Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Emm

A bus trip

Recommended Posts

Emm    25

Em vừa nhận ra rằng em đang trên một chuyến xe buýt vô định. Em đã bước lên chuyến xe ấy, là chuyến xe của riêng em, em dành những năm tháng thanh xuân chỉ để tiếp đón vài người quá giang và rồi bất chợt nhận ra ở mỗi một trạm dừng xe là mỗi một lần tim em vụn vỡ.

Chuyến xe buýt này, đã ướt đẫm nước mắt của em, cũng đã thắm đủ máu tươi của em. Chuyến xe buýt này, đã dung dưỡng tâm hồn em, đã tôi luyện nhân cách em, nhưng cũng chính chuyến xe này xé nát tin yêu của em. Đã bao lần, em tự ép mình xuống xe, cũng đã bao lần em tự mình đón những người khách vốn không thuộc về hành trình này, và rồi em lại tự dày vò mình trong cô độc lẫn thương nhớ. 

Năm tháng trôi đi, em chẳng còn biết mình là ai, người con gái ngày đầu háo hức bước lên chuyến buýt kia giờ tự hỏi xuân thì đâu rồi.

 

  • Like 3
  • Confused 2
  • Sad 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

 

 

Em chẳng phải là cô gái trung hoa, cũng chẳng đam mê gì với ngôn ngữ kỳ lạ ấy, nếu buộc phải học ngôn ngữ đó, thì chắc chắn là vì kinh tế sau này, chứ cũng chẳng phải một lòng gì cho cam. Tuy nhiên, em lại đặc biệt thích cái ngôn từ ấy khi nó hòa vào giai điệu tạo nên những cung cảm xúc rất thật. 

Em cũng chẳng biết ai kia làm sub bài hát ấy có đúng không, nghĩa của từ ngữ ấy có thật như là vậy không. Nhưng em vẫn cảm nhận rằng bài hát này rất yên ả, bình bình an an như thể một đời người sóng gió tới đâu rồi đến cuối cũng sẽ đến được nơi an lạc, đến nơi an lạc rồi, bỗng nhìn lại cả một đời người sao thấy nhẹ tênh đến thế. Có những hôm em dồn nén cùng cực, có những hôm em muốn điên lên để được giải thoát khỏi gông xiềng, nhưng rồi em xem những bài nhạc mà dường như em chẳng hiểu nổi ca từ, nhưng chỉ cần nhìn người ca họ diễn tả bài hát rất đơn giản, qua nét mặt, qua cử chỉ, qua cung điệu,... em lại thấy mọi thứ hóa ra cũng chỉ giống như một bản nhạc. Thăng, trầm, đơn, phức nhưng lại dễ chịu vô cùng! 

Người có thấy vậy không?

 

".... băng qua núi đồi, 

gặp tôi của năm 19 tuổi

em đôi găng trắng

uống rượu mừng của tôi

em hỏi tôi có hạnh phúc không?

những muộn phiền có chăng hóa giải

sao trong hôn lễ bao người như vậy

chẳng có lấy một người bạn của năm xưa?"

 

Edited by Emm
  • Like 5

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

Có những hôm, em mệt và muốn ngủ vùi, tự hỏi sao thế sự cứ mãi xoay vần. Như thế, mới chợt nhận ra sao mình cô đơn biết mấy. Tưởng có tất cả, hóa ra lại chẳng còn gì. Bản nhạc bỗng dưng trầm đến nao lòng. 

 

Nếu giờ em bỗng vứt bỏ hết, sống một đời du mục, liệu tâm có an yên như mong đợi? 

  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Fruit_n_Yogurt    186
Vào ‎9‎/‎9‎/‎2018 vào 23:16 , Emm đã nói:

 

 

Em chẳng phải là cô gái trung hoa, cũng chẳng đam mê gì với ngôn ngữ kỳ lạ ấy, nếu buộc phải học ngôn ngữ đó, thì chắc chắn là vì kinh tế sau này, chứ cũng chẳng phải một lòng gì cho cam. Tuy nhiên, em lại đặc biệt thích cái ngôn từ ấy khi nó hòa vào giai điệu tạo nên những cung cảm xúc rất thật. 

Em cũng chẳng biết ai kia làm sub bài hát ấy có đúng không, nghĩa của từ ngữ ấy có thật như là vậy không. Nhưng em vẫn cảm nhận rằng bài hát này rất yên ả, bình bình an an như thể một đời người sóng gió tới đâu rồi đến cuối cũng sẽ đến được nơi an lạc, đến nơi an lạc rồi, bỗng nhìn lại cả một đời người sao thấy nhẹ tênh đến thế. Có những hôm em dồn nén cùng cực, có những hôm em muốn điên lên để được giải thoát khỏi gông xiềng, nhưng rồi em xem những bài nhạc mà dường như em chẳng hiểu nổi ca từ, nhưng chỉ cần nhìn người ca họ diễn tả bài hát rất đơn giản, qua nét mặt, qua cử chỉ, qua cung điệu,... em lại thấy mọi thứ hóa ra cũng chỉ giống như một bản nhạc. Thăng, trầm, đơn, phức nhưng lại dễ chịu vô cùng! 

Người có thấy vậy không?

 

".... băng qua núi đồi, 

gặp tôi của năm 19 tuổi

em đôi găng trắng

uống rượu mừng của tôi

em hỏi tôi có hạnh phúc không?

những muộn phiền có chăng hóa giải

sao trong hôn lễ bao người như vậy

chẳng có lấy một người bạn của năm xưa?"

 

thich' nhac Hoa ha~ ?? 

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

Người đời kỳ lạ lắm, em tự mình làm một việc cho họ, rồi lại làm thêm một việc nữa, lần này, rồi thêm một lần nữa. Và, từ đó người đời tự mặc định đó hiển nhiên là trách nhiệm của em. Là việc mà em phải làm, phải sống. Bỗng dưng một ngày, em mệt, em không làm nữa. Người đời sẽ  gặng hỏi em, sẽ trách móc em, sẽ oán hận em. Tệ nhất, là vì đó em cũng sẽ nghi ngờ bản ngã của mình. Vì vô tình nó in hằn vào tâm thức em rằng đó là chuyện đương nhiên. Và cũng vì, người đời thay vì vui vẻ đón nhận việc em làm như một món quà thì sẵn sàng quên lãng như một câu chuyện phím. 

Người đời kỳ lắm!

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

Có khi nào...

Có ai đã thử dành thời gian chỉ để ngồi đó, ngẫm nghĩ lại từng trạm, từng trạm một của nơi mà chuyến buýt đời mình đã từng dừng lại và rồi đi qua chưa? 

Em đã từng rất nhiều lần như thế, như cuốn phim tua ngược lại từ ngày em quyết định bước lên hành trình ngược gió, và rồi hình ảnh của từng trạm dừng hiện lên rõ như mới ngày hôm qua. Từng người, từng người một, bước lên chuyến xe của em, đồng hành cùng em trong một chặng đường không dài lắm. Cuốn phim này của em có vui-buồn-dữ dội rồi lại lắng đọng, em nhắm mắt để cảm nhận từng hơi cảm xúc dâng trào, thật như thể là chính em của ngày đó. Vậy mà khi chỉ cần tắt cuốn phim đi, mở mắt ra, mọi thứ lại nhẹ tênh như chưa từng xảy ra, em lại thắc mắc, có khi nào những hành khách kia bỗng nhớ tới em như một phép lạ rồi thấy tiếc nuối cho ngày đó. Giá như....

 

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Pat    202

Đồng cảm với Emm, cũng đã k biết bao lần nhìn từng người ấy trong hoài niệm...rồi lòng bâng quơ buồn vui. Những kẻ đa sầu đa cảm đa tình như thế, trời phú có nhiều cảm xúc rồi cũng đọa đày k kém. Chỉ biết uh thì cứ nhớ và vui đi vì mình đã từng vui bao nhiêu lần như thế, còn chuyện buồn thì...ai mà k có. Đúng k nè...đừng giá như để tiếc nuối em nhé....

  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

Có một hôm, cơn bão ghé ngang qua, thổi bay tất cả nơi đây, sau đêm đó, mọi thứ còn lại là hoang tàn, đổ nát. Chuyến bus buộc phải ngưng lại, vô tình chợt đón lên xe một vị khách đã lỡ một chuyến tàu. Và rồi từ hôm ấy, hành trình bỗng nhiên nhộn nhịp hơn, rôm rã hơn. Nhưng rồi sao? Hành khách kia, chẳng qua là vì lỡ một chuyến tàu, nên vội vã lên nhầm một chuyến xe vốn không thuộc về mình đặng rồi lại một lần thương đau. Lỗi của ai? 

 

Edited by Emm
  • Like 2
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

Người ta bảo "thế giới này nhỏ lắm",

Có vài hôm, em chỉ ước thế giới nhỏ này an bài cho em vô tình gặp lại anh trên con phố nào đấy, ta mỉm cười chào nhau, chuyện cũ xem như quên thảy, đặng mời nhau một tách cà-phê rồi kể nhau nghe những ngày nắng, ngày mưa. Ta bỗng dưng trở thành đôi bạn thân như em từng ước, chỉ là đôi khi ta đã làm sai một cái bắt đầu nên kết thúc cũng khiến ta day dứt mãi.

Và rồi cũng có bài hát hát rằng "lạc nhau là mất nhau muôn đời" ....

  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

Có những lúc muốn, rất muốn được nuông chiều, muốn được cưng nựng, muốn được như cô gái nhỏ... nhưng nhìn vào gương, tự thấy mình cũng to lớn quá rồi...

  • Haha 2
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25

Có vài lần em lén nhìn anh từ xa, thầm ước vô tình được gặp anh, rồi dại dột tìm kiếm bóng dáng anh, dõi theo cuộc sống anh, những tưởng như vậy em sẽ vui, ngờ đâu đó là đau thương, là tim nhói lên theo từng hồi, chẳng biết vì em còn nợ anh, hay chỉ vì căm phẫn lớn đến thế?! 

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emm    25
Posted (edited)

 

Send my love to your new lover
 
Treat her better
 
We've gotta let go of all of our ghosts
 
We both know we ain't kids no more
 
If you're ready,
if you're ready
If you're ready,
I am ready
Edited by Emm

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×