Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Lapaura

Lưu hương ký

Recommended Posts

Lapaura    2
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Giống như lạp mai trong tuyết sương, tôi đi trong cuộc đời bùn lầy của mình và mỉm cười với hầu thảy mọi thứ. Khi anh xoè tay ra, anh có thấy nỗi vô vọng của sự tồn tại chăng, anh có cảm thấu vẻ hư vô trong kiếp phận mình chăng, và thấy rồi, liệu anh có tiếp tục con đường mình được chăng? Tôi đã luôn chọn tiến về phía trước, tôi đã luôn quát tháo chính mình: Sống, là một nhiệm vụ.

Tích luỹ của tất cả nhân sinh thật khác biệt, mỗi một bước đường, mỗi một cảm nghiệm đều chẳng hề giống nhau, chỉ duy có một điều giống nhau: Khổ Đau.

Sự thực ư, thế giới chẳng phải là một vẻ đẹp nguy nan và tạm bợ sao, điều gì rồi cũng đi vào chung cuộc, đoá hoa nào thảy cũng tàn rụi

Tôi đang tàn rụi mỗi phút giây, anh cũng vậy. Nhưng những vòng lặp này chẳng bao giờ kết thúc. Nỗi vô vọng của con rắn cắn chiếc đuôi của mình, samsara, này, sau những mùa tiếp nối nhau, sau những đời sống tiếp nối nhau, sau những khóc cười tiếp nối nhau, là gì?

Đêm nay, nàng lại khóc. Tôi không biết nàng khóc vì điều gì, có lẽ vì đôi bàn tay xoè mở trước mặt mình, có lẽ vì câu hỏi đinh ninh, tại sao ta tồn tại.

Nàng khóc, lệ điêu tàn chảy suốt năm canh.

Cậu biết không, mình vẫn luôn cười vào ban ngày, và khóc trong đêm. Nàng bảo. Tôi chẳng đáp lời nàng. Đoá hoa nào mà chẳng tàn phai. 

Tôi quỳ xuống, muốn hôn lên vết thương của nàng. 

Nhưng nàng đi mất trước khi tôi nhận ra, trên thềm tối, một cành lưu ly sót lại.

Sự dịu dàng của nàng hệt như sự dịu dàng của dòng nước biếc xanh. 

Phải, ở đấy chẳng có gì, ngoài một dòng nước biếc xanh.

Tường ơi, nàng lìa bỏ tôi, như tôi lìa bỏ cậu, như những sự lụn bại muôn đời của tôi. Tình yêu có cứu rỗi chúng ta chăng? Bất kỳ ai cũng đều không thể đau giúp vết thương của kẻ khác. Nhân sinh lạc loài và xa lạ hiển nhiên. Tôi vẫn xoè mãi đôi tay mình dưới ánh mắt như đinh ghim: tại sao tôi ở đây.  

Cái nhẹ khôn kham ứng với cuộc đời tôi, nhẹ như lông hồng, chẳng thể khứng chịu. Tôi đau đớn chỉ vì bản thân mình mà thôi, tôi không hề bất hạnh. 

Thế nên, ai hiểu được lý do khốn khó của tôi, Tường nhỉ.

Xin chào, xin chào, và cúi người thật thấp, hạ màn lui gót.

 

 

 

Được chỉnh sửa bởi Lapaura
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Lapaura    2

Mình ước gì có thể nói, nhưng mình chỉ câm lặng.

Mình khóc. Khóc mãi trong đêm rồi nín.

Đã sáng rồi. Lại một ngày nữa.

Cậu nghĩ xem, Lưu, có phải việc mình cứ luẩn quẩn trong cuộc đời này là việc vô nghĩa không. Đầu mình đau, thật chỉ muốn một điều duy nhất.

 

Yên tâm.

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×