Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
velvetnight

Mạn trong suy nghĩ...........

Recommended Posts

velvetnight    40

Tự vấn rồi tự đáp, lẩn quẩn hoài với những điều biết nhưng chưa rõ, hiểu nhưng ko thấu. 

Mình luôn khâm phục những người có khả năng kiên trì với một điều gì đó.  Lý do chắc là vì mình ko có kiên nhẫn được như vậy.  

Vô tình coi FMV với nhận xét của một bạn có sở thích giống mình (yêu cái đẹp) lại đưa mình vào vòng lẩn quẩn của chấp niệm và buông bỏ.

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
HiNhien    229

Bộ này đọc truyện thì hay hơn, nói chung ngược bạn nữ phụ lên bờ xuống ruộng, nếu là BH thì đã khác nhưng rất tiếc đây là ngôn tình. Nguyện ý đi yêu 1 người từ nhỏ đến lớn, cuối cùng biết là nữ nhưng vẫn chấp nhất bởi vì bản yêu là con người Diệp Chiêu chứ không phải giới tính của DC, nhắc đến vẫn còn thấy ám ảnh.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

Mình là đọc truyện, ít khi xem film chuyển thể từ truyện vì sợ thất vọng.  Ấn tượng của mình là với nhân vật LTA trong truyện, cũng ấn tượng bởi diễn viên đóng vai này, còn rất trẻ, vai diễn đầu tiên nhưng đóng khá tròn vai.  Có đọc một cái review đâu đó nói là tác giả tàn nhẫn với LTA quá, mối tình của LTA có cách giải quyết khác, mình nghĩ hoài ko ra cách giải quyết nào.  Nếu là cho LTA buông bỏ được mối tình của cô ấy thì nhân vật LTA đã ko ám ảnh người đọc như vậy.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

Số mệnh định sẵn và đức năng thắng số.  Đề tài tranh luận mãi cũng ko có kết quả.

Bên nào cũng đúng theo kiểu ko chứng minh được tuyệt đối.  Thật sự mỗi người gắn liền với một số mệnh? Ai định ra số mệnh, chẳng lẽ có một đấng nào đó suốt ngày ngồi viết số mệnh của mỗi người?  Trung bình mỗi một phút trên thế giới có 4 sinh mệnh mới được bắt đầu (là được hay là bị?) .  Ai mà giỏi vậy, toàn năng vậy, mỗi 1 giẩy là định sẵn tính toán cuộc đời cho 4 cá nhân ngay lập tức.  Cái này là nói riêng thống kê của con người thôi nhé, nếu mà nói tất cả mọi sinh vật hiện hữu trên trái đất thì chắc phải thêm vài chục số 0 đằng sau số 4.  Mở rộng phạm vi hơn nữa là tất cả những sinh vật của hệ ngân hà của trái đất, rồi hàng ngàn những ngân hà khác, những vũ trụ chưa khám phá.  Chỉ chừng đó thôi là thấy "ai đó" phải toàn năng như thế nào mới sắp xếp được hết chừng đó số mệnh. 

"Đức năng thắng số", nếu "số mệnh" đã ko phải là được lập sẵn, vậy thắng cái gì?  Làm sao biết được là thắng hay thua khi chính mình cũng ko biết cái số mình nó như thế nào?  

Con người tự tạo ra số mệnh của mình.  Ah, nếu là như vậy thì cuộc đời của mỗi người do người đó làm chủ, muốn rẽ hướng Đông, Tây, Nam, Bắc gì cũng là do chính bản thân quyết định. Nếu là như vậy, tại sao lại có câu nói "đời người mấy ai được xứng ý toại lòng"?  Ủa, tự mình quyết định số phận của mình mà ko hài lòng nữa là sao?

 

  • Like 1
  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Someoneelse    76

Rảnh rỗi buổi sáng ngang qua, đã đọc, nên gởi luôn ý kiến cá nhân theo hiểu biết của mình cho vui :)

Số mệnh có sẵn: đúng

Đức năng thắng số: đúng

Cả 2 đều đúng cả. Dùng công thức "Nhân + Duyên = Quả" có thể giải thích được:

1. Số mệnh là cái biểu hiện của "Quả". Quả này được hình thành từ "Nhân" của nhiều đời nhiều kiếp trước và cả hiện tiện. Thậm chí vừa sinh ra ai cũng đã có sẵn số mệnh cho riêng mình.

2. Đức năng thắng số: đức năng tượng trưng cho cho "Nhân" tốt. Muốn có "Quả" tốt thì phải gieo "Nhân" tốt. Nếu đã lỡ gieo "Nhân" xấu trong đời trước, đời này cố gắng chỉnh sửa, gieo Nhân tốt càng nhiều để "Duyên" đến chỉ gặp đc Nhân tốt mà trổ ra Quả tốt trước. Quả xấu do Nhân xấu đã gieo chắc chắn cũng sẽ trổ ra nhưng phải gặp Duyên xấu mới trổ được, hoặc khi trổ ra sức ảnh hưởng của nó tới mình giảm đi. Chỉnh sửa được số mệnh gọi là vậy.

Bạn có tgian thì đọc thêm sách "Liễu Phàm Tứ Huấn", hay lắm nha.

P/s: việc chỉnh sửa số mệnh ko dễ dàng vì bị "Nghiệp" quấn lấy trong vòng xoáy. Phải lý trí, kiên nhẫn và quyết tâm vô cùng để thoát ra vòng xoáy đấy :)

 

  • Like 1
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
DZU    1,286
9 giờ trước, velvetnight đã nói:

Thật sự mỗi người gắn liền với một số mệnh? Ai định ra số mệnh, chẳng lẽ có một đấng nào đó suốt ngày ngồi viết số mệnh của mỗi người?  Trung bình mỗi một phút trên thế giới có 4 sinh mệnh mới được bắt đầu (là được hay là bị?) .  Ai mà giỏi vậy, toàn năng vậy, mỗi 1 giẩy là định sẵn tính toán cuộc đời cho 4 cá nhân ngay lập tức.  Cái này là nói riêng thống kê của con người thôi nhé, nếu mà nói tất cả mọi sinh vật hiện hữu trên trái đất thì chắc phải thêm vài chục số 0 đằng sau số 4.  Mở rộng phạm vi hơn nữa là tất cả những sinh vật của hệ ngân hà của trái đất, rồi hàng ngàn những ngân hà khác, những vũ trụ chưa khám phá.  Chỉ chừng đó thôi là thấy "ai đó" phải toàn năng như thế nào mới sắp xếp được hết chừng đó số mệnh. 

"Đức năng thắng số", nếu "số mệnh" đã ko phải là được lập sẵn, vậy thắng cái gì?  Làm sao biết được là thắng hay thua khi chính mình cũng ko biết cái số mình nó như thế nào?  

Con người tự tạo ra số mệnh của mình.  Ah, nếu là như vậy thì cuộc đời của mỗi người do người đó làm chủ, muốn rẽ hướng Đông, Tây, Nam, Bắc gì cũng là do chính bản thân quyết định. Nếu là như vậy, tại sao lại có câu nói "đời người mấy ai được xứng ý toại lòng"?  Ủa, tự mình quyết định số phận của mình mà ko hài lòng nữa là sao?

 

Sao lại hỏi là "ai" định ra số mệnh, hỏi "ai" định ra số mệnh tức là gò buộc trong phạm vi "nhỏ bé" của cá nhân, người, ông bà nào đó, chứ cái giống loại tạo ra số mệnh tức là một đấng toàn năng thì sao? Rồi có khi đâu có tạo ra một lần mà tạo ra theo mỗi sát na thì sao? Rồi có nhiều đấng cùng ngồi xuống tạo ra số mệnh thì sao? 

Số mệnh là có sẵn mình tin là vậy, nếu không có số mệnh tại sao người ta trúng số mà tui không trúng (/dù tui có mua), nếu không có số mệnh tại sao có em bé được đẻ trong nhung lụa có em trong hoàn cảnh khốn khó?

hihi

  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40
On 7/24/2018 at 6:45 PM, Someoneelse said:

Rảnh rỗi buổi sáng ngang qua, đã đọc, nên gởi luôn ý kiến cá nhân theo hiểu biết của mình cho vui :)

Số mệnh có sẵn: đúng

Đức năng thắng số: đúng

Cả 2 đều đúng cả. Dùng công thức "Nhân + Duyên = Quả" có thể giải thích được:

1. Số mệnh là cái biểu hiện của "Quả". Quả này được hình thành từ "Nhân" của nhiều đời nhiều kiếp trước và cả hiện tiện. Thậm chí vừa sinh ra ai cũng đã có sẵn số mệnh cho riêng mình.

2. Đức năng thắng số: đức năng tượng trưng cho cho "Nhân" tốt. Muốn có "Quả" tốt thì phải gieo "Nhân" tốt. Nếu đã lỡ gieo "Nhân" xấu trong đời trước, đời này cố gắng chỉnh sửa, gieo Nhân tốt càng nhiều để "Duyên" đến chỉ gặp đc Nhân tốt mà trổ ra Quả tốt trước. Quả xấu do Nhân xấu đã gieo chắc chắn cũng sẽ trổ ra nhưng phải gặp Duyên xấu mới trổ được, hoặc khi trổ ra sức ảnh hưởng của nó tới mình giảm đi. Chỉnh sửa được số mệnh gọi là vậy.

Bạn có tgian thì đọc thêm sách "Liễu Phàm Tứ Huấn", hay lắm nha.

P/s: việc chỉnh sửa số mệnh ko dễ dàng vì bị "Nghiệp" quấn lấy trong vòng xoáy. Phải lý trí, kiên nhẫn và quyết tâm vô cùng để thoát ra vòng xoáy đấy :)

 

@SomeoneelseChào bạn và cảm ơn bạn đã gởi ý kiến.  Vậy theo bạn, "Nhân" khởi điểm là vì sao hình thành?  Mỗi một cá thể vì/từ đâu xuất hiện, lại vì cái gì mà tạo ra nhân quả, tiếp đó là bị nhân quả cuốn lấy trong vòng luân hồi, rồi vùng vẫy muốn thoát luân hồi?

@ 2. Theo cách giải thích của bạn, mình hiểu như vậy ko biết có đúng ý bạn muốn nói ko. Số mệnh là định sẵn, cái gọi là "đức năng thắng số" chỉ là thay đổi những ngã rẽ trong quá trình đi tới chung cuộc? 

p/s: cảm ơn bạn đã giới thiệu sách, hoan nghênh bạn giới thiệu thêm:rolleyes:

@DZU cảm ơn đã góp ý. Có một thắc mắc nhỏ, nếu là đấng toàn năng nào đó, vậy năng lực của họ là từ đâu đến? 

 

Edited by velvetnight
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bum    251

Theo kinh nghiệm cá nhân thì số mệnh được định sẳn là đúng. Nó được định ra vào thời điểm con người được sinh ra đời, căn cứ vào ngày tháng năm sinh âm lịch và giới tính của họ. Dựa vào sự tổng hợp của các tính năng và liên kết giữa các vì sao vào thời điểm đó mà số mệnh của họ được an bài trước. Nhưng đây chỉ là định sẵn về tính, chứ không phải về lượng. Lượng thì còn phụ thuộc vào các yếu tố khác nữa (ví dụ: phong thủy) nên khá phức tạp. Điều đó lý giải cho việc tại sao cùng một thời điểm có nhiều đứa trẻ được sinh ra nhưng vận mệnh khác nhau. Phong thủy sẽ quyết định nơi ở; môi trường sống, giáo dục, học tập, làm việc; đối tượng gặp gỡ (rất nhiều) nên dẫn đến yếu tố định lượng khác nhau. Ví dụ: tỷ phú Việt Nam sẽ khác tỷ phú Trung Quốc, tiến sỹ Việt Nam sẽ khác tiến sỹ Mỹ, Vậy nếu hai người sinh đôi được nuôi dưỡng cùng với nhau từ nhỏ đến lớn thì sao? Câu trả lời là khả năng rất cao họ sẽ giống nhau rất lớn, từ tính cách, nghề nghiệp đến hôn nhân. Ví dụ: hai anh em sinh đôi Ba Lan một người làm tổng thống, một người làm thủ tướng (link); hoặc hai anh em sinh đôi cưới hai chị em sinh đôi, thậm chí có thể sinh con cùng ngày (link1 link2 link3 link4 link5).

Và cũng theo ý ở trên thì đức năng thắng số có thể là không đúng (vấn đề này không dám khẳng định vì bản thân chưa đủ trải nghiệm). Như một người cố gắng vượt khó khăn để đạt được một điều gì đó rất không tưởng thì thường được cho là đức năng thắng số. Nhưng mình nghĩ điều đó chưa chính xác. Mà đó là do cái số của người đó sẽ đạt được cái đó nhưng phải vất vả, gian truân mới đạt được, cứ đúng thời điểm thì sẽ thành công và ngược lại. Ngẫm lại có rất nhiều người tài giỏi, giàu có nhưng bỗng phá sản dù đã tìm mọi cách cứu vãn, một số người bệnh rất nặng đột nhiên gặp được thầy thuốc giỏi dù họ chẳng làm gì chỉ biết sống thanh thản chờ ngày ra đi.  

p/s: Đừng chất vấn hại não quá nha, hết vui là tui bỏ không thèm tham gia nữa :laugh:

  • Like 1
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Someoneelse    76

@velvetnight

Mình ko đủ khả năng để tóm tắt, giải thích các thắc mắc cho bạn hiểu hết được, mình chỉ có thể recommend bạn đọc thêm về các bài viết trong Kinh tạng để có thể giải đáp 1 phần.

https://thuvienhoasen.org/a7793/thap-nhi-nhan-duyen

Mình chỉ biết Nhân Quả là chân lý, giống như chân lý "mặt trời mọc hướng Đông, lặn hướng Tây" vậy. Mọi sự vật hiện tượng nếu dùng lý Nhân Quả để giải thích đều có thể lý giải được. Có câu nói khá hay: "Muốn biết nhân đời trước, hãy nhìn Quả đời này. Muốn biết Quả đời sau, hãy nhìn Nhân đời này". Bản thân mình thì chỉ đang thừa hưởng những gì đã đc để lại và thực hành theo đó, ko tìm hiểu vì sao. Cũng giống như bác sĩ kê đơn thuốc cho mình uống thì mình tin tưởng và uống thuốc theo đó mà ko phải phí thời gian đi truy nguồn gốc toa thuốc đó từ đâu mà có, bào chế thuốc thế nào, có đúng ko, tại sao phải là thuốc này mà ko phải thuốc khác,.....

"If there is any religion that would cope with modern scientific needs, it would be Buddhism. Buddhism requires no revision to keep it up to date with recent scientific finding. Buddhism needs no surrender its view to science, because it embrances science as well as goes beyond science".

(Albert Einstein)

  • Like 1
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

@Bum Cảm ơn Bum đã góp cái nhìn và đưa dẫn chứng.  Bum có đọc về huyền học? (tử vi, phong thủy, kinh dịch...).  Vel ko dám hại não ai đâu, sợ tốn tiền đền bù tổn thất tinh thần.  

@caxau Cảm ơn bạn đã chia sẻ nhân sinh quan và trải nghiệm của bản thân.  Triết học không khô khan, nhưng triết học vắt học sinh đến khô mắt, nhức đầu, đau tay với luận văn phải nộp.

@Someoneelse Cảm ơn bạn đã kiên nhẫn giải thích những gì bạn hiểu và sau đó là đưa mình vào thư viện, đỡ tốn công nói nhiều:laugh:

Chúc tất cả các bạn luôn được thân tâm an lạc!

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
lost_star    34

Rảnh rỗi vì mới bị đá nên mạn phép chia sẻ một vài điều mà bản thân mình tìm hiểu được, chia sẻ những hiểu biết của mình về vấn đề này một cách dễ hiểu và áp dụng vào cuộc sống dễ dàng nha.

- Số phận được an bài sẵn. Cái này thì đúng. Sinh ra dưới ngày giờ nào, dưới chòm sao nào thì số phận đã được an bài.  Nhưng số phận an bài thế nào lại còn tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố ví dụ như phúc đức cha mẹ ông bà tổ tiên. Tỉ dụ như các bạn nước phương Tây ngày xưa hi sinh gan dạ dũng cảm đổ máu và nước mắt đứng lên đấu tranh bình quyền, thì hôm nay các bạn trẻ mới hưởng được cái phúc đức đó của ông bà tổ tiên mà có được sự bình đẳng. Nếu có người sinh cùng giờ cùng ngày cùng tháng với bạn, nhưng sinh ra ở gia đình khác nhau, đất nước khác nhau, giả sử các bạn ấy gay thì cũng sẽ ít vất vả hơn ở Việt Nam, được bình đẳng và được pháp luật bảo vệ chẳng hạn.

Nhưng nếu như vậy có bao giờ mọi ng hỏi "Vậy sống để làm gì?" khi mà mọi thứ đã an bài sẵn cho ta như vậy. Thế nên mới có câu "Đức năng thắng số". Vì mình sống để mình trở thành phiên bản tốt nhất của mình. Vậy làm thế nào để trở thành phiên bản tốt nhất của mình?

- Đức năng thắng số: Thế "đức năng" là gì? Và làm thế nào để áp dụng. Năng ở đây chính là năng lực, đức ở đây là phúc đức. Năng lực ở đây là khả năng giữ được tâm tốt, khả năng có thể đứng lên đấu tranh chống lại cái xấu, khả năng có thể làm điều thiện. Để có các khả năng này điều tiên quyết là bạn phải tự lập, tự chủ, có khả năng nuôi sống mình tốt, và biết làm mình sống hạnh phúc (ko trông đợi vào người khác), quan trọng ko kém là TÔN TRỌNG MÌNH, TÔN TRỌNG NGƯỜI KHÁC, VÀ TÔN TRỌNG SỰ KHÁC BIỆT. Khi bạn làm đủ những điều này, tự bạn hẳn sẽ tạo được phúc đức cho bạn và cải thiện cái "số tử vi" của mình. 

Nhưng sẽ có những bạn muốn hỏi tại sao mình cũng sống tốt như vậy nhưng số vẫn khổ, vẫn lận đận. Ở trên có bạn nhắc tới Triết học. Trong triết học có một câu cực kì đúng, vận dụng được trong tất cả mọi trường hợp. "Khi nào lượng đủ thì chất sẽ đổi". Nên nếu bạn cố gắng mà số mình vẫn lận đận thì là do lượng chưa đủ. CẦn cố gắng hơn nữa. Cứ tiếp tục  cố gắng cuộc sống sẽ có sự chuyển biến sau này. Cái này khoa học đã chứng minh. Ai đọc Outliers sẽ biết. 

Còn nhân quả thì mình có tìm hiểu nghiên cứu về Law of Attraction, Likes attract likes. Ai đọc Nhà Giả Kim sẽ hiểu. Chỉ có thể gói gọn là "Be careful what you wish for". Mình luôn tâm niệm một điều là "Chỉ cần mình muốn, cả vũ trụ này sẽ hợp lực khiến cho điều mình muốn thành sự thật". Nên mình cực kì cẩn trọng trong suy nghĩ, nhất là trong tiềm thức. Và mình kiểm nghiệm điều này rồi, khi mình thật tâm mong muốn điều gì đó, ko cần làm gì cả, ngoảnh đi ngoảnh lại vũ trụ đã đưa tới những điều cần làm để mong ước của mình thành sự thật. Bây giờ tâm niệm duy nhất trong lòng mình là "bạn cũ được hạnh phúc". Thế thì chắc bạn ấy sẽ hạnh phúc thôi ahihi. 

Còn về những vấn đề khác cũng thú vị, khi nào có duyên lại chia sẻ sau. 

  • Like 2
  • Thanks 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

@lost_star Cảm ơn bạn đã chia sẻ trải nghiệm cá nhân và một số tựa sách bạn đã đọc.

Tất cả các quan điểm các bạn nêu ra rất có sức thuyết phục vậy nên mình lại quay về chiêm nghiệm.  Ngay từ đầu mình đã xác định là cả hai tư tưởng đều đúng.  Điều chưa xác định được là đúng theo tỉ lệ nào.  Mỗi một người sẽ có câu trả lời riêng về tỉ lệ và tất cả đều đúng vì khi đối mặt với chuỗi sự kiện trong cuộc sống, chúng ta đều đưa ra một lựa chọn, từ đó dẫn dắt chúng ta theo một chiều hướng nghiêng về đã định sẵn hoặc đã thay đổi.

Thật ra mình thấy còn có một giả thuyết nữa chọc ngang giữa hai cái tư tưởng này, tiếng Anh là self fulling prophecy (lời tiên tri tự hoàn thành).   Vậy nên mình mới tự hỏi liệu mỗi một quyết định mình lựa chọn là mình đang cố gắng thay đổi kết quả mình thấy được trong khả năng hữu hạn của mình hay là trong sự cố gắng thay đổi, mình đang từng bước thực hiện hóa kết quả mình thấy nhưng muốn đổi đó.

Lại có một loại kết quả gọi là unintended consequences ( nói thoáng ra có thể hiểu theo "có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình ươm liễu liễu xanh tươi").   Mình dự tính chuyện gì đó, dốc hết khả năng , cẩn thận từng chút để hoàn thành nhưng kết quả lại ko như mình mong muốn.  Dư âm của nó lại dẫn dắt mình đưa ra một loạt quyết định khác, từ đó đưa mình sang một ngã rẽ khác và thu nhặt được những kết quả khác với dự tính ban đầu.  Là tốt hay xấu còn phải đợi thời gian kiểm chứng. 

Nhân nói về thời gian, đời người hữu hạn cũng bởi thời gian.  Nếu cuộc sống là vô hạn, vậy chúng ta cũng sẽ có một quỹ thời gian vô hạn để truy cầu điều mình muốn.  Vậy thôi đừng có quá nhiều ham muốn, chỉ nên ham muốn những điều có thể thực hiện được trong thời gian mình có.  Vậy có thể biết được một người có bao nhiêu thời gian ko, để tinh lọc ham muốn lại cho phù hợp với thời gian mình có.

Đời người hữu hạn nhưng linh hồn là bất tử, vế này bàn luận sau vậy.  

Lưỡng lự mãi cuối cùng cũng quyết định đi về nơi mình nhớ.  Dù thời gian ko được nhiều, cũng ko hoàn toàn theo kiểu mình muốn/lên kế hoạch nhưng thôi cứ đi cho vơi nỗi nhớ đã.  Có còn hơn ko, mình nhớ TP đó sắp thành tương tư mất rồi!  8->

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

Trước khi đi chơi, hứa với lòng là đi chơi về sẽ tập trung vào làm việc.

Trong khi đi chơi, giận lòng là đã quyết định đi rồi thì đi cho đủ ngày đủ tháng, khi về sẽ tràn đầy năng lượng cắm đầu làm việc, ko tơ tưởng đi chơi nữa.  Đi vài ngày như vậy.......còn quá nhiều điều chưa làm được.

Đi chơi về, nhắc mình đã về rồi thì cũng nên thực hiện lời hứa, tập trung vào làm việc.  Nhưng recharge chưa đủ nên nhìn đống việc thấy hoa mắt chóng mặt rồi, bây giờ lại kèm thêm mất ngủ nữa, ngày mai bảo đảm ngồi cho qua giờ chứ ko có làm được gì cho ra hồn.

Bài học rút ra là đã dám bỏ việc đi chơi thì phải chơi cho thỏa thích rồi bò về! :closedeyes:

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

Sáng vừa thức dậy, trong đầu văng vẳng một giai điệu, não mới thức dậy còn mù mờ nên chưa biết được là bài gì, nằm lẩm nhẩm một hồi lại chụp cái điện thoại search.  Cái tội nghe nhạc ít khi nhớ tên, search ra nhạc của Lê Uyên Phương, vậy là nổi hứng bật luôn cả playlist nghe. Giai điệu quen thuộc vang vọng, mỗi một bài nhạc lại gợi nhớ quá nhiều cảm xúc, kỷ niệm.  Thời gian trôi nhanh quá, chuyện đã qua như đã cách một đời người.  

Chuyện tình của 2 người đó đẹp quá!  Yêu cuồng nhiệt, mê say, yêu đến cố chấp.  Họ trút cạn tất cả những gì tươi đẹp nhất của thời thanh xuân cho nhau, nhưng cuối cùng vẫn ko thoát khỏi hiện thực.  

Người rời đi "Cho Lần Cuối" người ở lại "Buồn Đến Bao Giờ".  

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

Tối nay cháu mình qua nhà chơi, vừa bước vào nhà đã chụp đt của mình rồi hỏi 

Do you know the song Stand By You?

I dont know it, I only know the song Stand By Me.

Oh, maybe it's Stand By Me, let me open it.

Nó mở ra đúng bài nhạc Stand By Me rồi reo lên đúng là bài này rồi. Xong nó hỏi "Why I didnt hear this song before?"

Mình nhìn nó cười phá lên rồi trả lời "Look at the year the song was written and performed."

Nó nhìn vào màn hình rồi chép miệng: 1961, so old, no wonder!  This gotta be like your mental age.

Mình nghẹn ngào nhìn nó hỏi lại "I'm not that old, am i?"

Yeah, you're not that old like 1961 but you're old.

Ngồi lặng người nghe tiếng tim mình đang rạn nứt.  Một hồi sau tự nhắc nhở mình, thôi gắng thêm vài năm nữa để cháu nó học được tính trung thực rồi dạy nó ý nghĩa của "white lies" sau.

May sao trước khi về nó bồi thêm một câu, you're old but you're still fun so I still like you!  

Edited by velvetnight
  • Like 3
  • Haha 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

By chance, I stumbled upon a very old topic and from there I learned quite a few things.  A post from one person got me intrigued and to satisfy to my curiosity nature, I dig deeper.  First, I read a few posts she wrote and I really like them, she wrote in a range of topics from music, to poetry, to arts showing both knowledge and personal insights.  I dont know who she is and what she's gone through but her writings are beautiful.  To me, to appreciate arts in all forms requires a beautiful soul and to express its beauty so eloquently in words demands not only talent but also a wealth of emotions.  What started as an investigative endeavor turned into moments of enjoyment, things I once knew were seen under different lenses, things I didn't surprised me by their existence and I rejoice knowing they will add me to the list of people whom they continuously provide pleasures as they did since their inceptions. 

So, as ecstatic as I was I kept on reading and finding more clues about this person.  I jumped all over the timeline, from a post in 2007 to a most recent post in 2018, those in between that caught my interest.  I gotta admit reading over a decade worth of stuff in one sitting is simply impossible, so I selectively read those that piqued me first and by doing so I grow fond of this person, thinking that if by chance we ever meet, we'll have a lengthy Q&A about all the things she wrote, I'd like to pick her brain since her writings picked mine.

However, the more I read the greater my discontent grows,  there is something that doesnt click here.  There are two distinctive styles of writing and thinking, how can it be from one person, what am I missing here?  This brought me back to thinking how people act around one another.  Too often, we see one side of a person and we automatically categorize them into good or bad, then we find every clues to support our bias, even go so far as to impose our bias on other around us.  Then if we ever have to face with concrete evidences that our bias was wrong, we quick brush it off saying "how am i supposed to know? He/she was so and so and thus i thought of him/her so and so!"  Really??? I mean why is there a need to place people in separate camps from the beginning, act upon YOUR perception then when your perception changes, everything must change accordingly?  Are we incapable of seeing another just the way they are, past pretenses, prejudice, social-economical status, and appearance?  Can we appreciate each other for both the good and bad? If we like someone, we don't have to like everything about the person, we can simply choose to see the positives in him/her and still aware of the negatives to not let them blow up into messes we can't clean.  

Well, I digress there. Back to this person, there is no doubt I like her writings, are they truly hers I don't know and if our social circles somehow clash and we meet I'll be able to answer that better.  For now, I should be content with the pleasure they afford me.:rolleyes:

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40
22 hours ago, Thyme said:

you will surely see how life's unfolding its "que sera sera" stories

Interestingly enough, on my way home today, this song popped into my playlist from a random youtube play.

22 hours ago, Thyme said:

I really like the flow of your writting style. truly at ease but still holding some mystic qualities to it.

Thank you for your kind words, you humble me. 

p/s: thyme is an herb that always reminds me of Thanksgiving and it's coming:rolleyes:

Share this post


Link to post
Share on other sites
Aria    221
On 9/22/2018 at 9:24 PM, velvetnight said:

Lại có một loại kết quả gọi là unintended consequences ( nói thoáng ra có thể hiểu theo "có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình ươm liễu liễu xanh tươi").   Mình dự tính chuyện gì đó, dốc hết khả năng , cẩn thận từng chút để hoàn thành nhưng kết quả lại ko như mình mong muốn.  Dư âm của nó lại dẫn dắt mình đưa ra một loạt quyết định khác, từ đó đưa mình sang một ngã rẽ khác và thu nhặt được những kết quả khác với dự tính ban đầu.  Là tốt hay xấu còn phải đợi thời gian kiểm chứng.

I like that you say unintended consequences means "có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình ươm liễu, liễu xanh tươi. It's a beautiful say. However, I want to make a little note. Unintended consequences often mean bad outcomes. Unintended benefit or serendipity can be used to mean good outcomes. But neither sounds to fit your context and the idiom "có lòng trồng hoa..." Your context sounds like "you never knows" or "it isn't over till the fat lady sings." However, these hasn't picked up the emotions "có lòng, vô tình," so I'm still trouble finding a better idiom.

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40
On 10/16/2018 at 0:34 AM, Thyme said:

since my childhood, I often listened to the song, for that was my contant question of how my future life would be like. Silly as it might sound, I thought of gaining some kind of que-sera-y superpower by standing outside, pointing my finger to my temple, under the high noon sun, with this hope that soon enough the sun would eventually charge me with his power. And yet, there was none accept my skin turned multi freckling, coupled with a head of sunburned hair :). There and now, I'm quite certain that "que sera sera" question would just hang around with us still the day we pass the hill. Maybe then we shall learn what this is all about.  

Oh, and about the herb, surely it reminds me of my mother's freshly picked herbs from her backyard garden...

@Thyme

Thank you for sharing a childhood memory.  I couldn't help smiling all the way reading it.  I relate to it so much since I was the same way when I was little sans the sunburn:p.  It sure does bring back memories of being young and innocent.  

Thyme is grown in VN too?  I thought it were imported recently, is there a Vietnamese dish that incorporates it? Or is it for medicinal use?  Thank you for visiting my place, after the third time, is it ok to offer you a cup of tea?

18 hours ago, Aria said:

I like that you say unintended consequences means "có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình ươm liễu, liễu xanh tươi. It's a beautiful say. However, I want to make a little note. Unintended consequences often mean bad outcomes. Unintended benefit or serendipity can be used to mean good outcomes. But neither sounds to fit your context and the idiom "có lòng trồng hoa..." Your context sounds like "you never knows" or "it isn't over till the fat lady sings." However, these hasn't picked up the emotions "có lòng, vô tình," so I'm still trouble finding a better idiom.

@Aria

Hi Aria, a consequence by definition is a result or effect of an action or condition so when it's unintended to me it means I either don't anticipate/foresee it when I make the action or it isn't exactly what I want or a combination of both.   You're right, maybe there is a better analogy/idiom to express this.   If you ever find out or whoever has read this find a better idiom, I'm all ears:laugh:

Edited by velvetnight

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40
On 10/20/2018 at 11:48 AM, Thyme said:

(that, or the way you put together words in sentences, perhaps huh)

Couldn't help sneaking this in to cover all bases, could you?:Tongue:

On 10/20/2018 at 11:48 AM, Thyme said:

P/s  Hey, but what if we are talking about two different kind of thymes? Mine is with larger leaves and growing mainly on the ground. I guess that the one you mentioned is infact not from VN locally.

This is the herb I was referring to, maybe yours is this one?

I can't stand the cold of winter but I love winter time anyway, something about having your nose, ears freeze off, your hands and feet numb with the cold while you're outside and as soon as you step inside, a blast of warmth hits you and revives you (only when the house is heated, if its an emptied house, it doesn't happen).:unknw: Also, there is a lot of holidays during this time and everyone is in a jolly mood, so love is in the air and smiles are everywhere:laugh:

Thank you for making an even better offer, you're so generous.  So far, I've gotten a ticket for free meal and a ticket for free drink (is it free? If it's not I take the generous statement back......maybe 1/2 back:Tongue:)  Keep this up and I can afford to be in Hanoi longer to explore its charms.  Last time I was there, the weather wasn't so nice to me:mellow:

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40
20 hours ago, Thyme said:

You're right about the herb that you thought wasn't the one that I'd mentioning. ( same familia but different species, it's not mint though)

@Thyme So which one is it?  A picture or link or Vietnamese name please?

Can't agree more, the only thing better than good company is having good foods and good company at the same time and a few favorable external factors but let's not get too technical here.:laugh:

I've often heard of Hanoi's winter, its wet and chill to the bones kind of cold that is distinctively its trademark.  And yes, for the whole of VN, only the northern part gets to experience 4 seasons it's charming and sentimental at the same time since it evokes jealousy from residents of other part of the country (i.e me, former resident:Tongue:).

20 hours ago, Thyme said:

Warthm comes the moments you catch sights of little kids gathering around makeshift fire-s at some further corners outside of Hanoi. Those tiny hands flapping around, next to them a mướp-cat curling into a ball falling asleep, blending with ember ashes... (and me, swooping in, taking a seat on top of a random wood log) :)

At that exact moment, no matter how unyielding the winter was, you'd get the hang of tranquility and utterly warthm.

I also see the smoke wafting in the foggy air, the dancing flames, the warmth radiating from the embers, the sound of wood logs popping, the children's eyes illuminated, their laughter, all of those afford the senses all they need to savor each moments of being there, of the season, of time.;)

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

@Thyme  Thank you in advance for the picture, havent seen it or heard of it so i'm pretty excited to see it.  Does it have a Vietnamese name?

On 10/28/2018 at 2:11 AM, Thyme said:

Growing up, I dropped flower gardening and moved on to become a bird-y enthusiast, for sometimes. You see, what a girl with hobbies.

A person with hobby(ies) is always well appreciated in my opinion. :happy:  

On 10/28/2018 at 2:11 AM, Thyme said:

There’s a time I had many different types of birds. Once, I got a hill myna. She had been tamed by an old man for quite a while, when he passed away, his family put her on sale, and I happened to be there. Every morning after, her ever-changing routine were mimicking sounding of morning sweeping broom, whistling of firetrucks & ambulances, her master’s coughing or whistling, even calling out his daughters’s names (I guessed) : “Hương ơi!”, “Hoa ơi!”… In less than a month, I had therefore send her back to where she came from, exchange to another one without sounding effects.

Lol, just your luck to get a noisy companion for a while.  On the bright side, you were able to exchange it, not stuck with it forever.  How long does it take to train a bird to speak? How many hours/day?  At the peak of it, how many birds did you have?  They are high maintenance for sure, how do you manage?  What happened to the one you exchanged?  You gave it away?

On 10/28/2018 at 2:11 AM, Thyme said:

Currently, I’m living in the heart of Hanoi’s old towns, in a beloved modest residence sans pets and plants. Its warm ambience to have a  simply home-y diner, have a tea or coffee would be cozy.

You're making me green with envy, I have an affinity for the old towns anywhere in the world.  It's like a temporal refuge for the wanderer to be away from the busy, bustling of the city.  Step into an old town and you can immediately feel the different atmosphere, it's like for a moment you've gone back to the past, had a peak of how things were before.  

On 10/28/2018 at 2:11 AM, Thyme said:

in my memories of a garden full of herbs, non-flowers, yet still one of the most beautiful scenery so far… 

Nostalgic;)

On 10/28/2018 at 2:11 AM, Thyme said:

It’s Sunday and I’m quite relax just because. Last night, I watched two movies with two different themes. If you have not seen them, here’s their link1 & link2, let’s take a look! 

Thank you for the recommendations, tragedies eh?  Just up my alley, I'll watch them and circle back to you for discussion (if you're open for it).

On a side note, I wish hell on someone jokingly and apparently karma is a b!tch, good deeds will come back in next life but any bad thoughts just boomerang right back.:-??

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

@Thyme 

Lol, thank you for sharing your stories and answering my excessive questions.

Your house is like a fun house, birds, turtle, human co-inhabiting and entertaining each other. You live in the city but your house isn't different from living in the countryside. Once again, i'm envious of your oasis.:rolleyes:

On 11/1/2018 at 1:09 AM, Thyme said:

my fav one are those lovely spotted turtledoves and their gentle purr, as one of the more evocative sounds of summertime here.

I've always thought of their purr as soft and soothing, never associated a season to it.  Is it characteristically of the spotted turtledoves?  You have a good looking one btw.:happy:

On 11/1/2018 at 1:09 AM, Thyme said:

Later on, I went back and exchange her for a dainty Chinese Hwamei.

Can't pass up a beauty huh?  When beauty coupled with a voice, irresistible i guess?:p

From the picture, your parrot has every right to treat you the way she did, like the common phrase we hear now “Em đẹp em có quyền” :laugh: and Bá Tước is such a fitting name. Interesting how animals and children are so receptive to those who love them. I love the pair of sparrows and their stepmom is the person whose fingers they were dancing upon (True/False?). So over where I live, there is a strict policy of don't feed the birds and as much as I respect the laws and behave properly, I occasionally feed them. The pigeons are bolder around humans but the sparrows aren't. I usually just leave the foods on the ground and walk away so they feel safe to come down and I stand somewhere far enough to still be able to watch them but not threatening them. What I notice is that during early spring, these sparrows are fatter, their body shape is rounder, especially the bottom white feather part, if they were all white, you could almost mistake them as golf ball pecking around. They look so adorable I just want to come closer and pet their little heads, tickle their fatty stomachs, feel the fuzzy white feathers. I wonder if they're bothered by the weight they gain, since most of human will pad up during winter time and try to shed it during spring and summer just so when fall and winter come around, we fatten up again. Animals and human aren't so different in biological defense against nature huh.:rolleyes:

Whats with the favoritism between the sibling sparrows?  One gets a Vietnamese name (cute but odd) and the other gets a flashy Western name?  And how old is your turtle?  Don't you need a pond to raise him (her)?

So my hobbies, the bill has come due huh? I'll try my best to entertain you. In my early 20s, my interests in tea and pottery brought me into my hobby of collecting teapots. I particularly like porcelain and especially fond of the celadon. Don't ask me about their technical, I was more concerned with their aesthetics and practical use than their compositions. I roamed the city trying to find a specialized, knowledgeable and friendly retailer in search of learning more about teas and teapots and hopefully a teapot that would make me swoon and spell me into bringing it home. So I wandered around and drank a lot of tea, black, red, green, white, herbal, rooibos. My motto at the time was “I won't know what I like until I try”. A little more than a year into my search, I stumbled upon this tea shop while I was taking a digestive walk. It was early fall, weather was just right, I was well fed and stuffed to the nose so for my own well being, I couldn't get home yet, the caloric intake I just had demanded to be expended. I leisurely strolled down the streets, taking sight of people and places, and as I walked by this small storefront, I saw few people entering and leaving. It's so small to house so many people, curious, I looked up to the signage to see what the store is selling. To my disappointment, it only has a generic name saying some mall. A mall!? Whoever owned this building is quite liberal with their word usage, with a storefront so small, they still called it a mall? The big signage didnt help, so I looked at the posters displayed on the windows. Phone store, clothing store, gift store, some kind of repair service and tea shop? Huh! Wait, a tea shop in there? I've walked this street so many times, how did I miss seeing this tea shop?

Determined to leave no stone unturned, I entered the “mall” and lo and behold, I felt embarrassed with my previous assessment of the place and its owner. It's much larger than it looked from the outside and it housed many small shops so technically it's a mall. So where is this tea shop? As I walked down the corridors, and the end of the corridor was in sight, I still haven't found this tea shop while thinking to myself, maybe it was an old poster they haven't removed yet, the shop must have relocated somewhere. How could they have any business being hidden and tucked away like this? I reached the end and it was dark as the shops were already closed. I stood there, looking around one last time to make sure I didn't miss anything before I left. Then I caught a glimpse of shelving through the glass of the last shop on my right, it looked like those display shelves. Light bulb moment, this must be the shop I was looking for but it was so dark, I couldn't see anything inside, nothing on the door, how could I be sure? Once again, I looked up and the answer was there, a little store sign with the words “gourmet tea”. So good news, I found a new tea shop and bad news, it was close so I would have to come back another day.

I came back on the following weekend and spent about 3 hours there chatting up the shopkeeper about their store history and teas. No, we weren't chatting constantly for 3 hours, I asked her to tend to other customers when they came in while I examined the shop and its inventories. As you probably guess, the shop became my favorite pass time, there I learned and since the shop offered tea tastings, I got to try many different type of teas. One day, I came when she was unpacking many small boxes, as soon as she unboxed one teapot and put it on the display case, I asked her to wrap it up again because I wanted it. Just like that, unexpectedly I found the first teapot. It was porcelain and it looked very plain, no painting or drawings, looked like pure ivory color but not really true to its tone. It had a translucent sheen with a warm undertone that just captivated my eyes. I brought it home and had it in a curio, couldn't use it yet, took me some time to find pairing cups for it.  Some time passed after my first buy, I found a friend for it, a purple clay teapot which has double spout, the last of its kind the shopkeeper told me. 

Fast forward a few years, I was on a trip out of the country.  When i came back and settled in, I wanted to enjoy my tea time again so I went to get my tea set.  I found everything i needed except for my porcelain teapot.  I asked my family about the teapot and my mom gave me a box and told me to open it.  Inside was the teapot in pieces.  What happened? I asked and she told me it was my baby cousin, who was visiting and curious as he was, he took it out of the display and accidentally dropped it.  If it were anyone else, they would have gotten an earful from me but my little prince, I was hopeless against him.  She said that she knew how much I loved that teapot, she collected the pieces so I could have the last look at it.  Was it expensive?  My mom asked me seeing the silence I was in when I saw the pieces.  I gathered myself, looked at her and said "No, it wasn't expensive.  It was just irreplaceable."  I never got to use my second teapot, was still looking for pairing cups and a tea to dedicate to it.  Some time later, while i was on another trip, it went missing too and this time i didn't get to see the last of it.  From then, I said to myself unless I can afford to have my collection on display and not risk them end up in pieces with visitors I'm better off using a replaceable tea pot.

So just one of my hobbies and I wrote you a wall of text, are you sure you want to hear about my hobbies?:p

On 11/1/2018 at 1:09 AM, Thyme said:

I could write miles of words about such beaming moments of mine, and you’d get bored skimming through…:P But yes, it was fun. Will be some photos for visual captions down below for ya.

I'm a quick reader and thank you for the pictures.  Cherished memories are always welcome to share, sorry mine didn't end on a cheerful note and i hope i didn't bore you with my lengthy walk of memories.

On 11/1/2018 at 1:09 AM, Thyme said:

The Hill Myna was quite “the” story among my friends since then. was it not the same as with human’s encounter, no? sometimes, a moment would be fixed in the mind, and stood out even more than those many days, months or years… spending being together.

Lol, this calls for a toast🍷🍷 and I'd like to borrow a line I read that I find amusing for the second and third toast.

Cheers for the time when our hair was darker and our hearts were lighter 🍷🍷

For we grow older but not wiser 🍷🍷

  • Like 1
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    40

@Thyme

About your pets, can I say "like owner like pets"?:laugh:  In term of being aloof and indifferent,  other aspects......no comment:Tongue:.

How did you get the frog to leave?  Was he not able to find his way back if you brought him away far enough or there are other ways of getting rid of him (while keeping him alive)?  I'm sorry to hear about the guppies, sometimes we can be forgetful about our pets and their natural predators.  

You mentioned lotus leaves, did you have lotus in your little pond, collect lotus flowers, seeds, roots too?  And the turtle, what prompted you to set him away?

I'm glad that you enjoyed my little tale and told me one your yours that is more surprising and captivating.  I'll make sure to refresh my tea tasting memories for recounting some day. ;)

Are you able to figure out what the calligraphy written on the teapot is about, seeing that your signature/(title) is in Chinese, I figure you know the language.  While we're at it, enlighten me on the meaning of them too please.  Of course I could google translate them but then i would only get the literal meaning, not the context or the insight of how they come to be. Whenever I come across a teapot with a unique characteristic such as the one you described, I kinda wonder how it come into existence. The artisans that made them, who are they, how are they like as a person? Is pottery just a mean to and end for them or it's their passion? How did they get into pottery/teapot making in the first place, family tradition or they seek to enter the profession? How was their apprenticeship, who was their master? The design/shape of the teapot, what went across their mind in making it. Was it an novel shape they want to make, an improvement, a connection to them somehow? In a way, they are the artists and people who collect their creations are prying into their minds/lives a little.

As I reminisce my past hobbies, I have to dust off a lot of dust to recall what was with me, when and how long it stuck around.  Lots of brain work, my brain was so dehydrated from this exercise that I gulped down several cups of tea.  And you caught me at "dramatic", how could you be so prophetic?  The fashions in which i ended them were rather embarrassing, let me make peace with myself before recounting them.  So instead, I'll entertain you with my current hobby which I'm sure is a lifelong pursuit.  Are you ready?

Babysitting!

Yes, you read it right and no, not my child, my nieces and nephews.   How can babysitting be a hobby and how did I get into this hobby?  Anything that is done regularly and for leisure is considered a hobby and as the number of nieces and nephews I have keeps growing,  the time I've spent with them has elevated to hobby status. I've always loved children and enjoyed spending time with them but one day my nephews showed me that the time I've spent with them isn't enough.   Their parents brought them over on the weekend and I spent some time playing with them.  After a while, I get tired and needed a break away, so I told them to play along while I went to take a shower to refresh.  Little did I know that when I stepped out of the bathroom, I found both of them sitting on the floor looking at me with a big smile.  Startled but more concerned of them getting cold from sitting on the floor, I asked what they were doing here?  The older nephew replied:  "We were waiting for you, we want to play with you".   I was overwhelmed!  I realized that as children born in this time, they don't get as much human interactions as previous generations had.  We adults are too occupied with our life issues and very few of us have the luxury and/or the willingness of dedicating our full attention or time when it comes to interacting with children.  They spend much more time with strangers than with family and as they grow up, they are very likely to grow apart from their family, then we wonder why we don't catch on with their reasoning or actions,  we were not tuned in along with their development.

As they grow into different stages of life, they challenge me to maintain and to deepen the connection we share. When they were in infancy and toddler phases, I would have to sit back and watch as they explore the world around them, reactions to foods, curiosity with objects, learning to speak and recognizing familiar faces. I remember one time I was feeding my niece when she was a little over one year old, first spoon was fine, second spoon, she just spitted all over me. I was in shock while she cracked out laughing. At a loss, I asked her mom why would she do that, her mom said maybe she didn't like the food or she was playing with me (imitating rain). Who taught her that, such an unsanitary game?! Then comes the age of 1001 questions of why and how, which often sets me into questioning my own knowledge. When they start school, it would be “My friends are so and so, I like him/her and I do/dont like this subject or I learn this today, did you know......?” One time, my oldest niece was asking me for help with her homework and she complained of how she doesn't like science and it's so boring. After looking through her homework, I had to ask her to let me borrow her textbook. She rolled her eyes at me (in a dramatically joking way) asking why would I as an adult need textbook, didn't I know the answer which proved that the homework was too advanced and she was right to not like to science (too hard). Needless to say the embarrassment I felt at the time, I salvaged myself from the disgrace explaining that I need to know how in depth is the question requiring for the answer. I wouldn't know the best answer for it without knowing how your textbook presents it. So as they learn, I learn again.

Then puberty comes along, young adulthood, and adulthood each with its own set of challenges. Some I have figured out, some I haven't. As they grow, I grow along. I started out thinking of playing with children for fun as they are such innocent and adorable beings and surprisingly, they teach me to look at life in different perspectives, to examine the values I hold, to be mindful of my actions. I'm grateful to have so many nieces and nephews, each of them teaches me a little about their hobbies, Legos, painting, musical instrument, etc. I do get overwhelmed with all of them sometimes, when they are in the same house, you can bet that the house is the equivalent of a battlefield.

You said if we live to tell the tale is a part of “que sera sera” question, I will have to agree and also add that we live to write the tale as we tell the tale.:smile:

p/s: wall of text? We both are equally guilty:laugh:  Is that maple leaves?  They are breathtakingly beautiful during the fall.  

I meant to write back earlier (yesterday) but I got carried away with my niece's Fall performance.  Thank you again for sharing with me  your memories and yes only in our minds, they are immortal.

🍷🍷

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×