Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sscorrpio

Có con với người khác khi đang có người yêu

Recommended Posts

Sscorrpio    2

Tôi là nữ, 33 tuổi, cao hơn 1m70, sinh trưởng trong gia đình có điều kiện, làm kinh doanh, là con gái út, trên tôi có hai anh trai. 

Từ nhỏ, tôi được bố mẹ và các anh chiều chuộng, muốn gì được nấy, chẳng bao giờ bị mắng. Ngược lại, tôi cũng chưa từng thua kém ai, luôn nỗ lực là số một ở lớp, tham gia các cuộc thi hát hay diễn kịch. Lên cấp 3 tôi đi du học, sau đó về nước tiếp quản một công ty con của gia đình. Từ khi tôi tiếp quản, công ty phát triển rất tốt, bố mẹ hài lòng.

Dường như ông trời luôn ưu ái tôi, cả ở gia thế, ngoại hình và năng lực bản thân. Ở bên ai tôi cũng là người được chiều chuộng, yêu thương và chăm sóc đặc biệt. Có lẽ vì vậy mà hình thành cho tôi tính tự kiêu, không để ai lọt vào mắt từ nhỏ, nhưng thực sự tôi cô đơn vô cùng. Có lẽ điều ấy làm tôi cả một đời hối hận, phải trả giá cho sự tự cao của mình.

Nay tôi viết ra những dòng này vì không biết tâm sự với ai. Tôi thực sự mệt mỏi và hận bản thân, không tìm ra lối thoát. Mọi thứ như một giấc mơ mà tôi muốn thoát ra, mọi thứ giống câu chuyện tình yêu đâu đó trên mạng mà tôi chưa từng mong nó xảy ra ở cuộc đời mình.

Ngày trước, tôi được rất nhiều người theo đuổi, từ bạn học, bạn của các anh cho tới con trai của bạn làm ăn với bố mẹ. Tôi chẳng thấy ai vừa mắt dù họ cũng thuộc gia đình có điều kiện, có năng lực, ngoại hình. Tôi cho họ cơ hội hẹn hò, nhắn tin, rồi tới lần thứ hai chẳng chịu nổi sự nhạt nhẽo và phô trương đó. Cho tới ngày gặp em cách đây 7 năm, là nhân viên nữ của công ty, kém tôi 2 tuổi. Tôi chưa từng nghĩ sẽ rung động với người cùng giới, lại là nhân viên và kém tuổi mình. Em làm ở bộ phận pháp lý. Lúc đầu tôi không để ý em từng tồn tại cho tới khi em lên chức trưởng nhóm sau 3 tháng vào làm việc. Từ đó, tôi mới tiếp xúc với em nhiều hơn.

Em rất khác biệt với những người tôi từng tiếp xúc. Em như đến từ một thế giới khác với tôi. Bố mẹ mất vì tai nạn giao thông, em sống với bà ngoại từ nhỏ. Em từ quê lên Hà Nội học và sống một mình khi 18 tuổi, học ở ngôi trường được coi là giỏi nhất ở Việt Nam. Em ở quê nhưng gương mặt rất sáng và thông minh, da trắng, thấp hơn tôi một chút. Em ăn mặc đơn giản nhưng không hề quê mùa, luôn là quần âu và áo sơ mi, tóc dài đôi lúc thả xuống hoặc búi lên, trang điểm rất nhẹ, một chút khả ái của con gái nhưng nhìn thế nào cũng thấy chút gì đó cứng rắn và nam tính dù là nữ. Em ít nói, hầu như không bao giờ cười, không như những người con gái khác. Công việc em làm rất tốt, rất chỉn chu, logic và gỡ rối cho một số sự vụ về pháp lý của công ty bằng sự thông minh và nhanh trí. Em đi làm bằng xe môtô, tôi lại càng bất ngờ.

Ngày ấy, công ty tổ chức teambuilding và du lịch luôn ở Tây Bắc, cách Hà Nội khoảng 300 km, công ty thuê xe cho tất cả, một số bạn muốn tự đi xe máy kiểu phượt; rủi thế nào tôi có việc nên đi trễ và ngồi sau xe của em. Đây là lần đầu tiên tôi đi xa bằng xe máy cũng như ngồi trên xe môtô. Em vừa đi vừa kể cho tôi nghe Tây Bắc đẹp thế nào, sẽ bắt cá nướng, ăn gà đồi, trứng nướng ra sao. Em có thể bắt cá ở sông suối, hay giết gà nấu cháo, tự mình sống giữa rừng cũng không sợ chết. Đi cả quãng đường 300 km, em kể chuyện rất nhiều, cũng là tránh cho tôi ngủ gật. Đó là những thứ tôi chưa bao giờ từng biết hay nếm trải. Thật sự rất thú vị! Đó là lần đầu tiên, tôi và em tiếp xúc gần như vậy.

Sau đợt đó, tôi nói thích ngồi xe môtô nên em thường chủ động đề xuất đưa tôi đi ăn, đi chơi, ăn những món vỉa hè mà ngày trước em từng ăn, rất ngon. Em tới bên tôi rất nhẹ nhàng như vậy, chúng tôi yêu nhau lúc nào không hay. Tôi đồng ý làm bạn gái em. Em nhỏ hơn tôi nhưng dường như trưởng thành hơn rất nhiều, về kiến thức xã hội hay khả năng chuyên môn không hề thua kém ai, tính cách lại nam tính và galăng hơn nhiều so với đám đàn ông tôi từng hẹn hò. Em nói thích tôi từ khi vào công ty, bản tính sinh ra em đã thích con gái rồi. Tôi ở vị trí cao như vậy em không với tới được, chỉ biết yêu thầm, cũng may có đợt công ty đi du lịch để em có cơ hội tiếp cận. Em cũng nói sinh ra để bảo vệ sự cao ngạo của tôi. Tôi cứ là chính tôi, không cần phải cố gắng hư giả tình ý với ai. Đi bên em, tôi như một cô nàng mới yêu lần đầu, chìm đắm trong sự yêu thương, dịu dàng mà em dành cho tôi.

Sau hơn một năm quen nhau, tôi chính thức giới thiệu em với bố mẹ. Bố mẹ nhất quyết phản đối vì em là con gái, nhỏ tuổi hơn tôi, gia thế không có, còn nói em yêu tôi vì tiền và gia sản. Cũng may có hai anh trai ủng hộ nên bố mẹ cũng đỡ gay gắt. Em vẫn buồn lắm. Bằng sự quyết tâm, tôi cũng khiến bố mẹ đồng ý nhưng với điều kiện em phải nghỉ việc, tự gây dựng sự nghiệp của riêng mình, tôi không được phép giúp đỡ em về tài chính. Em nói sẽ làm được, tuyên thệ với bố tôi là sẽ chứng minh được đủ sức để lo cho tôi, chỉ cần tôi ủng hộ và đợi em. Vậy mà tôi không đợi được tới ngày ấy.

Em nghỉ việc, ra ngoài làm và bắt đầu gây dựng sự nghiệp riêng. Nhiều lần tôi đề nghị hỗ trợ về tài chính hay mối quan hệ nhưng em cứng rắn từ chối. Tôi mua một căn chung cư và chỉ yêu cầu em duy nhất một việc là về ở cùng, còn mọi thứ tôi không can thiệp. Em đồng ý. Em dù rất bận rộn công việc nhưng luôn chăm sóc tôi chu đáo. Sáng em dậy sớm nấu đồ ăn sáng và đồ ăn tối, tối chỉ để tôi về hâm nóng là ăn, tới cái bát tôi cũng không phải đụng tay chân. Tôi dường như không phải làm bất kỳ việc gì. Nửa đêm, chỉ cần tôi ho hay cựa quậy một chút em cũng biết và lại xoa lưng hay ôm tôi vào lòng. Mỗi lần tôi ốm hay suy nhược em đều dành thời gian chăm sóc, chưa từng lơ là một phút giây. Tôi luôn nghĩ em sẽ yêu mình như vậy và chẳng bao giờ hết yêu tôi.

Tuy vậy, khi xa em ở công ty, môi trường công việc phát triển, tôi tiếp xúc với nhiều người đàn ông tài giỏi. Tôi bắt đầu so sánh và ham muốn được làm mẹ trong tôi trỗi dậy. Rồi tôi có người khác, luôn đi về muộn, thậm chí là qua đêm không về, bận cớ đi công tác để đi du lịch với tình nhân ở nước ngoài. Em vẫn vậy, kiên nhẫn chờ tôi về ăn tối dù là nửa đêm, luôn nhẹ nhàng, hỏi han, quan tâm công việc của tôi. Tôi lại càng chán ghét điều ấy. Công việc của em, tôi dường như đã bỏ khỏi đầu dù biết khởi nghiệp chẳng bao giờ dễ dàng. Chuyện gì cũng tới, tôi có bầu với người đàn ông đang cặp kè. Anh ta không biết tôi có mối tình đồng tính như vậy, tới nhà tôi hỏi cưới. Bố mẹ tôi rất vui mừng và hối thúc cưới, thậm chí còn dằn mặt em.

Đêm hôm ấy, trong phòng của hai đứa, em nói đã biết tôi có người khác từ lâu. Em biết rất nhiều nhưng không nói vì tôi không bao giờ sai. Trong mắt em, nếu tôi có lỗi thì cũng là lỗi do em không đủ tốt nên tôi mới xa. Em vẫn kiên nhẫn, không nói vì không có tư cách để nói hay níu giữ. Em chưa có gì để che chở cho tôi. Em nói sẽ ở bên tôi tới lúc tôi không chịu nổi nữa như ngày hôm nay. Em vừa nói, vừa rơi nước mắt. Đó là lần đầu tiên tôi thấy em khóc. Tôi nói để lại căn nhà cho em. Em bảo lúc tới như nào thì sẽ ra đi như thế, sẽ rời Hà Nội và mong tôi luôn được hạnh phúc. Đêm ấy, em dọn vali ra khỏi nhà. Từ đó, tôi và em không liên lạc và cũng không gặp mặt. Em từ bỏ tất cả mối quan hệ chung.

Tôi và người đàn ông kia ở với nhau được một năm thì ly hôn vì anh ta có người khác, chưa kể có con với phụ nữ khác và thực chất chỉ muốn lợi dụng tiền bạc của gia đình tôi, thế lực của bố tôi để hỗ trợ công ty lúc khó khăn. Con tôi từ nhỏ đã ở bên ngoại để được chăm sóc, tôi khá bận, cũng không biết chăm sóc trẻ con, chưa từng phải động chân tay việc gì. Anh ta cũng không tranh chấp quyền nuôi con.

Từ đó tôi ở một mình, rất cô đơn, mệt mỏi, mỗi lần như vậy lại nhớ tới em, em là mối tình đầu của tôi. Trong lúc tôi đau khổ nhất thì năm ngoái gặp lại em trong một sự kiện cùng ngành ở Đài Loan, được đối tác chung giới thiệu. Em giờ đã có doanh nghiệp riêng, trưởng thành và xinh đẹp hơn rất nhiều, vẫn giữ được nét cứng rắn và nam tính như trước. Gặp tôi, em có chút bất ngờ nhưng cũng rất nhanh sau đó ánh mắt lại đượm buồn. Em lạnh lùng, tỏ ra như chưa từng quen biết tôi, giới thiệu như chưa từng có ký ức về tôi. Mọi cảm xúc về em trong tôi dần hiện về. Tôi nhớ em vô cùng, nhớ lúc bước vào thế giới của em, nhớ từng bữa ăn em nấu, nhớ mỗi mùa đông Hà Nội lạnh em thức đêm để xoa chân cho tôi ấm dần mới đi ngủ, nhớ nửa đêm tôi thèm chân gà nướng em không ngại trời mưa đi tìm mua, nhớ cách em chiều chuộng và nhẫn nhịn tôi. Tôi về lại căn hộ cũ nơi hai đứa từng sinh sống. Theo tôi tìm hiểu, em đang sống một mình, vẫn độc thân. Liệu tôi có nên nhắn tin hay hẹn gặp em không? Tôi rất chán ghét đàn ông, nhìn đâu cũng chỉ thấy sự chán ngán, mong giờ có một cuộc sống bình yên và muốn dựa vào em như trước.

  • Like 2
  • Sad 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
chutzpah    565
Posted (edited)

Ai cũng phạm lỗi lầm, nhưng có những lỗi lầm có thể tha thứ, có những lỗi lầm không thể nào thứ tha được. 

Nếu như người đàn ông kia không ly hôn với chị, nếu anh ta không có lừa dối chị, liệu chị có nhớ tới người con gái chị yêu?

Chị đã từng hỏi bản thân mình, trước giờ chị nghĩ cho người con gái chị yêu hay chị chỉ nghĩ cho bản thân chị, tất cả là vì dục vọng của chị?

Liệu quay lại với nhau thì có còn như trước không?

Chị thấy chị có đủ tư cách để yêu lại người con gái này không?

Chưa kể, nỗi đau mà người con gái đó phải chịu. Liệu chị có thấu được nỗi đau đó không? 

Một trong những chương trình tạo nghiệp đó là cho lời khuyên. Em cũng không biết khuyên gì, chỉ là ngu ngu nên đặt ra 1 vài câu hỏi thôi. :->

Edited by chutzpah
  • Like 3

Share this post


Link to post
Share on other sites
ThanhNhan    641

“Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát” đừng quay lại làm gì nữa. Thời gian đầu có thể đau, nhưng rồi thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. 

Cố lên nha bạn!

Share this post


Link to post
Share on other sites
lamlang    566

Ôi Trời đất ơi, thiệt là éo le hạt me mà!  Đọc xong mà thấy ghẹt thở quá chừng!
Biết nói sao đây nhỉ?  Người ta thường nói "chuyện người thì sáng chuyện mình thì quáng" hơn nữa có lẻ bạn lên đây không chỉ muốn nghe người khác chỉ trích nhưng muốn tìm sự đồng cảm nữa, đúng không?  Để nói thiệt lòng, trường hợp của bạn muốn tìm sự đồng cảm cũng khó.  Nhưng đã là con người thì ai cũng phạm lỗi, và bất cứ lỗi lầm nào dù có nghiêm trọng đến đâu thì ông Trời cũng có đức háo sinh.  Cho nên dựa trên tinh thần đó, lamlang nghĩ nếu bạn thật lòng còn yêu cô gái kia thì hãy chứng minh lòng thành của mình bằng hành động đi, biết đâu cô ấy sẽ cảm động và cho bạn thêm cơ hội.  Lúc trước cô ấy không phải cũng đã chinh phục bạn bằng lòng thành của cô ấy hay sao?

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
rain.on.me    590
Posted (edited)

Hi Sscorrpio,
Đọc hết tâm sự của bạn thì mình nghĩ rằng sẽ khó có ai yêu bạn như cô gái kia! Tuy nhiên, tình cảm phải đến từ 2 phía mới bền vững được, có lẽ bạn không thật sự yêu người kia đâu (vì bạn đã từng cảm thấy chán ghét sự chìu chuộng quan tâm, chăm sóc của cô ấy), bạn chỉ đang quá cô đơn thôi. Bạn cần thời gian để xem mình cần gì, bạn có thật sự có tình cảm với người kia không... Bạn có thể hẹn gặp để xin lỗi và đề nghị làm bạn để cả 2 có cơ hội làm lại từ đầu và nếu như tình cảm của 2 bạn đủ lớn thì sẽ có happy ending! Đừng từ bỏ một người tuyệt vời như vậy, bạn có lỗi nhưng theo mình cô ấy đã bỏ qua từ trước khi bạn từ bỏ cô ấy nên hiện tại chắc cũng không có vấn đề gì, miễn là bạn đừng lặp lại lỗi lầm cũ... Có một điều chắc chắn là bạn sẽ khó mà gặp được người nào tốt như thế!

Người duy nhất có thể trả lời câu hỏi của bạn là cô ấy chứ không phải bất cứ ai khác. Bạn nợ her lời xin lỗi chân thành và những lời bất mãn hay oán trách nếu có thì bạn chỉ nên nghe từ cổ mà thôi, đừng để tâm những lời tiêu cực của người khác vì họ không phải là ex của bạn.

Quan trọng là bạn phải biết mình muốn gì, cần gì, vậy nhé! 

Edited by muathang8
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Anitija    269
Posted (edited)

Hi Sscorrpio,

Chắc bạn đang rất đau khổ và rối bời mới tìm vào đây viết những dòng này, mong có vài sự động viên chia sẻ. Mình cũng không dám khuyên gì, chỉ là đặt ra vài vấn đề để bạn suy nghĩ, người trả lời chính là bạn. Chỉ có người trong cuộc mới có câu trả lời chính xác nhất cho mình.

Mình nghĩ người yêu cũ của bạn hẳn là rât yêu bạn, nhưng không biết sau những gì xảy ra, tình yêu ấy còn nguyên vẹn không? Cô ấy có đang "trong ấm ngoài lạnh" với bạn không?

Vấn đề thứ 2 ở chỗ bạn, là vấn đề mấu chốt. Như các bạn ở trên đã khuyên, bạn nên soi xét lại tâm mình, trả lời một vài câu hỏi cho bản thân mình. Chầm chậm để thời gian trôi qua để có câu trả lời rõ ràng nhất, không cần gấp vội.

- Bạn đang bị người chồng cũ làm tổn thương, hụt hẫng nên bạn mới chán ghét đàn ông. Nếu có một người đàn ông khác đến quan tâm lo lắng thì bạn cho chấp nhận không? Hay bạn cần cô ấy hơn?

- Có phải vì bạn cần một người lo lắng quan tâm hay vì bạn còn yêu cô ấy?

- Nếu hai người còn yêu nhau và đến với nhau thì đứa con sẽ thế nào?

Người yêu cũ của bạn là người mạnh mẽ, tự trọng, tự lập. Bạn cũng nên chuẩn bị tâm lý nếu bạn tìm đến nhưng cô ấy không đồng ý quay lại.

 

Đối với bản thân mình, nếu còn yêu thì cứ cố gắng hết mình và làm theo sự mách bảo của con tim. Những người yêu nhau thì sẽ quay về với nhau thôi. Quan trọng là bạn hiểu bản thân mình cần gì, trân trọng những gì bạn có, chứng tỏ lòng thành, đừng đi sai thêm bước nữa sẽ làm những người trong cuộc đau khổ gấp bội.

Mong một ngày được thấy Sscorrpio tìm lại hạnh phúc, quay về đây viết vài dòng cho mọi người chung vui chia sẻ cùng bạn.

Thân ^_^

Edited by Anitija
  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
chapman    43

Đọc tới lui mấy lần cũng không chắc bạn có yêu ai không, kể Cả con của bạn.
Lời góp ý có vẻ hơi lạc đề , hay là bạn bỏ chút thời gian quan tâm đến con mình đi. Đồng thời kiếm niềm vui cho mình. Thấy bạn cũng khổ thiệt đó, mình nói thật lòng chứ không có ý gì khác, vì khi mọi chuyện đến với bạn quá dễ dàng, bạn không có được niềm vui, sự tự hào về bản thân (tự hào không phải tự kiêu).

Bạn còn trẻ, cơ hội khám phá mình còn nhiều, điều kiện cũng có, thôi đừng nhìn lại đằng sau, dành thời giờ tự chăm sóc bản thân, muốn ăn gì thì tự đi mua hay tự nấu, đi gym hay tập yoga , chừng nào thấy mình không còn nghĩ tới phải dựa vào ai, lúc đó bạn sẽ có câu trả lời có nên liên lạc với cô người yêu củ không?  Vì chỉ khi ấy bạn có đủ bản lĩnh đối diện với nhiều tình huống có thể xảy ra khi liên lạc lại với cô ấy, bạn sẽ tránh được sự thất vọng nếu She không còn yêu bạn. 
Một người tự tin và khiêm tốn từng vấp ngã hấp dẫn hơn người tự kiêu rất nhiều.

Chúc bạn tìm được niềm vui trong cuộc sống.

p/s: bạn làm mình nhớ tới cô người yêu củ của mình, giống y bạn luôn.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
blueonblue    28

Wow.... just wow ... !!! Some people and some nerve .... Cuộc sống thiệt nhiều lý thú. 

Lời góp ý chân thành là chị sống lỗi quá coi lại nếp sống và bớt ám đời con người ta đi chị. Mình bớt cái nết ăn cây táo rào cây sung thì chắc cuộc sống đỡ vật vã hơn đó. 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×