Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 02/28/2020 in all areas

  1. 8 points
    Chào các bạn , Mình 36 tuổi , trầm tính, sợ bóng tối (ngủ luôn mở đèn sáng), thích thơ văn mỹ thuật nhạc du lich kien truc .. Mình bên ngoài nữ tính, nhưng ko hẵn là bánh bèo hii.. , mạnh mẻ bên trong khi bị dồn ép về mặc tinh thần ! Mong tìm đuoc bạn trầm tính trò chuyện, cung dung hoà, hoà hop chia sẻ lau dai (tuổi từ 25t trở lên) nhe hii .. Xin cam on ☺️! p/s : thấm thoát đả 10 năm dần trôi ..! Cám ơn diển đàn Asian Labrys đả cho mình cảm thấy ấm lòng khi nghỉ về giới tính thật của chính mình, khi gục Ngã mình luôn nép vào đây an ủi lòng, mình đả mạnh mẻ hơn,đối diện và chấp nhận nhieu điều ! về lại, tựa giống về 1 ngôi nhà rieng thật ấm áp của chính trong cỏi lòng mình ( Home ) . Chúc mọi người nhieu suc khoe ! mong tìm được người chung bước ở nơi này ! ( binhyenchut@yahoo.com )
  2. 6 points
    Thời Corona Từ hai tháng trước, tôi đã đấu với Corona khi thị trường chứng khoán bắt đầu bị ảnh hưởng. Vào gần cuối tháng 2, tôi thông báo với bx rằng Corona đã đến mỹ và chính phủ của mình đã thất bại trong việc ngăn chặn nó vào đất nước. Cả nhà tôi bắt đầu sắp xếp đồ ăn thức uống, đồ dùng gia đình, vệ sinh sân vườn, các trò chơi ngoài trời cho con để chuẩn bị bế quan trong nhà vài tháng nếu Corona đến nơi đây. Không lâu sau đó, Corona nổ bùng ở các thành phố lớn. Bx theo dõi tin tức nên lo lắng và hoảng sợ. Tôi theo khuyên bx, nó chưa đến thì em đã căng thẳng đến không còn mùa xuân. Nếu nó thật sự đến, em cũng không ngăn cản được. Tại sao em không vui khi còn có thể? Các con còn quá nhỏ để hiểu chuyện, hai đứa sẽ không hiểu chúng đã làm gì mà khiến mẹ cứ sầu. Bx đồng ý và đã cố gắng phấn chấn lên. Tuần trước, Corona đã đến thành phố của tôi. Thống đốc lập tức ra lệnh đóng cửa hết tất cả trường học, nhà hàng và quán bar, các chợ giảm thời gian mở cửa. Công ty của tôi cho phép các nhân viên văn phòng làm việc tại nhà nhưng vì tôi thuộc khối sản xuất nên mỗi tuần tôi vẫn phải vào nhà máy trực một ngày. Bx bắt đầu rầu, tôi khuyên bx, mình vẫn cần công việc để nuôi gia đình, không muốn cũng phải đi. Tình hình cũng chưa đến nổi tệ để mình phải hoảng hốt, bx là niềm vui của con, đừng nên làm con sợ. Sẵn tôi cũng phải đi làm nên nếu bx cần mua thêm gì ở chợ thì tôi sẽ đi. Để cẩn thận, tôi nhờ bx sắp xếp căn phòng dưới nhà cho tôi. Khi nào tôi nghi ngờ mình bị nhiễm bệnh thì tôi sẽ tự cách ly trong đó. Mấy mẹ con cần bảo đảm an toàn, nếu không may tôi ngã bệnh, hai con vẫn còn bx chăm sóc. Trước ngày tôi vào làm, ông sếp báo là có một người trong xưởng đang bị test vì bạn gái anh ta đã bị nhiễm. Thế là bx của tôi hết ngủ luôn. Đến mức này thì cũng hết lời khuyên, tôi chỉ còn có thể nói vì con mà nên vui, chúng ta đã làm hết tất cả có thể để bảo vệ gia đình mình, nhưng nếu Corona thật sự bước vào nhà thì đó chỉ có thể nói đó là số phận. Tôi biết làm anh hùng thì rất dễ, làm người kia mới khó khi chỉ được đứng nhìn mà không thể giúp cho nhau. Sáng thứ 6, bx chuẩn bị đồ cho tôi đi làm như là chuẩn bị đi diệt Corona, từ chai xịt diệt khuẩn, đến giấy lau đều có cồn để tôi vào lau hết tất cả những nơi tôi phải chạm đến. Nghe lời bà xã, tôi vào văn phòng là lau, xịt diệt khuẩn hết tất cả đồ đạc trên bàn. Tôi ngồi làm việc mới hơn nửa ngày, tự dưng cảm thấy choáng váng, khó thở, buồn nôn. Tôi xin phép đi về sớm, trên đường về tôi gọi cho bx là tôi sẽ ở phòng cách ly ngay khi về đến nhà. Như chúng tôi đã thống nhất từ trước, một khi tôi bước vào phòng đó, mấy mẹ con không được bước vào và không được đến gần tôi trong hai tuần hoặc đến khi hết dịch. Mỗi bữa ăn, bx để đồ ăn trong chén đĩa giấy để ngay cửa phòng cho tôi rồi bước ra xa. Sau đó, tôi bước tới lấy ăn, ăn xong tự bỏ vào thùng rác trong phòng. Nếu tôi cần không khí ngoài trời, tôi sẽ đi bằng cửa khác ra ngoài porch ngồi mà không bước lên nhà trước và tôi sẽ đi bằng cửa đó đi làm luôn. Tôi nằm trong phòng mà hai con cứ gõ cửa mãi. Bx cũng không nở để tôi một mình. Thế là tôi phải mở cửa ra, rồi bước lùi 10 feet ngồi trên sofa cho mấy mẹ con ngắm. Bx gắn thêm cái hàng rào để con không lao vào phòng. Bx bắt ghế ngồi ngay cửa nói chuyện, các con thì trãi mền nằm ngay chỗ đó chơi luôn không chịu đi đâu cả buổi. Chiều mẹ mang các con ra ngoài sân để hít thở không khí. Đến tối, tôi phải qua bên cửa kính cho các con thăm và gần tôi một chút trước khi đi ngủ. Cả ngày, tôi không cảm thấy mình đang bệnh, vẫn tươi tỉnh bình thường chứ không biến chuyển nặng hơn. Tôi cứ suy nghĩ mãi vì sao tôi bị như thế vào hôm qua. Tôi nghi ngờ, có lẽ vì độ cồn trong giấy lau và thuốc xịt quá nặng đã làm tôi bệnh chứ tôi không bị gì hết. Cũng mong là sự suy đoán của tôi là đúng. Kết quả của anh kia vẫn chưa ra, tôi vẫn nên cách ly với gia đình cho an toàn. Bx đã giữ lời hứa như hẹn trước, dù tôi ra sao, mẹ và con phải sống vui vẻ. Nằm nghe mẹ dạy con học, nghe ba mẹ con giỡn chơi trốn tìm trong nhà, tôi thấy rất vui.
  3. 6 points
    Chào đại gia đình, mình là thành viên mới. Mình sống ở tphcm, là 9x đời đầu.minhg muốn tìm một mối quan hệ nghiêm túc và lâu dài. Mình là người sống nội tâm, dễ hòa đồng nhưng cũng khá kiệm lời. Mong muốn tìm một nửa thật thà và chung thủy cùng nhau xây dựng hạnh phúc! Cảm ơn cả nhà đã xem qua bài của mình, rất vui nếu được làm quen thêm nhiều bạn.
  4. 6 points
    Tôi không thích dán nhãn lên bản thân, kiểu là fem hay gì gì. Tôi thích yêu một người có sự mạnh mẽ cần thiết, cái quan trọng là tâm hồn đồng điệu được với tôi, thế là đủ rồi. Tôi từng yêu nam và có thể trải nghiệm của tôi rất tệ nên tôi không có mong đợi gì về chuyện yêu đương với nam giới nữa. Dù vậy, tôi thích những cô nàng đẹp trai. Ai cũng nói nhìn hình tôi ngầu và có xu hướng men nhưng khi gặp lại quá bất ngờ vì: Vì tôi nhỏ nhắn, dịu dàng, nhỏ nhẹ và tất nhiên là nữ tính. Tôi vốn rất thích những cô nàng mạnh mẽ, thật là ngầu nhưng không kém phần sâu sắc. Vì mãi chẳng gặp được ai như thế mà bản thân lại thích phong cách đó nên dần dần bề ngoài của tôi có xu hướng giống kiểu người mình thích. Như vậy vô tình lại thành rào cản, khiến bạn nữ như thế tưởng "chúng mình là hai đường thẳng song song". Tôi có tư duy khá cởi mở, kiểu chuyện gì cũng có thể xảy ra í, bởi chẳng có gì là chân lý mãi mãi! Nên nếu gặp được người có tính cách nghệ sĩ, điên điên thì thường dễ thu hút tôi hơn. Tôi đang làm công việc về nghệ thuật, về những điều tác động tích cực tới môi trường, con người. Nếu bạn nào có hứng thú với tổ chức NPO, thì cũng có thể hợp tác với tôi trong công việc, không cứ phải yêu đương mới nói chuyện nha! Tôi có quay vài video cá nhân, vẽ vời và làm handmade khoảng thời gian ở nhà tránh dịch này, có vài video tôi lộ mặt, bạn sẽ thấy tôi nữ tánh ra sao^^ https://www.youtube.com/channel/UC_zx2AP4aMV0hW2_7wI3hxw Tôi mong tìm được một nửa của mình ở đây: Một người con gái mạnh mẽ, cá tính, thoải mái với giới tính sinh học và cơ thể bản thân. Thích nghệ thuật hoặc có khả năng trong lĩnh vực nghệ thuật nào đó càng tuyệt. Có bờ vai đủ rộng và vòng tay đủ chặt để ôm lấy cô gái nhỏ bé (như tôi). Nếu cô gái ấy có mong ước phiêu lưu hay đi khắp thế gian, thì tôi rất muốn thực hiện cùng nhưng có thể phải 8-10 năm nữa (lý do thì thân rồi tôi sẽ nói).
  5. 5 points
    Vậy là mình làm “Đầu bếp độc lập” được mấy tháng rồi, gọi là độc lập vì mình tự đi chọn nguyên liệu (có chị theo phụ xách) , tự lên thực đơn, tự nấu, tự pack.. người con gái đó chỉ việc xách hộp đi làm, ăn xong sẽ cho cảm nhận để mình điều chỉnh. Mình cũng không ngờ là dần mình yêu công việc nấu nướng này, đến nỗi hôm nọ mình nói “Học xong cái này chắc em đi học nấu ăn” làm cô ấy mém té ngửa ☺️ Hạnh phúc và niềm vui nhiều khi nhẹ nhàng ghê, là đi vô siêu thị chọn rau củ quả, suy nghĩ mai ăn gì, chế biến ra sao.. để đến trưa ăn xong bữa ăn thấy sao mình nấu ngon quá 😂😂 Rồi nhận tin nhắn của chị như hôm nay “Món hôm nay ngon toẹt, xuất sắc” là đủ năng lượng. Đúng là mọi thứ không khó, có khó là bản thân mình không muốn thôi! Hạnh phúc là có một việc để nghĩ (mai ăn gì), có một việc (nấu ăn) để làm và một (đàn) chó mèo để yêu ❤️❤️ Món mới của hôm nay: quinoa + măng tây áp chảo + gà sốt cam + đậu que hấp + lơ hấp + bắp hấp Chờ B12 cập bến thì chuyển qua nghỉ thịt luôn, hí hí Sức khoẻ của mình là do mình quyết định, sống được bao lâu nữa là do mình quyết định ☺️💪🏽💪🏽 (Chỉ tội tốn tiền quá 🤪🤪) (Coi cái hình mà thương cái bàn (và hàng triệu thứ khác trong nhà mình) dưới móng vuốt của bọn mều haizo)
  6. 4 points
    Chào Các Bạn, Mình tham gia dd cũng khá lâu nhưng trước giờ mình ít vào thường xuyên kết nối giao lưu. Lúc trước mê vài truyện trên dd nên theo dõi và đọc khá nhiều. Hôm nay mình viết vài dòng hy vọng có thể kết nối giao lưu với các bạn ở các nơi. Mục đích cũng hông phải tìm ny nhưng mọi thứ đều là tuỳ duyên nên thực sự cũng hông biết trước được. Mình cũng chỉ là cô gái 8x ở đời gần gần cuối của 8x và 30+ cũng thích du lịch, nhiếp ảnh và thơ văn. Cũng có chút đa sầu đa cảm. Mình cũng bình thường, hông quá man cũng nữ tính nhẹ nhàng nhưng cũng có vài người nói nếu hông tiếp xúc và biết thì họ nghĩ mình rất 'mạnh mẽ' và 'cứng' . Hy vọng mình sẽ tìm được bạn bè kết nối giao lưu qua đây 😊 Chúc mọi người 1 ngày cuối tuần ấm áp và bình yên.. Giữ sức khỏe giữa tâm bão dịch cúm hiện tại.
  7. 4 points
    Nhìn hình bạn mình thấy bạn rất nghệ sĩ thì chắc bạn cũng muốn tìm một tâm hồn nghệ sĩ đồng điệu Trong đây nhiều tâm hồn nghệ sĩ lắm mà đa số là các anh ế vợ ko à , bạn có cần mình giới thiệu một anh ko, thôi sẵn tiện bật mí cho bạn cứ lên chatbox kím anh nào có tên yogurt đó ,anh đó đang kím vợ đó bạn , bạn tìm hiểu yo thử xem sao bít đâu yo hợp với bạn thì sao
  8. 4 points
    4/3/2020 Trước đây, mình đã nghĩ rằng tới khi nào mình yêu một ai đó, không biết rằng người đó là gái hay trai, mình cũng sẽ tin ở lựa chọn của mình và giới thiệu với mọi người trong gia đình rằng đó là người mình đã chọn, hoặc không thì là người mình đang yêu thích. Mình đã vẫn nghĩ như vậy. Cho tới ngày hôm trước, mẹ và chị nói với mình về một người, điều kiện xung quanh thì coi như là ổn nên bảo cho số giới thiệu nói chuyện nhé. Mình đã nói rằng không, mình không thích như vậy, nhưng mẹ và chị vẫn vừa cười vừa nói là nói chuyện thôi mà, làm như người ta thích mình ngay vậy, lúc này, tự dưng, mình cảm thấy,,, có gì đó không được ổn cho lắm. Kết thúc cuộc gọi và mình bắt đầu suy nghĩ.... Mình suy nghĩ rằng mình có cần chờ thời gian nữa không? hay mình cứ thẳng thắn nói với gia đình mình rằng, tuy rằng mình chưa từng yêu ai, nhưng mình không có cảm giác với con trai, mình chỉ có cảm giác yêu thích với con gái thôi. Mình có nên nói ra như vậy không? Hay mình chờ, chờ tới khi mình có người yêu rồi, lúc đó nói cũng chưa muộn. Không biết mình đọc hay nghe ở đâu, nhưng mình có ý định nói với gia đình lúc mình còn chưa yêu ai là vì, mình suy nghĩ rằng, nếu mình nói ra, tức là mình đang cho bản thân mình cơ hội, cơ hội để gia đình có thể giới thiệu cho mình con gái, chứ không phải là con trai, vì mình không thích con trai. Mình cũng từng suy nghĩ về lý do mình không thích con trai, tại sao lại không thích, mình có cảm giác gì, vì mình còn chưa yêu ai mà, nhưng mình không thích mùi của họ, mình không thích rất nhiều thứ liên quan tới nam giới, ... nói sao thì không thích vẫn là không thích. Nhưng với con gái thì khác, mình thích Vậy, mình có nên nói ra không? Có nên cho mình cơ hội để tự do yêu đương không? Mọi người mai mối rồi mình từ chối cũng không khó khăn gì, nhưng,... từ chối hoài cũng chán, bởi, mình suy nghĩ rằng tại sao không giới thiệu nữ cho mình mà chỉ giới thiệu nam? Nếu mình nói ra mình thích nữ mà không thích nam thì sẽ thế nào nhỉ? Mọi người sẽ tiếp tục làm mai nam cho mình để mình không có những suy nghĩ như vậy, vì nghĩ rằng do mình chưa yêu con trai bao giờ nên mới có những suy nghĩ ấy? Hay là mọi người sẽ dừng lại không mai mối nam cho mình nữa? Dạo gần đây xém chút nữa mình đã nói với gia đình rằng mình thích con gái rồi, nhưng lúc đó mình đã im lặng không nói gì, và giờ, sau chuyện kia thì mình lại suy nghĩ về nó những lúc rảnh rỗi. Nói hay không nói đây? Không biết rằng nếu nói ra thì kết quả sẽ như mình dự đoán từ trước, hay lại tác dụng trái ngược nữa. Khi mình nói với mẹ về những người đồng tính mẹ vẫn đồng ý với mình chuyện nói yêu con gái, con trai không quan trọng, quan trọng là con người mình. Nhưng khi đụng chuyện là con của mẹ thực sự thì mẹ sẽ nghĩ gì nhỉ? Mình không biết nữa... Phân vân quá, nói hay không nói đây!!!!! Bố mẹ à, con yêu bố mẹ nhiều lắm! Chandelier - Sia
  9. 3 points
    Mình bây giờ sống phẻ re ko lo ko nghĩ gì hết . Mình nghĩ cách sống vô lo nghĩ này cũng phẻ thôi mình sống vậy lun đi . Mà cái số mình đúng là như vậy thiệt cái gì cũng ko có tình ko có tiền cũng ko thì lấy cái gì lo nghĩ bởi vậy ko bít là sướng hay khổ nữa haizzza nhưng mình tin vào số phận số mình đã vậy rồi thì mún khác cũng ko được nên đành sống vậy thôi tới đâu thì tới mình cũng chả lo . Có số phận sẵn rồi lo chi cho mệt cái gì của mình thì mình cứ hưởng ko phải của mình có mún cũng chẳng được . Để trời lo cho mình chẳng thèm lo nữa mình cứ vô tư cho phẻ Ngẫm nghĩ cho cùng thì có thì phải lo . Ko có thì ko lo thì thôi số mình ko có ko lo cho phẻ đó cũng là cái sướng . Mình ko có gì hết nên ko lo gì hết vô lo phẻ re . Có cái này cái nọ chi phải lo cho mệt mình ko thích mình thích sống vô lo hơn thoải mái ko lo nghĩ gì hết.
  10. 3 points
    Dạo này bận quá, về nhà toàn 7h 8h không có thời gian chạy gì hết trơn, ít chạy nên sáng nào ngủ dậy cũng vuốt cái bụng một cái coi còn phẳng hông, riết quen ko vuốt ko yên tâm Thôi bỏ hết bận bịu, dịch bệnh qua một bên. Nghĩ tới mai ngủ dậy pha cốc cà phê ngồi ngắm đám sen đá xương rồng của mình là thấy muốn đi ngủ liền cho trời mau sáng à :))))
  11. 3 points
    Mẹ No 1 - - Mẹ ơi, sau này con không lấy con trai mà con yêu con gái được không mẹ? - Sao lại thế? - Hiện giờ thì con chưa yêu ai hết, nhưng con thấy con không thích con trai, vậy nếu sau này con yêu con gái thì thế nào ạ? - Con thích yêu ai thì yêu. - Đúng rồi, đó chỉ là xu hướng tính dục thôi mà, đâu có làm sao đâu. - Ừ, không phải mẹ muốn con lấy chồng, con không lấy ai cũng được, mẹ không quan trọng. - Dạ Bố mẹ xịn quá, con thấy mình may mắn, vì nhiều gia đình khác họ không như thế. .... Sau đó là một chuỗi bài giảng của mẹ là không lấy ai cũng được, rồi lấy xong người ta không tốt thì về ở với mẹ, không sao hết .... mẹ năm bờ oăn quá đi. Yêu mẹ, yêu bố, yêu hết cả nhà lun! Thành công!
  12. 3 points
    Yêu 😌
  13. 3 points
    "Sau 30 tuổi, thứ thật sự khiến chúng ta tụt lại sau người khác, có lẽ không phải là khuôn mặt của bạn, cũng không phải học lực của bạn mà là tính khí của bạn. Mọi khổ đau của con người, về mặt bản chất là sự tức giận với sự vô năng của bản thân", người có nội tâm mạnh mẽ sẽ không bị thế giới bên ngoài tác động, động một tý là chỉ trích, phẫn nộ, họ đi theo tiếng nói nội tâm của mình, và càng đi sẽ càng xa. Càng là thích một người, càng phải đối xử lãnh đạm, càng là chán ghét một người, càng phải đối xử ôn hòa khiêm nhường. Dùng tính khí để phân biệt hạng người, tất nhiên không đủ chính xác, nhưng có một điểm không hề sai, đó là: tính khí của bạn vĩnh viễn đừng bao giờ "lớn" hơn năng lực của bạn." . . . "Trên khuôn mặt người mà bạn ghét, đâu đó lại phảng phất hình bóng của chính bạn."
  14. 3 points
    Mình gọi nó là Vũ nữ bán dừa
  15. 2 points
    Dành cho những ai chưa tìm thấy tình yêu của mình. Có những ngày như mọi ngày, nhưng lại cảm thấy trống rỗng vô cùng. Chẳng thể định hình mình sẽ làm gì đúng đắn hơn ngày hôm qua để ngày mai được tốt hơn cả ngày hôm nay... Là ngày một mình một xe dạo vòng quanh khắp con phố ngắn dài quen thuộc, nhìn ngắm cây cỏ cao thấp xanh vàng lẫn lộn, bắt gặp vài đôi nắm tay nói cười trên đường nắng mát đan xen... Đôi khi một mình lại thấy tốt hơn việc phải yêu và làm tổn thương ai đó, là có những nỗi buồn riêng lẻ của chính mình còn hơn những nỗi buồn mà mình sẽ làm cho ai đó phải chịu, và đôi khi...cô đơn là khi vì nghĩ quá nhiều cho người khác hơn là chính bản thân mình. Cũng đã tròn 1 năm rồi, kể từ ngày biến cố xảy ra với mảnh đời của mình. Một năm với bao cảm xúc lẫn lộn. Xuân qua, hạ đến, thu tới, đông sang... Dù là mùa nào, cho dù nắng gắt hay mưa giông, những gì đã xảy ra cũng khó quên đi được, cảm giác thật tệ khi tự mình xóa đi những gì đẹp đẽ mà mình đã vẽ nên. Khi niềm tin thứ nhất được chấp vá bằng niềm tin thứ 2, rồi niềm tin thứ 2 được chấp vá bằng niềm tin thứ 3,cứ thế...đến bạn còn không biết bao giờ có điểm dừng. Phải thú thật rằng mọi chuyện có thể sẽ tệ đi nếu trong 1 năm qua mình không tự rèn cho mình những kĩ năng kìm chế cảm xúc. Xã hội bên ngoài rất khắc nghiệt nên tự dặn lòng phải luôn tỉnh táo và mạnh mẽ, ấy vậy mà cũng có những phút chốc...yếu lòng. Một chuyện vui không thể hoan hỷ cả đời nhưng một chuyện buồn thì ưu thương suốt một đời. Tìm thấy tình yêu của đời mình thì thật tốt, chúc cho ai có được tình yêu sẽ yêu bằng cả sự chân thành của mình, đừng dối lừa người và tự dối lừa mình. Và cả những ai chưa tìm thấy một nửa của mình, hạnh phúc là cả một quá trình chứ không phải đích đến cho nên hãy cố gắng lên, hãy luôn vui cho dù bên mình không có ai cả. Đấy không phải nỗi "bất hạnh cá nhân" gì, mà là mạnh mẽ khi trưởng thành. < Sumin >
  16. 2 points
    Thói quen bất hủ của em luôn :))
  17. 2 points
    Đọc đến đoạn này tự nhiên khựng lại.. Có phải - "khi cái tôi mỗi người được kìm hãm lại thì hạnh phúc được duy trì bền lâu" - "Bí quyết của những cuộc tình đi cùng năm tháng?" ..?!. ..
  18. 2 points
    Nhìn bức hình mấy chị gởi mà thấy cũng đúng. Ở nhà mới mấy hôm mà đã thấy cái mặt phúng phính hơn rồi. Hôm nay mệt nên ngủ hơi nhiều. Thức dậy rãnh rỗi quá đi chọc ghẹo người ta nên bị người ta ghét bỏ. Nhìn câu viết thấy mắc cười mà hổng dám chọc tiếp. Thôi thì là lỗi của mình chọc người ta trước mà nên bị ghét là đúng rồi. Vậy mới nói không phải ai cũng nên đụng đến. Nhìn chén thuốc mẹ mới nấu cho uống mà cứ chần chừ. Lần đầu tiên uống thuốc bắc. Nhìn cái màu cũng thấy sợ rồi.
  19. 2 points
    Thấy sở thích du lich với chụp ảnh là kết rồi. Kết bạn nha bạn.
  20. 2 points
    Đôi khi đi đường tắt đến nơi cần đến không phải là điều tốt. Vì trong lúc chọn con đường ngắn nhất để đi lại làm bỏ lỡ những giá trị hay điều cần học hỏi nơi đoạn đường dài cần phải đi qua. Đi đường tắt đôi khi lại không đủ hành trang hay kinh nghiệm để đối diện với những gì sẽ xảy đến ở nơi cần đến. Có lắm lúc đừng tìm cái gì quá dễ để làm vì trong mỗi sự lựa chọn sẽ đi kèm với cái giá bỏ ra và cái giá nhận lại được. Tình cảm đôi lúc chính là nên để một chút lý trí đệm vào, vì có những điều đến nhanh đến nổi mình chẳng ngờ cho đến khi rời khỏi mỡi vỡ lẻ ra “đã từng như thế sao?” Và sẽ phải mang theo nhiều tiếc nuối cùng năm tháng. Sự khác biệt mang lại những điều khác biệt và vì vậy lựa chọn của từng người cũng sẽ không giống nhau. Cho nên đúng là chọn cái gì phù hợp là tốt nhất vì chỉ có phù hợp mới có thể cùng đi.
  21. 2 points
    Thường đi làm hay mong đến thứ sáu để trong ngóng cái cảm giác mong chờ được nghĩ hai ngày cuối tuần. Nhưng tuần này cảm giác đó không thấy nữa vì cả tuần nay làm việc ngay tại nhà. Tuần này mỗi sáng thức dậy làm việc tại phòng ngủ. Ngồi làm cho đến lúc đóng máy cũng hơn 8 tiếng. Cứ như vậy mà làm nên cảm thấy rất chật hẹp. Hy vọng làm thêm vài tuần thì sẽ quen và sẽ thích, nhưng cũng phải chuẩn bị tinh thần là lúc mọi thứ bình an rồi quay lại chổ làm để làm việc vì thói quen một lần nữa sẽ bị thay đổi. Nhìn ba mẹ mà thấy thương. Cả hai mỗi ngày đều đi ra ngoài cùng nhau nhưng giờ không được đi ra ngoài nữa. Mình mua thật nhiều đồ ăn ngon mà ba mẹ cũng không ăn bao nhiêu. Đúng là khi không thoải mái trong người thì chẳng còn muốn thưởng thức đến cái ngon, cái đẹp nữa. Qua dịch này chắc sẽ đi cắm trại một chuyến cùng các chị thôi. Còn phải làm cho xong những cái hứa hẹn nữa vì cứ hẹn hoài sợ có khi nằm xuống sớm lại không thể thực hiện được. Đời người đúng là vô thường. Cuộc sống quá ngắn ngủi nên không thể tập trung vô những điều negative được. Lấy tấm trải ra bắt đầu tập yoga. Mua miếng đó hơn một năm rồi mà hôm nay mới dùng đến lần thứ 2 😬😬
  22. 2 points
    Xin lỗi nhiều chuyện chút nha Thuỳ. Mình thấy bạn thích vẽ tranh như vậy cũng rất hay & bạn cũng cần có tiền để nuôi dưỡng sở thích & có bạn gái đúng không? Vậy thì thay vì bạn vẽ theo ý thích của bạn sao bạn không bạn không vẽ theo ý thích của người khác để người ta chịu trả tiền cho bạn: vẽ chân dung, chép tranh... theo mình thì bạn làm được 2 việc này cộng thêm chút năng động thì bạn có thể sống tương đối thoải mái với sở thích của mình. nghĩ thêm nha! Chúc thành công!
  23. 2 points
    Mình biết mình đang làm sai mà mình không thể dừng lại ! Thất vọng về chính con người mình 🙂!!!
  24. 2 points
    Đúng rồi . Sao mình phải lo cái mà mình không có chứ. Phải hem
  25. 2 points
    "Sẽ có một thời gian bạn cảm thấy vô cùng cô độc, đi làm một mình, tan tầm một mình, ăn cơm một mình, ngủ một mình, thậm chí giao thừa cũng chỉ có một mình trên đường. Những lúc như vậy, đừng tìm người để dốc bầu tâm sự, đừng tìm kiếm chỗ dựa về tinh thần, cứ một mình mà vượt qua đi. Chúng ta sẽ nhanh chóng học được cách lắng đọng lại chính mình, tìm cách sống cuộc sống của riêng mình, đây cũng là một phương diện của sự trưởng thành. Chúng ta cũng phải học cách trải nghiệm sự cô đơn, tương lai chưa chắc đã tốt đẹp hơn, nhưng chúng ta sẽ càng ung dung hơn. Sự an ủi trong một thời khắc nào đó có thể trở thành một liều thuốc giảm đau cho bạn, thế nhưng nó không thể nào triệt để chữa trị được tận gốc vấn đề. Có nhiều khi, ngàn vạn khổ nạn chỉ có bản thân vượt qua nó, bạn mới có thể từ đấy tự mình trưởng thành. Thế giới ồn ào, chỉ những lúc bạn cảm thấy tịch mịch, bạn mới có thể cảm nhận được con người chân thật của mình. Chỉ những lúc bạn cảm thấy cô độc, bạn mới có thể trò chuyện với nội tâm của chính mình. Chạm vào vết thương tuy rất đau, nhưng đó là cách duy nhất để chữa lành nó. . . cuộc chiến khó khăn nhất là cuộc chiến nội tâm.”
  26. 2 points
    Hôm nay chị bạn đi làm lại. Nhìn chị tiều tuỵ thấy rõ. Mình không biết vì sao chị nghĩ mấy hôm nay và cái tính cũng không hay hỏi nên cũng không biết chuyện gì xảy ra cho đến khi ngồi ăn trưa cùng nhau. Chị nói rằng cháu của chị tự tử để lại cho chị gái và anh rể của chị một lá thư. Tự nhiên nghe xong câu chuyện thấy nhói lòng. Người ta thường lên án những người tự tử. Kể cả bản thân mình ngày xưa cũng hay nghĩ những người ấy ra đi một cách rất ích kỷ. Vì họ để lại cho người thân và bạn bè quá nhiều nỗi đau. Nhưng bây giờ suy nghĩ lại khác đi. Vì khi đặt bản thân vào hoàn cảnh đó, chắc gì mình mạnh mẻ đủ. Sự chịu đựng của mỗi người, giới hạn của mỗi người là khác nhau nên không gom cả mọi thứ lại thành một được. Ngày đầu tuần mà đã thấy có gì đó chạnh lòng rồi. Mong gia đình họ mau chóng được bình an. Về đến nhà cũng thấy tờ giấy của mẹ để trên bàn cùng vài món ăn mẹ nấu sẵn ”Ba mẹ đi công việc rồi, đồ ăn trên bàn con cứ ăn hết đi đừng để lại cho ba mẹ vì ba mẹ về khuya lắm” Viết vậy là cố tình nói đừng có điện thoại làm phiền đển ba mẹ thôi. Đúng là ngày xưa ba mẹ luôn là người chờ cửa, lớn rồi chờ lại thì ba mẹ thấy bị phiền nên cứ phàn nàn 😅😅😅 Nhìn lại thấy mình may mắn rất nhiều. Nhưng mà mẹ để đồ ăn 4 người ăn cũng không hết..làm sao con ăn hết được.. trong cái sướng cũng có cái khổ...😂😂
  27. 2 points
    Haha. Lau lắm mới gặp một người có kiểu khá là “emo” trong này. Em nghĩ người như chị trông chờ không ít, nhưng có thật sự hợp nhau không thì khó, tầm khoảng 35 trở lên không phải ai cũng “dũng cảm” và có tính chất công việc để bung lụa tuyệt vời như thế này. Cách chị nhìn nhận về bản thân, phong cách khá giống với suy nghĩ và phong cách của em, mỗi tội là thời điểm này có vẻ không thích hợp. Tìm được một người yêu không khó, nhưng người yêu mà đồng điệu với nhau từ suy nghĩ, phong cách thì hiếm vô cùng, hên xui cực kì và nhiều khi với một số người bất ngờ đó chị. Chúc chị may mắn và đãi được vàng trong cát. À, em đã xem thử kênh youtube của chị, tóc dreadlocks của chị đẹp lắm, hnao chị thử Pixie Undercut xem, em nghĩ cũng rất hợp
  28. 2 points
  29. 2 points
    "Tập sống như dòng sông, Bình lặng ngắm sao trời, Mây bay không để bóng, Én lượn chẳng lưu tâm. Nước cứ trôi đi mãi Hoà vào bốn đại dương Chia tận cùng pháp giới Đem tươi mát cho đời. Nước mềm mại uốn quanh Tưới cây thêm xanh tốt Cho muôn loài thuỷ tộc Sống hoà hợp an vui. Nước bay lên tận trời Hoá thành đám mây nhỏ Khiến đất cằn được tắm Hoa cỏ nở thơm hương. Nước vẫn là nước thôi Không gì làm thay đổi Vì trong nước đã có Hiểu, thương và bao dung." Vô Trí
  30. 2 points
    Vợ ngày nào cũng mua vé số, mình nói mua vé số làm gì? Mình không bao giờ có niềm tin mua vé số sẽ trúng, ngược lại vợ có niềm tin mãnh liệt vào việc trúng vé số nên ngày nào cũng mua. Phân tích về tâm lý thì khi con người ta đã đủ đầy, hoặc không tin vào sự giàu sang nhanh chóng từ trên trời rơi xuống dễ dàng như vậy được thì người ta không bao giờ mua, mua thêm phí tiền, để dành tiền đó bỏ vô nuôi heo đất mà có lợi hơn. Chắc có lẽ vợ quá vất vả nên muốn có một số tiền lớn nhanh chóng để đổi đời đây mà. Ngày nào mình cũng lải nhải dò vé số xong bỏ vào heo đất cuối năm đập heo ra xem số tiền mua vé số tương đương hoặc nhiều hơn tiền bỏ vào nuôi heo cho xem. Vợ cười bẽn lẽn ha ha... vì mình nói đúng quá mà. Mua vé số có bao giờ trúng đâu. Hôm nay ngoại lệ, thấy vợ mua 2 tờ để trong hộc tủ hoài không chịu dò, mình rảnh lấy ra dò thử xem, mua từ ngày 21/2 mà giờ mới dò, hên sao trúng thiệt ha ha...trúng giải bét thấp nhất ha ha... kêu vợ nói trúng vé số nè, vợ không tin chứ, vì mua mấy năm nay có khi nào trúng đâu ha ha...vợ nói 2 vé đó top mua lâu rồi chưa dò định vứt đi rồi đó. Mình nghĩ vợ sang quá mua vé số không thèm dò, để lâu tí làm biếng dò đòi vứt luôn ha ha ...chắc trên đời này có duy nhất vợ mình chơi sang vậy. Mấy hôm trước vợ xem video cách nấu bún riêu, mình nằm bên xem ké thấy họ nấu ăn ngon sinh ra thèm thuồng. Nói vợ ngày mai nấu cho mình ăn đi. Vợ hứa sẽ nấu. Vậy mà mấy ngày trôi qua không thấy, hồi tối nhắc lại, vợ nói đợi thứ bảy chủ nhật mập nghỉ nấu ăn không thôi ngày thường ăn buổi tối đau bụng. Câu này mình hay nói giờ vợ nhắc lại câu của mình, mình ngớ ra đúng là ‘gậy ông đập lưng ông’ ha ha..hôm nay vợ nấu bún riêu rồi, để xem thưởng thức món bún riêu của vợ nấu thế nào, chắc là ngon lắm đây, mà nếu không ngon cũng phải khen ngon không thôi lần sau vợ không thèm nấu cho ăn nữa thì đói meo râu á ha ha....nghĩ đi nghĩ lại thấy thương vợ quá xá cỡ luôn hi hi....
  31. 2 points
    Nói dự trữ trái cây nên mẹ mua cho một thùng xoài, một thùng dừa, một trái đu đủ và thêm một trái mít. Mẹ nói mấy trái khác về Việt Nam ăn đi. Bên này muốn ăn cũng không có bán ngoài chợ đâu. Thế là hí ha hí hửng đi lại ôm mẹ cảm ơn rồi đi đem mấy trái cây đó dự trữ vào trong bụng. Hôm nay không cần ăn cơm. Diet bằng trái cây 🥰 **** Mình thường không thích đem công việc về nhà làm, cũng không thích nghĩ đến công việc khi đã rời khỏi công ty nên từ trước giờ ít khi phải mệt nhọc vì điều đó cho đến hôm nay. Cũng do không chịu nổi cái tính hay mè nheo của chị bạn mà phải còng lưng ngồi ôm điện thoại làm chung cái case với chị ấy. Lần đầu tiên làm việc kiểu này nên không thích chút nào. Hai chị em làm xong đến phiên mình mè nheo lại. Vì vậy đến cuối cùng hai chị em thống nhất đổ lỗi cho công việc. Ừ thì phải tìm ai đó hay cái gì đó đổ lên chứ. Không phải mình, không phải chị ấy thì chỉ còn lại cái công việc kia. Trước khi cúp điện thoại chị ấy than “wl, sao hai chị em mình phải đi làm chứ? Hay là mình mua vé số đi”. Nghe chị than mà cũng mắc cười. Chị luôn luôn nói vậy nhưng mỗi ngày đều đi làm sớm hơn mình mà vé số cũng có bao giờ mua đâu. Khi mệt người ta chỉ muốn than một xíu xiu thôi. **** Chị iu vấu gọi nên đòi chị dẫn đi ăn. Mỗi lần nói đến là bị la vì cái tội đòi ăn mà không chịu đi gặp chị. Tuần rồi anh chị nói xuống thì mình kêu đừng xuống. Chị vừa nói vừa cười “đừng làm chị dữ lên nha”. 😅😅 Em hổng làm chị cũng có hiền đâu. Tội nghiệp ông anh mấy năm nay chịu đựng. Cũng may chiêu nhõng nhẽo có thể dùng được trên chị ấy nên mình được chị cưng hơn chị cưng anh. **** Mong cho bạn kia đi khám bệnh không có bị gì nhé. Khổ thiệt.. cứ tự hù mình hoài à. ***** Hồi chiều mình đi ăn với boss, mình nói với chị ấy mình gần xxxxxxx rồi, già rồi. Chị ấy nói vậy đi uống rượu ăn mừng đi. Mình nhìn chị ấy rồi hỏi: 🤔🤔 ăn mừng cái gì???? Thế là chị boss nhe răng ra cười rất ư là nham nhở.... Không lẻ là bệnh người già? Vì ăn xong rồi mình vẫn hổng hiểu được chị ấy nhe răng ra cười là có ý gì.
  32. 2 points
    Bỏ đi nha nha nha! (st)
  33. 2 points
    "Em là xương rồng nhỏ Kiên cường dẫu gian khó Sau bão gió cuộc đời Vẫn nở hoa thơm mát." CÁ
  34. 2 points
    Thỉnh thoảng nhìn thấy ánh mắt trẻ thơ của bé Nở mà lòng điêu đứng!
  35. 2 points
    Ối giời. Đây đâu phải lần đầu Chấp nhé
  36. 2 points
    Xưa đi làm công ty đầu tiên, sếp người Đức ra quy tắc bàn làm việc không được để quá 7 món (kể cả máy tính, dt bàn, chuột..). Và hơn 15 năm rồi mình vẫn giữ bàn làm việc như thế 🙂
  37. 1 point
    Lúc em đọc tới đoạn đó, cũng tưởng tượng 1 hồi 2 chú gay đó...chắc là hạnh phúc lắm hà. Mà chị vừa mới mua thêm cuốn nào ah?
  38. 1 point
    Thời thế đổi thay. Có xứ người phồn hoa thành ác mộng tốn cả mấy nghìn đô/lần khám bệnh. Có quê nhà tưởng bệ rạc lại lo ăn, lo ở, lo xét nghiệm miễn phí dù chẳng phải đồng bào. Có học sinh cuối cấp đang còn “bị” nghỉ Tết. Có các em bé nhỏ phải bịt mặt bịt mũi theo mẹ đến cơ quan. Có gia đình hướng về người con trong tâm dịch nơi đất khách. Có đôi trẻ cùng thành phố bỗng buộc phải yêu xa. Có người đi làm trong lo lắng. Có người nghỉ làm, cũng đắn đo. Có chủ doanh nghiệp nhỏ gồng mình trước nguy cơ phá sản. Có người làm thuê bị giảm biên chế, đêm về rệu rã gác tay “rồi tháng này sao tã sữa cho con..”. Vậy đó, người ta nói Sài Gòn mùa Cô Vy này hết kẹt xe, chỉ kẹt...tiền! Chẳng biết liệu có phải trong cái rủi có cái may, khi từ đó mới biết quý trọng cái đặc ân được hít thở; biết được nỗi khát khao được nắm tay khi gặp gỡ; biết được tình cảm gia đình, bên cha bên mẹ nhiều hơn, hỏi thăm mọi người nhiều hơn....một thế hệ vốn cuồng quay hối hả, hoá ra cũng có lúc chọn “đứng lại” vì lợi ích chung của cộng đồng. Dù bạn là ai, hãy tĩnh tâm, sống chậm, chung tay cùng cộng đồng để vượt qua cơn khủng hoảng chưa có tiền lệ trong thế kỷ XXI này. Tin chắc rằng, cùng nhau, không gì chúng ta không thể làm được! 21/3/2020 -st-
  39. 1 point
    Birthday 18 tuổi của cục cưng, hai đứa hì hụi chuẩn bị, decor phòng và ngồi chờ cục cưng về tạo bất ngờ trong hồi hộp. Cũng vui vì cục vàng vui và thích. Trong lúc chờ cục vàng thì hai đứa già chụp choẹt đủ kiểu! Tối thì cả nhà cùng đi ăn. Hạnh phúc đơn giản em nhỉ?! Cám ơn vì em đã cùng chị làm những điều đơn giản này mà trước kia chị chưa từng làm
  40. 1 point
    Có một người, Cứ bước đi giấu nổi buồn nơi khoé mắt Gió lạnh rót vào lòng Mà bước chân vẫn cứ thênh thang Khi hạt sương nhẹ rơi xuống Chút nổi niềm còn sót lại Sao lòng cứ chênh vênh? Muốn ngồi một chút Giữ cho riêng mình niềm tin còn sót lại Khe khẻ vỗ về Này nắng sẽ đến đem sương về bên mây Ta ôm chặt chính ta Để đường đi không mãi là quạnh quẻ Bởi có đôi khi đã là như thế Cô đơn cả những lúc tưởng đã đong đầy Đi gần lại một chút nữa Ta sẽ thấy đường chân trời Chứa đầy những giấc mơ
  41. 1 point
    Chào bạn, đọc giới thiệu của bạn thấy giống mình quá 😀 nên mình mần quen cái nha.
  42. 1 point
    Thế là tôi chính thức bước vào kì nghỉ ko mong muốn ít nhất 2 tuần, tuy ngồi nhà nhưng vẫn có cả đống việc để làm đặc biệt là 300 trang luận án mới viết được 30 trang đang chờ đợi nhưng mà muốn múa phím thành văn cũng phải có động lực, thứ mà tôi cảm thấy vô cùng thiếu thốn lúc này. Mẹ tôi sáng nay còn sợ tôi được nghỉ ko chịu ngồi nhà nên nhắn tin dặn "nếu chán quá thì con xem phim đỡ nhé", tôi nói trời cả tấn việc giáo vừa ném vào mặt con đây thời gian đọc truyện còn ko có cụ lại bảo con xem phim nữa. Vậy chán quá ko làm gì thì ngồi múa phím viết một chút về tình trường ko thăng ko trầm hồi còn trẻ. Thật ra tôi đã từng viết nhật ký trên diễn đàn hồi trước rồi, nhưng sau đó có chút chuyện gia đình nên tự xóa, sau đó nữa thì quên pass tài khoản, quên luôn pass email, email dùng để đăng ký lại ko có gì backup, thế là mất luôn, não tôi thi thoảng cá vàng lắm, bây giờ còn phải làm hẳn cái note trong điện thoại ghi các loại pass và tài khoản, mất điện thoại phát là cuộc đời cũng chấm xuống dòng luôn. Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ để tâm tới mấy khái niệm đồng tính, dị tính hay song tính, tôi chỉ trung thành với cảm xúc của mình, tức là nếu tôi có tình cảm, thì tôi ko để ý tới vấn đề giới tính, nhưng tôi lại khá để ý tới vấn đề tuổi tác, tôi chỉ thích những người bằng tuổi hoặc kém tuổi, có lần yêu một người hơn tuổi, toàn bị người ta lấy kinh nghiệm sống ra đè, đâm ra tâm lý nảy sinh sự bài xích. Tôi từng đề cập tới tình đầu của tôi là "cô ấy", thế nhưng đó là tôi tính tới tình cảm thật lòng, còn trước đó tôi biết thích ng khác từ mẫu giáo lớn cơ nè, lớp 2 lớp 3 lớp 5 lớp 6 cũng đều có "bạn trai", mỗi cơn say nắng trải qua 1 học kì, đối với bọn trẻ con thì thế là bền lắm rồi =]] Chuỗi cảm nắng bị shut down vào năm lớp 7, bạn ấy xuất hiện, tình yêu đầu của tôi, nhưng tới tận năm 15 tuổi tôi mới có được sự chú ý của bạn ấy, năm 17 tuổi mới đẩy tình yêu lên tới mức cuồng nhiệt nhất, để rồi 19 tuổi đường ai nấy bước, kết thúc một đoạn tình cảm thuần khiết, tôi dùng từ thuần khiết ko có nghĩa là nó trong sáng, mà vì những khao khát, đam mê, dục vọng, yêu thương, cả những bất chấp, điên cuồng, hờn giận vô lý, tôi thật sự đã ném hết tất cả cảm xúc mình có vào nó, đối với tôi khi đó và cả những năm tháng sau này, đó chắc chắn sẽ mãi là thứ tình cảm thuần khiết nhất tôi có thể giao ra, bởi lúc đó tôi thật sự yêu bằng cảm xúc, lớn rồi, tình yêu có sự can thiệp của bộ não sẽ ko thể nguyên thủy như thế nữa. Tình đầu của tôi học chung lớp, thích chơi bóng rổ, thích nghe nhạc Linkin Park, Jay Chou, học tiếng Anh khá tốt, hay dùng lăn nách Nivea, sữa tắm Lux, mùi cơ thể bạn ấy rất đặc biệt, tôi lúc nào cũng thích dí sát vào ngửi, cả quần áo bạn ấy nữa, tôi đòi mẹ tôi thử các loại bột giặt nước giặt cũng ko giặt ra được cái mùi như vậy, mà ngại cũng ko hỏi nhà bạn ấy dùng loại nào, nghĩ thật tiếc, thích đọc truyện tranh, nhất là Slam Dunk, còn dùng tên nhân vật trong đó đặt pass nữa, thành ra tôi cũng lấy luôn cái pass đó dùng tới tận bây giờ, tính cách....uhm tính cách bạn ấy rất tốt, khá trẻ con, hướng ngoại, thích kết bạn, thích đi chơi, còn khá xinh nữa, rất trái ngược với tôi hồi đó, một đứa cực kì hướng nội, ko thích chỗ đông người, ít bạn bè, vì sao bạn ấy chịu để ý tới tôi thì tôi cũng ko biết nữa, có thể là do mới lạ chẳng hạn, hai đứa con gái vào cái tuổi dậy thì, cái gì cũng có thể xảy ra :]] Trí nhớ của tôi về ngoại hình bạn ấy dừng lại ở mái tóc cắt thật ngắn, vuốt sáp, quần thể thao, áo phông, cặp chéo vai, áo khoác vắt ngang, đung đưa trên chiếc xe đạp, vào một tối trời mưa, tôi hờn giận, bạn ấy chỉ nhìn tôi thở dài và nói "em lên nhà đi, đừng giận nữa", sau đó chúng tôi chia tay. Đêm đó tôi xúc động biết bao nhiêu, khóc nhiều thế nào, giờ nghĩ lại cũng chỉ thấy buồn cười, kể lại cũng chỉ gói gọn trong một tiếng "tuổi trẻ". Sáng ngày hôm sau tôi nhìn thấy bạn ấy tay trong tay với người khác đi dạo chợ hoa, tôi cười ra nước mắt =]] Năm đó tôi từng nghĩ rằng cả đời này tôi sẽ ko thể yêu thêm ai nữa, một mực chờ đợi bạn ấy sẽ quay lại bên tôi, tất nhiên ảo tưởng của tôi sớm bị hiện thực phá tan, tôi nhận tin bạn ấy đi du học qua một người chị chơi chung, buồn cười thay, bên nhau 6 năm, thế mà tới lời tạm biệt cũng ko có, tin tức lại nghe từ một người xa lạ, tình yêu đầu tiên cứ thế vỡ vụn. À mấy hôm trước tôi vừa thử search tên bạn ấy, tìm được profile trên LinkedIn, nhưng có vẻ ít update, úi chà nhìn ko khác gì ngày xưa luôn đó, định bấm follow mà ngại quá ko có connection nào giữa hai ngành nghề nên đành thôi hihi =]] Sau đó tôi qua lại với một hai người nữa, người ta đều tốt, có lẽ nếu tiến thêm họ cũng sẽ thật lòng yêu tôi, nhưng tôi cứ muốn tìm một người mang lại được một tôi "hết mình" như trước, tìm ko được, tôi cũng bỏ lỡ họ, tới giờ đôi khi khá tiếc nuối, nhưng cũng ko quá để tâm, 2 năm trước lại muốn yêu đương nghiêm túc thêm lần nữa, kết quả vừa rồi tỏ tình bị từ chối :]] tuy nhiên cũng ko thấy buồn lắm, it's not a big deal, trước khi lấy xong cái bằng ái tình chỉ là chuyện phàm trần, chờ ổn định sự nghiệp rồi yêu đương tiếp cũng chưa muộn.
  43. 1 point
    c sẽ cố. cảm ơn em
  44. 1 point
    Dịch bệnh. Chuyện lớn lao ngoài xã hội đã có bác lo. Việc của mình là ở yên một chỗ. Có vài nỗi buồn trong thời gian này... Tiền Phong marathon bị hoãn...vé mb,ks, lệ phí trôi theo virus hết rồi Cũng ko về thăm nhà được, không dám lên máy bay Hôm nay còn bị cấm chạy ngoài cv, có người nhiễm rồi Thôi, nhốt trong nhà Mà nhà cũng không có tí nắng nào, âm âm u u kiểu này sen của mình chết hết, mặc váy hết Đời căn bản là buồn 😔
  45. 1 point
  46. 1 point
    “1đời rất dài, chọn sai người đều là dày vò. 1 đời rất ngắn, chọn đúng người 1 đời không đủ”.
  47. 1 point
    Cười mãi vì một câu nói đùa thì không thể, nhưng đau đi đau lại vì một lời nói tuyệt tình thì hoàn toàn có thể. Cuộc sống luôn thiên vị như vậy....
  48. 1 point
    Hé lu bạn, mình cũng là một người thích vẽ, nếu bạn có cùng đam mê thì kết bạn nha Rảnh rỗi mình hay vẽ tranh, bạn có tranh ko post vô clb nghệ thuật cho mình thưởng thức nha Chúc bạn sẽ tìm được một nửa của mình
  49. 1 point
  50. 1 point
    Viết gì đây? Trước khi vô đọc lại nhật ký có rất nhiều điều muốn viết. Đọc xong lại không biết viết gì. Ngồi thừ ra nhìn tấm ảnh đã được chụp rất lâu rồi mà không khỏi nghĩ ngợi. Công nhận thời gian trôi qua mau thiệt. 5 năm chỉ như tích tắc của những mùa thay đổi chen nhau lướt qua. Dạo gần đây công việc ở chổ làm chiếm quá nhiều thời gian nên khi về đến nhà chỉ muốn ôm cái giường và quyển sách rồi không muốn đi đâu cả. Mấy chị gọi réo, mấy cô bạn hẹn đi ăn mình điều từ chối cả. Chẳng muốn làm gì, chẳng viết gì, cây đàn cũng chẳng chạm đến. Giống như một mình một cỏi. Nếu mấy chị không tìm chắc cái điện thoại cũng được nghĩ ngơi theo. Mẹ hù doạ không đi ra ngoài sẽ bị cái ế đeo bám nhưng cũng kệ. Ế chứ có đói đâu mà lo. Sắp đến sẽ có nhiều thay đổi, nhưng sao mình vẫn cứ tà tà nhỉ. Người ta cứ tất bật chạy đua theo thời gian còn mình không những đi chậm còn hay ngồi dòm cây cỏ. Hay cảm thấy quá đủ nên chẳng muốn bon chen dầu thật ra thì chẳng có gì? Thôi thì cuộc đua của ai người ấy chạy. Nên cuộc đua của riêng mình, mình cứ đi tà tà thôi. Ai muốn lướt qua thì cứ lướt.... đừng quay lại dòm mình làm gì cho té chỏng gọng là được 😅😅
×