Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
VitaMia

Cold little heart

Recommended Posts

VitaMia    7

 

Thêm một mùa hè tôi tự hỏi, vẫn một câu tương tự về tình yêu rằng "Liệu nó có thực sự tồn tại?". Tôi đã đợi rất lâu để lại gặp thêm một người không đúng, phân vân liệu "người đúng" có thực sự đang đi đến để gặp mình?

Trong những năm tháng tuổi trẻ, tôi ôm ấp và triền miên dành thời gian thanh xuân với những nỗi buồn và sự tuyệt vọng.

Đến bây giờ, trong những khoảng thời gian cùng cực của cuộc đời, những lúc buồn bã  nhất, những lúc chỉ có một mình ôm lấy chính mình, tôi đã chẳng còn thấy thất vọng về bất cứ điều gì nữa, những lúc như vậy tôi đã có thể đặt mọi thứ xuống mà thỏa hiệp với cuộc đời, bắt đầu bằng việc thỏa hiệp với chính mình. 

Tôi chẳng có đủ năng lượng để giận dữ hay thù hằn với bất cứ ai, hay với cuộc đời, cho dù cuộc đời có vẻ chẳng bao giờ thôi gây khó dễ. Nhưng chính bởi thế, đó mới chính là cuộc đời.

Cố gắng để không phán xét hay để ảnh hưởng bởi sự phán xét. Không cố gắng để níu giữ bất cứ ai muốn ra đi, tôi nghĩ mình đã đang đi đúng theo dòng chảy của cuộc sống. Vì là con người nên chúng ta sẽ không thể ngừng việc mắc lỗi, gây tổn thương và bị tổn thương, nhưng hãy đừng bởi thế mà ôm ấp trong mình sự thù hằn, quan trọng hơn "Đừng bao giờ phán xét câu chuyện của một người khác chỉ dựa vào một vài chương trong cuộc đời họ mà bạn đã vô tình bước vào". Nó không đủ, và chưa bao giờ đủ.

Tôi biết ơn vì mọi điều tôi có, mọi con người tôi gặp, tất cả những người đã từng, đã luôn và sẽ yêu thương, bao dung với tôi - một con người chưa bao giờ hoàn hảo.

"Hoàn hảo",con người ai có thể?

Tôi mong cơn ốm trong người sẽ sớm qua đi.

Cũng như bản thân tôi với cuộc đời, sau tất cả những khó khăn của hiện tại, tôi tin rằng vẫn có những điều tốt đẹp đang chờ đợi mình phía trước...

Một đoạn văn ngẫu nhiên trích từ trang 199 của một cuốn sách ngẫu nhiên trên giá:

[Suốt thời gian đó, bầu trời trong xanh hiền hòa. Có vài hôm trời mưa, nhưng không có lũ. Mỗi lần mây kéo tới, Zla lại khăng khăng bão tố sắp nổi lên, nhưng mưa luôn tạnh và trời vẫn lại trong xanh.]

 

1-9pzxbpv.jpg

  • Like 3
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
VitaMia    7

1*jQYK2q1NY4jSJ8JUJ8SPug.jpeg

1/3 thời gian của 2019 đã đi qua, tôi đã trải qua nhiều thứ, và sẽ còn rất nhiều thứ đang đợi tôi phía trước. Đa phần chúng đều là những thử thách, đa phần đều rất khó khăn và nặng nhọc, quan trọng hơn, tôi cảm thấy mình rất yếu ớt, không đủ năng lượng để cáng đáng hết tất cả những gì đang đợi tôi trải nghiệm.

Nhắm mắt lại, tôi vẫn cứ là đang đi, dù rất chậm, rất mệt, đôi khi nản chí và muốn bỏ cuộc. Nhưng bạn biết không, chúng ta vốn dĩ không thể bỏ cuộc với cuộc đời mình, chúng ta được mang tới đây để đi qua tất cả mọi thứ, bao gồm cả những hạnh phúc và khổ đau. 

Cho dù thực tế thì hạnh phúc ta được nếm trải thì ít. Ta thường nhớ đến khổ đau nhiều hơn. 

Ai cũng muốn biết tương lai của mình ra sao, tôi cũng muốn, nhưng chắc những người biết trước tương lai sẽ ra sao cũng chưa chắc đã là may mắn, nhất là khi cái tương lai được nhìn thấy đó chẳng mấy tươi đẹp.

Than thở như vậy nhưng thực ra cuối cùng tôi muốn cảm ơn đến một người chị rất đặc biệt với mình. Người đã nói với tôi rất nhiều về tương lai, người biết tương lai của chính mình, người không bao giờ bỏ cuộc cho dù thứ chị phải đối mặt là bất cứ dù đắng chát nhất :) 

Vậy nên có thể do tôi quá mệt mỏi và rối bời nên mới lên đây viết những lời than thở này, nhưng tôi muốn nói rằng tôi sẽ không bỏ cuộc, với bản thân mình, với cuộc đời, với những gì tôi dự định làm.

Rốt cuộc thì, chẳng có cơn mưa nào là bất tận cả, nó chỉ bất tận nếu ta nghĩ nó là bất tận mà thôi. Tôi thì không, tôi luôn tin vào những ngày tươi đẹp sau những cơn mưa, dù bị ướt sũng, dù bị ốm đau mệt mỏi thế nào, thì cũng không phải lý do để bỏ cuộc...It isn't in my blood, I guess.

Xin hãy kiên nhẫn với tôi và cho tôi thêm cơ hội để trở nên tốt hơn.

...................

Trang 103, cuốn sách ngẫu nhiên trên giá sách.

Vanga hiểu tầm quan trọng của ý chí tự do trong cuộc sống con người. Bà nói: "Thượng đế đã ban cho con người một vũ khí mạnh mẽ - ý chí mà không sức mạnh nào có thể phá vỡ, để con người tự mình quyết định sẽ phụng sự ai.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
hali    2

Tâm sự của bạn giống của mình quá :happy:

  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
VitaMia    7
22 hours ago, hali said:

Tâm sự của bạn giống của mình quá :happy:

^^ thấy có người đồng cảm cũng vui lắm, cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc nhé!

Share this post


Link to post
Share on other sites
VitaMia    7

Một ngày chạy 3 công việc khác nhau, 9h tối mới về đến nhà, năm nay đúng là có số được học hành, không ra tiền, cơ thể thì mệt mỏi nhưng rõ ràng là mọi người đều đang muốn dạy mình theo những cách khác nhau, vậy nên mở miệng ra nói lời than thở nhưng thành thực vẫn muốn cảm ơn cuộc đời vì tất cả những bài học này (cho dù thực sự là hơi quá tải).

Nhưng dù sao hãy cố mà học. Chị mình dạy mình là "Khi còn sức khỏe hãy biết tận dụng để học tập và làm việc, vì tới lúc mình chẳng thể làm được thế nữa. Học tập và làm việc để chuẩn bị cho những lúc mình bất lực về sau" :) 

"bất lực về sau"...Là lúc nào nhỉ?

Lúc đó thì thế nào?

Dù sao thì thôi cũng đừng sợ, sinh lão bệnh tử vốn dĩ là lẽ thường.

Mà cơn ốm cuối cùng cũng chịu đi qua, có lẽ do mình đã rất cứng đầu không chịu uống thuốc. Đúng là cơ thể có khả năng tự hàn gắn mà chẳng cần thuốc men gì cả, chỉ cần chúng ta có chút kiên nhẫn với chính mình. Thật mừng quá.

Mình buồn ngủ rồi.

551d663542070982731576.jpg

To myself: 

Dù vẫn chưa đủ tốt

Dù vẫn không hoàn hảo

Dù còn đầy thiếu sót

Dù vẫn chưa có gì đáng tự hào

Nhưng cậu đã rất cố gắng trong ngày hôm nay. Đi ngủ rồi ngày mai thức dậy để rồi lại cố gắng thêm chút nữa nhé. Ngày mai sẽ là một ngày tốt hơn, vì hôm nay cậu đã sống rất tốt rồi. Tương lai vốn dĩ được xây dựng giản đơn từ những ngày hôm nay như vậy đó.

Trang 207, một cuốn sách bất kì

Không hối hận, không hối hận, cô đã dùng định nghĩa của chính mình để quyết định hạnh phúc của cô.

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
eXo    418

Đồng ý với câu mà chị bạn dạy. :)

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
VitaMia    7

- while living the life of a way in a historical dimension, we realize that we are also water and live the life of water :)

Random book, page 61

shutterstock_abyss_760-760x507.jpg

Share this post


Link to post
Share on other sites
VitaMia    7

They can still fix it, stop saying R.I.P to Notre Dame. It's not dead. Not yet and it will never be!

Share this post


Link to post
Share on other sites
VitaMia    7

bird1.jpg

Con người nhiều khi thật khó hiểu, bởi họ luôn muốn rất nhiều thứ mà chẳng có điểm dừng.

Đôi khi họ chẳng thể nhận ra họ đã có rất nhiều thứ, cứ mải miết đuổi theo những ảo ảnh từ ngày này qua ngày khác, họ quên đi và chẳng biết trân trọng những gì trong tầm tay mình.

Mình đã từng nghĩ và tin rằng "Cứ trong sáng yêu thương một ai thì họ đều sẽ cảm nhận được, không sớm thì muộn".

Nhưng không, sự chân thật và trong sáng vốn dĩ không được trân trọng trong một mối quan hệ. Không phải ai cũng đủ sáng suốt để nhận ra hay trân trọng sự chân thật này.

Họ vẫn thích những ảo ảnh tươi đẹp nhiều sắc màu, thích những hình mẫu họ vẽ ra trong đầu. Họ miết mải chạy theo nó.

"Tôi muốn nhiều hơn nữa từ bạn", họ nói.

"Tôi chỉ có thể là thứ tôi là mà thôi", tôi nói.

Rồi mọi người đi qua nhau từ điểm đó.

Đến bao giờ nhỉ?

Ai có thể nhìn ra giá trị đích thực của một con người xuyên qua lớp vỏ bọc xã hội của học thức, địa vị, tiền bạc, xuyên qua định kiến, xuyên qua những khái niệm về đẹp xấu, béo gầy, xuyên qua lớp da, lớp quần áo bóng bẩy?

Thực ra, đây có thể cũng chỉ là một ảo ảnh tuyệt đẹp mà tôi có về thứ gọi là tình yêu chân thật mà thôi.

.....

Trang 191, một cuốn sách bất kì 

Nỗi sợ luôn xuất phát từ sự nứt vỡ trong chính mình. Họ sợ hãi bởi vì bản thân chưa bao giờ biết mình thực sự là ai. Cả một xã hội toàn những người sợ hãi điều ẩn chứa trong trái tim của chính họ! 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×