Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
WinterLove

*!* Nhàn Nhạt *!*

Recommended Posts

CanTho    27

Là không đủ thương để đến với người ta. Hoặc chính là lo lắng cho bản thân mình không đủ dẻo dai để cùng họ đi đoạn đường dài. Nên thà không bắt đầu hơn là nửa đường gãy gánh. Bản chất chính là lo sợ cho chính mình hơn là e ngại quen nhau sẽ không tốt cho đối phương. 

Yêu nhau, quen nhau thật ra đơn giản lắm. Một người có tình, một người hữu ý. Thế là xong.

Ý nghĩ cao thượng trong tình yêu không phải là rời xa để người kia sống tốt, mà là làm sao cắn chặt không buông để chính mình là người làm đối phương hạnh phúc. Người ta tin yêu mình, tại sao bản thân lại không tin chính mình?

Share this post


Link to post
Share on other sites
WinterLove    2,706

 

images?q=tbn:ANd9GcSGOe9a7W1-g0kpbumG5MG

Vì sao bản thân cứ chìm đắm trong cái gọi là “cũ” đó để rồi không được vui vẻ?

Edited by WinterLove
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
WinterLove    2,706

Người thực sự THÔNG MINH không bao giờ xã giao. Đọc xong mới thấy đúng là như thế

Nhiều khi, điều thực sự khiến chúng ta mệt mỏi không phải là công việc, mà là “những cuộc xã giao vô bổ”.

Thế nào là “những cuộc xã giao vô bổ”?

Bạn tới dự một bữa tiệc và hàn huyên, luôn miệng thăm hỏi và tỏ ra niềm nở đón tiếp một nhóm người xa lạ. Khắp căn phòng đều là những lời khách sáo ngọt ngào có cánh. Mọi người cùng nhau tươi cười đàm đạo, kính rượu chúc tụng, chụp ID Line, Zalo, lưu số điện thoại của nhau. Nhưng 3 ngày sau bạn lại không thể nhớ được họ là ai.

Thử ngẫm lại, chẳng phải thời gian và tinh sức của chúng ta đa phần đều bị “những cuộc ngoại giao vô bổ” này chiếm dụng hay sao?

“Mối quan hệ là mối tiền” là lời nói dối nhưng người người đều tin

Một người thực sự giỏi giang sẽ có thể thu hút rất nhiều người, có sức ảnh hưởng tới nhiều người. Bản thân không tài giỏi, cũng không có năng lực, thì quen biết nhiều người giỏi hơn nữa cũng chẳng ích gì. Ngày nay con người đều sống khá hiện thực, họ chỉ muốn quen biết những người sẽ mang lại lợi ích cho mình. Khi bạn rụt rè tự giới thiệu về bản thân trước mặt những nhân sỹ thành công, thì đa số, họ lại chẳng để tâm tới bạn.

Kiểu xã giao này chỉ khiến bạn ngày càng mất đi sức mạnh và sự tự tin vốn có của mình và trở nên hấp tấp và lo lắng.

Thay vì dành quá nhiều thời gian để kết giao, chi bằng hãy nỗ lực đề cao chính mình

Giai tầng của bản thân quyết định giai tầng mà bạn có mặt. Bạn thường ở trong vòng tròn của những người cùng giai tầng với mình. Vậy nên, thay vì dành quá nhiều thời gian để kết giao với người khác, chi bằng hãy nỗ lực đề cao chính mình.

Chúng ta đang chuyển từ việc cầu mong những điều bên ngoài thành cầu mong những thứ bên trong chúng ta. Cầu mong bên ngoài là cầu tài nguyên, cầu kênh kết nối, cầu những mối quan hệ, đến khi quay đầu nhìn lại chỉ như gió vào nhà trống. Cầu bên trong chính là tập trung tinh sức của bạn vào những việc cần làm, phát huy sở trường của bạn một cách tối đa. Như vậy tự nhiên bạn sẽ có thể thu hút những người khác tìm đến với mình, từ đó đạt được điều bạn mong muốn.

Đây chính là nội hàm chân chính của câu: “Cầu người chẳng bằng cầu mình”.

Chúng ta đối xử ôn hòa và nhã nhặn với người khác, nhưng lại nổi đóa với người thân và cha mẹ mình

Đôi khi chúng ta vì muốn mở rộng thứ gọi là “mối quan hệ” mà phải nhẫn nhịn đi nịnh nọt và làm theo ý người khác. Nếu cứ tiếp diễn như vậy thì kết quả sẽ là hậu đãi người ngoài, bạc đãi người nhà. Chúng ta đối xử ôn hòa, nhã nhặn với người khác, nhưng lại nổi đóa với thân nhân và cha mẹ mình.

Đắc tội với người khác sẽ khiến chúng ta mất đi lợi ích, cho nên chúng ta trở nên e dè. Còn người thân họ lại không nỡ làm tổn thương chúng ta, vậy nên chúng ta mới không ngại kiềm chế cảm xúc của mình mà nổi cơn giận dữ.

Người thân thấu hiểu những gian nan trong cuộc sống của bạn, yêu thương bạn chân thành, nên mới nhẫn nhịn bạn, nhường nhịn bạn, mới bao dung cho sự cao ngạo phóng túng của bạn. Đời người có vô số thất bại, nhưng bạc đãi người nhà mới là sự thất bại bi thương và thê lương nhất của chúng ta.

Xã hội ngày càng coi trọng hiện thực, những câu tình cảm ngon ngọt chỉ là lời rào đầu, chi bằng cứ nói thẳng về lợi ích. Dẫu sao thì ai cũng đến vì mục đích của mình, sao lại cứ phải nói những lời mượn gió bẻ măng? Hãy cứ nói thẳng vào vấn đề, nếu hợp thì ngồi lại, không hợp thì rời đi.

“Quân tử chi giao đạm nhược thủy” (người quân tử kết giao nhạt như nước), mọi khoảng cách tồn tại đều là hợp lý. Chúng ta không cần phải cố ý tiếp cận hay tránh xa, mà hãy cứ là chính mình. Nếu cần tiếp cận thì sớm muộn gì cũng có cơ hội tiếp cận được với họ.

Trong tương lai, thứ đáng trân quý nhất là thời gian

Trong tương lai, thứ đáng trân quý nhất chính là thời gian, đừng tùy tiện làm lỡ dở thời gian của người khác, cũng đừng tùy ý lãng phí thời gian của chính mình. Nếu có chút thời gian rảnh thì đó nên là quãng thời gian quý báu bên người thân, chứ không phải để dành cho việc xã giao vô bổ ấy. Người bao nhiêu năm không gặp đột nhiên lại liên hệ thì chắc chắn là họ cần mới nhớ tới bạn. Người không hẹn trước đột nhiên mời bạn đi ăn cơm, chắc hẳn chỉ để góp cho đủ số mà thôi. Bởi vì, người thông minh không bao giờ xã giao!

Nếu bạn có chút thời gian rảnh hãy đọc sách nhiều hơn, ở bên người thân nhiều hơn. Hãy khiến bản thân mình vui vẻ hơn, khiến cuộc sống phong phú nhiều màu sắc hơn. Tu thân dưỡng tính há chẳng tốt hơn sao?

Nguyện ước của rất nhiều người trong chúng ta là hãy dành thời gian rỗi và tâm sức của cho những việc, những người mà ta yêu thích. Vì vậy, hãy làm những việc bạn cần làm, những việc trong sở trường của bạn. Thế giới của bạn sẽ trở nên lung linh đầy sắc màu…

 

 

Nguồn:   http://noidung.info/quan-niem-cuoc-song/nguoi-thuc-su-thong-minh-khong-bao-gio-xa-giao-doc-xong-moi-thay-dung-la-nhu.html

 

Edited by WinterLove
  • Like 1
  • Thanks 1
  • Confused 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
DZU    1,241

Mình chưa thấy ai thành công mà không cần xã giao!

Ngoại trừ những nhân tài tự thân mà ng ta phải cầu cạnh! 

Có thể có những cuộc xã giao vô nghĩa nhưng cũng có những cuộc xã giao mang lại cơ hội tốt cho bản thân.

“thật sự thông minh” nghĩa là sao nhỉ? 

  • Like 2
  • Confused 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
WinterLove    2,706

ede435559de6d8529777e6d102de0681.jpg

To: cmc

Mai là đến sinh nhật cc rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá. WL rất ít khi viết điều gì cho cc nhưng lần này muốn viết gì đó dù không quá dài. Chúc cc sinh nhật vui vẻ. Quà của cc wl gởi sau nhé. Phải suy nghĩ lắm mới có thể mua quà cho cc vì cc không thiếu gì cả. WL luôn mong cc hạnh phúc, may mắn và như ý trong cuộc sống.

Ngoài lời chúc sinh nhật thì wl cũng muốn gởi lời cảm ơn cc đã luôn tốt với wl dù đôi lúc cũng cà chua phát khiếp. Nhưng không sao nếu người ta chọi cà chua đến mình thì mình thêm đường vô xây sinh tố thôi :). 

Một ngày thật vui vẻ và bình an cc nha.

Thương,

WL

  • Like 4
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
WinterLove    2,706

Truyện Ngắn: Còn Yêu

Có cơn gió nhẹ lắm, làm giấc ngủ trong em bổng thức dậy. Chị vẫn như xưa ánh mắt chứa chan tình yêu nhìn em cười mà đôi hàng lệ rưng rưng. Em đã ngủ lâu lắm rồi phải không? Có lẻ giấc ngủ của em đã làm chị lo lắng. Em thì thầm

-Gió mang em về rồi, chị yêu

Chị ôm em, tiếng khóc càng lớn hơn. Đôi bàn tay yếu ớt em vuốt tóc chị dỗ dành

-Em về rồi, sẽ không rời xa chị nữa

Có lẻ lần này em đã thay đổi hay chính chị đổi thay mà cuộc sống chúng ta bổng thành tẻ nhạt. Ngày xưa, lúc mới yêu nhau, em và chị luôn ao ước được gần nhau, được về chung một mái nhà, nhưng rồi khi chúng ta đã làm được những gì mình ao ước thì dường như mình đã quên đi cái tình cảm ban đầu, cái khao khát có được nhau, cái mong mỏi ta nắm tay nhau mỗi đêm khi em và chị yên giấc. Có phải vì khi chúng ta chưa có nên chúng ta mới mong muốn nhiều như vậy, còn khi đã có rồi thì lại cảm thấy như không còn cần thiết nữa?

Em bước nhẹ ôm sau lưng chị, chị đang nấu ăn bổng khựng lại rồi cả hai cùng im lặng. Em không biết cho đến bao lâu chị gỡ tay em ra rồi nói khẻ

-Lên trên ngồi đi, đợi chị nấu xong sẽ gọi em xuống ăn

Em nhìn chị rồi quay lưng đi. Chị à, hôm nay gió không về

Tối đến ta nằm bên nhau, tóc chị dài xỏa trên gối trông như dòng sông êm đềm. Em áp má mình lên đó dịu dàng

-Chị à, ôm em

Chị quay sang ôm em nhưng cái ôm sao lạnh quá. Em bất giác rùng mình rồi tránh xa vòng tay chị. Đôi mắt hụt hẫng chị mình em, em lắc đầu quay đi. Cả đêm hôm đó, em và chị nằm bên nhau nhưng lại thức trắng

Công việc của chị là đi làm, tối về nấu ăn cho em và chị. Công việc của em là tìm kiếm điều ẩn nấu trong em. Sau tai nạn, em không biết mình có thể làm được gì nữa. Bàn tay phải đã yếu đi, tay trái thì lại không quen.

Em nhìn tấm hình của em và chị mà lòng quặn xé những niềm đau. Em lấy đồ vẻ, bỏ hết vào cặp rồi rời khỏi nhà. Em đi ra công viên, nhìn những cánh diều bay cao trên bầu trời và em ước mình cũng được như vậy. Bay cao tự do, nơi cơn gió không bao giờ tắt. Gió sẽ mang em đi thật xa, đi mọi nơi để em có thể nhìn ngắm cả thế giới. Nhưng rồi em nhận ra rằng con diều vẫn bị điều khiển bởi một sợi giây và người giựt giây. Có phải em cũng đang có một sợi giây vô hình nào đó nắm giữ để ước mơ của em không thể bay cao hơn?

Em lấy giấy ra rồi tập vẻ bằng tay trái. Bàn tay em bổng đau thật đau nhưng em không màn đến. Hết tay trái rồi đến tay phải, nước mắt bắt đầu thấm qua từng trang giấy.

Hằng ngày em đều tập như vậy. Khi chị rời khỏi nhà em cũng rời khỏi nhà, nhưng em về trước khi chị quay lại. Chị có lẻ quá bận rộn nên không biết em đang làm gì. Chị như một cổ máy, làm tròn bổn phận mà đã được cài sẵng. Em có phải là trách nhiệm của chị? Hay em là gánh nặng mà chị  phải mang?

Bức tranh đầu tiên em vẽ bằng cả hai tay là gương mặt và đôi mắt chị lần đầu tiên ta gặp nhau. Bức tranh thứ hai cũng là chị, đó là lần đầu tiên chị nói yêu em. Bức tranh thứ ba cũng về chị lúc chị nói rằng chị muốn sống chung với em. Rồi tất cả những bức tranh sau đó cũng đều về chị. Một quyển sách vẻ chỉ về chị. Em như con nghiện, em nghiện ánh mắt chị, gương mặt chị, lời nói chị và khi vẻ đến trang cuối cùng em đã bật khóc. Ánh mắt đó làm trái tim em rất đau.

Kỷ niệm 5 năm yêu nhau, chị nấu cho cả hai một bửa ăn, không sang trọng nhưng ấm cúng. Sự ấm áp mà lâu rồi em không cảm nhận. Ăn xong em đưa món quà cho chị rồi cuối mặt xuống. Chị nhìn từng bức hình, nhìn từng trang giấy cho đến khi em nhìn lên đã thấy gương mặt chị đầm đìa nước mắt. Rồi em cũng khóc theo chị. Chị đi lại kéo em ôm vào lòng rồi hôn lên môi em, chị nâng mặt em trên đôi bàn tay chị rồi nói

-Xin lỗi em, xin lỗi vì đã làm cho em nghĩ rằng chị không còn yêu em nữa. Xin lỗi vì đã chăm sóc cho em không tốt mới để tai nạn xảy ra cho em. Xin lỗi vì cướp đi ước mơ trở thành một họa sĩ nỗi tiếng của em. Xin lỗi em vì tất cả. Nhưng chị không xin lỗi vì đã yêu em, không xin lỗi vì dọn về sống cùng em dưới một mái nhà vì đó là hạnh phúc mà chị nghĩ nếu mất đi chị sẽ không thể tìm lại được nữa. Chị sợ ỡ gần em sẽ một lần nữa làm không tốt và để em đau, nhưng chị sai rồi. Mấy ngày nay chị nhận ra rằng nếu để em rời khỏi chị  đó là việc làm ngốc nghếch nhất nên chị phải nắm chặt lấy em.

Chị nói xong rồi rút từ trong túi ra hai chiếc nhẫn, chị nhẹ nhàng đeo vào tay em và tay chị. Chị nói tiếp

-Chị không giàu có nên đã phải cố gắng rất nhiều để mua nhẫn cho chúng ta. Chị dùng chiếc nhẫn này không phải là sự ràng buộc mà lời hứa sẽ yêu em mỗi ngày thật nhiều. Dù có đôi khi cuộc sống chúng ta có những giông tố xảy ra, chị hy vọng sẽ cùng em nắm tay nhau tiếp tục bước đi. Chị không hứa con đường chúng ta đi sẽ bằng phắng nhưng chị hứa nếu quá khó đi, chị sẽ cõng em, nếu đường gập ghềnh chị sẽ nắm tay em. Chỉ cần em để cho chị nắm mà không rút lại. Em đồng ý không?

Em vòng tay ôm siết lấy chị. Những uất ức trong lòng được cơn gió thổi đi. Em hôn vào tóc chị, dòng suối dịu dàng làm hồn em tươi mát , em thì thầm

-Em con nít nên có đôi lúc sẽ làm chị buồn, em chưa đủ trưởng thành nên lắm lúc làm chị lo lắng. Nhưng em hứa chỉ cần chị còn muốn nắm tay em, em sẽ cùng chị đi trên con đường dẫu gập ghềnh hay bằng phắng. Em yêu chị

Đôi môi em và chị quyện lấy nhau, trong hơi thở em nghe tiếng chị

-Chị yêu em

Cơn gió thổi ngang làm tóc chị và tóc em bay bồng bềnh. Ngoài kia dẫu như thế nào, nhưng trong căn nhà nhỏ của em và chị, hạnh phúc đang mỉm cười

Edited by WinterLove
  • Like 1
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
WinterLove    2,706

Free-Tree.jpg

Bài viết hay

——

“Lá, nhánh hay là rễ - họ là ai trong cuộc đời của bạn?”

Dù không muốn nhưng chúng ta vẫn phải tiến hành phân loại những kiểu người đã, đang và sẽ gặp trong cuộc đời này.

Người ta thường nói mỗi người đi qua cuộc đời chúng ta đều có giá trị nhất định. Có người tới để mang cho ta hạnh phúc nhưng lại cũng có những người tới để cho ta một bài học sâu sắc sau những thất bại nặng nề. Nhưng cho dù mục đích của họ thế nào thì những cuộc gặp gỡ ấy vẫn nhất định phải diễn ra như nó đã từng.

Và ngày hôm nay, trên mạng xã hội bất ngờ lan truyền một đoạn clip ngắn khoảng gần 4 phút của diễn giả gốc Việt Francis Hùng nói về mối nhân duyên của người với người. Trong đó, ông có ví đời người như một chiếc cây và sẽ có 3 kiểu người thường xuyên xuất hiện đó là lá, nhánh và rễ.

Loại thứ nhất: Người lá

Những người này chỉ ở với bạn theo mùa và bạn không thể phụ thuộc vào họ hoặc tin cậy họ được bởi vì họ yếu ớt, chỉ có thể làm cho bạn mát mẻ một cách tạm thời. Họ như những chiếc lá, họ ở với bạn và lấy những gì họ cần, giống như chiếc lá hút chất dinh dưỡng của cây để sống sót trên cành. Và ngay khi bạn gặp hoàn cảnh không thuận lợi như là trời trở lạnh hơn, gió thổi mạnh hơn vào thời điểm nào đó trong đời bạn thì họ sẽ rời khỏi bạn.

Nhưng mà bạn không thể giận họ vì họ là như thế, họ là những chiếc lá.

Những chiếc lá tuy xanh đẹp nhưng phong ba bão táp thì không thể trụ lâu.

Loại 2: Người nhánh

Trong cuộc đời cũng có một số người đến với bạn như là những nhánh cây. Tất nhiên họ mạnh mẽ hơn người lá nhưng bạn vẫn phải cẩn thận với họ. Họ có thể ở cạnh bạn trong nhiều mùa, nhiều cảnh, nhiều phen nhưng khi bạn phải đối mặt với một số cơn bão của cuộc đời cần phải vượt qua thì bạn có thể mất họ. Nhất là khi hoàn cảnh khắc nghiệt hơn thì họ hoàn toàn có thể bị bẻ gãy. Mặc dù họ mạnh mẽ hơn lá, bạn vẫn phải thử nghiệm họ trước khi bạn có thể tin cậy và trao cho họ một số gánh nặng về trách nhiệm.

Và trong hầu hết trường hợp thì họ không thể mang nhiều gánh nặng vì sự giới hạn của nhánh cây. Nó có thể bị giòn, bị gãy, trước sức nặng của gánh nặng. Nhưng một lần nữa bạn lại không thể nổi điên lên với họ bởi vì họ là như thế, họ là những nhánh cây.

Nhánh cây thì kiên cường hơn một chút nhưng gió lớn thì lại chẳng thể nào đứng lâu được.

Loại 3: Người rễ

Nếu như bạn thực sự có thể tìm ra ai đó giống như là rễ cây thì bạn đã tìm ra một người đặc biệt, như là rễ của cây, rất khó để tìm thấy bởi vì họ không cố gắng tỏ ra cho mọi người thấy. Sứ mệnh của họ là giữ cho bạn đứng vững, giúp bạn sống một đời sống mạnh mẽ và lành mạnh.

Nếu bạn vui mừng, họ hạnh phúc. Nếu bạn đau khổ, họ chia sẻ. Họ đứng đằng sau và không để thế giới biết họ đứng đằng sau bạn. Và nếu bạn phải trải qua những cơn bão trong cuộc đời, họ sẽ ở đó để giữ cho bạn thẳng đứng. Sứ mệnh của họ là giữ cho bạn vững vàng, mạnh mẽ, nuôi dưỡng bạn, cho bạn nước khi bạn khát…

Và cái rễ đôi lúc bỏ mặc bạn với những sóng gió khi lá đã rơi và nhánh đã gãy, bạn trông héo úa, cô độc, đơn côi trước phong ba bão táp. Nhưng cái rễ vẫn âm thầm bơm nhựa để giữ cho bạn sống. Trong đời sống của chúng ta cho nhiều nhánh, nhiều lá nhưng chỉ có 1 rễ.

Và bạn hãy nhìn vào đời sống, các mối quan hệ của chúng ta. Nếu muốn kiểm tra, các bạn hãy lấy danh bạ điện thoại ra và xem mình có bao nhiêu lá, bao nhiêu nhánh, bao nhiêu rễ. Và đặc biệt, bạn là gì trong cuộc đời của người khác, là lá, nhánh hay rễ. Chúng ta phân loại người khác thì chúng ta cũng phải tự biết chúng ta là loại gì. Điều gì mình muốn người khác làm cho mình thì mình phải chủ động làm cho người ta trước. Hãy phấn đấu để luôn là rễ.

Chỉ có rễ cây tuy thường ngày không lộ diện nhưng lại là nguồn sống âm thầm cho bất cứ chiếc cây nào.Diễn giả Francis Hùng (tên đầy đủ là Vương Hữu Hùng) đã được chính phủ Mỹ tôn vinh là "nhân tài" trong 3 lĩnh vực: Diễn thuyết, Chuyên gia đào tạo doanh nghiệp cấp cao và Tư vấn chiến lược kinh doanh. Ông là người Việt Nam đầu tiên nhận được danh hiệu này. Với lối nói chuyện nhẹ nhàng nhưng rất sâu sắc, ông Francis Hùng đã khiến cho nhiều người phải ngẫm nghĩ về những người xung quanh mình và cũng là ngẫm về chính cách đối nhân xử thế của mình với người khác.

Cuộc sống này rõ ràng ai cũng mong muốn được gặp "rễ" để không bao giờ có trắc trở nào hết. Nhưng "có đi cũng phải có lại", muốn được người tốt thì trước hết ta phải tốt với người trước đã. Có đúng không mọi người?

Nguồn: http://m.afamily.vn/la-nhanh-hay-la-re-ho-la-ai-trong-cuoc-doi-cua-ban-cau-hoi-khien-ai-nay-giat-minh-dang-sot-nhat-hom-nay-20180910151919222.chn

Edited by WinterLove
  • Like 1
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×