Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
quynhdi

Đôi Khi Tôi Viết

Recommended Posts

quynhdi    131

Tháng 7 rồi, vậy hàng ngàn bác sĩ mới ra trường ở Mỹ đã chính thức vào làm việc được 2 tuần.  Các cô cậu bé trẻ trung, đầy nhiệt huyết được bệnh viện điều đi chiến trường ở khoa nội, khoa tâm thần và khoa cấp cứu.  Còn người chị lớn như mình thì  được điều về phòng mạch an toàn hơn trong mùa covid 19.  

Hôm nay mình lái xe ngang qua cánh đồng bắp.  Trời 6 giờ chiều nhưng vẫn nắng nóng chói chang.  Cây bắp cao lắm, cao hơn cả chiếc xe SUV của mình chứ không thấp như cây lúa.  Cánh đồng rộng bao la, xanh rì, trông thật thanh bình.  Lái xe hơn 5 phút vẫn chưa tới tận cùng.  Ngày nào đi làm về cũng mình đi ngang qua đây, nhưng hôm nay lòng mình nặng trĩu. 

Ở một cánh đồng nào đó, giống như cánh đồng bắp này, một bệnh nhân của mình đã bị xâm hại.  Nghĩ cũng lạ, đây không phải là lần đầu mình chữa trị và làm việc với survivors của nạn cưỡng dâm.  Nhưng hôm nay, trong đầu mình cứ văng vẳng câu chuyện đầy ám ảnh: he stopped by the cornfield … told her to bend over… After that, he gave her five dollars to buy ice cream…  Cái chữ bend over nó hãi hùng, thương tâm quá, cô bé lúc đó chỉ mới 6 tuổi thôi.   Đau lòng hơn, gã ác thú đó chính là cha ruột của nạn nhân, và bà ta bị xâm hại từ năm 4 tuổi.  Bệnh nhân này cũng rụt rè, nói năng nhỏ nhẹ, giống như nhân vật Thư Huỳnh của mình viết.  Bà ta cũng một lần tự tử, và là một người cô đơn.  Có điều khác, là bệnh nhân này lấy nhằm người chồng vũ phu, và bà ta đơn thân nuôi 2 người con trai. 

Người ta nói không ai chọn được gia đình, nhưng mình là người quyết định số phận.  Câu nói này có thể đúng ở nhiều trường hợp, nhưng với bệnh nhân này, từ nhỏ đã không có được nhu cầu cơ bản nhất, sự an toàn, thì làm sao bà ta có thể tự tin vào bản thân mà chống lại số phận khi bà ta luôn nghĩ mình là worthless.  Chỉ hy vọng rằng bà ta có thể vì con của mình mà không tự tử thêm lần nữa. 

Hai tuần liên tiếp, mình đều làm việc với người bị chính cha ruột molested.  Họ không ngần ngại chia sẽ cả cuộc đời của họ với một người lạ.  Những câu chuyện tăm tối mà họ không thể kể cho bất cứ ai.  Thôi thì viết ra ở đây, để tâm sự ở nơi mà mình không có identity, không lo về confidentiality.  Để nhắn nhở bản thân rằng mình đã chọn đúng ngành, và mỗi ngày đi làm lại là một câu chuyện mới.

  • Like 5
  • Thanks 1
  • Sad 3

Share this post


Link to post
Share on other sites
noodle    211

:bug:BS tâm lý hã ! 

Share this post


Link to post
Share on other sites
quynhdi    131

Quỳnh Di là Psychiatrist.  Tiếng Việt thì có bạn dịch là Bác sĩ tâm lí hay tâm thần học. 

Share this post


Link to post
Share on other sites
noodle    211

ohh ! Thanks , 

 Bác sĩ tâm lí  chắc nói chuyện dể thương lắm có bệnh nhân nào bị nghiềng nghe chua 

Share this post


Link to post
Share on other sites
quynhdi    131

That's very nice of you to say that, but I don't think so :smile:.  I tend to spend more time listening than I do speaking. 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
noodle    211

jaja so  i always say that with you beautiful lady ! especially your ,,, n wish 1day we can talk each other miss  :he:

Share this post


Link to post
Share on other sites
quynhdi    131

À, mai mốt tenLam viết tiếng Việt có dấu hay là tiếng Mỹ rõ ràng hơn để Di đọc dễ hiểu nha được không :smile:?  Nếu không thì Di lo Di không hiểu được hết được ý của tenLam muốn nói gì. 

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
noodle    211

ohhh ! you look mad ! I'm sorry  :he:

 ! nói chuyện vui thôi . ko có gì đặc biệt ...

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
quynhdi    131

:biggrin: đâu có gì đâu mà giận.  Chỉ là góp ý nhỏ thôi, vì tenLam viết câu tiếng Mỹ đó hơi khó hiểu.  Thôi Quỳnh Di ngưng ở đây nha, topic bị loãng quá rồi. 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
lamlang    568

Không có ý kiến gì đâu, chỉ là nhân tiện ghé vô "say hi" thôi.  Không biết như vậy có làm loãng topic gì không bác sĩ Quỳnh?   :)

Share this post


Link to post
Share on other sites
quynhdi    131

Hi lamlang, lamlang khoẻ không?  Lamlang lại chọc ghẹo Quỳnh Di nữa rồi :biggrin:.

Share this post


Link to post
Share on other sites
quynhdi    131

J nói khi sao con người hay thay đổi, nguời ta thương nhau một thời gian thì tình cảm của họ sẽ faded. 

Nghe J nói xong, mình phấn khởi như một đứa học trò vừa được cô giáo hỏi trúng bài tủ.  Thế là mình luyên thuyên giải thích tại sao cảm xúc của con người faded over time bằng những gì đang xảy ra trong não bộ: 

Nào là khi mới yêu, con người ta có hàm lượng dopamine tăng lên trong não một cách khinh khủng.   Các nhà khoa học chụp hình não của người mới yêu, thì họ nhận thấy bộ não này giống như não của một người đang xài cocaine.  Cái cảm giác high đó là lí do mà nhiều người đi ngoại tình, hoặc là họ sẽ cứ thay đổi người yêu.  Dần dà khi các dopamine receptors bị bão hoà, thì nó sẽ dần mất đi và stimulating signals cũng yếu hơn.  Đó là khi chúng ta không còn cảm thấy được cảm giác yêu nhau như lúc ban đầu… 

J nghe xong thì thở dài một hơi, nói rằng chỉ hỏi mình một câu bình thường, mà sao mình trả lời kiểu đó.  

Lâu lâu nhờ J phản ứng như vậy, mình mới biết mình nói chuyện kì cục.  Mình chỉ lo giải thích như là lúc đang đi làm, mà quên là đang nói chuyện với partner. 

Thật ra chuyện tình cảm faded over time là chuyện khó tránh khỏi.  Ai yêu thương thật lòng thì cũng từng trải qua cảm giác sợ lo lắng, vì không ai biết được tương lai sau này hai đứa mình sẽ ra sao.  

Con người thường lo sợ những cái uncertain.  Như là khi ta mở miệng nói yêu người khác, thì mình sẽ lo sợ, vì không biết người đó sẽ phản ứng ra sao.  Khi đối mặt với uncertainty trong romantic relationship, người ta đôi khi sẽ cố gắng che giấu đi cái sự sợ hãi đó.  Từ ngàn xưa, con người ta ca ngợi tình yêu, và tin rằng mỗi người sanh ra là sẽ có một soulmate của mình.  Cái suy nghĩ đó nó đẹp và lãng mạn lắm, nhưng thật ra, đó là cách mà người ta cố make the uncertainty certain.  Họ tin rằng khi gặp soulmate rồi, thì không có chuyện gì sẽ thay đổi được mối quan hệ đó, và họ sẽ không còn lo sợ mất nhau nữa. Đó là cách họ che đi sự lo lắng về cái uncertainty trong romantic relationship.  Có người tin là mối quan hệ của họ perfect, sẽ không có ai tốt hơn.  Họ muốn hứa hẹn và thề thốt.

Thật tế thì con người sẽ thay đổi và trưởng thành theo năm tháng.  J của 10 năm trước chưa chắc đã thương Di, và J của 10 năm sau cũng sẽ khác với J hiện tại.  Hai người thích nhau vì bây giờ cả hai bước cùng một nhịp.  Chúng ta có nhiều điểm tương đồng rồi sanh ra cảm mến.  Rồi sẽ có một người bước nhanh hơn, thay đổi nhiều hơn vì tính cách và hoàn cảnh.  Khi có sự khác biệt, đó là lúc chúng ta xảy ra mâu thuẫn.  Tuy nhiên, sau khi quen nhau một thời gian dài thì chúng ta không còn feel high on cocaine như lúc mới quen nữa, chúng ta sẽ không còn dễ dàng bỏ qua cho nhau , và dễ cảm thấy khó chịu. 

Một ngày nào đó, nếu tình cảm của chúng ta có một chút gì đó phai nhạt, thì đừng vội bỏ cuộc và hãy cố giữ lấy.   Không có ai sanh ra để làm soulmate của mình cả.  Chỉ có 2 người lạ cùng một lòng vun đắp và thay đổi để trở thành bạn đời của nhau mà thôi. 

Người can đảm thường hay mạo hiểm để làm những việc nhiều uncertainty và không ngại để cho người khác thấy sự mềm yếu của mình.  Như là khi mở miệng để nói lời yêu trước.  Chúng mình hãy can đảm bước cùng nhau dù không biết tương lai sẽ ra sao.  Cũng như trong bài hát , “biết ra sao ngày sau, mình có nhau hay thêm khổ đau, tình có phai nhạt hay bền lâu, nào ai biết ngày sau.”  

Di sẽ không try to make the uncertainty certain, và Di biết J cũng không cần những lời hứa đó.  Nhưng Di hy vọng chúng ta có thể feel comfortable about the uncertainty in our relationship.  Và mình hãy luôn quý trọng nhau và đừng take each other for granted. 

Chúng ta có một khoảng cách rất lớn mà nó đã làm cho cả hai phải suy nghĩ rất nhiều khi quyết định tiến đến với nhau.  Có thể chúng ta còn nhiều khiếm khuyết khác trong mối quan hệ này.  Nhưng J biết không?  Cho dù hai đứa mình không phải là một perfect couple theo định nghĩa của xã hội hay trong mắt của người ta, we are still worthy of love and belonging, and we are enough for each other.  

 

 

  • Like 3

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×