Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
mthoaimong

Nếu

Recommended Posts

mthoaimong    28
Posted (edited)
Có rất nhiều chữ "Nếu" hình thành trong tôi và giả sử, 1 trong các chữ " Nếu" đó xảy ra, thì chắc sẽ không có những đêm tâm sự, mình có thể trút cạn được tâm tư của bản thân mình ra  với đối phương như thế này.
"Nếu" tao với mày tìm thấy và được ở cùng nhau trong những năm tháng hoa niên ấy. Thì hiện giờ, sau 10 mấy năm, không thể ngồi mà nói hết được tâm sự như đêm nay : 
 
M : "Nếu tao  ko nói, mày cũng ko biết tao từng thích mày phải không"
T :  "Uh, tao không biết mày thích tao, giờ mới biết. Có lẽ lúc đó tụi mình biết có điều gì đó. Nhưng ko nói được với nhau .Đến khi xa nhau muốn nói, đi tìm nhau thì ko gặp được"
M : "Tới bây giờ đã già rồi mới nói ra cũng muộn rồi"
T : "Ít nhất giờ mày với tao cũng biết tình cảm tao dành cho mày thế nào.  Thật sự nó hơn cả cái gọi là bạn bè"
M : "tao thấy như vậy tốt cho mày, vì nếu lúc đó có gặp nhau thì hiện giờ mày khổ nhiều lắm"
T : "Cũng chưa hẳn, tao sợ tao lôi kéo mày đi thì gia đình mày từ mày luôn"
M: Lúc tao biết mày làm việc bên quận 7, tao đã qua nhà dì 5 ở, để có thể làm việc trong khu chế xuất, để tìm mày. Thật sự bây giờ nghĩ lại vuột mất rất rất nhiều lần, ko duyên ko phận là như vậy. Từ khi lấy chồng, tao đã nói xã hội sẽ ko dạy tao thành tính cách như vậy,khi tao sống với gia đình chồng, họ đã tạo ra tao bây giờ. Mày là tình yêu đầu của tao đó"
T : "Có những người phụ nữ đi qua cuộc đời tao theo từng thời kỳ, và có 1 vị trí nhất định. Những người phụ nữ đó từng là tất cả của tao trong khoảng thời gian đó, mày là 1 trong số đó"
M :" Cái này may mắn hay bất hạnh đây? Cho nên hiện tại mày phải sống hạnh phúc và vui vẻ."
T : "Nói nhìn thấy người mình yêu sống hạnh phúc vui vẻ là mình vui, thật sự điều đó rất xạo, tự dối lòng mình thôi. Thật sự, điều mình muốn vẫn là sống với người mình yêu là hạnh phúc nhất"
M: "Đó gọi là chiếm hữu. Trước khi tao lấy chồng thì sẽ nghĩ như mày, nhưng giờ suy nghĩ của tao là vậy. Mày hạnh phúc là tao vui. Đối với mày từ thơ ấu, nó đã hình thành nhưng có những cái chúng ta ko biết đó là cái gì để đánh mất nhiều thứ lắm"
T: "tao ko giấu chuyện mày là người tao thích đầu tiên,như tao nói,nếu để gần mày thêm vài năm nữa,chắc có lẽ cuộc sống của mày và tao sẽ thay đổi,ko phải như mày bây giờ"
M: "tao chỉ nói một lần với mày thôi. tao ko biết tao với mày như thế nào, nhưng từ nhỏ tao chỉ muốn ở bên mày thôi. Từ cuối cấp 1, tao đã muốn ở bên mày rồi nhưng chúng ta có duyên ko phân. Mỗi ngày tao đi học về luôn tìm kiếm mày, nên cấp 2 muốn ở bên mày tao quyết thi vào trường Minh đức nhưng ko được. Không phải ko học hành mà có nhiều chuyện xảy ra nên phân tâm, từ lúc đó tao đã từ bỏ mọi thứ. Cấp 3 muốn thi vào trường luật, còn mày thi vào trường công an, gia đình xảy ra chuyện nên ko học đại học, đó gọi là ko duyên ko phận. Tao chỉ muốn kiếp sau chúng ta có cơ hội gặp nhau, quen nhau từ thuở nhỏ cho đến khi trưởng thành, có một cuộc tình khắc cốt ghi tâm. Bây giờ tao và mày chỉ có thể là bạn thân thôi. Tao chỉ nhớ sau bao năm gặp lại mày vào Noel, tao thật sự rất vui, và lúc đó biết được giới tính của mày, tao không bất ngờ cho lắm, vì nghĩ mày sẽ như vậy mà. Hồi đó,mày quan trọng với tao lắm"
T: " Tao kiếm mày, mày cũng kiếm tao, nhưng 2 đứa không gặp được nhau, cứ tưởng chỉ có trên phim thôi, tao nghĩ đó là duyên phận. ít ra, giờ cả 2 cũng biết trước đây, cả 2 quan trọng với nhau như thế nào"
 
Bạn thân à, có lẽ tao nên gọi câu đó với mày thì đúng nghĩa hơn. Thật sự, gặp được mày sau bao nhiêu năm thất lạc tin tức, tao vui lắm. Như sống lại thời hoa niên, cái thời con nít, nói lớn ko lớn,nhỏ không nhỏ của 2 đứa mình. Nhớ cái thời 2 đứa còn tắm mưa cởi truồng, chơi đùa cùng nhau, rồi cùng lớn lên trong cái xóm nhỏ đó. Lúc đó, nhìn mày mạnh mẽ lắm, mày lớn hơn tao 1 tuổi. Tao thì nhỏ thó, 1 cô bé cứ tối ngày lẽo đẽo theo mày. Một ngày không gặp mày thì chạy qua nhà mày, ăn ngủ, ăn dầm nẳm dề bên nhà mày. Mày học trên tao 1 lớp, có những lúc qua nhà gặp ngay lúc mày đang học bài thi, nhìn mày học bài tao cũng thấy vui, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Thời gian trôi qua, cái xóm ngày xưa hay đứa mình sống phải giải toả, lúc đó tao với mày phải xa nhau. Cũng là lúc, trong lòng tao nhen nhóm 1 tình cảm khó tả, tao  ko biết đó là gì. Chỉ biết là tao buồn khi phải xa mày, và tao ko thích nhìn mày cười giỡn với những thằng con trai khác trong xóm.
Tao sợ cái cảm giác tao đã phát hiện ra, tao cảm thấy tao khác người, và tao cũng sợ mày biết được tao thích mày, nên tao im lặng. Rồi từ từ rời bỏ mày theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Rời bỏ cái khu phố ngày xưa vì nhà tao phải giải toả đi trước, cố rời bỏ cái cảm giác thích thích cô bạn chung xóm hơn cả mức tình bạn. Nhưng mày biết không, trong lòng tao, tao dự tính sau này,khi nào trưởng thành rồi, có công việc ổn định rồi, tao sẽ quay lại tìm mày. Mày nhất định không được đi đâu xa đó, tao phải quay lại tìm mày khi tao đã trưởng thành rồi. Nhưng khi được tin mày đã lập gia đình, tao hụt hẫng. Và ý định tìm lại mày đế nối tiếp câu chuyện thời thơ ấy đã dừng lại, từ sau ngày được tin ấy. 
Ở nơi xứ người, mày phải tìm con đường riêng cho mày, và sống hạnh phúc nhe. Tao luôn cầu cho mày có được hạnh phúc như mày mong muốn.
 
67272604_1364821997019666_3342701226033676288_n.jpg
 
 

 
 

 
 
 
 
 

 


 
 
 
Edited by mthoaimong
  • Like 1
  • Thanks 1
  • Confused 1
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Ngày tôi còn nhỏ, tôi nhớ trên mái hiên nhà tôi có 1 giàn bông giấy. Bông giấy hồng rực, mọc rất nhiều. Nên hằng ngày, ko phải tôi thì cũng là ngoại phải ra quét sân. Nhiều lúc, tôi hỏi ngoại, sao ko đốn giàn bông giấy đó cho rồi, để ở nhà khỏi phải quét sân nữa, ngoại nói. Vì ông ngoại thích bông giấy

Những ngày trời mưa, nằm trên võng đung đưa nhìn ra sân, mưa tầm tã trút xuống, cuốn theo những cánh bông rơi lả tả trôi theo dòng nước trước sân nhà,tôi thấy nhớ nó. Tôi buồn vì không qua nhà nó chơi thường được nữa. Tôi với nó lớn rồi, không còn ở trần mặc quần tà lỏn tắm mưa nhong nhong từ đầu hẻm đến cuối hẻm nữa. Không còn kiếm cái hố cát nào đọng nước mưa rồi ngâm mình trong đó, không còn làm thuyền giấy để khi mưa lôi ra thả theo dòng nước.

Nó chuẩn bị ôn thi, nó thi rớt. Nhà mẹ nó siết chặt viêc học hành của nó lại, không cho nó đi ra ngoài chơi nhiều, cũng hạn chế cho tôi qua nhà chơi, tránh làm cho nó phân tâm ôn bài học, đó là lý do, tôi với nó ít gặp nhau hơn. Chính vì lý do nó thi rớt, giờ nó học ngang lớp với tôi, tôi hy vọng. Năm nay, nó thi đậu vào cùng trường học chung với tôi, rồi 2 đứa lại có cơ hội gặp nhau thường xuyên hơn nữa.

Chiều chiều ngày xưa em bên hiên thường ngóng anh sang

 Xếp thuyền cùng em xinh xinh trang giấy đỏ giấy vàng

Nhìn trời trong mưa rơi, mưa rơi đầy trước sân

Gió đem mây bay về ngóng chờ từng giờ đổ mưa. 

Chiều chiều ngày xưa bên anh em thường tắm trong mưa 

Thả thuyền lênh đênh em chia hai bến đợi bến chờ 

Nhạt nhòa mưa rơi, mưa rơi con thuyền giấy tan 

Xót xa đôi con thuyền chìm, tiếc hoài thuyền chìm ngẩn ngơ. 

Nó thi vẫn không đủ điểm, tôi với nó  vào 2 trường khác nhau, lại không có cơ hội gặp nhau. Học cấp 2, số lượng tiết bắt đầu tăng lên, rồi học thêm. Mặc dù chung xóm, nhưng giờ mấy cái trò con nít: bắn bi, tạt lon hay chơi ô quan không còn chơi nhiều như xưa nữa. Nó nói không có thời gian,còn giúp mẹ buôn bán, tôi thì vẫn cứ lóng ngóng kiếm nó từng ngày mỗi khi đi học về. Cảm thấy nó ít nói nhiều hơn, có điều gì đó giấu tôi, hay nó ko thích chơi với tôi nữa. Nó chơi thân với thằng Đạt nhiều hơn, tôi thật sự thấy ganh tỵ và thấy tức khi nhìn thấy nó chơi thân với thằng Đạt. Sao nó không còn quan tâm với tôi như trước nữa, thấy buồn buồn và không hiểu vì sao. Dì tôi hay nói, 2 đứa mày chơi thân với nhau quá, có khi lớn lên bị ô môi không. Tôi không biết ô môi là cái gì, và tại sao lại bị. Chỉ biết là tôi thích ở bên cạnh nó, và thấy buồn mỗi khi nó bỏ rơi tôi chơi với thằng Đạt hay không thèm quan tâm tới tôi.

Lạnh giá chiều mưa gió về, dở dang đôi mình ly tan 

Em giờ xa ngút ngàn, tìm đâu mưa như ngày xưa 

Rớt rơi hiên nhà, nhìn đời đong đưa. 

Khi Sài gòn bước vào những ngày mưa đầu mùa mưa. Nhìn mưa, đặc biệt là khi nhìn thấy những bông hoa giấy rụng lả tả khi mưa xuống, tôi lại nhớ đến nó, nhớ những kỷ niệm của tôi và nó. Không biết từ lúc nào, hoa giấy là 1 trong các loài hoa nằm trong danh sách những bông hoa ưa thích của tôi.

Những năm học cấp 3, có thời gian tôi nhớ nó, nhớ nhiều lắm, nhưng lại không dám lại gần. Tôi biết nó phụ bán với mẹ trong chợ, chỉ cần tôi đi ngang qua sạp mẹ nó bán, giả vờ vào mua đường hay bột ngọt gì đó,là có thể gặp nó. Nhưng tôi sợ, sợ nó biết tôi nhớ nó, sợ nó phát hiện tôi thích nó, và sợ nó sẽ chối bỏ,không còn coi tôi là bạn nữa, khi nó biết tôi thích nó hơn cái mức gọi là tình bạn. Tôi trốn chạy điều đó, vùi đầu vào việc học, rồi chập chững bước vào đời, nhiều lúc cũng quên bẵng đi cô bạn năm xưa mình đã từng rất thích, hơn cả cái gọi là tình bạn. Trong lòng đâu đó, vẫn nhen nhóm hy vọng 1 ngày nào đó tôi sẽ tự tin hơn khi gặp lại nó, tình cảm thuở thơ ấu của 2 đứa dù bao nhiêu năm trôi qua đi nữa, vẫn không thay đổi. 

Chiều nay bên sông mưa rơi em còn nhớ không

Trắng trời đìu hiu em ơi em! mưa nhạt mưa nhòa 

Lạnh lùng cơn mưa rơi, mưa rơi thuyền giấy tan

Mắt em như đôi thuyền buồn, bẽ bàng nhìn trời đổ mưa

Hơn 10 năm mới gặp lại, nó với tôi giờ đã già hơn xưa. Giờ nhìn thấy mưa, tôi cũng ít nhớ nó hơn, chỉ riêng có hình ảnh  giàn bông giấy vẫn sống trong ký ức của tôi, nhắc tôi nhớ về cái xóm nhỏ ngày xưa, về quãng thời gian tôi sống với ông bà ngoại, về nó. Hoa niên của tôi còn giữ lại được  là nó và hình ảnh giàn bông giấy. Duy nhất và chỉ riêng 2 đứa tôi, có chung 1 ký ức khi nhắc lại chuyện ngày xưa, ngày 2 đứa mình còn thơ dại.

 

42051744_66026-20150508093611.jpg

hoa-giay-13.jpg

Edited by mthoaimong
  • Like 4
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
doanthuy34    771

Cảm ơn bạn vì bài viết hay đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc. Nó làm tôi nhớ đến thời gian đi học với những kỉ niệm thật khó quên. Chúng ta rồi sẽ "ít nhớ" hơn người chúng ta từng thích cái thời cắp sách đến trường nhưng những thứ gắn liền với kí ức ngày xưa như giàn hoa giấy của bạn, cái bàn học trong lớp hay chiếc xe đạp của tôi thì vẫn hiện hữu và khi nghĩ về chúng tôi thấy vui nhiều hơn buồn.

  • Like 1
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Nếu em không quay về nhà, liệu chúng mình có phải xa nhau không? Nếu chúng ta chỉ ngừng ở giới hạn tình cảm chị em, liệu em có thể âm thầm đi cùng chị đến cuối đời không? 

     Năm 18 tuổi, tôi chập chững bước vào đời:  lần đầu đi làm, lần đầu biết thế nào là lãnh lương, lần đầu bị người ta chửi khi mình làm sai việc. Lần đầu được thấy trong cùng 1 công ty, mà chia ra nhiều phe nhánh để dèm pha và đạp nhau để tiến thân. Lần đầu cảm nhận được ngoài sự đố kị trong công ty ra, có những người cũng có lòng nhân ái, quan tâm và dìu dắt đàn em mới vào, điển hình là đứa ngu ngơ và khờ khạo như tôi lúc ấy.

Lần đầu ta gặp nhau, lần đầu tôi biết thế nào là rung động. Năm ấy tôi 18, còn chị thì 21

             Ngày xưa quen nhau em vừa biết dăm ước mơ

             Bờ vai ngây thơ ôm làn tóc rối ơ thờ

             Tình mới vừa đôi môi e ấp câu mong chờ

             Người đã như mơ

Chúng tôi biết nhau cũng mới chỉ vài tháng, tôi nhớ lần đầu tôi vào công ty làm cho đến lúc gặp chị thì tầm tháng 7, hay tháng 8 của năm ngoái. Qua năm mới, chị hứa dẫn tôi về nhà chị, nhưng chị lại nuốt lời. Chị về nhà, mà không dẫn tôi theo cùng. Chị nói công ty mùng 10 làm lại, mà tôi cứ mong ngóng chị như 1 đứa trẻ đòi quà của mẹ. Tôi ngóng chị từ mùng đến gần qua mềm chị mới vào làm. Chỉ lờ đi lời hứa với tôi, tôi giận, chỉ chờ chị lên để tôi xả. Nhưng khi thấy chị đi làm lại,mọi sự giận dữ của tôi nó tan biến như khói. Tôi khờ dại quá,người ta lờ mình, đối xử với mình lạnh nhạt, nuốt lời hứa mà vẫn cứ đeo bám như mình là người có lỗi.

Có phải là yêu không ? khi chị lạnh nhạt với tôi, đi hẹn hò với bạn trai, bỏ tôi lại 1 mình. Rồi tôi lại đứng thui thủi cho muỗi chích, chờ chị đi chơi với bạn trai về, mà trong lòng không oán giận chị 1 câu, chỉ cảm thấy ghét bản thân mình, sao mình không thể là người đàn ông đó.

Tình cảm tôi dành cho chị, có một chút gì đó tương tự như tình cảm tôi dành cho cô bạn chung xóm ngày xưa. Nhưng ngoài điều đó ra, tôi cảm nhận được thêm 1 gia vị mới : Ghen và Buông. Tôi ghen khi thấy người đàn ông đó hẹn hò dẫn chị đi chơi, ghen khi thấy anh ta nói chuyện với chị. Buồn khi chị xa lánh tôi, mà không nói lý do vì sao chị không quan tâm tôi nữa. Nhưng dù chị có làm thế nào, tôi vẫn không giận chị, vẫn dại khờ là cái đuôi lẽo đẽo theo chị. Có người nói với tôi, chị vẫn âm thầm quan tâm, chăm sóc tôi : lo lắng từng bữa ăn (vì tôi là người kén ăn, chị là nhân viên lâu năm, nên có thể dặn đầu bếp nấu riêng phần ăn của tôi khác với những người trong công ty), theo dõi từng việc làm của tôi, hướng dẫn khi tôi làm sai, và bảo vệ tôi khi lỡ có 1 ai đó la mắng tôi. Quan tâm tôi như vậy, nhưng lúc chỉ riêng 2 đứa, chị lại có thái độ hờ hững, không muốn lại gần tôi, tôi không hiểu chị muốn gì, chị lúc gần lúc xa và cả những lúc như cố tình bỏ rơi tôi. Nhưng dù chị có thế nào đi chăng nữa, nhìn thấy chị cười, là tôi buông hết những giận dữ và ghen hờn trôi đi như không tồn tại.

Nó mới mẻ quá, tôi giấu kín tâm sự này vào lòng, tôi không dám nói ai biết, nhất là chị thì càng không thể. Tôi sợ mất chị, khi chị biết những gì tôi suy nghĩ, tôi sợ chị nghĩ tôi là bệnh hoạn, và tôi sợ, không còn giữ được tình cảm chị em của tôi và chị nữa. Tôi quyết định rời đi.

Tôi nói với chị tôi chuyển chỗ làm, chị quay trở lại quan tâm và chia sẻ với tôi nhiều hơn : những chuyện vui buồn trong công ty, nói luôn cả lý do chị hờ hững, lạnh nhạt với tôi vì trong công ty họ đồn tôi thích chị. Chị sợ những lời đồn đại đó lan truyền về đến gia đình của chị, nên chị hạn chế thân thiết với tôi. Chị không muốn tôi chuyển chỗ làm, chị muốn tôi thay đổi đừng quan tâm chị quá, để mọi người đừng đồn đoán lung tung. Chị kể luôn cả những chuyện hẹn hò với những anh bạn trai cũ và người yêu bây giờ. Rồi đột ngột chị nói với tôi rằng chị không thương người bạn trai hiện tại, chị muốn chia tay với anh ấy và muốn đi làm chung với tôi qua chỗ mới. Tất cả mọi thứ đến với tôi dồn dập, cảm giác như mình đang mơ. Nhưng mọi sự tôi đã quyết định trước khi báo chị. Giờ thì, tôi với chị không còn làm chung nữa

Ừ, tôi cảm thấy mình hơi hèn, tôi vui vì tôi biết tôi đã có 1 vị trí nhất định trong lòng chị. Mặc dù, chị chưa bao giờ nói thương tôi,nhưng tôi cảm nhận được, hiện giờ tôi là nhất trong lòng chị. Nhưng tôi sợ, nếu tiến thêm 1 bước, tôi và chị, không còn giữ được tình cảm đơn thuần giữa 2 chị em. Tôi muốn chọn tình cảm chị em, âm thầm thôi,để còn được quay về bên cạnh chị, như đứa em nhỏ. 

Đổi ngược lại tình thế, khi tôi bắt đầu giới hạn lại tìm cảm với chị và rời đi, thì chị lại thể hiện sự ân cần, quan tâm và quyết định cứng rắn đi theo tôi qua chỗ làm mới. Giờ tôi không nghĩ là chị có sợ hay không nữa, mà tôi sợ, tôi không biết chuyện gì đang đến với mình, sao tự nhiên chị lại thể hiện với tôi nhiều thứ quá : chia tay bạn trai để theo 1 đứa như tôi, bỏ hết những đặc quyền bao nhiêu năm nơi công ty cũ, chỉ muốn ở bên cạnh tôi. Chị vẫn không nói thương hay yêu tôi, dù chỉ 1 lần. Nhưng câu nói "Chị muốn ở bên cạnh em", được lặp đi lặp lại rất nhiều lần khi chị nói với tôi. Có phải chị đã thương tôi rồi hay không, hay tôi đang tự ảo tưởng. Tôi không biết chị nghĩ gì, và tôi rối. Tôi âm thầm bỏ đi và cắt đứt liên lạc với chị.

                Chỉ có một lần nói tiếng yêu thương

                Sớm đã nặng vương khúc nhạc điệu buồn

                Mới có một lần tìm chốn thiên thai

                Đâu ngờ tiên cảnh bồng lai

                Chỉ làm khổ lụy trần ai .

Nhưng người tính thì sao bằng trời tính,sau 2 tháng tôi âm thầm cắt liên lạc với chị. Tôi nhận được tin chị bị chấn thương ở bàn tay, chị nhờ người liên lạc tìm tôi, tôi đi kiếm chị, và chúng tôi lại ở bên nhau. Lúc này, thật sự tôi bỏ quên luôn cả lý trí, không còn giữ được tình cảm chị em hay giới hạn gì nữa, trời có sập cũng không chia cắt tôi với chị được. Ừ thì, chúng tôi quấn lấy nhau không rời (tôi thích cái khái niệm nghĩa đen-bóng ở điểm này)

Lần đầu, đó là tất cả những cái lần đầu của tôi, đều đến trong cái tuổi gọi là thanh xuân ấy, cái tuổi 19 - đôi mươi. Mối tình đầu của tôi, là người con gái ấy.

               Người ngỡ gặp nhau như duyên kiếp đưa ta vào

               Chiều rơi về đâu.

 

19429614_316548435458924_3833005298124252189_n.jpg

 

Edited by mthoaimong
  • Like 1
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Có 1 thứ tình yêu gọi là buông tay

Bài hát hiện lên trên Youtube khi tôi tình cờ nhìn thấy bản nhạc phát về chủ đề bách hợp. Gu của tôi thật sự không phải chuyên về các thể loại nhạc nước ngoài nhiều cho lắm, nhưng không hiểu sao chỉ mới nghe qua 1 lần, chỉ là điệu nhạc thôi, chưa nhìn thấy phụ đề mà có cảm giác gì đó vương vấn trong lòng. Thật vậy, cảm nhạc của tôi không hề sai khi đọc được vietsub của bài này, 1 bài đáng để tôi lưu vào danh sách những lúc khi nhớ đến chị.

"Tình đầu là tình để nhớ

Mối tình đầu đánh dấu rung động đầu đời của mỗi con người. Đó là lần đầu tiên bạn cảm thấy trái tim mình loạn nhịp khi nhìn thấy ánh mắt và nụ cười của người ấy

Nhưng. Tình đầu, biết đâu đấy là nỗi đau đầu đời. Vì vậy mà, tình đầu....đâu dễ mấy ai quên! "

Chị đến với tôi trong khoảng thời gian tôi khó khăn và hoàn toàn vô sản, phải nói thật là như thế. Cũng có thể nói tôi với chị sống bám vào nhau từng ngày, cái khoảng thời gian còn làm công nhân, lương ba cọc ba đồng, tăng ca không thấy mặt trời là gì, bửng mắt dậy là đi làm đến lúc chiều tối thì mới về đến khu nhà trọ, cuộc sống rất khó khăn và thiếu thốn trong thời điểm ấy. Tôi nhớ có những ngày thất nghiệp, tôi đèo chị trên chiếc xe đạp, hai đứa rong ruổi trên những cung đường của khu chế xuất. Chị nói rất thích đi dạo như vậy với tôi, chị chỉ cho tôi những thứ có thể ăn được. Trời ạ, trong lúc đó tôi chỉ thấy quanh đó là cây cỏ dại mọc um tùm. Vậy mà chị cũng lôi ra được ở 1 góc  giữa những công ty san sát nhau,  1 nhánh cây nhãn lồng.

"Em ăn thử đi, ngon lắm"

Tôi ngậm ngừng ăn cho chị vui,nhưng lòng xốn xang khó tả, không biết có bị tào tháo rượt không khi từ nhỏ tới lớn chưa từng bao giờ nếm loại trái này. Nó ngọt thật, nhưng đó không phải là khẩu vị tôi thích, ráng ăn cho chị vui.

Rồi tiếp theo là những trái điệp còn non, rồi sau đó là lá me non mọc ven đường, hái về để nấu canh chua ( mùi chua đó đến giờ tôi vẫn còn vương vấn và chỉ duy nhất 1 lần đó cho đến bây giờ, tôi ăn canh chua được nấu bằng lá me )

Sau đó là những ngày rong ruổi cùng chị khắp sài gòn trên chiếc xe đạp: chỉ để đi dạo,chứ không ăn, vì 2 đứa không có nhiều tiền. Những buổi trưa nắng nằm trên cỏ, chị ngả đầu vào đùi tôi, ngắm nhìn bầu trời, và nói thích được như vậy hoài, dù có cực khổ cũng không sao. Cũng chiếc xe đạp đó, đẩy lên xe bus, tôi theo chị về quê làm giấy tờ, ngang qua những nơi thời thơ ấu của chị, chị chỉ cho tôi những nơi còn bé khi chị đi học, và các thứ về tuổi thơ của chị.

Tôi không biết rằng, ngày xưa tôi lại khoẻ đến mức như vậy, có thể cùng chị đi khắp nơi, đạp mà không thấy mệt.

Những ngày trời nắng và mưa, lá me bay phất phới vướng lên áo, tóc tôi và chị khi tan ca về. Trời mưa gió tạt lạnh căm căm, vẫn cố chạy về đến nhà, đi chợ, nấu cho kịp bữa cơm chiều.

Cái nghèo đến với chúng tôi từ ngày này sang ngày khác, chị phải gồng gánh thêm trách nhiệm của tôi, thay tôi gửi tiền về cho gia đình khi gặp biến cố. Chị ốm đi hẳn so với lúc ban đầu tôi gặp chị,từng chiếc vòng rồi đến nữ trang chị sắm được tích cóp từ công ty cũ cứ bán dần, bán dần vì cuộc sống của 2 đứa, và cho cả gia đình tôi nữa

Tôi thấy mình thật vô dụng, tôi thấy mình là gánh nặng của chị, tôi muốn bức ra khỏi cuộc sống này, đáng lý ra tôi phải là người bảo vệ chị. Vì chị tin tôi mới theo tôi, nhưng đổi lại,là những tháng ngày làm việc cực nhọc và tiền lương thì lại không thấm vào đâu.

Chỉ vì hiểu lầm, chị bị 1 người trong công ty đánh, tôi lại không có mặt ở thời điểm đó để bảo vệ chị, mặc dù 2 đứa làm việc chung với nhau và ngồi gần nhau. Gia đình chị làm áp lực bắt chị về nơi làm cũ và nói tôi dụ dỗ chị, chị vẫn đứng ra bênh vực cho tôi và quyết ở lại với tôi. Bao nhiêu sự việc đổ dồn vào chị, tôi chỉ đứng ở ngoài nghe chị biện minh với gia đình, tôi là 1 người tốt, tôi không dụ dỗ chị và khóc. Thật sự, tôi đã làm chị ra nông nổi như thế này. Nếu không theo tôi,chị vẫn yên bình sống và làm việc nơi công ty cũ, quen 1 người đàn ông và rồi có chồng, sống 1 cuộc sống hạnh phúc như bao người phụ nữ khác.

Tôi nghĩ, tôi đã làm sai khi để chị đi cùng, đáng lý ra những gì tốt đẹp tôi dự định dành cho chị khi 2 đứa sống gần nhau, hoá ra giờ biến thành gánh nặng lớn trong cuộc đời của chị sao? Tôi bé nhỏ quá, và tôi không muốn tình trạng này lặp lại từng ngày nào nữa, tôi phải để chị quay về với cuộc sống của chị. Tôi sẽ quay về với cuộc sống của tôi, tôi sẽ cố gắng làm, làm thật nhiều.Để sau này,có 1 chút thành quả nào đó, tôi sẽ quay về gặp chị, thật sự cho chị những cái mà hiện giờ tôi không thể có cho chị được,đó là 1 cuộc sống thoải mái, vui vẻ và hạnh phúc

Ai bảo thời gian không biến đổi 

Khi thề nguyền trăm năm vẫn yêu tôi hỡi người ơi 

Ai cầm tay tôi mãi không rời 

Ôi lời nói ngọt ngào trên đầu môi 

Có phải đó là tâm trạng thất vọng của chị khi tôi nói với chị tôi phải quay về nhà, tôi phải làm việc để phụ giúp gia đình, tôi không thể ở bên chị được nữa.

"Em phải suy nghĩ cho kỹ trước khi quyết định quay về, vì quay về rồi thì sau này không còn cơ hội ở bên nhau nữa" 

Và tiếp sau đó là câu nói " Chị hận em" khi tôi nhất quyết phải quay về. 

Chị có biết đâu trong lòng tôi đau lắm, quay về nhà chỉ là cái lý do để tôi trả chị về với cuộc sống của chị. Tôi muốn ở cạnh chị, nhưng tôi không thể nào tiếp tục tình trạng như thế này nữa : sống thiếu thốn, áp lực gia đình và nhìn thấy chị bị người ta ức hiếp khi đi làm, chị không đáng phải nhận lấy những điều đó

Em buông tay rồi, chị đi đi.

Nhưng em hứa, lời hứa này em sẽ giữ trong lòng cho đến khi em gặp lại chị, đến lúc em có thể bảo vệ và cho chị 1 cuộc sống tốt đẹp hơn. Không còn những lời hứa suông nữa, đó là những hành động thay lời hứa của em. Và "Nếu" chị kiếm được 1 tấm chồng tốt trước khi em quay lại tìm chị,em cũng sẽ mừng cho hạnh phúc của chị, thật lòng mong chị hạnh phúc 

Nếu như thiên đường của hai ta cũng chỉ như một bức tường kiên cố

Giam cầm ước mơ của em

Nếu như quyến luyến trở thành gông cùm 

Em sẽ vứt bỏ lời hứa của mình 

Có một thứ tình yêu gọi là buông tay

Chúng ta bên nhau mà khiến người mình yêu phải từ bỏ mọi thứ 

Hãy để em ra đi, sự ra đi của em có thể khiến người có được tất cả

Hãy để tình yêu mang em đi, nói với nhau lời chia tay

Lời bài hát này là chị dành cho em hay em dành cho chị? Hay là cả 2 đang cố dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất?

 

nhung-dong-status-buong-tay-hay-trong-tinh-yeu-va-cuoc-song-3.jpg

Edited by mthoaimong
  • Like 1
  • Thanks 1
  • Confused 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Người tình năm xưa nay đã xa rồi

Định mệnh buông trôi hai đứa đôi nơi

Sống chôn kỷ niệm để rồi thác âm thầm

Tiếng lòng nức nở cả một trời hư không

Hai đứa không gặp nhau đã 2 năm rồi, chị đi lấy chồng, tôi là người bị quên lãng trong ngày cưới đó. Tôi không giận chị, chỉ thấy mình có lỗi với chị nhiều hơn khi biết người cưới chị là ai. Tôi vẫn luôn chúc phúc cho chị được hạnh phúc với người đàn ông thương chị thật lòng, nhưng không phải là người đàn ông đó, người mà chị bỏ rơi để theo tôi, tôi đã cảnh báo chị ngày tôi quay về nhà :

"Chị lấy chồng, bất cứ ai cũng được, ngoại trừ người đàn ông đó. Anh ta biết rõ mối quan hệ của chị và em, chị không thương anh ta và chị bỏ anh ta theo em, nên tuyệt đối chị đừng lấy anh ta. Em năn nỉ chị"

" Chị hận em, nếu chị có lấy chồng, chị sẽ không bao giờ lấy người có học thức và tính cách như em"

Đó là câu trả lời chị dành cho tôi

Giờ người chị trao trọn cuộc đời còn lại là anh ta, tôi không ghen hờn gì nữa với anh ta như ngày trước, cũng không giận chị khi chị không thể chờ tôi quay về. Đổi lại là sự cắn rức, tôi không biết cuộc sống của chị sau ngày cưới là thế nào : thiên đường hay địa ngục. Tôi luôn mong đó sẽ là thiên đường, mong người đàn ông đó sẽ bỏ qua những gì chị đã làm với anh ta, mong là người đàn ông đó sẽ quên đi chuyện tôi và chị, đối xử tốt và chăm sóc cho chị thật lòng.

Tay run run cầm phone  gọi cho chị, sau 2 năm tiếng người con gái ấy vẫn còn thân quen như ngày đầu chúng tôi gặp gỡ :

" Chị lấy chồng, chị sống có vui vẻ không ?"

"Cũng...được", im lặng - cúp máy

Câu trả lời ngập ngừng và ngắn gọn, tôi đau còn hơn cả lúc phải rời xa chị, "cũng được" là sao? chị có hạnh phúc không, hay là chị đang dùng cuộc đời của chị để khiến em phải hối hận? Chị thật sự có hạnh phúc không, em chỉ muốn nghe câu đó thôi, sao phải là "cũng được" ?

Giờ em đã đạt được những gì em muốn, em đã cố gắng làm rất nhiều, đi học lại, có 1 công việc tốt hơn. Ngày xưa em làm công nhân, giờ em làm quản lý rồi,  em có thể quay về kiếm chị, làm chị nở mặt nở mày với gia đình rằng em không phải là kẻ sống bám chị, có thể bảo vệ cho chị không để chị bị ức hiếp nữa. Có thể cho chị 1 cuộc sống tốt đẹp hơn ngày trước rất nhiều lần, có khả năng xây dựng mái ấm riêng của 2 đứa. Thì chị lại đi lấy chồng, mà người chồng của chị lại chính là anh ta. Em không biết nên cười hay nên khóc nữa

Không ghen, không giận, mà bao trùm lại em là cảm giác ăn năn và tội lỗi, nếu cuộc sống gia đình của chị không hạnh phúc, thì nguyên nhân chính là em. Nó như vết dao đâm vào lòng mỗi khi nghĩ đến người đàn ông đó và chị, và câu nói chị nói với em vẫn còn văng vẳng bên tai: "Chị không yêu anh ta"

Tôi từ bỏ việc dõi theo cuộc sống của chị, không còn đứng núp nhìn lén cuộc sống của chị những lúc chị đi làm về, không còn liên lạc với chị từ cái ngày nghe câu "Cũng được" đó. Tôi hy vọng, sự biến mất của tôi, là điều an lành cho cuộc sống hôn nhân của chị.

Rồi cái ngày định mệnh đó cũng đã đến.

Một ngày trời mưa, buồn, thật sự tôi không biết tại sao tôi đột nhiên buồn và khó chịu đến như vậy. Tôi gọi hỏi thăm tình hình của chị, người nhà cho biết. Chị mất rồi.

Tôi không tin những gì mình nghe được, không tin và cứ nghĩ là mình nghe nhầm

Chị mất thật rồi

             Hay tin lần đầu tiên ngày em đã làm dâu

            Trời chưa nguôi nắng, khổ đau chưa lắm tuổi hờn

            Đã được tin người yêu mất

           Nhật thực che phủ tương lai cuộc đời cả trời âm u

Đêm đó, chúng tôi gặp lại nhau, trong mơ. Chị nhìn tôi, nụ cười rạng rỡ như ngày xưa tôi nhìn thấy khi chị vui. Chị cười rồi vẫy tay chào tôi, như là lần cuối, tôi lại đèo chị trên chiếc xe đạp cọc cạch ngày xưa chở chị đi chơi. 

Tôi không kịp hỏi là chị sống có hạnh phúc không, mọi thứ mất hút và xa dần cho đến khi tôi tỉnh dậy.

Những năm tiếp theo trôi qua, tôi mất phương hướng, trầm cảm, stress, rồi gục ngã, sống sa đoạ. Không còn là tôi nữa, tôi không biết mình sống vì mục đích gì, và làm sao để có thể quay về ngày xưa, làm sao để có thể xin lỗi chị.

        Cho tôi một lần thôi được thăm viếng mộ em

        Từ khi quen biết, đến khi em giã cõi đời 

        Chúng mình không một lần vui

        Chuyện tình hai đứa vương bao là sầu và bao chua xót

Những cuộc tình chóng vánh đi qua, nhưng đọng lại, chỉ càng làm tôi thấy nhớ chị và đau hơn khi nghĩ về chị. Tôi không biết mình đã làm sai hay đúng, và tôi phải làm thế nào để có thể quên đươc chị đây. Một năm, hai năm, ba năm......rồi mười năm.....

         Ngưu Lang cùng Chức Nữ còn trông thấy mặt nhau

         Mình mang nặng khối sầu đến thuở nào mới biết tin nhau 

         Xin chờ tôi nhé người mến yêu.....đến kiếp sau

Người ta nói thời gian là liều thuốc để làm lành vết thương, tôi không biết vết thương này khi nào mới lành. Người ta nói với tôi hãy quên chị đi, để chị được thanh thản. Ừ, tôi cố lắm, cố rất nhiều trong mười năm qua.
Tôi cũng nguôi ngao, thật sự tôi thấy mình ích kỷ, tôi không có khả năng để sống 1 mình khi không có chị bên cạnh. Tôi đã gặp được những người thương tôi như chị đã thương tôi, từng người,từng người đi qua đời tôi.

Mỗi giai đoạn tôi bên cạnh 1 ai đó, chị vẫn về trong mơ: chị giận hờn, trách móc khi tôi quên chị. Chị buồn và khóc khi tôi và chị không thể ở bên nhau được. Chị nhắc nhở tôi nhớ, chị vẫn luôn chờ đợi tôi dù chị không còn hiện hữu nữa. Không biết có phải là tôi còn vương vấn chị hay không, hay là chị về để nhắc nhở tôi đừng quên chị, mặc dù tôi ở bên cạnh ai đi chăng nữa. Tôi không tin về tâm linh nhiều cho lắm, nhưng những lần nhìn thấy chị trong mơ, cảm nhận đó là chị, chứ không phải là tự tôi huyễn hoặc mình. 

Tôi với em, một ngày kia dù trở thành hai kẻ xa lạ

Kể cả khi hai ta mãi chẳng thể nào ở bên nhau

Xin em đừng quên, xin em đừng đánh mất

Kể cả khi em có nắm tay một người nào khác

Kể cả khi hai ta ở một nơi mãi chẳng thể gặp nhau

Xin em đừng quên, xin em đừng đánh mất

Em không quên chị, thật sự khó thể nào quên chị. Có lẽ sẽ bất công với những người song hành với em sau này, nhưng em không giấu bạn đời của em về chuyện chị và em. Chị là 1 phần ký ức để tạo ra em bây giờ, em sẽ cố gắng thật tốt để người bạn đời của em có được 1 cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Em không làm được cho chị, thì cũng phải làm điều gì đó cho người ấy. Vì cũng như chị, người đó đã tin tưởng và thương em như chị đã từng. Em không còn những ngày sống sa đoạ nữa, em đã quay lại với bản ngã ngày trước của mình. Chị đã nhận em làm học trò của chị, nên em không muốn phụ lòng chị. Em nhớ rất rõ những gì chị dạy em, cầm tay em và hướng dẫn cho em phải làm thế nào cho đúng,cho đẹp. Em không để cho mọi người nói đứa học trò của chị hư đốn và tệ hại, không làm nên được trò trống gì, em muốn chị tự hào về em vì có 1 đứa học trò giỏi hơn cả thầy nữa. Giữa 2 chúng ta là tình thầy trò, tình chị em và tình yêu giữa 2 người phụ nữ, nó quá khó phải không chị.

Ở một nơi nào đó, nếu chị có ra đi, hãy đi thanh thản. Nếu chị có đợi em, em cũng không biết ngày đó thế nào nữa. Em nợ chị, nợ những người thương yêu em rất nhiều, em tin vào 2 chữ Nhân duyên sau những chuyện đã xảy ra với em. Thanh xuân của em là chị, chị biết là em không thể nào quên chị mà, đúng không, Sư phụ!

19275334_841847029317168_5078107798138539705_n.jpg

Edited by mthoaimong
  • Sad 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28

Chị à!
Cuộc sống thật khó khăn phải không chị?

Nhiều lúc, em cảm giác,chỉ là cảm giác của riêng em. Có thể, sự ra đi của chị là 1 điều gì đó may mắn không? Chị không còn chịu đựng những cơn đau vật vã của căn bệnh ung thư ấy. Chị không còn phải gian nan trong cuộc sống với 4 chữ : cơm, áo, gạo, tiền. Không còn vướng nợ chồng-con.

Càng ngày, khi số tuổi em càng tăng,em cảm thấy cuộc sống càng khó khăn để có thể mình cảm nhận được thế nào là 2 chữ hạnh phúc trọn vẹn.

Nhiều lúc, em chỉ muốn được nhìn thấy chị cười,được nhìn thấy chị ăn,cùng đồng hành với chị 1 ngày thôi cũng được,rong ruổi trên chiếc xe đạp ngày xưa. Nhưng chắc em sẽ chở chị bằng xe gắn máy nhé, em già rồi, không đạp nổi nữa. Được ăn cơm chung với chị, chia sẽ những suy nghĩ, trao đổi công việc với chị. Nhìn thấy chị ngồi may, rồi chăm chú hướng dẫn em phải làm thế nào cho đúng

Em đòi hỏi quá nhiều phải không chị, mà em cũng biết là không thể nào có chuyện đó được,nên sẵn đòi hỏi em đòi cho hết luôn. Một ngày như vậy là quá nhiều đối với em ở hiện tại và cũng quá tham lam rồi.

Mỗi khi nhớ chị, em khóc nhiều lắm. 1 năm - 2 năm - 3 năm, thời gian nó cứ như vậy nó trôi qua. Hơn 10 năm rồi chứ có ít đâu chị, mà kỷ niệm về chị nó cứ nhoi nhói trong lòng, cho đến bây giờ em vẫn khóc khi nghe 1 bản nhạc nào đó khơi lại kỷ niệm của 2 đứa mình. Em nợ chị, cảm thấy nợ nhiều lắm

Đêm qua, em nằm bên cạnh bạn đời của em. Em cảm thấy yêu người con gái đó lắm, người con gái đó cũng đã chịu cực khổ, vui buồn cùng em suốt chặng đường sắp bước vào ngưỡng 10 năm. 

Một người hơn 10 năm em không quên được, 1 người gần 10 năm gắn bó mà tình cảm dành cho em vẫn không thay đổi

Cảm giác em may mắn khi gặp chị và bạn ấy. Nhưng may mắn không có nghĩa đồng hành với hạnh phúc.

Em thấy mình quá tham lam khi thật sự cảm thấy không hạnh phúc,cái mà người ta gọi là trọn vẹn đó chị.

Em từng hứa với chị, nếu sau này có kiếp sau, em sẽ gặp lại chị, người em cưới sẽ là chị. Chị cũng hứa với em điều đó mà, đúng không. Trong giấc mơ, chị nói chị vẫn đợi em dù 2 đứa hiện giờ không thể ở cạnh nhau được, đợi cho đến cái ngày em ra đi như chị.

Và hiện tại, bạn đời của em cũng vậy,bạn ấy mong muốn cũng có kiếp sau,2 đứa cùng sánh bước như bây giờ, em cũng đã hứa với cô ấy. Em hứa với bạn ấy sẽ song hành với bạn ấy, và không để bạn ấy cô độc 1 mình.

Em vẫn cứ níu kéo những gì tốt đẹp nhất về em mà không nghĩ gì đến chị và bạn ấy

Bạn ấy biết có sự hiên diện của chị, bạn ấy nói không ghen với quá khứ của em, và càng không thể ghen với chị. Nhưng em biết, đâu đó,bạn ấy vẫn chạnh lòng khi biết em vẫn còn nhớ chị. Vẫn thấy không vui, khi 1 lúc nào đó,em mở 1 bản nhạc buồn hay tan vỡ về mối tình đầu. 

Em không thể quản lý nổi cảm xúc của mình, em thấy em có lỗi với cả chị và bạn ấy.

Quên chị để sống hạnh phúc với hiện tại, thì lại cảm thấy có lỗi với chị

Ôm ấp hình bóng của chị mà vẫn sống với bạn ấy, có gì đó, cảm thấy không công bằng cho bạn ấy

Vì vậy,đến giờ em vẫn cứ lưng lửng giữa 2 ranh giới liệu em có đang hạnh phúc hay là không. Em cũng vui,cũng thương bạn ấy bằng tất cả tấm lòng của mình, nhưng tình cảm đó, sao vẫn cứ thấy không phải là trọn vẹn.

Em có nghe 1 câu chuyện : một thanh niên đi trên 1 chuyến bay, anh ta gặp 1 người đàn ông tay ôm 1 bó hoa, người đàn ông đó nâng niu và gìn giữ bó hoa đó rất cẩn thận.

"Hoa anh tặng bạn gái phải không", người thanh niên hỏi

Người đàn ông đó đáp : " Đúng vậy, tôi tặng bạn gái của tôi"

Anh thanh niên nghĩ thầm cô gái đó rất may mắn. Anh ta hỏi tiếp : "Có phải cô ấy là vợ anh không?"

Người đàn ông đó đáp : "Không. Vợ và con tôi vẫn đang ở nhà. Hôm nay là kỷ niệm ngày sinh nhật của bạn gái tôi, năm nào tôi cũng mua 1 bó hoa và đến viếng mộ cô ấy."

Một dấu lặng giữa cả 2 người.

Người đàn ông nói tiếp: " Vợ và con là tất cả đối với tôi. Tôi yêu vợ tôi nhiều lắm, cô ấy là cả cuộc sống của tôi. Nhưng quá khứ, tuyệt nhiên, nó là 1 cái gì đó. Khi chạm vào, cũng làm cho ta nhói đến đau lòng."

Em thấy hình ảnh của em trong câu chuyện người đàn ông trên chuyến bay đó

Chị à, năm nay em cảm nhận chị xa em thêm 1 đoạn đường nữa, em lại quên chị thêm 1 ít nữa, và yêu người bạn đời của em thêm nữa. Em xin lỗi chị, không dễ dàng gì khi từng năm,từng năm, cảm nhận được 1 người từng là tất cả của mình càng ngày càng xa mình.

             

         " Viết cho người đến sau "

Anh ấy sẽ là của em

Còn chị thành người yêu cũ.

Cả chị và anh đều không muốn thế

Nhưng số phận bọn chị phải xa nhau.

 

Em bây giờ thành kẻ đến sau

Nụ hôn xưa không còn nguyên vẹn nữa.

Tình yêu cho em cũng chỉ là một nửa,

Tất cả bây giờ em chỉ nhận một phần thôi

 

Anh ấy rất buồn khi thấy lá vàng rơi

Qua đường cũ câu thơ xưa còn thức

Em đừng giận người mình yêu

Khi anh ấy nghĩ về ký ức.

Chỉ một thoáng buồn, còn lại tháng ngày êm.

 

Và khi nào anh ấy trót nhắc tên.

Tên của chị, khi lòng em không muốn

Em đừng quên kéo anh về khi chưa muộn.

Chị cũng buồn nhưng chị chẳng hờn ghen.

 

Chị cũng một thời yêu anh ấy như em

Bởi tình yêu đầu nhiều dại khờ nông nổi 

Bởi rung động đầu đời thường khó nói 

Nhè nhẹ thắm vào từng năm tháng qua mau

 

Có thể suốt đời anh ấy chẳng quên chị đâu

Dẫu bây giờ anh ấy thuộc về em mãi

Song vẫn có chút gì đọng lại

Một chút ngày xưa, như nhớ thương nhau

 

Em bây giờ dẫu là người đến sau.

Khi hạnh phúc không còn trong tay chị nữa.

Nhưng em giữ trái tim anh - một nửa,

Chút tình đầu anh dành cho chị ngày xưa.

 

Em đừng buồn vì làm kẻ đến sau 

Bởi chẳng có gì vui khi làm người đến trước

Hạnh phúc ngày xưa chị từng có được

Nay thay bằng nụ cười của riêng em

 

Biết nói gì về tất cả đã qua

Chị là quá khứ hôm qua, em là hôm nay hiện tại

Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại

Chị vẫn thấy xót lòng khi đối diện tình em

 

 

 

  • Like 2
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
doanthuy34    771
Posted (edited)

Tui thấy cái người khổ nhất và thảm thương nhất trong câu chuyện này là chị ấy. Bao nhiêu nổi đau chất chồng còn phải cắn răng lấy một người đàn ông mình không hề yêu. Bạn có xin lỗi hay nhớ thì cũng quá "tàn nhẫn" với người con gái này rồi. Tui đọc mà tui tức thiệt á, tui thấy ghét bạn quá trời. Có người con gái nào chịu ngồi xe đạp cộc kẹt cùng nhau như vậy mà thấy vui, ăn những thứ bình thường như vậy mà thấy hạnh phúc không, hy sinh bản thân mình vì một tương lai sau này. Phải như người ta bỏ bạn vì gia đình, người ta chưa làm vậy mà bạn làm "anh hùng" rồi. Thôi tui bực rồi, tui không nói nữa vì tui xúc động quá, bạn hối hận cả đời cũng không có ích gì. Tui ghét bạn.😣😣😣

 

Edited by doanthuy34
  • Thanks 1
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Nếu, có tâm linh hoặc không có tâm linh thì cuộc sống sẽ như thế nào?

Chị, em cứ luôn mơ hồ về cái giả thuyết đó?

Ngày xưa,chị rất thích đọc Nhật ký của em, vì trong đó, em chỉ viết riêng về chị. Từ ngày chị xé cuốn nhật ký đó đi rồi, em không còn thói quen viết nữa, hầu như cảm thấy viết ra nó vô nghĩa quá

Em thấy mình sống rất thực tế, chính vì quá thực tế, cho nên em đã làm khổ chị mà em không biết. Đến khi bản thân trải qua rồi, em mới biết cảm giác chị đã khổ vì em. 

Ngày....tháng....năm....

Em mơ thấy chị, là lúc chị mất đúng 1 tuần. Chị về, nhìn em cười, nụ cười đó em cảm nhận chị chỉ dành riêng cho em. Chị vẫn muốn em chở chị đi trên chiếc xe đạp đó, chị ngồi đằng sau ôm em. Cảm giác hạnh phúc, rồi chị vẫy tay chào em. Xa dần rồi mất hút mà không nói 1 câu nào.

Ngày....tháng.....năm....

Em vật vã những năm phải sống giữa mơ và thực. Nhiều lúc,đang làm việc, cảm giác chị vẫn đâu đây bên cạnh em, nhưng không bao giờ chạm được. Trước giờ,em không tin việc trục hồn hay lên đồng, nhưng vẫn muốn đi thử 1 lần, chỉ muốn biết 1 điều, là chị có thực sự vẫn còn quanh quẩn bên em hay không? Nhưng họ là những người lừa đảo, thực sự thì họ không lừa em được, em vẫn biết là người đó không phải là chị, khi họ giả vờ lên cơn nhập xác. Em thôi bỏ ý định tìm chị qua chuyện lên đồng lên cốt,em nghĩ chắc em suy nghĩ quá nhiều. Vài sau ngày đó,

Em mơ thấy chị, chị về nhìn em bồi hồi, 2 đứa mình gặp nhau trong mơ sau ngần ấy năm em không mơ thấy chị. Chị chạy lại ôm em thật chặt, chị khóc. Và em cũng vậy, em ôm chị và khóc theo chị. Cả hai chỉ ôm lấy nhau và khóc, biết là nhớ nhau rất nhiều. Dù trong mơ, em vẫn cảm nhận được mùi hương của chị, bàn tay và cả cái ôm của chị, rất thật, dù bản thân em đang biết mình trong mơ.  Rồi, em chợt nhớ ra 1 điều, em nói với chị trong giấc mơ đó: " Em đã có gia đình rồi". Chị nhìn em, rồi tan biến trong vòng tay của em, vẫn không nói 1 lời nào.

Những ngày sau đó em bệnh,phải khó khăn lắm, em mới vượt qua, em chỉ có khóc và khóc, khi chia sẻ với bạn đời của em về những gì em phải trải qua. Bạn ấy nói em nên về em thăm mộ chị, và em đã về.

Ngày....tháng....năm.....

Thật sự, mọi người đều khuyên em hãy quên chị, theo tâm linh thì mình cần cho người ấy ra đi được thanh thản. Có thế tốt cho cả 2, thật sự em không biết đến bây giờ,em nhớ chị là sai hay đúng nữa. Và nên quên chị hay cứ để cho mọi việc tự nhiên diễn ra. Và em quyết định,em phải quên chị

Chị về trong mơ, chị nhìn em với ánh mắt ai oán, chị cho em thấy cảnh chị phải oằn mình với căn bệnh ung thư, chị làm em cảm thấy phải sợ chị. Không như những lần trước, lần này chị làm cho em phải có cái cảm giác lạnh và rùng mình. Nhưng chị biết không, cả 2 ta, trong giấc mơ, đều biết là 2 đứa không cùng tồn tại trong một không gian, nó lạnh, và ai oán thật. Nhưng điều đó không làm cho em sợ, mà lại làm cho em cảm thấy thương chị, cảm giác là người có lỗi lại trỗi dậy trong em. Sau bao năm, trong mơ, lần đầu tiên em được nghe tiếng chị nói : "Tại sao em lại muốn quên chị, chị không muốn em quên chị."

Em tiếp tục bị bệnh, sau cái đêm đó. Mọi chuyện quá khứ giữa chị và em sau khi em quyết tâm quên chị. Lại quay về, dằn vặt em từng ngày tiếp theo. Em nghĩ, chắc em đã sai khi chọn quyết định quên chị. Vậy là em cứ sống tiếp tục theo bản năng của mình, khi nhớ chị thì em cứ nhớ và không phải tự bắt bản thân mình phải cố quên nữa. 

Em kể cho bạn em nghe những giấc mơ về chị, em hỏi có phải là em đang tự huyễn hoặc mình hay là thực sự có thế giới tâm linh hay không. Em không có câu trả lời, chỉ biết là, hãy cứ để cho mọi chuyện xảy ra một cách bình thường. Cứ vậy, em lại sống tiếp cuộc sống của mình, giữa quá khứ và thực tại.

Ngày...tháng...năm.....

Lần thứ 4, chị về trong mơ, chị nhìn em rồi nói : " Chị biết em có gia đình, nhưng chị sẽ vẫn chờ đợi em. Em hãy nhớ 1 điều, ở 1 nơi xa xôi nào đó, chị vẫn chờ em và em đừng buông tay chị. Dù em có ở bên ai, chị vẫn chấp nhận, chị chỉ cần em đừng quên chị. Hãy luôn luôn nhớ,chị vẫn đợi em". Rồi chị quay lưng tan biến

Mỗi lần nằm mơ thấy chị, là em lại bị bệnh. Cứ như vậy, cuối cùng là chị có về tìm em thực sự trong mơ hay không, hay là thần kinh em có vấn đề. Em bị rối, em không biết mình phải nên làm gì nữa. Những suy nghĩ cứ đeo bám trong đầu em, không biết quan hệ giữa chị và em là như thế nào. Ngày trước mình đến với nhau rồi chia tay có phải là do duyên phận hay không? 

Tại sao chị nói với em chị không yêu người đó, nhưng chị lại lấy người đó làm chồng. Vậy cuối cùng, tình cảm của chị như thế nào.

Và tại sao khi mất rồi, sau ngần ấy năm, người nhà không ai còn mơ thấy chị, mà chỉ có mình em thấy chị mà thôi.

Em không biết quan hệ này là quan hệ gì nữa

Ngày....tháng.....năm.....

Chị về, cũng vẫn là trong giấc mơ. Chị nói với em như khẳng định 1 điều rằng : " Lần đầu đến với em, có thể nghĩ là do bồng bột. Nhưng lần thứ 2,chị đi theo em, bỏ lại tất cả. Những việc làm đó đã nói lên tất cả những gì chị dành cho em, đủ để em hiểu tình cảm của chị dành cho em là thế nào rồi, em hiểu không. Dù chưa nói với nhau 1 tiếng yêu bao giờ". 

Chỉ có vài lời đó thôi, tỉnh dậy em bệnh và tâm trạng rối bời.

Ngày....tháng....năm

Chị về, chị nói lâu lắm chị mới có thể gặp em trong mơ. Hoặc nếu thực tại, không phải trong mơ, em cảm nhận chị còn quanh quẩn bên em,em đừng hành động thân mật, hay gần gũi với bạn đời của em. Chị biết em cảm nhận được chị ở cạnh em, nên những lúc ấy, nhìn thấy những hành động đó của em, chị cảm thấy buồn. Khi em không còn cảm giác chị ở bên cạnh em, thì em làm gì cũng được. Nhưng lúc cảm giác chị đang cận kề, thì đừng làm những hành động như vậy,  em hãy nhớ những gì chị nói.

Sau những lần mơ như vậy, em thât sự không biết mình phải làm gì, và không nên làm gì. Sau giấc mơ đó, em làm khác theo những gì trong mơ chị nói với em, những lúc em cảm nhận chị bên cạnh em, em càng thể hiện tình cảm thân thiết giữa em với bạn đời để xem phản ứng tiếp theo là như thế nào. Do tinh thần và suy nghĩ em có vấn đề, hay là thưc sự chị có hiện hữu. 

Và chị mất hút từ ngày đó.

Đến bây giờ,em không biết tại sao em lại có những giấc mơ đó. Em từng nghĩ mình bị thần kinh khi từ năm này qua năm khác, ở những thời điểm khác nhau lại mơ thấy chị về và nói với em những điều đó.

Giờ. em không còn mơ thấy chị nữa, không còn cảm giác chị quanh quẩn đâu đó bên em. 

Giờ, em nghiệm ra 1 điều rằng, tụi mình đến và xa nhau đều là do Duyên phận.

Rồi cũng sẽ có 1 thời điểm nào đó, nỗi nhớ chị như cơn lũ trong em chất chứa lại phải xả tràn ra tiếp. Lại có những cảm giác hối hận, và tội lỗi. Nhưng em biết, chị không trách em. Cảm nhận trong giấc mơ lần đầu chị về tìm em, em nhìn thấy chị cười.  Và nhìn vào ánh mắt ấy, em biết chị không bao giờ trách em về những gì em đã làm.

Duyên phận, em với chị chỉ có thể gặp nhau và đến với nhau trong 1 khoảng thời gian cố định, dù có muốn tiếp tục, vẫn không thể làm khác đi được.

Con đường của em đi, chắc là phải song hành với người bạn đời của em sau này. 

Nếu thực sự có tâm linh,em nghĩ chị hiểu điều đó 

Chỉ là, có những lúc,em cảm thấy hoang mang. Nếu thật sự, chuyện tâm linh, chuyện thế giới bên kia là có thật. 

Nếu thật sự, em sống cho trọn vẹn cả 1 đời người như thế này. Đến 1 ngày nào đó, em rồi cũng trở về với cát bụi.

Liệu lúc đó, gặp lại nhau: Chị, em và bạn đời của em, em phải làm thế nào đây.

Làm người, thật sự, càng ngày,em càng thấy khó khăn quá. 

 

Nhìn lá me bay nhớ kỷ niệm hai chúng mình

Ngày đó quen nhau vương chút tình trên tóc mây

Ðôi mắt thơ ngây, hoa nắng ươm đầy......

 

......Em cố quên đi, thương nhớ làm gì

Tình mình như lá me rơi trên giòng xuôi biển khơi

Những ngày mưa hay nắng, cứ thấy lá me bay là em lại nhớ đến cái thời cơ khổ chở chị đi làm,lá me bay khắp đường, táp vào mặt em. Hương me, kể cả mùi hương của hoa bạch đàn nằm dọc 2 con đường ngày đó, hương đất, giờ thỉnh thoảng em vẫn còn cảm nhận được.

Duy chỉ có mùi hương của chị, thì giờ em đã quên mất. Hộp phấn chị hay xài, em cũng không nhớ đó là hiệu gì. 

Thời gian thật sự rất khắc nghiệt, nó làm cho em lãng quên từ từ theo 1 cách nào đó người ta vẫn gọi đó là tự nhiên. Chị biết không, hình chị em vẫn còn giữ trong máy, chỉ còn 1 tấm thôi, nhưng hiếm khi nào em mở ra xem. Em giữ, vì em sợ 1 ngày nào đó em quên luôn cả khuôn mặt của chị. 

Em bị bệnh và có khả năng sau này sẽ bị suy giảm trí nhớ. Không biết sau này về già, em có quên chị luôn không, hoặc tới mức quên cả bạn đời của em nữa.

Chỉ là giờ em muốn ghi lại những gì em cảm nhận được, về những gì em đã trải qua. Sau này, chắc có lẽ là những trang tiếp theo về bạn đời, về cuộc sống của em. 

Rồi lại có những trang khi phải thổn thức nhớ về chị. 

Hy vọng sau này em không mắc bệnh lẩn về già. 

Không biết sau này, chị lại có về trong những giấc mơ của em không, và sẽ nhắn nhủ với em những điều gì. Chỉ mong, nếu thật sự ở 1 nơi nào đó, chị có hiện hữu, chị hãy sống thật an lành. Em vẫn luôn cầu chúc cho chị được hạnh phúc, mạnh khoẻ và luôn vui vẻ ở nơi xa xôi nào đó.

Mình gặp nhau là Duyên, nhưng ở bên hay không lại là Phận.

 

stt-duyen-phan-nhung-cau-noi-hay-ve-duyen-so-duyen-no-3.jpg

 

Edited by mthoaimong
  • Like 1
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Hôm nay chúa nhật, bạn ấy về quê 1 mình

Hồi bạn ấy chưa come out, thì tuần nào 2 đứa cũng về thăm nhà. Nhưng từ lúc bắt buộc phải công khai thì mình lại không về chung được để tránh làm bạn khó xử

Mình không gọi bạn là em, vì 2 đứa bằng tuổi nhau. Bạn không thích bị xưng em, nên từ thuở ban đầu, nickname 2 đứa dành cho nhau: kiến và voi cứ thế mà gọi

Nhắc đến việc bắt đầu quen bạn như thế nào, bản thân mình nghĩ đó là định mệnh.

Bạn chỉ là 1 nhân viên văn phòng bình thường, quen bạn trai, nghe bạn kể, cũng 2-3 mối tình gì đó. Có 1 thời gian, bạn xém chút đã kết hôn, nhưng chắc anh ta với bạn không có duyên, nên kế hoạch kết hôn bị dang dở. Bạn gặp mình, thật sự bạn nói ấn tượng ban đầu về mình,bạn không có ưa gì mấy.

Mình gặp bạn,cũng chỉ là sự tình cờ khi muốn thay đổi 1 môi trường làm việc mới,nên đăng ký dự tuyển vào công ty bạn đang làm. Hai đứa là đồng nghiệp, mình không nghĩ là bạn ghét mình cho đến khi sau này quen nhau, mới nghe lời thú nhận đó

Thời điểm ấy, mình không có ấn tượng mạnh gì về bạn. Chỉ biết con nhỏ đó là đứa đang bị ế, và có vẻ mê trai. Bạn trai mới chia tay cũng là đồng nghiệp, đang lượn lờ muốn nối lại tình xưa với nhỏ. Chỉ có thế mà thôi.

Mình nhớ vào công ty lúc đó là tháng 3, sau lễ 30/4 thì phải. Đến khoảng tầm tháng 9-10 mình lại có ý định thay đổi nơi làm việc. Lý do: 

- Cảm thấy môi trường làm việc không phù hợp

- Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan. Mình rất kỵ việc phải phát sinh tình cảm với điều thứ 3. Đặc biệt, mình bị ám ảnh cái gọi là tình đồng nghiệp, tình chị em rồi phát sinh ra tình cảm. Nhất là với những bạn chưa bao giờ biết LGBT là cái gì, vì điều đó làm mình nhớ đến chị.

- Mình cảm giác, bạn đang phát sinh tình cảm với mình: bạn quan tâm đến sở thích của mình, chăm sóc cho mình, nấu những món ăn mà mình chỉ vô tình buột miệng là mình muốn ăn rồi mời mình ăn. Bất cứ khi mình gặp vấn đề gì trong công việc, bạn đều có mặt hỗ trợ giúp mình. Lắng nghe tâm sự của mình, mặc dù lúc đó mình có nói xạo với bạn về những chuyện mình đã trải qua, thay vì đối tượng là con gái, mình chỉ thay đổi thành 1 người đàn ông. 

Trong sự vô thức khi gặp được người hợp gu với mình, mình chia sẻ và đi chơi riêng với bạn, mình phát hiện ra, bạn đối xử với mình, không phải đơn giản như tình cảm đồng nghiệp hay chị em bạn gái. 

Mình cảm giác bạn đang mơ hồ có cái gì đó với mình, nhưng thay vì bạn tránh né suy nghĩ mơ hồ đó. Khác như mình nghĩ, bạn không tránh né, mà tiếp nhận rồi thể hiện ra cho mình hiểu, bạn thích mình.

- Không biết là vô tình hay hữu ý, bạn cùng quê với chị. Nhà bạn và nhà chị, có thể nói là cũng không xa gì mấy. Điều đó làm mình: Sợ.

Đó là những lý do đủ để mình phải nghỉ làm, kiếm 1 nơi nào đó làm việc tốt hơn. Hình như thói quen của mình là khi thấy gì đó bất thường, biện pháp tốt nhất là trốn chạy.

Nhưng lúc này, bạn với mình chỉ nói trên mức độ tình đồng nghiệp, có thể nói là chơi thân nhất trong công ty. Không lẽ đùng đùng nghĩ việc mà không có lý do rõ ràng để nói với bạn. Ừ thì, Tháng 10 là sinh nhât của mình, bạn mời mình về nhà bạn, mình cũng muốn về chơi 1 lần cho biết trước khi nghĩ việc. Sẵn ghé qua thăm mộ chị.

Bạn nói muốn đi theo mình, cũng muốn biết mặt anh bạn trai đã mất của mình thế nào, mà khiến mình quên không được. 

Mình nghĩ cách đó cũng hay, để cho bạn biết 1 cách nhẹ nhàng, thay vì phải nói ra, trước khi nộp đơn xin nghĩ việc

Sau ngày sinh nhật của mình, ngày chúa nhật bạn chở mình về quê. Hai đứa vẫn vui vẻ, nói chuyện trên cả hành trình. Bạn không muốn mình nghĩ việc, mình nên suy nghĩ lại ý định đó. 

Chiều hôm đó, bạn với mình đến nhà chị, mưa lất phất,trời cũng nhá nhem tối. 

Mỗi lần về thăm chị, cảm xúc khó tả, mỗi lần mỗi khác.

Bạn nhìn thấy mình nói chuyện với người nhà chị, theo mình ra thăm mộ chị. Và lặng lẽ chở mình về

"Giờ V biết  N là người thế nào rồi đó", N cũng dự định nghỉ,nên cũng không cần giấu diếm gì.

"Ừ thì giờ xã hội cũng thoải mái, V cũng không có sợ, N cũng đừng suy nghĩ gì nhiều, chuyện cũng qua rồi. V nghĩ N nên tiếp tục làm, đừng có xin nghỉ, đâu có chuyện gì phải tránh né"

Bạn lảng qua chuyện khác. Tối hôm đó, mình mơ những giấc mơ không lấy gì vui vẻ cho mấy, bạn ôm mình vào lòng, dỗ cho mình ngủ.

"N cho V 1 tuần suy nghĩ cho thật kỹ về tình cảm của V dành cho N, cũng có thể là V đang ngộ nhận. Những chuyện cần kể, N cũng đã kế hết cho V nghe rồi. N sợ và thật sự không dám nghĩ đến chuyện tiến xa hơn với V vì N không muốn phải lặp lại sai lầm thêm 1 lần nào nữa. Thà cứ là bạn, bình thường thì tốt hơn. N tôn trọng quyết định của V, nhưng vẫn hy vọng. V chọn không tiến tới với N, N ko muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của V"

"V nghĩ V sẽ quyết định bây giờ, chứ không phải cần 1 tuần để suy nghĩ, mình quen nhau đi.

V nghĩ người N yêu là con trai, chỉ có V mới có tình cảm lạ lùng này đối với N.

V nghĩ V đồng tính, V cũng có tìm hiểu trên mạng trước khi biết chuyện của N, nhưng thật sự V không thấy mình có biểu hiện gì là người đồng tính hết.

Từ trước tới giờ, V chỉ thích con trai, không có thích con gái, nhưng không hiểu sao đối với N, V lại có tình cảm. Trước giờ, V chưa thương con gái bao giờ.

Giờ biết N không yêu con trai, nên V không cần suy nghĩ gì nhiều nữa, mình cứ đến với nhau đi, đừng suy nghĩ gì nhiều"

Lại một lần nữa, lịch sử lặp lại lần thứ 2 với mình hay sao? 

Ừ, nhưng mình thích sự quan tâm đặc biệt của bạn dành cho mình.

Quen hay không quen, mình sợ mình lại tiếp tục làm khổ con gái nhà người ta. Giờ người cần suy nghĩ lại là mình chứ không phải là bạn vì bạn đã quyết định rồi,bạn đang chờ câu trả lời của mình

Mình có cảm tình với bạn không : có chút chút

Mình có lo lắng, chăm sóc cho bạn được không : mình có khả năng làm chuyện đó

Mình có thể đối xử tốt với bạn, không làm bạn buồn không : mình nghĩ là mình làm được

Mình có chịu đựng được áp lực gia đình bạn, khi bên ấy biết 2 đứa quen nhau : Mình không sợ, mình sẵn sàng cùng bạn vượt qua.

Nhưng bạn là con một, mình sợ bạn bị tổn thương khi gia đình bạn biết chuyện này.

Bạn nói bạn là người trưởng thành, không còn cái tuổi 19-20 mà suy nghĩ không chính chắn. Bạn biết bạn muốn gì và chịu trách nhiệm với những gì bạn làm. Và mình đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Ngày ....tháng....năm..... 

Bạn và mình cùng nhau quay về thăm mộ chị. Bạn nói với mình, bạn đã thầm nói với chị. Sẽ thay chị chăm sóc và quan tâm mình như chị đã từng làm trước đây. Mong là chị sẽ bằng lòng và chấp nhận cho 2 đứa.

Mình và bạn bắt đầu từ ngày đó.

cau-noi-hay-ve-duyen-phan-duyen-so-4.jpg

 

Edited by mthoaimong
  • Like 5

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Nếu như ngày trước, mình và bạn gặp nhau ở thời điểm đó thì thế nào nhỉ !

Những ngày cuối tuần không về quê, Sài gòn vòng vòng chỉ nhiêu đó thôi những địa điểm để đi dạo mát, ngắm cảnh.

Mình quan tâm chăm sóc và chở bạn đi chơi, mình lại nhớ đến chị, kỳ cục thật. Mình không quản lý được cảm xúc của mình. Có gì đó nhoi nhói, mình càng thương và quan tâm bạn bao nhiêu, thì cứ nghĩ đến chị không được hưởng những gì trọn vẹn. Tim mình cứ như 2 mặt đối lập giằng xé lẫn nhau giữa 2 người con gái, mặc dù cùng đập trong 1 cơ thể

Bạn tâm lý, bạn hiểu được cảm xúc của mình, giúp mình lướt qua từng ngày và cùng mình đối mặt với chuyện đó, mình thấy may mắn khi gặp được bạn. 

Mình chở bạn quay về nơi xưa chị với mình từng làm, bạn cho phép điều đó. Bạn muốn biết ngày xưa mình sống thế nào, và nơi mình từng sống ra sao

Mình chở bạn đến công ty ngày xưa mình làm việc. Bạn nói, cũng thời điểm đó, bạn đang làm việc ở công ty đối diện với công ty của mình

Mình chỉ bạn nơi mình và chị ngày xưa ở chung. Bạn chỉ mình, phòng bạn từng thuê ở con hẻm đối diện bên kia đường

Cái chợ mà ngày xưa mình với chị hay đi. Bạn nói, ngày xưa bạn cũng từng đi chợ đó

Những cung đường, quanh quẩn khu làm việc, đi dạo ngày xưa giữa mình và chị. Bạn nói, bạn đều đã từng đi qua hết

Và biết đâu chừng, ngày xưa mình và bạn đã lướt qua nhau mà không hề hay biết

Mình không nghĩ lại có sự trùng hợp lạ lùng đến như vậy.

Mình hỏi bạn có nhầm lẫn về thời gian không, bạn nói không, bạn khẳng định thời điểm chị với mình ở đây, cũng là thời điểm lần đầu bạn đặt chân lên Sài gòn làm việc, nên bạn nhớ rất rõ. 

Nơi đây, không phải là kỷ niệm riêng của mình nữa, mà đó cũng là kỷ niệm của bạn những ngày đầu bỡ ngỡ bước chân lên Sài gòn.

Hai cô gái cùng quê với nhau, nhà cũng gần nhau.

Ở mỗi thời điểm khác nhau, cùng gắn bó với 1 người. Mặc dù là người đến trước với người đến sau. Liệu, mình cảm nhận được, đây có thể là sự sắp đặt sẵn có.

Bạn cũng nói với mình, không nghĩ lại trùng hợp đến như vậy. 

Nếu ngày xưa, mình và bạn gặp nhau thì thế nào. Chắc có lẽ Duyên phận sắp đặt cho 2 đứa phải đánh 1 cái vòng lớn, trải qua bao nhiêu chuyện, rồi lại quay về điểm khởi đầu cùng nhau.

Trái đất có bao nhiêu tỷ người cùng song song tồn tại, nhưng cảm giác giữa bạn và mình khi nhận ra có điều gì đó vô hình liên kết giữa 2 đứa, để đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Giờ đây, mình và bạn quay về nơi này, không phải ngậm ngừng, cố gắng kết nối tâm sự trong quá khứ cùng nhau. Bạn thoải mái chỉ những địa điểm, chỗ ăn uống ngon ngày trước bạn hay ghé. Mình chỉ bạn những quán ăn trước đây mình hay ăn, những con đường mình hay đi dạo. Hai đứa lại phát hiện, là mình có chung những thứ gọi là khung cảnh kỷ niệm ngày xưa.

Chuyện tâm linh, chuyện trùng hợp, những bước ngoặc, ngả rẽ trong cuộc đời mỗi con người. Cứ tưởng chỉ có trong phim, xảy ra theo từng giai đoạn. Mình là một người sống khá thực tế, chỉ có những điều mắt thấy và tai nghe, mình mới tin đó là sự thật. 

Trước đây, mình không nghĩ việc tan vỡ 1 mối quan hệ nào đó là Duyên phận, định mệnh. Mình chỉ nghĩ là do bản thân mình không tốt, mình đã làm sai và mình không đủ nghị lực để nắm giữ những gì quan trọng nhất, để cho tình cảm vuột mất khỏi tầm tay. Lỗi là do bản thân mình, chứ đừng đổ cho Định mệnh

Nhưng giờ thì có lẽ mình sẽ phải suy nghĩ lại, chuyện gì xảy ra dường như đều có sự sắp đặt.

Nhưng không phải vì sự sắp đặt đó mà mình lại buông trôi để cho số phận cứ đến đâu thì đến.

Hãy cứ cố gắng, cố gắng bơi trong cái vòng xoáy đó bằng tất cả sức lực, tâm tư, tình cảm của mình. Dù mình có bị cuốn trôi theo số phận đã định sẵn, hoặc không thì cũng lớp ngớp vượt được qua 1 con sóng nhỏ nào đó trong vòng xoáy đó. Mình cũng thấy bản thân đã làm hết sức có thể, không có gì phải hối tiếc khi trông về quá khứ.

Chị !

Có nhiều lúc, em đã thôi tự trách bản thân mình quá phũ phàng với chị, không phải em cố tình chối bỏ trách nhiệm để tự an ủi mình. Cũng có những lúc, em cảm thấy em là kẻ tội đồ khi nghĩ về chị. Nhưng nhìn lại, những gì ngày xưa em với chị cùng trải qua với nhau, những gì ngày xưa em đã cố gắng làm, cố gắng để mong làm sau cho chị hạnh phúc bằng tất cả những gì ngày đó em có, em không hối hận. Những lời xin lỗi em dành cho chị, đó là lời xin lỗi vì lời hứa em sẽ bảo bọc và chăm sóc cho chị thật tốt, nhưng em lại không làm được, không giữ được lời hứa của mình. Nhưng nếu quay lại ngày xưa, em cũng vẫn chọn quyết định buông tay để cho chị ra đi.      

Vì cái em và chị đang phải đối mặt lúc đó :  Gặp đúng người nhưng lại sai thời điểm

                                                          "Gặp đúng người đúng thời điểm là hạnh phúc

                                                           Gặp đúng người sai thời điểm là bi thương

                                                           Gặp sai người đúng thời điểm là bất lực

                                                           Gặp sai người sai thời điểm là thê lương..."

 

Edited by mthoaimong
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28

Cuộc sống hôn nhân giữa bạn và mình :

                     Buổi sáng

50853128_1235808319921035_7279786467969204224_n.jpg

 

                         Buổi chiều :

1.png

Untitled1.png

 

Ngày mới quen nhau. Mình 45kg, bạn 50kg.

Sau 9 năm. Mình 55kg, bạn 60kg

Bạn mập hơn xưa, lầy hơn xưa, và level nhõng nhẽo, chơi dơ càng tăng hơn xưa.

Bạn cũng không còn ngại ngùng, bỡ ngỡ không biết phải nên làm thế nào cho đúng, khi lần đầu 2 đứa mới dọn về sống chung với nhau.

Thay vào đó, bạn tìm hiểu về cộng đồng LGBT nhiều hơn, bạn cũng gạt bỏ được những định kiến mà người ta vẫn gán cho những người trong cộng đồng là : ghen điên cuồng, gặp ai cũng dê.......Bạn hiểu ra không phải ai cũng như vậy.

Ngày bạn come out với Mẹ và Dì, bạn bình tĩnh, bản lĩnh đối diện với gia đình. Vượt hơn sự suy nghĩ của mình là bạn sẽ khóc và chối bỏ chuyện 2 đứa.

Bạn bảo vệ mình, bảo vệ chính kiến của bạn.

Bạn nói với Mẹ: bạn chọn mình chỉ vì bạn yêu mình và bạn thấy hạnh phúc khi sống bên mình. 

Chín năm qua, 2 đứa mình cùng song hành : vui, buồn, trắc trở và cũng có cả những thành công trong công việc.

Có những lúc 2 đứa cãi vã, rồi cũng có những ý nghĩ chợt thoáng qua sẽ chia tay nhau.

Tụi mình bình tĩnh cùng ngồi lại nói chuyện với nhau,chia sẽ những gì mình không thích ở đối phương, rồi cùng nhau lấp đầy những khiếm khuyết đó

Bạn và mình giờ ra đường người ta gọi 2 đứa là Cô. Cũng có đôi khi, mình bị goi là anh, còn bạn thì được gọi là chị.  

Giờ thì bạn tự tin nắm tay mình trong bất cứ hoàn cảnh nào, không còn rụt rè như thuở ban đầu quen nhau. Bạn cũng không còn sợ ánh mắt của những người xung quanh khi nhìn 2 đứa tay trong tay dạo phố, hoặc đi siêu thị.

Bạn xấu và chắc là già hơn xưa, mình cũng vậy. Hai đứa mình đều xấu và già như nhau. Nhưng trong mắt mình, lúc nào bạn cũng đẹp.

Tóc bạn giờ đã có những sợi bạc. Có lẽ,bạn sợ sẽ già trước mình, sợ xấu trong mắt mình. Nên dạo gần đây, bạn chăm chút bản thân nhiều hơn.

Mình biết điều ấy, nhưng trong mắt mình, bạn vẫn luôn là cô bé ngây thơ ngày nào mình mới gặp, cô bạn đồng nghiệp hoàn toàn không biết gì về LGBT mà lại đem lòng yêu thầm 1 người như mình.

Giờ bạn không còn nét ngây ngô ngày đó nữa, bạn " Cáo" hẳn ra, biết nhiều hơn, và đôi khi còn ăn hiếp mình, chứ không còn hiền như "Em của ngày hôm qua" nữa

Gia đình bạn cũng không còn ý kiến gì về cuộc sống của 2 đứa, Mẹ bạn chỉ mong 1 điều là bạn và mình có 1 đứa con

Hai đứa mình cũng đã có kế hoạch cùng nhau

Nếu 4 năm nữa, kế hoạch để bạn sinh em bé không thực hiện được, tụi mình sẽ xin con nuôi. 

Nhiều lúc mình đùa với bạn, giờ bạn xác định được giới tính của bạn là gì chưa. Bạn thích con trai hay con gái? 

Bạn chỉ trả lời là bạn thích mình, nếu là con gái thì không ai khác ngoài mình : "Và con kiến phải thấy là may mắn khi gặp được con voi".

Bạn đưa mình lên rồi đạp mình xuống không thương tiếc

Bạn mập ra , ngủ ngáy, kể cả chảy nước dãi lên người mình nữa và bạn làm biếng hơn trước nhiều lắm bạn biết không? Để bóc phốt bạn, thì chắc là cả 1 danh sách dài cần phải nói. Nhưng mình vẫn thương bạn, và thương nhiều hơn cả buổi ban đầu

Lý do chỉ đơn giản : bạn là bạn đời của mình.

  • Like 2
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Người xưa vẫn còn đây, sao mây vội bay , son môi nhạt phai

Đôi mắt mùa thu ấy, giá băng hơn tù đày, hỏi xin cho một lời

Một ngày xưa ấy , tình còn nhiều mê say 

Ru hơi thở vào đêm, không gian lặng im  

Cho em gọi tên , nhưng thôi đừng lên tiếng, hãy vui giấc mộng bền 

Thoát xa cơn muộn phiền , qua vùng xao xuyến, tìm buồn vui với anh 

Nhưng rồi, mùa thu đổi thay, buồn lên lá bay. 

Đêm đêm , từng cơn gió lạ, ai đưa ai vô tình.... vào vùng đau đớn không tên 

Rồi giã từ mộng mơ, phôi pha lời thơ

Anh quên tình xưa , không đi về chung lối 

Xót xa trên nụ cười, dối gian đem vào đời 

Ôi tình yêu cuối, vội vàng như lá bay ...

Tối hôm qua, xem cái Clip về Chị Kỳ duyên chia sẻ về việc tâm linh giữa chị với người mẹ đã mất. Nghe những gì chị Kỳ duyên chia sẽ, em có 1 niềm tin vào những giấc mơ của em và chị. 

Thật sự, em vẫn luôn nghĩ, chắc do em suy nghĩ quá nhiều nên mới mơ thấy chị. Sau khi xem Clip ấy, em lại cảm thấy có thể là chị về với em thật, ở một nơi nào đó, có thể chị vẫn đợi em.

Đôi lúc,người ngoài cuộc nhìn vào, cho nhận xét làm mình nghiệm ra được 1 vài điều. Chị Kỳ duyên có nói,để cho người mình thương được thanh thản, tốt nhất là nên sống vui vẻ,hạnh phúc. Ở bên kia, người ấy biết được,dù không thể chạm được, hoặc nhìn thấy nhau. Nhưng nếu 1 ai đó thương yêu mình, thấy mình hạnh phúc, thì người ta cũng sẽ an yên mà hạnh phúc theo. 

Em đã từng suy nghĩ, chỉ cần được nghe 1 câu nói hay nhìn thấy chị hạnh phúc. Dù người bên cạnh chị không phải là em,em cũng thấy vui.

Thời gian gần đây,em hầu như không còn tự dằn vặt bản thân mình khi nghĩ về chị. Nhớ thì vẫn còn nhớ, thật sự không quên được. Nhưng lại cảm thấy tâm trạng nhẹ nhàng và bình yên hơn khi nhìn về những ngày xưa

Sống vui vẻ và luôn tận hưởng những gì em có bên cạnh người bạn đời của mình

Hầu như không còn mơ thấy chị về nữa. Chỉ có vài lần lúc Ngoại mất, thấy chị về với Ngoại mà thôi.

Khi Ngoại còn sống, mỗi lần nhắc đến bạn gái của em, Ngoại lại nhắn tên của chị.

Chị à, dù hiện tại em đang sống vui vẻ bên cạnh bạn đời của em. Em không biết nhớ chị có phải là ngoại tình tư tưởng hay không.

Như trong câu chuyện chuyến bay của người đàn ông đó. Không biết có thể nói là mình tự bào chữa cho mình hay không, nhưng bản thân em thấy, em nên sống vị tha cho bản thân em 1 chút. 

Em thấy em nhớ chị hay nhắc đến chị, càng nghĩ về chị, em càng trân trọng những gì chị đã hy sinh cho em. Và quí những cái chị đã làm cho em, nhìn lại, để em thấy em phải đối xử tốt với người bạn đời đang sánh đôi cùng em. 

Em thương chị và cũng yêu bạn ấy. 

Có thể hiện tại và cuối đời em,người đi cùng em sẽ là bạn ấy. Và ở bên kia, chị lại là người đợi em đến bước tiếp hành trình với chị. Đạo Phật người ta hay nói là luân hồi. 

Biết đâu, sau cái cuộc đời này, người song hành với em qua 1 trang cuộc đời mới, có 1 cuộc sống viên mãn lại là Chị.

Hiện tại, em không mong gì hết, chỉ mong mình được an yên với hạnh phúc hiện tại em đang có. 

Bạn đời của em, bạn ấy là 1 người rất tâm lý và hiểu chuyện. Em cảm thấy em may mắn khi gặp bạn ấy, sau những ngày giông bão khi không có chị bên cạnh.

Bạn ấy cho em nghị lực và mục tiêu để sống. 

Ngày trước, em sống vì Chị

Bây giờ, em sống vì Bạn ấy.

Chị biết không? Trước đây, em cứ thắc mắc mãi 1 chuyện, chị có thật sự thương em không? Mối quan hệ của 2 đứa mình là gì khi bên ngoài chị lại có những hành động phủ nhận tình cảm em dành cho chị. Nhưng sau lưng em, hoặc chỉ có 2 đứa, chị lại quan tâm và chăm sóc em như 1 đôi tình nhân.

Điều mà em cảm động khi nhớ về chị nhất là sau này, khi chị đã mất rồi. Em gái chị kể lại, lúc em đi làm, chị ở phòng trọ ngồi đợi em, em chị nói nhìn chị lúc ấy như là 1 người vợ ngồi đợi chồng về. 

Em còn nhớ, 10h đêm em tan ca đi làm về, 1 mình chị đạp xe trên con đường khu chế xuất, vừa vắng người vừa tối để vào công ty rước em

Em nói em sẽ quá giang bạn về, chị không cần đạp xe vào rước vì thời điểm ấy đi rất nguy hiểm, mà chị vẫn đi

Người em nồng nặc mùi nhớt máy, em hỏi chị có hôi không. Chị ngồi phía sau ôm em và nói không. Mùi đất, mùi cỏ và không gian lúc ấy, nó cứ vương vấn mãi trong mũi em.

Đến bây giờ, mỗi lần đi ngang qua bất cứ khu nào đồng cỏ nhiều,em lại nghe thoang thoảng đâu đây cái mùi hương ấy. Hình ảnh đêm đó em chở chị tan ca về, lại len lén hiện về trong ký ức của em

Em nhớ lần đầu tiên mình gặp, chị kêu em đoán tên lót của chị là gì, nếu đúng chị sẽ thưởng cho em. Nếu sai, em phải làm người phụ việc cho chị để trả lại sự đánh cược đó : Thanh thu, hoài thu, mộng thu, ngọc thu...1 loạt cái tên được đưa ra. Chị nói em sai và em phải thua chị. Nhưng khi biết được rồi, em mới biết chị cố tình chơi ăn gian với em.

Giờ mình chỉ có thế gặp nhau trong mộng, kể cả cái tên như ngầm báo hiệu trước em với chị sau này sẽ như thế nào.

Chị à, ngủ ngon và hạnh phúc nhe.

Edited by mthoaimong
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
SnowCrystal    257
Posted (edited)

Chào bạn. Không biết bạn đã từng đọc qua sách tâm lý học - thần học của tiến sĩ Brian Weiss chưa?  Mình nghĩ có thể bạn sẽ tìm được câu trả lời cho mình trong sách của ông. Mình cũng như bạn, mình không mê tín, nhưng mình tin có những thứ khoa học không thể giải thích được, và bác sĩ Brian cũng từng chỉ tin vào khoa học và y học, sau khi trị liệu tâm lý cho nhiều người và đưa họ về ký ức trong tiềm thức bằng phương pháp thôi miên, đã bắt đầu thay đổi nhận định của mình. Theo như những gì mình hiểu trong sách của Brian, thì có những vấn đề về tâm lý của hiện tại có khả năng liên quan mật thiết đến những ký ức trong tiền kiếp, nhất là những tổn thương và nỗi sợ hãi trong hiện tại.

Mình viết nhật ký trên AL gần 8 năm, lâu lắm rồi mới cảm thấy bị thu hút bởi một cái nhật ký của người khác như vậy. Vì mình chẳng đi đâu khác ngoài cái nhật ký nhà mình. :)

Chúc bạn ngày mới tốt lành. 

Edited by SnowCrystal
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28
Posted (edited)

Chào SnowCrystal !

Như những gì mình đã trải nghiệm và viết lại, có thời gian mình bị khủng hoảng vì cảm giác chị ấy luôn ở bên cạnh mình. Bất kể dù trong mơ hay hiện thực, mình đi làm, cứ có cảm giác chị ấy vẫn kế bên mình. Ở bên cạnh bạn đời của mình, cảm giác chị vẫn kế bên nhìn sinh hoạt của 2 đứa. Thật sự, nếu có tâm linh, mình không có sợ chị, chỉ là mình cảm thấy bất tiện vì điều đó. Và mình càng cảm thấy đau lòng, khi đặt vị trí, mình là chị ấy, phải nhìn cuộc sống riêng tư của người mình thương với 1 người con gái khác, mình rất khó chịu khi nghĩ đến chuyện đó.

Lúc đó mình cũng có rất nhiều luồng suy nghĩ, mình có vấn đề thần kinh không, có duyên âm hay không, có tồn tại 1 thế giới nào khác không.....mình đọc và tìm hiểu rất nhiều : sách khoa học, tâm linh, tâm lý, kể cả tư vấn tâm thần.........về liệu pháp trị liệu thôi miên của tiến sĩ Brian Weiss, mình cũng đã có tham khảo qua. Và cả đi thử xem người ta nhập hồn thế nào (kết quả là mình biết họ đang lừa gạt mình,nhưng mình không muốn vạch trần ra, mà chỉ im lặng đi về thôi) 

Mình vẫn thấy chị về trong mơ, đặc biệt là những lúc mình thực sự quên bẵng đi chị, có thể nói là quên đi quá khứ, làm lại từ đầu vây. Bạn đời của mình giống như liệu pháp lấp đầy lại những tổn thương của mình khi nghĩ về chị, thì tần suất chị về trong mơ trách móc mình quên chị lại thường xuyên, kể cả ban ngày cũng cảm nhận được chị bên mình. Nó ảnh hưởng đến tâm lý của mình rất nhiều: dễ xúc động và tâm trạng bị chùn xuống, đến nỗi mình phải dùng biện pháp hơi thiên về mê tín 1 chút là cúng cơm hàng ngày.

Tần suất mình cảm nhận chị bên cạnh mình cũng không thật sự là 100%, cũng có những lúc không có cảm giác đó, giống như chị đã đi đâu đó vậy. Cho đến khi mình nhận được lời nhắn nhủ của chị trong mơ, là đừng thân mật với bạn đời của mình quá khi cảm nhận sự xuất hiện của chị cạnh bên. Còn ngoài ra, khi không cảm nhận được chị, mình muốn làm gì thì làm.

Mình đã suy nghĩ rất nhiều, nên làm theo hay làm ngược lại. Và mình đã quyết định làm ngược lại những lời chị nhắn nhủ với mình. Cảm giác lúc đó, giống như cái ngày mình nói "Em sẽ quay về nhà" với chị. Mình lại làm tổn thương chị dù mình không biết đó là có thật hay không. Mình không nói với bạn đời mình biết điều này,mình sợ làm cô ấy không thoải mái, cảm giác mình ôm bạn đời của mình khi cảm nhận chị đang đứng đó nhìn, thật sự quá khó với mình, mà mình bắt buộc phải làm như vậy. Cứ thế mình cố tình lặp đi lặp lại tầm 2-3 lần, và mình cảm nhận được chị không vui và chị bỏ đi.

Chính xác là mình đã canh và cố tình thân mật với bạn đời của mình chỉ 2 lần, khi mình cảm nhận được chị đang bên cạnh mình rồi chị bỏ đi, mình không cảm nhận được chị về nữa,.Từ cảm giác chị có bên cạnh mình rồi lại ra đi như không có gì xảy ra, nó không dễ dàng 1 chút nào. Như mình được quay về với người trong quá khứ, vui hay buồn gì, người đó đều bên cạnh mình, nhưng  không thể nào chạm được, và lại thấy đau lòng khi lại làm tổn thương người thêm 1 lần nữa. 

Cũng từ đó, mình không còn mơ thấy chị, cũng như không cảm nhận xung quanh mình chị còn quanh quẩn, cuộc sống của mình lại tiếp tục 1 cách bình thường bên bạn đời của mình. 

Cho đến lúc Ngoại mình mất, mình thấy Chị về với Ngoại. Trước đây, khi Ngoại mình còn sống, về thăm Ngoại là Ngoại lại hỏi Chị, mặc dù mình có nói với Ngoại là chị mất rồi.

Trong mơ, mình thấy chị đi với Ngoại, và chị vẫn nói câu ấy với mình: " Chị vẫn chờ em" 

Đó là những gì đã xảy ra với mình, mình cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Đặc biệt, là những lúc trong mơ, cảm giác rất thật. Như mình nói, bạn đời của mình với mình song hành đến nay đã 9 năm rồi, hai đứa mình như đã quen hơi nhau rồi. Những gì về chị, theo thời gian, có nhiều thứ đã phai và mất hẳn trong tiềm thức của mình : mùi hương của chị, mình không còn cảm nhận hay nhớ mùi đó là gì nữa ( hơi phũ phàng, nhưng đó là sự thật). Nhưng trong mơ, lúc ôm chị vào lòng, cái mùi hương ngày xưa lại xộc thẳng vào mũi mình, mình biết là giấc mơ, chị không thật,nhưng mùi hương mà hơn 10 năm trước, mình tưởng không còn cảm nhận được nữa lại quay về như mới hôm qua ( chị mất trước khi mình với bạn đời mình đến với nhau). 

Mình không chọn lựa bạn đời của mình phải giống như chị, mình sợ bị mang tiếng là dụ dỗ con gái nhà người ta hay bẻ thẳng thành cong gì gì đó.........mình không tự cho mình là người tốt hay đẹp để có khả năng quyến rũ 1 ai đó. Nhưng bạn đời mình là người tỏ ý với mình trước, từ đó mình cảm nhận sự quan tâm của bạn ấy và đáp lại. Lúc đó, mình chỉ biết là bạn đời của mình cùng quê với chị, nhưng không nghĩ nhà lại gần nhau.  Và sau khi dọn về sống chung, mới phát hiện thêm là trước đây, thời điểm cô ấy lên Sài gòn, làm việc đối diện với công ty của mình, rồi còn ở đối diện nơi ngày trước chị với mình ở cùng nhau.

Kể cả việc trước đây, chị lái xe bị ngã, trật xương bàn tay, phải đi bó thuốc. Khi chị mất, mình lại bị giống như vậy, cũng bị té xe và bó thuốc vào cái bàn tay giống như chị.

Trước đây, mình vô tâm nhiều lúc bỏ chị thui thủi 1 mình. Giờ thì bạn đời của mình, nhiều lúc cũng ham chơi, làm giống như ngày xưa mình từng làm với chị. Ngày trước, mình chỉ là vô tình thôi, giờ bạn đời của mình cũng vô ý như vậy, nhưng mình không trách cô ấy. Tự nhiên lúc ấy, mình cảm giác bản thân đang cảm nhận được chị ngày xưa khi ở bên cạnh mình thế nào.

Có nhiều việc xảy ra với mình, đó chỉ là 1 phần nhỏ trong số những sự việc mà sau khi Chị và mình xa nhau, rồi chị mất đi. Mình bị bất ngờ và cảm giác có gì đó gọi là sắp đặt của Nhân duyên hay cái mà người ta gọi là Định mệnh

Mình cũng muốn tìm sự giải đáp cho cái gọi là trùng hợp hay sắp đặt như vậy lắm. Những người bạn thân của mình, hầu như đều biết chuyện của mình và chị, họ đều khuyên mình nên quên chị, để chị thanh thản ra đi,còn mình thì vui sống với hiện tại.

Mình cũng muốn lắm, nhưng câu nói " Em đừng quên chị, chị vẫn chờ em" nó cứ quanh quẩn trong mình.

Tới bây giờ, bản thân mình cũng chưa tìm ra đươc câu giải đáp cho những gì đã xảy ra rồi tự biến mất. Mình vẫn làm việc, sinh hoạt, sống vui vẻ với hạnh phúc hiện tại. Nhưng sâu trong lòng, Chị là 1 điều gì đó, không thể giải thích được. 

Hiện giờ, mình cũng thôi không đi tìm câu trả lời đó,mình cứ nghĩ đơn giản là để mọi việc tự nhiên đến rồi đi.

Nhớ đến chị, vẫn cứ để nỗi nhớ đó trỗi dậy khi cần thiết, mình không ép mình phải cố quên hay phải ráng nhớ gì thêm nữa, cứ để cho cảm xúc tự đầy rồi vơi.

Sống với hiện tại, mình vẫn luôn cố gắng từng ngày mang hạnh phúc đến với người con gái đã tin tưởng và trao trọn tình cảm cho mình

" Tìm nhau trong mơ, trong lời ca, trong tiếng thơ

  Tìm trong đêm mưa, trong ngày nắng cháy xa mờ

  Người vẫn tìm nhau trong duyên kiếp không mong chờ

  Người đã như mơ" 

Đã từng tự nói với lòng và kể cả thầm nói với chị, dù mình không thể chạm vào nhau trong thực tại được. Một lúc nào đó, nếu muốn trò chuyện với em, thì chị cứ đến tìm em trong mơ. Giờ, em chỉ có thể làm được điều đó với chị thôi, nên cứ đến gặp em khi nào chị cần, Sư phụ ! 

 

Edited by mthoaimong
  • Like 1
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28

Cảm thấy 2 thứ mệt mỏi nhất trong cuộc đời của mình là tình cảm và tiền bạc. Cả 2 đều đến 1 lúc thì như 1 áp lực nào đó,đè nặng lên 1,phải kiếm 1 nơi nào đó, có thể dựa dẫm để xả bớt : Tarot

Chỉ là bóc chọn 1 tụ bài và nghĩ về những gì mình cần nghĩ. Kết quả Reader hồi đáp, mình đã và hiện giờ đang trong mối quan hệ tay ba

Nên tin hay không? Hoặc tin bao nhiêu %. Bạn reader đó cũng không biết mình là ai mà lại cảm thấy nói đúng 70-80% cảm giác, suy nghĩ và cả những hiện tượng mình trải qua với chị và bạn đời của mình

Bạn ấy gọi chị là soulmate của mình và bạn đời của mình là người mình đã mang nợ. Oh my God !

Những giấc mơ của mình về chị là những liên kết mạnh mẽ của 2 soulmate dành cho nhau, và thật sự sau này tụi mình sẽ gặp lại nhau để nối tiếp chuyện dang dở của 2 đứa

Có lẽ lúc đó mình sẽ già hoặc chết đi mới gặp được chị (cái này là suy nghĩ loé lên trong đầu mình),  khi nghe Reader nói sau này mình và chị sẽ gặp lại nhau

Về bạn đời của mình, thì mình sẽ phải trả cho hết mới buông được để đến với chị, chắc có lẽ là phải hết kiếp này. Con sư tử nhà mình khi nghe được những câu này chắc cái mặt sẽ xụ như cái bánh bao.

Túm lại, nghe thì có vẽ khớp khớp với những gì quá khứ mình đã trải qua, nhưng không biết tương lai thế nào. Cứ nghĩ 50 không tin = 50 tin vậy. 

Ít nhất cũng nhẹ lòng hoặc giải quyết bớt 1 phần nặng gánh mình đang phải chịu đựng, xem như 1 cách xả stress.

Nghe chú Ngạn kể về những câu chuyện tình của nhạc sĩ Lam phương, cảm thấy giờ mình chỉ cần bình yên thôi là đủ, tự nhiên lại cảm thấy thích nghe bài này, trong thời điểm này :

Lạy trời cho con được bình yên

Tình yêu đó giết con trong ưu phiền

Cho đến bây giờ, cho đến bây giờ

Sầu còn triền miên...

 

Tình này tôi đã mượn vay

Hạnh phúc đó, dung nhan của người

Xin trả cho đời

Riêng đớn đau này

Dành lại cho tôi .......

Nhớ có lần đọc đâu đó 1 câu, giờ nghĩ lại cũng thấy thấm " Thấy một cuộc tình, tôi mang nợ người yêu tôi" 

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28

12 năm, nhìn lại chuỗi ngày tháng đã trôi qua. Giờ buông xuống được, cảm thấy thật sự rất nhẹ lòng.

Nếu sau này gặp lại nhau, Chị có trách tôi buông chị ở thời điểm này, t cũng chỉ biết im lặng. Đối với t,như vậy là quá đủ rồi

9 năm tôi với bạn ở bên nhau,giờ mới thật sự  cảm thấy,tôi bắt đầu yêu bạn lại từ đầu bằng tất cả những suy nghĩ của tôi dành cho bạn

Lần này bạn bệnh, tôi nhìn bạn mệt mỏi nhất trong suốt những lần bị bệnh từ lúc bên nhau đến giờ

Vô thức trong giấc ngủ, bạn cứ kéo lấy tay tôi ôm lấy bạn, chỉ có làm như vậy, tôi cảm nhận được bạn ngủ rất ngon và yên bình, cảm giác tôi là 1 phần không thể thiếu trong cuộc sống của bạn

Tôi cảm thấy có lỗi vì từ lúc ở bên nhau đến giờ, tình cảm t dành cho bạn không bao giờ là trọn vẹn, vẫn còn chút gì đó còn tồn động ý niệm về người xưa. Tôi biết bạn vẫn thấy có gì đó khó chịu khi bất chợt t nghe 1 cái gì đó liên quan đến người yêu cũ. Bạn không nói,nhưng tôi biết bạn buồn, bạn vẫn thầm lặng bên tôi trong 9 năm qua, chắc cũng có chút gì đó mong tôi buông bỏ được

Ừ, thì giờ, t đã thật sự buông được hình ảnh ấy, có lẽ bạn không biết. Tôi nghĩ tôi cũng sẽ không nói hay thể hiện cho bạn biết điều đó

Từ bây giờ, những gì tôi làm toàn bộ tâm tư đều dành cho bạn

Voi con à,thiệt thòi cho voi trong thời gian qua nhiều lắm, Kiến xin lỗi bé Voi.

Mình cùng nắm tay nhau đi tiếp quãng đường dành riêng cho 2 đứa mình nhe.

haiongba_20190501230613.jpg

 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28

Cảm thấy xung quanh mình là 1 màn chắn của sự cô đơn, sợ hãi.

Một thoáng suy nghĩ qua trong đầu, hay là mình tự đi 1 nơi nào đó,chỉ có mình mà thôi. Không cần phải nghĩ gì hết, ngủ 1 giấc dài để không phải biết ai hay ai biết mình hết

Cảm giác tồi tệ khi biết mình đang phải tiếp tục ráng bò qua được cảm giác như hiện tại. Stress

Lại khóc, khóc 1 mình. Thật sự thì bản thân rất mệt mỏi

Mình biết bản thân mình mạnh mẽ mà, mình sẽ ráng qua được đợt Stress này. Dù thế nào đi nữa, mình cũng không thể nào gục ngã được. 

Nếu có mệt thì ngồi xuống nghỉ

Nếu có buồn thì cứ khóc cho đã, dù chỉ khóc 1 mình mà không ai biết thì cứ khóc cho hết đi

Bao nhiêu lần mình đã như vậy rồi, thì giờ có thêm nữa cũng sẽ ổn thôi

- Thèm 1 ly rượu, để khi uống, có thể ngủ mà không cần biết trời đất là gì. Nhưng khi uống rồi, liệu có buông được không khi mớ công việc, ngày deadline đang tới gần, lại là 1 mớ trách nhiệm

- Thèm 1 điếu thuốc. Ừ, bản thân mình có bệnh, hút cũng không có lợi gì, mà không biết khi hút xong, những khúc mắc trong lòng có tan được như khói thuốc kia không?

- Thèm 1 vòng tay. Cô ấy nói bận với công việc sau đợt bệnh. Hiện giờ xung quanh cô ấy là công việc, mà có muốn nói cũng không biết phải nói gì với cô ấy nữa

- Lại khóc, và lại nhớ đến chị. Mà không thể được, đã nói là quên chị rồi. Ừ, cũng còn gì đâu để mà nhớ, thôi quên đi cho rồi. Giờ xác định bản thân đã quyết dứt hết rồi, nhớ để làm gì, còn nặng lòng hơn nữa

- Về nhà, cũng không biết phải về đâu nữa. Ngoại mất rồi, không còn nơi để về. Ba mẹ thì không thể về được, trong tình trạng bản thân đang bị Stress thế này, về cũng không biết phải làm gì nữa.

Xung quanh mình còn ai nữa, chỉ có 1 mình mình thôi. 

Rồi sẽ qua được mà đúng không, Ng ơi, rồi sẽ qua được mà, ráng khóc cho hết nước mắt rồi lại cười mà tiếp tục đứng lên đi. Có lê cũng phải ráng đi cho hết 1 kiếp người này.

Em mệt mỏi lắm, chị biết không?

 

Chỉ cần một cơn mưa

Là vai gầy thêm nữa

Cho ướt môi mềm da

Chỉ cần giọt mưa xa

 

Chỉ một chiều lê thê,

Ngồi co mình trên ghế,

Nghe mất đi tuổi thơ

Chỉ một chiều bơ vơ.

stt-ve-mua-buon-2.jpg

 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
mthoaimong    28

Nghoảnh đi nhìn lại, đâu đó, vẫn nhìn thấy 1 người đàn ông âm thầm theo dõi mình mà không nói 1 tiếng nào. 

Phải chi mình có thể lấy chồng được thì hay biết mấy

 

bestie-yeu-khong-quay-dau-20160630110057.jpg

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×