Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
buonnaobuong

Như một tiếng kinh cầu

Recommended Posts

buonnaobuong    12

Mùa đông trên thung lũng xa như một tiếng kinh cầu

Làm sao để ta quên đi một cơn bão lớn

Em hỡi nếu mộng đẹp có thế thôi

Xin hãy giữ lại phút giây sau cùng

Tình yêu rồi đây sẽ như cơn mộng dở dang...

  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Cuộc sống thật nhiều thách thức, quay con người ta đến mệt nhoài ...

Mình sẽ khó có thể quên khoảng thời gian khó khăn này

Mọi thứ đều phải tranh đấu mới có đc ...

Con người ta quá thừa sự lừa lọc, mà thiếu đi sự trung thực và tình yêu thương. Nhưng mình sẽ ko ngừng tranh đấu, sống là tranh đấu. Mình ko giành cho mình, ko thương lấy mình thì chẳng ai thương lấy mình. Nên phải tranh đấu cho bản thân, nếu thấy mình xứng đáng và chính đáng ...

Hồi tối leo lên mái nhà sửa mái nhà chứ mưa dột. Ko gì là ko thể, sức cũng ko bằng "mưu". 

Cơm áo gạo tiền. Cũng đã lâu mình bỏ quên món quà quý giá mà các đấng cao cả đã ban tặng cho con người: Âm nhạc!

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Ba tôi

Ba tôi người thích cũng nhiều, người kính trọng cũng nhiều. Hiếm có người ghét Ba tôi, vì tính ông ấy vốn nói nhiều, dễ thích nghi và dễ cảm thông xởi lởi. Học trò và đồng nghiệp lúc cùng nhau trước 1975 đều rất kính trọng Ba, 1 tiếng là Thầy, 1 tiếng là anh. 

Các chị em tôi đều rất yêu thương Ba nhưng cách thể hiện thì mỗi người 1 kiểu. Chị Hai là cách chăm sóc nhưng càm ràm, càm ràm khi Ba trở về từ 1 chuyến đi chơi bù khú với bạn bè, càm ràm vì con bận lắm Ba phải tự biết giữ gìn sk già rồi chơi bời mãi, càm ràm vì gạo thịt dưa cà mắm muối điện nước đắt đỏ. Chị Ba là kiểu nuông chiều dễ dãi, Ba cần tiền nhắn tin hỏi tiền thì gởi tiền, vậy thôi Ba xài sao xài làm gì làm phung phí sao thì cũng trong số tiền đã gởi. Em trai tôi là cái kiểu giận dữ, Ba đam mê sách báo viết lách (Ba tôi là nhà giáo và nhà văn), đến già mà Ba vẫn còn đam mê thú ấy sao, là đam mê danh tiếng hay thích rong chơi với bạn bè ở những trại sáng tác, những buổi bình văn bình thơ giới thiệu tác giả tác phẩm ca hát, là Ba làm Má khổ. Em trai tôi vì đc Mẹ tôi cưng chiều rất nhiều, nên nó có tình yêu thương đặc biệt dành cho Mẹ, nên nó rất tức giận Ba tôi. 

Còn tôi là đứa đc Ba tôi cưng chiều. Ông dạy tôi làm thơ viết văn, dẫn tôi đến các buổi sinh hoạt văn học nghệ thuật, kêu tôi phải học học nữa học mãi. Tôi tiếp thu rất tốt những tính tốt mà Ba tôi dạy, nhất là sự giản dị và biết nghĩ cho người khác (Bây giờ tôi đến khổ vì tính nghĩ cho người bên cạnh mình và ko làm gì nếu ko có đc sự đồng ý của ng xung quanh)

Ko hiểu sao tôi ko học những tính xấu của ông, ngoại trừ tính ... đào hoa, "đào hoa bất chấp nhan sắc" (Nhưng Ba tôi là người đẹp trai cao ráo và ăn nói hoạt bát). Tôi là cái kiểu trách giận ngầm, cũng trách Ba già rồi còn đào hoa (ông ấy trc giờ đào hoa nhưng ở khía cạnh lành mạnh đàng hoàng trong giới hạn), trách ông ấy chỉ nhắn tin cho tôi khi cần khoảng tiền đột xuất, trách ông ấy 3 năm ra vào Saigon bạn bè ở tuốt Đồng Nai Bình Dương cũng ghé thăm mà ko hề biết nhà thuê của tôi ở Thủ Đức thế nào. Là kiểu trách ngầm nên tôi ko nói, ko càm ràm như chị Hai, ko nói thôi Ba già rồi làm gì miễn vui là đc như chị Ba hay thi thoảng lớn tiếng giận dữ như em trai. Tôi cũng thi thoảng 1 năm 1-2 lần, hoặc 1-2 năm 1 lần, nhắn 1 cái tin có thể làm ông đau lòng. Cái kiểu của tôi là cái kiểu nói từ nỗi đau của mình. Là cái kiểu yêu thương mà thất vọng. 

Cho đến khi tôi cạn tiền. Gần đây thôi. Vì công việc làm ăn thất bát thất nghiệp. Ko thể cứ lên xuống taxi mãi hay có người chở mãi, cũng phải book grab bike áp mã khuyến mãi mà đi, cũng ko thể thuê mướn người làm mãi để làm những việc như đi mua đồ, tôi cũng phải đi khệ nệ chở bằng xe máy về, ko còn ngồi duyệt sửa và ký hay báo cáo này báo cáo kia, ko thể ngồi nói những chuyện vĩ mô hay thương lượng hợp đồng triệu đô cho cty, hợp đồng đâu nữa mà thương lượng. Tôi rồi sẽ phải làm và quen với những việc lương thiện nhỏ nhỏ cần thiết cho cuộc sống của mình và người bên cạnh mình một cách ko ngại ngần. Tôi mới thấy sự hy sinh của Ba ...

Tôi nhớ ông đã từng nói. 1 vài lần thôi nhưng tôi nhớ mãi. "Ngày xưa Ba ra đường cũng là sơ mi cà vạt, chứ ko phải như bây giờ quần áo dầu mỡ lấm lem". Những bộ quần áo làm thợ của Ba tôi có lẽ là những bộ quần áo dơ nhất nhì tôi từng thấy, chỉ có bộ quần áo của 1 ông thợ hồ làm cho nhà tôi cách đây 2 năm mới địch lại đc sự dơ của bộ đồ làm thợ của Ba. Giờ tôi đã hiểu cũng ko dễ dàng gì để thay đổi và chấp nhận từ cà vạt thành đồ lấm lem. Từ giáo sư trung học nhà báo nhà văn để thành 1 thợ đụng sau thay đổi năm 1975. Chỉ có tình yêu thương vô bờ bến ông dành cho chị em tôi, cho Mẹ tôi, cho gia đình nhỏ của mình, ông mới có thể làm đc như vậy, để nuôi 4 chị em tôi ăn học thành người. 

Tôi đã hiểu Ba tôi thêm 1 chút từ những vấp váp và biến cố của đời mình ...

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Hy sinh

Tối nay tôi buồn chạy lung tung trong thành phố. Ko có người để chia sẻ nỗi buồn cứ thế nhân 2 nhân 3 làm tôi rất buồn. Nỗi buồn ko đc chia sẻ cứ như ung nhọt gặm nhắm ...

Càng chạy càng thấy đêm sâu biết bao nhiêu và thấy thành phố lạnh lẽo hoang vắng, mọi người mọi thứ xung quanh dù ồn ào vội vã vẫn cứ xa lạ lạnh lùng hoang vắng ... Thành phố và những con đường rộng thênh thang cho những vòng xe ko có đích đến.

Tôi buồn cho nhân tình thế thái ở đời. Gần đây tôi xin việc ở 1 cty mà lộn xộn, kẻ nói đông người nói tây, cty mẹ thì ở 1 nơi xa xăm mà sự bổ nhiệm của họ lạc lõng khi ở nội địa ng ta trì hoãn ko thi hành, họ tuyển tôi vào thay cho 1 người ko muốn nghỉ, mà cái người ko muốn nghỉ lại là 1 người mưu kế, nói dai, đeo đuổi, liều lĩnh, đã quen với sự tranh giành quyền lực, bất chấp, ngang tàng ... và là người vị trí lớn nhất trong cty ở cái xứ nội địa này. Còn tôi thì cứ như 1 kẻ khờ thẳng tính 1+1 = 2. Họ mặc cả hoặc tôi chịu làm công việc như ng ta muốn vị trí dưới người ấy và lãnh lương - là cách họ thực hiện sự bổ nhiệm nhưng sai lệch đi, hoặc tôi đeo đuổi ý muốn của tôi ... Mà tôi thì đang cần lương. Số hẩm hiu 

Sáng nay cãi nhau với ex, dù gần 3 năm nay chẳng còn mối liên can gì nữa nhưng 1 năm tôi và she vẫn cãi nhau mấy đợt. Tôi nói với she: trước giờ chưa ai vì tôi mà từ bỏ lợi ích của họ cả! 

Tự nhiên tối nay trong lúc buồn tôi nhớ đến tình đầu. Nhớ con đường lần cuối cùng chúng tôi cãi nhau. Đến rơi nước mắt. Nhớ tôi đã từng yêu she và chúng tôi quen nhau bằng tình yêu đầu tiên của tôi như thế nào, cách đây gần 12 năm. Tôi tự nghĩ sao she ko thể đợi tôi, sao tôi ko thể đợi she, đến ngày chúng tôi có thể quay về đoàn tụ. Tôi nghĩ làm sao she có thể đợi đc khi tình cảm ở she ko đủ lớn. Còn tôi thì ko (!), ko phải ko đủ yêu, ko phải tôi sợ thời gian mà là tôi ko thể sống với nỗi cô đơn cứ chực chờ nhấn chìm và tước lấy tính mạng của mình (Thật may mắn tình đầu đã tìm đc ng hợp với she và họ quen nhau hạnh phúc gần 6 năm rồi. Còn tôi và tình đầu giờ nhìn lại đúng là đôi đũa lệch có so mãi cũng ko vừa ...) Xong tôi tự hỏi sao tôi ko thể đợi ex? Ex là ng bình thường, she bỏ tôi để có chồng sinh con, chúng tôi là 2 chí hướng khác nhau, 2 đường thẳng song song ko thể nào cắt nhau, 2 ngã rẻ, ko bao giờ có chuyện tôi quen lại chứ nói chi đợi chờ.

Trong tình yêu có mấy ai hy sinh lợi ích của mình vì đối phương. Có ai đợi chờ ai đến bạc đầu? Tôi có chờ đc ai đợi đc ai đâu. Có ai chờ tôi đợi tôi. Đến lợi ích cũng ko thể hy sinh vì nhau thì sự yêu nhau thật vô nghĩa ...

Thực ra tôi có thể hy sinh vì ng yêu nhưng tôi luôn cho là mình nhìn xa trông rộng chuẩn bị cho tương lai 2 đứa, nên những gì mình làm là chính đáng. Nhưng thật ra tôi đang làm cái mà đối phương ko cần. Nếu có thể đồng hành cùng nỗi cô đơn, thì chắc tôi thích sống 1 mình hơn, vì hơn 20 năm đấu tranh tìm kiếm tình yêu dành cho mình ở đối phương làm tôi mệt mỏi lắm... Mọi thứ ở tôi giờ đây như cỗ máy già nua, và mệt mỏi. Đến nỗi cứ nghĩ mình lấy hết sinh lực mỗi lần cười, vắt hết sự lạc quan để nói giọng rõ to và có chút sinh khí mỗi khi kêu người phụ việc nhà làm này kia. 

Bia, rượu, nỗi buồn, sự mất niềm tin, mệt mỏi vì người đời, sự thức khuya thiếu ngủ và những suy nghĩ tiêu cực làm tôi tuột dốc ko thắng lại đc.

Nếu 1 người nào đó nói với tôi rằng họ đang đợi 1 ai đó, thì tôi có thể hiểu đc sự hy sinh. Có thể thấy đc nguồn năng lượng lạc quan dồi dào ở họ. Và hơn hết tôi có thể nhìn thấy nụ cười trong mắt họ lấp lánh ...

  • Sad 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Hạnh phúc nhỏ

Nếu ko thể có hạnh phúc lớn trọn vẹn thì con người ta vẫn có thể hạnh phúc với những điều nhỏ nhặt

Hạnh phúc nhất trong ngày của tôi là lúc trãi tấm mền và đặt lưng xuống sofa trong đêm kết thúc 1 ngày buồn vui. Đêm thì vẫn cứ luôn như vậy, thong thả. Trong đêm mọi tiếng động im bặt, chỉ có mỗi mình tôi thức. Dù thế gian đổi thay hay nghiêng ngữa thế nào, thì đêm vẫn cứ luôn như vậy, muôn đời ko đổi.

Hạnh phúc nhất của tôi là rửa mặt và lấy khăn lông lau mặt trước khi ngủ. Khăn mềm mịn cảm giác ấm áp vô cùng, lau chậm chậm kỹ lưỡng ko vội vã, cảm giác cứ như đc vỗ về, cứ như mọi mệt mỏi đau nhức thể xác và tâm hồn tan vào khăn lông. Nằm chọn lựa mua đồ trên internet, đọc tin tức hay tìm kiếm thông tin gì trên mạng, thỉnh thoảng lấy khăn xếp tư bên cạnh lau mặt, nghe mùi xà phòng nước xả thơm phức. 

Mỗi ngày có giấc ngủ bình yên. Sáng đc mở mắt dậy, đã là rất hạnh phúc! Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, cho tôi 1 ngày nữa để yêu thương ...

Share this post


Link to post
Share on other sites
sLABg    8

hanh phuc la don gian tu nhung sinh hoat thuong ngay ma ta cam nhan duoc su binh an, nhe nhang

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Buồn

Buồn đến ko muốn viết chữ nào ...

Ko say đc dù uống như thế nào, bao nhiêu bia, bao nhiêu rượu, bia pha nước ngọt, đủ kiểu ... Càng ngày khả năng đề kháng bia rượu của mình càng cao

Khi 1 ai đó nói với tôi rằng họ buồn đến mức muốn làm đau bản thân mình, muốn rạch tay rạch chân ...v v  thì mình có thể hiểu đc. Mình sẽ nói với họ: "Ra khỏi nhà ngay lập tức" - họ cần tách ra khỏi căn phòng ấy, giao tiếp với xung quanh và hít thở khí trời

Và mình sẽ khuyên họ ngừng mối quan hệ hiện tại lại. Vì yêu là để tốt hơn, để lành lặn, chứ ko phải rạch tay rạch chân ✋

Nhưng nỗi buồn của tôi cũng quá lớn, ko biết nhốt đi đâu. Ng ta dành cả đời để vui, còn tôi dành cả đời này để buồn ...

  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Khó khăn

Những năm gần đây tôi liên tục trải qua những khoảng thời gian khó khăn

Cuối năm 2015

Giữa năm 2016 - đầu năm 2017

Cuối năm 2017

Cuối năm 2018 đến nay

Nhất là giữa năm 2016 - đầu năm 2017, khó khăn đến mức tôi tưởng sẽ ko có khó khăn nào hơn, tự động viên cố vượt qua đc thì sau này ổn rồi. Nhưng giữa năm nay đến nay - mới là quãng thời gian khó khăn gấp bội của tôi. Chưa bao giờ thấy mình cần nỗ lực thật nhiều để lèo lái qua. Ko phải ko có con đường mà tôi đã ko chọn lối nào. 

Quãng thời gian nhiều thứ việc đến lạ lùng. Mọi nỗ lực và việc làm của mình cứ như muối bỏ bể, chẳng thấm vào đâu

Lạc đề: nếu có đứa cháu nào hỏi Dì về việc chọn ng yêu. Tôi sẽ khuyên chúng là hãy dành thời gian là ng bạn trước, cùng học tập, cùng làm việc, cùng chơi đùa, cùng trò chuyện, cùng chia sẻ. Nếu ko thể chia sẻ khi là bạn, ko thể trò chuyện khi là bạn thì ... đừng nói gì đến là ng yêu ở chung nhà

Tôi thấy có những mối quan hệ mà việc 2 ng trò chuyện với nhau đã là lạc quẻ. Tôi tưởng tưởng nếu là bạn thì 2 ng ấy ko thể ngồi nói chuyện với nhau quá 3 câu, và cũng ko có lý do gì có thể khiến họ nói chuyện với nhau

Nên hãy là bạn 1 thời gian đủ lâu để cảm nhận 

Bật máy lạnh max 16 độ, ko phải vì nóng. Mà tôi thích cảm giác co ro, cảm giác của sự đơn độc như tôi lúc này ...

  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Tiền

Hôm nay tình cờ biết 1 người bạn cùng lớp vướng vòng lao lý ...  Nghĩ cuộc đời sao mà ... ko biết đc chữ ngờ. Đúng sai phải trái trắng đen đan xen vào nhau, cách nhau gang tấc. Trước tòa quyền cao chức trọng bao nhiêu thì ánh mắt nào cũng ngơ ngác thẫn thờ. Tôi ko biết lý do tại sao ng ta lại làm như vậy, nhưng tôi biết  1 lý do sâu xa là vì chữ tiền mà nên. Bao nhiu người ngoài kia cũng đang vất vả, chạy đôn chạy đáo, chạy đông tây nam bắc như ngựa cũng vì chữ này. Nghĩ sống ở đời thật khổ, dùng tiền để mua danh phận, địa vị, sức khỏe, tình yêu, nhà cửa, sự nghiệp, gia đình tình thân; rồi cũng vì tiền mà đánh mất tất cả!

Nhớ ngày xưa ở cái lứa tuổi dưới 32, người khác hỏi tôi muốn gì thích gì, tôi trả lời tôi chẳng thích gì cả, chẳng muốn gì cả (vì lúc ấy tôi chẳng màng vật chất cũng ko ham thích gì) Họ hỏi ko thích tiền sao, tôi cười ha hả nói trời ơi tiền có gì mà thích chứ, chưa bao giờ và never (tôi nghĩ tiền là vật tẻ nhạt nhất, và người thích tiền là người thật tẻ nhạt)

Nhưng cuộc đời nói "never say never" ko sai! Ko biết giá trị đồng tiền, coi thường, chảnh, ko yêu thích à, giờ nó hành lại cho biết tay. Tôi phát hiện ra 1 điều, càng có nhiều tiền càng khổ vì nó! Tôi đã giải thích đc tại sao ông Sếp cũ của tôi gần 60 và quá chừng giàu có vẫn bôn ba ngày đêm. Người ta làm cho con cho cháu cho sự nghiệp cho cty. Giống như việc bạn đang lái 1 chiếc xe lên dốc, dốc càng cao bạn càng ko đc lơi tay ...

Tôi nhớ lý do tại sao năm 32 tuổi tôi dấn thân vào con đường kiếm tiền bằng việc mở 1 quán ăn 40 chỗ ngồi. Đó là vì tôi muốn có chút tiền để xây nhà từ căn nhà cấp 4 mà tôi đã dành dụm mua đc từ khi mới ra trường đi làm - xây căn nhà hoa hồng để tôi và tình đầu ở.  Tôi cũng suy nghĩ và chọn nghành kinh doanh hữu ích cho mình và hữu ích cho đời. Tôi còn nhớ cảm giác lạc lõng, buồn, nhiều lo âu và ngại ngùng khi đi mua đồ giữa chợ đêm - chợ đầu mối cho rẻ. Tôi đc tình đầu phân công đứng canh xe thôi vì tôi vốn ko quen xô bồ. Nhìn she khổ và vất vả như vậy tôi đau tận đáy lòng - có thể she ko biết do tôi ko nói, nhưng phóng lao theo lao, tôi chẹp miệng kiếm tiền xây nhà rồi tính ...

Họ nói đồng tiền có mãnh lực ko sai! Bạn phải thật bản lĩnh và sáng suốt để làm chủ sức cuốn và xoáy của nó. Nếu ko bạn thật ko lối thoát. Vì đâu? Một người bạn của tôi đang trả góp 1 chiếc xe hơi, còn ông Sếp của tôi thì có lần nhắc đến máy bay riêng. Đó là lý do! Như chị của tôi, 3 bằng ĐH, 1 bằng MBA nước ngoài vẫn đang theo đuổi bằng Tiến sỹ, còn việc làm của chị thì tôi ko biết ngày nào chị ở nhà, vì chị bận đến mức đi nước ngoài mà sáng đi chiều về. 

Nên lên kế hoạch và có điểm dừng. Sáng suốt cân nhắc trước được và mất.

Quay lại chuyện người bạn cùng lớp. Em trai tôi tối nay nói may lúc trước chị ko chịu anh ấy ... Gần đây có một người bạn khác viết về triết lý làm gì cũng lấy tâm làm đầu - chắc là để nhắc nhở chuyện người bạn kia ... Nhưng tôi biết mỗi người có nỗi đau riêng. Nhưng có những cái giá phải trả quá đắt!

  • Like 3

Share this post


Link to post
Share on other sites
59 minutes ago, buonnaobuong said:

Họ nói đồng tiền có mãnh lực ko sai! Bạn phải thật bản lĩnh và sáng suốt để làm chủ sức cuốn và xoáy của nó. Nếu ko bạn thật ko lối thoát. Vì đâu? Một người bạn của tôi đang trả góp 1 chiếc xe hơi, còn ông Sếp của tôi thì có lần nhắc đến máy bay riêng. Đó là lý do! Như chị của tôi, 3 bằng ĐH, 1 bằng MBA nước ngoài vẫn đang theo đuổi bằng Tiến sỹ, còn việc làm của chị thì tôi ko biết ngày nào chị ở nhà, vì chị bận đến mức đi nước ngoài mà sáng đi chiều về. 

Thật ra những thứ vật chất ấy cũng là động lực để họ làm việc, bận rộn, tiền cũng là một trong những lí do họ theo đuổi. Khi ai đó kiếm được một số tiền lớn kèm theo danh vọng, địa vị (tiền minh bạch, không phạm pháp), lấy lí do gì họ phải ngừng kiếm tiền đây :)?

Có sức kiếm được nhiều tiền bằng chính thực lực của mình, tạo dựng sự nghiệp cũng là một điều tốt chứ nhỉ xD.

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Ước mơ

Người ta nói "ko ai đánh thuế giấc mơ" nên dại gì mà ko mơ ước. Đã mơ thì cho đáng 1 công mơ ... Ai cũng có những ước mơ thầm kín xa vời ...

Tôi có thằng cháu, ngày chị Ba sinh nó từ bệnh viện về, tôi ngồi ngắm nó ngủ trên giường, thật lạ, bé xíu, dài hơn gang bàn tay - đó là lần đầu tiên tôi thấy trẻ sơ sinh nên rất lạ. Từ khi nó học những năm cấp 2, gia đình đã rất sốt ruột ko biết cháu sẽ chọn học ngành gì ban gì. Tôi luôn miệng hỏi "Sau này con muốn làm gì", "Con thích làm gì?",  "Con thích nghành nào, Tí?", "Con học chuyên khối A, B, ... con định thi trường nào". Bao giờ nó cũng nói "Con ko biết". Trong mắt tôi nó là 1 đứa trẻ thật ngờ nghệch, tôi nghĩ có thể nó đc Ba Mẹ Ông Bà cưng chiều quá nên ko nghĩ cần phải làm gì. Tôi tư vấn nó đủ thứ nghành, mà bao giờ nó cũng cứ 1 câu con ko thích hay con ko biết làm tôi phát bực và la rầy. Sau tôi bận bịu đi làm cty - xây dựng ước mơ của người chủ cty, và thằng cháu tôi cứ lớn dần lên. Đến 1 lúc chị Ba nói nó 1 mực đòi học phi công, cả nhà tôi chao đảo và xúm vào cản, chị Hai thì nhăn chị Ba, còn tôi thì nhăn nó. Tôi nói con học gì cũng đc mà học dưới đất thôi con. Nhưng nó 1 mực hoặc như vậy hoặc ko gì cả.

Cách đây 1 tháng nó gởi về clip nó đang lái máy bay, nó đang học phi công ở nước ngoài - nhìn thằng cháu của tôi đẹp trai, cao gần 1,9m, thông minh, bao giờ cũng đạt điểm cao dẫn đầu trong lớp đang lái ước mơ của mình, tôi cảm thấy tự hào về nó. Bây giờ tôi mới biết: ước mơ - điều ấy quan trọng như thế nào với tuổi trẻ một người! Và cũng ko dễ dàng gì giữ vững, đeo đuổi và thực hiện ước mơ đâu! Vì ng ta ko đánh thuế ước mơ của bạn ...  nhưng họ luôn cười vào ước mơ của bạn ...

Ước mơ bây giờ của tôi là gì ư? Tôi sẽ bật mí về điều đó khi tôi ko buồn ngủ. Bây giờ tôi chỉ muốn đc ngủ 1 giấc

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Hạnh phúc

Ai cũng đã từng nhiều lần trong đời trăn trở về hạnh phúc.

Kẻ đơn giản ko biết trăn trở thì cũng vài lần cầu nguyện khấn xin hạnh phúc.

Người sâu sắc thì luôn trăn trở hạnh phúc là gì? hạnh phúc ở đâu? ai cho tôi hạnh phúc? ...

Nhiều người địa vị xã hội và thành đạt lừng lẫy đến khi gặp bệnh hiểm nghèo sống những ngày cuối cùng, luôn tiếc nuối cho bản thân đã ko dành thời gian cho những điều quan trọng như quan tâm đến bản thân, quan tâm sức khỏe, tận hưởng cuộc sống, quan tâm đến người thân, gia đình và bạn bè; họ tiếc nuối vô cùng và cho là họ đã lỡ những hạnh phúc như vậy trong đời. Vậy hạnh phúc là gì mà "cỡ" như họ còn than trách ko đc hạnh phúc?

Gần đây có bài viết về người đàn ông sống trong căn gác chật 3m2. Trong cái nắng chiều yếu ớt sau cơn mưa, nằm trong phòng với bộn bề lo âu nhìn bức ảnh người đàn ông bật quạt ngồi thong dong đọc báo giữa căn gác chật chội ấy với nắng chiếu trên tờ báo tôi thấy ở đó thật yên!

Hạnh phúc ko phải là kết quả, mà hạnh phúc là quá trình.

Hãy làm việc gì mà bạn thấy hạnh phúc khi làm. Hãy ở bên người nào mà bạn thấy vui và bình yên. Hãy chọn tiếng cười giữa các lựa chọn. Hãy lắng nghe bản thân mình muốn gì.

Tốt hơn hết cứ lên kế hoạch đến cuối đời rồi cứ thế mà làm, khi đạt đc rồi thì dừng lại.

Cứ nghĩ sau cơn mưa trời lại sáng. Nhưng nhọc nhằn quá thì ko thể nào là hạnh phúc đc 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Tinh thần 

Đến bây giờ mình mới biết thứ quật ngã con người ko phải là thiếu tiền, thiếu nợ, thất tình, tình phụ, thất nghiệp, bệnh tật, ... Mà thứ quật ngã con người là tinh thần!

Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, nếu tinh thần bạn vững chãi, thì bạn sẽ đều vượt qua. Nhớ là "bất cứ hoàn cảnh nào". Cho nên ko có hoàn cảnh nào là tệ nhất, cũng ko có hoàn cảnh nào là tệ hơn, nếu bạn luôn lạc quan và giữ vững tinh thần 

Tôi vốn là người thừa lạc quan. Lạc quan đến cứng đầu và tội nghiệp. Kiểu như tôi luôn là người đá quả bóng phút 89 ghi bàn - thực ra là tôi luôn đá và ko quan tâm thời gian. 

Cho đến 1 ngày như những ngày qua, 1 năm qua, tôi chẳng còn chút tinh thần nào ... 

Lúc bên bạn gái cũ của tôi, tôi làm đc rất nhiều việc. She là người mặc kệ dù cho có chuyện gì xảy ra. She cũng là người lỳ lợm và cứng đầu trước hoàn cảnh khó khăn, kiểu chấp nhận tất cả mà ko than van. Với she việc gì cũng nhẹ nhàng và nhỏ nhặt. Quen she tôi đã bỏ thói quen đến trước giờ tàu chạy 1 tiếng và đến trc giờ bay 2,5 tiếng. Thay vào đó là đến trước giờ tàu chạy 30 fut và đến trước giờ bay chỉ 1,5 tiếng thôi. Vì tính she ung dung như vậy, tôi càng ko ngại khó khăn gì, vì tôi vốn bản lĩnh hơn she nhiều lần.

Người yêu sau đó của tôi, cô ấy thì khác, việc nhỏ nhặt gì đối với she cũng rất là nghiêm trọng, và she dễ phát hoảng. Cô ấy cũng rất hay nhăn vì gặp những điều ko hài lòng tí là nhăn. Đôi lúc tôi giật mình khi cô hoảng hốt gọi tên tôi để báo những tin bình thường như "em đi ra cửa hàng A nhé", hay "người ta giao nước", ... Vì she vốn lo lắng, nên mọi kế hoạch công việc của tôi định làm she đều lo âu. Tôi thì ko muốn she lo lắng, vì ở bên nhau thì đều trách nhiệm lẫn nhau. Nên riết tôi chẳng muốn làm gì. Tôi biết cô ấy thương tôi nhưng tính cô ấy như vậy, và vì kế hoạch của tôi cái nào cũng to bự với lý thuyết thiếu kinh nghiệm thực tiễn she chưa quen làm she lo cho tôi.

Ngược lại, tôi luôn ủng hộ và khuyến khích she phát triển mọi mặt. Cái tôi lo nhất cho she là sức khỏe của she vì sinh hoạt của she ko điều độ và ko khoa học mà tôi nói she thay đổi she ko nghe

She hay nói tôi, em mang xui xẻo đến cho anh thì anh xa em đi. Tôi cũng ko hiểu từ xui xẻo là gì, mọi việc ko như ý nối tiếp xảy ra, mà tôi ko giải thích đc. Dĩ nhiên tôi ko thể vì điều khờ khạo này mà bỏ người yêu.

Sau thời gian bây giờ tôi đã hiểu. Ở bên nhau có sự tương tác lẫn nhau. Thói quen, sở thích, lời ăn tiếng nói, tính cách sẽ có sự hòa trộn để cân bằng. Nhất là tinh thần. Bây giờ tôi đã hiểu sự ko như ý ấy là do sự xuống dốc tinh thần của tôi, sự thay đổi nhiều thứ sau thời gian mấy năm tương tác lẫn nhau để phù hợp. Đúng ra tôi phải mạnh mẽ hơn để thay đổi she theo cách của mình. Nhưng vì tình yêu thương và nuông chiều she, tôi đã thay đổi mặt tốt của bản thân 

Điều quan trọng là để nỗi buồn xâm lấn. Hãy đá mà đừng nhìn thời gian. Luôn có phút thứ 89 dành cho bạn. Sẽ ko có hoàn cảnh tệ, và ko có hoàn cảnh tệ hơn, chỉ có hoàn cảnh là bạn đã xuống tinh thần. Cho nên hãy hành động như chưa từng có khó khăn. Hãy yêu như yêu trong tình đầu ...

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Giả vờ yêu

Tôi kể "cô ấy nói yêu em nhưng 1,5 năm sau thì nói là ngộ nhận"

Chị mà tôi biết trên forum nói "Giả vờ yêu!". Nghe tôi rõ ràng ra mọi việc, dễ hiểu đến vậy. Tôi biết thêm 1 động từ mới "giả vờ yêu"

Mẹ ghẻ giả vờ yêu con chồng. Cô ấy giả vờ yêu anh ấy. Chàng trai giả vờ yêu cô gái. Chính trị gia giả vờ yêu nhân dân.

Hay nghe người ta nói: "giả vờ cả thôi", "giả lả câu chuyện". Tôi đã đọc nhiều ngôn tình dành cho nhau có khi dài đến cả gang tay mà giả vờ đến mức người ngoài cuộc như tôi còn nhận ra, nhưng cả 2 người trong cuộc thì Tom & Jerry. Giả vờ sâu sắc. Giả vờ nguy hiểm. Giả vờ thẳng. Giả vờ cong.

Có những "giả vờ yêu" mà con người ta phải mất cả đời để "giả vờ quên". Nên mới có câu "có lòng trồng hoa hoa chẳng nở. Vô tình cắm liễu liễu lại xanh". 

Trở lại câu chuyện của mình, có thể do tính tôi hay quên, mà tôi đã quên hầu hết những giả vờ xảy đến với mình trong đời!

Và có thể trái tim tôi đã trở thành một mảnh đất khô cằn sỏi đá, nên ai vô tình cắm gì cũng ko lên nổi.

Có lẽ khi đủ đau sẽ nhìn ra chân tình ... 

Edited by buonnaobuong

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Nhớ!

Tặng 1 người - đối với thế giới này em chỉ là một người, nhưng đối với anh em là cả thế giới ...

Đây ko phải là lần đầu anh viết ngôn tình cho em ... Những lời ngọt ngào dành cho em, anh đã viết từ 3 năm trước. 3 năm bên nhau cay đắng ngọt bùi, anh ko thể nhớ mình đã cãi nhau bao nhiêu lần, kêu chia tay mấy vạn lần. Nhưng anh biết nếu chia tay nhau anh sẽ nhớ em lắm! Anh sẽ nhớ em đến dường nào ... Anh sẽ nhớ em lạc lối về nhà. Anh sẽ nhớ em bần thần nơi ô cửa. Anh sẽ nhớ em như cánh hạc trước bão. Anh sẽ nhớ em ăn ko ngon, ko thể ngủ yên. Người có lòng, Trời không tận. Cầu mong cho mình được luôn mạnh khoẻ bình an bên nhau!

Vài hôm nữa anh sẽ đi xa, đi đi về về. Hơn bao giờ hết anh mong mình có 1 chiếc ô tô, để mỗi ngày anh dành 18 tiếng đồng hồ lái xe đi về để đc gặp em mỗi ngày, ăn chung bữa cơm.

Sau cơn mưa trời lại sáng em à! Anh sẽ cố gắng.

Nhớ Saigon! Nhớ em! Chưa đi đã nhớ ...

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
buonnaobuong    12

Điều tốt đẹp

Điều tốt đẹp nhất tính đến giờ này là ta còn ở bên nhau ...

Và cùng ở trong căn nhà này ...

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×