Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
hainuatraitim

Ngỗn ngang...!

Recommended Posts

hainuatraitim    2,631

Tôi sợ, cái sợ khủng khiếp khi được đưa vào phòng cấp cứu nhưng lạ lùng thay tôi không sợ chết, không sợ bệnh nặng hay điều gì khác tôi cũng chẳng quan tâm... trong tôi chỉ quẩn quanh cái ý nghĩ "nếu tôi "không còn" nữa, em có đến "tiễn chân" tôi"...

Tôi sợ mình yếu đuối, cũng ghét mình yếu đuối... thế nhưng những lúc thế này... trong tôi chỉ là hình ảnh của em. Những kĩ niệm ùa về như cơn mưa nặng hạt nhắc tôi từng chút một những gì đã qua... 

Tôi nhớ có lần em bị cảm, tôi biết em sẽ không sao nhưng chỉ vậy thôi tôi đã không thể ngừng lo lắng mà ăn ngủ không yên... rồi bất chấp học tập, gia đình... gì cũng bỏ qua mà chạy đến bên em... dù có muộn.

Tôi lại nhớ lúc em vượt hàng 100km để đến thăm tôi... rồi... và rồi...

Một sự thật phũ phàng mà tôi không muốn nhìn nhận là sau 4 năm lẻ, kể từ khi tôi "quyết tâm từ bỏ" em đến lúc này, em vẫn ở trong tôi nguyên vẹn không tì vết. Tim tôi vẫn đập loạn nhịp khi nhìn thấy ai đó giống em, vẫn rung động khi nghe ai đó nhắc về em...

Người ấy yêu tôi, người ấy thương tôi, người ấy xem tôi là tất cả, người ấy cứu rỗi tôi khỏi bùn lầy đâu khổ mà "em để lại"... thế tại sao tôi lại cứ phải nhớ về em?!... em biến tôi thành kẻ chẳng ra gì, bất công với người ấy... người ấy yêu tôi tha thiết, tôi lại yêu em đến hết thuốc chữa.

Bến xe Miền Tây -> ........, tôi thẫn thờ nhìn nó... tôi muốn một lần mặc kệ mọi thứ, mặc kệ bên cạnh em là ai? Mặc kệ bên cạnh tôi là ai? Tôi muốn bay đến bên em, muôn siết chặt lấy em, muốn để em biết tôi đã phải đau khổ, dằn xé, nhớ nhung em như thế nào trong suốt thời gian qua?! Tôi thậm chí còn không nỡ trách em, tôi muốn giành lại em, dù là ai đúng ai sai tôi cũng muốn hạ mình trước em chỉ mong chúng ta có cơ hội để quay lại.

Chút nữa thì, tôi đã thật sự làm thế... chỉ "chút nữa thôi" nếu chút lí trí còn sót lại không gọi tôi về... Không công bằng, rất không công bằng, tại sao em được cái quyền tổn thương tôi, bỏ rơi tôi mà tôi thì không thể...?! tôi thì, tại sao lại có thể làm tổn thương người yêu tôi đến thế dù là trong suy nghĩ, nếu họ biết tôi nghĩ gì, muốn gì chắc họ cũng sẽ như tôi đã từng... đau khổ, như đang bị đày đọa ở địa ngục a tỳ, tôi may mắn được một thiên thần cứu rỗi... không lý nào tôi lại làm điều tương tự với người ấy, tôi đã như chết đi sống lại sao lại có thể tàn nhẫn... Thế tôi, tôi có cái quyền gì mà ấu trĩ, ít kĩ đến thế...?! Chỉ cái suy nghĩ đáng khinh ấy thôi tôi đã bất công với cả 3 chúng ta... sao tôi có thể làm thế với em, người tôi yêu sâu đậm, sao tôi có thể làm thế với ng ấy, người yêu tôi không tiếc điều gì...!?

"Tôi yêu em đến nay chừng có thể,

Ngọn lửa tình chưa hẵn đã tàn phai.

Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,

Hay hồn em phải gợn bóng u hoài"

....

Ai yêu mà không mong điều tốt đẹp nhất đến với người mình yêu... ĐIÊN như vậy đủ rồi!...

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Ai sống trên đời mà không có áp lực, buồn phiền,... quay mặt đi là đã không biết đối phương nghĩ gì huống chi tôi với bạn ở xa như vậy?! Bạn muốn tôi làm gì?! Bạn ca thán về mọi thứ để những người không liên quan bình phẩm, chia sẻ "ảo" với bạn, vậy bạn có tôi để làm gì?! Hay bạn muốn làm điều gì khác?! Nói với tôi là được, đừng chơi trò sau lưng tôi. 

Tôi cũng mệt, rất mệt... nhưng tiếc là tôi không làm như cách bạn làm. Vì tôi tôn trọng bạn, tôi tìm đến bạn trước khi tìm đến một ai khác, chỉ là chưa đến lúc nói mà thôi!

Tôi và bạn là gì?! Bạn có nghe được tiếng lòng của tôi? Tôi biết "tha thiết" với ai đây?!!

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Mẹ ơi! Con mệt,

Một ngày qua đi với con là cả một trời thử thách, mẹ ơi! Con lo toan nhiều thứ lắm, mẹ ơi! Con muốn nghỉ ngơi, muốn được sống nhẹ nhàng, muốn yêu thương và muốn được yêu thương... 

Gia đình mình sao lắm thứ "linh tinh" thế?! Con sắp kiệt sức rồi, đừng tạo thêm áp lực cho con được không?!

Yêu con không dám. Người ta yêu con cũng chẳng dám đáp lại... mẹ ơi! Con làm khổ người ta vì gia đình mình nhiều lắm! mẹ muốn con cả đời này chỉ vì những điều mẹ muốn mà sống sao?!

Bảy năm trước nếu "không về" bây giờ chắc mẹ đã mất con... thế nhưng bây giờ mẹ lại muốn làm điều tương tự sao?! 

Mẹ ơi! Gia đình ơi! Xin hãy cho con chút không gian để thở... 

Share this post


Link to post
Share on other sites
Thyme    403

em có biết ngôi sao hỉ thần không?? hỉ thần là ngôi sao tượng trưng cho sự lạc quan và vui vẻ, trong bất cứ hoàn cảnh nào nó cũng lạc quan và tìm cách làm cho thân, mệnh người có ngôi sao hỉ thần vui vẻ nhất, lạc quan nhất  biến nguy thành an.. ngôi sao hỉ thần còn giúp bạn bền chí, vì nó ko thấy khổ nên không khổ.

vậy nên ai có ngôi sao hỉ thần trong tử vi thì được coi là may mắn.

nhớ em nhé không thấy khổ có nghĩa là sướng. cuộc đời mình thay vì mệt mỏi lại một lần nữa đặt ra mục tiêu và đi tiếp, nhà càng " linh tinh " , bản thân mình càng phải cố gắng nhiều hơn em ạ. cố gắng để thoát ra. mạnh mẽ lên em nhé.

I dont know who you are, but I think I should say something...

image.jpeg

Edited by caxau
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Em chưa biết ngôi sao hỉ thần nhưng giờ nhờ chị em đã biết. Em hiểu. Cảm ơn chị!...:smile::smile:

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Lâu lâu có tâm trạng đi rắc "thính", may quá dính một cô xinh ơi xinh, nói chuyện dễ thương, ngoan hết cỡ... đi chơi vòng vòng, tám bảy điều bốn chuyện... lúc về mới biết người ta mới kết hôn. OMG! Cạn lời luôn.

Trong đời sợ nhất 4 kiểu người.

1. Lập gia đình rồi: phá gia can người ta, thất đức.

2. Có người yêu rồi: quen thêm mình bỏ người yêu thì cũng có ngày bỏ mình theo đứa khác.

3. Mới chia tay người yêu (kiểu tạm thời): chắc luôn, kiểu gì cũng quay lại với người yêu và mình trở thành người thay thế.

4. Chia tay rồi nhưng vẫn còn thương người ta: cái định mệnh nghiệt ngã,

- Họ sẽ không chia tay mình nhưng sống bên nhau chẳng gì là hạnh phúc, dù không nói những mãi mãi nằm trong tim, như một thứ bất di bất dịch, bất khả xâm phạm. Muốn hạnh phúc với người yêu hiện tại cũng trày da tróc vẩy yk chang tui.

- Dù trước hay sau, dù gần hay xa... sẽ có một ngày "tình cũ hok rủ cũng tới"... không cẩn thận giữ là mất người yêu cũng yk chang tui luôn.

Haizzzzz! Đóng cửa phòng cho yên lòng chiến sĩ... bước ra đường, lường ường thế nào cũng "hi sinh".

Ôi!.....

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Qua đuối cho một ngày dài bị "hành hạ"... cứ thế này cơm cháo gì còn ăn vô nữa.

Ăn sáng thì cơm trắng, canh đại dương với mấy con khô mà vận động suốt từ 7h đến 11h... qua con trăng này là cơ bắp cuồn cuộn, bao khỏe mạnh nhưng vấn đề làm sao để qua... đuối quá đuối!

Cảm thấy bất lực với K91

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Một buổi chiều đẹp trời, bổng đi sau lưng ai đó... cái cảm giác người ta không 1 lần ngoảnh lại nó sao sao ak! Khó tả... từ trước tới giờ chỉ đi phía trước bây giờ đổi lại mới phát hiện mình đã quá vô tâm.

Thật lòng yêu một người quá hạnh phúc cũng quá đau khổ... nói gì, làm gì, nghĩ gì... thấy ai, vô tình thấy ai, 1 tư thế hay động tác của ai... giống như một ai đó đã từng khắc cốt ghi tâm (bây giờ cũng thế) thiệt chẳng biết phải làm sao?!... nhớ cứ nhớ, thương vẫn cứ thương mà để về bên cạnh thì không thể... buồn biết bao nhiêu?! Đau biết bao nhiêu?! 

Giá mà ai đó biết được, hiểu được thì tốt biết mấy,... mà giờ ai đó có biết được, hiểu được thì đã sao!?... 

Ngỗn ngang trăm mối, biết làm sao để dừng yêu, dừng nhớ về người cũ để có thể sống yên vui, hạnh phúc mà k bận lòng, k phiền muộn?! 

Thời gian đâu phải là thuốc, thời gian cũng không làm tình cảm nhạt đi, thời gian chỉ làm ta quên dần, mờ dần những thứ hữu hình nhưng có những thứ cũng chẳng thể quên, chẳng xóa cũng chẳng mờ... nụ cười của ai đó chắc mãi mãi sẽ nằm đây, trong tim, trong trí nhớ...

Giá có thể gửi một tin nhắn để nói rằng: "vẫn yêu em, nguyên vẹn đấy!"

Mưa, buồn!

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Ngày dài mệt thân, mệt tâm...học, học nữa, học mãi. Thi không biết bao nhiêu lần, lấy biết bao nhiêu cái văn bằng, chứng chỉ mà cứ "tới thi" là tim đập, chân run. Qua hết đợt học này chắc bị suy tim quá!

Hết buổi Sáng: Vượt 8 vật cản, hok nhớ là đã chạy hết bao nhiu km trong bao lâu chỉ biết hoạt động không ngừng từ 7h sáng đến 11h trưa, bước ra khỏi bãi tập nhìn xung quanh 1 màu đen huyền diệu, mém gọi 115. 

Hết buổi Chiều: Thi nhẹ VKB, "đấu" tâm lý với "mấy huynh" từ 13h đến 16h, mòn mõi...

Chắc chục năm nữa nhắc tới ngày này sẽ cảm thấy "rất tự hào", giờ bắt làm lại chắc hok qua nỗi quá. Cơ bắp lên như vận động viên chuyên nghiệp, "chuột" chạy như đúng rồi, chân nặng như đeo chì, ngâm đá không ăn thua... não thì hoạt động hết công suất, vận dụng hết mọi thứ có trong não để trả lời mấy câu hỏi hóc búa... học bấy lâu nay tháo, lắp, tập bắn từa lưa giờ mới biết K54 bắn được liên thanh. Haizzz... vẫn là "học chưa tới"... nằm bất động... không phải không mõi mà là không nhúc nhích nỗi... ôi! Mình quá mạnh mẽ!

 

Edited by hainuatraitim

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Hậu 20/10, buồn thỉu buồn thiu...

Mặc váy cho đẹp vô, mang giày cao gót đồ, make up cho mấy lớp kem, phấn đi đám cưới người "đã từng" quan tâm... 

Dù đã nhận ra nhưng vẫn rất khó chịu khi càng nghĩ thấu đáo hơn... con gái ai không mong một lần mặc áo cưới?! Ai không mong được người thân, bạn bè chúc phúc?!... mình "bắt đầu già", bắt đầu có những "đòi hỏi" để được làm một "cô gái hạnh phúc"... 

Là một cô gái lại yêu một gái khác... tờ giấy kết hôn không nói lên gì cả, một đám cưới linh đình cũng không nói lên điều gì to tác nhưng "chiếc áo cưới" lại làm được rất nhiều điều cho người con gái... nó trả lời cho những ai chưa biết, tò mò rằng cô gái ấy đã là "phụ nữ", đã là thành viên không thể tách rời của gia đình nhỏ nào đó, đã là "cam kết" keo sơn mà không con dấu nào có thể giới hạn được và nhiều, nhiều lắm những điều không thể nói, không thể diễn tả được bằng lời...

Tôi cũng "tha thiết" được một lần khoác lên chiếc áo cưới, tôi nhìn chị với ánh mắt "ngưỡng mộ", "thèm muốn"... 

Người hỏi tôi: "Em sao thế?!"

Tôi: ...

Người nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc...

Tôi: ...

Rối như tơ vò...! Tôi cũng muốn một lần trong đời mặc áo cưới.

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Lại nhớ về người...!

Cảm giác cũng không mấy vui vẻ... người vẫn ở đấy, nguyên vẹn đấy không tì vết, không hoen mờ... mỗi ngày đều luôn cố gắng để mọi thứ trôi qua thật êm đẹp, nhẹ nhàng... nhưng một thoáng nghĩ về người, nhớ về người thì mọi thứ tôi cố gắng đều trở nên vô nghĩa... không biết là đã bao nhiêu lần chiến đấu với con tim để thôi không cảm tính mà phá hủy hết mọi thứ đang có ở hiện tại... biết bao lần viết lại xóa, xóa lại viết?! Biết bao lần tôi đến nơi người đang sống, thèm khát đứng nhìn về nơi người làm việc, nơi người ở?! Mỗi con đường tôi đi qua đều làm tôi như chết lặng khi nhìn thấy hình ảnh của tôi và người... Nhớ nhung người làm con tim và lý trí tôi mụ mị... nhưng lại sợ gặp người, sợ biết được người đang hạnh phúc dù rằng ngàn vạn lần thật tâm mong người hạnh phúc... những người bạn nói tôi ngu ngốc, đứa bảo tôi "cao thượng"... không đâu tôi không ngu ngốc chỉ vì tôi quá yêu người, yêu đến mức chỉ cần người "ngoảnh lại" một lần nhìn tôi, tôi chẳng mong cầu điều gì nữa vì với tôi người "xứng đáng"... tôi cũng không cao thượng như họ nói, vì tôi chỉ biết yêu mà không thể làm gì, chẳng thể chia sẻ gì, cũng chẳng đủ thấu hiểu, thừa tính trẻ con mới để người rời xa tôi... tôi còn có thể ít kỉ mà không chúc phúc người sao?! 

Thế nhưng, đó là tôi của trước kia... tôi bây giờ đủ trưởng thành để không khiến người phiền lòng, đủ khả năng để lo lắng, chăm sóc người... cái điều mà phải chi tôi làm được sớm hơn thì tôi đã có đủ tự tin, đủ can đảm để giữ người, để "giành lại" người... rồi thì sao... bây giờ đã khác... tôi vẫn yêu người nhưng chẳng thể nào biết, hiểu, cảm nhận được người nữa... có chút thành tựu be bé thì đã sao?! Cũng chẳng thể nào lo lắng, quan tâm người như trước... tôi đã mất người từ lúc sự hèn nhát, yếu đuối trong tôi trỗi dậy...! "Người ơi! Tôi yêu người... nhưng người có từng yêu tôi không?!"

Giờ thì nói những điều này có ý nghĩa gì?! Sự can đảm ngu ngốc.

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Dường như đây là nơi duy nhất để tôi có thể chia sẻ mọi thứ về người... khoảng thời gian này của 4 năm về trước chúng ta đang làm gì?! 

Dường như là người đang phân vân và tôi cũng đang phân vân, lời hứa 2 năm tôi vẫn giữ nhưng người có thể đã quên. Tôi cũng không đủ "kiên nhẫn" để chờ đợi được nữa và thế là tôi và người đã "đặt dấu chấm hết" cho mọi thứ... nhưng như một thói quen cứ vào lúc này tôi lại bắt đầu mong ngóng, chờ đợi một thứ gì đó mong manh, mờ ảo... tôi thấy mình như đang "ngoại tình", không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi "thấy" như vậy... 

Chẳng biết có "bịnh bịnh" hok nữa mà lại nhớ tới những chuyện "tào lao" nhất mà tôi từng làm... hình ảnh một "ai đó" chứ không phải tôi đâu... tay phải cầm điện thoại, tay trái che đi tiếng nấc khi nước mắt không ngừng rơi, lưng tựa vào tường từ từ gục ngã. Giọng nói đầy kiên định "từ bỏ" nhưng khi buông điện thoại cô ấy gần như ngã quỵ trên mặt đất... haizzz... trông rất đáng thương!

Hình ảnh một cô gái ngồi cùng 2 người bạn uống hết chai beer này đến chai beer khác, chẳng biết uống hết bao nhiêu rồi bước đi mà không nói câu nào đến mức loạng choạng mém bị xe tông nếu không có người bạn nhanh tay kéo vào lề.

Hình ảnh một cô gái vượt hơn 100km đến 1 nơi nào đó co ro ngồi cùng ba lô trên vĩa hè chờ đợi một cô gái khác đi ngang chỉ để nhìn cho "đỡ nhớ" rồi quay về...

Hình ảnh cô gái nào đó nửa khuya ngồi trước cửa phòng của cô gái khác, yên lặng để nước mắt rơi đến khi trời hửng sáng...

Rồi hình ảnh cũng của cô gái nào đó lang thang trong công viên, ngồi ở hàng ghế đá từng ngồi cùng một cô gái mà nói về những gì mình đã trãi qua, nói về trời đất, nói về mong muốn sau này cùng cô gái ấy... lẳng lặng nghe từng mảnh trong tim tan vỡ... 

Giá như, giá như... 

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Sắp cuối năm rồi chẳng hiểu sao lại "đen như đáy nồi"... chuyện trên trời rơi xuống ăn 1 quả kiểm điểm, mới "đổi gió" nằm 1 đống cả tuần lễ vừa khỏi lại tham gia huấn luyện chưa được 3 ngày, chạy bộ cũng lật cổ chân tiếp tục nằm bất động 2 tuần... còn nữa hok chèn?! tối nay bạn muốn đi bão... Việt Nam Vô Địch.

*Xin lỗi người yêu! Hôm nay tôi chỉ dành mọi thứ cho bóng đá! Là lá la...* 

P/s: Trên xuống dưới chẳng có gì liên quan.

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

"Anh...Là người em dành trọn yêu thương, mong nhớ !

Là người đôi khi làm em giận hờn. Là người mang lại cho em cảm giác hạnh phúc nhất!. Là người cho em cảm xúc để viết ra yêu thương. Là người em mong sẽ luôn xuất hiện trong những giấc mơ...Và đơn giản anh là người em yêu nhất... "

Thời gian thật tàn nhẫn... có những điều mãi mãi ở đó, nguyên vẹn đó không tỳ vết. Yêu khổ không yêu càng khổ. Những lúc thế này tôi chỉ nghĩ về em cũng chỉ có em cho tôi cảm giác yêu và được yêu, cảm giác quan tâm và được quan tâm... không gian trống trãi, một mình đứng trên đồi bên đôi nạng gỗ... ngước nhìn về nơi ấy! Nơi có em. Thì ra vẫn tha thiết nhiều đến thế.

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Một mình trải qua những điều tồi tệ rồi nhìn xung quanh cứ có cảm giác "tủi thân" như "bị bỏ rơi"... chẳng biết diễn tả thế nào nhưng cứ có gì đó ở trong tim nó .... trống trải... khóc đi sẽ cảm thấy nhẹ lòng, khóc đi để "được" dỗ dành, khóc đi để được 1 ai đó quan tâm... nhưng sao?! Không khóc được, không nói được, cũng không thể làm gì khác được... "tự tạo nghiệt".

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

2 ngày lăn lộn trên thao trường, miệt mài học tập, miệt mài hoàn thiện chuyên môn mỗi lần cứ nghĩ sắp đến "đích" thì y như rằng lần nào cũng "phát hiện càng học càng ngu"... vừa chạm tay vào cánh cửa tri thức này thì cánh cửa khác lại mở ra... học, học nữa học mãi... học quài mà vẫn chưa ra được cái trường. Haizzzz. Phấn đấu lên.

"Thao trường đổ mồ hôi

Chiến trường bớt đổ máu"

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
DZU    1,286

Cố lên bánh bèo :mp3:

Chị Dzú cũng vậy thôi, học cái này rồi muốn học cái nọ, cứ thích học hoài à.. mà ko tiền ngồi học cũng ko vô nên phải lao động, mà lao động là ko còn thời gian học .. Một cái vòng còn hơn vòng kim cô nữa! :notfair:

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631
5 giờ trước, DZU đã nói:

Cố lên bánh bèo :mp3:

Chị Dzú cũng vậy thôi, học cái này rồi muốn học cái nọ, cứ thích học hoài à.. mà ko tiền ngồi học cũng ko vô nên phải lao động, mà lao động là ko còn thời gian học .. Một cái vòng còn hơn vòng kim cô nữa! :notfair:

Dạ, sẽ ráng lên, còn sống còn lao động còn học tập. Hihi

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

10 ngày trôi qua, cuộc sống chỉ vỏn vẹn thu hẹp trong hơn 10m2. Ăn rồi nằm, nằm mệt mõi rồi ngủ... không thể chán hơn. Thèm đi bộ, thèm trà sữa, thèm tùm lum thứ... làm ơn ai đó "vác" em ra ngoài đi. Buồn hỉu buồn hiu!

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Vậy là trọn 6 năm dài. Chẳng biết quyết định đúng hay sai, mai này có hối hận không?! 

Người đã không là của ta, ta cũng chẳng là gì của người nhưng có những kỷ niệm vẫn nằm yên đó, nguyên vẹn đó không cho phép điều gì chạm đến. Nếu có chăng đó là "bụi thời gian". Yêu người hạnh phúc biết bao, được người yêu cũng hạnh phúc biết bao! 

Nhờ ngày này mà ta tìm được "chân ái" và cũng tìm được người yêu thương ta hết lòng. Mùa Giáng sinh này hãy để mọi thứ "kết thúc" đi. Không muốn lừa người dối mình nữa! Quá khứ đã qua, người cũng đã đi ta nên khép lại mảnh tình ngọt ngào ấy bằng ký ức đẹp về nhau. Hiện tại nên "trả tự do" cho người cần được trả tự do. Chúng ta nên dừng lại! Người ta yêu và người yêu ta đến lúc dừng lại rồi. 

Cảm ơn! Người ta yêu! Người đã cho ta nếm được vị của yêu thương nồng cháy, vị của của tận cùng nỗi đau rồi nỗi nhớ nhung da diết. Mang ơn người vì những cảm xúc ta đã có. 

Xin lỗi! Người yêu ta! Mong người sẽ sống tốt, hãy hạnh phúc hơn khi ở bên cạnh ta! Đời này ta nợ người!

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Âu cũng là số phận! 25 tuổi, 25 năm cuộc đời với 3 mối tình khắc cốt ghi tâm.

Một, giành cả thời áo trắng ngây thơ.

Một, giành cả thời vàng son trên ghế Đại học.

Một, giành cả "đường tương lai"...

Sau cùng, ai đi với ta nhỉ?! Hối hận không, tôi ơi?! 

Có lẽ điều hối hận nhất là việc từ bỏ "kinh doanh" về với "sư phạm". 2 năm lăn lộn trong nghề mới thấy mình "không phù hợp"... cái hợp đồng chết tiệt. Hay nói đúng hơn cái "người thương" ngốc nghếch... ai bảo anh "chiều tôi"?!... thế là mất toi 7 năm với cái nghề "chán bỏ sừ"... ai bảo anh "vẻ đường cho hưu chạy"?! Giờ muốn về với "chuyên ngành" tôi phải làm sao?!... thương lượng nhỏ, chúng ta "đổi bằng" có được không?!......

Anh! Cái đồ dối trá! Anh lừa tôi!

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

3 tháng cuối năm, nỗi ám ảnh kinh hoàng... sung huyết bao tử + sốt xuất huyết + lật cổ chân + sốt siêu vi... biết sống sao?!

Sống bên cây nạng "yêu vấu" hơn 20 ngày chưa đi vững lại tiếp tục bệnh... tết nhất gì nữa?! 

Người ta nói "của đi thay người" mà chưa có của nên cái thân cứ bị này bị nọ quài... tủi thân quá chèn quá đất. Ai có lòng hảo tâm đến sưởi ấm tấm thân "tật nguyền" này đi?! 

"Trước thẳng", "Đi đều bước", "Một, một rưỡi. Một, một rưỡi..."

Chẳng biết nên khóc hay cười.

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Quên nhau đi để chúng ta có thể bắt đầu cuộc sống mới, câu chuyện tình hay điều gì đó cũng quên đi... tôi yêu cô ấy nhưng chẳng đợi được cô ấy, bạn yêu tôi bạn có đợi được tôi?! Đời người ngắn lắm! Chúng ta đừng lãng phí nó bởi 2 từ "chờ đợi". Tôi đã qua cái thuở vẽ "căn nhà mộng ước", đừng hứa hẹn, bạn hẹn tôi đến mai sau, mai sau sẽ là bao nhiêu "mai" nữa... tôi muốn nhìn thấy điều bạn có thể làm được...

Tôi từng không quyết đoán, luôn do dự nhưng tôi hôm nay không phải là tôi của trước đây.

Tôi từng vì 1 lời nói mà đập nát cả sự tự tin, kiêu hãnh, tình yêu... nhưng nay tôi không khờ dại bỏ lại người tôi thật sự yêu dù bất kể lý do gì.

Tôi từng không dám để họ "bước ra ánh sáng" nay tôi ghét kiểu "chẳng ai biết mình là ai"... bạn yêu tôi nhưng bạn muốn "giấu" tôi trong bóng đêm mãi mãi... i'm sorry... tôi không muốn điều ấy!

Nếu tôi yêu bạn và bạn cũng yêu tôi... tôi muốn cùng bạn vượt qua mọi thứ dù vui buồn hay đau khổ, dù khỏe mạnh hay ốm đau... bạn muốn tôi lấy thân phận gì để bên cạnh bạn khi ấy?! Hoặc bạn chẳng mong muốn tôi xuất hiện khi lúc ấy có thể "bạn cần tôi nhất"... chúng ta không còn trẻ nữa... dừng lại đi.

Yêu không phải như thế!

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

Ngủ ngoan nhé! Tình yêu của một thời.

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
hainuatraitim    2,631

ĐẮT GIÁ

Lần đầu được trải nghiệm, cảm giác phấn khích, hồi hộp, rồi là sợ... chính xác là rất sợ... bắn xong cả tiếng đồng hồ tay còn run, tim vẫn đập mạnh. 
Một viên đạn bé nhỏ lại tạo ra uy lực không tưởng, tiếng nổ vang lên chân như không đứng vững, mũi ngửi được mùi thuốc súng, tai ù đi...  Sinh mạng con người nhỏ bé và mỏng manh quá! Chỉ cần một "sơ suất" nhỏ đủ để "tước" đi quyền được sống. Bổng cảm thấy lòng tin về một đất nước tự do - ấm no - hạnh phúc, tình yêu quê hương này càng vững mạnh hơn, chắc chắn hơn, kiên cố hơn.
Học được rất nhiều điều từ nơi đây! 
Vì sao anh bộ đội nào cũng có một bộ mặt "lạnh như tiền"?!
Vì sao họ lại quả cảm "không sợ trời không sợ đất" cũng chẳng lùi bước trước quân thù?!
Vì sao khi cởi áo quân nhân, khi không làm nhiệm vụ họ lại hài hước, đáng yêu?!
Và quá nhiều........

*Đánh dấu ngày tuyệt vời với lần đầu làm chuyện ấy, một phát ăn ngay "dính" tâm điểm, không phí công mấy tháng trời *dầm mưa dãi nắng"*

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×