Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
trasua

Cũng rảnh

Recommended Posts

trasua    348

Thích bài hát này! Thích giọng hát này! Và hâm mộ người Nghệ Sĩ này! 

Edited by trasua
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

Khi gia đình họp mặt, nói về chính trị thì lại có tranh luận. Quan điểm trong chính trị thì khg có đúng hoặc sai cũng không ai có thể thay đổi dc quan điểm của đối phương. Biết là vậy nhưng khi bị khích thì vẫn khg thể kềm chế dc.
Mấy tháng rồi mình khg có thời gian tham gia những câu chuyện gia đình...khg ngờ vụ bầu cử này lại tạo cho mình cảm giác như là 1 mình chống mafia há há. 
—————————————————————

Trong tất cả những cuộc thi đấu thì đều có kẻ thắng và người thua.

Mình đã từng tham gia trên dưới khoảng 50 giải đấu võ. Và cho tới khi lên dc tới đai đen là đầu tiên mình trải nghiệm thất bại. Cảm giác như bị ai đó đạp 1 phát từ trên đỉnh núi xuống tới chân núi. Lần đầu tiên mình khóc vì thất bại. Lần đó mình đã bị đá rất nhiều vào cánh tay. Mặc dù đối phương không dc tính điểm nhưng tay mình không thể giơ lên để đỡ đòn.
 Sensei đã từ chối nghe mình giải thích. Mình đã nghĩ Thầy quá nghiêm khắc. Sau này lớn rồi mới hiểu dc là điều cần làm nhất khi thất bại không phải là tìm kiếm lý do để đổ lỗi, hoặc nghĩ trọng tài thiên vị, hoặc đối phương đã chơi xấu mình.  Mà điều đầu tiên là phải chấp nhận mình đã thất bại, nhận ra thiếu sót của mình và tìm cách tập luyện khắc phục sự thiếu sót.

Thất bại không phải là một sự kết thúc. Nó giúp người ta suy nghĩ trưởng thành nếu có thể nhìn nhận ra thiếu sót của bản thân. Và chấp nhận thất bại là điều đầu tiên cần có trong quá trình trưởng thành.

do đó, nếu dẹp bỏ vấn đề chính trị, y tế, và chỉ dựa trên tinh thần của 1 người học võ, mình không phục, không tin tưởng, và không hề hối hận khi không bầu cử cho 1 vị tổng thống không có trách nhiệm với lời nói của bản thân, không chấp nhận sự thất bại và luôn tìm cách đổ lỗi cho người này người kia. 
—————————————————————

Nhưng nói sao thì nói... dù sao thì bây giờ có tranh cãi thế nào thì kết quả cũng không thể thay đổi dc. Và đây có lẽ là lần cuối cùng mình tranh luận về vấn đề bầu cử. Há há

 

 

 

Edited by trasua
  • Like 2
  • Haha 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
Emy    23
9 phút trước, trasua đã nói:

...thiệt nặng lòng...

FB18196F-05BA-4991-98B0-E0ED8B43265B.jpeg

 Đâu rồi cũng vô đó à, không sao đâu 🍀

  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

Bắt đầu 1 ngày đầu năm bằng 1 chuyến bay bị huỷ. Nhưng khg sao, mình lúc nào cũng tin trong cái rủi nó lòi ra cái may.

Hôm qua trên đường ra sân bay, chị dâu gọi điện thoại cho cháu nó facetime với tui. Lúc cúp máy thì nó khóc, đòi nói chuyện tiếp, nên tui chọc cho nó cười, rồi nó khg chịu cúp máy. Nó mới 1 tuổi mà, trước giờ nó đâu có quan tâm tới ba cái vụ nói chuyện dt, tự nhiên hôm qua đòi nói chuyện. Khg biết nó biết tui đi xa khg hen...thấy có chút cảm động há há

Hôm nay sn anh 2...trc giờ 2 anh em cũng khg bao giờ biểu lộ cảm xúc với nhau...thật sự giờ cũng muốn viết gì đó hay nói gì đó cảm ơn ổng mấy ngày qua chạy tới chạy lui mua sắm đồ đạc và sắp xếp hành lý cho tui...mà thiệt cũng khg biết nói thế nào.

Vậy là chạy đi mua cho ổng cái bánh sn, tính chúc ổng 1 câu...”lớn tuổi rồi ăn uống cho cẩn thận,  nên kiêng cử đi là vừa. Tuổi này ng ta dễ...ấy bất thình lình lắm.”...mà nghĩ lại thấy khg nên chúc vậy nên thôi há há

Đời mà...đôi khi cứng rắn, thô lỗ quá cũng khg nên há há

 

 

  • Haha 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

Bắt đầu ở 1 nơi ở mới, 1 cuộc sống mới...

2h mấy khuya...lạ chỗ, lạ mùi...khó ngủ quá

1 cảm giác...ngứa ngáy thấy boà nội...(khg phải tui ở dơ mà là do khí hậu biển nó vậy)

nằm gác tay lên trán suy nghĩ...giờ sao tui ngủ dc đây ta??

Mở đèn thì hao điện. Tắt đèn thì suy nghĩ ấy ấy...

trc giờ tui ít khi nghĩ về ấy ấy nên cũng khg nghĩ là tui sẽ sợ ấy ấy. Giờ nghĩ về ấy ấy thì lại thấy sợ ấy ấy....

đời mà...là con người ai mà khg sợ ấy ấy...hiz

 

 

  • Haha 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

Biểu tình đấu tranh cho bình đẳng nhân quyền, chống lại kỳ thị chủng tộc thì bị gọi là bạo động.

Vậy biểu tình tấn công US capitol thì có phải là khủng bố khg hen? 
 

Còn nhớ  tập cuối cùng trong bộ truyện trinh thám của Agatha Christie có tên là “Curtain”, vụ án cuối cùng của thám tử Hercule Poirot - ông đã đối đầu 1 tên sát nhân giết 5 mạng người mà khg cần ra tay. Hắn dùng lời nói để tạo áp lực, kích thích, khiêu khích sự tức giận, lòng ganh ghét của người khác, buộc nạn nhân phải tự tử hoặc ra tay sát hại lẫn nhau. Cuối cùng vì không đủ chứng cứ buộc tội tên sát nhân, Poirot đã ra tay bắn chết kẻ sát nhân rồi tự tử.

vậy mới thấy...lời nói là một vũ khí vô hình cực kì nguy hiểm. Người dùng lời nói để khiêu khích vào điểm yếu của người khác, châm ngòi cho bạo động mới thật sự ác độc.

363DBC20-EED8-4B58-9E69-69B51AD31776.jpeg

  • Like 3

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

Tuần thứ 2 rồi...

ngày mai sẽ là 1 trải nghiệm mới, dc tiếp xúc với cadaver...cũng hơi lo...nhưng mình nghĩ mình sẽ ổn

bữa giờ toàn uống nước lọc và sữa cũng buồn miệng

Sẵn tiện mua dc hộp trà đen, lục tủ lạnh thấy có bịch xí mụi, vài trái cam chua và mật ong. Hí ha hí hửng trộn hết lại pha trà. Uống cũng ngon ghê mà khg biết có bị tào tháo rượt khg nữa. 

Và trong 1 lúc cao hứng, ngồi quánh máy, miệng nhâm nhi trà...

...rồi mình chợt bừng tỉnh vì mình có cảm giác mình vừa nuốt luôn cái hột xí mụi...

...rồi tự nhiên ký ức ùa về...nhớ hồi nhỏ sợ nuốt hột lắm, sợ mọc cái cây từ bụng...nên ăn gì cũng nhai kỹ lắm...

Ờ...

mới ở 1 mình 1 tuần mà thấy cũng cô đơn ha....

Rồi...cũng hay suy nghĩ vu vơ ha...

rồi...cũng suy nghĩ tào lao ha...

rồi...thỉnh thoảng cũng hay lẩm bẩm, cười mỉm chi 1 mình ha...

rồi...cũng hơi lo vì cái hột xí mụi ha...tại hình như nó cũng bự ha...

mà thôi kệ đi, khg trôi đường này chắc nó cũng sẽ trôi ra đường khác ha...

 

 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

1st day of dissection: removing skin and fascia layers

Those mixed feelings of shakiness, nervousness, and a bit of excitement when I made my first cut...

then the rest was interesting  except for the smell of formalin...

didnt feel like eating anything afterwards...but I made soup anyway

good thing I became a vegan...

then life goes on...

 

 

29E51154-54DC-466F-9C45-00AF112829C7.jpeg

Edited by trasua
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

“Mộng đẹp xin giữ trong tim...”

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

Ờ... Ghé chợ thấy khoai Tây mua 1 tặng 1 rẻ nè, khệ nệ rinh 2 bịch 10lbs về...dự định là trong 4 tuần nữa, mỗi ngày tui sẽ ăn 3 củ khoai Tây hiz...

Ờ...chị dâu gởi hình cháu tui nè, mỗi ngày ngó nó mỗi khác ta...bự con ghê...ờ, nhớ nó ghê...

ờ ...Hôm nay như là 1 ngày đầu tuần của mình thôi mà sao thấy mệt rồi ta. Vô lab về, nấu miếng cơm, miếng cà ri, ăn tối xong là nằm dài luôn dồi...

ờ...tình hình là giờ tui cũng khg dc rảnh lắm, mà giờ tui đang ngồi chống cằm, cắn móng tay, móc móng chưn, si nghĩ tào lao...

Ờ...cũng hơi mệt...nhưng tự hứa với lòng chỉ có quyền bước chậm lại chứ khg dc dừng lại...

ờ...sống 1 mình bình yên đến lạ...

 

 

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Jp86    14
Vào 3/9/2020 vào 04:40 , trasua đã nói:

Nhật ký ngày thứ 2

cuộc sống đã thay đổi 180 độ. Cảm giác như vừa bị ai đó đẩy vào lỗ đen vũ trụ...


2 ngày trôi qua, học được vài điều:
- cà phê đen không đường pha với sữa tươi....uống rất là mắc ói

- cà phê đen không đường uống đỡ hơn

cảm giác bây giờ rất là buồn ngủ nhưng khg ngủ được vì cà phê đen

điều mình muốn nhất bây giờ là ngủ.

thôi kệ, đời mà...

Cafe đen không đường pha với sữa tươi thanh trùng...ổn ... Tui được pha cho uống rồi...🙄

 

  • Like 1
  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Jp86    14
13 giờ trước, trasua đã nói:

Ờ... Ghé chợ thấy khoai Tây mua 1 tặng 1 rẻ nè, khệ nệ rinh 2 bịch 10lbs về...dự định là trong 4 tuần nữa, mỗi ngày tui sẽ ăn 3 củ khoai Tây hiz...

Ờ...chị dâu gởi hình cháu tui nè, mỗi ngày ngó nó mỗi khác ta...bự con ghê...ờ, nhớ nó ghê...

ờ ...Hôm nay như là 1 ngày đầu tuần của mình thôi mà sao thấy mệt rồi ta. Vô lab về, nấu miếng cơm, miếng cà ri, ăn tối xong là nằm dài luôn dồi...

ờ...tình hình là giờ tui cũng khg dc rảnh lắm, mà giờ tui đang ngồi chống cằm, cắn móng tay, móc móng chưn, si nghĩ tào lao...

Ờ...cũng hơi mệt...nhưng tự hứa với lòng chỉ có quyền bước chậm lại chứ khg dc dừng lại...

ờ...sống 1 mình bình yên đến lạ...

 

 

Bạn làm lab lĩnh vực nào vậy

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348
5 hours ago, Jp86 said:

Cafe đen không đường pha với sữa tươi thanh trùng...ổn ... Tui được pha cho uống rồi...🙄

 

À cái này tuỳ và loại sữa, loại cà phê, cách pha và khẩu vị mỗi người. Mình pha theo kiểu lười biếng, chỉ trộn chung lại nên có vị đắng chua chua rất kì cục. Haha

5 hours ago, Jp86 said:

Bạn làm lab lĩnh vực nào vậy

À mình học lab trên cơ thể người :D

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
trasua    348

Tình cờ xem dc 1 tấm hình em họ đăng trên fb...1 góc nhỏ của tuổi thơ ùa về...

Trong ký ức tui...gần 20 năm trc...nhà Bà rất to, cái sân rất rộng, chạy chơi hoài khg hết. Thời đó ở sg đã có nhà tắm, nhà vệ sinh tiện nghi...nhưng khg hiểu sao mình vẫn rất thích cảm giác về quê tắm ngoài trời, tắm nước trong lu, và đi vệ sinh như thời cổ đại haha. Thích mặc áo bà ba của Bà, ăn sườn kho xã Bà làm.

8h tối ở quê là đường xá vắng hoe, quánh răng đồ xong là 3 bà cháu nằm ghế bố luyện phin kiếm hiệp. Có khi thì Bà nằm đọc tiểu thuyết còn 2 anh em mình đọc truyện tranh. Mình nhớ tủ truyện khổng lồ của anh 2 ở CC...mấy trăm cuốn...đọc quài khg hết. Mình thích nhất “Cậu bé giỏi võ”, “teppi”, “Jindo” ...hài vật vã. Mình thần tượng nhất bác sĩ Mei trong “bác sĩ Kazu”. Và cảm động nhất là bộ “anh em sinh đôi”...ta nói...đọc đi đọc lại khúc ng em Kazuya bị tai nạn mất mà rớt nước mắt.

20 năm như 1 cái chớp mắt...ngôi nhà đó vẫn còn đó y như cũ, chỉ khác là cửa đóng im lìm. Khg hiểu sao bây giờ nhìn hình thấy nó nhỏ hơn xưa...có lẽ do góc chụp, hay là do mọi thứ xung quanh nó đã phát triển to lớn nên có cảm giác nó trở nên nhỏ bé?

nếu ngăn tủ thời gian của Nôbita có thật và mình có 1 cơ hội để quay về quá khứ...thật sự muốn ngắm nhìn lại Bà 1 lần nữa rõ hơn.

trời lại mưa dồi...tự nhiên si nghĩ vu vơ...

 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×