Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Clarity

Có những ngày...

Recommended Posts

Clarity    154

Có những lúc nước mắt chỉ trực trào ra, cả buổi sáng nói chuyện với một người em, một pé nhân viên của mình. Em đang phải đối mặt với một căn bệnh, cũng không biết động viên tinh thần em như thế nào, mình đã kể cho em nghe về câu chuyện cuộc đời mình, ở cái tuổi bằng với tuổi của em bây giờ, mình cũng đã từng trải qua một thời kì tăm tối, một căn bệnh, mình cũng đã từng suy sụp tinh thần trầm trọng, cũng đã từng nghĩ rằng chắc là mình không thể nào qua khỏi, nhưng ấy vậy mà đã hơn 10 năm rồi. Mong rằng em sẽ vượt qua được giai đoạn này và trở nên thật mạnh mẽ, như những gì mình đã từng trải qua.

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Chạy trốn...tối nay phát sóng chương trình của mình trên truyền hình, cả nhà chờ mong ngóng đến giờ, còn mình thì chạy trốn, mình nói mẹ con bận việc phải đi, mẹ nói ko được, nhất định phải tập trung cả nhà coi 🙄 mình lẻng lẻng cũng chạy mất tiêu, chẳng hiểu sao lại sợ 😥 giờ chương trình phát sóng mình chạy nhong nhong ở ngoài đường 😅 lúc về thì nhận được ề tin nhắn và link của chương trình trên youtube 🙄 chuyển link qua cho thèng bé em, nó ngồi nó mở xem và trầm trồ, còn mình thì gào kiu nó tắt 😅 nhiều khi mình cũng không hiểu nổi mình 😅 

Chiều nay chia tay em, em nắm tay mình, mình thì cũng không biết như nào, ừa thì...🙄

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Mấy ngày nay đi rong ruổi, nay mới về. Lâu lắm rồi mình mới chạy xe máy chặng đường dài như vậy. Từ hồi chia tay người yêu, mình chẳng muốn chạy xe máy đi đâu nữa, chỉ chạy gần gần nhà, có khi làm biếng toàn nhờ nhân viên chở đi, đi công việc thì đi ô tô rồi, nên dần dần chẳng còn muốn chạy xe máy rong ruổi đi đâu. Nay mình chở em đi, ừa thì xe ai người ấy chạy, trước giờ toàn em chở mình đi, mấy nay thì mình cầm lái, tự nhiên giờ toàn muốn đi đâu đó rong ruổi bằng xe máy, mình chẳng ngồi yên nổi, cứ đi suốt. 

Tối hôm qua hai đứa sợ chết khiếp, thiệt đúng là hài hước, nhờ thèng em tìm dùm khách sạn, thèng em dẫn hai đứa vào nhà nghỉ, mà ui chài ơi, không thể nào diễn tả, mà mình lại ngại nên cũng ráng lủi vào, lúc thèng em đi 2 chị em chỉ biết nhìn nhau lắc đầu và muốn ứa nước mắt, tim mình thì đập thình thịch, sợ hãi gì đâu, lật đật search tìm khách sạn khác, phải chạy lên thị xã hơn 10km mới có khách sạn ổn  🙄 đêm thì khuya, đường tỉnh thì vắng, mình cắm đầu chạy, trời thì lạnh, cũng may tìm được khách sạn ok, vào phòng khách sạn rồi mà mình vẫn còn sợ, thở như muốn không nỗi, hai đứa nằm dài ra và cười sặc sụa, mở điện thoại thấy tin nhắn của thèng em, chị ơi chỗ ở có ổn ko 🙄 mình chỉ biết trả lời, chị vẫn ổn 😅 đúng là kỉ niệm đáng nhớ mà...

 

 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Mấy nay đi suốt, thấy người rụng rời. Nay mệt quá nên không muốn đi nữa, nhắn tin em ra cafe rồi đem 2 cái lap ra quán ngồi làm việc. Ừa cuối tuần mà cũng bắt em ra mần việc 😌. Bây giờ nhiều việc phải suy nghĩ, cũng không biết quyết định của mình sẽ ảnh hưởng như nào đến toàn bộ đội ngũ, nhưng mà thật sự cần có một người phụ giúp mình. Nay soạn quyết định bổ nhiệm chức phó giám đốc cho em, thật ra đã phải suy nghĩ rất là nhiều, trong một thời gian rất dài, cũng cần phải như vậy. 

Nay anh qua, anh nói giờ trong ngành ai cũng biết đến em, ừa thì đã phải cố gắng rất là nhiều, nhưng mà thật sự mình vẫn có rất là nhiều trăn trở trong lòng. Coach nói mình phải viết sách để lại cho cuộc đời này kể về những gì mà mình đã vượt qua, có Coach có khác ấy nhỉ 😌 

Trong lòng còn rất nhiều rối ren...nặng lòng lắm...

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Hôm nay về trễ, cảm thấy mệt, uống 2 viên thuốc rồi đi nằm. 

Chiều đi em dặn chị đi đừng đem gì về nha. Chiều tối em nhắn tin, mình chụp ảnh 2 lon bia, mình nói mình chưa về, vì nghe lời em phải tống tất cả vào bụng, để ko phải mang về 😌 

Nay chị hỏi em và C như nào rồi, mình vừa làm vừa cúi mặt nói, đã vào dĩ vãng rồi chị, cũng ko hiểu tại sao hôm nay chị lại nhắc đến C, cũng cảm thấy buồn, mình cũng không biết, nhưng có lẽ trái tim chẳng thể nào ổn được.

Dạo này nhiều chuyện xảy ra, ừa cảm thấy rất nặng lòng, ko biết rồi sẽ ra sao, nhưng mong rằng mọi chuyện cũng sẽ qua đi, ngày mai phải nói chuyện với anh, haiz

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Hôm nay đi cả vòng trái đất, đi vô tình qua những con đường mà ngày xưa đã từng đi qua cùng người, nhớ đến người trong suốt cả chặn đường đi.

Cuối tuần này lại đi sự kiện, ừa thì chương trình trực tiếp trên vtv, lại mặc áo dài, cũng ko biết tại sao mình lại cứ thích mặc áo dài, hôm rồi đi sự kiện mặc bộ áo dài màu hồng thướt tha, thấy cũng vui vui, cuối tuần này dự định mặc bộ áo dài màu trắng đính hạt tứ tung 😌 chưa biết sẽ làm tóc như nào nữa 🙄 tháng 12 lại thêm 1 sự kiện, ko biết kịp may áo dài ko nữa, mỗi sự kiện là 1 cái áo dài ấy nhỉ 😌 đợt này chắc sắm đôi giày cao hơn nữa, để nhìn mình cho cao cao, chứ bữa thấy mình có 1 khúc ngại ghê 

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Hôm nay tự dặn lòng là sẽ ở nhà, sáng nay nói với em, hôm nay chị nhất định sẽ ở nhà, chị đuối quá, chị sẽ không đi đâu, cuối cùng thì thèng em họ lên, bị nó hốt đi cả buổi trưa, thèng em nó muốn mở quán cafe, nó lên nhờ pà chị tư vấn, haiz, và thế là bị nó bắt cóc, đến chiều xe qua thế là tí tởn và bị hốt đi tiền giang đến khuya, ngồi trên xe qưởn gọi điện cho pé em, cũng là một giảng viên đại học, haiz, định hỏi ý pé em mấy việc, nói xí bị con pé cho nghe tâm sự, lại hỏi ý kiến pà chị này về vấn đề kinh doanh, con pé dự định đi học tiến sĩ ở nước ngoài, mà canh cánh chuyện thu nhập của gia đình ở nhà, pé nói mấy ngày buồn quá, nghĩ hoài không ra, muốn gọi điện tâm sự với chị, mà thấy chị đi suốt, nên không dám gọi, bởi thế nay mình gọi, xong hai chị em 8 gần 2 tiếng, 8 từ tiền giang về đến nhà 😌 có lẽ trong mắt mọi người mình là một người rất ư là bận rộn ấy nhỉ 🙄 vậy mà vẫn cứ bị bắt cóc đi bất chợt 😅

Nay đi tiền giang được Sư cho bưởi và cho quài dừa 😌 mà 2 cái mình đều ko có ăn và uống, nhắn tin cho em có bưởi, em nói mai làm gỏi bưởi😅 chiều nói em sáng mai ghé qua chở mình, chứ tối nay dự là chị sẽ về trễ,nên sáng em qua rước chị 😌 mai được em chở đi mần 😌

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Chuẩn bị một cuộc sống mới, chỗ ở mới, lần này mình cũng khá căng thẳng, nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi, không gì là không thể, cố lên.

Thật sự...rất lo lắng...

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Clarity    154

Có uống vài chai bia, cảm thấy mệt, vì nghe nhiều vấn đề. Nhiều lúc mình cũng không hiểu, tại sao em lại phải sống cuộc đời giả tạo như vậy. Những gì em muốn thì mình đã cho, nhưng sao em lại nói không tốt về một người, mình cảm thấy rất đau lòng, khi vô tình hay em cố ý nói ra, để cho mình nghe, đến hiện tại sao biết bao nhiêu năm em vẫn đố kị và ganh tỵ với một người, và đến bây giờ mình vẫn không hiểu tại sao.

Em thích quyền lực, mình đã cho em quyền lực, nhưng sao em vẫn không hài lòng, và mong muốn điều gì, thật sự mình vẫn không hiểu, tại sao em vẫn đố kỵ với người ấy, 3 năm rồi, từ khi P ra đi em đã từng nói với mình, tại sao chị vẫn hướng về P,dù P đã ra đi, tại sao chị không chọn một người khác, bởi vì em không hiểu, những gì mà P đang làm cho mình, cái tình cảm mà P dành cho mình. Nhưng mà mình sẽ ko bao giờ giải thích điều này với em, và trong tim mình P vẫn giữ một vị trí rất quan trọng. Cũng như ngày xưa người đã từng nói với mình, P thích em, D cũng thích em, và mình đã gạt đi, mình biết điều đó, nhưng đối với mình mỗi bạn nhân viên có vị trí khác nhau trong tim mình. 

Vẫn nhớ cái ngày sinh nhật của mình, P đã khóc, khóc rất nhiều, mình cũng không hiểu tại sao,nhưng sau bao nhiêu năm, P vẫn lo lắng cho mình, khi mình gặp phải chuyện gì. Và em cũng không thể nào biết được những điều này và đến hôm nay thật sự cảm thấy rất đau lòng, khi em lại nói những điều không tốt đối với P. Vì P đã đi theo mình từ khi bạn là sinh viên năm 3, đến khi ra trường và khi đã là thạc sĩ. Nên mình biết P là một người như thế nào. Ừa thì mình vẫn cứ ngó lơ thôi, em sẽ ko biết mình đã đỡ em như thế nào, em cứ nghĩ một mình em có thể làm mọi thứ...

Mọi chuyện đã không còn quan trọng, cứ thế thôi, ừa thì chỉ vậy, buồn vì những lời như thế...thôi thì sẽ không dành tình cảm hay đặt niềm tin quá nhiều nơi em. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, cái em cần chỉ là quyền lực và tiền bạc...điều này thì rất dễ...nhưng với P thì...em ko biết rằng P đã dành tình cảm cho mình nhiều như thế nào, Vì mình P đã bỏ qua những cơ hội như thế nào...và đến bay giờ tình cảm P dành cho mình vẫn không thay đổi, nên mình ngoài buồn mà còn sốc khi nghe những câu nói đó, xuất phát ra từ em....

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×