Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 14/10/2018 in all areas

  1. 15 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Mấy ngày nay, em lại trở đau, đau đến chán thì thôi, em chán than, chán thở, tối tối ngồi khoanh chân niệm Phật xong lăn đùng ra nằm ôm chị thì thôi đau gì rồi cũng qua. Bác sĩ bảo em hãy thôi uống giảm đau loại này đi, chắc cổ sợ em uống hoài em bị điên, hay bị ghiền cắn thuốc, cho nên cổ cho em loại khác cho em ghiền thuốc khác cho gọi là phong phú bộ sưu tập thuốc! Em cũng ráng chịu đau, chớ uống thuốc hoài có khi nào người biến thành hình viên thuốc thì tèo! Em quay lại tập yoga khi cơ thể đã bắt đầu cho phép, ngày xưa em từng là học viên giỏi nhất lớp thì giờ em lại chập chững như những ngày đầu! Cuộc đời cứ như cuốn phim quay chậm, quay lại một ngày tháng 4 năm nay khi lần đầu em bước vô lớp yoga, cũng có nước mắt rớt vì đau, cũng có những lúc nằm bẹp nhẹp vì không động đậy được, nhưng em biết rồi em sẽ đứng lên mạnh mẽ như em đã từng! Em từng nói em sẽ thành con lật đật, lật tới lật lui, lật xui lật ngược sẽ không ngã oạch mà! 11 tháng (còn thiếu mấy ngày), em vẫn còn đang xoay vòng với cuộc sống thiếu hụt và quay tròn của mình - thuốc - bệnh viện - bác sĩ - chơi - làm việc - yoga - thuốc - bệnh viện - bác sĩ - bác sĩ - thuốc - bệnh viện - yoga ... (nói chung là cứ xoay quần trong đám đó), điều làm em hạnh phúc nhất là sau 11 tháng, chị đã gần như quay lại cuộc sống của chị, dĩ nhiên vẫn còn đó nỗi lo, vẫn còn đó sự chăm sóc nhưng ít nhất, chị được làm điều chị muốn (và thích?!) mà không phải dành 100% thời gian ngó con nhỏ tên em! Đó là điều em muốn, như lần chị em mình coi video clip của Tóc Tiên “Có ai thương em như anh” em nói chị “Em chết trước chị đừng có mà đau khổ quá ảnh hưởng sắc đẹp nha” chị nói “Yên tâm, em có chết trước chị vẫn sống tiếp mà lo cho đàn con chớ!” (đó, nói gì nói tụi nó vẫn xếp hàng trên em trong cái nhà này mà 🙄) Mỗi ngày em đều cố gắng, chị ạ! Cố gắng để được bên chị thêm vài (chục ngàn) năm nữa, cố gắng làm nhẹ đôi vai chị, cố gắng làm cả hai cười nhiều hơn, cố gắng vì chúng ta! Chị hãy cứ yên tâm làm điều chị muốn, vì em luôn sẽ tự cố gắng và chăm sóc cho bản thân mình tốt hơn mỗi ngày! Sắp một năm rồi; Em sắp qua được năm đầu tiên 💪🏽💪🏽 và còn nhiều năm nữa 💪🏽💪🏽. Cảm ơn chị đã luôn bên em trong 11 tháng vừa qua, lúc tuyệt vọng nhất, lúc yếu đuối nhất cũng như lúc hy vọng vụt sáng và khi vinh quang nhất! May mà có chị, em mới hoàn thành được chặng đường 11 tháng rồi! Có nước mắt, có đau đớn nhưng cũng nhiều nụ cười và yêu thương! Cảm ơn chị, người phụ nữ tuyệt vời (kiêm chủ tiệm làm tóc và móng 💅🏾💇🏽‍♀️) của em! SG, 10 tháng 23 ngày sống và chiến đấu
  2. 11 points
    Ngày nọ, em và chị đi trong thang máy gặp một cô đi cùng, bỗng cô quay qua chị hỏi: “Hai mẹ con đi chơi ngày cuối tuần hả?” 😂😂 Ngày nọ, em và chị tung tăng đi vô Điện máy xanh, em nhân viên đứng ở cửa cúi chào em “chào chị” xong chào chị “chào cô” 😂😂 (đó là lần cuối chúng ta đến với Điện máy xanh) Ngày cuối tuần, em mặc quần yếm xắn lên, áo ba lỗ, đeo balo xinh xắn, mang giày màu sắc tung tẩy ra khỏi nhà, vô thang máy tới tầng G rồi chị bỗng soi gương nói: “Nghĩ gì em để chị ăn mặc vầy ra đường, người ta lại tưởng chị dẫn con đi chơi, đi lên nhà lại cho tui thay đồ”, em lại lọc cọc cùng chị đi lên, vừa đi vừa nghe càm ràm “nghĩ gì 3x tuổi rồi mà ăn mặc như 15t vậy cô kia, vừa phải thôi!!!” 😂 Ơ, hay, em biết làm sao, em nói chị đổi cách ăn mặc cưa sừng làm nghé đi chị đâu chịu, cứ thích làm thanh niên nghiêm túc cơ! Bởi, chuyện trên công ty em vầy: Em trai: Chị X trẻ quá ah! Em: đừng xạo, định dụ chị cái gì? Em trai: Em nói thiệt mà, chị trẻ hơn tuổi á! Em: Em đoán chị nhiêu nếu không biết tuổi chị? Em trai: 25 Em: (mặt hí hớn) xạo quá đi ông!!! - - Sếp mới: Em làm đây bao lâu rồi? Em làm ngành này lâu chưa? Em: Dạ x năm. Em có khoảng hơn 10 năm kinh nghiệm làm công việc này (mẹ ơi, làm gì 10 năm hơn có 1 việc 🤭) Sếp mới: Gì? Em trẻ vậy mà 10 năm gì, em đi làm năm nhiêu tuổi!? Em: Ôi, em trẻ gì anh! Em sinh năm 8x, năm nay 3x tuổi anh ơi! Sếp mới: Trời, anh tưởng em cỡ 27 là cùng! Em: hí hí - - - Bởi, nếu chị không ăn mặc xì tin như em, thì em e rằng còn nhiều giây phút tổn thương lắm vì em dự định ăn mặc nhí nhảnh xì tin tóc thắt bím 2 bên đến 10 năm nữa lận (nếu em đi được 10 năm nữa) 💃🏽💃🏽 SG, những ngày mệt mỏi không buông
  3. 10 points
    - Chị, em sắp làm chuyện đó được 1 năm rồi đó! - Nhanh ghê hen! - Không biết được bao nhiêu lần 1 năm nữa.. - Quan tâm làm gì, hôm nay em sống hạnh phúc là đủ rồi! (Đưa tay kéo mình vào lòng) - - - - Chị, mấy đứa nhỏ nhà mình dễ thương hơ! - Ờ, tài sản lớn nhất đó! - Ủa em tưởng tài sản lớn nhất là em?!? Vì em làm ra tài sản khác?!? - Em có thấy ai gọi ô-sin là tài sản không?!?! - 🙄
  4. 10 points
    Mỗi ngày, chị hoặc em sẽ lấy kem đánh răng sẵn cho nhau vào bàn chải, một hành động bình thường đến mức thản nhiên trở thành thói quen của em và chị từ bao năm nay. Đôi khi đi đâu xa chung với người khác, mình vẫn tỉnh queo lấy kem cho nhau sẵn rồi để sẵn cái bàn chải đó. Bình thường thôi, nhưng cũng không đơn giản tí nào vì: - Mình hiểu đối phương có phải là người “ăn kem đánh răng” hay không để định lượng ít hay nhiều. Cũng như đối phương có luôn nhả ra 1 cục kem đánh răng khi đánh hay không để định lượng cho tiết kiệm. - Mình nhớ ra sáng nay người kia lấy kem gì rồi, tối nay có nên đổi kem hay không nếu mình đi đánh răng trước. - Mình hiểu đối phương có “ôm cái bồn rửa” khi cần đánh răng hay không (để nhường) hay có thể vừa cầm bàn chải vừa chạy quanh nhà đánh răng. Cũng tương tự như cần nước làm ướt bàn chải hay không hay cứ khô rang vậy mà đánh. - Mình hiểu đổi phương có thói quen đánh răng trong lúc tắm không để còn lết vô nhà tắm lấy bàn chải ra, quẹt cục kem xong nếu tốt bụng lại bỏ vô kệ nhà tắm để đối phương vô tắm đánh luôn. - Mình hiểu đối phương thích loại kem nào để quẹt cho đúng cái đối phương muốn kẻo người ta đánh răng không đủ thời gian quy định. Chuyện lấy kem đánh răng nó quan trọng vậy đó mà có khi: - Chị quên lấy kem cho em sáng vì bận chạy - Chị bôi mỗi cục kem lên đầu bàn chải, còn cái thân bàn chải đang được sạc điện phòng ngoài chị đâu thèm ra lấy gắn vô, cuối cùng em cũng lười theo lấy cái thân bàn chải của chị xài ké. - Sáng ra có người không thèm đánh răng, tới tận tối cục kem khô quắt queo như cục đá. Đánh xong không thèm lấy kem lại cho mình luôn vì “tối nay đánh kem cũ có lấy kem mới đâu mà lấy cho em!”. Mà thôi, mình cứ thương nhau bình yên vậy thôi chị nha, mỗi ngày lấy kem cho nhau 2 lần, chành choẹ chỗ đứng chỗ ngồi, bàn chải màu nào của ai.. vậy là được rồi! Nhân một buổi sáng thức dậy sau khi chị đã đi công tác từ sớm, vô toilet thấy cái bàn chải đứng một mình chỏng chơ trên kệ với cục kem nhỏ được bôi sẵn, cái bàn chải xanh cô đơn đến lạ lùng khi cái bàn chải đỏ đã nằm trong hành lý ký gửi! Vội vàng quay ra mở email lên soạn với tiêu đề “I miss you, về đi chị, đừng công tác công teo gì nữa”... nhớ chị, nhớ cái cảm giác được quệt cục kem đánh răng mỗi sáng mỗi tối..
  5. 10 points
    Hello các bạn Mời các bạn thưởng thức radio volume VI “Điều Chưa Nói” WL xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian tham gia Radio Volume 6. **Thơ, Truyện Ngắn & Thư -TichTac, Gà Mập, Meo Meo, Bé Lì **MC: Poorlove **Kỷ thuật viên: heonuong Theo yêu cầu của một bạn, WL sẽ post thư bạn lên đây để tiện cho người nhận theo dõi Please enjoy *!*!*!* Lá thư thứ 6 Thư Cho Người Ấp Trứng Thế là mùa thu đã sang, mùa của uyên nguyên tự tại, mùa của những chiếc lá chết làm nên một mùa vàng rực rỡ. Mùa của lắng đọng. Khi mà vào một buổi chiều, bạn đứng trên một thảm lá vàng mênh mang, và cảm nhận thời gian dừng-khựng-lại-tại-điểm-neo là đôi chân của chính bạn. Tôi luôn tưởng tượng ra cảnh trạng khi tôi đứng trên thảm lá vàng, mọi thứ xung quanh đều vàng, thời gian chết đúng lúc và tôi sẽ bị hút mất vào một tích tắt đứng lặng này, rồi tôi “sign out” khỏi thế giới vĩnh viễn. Truyền thuyết kể rằng những người sinh vào mùa thu họ sẽ bị một lời nguyền :”nếu là nữ thì thông minh, xinh đẹp, diễm lệ, nếu là nam thì cũng xinh đẹp, anh hùng, bản lĩnh”, tôi là người sinh ra trong một ngày mùa thu tháng tám. Bạn hoàn toàn có thể hoài nghi về điều này vì truyền thuyết mùa thu là do tôi bịa ra. Phải, tôi luôn giễu cợt đời sống này vì tôi đã đi gần nửa đời người mà không có em bên cạnh, những hắt hiu trên đời này đôi khi tôi đón nhận một mình, đôi khi bên tình nhân cũ, vẫn chưa phải là em. Tôi cứ dọ dẫm từng bước trong cuộc đời mình, bất cần và chưa có đầy đủ ý niệm của hạnh phúc, hy vọng và khởi sinh. Tôi luôn nghĩ mình đến đi vào thế gian này thật cô độc, đến và ra đi, quẳng lại chiếc chìa khóa luân hồi sẽ mở ra một kiếp khác và tan biến, tôi sẽ sống kiếp sống cuối của mình rồi thôi, không để lại đời-cho-người, và không để lại người-cho-đời. Rồi em đến bên đời, trao cho tôi nhiều thứ. Tôi không nghĩ mình sẽ lại có ý định hồi sinh chính mình trong cơ thể bé bỏng của một đứa trẻ, sẽ để lại một đứa trẻ giống như tôi mang một số gen của chính tôi và nó sẽ độc lập trong cơ thể khác. Ý nghĩ một phần của mình tồn tại trong một cơ thể tơ non mềm mại làm tôi rùng mình lo lắng nhưng sung sướng miên man và rất hạnh phúc. Cách em nói :”chúng mình sẽ sinh một đứa trẻ” thật tự nhiên như mình cùng mặc một chiếc áo đôi, một dạng quần áo dính nhau cho hai cơ thể. Chúng ta mặc vào, rồi từ đó đôi cơ thể sẽ dính chặt nhau cùng tiến cùng lùi. Sự bỡ ngỡ vì tôi chưa từng có ý niệm sinh con cho mình cũng tự nhiên biến mất nhường chỗ cho sự khát khao trông ngóng những cơ thể bé bỏng sinh động do chúng mình sinh ra. Hơn hết là chính em đã cho tôi thấy và thấu cảm được sự thiết tha này là có thật. Là một người mẫn cảm, lắm lúc nghĩ đến những niềm hạnh phúc ban sơ này thôi tôi cũng thẫn thờ rơi nước mắt, và tôi cảm ơn em đã truyền một cảm hứng vô biên đến tôi để có thể tiếp diễn ước mơ của chúng ta. Đây là ước mơ trọng đại nhất của đời mình mà tôi nhiều lúc vẫn rụt rè không dám nghĩ và không dám làm. Lắm khi tôi lo sợ! Mà đời sống thật thì luôn chằng chịt những lo toan và gánh nặng. Đôi khi chúng ta có những bước lùi đáng sợ, đó là những giai đoạn cãi cọ, căng thẳng và những tiếng nói hùng hồn đanh thép của cái Tôi vĩ đại trong tự mỗi người luôn là một thế lực kéo lùi chúng ta về điểm xuất phát, mà một người lùi thì tất cả cùng lùi vì mình đã mặc chung bộ quần áo dính liền. Nhưng sau hết chúng ta vẫn ngồi lại bên nhau cùng đi tiếp những giai đoạn khó khăn để đi đến bước sẵn sàng cho sự khai phóng chính mình. Mong, cảm ơn em đã đến bên và là động lực để đôi chúng ta thực hiện cái ước mơ viển vông thành sự thật. Nhiều lúc tôi cứ bẽn lẽn vu vơ, tự xấu hổ khi đặt tên cho em là “người thắp lửa”. Cảm ơn em đã truyền một ngọn lửa tình yêu quan trọng nhất đời cho tôi, chúng ta sẽ cùng cố gắng nhé. Những lời nói có cánh thật dễ nói nhưng nói lời thật lòng bộc bạch rất khó khăn. Tôi xấu hổ nhiều lắm nên dẫu có vụng về lan man em cũng thấu hiểu cho tôi. Cảm ơn em rất nhiều và thương quý.
  6. 9 points
    Hôm qua được chị lôi ra... sơn móng tay 💅🏾, mình nằm dài đưa tay cho chị bôi bôi trét trét dính tùm lum tà la tèm lem búa xua. Sau khi coi thành quả hai chị em lại cười nôn ruột, nhiều khi hạnh phúc giản đơn đến không ngờ! - Sao em thấy em giống búp bê của chị quá! Nào là cắt tóc, giờ sơn móng tay 🤔 - Nghĩ gì vậy! - (Trong đầu yên tâm hẳn, mình không phải là “thiết bị” để cô ấy bày biện) - Búp bê gì mà xấu như em! Có tiền mua búp bê xinh đẹp mà chơi chớ ai chơi gì búp bê thấy ghê vậy!!! - (Vỡ tan trái tim 💔) Người ta nói đúng, biết đủ là hạnh phúc! Mình có chị lựa áo quần cho mặc, cắt tóc cho, sơn móng tay cho, chăm sóc cho lúc ngã bệnh, mình không còn cần gì hơn cho cuộc đời này, dù nó có dừng lại cũng là dừng lại trong giai đoạn hạnh phúc nhất của đời mình... Thương chị!
  7. 9 points
    Hạnh phúc của ngày hôm nay thiệt đơn giản: - Sáng ngủ dậy thấy có 2 cái bàn chải để quệt cục kem lên. - Chiều tham dự workshop “Design your life” và nhận ra mình chẳng cần thiết kế gì cho cuộc sống của mình cả, mình có một công việc tốt, một người bạn đời tuyệt vời, một gia đình để yêu thương và một đàn chó mèo nheo nhóc, xong đủ, thiết kế tới lui thì cũng chỉ ra mỗi kết quả đó thôi! A happy and simple life 🙂 là cái mình đang có! - Tối gọi điện cho Mẹ nói trên trời dưới đất, Mẹ mình bảo: “Lớn rồi mà không tạo phây bút (facebook) đi, bỏ lên tấm hình cho đẹp!” mình cười quá trời “Thôi khi nào con bằng tuổi Mẹ con sẽ tạo phây bút, giờ con còn nhỏ lắm”. Quyết định mỗi ngày tự sướng một tấm hình gửi về cho Mẹ mình coi chơi - có khi mang hình mình đăng lên phây bút ở nơi 🤔
  8. 8 points
    Halloween Halloween là ngày lễ ma quỷ ở Mỹ, nó tương tự như ngày cúng cô hồn ở Vietnam. Theo lịch sử thì khởi đầu ngày này là ngày tưởng nhớ những người quá cố. Nhưng theo thời gian, thông lệ này đã thay hình đổi dạng, nhất là ở Mỹ, Halloween gần như trở thành một ngày lễ hội hóa trang. Người lớn thì hóa trang và mở tiệc ăn chơi. Con nít cũng hoá trang thành những nhân vật mình yêu thich và xách túi đi gõ cửa từng nhà xin bánh kẹo. Nhà nào không tham gia thì tắt đèn, kéo rèm làm tín hiệu. Thường vào ngày này, tôi đắp mền đi ngủ để khỏi có ai làm phiền mình. Nhưng từ khi có hai con khỉ, tôi cũng muốn con được tham gia cái thú vui đi xin kẹo như các đứa trẻ trong vùng. Năm nay, tôi sắm cho hai con hai bộ đồ con ong vàng, mẹ nó cũng rất phấn khởi và háo hức. Nào ngờ trước ngày Halloween, Venice ngã bệnh, ăn vào là ói ra. Tôi xin nghỉ làm chạy về đưa con đi bác sĩ. Venice bệnh nhưng rất ngoan, không hề mè nheo với hai mẹ. Luôn luôn tự túc, đi được là tự đi chứ không đòi ẳm. Khi mệt quá thì tự nằm lăn ra nghĩ ngơi. Tôi và bx bàn thảo và thấy rằng phải hủy bỏ đêm Halloween thôi. Nào ngờ đến chiều, Venice ngồi dậy ăn thật ngon miệng, chạy nhảy tí tửng. thế là mẹ gọi mommy xin ý kiến cho con tham gia Halloween. Tôi thấy một năm có một lần, tôi không nở nhốt con ở nhà. Thế là, cả nhà sửa soạn qua nhà sếp tham gia Halloween, nhưng hai ẻm chỉ được phát kẹo chứ không được đi xin kẹo. Hai cô đứng canh ngay cửa để chờ người đến cho kẹo. Mỗi khi có những bé hoá trang kỳ lạ đến là Iris la to lên “What’s that, what’s that?”, la chừng nào mà có câu trả lời mới thôi. Còn chị hai thì chờ lâu quá mà không thấy ai tới sẽ hỏi “Where’s the kid? Where?”. Hai con đã xem hoạt hình về Halloween rất nhiều nên đã biết gọi tên bộ xương, cái xô xin kẹo, phù thuỷ, đèn bí ngô,... Dạo này, Venice cũng mạnh dạng hơn, đã chịu giao tiếp và đùa giỡn với người lạ không còn trốn sau lưng hai mẹ nữa. Hai con tưng bừng và hào hứng cả đêm. Vì Venice vẫn còn phải kiêng ăn uống nên tôi phải giấu hết kẹo của con đi. Trên đường về nhà, lúc đi ngủ cho đến sáng hôm sau hai đứa cứ hỏi liên tục “My candy” nhưng đều bị hai mẹ lừa, “the candy is sleeping” :D.
  9. 8 points
    Last night I talked with a friend. She asked how I could be that strong, always. Of course it's not true: I'm not always strong. I do have those moments when I can't take it anymore, when I need a break. And that's exactly how I'm strong or get stronger. That's to be vulnerable or simply to let go if necessary... Sometimes when I feel tired, I ask friends to dine out with me, I wander around the streets, I go to my favorite coffee shop and talk with the barista, or I just watch a movie, cry then sleep... That's how I give myself a break from all the problems stressing me out. The point is we don't stop there, we pause to resume, and we expose our vulnerability to get back on track stronger. Tôi vẫn nhớ khoảng cách đây 10 năm, tôi hay phân vân khi nghĩ về hai từ Cố Lên. Khi một người giãi bày nỗi lòng với tôi, chia sẻ đau buồn cho tôi nghe, dựa vào tôi khóc, tôi thường cảm thấy không dễ chịu nếu chỉ đơn giản ném cho họ hai từ Cố Lên. Từ từ rồi tôi cũng hiểu. Có những người đúng là cần được động viên bằng Cố Lên để họ có động lực hơn, mạnh mẽ hơn. Nhưng thật ra lại có những người, vốn mạnh mẽ không kém bất kì ai, cái họ cần không phải Cố Lên mà là một bước nghỉ, một phút yếu đuối tạm thời, một người không phải để khuyên can hay tìm giải pháp mà chỉ đơn giản để họ có thể giãi bày thôi. Vậy là sau đó, tôi ít khi nói Cố Lên với ai, trừ khi tôi hiểu rõ tính cách người đó cần được thúc đẩy cổ vũ (push) chẳng hạn. Còn với những người mạnh mẽ, họ đã cố rồi, thậm chí chưa bao giờ ngừng cố gắng, với họ Cố Lên nhiều khi chỉ tạo thêm áp lực, rồi trong một phút cận kề sự yếu đuối người ta lại phải gồng lên, càng áp lực nhiều hơn căng thẳng hơn, thành một vòng luẩn quẩn... Bạn nhắn tin hỏi nè tối rảnh không mày gọi nói chuyện đi, vậy là tôi biết họ đang cần "nghỉ ngơi". Nhiều câu hỏi sẽ trở nên thừa thãi, nhiều Cố Lên không cần thiết. "Muốn khóc cứ khóc, rồi lại đứng lên nha!". Khóc được cũng là một loại dũng cảm, bởi không phải ai cũng dám khóc, rồi lau nước mắt cười lên rạng ngời. We can be strong by being vulnerable.
  10. 8 points
    Hôm qua hai chị em rị mọ đi mượn đồ cắt tóc về để chị cắt tóc cho em, nửa đêm hai chị em dẫn nhau vô nhà vệ sinh cắt tóc rồi cười một trận đau bụng chảy nước mắt tèm lem khi nhìn thành quả! Giờ, em có một mái tóc xinh đẹp hiếm ai có, dù sao em cũng rất tự hào, vì em biết cô gái của em đã cố gắng hết sức rồi!!! Nên ai cười em kệ họ, em vẫn tự hào về quả đầu “xinh đẹp quá mức rồi còn gì” (nguyên văn chị nói) này! Những ngày đau đớn, buồn khổ chán nản rồi cũng qua mà thôi! Cuộc sống là vậy mà, không có gì tồn tại mãi, kể cả cơn đau, nó đến rồi nó sẽ đi!! Dù sao vẫn còn có chị massage cho mỗi khi đau (dù nó chẳng giúp gì), hay lấy dầu thần kỳ xức vô mũi để đánh lạc hướng mình, hay chỉ đơn giản nằm bên cạnh, chạm nhẹ vô tay mình... May mà có chị cắt cho mái tóc đẹp, đời còn dễ thương!
  11. 8 points
    Ngày nọ, chị nói em: - Chị sẽ nhận thêm một con mều! - Thôi khoan chị, từ từ nhà mình còn nhỏ quá! - (hặm hực) Lại ngày nọ, chị hùng hổ: - Chuyển nhà, chị nhận một con mều nữa! - (ngước mắt nhìn chị rồi em lại ăn cơm) - Em đừng có cản chị! - Em có nói gì đâu! - Em đừng có cản chị!!! - Em không hề nói gì, nếu mà chị nhìn thấy gương mặt và ánh mắt chị lúc nói chuyện nhận con mều đó, em bảo đảm chị mà là em chị cũng không dám nói gì, chán sống sao!! - Hừ!! Chị ơi, nhận 1 con chứ 10 con mều nữa em cũng chịu, chị cứ làm điều gì chị thấy hạnh phúc thì em luôn ủng hộ chị thôi! I got your back, babe ah! Chứ em hiểu lắm cái cảm giác thương, áy náy trong lòng khi nhìn thấy con mèo, chó bị bỏ rơi mà mình không thể làm được nhiều thứ hơn cho nó (em tin chị cũng hiểu cảm giác quặn thắt lòng của em mỗi khi thấy những cảnh đời bất hạnh và mình đã giúp bằng những gì mình có thể lúc đó), cảm giác đó không dễ tiêu tan trong chớp mắt! Nên em luôn ủng hộ chị dù gian khó đến đâu (chủ yếu là ngăn cản mèo đánh nhau, hic). Em được tặng đôi vớ đỏ, chị lấy ra mang vô chân xong đi soi gương rồi lên giường lột ra đưa em mang một chiếc, rồi chị em nằm khùng điên chụp hình mải miết với chiếc vớ mỗi người một chiếc cho đến khi đi ngủ! Vậy thôi cũng đủ làm cho căn nhà của mình ấm áp rồi! Em thay avatar rồi đó chị, hình chân nắm chân cho lạ
  12. 7 points
    Bị gái dụ Mấy tháng nay tâm trí của tôi bị mệt nhoài vì công việc. Thêm vào đó ngày tụ họp gia đình sắp đến, bx lên kế hoạch tu sửa và trang hoàng nhà cửa cho đẹp. Mới đầu ẻm chỉ chỉnh đây một chút, chỉnh kia một chút, chẳng biết vì sao mà kế hoạch cứ ngày một phùng to lên. Tôi thấy bx vui khi nhà cửa đẹp hơn nên cũng bắt tay vào phụ. Sau vài tuần, tôi kiệt sức và có tín hiệu ngã bệnh. Bx thấy thương nên khuyên, - Hay ngày mai xã đừng đi làm, xin nghỉ ở nhà dưỡng sức. Mỗi khi xã bị bệnh thì bị rất nặng. Em cũng sẽ dừng tu sửa nhà, giữ con để xã được nghĩ ngơi. Tôi nghe bx nói có lý nên sáng hôm sau gọi sếp xin nghỉ bệnh và thông báo với bx là hôm nay không đi làm. Tôi ăn sáng, uống thuốc, rồi lên sofa nằm nhìn ngắm con chơi đùa. Ba mươi phút sau, bx đến nhỏ nhẹ nói, - Xã nằm đây coi con nha, em vào nhà tắm làm phần việc còn lại. Tôi OK, Rồi 30 phút sau, bx lại đến nói - Xã nằm coi con, em ra ngoài sơn cái cổng thêm lớp nữa. Và như thế, tôi giữ con suốt cả ngày để bx làm hết việc này tới việc khác. Mình bị gạt mà mình không thể phàn nàn. Vì bx kêu mình giữ con để làm việc nhà chứ có phải đi chơi đâu mà mở miệng ra phàn nàn. Đến tối lên giường, mình mệt mõi nói với bx, - Em à, ngày mai Jas đi làm.
  13. 7 points
    Lại một sự trùng hợp có phần đáng sợ. Thứ Hai dọn qua nhà mới, chị chủ là người Trung Quốc, ngồi nói chuyện với chị có kể em vừa luyện lại bộ Thần Điêu Đại Hiệp bản 95 tại em thích Cô Cô Lý Nhược Đồng, xong tám với chị về Kim Dung. Thứ Ba nghe tin ông qua đời... Hồi Giáng sinh năm ngoái hay năm kia gì đó, cũng vừa mới viết cảm nghĩ về Careless Whisper và Last Christmas, hai trong những bài hát yêu thích nhất mọi thời của mình, thì ngày hôm sau báo đăng George Micheal mất... Về Kim Dung, thế hệ của mình chắc xem phim nhiều hơn đọc truyện. Mình cũng chưa từng thực sự đọc một cuốn truyện nào, nhưng được cái có thói quen nghe radio. Ngày trước ở Việt Nam đêm ngủ hay mở nghe, người ta có tiết mục đọc truyện đêm khuya nên mình cũng nghe được họ đọc mấy truyện của ông rồi. Trích bài viết của một người bạn mà mình rất đồng cảm: Trong tác phẩm của Kim Dung, nhiều nhân vật vốn chính trực nghĩa khí nhưng do xuất thân thấp hèn hoặc cách hành xử cổ quái không giống với số đông nên thường bị xem là ma giáo, bị căm ghét và truy sát. Cũng lại có những kẻ được người đời xưng tụng tôn kính coi như biểu tượng về đạo đức, thực chất lại bỉ ổi xấu xa đê hèn. Góc nhìn này của Kim Dung phần nào cũng tương tự với nhân sinh quan của mình. Khi được hỏi tiêu chuẩn nào để chọn người kết giao, mình thường nói chỉ cần là người tốt, có đạo đức (và đương nhiên, phải nói chuyện hợp nhau). Đạo đức thực ra cũng là một khái niệm mơ hồ, mỗi người có cách định nghĩa khác nhau, nhưng với mình, đơn giản đó là có tình nghĩa, biết tự suy xét lương tâm, tấm lòng ngay thẳng, không gian dối, không hãm hại người khác. Còn lại xuất thân, học vấn, bối cảnh như thế nào không quá quan trọng. Nói một cách bình dân là chơi được và chơi đẹp. Cuộc đời sẽ rất vui nếu gặp những người bạn chơi được và những đối thủ chơi đẹp. Còn lại thì để phân biệt thị phi trắng đen đôi khi cũng khó lắm. Ai dám nói mình tốt hoàn hảo, ai dám nhận mình thuần trắng thuần đen. Tiểu Long Nữ vốn là một cô gái trong sáng nhưng vì Dương Quá cổ có thể giết Quách Tĩnh, Hoàng Dung, có thể đem đứa bé mới sinh của họ đi đổi lấy thuốc giải, vậy cổ tốt hay xấu? Hoàng Dung thông minh nghĩa hiệp nhưng vì cái gọi là đạo lý lại năm lần bảy lượt nói bóng nói gió để chia rẽ Dương - Long, dụ Tiểu Long Nữ bỏ đi, vậy bả tốt hay xấu? Lý Mạc Sầu được gọi là nữ ma đầu giết người không ghê tay, nhưng bả từ đâu mà ác, từ một cô gái ngây thơ bị nam nhân lừa gạt mới trở nên như vậy, với lại khi bả giữ Quách Tương trong tay bả không hề làm điều ác với nó, không nỡ xuống tay với trẻ sơ sinh, vậy bả tốt hay xấu?... Trong chánh có tà, trong tà có chánh. Như Kim Dung viết truyện rất hay nhưng đời tư của ông chưa hẳn đã hoàn toàn "chánh". Dẫu sao cũng cảm tạ ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm hay như vậy. _____________________ Thêm một sự trùng hợp nữa là hôm nọ mới viết về Vulnerability - Sự mềm yếu đôi khi là một liều thuốc, thì sáng nay trong lúc quay lại đây đọc bài, vừa nghe TED liền nghe trúng bài cũng nói đại ý stress nếu xem nó bình thường thì nó sẽ mang lại tác động tích cực, cũng tương tự như mình thường nói stress/sự bận rộn là thuốc kích thích của mình ấy. Sẽ viết bài về chủ đề này sau nếu có hứng. Hôm nay là cuối tháng rồi, mai bắt đầu tháng mới, tháng mình yêu thích nhất trong năm. Ngày 1 tháng 11 năm 2016 có đăng tấm ảnh này để nhìn lại chút không khí mùa hè. Đông năm nay đến muộn, lại ấm hơn mọi năm, nhưng suy cho cùng vẫn là mùa đông, vẫn lạnh. Có thể mình không đi Iceland, nhưng chắc chắn sẽ đi đâu đó như truyền thống của riêng mình vào tháng Mười Một hằng năm. See you again soon!
  14. 7 points
    Hôm nay đã có một ngày khá thú vị. Sáng mở mắt vừa xem điện thoại thì thấy một chuyện khôi hài, liền kể cho người bạn kia nghe, từ đó mà hai bên nói qua nói lại hết nửa ngày. Cũng muốn tránh bị điện thoại làm phiền nên mới để trong phòng rồi ôm máy tính ra ngoài làm việc, ai dè mấy tiếng sau quay lại thấy cuộc gọi nhỡ quá trời mà toàn quan trọng, trong khi bình thường lúc nào cũng cầm điện thoại thì không thèm gọi... Mình liền nhớ tới bài viết của một người bạn về các "quy luật" hài hước trong cuộc sống. Trích một vài điều mà mình rất hay gặp như sau: "Law of Queue: If you change queues, the one you have left will start to move faster than the one you are in now. Law of Telephone: When you dial a wrong number, you never get a busy tone. Bath Theorem: When the body is immersed in water, the telephone rings. Law of Encounters: The probability of meeting someone you know increases when you are with someone you don't want to be seen with. Law of Coffee: As soon as you sit down for a cup of hot coffee, your boss will ask you to do something which will last until the coffee is cold. Law of Getting Late: When you reach early for something it will never start on time. Law of Exam: If you didn't read a page which is of least importance, first question will be from that page only." Sau tiết mục mấy cuộc gọi nhỡ, mình thiệt muốn nhắn bạn bổ sung ngay vô bài viết "Định luật cuộc gọi nhỡ": Những lúc bạn quên điện thoại chính là lúc người ta hay gọi cho bạn nhất! Và sau đó để giải quyết chuyện từ các cuộc gọi nhỡ cũng như bù cho ban ngày đã mải nhiều chuyện, mình quyết định thay vì đi nhà thờ học tiếng thư giãn thì ở nhà làm bù, đang nghĩ định nhắn tin cho cô giáo báo cô ơi em bận phải ở nhà làm việc gấp (mà thực ra chuyện không gấp, có thể đi học rồi mai làm cũng được) thì ngay tức khắc, nhận được mail báo một cái deadline khuya nay! Thế là dù muốn hay không cũng chắc chắn phải nghỉ học rồi. Vậy là lại đau lòng viết xuống thêm một cái định luật nữa, "Định luật viện cớ": Bịa chuyện gì ra làm lí do viện cớ thì thường nó sẽ xảy ra thật. Vậy đó nên trong lòng cũng thấy tội lỗi. Ngồi làm một mạch tới muốn mụ đầu luôn. Vừa xong việc gửi kịp deadline thì chạy ra ngoài uống liền một hơi nước, rồi mở cửa ra ban công đứng đó, cứ đứng vậy thôi. Hồi sau vừa lạnh vừa như sợ cái tịch mịch này quá lại quay vào trong bật nhạc lên nghe... Bài này ngày xưa mình thích lắm, nhưng hay nghe ca sĩ khác hát, chưa bao giờ nghe bản của Chi. Lần này không biết là do Chi hay do lâu rồi mình không nghe lại mà thấy khác nhiều. Thay vì cái gắt gao dồn dập già dặn của những bản cũ, chất giọng trong trẻo của Chi và bản phối này thả vào một chút non nớt, lãng đãng, một chút bâng khuâng chơi vơi mơ hồ khó diễn tả bằng lời, và bao trùm cả bài hát là cảm giác bình yên nhẹ nhàng lại vương buồn man mác... Chiều lang thang trên phố đi tìm ánh dương mờ Tìm về nơi ấy rất xa chiều nhớ thêm Còn mình ta với ta, lặng thầm bước chân Đi tìm giấc mơ mang tên mình... Một giai điệu hay và giọng ca đẹp cho giấc ngủ ngon. Thật may là mình đã không bỏ qua.
  15. 6 points
    Nov 4th 2018 4:03am ------------ It's been so long since I have been here. First I wanna say thank you AL for bringing her to my life. AL holds so many memories that I can never forget. Tears was shed and laughs was loud. I met so many great friends on here. Thank you for all of those precious years. I lived my youth with all I've got and there was no regret. I am back here [mind you, it is not because I'm being dumped lol], but I rather find it is interesting to write diary on here like how I used to. Because then you can read back and see what happened on that day or how your thoughts, ideas and decisions have changed along the way. Also, writing a public diary has such a comforting effect, because you can freely express yourself and feelings without worrying about being judged or anything since the people who read your diary are simply, strangers.
  16. 6 points
    Khi nói lên một vấn đề thể nào cũng có suy nghĩ ôi giời lại ghen ăn tức ở các kiểu đà điểu, mà với tình cảnh oan gia ngõ hẹp như t thì không thoát khỏi cái suy nghĩ này :v. “Đất chật, người đông”, ai cũng có nhu cầu thể hiện, nhật ký, inbox,…để làm gì? Không biết cái stt là nơi thả thính nhanh của rất nhiều chị em sao =)), thả 1 nùi như vậy lạc trôi hết thính cmnr :v. Yêu hết cả phần thiên hạ, nói ra lại bảo thích ăn bánh ga-tô, như đang coi diễn kịch ấy. Kiểu đi karaoke mà 1 thằng giành hát lia lịa bắt những thằng khác ngồi nghe, ở đây nó không khác gì, hèn chi mấy chị của t chạy hết -_-. Có biết là t chán yêu đến cỡ nào không, à nói tới chán yêu thì đích thị là “gato” chuẩn cơm mẹ nấu, bởi vậy 1 đứa éo thiết tha với tình yêu như t lúc này dễ bị gán cho cái mác “gato” khi mà nói đến vấn đề yêu đương. Mà cũng dễ hiểu thôi vì nếu không nghĩ “gato” cũng không còn từ nào khác để diễn tả, như t muốn giải thích cái vấn đề spam này mà cũng không biết phải diễn giải thế nào. Đồng ý yêu là phải nói cũng như đói là phải ăn, nhưng mà không phải cho cả làng “ăn” 1 nùi mỗi giờ mỗi ngày thế này =)). Như t đang học thì lỗi này phải được fix đấy, ghi 1 nùi thì lấy tin mới nhất đẩy lên để không hấp diêm thị giác người khác (giao diện diễn đàn cũ từng như vậy), giá mà mỗi tút là 1 ảnh full HD không che thì vấn đề đã khác :v. Với tốc độ spam còn hơn Tào Tháo dí thì cơ hội để người khác chen vào chỉ tính bằng phút, bao giờ mới trả lại không khí như trước kia? Không biết bao giờ mới chấm dứt chỉ trông chờ vào ý thức, nếu ai cũng thấy bình thường thì chắc là do trái gió trở trời t khó tính khó nết, ganh tị với hạnh phúc đôi lứa, em sai rồi, em sai rồi, xin lỗi em đi =)). Thôi, sáng giờ “sun see” xía xọn nhiều quá, t mới lên tiếng có tí thôi mà bị dập hội đồng tơi tả, treo cái biển lên top, đi vệ sinh ra lút mọe nó đáy, rút quân :v Ps: hôm qua chị hỏi 1 câu mà nghe xót xa, đắng lòng, lúc ý không có bung bét vậy đâu.
  17. 6 points
    MỘT ĐÊM Ở UTOPIA Nếu ai thích trải nghiệm, thích yên bình, hoang sơ thì nên một lần đến đây. Sẽ không hề hoang phí tẹo nào. Nằm trên trái đồi nhỏ và cạnh con suối với bãi đá cổ huyền bí. Tiếng suối róc rách và tiếng chim hót thánh thót cả ngày lãn đêm. Utopia nằm cạnh bản Tã Van cách Sapa vài mưới km. Để vào đây chúng ta phải mất phí 1 người 75k. Phí này do Nhà Nước thu để tu bổ cho làng bản. Lúc đầu nghe qua mình cũng không mấy hài lòng nhưng đi vài rồi thù thấy cũng hợp lí Từ Sapa vào Utopia mất khoảng 45p, các bạn có thể di chuyển bằng xe oo tô, taxi hoặc thuê xe máy tự chạy. Đường vào thì không phải bàn, núi, suối và ruộng bậc thang ẩn hiện trong làng sưing mờ ảo cùng với cái nắng nhàng nhạt. Không diễn tả nổi luôn ( do ngồi trên xe chộp lúc xe đang chạy nên không được đẹp j vào Utopia khoảng 1km, nếu các bạn có vali thì có thể nhờ các em trai trong đó ra thồ vào bằng honda còn chúng ta cứ tềnh tan vừa đi vừa chộp hình hihi Tối đến đây cũng đã xế chiều, cảnh ở đây thật bình yên và thơ mộng, đúng chất ai thích sống ảo luôn. Sát bờ suối là các căn bugalow và khu làm BBQ, quầy bar, phía trên đồi ngay sau lưng là khu cấm trại và dãy phòng dành cho gia đình . Nhiệt độ thì không quá lạnh, khoảng 20 độ, tối thì tầm 16 độ thôi, lí tưởng lắm. Phòng thì giường tầng, rất ấm và có thêm hai cái quạt dành cho mùa hè. Trong phòng được trang bị khá nhiều ổ điện rất tiện lợi cho khách ngoài ra còn có 1 máy sấy tóc chà bá hihi Được anh chủ share là vì bảo vệ môi trường ( do mới được các chuyên gia người Nhật tư vấn về một loại vi sinh để xử lú thoải) và muốn mọi người phải ra khỏi phòng để thưởng thức khí trời và thiên nhiên nên anh làm khu vệ sinh và nhà tắm phía ngoài. Nhà vệ sinh rất sạch cũng không thua gì toilet khách sạn ở Hà Nội đâu nhé các bạn. Được 2 toilet và 5 phòng tắm, sạch sẽ và có hẳn máy nước nóng riêng biệt cho mỗi phòng tắm Đặc biệt là khi vào đây các bạn bỏ dày, dép của mình vào kệ cho đến khi về, ở đây chúng ts mang dép tổ ông dạng quay ngang có sọc trắng phía trên và khj vào toilet chúng ta cũng có dép riêng để sẵn phía trước khu vệ sinh Điểm đặc biệt thứ hai là ở đây có rất nhiều chó. chó lớn chó nhỏ, chó tây chó ta có đủ, có cả con giống Alaska mủm mỉm dễ thương cực kỳ và luôn quấn theo chúng ta để chụp hình Điểm đặc biệt thứ ba là ở đây có các loại rượu tự làm từ trái rừng rất ngon. Trời se lạnh ăn đồ nướng và uống cốc rượu hhkhông có gì tuyệt vời hơn. Ở đây có BBQ, các bạn có thể đặt trước, 250k/ ng gồm Gà, Cá và thịt lợn nướng+ các loại rau. Khuya khuya lại có khoai lùi bắp nướng. Tôi thích nhất là cóm lam bằng nếp than, vừa thơm, dẻo và ăn vs Gà bản nướng thì không còn gì tuyệt vời hơn ( utopia đang thuê tôi PR chắc hihi) Trên đầu là trăng, bên cạnh là tiếng suối róc rách cộng thêm tiếng nhạc nhè nhẹ từ quầy bar. Nùi thơm từ lò nướng, không khí thì hơi se se lạnh. Mọi người không cần ai bảo ai tự lẳng lặng để thưởng thức Trùng ngày đó nhóm mình có hai bạn sinh nhật, 1 đứa bạn có tám đã vác chai Vang Pháp từ SG ra vừa để àm cái sn lẫn 20/10. Mỗi năm chúng tôi cùng nhau đi một chuyến và luôn dành cho nhau những giây phút, khoảnh khắc tuyệt vời nhất có thể ( dù bt cãi nhau như chó vs mèo) Ham ăn quá đã quên chụp lại ống cơm lam hihi Con cá Suối nướng thật ngon có điều cucng thật nhiều xương Sau khi no say bọn tôi về phòng pha bình trà sen ra hiên ngồi vừa tán dóc vừa ngắm trăng sao Lần đầu tiên tôi được dỗ giấc bằng tiếng suối rì rào bên tai. Bình minh ở đây thật đẹp, sương không quá dày đặt như ở Sâp. Con suối ở đây chảy không biết mẹt mỏi là gì và không thấy cạn nước. Chúng tôi dậy rất sớm, đi dạo một vòng thăm thú, sống ảo và cuối cùng ngồi ăn sáng trò chuyện cùng các bạn trong Utopia. Ở đây chúng tôi gặp một cô bạn người Nga, bạn ấy chỉ đi một mình và share phòng v anh chàng người HN. anh chàng này đi vs hai cô gái nhưng không biết sao bị vứt qua bungalow ghép vs cô bạn người Nga. First time, she goes there. She told that: “ vn thật đẹp, tôi sẽ quay lại lần nữa cùng các bạn của tôi”. Ở thì tôi cũng thấy VN của tôi quá đẹp, càng đẹp hơn nếu ý thức được náng cai hơn nữa :)) Một vài khoảnh khắc sớm mai Sáng sớm đi dạo xong quanh bất giác tôi lại muốn có người yêu và cùng she đến đây relax hihi. Đáng ra phải tận hưởng không khí trong lành, an lạc để về cốc tu tâm dưỡng tánh tiếp đằng này bản ngã lại trỗi lên. Chậc Bữa sáng ở đây lại khá ổn: bánh mì ốp la, mì gà, phở gà. Cà phê ở đây cực ngon, ai uống cũng khen ngay cả những người sành cf. Thời tiết ở đây lạ lắm, nắng chỉ lên được tầm 9-10h sáng, chưa đày 10p mặt trời nất tiêu, sương ù kéo đến nhanh đến không kịp phản ứng luôn. Trời lại tù mù cho đến tầm 4-5h chiều nắng ại len lói chuý rồi tắt lịm Rời khỏi nơi đó lúc 12h trưa mà tôi cú tưởng là 5h chiều. Chân đi mà lòng chẳng muốn rời, luyến tiếc lắm và ghi lại một lời hứa cùng Utopia Eco Lodge là tôi sẽ quay lại trong thời gian sớm nhất có thể và chỉ mình tôi để còn tìm ma làng, ma bản dễ thương nữa P/s: anh chủ ở đây còn khá trê, vui tính và là một phượt thủ Bên lề Ra Bắc được ăn món gà và thịt lợn ( phải lợn cơ, nói heo bị tán xéo mỏ liền) rang cháy cạnh. Về nhà thèm nên làm sườn rang cháy cạnh ăn cho đỡ thèm, được cái bà đẻ ăn chừa tôi được 1 cục duy nhất. Thôi kệ, có sữa cho cháu mình bấu ahihi Hai ngày vật vã cuối cùng cũng post lên được ahihi
  18. 6 points
    Cám ơn Ban tổ chức chương trình radio đã làm 1 chương trình rất hay và có ý nghĩa cho mọi người thưởng thức! Cảm ơn những lời khuyên và động viên của Ban tổ chức gửi đến khán thính giả để giúp mọi người có một cuộc sống vui vẽ, hạnh phúc, tốt đẹp hơn! Nghe bức thư của bạn Bánh tráng mình thật sự xúc động và không ngăn được dòng nước mắt. Mình cảm phục ý chí, nghị lực, kiên cường của bạn và tình yêu thương của các bạn dành cho nhau trong cơn hoạn nạn, khó khăn lớn nhất của cuộc đời. Mình cầu nguyện và mong rằng các bạn sẽ chiến thắng, vượt qua tất cả, sống một cuộc đời vui vẽ, mãn nguyện và mãi hạnh phúc bên nhau!
  19. 5 points
    Chao cac ban! Minh la thanh vien moi tham gia dien dan, minh den day de tim ban va nguoi tri ki cua cuoc doi de chia se buon vui trong cuoc song. Minh la fem .toc dai Sn1989 Moi nguoi lien he voi minh qua mail hoac ib trong dien dan minh se hoi am! trucbang789@gmail.com Cam on moi nguoi da doc tin cua minh !
  20. 5 points
    to the moon and back
  21. 5 points
    Nếu em không hạnh phúc, em không thể trao hạnh phúc cho người khác được Những ngày này, tôi vẫn giữ nhịp sống đều đặn của mình: đi làm, đi tập thể thao, đi chơi nhạc cụ, cuối tuần đi dạy bọn trẻ. Thời gian rãnh hiếm hoi, đi chơi với bạn bè. Khuya, vẫn nghe Lana Del Rey, Halsey hay Birdy. Những lời thủ thỉ vào tai giữa khuya thanh vắng, khi chân vắt vẻo lên thành giường, mắt nhắm nghiền lại sau khi gấp quyển sách, cảm giác thư thái tận sâu trong tâm hồn. Tôi chỉ mong mình mãi như ở giai đoạn này. Điềm tĩnh, chín chắn, biết nông sâu, đã biết đớn đau, nhưng không quá cằn cỗi để bị mất đi sự hứng khởi và hồn nhiên. Như tôi đã từng ngộ nhận rằng, đúng người nhưng sai thời điểm. Nó khiến mình từng rơi vào bi kịch do chính mình dựng lên. Nỗi đau vì vậy càng trở nên nhức nhối. Cho tới lúc, đủ can đảm thừa nhận, chấp nhận không phải đúng người sai thời điểm. Mà chỉ cần đúng người, bất chấp thời điểm nào cũng là đúng. Tôi cũng đã nhận ra sự sai lầm của mình rằng, nỗi đau có thể vùi dập con người ta trong khốn cùng. Làm sao có thể mở mắt dậy khi trước mắt là tương lai mờ mịt? Không phải, hành trình vạn dặm tốt đẹp nào cũng đều bắt đầu bằng bước chân đầu tiên khó khăn nhất. Cứ nhấc chân bước đi, dẫu lòng đang nát tan nghìn mảnh. Vì từng bước một, một cách vô thức ấy mới có thể dẫn tới được ánh sáng. Đoạn đường ấy tôi đã đi qua rồi. Đôi lúc nhìn lại, thấy mình thật may mắn và biết ơn nhường nào. Biết ơn những người đã yêu thương mình, những người đã ở bên mình lúc mình mất niềm tin, và cả những người đã không tốt với mình. Họ chỉ là, hết duyên với mình nên như thế. Vào những ngày bình yên này, khi đã tự mình cảm thấy hạnh phúc từ bên trong thì anh đến. Và bằng cách nào đó, tôi đã nhận ra sự đặc biệt trong sự bình thường anh tự nhận giữa những người khác...
  22. 5 points
    “Út, út” ” sao con?” ” Anna giống Út, đúng không?” ” Uhm” ” sao Anna có 2 cái lỗ mà Út không có?” ” 2 cái lổ gì, con?” ” Đó, Anna có 2 cái lổ xíu xiu ngay hai bên miệng, út đâu có” ” “ sao Út có cái lổ ngay càm mà em có hai cái hai bên miệng” ” cái đó gọi là đồng tiền á” ” uhm...”, ( út gato nha con) ” Út út” ” gì nữa?” ” Anna giống Me va Út sao cái ngực em không giống Út vs Mẹ mà giống con vậy?” abdjfjkffbfbrjk ” tại Anna còn nhỏ mà con” ” thế khi con lớn thì con có giống Mẹ và Út không?” Đuổi ngay, đuổi đi học ngay cho Út nó phẻ. Từ lúc có Anna tói giờ cứ hỏi những câu hại não út nó thôi. Cứ không phá thì lại ngồi nhìn Anna xong lại quay xuống hỏi Út nó búa xua, thiệt tình, mắc mệt thiệt chứ
  23. 5 points
    Không biết từ bao giờ mình thích cảm giác được ngồi ăn cơm bữa cơm gia đình. Trước đây mình không quan tâm về điều này lắm, khi nào thấy thuận tiện thì ăn, cũng vì trước đây mình ở một mình nhiều năm nên thói quen khi nào cũng múc 1 tô rồi vừa xem tivi vừa ăn xong rồi thôi. Từ ngày ở với topteo vì công việc của cả 2 khác nhau, thời gian làm việc khác nhau nên mình phần lớn cũng hay ăn 1 mình, cũng múc 1 tô ngồi ăn, vừa chơi điện thoại vừa ăn. Bỗng dưng những năm gần đây thích được ngồi bàn ăn đàng hoàng, kiểu ăn bữa cơm gia đình, vừa ăn vừa nhìn mặt topteo, vừa ăn vừa nói chuyện với topteo, vừa ăn vừa gắp cho topteo, rồi nhường qua nhường lại mấy món ngon thấy vui và hạnh phúc lắm. Một ngày mình chỉ ăn chung với topteo buổi tối, mà có ngày được ăn chung có ngày mạnh ai nấy ăn vì chờ topteo lâu quá mình đói meo râu haiza……Nói topteo làm ít lại, làm bảng thời gian làm việc, đóng cửa đúng giờ cho khách họ biết nhưng mà vì khách họ năn nỉ quá topteo không dừng lại được, khộ. Bữa ăn gia đình có ý nghĩa kết nối các thành viên trong gia đình với nhau. Dù cuộc sống hiện đại, bận rộn cũng cố gắng mà duy trì để đem lại không khí ấm cúng của gia đình, duy trì hạnh phúc. Chính vì lí do đó mà mấy ông chồng thích được ăn cơm nhà, ăn bữa cơm gia đình là vậy. Mà bù lại để ăn được bữa cơm gia đình thì các bà vợ phải chịu cực mới được. Các bà vợ vừa phải lo công việc, vừa chăm con, vừa chợ búa, nấu nướng mệt bở hơi tai. Các ông chồng thì có làm công việc gia đình gì nhiều đâu, nên cứ tưởng đơn giản, rồi sinh hờn trách vợ khi vợ không chu toàn được bữa cơm gia đình (mình cũng vào loại mấy ông chồng gia trưởng này, chỉ biết đòi hỏi mà không hiểu, thông cảm cho vợ nè hihi….). Nói chứ dù gì mình cũng thuộc phái nữ mà, cho nên có hay không có bữa ăn gia đình cũng được. Miễn là 2 người vẫn thấu hiểu, thông cảm, vui vẽ với nhau là được rồi. Bởi vậy lấy người cùng giới nó có thuận lợi rất nhiều về việc hiểu và thông cảm cho nhau, san sẽ công việc cho nhau rất dễ dàng. Topteo nói khi nào tình hình thong thả thoải mái topteo bớt làm lại, chăm sóc cho mỗi mình thôi hihi….
  24. 5 points
    * Em phải hôn rất nhiều con ếch trước khi gặp được hoàng tử của mình* Đã qua đủ đau đớn để mình không còn kỳ vọng vào một mối quan hệ ái tình rực rỡ. Đủ vật vã để thôi ham muốn những drama trẻ dại. Chỉ mong là, nếu có 1 cuộc tình, thì là cuộc tình đơn giản và thấu hiểu. Là: “Em trở về sau những cuộc họp căng thẳng, quăng đôi giày cao gót nơi thềm cửa, có anh, ôm em vào lòng và hỏi: “Xong việc rồi phải không cưng?”. Rồi, em sẽ đi tẩy phấn son, thay váy vóc bằng chiếc áo thun trộm được từ tủ đồ của anh, đi chân trần trong nhà, ngồi ngoan ngoãn như con mèo bên chiếc bàn nhỏ có hai đứa, ăn buổi tối nhẹ nhàng, uống 1 ly rượu và nói với nhau những điều đã trải qua trong ngày. Là em, bỏ lại hình ảnh gai góc và cá tính bên ngoài, trở về là một cô gái đơn giản và nghịch ngợm nghĩ hàng tá thứ để quấy rối anh. Là anh, thôi nghĩ suy về những thứ phức tạp ở ngoài kia. Ngày mai thì vẫn chưa đến. Ở bên em, anh chỉ cần vui vẻ là đủ. Là, trước khi ngày tàn, anh ôm em thật nồng nhiệt. Bên tai em, anh thì thầm những ước vọng thầm kín. Là khi ở bên nhau, chúng ta, không một ai phải khác đi. Cả hai sẽ học cách chấp nhận lẫn nhau và cùng cố gắng bên nhau. Là rằng, dẫu có đi xa thật xa, thì vẫn nhớ để trở về với nhau….
  25. 5 points
    Trước giờ mình yêu và gắn bó với ai đó thường là theo cảm xúc. Yêu là yêu chứ không kể người đó có hợp với mình hay không. Khi về sống chung thì bắt đầu mới điều chỉnh dần dần để hợp với người yêu. Topteo với mình thì khác biệt rất nhiều thứ từ ăn, mặc, công việc, quan điểm về một số vấn đề ….Nhưng cuối cùng mình vẫn rất thương topteo. Từ ngày quen topteo, ở với topteo mình như có 1 luồn gió mới thổi qua. Topteo tút lại cho mình cho đỡ quê hơn 1 tí, topteo làm cho mình cười nhiều hơn 1 tí bởi những trò hề topteo thỉnh thoảng biểu diễn cho mình xem haha….Topteo dạy mình phải có lòng yêu thương hơn với những người già, em nhỏ, những người nghèo, những người thất cơ lỡ vận, topteo khuyến khích mình làm từ thiện và ăn chay, đi chùa niệm phật…..Có topteo tự nhiên mình từ bi hỷ xả hẳn ra haha…. Còn topteo không biết là ở với mình có thỏa mãn, vừa ý với mình hay không. Nhưng mà sau mấy năm topteo theo mình, mình thấy topteo già hẳn ra. Thỉnh thoảng hỏi topteo là “top có thấy vui khi ở với mập không?” topteo chỉ cười cười trả lời “bình thường”, vậy thôi đó. Chắc là không dám nói thật, vì nói thật chắc sợ mình buồn thì phải. Ờ cuộc sống mà topteo. Có lúc vui, lúc buồn chứ. Và làm sao mà hoàn hảo hết được. Thỉnh thoảng mình lên lớp giảng giải một vài thứ chắc topteo bực mình với mình lắm, nhưng rồi topteo cũng bỏ qua cho mình hết. Mỗi người một quan điểm, quan niệm sống, đối xử khác nhau, nhưng miễn là không vi phạm nghiêm trọng đến thuần phong, mỹ tục, đạo đức gia đình, xã hội là được rồi. Topteo cứ làm những gì topteo cho là đúng nhưng đừng quá lố là được rồi hen topteo. Dạo này thấy topteo hay mua vé số, mỗi ngày mua 2-3 tờ, mình hỏi topteo cần tiền làm gì hay sao mà mua vé số nhiều vậy? Topteo trả lời mua để trúng số có tiền mua vila biệt thự. Chời topteo chuẩn bị có âm miu gì đây, mình phải theo dõi, điều tra topteo mới được haha…Nói đùa vậy thôi, chắc topteo thấy mình khổ nên muốn mua vé số giúp mình đó mà. Cám ơn topteo nha! rồi mọi việc sẽ qua thôi, Topteo và mập cùng cố gắng nha.
  26. 4 points
    Năm 2018/ Ngày 8 tháng 11. ....sau này mình nhận ra rằng mình muốn trở thành một người kể chuyện, những câu chuyện của riêng mình. Chuyện buồn, chuyện vui, về những thế giới lý tưởng, những câu chuyện hoang đường, về những giấc mơ. , những câu chuyện tình yêu với kết thúc có hậu, hoặc đôi khi là những sự tan vỡ. , mình muốn kể về bóng tối và ánh sáng. Về sự tuyệt vọng, cảm giác tận cùng dưới đáy vực sâu, hay những tia sáng nơi cuối đường hầm tăm tối. , mình muốn kể về cuộc hành trình đi đến thế giới nội tại, tới vô thức tập thể hoặc chuyến du hành trên chiếc thang hình xoắn ốc để trở về Nhà của mỗi chúng ta. , câu chuyện về một bông hoa bất kì nào nó ven đường, về những người tí hon, về một viên đá, hoặc một pháp sư. , mình thích thế giới phép thuật, mình cũng muốn kể câu chuyện về loài voi, hoặc giả sử về chuyến hành trình của một người ngoài hành tinh bất kì nào đó với điểm xuất phát từ Roswell năm 1947. Và rất nhiều câu chuyện khác nữa mình có trong đầu, mà nói đúng hơn - nó thuộc về đa vũ trụ bên trong mình. Đã từ lâu rồi mình không còn cảm thấy phiền lòng về thế giới bên ngoài, (đã từng) - nhưng đã không còn nữa. Những kí ức cũ đã được gói ghém cẩn thận và cất giữ tại một nơi mà mình có thể nhìn thấy, dưới ánh sáng mặt trời, không cố gắng che đậy hay ẩn dấu. Những vết thương cũ dần dà cũng đã lành, và cơ thể cảm thấy khỏe khoắn, tinh thần luôn vui vẻ và năng lượng luôn được giữ ở mức cân bằng mà không cần đến Thiền định hay Yoga. Có thể gọi đây là điểm bắt đầu - khi bạn bắt đầu hiểu ý nghĩa thực sự của việc "sống" và bạn bắt đầu sống theo đúng nghĩa của từ này - "trong hiện tại". Đôi khi mình cũng sẽ kể những câu chuyện vô vị, hoặc mình đơn giản chỉ viết bâng quơ. Mình không phải là người giỏi viết, ngôn từ cũng không phong phú, lối hành văn cũng chẳng uyển chuyển, thực tế là mình chưa bao giờ nghiêm túc vào chuyện viết lách nên cứ mặc kệ cho nó tự diễn theo cách mà nó muốn tại những thời điểm khác nhau. Và dưới đây là một câu chuyện hoang đường và vô vị như cách mình đã rào đón trước ở trên. ................. #1 Khi tôi đang ngồi trước cửa nhà với cuốn sách đang đọc dở tới trang 459 thì anh ta bỗng nhiên xuất hiện. Đã lâu rồi chúng tôi không gặp nhau. Tôi hỏi tại sao anh lại ở đây? Anh nói - anh muốn mua tặng tôi một căn nhà lớn, và rồi sau này tôi muốn gì cũng có. Tôi hỏi anh là "Tại sao?" Anh không trả lời mà chỉ mải mê nói về căn nhà rộng lớn thế nào. Tôi nào biết làm gì với một căn nhà lớn, và tôi cũng chẳng mong cầu được sở hữu nó. Tôi đoán đó là cách anh nói rằng "Anh yêu tôi". Nhưng anh không nói, và đồ rằng anh sẽ chẳng bao giờ nói. Tôi nhìn anh. Chúng tôi nhìn nhau. "Em không cần căn nhà". Anh im lặng. "Chúc anh mọi điều tốt lành", tôi nói trước khi đóng cửa căn nhà cũ - nơi tôi đang ở cùng với mẹ. Anh khẽ cười và nói cảm ơn. Thực sự Chúng tôi đã là quá khứ rồi. Anh là quá khứ. Chúng tôi là quá khứ. Căn nhà ở tương lai. Còn tôi ở hiện tại. Chúng tôi vốn dĩ đã không gặp nhau. .... Thằng bé lúc nào cũng biết cách làm sao để lộng lẫy và mời gọi mọi người theo cái cách quyến rũ nhất mà nó có thể có thể nghĩ ra, từ giọng hát, lyric đến trang phục, ngoại hình, make-up. Không phải bài hát hay nhất của bé ấy nhưng có lẽ là bài mình thấy nó đẹp nhất. MV cũng rất nghệ thuật nữa ........ Bài hát này mình share không phải bởi mình đang buồn hay có tâm trạng mà đơn giản chỉ muốn nói lời tạm biệt mùa hè để chuẩn bị đón mùa đông tới (cho dù lyric thì cũng buồn thiệt). Bạn nào đang buồn thì đừng nghe hen vì vibration nó hơi thấp, nghe rồi nó cộng hưởng vào tâm trạng đang không tốt của các bạn sẽ khiến các bạn cảm thấy tệ hơn. Những lúc buồn bã thì không nên nghe nhạc buồn vì nó sẽ khiến double cái nỗi buồn lên chứ không có giúp ích được gì nhiều cho mình trong lúc đó, tốt nhất là nên kiếm những bản nhạc vui vẻ có vibration cao để nghe thì mới may ra tâm trạng được cải thiện và nên nghe những ngôn ngữ mà mình không hiểu thì sẽ tránh việc mình vô tình dính dấp cái tình trạng hiện tại của mình vô nó. Và rồi thì chúc mọi người ngủ ngon.
  27. 4 points
    Năm 2018/ Ngày 12 tháng 11. 1. Ngày trước tôi đã luôn muốn viết lại một cái kết khác cho cuộc đời của George Falconer, nhưng tôi đã lầm, tôi không thể. Chỉ anh ấy mới có thể. Và anh ấy đã tự viết nên cái kết của mình mình. Tôi từng nghĩ mình quá giống George và cái kết đó cũng sẽ là của mình. , nhưng không, chúng tôi có thể giống nhau về mặt tính cách, nhưng tôi đã quyết định một cái kết khác. , tôi luôn thích xem một bộ phim với một cái kết có hậu, có tình yêu và mọi sự chân thực khác... Và chúng tôi có thể gợi nhắc về nhau, nhưng chúng tôi hoàn toàn có thể có những cái kết khác nhau. Nếu hỏi tôi về những lựa chọn khác nhau trong cuộc sống, hay nói tôi hãy lựa những thứ tôi muốn có cho mình và mọi người - thứ tôi chọn sẽ luôn là tình yêu và sự chân thực. , chúng ta đã yêu quá nhiều và nóng vội - yêu trong hàng đống những kì vọng và thất vọng về nhau, và chúng ta không bao giờ ngừng được việc yêu đi kèm với hàng ngàn những điều kiện cho đối phương. Chúng ta thực sự không biết cách yêu. 2. Đối với tôi mà nói, cậu bé này là người biết cách yêu thương nhất trong những nhân vật mà tôi từng biết, cho dù cậu bé chỉ là một nhân vật bước ra từ tiểu thuyết đi chăng nữa. Call Me By Your Name Cho dù cậu bé đã không được chọn cái kết cho tình yêu của mình. 3. Tôi có thể trông rất giống một người lạc lõng giữa thế giới này, nhưng sự thực là tôi không cô độc, ý là thẳm sâu nơi cảm giác, tôi không cảm thấy thế. Thế giới có thể không đồng tình với điều này, nhưng rõ ràng đó là chuyện của thế giới. Cái cảm giác bạn bước đi trong những ánh mắt hiếu kì và những phán xét âm thầm, trước những mẫu hình thái độ mà người ta đánh cắp được từ cái gọi là "quy chuẩn" hay "bình thường" và rồi tự động tạo ra những đối cực gọi là "lệch chuẩn" và "bất thường" - cuối cùng họ đi đến cái gọi là phán xét. Theo một định nghĩa thông thường khác, những gì tôi viết có thể là một sự biện minh cho một hình thái sống thiếu nỗ lực, thiếu tham vọng hoặc lười biếng. "Cũng có thể lắm chứ" - đây vốn dĩ là một trong những điều gây tranh cãi không nhỏ trong thế giới vật chất nơi ta đang cùng nhau chung sống hiện tại. Nhưng cũng có thể nói tôi là một người giàu có, thậm chí rất giàu có bên trong với hai thứ của cải mà tôi cho là đáng giá nhất của mình - tự do - và - thời gian - Tôi hài lòng với những gì mình có. Điều quan trọng cuối cùng - theo thiển ý của cá nhân tôi thì nằm ở việc "bạn có HÀI LÒNG với những gì bạn có hay không", và chỉ thế thôi... Nếu đã biết hài lòng rồi thì những thứ khác gần như không quan trọng nữa. ..........
  28. 4 points
    Sau khi mất đi một cuộc tình, đời người như khiếm khuyết, cơ thể dường như không hoàn chỉnh, cơ hội phục hồi không nhanh như mình tưởng. Em qua hai cuộc tình , chị mới có một thôi mà đã hết dám yêu rồi em à . Không nghĩ tới yêu đương thôi, nhưng mà tyệt đối ổn, hìhì.
  29. 4 points
    Bám chấp là gì? Bám chấp là sự bám víu vào điều gì đó quá lâu, mà không tôn trong quy luật tự nhiên, sẽ đến rồi sẽ đi. Trong thế giới tâm hồn có rất nhiều cảm xúc: vui buồn, hy vọng, ước mơ, lo sợ, nghi ngờ, ghen tuông,...nếu điều gì đó thu hút hết, hoặc chiếm hết tâm trí của mỗi người, và nếu ở lại đủ lâu, không cần thiết thì trở thành "khối bám" trong tâm hồn, và đó trở thành bám chấp trong tâm trí. Và khi bám chấp thì sẽ không di chuyển được, tầm hồn mình sẽ không thể hồn nhiên và trong trẻo, vì sao ư? Có một tác giả giải thích rất hay, khi bạn quá tập trung vào điều gì đó, ví dụ một bộ phim hay, thì lúc đó tự dưng mình chỉ biết bộ phim đó mà không hề biết rằng mình đang ngồi trong phòng lanh, tối tăm. Và trải nghiệm bản thân, tôi cũng cảm nhận rõ điều đó, có một lần trong chuyến đi compapy trip tháng trước ở Phú Quốc, nhân viên làm tôi bực mình, tất nhiên đây là chuyến company trip cho nên tôi không thể tỏ ra bực tức với người đó ngay lúc đó. Tôi chỉ rời bàn ăn rất nhanh, nhìn ra biển, tập trung vào một con thuyền, khi tôi bắt đầu quan sát thì tôi nhận ra con thuyền di chuyển rất nhanh, càng tập trung thì tôi tự thấy sao nó di chuyển chậm chậm dần, nếu tôi đạt được độ tập trung cao nhất, tôi sẽ thấy con thuyền đó đúng yên. Tâm hồn khi bị "bám chấp" sẽ cũng như vậy. Khi có điều gì đó tổn thương tâm can, chúng ta thường không hít thở và buông bỏ nó, mà chúng ta đưa ra những giải thích bào chữa bài học, kinh nghiệm để tránh cho cúng ta tổn thương thêm nữa, chúng ta cố gắng gồng chống kiểm soát mọt thứ. Với tác giả, thì điều đó là không thể, nhưng tôi nghĩ là việc rút kinh nghiệm là điều nên làm, nhưng cảm xúc, tâm can thì nên buông bỏ. Ví dụ như tôi đây, khi mẫu giao thời điểm bắt đầu sự nhận thức, tôi biết mình là đứa trẻ bị sự hà hiếp bởi những người xung quanh (khi nào có dịp, tôi sẽ chia sẻ điều đó), và tất nhiên "đứa trẻ tôi" sẽ xây dựng đầy đủ tinh thần tự vệ, kiểm soát để nó tránh được tổn thương. Đến khi sống chung với má, bằng tình yêu thương của má, má luôn bảo vệ tôi bằng mọi giá, bằng trong tâm tưởng, bằng suy nghĩ, bằng hành động của má. Tôi còn nhớ: khi tôi kể câu chuyện tôi bị cô giáo, bạn bè,...hà hiếp như thế nào. Má tôi đã khắc cốt ghi tâm, và ghét họ đến như thế nào,...và bằng tình yêu thương có phần "mù quáng" đó của má mà tôi cảm thấy bảo vệ phần nào. Nhưng rồi, khi chứng kiến những ngày má bệnh, tôi làm mọi cách để có thể cứu má, nhưng rồi tôi và má đã thất bại. Đó thực sự là điều rất khó chấp nhận nổi. Tôi mất đi người bảo vệ sự an toàn tâm trí cho chính mình, và rồi tôi lại thấy sự kiểm soát của tôi để cứu người mình yêu thương nhất và yêu thương mình nhất lại bị thất bại. Sự tổn thường khi thời thơ ấu và thêm biến cố đau đớn này, làm tôi như kẻ biết nhìn về những nỗi đau của mình để sống, và làm trầm trọng nó hơn, quan trọng hoá nó hơn. Và đó là thời điểm tôi suy sụp, sa sút, có biển hiện của bệnh lý,.. Khi rèn luyện, tâm hồn tôi trưởng thành hơn, tôi hiểu cần biến mình người không "bám chấp", biết buông bỏ những gì đến thì đến, đi thì đi, tôi cần nhìn bức tranh tuổi thơ và cuộc đời của mình toàn diện hơn. Tuổi thơ của tôi không chỉ là những lúc bị hà hiếp, tuổi thơ của tôi, tôi có tình yêu thương rất lớn từ ba mẹ, tôi thường được ba dẫn đi chơi khắp nơi, dạy hát, tôi còn nhớ bài hát "Năng Ba Đình" và bài hát,...lớn một chút, tôi đã học hành xuất sắc, bao nhiêu bạn xung quanh ngưỡng mộ như thế nào, lớn một chút, tôi có nhưng tình bạn tuổi thơ đẹp đẽ, tôi có cô bạn thân xinh đẹp, chúng tôi quý mến nhau đến nhường nào, bạn ấy đã không ít lần nắm tay tôi mà khóc để chia sẻ những nỗi buồn trong gia đình. Và đặc biệt quãng thời gian sống bên cạnh má, tôi đã được yêu thương đến như thế nào. Hãy nhìn cuộc sống như nó là. Đơn giản vậy thôi. Hãy biết buông những cảm xúc tiêu cực nên buông. Buông không phải cố xua đuổi, struggle với nó, chỉ đơn giản nhận biết, rồi nó tự đến rồi tự rời đi, không "bám chấp" là vậy. 27/10/2018 trên chuyến bay, viết viết vừa rơi nước mắt khi nhớ về năm tháng tuổi thơ.
  30. 4 points
    "When you're happy, you enjoy the music, when you're sad, you understand the lyrics" https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/khoang-trong-uyen-linh.jhjwXOayo5xa.html Dạo này trời trở lạnh, không khí ban đêm thật dễ làm người ta siêu lòng và tràn ngập những cảm xúc. Hôm nay có lẽ là 1 ngày không may mắn. Người ta nói thật chính xác nhỉ, 1 khi bạn đang rắc rối thì có vẻ như cả thế giới đều quay lưng với bạn. Hôm nay tôi gặp khá nhiều rắc rối trong công việc. Thật sự cũng chỉ là một trong những việc bình thường xảy ra trong cuộc sống nhưng sao tôi lại bị cảm xúc lạ thường! Đã lâu lắm rồi không viết, cũng như ít tâm sự. Cái cảm xúc trong lòng để diễn tả 1 cách chính xác có lẽ nó khá là khó khăn. Tôi trải qua 1 vài mối tình và hầu như những mối tình ấy đều không được suông sẻ. Tôi nghĩ tất cả đều vì sự thiếu chín chắn và không được sâu sắc của mình. Nếu xem xét kĩ, có lẽ không có mối tình nào được gọi là sâu đậm và ra hồn nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ đau và những vết thương cứ hằn trong tim... Nhưng tôi không vì thế mà oán trách số phận hay khóc thương cho bản thân mình, tôi nghĩ ông trời đã ưu ái khi giúp tôi nhìn ra được bản thân và hoàn thiện mình hơn. Người ta hay nói tôi mạnh mẽ. Nhưng thật tâm tôi lại khá yếu đuối. Tôi có 1 sự sợ hãi trong thâm tâm mà tôi sợ người khác nhìn thấu. Tôi có 1 cá tính nổi loạn đan xen với một điều gì đó nhẹ nhàng và man mác buồn. Khi tôi nói tôi rất ít bạn và tôi ngại làm quen với những mối quan hệ mới. Người ta cười và nói: "thôi đừng xạo nữa nhé". Không biết tự lúc nào, tôi nghe những người xung quanh nói nhìu hơn rằng tôi khá là lạnh lùng. Tôi vốn không thể hiện nhiều những cảm xúc thật của mình. Đã lâu lắm rồi tôi không nói tôi thật sự cảm thấy như thế nào! Tôi vốn thích nghe nhạc buồn, thích lái xe vòng quanh nhìn những ánh đèn đường, thích đi dạo dưới không khí se lạnh. Tôi thích được tâm sự với một ngưòi sâu sắc, trầm lắng và nhẹ nhàng. Tôi ước có 1 người có thể nhìn thấu được góc khuất trong lòng mình! Tôi của ngày hôm nay... Trưởng thành từ những vụn vỡ trong tim! "Killing me softly with your song"
  31. 4 points
    I have a crab, i have a big crab Ah, crab and crabs I have a shrimp, i have a big shrimp Ahhh, shrimp and shrimp yeahh, eat crab and shrimp I have a fat, i have a big fat Ahhh, fat, my fat
  32. 4 points
    ớt hiểm kho tiêu ...
  33. 4 points
    Thấy các quảng cáo có không khí halloween, mình nhớ kỷ niệm năm ngoái gần ngày halloween. Ngọt ngào có, buồn tủi có. Đó mới là cuộc sống. Như trong thiền định và tâm lý, luôn nhắc có 2 phần trong mỗi người. Một phần luôn quan sát thấy phần còn lại đang diễn diễn biến như thế nào, và luôn hiểu là: hãy nhìn cuộc sống như nó là, không tô vẽ không cường điệu không bi quan, chỉ nhìn như nó là, và tôn trọng những khoảnh khắc đó cho dù nó như thế nào. Và cuộc sống này là bức tranh đáng yêu, dù có mảng tốt mảng xấu mảng đẹp mảng không,..
  34. 4 points
    Còn phia! Mập còn thấy hoài mấy lúc Top ngồi híp mắt đím tiền làm một ngày thì còn lâu lắm mới được cảnh “bớt việc lo cho mập”. Top chiều khách hoài, không thay đổi được thói quen của khách thì không bao giờ thay đổi được thói quen của mình. Đúng 8h mập xuống cúp điện đi mập! Thử coi có bị quánh không?!
  35. 4 points
    CÁM ƠN ĐỜI ĐÃ CHO BẠN BÉ BỎNG BÊN EM!
  36. 4 points
    Ngày hôm nay của tôi ư? Khá giống với nhiều ngày khác: thức dậy lúc 6h sáng, uống 450ml chai nước khoáng đựng trong lọ thủy tinh, rồi ăn trái cây, rồi ngồi thiền, rồi ăn bữa chính, rồi làm việc, rồi đi bơi. Sau đó, hẹn gặp ăn bữa trưa bàn công việc với ai đó, rồi trở về công ty ký giấy tờ và làm việc ở công ty đến giờ này. Và giờ này đang ngồi ở công ty để viết blog này đây. Sáng hôm nay tôi ngồi thiền hơn 30p mà cảm thấy trôi qua nhất nhanh. Trong những giây phút thiền đó, có những lúc tôi cố gắng cho sự tập trung vào hơi thở như nhiều ngày, hôm nay có nhưng không nhiều, tôi quay lại sự tập trung rất nhanh, và có những phút giây bồng bềnh và bình yên đến lạ lùng. Sau khi thiền xong, tôi ăn sáng rồi làm việc, rồi đi bơi. Tôi đã bơi ngửa một cách thuần thục rồi. đó là trải nghiệm thú vị. Sau khi rèn thể lực bằng việc bơi ếch liên tục không nghỉ, tôi chuyển sang bơi ngửa, mà hôm nay là một hôm mà tôi cảm thấy mình đã đạt thành tựu trong bơi ngửa rồi, tôi đã thả lỏng hoàn toàn cơ thể, và tôi lắng nghe hơi thở mình, nhìn bầu trời với những áng mây trôi lãng đãng giống như tôi đang lơ lửng trên mặt nước, mọi thứ dừng lại, tôi chỉ còn thấy bầu trời và nghe thấy tiếng hút vào thở ra của mình mà thôi. Một cảm giác rất là tuyệt, bình yên và dễ chịu. Mong nhiều ngày thật bình yên và thiền định như vậy. Định viết "chỉ mong mỗi ngày" nhưng cảm thấy dối quá nên thôi, bản thân mình còn mong nhiều thứ lắm, lại còn ham chơi nữa. Chỉ đúng là sự bình yên và thiền định là điều mình mong muốn mỗi ngày cho dù là hoạt động gì. Caption cho tấm ảnh này: tuần trước đang diễn đó, nhờ bạn cùng bơi chụp lại khoảnh khắc biết nằm ngửa, bơi ngửa chứ lúc này mới biết nên chẳng có tí enjoy gì lắm đâu , lúc enjoy hoàn toàn thì chẳng bao giờ chụp, diễn mới chụp hehe.
  37. 4 points
    Accidentally came across this picture. I took it last year when I was at a lake saying hi to November. It's coming again, the month when I always recall all those lovely memories of my family, my childhood, my friends, my school years, my youth in Vietnam... What am I going to do this year? Travel to Iceland maybe? : )
  38. 4 points
    Hà Nội tiễn tôi bằng một cơn mưa mùa Thu. Mưa không quá nặng hạt, nhìn những giọt mưa qua ô cửa kính gợi cho tôi nhớ cảm giác ngồi xe từ sân bay Cam Ranh về Nha Trang. Cũng mưa, bầu trời cũng một màu xám trắng nhưng đổi lại tâm trạng tôi lúc ấy rất vui và hớn hở cho chuyến hành trình mới kể cả những người bạn mới. Lần này tôi chỉ bay một mình, cảm giác cũng không có gì là tệ cả trái lại có phần thích thú hơn chỉ có điều là đói móc mỏ, đồ ăn sân bay chán phèo nên thà là nhịn chứ không muốn ăn tẹo nào. Nhắc đến ăn tôi lại nhớ đến 1 ly nước ( quên mất cái tên) chỉ còn nhớ là nó màu đỏ đỏ và vị là lạ. Chỉ 1 cái ly mà có tới 3 cái mỏ châu vào. Những khoảnh khắc vui hiếm có Khi cái cô nàng có khuôn mặt lạnh tanh và đứng hiên ngang như một con ma nơ canh trong các cửa hàng thời trang bảo tôi cởi tất tần tật dây, kính, đồng hồ và nón ra tôi cảm thấy hơi lo lắng. Mọi thứ có thể bốc hơi nhưng duy nhất chiếc đồng hồ thì KHÔNG. Lời đe doạ hôm nào bỗng ám ảnh trong não cá vàng của tôi lúc đó. Thế nên, tôi chỉ biết lẹ lẹ mà đi qua để canh, tám hơ tâm hấc quên cả bỏ đôi giày ra. Cái gương mặt lạnh lùng đó lại phát ra tiếng “ BỎ GIÀY RA” và nhìn tôi với cặp mắt hình viên đạn. Chậc, con nhỏ phải bỏ giò lái quay ra lột luôn cái bên dưới. Trời còn thương kẻ bất lương, lúc đó cái line vắng hoe Sân bay nội địa giờ này vắng tanh, trừ các hàng, quán thì khách chưa đến 10 người ngồi đợi. Ôi, tôi sợ ma lắm đấy, có ma nữa nào xuất hiện trò chuyện tí được không nhỉ Văng vẳng ở đâu ca khúc “ Người Hãy Quên Em Đi” , ờ thì tôi sẽ cố quên người như cách người mong muốn Ma nữ đâu xuát hiện và theo tôi về đi. Tôi hứa tôi sè chăm sóc chu đáo, bồi bổ mỡ cho mỗi ngày luôn đắy Sân bay gì mà muỗi qtqd, đã đói mà còn bị hút máu nữa hic hic
  39. 4 points
    Tình yêu thương và sự trưởng thành trong tâm tưởng Đêm qua, trong lúc ngủ, tự dưng mình bị đau. Đó là chứng "co thắt đường ruột" mà mình từng thường xuyên mắc phải khi còn nhỏ. Thực tình mà nói, mình không biết có đúng tên bệnh đó ngày xưa không, triệu chứng thì đúng rồi, có lẽ má sẽ nhớ tốt hơn mình. Chỉ có điều, khi mình thức dậy khi bị đau, và nhớ lần bị đau năm lớp 5 thì phải, mình tràn ngập sự yêu thương và dễ chịu. Từ lúc lớp 5 trở đi, mình mới cảm nhận đầy đủ sự yêu thương của má sau khi má mua nhà, rồi buôn bán tại nhà, hai mẹ con gẫn gũi. Từ bé đến lúc lớp 4, má quá bận rộn cho công việc, trở về nhà rất là muộn, lúc mình đi ngủ, mình không cảm nhận được tình yêu thương nào cả, ngoài việc lâu lâu má rất chiều chuộng con, con đòi gì cũng mua, mua cho bông tai, cái áo,...Còn mình nghĩ lúc đó: ốm đau, khó khăn, mình cảm thấy giống như mình tự chịu, đau quá thì gào lên có ai xung quanh thì giúp thôi. Trước đó, mình đã chưa cảm nhận tình yêu thương dồi dào, sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì mình của má. Lúc đó mình đi học buổi sáng, về rất đau, chẳng đạp xe nổi để về, không đi thẳng được, đi niểng một bên. Hình như có một bạn nữ cùng lớp cùng dắt xe về với mình trong trưa nắng chói chang. Thấy mình về trong trạng thái đó, má lo lắng khủng khiếp, kiểu như muốn đau hết phần dùm mình. Rồi gọi y sỹ về nhà khám. Họ bảo không sao, cho uống thuốc gì đó sẽ khoẻ thôi. Chiều sau khi đi đại tiện xong, mình hết đau luôn. Mà người vui nhất là má, má cười khanh khách, bảo: giống đau giả bộ ghê nhỉ, rồi chọc bộ dạng mình lúc bị đau, đi niểng qua một bên như thế nào trong khi có một đưa bạn cùng lứa đến nhà mua đồ. Đêm qua khi thức giấc trong tình trạng đau đó, con đã con không khóc hay buồn tủi vì sự thiếu vắng má, chỉ nhớ về tình yêu thương vô bờ bến mà con từng có. Con biết là con đã quá may mắn có một người yêu thương con hơn cả bản thân mình. Cho dù con nhận ra không có sớm, rồi mối nhân duyên đó lại một lần nữa ngắn ngủi khi má rời con đi, chỉ còn tình yêu thương trong tâm hồn con, trí nhớ con,...sẽ lưu giữ mãi. Đêm qua trong tình cảnh một mình đó. Mình đã không khóc, không than thân trách phận, mình không chờ đợi sự chăm sóc hay vỗ về từ bất kỳ ai. Mình hiểu là: mình đã trường thành, mình phải tự chăm sóc và chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, và mình chỉ cần nhớ về tình yêu thương mà mình từng có cuộc đời để bước tiếp,..rồi đi ngủ tiếp, thì sáng ra khoẻ lại. Còn khi viết những dòng này, thì nước mắt giàn dụa, và con lại tiếp tục trò chuyện với má trong tâm tưởng của riêng con. Con luôn nhớ má!
  40. 4 points
    Mẹ gửi tấm hình chụp một lãng hoa hồng rất đẹp rồi nói "Em con làm người lớn biết mua hoa tặng ng mẹ ngày 20/10 ngày phụ nữ VN (nhưng mua hoa hồng màu trắng) mẹ nói hoa này dành cho chỗ khác.....nó nói nó ko biết, mai mốt làm gì mở mạng ta xem trước hoặc hỏi người khác. mẹ ko dám cười sợ nó quê. Nhớ tới con ngày QTPN vẽ tranh tặng mẹ còn bị mẹ la, giờ nghỉ lại thương con quá". Mình giả vờ nói "Có chuyện đó à? Con ko nhớ ^^ Hồi nào sao chả nhớ gì vậy ta?" rồi đánh trống lãng khen em giỏi quá, biết thương mẹ rồi. Rồi mẹ im lặng không nói gì nữa. Mình nghĩ mẹ đang khóc. Mình cũng đang khóc... Không phải mình khóc vì những tổn thương không thể nào quên được trong những kí ức tuổi thơ nữa. Giờ mình khóc vì lo lắng cho mẹ. Người ta nói chỉ khi về già thì chúng ta mới nhìn lại, và hối hận, về những việc sai mà mình đã làm trong quá khứ. Mẹ của mình già rồi, già thật rồi. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Con đã tha thứ cho ba cho mẹ từ lâu lắm rồi. Đừng ai tự trách bản thân nữa. Điều đó chỉ làm con thêm đau lòng mà thôi. Con cần mọi người vui vẻ, lạc quan, yêu đời. Con chỉ cần như thế thôi. Con yêu gia đình mình nhất trên đời.
  41. 4 points
    Mấy hôm nay đi làm toàn về trễ, tranh thủ chạy như bay về nhà vì có con cún con ở nhà một mình tội nghiệp. Về tới nhà là nó mừng rối rít, đu cả người lên không chịu xuống đất. Kể từ ngày em bỏ đi, không có con chó con k biết mình sẽ ra sao. Người ta nói người yêu không có nhưng chó cần có một con có lẽ đúng, tất cả thời gian để giải quyết hậu quả của con cún Không biết mình nuôi chó kiểu gì hay tại con chó Nhật lai chó gì mà nó lớn nhanh như thổi, cuối tháng 7 đem về nó chỉ bằng nắm tay bé xíu xiu, chắc chưa được nửa ký vậy mà giờ nó hơn 6 kg Chó gì mà ở nhà thì tăng động như con điên, còn cắn mình ra chiều yêu lắm, vậy mà chở đi chơi thì nó ra vẻ ngoan hiền lắm thiệt là...
  42. 4 points
    Giữa đêm Giữa vô cùng nghĩ lại Cuộc đời người khóc nhẹ mấy hoa rơi Sớm mai Ngại quên mùi nứt nở Trăm lần buồn cũng chỉ đợi chiều trôi. Hỏi lòng Có thôi tìm dĩ vãng Bỏ ngày dài đi thử với con tim.
  43. 4 points
    Nhân sự việc Mỹ Linh lên tiếng về nhà hát 1500 tỷ, và Bùi Hiền với ý kiến cải cách tiếng Việt,…. Tôi không có ý kiến về sự việc này, không tìm hiểu ngọn ngành nên không bàn chuyện đúng sai ở đây. Tôi chỉ thấy khiếp cách con người đối xử với nhau. Mở mạng ra là những lời công kích cá nhân, chửi rủa, mang cả tổ tông, nhà cửa của họ ra mà share, mà công kích,..thì đáng sợ thật. Nếu ngày xưa thời xưa lắc lơ, họ có quyền ném đá đến chết những ai không cùng ý kiến hay không cùng hệ tư tưởng hay không cùng giá trị như việc đàn bà không chổng mà chửa, đồng tính,…thì nếu còn quyền đó ngày nay, chắc họ cũng sẽ hùng hổ hả dạ thực hiện những hành động man rợ này thôi. Xã hội văn minh là tôn trọng sự khác biệt, tôn trọng những ý kiến khác mình. Và để tìm ra điều đúng đắn bằng sự tranh luận với lý lẽ, ý kiến chứ không phải là sự công kích cá nhân, lấy điểm yếu của người khác ra tấn công,… Ôi, mình từ bỏ facebook từ lâu, không bình luận, không nêu ý kiến,...chỉ chui nhủi ở những chỗ không người hoặc ít người vì mình có "sợ" người.
  44. 4 points
    Ngày 04/10/2018 Đây là lần đầu đi bussiness với chuyến bay quốc tế, và lần này bussiness trip với chặng dài sang Mỹ nữa. Phút mà ở phòng louge với view rất rộng, đẹp nhìn máy bay cất cánh, ăn uống trước khi lên máy bay, tôi có phút lặng người, tôi cảm thấy mình cần trân trọng mọi phút giây mà mình có được. Tôi cảm ơn cuộc đời này, ba má đã sinh tôi ra đời, nuôi tôi ăn học để có lúc tôi có thể có hưởng thụ phút giây này đây bằng mồ hôi công sức của mình. Và may là tôi còn biết vui sướng khi tận hưởng khoảnh khắc này. Tôi nhớ lần tiên tôi đi nươc ngoài, cảm giác háo hức vui sướng y chang, rồi đi mải miết, leo lên leo xuống máy bay hết cảm xúc gì nữa,... Trong triết lý nhà Phật, nếu không còn đam mê vật chất,... thì hết đau khổ. Mà thực tình thấy khó quá, cảm giác ngồi hạng business mọi thứ đều thấy thoải mái nhẹ nhàng, ngồi riêng không gian của mình, được ưu tiên phục vụ trước với rượu, đồ ăn được chọn, báo tận tay, lúc tĩnh lặng nghe nhạc cổ điển rất hay với mic sống động, lúc nhúng nhảy với nhạc trẻ Đài Loan. Và không gian riêng để có vào động tác thể dục trên máy bay. Tiếp viên lớn tuổi của China Airlines, mọi lời nói nhẹ nhàng ân cần. Lúc nói chuyện hỏi ý kiến mình ăn uống gì, thì ngồi xuống, gần giống như quỳ để hỏi, hãng máy bay Đài Loan này đã train được cho đội ngũ cúi càng sâu thì ngẩng càng cao đây nè, chẳng thấy kiểu luồn cúi gì cả, đó tất cả là sự phục vụ đầy chuyên nghiệp trong công việc. Ngồi trên máy bay không liên lạc công việc,... mọi thứ đang diễn ra rất thiền định, không lo toan, chi tận hưởng từng phút giây này đây, và viết note này để lưu lại. Thiền cũng ở trong không gian vật chất thế này đây. Tìm cách up hình cũng tốn thời gian thiệt, mò mẫm mở instagram này post thử, có vẻ ổn , dù up từng hình có vẻ chậm.
  45. 4 points
    You are a hero!
  46. 4 points
    Dưới cái nắng dìu dịu, lành lạnh em nhắn tin cho Xám, nói vu vơ vài câu thì em lại im. Xám về gần một năm rồi, em cũng quen dần với mọi thứ ở nơi này. Làm sao mà không quen cho được khi mà đã sống lâu như vậy rồi phải không? Bạn à, đột nhiên hôm nay em muốn mình có bạn quá. Em muốn trải qua cái cảm giác có người để nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Như cây cỏ, như bầu trời, như những ngôi sao. Bạn à, nhưng em lại không phải là người có khả năng giao tiếp tốt, hay có thể nói thao thao bất tuyệt và cũng không biết phải chủ động bắt đầu như thế nào. Em kỳ quá, đúng không? Nhưng thật lòng hôm nay, sau rất nhiều năm tháng mà em muốn mình mở lòng ra. Chỉ là em cần có người nắm lấy tay em và kéo em ra. Em chỉ cần như vậy thôi.
  47. 3 points
    Khuyên bạn vài ý, hy vọng bạn hiểu ý vì hơi khó hiểu một chút: Khi mình đau khổ gì đó, là cơ hội để mình hiểu chính minh hơn: vì sao mình lại đau khổ? Có phải vì mình sợ cảm giác bị từ chối, cảm giác mất đi người từng yêu thương mình,...những cảm xúc đó khiến mình đau đớn, khó chịu...Có phải mình tệ hại hay không mà bị từ chối, người mình yêu thương từ chối gần gũi,...vì sao mình hết lòng với cố ấy như vậy mà cô ấy ruỗng rẫy mình,..Mình có hàng ngàn câu hỏi tự vấn và hành hạ bản thân mình như vậy. Đừng tự hành hạ bản thân mình theo cách đó. Có những điều mình cố gắng nhưng vượt tầm kiểm soát của mình, thì cũng không nên cố. Nếu cố ấy thích trai thì đó là lựa chọn của cô ấy, bạn không có lỗi gì cả, và bạn cũng chẳng kiểm soát được việc đó. Trước khi để ý cảm xúc của bạn đó, thì phải biết tự yêu thương mình, tôn trọng chính mình. Nếu thấy tổn thương, thì lùi lại môt bước. Lùi như thế nào thì mỗi người có cách khác nhau. Đừng tìm câu trả lời ở bên ngoài, hay ai đó cả cô bạn đó vì bạn khó có câu trả lời và có khi chẳng bao giờ có, mà hãy tìm hiểu sự đau khổ bên trong mình, hiểu mình,...rồi bạn sẽ câu trả lời cho chính mình.
  48. 3 points
    Chị chủ nhà đi công tác rồi. Vừa ở với nhau được năm ngày thì bỏ lại nguyên cái nhà cho mình trấn giữ cả tháng luôn. Đang nghĩ ở nhà một mình mùa lạnh lẽo có hơi hơi buồn thì chị kéo ra ban công chỉ mấy cái cây bảo nhờ em chăm sóc tụi nó giùm chị nhe, trời mà lạnh quá thì ôm tụi nó vô nhà, cây này tưới một bình vầy nè, còn cây kia tưới xíu xiu... Nghe xong mặt mũi mình hớn hở hẳn ra. Tại hồi ở nhà thì cũng hay làm nhiệm vụ tưới cây cho ba, thỉnh thoảng lại mua thêm mấy cái cây nhỏ nhỏ về chăm nữa. Từ lúc qua đây cũng nghĩ khi nào ở một chỗ ổn định luôn cũng sẽ trồng cây, nhưng mà cứ đi hoài... Thành ra gặp nhà nào có cây nhờ chăm giùm thấy vui lắm! Hôm nọ bạn kia hỏi mình có thích hoa không. Thích chứ. Rất thích nữa kìa. Cũng không ít lần viết về hoa trên này rồi. Mình vẫn nhớ mấy đứa bạn thân hay chọc cho dù mình có mạnh mẽ nam tính cỡ nào thì cũng vẫn có những sở thích rất nữ tính, thích hoa nè, thích nấu ăn, thích vuốt tóc (dài), thích tặng và được tặng quà, thích mấy thứ nhỏ nhỏ xinh xinh, như đi nhà sách hay đi cửa hàng đồ lưu niệm, đồ trang trí nhà cửa thấy gì dễ thương cũng muốn hốt về... Trời lạnh quá, thèm lắm những cái ôm... Mấy nay trời lại còn hiếm khi sáng sủa, nên ngày nào mà thấy có tí nắng lên là mình khoác áo ra đường liền. Vẫn chưa biết sinh nhật sẽ đi đâu... Bé Hạnh kêu chị đại gia quá, người ta đi du lịch hay về Việt Nam đều lên kế hoạch trước mấy tháng, chị toàn hôm nay mua vé ngày mai đi luôn, chị đây cũng chỉ biết cười trừ chứ sao giờ, "dòng đời xô đẩy" nên một cái đứa vốn có tính kiểm soát mạnh như chị lại không thể kiểm soát được rất nhiều chuyện em ạ. Ví dụ tối qua vừa định chốt vé máy bay đi Berlin thăm nhỏ bạn thì nó gọi nói chắc bể kế hoạch rồi vì khách hàng bên Trung Quốc đề nghị tao ở lại thêm hai tuần nữa, không về kịp lúc mày qua. Vậy là giờ lại quay về điểm xuất phát, chọn địa điểm đi một mình... ________________________________________________________________________________________________________________________ @lamlang: Dạ em cảm ơn chia sẻ của lamlang ạ. Em cũng chỉ đơn thuần là người yêu thích tác phẩm Kim Dung, không phải chuyên gia gì, không dám "chỉ giáo" đâu ạ.
  49. 3 points
    bổ sung Law of Printer: when you need to print something urgently, the printer gets broken.
  50. 3 points
    Ngày xưa mình cày 1 đêm 2 đế đèn là sấp mặt, mà để ra cái đế đèn hoàn chỉnh phải đo kích thước rồi thử nghiệm. Cũng failed mấy lần để tìm cách tối ưu nhất, đẹp mắt nhất mà vẫn thấy sai sai chưa bằng ai. Giá bán ra chỉ là lấy lại vốn, bán cho vui chứ không quan tâm tài chính, quan tâm làm gì khi mà chẳng đủ tiền đổ xăng lên Nhật Tảo 😂. Hôm nay tình cờ thấy một bạn trẻ nhận làm đèn, chợt chùng lại vài giây thoáng qua suy nghĩ "vậy thôi ớ hở....định mệnh, kiếm tiền dễ quá nhở" 😂. Cách làm của bạn ấy là sau khi đục khoét các kiểu thì cuộn tròn lại, úp lên chỗ nào gắn đèn, thế là ra cái đèn =)). Nói chung cũng hay vì mình chỉ nhận khắc còn việc đèn đóm bàn giao cho khách tự xử, đơn giản như đan rổ :v. Nói chứ ngoài cái khâu làm đế hơi chua thì cái khâu khắc giấy cũng nhiêu khê không kém, ít chi tiết thì không sao chứ gặp đứa cầu toàn thích thêm thắt như mình thì hơi mệt, rất mệt. Ps: 1 trong những cái đèn đầu tiên
×