Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 18/06/2018 in all areas

  1. 10 points
    Nỗi Lòng của "Bố" Gần 10 năm trước, tôi quen một người bạn trong quán bar đồng tính và từ đó cô ấy trở thành bạn thân của tôi. Gail trước đây dạy ở trường đại học Univeristy of South Alabama. Sau 6 năm, Gail nhận ra mình không thích hợp với nghành giáo dục. Cô muốn làm một trong những người bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ trong thời đại kỹ thuật số. Thế là cô ta bỏ bằng tiến sĩ cơ khí qua một bên để đi học luật. Cô dọn qua California học đã gần 4 năm rồi. Gail đã ra trường và đang học thi lấy bằng hành nghề. Mấy tháng đầu tôi còn siêng gửi hình hai con cho cổ xem, gần cả năm nay tôi không còn nhớ để cập nhật hay hỏi thăm gì Gail cả. Khi nào Gail nhớ thì Gail hỏi, tôi gửi hình qua. Mấy ngày trước Gail lại nhớ và text cho tôi, hai đứa chit chat một hồi về tương lai, gia đình, con cái, vv... Không biết Gail nghĩ gì tự dưng thốt lên, - Wow, AL đã được 13 tuổi rồi à?! Tôi ngạc nhiên trả lời, - Yes? Gail cười - Tự dựng tôi nghĩ Jas có đứa con gái đã 13 tuổi rồi Tôi cười và đáp - Ừm, ngày xưa khi còn độc thân, tôi thường ví cái laptop là người tình và AL là đứa con được hai chúng tôi sinh ra, hehehe Bây giờ, từ ngày có hai đứa con nhỏ, đứa con lớn bị bỏ rơi. Cả bản thân tôi còn bị ra rìa. Có lẽ, khi có gia đình và có con, cái trách nhiệm làm chủ gia đình đã tăng lên gấp mấy lần. Trước đây tôi cứ tàn tàn đi làm, tàn tàn đi chơi, chẳng lo nghĩ nhiều . Bây giờ, tôi luôn muốn phấn đấu để lo cho gia đình được dư dả ở mọi mặt. Mỗi khi thấy con chơi vui đùa với đồ chơi mới, thấy bx ăn mặc đẹp, tươi tắn, xinh xắn là tôi thấy vui trong lòng. Và cứ thế, tôi lại càng nổ lực, lao đi kiếm tiền. Nhiều khi tôi làm một lúc 3, 4 công việc. Làm đến nổi bx phải theo năn nỉ "xin đừng làm mất xã của em". Mặc dù tôi đã giảm công việc xuống nhiều nhưng vẫn đầu bù tóc rối. Bx cũng muốn chia sẻ cùng tôi nên thường cố gắng ngồi nghe tôi nói về việc làm, thị trường chứng khoán, những cuộc đấu tranh chính trị ảnh hưởng đến chứng khoán của hôm nay và ngày mai như thế nào. Đôi lúc tôi thấy bx rất đáng thương, vì thức sớm với con nhưng tối khuya lại ráng ngồi nghe tôi nói rào rào về những chủ đề ẻm không có hứng thú nên cặp mắt cứ lim dim, nhướng lên sụp xuống. Cuối cùng tôi phải lùa nàng đi ngủ. Ở chỗ làm, tôi là Senior Engineer, là người có chức cao nhất trong nhóm, ngoại trừ sếp. Ở nhà tôi cũng là tay shopping cừ khôi. Tôi đi chợ quá giỏi nên ngoại trừ việc mua thức ăn thì bx giao hết việc mua sắm trong nhà cho tôi. Từ cây bàn chải đánh răng, giấy toilet cho đến “bí mật của Victoria”. Mỗi khi nàng cần gì thì sẽ đưa cho tôi cái danh sách, vài ngày sau sẽ có thùng đồ đặt trước cửa nhà. Bx thường hay khen tôi, "kiếm tiền rất giỏi, nhưng xài tiền cũng chẳng thua ai" :D. Theo phần lớn gia đình thì tôi đã nhận vai trò của người bố, nhưng không biết Iris làm sao hiểu được điều đó mà không chịu nhận tôi là Mommy. Mỗi khi tôi chỉ vào mình hỏi ai đây thì Iris sẽ gọi to "Daddy". Tôi chỉnh kiểu nào cũng không được. Nếu tôi chỉnh sửa hoài thì Iris sẽ không thèm gọi tôi luôn. Đối với Iris, tôi là Daddy và bx là Mommy, chấm hết. Venice gọi cả hai chúng tôi là Mommy, chứ không chịu một người là Mommy còn một người là Mẹ và cũng không chịu thay đổi. Bx hỏi tôi làm sao Iris biết phân ai là Daddy và ai là Mommy. Tôi đùa trả lời, - Chắc con xem trong hoạt hình toàn thấy Daddy chỉ biết ăn, còn Mẹ thì luôn bận rộn trong nhà bếp Bây giờ tôi mới cảm nhận được sự thiệt thòi của bố.
  2. 9 points
    Chào các bạn do tính chất công việc mình không come out với gia đình, bạn bè được. Do đó, thỉnh thoảng mình cũng hơi tự kỉ khi không tìm được những người như mình để cùng nói chuyện vui vẻ qua lại. Mình lên mạng search quá chừng nhưng mình thấy diễn đàn này phù hợp với mình nhất. Mấy trang khác teen quá mà mình thì "hết thời" rồi. Mình là 8x mất tiêu rồi, nhưng không có già lắm đâu nha. Mình có công việc ổn định và sống tự lập. Mình thích màu xanh của cây cối hơn là màu xanh nước biển cho nên mình không thích đi biển. Nói chung là ghét luôn. Mình thích chỗ mát hà, ghét chỗ nắng chang chang lắm. Mình không thích la cà quán xá coffee. Phim ảnh thì mình thích phim lẻ của Mỹ. Kêu mình mình coi drama dài tập Đài Loan với Ấn Độ mình thà coi phim ma còn hơn. Mình cũng thích đi chơi đây đó nếu có thời gian và thích đi bộ xem thứ này thứ kia. Giống như đi nhà sách, đi trung tâm thương mại và đi dạo vậy đó. Nhạc của Mỹ Tâm mình rất hay nghe, mà hình như 8x toàn fans của MT. Còn nhạc nước ngoài thì bài nào giai điệu hay thì mình thích hết. Hồi đó tới giờ mình chỉ quen một người thôi, nhưng tự dưng người đó chia tay và nói không còn yêu nữa vì người đó có người mới rồi. Nên mình đành buôn tay. Chuyện này cũng lâu rồi nhưng mình cũng kể cho đủ bộ luôn. Mình cũng mơ ước nếu sau này có ngườu yêu, mình với người đó sẽ nắm tay đi Nhật Bản vào mùa thu. Mình không có lãng mạn nhưng không biết sau mình thích vậy. Cái gì của Nhật mình cũng thích luôn trừ động đất. Nếu các bạn tuổi từ 24 đến 35 cũng muốn có một người nói chuyện vui vẻ, hiểu biết, trưởng thành thì mình nghĩ mình rất phù hợp. Mình xin lỗi trước là mình không phù hợp với các bạn "manly", hình xăm hay tóc ngắn, tóc nhuộm. Mình thích nói chuyện với các bạn nữ tóc dài như mình thôi. Nói chung mình không làm người khác thất vọng về vẻ bề ngoài. Nhưng mình hơi khắc khe về bạn bè. Tại tính tình mình thôi. Mình xin lỗi mình cũng không muốn vậy. Nếu bạn có những sở thích tương tự hoặc đối lập với mình thì inbox mình nhé, mình sẽ cho bạn số viber để trò chuyện. Mình viết bài này hơi khuya không phải mình cú đêm mà tại world cup làm mình thức dù mình không có coi mà hàng xóm coi. Hy vọng giữa khuya ngồi viết bài như vầy mình tìm được người nói chuyện hợp. Cầu thánh WC phù hộ. Mình cần người nói chuyện vui vẻ, hợp nhau thôi. Chứ không phải mục đích hẹn hò, yêu đương nha.
  3. 8 points
    Đêm qua nằm ngủ mơ thấy BS nói em đã bị di căn đến phổi, vết trong phổi rất lớn, xong BS nói em đi về nhà với chị đi chứ BS cũng không biết làm sao; em nghe nặng ngực thở khò khè (thì di căn phổi mà lị), bèn mở mắt dậy thấy con quể mèo mập đang thượng lên ngực em nằm, bên kia chiến tuyến là chị đang ôm con mèo ít mập hơn, bạn chó thì vẫn ịn mông vô mặt em.. lúc đó em mới phát hiện mình mơ, mừng quá em bèn lăn ra ngủ tiếp! Đôi lúc, em cũng sợ chị ạ, nhưng không sao, càng sợ càng mệt nên em cứ tiếp tục đi tới thôi, di tới đâu thì di. Như vụ cái ống chân em, thỉnh thoảng nó đau nhức kinh khủng từ tận trong xương, em cứ tròn mắt hỏi chị "Hay là em bị di căn xương roy?" rồi chị lại cặm cụi xoa xoa bóp bóp cái chân em, dù về thể xác nó chẳng đỡ tí nào nhưng về tinh thần thì em thấy mình đỡ nhiều lắm. Em thương chị!
  4. 8 points
    http://liiintz.blogspot.com/2018/03/java-minh-cu-ma-i.html Về được 2 tuần rồi nhưng bây giờ mới kịp hoàn hồn để viết lại chuyến đi Indonesia vừa rồi, lên núi xuống biển đủ cả. 3 ngày lên núi: Bromo - Ijen Recommend khi đi Bromo và Ijen nên đi local tour bởi vì hệ thống transportation ở Indo không tốt lắm, phương tiện công cộng vẫn chưa phổ biến. Local tour sẽ lo về phần đi lại, ở và vé vào cổng ở các điểm tham quan, bạn chỉ việc nhấc mông đến các trạm dừng và bắt đầu trekking. Giá các tour cũng same same nhau, khoảng 2.8-3m IDR cho 1 người, tất nhiên càng đông thì giá càng giảm xuống. Lúc mình đi là book tour của Agus. Khi bay đến bị delay 2 tiếng sợ mấy bạn đợi nên báo trước, đến nơi hỏi bạn tài xế thì đã đến từ sớm để đợi luôn dễ thương ghê. Tối hôm đó mình ở 1 ngôi làng gần Bromo để sáng mai ngắm mặt trời mọc và leo núi vào lúc 3 giờ sáng. Ngôi làng vắng vẻ cứ tưởng chỉ có 2 mẹ con mình đi. Ai dè sáng hôm sau. Hàng trăm chiếc xe jeep nối đuôi nhau đi giữa màn đêm đen đặc. Dằn xóc mấy phát thì tỉnh cả ngủ, nhìn xung quanh có cảm tưởng như đang đi lính thời xưa rất là phim hành động nhé. Đặc biệt ở mấy khúc cua gấp khi leo lên đồi để đến viewpoint xem sunrise. Đến viewpoint lúc này thấy hàng trăm người đã bu quanh, các bạn Tung của (lại là những người bạn này trong tất cả các chuyến đi của tôiiii) trải bạt ra cứ y chang như picnic để chờ. Chiếm hết cả chỗ đứng! Sau khi lựa 1 chỗ cũng khá đẹp thì đứng co ro uống cafe cho ấm người, huhu nhiệt độ ở Bromo lạnh lắm. Tận 1 tiếng đồng hồ sau thì nhân vật chính Mặt Trời xuất hiện sau dãy núi thật tráng lệ. Sau đó xe jeep lăn bánh chở đến base của Bromo để leo lên miệng núi lửa. Miệng núi lửa này theo dự đoán của người local thì 5 năm mới phun 1 lần, lần gần nhất là 2015 nên đi lúc này coi như safe. (Hope so) Con đường leo lên thoai thoải, với 1 đứa lười vận động như mình thì cũng không đến nỗi quá khó. Thử thách ở đây là làm sao tránh được bãi mìn của các con ngựa đang thồ người lên. À ở đây có dịch vụ thồ người lên miệng núi lửa, ai nhắm đi ko nổi thì book dịch vụ này - rất nhiều luôn nha. Đang đi thì vài chú ngựa đằng sau thúc vào mông nữa. Con đường đi lên view cũng rất đẹp, thường sẽ dừng lại chụp 80 tấm hình không ngơi tay rồi mới leo tiếp. Khi lên đến nơi, theo trí tưởng tượng là sẽ mon men theo miệng núi lửa để chụp hình nhưng không, vì sợ độ cao nên cứ bấu víu vào thanh chắn nhất quyết ko buông. Con đường quanh miệng núi lửa chỉ rộng tầm 30cm, 2 bên thì cứ như vực thẳm đặc biệt phía miệng núi lửa sâu hoắm cứ như sắp nuốt chửng Linh. Tay chân lọng cọng như Linh thì cứ gọi là xác cmn định nhé. Nhưng tất nhiên khung cảnh sẽ rất worth it, nếu gan dạ dũng cảm thì nên ở lâu trên đó để tận hưởng, mấy lần trong đời lại được thấy nữa đâu phải hơm? Tổng thời gian leo lên và xuống cộng chụp hình chia sẻ cư dân mạng tổng cộng là 2 tiếng rưỡi. Chuẩn bị tinh thần sau khi leo xong sẽ ê ẩm nhức mỏi đợt 1. Nguyên ngày là thời gian di chuyển sang Ijen. Buổi chiều tối ngủ thật sớm vì 12am sẽ xuất hành để kịp coi blue flame. Và tất nhiên là làm sao Linh có thể chợp mặt lúc 6pm để ngủ được, nên tối hôm đó chỉ ngủ được 2 tiếng. Trên đường lái xe lên hỏi bác tài đi dễ không bác, bác bảo dễ lắm đi bộ lên y chang như Bromo. Tổng thời gian leo lên và xuống là 8 tiếng. Huhu nghe 8 tiếng là cảm nhận có điều chẳng lành sòi. Nhưng Linh vẫn trót tin bác tài. Đặt chân bước vào cổng, gió thốc lạnh tê tái, thêm đang vật vờ buồn ngủ, trong đầu chỉ lởn vởn hình ảnh gía mà giờ đây chăn êm nệm ấm trong khách sạn thì sướng biết mấy. Những bước đi đầu tiên thật dễ dàng . Nhưng (cuộc đời luôn có những chữ Nhưng) rồi cũng đến đoạn dốc 45 độ. Mà các bạn biết gì không, mình mang giày running các bạn ạ. Đôi giày leo núi quăng bố nó ở nhà. Chỉ vì overestimate bản thân và underestimate Ijen. Đừng bao giờ như Linh ok? Lỡ quăng lao thì phóng theo lao chứ biết làm sao giờ. Trên đường đi sẽ có offer các dịch vụ kéo xe nhưng Linh đã kiên quyết nói Không. Nhiều khi phải khổ khổ như thế này thì lúc leo lên mới cảm thấy thật đẹp và đáng giá. Cái gì càng khó thì càng quý trọng là vại. May mà có anh hướng dẫn làm bầu bạn và cổ vũ suốt chặng đường đi. Những khúc quá dốc sẽ kéo mình lên. Tiếng Anh của anh không nhiều nhưng sẽ cố gắng dùng vốn từ hiện có cho mình hiểu. Xung quanh các liền anh liền chị cũng kéo nhau lên đông đen, đặc biệt các bạn châu Âu rất thích thể loại này. Dịch vụ kéo người chực chờ xem anh chị nào mệt mõi buông xuôi thường là châu Á, là nhào vào hỏi ngay. Linh lúc nào cũng trong diện được hỏi nhiều nhất vì cứ leo 5 bước thì Linh nghỉ độ 5 phút. Với tốc độ leo này Linh cũng nghi ngờ liệu mình có kịp tới quặng lưu huỳnh thấy blue flame không. Nhưng có lẽ nhờ anh HDV nhờ động lực muốn thấy blue flame và công nhân ở quặng lưu huỳnh thì mãi cũng đến được. Tuy nhiên đó chỉ là khởi đầu. Để thấy được quặng lưu huỳnh phải leo xuống đồi dốc đá (không có đường mòn đi đâu nha) trơn trượt muốn sấp mặt Linh. Đã vậy lại còn phải mang một cái mặt nạ lọc khi lưu huỳnh mà Linh thề là Linh chẳng thở được gì cả. Sau khi hận thù bản thân và hận sang anh tài xế sao anh lừa em thì Linh vẫn phải đi từng bước nhỏ để xuống bên dưới. Vì đã lỡ đi rồi mà không lẽ bỏ cuộc ngồi chơi. Trên đường đi xuống Linh thấy các anh công nhân vác từng tảng lưu huỳnh thật to mang lên mà hỏi ra thì từ 70-100kg 😱. Mỗi ngày các anh vác tầm 3 lượt như vậy, đường đi thì dễ trượt chân, khí độc thì liên tục phả vào người thật sự là một trong những nghề nguy hiểm nhất trên thế giới. Nhìn vai của ai cũng bị biến dạng rất tội. Nguy hiểm và độc hại sức khoẻ nhưng số tiền thu về lại không xứng đáng: 2k VND/kg -> 600k VND/ ngày. Và như trong phóng sự cũng nói các anh làm việc này bởi cũng không có sự lựa chọn nào khác và cũng nuôi hi vọng cho con cái học hành thành tài để thoát khỏi vòng lẩn quẩn chết người này. Sau 1 tiếng vật vã Linh đã đến được quặng lưu huỳnh. Khỏi phải nói khung cảnh ấn tượng đến cỡ nào - tới lúc này Linh mới thấy toàn bộ chặng đường vừa rồi thật xứng đáng, và sẽ khuyên ai có đủ sức trẻ trâu cũng hãy đi đi. Đến khi chân tay rệu rã mà rủ đi mấy cái này là chắc chắn không đi rồi đó ha. Có những cái thử nên làm liền vì tuổi tác và sức lực nữa, không còn tuổi 20 nữa đâu. Nói tới đây tự táng cho tỉnh vì gần 30 tới nơi rồi. Bớt tưởng. Không có gì khó hết á chỉ quan trọng mình muốn tới đâu thôi. Ijen đã đánh dấu record của bản thân trong việc độ cao, khoảng cách, thời gian leo. Tự bước ra khỏi giới hạn và comfort zone của bản thân là một cảm giác rất tuyệt. Quan trọng là dám đặt bước chân đầu tiên để bắt đầu ...
  5. 8 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Chị phải đi trong lúc em trở bệnh, em biết chị lo và thương em rất nhiều khi có mình em ở nhà với tụi nhỏ và cơn đau. Lúc đưa chị ra sân bay chuyến bay muộn, chị ngồi cứ vuốt tóc em mãi, em đọc được bao nhiêu yêu thương trong đó và biết mình phải cố gắng và cố gắng. Em lại “được” đi cấp cứu, tự bao giờ cái phòng cấp cứu nó thân quen với em dễ sợ, gặp em y tá trong đó nhìn em liền cười toe “Ôi, chị quen lắm, em gặp chị nhiều lần rồi”. Làm hồ sơ bảo hiểm em mới thấy lần này là kỷ lục, em đau từ ngày 8/6 đi khám, đau liên tục miết mải tới hôm nay 30/6, cứ uống giảm đau mãi giảm đau hoài. Em không chai với cơn đau được nhưng em đã mất kiên nhẫn với thử thách, chỉ mong một ngày ngủ dậy không đau là sướng tái tê - mà cảm giác đó có khi em quên mất tiêu rồi! Chị đi, trong những ngày em trở đau nặng, nằm coi world cup trong thẫn thờ rồi cố gắng nhắm mắt ngủ cho đỡ đau! Chị lo và chị thương em, em biết, em vẫn ráng gồng để chị yên tâm đi rồi về với em, gồng mình không đau, mạnh mẽ và vui vẻ. Chị ơi, chị còn có cuộc sống của chị, cuộc sống của chị không thể nào quanh quẩn mãi với đứa bệnh như em, đi công tác cũng lo đứa ở nhà, làm gì cũng sợ không ai chăm em... em biết là như vậy và em muốn thấy cô gái của em hạnh phúc vui vẻ sống và làm điều cô ấy muốn, nên em vẫn cố từng ngày từng ngày, cố ăn nhiều, uống nhiều loại đồ được nói cho là tốt, cố gắng ngủ nhiều và tập luyện, kể cả việc đi bệnh viện một mình khi cần em đều cố gắng hết sức, và quan trọng nhất là vui vẻ và có niềm tin. Em cố gắng mỗi ngày vì em muốn mình được sống cuộc sống của mình, cuộc sống thoát bệnh viện, và chị được sống cuộc sống của chị, chúng mình được sống cuộc sống của chúng mình với đàn con đông! Sắp sinh nhật em rồi, chị hỏi em thích gì, em nói rằng em chỉ thích sinh nhật bên chị, ăn một món gì đó, đọc một cuốn sách hay, cùng nắm tay đi ngủ và sáng ra khi em quay qua bên cạnh thì gặp gương mặt tròn của chị nằm đó! Vậy là đủ cho tuổi mới này của em rồi đó chị! Chị đi có mấy ngày mà em nhớ phát điên, em không hiểu sao ngày xưa em có thể xa chị cả tháng được như vậy nữa.. Chị cũng nhớ em, em biết hết, em dễ thương vầy mà chị không nhớ đâu có được chị hen. Về với em, với vòng tay ôm mỗi đêm, với nụ hôn đặt lên tóc lên trán lên cổ mỗi sáng, với đôi bàn tay nắm giấu trong mền, với nụ cười sáng mỗi khi mình nhìn vô mắt nhau! Về với em, với yêu thương cùng đàn con nhỏ quậy phá, để lại những mỏi mệt, bon chen ngoài cánh cửa kia (nếu tiện đường thì chị để giúp em để những cơn đau lại luôn ngoài đường) nhà mình chỉ có bình yên thôi, chị nha! Về nhà uống nước cam nè chị ơi
  6. 7 points
    Thói quen tốt từ bé: thói quen đọc, đặc biệt đọc sách đã giúp mình nhiều điều. Khi mình có những thắc mắc, những câu hỏi, những khó khăn,...ngoài những cách khác, mình vẫn thường đi đến nhà sách, để tìm cuốn sách phù hợp với hoàn cảnh của mình hiện tại, và xem những người đi trước họ đã đối mặt với những vấn đề này như thế nào. Mình hiểu là những gì khó khắn của mình từ công việc đến tình cảm đến tâm lý,...đã có những người đi trước họ đã đi qua hoặc quan sát thấy, và tìm thấy câu trả lời cho họ, rồi họ viết thành sách. Quyển sách mình vừa đọc xong là : " Buông bỏ con người cũ" của một vị lạc ma. Câu chuyện của chính tác giả, hay trích dẫn cuộc đời những người bạn đời thường, của những vị lạc ma, những vị cao nhân,..ai rồi cũng gặo những xung đột, những khó khăn,...trong cuộc sống của chính họ. Cốt yếu, họ đã nhìn về điều đó như thế nào, để bước tiếp và cống hiến trong cuộc đời đẹp đẽ này. Như chuyện mình đã tự trách mình, những giây phút cuối đời của má, mình và má đã làm mọi cách để níu kéo sự sống cho má,...thì có một vị đạo sư của đạo Do Thái cùng với gia đình, họ cũng đã trải qua và đấu tranh như vậy,...rồi vị này cũng không kéo dài được sự sống như sự kỳ vọng đó, điều cốt yếu họ đã đấu tranh đến cùng cho niềm tin, tâm linh mà họ muốn, đó đã là sự thành công. Đọc câu chuyện này, mình mới thấy, mình và má cũng đã từng cố gắng như vậy, nhưng mình lại tự hành hạ mình, dằn vặt mình vì sự cố gắng mà không thành công đó. Trong sách cũng trích dẫn một câu: chúng ta hãy cố gắng hết sức, còn kết quả thì không phải chúng ta quyết định. Nên đừng tự hành hạ mình theo cách đó nữa. Tuần rồi, mình găp lại chuyên gia tâm lý, ...chị ấy nhìn mình ở góc mình không nhìn ra, và nói: sao em không biết tự khen bản thân mình với những nỗ lực trong hành trình vượt qua những nỗi đau của bản thân, luôn nhìn thấy điều mình không làm được, mà lại chẳng ghi nhận những gì mình làm được. Em đối xử quá hà khắc, khắc khe với bản thân, thấy tội nghiệp "nó" quá. Đúng là mình, lúc nào cũng nỗ lực để mong đến đích, mà không biết tự động viên mình, yêu thương lấy mình, vỗ về bản thân,...trên hành trình không bao giờ dừng. Buông bỏ cái tôi vs yêu thương chính mình...là hai việc không hề mâu thuẫn một chút nào, và đó là con đường mình đã và đang đi,... Một lần nữa dặn mình: nỗ lực hết sức, còn kết quả không phải mình quyết định.
  7. 7 points
    July 4th Bắt đầu từ 2 năm trước, tôi và bx đã quyết định hằng năm sẽ đi thăm chị tôi ở Texas vào July 4th, ngày lễ Độc Lập. Năm nay, chị ấy đổi ý muốn cùng tôi và chị 9 đi biển Destin, Florida. Từ kế hoạch chỉ có 4 người lớn và 3 đứa nhỏ đã nở thành 10 người lớn và 6 trẻ nhỏ. Tổng cộng là 5 gia đình hợp từ ba tiểu bang khác nhau. Cái đàn 16 người, mỗi khi di chuyển là cả vấn để. Lịch trình đã định bị bể từng mảnh vì năm người mười ý và chị tôi thì muốn chìu lòng tất cả các em. Vì thế, chuyến đi nó hỗn độn không thể nào tả được, cái gì cũng muốn làm nên cập rập như chạy giặc, ăn uống thì như lính, cắm mặt xuống ăn cho thiệt nhanh rồi kéo nhau chạy tiếp. Phòng ốc khách sạn ngày lễ thì khan hiếm, dù đã đặt phòng trước nhưng khi đến nơi thì xém chút không còn phòng. Đến lúc nhận phòng, do chị tôi đã quen ở phòng VIP nên cái phòng suite của Hilton resort không có cái gì khiến chị vừa ý. Chị tôi cằn nhằn, chê lên chê xuống hết cái này đến cái khác. Nhưng tất cả bực bội đều tan biến hết khi cả gia đình cùng đứng ở ban công thưởng thức màn trình diễn 15 phút pháo bông tuyệt vời ở ngay bãi biển của khách sạn. Đây là lần đầu tiên mọi người được thưởng thức pháo bông ở cự ly gần, nó đẹp và hoành tráng đến mê mẫn. Rất tiếc, em Venice nhà tôi sợ tiếng pháo, tôi ôm con chạy trở vào trong phòng mà con cứ hứ hứ khóc rồi chỉ ngón tay về hướng cánh cửa, cuối cùng tôi phải ôm Venice chạy vào toilet trốn. Lâu lâu, chạy ra nhìn một cái rồi chạy trở vào. Cũng may đến giờ cuối, Venice bớt sợ nên cho Mommy được đứng thưởng thức đợt pháo hoa bắn liên hồi trước khi kết thúc. Tiếng pháo cuối cùng vừa chấm dứt, tôi dõng dạc tuyên bố "Chúc mừng cả nhà vừa đốt xong $5.000 đô!", đó là tiền khách sạn cho bốn ngày. Chị tôi hào hứng la lên "Xứng đáng!" Đêm nào, chúng tôi cũng khui rượu vang quây quần ôn chuyện ngày xưa, uống đến nằm la liệt, phải dìu nhau về từng phòng ngủ. Tôi là tệ nhất, chỉ mới có 3 ly thôi là bò lên giường nằm luôn suốt đêm. Đây là lễ July 4th đầu tiên anh em chúng tôi cùng nhau ăn mừng. Cái cảm giác vui và ấm cúng đến khó tả, cả gia đình anh em, con cháu cùng đùa vui ở bãi biển rồi kéo tiếp vào hồ bơi vây quanh thành vòng tròn, bảo vệ những người không biết bơi. Ngày chia tay, ai nấy cũng bịn rịn. Thế là, chúng tôi hẹn sẽ cố gắng sắp xếp để năm sau sẽ cùng ăn mừng July 4th trên bãi biển này, cùng nhau thưởng thức pháo hoa ngay dưới chân mình.
  8. 7 points
    “7 năm trước” và “7 năm nay” Chớp mắt mà 14 năm bay vèo, 2 mối tình ... lớn trong đời, giờ ngấp nghé hàng Bốn, cố ngồi yên vài phút, nhìn lại, để còn ... bước tiếp. “7 năm trước”, tôi và chị, thanh xuân, hai mươi mấy tuổi đời, cái gì cũng mới tinh, cái gì cũng là lần đầu, cuồng nhiệt, vô tư, lê lết khắp nơi lên rừng xuống biển, khách sạn là nhà, hàng quán là ngon, bạn bè là quyến thuộc, tiền vào thì phải ra, xả láng ... cho riêng mình! “7 năm nay”, tôi và em, trung niên, ba mươi mấy tuổi trời, cái gì cũng đã hiểu hơn một nửa, với nhau vẫn còn sót lại những cái lần đầu, cẩn thận ... yêu đương (vì kinh nghiệm nó bảo thế), chẳng du lịch nhiều, ở khách sạn đếm không hết một bàn tay, yêu xa hết 3.5 năm, dần né hết ... bạn bè, tiền vào cấm ra, chỉ để mua nhà mua đất, hàng quán là gì ... không biết nữa? “7 năm trước” tôi và chị, chẳng nghĩ đến tương lai, chỉ biết còn sức còn tiền là còn đi ăn và đi chơi (gọi tắt là ... ăn chơi), chẳng cùng chí hướng lâu dài, nên chỉ tập trung vào những gì ... tạm bợ! “7 năm nay”, tôi và em, lúc nào cũng nghĩ đến tương lai, cùng chung chí hướng, chỉ không cùng thích rất nhiều món ăn món uống, khỏi giành. “7 năm trước”, tôi và chị, ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà, mà cũng chẳng có mái nhà nào để ở chung, chưa bao giờ cùng nhau nấu một bữa ăn, nhưng ăn với nhau có khi ngày hơn 3 bữa! “7 năm nay”, tôi và em, ở nhà nhiều hơn ngoài đường, cùng nấu cùng ăn, bởi vì có cái nhà rồi nên phải chăm chút cho nó, lại còn thêm khu vườn, rồi thêm một ngôi nhà nữa mọc lên bên cạnh. Dọn dẹp nhà cửa với lo vườn tược gà vịt là hết thời giờ mà rong ruổi! “7 năm trước”, tôi và chị, ôm nhau vắt vẻo lao vun vút trên chiếc xe máy, phượt phẹo phù phiếm cùng chúng bạn, trong và ngoài nước, và nghĩ “đời sẽ thế mãi”! “7 năm nay”, tôi và em, ôm nhau trong nhà, lên xe chở thì không dán lên lưng nhau nữa, không chơi với nhiều bạn, vì chẳng còn thời gian và sức lực, với lại không phải ai cũng “như mình” và “hiểu mình”. “7 năm trước”, tôi và chị, chẳng nghĩ chẳng lo cho ai hết ngoài bản thân mình, tiếp theo mới là cha mẹ! “7 năm nay”, tôi và em, cái gọi “bản thân” rất nhiều lúc không còn tồn tại, tất cả vì CON, 2 con gái, và lo lắng chăm nom cha mẹ tuổi già. “7 năm trước”, tôi và chị, không bao giờ nghĩ có ngày nào mình sẽ già rồi chết, hoặc chết khi chưa kịp già, chẳng mảy may, còn trẻ khỏe quá mà! “7 năm nay”, tôi và em, lúc nào cũng sợ chết, chết thì ai sẽ lo cho con ai lo cho cha mẹ, rồi người ở lại một mình làm sao kham nổi, và cũng sợ già, vì già sẽ yếu, làm sao kiếm ... nhiều tiền! “7 năm trước”, tôi và chị, luôn nghĩ là sẽ bên nhau và của nhau mãi mãi, nhưng không, chị thay lòng thì tôi đổi dạ, kỉ niệm đẹp cách mấy cũng chỉ là dĩ vãng. “7 năm nay”, tôi và em, dặn dò dỗ dành nhau từng ngày: cố bên nhau hết một đời, đừng làm khổ nhau, đừng làm khổ con, vì cả hai đều hiểu “điều gì cũng có thể xảy ra”! “7 năm trước” với “7 năm nay”, cái nào hạnh phúc hơn, cái nào đáng quý hơn? Tại thời điểm đó thì chỉ thấy toàn hạnh phúc và quý báu, qua rồi mới biết đều là ... bình thường, chỉ là những trải nghiệm liên quan đến Duyên & Nợ. Những cô gái, cô giáo, chàng trai, bạn trai ... đã đi qua đời tôi, ai cũng để lại trong tôi chút gì đó đẹp đẽ và ... đau đớn, nhưng tôi để họ đi bởi vì họ và tôi đều ... muốn như thế. Thỉnh thoảng họ có trở về trong giấc mơ tôi, tỉnh dậy thì họ bỗng trở thành ... người lạ. Tôi với nàng, hiện tại và tương lai, vẫn muốn cùng nhau, còn nhiều lắm những việc muốn làm cho được. Phải cùng nhau cố gắng rất nhiều, và phải khẩn cầu ơn trên gia hộ, may ra mới thành tựu. Càng sống càng thấy cuộc sống này đầy ý nghĩa, con người chỉ là hạt bụi trong chuỗi không gian và thời gian vô tận. Chỉ mong ước một điều, mọi người sống tốt với nhau, để lại trong nhau những ký ức đẹp đẽ. “7 năm sau”, tôi và nàng, đang cùng nhau viết tiếp ... ----------------- à mình quên nói 2 điều so sánh cơ bản: 7 năm trước không có ăn chay, 7 năm nay thì có. 7 năm trước không có come out, 7 năm nay thì xong rồi, khỏe! ps một bài học nhớ đời cho bản thân: không nên yêu người song tính, chỉ có mình sẽ khổ thôi. Tìm đúng người ... giống mình hãy yêu.
  9. 6 points
    Nhắm mắt ngủ, bên chị Mở mắt chào ngày mới, bên chị Vậy là đủ, chị hen 😊 Chúc mừng Sinh nhật! Chúc tối nay chị sẽ say mèm với 2 ly này và 1 ly bia bự, còn em sẽ nhìn chị say mà cưới tí tớn hí hí!
  10. 6 points
    Hôm nay chị chở em đi làm, cơn mưa đổ ập xuống, tới sảnh chị dừng xe, quay qua dặn em: “chạy vô cẩn thận nha, chớ cái tướng bờm bờm như em chạy dễ té oạch lắm đó”. Em tung cửa bỏ chạy, không quên cười thiệt tươi với cô gái của em, em mà té thì em biết chị đội mưa ra đỡ em liền đó mà! Đêm qua, em nằm rúc trong ngực chị, tóc tai dựng hết vô mặt chị: - Sao người em có bao nhiêu hoá chất mà tóc em vẫn cứng vậy? Không mềm đi tí nào! Em thấy tình cảnh tình cảm đang lãng mạn dâng trào, em bèn giả bộ nói câu tha thiết: - Mai mốt em vô thuốc nữa, tóc em lỡ mà rụng em trọc lóc đầu, chị có còn thương em không? Chị cầm luôn gáo nước dội vô mặt em đây - Ủa, chớ bộ trước giờ em nghĩ em xinh đẹp lắm hả?!?! - Không, em không có nghĩ em đẹp! Mà em đẹp thiệt! Xì! Nằm lăn lăn em lại quay qua chọt chẹt chị: - Chị, chị nhớ hồi em mới xuất viện về khách sạn không? - Không, nhớ làm gì! - Chị nhớ đêm đó chị leo lên giường nằm dựa vô tay em không? - Nhớ làm cái gì!!!! - Chị nhớ chị dựa dựa bu bu xong chị nói “Lâu quá không được ngủ với em!” hay không? - Đã nói không nhớ, nhớ làm gì?!? - Muazh muazh (hun chụt chụt) Em thương yêu chị lắm, chị yêu thương ạ! Nghĩ mấy chuyện nho nhỏ của tụi mình mà em cứ vui suốt thôi 😊 - - - Haiz, bệnh hoạn mà đêm nào cũng chong mắt lên vầy có khổ sở hay không chứ, ahuhu 😭😭
  11. 6 points
    Chào Louis, Jas ít khi nào vào NK bình luận vì đây là nơi mình để lại tâm sự chứ không phải trưng cầu dân ý . Nhưng thấy chủ đề của em khá rộn ràng và em cũng xin ý kiến vậy Jas xin bon chen cho vài ý kiến của một người lớn lên ở phương tây. Một cuộc tình thật sự, sẽ như một bài tình ca đan xen những cung bật thăng trầm. Thiếu đi đoạn nào cũng làm cho bản nhạc mất đi sự trọn vẹn của nó. Khi hai người yêu nhau, họ sẽ thân thiết như hai người bạn thân, giúp nhau trao đổi ý kiến, chia sẻ công việc, bình phẩm nhau khi cần để giúp đối phương tiến bộ hơn. Khi chúng ta make love là khi chúng ta đưa tình cảm đó đến những nốt cao của tình yêu. Vì thế, chúng ta gọi đó là làm tình chứ không phải là giải quyết sinh lý. Thế nên, cả hai đều cần được yêu thương và cảm nhận yêu thương. Nếu chỉ có một bên nhận và một bên cho thì có khác gì là phục vụ sinh lý. Phục vụ lao động thì kéo được dài, nhưng phục vụ sinh lý thì sẽ ảnh hưởng rất lớn về tinh thần và sẽ rất mau bị mất thăng bằng trong cuộc sống. Sự chịu đựng nào cũng có hạn. Nếu mình để vấn đề kéo quá dài thì đến lúc nào đó nó cũng sẽ vỡ tan. Em đã kéo dài vấn đề suốt 8 năm, nếu em tiếp tục tự suy tự nghĩ một mình, Jas nghĩ cuộc tình của em sẽ không kéo nổi thêm hai năm nữa. Nếu em thật sự muốn cứu vãn cuộc tình này thì em phải đối diện với nó. Em cần nói với chị về vấn đề của em để cả hai cùng tìm hiểu về sinh lý của em. Nhưng quan trọng nhất là em phải tìm hiểu bản thân mình. Em thích ăn gì thì em nói với chị để chị nấu cho em ăn. Tại sao em thích chị yêu chỗ nào, em lại không nói với chị? Mỗi người có sinh lý khác nhau. Mỗi người có chỗ nhạy cảm khác nhau. Có thể em đã khám phá ra được chỗ nhạy cảm của chị, nhưng chị thì mù mờ không biết về em. Đã ở với nhau 8 năm rồi, giữa hai người không nên còn rào cản nào khi ở bên nhau. Em thích chị yêu ở đâu, làm gì ở giai đoạn nào thì em cứ cầm tay chị đưa đến đó. Nếu chị còn chưa hiểu thì em nói thẳng cho chị biết chị nên làm sao. Chỉ có em biết rõ về cơ thể của mình nhất, chỉ có em mới biết làm sao đưa em đến nốt cao nhất. Chỉ có em mới có thể hướng dẫn chị đi đến đó. Em đừng nên thụ động ngồi đợi chị tìm đến, em nên chỉ đường cho chị đến. Nếu em còn chưa hiểu về mình, thì có lẽ bước đầu tiên của em là tự tìm hiểu chính mình rồi hãy tìm đến chị. Nếu em đã làm hết tất cả mà chị vẫn không cố gắng yêu thương người mình nên yêu thương thì có lẽ chị không cần một người tình mà chỉ cần một người bạn. Mình không có bao nhiêu cái 8 năm. Nếu cả hai không thể hoà hợp thành một bài tình ca thì đừng nên làm mất thời gian của nhau. Thả nhau đi là điều mình có thể làm để họ có cơ hội tìm được một người tình thích hợp hơn. Cô đơn là một điều đáng sợ nhưng làm một người phục vụ sinh lý thì cũng không khá hơn mà còn làm mất tuổi xuân của đôi bên.
  12. 5 points
  13. 5 points
    Công tui thức đêm thức hôm làm, xem qua cho xin "like". Người iu bỏ không còn "like" chỉ còn biết nhờ người dưng và người lạ mà thôi.
  14. 5 points
    Cách đây không lâu mình ngồi tám chuyện với mấy ông bạn làm chung. Tụi mình tám về ông sếp, vụ ổng ngoại tình bị vợ con phát hiện, rồi cả chỗ làm đồn rùm ben. Mình mới hỏi mấy ông ngồi chung. "Mấy anh nói thiệt đi đàn ông ai cũng quen thêm người khác, hoặc tìm cơ hội để thả thính thêm bên ngoài phải không?" Mấy ổng cười nói đại khái là ăn hoài một món từ năm này qua năm khác ăn không vô nữa, tìm kiếm cái gì khác lạ để có thêm cảm xúc chứ không phải không còn trách nhiệm hay muốn phản bội lại vợ con ở nhà. Mình nghĩ khi hai người yêu nhau sau quá nhiều năm dù có hâm nóng, hâm lạnh, đi chơi cùng nhau, 69 hay 96 thì cũng không có mới thêm được chút nào cả, vì nó quen thuộc rồi. Lúc mới yêu, chỉ cần ôm người yêu vào lòng là cảm giác on top of the world, ấm áp, dễ chịu dã man, hôn người yêu thì đầy cảm xúc, mùi người yêu thơm hơn 10 lần Chanel, đầy mê hoặc quên lối về. Mình nghĩ dù nam hay nữ, thì khi yêu, thương, nhớ một người đều có cảm giác như nhau rồi qua nhiều năm thì nó cũng phát triển theo cùng một cảm xúc, hôn nhau không còn thấy ngọt, thấy thơm. Cảm giác này không phải chúng ta không còn yêu mà có lẽ do những yếu tố tâm sinh lí gì khác. Nếu giờ chúng ta quen và bắt đầu yêu một người khác cảm xúc sẽ trở về như lần đầu tiên chúng ta yêu người bây giờ, mãnh liệt, nồng nàn, nhói tim. Nhưng bốn hay năm năm sau chúng ta lại buồn bả, chán chường, không cảm xúc trong mối tình mới. Vậy thì đến khi nào chúng ta mới tìm được người đi đến hết cuộc đời, hay chỉ là những mối tình đã qua, đến lúc già ngồi hồi tưởng lại kỉ niệm. Nếu chúng ta đủ can đảm hỏi ba mẹ chúng ta về tình cảm của họ sau nhiều năm cưới nhau, có lẽ họ cũng có cảm xúc như chúng ta, có lẽ mẹ cũng không còn yêu ba nồng nàn nhưng vẫn nấu ăn và chăm sóc ông ấy như cách một người vợ đối với chồng. Có lẽ ba cũng nhắn tin, gọi điện hẹn hò với một cô nào khác bên ngoài, mẹ không hay biết nhưng ông vẫn lo cho con cái và cho mẹ. Có lẽ chúng ta không dám hỏi trực tiếp nhưng có thể rất rất lâu rồi họ không còn quan hệ hoặc ít hơn rất nhiều lần kể từ khi chúng ta ra đời. Tình cảm của chúng ta không khác gì ba mẹ chúng ta. Mình nghĩ đều ràng buộc và làm cho cuộc sống ba mẹ chúng ta gắn hết hơn đơn giản vì họ có một đám cưới "hoành tráng" và "thuận tự nhiên" đối với số đông và họ có chúng ta những đứa con không bao giờ muốn họ phải xa nhau. Những mối quan hệ xã hội, gia đình đó giữ cố định họ lại với nhau. Tất nhiên khi họ lớn tuổi một chút con cái xa nhà có cuộc sống riêng thì họ lại càng không thể nào bỏ nhau vì họ cần nhau lúc tuổi già dù có cảm giác khi gần nhau hay không. Còn chúng ta chỉ có tình cảm mà thiếu đi nhiều thứ ràng buộc quá. Mà không có gì cụ thể thì sau giữ chân được nhau dài lâu. Hơn nữa mình tin là tâm sinh lí của con gái cũng là một yếu tố ảnh hưởng tới mối quan hệ. Chẳng hạn lúc mới yêu bạn có xu hướng have sex liên tục, đầy cảm xúc. Đơn giản vì bộ não chúng ta nói hãy làm đi để có baby dù đối tác là "nam hay nữ". Sau một thời gian đặc biệt là ở phụ nữ thì nó giảm không phanh vì bộ não nói đủ rồi tới thời gian chăm sóc baby dù bạn có baby hay không. Bộ não nói tiếp với trái tim, tìm người khác chúng ta cần có thêm cảm xúc và baby cho thế giới. Cho nên khi yêu nhau dài lâu mà giữ lửa như ban đầu thì thiệt sự rất khó. Mình thấy tìm được một người phù hợp đi chung con đường đã khó, là nữ với nữ hoặc nam với nam lại càng khó hơn, càng phải nổ lực hơn để chống lại sự "sai khiến" của bộ não "đểu" và trái tim "ngu si" của chúng ta. Nếu bây giờ chia tay không quen nữa. Người yêu mới sẽ đem đến bốn năm hạnh phúc, cuồng nhiệt và sau bốn năm mùi hương ấy vẫn là "Downy" nhưng cái mũi ngày nào cũng hít vào nên nó không biết mùi gì nó cho là mùi Sunlight" tệ hơn là mùi "Vim". Cái ôm ấy vẫn vậy vì người yêu không mập lên cũng chẳng gầy đi nhưng tim không còn nhoi nhói vì nó làm việc quá sức rồi. Mình viết hơi dài dòng, nhưng mình muốn nói tình cảm lâu dài là quí giá đừng đổ thừa cho bốn từ "không còn cảm xúc" rồi từ từ buôn nhau ra. Tình yêu mới, mối quan hệ mới rồi cũng sẽ cũ. Cũ hay mới, thơm hay không là do mình, cái não bộ và trái tim nó lừa chúng ta thôi. Chúng ta nên lừa nó chứ sao để thành nạn nhân của nó.
  15. 4 points
    - Mấy bữa nay chị thấy em đau chị có tội không? Có thương không? - Có chứ, tội mà không biết làm sao! - Cho em tiền đi! - Thôi bỏ đi vậy! Đó, bởi em đau mòn đau mỏi đau mải đau miết vì chị chứ đâu ra! Cho em 1 đống tiền thôi, em đắp vào chỗ đau là nó đỡ liền, chị biết mà đâu có giúp! Em quá buồn và thất vọng! 🙄
  16. 4 points
    "Trên đời này người đáng để trân trọng nhất là người đã sẵn sàng bỏ thời gian để chăm sóc bạn. Thời gian của ai cũng đều đáng quý như nhau, đem thời gian của người ấy dành cho bạn cũng giống như việc đem cả thế giới của bản thân chia sẻ cùng bạn. Thế giới rộng lớn là thế, có người sẵn sàng ở bên chăm sóc, đó chính là phúc phận. Người ta hay đặt rất nhiều hàm ý cho từ "yêu", thế nhưng thật ra ý nghĩa của nó rất đơn giản: một người, cho tận đến những giây phút cuối cùng cũng không bỏ bạn mà đi." (khuyết danh) Sự thật là… Chúng ta trốn vì muốn được tìm thấy. Chúng ta bỏ đi vì muốn biết ai sẽ theo mình. Chúng ta khóc để xem ai sẽ lau đi giọt lệ. Và chúng ta để trái tim tan vỡ, muốn thấy ai sẽ đến và chữa lành trái tim ta.
  17. 4 points
    Tui sẽ chuyển từ viết sang hình ảnh để minh họa cảm xúc bị "bồ đá" đầy tâm trạng thế nào. Ủng hộ tui đi, vì tui rảnh và "mad" quá mà. Cố gắng mỗi ngày làm một ảnh.
  18. 4 points
    đôi khi có những bước ngoặt làm chúng ta mất phương hướng, không biết rẽ ngã nào ?. đi đâu? đi làm gì? cuối con đường nào có ai sẽ đợi ta?? tựa vào núi núi sẽ đổ, tựa vào người người sẽ chạy, chỉ có tựa vào chính mình là bền vững nhất, khi mọi thứ qua đi rồi, cuộc sống lại trở lại cân bằng, có những người mình bên họ an ủi họ những khi cô đơn. song hành cùng họ, đến khi mình cô đơn họ bảo rằng chuyện của mình họ không quan tâm..... lại có những người chỉ gặp một lần mà sẵn sàng lắng nghe mình khi mình vô cùng phiền muộn... đời là vậy, hãy nghĩ rằng tất cả đều có nhân quả, biết đâu trong một quá khứ nào đó , một kiếp nào đó mình đã từng gieo một nhân như thế, nay mình nhận lại thì âu đó cũng là lẽ công bằng của trời đất. tức phải vui lên vì mình đã hoàn trả được, để càng ngày càng thấy mình cố gắng sống tốt hơn, bớt sân si, bớt bon chen. vạn vật ai đến ai đi đều có lý do của nó. hãy tựa vào chính mình và enjoy cuộc sống này bạn ạ, xét cho cùng, Cha, Mẹ yêu mình là tình thương ko bao giờ thay đổi, mình yêu con cái mình là tình yêu không bao giờ thay đổi, còn lại vạn vật đều sẽ thay đổi. nhưng không vì thế mà mình không sống, mình không yêu cuộc đời này, bởi xung quanh mình còn nhiều thứ đáng để trân trọng đáng để yêu lắm. cánh cửa này đóng ắt có cánh cửa khác mở ra, mọi người vẫn ở đây, tôi vẫn ở đây, bạn vẫn ở đây, chúng ta vẫn đang ở đây và hiện hữu, nhưng ai sẽ là người đến nắm tay bạn ... ??? tay tôi???? hãy chờ đi... bạn ạ, và tận hưởng cuộc sống này... vạn vật tồn tại đều có lý do của nó, ai đi qua cuộc đời mình dù tốt hay xấu cũng nên trân trọng, người cho mình lòng biết ơn, người cho mình bài học tỉnh thức, xét cho cùng không có cái gì phí hoài, thì việc gì phải buồn... Cô đơn cũng là một nốt nhạc trong bản nhạc... biết đâu lại thấy mình lắng đọng hơn, sâu sắc hơn, chiêm nghiệm hơn sau những biến cố cuộc đời. cho nên..thay vì mỏi mệt hãy cảm ơn tất cả những yêu thương và giông bão đã đến với mình bạn nhé. có đêm thì mới có ngày, có những ngày buồn mới quý những niềm vui, có những khi bị bạn dối trá mới trân trọng những người thật tâm, có khi tan vỡ một gia đình mới trân trọng những người đến sau, có khi cho đi hết mới biết sau này nên giữ lại cho riêng mình một ít.. có giận hờn mới biết khoảnh khắc yêu thương, những ngày hè nóng nực mới biết trân trọng một cơn mưa... Bạn ạ. we are here, im here, where you are?? .....
  19. 4 points
    Hi !!! mình lỡ nhuộm tóc, lỡ trên 35 rồi phải làm sao ? 😬
  20. 4 points
    Diễn đàn của mình hình như một là có đôi có cặp cả rồi, lên đây để tâm sự chuyện tình yêu hôn nhân gia đình. 😂, 2 là single nhưng chán yêu bạn ạ 😂
  21. 4 points
    Thời điểm này mà còn lo được lo mất cho bản thân trong tương lai. Vậy thì em nên ra đi đi. ps1: Nếu chỉ vì vấn đề tình dục mà vội kết luận tình cảm dành cho nhau không còn thì quá phiến diện ps2: Mối quan hệ nào rồi cũng sẽ có vấn đề, không phải lúc nào cũng vui vẻ hạnh phúc, những lúc thế này mới thấy được tình yêu không phải chỉ "yêu" thôi là đủ
  22. 4 points
    Chào em, Chị không rõ người yêu của em là không có ý muốn đáp lại em hay là muốn nhưng một lần thử qua thất bại nên trốn tránh. Dù là trường hợp nào, em cũng nên tìm hiểu rõ tâm lý của người yêu để có thể trao đổi và thay đổi. Ngoài những lời chị Jas đã góp ý, em hãy nghĩ lại xem vì đâu mà người yêu của em và cả bản thân em sau 1 lần thử thất bại thì cả hai cùng stress? Em là người vỗ về ny vào giấc ngủ sau mỗi lần trong khi em chưa có cảm giác trọn vẹn, chẳng lẽ trong 8 năm trời, em và ny em chưa hề trao đổi cảm xúc sau mỗi cuộc yêu? Là em ko nói, cô ấy không hỏi hay là cả hai ngại ngùng ko dám mở vấn đề? Em là cô bé thông minh và chắc chắn là sức sáng tạo cũng ko phải dạng vừa. Tâm lý phụ nữ rất phức tạp và tinh tế, em muốn giải tỏa vấn đề của em thì phải hiểu được tâm lý người yêu em vì đâu mà ko "lật kèo". Chúc em sớm giải tỏa được "ấm ức" của bản thân!
  23. 4 points
    Mưa rồi, Mưa làm mình nhớ đến thời trẻ trâu, cứ mỗi lần mưa lại chạy ùa ra sân tắm, lúc đó xóm có nhiều con nít lắm, mười mấy tuổi cũng có, tròm trèm 1 2 tuổi cũng có, đều thích mưa. Ngày đó, ko có khái niệm sợ con bệnh mà ko cho dầm mưa, tuổi thơ mình trãi dài theo các trận mưa từ lớn đến bé mà chưa 1 lần uống thuốc. Tối nay trời cũng mưa lớn, lại thòm thèm cảm giác đắm mình vào mưa, ko phải để trở lại chút ký ức tuổi thơ, mà là để khóc cho thoả thích, khóc cho trút hết nỗi lòng. Bạn đã bỏ mình lại trong 1 mùa mưa như thế. Mấy năm gắn bó, vui buồn nào mình cũng kể bạn nghe và bạn cũng vậy. Hai đứa từng hứa cùng nhau sẽ ở bên và chăm sóc đứa kia khi miệng móm mém, khi đi đứng run rẩy thì vẫn có tay nhau làm chỗ dựa vững chắc đến suốt đời. Thế mà, giờ chỉ còn lại mình, ngồi đây, nhìn lại tất cả kỷ niệm, còn bạn? Bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của mình thế nào vì bạn đã vui vẻ bên người mới. Bạn làm tổn thương người bạn đời để đi đến những thứ lung linh hơn..... Biết bao giờ nỗi đau nguôi ngoai đây?!?
  24. 3 points
    Mình không biết nói gì nhiều, nhưng mong tìm được một người đi cùng mình trong tương lai..các bạn Inbox riêng mình sẽ trao đổi zalo để tìm hiểu nhau nhe´
  25. 3 points
    Kiểm soát tâm trí là câu quan trọng trong thiền. Và giờ đây, mình đã và đang áp dụng được trong cuộc sống. Sau những mất mát, đau đớn, biến cố diễn ra, và kéo theo đó là tổn thương tâm lý trong suốt những quãng thời gian qua. Những tổn thương và học cách đối mặt như thế nào là cả quá trình rèn luyện. Cuộc sống vốn dĩ không lúc nào cũng dễ dàng, mỗi ngày mỗi người đối mặt từ việc to việc nhỏ. Những khó khăn, mất mát và đau đơn không ai giống ai và chẳng thể so sánh được. Như một người lớn đối mặt với mất mát sức khỏe, tài sản, người thân thì có lớn hơn một đứa bẻ mất con búp bê mà nó yêu quý hay không? Đấy, mọi việc rồi chẳng thể so sánh đo lường được. Bạn có thể nghĩ, mình đang mọi việc đang rất suôn sẻ nên mới có thể viết những dòng này? À không. Mình vẫn đang đối mặt với vấn đề của chính bản thân mình. Mình đang đối mặt việc mâu thuẫn trong mối quan hệ, liệu tụi mình có thể đồng hành tiếp với nhau hay không? Nghe sao có vẻ nhẹ nhàng như vậy, có phải mình không còn yêu bạn ấy nhiều như trong những bài viết trước đây hay sao? Không, tình cảm của mình dành cho bạn ấy chẳng có gì thay đổi so với trước đây. Nếu chia tay , chắc chăn mình sẽ rất buồn, và đó cũng sẽ là một mất mát nữa trong cuộc đời. Nhưng mọi thứ trên đời này đều có thể thay đổi, mất mát. Việc kiểm soát tâm trí trong mối quan hệ tình cảm là việc mình mới làm được trong vài ngày gần đây, vì vốn dĩ mình là đứa nặng tình cảm. Còn với mình tiền bạc ư, mình mất đơn hàng rất lớn diễn ra trong năm nay, mình cũng chẳng để tâm tiếc nuối lắm, mất lần này thì cố gắng lần khác thôi. Không phải mình không quan tâm đến sự nghiệp đâu, mà việc đó chẳng phải mình có thể quyết định được hết. Lúc diễn ra điều đó có lẽ có những việc khác khiến mình bận tâm hơn, mình không để ý. Và đút kết lại cho những mất mát diễn ra, lần nữa dặn mình: cố gắng hết sức, còn kết quả không phải mình quyết định, cả việc ra đi của má. Mình vẫn đang gặp chuyên gia tâm lý hằng tuần, để bản thân mình tự tìm ra từng bước một vượt ra những rối loạn tâm lý,..và may mắn là mình có thể tìm đúng được người, và họ cùng mình đang tự gỡ được dần những rối rắm đó trong suốt những năm qua... Nươc mắt mình vẫn rơi khi đối mặt với những cảm xúc. Điều bây giờ mình có thể làm là: kiểm soát nó, nhận biết nó đang diễn ra,...nếu thấy nó đang chiều hướng tiêu cực thì điều chỉnh nó. Và một cách nữa mình vẫn đang làm đó là, thiền định trong mọi hành động, khi mình thấy tâm trí mình đang lo lắng, buồn phiền một việc gì đó mà không phải giờ "buồn bã, u sầu" thì mình tự lay mình: stop ngay, tập trung việc mình đang làm, như là đang ăn, đang ngủ, đang làm việc,...giống như khi mình thiền hay yoga, mình tập trung vào hơi thở, có lúc mình sẽ suy nghĩ đâu đâu, mình cũng tự lay mình, kéo mình lại với khoảnh khắc thực tại này đây, hơi thở này đây. Còn lúc nào đối mặt nhận biết đau đớn thì mình phải đối mặt với nó, không trốn tránh, nhưng không để nó kéo dài quá sức cho phép, nó sẽ trở thành cảm xúc "thói quen". Khi hình thành "thói quen" trong sự buồn bã, đau đớn thì mất mát đó sẽ kéo đến chứng bệnh về tâm lý,... Thực sự trong suốt những năm qua, mình đã trường thành hơn qua những mất mát,...vì chẳng còn cách nào khác. Trong suốt một năm qua, từ một đứa rất dễ tức giận từ chuyện bé xíu, mình hiếm khi tức giận nữa,..mình không đem cảm xúc tiêu cực mà người khác mang đến cho mình. Không phù hợp thì cố gắng giải quyết vấn đề, không được thì cố bước qua thôi và rút bài học họ mình,...gào thét, tức giận thì cũng có giải quyết được gì đâu. Chỉ những tuần trước đây đôi, mình vẫn cố chấp cái tôi, cố chấp ôm quá khư,...và không chấp nhận sụ thay đổi, thì giờ đây: mình đã hiểu ra: mọi điều trên đời này rồi sẽ biến mất, con người là hữu hạn thì tất cả những gì liên quan đến con người đừng "cố châp" mong mọi thứ "mãi mãi" được. Không đau khổ cho những điều không thể. Bản thân mình đã mỗi lúc trưởng thành hơn, khi trường thành hơn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn, biết sống hơn,...và cuộc đời này tươi đẹp biết nhường nào, hãy tận hưởng và hãy yêu thương, hành động cho những điều tốt đẹp.
  26. 3 points
    Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.– Tục ngữ Thụy Điển Bạch đầu giai lão thực ra chẳng liên quan gì đến tình yêu, chỉ đơn giản là nhẫn nại… Thế nhưng, nhẫn nại cũng chính là một loại tình yêu. Vì thế, người thực sự yêu bạn, thực chất chính là người luôn tỏ ra nhẫn nại với bạn. Khuyết danh Tình yêu? Hơi phức tạp nhỉ, nhưng tôi có thể nói thế này với bạn… giây phút bạn sẵn sàng chấp nhận đau khổ để làm ai đó hạnh phúc, tình yêu ở ngay đấy.
  27. 3 points
    Nói ít, nghe nhiều. Tương tác kèm quan sát tỉ mỉ. Đó là phong cách trước nay. Chính vì vậy mà những nhận định về những người mình tiếp xúc hầu hết đều ko quá sai lệch. Bản tính con người khó mà thay đổi. Những tương tác quan trọng họ có thể ý thức điều chỉnh cho phù hợp hoàn cảnh theo ý muốn nhưng những hành động, cử chỉ nhỏ nhặt khó mà control được hết. Nhạy cảm cộng thêm tính cố chấp luôn phải xác nhận trắng đen rõ ràng cho dù sự thật có thể đau đớn vô cùng nên đối với 1 số vấn đề sau khi vạch trần rồi thì ... game over, người trong cuộc ko còn nhìn mặt nhau nổi nữa. Haiz. Ánh chiều hoàng hôn nơi chân trời xa cũng lung linh nhỉ, chắc nhờ cái phone tâng bốc chút
  28. 3 points
    http://liiintz.blogspot.com/2018/07/sua-tuoi-tran-chau-uong-en.html Nguyên liệu: - Bột năng - Bột gạo- Đường nâu - dark brown sugar- 2 bàn tay thật mạnh khỏe và những ngón tay dẻo dai Thực hiện: 1. Trân châu: đây là bước cực cũng như quan trọng nhất nên các mẹ hãy chuẩn bị tinh thần nha 1 2 3 - Trộn 110g bột năng & 20g bột gạo - nhiu đây có thể làm được 2 ly. nếu muốn làm nhiều hơn thì cứ theo tỷ lệ 5:1. - Đun sôi nước và đổ vào hỗn hợp phía trên - Nhồi, nhồi & nhồi. Nhồi đến khi nào thấy cục bột dai, không bị bể là ok - Nhão thì thêm bột, khô thì thêm nước - nói thì đơn giản chứ lúc nhồi cứ đổ cái này rồi cái kia 1 ít rồi nó tày quày lúc nào không hay. - Ủ bột trong 10-15p - (Nếu cục bột nặn thành công thì) chia cục bột rồi nặn thành từng que đường kính 3-5mm rồi vo viên. Còn nếu bị bể thì hãy bình tĩnh, cứ để nguyên cục bột rồi dít ra vo từ từ - nhưng tất nhiên cách này sẽ tốn sức hơn nhiều. Bước vo viên này các mẹ có thể mặc sức thể hiện sự sáng tạo, từ hình tròn đến hình ngôi sao trái tim để đa dạng phong phú. Nhưng hãy ghi nhớ đừng vo cái gì quá bự lố đường kính ống hút trân châu, bởi khi đang hứng hút 1 cái ọt mà bị tắt bởi 1 quả trân châu quá cỡ thì tụt hứng lắm ạ. - Sau khi đã hì hụi vo viên xong thì để qua một bên, nhấc nồi lên. Đổ nhiều nước để có chỗ cho các viên trân châu vẫy vùng. Luộc khoảng 20p lấy ra ăn thử thấy ngon là được. - Lấy trân châu ra xô vẩy cho ráo nước 2. Dung dịch đường đen - Cho 200g đường nâu và 100ml nước vào để lửa nhỏ đun cho đường chảy ra, bước này cần thực hiện gần cuối để ngâm trân châu vào, nếu thực hiện quá sớm đường sẽ đặc lại, đun nhiều lần sẽ khiến đường bị khét 3. Ngâm trân châu vào dung dịch đường đen 15-20p sau đó đổ sữa vào 4. Trang trí thật đẹp chụp hình khoe cùng cộng đồng mạng Sau khi xà quần 3 tiếng trong bếp thì kinh nghiệm rút ra để có 1 ly sữa tươi trân châu đường đen thành công đó là chạy ra quán trà sữa gần nhất mua bởi tự làm cực quá mà 😞 Nhưng là một người phụ nữ đảm đang công dung ngôn hạnh thì chúng ta cần biết làm những món chúng ta thích và hay đưa vào bụng để khi bỗng dưng phải qua một nơi không có các quán trà sữa thân quen thì vẫn có thể tự làm uống đỡ cơn thèm #survivalskills. Đặc biệt bộ môn vo trân châu thích hợp với các buổi offline hội chị em hàn huyên tâm sự về cả thế giới cho quên đi chặng đường dài vo trân châu phía trước chứ làm một mình dễ nản rồi lật bàn nha các mẹ ơi.
  29. 3 points
    Mấy hôm nay không được khoẻ vì vậy cảm xúc được tự do quá nên không còn biết chủ của nó là ai nữa. Chỉ là một cơn ác mộng nhưng lại làm tâm trạng không được thoải mái lắm. Cũng may đã qua rồi, cảm xúc cũng bị phạt ở trong phòng không được chạy nhảy lung tung để lý trí còn làm việc của nó nữa. Nhưng lúc bệnh mới biết được cũng còn có bạn bè quan tâm. Tuy những bài viết bị chê là có mấy chử viết hoài không được mới mẻ và cần đi học thêm tiếng việt, nhưng có đọc và hỏi thăm là tốt lắm rồi =). Đôi khi chỉ là những câu hỏi rất nhỏ nhưng quan tâm thì lại rất lớn. Cảm ơn những người bạn vẫn luôn nhớ đến mình. Mua đồ cũng nhớ đến, ăn cũng nhớ khoe cho mình thèm, đi đâu cũng gởi lại vài tấm hình và còn nhắc nhở uống thuốc. Có bạn còn rủ qua một nước xa lạ sống cho đổi mới vì tưởng mình đang thất tình ai kinh khủng lắm 😂 dù đã nói rất nhiều lần là chỉ nên đọc và không nên nghĩ nhiều. Nếu thất tình thật thì sao nhỉ? Chắc sẽ rất đau và khó chịu. Cảm giác như không thể đem cả yêu thương và nổi nhớ thoát ra ngoài thì làm sao vui vẻ được. Nhưng con tim có lý lẻ riêng của nó. Dù muốn ép nó cũng không được, con đường nó muốn đi lý trí dù có mạnh mẽ đến đâu đôi lúc cũng chông chênh. Người ta thường nói nên yêu thôi, yêu bằng con tim và không nên suy nghĩ nhiều, nhưng đôi lúc chỉ làm theo trái tim thì lại đi chẳng được bao xa. Sống sao cho vui vẻ là tốt rồi. Nếu điều gì muốn làm mà có thể đem niềm vui đến cho mình, trong giới hạn cho phép, trong khả năng, và không làm ai đau lòng thì nên mạnh mẻ mà làm. Đừng để đến lúc không còn làm được nữa thì lại tiếc. Có những việc nếu mình không bắt đầu thì sẽ không biết được giới hạn của bản thân. Hãy thử và nếu không được thì làm lại thôi. It’s okay =)
  30. 3 points
    @lamlang Quỳnh Di cảm kích lamlang đã chia sẽ về bản thân và những trải nghiệm của gia đình. Quỳnh Di hiểu những gì viết ra ở đây chỉ là một số nhỏ trong muôn vàng khổ nhục mà người Sài Gòn phải gánh chịu khi miền Nam thất thủ. Những cái chết oan uổng của người dân miền Nam chưa bao giờ được chính phủ hiện tại công nhận. May thay vẫn còn nhiều người quan tâm và đem những tội ác đó ra ánh sáng qua mạng xã hội. Có bạn khác cũng nhắn tin thăm hỏi và mong Quỳnh Di viết thêm nhiều truyện khác, nhưng Quỳnh Di không dám hứa. Hôm nay Quỳnh Di xin phép chia sẽ một chút về bản thân. Quỳnh Di không phải là dân văn khoa. Nói theo kiểu Việt Nam thì Quỳnh Di là dân chuyên lí, hoá, sinh. Vả lại vốn từ ngữ của Quỳnh Di chỉ tạm thôi, mà Quỳnh Di lại rất cầu toàn, cho nên Quỳnh Di viết rất chậm. Để có bài đăng một lần như vậy, Quỳnh Di phải mất ít nhất là 15 tiếng, từ việc phác thảo trong đầu, rồi viết nháp, và đọc đi đọc lại ít nhất 3 lần để chỉnh sửa và cắt bỏ phần dư thừa trước khi đăng lên đây. Lúc trước Quỳnh Di còn rảnh, nên bắt tay vào viết. Viết rồi mới hiểu nó khó cỡ nào. Lỡ phóng lao thì phải theo lao, nên Quỳnh Di sẽ cố gắng hoàn thành truyên Những Cuộc Hẹn. Còn về sau này thì e rằng Quỳnh Di chắc không thể viết nỗi truyện dài như thế này nữa.
  31. 3 points
    @lamlang Cám ơn lamlang đã theo dõi câu chuyện và comment . Quỳnh Di bỏ thời gian viết nhằm để tưởng nhớ câu chuyện của những người Việt tha hương, những người yêu nước thiết tha nhưng phải rời bỏ đất mẹ. Câu chuyện này được dựa theo lời kể của mẹ và những người Việt khác ở Mỹ mà Quỳnh Di có cơ hội được gặp. Hơn một triệu người vượt biên, nhưng chỉ có 1 phần 3 là còn sống. Biết bao nhiêu đau thương và khổ nhục, nhưng không một ai hối hận về quyết định ra đi của mình, vì cuộc sống sau "giải phóng" không những không đủ ăn, mà còn bị hành hạ và chèn ép đủ mọi bề. Quỳnh Di chọn Seattle làm bối cảnh câu chuyện vì vùng Northwest nước Mỹ luôn có một vị trí quan trọng trong lòng của Quỳnh Di. Mặc dù mưa quanh năm, nhưng người Washington và Oregon rất phóng khoáng và cởi mở.
  32. 3 points
    Chương 11: Cuộc hẹn thứ 3 Ngày 13 tháng 12 năm 2005. 10 giờ 15 phút sáng. Bệnh viện tâm lí của trường đại học Washington, Quận King, Seattle. Mưa rơi lất phất ngoài cửa sổ phòng khám. Trời đã vào đông. Tiếng máy sưởi đều đều vang lên bên dưới chân Kate. Bà Thư Huỳnh đã trễ hẹn 15 phút. Kate có quyền huỷ bỏ cuộc hẹn này, nhưng cô vẫn tiếp tục chờ bà Thư Huỳnh. Khi quyết định làm bác sĩ tâm lý, Kate hiểu được bệnh nhân của cô thường gặp những khó khăn trắc trở mà người khác không ngờ được, và họ rất cần sự giúp đỡ và thông cảm của Kate. Lúc còn là sinh viên trường y, Kate gặp rất nhiều trường hợp bệnh nhân bỏ hoặc trễ hẹn. Nhưng thầy cô luôn khuyên Kate nên chờ hoặc gọi điện cho họ, vì có thể đó là lần cuối cùng họ có thể gặp Kate. Tiếng gõ cửa vang lên. Kate lớn tiếng nói “mời vào.” Bà Thư Huỳnh từ tốn mở cửa phòng khám, bà nói: - xin lỗi bác sĩ Nguyễn, tôi không tìm được chỗ đâu xe sáng nay. Kate mỉm cười: - không sao đâu chị. Seattle ngày càng đông đúc, càng ít chỗ đậu. Tôi cũng phải lấy xe buýt đi làm. Chờ bà Thư Huỳnh ngồi xuống, Kate tiếp: - chị có muốn sau này lấy hẹn sớm hơn để chị tìm chỗ đậu xe dễ hơn không? Bà Thư Huỳnh nói: - Chắc không cần đâu. Tôi tính báo với cô là tôi sẽ chuyển chỗ ở, và chắc không thể đến đây gặp cô nữa. Hơi bất ngờ vì câu trả lời của bà Thư. Kate hỏi: - chị dọn đi đâu? Bà Thư trả lời: - tuần sau tôi sẽ dọn xuống Quận Cam ở California. Tôi có một người bạn ở đó. Kate vẫn im lặng, nhìn bà Thư. Bà Thư hít một hơi dài rồi tiếp: - Trời ở Seattle rất hay có mưa và âm u. Mỗi khi như vậy, tôi lại không muốn làm gì, và lòng tôi lại nặng trĩu. Tôi nghe nói thời tiết ở Cali ấm áp và có nhiều nắng, hy vọng sẽ giúp ích được cho bệnh tình của tôi. Kate gật đầu: - Tôi hiểu ý của chị. Thời tiết cũng ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của con người. Bây giờ chị đang uống thuốc clozapine, và chị vẫn phải tiếp tục đến gặp bác sĩ và đi thử máu đều đặn. Chị đã tìm được bác sĩ nào ở Cali chưa? Kate cảm thấy lo lắng. Bà Thư đang thử một loại thuốc nguy hiểm, và bà cần được theo dõi chặt chẽ. Lượng thuốc phải được tăng giảm theo phản ứng của cơ thể bà. Nếu không, thì sẽ dẫn đến cái chết. Bà Thư trầm tư trả lời Kate: - Tôi vẫn chưa có ai. - Vậy tôi cần địa chỉ mới của chị. Tôi sẽ in ra tên của những bác sĩ tâm lí và nhà trị liệu xung quanh đó, chị nên gọi sớm xem có ai còn nhận bệnh nhân mới không. Nếu chị có bất kì câu hỏi hay khó khăn gì, tôi muốn chị gọi thẳng vào số này cho tôi. Bà Thư Huỳnh cầm lấy danh thiếp của Kate và nói: - Cám ơn bác sĩ. Kate dặn dò: - Chị cần phải gặp bác sĩ mỗi tuần để theo dõi. Bất quá là 2 tuần một lần. Đây là một loại thuốc mới đang trong tình trạng thử nghiệm. Nếu quá liều, hoặc bạch huyết cầu giảm quá thấp thì sẽ nguy hại đến tính mạng. Bà Thư gật đầu: - tôi hiểu. Kate tiếp tục với những câu hỏi của mình: - chị đã thử thuốc mới được hơn một tháng, chị có cảm thấy tác dụng phụ nào hay không? Bà Thư Huỳnh lắc đầu: - Không. Chỉ là lâu lâu tôi cảm thấy muốn ói, nhưng điều đó không làm phiền tôi. Kate cẩn thận ghi lại những gì bà Thư Huỳnh nói, rồi cô tiếp: - vậy còn triệu chứng của chị, chị còn thấy cô gái cố nhân 17 tuổi đó hay không? Bà Thư Huỳnh nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm và trả lời: - không, tôi nghĩ loại thuốc này đã có tác dụng, và tôi không còn nhìn và nghe thấy ai nữa cả. Nghe bà Thư nói, Kate cảm thấy rất vui mừng. Những người có triệu chứng lâu năm như bà Thư thường rất khó khỏi bệnh. Cứ một trong ba người như bà sẽ không có thuốc chữa, và họ phải tập sống với căn bệnh của mình suốt đời. Lúc đầu, Kate đã rất lo lắng khi nhận chữa trị cho bà Thư. Nhưng bây giờ, cô hy vọng đây sẽ là một ca hồi phục hoàn toàn, và bệnh án của bà Thư có thể dùng làm ví dụ để giảng dạy cho học trò của Kate. Kate cố giấu sự phấn khởi trong lòng, tiếp tục hỏi bà Thư: - chị cảm thấy như thế nào khi triệu chứng đã thuyên giảm? Vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, bà Thư Huỳnh hít một hơi dài, rồi lẩm nhẩm: - cô ấy đã không giữ lời hứa. Kate không nghe rõ bà Thư nói gì, cô liền hỏi lại: - xin lỗi, chị nói lớn hơn một chút được không? Bà Thư giật mình nhìn thẳng vào Kate, rồi nói lớn hơn: - không, không có gì thưa bác sĩ Nguyễn. Thuốc đã có tác dụng. Bây giờ tôi đã hiểu tất cả những gì tôi thấy truớc kia đều là do tôi tưởng tượng ra thôi. Kate vẫn im lặng nhìn bà Thư. Những bệnh nhân khi khỏi bệnh, họ có thể sẽ rất vui, nhưng cũng có thể trở nên trầm cảm. Kate phải tìm hiểu bệnh nhân thật kĩ, để chuyện đáng tiếc không xảy ra. Cô nói: - chị có nhớ người cố nhân đó không? Bà Thư trả lời: - có chứ. Rồi bà mỉm cười, và tiếp tục nhìn những giọt mưa đông tạt vào khung kính. Kate tiếp tục nói: - Tôi phải hỏi chị một vài câu hỏi nhạy cảm. Tôi hỏi tất cả những bệnh nhân của tôi những câu hỏi này. Vì chị sắp chuyển bác sĩ, tôi cần phải ghi rõ xuống. Bà Thư gật đầu. Kate tiếp tục: - có khi nào chị muốn kết thúc cuộc sống của mình không? Bà Thư vẫn trầm ngâm, rồi trả lời: - không. Kate tiếp: - Chị có bao giờ muốn làm hại ai hay không? Bà Thư vẫn không rời mắt khỏi cửa sổ, bà trả lời: - Không có. - Chị có uống rượu bia hay dùng thuốc kích thích không? - Thỉnh thoảng tôi có uống rượu, nhưng tôi không dùng thuốc. - Chị uống bao nhiêu? - Khoảng 1, 2 ly một tuần thôi. Sau khi ghi chép câu trả lời của bà Thư, Kate lấy những tờ giấy trên bàn rồi nói: - Kết quả khám nghiệm của chị đã về rồi. Tôi muốn giải thích cho chị hiểu thêm. Lượng bạch huyết cầu của chị đã giảm, và nó thấp hơn của người bình thường. Bây giờ chị đang ở 8000, người bình thường thì trên 11000. Tuy nhiên, 8000 là con số tôi đã liệu trước. Không có gì phải lo lắng cả. Lượng mỡ và đường trong máu của chị đã tăng cao so với tuần trước, nhưng đây là một phản ứng bình thường khi uống thuốc clozapine…. Bà Thư Huỳnh âm thầm nhìn Kate, nhưng dường như bà không nghe được cô nói gì cả. Mưa vẫn tí tách rơi bên ngoài cửa sổ, làm cho lòng bà Thư nặng trĩu. Những cơn mưa làm cho bà nhớ đến cái ngày đau khổ nhất của cuộc đời bà. Đột nhiên bà nghe Kate hỏi: - chị còn câu hỏi gì cho tôi không? Bà Thư trả lời: - không, cám ơn bác sĩ. Cô giải thích cặn kẽ lắm. Kate mỉm cười: - cũng hết giờ rồi. Để tôi đưa chị ra ngoài. Cả hai đang đi trên hành lang, bỗng tiếng nhạc ru em bé nhẹ nhàng vang lên. Bà Thư ngạc nhiên ngẩn lên nhìn cái loa trên trần nhà. Kate giải thích: - tiếng nhạc đó nghĩa là vừa mới có một em bé sanh ra ở bệnh viện này. Bà Thư gật gù: - bệnh viện là một nơi thật lạ. Người ra đi cũng ở đây, người được sanh ra cũng ở đây. - Đúng vậy. Chị có thể bắt gặp mọi cảm xúc của con người ở nơi này. Buồn hay vui, đau khổ hay hạnh phúc, lo lắng hay bình yên. Bà Thư nói: - có lẽ những người bác sĩ sản khoa là những người hạnh phúc nhất, vì họ luôn chào đón những cuộc sống mới. Kate cười. Bà Thư Huỳnh liền hỏi: - tại sao cô lại chọn làm bác sĩ tâm lý? Nếu làm bên khoa sản thì có phải sẽ vui hơn không? Kate trả lời: - tôi nghĩ mỗi ngành đều có niềm vui nghề nghiệp riêng. Khi tôi còn là sinh viên, tôi đã gặp một người vô gia cư. Ông ta mắc phải tất cả những căn bệnh tâm lí mà chị có thể nghĩ đến. Sau khi được chữa trị, ông ta nói với tôi rằng, 5 năm qua, ông ta luôn đón những ngày lễ trên những hàng ghế công cộng, trong trời mưa, quần áo ẩm ướt, không người thân. Nhờ bác sĩ tâm lí ở đây, cuối cùng ông ta cũng đã được đón Noel lần đầu tiên dưới mái nhà với vợ và con. Nghe ông ấy nói xong, tôi đã quyết định theo ngành tâm lí sau khi tốt nghiệp trường y. Bà Thư Huỳnh thắc mắc: - Nhưng ngày nào cô cũng phải nghe những câu chuyện buồn, cô không mệt mỏi sao? Kate mỉm cười: - khi một người bệnh nhân kể những chuyện đau khổ nhất cho tôi nghe, nghĩa là họ rất tin tưởng ở tôi. Tôi lấy đó làm sự trân trọng và hãnh diện. Bà Thư Huỳnh nói: - cô là một bác sĩ tốt, thật tiếc là tôi không thể làm bệnh nhân của cô nữa. Kate mỉm cười: - Cho dù sau này chúng ta có thể sẽ không gặp nhau nữa, nhưng tôi sẽ luôn ở bên chị. Có cần gì thì chị hãy gọi điện cho tôi. Bà Thư Huỳnh thầm nghĩ trong lòng: “cô ta cũng từng nói với tôi như vậy, nhưng cô ta đã không giữa được lời hứa.” Chào tạm biệt Kate, bà Thư Huỳnh bước đi như người vô hồn trong mưa. Hôm đó, trời cũng mưa tầm tã như hôm nay. Cô ta cũng hứa sẽ luôn ở bên bà. Nhưng bây giờ, bà nhận ra rằng tất cả đều không phải là sự thật. Xa xa, một người hành khất đang kéo đàn vĩ cầm bên lề đường. Tiếng đàn của bài La Vie En Rose vang lên, hoà vào tiếng mưa làm bà Thư Huỳnh nhớ đến lời hứa hẹn đi Paris năm xưa. Sống mũi bà chợt cay, và những giọt nước mắt cũng lặng lẽ lăn trên má của bà. Chương 12: Ra đi Ngày 6 tháng 10, năm 1975. 1 giờ 20 phút khuya. Bãi Trước, Vũng Tàu. Ngọc Thư và Thanh Bình đang ngồi dựa lưng đằng sau những tảng đá lớn. Hai cô đã chờ ở đây từ lúc 9 giờ đêm. Sau bữa cơm tối hôm đó, dú Hảo lấy ngày tháng năm sanh của hai cô đưa cho sư bà Vạn Liên để cầu an, rồi dú Hảo cùng Ni Trưởng Huỳnh Liên đưa hai cô xuống Bãi Trước. Lúc chia tay, dú Hảo và Thanh Bình không cầm được nước mắt. Dú nói Thanh Bình cứ yên tâm ra đi, dú sẽ lo mồ mả cho ông bà nội, và dú sẽ ở đây chờ Thanh Bình về. Dú muốn ở lại để chờ ghe, nhưng Ni Trưởng Huỳnh Liên khuyên dú đi về chùa, vì ở lại sẽ rất nguy hiểm. Sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào bờ. Gió thổi xuyên qua những táng dừa lào xào trên bãi cát trắng. Xa xa, một vài chiếc xuồng và thúng nhỏ từ từ cập bến. Dưới ánh trăng, loáng thoáng bóng dáng những người chèo xuồng nhảy xuống nước đứng chờ. Đây có lẽ là những chiếc xuồng và thúng dùng để đi ra ghe lớn đang đậu ở ngoài khơi. Để tránh Cộng Quân, những chiếc ghe vượt biên thường không dám đậu gần bờ. Những thuyền nhân lên xuồng nhỏ, rồi mới chèo ra biển lên ghe. Ngọc Thư lồm cồm bò dạy để nhìn rõ hơn. Cô thấy rất nhiều người khác cũng ra khỏi chỗ ẩn nấu và từ từ đi hướng ra biển. Phía bên đường, tiếng khóc của một người phụ nữ vang lên. Ngọc Thư quay lưng lại thì thấy một người đàn ông đang quỳ trước một người phụ nữ lớn tuổi. Rồi ông ta lặng lẽ ôm lấy đứa bé trên tay bà và đi xuống biển. Người phụ nữ kia âm thầm rơi nước mắt, dõi nhìn theo con trai và cháu của mình lên ghe. Mọi người bắt đầu đi về hướng biển, người thì vác đầy hành lí, người thì nói lời chia tay với gia đình. Ngọc Thư nhìn xung quanh, cô đoán có lẽ là hơn 70 người đang đi về hướng chiếc ghe nhỏ. Cô và Thanh Bình cũng ra khỏi chỗ ẩn náu. Đột nhiên, một người đàn ông thét lên: - Chạy đi! Bể rồi. Khi quay lại, Ngọc Thư thấy một đám Cộng Quân chạy ra dùng cây đánh mọi người. Chúng vừa chạy theo người vượt biên, vừa hăm doạ: - chúng mày đứng lại đó. Tao mà bắt được thì mày sẽ chết. Vừa thấy Cộng Quân, mọi người liền đẩy xuồng và thúng ra ngoài ngay. Khung cảnh phút chốc trở nên hỗn loạn. Mọi người tháo chạy khắp nơi. Hốt hoảng, Ngọc Thư và Thanh Bình nắm lấy tay nhau chạy thật nhanh. Vừa chạy, cả hai vừa nghe văng vẳng tiếng đánh người thình thịch, tiếng khóc vang, và tiếng chửi bới phía đằng sau lưng mình. Cả hai đi đường tắt để tránh bọn Cộng Quân, xuyên qua những tảng đá đầy hào đen ngòm bén nhọn. Không thể để cho chúng bắt, Ngọc Thư thầm nghĩ. Ngọc Thư và Thanh Bình nắm chặt tay nhau hơn, tim của hai cô đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Mặc cho máu liên tục chảy dưới chân, muối biển làm chân hai cô đau rát, Ngọc Thư và Thanh Bình cố sức đạp lên làn nước lạnh cóng chạy theo một chiếc xuồng. - Chờ tụi con với. Ngọc Thư hét lớn. Trong lòng cô hoảng loạn vô cùng. Nếu bị bắt, có lẽ cô sẽ không còn bao giờ gặp lại ba má nữa. Cô đã hứa sẽ tìm đường để đoàn tụ với gia đình, là con nhà lính, cô không thể thất hứa. Nước biển về đêm lạnh buốt, nhưng Thanh Bình và Ngọc Thư không còn cảm giác được gì nữa. Một vài người trên xuồng liền kéo hai cô lên, rồi họ hợp sức chèo thật nhanh ra khơi. Trong lúc đó, nhiều người đàn ông thoát được Cộng Quân, liều mình bơi ra biển, rồi gọi với theo: “chờ tui với.” Xa xa, Ngọc Thư nhìn thấy một người phụ nữ rất giống bà Hiền. Bà ta đang níu áo một tên Cộng Quân, không cho hắn đánh một người đàn bà lớn tuổi khác. Nhưng rồi bà Hiền bị hai tên khác đạp xuống đất, và chúng không ngừng dùng chân đạp vào đầu và ngực bà. Phút chốc, bà Hiền không còn chống cự nữa. Hai tên Cộng Sản liền chạy theo bắt những người khác. Nhìn thấy bà Hiền và những người khác nằm bất động, Thanh Bình không cầm được nước mắt, ôm lấy Ngọc Thư. Xung quanh hai cô, tiếng khóc ngất của trẻ con, của những người phụ nữ và cả đàn ông cũng từ từ vang lên. Dưới ánh trăng tàn, những chiếc thúng và xuồng nhỏ lần lượt ra khơi trên mặt biển đen ngòm. Một vài người thẫn thờ nhìn ngược vào bờ, cố gắng ghi nhớ hình ảnh nơi chôn nhau cắt rốn của mình lần cuối. Xa xa, bọn Cộng Sản đang trói người lại. Chúng tiếp tục đánh đập bà Hiền, và những người phụ nữ khác không tất sắt trong tay. Quần áo ướt sủng, cộng thêm gió biển thổi mạnh làm những thuyền nhân run lên cầm cập. Một vài con chim hải âu bay ngang qua đầu họ. Bầu trời hôm đó đầy những vì sao lấp lánh. Ở ngoài khơi xa, một chiếc ghe đã chờ từ lâu. Sau khi tất cả thuyền nhân lên ghe, chiếc ghe bắt đầu nổ máy và hướng thẳng ra biển. Vậy là họ đã chinh thức rời khỏi Việt Nam, con đường phía trước không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng dù có bao khó khăn trắc trở, thuyền nhân nhất quyết không hối hận với quyết định ra đi của mình. Bà Hiền, tên đầy đủ là Lê Thị Hiền. Năm lên 4 tuổi, ba bà mất trên chiến trận, không tìm được xác. Má bà đi thêm bước nữa, từ đó lơ là chăm sóc với bà Hiền. Năm 20 tuổi, bà Hiền quyết định lấy ông Mạnh, một người thợ hồ nghèo khó làm chồng, với hy vọng xây dựng một mái ấm gia đình mà bà luôn mơ ước từ nhỏ. Trớ trêu, ông Mạnh là một tên nghiện rượu, vũ phu, cờ bạc và đàn điếm. Sau những trận đòn roi, ông Mạnh lại năn nỉ, rồi bà Hiền lại cho ông thêm một cơ hội, hy vọng ông sẽ thay đổi. Ngày 30 tháng 4, nhà bà bị bom đánh trúng. Chi, con gái bà không may bị gạch đè ngang người. Lúc hấp hối, Chi chỉ hy vọng bà Hiền có thể một lần sống vì bản thân mình, rời bỏ ông chồng vô trách nhiệm, và đừng hy vọng người khác thay đổi. Lời trăn trối của đứa con làm bà Hiền thức tỉnh, và bà quyết định vượt biên. Một là để thoát khỏi ông Mạnh, hai là để thoát khỏi chết độ Cộng Sản. Cuộc đời bà Hiền nhiều đau khổ, nhưng trước lúc chết bà vẫn hy sinh thân mình bảo vệ cho người khác. Chương 13: Tàu lớn Ngày 6 tháng 10, năm 1975. 5 giờ sáng, biển Đông, Việt Nam. Hơn 50 người chen chúc trên chiếc ghe nhỏ màu xanh dương trĩu mình gập ghềnh trôi trên mặt biển bao la. Xung quanh là những con sóng nhấp nhô. Đằng đông, mặt trời từ từ ló dạng. Ánh sáng bình mình soi sáng mặt biển sâu, như mở ra con đường đầy hy vọng và cuộc sống tự do cho thuyền nhân. Trên ghe, có người bị say sóng, ói mửa liên tục. Có người ngồi một chỗ, lặng lẽ nhìn mặt trời đang lên. Một cụ già bị sốt cao, nằm một chỗ, kế bên là đứa con gái đang xoa dầu cho cụ. Một người phụ nữ mang thai đang nép mình gần mạn tàu, kế bên cô là người chồng đang xoa hai bàn chân sưng tấy của cô. Trên mặt mọi người đều hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng tràn đầy hy vọng.* *Khi viết đến đoạn này, Quỳnh Di liên tưởng đến bài hát 500 miles. Các bạn có thể nghe ở link này: https://youtu.be/Emz2FxmO0cM?t=20s. Ngọc Thư đang băng bó chân cho Thanh Bình, thì cô thấy Dung và Vân, hai người phụ nữ đã cùng bà Hiền lên chùa Ngọc Bích để lánh nạn. Dường như họ đang cãi nhau với ai đó. Người đàn ông lớn tuổi chỉ vào mặt Vân và nói: - tui rõ ràng thấy cô lén lút nói chuyện với thằng Phúc của Cộng Quân tuần trước. Chắc chắn lúc đó cô đã tiếc lộ chuyện vượt biên hôm nay. Vân trừng mắt trả lời lại: - Chú Các, chú ăn nói cho cẩn thận. Đừng vu khống tui. Hôm nay tui cũng lên ghe, không lẽ tui đi hại chính bản thân mình hay sao. Người đàn ông đó vẫn kiên quyết: - Cô làm gì, có trời biết, cô biết. Thằng Thanh nó tốt, nhưng sau hôm đó đã bị điều đi Đà Nẵng, còn thằng Hải lại được lên chức. Rõ ràng cô đã thông báo điều gì đó cho bọn đó. Vân vẫn cãi lại: - Chú điên sao? Họ điều binh nội bộ thì mắc mớ gì tới tui? Nãy giờ, Ngọc Thư và Thanh Bình cà nhắc đến gần để xem chuyện gì xảy ra. Sau khi biết được Vân đã lén lút nói chuyện với tên Phúc tuần trước, Ngọc Thư liền đi đến trước mặt Vân, thẳng thừng nói: - Chị đã báo cho chúng biết tui và Thanh Bình ở đâu, đúng không? Chỉ có ba người biết nơi ẩn náu của tụi tui. Vân sững sờ với sự thẳng thắn của Ngọc Thư, nhưng cô vẫn cố chống chế, giọng ngập ngừng: - Em … đừng nghe chú này nói bậy. Nghe Ngọc Thư nói, Dung liền lên tiếng hỏi: - Ngọc Thư, chuyện gì đã xảy ra với em và Thanh Bình? Ngọc Thư quay sang Dung và nói: - Tuần trước có một đám người lên chùa Ngọc Bích. Chúng lục soát làm rối tung mọi thứ, và nói rõ là chúng đang truy tìm hai cô gái và một người phụ nữ lớn tuổi. Chỉ có chị, cô Hiền, và chị Vân biết tụi em ở đó. Nếu không phải các người nói, thì ai vào đây? Dung quay lại hỏi Vân: - Có phải em làm không Vân? Vân lo lắng, giọng cô lắp bắp: - không. Không phải mà chị. Dung và Vân là hàng xóm, biết nhau từ nhỏ. Từ trước tới giờ, Dung luôn là thần tượng của Vân. Sau khi Dung vào trường luật, Vân cũng cố gắng học theo Dung. Khi ba Dung chết, còn chồng thì ngoại tình, cũng nhờ Vân an ủi động viên mà Dung có thể cầm cự được đến bây giờ. Dung không ngờ người em gái mình tin tưởng và quý trọng lại có thể làm ra những chuyện trái đạo đức như vậy. Dung hít một hơi dài, nhìn thẳng vào mắt Vân, rồi tiếp: - Em đừng gạt chị nữa. Đúng là chỉ có chúng ta mới biết con của tướng Huỳnh Lực đang ở đâu. Chị Hiền sẽ không bao giờ làm như vậy. Chỉ còn em mà thôi. Vân biện minh cho hành động của mình: - em chỉ bị ép buộc thôi. Thằng Phúc hăm doạ sẽ bắt chị, vì lí lịch gia đình chị là nguỵ quân nguỵ quyền, là hạng 13. Nó hứa sẽ để tụi mình yên nếu em cho nó biết thông tin của tướng lĩnh Việt Nam Cộng Hoà. Dung giận dữ nói: - Giờ này mà em còn tin tưởng Cộng Sản được hay sao? Chị chưa từng kêu em làm như vậy. Chị thà chết, chứ không hại người khác. Tại sao em lại có thể ích kỷ như vậy? Từ trước đến giờ, Dung chưa bao giờ lớn tiếng với Vân. Vậy mà vì chuyện của Ngọc Thư, Dung lại mắng cô trước mặt mọi người. Tủi thân, Vân bật khóc: - Để bảo vệ chị, em có thể làm tất cả. Từ nhỏ đến lớn, chị luôn che chở và lo lắng cho em. Ngày chị đi lấy chồng, em tưởng đã mất chị rồi. Bây giờ, em sẽ không để ai làm hại tụi mình hết. Vừa nghe Vân nói, Dung bỗng sững người. Cô đoán tình cảm Vân dành cô không đơn thuần là tình chị em bạn bè. Nếu cô phát hiện ra điều này sớm hơn, có lẽ cô có thể khuyên giải Vân và Vân sẽ không bất chấp đi lầm đường như vậy. Những ngày đau khổ khi phát hiện chồng mình ngoại tình, Vân luôn ở bên chăm sóc và an ủi Dung. Nhiều lúc, Dung cảm thấy Vân là người duy nhất mình có thể tin tưởng. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã đến nước này, Dung đau đớn nói: - Em đã sai, mà vẫn không biết mình sai chỗ nào. Em quá ích kỷ. Khi em đã liên can đến Cộng Quân, thì chúng sẽ không để em yên. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống trên má Dung, cô cố kìm lại tiếng nấc, rồi nói tiếp: - Em làm chị quá thất vọng. Chị Hiền có lẽ lành ít dữ nhiều. Có thể bọn thằng Phúc đã theo dõi em, và phát hiện ra vụ vượt biện hôm nay. Nói rồi, Dung quay lưng lại với Vân. Ông Các đứng bên cạnh nghe hết câu chuyện, ông lên tiếng: - Vì lợi ích cá nhân mà bán đứng đồng bào. Tui khinh. Đâu đó trong đám đông, có người lớn tiếng nói: - thì ra tại con nhỏ Vân đó mà hôm nay má tui bị bọn kia đánh. Đồ Cộng Sản. Quăng nó xuống biển đi! Ngọc Thư quay lại nhìn, thì ra đó là người đàn ông đang ẵm con. Phút chốc, cả chiếc ghe trở nên hỗn độn. Người thì ngăn cản và che chắn cho Vân, người thì đồng tình, muốn đẩy Vân xuống biển. Tiếng cãi nhau, xô xác vang lên khắp nơi: - Vô liêm sĩ! - Nó chỉ là đứa con nít thôi. - Chồng tui chết là vì nó! - Các anh không được quăng ai xuống biển, không được giết người như vậy. - Tui không muốn chung thuyền với một đứa Việt gian. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Ba tiếng súng vang lên rầm trời. Mọi người đều bất động, rồi dáo dát nhìn xung quanh. Nãy giờ xô xác, không ai để ý có một con tàu lớn màu nâu đang tiến tới gần. Con tàu lớn đi từ hướng Nam, trên mũi tàu có vài người đứng nhìn ngược lại chiếc ghe. Đối với thuyền nhân, vượt biên là một quyết định lành ít dữ nhiều. Khi ra khơi, họ chỉ mong sao có đủ nhiên liệu và lương thực để đi được tới nước thứ ba, nơi họ chờ xét duyệt sang Mỹ hoặc Pháp. Nhưng đa phần, nhiên liệu và thức ăn thường cạn kiệt trước khi họ tìm thấy đất liền. Con đường sống sót duy nhất, đó là được tàu thuyền của người châu Âu hoặc người Mỹ cứu vớt. Nhìn thấy tàu lớn, các thuyền nhân lầm bầm với nhau, người phụ nữ có bầu hỏi: - họ là ai đó? Ông chồng đứng kế bên trả lời: - Anh không biết, có thể họ đến cứu chúng ta. Chiếc tàu rĩ sét tiến gần hơn. Lúc này, các thuyền nhân mới nhìn thấy rõ những người trên tàu. Họ cầm súng ống dài, ăn mặc rách rưới, da ngâm đen. Một người đàn ông khác trên ghe lặng lẽ nói, giọng run run: - Trời ơi! Không lẽ nào là cướp biển. Lời của tác giả: Quỳnh Di quyết định rút ngắn truyện lại một chút, và sẽ đăng thêm 2 đợt nữa. Quỳnh Di sẽ cố gắng hoàn thành 2 đợt này vào giữa tháng 8 hoặc trước tháng 9. Các bạn có thắc mắc gì, có thể inbox trực tiếp cho mình.
  33. 3 points
    Vướng víu càng sâu, khổ đau càng lớn Kẻ biết buông, buông hết thảy là kẻ yên ổn Buông thể xác Thả lỏng tâm trí Buông tình ái muộn phiền Buông quá khứ ám ảnh Buông tương lai tự vẽ Buông đau đớn đã từng Buông cái tôi cố chấp Buông tự ái viễn vông ..... Những kẻ có thể buông càng nhiều thì càng yên ổn tâm hồn, thấy sâu thẳm tâm can mình: cần gì,... Thấu hiểu tâm can mình, tuôn nước mắt, nhoẻn nụ cười...
  34. 3 points
    Bạn mệt không? Em thì mệt quá rồi!! Cuộc sống em quá mệt rồi,.
  35. 3 points
    Hi, Mình lâu lâu cũng ghé diễn đàn, ví dụ như hôm nay mình bị mất ngủ. Cũng muốn có ai đó để nói chuyện, mình thì chỉ cần nói chuyện nên chẳng có yêu cầu j. Thấy bạn cần ng 8 mình mong đc vào whitelist quá nhưng mình tưởng mình bị loại rồi thành thử im lặng. Cụ thể là bị loại từ vòng gửi xe vì mình tóc ngắn, đang muốn nhuộm màu xanh lá thay cho màu đen ngòm hiện tại, mình không thích la cà quán cà phê, nhưng tính chất công việc khiến mình hay phải la cà. Về các điều khoản khác ví dụ như phim thì mình không xem phim vì không có time, mình cũng 8x và đặc biệt không thích âm nhạc - không thần tượng ai nhưng cũng lại vì công việc, bạn thích mỹ tâm biết đâu mình có vé mời bạn đi nghe hát. Nếu bạn thấy vớt đc mình thì pm mình, mình có gia đình rồi, đã kết hôn nên thích 8 nhảm nhí là chính, đặc biệt về công nghệ, môi trường, kinh tế học hay khoa học. Về ngoại ngữ mình hơi dốt và đang bị nhồi nhét 2 ngôn ngữ 1 lúc nên bạn sẽ không trông mong j ngoài nói chuyện tiếng việt với mình . Về tình yêu thì trc đây mình có đến hàng chục ng yêu cũ cả trai lẫn gái. Về ngoại hình, không đảm bảo và rất tầm thường Hy vọng đc vớt -)))
  36. 3 points
    Ngồi bên khung cửa kính nhìn ra bên ngoài trời đang mưa lất phất, gió lạnh cứ len lõi vào, nghe 1 bài hát nhẹ nhàng ... "Mong yên vui ở lại thật lâu" "Ngày cứ trôi nhanh không ngờ"
  37. 3 points
    Um yêu với đương mệt não mệt tim thật. Bây giờ cũng chỉ thích có đồng bọn hú 1phát là cùng đi du lịch cho qua ngày đoạn tháng thôi.
  38. 3 points
    Mình đang tìm bạn với ng yêu lun nà, mà k có đủ điều kiện nên cứ thập thò đi dzô đi dza....k có dám lên tiếng. Điều kiện khó qá...k làm đc....hời ơi........tui ế Tui xin nhắc lại là tui vẫn ế và đang yêu đời...kkkk
  39. 3 points
    4 giờ trước chuyến bay đêm Tôi trở về khách sạn, thảy đôi giày cao gót vào một góc, thả người xuống tấm đệm, sẵn tay quăng cái giỏ lên cái bàn gần đó. Tôi định sẽ ngủ một giấc thật dài vì một ngày quá mệt mỏi. Ánh nắng tràn qua khung cửa, ve vãn bên hiên phòng. Những tia nắng trước hoàng hôn lúc nào cũng rực rỡ nhất. Tôi quên mất cơn buồn ngủ trong khi mãi đắm chìm vào những tia nắng ấy. Rồi đột nhiên nhớ tới người đàn ông đã ngồi gần trong bữa trưa với khách hôm nay. Ông ta nói giọng mà tôi đã từng nghe mỗi ngày. 5 năm sau ngày cả hai chia tay, tôi đã biệt tăm khỏi anh. Anh có khoẻ không nhỉ? Tôi tự hỏi mình. Lần đầu tiên sau 5 năm, tôi chủ động nhắn cho anh. Vài lần anh có email hỏi thăm, tôi trả lời một dòng duy nhất: Em ổn. Tôi không có nhu cầu muốn biết gì về người cũ, dù đã từng yêu và thương anh đến quên cả bản thân mình. Tôi say hi thật nhanh tưởng như chậm 1 giây tôi sẽ thay đổi ngay ý định đó. Anh phản hồi cũng nhanh tương tự. Những câu hỏi thăm ban đầu ngượng ngùng rồi trở nên thoải mái hơn một chút. Tôi nhận ra không khí tương kính mà chúng tôi đã từng có. Anh khoẻ và tốt. Tôi cũng chia sẻ mình ổn ngoại trừ việc tôi không thể ôm cái bụng bự của ba nữa. Anh chia sẻ mất mát ấy. Anh bảo, tính cách và suy nghĩ của anh vẫn thế. Tôi thì bảo, tôi thì khác nhiều. Anh không tin. Anh đúng, anh vẫn giữ niềm tin cũ rằng có thể hiểu được tôi có khi hơn cả tôi hiểu mình. Anh đã quên 1 cột mốc khiến tôi khác đi. Làm sao anh có thể hiểu quan hệ đó đã giúp tôi trưởng thành thế nào. Không chỉ bởi hạnh phúc mà chính nỗi đau mới thay đổi con người đáng kể. Trưởng thành qua nỗi đau là 1 sự trưởng thành bắt buộc, không có lựa chọn. Tôi đã trốn khỏi anh nên làm sao có thể hiểu được tôi đã khác thế nào. Tôi hài lòng biết rằng anh vẫn ổn và từ chối lời mời ăn tối của anh. Sau khi đã biết điều mình cần, tôi dừng cuộc nói chuyện. Tôi không có nhu cầu muốn biết nhiều hơn về anh. Và tương tự, tôi muốn giữ những điều riêng tư của mình như một thánh địa. Chỉ ai thật sự quan trọng, họ mới có thể bước vào. Anh nhắc lại một câu đã cũ trước khi tôi kết thúc cuộc trò chuyện: “Em từng nói: em phải bước tiếp. Còn anh thì dừng lại. Mọi chuyện đã diễn ra như thế”. Bước tiếp hay dừng lại thật ra do suy nghĩ. Chúng ta nghĩ thế nào thì nó thế đó. Bỗng tôi muốn nhắn cho J biết, tôi đang ở đâu. Vừa khi hoàng hôn vừa tắt...
  40. 3 points
    Vẫn biết cuộc sống trong xã hội vốn dĩ không công bằng nhưng mức độ "tham lam" của con người là quá lớn. Khi đang cô đơn người ta ước mình có người yêu. Khi có được tình yêu thì muốn người yêu mình phải thế này thế nọ. Khi cô đơn một mình, người ta nghĩ đến tình dục đơn giản là một cái ôm, một nụ hôn cũng đủ làm hạnh phúc. Nhưng khi có được điều đó, và làm cho người yêu mình thăng hoa thì người ta lại không vui, không thấy đủ. Cuộc sống làm sao toàn vẹn được, làm sao công bằng. Chỉ có một thiểu số vô cùng nhỏ mới có được những gì họ muốn. Còn phần lớn thì nên trân trọng cái đang có, đòi hỏi quá thì sinh ra mệt mõi, mất tất cả không chừng. Cuối cùng thì ngồi ước gì tôi chỉ có một người yêu, thế là đủ.
  41. 3 points
    Em thức dậy sau một cơn ngủ vùi với cái cổ họng khô rát, từ ngày Xám về VN tủ lạnh cũng không còn những chai nước lọc mà Xám hứng sẵn bỏ vào. Em dường như cũng quên luôn cả cái việc cần phải uống nước. Dư âm của ngày hôm qua nay trăng vẫn còn sáng tỏ cả một khoảng trời đen kịt trước mắt. Em chợt nhận ra bản thân mình đã ngủ liền như vậy suốt một ngày rồi. Cơn cảm sốt lần này sao kéo dài mãi mà chẳng có dấu hiệu nào tốt hơn, dù rằng em vẫn siêng năng và chăm chỉ uống thuốc. Giờ này có phải bạn đang ngủ say rồi không? Năm nay bạn có xem WC như năm 2014 mình đã cùng nhau thức xem không nhỉ? Em vẫn nhớ những trận mà mình cá độ với nhau. Năm nay Brazil của em vô địch nhé. Bù cho năm đó thua Đức hẳn 7 trái. Bạn nữ của em, gần đến ngày sinh nhật của bạn rồi nhỉ? Trong ngày ấy, bạn sẽ làm gì, mà dù cho bạn có làm gì thì cũng phải luôn vui vẻ và khỏe mạnh, được không? Có vẻ như em đang dần quên mất vài thứ, em nghĩ cái ngày mà em quên đi bạn. Ngày đó, chắc phải là ngày mà em buồn nhất. Bạn nữ của em, trăng sáng quá, em đang ở nơi này. Còn bạn, bạn đã ở đâu? Bạn còn nhớ em không?
  42. 3 points
    Mình sẽ ghi nhận hai chữ đầu tiên của bạn. Toàn bộ những chữ còn lại sau hai chữ đầu tiên mình sẽ coi như chưa từng thấy.
  43. 3 points
    Có một thứ rất đáng sợ , nó có thể giết dần mòn quan hệ mà nhiều khi mình không nhận ra, đó là thói quen. Thói quen đón nhận , được chiều chuộng , lâu ngày trở thành một điều hiển nhiên, lâu dần quan hệ có sựkhập khiển , chịu đựng , bất mãn. Phãi là tình yêu , sự yêu thường thật lòng mới làm người ta có thiện chí thay đổi. Em không có lỗi nếu em không còn yêu chị ấy như một người tình, vì em cần một tình yêu với đầy đủ hương vị của nó.
  44. 3 points
    Bữa nay mình thật xui xẻo, đang chạy xe về nhà bị ông thợ hồ xay xỉn tông vào xe, cũng hên mình chạy chậm chứ không thì cũng tan nát như mối tình hiện tại của mình. Nói không sao chứ chân, cẳng cũng đau dã man cho nên tối không đi tập gym được, nằm ở nhà lại nghĩ ngợi lung tung. Đến ba mươi tuổi mình chỉ có hai mối tình, tình đầu năm năm, tình "đuôi" cũng gần năm năm. Mười năm chẵn tròn với biết bao kỉ niệm ngọt ngào cùng đắng ngét. Người yêu đầu tiên của mình khi yêu cũng hứa hẹn rất nhiều dù mình không hỏi những câu đại loại như "có yêu tui không? hay "hai đứa yêu nhau hoài nhé?". Người ấy thì cứ hay hứa yêu thương và luôn muốn nghe mình nói yêu người ấy. Vậy mà đột nhiên môt ngày đẹp trời, người nói chia tay với mình vì áp lực gia đình không thể đi tiếp được nữa, nói vậy thôi chứ mình biết đang quen một ông khác và sắp làm đám cưới. Lúc đó mình rất giận, không nghe điện thoại cũng chẳng thèm gặp cho dù người đó có nói gì đi nữa. Mình còn tưởng tượng cái cảnh hai người đó chia tay, mình đứng nhìn cười đểu nữa chứ. Tóm lại thì lúc đó mình cũng không cao thượng gì nhưng mình nghĩ tình đầu có bao nhiêu tình cảm đã dành cho người ta hết mà bị như thế chắc không có "thánh" nào mà bình tĩnh, tỏ vẻ làm người tốt mong người ta hạnh phúc được. Mình chỉ là người bình thường chứ không phải drama Hàn Quốc hay nhân vật trong ngôn tình mà không biết giận hờn, oán trách người đã bỏ rơi mình. Khi mình trưởng thành hơn, có chỗ đứng hơn trong xã hội thì mình gặp em, "tình yêu" của mình. Em là người chủ động tất cả khi bắt đầu mối quan hệ, nhắn tin, gọi điện thậm chí lặn lội đi gặp mình. Mình rất hiếm khi chủ động nhắn tin hay gọi điện cho em trước kể cả sau khi hai đứa yêu nhau vì mình luôn sợ như ngày xưa. Mình nhắn tin mà người ta không thèm trả lời hoặc mấy ngày sau mới trả lời vài dòng thờ ơ khi bắt đầu thay đổi tình cảm. Mình và em hợp với nhau nhiều chuyện cũng hay tranh cãi vì nhiều chuyện khác nhưng làm hòa cũng nhanh. Cùng nhau nắm tay đi qua bốn năm. Rồi đến năm thứ năm thì em hay khó chịu với mình, em không nói nhưng mình nghĩ em cho rằng mình ham làm việc không dành thời gian để ở bên cạnh, lúc em cô đơn, cũng có thể mình trì hoãn không mua những thứ mà em muốn, hoặc dẫn em đi ăn ở những chỗ sang trọng hơn. Chắc em nghĩ mình keo kiệt không lo cho em dù em cũng không khó khăn gì về tiền bạc. Mình làm tối mặt, tối mũi chỉ mong mua một cái nhà chung cư ở trong khu em ở để có thể qua em thường xuyên mà không làm gia đình mình và em nghi ngờ. Làm hàng xóm với người yêu thật thú vị phải không? Còn nếu không mình sẽ đi nước ngoài học tiếp vì mình không muốn quê mùa với bạn bè em. Rồi em quen người khác từ lúc nào, và mình nhận ra đều đó nhưng khác với tình đầu em quen một người con gái khác chứ không có ý định quen và kết hôn với một người con trai. Em nói chia tay với mình, quen một người ở xa hơn mình và còn bằng tuổi với mình. Mình rất giận em nhưng không giận lâu, mình cũng không hề nghĩ tới, hay tưởng tưởng cảnh em chia tay với người đó sau này. Mình biết người đó sẽ yêu em, vì cái tuổi người đó cũng không còn nhỏ, cũng trải qua vài mối tình rồi, gặp một người nhiệt tình, dễ thương, nói chuyện vui vẻ như em thì chắc chắn sẽ rất yêu thương, quan tâm tới em. Coi em như nguồn sống của người đó. Giả sử em nói chia tay với ngưới đó vì mình, thì em buồn vài tuần rồi thôi nhưng người đó sẽ rất thảm thương mất tất cả. Cảm giác cũng giống như mình lúc mất em. Mình không hiểu sao mình không có cảm giác "căm giận" nhưng mối tình đầu tiên. Có lẽ người yêu mới của em cũng là một người con gái bằng tuổi mình, cũng đang khao khát một hạnh phúc với nhiều rào cản so với một tình yêu nam nữ và hiện tại người đó đang có được cái hạnh phúc từ em mang lại. Mình biết hiện tại em không hạnh phúc nhiều như người ấy vì thỉnh thoảng em vẫn nghĩ về mình với vài đều ưu tư, nhưng người ấy thì có lẽ chỉ có em mà thôi. Em à, chị nghĩ mình không có duyên để đi tiếp cùng nhau, hạnh phúc của em không có phần của chị nhưng người đó bằng tuổi chị và cũng khao khát có được tình yêu cùng những nụ hôn trong thế giới đầy khó khăn, chưa công khai này. Vậy thì em hãy yêu người ấy như em từng yêu chị trước đây, đừng vô tình làm người ấy phải khóc và buồn như chị đã từng...
  45. 3 points
    Ngộ. Mình đã bỏ ra đây mua đất, cất nhà để khỏi đụng mặt hàng ngày, nghe tỉ tê cả ngày mà cũng không thoát được là sao? Sao lại ra canh mua ngay cái nhà đối diện nhà mình mới ghê chứ. Cạnh tranh hử! Sang nay hắn nhắn tin: A: " B ơi, anh mua nhà đối diện nhà em đang cất đó, A mở shop bán riêng và chuẩn bị để cưới B. Nói thiệt đó Ưng thì qua năm cưới, năm nay hơi lu bu Tháng 12 mình đi 5 nước Châu Âu hoặc qua tụi bạn bên Nhật chơi ha" ( má ơi sao hắn biết mình đang làm vía để tháng 12 đi Châu Âu mà bóng gió vậy trời) khj đọc tin nhắn trong đầu nghĩ ngay là " OMG, không lẽ ông bóng lấy tui ô môi về làm ăn đc cái méo gì trời", chậc, chậc Hắn và tui chơi với nhau từ thời biết ê a chữ A, chữ T. Ở cái xóm này ai cũng xem tụi tui như Thanh Mai Trúc Mã Hắn là con trai một, được cưng chiều lắm nên không được mạnh mẽ cho lắm, lại rất bà Tám, được cái hồi nhỏ luôn bị tui ăn hiếp mà không hiểu sao hắn cứ nhe răn cười hì hì. Tui và tụi bạn nối khố gọi hắn bằng 1 cái tên hết sức manly ' A bóng' và mong sao hắn được mạnh mẽ hơn Hắn mạnh mẽ lắm chứ, chơi toàn những môn chuẩn man không à: đánh đũa, búp bê, nhảy dây, nấu ăn mà cái thể loaj hắn giỏi nhất là may vá.... tui cũng con 1 mà là 1 đóng, đó chừ chơi với hắn thì cũng nghĩ là chị em với nhau thoy hờ, ai đee ý đee tứ đến việc hắn đòi lấy, đpfi cưới đâu chứ. Ngày tui rời SG hoa lệ về hang dế sống, hân có qua rủ tui đi ăn, cf. Hắn có bảo tui về trước đi vài năm hắn cũng sẽ về, cơ mà là tui về cưới B nna nha. Con nhỏ đâu có biết rằng hắn nói thiệt Hân về quê thật và về cũng được gần 3 năm r. hắn về chưa bao lâu là Ba Mạ hắn đã qua nhà nói chuyện vs Ba Mạ tui để làm thông gia, ẹc, hai Bác hỏi ngay con nhỏ, con nhỏ vô tư bảo" con vs A đó giờ coi nhau như bạn bè lâu năm, mày, tao vs nhau miết mà không đứa nào biết làm j để nuôi bản thân, hơn nữa chẳng lẻ lấy nhau về A giành đầm mặc với con thì sao" Nói xong Ba Mẹ nó trợn tròn mắt nhìn nó còn hai Bác thì cười. Hai Bác tiếp lới, " nó vậy chứ không có vậy đâu con" " Dạ, con vậy chứ không có như vậy đâu thưa hai Bác"=> con nhỏ chỉ dám nghĩ trong não như vậy thoy. Ta nói cuộc đời trớ trêu. Ở cái tuổi như mình mà còn được dâm người hỏi cưới là một điều may mắn lắm r, mà mình thì có đẹp đẽ gì đâu, duyên thì càng không có, ăn nói cọc lóc và toàn phan ngang thoy. Cơ mà mình cần 1 cô gái, một cô gái cơ, trớ trêu chẳng cô nào dám yêu mìnn mà lại toàn con trai là sao. Hic hic hic ...phải chi có được gái thương như vậy thì đỡ biết mấy.
  46. 3 points
    Không hiểu vì sao mà mọi chuyện lại rối rắm như vậy. Thế giới đảo điên, điên đảo. Không nghĩ tới thì thôi, nghĩ tới buồn, đau lòng quá! Nhìn ra bên ngoài thấy người ta càng ngày càng đi lên, vui vẽ hạnh phúc. Mà không biết thực sự có như vậy không nữa. Hay chỉ là vẻ bên ngoài mà thôi. Bởi vì mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Có ai là hoàn hảo, toàn vẹn. Ai cũng có một nỗi đau thầm kín nào đó. Hôm bữa nghe bà chị kể, bà nói chuyện với bạn bè của bả “thấy cặp bên kia dễ thương, hạnh phúc chưa kìa”, thằng con lớp 4 ngồi gần đó nghe được liền phán 1 câu “thấy vậy chứ về nhà là mày tao....”, bà chị nghe thấy chưng hửng, hỏi nó “sao con nói vậy?” nó nói thấy trên phim. Thằng nhỏ mới tí xíu tuổi đầu mà mất lòng tin về tình yêu rồi. Bởi vì thời đại ngày nay nhiều cái nhìn thấy vậy mà không phải vậy, và nó mới sống ít năm trên đời mà thấy được điều đó rồi. Rất nhiều lần ngồi, nằm suy nghĩ tại sao lại như vậy. Nghĩ nhũn não ra cũng không hiểu là vì sao. Cứ để đầu óc, tâm hồn mình trôi trôi vào hư không. Thôi thì không làm gì được cứ để mình vô tâm, vô tình, vô cảm một chút có lẽ là vui vẽ, hạnh phúc hơn. Cố gắng tập sống không suy tư, vô nghĩ, vô lo....
  47. 3 points
    Bị "bồ đá đít", bị mọc thêm vài cái sừng, diễn đàn đóng cửa, nghỉ làm một tuần, thời gian này tui thấy mình giống người rừng quá chừng. Lúc này mới thấy cái diễn đàn này nó quan trọng như thế nào? Tui mới tạo cái nick facebook mọi người có thể add tui vào để tui thấy mình bớt rừng rú, nguyên thủy, tách biệt với xã hội được không? Lời xin xỏ chân thành nhất cái diễn đàn này. Vì đang rảnh, tui sẽ cố gắng làm facebook này thêm sống động để nó thành cái động. https://m.facebook.com/noiniem.conhung.52?lst=100026847023631%3A100026847023631%3A1530093682&viewas=100000686899395
  48. 2 points
    Ở cái tuổi mà bạn bè đang lo tính chuyện cưới hỏi, sinh con đẻ cái và phát triển thêm trong nghề thì mình làm một bước ngoặt ra khỏi ngành, bắt đầu lại ở một chặng đường mới từ con số 0, tách biệt hoàn toàn với ngành cũ và hứa hẹn rất hại não, có lẽ phải mua sỉ Panadol 😂. Vừa lo mà cũng vừa hào hứng, lo không theo kịp các em, các bạn đi trước. Với một đứa trái ngành thì phải cố gắng gấp 2, gấp 3, nỗ lực rất nhiều để giành cơ hội. Hào hứng vì biết đâu từ đây mình có nhiều cái mới mẻ hơn. Chia sẻ trên group liên quan thì 1 nửa động viên, chia sẻ kinh nghiệm, 1 nửa hoạch định hướng đi cho mình, 1 số ít bạn nhắc nhở mình phải xem xét thật kỹ. Có bạn nhiệt tình nhắn tin chia sẻ các khó khăn sẽ gặp phải và gửi lời chúc may mắn. Mình tiếp thu tất cả và thật sự muốn ôm từng bạn cảm ơn, vì nhờ đó mình khoanh vùng được những gì cần phải làm trước mắt. Thấy tiếc cho khoảng thời gian rảnh rỗi trước đây, lãng phí quá nhiều, vì tất cả những gì mình cần bây giờ là thời gian. Mong là mình đủ sáng suốt, nhạy bén để tiếp thu nhanh nhất có thể. Những quyết định hiện tại của mình là đúng và không cần phải suy nghĩ lại, vì cơ bản chẳng có gì để mất.
  49. 2 points
    Thôi đừng dại mà iu eo cái gì Mần bạn thui hen Mần bạn đi,khi nào rãnh zí có dư xiền rủ nhau đi du lịch hen.
  50. 2 points
    Nó, đang ngồi hóng mưa, ăn bánh xèo và chat chít cùng đồng bọn trên SB thì nhận đuowjc cuộc điện thoại số lạ quắc. Ngậm ngừng chẳng muốn bắt máy nhưng lỡ của khách hàng thì tiếc. Cuối cùng cũng quyết định bắt máy. " Em à, em có khoẻ không?" Một giọng nói nghe rất quen thuộc mà trước đây hầu như đêm nào Nó cũng nghe đến vài tiếng đồng hồ, có khi vừa nghe vừa ngủ vì có tiếng sóng và tiếng gió chen lẫn vào. " Anh", Nó gọi khẽ. Nó hỏi tiếp: " hôm nay sao có thời gian mà điện cho em vậy?". Nó biết vì sao nhưng vẫn hỏi Anh cho có lệ No' và Anh quen biết nhau hơn 20 năm. Anh theo đuổi nó hơn nửa đoạn đường của 20 năm đó. Nó còn nhớ Anh hay nói với Nó " Anh không cưới được em là anh ở giá cả đời". Đấy, giờ thì Anh được 1 vk và 2 con rồi nhưng mỗi khj Anh tỉnh táo là lại gọi điện thoại cho Nó và luôn với một nội dung hơn 5 năm nay " em, anh xin lỗi em, anh có lỗi với em nhiều lắm" thời gian đầu của 5 năm đó Nó không hiểu vì sao Anh xin lỗi nó cà càng không hiểu vì sao như vậy vì Anh và Nó có yêu nhau đâu Chuyện là Anh gặp tai nạn giao thông trên đường từ Nhà hàng về khu resort bởi 1 con Dê. Anh bị chấn thương đầu nặng và sắp lại xương mặt nên thời gian điều trị cà hồi phục khá lâu và di chứng là Anh bị mất trí nhớ tạm thời ( ta nói y chan phim luôn) cũng kể từ đó Anh và Nó mất liên lạc. Nó thì thấy thoải mái vô cùng vì tối tối không bị tra tấn, không cảm thấy khó chịu khi không thể nói ra được điều trong lòng Nó. Điều Nó mong là Anh nên tìm 1 người con gái khác, tốt và xây dựng gia đình Anh lấy vợ thật và có được hai cô công chúa xinh xắn nhừng cách đây hơn 3 năm trước Nó mới biết và cũng biết được vì sao lại có khoảng lặng đó Có khi tỉnh táo Anh lại điện thoại cho Nó, khi hội chứng mất trí nhớ xuất hiện thì Anh là 1 con người mới hoàn toàn. Đó là sự chia sẻ của Mẹ Anh Cách đây 3 năm. Nó mong Anh tốt hơn hết là một người hoàn toàn mới, có lẽ chỉ như vậy tốt hơn cho Anh Mà bản thân Nó hiện giờ cũng muốn được mất trí như Anh vậy cách đây hơn 1 năm Nó có dịp trở lại nơi đó và đúng ngay khu resort chổ Anh. Nó ghé thăm gia đình Anh và cũng muốn xem xem trong lúc Anh là một người mới thì có nhận ra được Nó không. Khi vào khu dịch vụ ăn uống thì thấy Anh đang nằm trên võng chơi vs hai con gái. Nó tiến lại chào Anh như một người khách trong khu du lịch. Nó cất tiếng: " Chào Anh" Anh nhìn nó chầm chầm rồi mỉm cười, đứng lên và nhấc một chiếc ghế đi lại phía Nó. Anh từ tốn bảo " Em ngồi đi, hôm nay sao lạc xuống tới đây?". Anh nói mà mắt nhìn Nó chầm chầm, đoạn Anh khe gọi hai cô nhóc lại chào khách. Nó hỏi thăm Anh và cô vợ dăm câu rồi rời đi vì nhỏ bạn Nó réo xe tới rước đi chơi. Trước khi Nó rời đi Anh còn nhắn với theo là " Tối Anh xuống chổ em mình nói chuyện nhiều hơn" Nó cười rồi bước ra khỏi quán và bên tai nó còn nghe Tiếng lí nhí: " Chị ấy là người Mẹ và chú Út hay nhắc hả Anh". Vừa ra xe cùng nhỏ bạn bụng nó lại nghĩ" Lại trời tối nay hắn đừng đi xuống tìm Nó" , còn nhỏ bạn thì cứ cười khanh khách và trêu Nó " dễ sợ, mất trí cái gì cũng khoing nhớ mà gặp gái mắt sáng rỡ và nhận ra luôn" Oi trời, chưa viết xong chuông điện thoại lại réo rồi, nghe điện thoại thoy:))
×