Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Archived

This topic is now archived and is closed to further replies.

haan

Những Ngày Dài Thật Dài...

Recommended Posts

haan    14

Xin chào...

Trước đây rất lâu, mình đã có nick ở AL, nhưng thật rất lâu rồi mình mới vào đây...Những ngày khó khăn tự bản thân vượt qua một chứng bệnh về tâm lí.
Thật sự mình cũng không biết có phải hay không khi buồn bã và cô đơn lại tìm bạn ở AL, và cũng có phải hay không khi tìm người sẻ chia...
Chỉ là mình hi vọng tìm được ai đó... có thể là duyên hoặc một tình cờ nào, có người lưu lại.

Mình 27 tuổi. Trước những ngày tháng khó khăn này, mình là một cô gái tích cực, ít nghĩ, ít lo. Mình hay nghĩ đến tương lai và luôn làm theo kế hoạch. Mình có mục tiêu và đang là Project Leader ở một công ty về ngành phần mềm. Và rồi, có biến cố xảy ra cách đây vài tháng, khởi đầu là mẹ mình phải nhập viện phẫu thuật... Và rồi, cho đến hôm nay, mình vẫn phải nghỉ phép dài hạn vì trạng thái tâm lí không ổn định. Mình bây giờ, giống như trạng thái vô định vậy. Mình đang điều trị và đang cố gắng tìm về mình của trước đây.

Nếu bạn đang đọc, có lẽ bạn cũng nhận ra, ngay cả cách trình bày ở post này, mình cũng viết tùy ý và rối bời. 

Mình cũng không biết vì sao lại nghĩ rằng có thể tốt hơn khi mình có bạn, nhưng nó cứ như một hi vọng nhỏ nhoi. 

"Hãy nhận ra những phiền não và hãy biết rằng không ai ngoài ta trên thế gian này có thể đem lại sự thoải mái cho chính ta. Đức Phật không làm được, giáo lý giải thoát của ngài không làm được, cha mẹ ta, các thầy ta, bạn bè ta, tất cả đều không làm thay ta được. Chính chúng ta phải làm cho tâm mình được thoải mái, vui vẻ." - Mình đang đọc "Vô ngã vô ưu" và luôn ghi nhớ đoạn đọc này mỗi khi rối bời. Nhưng bạn biết đấy, thật khó điều khiển tâm trí của ta khi suy nghĩ chính là thứ đáng sợ.

Những ngày phép dài hơn khi mình đang cố gắng thế này... chỉ mong có duyên lành nào đó, có người hữu duyên... 

Mình thật sự không có ý tìm bạn và gieo phiền muộn đâu.

Cám ơn bạn đã đọc qua. 

  • Like 6

Share this post


Link to post
Share on other sites
Bluesky    678

Cầu mong Mẹ em sẽ mau khỏi và vượt qua căn bệnh. Chúc em sẽ luôn mạnh mẽ và đủ bình tĩnh để vượt qua tất cả. Nên nhớ là tất cả rồi cũng sẽ qua, không có khó khăn nào ngăn cản được nếu em luôn cố gắng, hãy suy nghĩ tích cực, Mẹ em đang cần em lúc này.

Share this post


Link to post
Share on other sites
Anitija    269

Cuộc đời ai cũng sẽ qua những giai đoạn khó khăn thế này, cố gắng thả lỏng bản thân, chấp nhận hoàn cảnh hiện tại có thể không suôn sẻ và tốt như lúc trước. Rồi sẽ qua và em sẽ trưởng thành hơn. Tìm người nào có thể chia sẻ và cho em lời khuyên tích cực, tập yoga, ngồi thiền, nếu cần em nên gặp bác sĩ tâm lý để được hỗ trợ.

Share this post


Link to post
Share on other sites
chutzpah    573

Tôi không biết nói gì ngoài việc tặng bạn 1 bài hát.

Vững tin lên nhé bạn. 

Bonus thêm 1 bài mà tôi cũng rất tâm đắc.

 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
haan    14

Chị  @Bluesky, chị @banhtrang, chị @Anitija và @chutzpah

Em cám ơn mọi người vì đã ở lại và chia sẻ cùng em. Em viết những dòng này khi lòng mình đã an yên, tiêu cực và stress cũng vơi đi phần nhiều. Thật là em có vào AL mỗi ngày, và nhìn thấy tin động viên của mọi người. Ấm lòng và tích cực lắm ạ. Vậy là em đã có suy nghĩ đúng, khi em quay về "nhà" và vẫn được sẻ chia. 

Vài ngày qua, khi mà bệnh về thân thể của em thuyên giảm, em có ra ngoài, gặp gỡ bạn bè. Dĩ nhiên, em không đem vấn đề gia đình và chuyện tâm lí của mình để chia sẻ. Ai cũng đi làm. ai cũng có phiền muộn riêng. Và việc gặp mọi người để cùng nhau nói về những thứ khác đã giúp em ít nhiều. 

Mẹ em đã ổn rồi. Em nghĩ là mình cũng sẽ tốt dần lên. 

Hôm thứ 7, em onl phần mềm chat của công ty. Mọi người vẫn làm việc. Và có nhiều tin nhắn hỏi rằng: "Em khỏe không?". Lại thấy chút lòng ấm áp. 

Bệnh về tinh thần nên tìm những gì giúp được tinh thần, và những ngày qua, khi em thử qua nhiều cách, mọi thứ dần tốt hơn lên. 

Dear chutzpath, 

Cám ơn bạn, mình đã nghe những chia sẻ từ 2 bài hát bạn gửi. Và "Un peu d'espoir" thật có ý nghĩa với mình hiện tại. Mình lưu lại rồi. Cám ơn bạn vì bài hát này nhé. 

Vào một sáng thứ Hai, Sài Gòn nắng ấm, lần đầu tiên em cảm thấy nhẹ nhõm và bắt đầu mỉm cười an vui. Em cũng hi vọng mọi người đều an vui. 

Cám ơn các chị và bạn. 

  • Like 7
  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Rose88    4

Đồng cảm cùng em, chị cũng đang có tâm trạng giống em, cùng vượt qua nhé. Tất cả chỉ là thử thách rồi mọi chuyện sẽ tốt lên.

Share this post


Link to post
Share on other sites
Forest    5

Đọc chia sẻ của bạn, mình nhớ đến bạn gái cũ, cô ấy cũng trong hoàn cảnh tương tự và mình hiểu những gì bạn chia sẻ. Lâu lâu trên đoạn đường phía trước sẽ làm cho chúng ta mệt mỏi và chỉ muốn buông bỏ tất cả mà thôi. Nhưng bạn biết không...bạn đã rất mạnh mẽ rồi. Thường đi đường dài mình mà mệt quá thì đừng ngại dừng chân một xíu rồi nghỉ ngơi cho lại sức, rồi lại kiên cường đứng lên đi tiếp. Mong bạn sẽ sớm tìm lại niềm vui trong cuộc sống.

Share this post


Link to post
Share on other sites

×