Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Someoneelse

Điểm [tối - mờ - sáng]

Recommended Posts

Someoneelse    76

Ban ngày mà ánh sáng cứ lờ mờ.

Cuốn sách được 1 người giới thiệu là khá được. Khả năng đọc sách hơi tệ, chưa biết khi nào sẽ gặm gặm hết.

 

20180903_105432-756x1008.jpg

  • Haha 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Lần đầu chú ý nghe bài này nhưng ko có cảm giác xa lạ gì. Cảm giác có gì đó cũ kỹ (những ký ức ko rõ ràng) lùa về. Buồn cũng vậy, vui cũng vậy, cảm nhận khi hòa mình vào từng nốt nhạc.

Sẽ cố gắng học chơi đc bài này.

 

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Yêu hay thương?

Em hỏi: "Chị có yêu em ko?"

"Không yêu, chỉ thương"

Ở 1 thời điểm khác, mình hỏi lại: "Em yêu chị ko?"

"Không, thương thôi"

Mỗi lần hỏi/ trả lời xong, 2 đứa đứng nhìn nhau cười rồi ôm nhau 1 lúc. Mình mất hơn 15 năm bơi lặn trong bể tình cảm, nếm trải qua nhiều thời điểm vui, khổ, mình đã trả lời dứt khoát ko chút do dự và rất hài lòng với câu trả lời đó, ko mập mờ và lừa dối đối phương. Em tuy nhỏ hơn mình rất nhiều, chưa trải đời lâu nhưng rất hiểu mình. Em và mình đều hiểu cả 2 ko bao giờ có đc tình yêu của nhau. 

Đôi khi tự hỏi có còn nhớ cái cảm giác yêu là gì ko? Mình đã từng yêu ko thương tiếc bản thân (vui sướng, rạo rực khi có đc - đau khổ khi mất đi) nhưng bây giờ thật lòng mà nói ko còn nhớ yêu là thế nào và cũng ko còn khả năng cảm nhận đc yêu ra sao, cảm xúc trơ ra khi nhắc đến nó. Tình yêu là 1 thứ gia vị đã trở nên nhạt nhẽo đến mức thiếu nó, món ăn cũng ko mất đi hương vị ngon. 

Già rồi ...

  • Like 3
  • Confused 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Khi nào nghe nhạc cũng nghe đến. Na Anh trình diễn hay từ giai điệu buồn, nhẹ nhàng đến vui tươi

 

 

 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Chuyện về ăn uống

Dạo gần đây chỉ còn ăn 1 buổi sáng, các buổi còn lại chỉ uống nước lọc, cũng chẳng có ăn vặt, vậy mà ko cảm thấy đói tẹo nào, chắc sắp đắc đạo 1 ngày ăn 1 cử trước ngọ rồi đây :D

Trước đây ko thịt ko ăn, bây giờ thấy thịt là ko muốn nhìn tới, thậm chí ngửi đc mùi sữa thôi là kêu xê ra giúp. Người ấy uống loại men tiêu hóa gì đó có mùi sữa lại gần liền phản ứng đuổi ra như đuổi tà thế là bị liếc xéo 1 cái :D

Nhìn thấy đậu hủ là tuyến nước bọt vô điều kiện bị tiết ra, thèm đến mức độ này rồi haha.

Cafe/trà vào cơ thể 1 ly là say cả ngày, người cứ như lâng lâng trên mây, cơ thể dị ứng với các chất.

Ăn 1 cọng rau, 1 miếng ớt, 1 miếng trái cây, .... thì nhận ra đc nó có bị xịt thuốc quá tay ko, hỏi ai cũng ko ngửi ra đc trong khi mình thì nghe mùi khó chịu ko thể ăn tiếp được, công nhận vị giác và khứu giác của mình hơi bị thính. Ai ăn mặn mà lỡ mình đi ngang qua ngửi mùi thôi thì cũng tự nhận ra đc mùi thịt đó có vấn đề hay ko, haiz, bây giờ thực phẩm cực kỳ nguy hiểm. Chỉ còn biết vừa cho thức ăn vào miệng vừa niệm Phật thôi. Amidaphat.

  • Like 1
  • Haha 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
greyrain    26
Vào 9/23/2018 vào 06:34 , Someoneelse đã nói:

Chuyện về ăn uống

Dạo gần đây chỉ còn ăn 1 buổi sáng, các buổi còn lại chỉ uống nước lọc, cũng chẳng có ăn vặt, vậy mà ko cảm thấy đói tẹo nào, chắc sắp đắc đạo 1 ngày ăn 1 cử trước ngọ rồi đây :D

Trước đây ko thịt ko ăn, bây giờ thấy thịt là ko muốn nhìn tới, thậm chí ngửi đc mùi sữa thôi là kêu xê ra giúp. Người ấy uống loại men tiêu hóa gì đó có mùi sữa lại gần liền phản ứng đuổi ra như đuổi tà thế là bị liếc xéo 1 cái :D

Nhìn thấy đậu hủ là tuyến nước bọt vô điều kiện bị tiết ra, thèm đến mức độ này rồi haha.

Cafe/trà vào cơ thể 1 ly là say cả ngày, người cứ như lâng lâng trên mây, cơ thể dị ứng với các chất.

Ăn 1 cọng rau, 1 miếng ớt, 1 miếng trái cây, .... thì nhận ra đc nó có bị xịt thuốc quá tay ko, hỏi ai cũng ko ngửi ra đc trong khi mình thì nghe mùi khó chịu ko thể ăn tiếp được, công nhận vị giác và khứu giác của mình hơi bị thính. Ai ăn mặn mà lỡ mình đi ngang qua ngửi mùi thôi thì cũng tự nhận ra đc mùi thịt đó có vấn đề hay ko, haiz, bây giờ thực phẩm cực kỳ nguy hiểm. Chỉ còn biết vừa cho thức ăn vào miệng vừa niệm Phật thôi. Amidaphat.

Quào cái này đồng cảm ghê. Mình mà đi ăn ở ngoài mà đồ ăn bẩn là về đau bụng liền trong khi xung quanh chẳng ai bị sao hết. Này là cơ chế tự đào thải những chất cơ thể không hấp thu nổi thì phải. 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76
On 10/11/2018 at 10:37 AM, greyrain said:

Quào cái này đồng cảm ghê. Mình mà đi ăn ở ngoài mà đồ ăn bẩn là về đau bụng liền trong khi xung quanh chẳng ai bị sao hết. Này là cơ chế tự đào thải những chất cơ thể không hấp thu nổi thì phải. 

Mình thì ko đến mức đau bụng, chỉ cảm nhận là đồ ăn ko tốt thui. Với lại bụng mình ko kén đồ ăn lắm, quăng ở đâu ăn cũng được, miễn vị giác ko cảm nhận đồ ăn có thuốc nhiều trong đó 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Trung đạo

Trung đạo, nói ra 2 từ này rất dễ nhưng để thực hành được thì ... ko chút nào dễ. Vui quá, buồn quá ko là trung đạo; đói quá, no quá ko là trung đạo; .... Cái gì "quá" cũng ko còn là trung đạo, biết "vừa đủ" là tốt. "Quá" là bởi vì cảm xúc của chính mình còn nhiều trong đó, để tâm chạy theo ý muốn của thân thể, tùy thuận theo nó; mà cái thân thể này muốn thì quá nhiều, khi không được thì lại khổ: cầu không được nên khổ.

Ko quá vui thì cũng sẽ chẳng có quá buồn, "vật cực tất phản", tâm cũng thế thôi.

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Tài sản quý giá nhất ở đời này là gì?

Sáng nào vào công ty gặp chị lao công cả 2 chị em đều chào  nhau 1 câu "A Di Đà Phật". Đây là câu cách đây mấy năm mình đã nói với chị nếu gặp mình thì cứ chào nhau là "A Di Đà Phật" đc rồi. Chị cứ bảo mình là thiện tri thức của chị, hướng dẫn cho chị biết về Phật Pháp, biết buông bỏ những nỗi khổ. Mỗi lần nghe chị kể về việc tinh tấn niệm Phật mà lòng hoan hỉ, kể về những gì chị trải qua, hành theo cách Phật dạy và đạt được thành tựu gì, giảm đi những nỗi khổ (tâm) thế nào mà vui lây. Trước đây chị cứ hay sầu lo mọi thứ, cái gì cũng lo, cả vật chất lẫn tinh thần, lúc nào cũng kể về khổ, đầu óc lúc nào cũng bị phiền não đeo bám, tối thì ko ngủ đc, cứ bị giật mình la thất thanh trong đêm. Lao động nặng nhọc, tinh thần ko tốt nên cũng hay bệnh tật. Khi biết về Phật Pháp, hiểu biết về Nhân Quả, giờ mọi thứ đều trở nên bình thản, chị sống vui vẻ hơn, tâm trạng cũng tốt hơn, tối lại ngủ ngon giấc ko bị mộng mị gì cả, ngày nào cũng thấy được nụ cười trên môi chị :)

Mình từng hỏi chị, chị có biết tài sản quý giá nhất đời này là gì ko chị? Chị ko do dự mà nói chính là 4 chữ "A Di Đà Phật". Thật sự so với những ngưòi nắm tiền tài vô số nhưng lại ko có duyên với Phật Pháp, ko biết được hồng danh "A Di Đà Phật", ko biết cách đối trị phiền não của chính mình thì họ vẫn "nghèo" hơn mình ấy. Mình nắm đc phương thuốc chữa trị tâm phiền não của chính mình là vô giá rồi, ko có gì bằng. Cuộc sống của chị giờ nhẹ nhàng, bình yên hơn rất nhiều.

Vui mừng thay chị xong nhìn lại chính mình, cảm thấy khá hổ thẹn. Biết Phật Pháp sớm hơn, giới thiệu chị biết về Phật Pháp nhưng bản thân lại ko tinh tấn, càng ngày càng thoái chuyển rồi.

Buồn thay.

A MI ĐÀ PHẬT

  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Bàng hoàng và đau xót

Tối nay nhận điện thoại của mẹ, mẹ hỏi: "con về nhà chưa? Bạn thân của em con nó vừa qua đời vì bị chấn thương sọ nọ não, do bị cướp giật trên đường về nhà, ngay đường vào nhà con. Con đi làm bằng gì? Chạy xe máy phải cẩn thận, ko đeo balo, túi xách bên ngoài". Mình nghe xong mà bàng hoàng xen lẫn đau xót. Bé đó mình gặp nói chuyện mấy lần, đi chơi chung cũng có, tuy ko thân thiết mấy nhưng đau lòng quá, tuổi còn trẻ như vậy, mất đi vì tai nạn giao thông rất thống khổ, rồi sẽ đi về đâu, xác bây giờ vẫn còn ở nhà xác trong bệnh viện, nơi âm u lạnh lẽo vô cùng. Người ko biết đạo cứ nghĩ rằng chết là hết rồi, còn gì nữa đâu, người biết đạo lại biết ko phải như vậy :(

Nhớ lại gương mặt bé đó luôn tươi cười, mình đã khóc, trước bàn thờ Phật mình chỉ biết niệm hồng danh Đức Phật và hồi hướng cho nó, dặn em mình phải nhắc mẹ bé đó thỉnh thầy vào bệnh viện đưa về nhà, cảnh giới ở bệnh viện là cảnh giới vô cùng xấu. Người mất đi trong 49 ngày cứ mỗi 7 ngày sự kiện mất đi sẽ lập lại 1 lần, đau đớn vô cùng, cần tham gia Pháp hội Trung Phong tam thời hệ niệm nhờ các thầy hướng dẫn. Dẫu biết rằng mọi thứ đều do nhân, duyên tạo thành quả, nhưng lòng vẫn đau xót vô cùng :(

Cõi này là cõi tạm, chỉ là quán trọ qua đường. Cuộc sống này là vô thường. Cần chuẩn bị tốt hành trang để chắc chắn mình sẽ đi về đâu sau khi rời khỏi cõi tạm này

A Mi Đà Phật.

  • Sad 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

Vậy là mình đã nhờ gửi được đến 10 đạo tràng ở 10 chùa niệm Phật 24/24 hàng ngày hồi hướng cho em ấy trong vòng 49 ngày, chỉ hy vọng bé ấy được thanh thản, về được cõi lành. Đó là những gì mình có thể làm đc. A Mi Đà Phật.

.....

Sau vụ này mình mới để ý và biết được: thì ra cứ chết ở trên đường dù bất kỳ nguyên nhân gì đều bị cơ quan điều tra gửi hồ sơ sang bệnh viện giữ xác tiến hành mổ pháp y. Thật khổ!

......

Vòng lặp: có đôi khi gặp 1 sự kiện nào đó mà mình cảm thấy rất quen thuộc, như đã từng chứng kiến nó xảy ra trc đó rồi, rất rõ ràng. Có thể bản thân mình đã trải qua n lần những sự kiện như thế qua n kiếp, chỉ là ko còn nhớ rõ, chỉ còn mơ mơ màng màng, lâu lâu xuất hiện nhớ rõ 1 vài sự kiện như thế. Đó là vòng lặp sinh - tử - sinh- tử ko có điểm đầu và cuối, cứ thế mà trải qua n lần nếu vẫn còn trong lục đạo.

Cứ tự dưng rơi nước mắt mỗi khi hành sai :(

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Anitija    161

Hi T,

Lâu lâu mình cũng có cảm giác đã trải qua chuyện gì đó rồi, chỉ mang máng mơ hồ. Giờ mới biết không chỉ mình mình có cảm giác này.

Chúc bạn luôn vui, thân tâm an lạc :)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Someoneelse    76

@AnitijaHello D, cảm ơn lời chúc của bạn nhé! T cũng chúc D luôn vui vẻ. Cuối tuần có tgian rảnh chạy wa khu mình uống cafe, hihi. Khu này có quán cafe ko khí rất tĩnh lặng nha. Mình vào mấy lần đều im ắng cả.

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Anitija    161

Hihi khi nào đi được mình hú nha. Không khí gần cuối năm buổi sáng mát mẻ, cũng cảm thấy dễ chịu hơn :)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×