Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
velvetnight

Mạn trong suy nghĩ...........

Recommended Posts

velvetnight    44

@Thyme

Trước hết là xin lỗi bạn vì sự chậm trễ trả lời của mình. Mình trân trọng sự nhiệt tình cũng như những câu chuyện và hình ảnh bạn chia sẻ. Cả năm có mấy dịp lễ là cả gia đình sum họp được, tuần trước lễ thì mình tất bật chuẩn bị lễ, tụi nhỏ được nghỉ lễ 1 tuần nên cứ quấn lấy mình kể chuyện, khoe thành tích. Tuần sau lễ thì do mình ăn lễ hoành tráng quá, nên lúc thu dọn chiến trường cũng tả tơi luôn.   Mình chỉ ở gần mấy đứa cháu à, dịp lễ thì anh chị mới đưa mấy đứa kia về tụ họp nên mình dành nhiều thời gian cho tụi nhỏ hơn.

Cảm ơn bạn đã giới thiệu chương trình hay như vậy tới mình. Coi chương trình xong, suýt chút mình tự thuyết phục mình bắt đầu sưu tầm lại.

A teapot is just like the series explained, an artwork. So my questions were directed to the original creator/artisan. Majority of teapots available for purchase are commercially produced after a certain model, they won't have the stories readily attached to them. The original work is either destroyed in time, displayed in museum, in private collection or auctioned. If the piece was a period one, the creator's story might not make it into history if (s)/he wasn't so influential to the development of the craft. For the modern pieces, it's easier to have answers to these questions if I know the people to ask and the language (Chinese) to research on my own. Unfortunately, I don't know the language, it's easy to learn to speak but hard to read and write. Most of the information isn't translated or readily available into English due to teapot making is more of a niche division of pottery. Now, as I browsed around, there are a lot more articles, videos about the craft. I've been disconnected from it for so long that I didn't notice. I won't know how a certain teapot comes to be and characteristics to identify it but at least, I'll see how it was made and marvel at the process. I've always wanted to travel to the region and observe how it was made. Now I don't need to travel there to see it, a video won't replace the actual experience of being at the place but it will scratch the itch for now. I like to travel and usually I'd like to be immersive in the culture and place, therefore it usually requires a long time trip. Maybe when I can arrange the time for such traveling, everything will be more accessible to ensure the kind of experience I seek.

I was lucky enough to see the maple leaves during the fall while I went on a trip to northeastern states. Their beauty struck me in awe and I stopped at a local shop along the way to sample the famous maple syrup at its source, it was amazing, how can something tastes so sweet and fragrant isn't right? Although to some the smell can be off-putting. I once gifted an acquaintance a bottle of maple syrup in the shape of a maple leaf, and he found the smell unpleasant. You mentioned lavender bouquet gift and it reminded me of a blog where the writer said lavender represents first love, she wrote multiple excerpts, each corresponds to an event/anniversary to express her love to her beloved. It never fails to make me smile whenever I read it, they both have the right mindset in the relationship, I believe their love will grow stronger and deeper, I wish their first love to be also be their last love. Lavender, the flower that has both beauty and fragrance, I'm willing to bet you smile every time you look at the gift also.

The lotus flower in your picture is so beautiful. There is just an ethereal quality to the white lotus, it might not be as instantly eye catching as the pink ones but it's a sight to behold and a striking one at that. What enhances its beauty, the fragrance as you said. The gourd and bitter melon are adorable too, is your place an example of city micro farming? Loại bầu này để khô là thành hồ lô phải ko? Bạn có thử để khô bao giờ chưa, bao lâu thì thành hồ lô đựng nước được? Nhà mình mà có cây cảnh như vậy, chắc ngày nào cũng chạy ra ngắm nghía, sợ là ngắm đến bỏ bê công việc. Tai nghe ko bằng mắt thấy, mình hỏi nhiều quá nên bạn đưa hình ngắm luôn để tự cảm nhận cái đẹp hen! Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã chia sẻ những cảnh vật gắn liền với cuộc sống của bạn, sự liên hệ mang đến cảm giác gần gũi hơn, đặc biệt là khi nó liên quan đến mỗi câu chuyện nhỏ chúng ta đang kể. Tiếng Trung của bạn đủ để đi chợ được là quá hữu dụng rồi. Có thực mới vực được đạo! Trung Quốc là đất nước có bề dày văn hóa và lịch sử, có rất nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Thời gian du học bạn có tận dụng để khám phá ko? Bạn có thể kể mình nghe những trải nghiệm trong quá trình du học ko? Mình cũng có hobby là thích nghe kể chuyện.;;)

On 11/17/2018 at 0:39 AM, Thyme said:

There were tears, there were mistakes, yet do you still remember what you’re living for?

Mình thích quote này, câu này xuất phát từ đâu vậy?  

On 11/17/2018 at 0:39 AM, Thyme said:

The next sentence is:

一句話 一輩子 一生情 一杯酒

which means:

Just some words, my life; such a love, one drink.

and the last one:

还 有 伤 还 有 痛 。。。还 要 走。。。还 有 我

which means:

There’s still sadness, some hurts; there’s still myself, moving along…

Hai câu này, hơi khó hiểu chút, giống lời tự sự, cũng giống lời nhắn nhủ, vỗ về.

Thời gian cần mẫn làm việc quá, lúc mới bắt đầu câu chuyện, mình mong ngóng đến lễ tạ ơn, nhớ mùi lá thyme, rosemary. Bây giờ thì qua lễ rồi, nhưng ngày nào cũng có thể là ngày tạ ơn. Cảm ơn bạn đã ghé chơi, đã trò chuyện với mình, đã chia sẻ một góc cuộc sống, kỷ niệm của bạn. Cảm ơn đã lắng nghe câu chuyện của mình, cảm ơn đã cho mình mượn thế giới quan của bạn để nhìn nhận sự vật. Cảm ơn vì tất cả, chúc bạn và những người bạn yêu thương luôn bình an và hạnh phúc.

Hết lễ tạ ơn là tới giáng sinh, lại phải trang trí giáng sinh, chưa mua cây thông nữa. Lễ vui với con nít, mệt cho người lớn. Ước gì mình được trở lại làm con nít mỗi mùa lễ!

P/s: ấm trà tử sa của bạn dùng pha trà nào vậy?

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    44

@Thyme

Thank you and have a safe trip! I have a family situation so please excuse my delay for a while, take care and I'll catch up with you later.  Merry Christmas and Happy New Year!

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
velvetnight    44

Ngủ một giấc, chưa mở mắt trong đầu đã lẩm bẩm ko biết mấy giờ rồi. Mở mắt nhìn trời vẫn còn tối, nhìn sang bên cạnh thấy cục cưng nhà mình nằm ngủ ko đắp mền, trời khuya về sáng sớm hơi lạnh, mình trùm mền che kín mít, vậy mà sao nó nằm ngủ ngon lành dù ko có mền. Chỉnh lại tư thế ngủ, đắp mền cho nó xong, nhắm mắt ngủ tiếp.

Cảm giác có cái gì dựa vào mình, thức dậy lần thứ hai. Nhìn sang thấy cục cưng đang rúc vào trong người mình, tìm tư thế thoải mái ngủ tiếp. Chắc giữa đêm đá mền ra, bây giờ biết lạnh nên tìm chỗ ấm dựa vào. Mình cười khẽ, trời đã sáng lờ mờ, chỉnh lại tư thế cho nó dựa cho thoải mái, đắp mền cẩn thận rồi nằm ngắm nó ngủ.

Mắt nhắm nghiền, hàng mi dài và cong phủ trên gò má phúng phính, tóc mái che vầng trán, hai bên tóc mai hòa vào tóc dài xõa trên gối. Một bên tay ép dưới má làm khóe môi hơi kéo ngược lên, dù vậy vẫn có thể nhìn rõ hình dáng đôi môi. Chị mình nói nó may mắn có đôi môi hình trái tim. Có vài sợi tóc vắt ngang trên mặt, theo hơi thở hơi lay động, cọ trên mũi và má. Nó có bị ngứa ko? Nhìn một hồi thấy nó cũng ko có dấu hiệu gì bị ảnh hưởng, vậy mà mình thì ngứa tay muốn gạt mấy cọng tóc qua một bên rồi. Rón rén đưa tay chỉnh tóc lại cho nó, may quá làm xong nó vẫn ngủ ngon lành. Ngắm nó cuộn mình ngủ như cục bông nhỏ mềm mại, ấm áp làm mình muốn ôm nựng mà sợ làm nó giật mình nên đành thôi. Nương nhịp thở của nó, mình chập chờn nhắm mắt níu kéo tàn dư của giấc ngủ.

Có cái gì đang đè mình vậy! Một lần nữa mở mắt ra đã thấy nó chuyển tư thế, đầu gối lên người mình. Ngủ gì kỳ vậy? Nằm vậy mà sao ngủ được? Trời sáng rồi, mình cũng phải thức dậy chuẩn bị đi công việc. Nhẹ nhàng nâng đầu nó lên để lách người ra, vậy mà làm nó tỉnh ngủ. Nó bò dậy, ngồi trên giường ngơ ngác nhìn mình. Mình chột dạ vì làm nó thức, trong lòng hối hận mình ko khéo léo hơn nhưng cũng phải tươi cười: “Good morning cục cưng, con ngủ có ngon ko?”

Như hơi tỉnh ngủ và nhận ra mình là ai, nó toét miệng cười xong nhào lên người mình, tìm tư thế ngồi dựa mình. Cục bông mềm mại, ấm áp ngồi gọn trong lòng mình làm mình phải tựa người vào đầu giường lấy điểm dựa. Cháu dựa dì, dì dựa tường ko là dì cháu cùng ngã ra giường. Mình tranh thủ vừa nựng nịu nó vừa lẩm bẩm: “Xin lỗi dì làm con thức, con có muốn ngủ tiếp ko?” Nó ko trả lời nhưng lại cọ mặt trên người mình, dáng vẻ đáng yêu làm mình phì cười. Như phát hiện ra trò vui mới, nó lấy tay kéo mặt mình xuống, cọ mặt lên má mình, lấy trán cụng trán mình xong cười toe toét. Dì cháu thay phiên cọ mặt, vỗ má nhau, bóp méo tạo kiểu rồi nhìn nhau cười ha ha. Bà ngoại nghe tiếng, đứng ở cửa phòng nhìn hai dì cháu lắc đầu: “Cả dì cả cháu, thức dậy ko lo đi đánh răng rửa mặt, nằm giỡn rầm rầm. Con có việc ko lo chuẩn bị đi cả trễ, suốt ngày quấn theo nó.”

“Dạ còn sớm nên con chơi với nó chút, lát chuẩn bị xong là con đi rồi.” Mình trả lời dì xong, quay lại đưa tay bồng và dụ dỗ nó: “Dì cháu mình làm ồn quá bị la rồi, con đói bụng chưa, mình đi đánh răng rồi ăn sáng nha.” Nó vòng tay ôm cổ mình, đầu tựa vào vai ngoan ngoãn dạ. Giọng con nít đầy non nớt phát âm chậm rãi, rõ ràng, nghe cực kỳ ngọt làm mình cười vang. Bà ngoại thấy mình ẵm nó ra khỏi giường cũng dụ dỗ: “Con lại đây ngoại dắt đi đánh răng rồi ăn sáng, để cho dì đi chuẩn bị lo công việc của dì.” Nó ôm cổ mình chặt hơn, tỳ mặt vào vai mình như sợ bị tách ra còn miệng thì dõng dạc: “NO, muốn dì.” Mình vừa nựng một má của nó vừa cười: “Đồ nịnh bợ.”

“Dì đừng lo, con còn đủ thời gian, để con dắt nó đi cũng được.”

Bà ngoại vừa đi ra phòng khách vừa nói vọng vào “Tranh thủ đi con, dì mày về rồi là hết có người nhõng nhẽo. Có con nó mới vậy, chứ mọi ngày thức dậy dì nói đi đánh răng là nó tự giác đi liền.”

Hai dì cháu đứng đánh răng, mình vừa đánh vừa xem chừng nó trong gương thì thấy nó cũng đang nhìn mình. Tư thế mình đứng đánh răng như thế nào thì nó bắt chước y hệt vậy, nhìn nó như nhìn phiên bản tí hon của mình làm mình sặc một miệng đầy kem trắng. Nó thấy mình sặc phun ra, mặc dù xài kem con nít ko có bọt nhưng cũng bắt chước phun phì phì. Kết quả là vừa vệ sinh cá nhân vừa vệ sinh luôn phòng tắm. Crap, it's monkey see monkey do in action.

Mình chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài, nó đang chơi trong phòng chạy ào ra ôm chân mình, tay nhỏ kéo mình tỏ ý muốn leo lên người mình ngồi. Ý định im lặng rời đi của mình vậy là xong, bây giờ làm sao mà dụ nó ko chú ý đến mình đây. Bà ngoại nó nắm tay dỗ “Con vào đây chơi với ngoại, để dì đi công việc.” Mặc cho bà ngoại nó mang đồ chơi, bánh kẹo ra lôi kéo, nó giựt tay khỏi cái nắm của ngoại, hai tay nhất quyết bám chặt lấy mình, miệng dỏn dỏn “NO, dun want it!”. Mình thở dài, ẵm nó trên tay thì thầm “Dì phải đi công việc, con ở nhà chơi với ngoại, xong việc dì về chơi với con nha.” Vừa nói mình vừa cúi người thả nó xuống, nó quýnh quáng bám chặt lấy mình, mình cuối thật thấp rồi mà vẫn chưa đặt nó xuống đất được, nhìn lại thì thấy hai chân nó đã cong lên cao để khỏi chạm đất. Cái kiểu này thì chỉ có mình nằm bò ra đất thì mới bỏ nó chạm đất được. Bỏ xuống ko được, mình đành ôm dỗ dành “Cục cưng của dì ngoan, ở nhà chơi với ngoại, dì cố gắng xong việc về sớm với con. Để dì đi ko là dì bị trễ nha.”

“Nooo....” tiếng nó nức nở, từ lúc nào mà nước mắt nước mũi đầy mặt rồi. Dì mình nói: “Thôi con cứ bỏ nó xuống rồi đi công việc, nó khóc chút rồi nín. Bình thường nó ở nhà với dì hoài có sao đâu, con đừng có chiều nó.”

Mình vòng vào lấy giấy lau cho nó, vừa lau vừa dỗ “Con muốn đi với dì huh?” Nó gật gật đầu, nước mắt lại lăn xuống. Lấy giấy lau tiếp, mình ôm nó ngồi trong lòng rồi giải thích “Dì đi công việc, ko có mang theo con được. Khi nào đi chơi dì sẽ mang con theo. Vậy nên bây giờ con ở nhà với ngoại, chiều dì về dì dắt con đi chơi, được ko?” Nó cúi đầu khóc thút thít nhưng ko còn bám chặt mình nữa, biết là nó nghe hiểu mình nói tiếp: “Dì đi một lát rồi dì về lại đây, đâu có về nhà dì luôn đâu mà con khóc? Con khóc như vậy, dì đi trễ sẽ bị la, con có muốn dì bị la ko?”

Nó lắc lắc đầu trả lời mình. Dụ dỗ thành công, mình ôm nó hôn lên tóc và trán “Uhm, cháu dì rất là biết nghĩ cho người khác, cảm ơn con.” Nó tự động tuột xuống khỏi cái ôm của mình, lẳng lặng đi vào phòng tiếp tục trò chơi bỏ dở. Mình dõi theo bóng dáng nhỏ xíu đến khi khuất sau khung cửa.

“Nó tự chơi đồ chơi một mình được, con đi đi để trễ công việc của con. Có việc thì cứ đi, con nít khóc một chút rồi nín, con cứ nuông chiều nó, ai đâu mà dỗ dành hoài!”

Mình cười chào dì “Con biết nó rất tự lập, nhưng khi còn nhỏ nếu mình bỏ mặc cảm nhận của nó như vậy, thứ nhất sẽ gây tổn thương đến tâm lý của nó, nó nghĩ là người lớn ko quan tâm đến nó, thứ hai lớn lên nó cũng sẽ nghĩ bỏ mặc cảm nhận của người khác là chuyện bình thường. Ai nói con nít chưa hiểu biết, mình giải thích với nó, nó hiểu lý do tự động ko đòi hỏi nữa. Dì thấy nó là đứa rất tình cảm không? Con cho nó lựa chọn giữa thỏa mãn ý muốn của nó và việc con bị la, sự lựa chọn của nó dì cũng thấy rồi. Con nuông chiều nó là chuyện bình thường, cháu mình, ko cưng chiều mới lạ đó. Con sắp trễ rồi, thưa dì con đi.”

Trong đời người, biệt ly là điều ko tránh được. Có những cuộc chia ly là bất đắc dĩ, cũng có nhưng cuộc chia ly là do lựa chọn. Bất đắc dĩ chính là sinh lão bệnh tử, tránh ko được chỉ có thể chấp nhận. Theo ý muốn mà lựa chọn thì ko có gì phải suy nghĩ, còn nếu phải lựa chọn điều mình không muốn, có ai không hy vọng sự lựa chọn đó đáng giá.

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×