Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
BanhBao

Mở lối đi riêng

Recommended Posts

BanhBao    40

Lâu rồi không viết lại. Đã từng trách mình quá nhiều chữ nên đã có nhiều suy nghĩ không hay. Nhưng giờ lại nghĩ viết ra để tâm nó tịnh trở lại, suy nghĩ thấu đáo hơn.

Có những mất mát, như con lũ càn qua, kéo đi không còn lại gì. Rồi lại phải bắt đầu bằng hai bàn tay trắng. Không phải là muốn nuôi hi vọng để tự lừa mình nữa đâu. Chẳng qua là chẳng còn cách nào khác để mọi thứ trở về đúng chỗ của nó. Cuộc đời luôn bất công không bao giờ cho mình được ở yên mà. Cạm bẫy ở khắp nơi. Quan trọng là bản thân còn sống và còn là chính mình là được. Rồi sẽ có con đường mới để tiếp tục sống.

Bí hết đường thì mở lối đi riêng.

Ps: 2 năm không trekking, giờ đi lại phê lòi =.=

Share this post


Link to post
Share on other sites
Lyns    79

Em chào chị H:Hug:, cả năm rồi em mới thấy chị quay lại đây. Nhật ký cũ của chị, chị cũng xóa rồi ạ, em kh tìm thấy ? Chị có còn nhớ là chị vẫn còn một cái hẹn ra Thái Nguyên đi hái chè với em kh?????

Share this post


Link to post
Share on other sites
BanhBao    40
14 minutes ago, Lyns said:

Em chào chị H:Hug:, cả năm rồi em mới thấy chị quay lại đây. Nhật ký cũ của chị, chị cũng xóa rồi ạ, em kh tìm thấy ? Chị có còn nhớ là chị vẫn còn một cái hẹn ra Thái Nguyên đi hái chè với em kh?????

Còn nhớ nè. Mà covid chẳng cho ai mần công chuyện gì cả. 😰😢

Xóa rồi giờ viết lại nè em. ^^

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
BanhBao    40

Được viết lại, sẽ viết gì đầu tiên, rồi viết cái gì? Đó là những gì mà tôi nghĩ. Tôi vẫn lười diễn tả cảm xúc hay những đau khổ mà tôi phải đang diễn ra. Thay vào đó tôi muốn bắt đầu bằng một câu chuyện nào đó, mà trước đây tôi vẫn hay dùng những câu chữ khó hiểu và nắm bắt được sự thật đang diễn ra. Tôi không giỏi dùng thuật ẩn dụ, cũng không thật sự tin có người theo dõi. Nhưng có một lần tôi đọc lại những gì mình đã viết, tôi thật sự không thể nhớ được hay hình dung được tại thời điểm đó đã như thế nào khiến tôi viết ra những dòng trên nhật ký. Tôi cũng là người thích viết rồi để dành cho người yêu tương lai đọc. Nếu mà cứ viết kiểu này, bạn ấy sẽ chẳng bao giờ hiểu được tôi là như thế nào. Vì thế, dù là viết gì, tôi quyết định sẽ viết đơn giản và dễ hiểu nhất có thể. 

Một mặt nào đó, tôi vẫn tin chuyện viết ra dài thiệt dài lên những trang giấy hoặc lên bất kì trang nào đó, luôn là cách thức hiệu quả nhất để giải phóng hết những năng lượng tiêu cực lẫn cảm xúc bi quan ra khỏi cơ thể, thay cho việc sử dụng ngôn từ câu chữ đến đối tượng cụ thể. Dù gì thì trang giấy vẫn là vật vô cảm, có đủ sự kiên nhẫn và cảm thông dành cho những con người nóng tính như tôi. Mà thường thì tôi sẽ tìm kiếm sự tương tác. Nếu không có sự tương tác thì tôi sẽ ngày càng điên lên. Đôi khi viết lên giấy hay đâu đó làm tôi có cảm giác bất lực và tự kỷ, nên tôi thường phải kiếm biện pháp nào đó đi kèm. Ví dụ như trao đổi, thảo luận nhiều hơn với những người xa lạ, những người mà tôi tin là tôi không đủ thoải mái kể chuyện đang xảy ra với tôi, mà tôi chỉ có thể nói về những điều gì đó mới. Tôi tự tìm những biện pháp điều trị cho cái căn bệnh nóng tính bất trị của mình. Mà thường thì tôi chẳng nghĩ ra được hoặc dùng mấy biện pháp này khi chưa bị ép vào tình cảnh bắt buộc phải dùng đến. Như thể, đây chỉ là biện pháp trị liệu cuối cùng. Dẫu sao thì, tôi vẫn thường muốn chia sẻ thẳng thắn với người mình yêu hơn. Nhưng đôi khi, điều đó chính là lí do mà người ta chẳng thể chịu nổi tôi mà ra đi. 

Không có cái bài học nào như bài học nào cả. Học hoài mà chẳng hết. Nếu bảo tôi có hối hận không thì tôi vẫn bảo là không (dù điên lên thì hay bảo là hối hận). Nhưng tôi vẫn thường cảm thấy có lỗi với tất cả những người đã phải chịu đựng tôi. Họ xứng đáng có được sự tôn trọng hơn những gì tôi đã đối xử.

Share this post


Link to post
Share on other sites
BanhBao    40

Người ta có Therapist hẳn hoi. Còn tôi không có, lại càng kén chọn, nên là đi lượn kiếm bạn nói chuyện khắp nơi để kết bạn. Chia sẻ để cả hai cùng thoải mái khi nói chuyện với nhau. Rồi họ vô tình đều trở thành Therapist bất đắc dĩ của tôi. Vừa miễn phí mà lại nhìn được nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống.

Có nhiều người sẽ đánh giá vì sao tôi lại lượn đi kiếm bạn sớm quá khi vừa chia tay. Nhưng thật lòng mà nói, ai muốn nói sao cũng được. Tôi cảm thấy đây là điều tốt nhất mà tôi có thể yêu thương mình lúc này. Tôi không lượn để cầu có người lấp đi khoảng trống. Tôi lượn để có người tâm sự và chia sẻ nhưng cũng là tìm kiếm đối tượng tìm năng kế tiếp. Chia li là chuyện thường. Dù đau nhưng tôi không thể nằm đó vật lộn rồi càng bi quan hơn. Tôi thừa biết mình sẽ tệ thế nào nếu ở 1 mình chừng 10 phút thôi. Tôi tôn trọng những người bạn mới (chả biết có ai là người yêu tương lai không) và chia sẻ thẳng thắn về chuyện của mình. Tôi không hối hận vì làm vậy và rất mừng vì tự nhiên mất đi một người mà lại thêm nhiều người bạn hay ho. Tôi có thể chia sẻ nhiều hơn những kiến thức mà lâu lắm rồi không được nói đến, đề cập đến những cảm xúc và những vết thương lòng cần chữa. 

Tôi vừa đau lòng, nặng lòng đó mà được xoa dịu. Tôi vừa cảm thấy tuyệt vọng đó mà được an ủi. Tôi vừa mất lòng tin đó mà được đốt cháy lại ngọn lửa be bé. Tôi thầm cảm ơn họ, cố gắng để trung hòa và không tạo hi vọng cho ai. Dẫu sao thì, bản thân đã nhận thức được mình như thế nào và biết để bắt đầu một mối quan hệ mới người tương lại phải chịu đựng như thế nào. Chắc hẳn họ phải là người kiên trì lắm mới có thể chịu đựng được tính cách của tôi. 

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×