Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
nerdywolf

A human being with two feet on the ground 👌

Recommended Posts

Tien    1,700


Chị rất thích những ng trẻ ham học hỏi và “bặt thiệp” như vậy. Hiện tại cũng hiếm hoi các bạn trẻ được như em, chỉ dễ thấy các bạn thích “bật” lại tất cả mọi người khi khác quan điểm.

bye em, chúc thành công.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Chủ nghĩa Stoicism.

 

Tại sao gần đây tôi lại thích một chủ đề liên quan đến Triết học vậy nhỉ? Có lẽ vì chủ nghĩa Stoicism dạy tôi cách nhận biết chuyện gì mình có thể kiểm soát, chuyện gì là trách nhiệm của mình, và chuyện gì mình buộc phải let go, không cưỡng cầu. Nói vậy chứ phân biệt được chuyện của trời, chuyện của người và chuyện của mình là rất khó và cần nhiều trí lực cũng như kỉ luật. Nếu dễ dàng làm được thì xã hội đã không loạn xí ngầu lên như bây giờ.

 

Trong Stoicism chứa rất nhiều Wisdom. Wisdom sẽ tiết kiệm cho chúng ta thời gian và free chúng ta khỏi những rắc rối không cần thiết, đám turbulent mà 'The Mind" của ta và Thế giới bên ngoài tạo ra.

 

Càng học thêm nhiều, tôi lại càng phải release ra một thứ: Ego của mình. Mong đợi phải phân định phải trái, đúng sai, thắng thua, trắng đen. Nỗi khao khát mình phải là người đúng trong mọi cuộc tranh luận.

 

Từ bỏ được Ego, sẽ có được sự tự do. Mấy quyển sách Stoicism không uổng phí xíu nào.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Khoảnh khắc awkward 

 

 

Khi ông bác sĩ gọi điện qua Whatsapp video, tôi thấy ông có bất ngờ cười mỉm khi thấy mặt tôi, sau đó mặt ông đỏ bừng. Thôi thì với đàn ông tôi cũng đã quen thuộc với nhiều kiểu ánh mắt, chỉ là chưa có cô gái lạ nào nhìn mình kiểu đó. Gái mà nhìn tôi kiểu đó, tôi sẽ trêu cho banh nóc 😉

 

Dạo gần đây covid ốm liệt giường nên cũng chẳng chăm chút gì, nhưng sau vụ này sẽ focus vào bề ngoài hơn. Những năm đầu 20 tuổi cho đến 25, tôi lồng lộn từ A đến Z, quần áo, nước hoa, mĩ phẩm phấn son các kiểu. Nhưng sau đó thì covid buộc tôi phải đi một chuyến hành trình sâu hơn hướng vào bên trong, thay vì hướng ra bên ngoài, và giờ dần xuôi về 30 thì tôi nhận ra giá trị nội tại quan trọng hơn. Bên ngoài chỉ là phóng chiếu của những gì xảy ra bên trong. Tôi hiểu được, hạnh phúc là một state of mind, và nó chỉ có thể sản sinh từ bên trong chứ chẳng phụ thuộc vào bất kì điều gì diễn ra bên ngoài.

 

Dạo gần đây, tôi vui nhất trong những moments of stillness, Just Be, không suy nghĩ và thèm khát gì, không để những áp lực và mục tiêu đè nặng lên trái tim mình. Những lần ra khỏi nhà chỉ với chiếc chìa khoá và một bộ đồ thể thao, tôi đã đủ vui vẻ. Sự vui vẻ ấy không mua được và vô giá. Càng ít tròng lên người nhiều đồ đạc, bước đi càng dễ dàng, càng hạnh phúc.

 

Tạm biệt cuộc sống phải fancy, nhà hàng sang trọng, ngồi với một em gái vòng một nảy nở, v.v Tủ quần áo của tôi bây giờ chỉ đen, trắng, xám, ghi và dark blue. Không còn chỗ cho những bộ đồ màu sắc như đôi ba năm trước. Thời gian đọc sách và nói chuyện với những người bạn thiện lành có ý nghĩa với tôi hơn lượn lờ trong mall mua quần áo nhiều.

 

Nhưng chắc cũng nên ăn mặc lồng lộn trở lại (vài dịp), cho đỡ boring.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Cuối cùng thời điểm ấy cũng đến. Thời điểm mà tôi nhận ra để đạt được bất kì điều gì, cũng đều bắt đầu bằng tinh thần trách nhiệm và ý chí quyết tâm.

 

Dù là công việc hay yêu đương, trước khi trời thương mình hay có ai giúp mình, thì dựa vào bản thân trước đã.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

Cuối tuần guilty đã đến.

 

Tôi đi bộ một vòng quanh các con phố, rồi chui vào rạp mua vé xem Jurrasic World khi toàn thân đã mỏi nhừ. Mới ốm dậy được lao ra đường thật sảng khoái. Làm ngay một lon Coke Light chờ đến giờ chiếu.

 

Mọi người đều chê phần phim này của Jurrasic, nhưng vì nó là một phần của tuổi thơ nên tôi vẫn cố chấp xem. Có sao nào? Cùng lắm thì chẳng đặt kì vọng gì là được.

 

Việc chữa lành những tổn thương tâm lý cho bản thân là việc cực kì thú vị. Nếu tâm trí mình bình yên và lành lặn, khi ở cạnh mình, những người xung quanh cũng không lo bị phán xét dù đôi bên có quan điểm trái ngược nhau. Và vì thế, họ cũng được bình yên và chia sẻ. Ngày xưa bảo một người làm quan cả họ được nhờ, nhưng bây giờ là một người chữa lành cả họ được nhờ chăng? Thời tới cản không kịp 😆

 

Nói vậy chứ sắp tới, thời gian làm việc của mình sẽ tăng lên, chỉ có 1 tiếng vào buổi sáng để đọc và 1 tiếng buổi tối trước khi đi ngủ là dành cho việc solitude, reflection & healing. Sẽ không có nhiều thời gian như bây giờ nữa, và những thứ nội lực tích tụ được đã đến lúc dụng võ rồi.

 

Luật tâm thức là một cuốn sách hay và logic. Suy cho cùng, một kiếp người sẽ hướng tới Unconditional Love là mục tiêu cao nhất. Old saying, lòng rộng bao nhiêu thì đường rộng bấy nhiêu. Kế đến là Thuận theo tự nhiên, không đi ngược lại với các quy luật vũ trụ. Và cuối cùng, giữ một tâm trí bình thản. Tâm trí bình thản là hạt giống quan trọng nhất của hạnh phúc.

 

82CB797A-0435-412D-AA97-5103467CE79E.jpeg

Edited by nerdywolf
  • Thanks 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

 

Tối thứ bảy nghe nhạc hay quá nè.

 

Những năm đầu 20, mình cứ hăm hở lao ra đường rồi đón nhận mọi bài học life throws at me. Cuộc sống không khác gì một bãi rác chaos hỗn loạn.

 

Sau 25, bắt đầu thu mình hơn, đào sâu vào bên trong và clear từng nỗi sợ nhỏ bé trong lòng.

 

Rồi bây giờ 27, muốn cân bằng việc thu mình và ném mình trong phần đời còn lại.

 

Hai cách học vui như nhau mà.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

A New War Begins. War of Collaboration.

 

1. Tôi bắt đầu bước vào giai đoạn trưởng thành khi xây dựng một hệ giá trị cho bản thân mình và sống chung với nó. Compassion, Wisdom & Stillness là những gì tôi hướng đến. Nghe có vẻ hoàn hảo và ảo diệu, nhưng core values luôn thế. Không ai đặt những thứ xấu xí vào core values của mình để "live up to" bao giờ.

 

2. Psychologist của tôi nói, với nghề của hắn thì khách hàng là ưu tiên hàng đầu. Hắn luôn khuyến khích khách hàng bảo vệ quyền lợi của mình và tự tin sống chung với hệ giá trị của mình. 

 

Tôi và hắn đã khá thành công ở nửa module đầu tiên của EQ, bao gồm Self-Awareness & Self-Management. Nhưng sang đến nửa module còn lại của EQ thì ôi thôi, hai đứa cùng sốc và còn quá trẻ để có kinh nghiệm.

 

Social Awareness thì không khó nếu ta biết chấp nhận và dám nhìn cuộc sống như nó vốn dĩ, thay vì phủ hồng mọi thứ. Nhưng Social Management thì toát mồ hôi. Rất khó! 😩😕😤.

 

3. Và điều vui nhất là module về social này người ta không thể học bằng sách (thứ tôi giỏi) mà phải thực sự ném bản thân ra ngoài để trải nghiệm.

 

Để thấy được mình cũng ích kỉ, ego của mình cao, mình cũng chán ghét người khác nếu họ không có cùng quan điểm giống mình, mình cũng toát mồ hôi khi phải hi sinh yêu ghét cá nhân và bỏ qua những cuộc cãi vã big ego không hồi kết để "vì đại cục". Đặt cái ta lên trên cái tôi, khó lắm. Ai crash core values của mình, mình sẽ có xu hướng đánh nhau với họ ngay chứ hợp tác gì. 

 

Nhưng nếu không bỏ xuống cái tôi và học cách chung sống hoà bình với người khác thì thất bại và vực thẳm đang chờ ta phía trước. Công việc sẽ thất bại nếu không thể hợp tác, Tình bạn cũng vậy, Tình yêu và hôn nhân cũng thế.

 

Ta là một, là riêng, là duy nhất thì ta cứ chơi một mình đến cuối đời. ☹️.

 

 

4. Tôi có một EQ Coach khác, chị nhất quyết không đưa cho tôi sách hay bất kì tài liệu gì về social management dù tôi rất giỏi nghiên cứu và bới móc tài liệu. Chị bảo tôi nên ngưng sợ hãi trước những vấn đề, bớt considerate và well-plan, để ra ngoài trải nghiệm nhiều hơn.

 

- Cuộc sống không phải luôn luôn chuẩn bị trước được và kể cả em có làm được thế thì cũng không vui!

 

Ra ngoài chơi và trải nghiệm nhiều hơn đi!

 

Ok! Em chấp nhận thất bại và đau đớn và sấp mặt để lấy được bài học của mình. Em nghĩ sẽ vui lắm! 

 

Mặc dù chưa và không bao giờ có đủ kiến thức, nhưng mà em vẫn sẽ chiến đấu!

 

5. Psychologist của tôi bảo, trong mắt gia đình thì tôi hiếu thắng khủng khiếp.

 

Tôi nói với hắn, sự hiếu thắng là một ngọn lửa mà ta kiểm soát được. Nếu để nó tự phát, nó sẽ bùng lên như đám cháy và thiêu rụi chính ta cũng như những người quanh ta. Nhưng với tớ thì nó sẽ là động lực, là một ngọn lửa âm ỉ mà tớ nuôi trong lòng, giúp tớ hoàn thành mục tiêu trong dài hạn.

 

- Tớ hiểu rõ mình là người trần mắt thịt, nhiều flaws, rất vulnerable, đôi khi bị vận hành bởi vô hạn nỗi sợ trong tiềm thức! Nhưng tớ tin mình là người chiến thắng trong dài hạn bằng sự kiên định.

 

- Giống như tớ đã chiến thắng trầm cảm, tớ cũng sẽ thắng war of collaboration! Thời gian và nỗ lực sẽ trả lời!

 

Chiến đấu khi mang theo trong mình ngọn lửa hiếu thắng quá lớn, sẽ thua. 

 

Chiến đấu khi không có đủ kiến thức và chỉ có sự hăm hở, cũng thua!

 

Tớ sẽ chiến đấu với kiến thức và cả quyết tâm, sai thì chiến lại, để thắng!

 

PS: Bài nói của Robert Green trên Ted. Mọi sự thay đổi đều phải diễn ra từ bên trong. Đáng buồn là con người thường chỉ thấy những khoảnh khắc may mắn "được kể lại" của người khác và không thấy hàng nghìn giờ nỗ lực phía sau của họ. Không có cái gì là ngẫu nhiên cả, đều là máu và nước mắt, là hàng nghìn nghìn giờ chuẩn bị trước khoảnh khắc thành công.

 

Nên điều ta cần làm là hạnh phúc với quá trình, còn thành công chỉ là khoảnh khắc phải đến cho người xứng đáng và dám đi con đường không giống ai.

 

 

Edited by nerdywolf

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

- Đồng Nghiệp: Em yêu khoẻ chưa? Covid sao rồi?

- Tôi: Hơi íu, nhưng em gồng được!

- Đồng Nghiệp: 10 Ngày vừa rồi ai chăm em?

- Tôi: Ốm tự chăm đó! Huhu

- ĐN: Ủa gái đâu? Lúc khoẻ thấy gái gú lắm mà!

- Tôi: 🙄

 

Thôi, đã mang tiếng rồi thì phải có miếng.

  • Haha 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

Hết covid là tràn trề sinh lực cho công việc.

 

Tôi nhận ra mình phù hợp làm lead, với một đội cố vấn già dặn đằng sau, và chỉ hoạt động tốt khi chạy ít nhất hai project một lúc và hai project phải hoàn toàn ko liên quan gì đến nhau. Cơ chế hoạt động của não tôi là khi làm project A thì flight-mode (nghĩ thụ động) cho project B và ngược lại, để duy trì sự tập trung và năng suất tối đa. 

 

---///---

 

Tôi: Sếp, đây là idea của tao! Bla bla bla!

Sếp: Hay đấy, tao đồng ý!

Tôi: Ok, để tao làm. Tuần sau tao cập nhật nhé!

Sếp: Quác quác! What?

Tôi: À à tuần này tuần này nha! Thứ sáu tao cập nhật!

Sếp: Ok.

Tôi *nghĩ thầm*: Đám Singapore trâu bò, không bao giờ hết project. May là tao luôn xin deadline xa hơn những gì tao cần để hoàn thành nên rút lại xíu không phải vấn đề.

 

Nói vậy chứ hội sếp họ biết thừa ai có thể làm việc gì trong bao lâu. Sau này làm sếp mình cũng bóc lột y chang thôi, tốt đẹp gì hơn ai đâu! Nên là giờ không có phàn nàn lol.

 

-----

 

Quy tắc để quản lí dự án.

 

1. Take responsibility. Chịu trách nhiệm 100%. Cam kết deadline, kill it. Nếu giao việc cho ai đó thì phải tích cực trao đổi & theo sát họ. Nếu họ không xong việc thì đấy là lỗi của mình, không đổ lỗi.

2. Biết rõ mình cần làm gì, tiêu chuẩn của mình như thế nào.

3. Chịu khó trao đổi với sếp hàng ngày, để người ta biết tiến độ công việc. Trao đổi với peers, để tìm thêm insight. Giao tiếp tốt, high self esteem but no ego.

 

Kẻ mạnh là kẻ hướng được sự tập trung ra bên ngoài, vào công việc, vào khách hàng, đồng nghiệp, sếp, chăm lo cho người khác. Selfless, high self-esteem, no ego. Cố lên, mình làm được!
 

Edited by nerdywolf

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

Dạo này tôi bắt đầu phải tìm hiểu về livestream. Một chàng nerd và serious nhưng phải turn on mode entertaining và cười khặc khặc, nói chuyện suồng sã trên livestream. Lúc đầu tôi làm ra cái kịch bản như MC chương trình gì serious lắm, nhưng hôm nay thì tốt dần lên rồi.

 

Lần đầu tiên chịu xem livestream của mấy streamer đình đám VN và học họ cách nói sao cho vui vẻ tự nhiên. Suy cho cùng ai cũng phải gạt ego qua một bên, nhận mình sai, chấp nhận thiếu xót ở bản thân, biết mình còn nhiều điểm chưa hoàn thiện.

 

Và học từ người khác để tốt hơn. Không ai superior hơn ai, dù background học vấn hay gia cảnh có thế nào.

 

Những lời người khác chê bai, nhưng nếu nó đúng, thì không cần cảm thấy bị offense. Chấp nhận thực tại một cách vui vẻ đi, và lên kế hoạch cải thiện!

 

 

Edited by nerdywolf

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

01.07.2022

 

Ngày đầu tiên tôi lên livestream, xem lại thấy khá hay và thành công. 

 

Hehe.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

#sunday

 

Chuyện Phục Vụ Thị Hiếu (hay sales & marketing theo tên gọi mĩ miều hơn)

 

Có một câu nói khiến cho tôi đau lòng vì nó đúng trong hầu hết trường hợp, đấy là "Nếu có chất thì không có thương mại!".

 

Tiktok, Phim Marvel, Nhạc Justin Bieber v.v hầu hết những thứ scale được đều có chất lượng nội dung ở mức nhàm nhàm, câu like câu fame và tập trung vào fan service. Thậm chí còn độc hại như nhà Kardashian. Đối tượng khán giả tri thức, tiêu chuẩn cao kiểu như tôi và bạn bè tôi thường sẽ khó chịu với những sản phẩm như vậy, nhưng số đông thì không. Tôi từng làm mọi cách block và tránh xa những loại content trendy, câu view, v.v thậm chí thái độ của tôi còn chán ghét ra mặt.

 

Cho đến một ngày, sau khi thử rất nhiều nghề nghiệp, cuối cùng tôi nhận ra mình là doanh nhân giống như các chú trong gia đình, và không thể tránh khỏi định mệnh phải gạt bỏ cái tôi cá nhân cao ngất để phục vụ thị hiếu. Và kĩ năng đầu tiên mà tôi cần để làm một doanh nhân là sales và marketing, hay chỉ là cách gọi mĩ miều của phục vụ thị hiếu. Việc quan hệ với boss, peer, partner, v.v các loại, cũng là phục vụ thị hiếu nhưng mang tính negotiable hơn với các boundary của cá nhân tôi. Còn riêng với khách hàng thì không negotiable gì cả.

 

À, còn những đối tượng mà chúng ta - hầu hết những công dân lương thiện đều không ưa, đấy là "quan". Không thể né họ, khi cần vẫn phải tươi như hoa đến lobby. Cái tôi ném vào xó đi.

 

Bỏ cái tôi đi mà phục vụ và hợp tác.

 

Tôi hơi stress. Tôi từng nghĩ mình sẽ tìm được điểm giao giữa thứ mình thích / giỏi và thứ thế giới cần / sẵn sàng trả tiền. Rồi cuối cùng, tôi nhận ra IKIGAI là một cái myth nữa, hoặc ít nhất nó vẫn là myth với tôi của ngày hôm nay. Vậy nên tôi cần tập trung phục vụ thị hiếu bằng cách học thêm kĩ năng cần thiết và vứt đi những mơ mộng sở thích cá nhân trong đầu.

 

Không quan trọng tôi có thích hay không, quan trọng tôi có làm được không, và sản phẩm này có scale được tới số đông hay không.

 

---

 

Nếu đầu tư vào thứ mình thích, bỏ rất nhiều chất xám, thì nó sẽ giống như một website chuyên biệt, một bộ phim nghệ thuật, ko scale được, ko thương mại hoá được. Và hầu như chỉ phục vụ duy nhất người làm ra nó và đối tượng khán giả rất nhỏ của họ.

 

Cuối cùng tôi cũng học được cách bỏ Ego đi, thị hiếu của bản thân không quan trọng bằng thị hiếu và mong cầu của khách hàng và những đối tượng mà mình phải phục vụ nói chung.

 

Tôi cũng phải dành riêng thời gian gần đây cho việc consume những content nhảm nhí câu like, như Tiktok, Livestream, v.v và tôi xem bất cứ ai đang thực sự thu hút đc khách hàng và đạt được thành công, để hiểu được cách thức của họ, và học cách sản xuất được những thứ tương tự. Tất nhiên là không ngu gì mà bắt chước 100%, tôi chỉ nghiên cứu thị hiếu và brainstorm. Độ Mixi là một ví dụ thành công điển hình mà trước đây tôi không thể chịu nổi, nhưng bây giờ tôi đang xem anh ấy.

 

Change is inevitable huh.

 

Thị hiếu chung chắc chắn là tôi không thích, phải toát mồ hôi mới hoà hợp được, nhưng, tôi phải học cách tôn trọng khách hàng dù họ ở tầng lớp nào. Tôn trọng thị hiếu của họ.

 

Giờ là giai đoạn cho bản thân phơi nhiễm. Tôi chỉ còn một tiếng buổi sáng cho những content thực sự chất như sách, các kênh ytube chuyên biệt của tôi, HBR, v.v Thời gian còn lại trên công ty, khi rảnh, v.v là những content mang tính giải trí và trending. Từ vựng của tôi cũng bắt đầu thay đổi, trở nên casual hơn, tôi thậm chí còn lâu lâu buột miệng chửi bậy :)))

 

Cuối cùng cũng đến thời điểm mà tôi học được cách Ego-Less.

 

Tôi đặt mẹ, chị gái, gia đình, và sau này là khách hàng, người yêu (vợ), con cái lên trước bản thân mình.

 

Khôn lỏi đấy, chưa ai thiệt thòi khi làm thế bao giờ. Miễn là họ giữ vững được boundary, thì kiểu tư duy kinh doanh này lợi nhuận gấp đôi ba lần.

 

 

Edited by nerdywolf
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

Một ngày nào đấy trong tương lai, có lẽ tôi sẽ rất nhớ những ngày còn ở Manila như hôm nay.

 

Có một căn nhà xinh xắn, tài chính ổn định, ít áp lực, hoàn thành việc tìm hiểu và khám phá bản thân của Identity Crisis.

 

Đi cafe, người anh thân thiết hỏi em đã có plan cho 5 năm tới chưa.

 

Tôi gật đầu, và hiểu mình muốn tập trung hết mình cho công việc và các mối quan hệ trong 5 năm tiếp theo, sau khi đã có 5 năm thu mình tích luỹ nội lực cho bản thân.

 

Những ngày lang thang đi bộ lững thững này, sẽ luôn có chỗ trong kí ức đẹp đẽ của tôi về Manila. Một thành phố nhẹ nhàng, mến khách, bình yên.

 

I'm ready for my next phase.

 

5 năm trước mình là một sinh viên mới tốt nghiệp ra trường, đầy sợ hãi đối diện với môi trường công sở, lại ôm trong mình nỗi buồn vì bố mới mất.

 

Bây giờ, mình có một cuộc sống tự do và độc thân, healthy & ổn định.

 

5 năm sau, mình muốn một công ty đã có lợi nhuận, một wife một kid.

 

Để xem nhé. Let's see. 

Edited by nerdywolf
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

Stakeholder Management.

 

Module Social Management của EQ khó lè lưỡi. Self-Management tôi mất một năm, thì Social chắc sẽ mất lâu hơn nhiều. Vì cái đầu tiên chỉ cần chịu khó Go Inward, dành thời gian cho Solitude. Cái thứ hai thì cần go outward với sự tự tin và master một tổ hợp kĩ năng khó lè lưỡi.

 

Càng ngày, tôi càng nhận ra bản thân không có vấn đề gì với năng lực chuyên môn. Chắc chắn là tôi còn rất nhiều thiếu xót, nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra năng lực chuyên môn là thứ dễ giải quyết nhất nếu so với những vấn đề khác. Tự học rồi cũng thành, hoặc không thì thuê người khác. Cái gì mua được bằng tiền đều là thứ dễ dàng. Câu này mãi về sau tôi mới thấm.

 

Tuổi tác khiến người ta thông minh và tự tin hơn với những thứ "có thể học được".

 

Thứ khó ở đây là stakeholder management. Dưới đây tôi học được vài bài học đau đớn.

 

1. Điều đầu tiên cần làm là bỏ đi cái tôi. Vượt qua được bản chất ích kỉ và ái kỉ của chính mình để quan tâm đến người khác. Hiểu rõ rằng lợi ích của chúng ta gắn chặt với lợi ích của người khác. Thành công của chúng ta phụ thuộc vào việc ta in service được cho bao nhiêu người. Ở đâu cũng là service. Về nhà là gia đình, Ra đường là xã hội, Đến công ty là một hệ thống Boss - Partner - Peer - Customers. Hợp tác là không thể tránh khỏi, bye ốc đảo cô đơn. Ego nghĩ "ta là một là riêng là duy nhất và đếch cần ai hết"! Stop, please stop!

 

2. Compassion & Forgiving là những năng lượng đẹp đẽ tốn thời gian để cultivate. Một khi cultivate được, ai cũng giúp đỡ ta. Năng lượng này hiếm khủng khiếp trong một xã hội mạt sát như thế này. 

 

Khi người ta làm sai điều gì, đám đông rất dễ sản sinh ra sự ghét bỏ, tấn công cá nhân người đó mà không còn quan tâm đến quá khứ người ấy đã từng làm được gì, đã tử tế ra sao.

 

3. Social Management phải có bệ đỡ là Self Management. Không có quan hệ tốt với chính mình, thì chẳng quan hệ được tốt với ai cả.

 

4. Vui vẻ hoà nhã từ bi thông minh tự tin. Một personal brand là cần thiết, là kim chỉ nam trong những mối quan hệ của ta.

 

5. Stakeholder management yêu cầu ta đặt sự chú ý của mình lên người khác (thay vì cá nhân ta). Quan tâm, chia sẻ và đáp ứng insight của người khác. Thế thì sao? Tức là ta đang đi ngược lại nature của mình. Và thế thì? Thì năng lượng của ta draining nhanh, dễ mỏi mệt.

 

Và ta lại cần biết cách resilient nhanh nhất có thể. Tôi tận dụng hết mình những khoảng thời gian như khi đi lấy nước, đi toilet, đi xuống sảnh lấy đồ giao tới, v.v để release những năng lượng tiêu cực ra khỏi mình và hồi phục nhanh chóng.

 

Cứ thế, nhiều trải nghiệm hơn, biết cách hơn, khôn ngoan hơn.

Edited by nerdywolf

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Trải qua một số chuyện, tôi mới nhận ra gu phụ nữ mình thích là cười lên mặt hiền khô. Trông phúc hậu vượng phu ích tử, và biết quan tâm đến người khác.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Có một cửa hàng mà tôi chưa bao giờ bước chân vào, nhưng mỗi khi đi qua gut feeling của tôi đều reo lên.

 

Đó là Tiffany. Mỗi khi đi qua Tiffany trong mall, dù đang rất vội hay tâm trạng có thế nào, gut feeling của tôi cũng réo lên: Sẽ có một ngày tôi đi vào cửa hàng này để mua nhẫn đính hôn.

 

Tuổi trẻ chỉ có một lần. Ai cũng chỉ muốn kết hôn một lần. Mua một chiếc nhẫn tinh xảo đáng nhớ tặng cho người phụ nữ quan trọng của mình là việc khiến tôi vui khi nghĩ đến.

 

Con người có khả năng forecast trước cảm xúc của chính mình đối với một sự kiện nào đó. 

 

Với sự kiện này, chắc là tôi sẽ thấy bình yên để kìm chế một con tim đập rộn ràng.

 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Tôi và chuyện thay đổi quan điểm 😕

 

Bao nhiêu năm ở Philippines, tôi chưa bao giờ hẹn hò con gái bản địa vì ... không thích da ngăm, ngực nở mông cong. Tui luôn mê gu gái Nhật, Hàn, TQ hoặc VN, trắng trẻo thanh mảnh.

 

Ai cũng bảo con gái Philippines đẹp nhất, lai Tây nhiều, luôn thắng Miss Universe, mấy cô hoa hậu Việt Nam bây giờ cũng phải ráng làm cho da ngăm và phẫu thuật cho giống gái Philippines, v.v Nhưng tôi hoàn toàn vô cảm cho đến gần đây thấy Ngọc Châu thì mới ủa, đẹp v ta 🙄

 

Mà khoan, gu này thì mình đi tập gym sẽ gặp hoài vì gái Philippines trông giống Ngọc Châu nhiều vô kể. Sao bao nhiêu năm nay mình không thấy đẹp nhỉ :))

 

Còn mỗi nửa năm nữa ở Philippines. Nên thử hẹn hò gái bản địa xem sao. Target là ở phòng gym 😉

 

 

A8AEF486-CDC9-4B3E-B832-22ACB0C8E3EB.jpeg

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Cuộc sống là một hành trình cải thiện bản thân. Và ngày nào còn có cái để học, ngày đó còn có nhiều niềm vui.

 

Dạo gần đây tôi đối diện với nỗi sợ về commitment / attachment / intimacy của bản thân. Và vô tình tôi biết một cuốn sách tên Attached.

 

Attachment Style

 

Có ba loại: anxious, avoidant, và secure.

 

Anxious: mong muốn intimacy, nhưng thường xuyên tự ám ảnh bản thân bởi những nỗi sợ (bị bỏ rơi, bị phản bội, v.v). Nỗi sợ sẽ reflect lên chính mqh của họ và dẫn đến kết quả không tốt.

Avoidant: hay biến mất, hay unavailable; hay viện cớ (điển hình là công việc) để né tránh gặp mặt & confront vấn đề. Có xu hướng push away người khác và đặt sự độc lập của bản thân lên cao hơn các mqh. Rất nhanh lose interest vào partner, hoặc cảm thấy partner của mình cực kì annoying (không rõ lí do). Kết cục của stylr này là họ muốn ở một mình. Họ không thể chịu được co-dependency trong mối quan hệ, luôn đòi hỏi một partner độc lập giống như cá nhân họ.

Secure: happy & ready to give & receive acts of intimacy. Hạnh phúc trong các mối quan hệ.

 

Phụ nữ thường rơi vào loại đầu tiên, đặc biệt là phụ nữ đã trải qua tổn thương. Đàn ông rơi vào loại thứ hai. Một số người khổ hơn thì là mix của anxious & avoidant (lo lắng, sợ hãi, thèm khát tình cảm, nhưng né tránh nó, tạo thành một loop luẩn quẩn). Chỉ có số ít những người may mắn rơi vào loại thứ ba một cách bản năng, hoặc phải cultivate bản thân từ loại 1 và loại 2 để trở thành loại 3. (Như tôi)

 

Tôi nhìn ra mình thuộc loại 2, rất né tránh intimacy và commitment dù tự tin vào năng lực của mình trong việc có một mối quan hệ tốt. Tôi đọc sách và tự hỏi mình sao thế nhỉ, mọi người đều nói điều kiện của mình rất tốt, nhưng mình quá độc lập và yêu tự do.

 

Nhìn checklist biểu hiện thực tế của mỗi attachment style, tôi khá shock và nhận ra những unhealthy habits của bản thân từ hồi mới biết yêu đến giờ. Tất nhiên là có shame, xấu hổ muốn chết 😂.

 

Nhưng có một insight quan trọng từ quyển sách mà tôi phải note lại.

 

Before you call it quits when seeing some "red flags" in your partner, please note that if you're sensitive & nurturing enough to their fears & insecurities, you'll be given a devoted & loving partner.

 

Đến người tự tin và capable như mình mà còn không thể đạt được 100 điểm trong checklist đó, mà mình biết là cũng không ai đạt được cả, thì mình sẽ không yêu cầu những người xung quanh phải như vậy. Từ bi hỉ xả, compassion vẫn quan trọng. 

 

Và partnership là việc sẵn sàng phụ thuộc một cách lành mạnh, hỗ trợ lẫn nhau, thông cảm cho nhau.

 

Sẵn sàng làm chỗ dựa cho người khác thay vì sợ hãi attachment.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Trước đây, tôi nghĩ người có thể một mình survive là người mạnh.

 

Bây giờ, tôi biết người có thể giúp đỡ & nâng đỡ người khác mới là người mạnh. Người hướng được sự tập trung của mình ra bên ngoài mới là người mạnh.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Chuyện công việc.

 

Tôi nói chuyện với chị senior sinh năm 1982, thông báo với chị tôi sẽ thôi việc trước Quý 4, cũng là Quý quan trọng nhất năm nay của công ty. Tính tôi vẫn vậy, nếu rời đi sẽ tử tế nói lí do vì sao mình rời đi và những vấn đề của công ty mà tôi thấy. Đương nhiên là với một thái độ tốt. Tôi cũng báo sớm, để công ty có kế hoạch tuyển nhân sự mới.

 

Chị Senior: Dù không ghi rõ, nhưng thông thường công ty thưởng 2-6 tháng lương vào cuối năm. Tính đến bây giờ, tuy tình hình khó khăn và không kiếm được nhiều khách hàng mới, nhưng doanh thu so với năm ngoái là tốt hơn. Ba tháng cuối mới là vào mùa vụ lớn nhất. Em vẫn đang làm tốt mà, tại sao lại rời đi? Cố ở lại đến cuối năm lấy thưởng đi!

 

Tôi: Em đã hết kiên nhẫn với cách công ty mình làm project rồi. Chị có thể thấy là project nào cũng giữa chừng drop, hoặc kết quả chẳng đi đến đâu. Expectation của boss là quá cao so với mức lương họ chịu trả, nên đương nhiên staff nhận offer đó toàn người trẻ, năng lực không có gì, thiếu và yếu và không được việc. Ra được thành phẩm thì cũng nhiều lỗi, phải bỏ đi. Buồn  cười là vì không muốn tăng lương lên nên không có option khác, boss vẫn nhận họ vào. Rồi tự boss và chúng ta suffer.

 

Những project cần thiết như cải thiện system thì phải queue quá lâu. Doanh thu năm nay stable được là vì? Em tin một phần là vì em stretch sự kiên nhẫn của mình ra hết cỡ để manual work trên từng file excel một, những việc hệ thống đáng ra phải làm được và giải thoát cho em. Nhưng bây giờ thì 6 tháng tiền thưởng hay là mức lương này, không worthy với effort của em nữa. Em đã chờ 1 năm xem tình hình có thay đổi không, nhưng rõ ràng là tình hình tệ hơn và công ty sẽ không thay đổi nên em tự mình thay đổi.

 

Em không muốn làm công việc liên tục training cho người không có kinh nghiệm nữa, plus thêm, bây giờ sếp không kiếm ra designer nhưng vẫn cho bà designer duy nhất nghỉ việc 2 tuần đi du lịch!? Em phải tự design, tự sửa html code trên website, vừa làm việc marketing của mình vừa dạy người khác. Em không ngại việc, kể cả work vào cuối tuần, nhưng mục tiêu phải đáng. Những việc em đang phải làm nó không đáng effort của em và bức tranh công ty phía trước tương đối rõ rệt. Em không muốn outcome đó vì nó sẽ chẳng đưa em đi đến đâu hết.

 

Đó là còn chưa kể đến country manager rất chậm và inefficient trong công việc. Ông đó thường xuyên không theo timeline và mang project chầy bửa từ năm này qua năm khác. Request em rất nhiều việc linh tinh nhưng submit xong để đó, không tạo thành quả gì nữa.

 

Đã chậm, lại còn kĩ. Kĩ cũng được, nhưng đây kĩ cả những lỗi nhỏ xíu không đáng. Cuối cùng làm ra sản phẩm, vẫn không bằng công ty nào cả. Chỉ satisfy cái tôi của một số người.

 

Nên là chúng ta stop thôi.

 

Chị Senior: Chị đã làm việc với boss cả chục năm rồi. Bà ấy rất căn ke về vấn đề chi phí và cũng có lịch sử drop project cao kỉ lục. Tuy nhiên môi trường vẫn phù hợp cho những người thích sự ổn định, bình yên, và tiếc là em là người làm việc tốt nhất nhưng lại không phù hợp với kiểu văn hoá hiện tại. Vậy nghỉ đi, đừng counter offer nữa. 

 

Về VN sẽ mất thời gian để hoà nhập, về càng sớm càng tốt.

 

Tôi: Em biết mà. Sẽ có môi trường phù hợp hơn. Nhưng ở đây em học được rất nhiều thứ. Từ giao tiếp, tới data, marketing, thậm chí coding. Một năm cũng không hề uổng phí gì cả, chỉ là không thấy tương lai với nhau.

 

Mỗi công việc, mỗi nơi chúng ta đi qua, đều là một chặng mà thôi.

 

Có hợp có tan. Tương lai vô định tươi sáng.

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

The Art Of Story-Telling

 

Dạo gần đây tôi nhận ra mỗi ngày mình đều kể chuyện. Và một trong những mục tiêu ngắn hạn của mình là phải trở thành người kể chuyện hay.

 

Tôi tổng kết và thấy quy trình kể chuyện bao gồm: Collect Data - Get Insight - Data Visualization - Persuasion (to get my desired outcome).

 

Trong công việc, đó là khi tôi dùng data của công ty & thị trường để prove cho sếp thấy những idea (insight) tôi muốn trong công việc là đúng đắn, mua Canva để làm slide cho đẹp (visualize) và thuyết phục bạn phải đưa tiền đây cho tôi làm.

 

Ở nhà, tôi dùng những mẩu chuyện mình gặp hàng ngày (data) để video call kể cho mẹ, chị gái, cháu trai, bạn bè, đưa cảm xúc và bài học vào đó (insight), dùng chính mình làm người kể chuyện (visualize) và đạt đc mục đích là family bonding (gắn kết gia đình). Đương nhiên là phải có chiều ngược lại -  khuyến khích gia đình kể chuyện của họ và phải làm một khán giả biết lắng nghe.

 

---

 

Một người bạn của tôi bảo, chị thường fall for the man who has the best story. Khoảnh khắc hai người đi date, deep talk và nghe câu chuyện của nhau, khi nghe câu chuyện của "the right one", chị sẽ có ngay một cảm giác "chết rồi, lần này mình đ** thoát khỏi tên này".

 

Tôi nói với chị, thật ra người kể được một câu chuyện hay cần rất nhiều yếu tố và phải là một người xuất sắc. Họ cần có:

 

1. Trải nghiệm (data) of course. Đây là lý do vì sao các anh zai đi du học hoặc phải sống ở nước ngoài lâu năm, hoặc các anh già đét có phần hấp dẫn hơn zai trẻ, vì họ có nhiều materials mới mẻ hơn để kể.

 

Tệ nhất là kể cho cô ấy nghe một câu chuyện mà nàng đã biết và thân thuộc - tệ nhất là không thích. Ví dụ, bạn kể chuyện y chang ông đồng nghiệp ngồi cạnh nàng - ờ, trừ khi cách kể chuyện hấp dẫn hơn (nhưng thường nếu bạn đã có same energy và mindset với ông đồng nghiệp - thường là người nàng không thích vì nếu thích bạn làm đếch có cơ hội - thì outcome của bạn cũng là ông đồng nghiệp tiếp theo). 

 

Còn trong trường hợp mindset bạn thể hiện thông qua câu chuyện là thứ nàng không thích - thì rip.

 

2. Trí tuệ cảm xúc và trí thông minh logic (insight). Một câu chuyện hay đến đâu nhưng thiếu logic, hoặc không có cảm xúc, hoặc không giúp người ta đúc kết ra được bài học nào giá trị - thì đều vô nghĩa. Người kể chuyện hay cần cân bằng hai não phải-trái, và phải rất thông minh để tìm ra core message từ câu chuyện của mình.

 

3. Hiểu bản thân, hiểu thế gian (để chọn bối cảnh & cách kể chuyện phù hợp - visualize). Tương tự như việc làm powerpoint, việc chọn đúng nơi đúng chỗ để kể chuyện, và phát triển một style kể chuyện riêng cho bản thân là điều rất cần thiết. Không thể deep talk với bạn gái khi cô ta đang làm việc, cũng không thể copy style kể chuyện của người khác.

 

Nếu đang date, cần một buổi xem netflix ở nhà, yên tĩnh, an toàn, cho người ta thoải mái trải lòng.

 

Một người kể chuyện hay trước tiên phải thấu hiểu bản thân anh ta, chọn được style đặc sắc unique của riêng mình. Sau đó, hiểu khán giả của mình là ai và mong đợi điều gì. Từ đó mới dung hoà và lựa chọn được bối cảnh cũng như cách truyền tải thông điệp phù hợp, chạm đến trái tim người nghe.

 

4. Hiểu rằng làm việc gì cũng có mục đích (purpose & desired outcome)

 

Small talk không vô nghĩa. Tôi không hề nói chuyện phiếm với mọi người cho vui. Tôi đang break the ice và tìm sự kết nối.

 

Tôi hiểu rõ mục đích của mình khi hỏi em "ăn cơm chưa" hay "có mệt không". Mục đích của tôi là quan tâm đến em, cũng như tìm ra những điểm chạm quan trọng - nơi câu chuyện có thể đẩy xa hơn. Vì mỗi tình yêu đẹp là một never-ending-story.

 

Và tôi kể câu chuyện này để phục vụ một mục đích rõ ràng. Lấy approval của sếp, Giúp mẹ an tâm là tôi sống tốt, Cưa đổ em. Vì thế mà tôi bỏ rất nhiều công sức vào quá trình hình thành câu chuyện.

 

Không ai kể chuyện cho em, mà không có ý đồ đâu.

 

 

Edited by nerdywolf

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

Vài mẩu chuyện ngắn.

 

1. Visual Board

 

Chị bảo tôi là nên có một cái visual board với tất cả những gì mình mong đợi trong ấy. 

 

"Rồi một ngày, em sẽ thấy chúng trở thành hiện thực."

 

Tôi tin chị. Lạch cạch lấy ảnh bỏ vào visual board và gửi niềm tin cùng sự quyết tâm của mình cho vũ trụ.

 

2. Boss or Specialist

 

Thuyết trình xong xuôi, sếp gật đầu chẳng hỏi gì, tôi rời cuộc họp và tự nói với mình một sự thật: Tôi đang là một executive xuất sắc và sếp hài lòng với tôi, nhưng đây chỉ là một chặng.

 

Thậm chí là một chặng mà tôi sẽ sớm buông bỏ.

 

Có 4 năm kiến thức về ngành, rành rẽ excel và báo cáo, tự tin, vui vẻ, giao tiếp tốt, biết sếp quan tâm gì, biết phải tập trung vào điều gì, dẫn dắt được người khác, chăm chỉ học tập ngoài giờ làm việc, được mọi người đánh giá cao. Căn bản nếu tiếp tục với con đường Marketing Analyst này, tôi tin mình sẽ ngày càng hoàn thiện hơn và chẳng bao giờ thiếu người thuê mình.

 

Nhưng, mục tiêu của tôi chưa bao giờ là người ta thuê mình. Tôi nhận ra chỉ có hai loại nghề nghiệp: Boss và Specialist. Mỗi cái đều có mặt lợi và hại, vậy nên chọn lựa ra sao chỉ là sở thích cá nhân. Tôi chọn làm Boss, và phát triển Leadership Style của riêng mình. Thế nên tiếp tục cuốc mặt vào để tăng tay nghề specialist không phải ưu tiên của tôi.

 

Làm boss yêu cầu đi một con đường hoàn toàn khác với Specialist. Tôi biết rõ mình sẽ phải giao tiếp, kết nối và nhận định con người ở mức độ hoàn hảo. Tôi phải có kiến thức rộng và chịu khó giao tiếp với tất cả mọi người (thường là specialist) thuộc mọi bộ phận trong công ty, đọc sách cực kì đa dạng, học rộng biết nhiều đủ để bắt chuyện và làm việc với ai cũng được, quản những specialist thông minh hơn mình và giữ cho họ hạnh phúc.

 

3. Exceptional

 

Để trở nên xuất sắc, tôi hiểu rõ phải đi con đường của riêng mình và dựa vào mình trước tiên.

 

Đôi khi tôi tự vạch ra con đường (kế hoạch & mục tiêu). Đôi khi vũ trụ đưa đẩy những bài học tới (biến cố, trở ngại & nhân duyên). Và khi khác, tôi để bản năng và trực giác dẫn dắt mình tới với những trải nghiệm (effortless actions). Tôi thích cách thứ ba nhất, vì làm theo trực giác và bản năng khiến ta không hề mỏi mệt.

 

Những khi không làm việc, một cách bản năng tôi đầu tư rất nhiều thời gian vào việc self-reflection, rèn luyện self-mastery, học về psychology & emotional intelligence. Tôi biết nhiều người thành công khi bắt đầu bằng việc sở hữu khả năng làm ra cái gì đó. Còn tôi thì bắt đầu bằng cách bỏ ra bốn năm để hiểu chính mình, hiểu người khác, build up một năng lượng compassion & gratitude.

 

Khi bên trong đầy đủ, tôi sẽ bắt đầu bước tiếp theo: Phóng chiếu mọi thứ ra ngoài.

 

Tôi tin những gì Robert Green nói. Khi tích luỹ nội lực đủ thì đương nhiên sẽ "phát tiết" ra ngoài và không ai cản nổi.

 

Nhưng mà trước đó, giai đoạn rèn luyện self-mastery, người ta sẽ chỉ thấy bóng tôi thăm thẳm và phải đối diện với nỗi cô đơn cùng cực.

 

4. Love Heals

 

Trước đây, nếu một cô gái nói với tôi cô ấy vẫn đang chịu nhiều tổn thương, tôi mặc nhiên cho rằng đây là vấn đề cá nhân phải tự giải quyết. Nếu yêu đương với cô gái này, sẽ giống yêu con nhím. Gai sẽ đâm vào mình dù cô ấy cố ý hay không. Cô ấy cần tự bỏ bớt gai nhọn đi rồi mới yêu người khác. Không ai giúp được trong hoàn cảnh này. Nên mình rút lui.

 

Tôi tin mình là một cá nhân healthy (chỉ là thỉnh thoảng hơi ích kỉ và hơi khó cảm thông cho người khác một chút - vì tiêu chuẩn cao). Tôi đã phải vật lộn để chữa lành và thành công, vậy nên tôi cũng muốn một partner đã tự chữa lành được trái tim của cô ấy.

 

Mặc dù hành trình chữa lành của tôi "sặc mùi tiền" - theo như bạn bè nói: $2,500 cho 1 EQ Coach, 1 Psychologist & 1 Life Coach. Cộng thêm 50 quyển sách đủ loại trên Kindle và rất nhiều đêm thao thức đọc. Nếu không sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, kinh tế vững và ít vấn đề, hay nếu khả năng tự kiếm tiền kém cỏi, tôi đương nhiên không có cơ hội tiêu xài những khoản như vậy. Nhân dịp, cảm tạ biết ơn bố mẹ & gia đình vô cùng.

 

Nhưng gần đây tôi nói chuyện nhiều với một người bạn. Chị bảo chị được healing rất nhiều khi ở cạnh tôi, cuộc sống của chị cũng trở nên tích cực và tươi sáng hơn. Chị nói với tôi, tôi luôn cho rằng ai cũng phải có năng lực tự nhận thức và chữa lành và làm được những điều mà tôi đã làm. Nhưng không có chuyện ấy. Không làm được như tôi - không có nghĩa là người khác lười  biếng, kém cỏi hay không xứng đáng được thông cảm.

 

Và tôi đã luôn ích kỉ và đòi hỏi bố mẹ. Tôi đã luôn chỉ biết quyền lợi của mình và không dang tay ra giúp đỡ người khác. Chị dạy tôi về lòng biết ơn và tính rộng lượng.

 

Và, ngạc nhiên là dù chẳng làm gì mấy, chị bảo tôi vẫn đang giúp chị chữa lành. Tôi dạy chị cách buông xả những phiền muộn và tiêu cực, nghĩ tươi sáng hơn, tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. Chỉ thông qua việc nói chuyện và lắng nghe.

 

Vậy là Love Heals. Great Friendship Heals. Và chỉ cần một người có năng lượng ấm áp và chữa lành, khi họ xuất hiện, khi hội thoại với họ, v.v cũng sẽ mang energy ấy ảnh hưởng lên những người khác.

 

Tôi chột dạ,

 

Đến lúc nào đấy (cảm giác gần lắm rồi), vòng tay và căn nhà của tôi cũng sẽ là nơi chữa lành cho một người, chứ không còn là hub cá nhân riêng tư chỉ-mình-anh nữa.

 

Dù buồn cười là tôi chỉ quan tâm chuyện công việc và vật chất, thì người ta lại bảo năng lượng của tôi rất ấm áp, healthy, chữa lành. Psychologist của tôi bảo, trông cậu thì giống Wolf Phố Wall, nhưng lại gần mới thấy ấm áp.

 

Tháng trước một người bạn xem tarot cho tôi và bảo chuyện tình cảm sắp tới rất đẹp, nhưng là với một cô gái nhiều tổn thương.

 

Chỉ một tháng trước, tôi bảo: Nope! Không có cách nào mà tôi tự ôm gai cả. Dù là hoa hồng thì cũng tự bẻ hết gai trước hết đi rồi yêu!

 

Nhưng bây giờ, tôi lại thấy năng lượng bao dung và ấm áp tràn đầy trong máu huyết của mình.

 

Thật ra, đa phần phụ nữ đều anxious và vulnerable. Em có quyền như thế mà, có quyền đau vì quá khứ của em. Nhưng cũng có thể chữa lành. Em cũng không cần chữa lành một mình.

 

Love heals. Và tôi sẽ giúp em với nền tảng tốt của mình.

Edited by nerdywolf

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118

Yêu. 27.

 

---

 

Ăn cơm chung, sếp tâm sự là vừa chia tay một mối quan hệ.

 

Chàng trai đó tầm tuổi tôi - 28. Còn sếp năm nay 34. Lý do là thái độ của cậu ấy không rõ ràng về việc có muốn mối quan hệ này hay không.

 

Tôi nói với sếp: "Đàn ông luôn cần phải rõ ràng. Có hoặc không. Lấp lửng là không. Chưa chắc cũng là không."

 

Sếp đồng ý nhưng vẫn excuse giúp cho người ta: "Ừ mới 28 tuổi thôi mà. Công việc của cậu ấy đang rất tốt, khách hàng nhiều như bão. Ở thời điểm bằng tuổi cậu ấy anh cũng chỉ quan tâm đến công việc. Còn trẻ người ta nghĩ bỏ qua một người thật lòng yêu mình cũng chẳng hề hấn gì. Sau này rồi sẽ có người khác."

 

Tôi gật gù, em cũng vậy. Bây giờ tất cả những gì em muốn nhìn thấy là thành công của mình. Dù khát khao yêu đương thì ai cũng có. Em vẫn rất tự tin mình là một partner healthy với đầy đủ điều kiện, nhưng capacity để quan tâm một người phụ nữ nhiều như những người đàn ông đã vào độ tuổi ổn định và có mọi thứ, như đàn ông 35 - thì em không có.

 

Em cũng thường nói bạn bè hãy tìm yêu đàn ông tử 35 (tốt nhất là không phải một đời vợ). Đó là option tốt trong dài hạn, trừ khi anh ta có những mặt quá toxic.

 

Đàn ông trẻ hơn còn bận khám phá bản thân mình và cống hiến cho work force.

 

---

 

Nhìn xung quanh, hầu như ai trong độ tuổi 27, 28 mà tôi quen đều gặp một mối tình thử thách. Đây là độ tuổi đẹp nhất trong đời.

 

Đạt được độ chín trong công việc sau 5 năm miệt mài. Hiểu lòng người, biết cách thuyết phục và làm việc cùng người khác. Cha mẹ chưa già, bản thân còn khoẻ mạnh, chưa có áp lực gia đình hay kinh tế. Không có thời điểm nào phù hợp hơn để lao đầu vào công việc và tạo ra giá trị, nếu muốn 30 tuổi bước chân vào nhóm thành công.

 

Nhưng cũng là khi người ta bắt đầu biết cách chung sống và nhường nhịn đối phương, đã chữa lành bản thân, vẫn đẹp lung linh nếu chụp hình cưới, đủ trẻ để yêu nhau theo kiểu khám phá và trải nghiệm. Qua 30, cách ta yêu sẽ rất khác.

 

Có thể làm cả hai việc cùng lúc không? Yêu và Làm việc?

 

Tôi nói với bạn, chọn một thôi thì dễ hơn. Tôi chọn công việc.

 

Bạn nói với tôi: "Đấy là người kia chưa xuất hiện nên em mạnh miệng thế. Chứ em có capacity để làm cả hai. Chỉ cần đủ yêu và động lực đủ lớn thì đàn ông cái gì cũng làm được hết!"

 

Muốn hay không thôi. Muốn thì sẽ có cách. No excuse allowed.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

#chữa lành

 

Khi mà tôi chấp nhận giúp người khác chữa lành những tổn thương của họ - điều trước đây tôi từng nghĩ là không thể, trái tim của tôi thật kì lạ - cũng được chữa lành.

 

Love heals. Friendship heals. Trước đây tôi nghĩ lực bất tòng tâm, những tổn thương của người khác mình không giúp được. Tự họ phải đi hành trình chữa lành riêng của mình. Nhưng bây giờ thì khác. Một đôi tai lắng nghe và một thái độ thật sự cảm thông từ phía tôi - thật sự có thể giúp chữa lành người khác.

 

Đương nhiên là tôi vẫn rất cẩn trọng trong việc sử dụng nguồn lực của mình. Không thể dành đôi tai lắng nghe và sự cảm thông cho tất cả mọi người, chỉ là những người thực sự quan trọng.

 

------------------

 

Ông nội dạy tôi rằng, tóm lại không nên sống như ông.

 

Bố dạy tôi tính rộng lượng, quảng giao và trách nhiệm.

 

Mẹ dạy tôi về sự cảm thông, tình yêu thương và buông bỏ.

 

Tha thứ cho sai lầm của nhau, tình yêu sẽ trọn vẹn.

 

Tha thứ cho bố, ông nội, những người độc hại tôi từng cross qua trong cuộc sống... trái tim của tôi sẽ bình yên.

 

Tôi gặp họ trong kiếp này cũng là để học được cách yêu thương, buông bỏ, thanh lọc, và giữ được một trái tim bình yên trong bão táp.

 

Cảm ơn và buông bỏ.

 

------------------

 

Tôi đã không còn là một người trưởng thành tương đối thành đạt nhưng ôm bên trong trái tim của cậu bé hiếu chiến nổi loạn, luôn chống đối và chán ghét bố và ông nội.

 

Hình ảnh một đứa bé mới lớn đứng trước nhà và nói rằng sau tất cả những gì đã xảy ra, bố và ông nội không bao giờ có được sự tôn trọng của tôi... hình như đã bị đẩy vào một kí ức rất xa. 

 

Giây phút này trái tim tôi thấy bình lặng. Nghĩ  về chuyện quá khứ, những cơn sóng lòng không nổi lên đầy hằn học nữa.

 

Hai người họ giờ chỉ là hai bức ảnh thờ. Họ phải ra đi tới một thế giới khác cùng tất cả đúng sai phải trái và nghiệp quả của riêng họ. Tôi không cho phép nghiệp quả của họ tiếp tục ảnh hưởng đến những người còn sống, và sẽ phải chấm dứt generation trauma này ở đây.

 

- Ông nội tôi có yêu tôi không?

- Tôi nghĩ là không. Ở cả hai chiều. Ông chưa từng hỏi tới tôi khi ông còn sống. Tôi cũng chẳng cho ông một giọt nước mắt khi ông chết. Dù mọi người nói tôi có tài năng của ông và sự cuốn hút với phụ nữ di truyền từ ông (đây là lời nguyền), tôi không hề thấy biết ơn. Chúng tôi là người dưng, tôi không có nhu cầu nghĩ về ông hay hương khói cho ông.

 

- Bố tôi có yêu tôi không?

- Có. Nhưng năng lượng của ông quá thấp nên cách ông yêu khiến tôi mệt mỏi và khổ sở nhiều hơn là được yêu. Người mang lại nhiều rắc rối và tổn thương cho tôi nhất là bố tôi. Nhưng ừ, tôi cũng yêu ông nhiều như ông yêu tôi vậy. Đủ để tha thứ và buông bỏ.

 

- Thái độ của tôi với bố và ông nội thế nào?

- Bình tĩnh. Tôi không còn nhớ đến họ nhiều nữa, không còn hằn học với họ nhiều nữa. Chỉ muốn nói một câu: Yêu cầu họ mang theo tất cả oán nghiệp của bản thân tới thế giới mới, và phù hộ cho những người còn sống / những người từng bị họ tổn thương được chữa lành. Tôi không phải cảnh sát để trừng phạt người chết vì những sai lầm của họ. Điều đó không đúng đạo trời, nhân quả của họ đã nhãn tiền và đủ khổ sở, không liên quan đến tôi phải thay trời hành đạo gì cả. Tôi sẽ không làm gì, đúng dịp tôi thắp hương. Nhưng tôi sẽ chữa lành và sống cuộc đời tốt đẹp của riêng mình. Tôi cũng sẽ giúp gia đình và những người tôi yêu thương được chữa lành và giải phóng khỏi nỗi đau.

 

- Vậy còn những người họ hàng độc hại khác?

- Cũng là bình tĩnh. Giao lưu với họ đúng mực, không lạnh không nóng. Ghét bỏ người khác chỉ là nuôi thêm những hạt giống xấu trong lòng mình. Compassion đối với tôi bây giờ quan trọng hơn. Tôi hiểu hoàn cảnh đã khiến cho họ như thế - và nếu sống trong cùng điều kiện và hoàn cảnh như họ, tôi cho rằng mình sẽ chẳng làm khác. Chẳng phải là một superior being gì hơn ai. Cảm thông cho họ, nhưng không đồng tình. Buông bỏ những oán hận.

 

Những tấm ảnh thờ mờ dần theo thời gian. Mong người siêu thoát. Mong nỗi đau được chuyển hoá. Mong tâm mẹ, chị gái, tôi, và bà nội mãi an lành.

 

Dạo gần đây tôi nói rất nhiều về buông bỏ. Hoá ra, khi biết buông bỏ đau khổ, người ta lại hạnh phúc đến vậy.

 

Tôi chữa lành trái tim phản kháng của cậu bé bên trong mình. Một trái tim đầy hằn học với bố và ông nội.

 

Tôi chấp nhận quá khứ như chính xác chính nó.

 

Tôi hiểu quá khứ không còn ảnh hưởng tới thực tại nữa. Những nỗi ám ảnh trong quá khứ đã lùi rất sâu, nhường chỗ cho phiên bản trưởng thành và healthy của tôi.

 

Sẽ ổn thôi, em ơi.

 

 

3676FDE1-1AB2-4161-A580-AB357DBE8CA6.png

Edited by nerdywolf

Share this post


Link to post
Share on other sites
nerdywolf    118
Posted (edited)

#chữa lành tiếp

 

1. Envious.

 

Nghe mọi người ở công ty cũ nói chuyện tăng lương thưởng (chủ yếu tập trung vào những người thân thiết với sếp), tôi nhận ra vài insight quan trọng.

 

a. Cảm giác sân si và ghen tị với thành công người khác là bản năng con người. Ta không cần judge suy nghĩ ấy ở bản thân hay cho mình là một con người tồi tệ.

 

Suy nghĩ đầu tiên của ta khi thấy ai đó được promote lên vị trí mà ta muốn, hay có được cô gái ta thèm khát, đều là envious. That's instinct. That's normal.

 

Chỉ là ta biết, nguồn lực đủ cho tất cả mọi người và nếu nỗ lực ta sẽ có thành công của ta. Cũng không ai biết họ đã đánh đổi điều gì để có được những thứ hiện tại. Vui được cho họ thì tốt, chưa vui được cũng không sao.

 

Từ từ rồi ta cũng sẽ có nguồn lực của mình, vui cho thành công của người khác, đôi bên là bạn và cùng nhau phát triển.

 

b. Mấu chốt của việc thăng quan tiến chức luôn là quan hệ (quan hệ trước, năng lực sau, và quan hệ cũng là một loại năng lực khó đạt được còn hơn cả năng lực công việc). Họ thăng chức trước ta vì quan hệ của họ và sếp tốt hơn ta. Nếu ta giỏi hơn họ (như ta nghĩ), mời bứt ra khỏi chốn bất công này mà khẳng định mình. Không đi được thì cứ tiếp tục chịu đi.

 

Nếu ta cảm thấy mình hợp với người sếp hiện tại, họ yêu quý ta, hoặc ta sẵn sàng "theo" và "chịu đựng" họ để thăng quan tiến chức, thì ta cũng sẽ sớm có được vị trí mới nếu làm đúng cách. Còn không hợp hả? Đi thôi, walk away, bên ngoài còn nhiều nguồn lực cho ta lắm.

 

2. Low self-worth

 

Mới hơn một năm trước, tôi có yêu một người. Đó có lẽ là mối tình sâu sắc nhất, tôi học được nhiều nhất, cay đắng nhất, và đến bây giờ tôi vẫn còn chút thổn thức chưa hoàn toàn chữa lành.

 

Cô ấy rất ghét sách self-help mà tôi thường đọc. Cô ấy muốn tôi học nấu ăn. Cô ấy hỏi tôi việc tại sao lại tới SB mỗi ngày mà không pha cafe tại nhà.

 

Tôi vì cô ấy mà thay đổi bản thân mình rất rất nhiều. Luôn trong trạng thái nghĩ là mình không đủ tốt. Trong suốt một thời gian dài, tôi đúng nghĩa đặt cô ấy lên trên bản thân mình và nhìn thấy nàng quá tuyệt vời, tươi sáng tích cực và đáng để mình thay đổi theo. 

 

Nhưng dù tích cực thế nào, đấy cũng không phải là tôi và go against nature của tôi. Tôi đánh mất mình, liên tục trong cuộc chiến cải thiện bản thân, cạnh tranh gay gắt như mấy con gà trống với rất nhiều kẻ bên cạnh cô ấy (có vài tên thậm chí chẳng cần làm gì, cô ấy cũng thích và hay ngó nghiêng).

 

Low Self-Worth. Tôi luôn nghĩ vấn đề là do mình không đủ tốt.

 

Đến cuối cùng, dù cố gắng rất nhiều tôi cũng không có được cô ấy sau một lời từ chối rất có tâm.

 

Ở gần người phụ nữ ấy, cảm giác shame xâm chiếm lấy tôi. "You're not good enough. Not as good as those around her. Try harder".

 

Nhưng mà cuối cùng, chỉ đơn giản là:

 

a. Tôi không phải gu của cô ấy. Cũng giống như tôi không phải là gu của 99% những người mà tôi gặp. Sẽ không vì người khác là gu của cô ấy, mà tôi phải cho rằng họ tốt hơn mình. Ai cũng có điểm mạnh & yếu riêng.

b. Thay đổi bản thân là tốt, nhưng motivation phải luôn là vì mình. Nếu thay đổi bản thân vì người khác, bạn sẽ phải chịu một risk lớn hơn là đánh mất chính bản thân mình. Điều này tệ hơn đánh mất một cô gái (chỉ luôn phàn nàn và nhìn vào điểm xấu của bạn).

c. Someone out there will love your true self, if you just express it.

 

Cũng giống tôi, anh Longwi và Trọng Đức cũng share rất nhiều về self-help và những thứ thật "giáo điều". Nhưng họ không shame với những gì mình cho là đúng, và có được sự nghiệp cũng như tình yêu họ mong muốn, với người yêu nature của họ và match energy của họ. Mỗi người có timeline của riêng mình để hoàn thiện những bài học cá nhân. Once done, prize comes.

 

1. Tôi nghĩ là sách self-help có rất nhiều thông tin giá trị giúp người ta thay đổi mindset. Tôi sẽ tiếp tục đọc dù trái đất này luôn chán ghét nó, bao gồm em. Tiếp tục chia sẻ những đầu sách hay thông tin tôi mong muốn cho cộng đồng của tôi, bạn bè tôi, nếu tôi tin là tốt cho họ.

2. Tôi không giỏi nấu ăn, cũng như nhiều kĩ năng khác. Tôi sẽ học chứ, nhưng không phải vì em phàn nàn mà vì tôi thành tâm muốn đóng góp cho bữa ăn gia đình của mình.

3. Starbucks hay các quán cafe cho tôi không gian riêng để phục hồi và sống sáng tạo hơn. It's not just a cup of coffee.

 

That's it. Duyên mình lỡ. Tôi sẽ nghe lời người bạn thân - gạt bỏ em hoàn toàn ra khỏi đầu sau khi nghiêm túc bỏ qua cái tôi để nhìn nhận sâu sắc chuyện của chúng ta và những bài học xứng đáng em cho tôi.

 

Tôi vẫn sẽ chia sẻ những gì mình muốn. Unfollow những thứ tôi không thích. Embrace my nature & look for someone who can share with me.

 

Definitely just not you.

 

3. Acceptance

 

Có ba thứ tôi cần chấp nhận đầu tiên:

 

Giới tính của mình. Tôi chưa bao giờ thấy lesbian, fem, sb hay những label này dành cho mình. No shame at all. Nhưng, giới tính của tôi là đàn ông. Đầu óc, mindset và những thứ tôi quan tâm - đều giống một người đàn ông.

 

Tôi bắt đầu quen với việc mọi người gọi mình trai thẳng và chấp nhận giới tính của mình. Khen mình gallant, đàn ông, kiên nhẫn.

 

Chưa có một hội nhóm LGBT nào cho tôi cảm giác mình "thuộc về" họ cả. Không phải vì shame, shy hay fear. Vốn tôi đã làm việc với những cảm xúc low energy này từ lâu rồi. Chỉ đơn giản là tôi không hề gặp những vấn đề giống như những gì mọi người trong cộng đồng lgbt chia sẻ, không cảm thấy xã hội bất công với mình, không cảm thấy phải đấu tranh vì quyền gì cả, không cảm thấy mình phải là một con sói cô độc và chia sẻ những câu chuyện yêu đương bị cấm đoán.

 

Just Be. Just Me. Everything's just... normal. Tôi vui vẻ uống đến đêm với bạn bè là trai thẳng và gallant với phái nữ, chó và các em bé. Chuyện đơn giản là thế.

 

Nhưng tôi không có nhu cầu chuyển giới hay thay đổi ngoại hình cho giống một người đàn ông thực thụ. Lý do là, tôi muốn chọn loại quần áo và style phù hợp với cơ thể vật lý của mình nhất. Tóc vẫn dài, nhưng tôi vẫn ổn.

 

Tôi có cảm thấy bất công khi phải sinh ra trong thân thể của phụ nữ không? Không, vì sướng khổ của một người phụ thuộc vào mức năng lượng của người đó và những gì họ attract được. Có thân thể là đàn ông, gia thế hiển hách, trí thông minh xuất chúng, v.v đều chỉ là adds-on để đôi khi đường ta đi dễ dàng hơn một chút mà thôi. Cải thiện năng lượng và mindset của bản thân vẫn là việc của riêng ta. Không thiếu người có tất cả những adds-on nhưng bất hạnh.

 

Vậy nên thiếu một thân thể cường tráng, đàn ông, không ảnh hưởng gì đến quá trình phát triển của tôi.

 

Quốc gia. Tôi là người Việt Nam. Sống ở nước ngoài bao lâu thì, tôi vẫn là người Việt Nam. Yêu đất nước của mình dù nó nhiều vấn đề, sẵn sàng trở về và xây dựng nó. Những thứ như quan liêu hay xã hội tiêu cực, tôi hiểu rõ, nhưng vẫn yêu thôi.

 

Gia đình. Tôi sinh ra trong một gia đình với bố mẹ là những người thiện lương, bao dung và giúp đỡ người khác. Nature của gia đình tôi là như vậy. Tôi cũng sẽ sống đúng và tự hào vì nature ấy. Không cần vì một vào thất vọng nhỏ trên đường đi - một vài người vô tâm, mà không còn giúp đỡ người khác nữa.

 

4. Law of Attraction & How big is your wish

 

Tôi có xấu hổ khi nói với người khác về mong muốn của mình không? Không.

 

Dù mục tiêu của tôi là rất cao. Tôi cũng đã từng gặp người đàn ông có những thứ tôi mong muốn và năng lượng của anh là tuyệt vời.

 

Sự nghiệp thành công. Run một công ty ở vị trí cao nhất.

Các mối quan hệ chất lượng.

Gia đình hạnh phúc.

Đóng góp xã hội.

 

Tôi muốn có nhiều hơn những gì người khác dám mơ ước. Tôi không ngại bỏ công sức vì điều đó và học hết những gì cần học.

 

Dù bài học của vũ trụ có là gì. Tôi chấp nhận.

 

 

 

 

Edited by nerdywolf
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×