Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com
Sign in to follow this  
WinnieNguyen

Phan Lê Trung Tín

Recommended Posts

WinnieNguyen    136

Phan Lê Trung Tín là một tác giả trẻ quê ở Tiền Giang, hiện đang là sinh viên viên khoa Kế Toán – Tài Chính – Ngân Hàng, Trường Đại học Cửu Long (Vĩnh Long); là tác giả của tập truyện ngắn viết cho tuổi mới lớn "Suýt nữa thì yêu" (NXB Kim Đồng -2008). Phan Lê Trung Tín còn tham gia Gia đình Áo Trắng Cần Thơ, đã có nhiều tác phẩm đăng trên các báo, tạp chí Trung ương, Thành phố Hồ Chí Minh. Truyện ngắn "Anh hùng" này đăng trên báo Hải Phòng cuối tuần số 12 (27-3-2009).

**********

Những con tàu không về lại sân ga - chùm thơ của Phan Lê Trung Tín

PHAN LÊ TRUNG TÍN

Có thể rồi…

Có thể rồi ngày ấy rất xa xăm

Em trở về sau những mùa quên lãng

Con chim đầu đình nhớ em giọng ca khô khản

Gió cũng trở mình khơi dậy bình minh.

Có thể rồi tất cả sẽ lặng thinh

Có ai hẹn thề để mà trách móc

Giữa những âm thầm là muôn giọt khóc

Tuôn chảy thành dòng như suối mênh mang

Có thể rồi gió mùa sẽ sang

Chỉ với anh và… một mình chiếc bóng

Cứ lặng thầm nhìn xa trông ngóng

Nhớ lại thuở nào... Em có buồn không?

Anh dối lòng không giận gió đông

Nhưng vẫn từng đêm trách hờn nhau đấy

Có yêu nhau đến thế nào cũng vậy

Cũng có ngày mình sẽ phôi pha...

Có thể rồi... ta khóc với ta...

Xe đạp xuống phố

Chòng chành một chiếc xe yêu

Đưa em xuống phố

Gió chiều mây bay

Thoảng nghe trong nắng hương lài

Tóc em

Sợi nhớ

Vấn hoài tim tôi.

Dưới chân cây cỏ bồi hồi

Nhẹ nhàng êm ái tôi ngồi bên em.

Mưa thưa nhỏ xuống tay mềm

Lá vàng rơi rớt bên thềm

Nắng tan!

Chở em đi suốt hạ tàn

Qua từng ngõ vắng

Rộn ràng tim ơi!

Chở em đi suốt cuộc đời

Xe đạp cốc cách những lời thương yêu...

Nhớ Trịnh Công Sơn

Dang tay

đón lấy mưa hồng

Tưởng như nước mắt

.....trong lòng đang rơi

Ráng chiều tiễn nắng chơi vơi

Sóng thương

biển nhớ

tả tơi gọi buồn

Ngậm ngùi

câu hát vấn vương

Em đi bỏ lại con đường thế sao?

Tưởng rằng có thể quên mau

Diễm xưa

.....câu hát nhói đau từng ngày

Xuân nồng

lướt nhẹ qua tay

Đêm nghe thác đổ,

...sớm mai

........ vẫn còn

Vạc buồn tung cánh lên non

Em xa có nhớ,

tình còn...

... sao quên ?

Mùa về chưa anh?

Mùa đã về theo gió chưa anh

Bằng lăng cuối hiên nhà

đã mấy lần nở cánh

Cây mai sân vườn có còn tím lạnh

Như tháng ngày cố trốn mùa đông?

Em ở xa mờ

... chỉ với hư không

Cũng chẳng biết bao nhiêu mùa xuân đã đến

Ngọn gió năm nào có lần sang bến

Để bây giờ không thể về xuôi

Mùa đã bao lần khơi gợi niềm vui?

Em giật mình

không còn nhớ nỗi

Trách ngày xưa sao ta lầm lỗi

Rủ bỏ mùa về

trôi nổi phiêu linh

Mùa có còn hoa nở đẹp xinh?

Kết thành vòng tay

đeo làm lễ cưới

Gió xuân về nghe buồn rười rượi

Em thấy mùa sao quá xa xôi...

Cứ mỗi lúc mùa trở mình

em bật khóc, đơn côi

Chẳng giống như xưa hân hoan chào đón

Mùa đã đến rồi

tình ca vỡ đoạn

Em ở xứ người

Ôm trọn niềm đau...

Xin lỗi tình yêu

Tình yêu chúng mình có lỗi không em?

Như câu chuyện sân ga, con tàu và hai đầu nỗi nhớ

Nếu giữa phiên tòa trắng đen minh bạch

Em lý giải dùm tội lỗi về ai?

Chắc em còn nhớ những buổi chiều có mây trắng bay

Hoàng hôn buông thẳm trãi dài trên cát

Bước chân hoang đưa người lầm lạc

Anh không ngờ mình lại gặp nhau.

Có bao giờ em đếm được nỗi đau?

Những hờn ghen trong lòng, được - mất

Những tin yêu nào là chân thật

Và cả mặn nồng cho những giấc đông?

Xin lỗi em nhiều, xin lỗi nhớ mong.

Xin lỗi hàng cây, và công viên đó.

Xin lỗi vầng trăng những đêm sáng tỏ

Xin lỗi thật nhiều, xin lỗi tình yêu.

Entry cho Người…

Một ngày lạc lõng trong quay cuồng không gian ảo.

Ta đốt cháy mình bằng nhịp phím chơ vơ

Tiếng gõ lanh canh thay cho tiếng lòng nức nở

Những yêu thương bỗng hóa xa mờ...

Chợt nhận ra blog bao ngày chẳng có được một comment

Của người xưa – người của thời hoa tím

Những entry vô hồn như cung đàn tắt lịm

Thấy mình hoang tàn như nốt nhạc phù du

Gõ vài dòng Blast: “Ta muốn níu kéo mùa thu…”

Người vẫn chẳng comment cho blog thôi buồn ủ rủ

Vội change theme bằng tấm hình của những ngày tháng cũ

Sao blog vẫn đầy nỗi nhớ thiết tha…

Đã bao lâu rồi người chẳng view blog ta?

Những ngón tay không dưng lại lạnh tê trên từng nhịp phím

Ta khóa blog như đóng cửa lòng mình im ỉm

Blog phủ rêu mờ dấu vết lấm lem...

Đã lâu rồi blog chẳng nhận được comment…

Hãy cho anh nằm trọn tim em

Gã trai nhặt cánh bằng lăng, thầm ép vào trang vở người con gái

Giữa sân trường bao người qua lại

Nào ai hay biết gì…?

Gã tựa mình vào thành ghế đá

Thầm hát vu vơ…

Cô gái nhận ra giai điệu tình tang của bài Take Me To Your Heart quen thuộc

Thoáng say lòng…

Nhìn theo cánh bằng lăng…

Những mùa hạ khẽ trôi qua

Phía sân trường cánh bằng lăng vẫn khoe trong sắc nắng

Quyển vờ năm nào gối nhau thầm lặng

Cánh hoa hôm nào, biết có tàn phai?

Và từ mùa hạ ấy đến nay

Vẫn là giai điệu ấy

Tình tang ...

Hãy cho anh nằm trọn tim em…

Hãy cho anh được nắm tay em…

Những mùa hạ tiếp theo nhau cây có cao thêm?

Cánh hoa xưa vẫn còn âm thầm trong trang tập

Xe hoa ai bước theo chồng

Xao xác những cánh hoa rơi…

Hoa bằng lăng rớt tím một góc trời

Có gã trai nhặt từng tàn cánh mỏng

Cất tiếng ơi à…

Hãy cho anh nằm trọn tim em…

Ngày cạn

Em không trách hờn anh đâu

Bởi tình yêu rất cần lòng độ lượng

Cả thứ tha…

Cho những đêm hoang tàn, và cháy bổng

Có thể rồi ngày mai em chỉ còn chiếc bóng

Hun hút con phố dài

Một mình ngồi đếm nắng mai

Nghe thời gian khe khẽ hát

Vì tình yêu nên người ta hay lầm lạc

Tự dối lòng mình hoặc mở rộng từ bi

Có thể rồi hết đêm này, anh sẽ ra đi

Đến chốn không em, một bến bờ xa lắc

Em biết nói gì, ngoài dòng nước mắt

Vui hết đêm này, anh sẽ ra đi…

Em biết anh sẽ mãi là cánh thiên di

Luôn muốn tung bay

Và lả lơi câu hát

Suốt cả một đời qua bao miền cát

Vẫn chưa thỏa lòng khúc nhạc tình yêu…

Em dốc hết lòng mình cho anh uống cả một bình minh

Cả tuổi xuân của một thời con gái

Anh lấy đi và không bao giờ trả lại

Em vẫn thản lòng bởi mê mải của anh…

Chiếc đồng hồ vẫn réo gọi từng canh

Còn vài giờ cho anh nán lại

Hoàn tất đi, những gì còn vương vãi

Để mai này, khỏi giá buốt bàn tay…

Về đi anh,

Đã cạn hết một ngày…

Cổ tích

Cổ tích kể rằng ngày ấy chỉ là mơ

Một gã trai khờ đem thơ ra giặt

Cọng cỏ rơi theo miền nắng tắt

Gió dịu dàng theo chiều buông lơi

Cổ tích kể rằng một đêm chơi vơi

Trái đất xoay từng vòng tơ rối

Khiến hai người vô tình lạc lối

Phút tình cờ họ gặp được nhau

Chỉ một ngày mà muôn vạn nỗi đau

Chỉ một đêm mà trăm nghìn trăn trở

Cổ tích vơi theo thời gian vỡ

Để đêm buồn ... cổ tích mong manh

Cổ tích kể rằng có lúc nắng hanh

Hoàng tử chợt bâng quơ cất cao lời hát

Và chiều rơi theo từng ánh bạc

Phút đợi chờ theo gió mây trôi

Cổ tích kể rằng tình đã xa xôi

Câu ca cũ hoà theo sóng vội

Để ai buồn theo từng câu nói

"... nhớ làm gì ... tình đã xa xôi ..."

Những con tàu không về lại sân ga

Khóc nữa làm gì cho ướt tháng ba

Em nhủ lòng mình không bao giờ khóc

Dẫu có nhớ anh từng đêm trằn trọc

Vẫn cứ lạnh lùng đón gió mùa sang...

Có những buổi chiều em dạo bước thênh thang

Qua từng ngõ quen tìm người xưa cũ

Chợt nhận ra mình như hoa héo rũ

Xuân đã qua rồi ru ngủ thuở xưa xa

Có những con tàu không về lại sân ga

Như tháng năm miệt mài đi mãi

Có những con tàu không bao giờ trở lại

Sân ga khát mòn tìm những vết loang xưa...

Và một ngày nào ta từ giã dưới mưa

Em cố giấu anh những dòng nước mắt

Anh đâu biết khi vừa khuất mặt

Giọt khóc trong lòng bỗng cứ chảy tuôn.

Khóc nữa làm gì khi ánh chiều buông

Đêm cũng qua đi và ngày sẽ đến

Phút giao thời em thổi tan ngọn nến

Mật niệm một người rời khỏi sân ga.

Khóc nữa làm gì cho ướt tháng ba...

Sợ

Bỗng dưng lại sợ một ngày nào đó, không còn rung động trước những câu thơ

Tâm hồn chai sạn như những vùng da không còn cảm xúc

Trái tim không còn nhói đau khi nhìn bức tranh màu xanh lục

Thấy mắt khô cằn chẳng nhỏ nỗi một giọt nhớ thương...

Sợ lắm một ngày không còn những yêu đương

Con đường đi về không còn thú vui nhìn ngắm những bông hoa hiền, cỏ dại

Những bước chân cứ miệt mài đi mãi

Chẳng bận lòng với con phố thân quen...

Rồi lại sợ một ngày nào đó không còn kịp nhớ nỗi một cái tên

Của người xưa mà mình đã lưu đến 6 lần trong phone-book

Lỡ người đi ngang qua mình, biết lòng có còn nhận thức

Liệu có đủ nhớ thương để kịp gọi tên người?

Chuyện chàng trai với lứa tuổi đôi mươi

Yêu một người đã có người yêu khác

Người ta bảo tình đầu thường lầm lạc

Xòe bàn tay nhẩm đếm,... đâu phải tình đầu...?!

Nếu có một ngày nào đó mình dầm suốt một trận mưa ngâu

Không biết có khi nào mình vẫn lạnh lùng, vô cảm

Trái tim có còn thấm buồn, ảm đạm

Nhìn sợi mưa mà nghĩ đến cuộc đời?

Bỗng dưng lại sợ trước những câu nói lả lơi

Có vẻ đã mỏi mòn do những lời xưa còn vọng lại

Rồi lại sợ một ngày mình không còn đủ mê mải

Chẳng làm nổi một bài thơ để tặng riêng mình...

Ừ thôi...

Ừ thôi em cứ về đi

Buồn vui đã cạn

Tiếc chi những chiều

Hiên nhà đã mọc thêm rêu

Lối xưa quạnh vắng

Thật nhiều lá rơi…

Ừ thôi một chút lả lơi

Rót thêm mật ngọt gọi mời bướm ong

Giờ thì một chén tình không

Uống hoài không hết

Long đong phận mình.

Ừ thôi góp nhặt chút tình

Suốt đời vay trả

Bóng hình ngàn năm

Ừ thôi em chốn xa xăm

Nơi đây anh chịu phận tằm

Lẻ loi…

Ừ thôi một chút tình côi

Đã vay thì trả cho rồi em ơi…

Kí ức mùa đông

Những hạt nắng trốn biệt nơi đâu

Giữa một mùa đông ngập tràn giá lạnh

Cả những cơn mưa

cũng không còn tổ ấm

Gió mãi thét gào một khúc hoang vu

Có chiếc lá nào rơi giữa âm u

Mỏng manh lắm

Như là hơi thở...

Ngoài kia, bồ công anh nức nở

Đông đã về...

dang dở một tình yêu!

Tiếng kinh nào vang vọng đìu hiu

Giữa giáo đường

tàn rêu bao phủ

Ai cất lên lời ca xưa cũ

Nhắc làm gì

Quá khứ xa xôi...

Hoang mang

Tại sao những cơn mưa cứ mãi làm lòng người buồn man mác nhỉ?

Những giọt vắn giọt dài đâu chất chứa những cảm xúc nhớ thương?

Tại sao người ta vẫn cứ thích đi mãi cho đến cuối con đường

Dù trong tim niềm tin đã tan và ước mơ cũng dần cạn kiệt...

Tại sao lũ én vẫn chọn bầu trời xa vợi để bay mải miết?

Lũ kiến vàng cứ mãi lầm lũi quanh tường lạnh với gốc cây

Tại sao con dã tràng vẫn thích dùng cát tạo thành lâu đài để ngày đêm ì ạch xây

Con thiêu thân vì lẽ gì vẫn cứ thích bay vào những vầng lửa đỏ?

Tại sao ánh trăng kia cứ mãi âm u để rồi lại thêm sáng tỏ

Vị hành khất kia lại cúi xuống chỉ để hôn một ngọn cỏ trước gió heo may...?

Mây kiếm tìm ai mà suốt ngày cứ rong ruổi bay?

Gió giận hờn chi mà đôi khi làm nên những cơn cuồng phong dữ dội?

Tại sao người ta có thể dễ dàng phỉ báng lẫn nhau chỉ vì một lần nông nổi

Có thể yêu đến điên cuồng rồi lại quên hết những vị ngọt trên môi

Tại sao người ta vẫn cứ thích được như hai con chim chích sánh đôi

Và vờ vịt câu yêu khi trong lòng đã có quá nhiều mệt mỏi...

Tại sao cung đàn kia lại khô khốc khi vị chủ nhân lâu quá chưa kịp trỗi

Tại sao con người cứ mãi trách hờn vì một lầm lỗi rất xưa xa???

Tại sao người ta có thể quên đi tất cả dù mọi chuyện chỉ mới hôm qua???

Nếu như ngày mai...

Nếu như ngày mai cô bé bán bong bóng không còn đi qua con hẻm này nữa

Lũ trẻ xóm nghèo biết lấy gì để chắp những ước mơ bay...?

Nếu cô gái vẫn thường ngồi bên cửa sổ thấy được từng chiếc lá lung lay

Chắc cô sẽ hét toáng lên, vì cô vui lắm nhỉ?

Nếu con hẻm này không còn dấu chân quen của chàng họa sỹ

Chắc phố sẽ buồn vì không còn ai lưu giữ những nét không tên...

Nếu ngày mai chàng sinh viên trẻ vì lý do gì đấy sẽ quên...

Biết lấy ai để cầm bút cho lũ em viết những y tờ và rì rầm nhẩm đếm

Nếu gã nhạc sĩ si tình chẳng còn thú vui gãi đàn âm thầm ngồi đệm

Chắc cô gái làm tình sẽ không còn thấy hạnh phúc vẫn tồn tại quanh đây...

Nếu ngày mai cánh chò nâu sẽ không rụng rớt và tròn xoay...

Chắc chẳng còn ai ước mơ được siết chặt tay nhau khi chơi trò hứng trái

Nếu ông Tây kia sẽ đổi căn hộ khác - ra đi, và không bao giờ trở lại..

Chắc xóm sẽ thật nghèo những tiếng cười của những người sang...

Nếu ngày mai sẽ chẳng ai còn thấy một thằng tôi vẫn thích rảo bước lang thang...

Vào giữa buổi trưa, hoặc là những đêm thật vắng...

Chẳng để làm việc chi, chỉ vừa đi vừa hát nghêu ngao và cười thầm lặng...

Biết ai sẽ nhặt từng cánh lá vàng gửi tặng những giấc mơ...?

Nếu ngày mai gã tôi chẳng còn muốn làm thơ?

Bệch bạc

Ta đợi tàn ngày

Rồi đợi đêm tan…

Ta đợi chờ ai trong cơn mơ hoang tưởng

Em vẽ vời những cánh chuồn bay vất vưởng

Anh hóa vô hình cho mặn chát đời nhau…

Người không chờ em về để lau nỗi nhớ hay sao?

Em đợi tàn đêm

Thời gian bỗng dừng trong lắng động

Người mới hôm qua vẫn cùng ta chung bóng

Nay hóa trăng mờ

Em bệch bạc niềm đau…

Em vẽ muộn màng, em vẽ hanh hao…

Em vẽ đêm trăng

Em vẽ một mình đơn độc

Người không trở về

Mình em ngồi ru giọt khóc

Người không trở về hôn tóc em sao?

Em đợi chờ người

Em vẽ bóng đêm

Em vẽ những tiếng côn trùng ngoài mái hiên kêu rĩ rã

Em vẽ âm thanh rụng rơi của từng chiếc lá

Em vẽ trăng gầy trêu chọc giấc mơ em…

Người không trở về vuốt kỷ niệm lấm lem

Em bơi giữa hư vô vẫn không thể tìm cho mình một cơn thức

Em đợi chờ ai

Trái tim rền vang giữa trăm ngàn điều hư thực

Người không trở về thoa vết nhức hay sao…?

Tự nhủ...

Tôi vẫn thường tự nhủ với mình đừng nghe bài hát ấy vào tối đêm nay

Những giai điệu trầm buồn có thể làm cho tôi bật khóc

Tôi vẫn thường đếm:

Một con cừu

Hai con cừu

Ba con cừu...

...

để vượt qua những đêm thâu ngồi một mình trằn trọc...

Vậy mà có thoát được đâu?!

Tôi bảo với lòng đừng bao giờ đi qua những con đường có cánh chò nâu

Rơi tròn xoe nghiêng nghiêng trong gió...

Đừng bao giờ đưa tay vuốt ve từng lá cây, cọng cỏ...

Chỉ thấy mình thêm tan nát, hoang vu...

Tôi vẫn thường tự gửi cho mình những tin nhắn SMS, tự xóa, rồi tự lưu

Tôi tự soạn cho mình một lá thư với cái tên của người khác...

Cái tên mà ngày xưa tôi ngây ngô nên lầm lạc...

Chỉ một phút dại khờ mà nông nổi cả đời tôi...

Tôi lại tiếp tục dặn mình vào ngày mai mình sẽ chẳng còn nghĩ ngợi gì về những chuyện đã rất xa xôi...

Chẳng nhất thiết phải bận tâm vì những điều đã từng làm mình đau đớn

Tôi bây giờ giống như con thuyền chẳng còn nghĩ đến chuyện mình sẽ ra khơi về nơi biển lớn...

Đi đến cuối trời chỉ để tìm một chút dư hương...

Và ngày mai nhé, tôi sẽ chẳng đi đến nơi quán nước nằm ở phía cuối con đường

Tôi cũng sẽ không tự ép mình ngồi thật lâu với một ly đen đá

Tôi cũng không nghe một bản nhạc buồn kể về câu chuyện tình yêu chắp vá

Tôi sẽ không là tôi xa lạ giữa cuộc đời...

Remove

Thật không thể tin rằng có một ngày chúng ta lại remove blog nhau

Thì cũng chỉ là một cú click chuột nhưng lại khiến cho lòng mình đau đáu

Có lẽ trái tim của mỗi người đã tìm được cho mình một nơi nương náo

Nên mặc sức vẫy vùng mà rời bỏ lẫn nhau?

Thật không thể tin rằng bây giờ mình vẫn còn đau

Tự giam cầm trái tim trong muôn ngàn cơn mộng mị

Em với anh - ai đã vượt qua được bờ lý trí

Để sống ganh đua với trăm vạn sự đời?

Remove blog rồi, ta có chắc tìm được những phút thảnh thơi?

Hay trong tim mỗi người lại tiếp tục dành cho mình một gam màu xám

Cứ mỗi một ngày là thấy buồn ảm đạm…

Nhớ một người mà chẳng thể đến với nhau…

Người sẽ nghĩ gì về những chuyện ngày sau?

Những chuyện ngày xưa và chuyện ngày hôm nay nữa…

Khi trái tim đang đứng giữa hai bờ chọn lựa…

Ta lại lạnh lùng xóa bỏ, quên mau…

Rồi mai này chúng ta chẳng còn thích thú khi đọc những dòng blast mà mình đã âm thầm gửi trao.

Mây bay ngang rồi bay qua đời là như thế…

Ta remove blog nhau để chẳng còn ai thấm buồn cho từng entry kể lể..

Nhắc lại một thời thuở chúng mình yêu…

Kể từ ngày phố chia đôi...

Ta vẫn đi qua con phố tình yêu

Nghe thời gian tình tang khẽ hát...

Ơi à... chia ly...

Những yêu thương tan chảy, còn gì?

Em đi qua quãng đời trai trẻ

Rêu phong phủ đầy mái phố

Đắn đót một câu yêu.

Những cung đàn chắc đã liêu xiêu

Bởi chẳng còn ai ngồi ngân nga câu hát ấy nữa

Đâu dễ gì nhóm nhem một ngọn lửa

Khi lòng ai đã lạnh mất rồi...

Ngày phố chia đôi

Con bồ câu ngủ vùi trên mái ngói

Ngọn cỏ lau chẳng buồn đưa lối

Từ ngày ta lạc mất nhau...

Ta vẫn thường ngồi nhẩm đếm nỗi đau

Câu hát năm xưa chắc người còn nhớ?

Vầng trăng kia ai xuôi tan vỡ

Tôi giữ cho mình một vết cắt thâm sâu

Thì ra,

vẫn đắng lòng nhau ngắt ngắt

Ta tìm về con phố xưa để mân mê, góp nhặt

Trái tim tôi vỡ vụn mất rồi...

Kể từ ngày phố chia đôi...

Tỉnh giấc giữa đêm

Tỉnh giấc giữa đêm

Nghe bình yên tràn về cùng với gió

Thời gian ngồi buồn tròn xoay chong chóng cỏ

Đưa tiễn người về

Câu hát ngân nga...

Tỉnh giấc giữa đêm

Chạm phải vô thường

Mong manh như giọt sương mai của những ngày trong trẻo

Ta vẫn đợi chờ

Đêm thôi lạnh lẽo

Ai ơi một kiếp con người...

Tỉnh giấc giữa đêm

Bỗng dưng nhớ quay quắt những tiếng nói cười

Những kí tự tạo thành các vòng xoay bao quanh tiềm thức

H - K - A -J và những trái tim rạng nứt

Ta gọi tên người cho vơi bớt lòng đêm.

Tỉnh giấc giữa đêm

Thấy mình nửa say nửa tỉnh

Những lời yêu cũ kĩ hoang tàn...

Phút chốc hóa tan.

Ai sẽ giúp ta ru ngủ những cung đàn?

Từng nốt nhạc trầm ngân lên tình thổn thức

Tỉnh giấc nửa đêm

Thấy mình hư thực

Viết vội vài dòng cho hết một đêm...

Nghiêng

Tôi nghiêng vào mưa

Chạm phải lạnh lùng

Chếnh choáng.

Những bước đi liêu xiêu

Què quặt

Chẳng ai đỡ nâng.

Tôi nghiêng vào mây chẳng ngại ngần

Chạm phải mỏng manh

Tan biến.

Giữ giúp tôi một làn khói trắng

Phiêu diêu.

Tôi nghiêng vào câu yêu

Vấp phải mộng mị

Kỷ niệm xa xưa hoen rĩ

Rao rát lòng nhau.

Tôi nghiêng vào nỗi đau

Tôi nghiêng vào trống trãi

Tôi nghiêng vào kinh hãi

Tôi nghiêng vào mênh mông...

Tôi nghiêng vào hư không...

Chợt ngã.

Tôi nghiêng về em.

Gặp bàn tay xua đẩy

Ánh mắt nhìn đầy hây hẩy

Cố bỏ tôi đi...

Tôi biết nghiêng vào ai cho tan nát nỗi đau đang lúc dậy thì...?

Ra đi

Tặng bạn hiền.

Thưa mẹ,

Vậy là con đã ra đi.

Mảnh đất khô cằn để lại sau lưng thật nhiều kỷ niệm

Phố Đông Hà như dòng sữa hiền hòa, yêu thương ngọt lịm.

Đứa trẻ rời nôi, chập chững bước đi.

Đôi chân con bước qua những đoạn thành trì

Ngất ngưỡng từng phố phường, cao ngót những nỗi niềm không định hướng

Những con mắt người nhìn nhau không độ lượng

Bước chân hoang rời rã những đoạn đường

Con vẫn phải oằn mình đi khắp những phương

Tìm ánh sáng cho vùng quê tối tăm cày ra sỏi đá

Những bình yên không nằm trong đôi mắt mỏi mòn, trên đôi vai vất vã

Mẹ con ta như lạc mất giữa cuộc đời…

Ngày con từ giã mẹ, cất giấu giọt nước mắt rơi

Là con biết những đêm về mẹ ngồi bên song cửa

Nhìn phía xa mờ và xa hơn nữa…

Mơ một ngày con bước trở về…

Những đoạn đường con đi chật kín những cơn mê

Những cuồng phong vẫy vùng không cho con một lối thoát

Nhưng niềm tin, tình yêu, và mảnh đất Đông Hà dịu ngọt

Đã thôi thúc con quay bước trở về…

Con sẽ vẽ lên phố phường đẹp lắm những con đê

Những dòng sông sâu cho thuyền buồm chở đầy tôm cá

Những ruộng vườn xanh tươi lúa mạ

Và cả bình yên cho một ngày về…

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!

Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now
Sign in to follow this  

×