Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Recommended Posts

TiPi    1.335

Miêu Tư Lý im lặng, nàng vừa tận mắt nhìn thấy một tình yêu say đắm vượt qua mấy mươi năm, nên không thể cho Cố Cách Cách một đáp án chính xác, nhưng có một đáp án nàng biết, phủ bên tai Cố Cách Cách nhẹ giọng nói: "Cố Cách Cách, em yêu chị, em sẽ yêu chị cả đời."Cố Cách Cách nhìn nàng, cảm giác được hạnh phúc tràn ngập trong trái tim, nước mắt rơi xuống, nhưng giọt nước mắt này rơi vì Miêu Tư Lý, thâm tình nói: "Tôi cũng yêu em."Có những người chỉ là yêu đơn phương bởi vì không thể cùng một chỗ, giống như Cao Ngôn với Miêu Tư Lý, như Khâu Lộc Minh với Cố Cách Cách. Có những người yêu nhau nhưng vì nhiều nguyên nhân không thể đến được với nhau, như Miêu Nhã và Lục Phương Hoa, cho nên không thể nghi ngờ họ là những người may mắn nhất. May mắn vì hai nàng có thể yêu nhau, có thể gần nhau, đặc biệt là hạnh phúc có được sau khi đánh mất, nên càng làm các nàng quý trọng gấp đôi, nỗ lực để cuộc sống từ nay về sau càng thêm tốt đẹp.

(Cách cách lai liễu - Lạc Khuynh)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
TiPi    1.335

Tự đem mình vào góc tối, để khi bóng đèn không bật lên thì thực sự là tối đen, cô quạnh và còn gì gì nữa?
Cảm thấy mình ngu mới chọn sống cùng thằng ngốc.
Bực mình.

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
TiPi    1.335
Đăng lúc (đã chỉnh sửa)

Lâu rồi không xách máy đi cưa, cũng k ra ngoài nhậu nhẹt, vợ sợ mình buồn, thi thoảng mua bia về cho mình uống ở nhà.
Mà thói đời, uống 1 mình, buồn muốn chết. Vợ lại tiến bộ thêm 1 chút là uống ké 1 ly chút éc như thằn lằn uống nước cúng, gọi là "uống với xã cho vui". Haizzz
Nghiệt ở chỗ: uống ít thì không phê, uống vừa thì "tửu nhập tâm, cuồng dâm xuất hiện", uống nhiều thì là đưa đi cấp cứu.
Buồn ơi là sầu.
Đang mài lưỡi cưa. 

Được chỉnh sửa bởi TiPi

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
TiPi    1.335

Quyết định dzục lưỡi cưa. =)) Nói có mấy câu, sợ chạy mất dép rồi. Thôi. Cải tà quy chánh là vừa. Khi nào rảnh lại mua lưỡi cưa khác về mài.

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
TiPi    1.335

Từ Liễu Thanh quan sát thần sắc nàng, đoán được quyết định của nàng, liền khẽ cười nói: “Chúng ta đều là người làm mẫu thân, lòng tôi nghĩ thế nào, bà thông gia hẳn cũng biết, nếu không chấp nhận loại tình cảm bất luân này của các nàng, thì cũng không nhẫn tâm cắt đứt quan hệ. Đời người còn sống bất quá cũng chỉ ngắn ngủi hơn mười năm, yêu thương một người đã thực không dễ dàng, khó nhất vẫn là tương ái. Chúng ta là ngoại nhân, đương nhiên không rõ vì cái gì hai nữ nhân lại có thể yêu nhau, các nàng đã không để ý, hà cớ gì chúng ta cần xấu hổ mà để tâm? Cái tôi muốn, chính là nữ nhi của tôi có thể vui vẻ mở rộng cõi lòng cùng người nàng thích ở bên nhau, thế là đủ rồi. Bà thông gia hẳn cũng nghĩ như vậy phải không?”

“Chỉ cần Mạc Tuyền hạnh phúc, tôi còn cầu gì? Chỉ là các nàng thật sự có thể hạnh phúc sao? Hai nữ nhân?” Lí Cốc Lan nhìn Từ Liễu Thanh, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.
 

Từ Liễu Thanh nhìn nàng một cái, mục quang dừng lại ở đóa hoa cách đó không xa, chậm rãi nói: “Có lẽ vậy, tôi chỉ biết những người yêu nhau hẳn là sẽ hạnh phúc, về phần có thể hạnh phúc được bao lâu, vậy thì không nói chính xác được. Thọ mệnh của một người còn có dài có ngắn, huống chi là thứ cảm giác nhìn không được sờ không thấy kia, thật giống như đóa hoa này, hiện tại nở rộ diễm lệ, ai biết khi nào thì sẽ héo tàn? Con đường là do các nàng tự mình chọn, chúng ta bất quá chỉ là tôn trọng lựa chọn của các nàng mà thôi, sau này có hối hận hay không thì đều nhường cho các nàng tự quyết định đi!”Trên mặt Lí Cốc Lan cuối cùng cũng có ý cười: “Không nghĩ Vương phi lại là một người cao thượng như thế.”
(Đại thú tân nương - Lạc Khuynh)

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác
TiPi    1.335

Lão bà "cung tiến" cho mình bộ "Thục nữ thời đại", ta nói đọc mà rớt nước miếng. Lão bà lại an ủi là "A, cái hồi mình 30 cũng như lang như hổ, chẳng qua là giờ đít 3 đầu 4 rồi mới thưa thớt chứ bộ"
Mình cười sằng sặc, thưở 32-33 cũng ghê tởm, à không, cũng "tàn bạo" như ai. Đêm 7 ngày 3 vào ra không kể. 
Lão bà cứ tủm tỉm cười làm mình nhớ lại cái hồi xưa, có 1 lần quên k chốt cửa, bạn của lão bà xông vô tới tận giường "bắt quả tang", hắn đứng hình luôn mà miệng còn hỏi "Mày làm gì vậy?" . Móa, nó có chồng rồi mà thấy 2 đứa trên giường k còn 1 mảnh che thân còn k hiểu hay sao phải hỏi.
Còn tụi mình thì "không chậm không nhanh", kéo mền lên che lại "cảnh xuân lộ liễu". =)) 
Cái kỷ niệm này, năm nào cũng nhắc lại đôi ba lần, lần nào cũng cười sùi bọt mép.

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Tạo tài khoản hoặc đăng nhập để trả lời

You need to be a member in order to leave a comment

Tạo tài khoản

Hãy đăng ký làm thành viên nào, rất dễ dàng thôi !

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Already have an account? Sign in here.

Sign In Now

×