Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Elio

House of Memories

Recommended Posts

Elio    19

Năm 2018/ Ngày 8 tháng 11.

giphy.gif

....sau này mình nhận ra rằng mình muốn trở thành một người kể chuyện, những câu chuyện của riêng mình.

Chuyện buồn, chuyện vui, về những thế giới lý tưởng, những câu chuyện hoang đường, về những giấc mơ.

, những câu chuyện tình yêu với kết thúc có hậu, hoặc đôi khi là những sự tan vỡ.

, mình muốn kể về bóng tối và ánh sáng. Về sự tuyệt vọng, cảm giác tận cùng dưới đáy vực sâu, hay những tia sáng nơi cuối đường hầm tăm tối.

, mình muốn kể về cuộc hành trình đi đến thế giới nội tại, tới vô thức tập thể hoặc chuyến du hành trên chiếc thang hình xoắn ốc để trở về Nhà của mỗi chúng ta.

, câu chuyện về một bông hoa bất kì nào nó ven đường, về những người tí hon, về một viên đá, hoặc một pháp sư.

, mình thích thế giới phép thuật, mình cũng muốn kể câu chuyện về loài voi, hoặc giả sử về chuyến hành trình của một người ngoài hành tinh bất kì nào đó với điểm xuất phát từ Roswell năm 1947.

Và rất nhiều câu chuyện khác nữa mình có trong đầu, mà nói đúng hơn - nó thuộc về đa vũ trụ bên trong mình. Đã từ lâu rồi mình không còn cảm thấy phiền lòng về thế giới bên ngoài, (đã từng) - nhưng đã không còn nữa.

Những kí ức cũ đã được gói ghém cẩn thận và cất giữ tại một nơi mà mình có thể nhìn thấy, dưới ánh sáng mặt trời, không cố gắng che đậy hay ẩn dấu. Những vết thương cũ dần dà cũng đã lành, và cơ thể cảm thấy khỏe khoắn, tinh thần luôn vui vẻ và năng lượng luôn được giữ ở mức cân bằng mà không cần đến Thiền định hay Yoga.

Có thể gọi đây là điểm bắt đầu - khi bạn bắt đầu hiểu ý nghĩa thực sự của việc "sống" và bạn bắt đầu sống theo đúng nghĩa của từ này - "trong hiện tại".

Đôi khi mình cũng sẽ kể những câu chuyện vô vị, hoặc mình đơn giản chỉ viết bâng quơ. Mình không phải là người giỏi viết, ngôn từ cũng không phong phú, lối hành văn cũng chẳng uyển chuyển, thực tế là mình chưa bao giờ nghiêm túc vào chuyện viết lách nên cứ mặc kệ cho nó tự diễn theo cách mà nó muốn tại những thời điểm khác nhau. 

Và dưới đây là một câu chuyện hoang đường và vô vị như cách mình đã rào đón trước ở trên.

.................

#1 

Khi tôi đang ngồi trước cửa nhà với cuốn sách đang đọc dở tới trang 459 thì anh ta bỗng nhiên xuất hiện. Đã lâu rồi chúng tôi không gặp nhau. Tôi hỏi tại sao anh lại ở đây?

Anh nói - anh muốn mua tặng tôi một căn nhà lớn, và rồi sau này tôi muốn gì cũng có.

Tôi hỏi anh là "Tại sao?"

Anh không trả lời mà chỉ mải mê nói về căn nhà rộng lớn thế nào.

Tôi nào biết làm gì với một căn nhà lớn, và tôi cũng chẳng mong cầu được sở hữu nó. Tôi đoán đó là cách anh nói rằng "Anh yêu tôi". Nhưng anh không nói, và đồ rằng anh sẽ chẳng bao giờ nói.

Tôi nhìn anh. Chúng tôi nhìn nhau.

"Em không cần căn nhà".

Anh im lặng.

"Chúc anh mọi điều tốt lành", tôi nói trước khi đóng cửa căn nhà cũ - nơi tôi đang ở cùng với mẹ.

Anh khẽ cười và nói cảm ơn.

Thực sự Chúng tôi đã là quá khứ rồi. Anh là quá khứ. Chúng tôi là quá khứ. Căn nhà ở tương lai. Còn tôi ở hiện tại.

Chúng tôi vốn dĩ đã không gặp nhau.

....

Thằng bé lúc nào cũng biết cách làm sao để lộng lẫy và mời gọi mọi người theo cái cách quyến rũ nhất mà nó có thể có thể nghĩ ra, từ giọng hát, lyric đến trang phục, ngoại hình, make-up. Không phải bài hát hay nhất của bé ấy nhưng có lẽ là bài mình thấy nó đẹp nhất. MV cũng rất nghệ thuật nữa :wub:

........

Bài hát này mình share không phải bởi mình đang buồn hay có tâm trạng mà đơn giản chỉ muốn nói lời tạm biệt mùa hè để chuẩn bị đón mùa đông tới (cho dù lyric thì cũng buồn thiệt). Bạn nào đang buồn thì đừng nghe hen vì vibration nó hơi thấp, nghe rồi nó cộng hưởng vào tâm trạng đang không tốt của các bạn sẽ khiến các bạn cảm thấy tệ hơn. Những lúc buồn bã thì không nên nghe nhạc buồn vì nó sẽ khiến double cái nỗi buồn lên chứ không có giúp ích được gì nhiều cho mình trong lúc đó, tốt nhất là nên kiếm những bản nhạc vui vẻ có vibration cao để nghe thì mới may ra tâm trạng được cải thiện và nên nghe những ngôn ngữ mà mình không hiểu thì sẽ tránh việc mình vô tình dính dấp cái tình trạng hiện tại của mình vô nó.

Và rồi thì chúc mọi người ngủ ngon.

 

 

 

  • Like 4

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19

Năm 2018/ Ngày 11 tháng 11.

Hôm nay là một ngày đặc biệt.

, nhưng vẫn quá lười để up được hết đống hình chụp lên. Hình chụp bằng iPhone/ Re-up từ facebook nên chất lượng hơi dở tệ, thôi từ mai sẽ chăm chỉ up hình lên để có chỗ tập trung hình, không lại cứ mỗi nơi một cái : https://takenbyayako.wordpress.com/ 

Các anh comeback với một bài hát đẹp.

, mình thì đã lười biếng hôm nay nên đã dành cả ngày để thong dong chơi, thậm chí vì mệt nên bỏ cả work-out.

, và vẫn không có nhu cầu tiếp xúc với con người.

Lại bắt đầu muốn đọc sách trở lại vậy nên buổi chiều thường đạp xe kiếm một chỗ mát rồi ngồi đọc cho tới tận lúc trời nhá nhem.

, lười đến mức viết cũng ngất ngưởng đứt quãng thế này đây...

Thôi mình sẽ đi đọc sách và đi ngủ :laugh:

 

  • Like 3

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
greyrain    36

Ảnh đẹp quá bạn ơi :smile:

Rất có hồn! 

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)
8 hours ago, greyrain said:

Ảnh đẹp quá bạn ơi :smile:

Rất có hồn! 

Cảm ơn bạn đã bớt chút thời gian ghé thăm mấy bức hình của mình chụp, và cũng cảm ơn vì đã cảm nhận được hình  :wub:

Được chỉnh sửa bởi Elio
  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
greyrain    36

@Elio

Những bức ảnh thay vạn lời muốn nói. 

Trông như chúng được chụp bởi nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp ý (mình chưa biết nghề của bạn).

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19
Just now, greyrain said:

@Elio

Những bức ảnh thay vạn lời muốn nói. 

Trông như chúng được chụp bởi nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp ý (mình chưa biết nghề của bạn).

:laugh: mình là người du hành tự do trên đời (businessless alien on Earth), không có nghề nghiệp gì hết ngoài việc thỉnh thoảng vẽ vời, đạp xe, đọc sách - theo ngôn ngữ xã hội thông thường là jobless, vô sở hữu và cũng không  đứng bậc nào trong social rank luôn :):happy:

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
greyrain    36
Bây giờ, Elio đã nói:

:laugh: mình là người du hành tự do trên đời (businessless alien on Earth), không có nghề nghiệp gì hết ngoài việc thỉnh thoảng vẽ vời, đạp xe, đọc sách - theo ngôn ngữ xã hội thông thường là jobless, vô sở hữu và cũng không  đứng bậc nào trong social rank luôn :):happy:

Chắc là đã cần nhiều can đảm @Elionhỉ? 😊

Nhưng thực sự là rất thong dong, tự tại, chắt lọc được một mớ cảm xúc tinh tươm mới mẻ. 

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19
4 minutes ago, greyrain said:

Chắc là đã cần nhiều can đảm @Elionhỉ? 😊

Nhưng thực sự là rất thong dong, tự tại, chắt lọc được một mớ cảm xúc tinh tươm mới mẻ. 

Trong trường hợp của mình mà nói thì - khi thời điểm đến thì việc buông bỏ chỉ giống như việc duỗi thẳng một bàn tay đang nắm hờ thôi ^_^ :laugh:, can đảm thì cũng có nhưng cảm giác tự do sau khi không cố gắng bám chấp cái gì nữa thì thật sự là không thể diễn tả...

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Năm 2018/ Ngày 12 tháng 11.

fashion-eyewear-1106125-TwoByOne.jpg

1. 

Ngày trước tôi đã luôn muốn viết lại một cái kết khác cho cuộc đời của George Falconer, nhưng tôi đã lầm, tôi không thể. Chỉ anh ấy mới có thể. Và anh ấy đã tự viết nên cái kết của mình mình.

Tôi từng nghĩ mình quá giống George và cái kết đó cũng sẽ là của mình.

, nhưng không, chúng tôi có thể giống nhau về mặt tính cách, nhưng tôi đã quyết định một cái kết khác.

, tôi luôn thích xem một bộ phim với một cái kết có hậu, có tình yêu và mọi sự chân thực khác...

Và chúng tôi có thể gợi nhắc về nhau, nhưng chúng tôi hoàn toàn có thể có những cái kết khác nhau.

Nếu hỏi tôi về những lựa chọn khác nhau trong cuộc sống, hay nói tôi hãy lựa những thứ tôi muốn có cho mình và mọi người - thứ tôi chọn sẽ luôn là tình yêu và sự chân thực.

, chúng ta đã yêu quá nhiều và nóng vội - yêu trong hàng đống những kì vọng và thất vọng về nhau, và chúng ta không bao giờ ngừng được việc yêu đi kèm với hàng ngàn những điều kiện cho đối phương.

Chúng ta thực sự không biết cách yêu. 

2. 

callme.jpg

 

Đối với tôi mà nói, cậu bé này là người biết cách yêu thương nhất trong những nhân vật mà tôi từng biết, cho dù cậu bé chỉ là một nhân vật bước ra từ tiểu thuyết đi chăng nữa.

Call Me By Your Name

Cho dù cậu bé đã không được chọn cái kết cho tình yêu của mình.

3.

 

Tôi có thể trông rất giống một người lạc lõng giữa thế giới này, nhưng sự thực là tôi không cô độc, ý là thẳm sâu nơi cảm giác, tôi không cảm thấy thế.

Thế giới có thể không đồng tình với điều này, nhưng rõ ràng đó là chuyện của thế giới.

Cái cảm giác bạn bước đi trong những ánh mắt hiếu kì và những phán xét âm thầm, trước những mẫu hình thái độ mà người ta đánh cắp được từ cái gọi là "quy chuẩn" hay "bình thường" và rồi tự động tạo ra những đối cực gọi là "lệch chuẩn" và "bất thường" - cuối cùng họ đi đến cái gọi là phán xét. 

Theo một định nghĩa thông thường khác, những gì tôi viết có thể là một sự biện minh cho một hình thái sống thiếu nỗ lực, thiếu tham vọng hoặc lười biếng.

"Cũng có thể lắm chứ" - đây vốn dĩ là một trong những điều gây tranh cãi không nhỏ trong thế giới vật chất nơi ta đang cùng nhau chung sống hiện tại.

Nhưng cũng có thể nói tôi là một người giàu có, thậm chí rất giàu có bên trong với hai thứ của cải mà tôi cho là đáng giá nhất của mình - tự do - và - thời gian 

Tôi hài lòng với những gì mình có.

Điều quan trọng cuối cùng - theo thiển ý của cá nhân tôi thì nằm ở việc "bạn có HÀI LÒNG với những gì bạn có hay không", và chỉ thế thôi...

Nếu đã biết hài lòng rồi thì những thứ khác gần như không quan trọng nữa.

..........

 

Được chỉnh sửa bởi Elio
  • Like 4

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
DZU    1.133

 

Những gì em viết rất đáng xem! :wub:

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19
2 hours ago, DZU said:

 

Những gì em viết rất đáng xem! :wub:

Dạ, cảm ơn chị đã dành thời gian để đọc những dòng lãng đãng không đầu không cuối này ~ :laugh:

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
greyrain    36

Yes yes yes. 

Có thể tự quyết định cuộc sống của mình mà không bị ảnh hưởng bởi bất kì ai đã là điều quá tuyệt!

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19

Năm 2018/ Ngày 14 tháng 11.

Dear People,

ZenbyDan.jpg

What is the meaning of “being” human at the beginning?

 So learn to BE first.

Have we forgotten how to just BE?

Why can’t I just BE?

Why do I need to BE something or someone which I am not supposed to BE at the first place?

Why do I need to throw myself chasing things that I don’t even crave?

People - this is the first, also the last time I have told you this “Please just let me BE!”.

I am here in the now and fully being in the now. And that is the meaning of me being a human here on Earth!

Know yours and keep on walking!

 

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19

Năm 2018/ Ngày 15 tháng 11.

 

  • Like 1

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19

Năm 2018/ Ngày 18 tháng 11.

Thỉnh thoảng chỉ muốn ghé qua để gửi một bài hát vào nhật kí.

Có những câu chuyện đôi lúc không cần kể ra, mình thích cách nó cứ luôn được ấp ủ trong đầu và mỗi khi mình cần đều có thể tiếp tục thêm hoặc bớt chi tiết vào nó.

Cũng có những câu chuyện người đời chẳng bao giờ muốn nghe tới.

 Non-fiction ~

 

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19

Năm 2018/ Ngày 24 tháng 11.

156e4d1fb78a279b239c880ab3ba295f.gif

Tôi đã có đủ thời gian để đi chậm lại, và rồi dừng hẳn. Quay mặt về sau, tôi đã đứng lặng từ rất lâu và quan sát chính mình. Mọi thứ về tôi, con đường tôi đi, những người tôi gặp, những việc tôi đã làm.

Đầy đủ.

Tôi được sinh ra ở một cung hoàng đạo thuộc về lý trí, đã từng dùng lý trí làm tâm để quay ra xung quanh. Với sự hỗ trợ của hai yếu tố của sự nguy hiểm, cực đoan và một khía cạnh khác khá đề cao sự yêu thương - đến giờ tôi cảm thấy hài lòng về combo đã tạo ra mình.

Để trở thành một người kể chuyện giỏi, tôi luôn có những khoảng thời gian sống là nhân vật chính trong tất cả những câu chuyện được tạo ra bởi tâm trí mình. Những câu chuyện của tôi có thể kéo dài từ ngày này qua ngày khác, hoặc đôi khi chỉ diễn ra trong khoảng vài giờ. Có những nhân vật tôi luôn để họ sống mãi, và cũng có những nhân vật chỉ xuất hiện và rồi biến mất ngay. Cuộc đời và sự hiện diện của tôi chính là được cấu thành/ hay nói đúng hơn là được chạy ngầm bởi những câu chuyện vô hình mà chỉ tôi biết.

.....

Thời gian gần đây, có một câu chuyện mà tôi vẫn đang bỏ dở. Một câu chuyện khá giống với hiện thực và cũng có thể nói nó có nguồn gốc từ hiện thực. Ở đó, tôi vẫn là tôi nhưng ở một thái cực khác, đó là khi tôi bật cái công tắc cực đoan của loài Bọ cạp trong mình lên, đó là khi tôi phải đối mặt với ả người tình của bố mình.

- có thể chỉ là loại người tình trong tư tưởng của bố, hoặc của tôi.

- có thể là loại người tình có thật - trong thực tế mà cả tôi và ông đều đang cùng nhau chia sẻ.

Dù ả là ai thì cuối cùng, trong câu chuyện của tôi ả đã xuất hiện - trước mặt tôi và mẹ. Ả đến với vẻ trâng tráo trên khuôn mặt, với lớp da đã chảy nhão và mái tóc đã ngả màu. Ả đến để đòi hỏi một vị trí - để xâm chiếm căn nhà. Bố tôi - như thường lệ sẽ im lặng và lảng đi nơi khác. Chỉ còn Ả - tôi và mẹ.

Thực ra tôi chẳng ngại gì mấy thể loại tình huống kiểu này. Như đã nói ở trên, combo tạo ra tôi chỉ có một phần ẩn giấu yêu thương, hai phần còn lại thì là lý trí và sự lý trí đến mức cực đoan. Với bất kì thể loại nào tôi đều có thể đối mặt được. Cũng cần nói thêm rằng tôi được trời phú cho khả năng ăn nói không bao giờ vấp váp, và đặc biệt có thể nói ra bất cứ loại suy nghĩ nào dù khó khăn đến đâu, vậy nên việc đối mặt với Ả vốn dĩ chẳng khiến tôi có chút nao núng.

Chưa nói đến việc khi sự cực đoan trong tôi được tăng cường, khi bản thân tôi bị thách thức bởi những thứ vô thức, ngu dốt và phi lý trí - tôi thậm chí có xu hướng bạo lực trong lời nói và hành động. Tôi rất hiếm khi chửi bậy, và cũng không giỏi chuyện đó. Nhưng ngôn ngữ bạo lực không nhất thiết phải dùng đến những loại từ ngữ bạo lực hay hạ đẳng để tạo nên tính "bạo lực" bên trong chúng. Riêng về chuyện này thì tôi cũng rất có chuyên môn. Bạo lực về mặt vật lý thì...tôi lại càng ít dụng tới, nhưng tôi biết nó là một dòng cuộn chảy ngầm trong con người mình. Vậy nên tôi luôn cố gắng để cho họ (bất cứ ai) một cái ranh giới, để họ đừng chạm vào phần bạo lực này trong tôi.

Tôi thậm chí đã nghĩ đến việc chấp nhận cho Ả ở lại căn nhà này, sẽ dồn ép Ả trong căn nhà cũ bên cạnh, để cho Ả sống chui rúc trong đó với bố tôi và sẽ khiến cho họ không thể sống yên dù chỉ một ngày, ví như việc khiến cho họ không thể nhắm mắt nghỉ ngơi 24h / 7 ngày.

Nghĩ đến đây thì tôi dừng lại.

Tôi biết mình có thể làm những gì và tàn ác tới đâu. Mặc cho việc tôi thực sự ý thức rất rõ rệt về sự tu tập và thực hành tu tập rất nghiêm chỉnh, nhưng Cái tôi sẽ chẳng bao giờ chết và khi cần, tôi vẫn có thể để nó tự do làm điều nó muốn.

Cái tôi của tôi thật sự rất giỏi và làm được nhiều điều - nếu như tôi không kiểm soát nó.

....

Đó là một trong những loại kịch bản tệ nhất mà tôi từng nghĩ ra. Nói chung, tôi cũng không thích lắm việc phải nhập vai vào một nhân vật quá hiện thực là mình. Tôi thích một vài loại vai diễn mang tính hoài niệm về những gì tôi đã từng trải qua, hoặc mong muốn được là...

Nhưng xét cho cùng thì mọi điều tôi làm đều xoay quanh chủ đề "sống/hiển hiện/làm người" - đúng vậy "là một con người" chính là công việc mà tất cả chúng ta đều tới đây để làm, từ đời này tới đời khác. Xét một cách khách quan, tôi đã đang làm tốt "công việc làm người" của mình. Mọi thứ đều đang diễn tiến thuận lợi, tôi cảm thấy hài lòng, và tôi vẫn miệt mài với những câu chuyện và dòng chảy của chúng song song với dòng chảy cuộc đời con người mà kiếp đời này tôi đang có.

Những câu chuyện, những giấc mơ, những vai diễn và những nhân vật - tôi có thể là bất kì ai tôi muốn, hoặc chẳng là ai cả...

Nếu nói cuộc đời đơn giản, thì chính xác nó thật cực kì đơn giản.

Bạn có thể làm bất cứ điều gì với cuộc đời mình, thậm chí đập vỡ hay nghiền nát nó - mặt khác, bạn cũng có thể khiến nó vui vẻ, thú vị và lúc nào cũng tràn ngập những điều mới lạ.

Thực ra, những điều tôi viết có thể nghe rất khó hiểu, vì thực ra tôi đang cố gắng viết về một điều khó hiểu, và ngôn từ lại không đủ để khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Có những điều khó hiểu ngoài khả năng diễn đạt của ngôn từ, tôi đoán chắc mọi người đều đã nghe qua điều này.

....

....gần đây, tôi bắt đầu ý thức được rõ ràng hơn về khía cạnh yêu thương, chăm sóc bên trong mình - thứ mà trước kia tôi thường phủ nhận. Thực tế, tôi chưa có kế hoạch làm gì để "mở rộng" khía cạnh này (cho dù "sự mở rộng" của điều này thực sự là một chuyện tốt đẹp). Sự yêu thương chăm sóc mà tôi hướng tới vẫn còn nằm trong một số giới hạn và điều kiện cụ thể, vẫn có thể liệt kê và giải thích được. Tính đến giờ, tôi vẫn nấn ná chưa muốn phát triển khía cạnh này, có thể một lúc nào đó khác tôi sẽ muốn.

Tính đến giờ, tôi vẫn thích giữ sự cân bằng. Sự cực đoan, bạo lực, ghét bỏ gần như không còn lảng vảng trong đời sống thường nhật của tôi (dù thỉnh thoảng trong những vai diễn của tôi thì có), thậm chí tôi cũng chẳng thèm sử dụng đến lý trí hay để mắt đến cái tôi. Nhưng tôi cũng chẳng phải lúc nào cũng tỏ ra yêu thương hay bao dung với nhân loại.

Thực tế sự cân bằng mà tôi nói đến ở đây là một trạng thái trắng xóa. Một bài thơ trắng xóa bên trong tôi / White poem I - bỗng nhiên tôi lại nhớ đến bài hát này của Yoshiki, chỉ là nó không giống nhau về mặt biểu hiện và cảm xúc. Yoshiki luôn tuyệt vọng từ lúc tôi bắt đầu nhìn thấy anh ấy, mãi tận sau này - bây giờ có thể anh ấy đã khá hơn. Và đồng nghĩa với việc anh ấy chẳng thể sáng tác được những tuyệt phẩm thêm nữa. Tuyệt vọng chính là thứ xúc tác mạnh nhất giúp anh ấy trở thành huyền thoại...

...tôi thì không.

Tôi bây giờ chỉ là một bài thơ trắng - theo đúng nghĩa của những từ này.

....

Nhưng tôi ý thức được về mọi thứ.

Không phải bỗng nhiên mà một ngày tôi đã tỉnh dậy, và cảm giác đó được miêu tả giống như  "Bạn đã thực sự chết đi và rồi sống lại", và bạn biết được rằng "sống" nghĩa là gì...

 

 

  • Like 2

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
Elio    19
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

2018 - November 27th 

47131778_746963745672990_856830034780880

[.random thoughts.]

BEING HEADSTRONG IS MY PRIDE!

I am working on a new translation and I have seen this paragraph:

[being headstrong is generally a trait that is discouraged in society because it makes you less governable, meaning that others have less influence over you. Therefore, in childhood, many of us are taught to be submissive, compliant and docile because these traits make us “good members” of a society that revolves around control and power.]

And it led me to a thought that,

Thank God that noone ever could reduce my stubbornness. Before I got a better self-awareness, I was wondering a lot about all the things I had done in the past (including things that everyone thought they were representative of rebellion, non-normative, incorrect.

[A completely rebellious type of person you are] - they said.

As I have grown older, experienced more, now I can be sure that everything I have done is quite alright and that they are meant to serve my inner development (including aspects related to the psychology, emotion and spirituality).

I never thought that becoming "normal" following the social norms was something right enough and I also realized that - the best thing you should do is to listen to the gut instinct/feeling within you. Once you have to suppress and repress your emotions in order to try to fit yourself into the fixed-size boxes made by others (your family, teachers, even friends), it would never be a good thing for your development since it prevents you from having a healthy emotional, mental & spiritual life. You deserve your own space, to be yourself, not trying to be the one that people say you should be.

So, my stubbornness, or my behaviors which are being judged "unusual, rebellious, not standard" - after all, the only thing doesn't seem right here is that seems not in sync with the majority, but when viewed in a wiser and deeper look then "they are such the most amazingly beautifully epic experiences that I have ever had in my life so far", a great quality, and a shield that keeps me from being constrained or manipulated by others.

Finally, after all, I am here, proud to be a great human being, even if I have made mistakes, have stumbled, fell off again and again, or still being judged, hated by some people but in fact it's okay. I was not created to be a people-pleaser or to live through the lens of people. I am here to learn and grow, seek the truth and try to become more authentic. And that's what I mean to be.

So finally, once again, with sincerity - I want to thank my stubbornness. I can't thank you enough, my Dear.!

And yeah, today I want to celebrate my #stubbornness & myself being #headstrong in past years. It's weird but yeah, I am actually doing it now!

 

 

 

Được chỉnh sửa bởi Elio

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×