ích, sẽ thiệt hại về  người và của cho những người dân vô tội).

còn Mẹ, mẹ chỉ cầu mong được một ngày yên tĩnh không có tiếng súng, không còn nỗi sợ hãi thấp thỏm âu lo.  còn ai thắng ai thua không còn quan trọng nữa, mà chỉ mong một ngày được bình yên im tiếng súng.

Sài gòn biến mất một cách như vậy. 

và khi mình vào  Sài gòn thì là của thế hệ sau, trong mắt mình, khói bụi, mưu sinh và ồn ào. nên mình rất ít khi về. người Sài gòn thì vẫn vậy, nhân hậu, dễ mến thật lòng tin người mà không hoa mĩ, chỉ là nó quá sôi động để không níu chân mình ở lại.

Hôm nay vô tình nghe bài hát này, mình nghe rất nhiều rất nhiều lần. trong mắt mình mình thấy một Sài gòn thật khác, có lần mình hỏi thầy mình, thầy có yêu Sài gòn không?? 

thầy châm điếu thuốc giống như khi thầy bắt đầu chấm bài, mắt thầy xa xăm. thầy nói thầy yêu Sài gòn lắm, yêu tất cả những gì thuộc về sài gòn.

và lúc đó mình mở to mắt vì ngạc nhiên, trong não đặt ra một dấu hỏi to đùng, sao lại có thể yêu một thành phố ồn ào và bụi bặm như vậy chứ???

Cô người mẫu đã cho mình xem những hình ảnh ngày xưa của cô, một cô gái hiện đại, xinh đẹp đầy sức sống, con gái của thiếu tá quân đội cũ, ông ấy tự sát khi sài gòn thất thủ, cô ấy giờ đây là một cô người mẫu già với hoài niệm xa xăm và những bức ảnh làm mình xao xuyến đến nao lòng.

và rồi giờ thì mình đã hiểu tại sao Người Sài gòn yêu sài gòn đến thế, yêu những hàng cây có quả cù quay quay ( nó có tên mình không biết tên gì), họ yêu những hàng điệp vàng, và yêu nắng Sài gòn. họ yêu ly chè thơm,tiếng chào nhau . và đèn đường ngoại ô xa vắng...

rồi mình gặp em, khi mình học cấp 3 rồi thì em mới sinh, cô nữ sinh Sài gòn thế hệ mới, thích ăn quà vặt hết phố Sài gòn như bao cô gái nữ sinh đáng yêu khác, lại một  Sài gòn  rất lạ trong mắt mình.

tiếng hát Ngọc lan vẫn dìu dặt. tiếng hát của người viễn xứ, tiếng hát của người tha hương..

" Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu"

đành rằng được làm vua thua làm giặc, cuộc đời như vòng âm dương, đúng sai đều do thời cuộc. có những người nhờ thời cuộc mà có thể bứt phá, nhờ thời cuộc mới biết lý tưởng là gì.

sợ nhất là sống không mục đích, không lý tưởng, trong một xã hội chộp giật và quan liêu...

chỉ một bài hát, một Sài gòn rất khác đã chạm vào tim mình. nơi có những người em, người bạn và chiến hữu mà mình quen và mến yêu. 🍁

Dù thời gian, có là một thoáng đam mê 

Phố phường vạn ánh sao đêm 

Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên......

Được chỉnh sửa bởi caxau
  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

- Trên  thảo nguyên có hai mẹ con nhà sư tử. Sư tử con hỏi mẹ:– Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?Mẹ bảo:– Hạnh phúc ở đuôi con đấy.Sư tử con ngây ngô cứ gắng sức đuổi theo đuôi mình, mà mãi không thể bắt được.Sư tử mẹ nhìn con cười hiền hậu nói:– Ngốc ạ, không cần phải đuổi theo hạnh phúc. Chỉ cần con ngẩng cao đầu hướng về phía trước, thì hạnh phúc sẽ mãi mãi đuổi theo con.

 Suy ngẫm:Nhiều khi ta không phải cố gắng đuổi theo thứ gì đó, cứ ngẩng cao đầu mà bước tiếp, thành công và hạnh phúc sẽ đuổi theo.

-  Cô gái mù không có gì cả, trên đời này chỉ còn có mỗi người yêu ở bên cạnh. Anh hỏi cô:– Nếu mắt em khỏi rồi, em có lấy anh không?

Cô gái gật đầu đồng ý.Rất nhanh sau đó, cô được hiến giác mạc, có thể nhìn thấy bình thường, mới phát hiện người yêu cô cũng bị mù.Khi chàng trai cầu hôn, cô đã từ chối.

 Suy ngẫm:Khi một số việc thực sự xảy ra, liệu rằng ai cũng có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để yêu thương.

- Con không nuôi được mẹ già, định cõng mẹ lên núi để mẹ lại đó. Buổi chiều tối, con nói với mẹ sẽ đưa mẹ lên núi dạo chơi. Mẹ phấn khởi trèo lên lưng con. Cả đường con chỉ nghĩ đến việc sẽ trèo lên thật cao rồi bỏ mẹ ở đó. Đến khi phát hiện ra mẹ đang âm thầm rắc hạt đậu xuống đường, con đã rất tức giận quát:– Mẹ rắc hạt đậu làm gì hả?Cuối cùng, mẹ đã trả lời một câu khiến đứa con khóc đẫm nước mắt:– Con ngốc của mẹ, mẹ sợ tý nữa con đi về một mình sẽ bị lạc đường.

Suy ngẫm :  Tình yêu thương của cha mẹ sẽ đi theo ta cả một đời, dù cho họ đã già, dù cho họ có rời xa!

- Khi cầu hôn anh nói:

Hãy tin anh.

- Khi cô sinh cho anh một đứa bé kháu khỉnh, anh nói:

Để em phải vất vả rồi.

- Khi con gái lấy chồng, anh nói:

 Còn có anh.

-Khi cô lâm bệnh nặng, anh nói:

Anh vẫn ở đây.

- Khi cô sắp phải ra đi, anh nói:

Em đợi anh nhé.

- Anh chưa bao giờ nói: “Anh yêu em!” nhưng tình yêu chưa bao giờ rời xa!

 Suy ngẫm:Có những người không giỏi biểu đạt nhưng ai dám nói họ thiếu thốn tình yêu.

Được chỉnh sửa bởi caxau
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386

Đừng nhìn lại phía sau..

em ạ!! đừng nhìn lại phía sau

những chuyện buồn đau hãy xoá đi khỏi ngăn ký ức

bộ nhớ chúng ta cần nhớ nhiều hơn những điều như thế

hãy để dành nhớ về những điều tốt đẹp

những người đáng để chúng ta nhớ.

cũng đừng sợ hãi, cũng đừng lo lắng.

mây của trời rồi gió cũng cuốn đi thôi.

  • Like 1
  • Sad 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
embetrang    89

chị nghe thử bài Sứ Thanh Hoa bé Trắng viết lời Việt rồi cho nhận xét ạ :"3

  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

image.jpeg

Lánh xa kẻ xấu ác. Được thân cận người hiền Tôn kính bậc đáng kính

 Là phước đức lớn nhất.

“Sống trong môi trường tốt, Được tạo tác nhân lành, Được đi trên đường chánh,

là phước đức lớn nhất.

“Có học, có nghề hay, Biết hành trì giới luật,  Biết nói lời ái ngữ

Là phước đức lớn nhất.

“Được cung phụng mẹ cha, Yêu thương gia đình mình, Được hành nghề thích hợp,           Là phước đức lớn nhất.

“Sống ngay thẳng, bố thí, Giúp quyến thuộc, thân bằng, Hành xử không tỳ vết.

Là phước đức lớn nhất.

“Tránh không làm điều ác, Không say sưa nghiện ngập, Tinh cần làm việc lành.

Là phước đức lớn nhất.

“Biết khiêm cung lễ độ, Tri túc và biết ơn, Không bỏ dịp học đạo.

Là phước đức lớn nhất.

“Biết kiên trì, phục thiện, Thân cận giới xuất gia,  Dự pháp đàm học hỏi.

Là phước đức lớn nhất.

“Sống tinh cần, tỉnh thức, Học chân lý nhiệm mầu,Thực chứng được Niết Bàn.

Là phước đức lớn nhất.

“Chung đụng trong nhân gian, Tâm không hề lay chuyển, Phiền não hết, an nhiên.

 Là phước đức lớn nhất.

“Ai sống được như thế, Đi đâu cũng an toàn, Tới đâu cũng vững mạnh.

Phước đức của tự thân.” ....

Được chỉnh sửa bởi caxau

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
embetrang    89

Thiệt hả chị :"3, em thấy con trai hát hợp hơn , nếu con gái hát sẽ làm mất ý nghĩa bài hát gốc. Bé Trắng sẽ cố gắng nhiều hơn ! Ôm chị ngaituongquan 🏮❤

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
embetrang    89

Ở trong phần mô tả bài hát, bé có để chú thích đó ạ 

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386

Vẫn không hối hận khi yêu...

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

.- Trôi năm tháng, tàn canh đời trắng mộng

Lợi,, Danh, Tình.. lơ lững một làn hơi

Là  thế đấy, đâu có gì quan trọng!?

Sống cho đi, ý nghĩa kiếp con người.

 

Nếu em nhớ, trần duyên tìm cát bụi

Sẽ thấy lòng thanh thản giữa phù hư.

.Trong thầm lặng nguyện làm thân đá cuội

 Lót chân người quy hướng nẻo Chân Như.

 

Nếu em nhớ, đời ngược xuôi, tất bật

Dòng miên man... còn chảy đến vô cùng

Dừng  chân lại, quay về trong Lẽ Thật

Đốt  hương trầm, Tỉnh thức sống ung dung..

                       Như Nhiên(Thích Tánh Tuệ)

 

image.jpeg

Được chỉnh sửa bởi Thyme
  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

em nói chưa khi nào nhìn thấy mùa thu Hà nội, chưa khi nào được thảnh thơi ngồi uống một ly caphe bên góc phố ngắm lá vàng rơi, lá nhuộm vàng đường trần phú, nhuộm vàng Trần Bình Trọng, Trần Hưng Đạo và những con phố nhỏ ngoằn ngoèo, mỗi một loài cây lá sẽ vàng một màu khác nhau, và  mỗi loài cây sẽ rơi theo kiểu của mình, như lá của cây phượng thì rụng như một đám bụi vàng nhẹ lan trong gió Thu.

và tôi hứa sẽ cùng em uống Ly latte nóng, cùng em ngắm mùa thu.

nhưng mùa thu chưa kịp đến, ta đã vội xa nhau, 

người ta chỉ viết khi có điều gì để viết

người ta chỉ nói khi có gì để nói

và người ta lặng lẽ xa nhau khi chẳng ai nói điều gì

và chia tay khi không còn ai chủ động

và tôi nhớ về em như một cơn gió quá đỗi ngọt ngào.

và tôi biết  cô gái ấy sẽ là món quà đẹp nhất cho ai có được cô ấy

và chỉ mong em thật hạnh phúc.

Bởi cuộc đời này ngắn lắm phải không em??

Được chỉnh sửa bởi Thyme
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Người đi qua đời tôi

Trong những chiều đông sầu

Mưa  mù lên mấy vai

Gió  mù lên mấy trời

Mây  mù lên mấy biển

 

Người đi qua đời tôi

Hồn lưng mùa rét mướt

Đường  bay đầy lá mùa

Vàng  xưa đầy dấu chân

Lòng  vắng như ngày tháng

Đen tối vùng lãng quên

 

Người đi qua đời tôi

Chiều  ầm vang tiếng sóng

Bàn  tay mềm khói sương......

                      Trần Dạ Từ

.............

Được chỉnh sửa bởi caxau
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

....có những nỗi buồn sâu đến lạ

có những nỗi nhớ không tên

có những tình thương nằm sâu trong đáy mắt

có những điều biết để trong lòng không thể nói ra

có những khi ước tay mình đủ dài để ôm trọn lấy người ta

có những khi lại âm thầm mong cơn đau qua thật nhanh

và nỗi buồn hãy xẹt qua ta một cách vội vã rồi đi đi

không có gió thì không cảm giác được mơn man..

không có em cuộc đời đôi khi trống trải đến kỳ lạ.

nói thì hay làm thì giở.

rồi ai cũng phải sống tiếp

dùng từ sáo rỗng để làm chi..

mong ngày gặp lại.

vùi vào tóc em

và nói rằng..

tôi rất nhớ.....

image.jpeg

Được chỉnh sửa bởi caxau
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386

Tay không đủ dài

Tình không đủ nặng

Cả đời này sống vì lý tưởng

liệu có ai hiểu ta????

image.jpeg

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Tôi biết trần gian một giấc mơ

Mà vẫn tranh dành đến xác xơ

Cố vớt trăng vàng trên bến mộng.

Mấy độ trầm luân..... đến dại khờ....

Được chỉnh sửa bởi Thyme
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Trung thu năm nào cũng như năm nào

Hoa đào năm nào cũng nở như năm nào

Nhưng Hoa đào năm nay nở trên cành đào cũng không phải Hoa đào năm ngoái

Ánh Trăng của Trung thu năm nay cũng không phải Ánh trăng trên bầu trời của Trung thu năm ngoái...

và năm nào cũng như năm nào, nhưng không năm nào lại giống năm nào..... 🍀

image.jpeg

.   ( Bức Hoa mai dưới trăng , của Đồng ngọc đời Thanh )

Được chỉnh sửa bởi Thyme
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
embetrang    89

Chị ơii! chỗ chị trăng có to tròn ko vậy. Chỗ bé trăng tròn lúc 5h chiều rồi.

 

Bài bé chuyển ngữ lên sóng nà. Chị nghe thử nhé ^____^~

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
embetrang    89

@caxau. vâng đúng là bài đó có ép từ ạ. Chị tinh tế ghê, ^__^~ 

  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

 

 

say no to plastic..... 🌿

......

Được chỉnh sửa bởi caxau

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,

Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc.

Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại,

Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không.

Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một,

Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi.

Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?

Trên sông khói toả, sóng gợn, khiến người sinh buồn!

.                                        .........st......

image.jpeg

Được chỉnh sửa bởi caxau

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

ngồi uống một chén rượu

ngửa đầu nhìn mây bay

Trần gian này có kẻ

Không thuộc về đời này...

 

image.jpeg

Được chỉnh sửa bởi caxau
  • Like 1
  • Sad 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386

......//......

  • Like 1
  • Thanks 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Thyme    386
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Mùa thu ngoài khung cửa

Ta lạc loài nhân gian

Muồn tìm nơi tĩnh lặng

Vẽ tranh và ngắm hoa

Thỉnh thoảng ngồi viết chữ

Nuôi con mèo con gà

Rảnh thì đi xuống phố

Đổi dăm ba quyển sách

Có phải ta đã già......

Vỗn dĩ đời lưu lạc

Kiếp sống cứ luân hồi

Đời này qua đời khác

Biết bao giờ mới  thôi....

image.jpeg

Được chỉnh sửa bởi Thyme

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×