Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 03/19/2021 in all areas

  1. 12 points
    Chuyện mát xa Ở viện, sáng sáng thấy các cô tới từng phòng hốt các đại ca đại tỉ đi tắm đi mát xa mà buồn cười không chịu được. Cái xe đẩy là cái nôi khổng lồ, các đại ca xếp hàng nằm ngang như cá nục kho xếp trong nồi 😂. Có đại ca lim dim ngủ, người thì khóc oe oe :)))) Tắm xong thì đẩy về trả hàng cho từng mẹ. Đọc đúng mã số con thì lên nhận hàng. Về giường mấy đại ca mới tắm thơm phức được các cô quấn chặt trong khăn như con sâu nằm phê phê hưởng thụ 😁 Chỉ co chuyện ấy là vui nhất. Còn lại chỉ là tiếng rên đau đớn của mẹ và tiếng khóc oe oe khát sữa đòi mẹ của con bất kể ngày đêm. Đẻ mổ xẻ đau lắm các mẹ ạ nhưng nhìn con thì vui và hạnh phúc vô cùng. Mình mãi không quên được cảm giác nằm trong phòng mổ nghe tiếng khóc chào đời oe oe đầu tiên của con. Yêu lắm💕
  2. 8 points
    Đây em
  3. 8 points
    Sometimes you have to get angry to get things done. Mỗi khi họp M&M, ngoài mặt đó là những cuộc họp để học hỏi những lỗi lầm trong tháng qua, nhưng đa số là các sếp tận dụng cơ hội để tấn công và thử tài ăn nói, biện luận của nhau. Trong các cuộc họp này, điều quan trọng nhất là phải biết chuyện gì đang xảy ra, lúc nào nên mở miệng, phải nói cái gì, và lúc nào nên shut up. Nhớ lúc mình bị người ta cố tình ho vào mặt do mình là người châu Á, mình lên tiếng trong cuộc họp, nhưng vẫn còn có người sợ dư luận, không dám đứng lên bảo vệ những bác sĩ da màu đang bị bệnh nhân kì thị. Vậy mà một sếp nữ Mỹ trắng khoa cấp cứu lại đứng ra bênh vực hết mình. Sếp nữ này phải nói là ai cũng sợ, không ai muốn làm kẻ thù của her. Lúc đầu mình cũng không thích her cho mấy. Vậy mà bà ta đã dùng chức quyền để đấu tranh lẽ phải cho một nguời không thân thiết. Nhờ những người đã giận dữ vì sự kì thị châu Á, mà bệnh viện đã đuổi cái anh chàng chuyên gọi Covid 19 là China virus. Lúc trước, cũng nhờ những người bất bình, nên đám bác sĩ đồng tính đã ép bệnh viện đuổi luôn cái cô bác sĩ phụ khoa không chịu giúp đỡ giới LGBT sanh con. Cũng có người nói mình nhẫn tâm quá, cô bác sĩ phụ khoa chỉ làm theo cái religion của cô ta thôi. Đừng dùng những trò chính trị văn phòng để đạp đi một người bác sĩ tốt. Ừ, thì họ không phải người đồng tính, thì làm sao hiểu mình đang đấu tranh cho cái gì. Cũng như những người chưa chứng kiến người ta chết dần chết mòn do Covid 19 bởi sự bất tài của Trump, họ không thể cảm nhận được sự bất bình của mình khi người ta không đeo masks. Hồi xưa đi học, chỉ biết là phải học cho thật giỏi, biết hết các loại bệnh và cách chữa là xong. Đi làm rồi thì mình mới nhận ra hễ ở đâu có nhiều nguời, thì nơi đó sẽ có rất nhiều bất công. Nếu mình muốn lấy lại một chút công bằng gì đó cho cuộc sống, thì phải học hiểu chính trị. Đạo diễn Lí An của Taiwan từng nói, “sometimes you have to get angry to get things done.” Có lẽ vậy, những người biết vận dụng sự giận dữ của họ làm motivation sẽ nhanh chóng được thành công hơn.
  4. 7 points
    Di có vài lời nhắn gửi đến các bạn. Di sẽ giải thích tại sao Di luôn từ chối làm tư vấn tâm lí, psychotherapy. Thứ 1, khi Di làm psychotherapy, nghĩa là Di sẽ cùng bệnh nhân tìm hiểu về họ, quá khứ của họ, rồi giúp họ những cái skills để họ tự quyết định cuộc sống. Di cần rất nhiều thời gian, phải gặp mặt người ta ít nhất 2 lần 1 tháng, từ 4 tháng tới 1-2 năm. Di không có xịn như mấy bác sĩ tâm lí trong phim, nhìn hình profile với đọc emails là có thể somehow nhìn xuyên qua bạn rồi giúp được bạn liền. Thứ 2, có rất nhiều loại psychotherapy: psychoanalysis, CBT, DBT, ACT, trauma-based, couple, interpersonal, etc. Truớc khi Di làm psychotherapy, Di phải gặp mặt và quan sát để xem nguời đó có cần dùng thuốc hay chỉ cần therapy, và nên dùng thuốc gì hay loại therapy nào. Vì vậy, Di sẽ không chữa bệnh hay làm psychotherapy qua mạng. Di cảm thấy rất áy náy vì Di đã từ chối một vài bạn. Di xin đưa ra ý kiến là nếu các bạn tin tuởng Di, Di sẽ lắng nghe bạn như một người trong cộng đồng thôi, chứ không với tư cách là bác sĩ với bệnh nhân. Di sẽ không thể đưa ra những lời khuyên khi Di chưa hiểu rõ vấn đề, hay Di không có thời gian để tìm hiểu bạn. Hy vọng các bạn có thể thông cảm, Di không thể làm psychotherapy đúng bài bản cho bạn qua emails được. Đôi khi Di bận, nên chưa trả lời, chứ Di không có coi thuờng ai vì tiền bạc, chức quyền hay học vấn. Di nhìn nguời qua tính tình và cách xử sự, chứ Di không quan tâm bên ngoài họ hào nhoáng ra sao. Sẵn đây Di muốn xin lỗi một bạn mà Di từ chối không giúp, rồi Di viết một bài post chỉ các bạn tìm bác sĩ ở Mỹ. Di viết lại những gì Di hay nói với bệnh nhân ở bệnh viện, nhưng Di không đứng ở lập truờng của bạn, và bài viết đó came out insensitive. Hy vọng là bạn không thấy buồn về chuyện đó.
  5. 6 points
    Di xin phép được đồng ý với chapman. Việc ảnh hưởng tâm lí đến bệnh nhân là có đó rain.on.me. Nước Mỹ đang thiếu bác sĩ, cái cô kia chẳng chết đâu. Nhất là cô ta là bác sĩ phụ khoa có thể làm thụ tinh nhân tạo. Những người vậy ở Mỹ không nhiều. Không phải bác sĩ phụ khoa nào cũng làm IVF được, cho nên bệnh nhân không có nhiều lựa chọn đâu rain.on.me. Muốn làm IVF ở Mỹ thì sau khi xong 12 năm, sau đó học thêm 4 năm bachelor degree, rồi xin vô trường y, học thêm 4 năm medical school, rồi 4 năm residency cho OB-gyn, rồi thêm fellowship cho IVF nữa. Ít ai chịu khó đi thêm fellowship vì tiền thêm không bao nhiêu, và cũng không có nhiều spots. Mỗi bệnh viện hay khu vực chỉ có chừng 1-2 người có thể làm IVF. Nước Mỹ rất rộng lớn, và người ta đôi khi sống thành cụm nhỏ. Trừ phi bạn ở thành phố lớn thì bác sĩ mới nhiều, những khu ít dân thì không có IVF luôn, phải lái xe 2-3 tiếng. Muốn gặp OB-gyn ở Mỹ thì phải có referral từ bác sĩ gia đình. Đôi khi bệnh nhân phải chờ 3-6 tháng mời gặp được. Chờ đợi nhiêu đó, lái xe thật xa, để rồi họ bị từ chối. Nhiều người sẽ shocked lắm. Nếu không quen biết, họ cứ đi bác sĩ kì thị, bị từ chối tháng này qua tháng nọ, Di không thể tưởng tượng được là họ đau lòng như thế nào. Chỗ của Di chỉ có 1 cô đó. Người LGBT trong thành phố và vùng lân cận tới đều bị từ chối. Không còn cách nào, bọn Di phải đá cô đó đi để cộng đồng được giúp đỡ.
  6. 6 points
    @ink, tôi thật sự hy vọng trong xã hội không bị đầy những người như bạn. Những người không biết tôn trọng người khác, nếu bạn không biết nói những lời tử tế, không biết đùa có duyên và ý tứ thì đừng nên xả rác trong Nhật ký của người khác.
  7. 6 points
    @ink Bạn cố tình vào đây, tôi sẽ nói chuyện với bạn. Thứ 1, bạn viết tiếng Anh nhưng tôi không hiểu ý bạn muốn nói là gì. Có thể nguời Việt cho rằng viết 1 câu bân quơ như vậy là xúc tích, hay ẩn ý ho gì đó. Còn tôi sẽ nghĩ bạn không có khả năng thể hiện ý của mình một cách rõ ràng để tránh nguời khác hiểu lầm. Thứ 2, tôi sẽ make an assumption, đoán là bạn không đồng ý với bài viết của tôi. Ý của bạn là con nguời phải biết bình tĩnh chứ không thể nổi giận. Nếu bạn có ý đó, tôi nghĩ người khác cũng có thể nghĩ như bạn, tôi sẽ giải thích cho người khác hiểu. Lúc tôi mới qua Mỹ, mẹ con tôi phải đi làm công trong tiệm phở, chà rửa restrooms và bưng bàn. Nguời ta cuời mẹ tôi là ngu và nghèo. Tôi giận lắm. Nhưng tôi không xả cơn giận của mình bằng cách la lối, đấm đá nguời ta hay dùng lời tục tĩu để chửi lại họ. Tôi không cho ai cái quyền rude với mẹ tôi, và tôi biến sự bất bình của tôi thành động lực để đi học. Đó là cái anger mà tôi muốn cổ xuý ở đây. Giải thích vậy mà bạn còn không hiểu thì I am speechless. Con nguời ai cũng có cảm nhận. Hỉ nộ ái ố. Nếu nguời ta cứ cố nén nó lại, thì sẽ dễ bị bệnh. Thay vì cho nó là xấu, thì tôi sẽ embrace nó, và dùng nó làm động lực cho tôi. Tôi tự lo cho mình và gia đình, không để ai ăn hiếp. Tôi thích những công chúa Disney như Elsa hay cô gái trong Momoa, những nguời có thể tự đứng lên để bảo vệ mình. Chứ tôi sẽ không ngồi chờ 1 hoàng tử đến cứu. Phụ nữ có quyền đuợc chọn tính cách của mình. Không phải con gái nào cũng phải im lặng khi bị nguời khác ăn hiếp, ngồi chờ nguời khác tới bảo vệ thì mới là phụ nữ đẹp. Thứ 3, sau hơn 1 tháng, bạn vào đây nói 1 câu rồi xem như không có chuyện gì xảy ra? It does not work that way. Nếu bạn vẫn không hiểu vì sao bạn xỉ nhục tôi, hoặc bạn hiểu, nhưng không biết basic human manner, không biết mình phải làm gì, this will be the last time I responded to you. Khi tôi bị nguời ta xỉ nhục, nói tôi đưa ngực cho học trò chạm gì đó. Tôi lên tiếng. Bạn không đồng ý với phản ứng của tôi thì tùy bạn. Còn đối với tôi, nếu tôi im lặng, nghĩa là tôi đang mời bạn tiếp tục xỉ nhục tôi nữa, và bạn sẽ tiếp tục ăn nói khiếm nhã như vậy với người khác.
  8. 5 points
    Thứ nhất, lesbian lấy chồng vì trăm ngàn lý do trừ ra chuyện yêu đàn ông nhé. Thứ hai, chuyện yêu đương và kết hôn nó xảy ra giữa người với người không phân biệt giới tính, không có ai ngồi đó tính toán về giới tính của mình đâu nhé, vì có khi người ta phải suy nghĩ cả cuộc đời mình. Thứ ba, dân gian có câu “đời không như là mơ”, và cuộc đời không phải ai cũng được như ý nhé, đường đời khó đi nên mọi người lên đây than vãn là chuyện bình thường . Túm lại người ta lấy chồng chưa chắc vì ngộ nhận, nếu có đi nữa thì cũng có thể sữa .
  9. 5 points
    @quynhdi Cám ơn Q.Di đã giải thích & chia sẻ. @chapman bạn R đã thiển cận trong việc này rồi, sorry bạn chapman nha! :-)
  10. 5 points
    https://www.youtube.com/watch?v=xDTqRVSp7Cg&list=PLbRGTssDEZbXiqnxfu7V663yyZhZNJuKL Luna by Linh Phan, on Flickr Luna by Linh Phan, on Flickr Luna by Linh Phan, on Flickr Luna by Linh Phan, on Flickr
  11. 5 points
    Đài SBTN, Saigon Broadcasting của người Việt ở Mỹ, đưa tin một nghiên cứu khoa học đã chứng minh việc Trump gọi Covid 19 là Chinese virus đã góp phần trong nạn kì thị người Asians khắp nơi ở Mỹ. Không những đài SBTN, mà rất nhiều tờ báo Mỹ khác cũng đưa tin này. Website của trường Havard: https://news.harvard.edu/gazette/story/2021/03/a-long-history-of-bigotry-against-asian-americans/ Website của trường UCSF - một trường nổi tiếng ngang ngửa với Stanford miền Bắc California:https://www.ucsf.edu/news/2021/03/420081/trumps-chinese-virus-tweet-linked-rise-anti-asian-hashtags-twitter Washington post: https://www.washingtonpost.com/nation/2021/03/19/trump-tweets-chinese-virus-racist/ ABC News: https://abcnews.go.com/Health/trumps-chinese-virus-tweet-helped-lead-rise-racist/story?id=7653014 Nếu mà các thánh tự phong messiah của chúa Trump vẫn không tin, xem đây là tin vịt, thì Quỳnh Di đã tìm luôn link của cái nghiên cứu đó đây: https://ajph.aphapublications.org/doi/10.2105/AJPH.2021.306154 Di đã đọc cái study này. Cách collect và analyze data của họ chặc chẽ, được viết bởi những giáo sư của trường Havard Medical School, Boston University, University of California San Francisco, và University of California Los Angles. Cái link của Di đưa chỉ là cái abstract thôi, nếu vẫn không tin, thì các fan cuồng hãy tự tìm cái full article của nghiên cứu này rồi đọc thử. Nếu đọc không hiểu thì hỏi nha, đừng suy luận bừa bãi. Hy vọng các fan cuồng ráng đọc thêm thông tin có căn cứ khoa học mà tỉnh ngộ. Không phải người nào từng làm tổng thống thì họ đáng để mình nghe theo. Hitler là một trong những ví dụ điển hình trong lịch sử. Những người Asians đã và đang bị giết và hành hung ở Mỹ là do những fan cuồng Trump nghe theo lời chê bai, kì thị của ông ta. Đừng chỉ biết đọc thông tin từ Facebook, Youtube hay Twitter rồi lan truyền những cái thuyết âm mưu bậy bạ, vô căn cứ. Đừng làm xấu mặt người Việt đồng tính.
  12. 4 points
    Một giấc ngủ sao chẳng được yên, nào mơ đủ thứ, hình như lại bị đè nữa thì phải, ngủ mà cứ giật mình thức giấc liên tục. Cứ mỗi khi tỉnh dậy lại thấy một mình nằm chơ vơ trong căn phòng, thì đành cố ngủ tiếp mà để giữ sức khoẻ. Chắc nay năm tuổi nên nhiều chuyện không hay cũng không vui xảy đến. Chỉ biết cố gắng vượt qua, hy vọng những điều tốt đẹp sẽ chờ mình phía trước. Sài gòn nay đã bước vào mùa mưa, mùa của những cơn ngập nước, mùa khó khăn của những người bán hàng rong, mùa của những kỉ niệm ùa về...
  13. 4 points
    Bạn nên thành khẩn nhận lỗi, xin lỗi her & thuyết phục cô ấy rút đơn tố cáo, đồng thời tìm đến luật sư nhờ tư vấn để biết rõ bạn đang đối diện với điều gì & cần làm gì... Bạn nên biết là ở những nước có luật lệ rõ ràng thì dù là vợ chồng nhưng nếu một người đã “said No” nhưng người kia vẫn bất chấp thì chính là đã phạm tội cưỡng bức & người đó hoàn toàn có thể tố cáo & kiện người phối ngẫu bất chấp kia ra toà. Sự đồng thuận là rất quan trọng, ko chỉ là yếu tố tạo nên sự thăng hoa mà còn tránh bị rơi vào những tình cảnh dở khóc dở cười như vầy. Bởi vậy, mình từng nói đùa với ex là chỉ ở VN thì mới dám “cưỡng đoạt” 😝, còn nếu ra nước ngoài thì sẽ luôn tỉnh táo kiểm soát chứ ko để “thú tánh” tung hoành! 😜 Một câu chuyện người thật việc thật khác cũng là bài học xương máu cho nhiều người là một anh chàng VN sang Mỹ du học rồi say nắng một cô gái người bản xứ. Sau khi tiếp cận, làm quen, gặp gỡ vài lần thì cô gái kia thấy ko phù hợp nên từ chối & yêu cầu anh ta chấm dứt mọi liên lạc qua lại. Anh này chắc do nghĩ “mưa dầm thấm đất”, “đẹp trai ko bằng chai mặt” hay “con gái nói không là có” gì đó nên phớt lờ yêu cầu của cô gái, vẫn thường xuyên nhắn tin, email hỏi thăm các kiểu. Một ngày đẹp trời, anh chàng bị bắt vì tội harassment & bị trục xuất về VN. Bao nhiêu công sức, thời gian, tiền của đều đổ sông đổ biển chỉ vì thiếu hiểu biết!
  14. 4 points
    Lễ Phục Sinh. Lâu lắm mới ngồi ăn uống tụ tập, nói chuyện trên trời dưới đất tới tối lúc nào không hay... Một đời người chẳng mấy chốc sẽ trôi qua trong nháy mắt. Mình vẫn còn nhớ rất rõ những ngày tháng long dong đi học đại học ở sài gòn. Lúc 18 tuổi. Chơi vơi, và nông nỗi. Và mình vẫn nhớ những lúc mới qua Mỹ phải chật vật học hành và cố gắng mọi thứ. Nhưng hình như qua 30 tuổi thì mọi thứ trở nên nhanh hơn và trí nhớ không như năm 18 tuổi... Chợt nhớ lời ông S nói lúc mình còn làm chung với ông. Sau khi đi làm rồi, mọi thứ sẽ trôi qua nhanh hơn, và rồi già lúc nào không hay... Tính ra thì mình cũng may mắn... quá may mắn. Người ta nói mỗi người sẽ gặp đúng ba người. Người yêu mình nhất, người mình yêu nhất, và người cuối cùng, không yêu mình nhất, mình cũng không yêu nhất, nhưng đến đúng lúc. Và rồi ở lại thật lâu. Thời gian, khó khăn sẽ làm cho tình yêu lớn dần lên và rồi không thể xa nhau... ... Năm 18 tuổi. Một người con gái, vì mình mà thức tới sáng xếp 1000 con hạt. Chỉ vì một câu nói "mình thích có 1 điều ước từ 1000 con hạt" . Cũng người đó, nhiều năm về sau này, khi mình vô tình hỏi vu vơ. Con gái Q tên gì. Thì người đó cười và nói, tên giống J... Năm 28 tuổi. Một người con gái. Mình đã khóc hết nước mắt để níu kéo. Họ vẫn tàn nhẫn bỏ mình đi... Và nhiều năm sau đó. Một người con gái, nắm tay mình, kéo mình dậy từ một vũng bùn, từ sự thất vọng về bản thân, và mọi người chung quanh. Cho mình nhiều hy vọng sống, và luôn là một nơi bình an để mình muốn trở về. Một gia đình... --- "Cám ơn em vì luôn ở bên cạnh J, là một nơi bình yên để bao nhiêu bão giông cuộc đời - J được trở về. J yêu em"
  15. 4 points
    @Azmael Bàn tay cũng có ngón dài ngón ngắn. Mình thấy vui nhưng chưa chắc người khác cũng nghĩ như vậy. Di xin chia sẽ suy nghi của mình, và Di không có ý lên án những quan điểm khác. Đây là suy nghĩ của riêng Di thôi. Đúng là xã hội có rất nhiều bất công lắm, nhưng không có nghĩa là mình buông xui rồi không đấu tranh. Nếu mặc cho mọi thứ, không biểu tình thì làm sao bây giờ chúng ta đuợc quyền đám cuới LGBT. Nuớc Mỹ cho đám cuới đồng tính vào năm 2015, nhưng đó không phải là thành quả của riêng cặp đôi đã kiện lên Supreme Court năm đó, mà đó là thành quả của rất nhiều nguời đấu tranh trong nhiều năm trước kia. Di đi theo những nguời đi truớc, trong đầu Di nghĩ là có thể đến khi Di chết, nuớc Mỹ vẫn còn cho bác sĩ dùng religion của họ để từ chối bệnh nhân LGBT, nhưng mà Di không vì vậy mà ngừng đấu tranh. Việc cô bác sĩ kia bị ép nghỉ việc, hay là Di đi dạy học trò không đuợc kì thị, từ từ nó sẽ giúp ngành y cởi mở hơn, và một ngày nào đó, nguời ta sẽ ra luật không cho bác sĩ nào từ chối nguời LGBT nữa. Nếu cái cô phụ khoa kia mà gặp một phụ nữ đau đẻ giữa đuờng, không lẽ cô ta phải hỏi bệnh nhân là, "Cô có phải LGBT không? Cô từng ăn cắp không? Cô từng giết nguời không?" rồi mới cứu nguời ta hay sao. Mấy bé trans muốn tự tử thì không trách tụi nó đuợc. Gặp Di mà trong truờng hợp của mấy bé đó, có thể Di cũng sẽ làm như vậy thôi. Mấy bé trans đã không đuợc sống trong cơ thể đúng với giới tính. Chúng thuờng cảm thấy tự ti hơn những bé LGBT khác. Ngay cả trong giới LGBT, transgenders và bisexual cũng không đuợc nhiều người chấp nhận. Việc cái luật đó đuợc passed như là giọt nuớc tràn li, làm cho các bé trans ở Arkansas cảm thấy bị xã hội ruồng bỏ nên mới muốn chết. I can't agree with you more on this. Cũng như là những bé da đen. Chúng nó sanh ra trong cảnh bị kì thị, nghèo nàn, may ra có 1 vài đứa vượt khó, nhưng đa số sẽ không thể vượt lên. Không lẽ mình vì 1 vài đứa vượt khó, rồi nói rằng kì thị người da đen là điều hiển nhiên, bắt tất cả chúng phải chịu đựng hay sao.
  16. 4 points
    @rain.on.me Cám ơn câu hỏi của rain.on.me. Cô bác sĩ đó không sao đâu. Nước Mỹ vẫn còn rất nhiều bác sĩ kì thị LGBT, không làm chỗ này, cô ta sẽ tìm được chỗ khác ủng hộ cô ta. Đúng như rain.on.me nói là tùy tiểu bang, và tùy luật. Khi bệnh viện quyết định đuổi, nghĩa là mình đã cho cô ta nhiều cơ hội thay đổi, nhưng cô ta không nghe. Thật ra khi chơi trò chính trị văn phòng, thì sếp của Di rất khôn khéo. Nói đuổi, nghĩa là mình ép cho họ đi. Họ đồng ý resign, là từ chức, cho nên họ sẽ không kiện bệnh viện. Như vậy sẽ giữ được mặt mũi cho cả hai bên, và ngừoi ngoài sẽ không biết chuyện gì xảy ra. Cô ta có thể dễ dàng tìm việc khác. Đối với Di và một số bạn bè, những ai từ chối không chữa cho bệnh nhân vì religion thì họ không xứng đáng làm trong nghành health care. Religion cũng cấm không cho cưỡng hiếp, giết người, hay cướp của, nhưng tại sao cô ta có thể chữa cho tội phạm trộm cắp mà từ chối bệnh nhân LGBT? Nếu cô ta là người duy nhất trong town có thể làm thụ tinh nhân tạo, thì cô ta có trách nhiệm phải giúp đỡ tất cả mọi người. Di và bạn bè chỉ có thể đấu tranh trong bệnh việc của mình, rồi tiếp tục đấu tranh trong tiểu bang. Nước Mỹ còn rất nhiều nơi kì thị người LGBT. Arkansas vừa ra lệnh cấm không cho teenagers chuyển đổi giới tính, các bé trans không được dùng hormones và surgeries nữa. Nhờ ơn cái luật kì thị này mà phòng cấp cứu của tiểu bang Arkansas tràn ngập các bé trans muốn tự tử trong tuần qua. Di và bạn bè đau lòng, nhưng không làm được gì vì Arkansas là một tiểu bang có rất nhiều người Cộng Hòa, conservative. Bởi vậy mà Di đi dạy học, vì Di muốn mình có thể gây chút ảnh hưởng gì đó, mong rằng các bác sĩ tương lai sẽ bớt kì thị.
  17. 4 points
    Di cũng hy vọng nguời Việt cuồng Trump sẽ thức tỉnh chút gì đó. Thật buồn là Di đã thấy quá nhiều nguời vẫn còn cứng đầu, tiếp tục ủng hộ Trump mà không thể hiểu rằng Trump đã góp phần không nhỏ vào sự kì thị châu Á. Trong khi đó, thì lại có những bạn bè Mỹ trắng nhắn tin hỏi thăm và lo lắng cho sự an toàn của Di sau vụ ở Atlanta. Không phải nguời Mỹ trắng nào cũng kì thị, cũng như không phải nguời Mỹ Đen nào cũng là tội phạm, và không phải nguời châu Á nào cũng là Chinese. Lúc trước Di ủng hộ nguời da đen, ủng hộ BLM, mặc kệ những người Việt gọi mình là mọi rợ gì đó, vì Di muốn đấu tranh chống lại sự kì thị chủng tộc nói chung. Như là Covid 19, sự kì thị chủng tộc sẽ không chừa một ai, và bây giờ đã đến luợt nguời châu Á. Hồi xưa có bạn nói người da đen bị ghét là do họ mọi rợ, họ trộm cắp giết người, chứ không phải là vì màu da của họ. Có bạn không tin sự kì thị chủng tộc là có thật. Thôi thì kim không đâm tới thịt các bạn, các bạn chưa thấy đau. Đúng rồi đó rain.on.me. Bạn của Di là con lai, có chút xíu nét châu Á thôi cũng đã bị kì thị rồi. "Đầu đen" là tiếng lóng, mà mấy nguời Việt ở đây dùng để ám chỉ nguời châu Á thôi. Tóc Di cũng không có đen mà vẫn bị kì thị. Di đính chính the right to bear arms là the Second Amendment, không phải the First. Hồi xưa Di đi học, cũng bị một nguời cầm súng vào truờng. Bữa đó Di và bạn bè trốn trong phòng học, tắt đèn hết, dồn hết bàn ghế để chắn cửa lại, ngồi nhìn ra cái miếng kiếng trên cửa mà không dám make a sound. Đi học mà sợ hãi, không biết còn mạng về nhà không. Cái metal detectors ở truờng học thì Di sợ nó sẽ khó giải quyết được vấn đề bắn súng. Học trò muốn luồn súng vào trường thì có trăm ngàn cách, mỗi trường học ở đây có nhiều buildings, mà mỗi buildings có ít nhất 3-4 cửa chính để ra vào, chưa tính cửa phụ và cửa sổ. Chưa kể con nít 16 tuổi đã có thể lái xe hơi nếu ba mẹ đồng ý, cho nên tụi nhỏ có thể giấu súng trong xe. Di đồng ý với theloner, một phần khác là do funding không đủ nữa. Nguời Mỹ dùng tiền thuế cho tất cả con nít đuợc đi học miễn phí, nhưng mà họ vẫn chưa làm tốt lắm phần giáo dục. Ví dụ, giáo viên ở Mỹ bị làm việc rất nhiều giờ nhưng luơng tháng rất là bèo so với các nuớc như Thuỵ Điển hay Thuỵ Sĩ, những public schools ở Mỹ đôi lúc phải đóng cửa vài ngày vì thiếu tiền. Cho nên việc có metal detectors ở tất cả truờng học công là một thứ xa xỉ đối với trẻ em Mỹ bây giờ. Di nêu lên những điều này, rồi sẽ có bạn thách thức, kêu Di cuốn gói về Vietnam đi nếu mà chê nuớc Mỹ quá haha. Di cảm thấy cho dù là một cuờng quốc, thì cũng sẽ có cái nuớc Mỹ làm đúng, có cái họ làm chưa đúng. Chính phủ Mỹ cũng là nguời, không phải thánh. Di yêu nuớc, nhưng không thần tuợng hoá nó, và Di sẽ nhìn vào điểm chưa hay để thay đổi nó và làm nó tốt hơn.
  18. 4 points
    có những ngày....chỉ muốn nằm dài ra và ngủ quên đi giờ giấc... ———————————— Những Dòng Tỉnh Thức 1. Nếu bạn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt phán xét, thế giới này sẽ chỉ toàn những người có khiếm khuyết. - Nhìn bằng đôi mắt kiêu ngạo, thế giới này sẽ chỉ toàn những người thấp hèn và ngu ngốc. - Nhìn bằng đôi mắt trí tuệ, bạn sẽ phát hiện ra rằng mỗi người bạn gặp phải, đều có những điểm đáng để bạn học hỏi và tôn trọng. 2. Thế giới mà bạn đang nhìn thấy, chỉ là phản ứng của nội tâm. Trong lúc tâm trạng cởi mở, nhìn thấy ai cũng là bạn bè thân thiết; còn khi đang buồn bực, đi đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt đáng ghét. 3. Con người vẫn hay than phiền không thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, nhưng kỳ thực, trước giờ nó vẫn ở sâu trong lòng, bạn không cần phải tìm kiếm. Chỉ cần bạn có thể giữ tâm bất động trước cảnh đời, không “vì dục vọng mà cực khổ, bận rộn suốt cả ngày” thì tự nhiên sẽ cảm nhận được sự hiện hữu của nó. 4. Có những người sống để tìm kiếm tình yêu, để sinh con đẻ cái, để cố gắng giàu sang, để sự nghiệp vẻ vang.. sự tìm kiếm này nhân loại đã đi tìm hàng ngàn thế kỷ qua rồi, và sẽ còn rũ nhau tìm kiếm bất tận ở mai sau.. Cuộc săn tìm vất vả quá nhưng cứ đúng chu kỳ 100 năm (thường thì ngắn hơn) tất cả đều bị trả về cái khởi điểm con số 0 ban đầu.- Riêng tôi, tôi là kẻ chỉ muốn ngắm nhìn dòng sinh mệnh. tôi đến thế giới này để xem một cái cây lớn lên thế nào, nước sông chảy ra sao, mây trắng bay kiểu gì, những hạt mưa kia rồi sẽ trôi về đâu... 5. Khi trong lòng bạn ngập tràn sự yên vui, thì đi đến đâu cũng đều là hoan hỷ tự tại; khi trong tâm tràn đầy trí huệ thì một cành hoa, cọng cỏ cũng khiến bạn nhìn ra được chân lý nhiệm mầu. -siu tầm-
  19. 3 points
    Dành tặng những cô gái & “chàng trai” có sanh thần tháng 4... Và tôi sẽ sống như những gì em thầm mơ/ Và tôi sẽ bước tiếp trên con đường mình đã chọn... Và khi tôi chết sẽ mỉm cười khi gặp em...
  20. 3 points
    Vài tuần thôi mà tóc mình dường như đã bạc nhiều hơn. Không chỉ có mình mà tất cả những người làm chung cũng sắp không thể chịu được áp lực của công việc. Ai cũng muốn giúp một tay để sớm có nhiều người được tiêm vaccine để có thể trở lại cuộc sống bình thường nhưng sức lực có giới hạn. Mình không còn tuổi trẻ 20s như lúc vừa mới ra trường để có thể làm liên tục 50-60 giờ/tuần. Hai ngày nghỉ phép duy nhất trong gần hai năm nay là khi mình tiêm vaccine và bị phản ứng phụ. Khi bị stress thì mọi người xung quanh ăn junk food còn mình thì không muốn ăn. Trong vài tuần mình mất vài lbs. Đưa cánh tay cho techinicains thực tập mũi tiêm đầu tiên nhưng không ai dám vì không thấy cơ bắp. Nhiều người nói mình nhìn trẻ hơn nhiều so với tuổi, sau lần này thì chắc sẽ nhìn già hơn tuổi. Covid chưa xong thì đến làn sóng chống người Châu Á nổi lên. Công việc của người chị họ phải tiếp xúc nhiều người nên quyết định làm di chúc và nhờ mình làm guardian cho con gái đến 18 tuổi. Rồi đến lượt cậu nhờ mình làm executor cho di chúc của cậu. Chị mình nghe vậy cũng muốn đi làm di chúc. Mẹ gọi thăm cô thì cô cho biết đã mua gói lo hậu sự của mình, mẹ nghe vậy cũng muốn mua. Mọi người thật sự làm cho mình hoang mang. Mình nói với chị là gia đình mình không có người nối dõi thì làm di chúc làm gì. Mặc dù nói như vậy nhưng năm vừa rồi khi những người làm chung ngã bệnh, bệnh nhân lần lượt qua đời, một người chị của đồng nghiệp không có chồng con đã phải vội vã làm power of attorney cho cô ta trước khi đặt máy thở. Mình đã quyết định viết lại những tài khoản và mật khẩu vào một quyển sổ và đưa cho người chị. Dặn rằng nếu mình có việc gì thì sử dụng tài khoản nào cho viện phí. Nếu mình không có may mắn thì những tài khoản còn lại muốn sử dụng như thế nào cũng được. Sau hơn một năm sống trong đại dịch thì có lẽ nhiều người đã nhận ra sức khỏe và gia đình là hai thứ quan trọng nhất. Năm sau mình quyết định sẽ semi-retired at 40.
  21. 3 points
    Cũng may là bạn checked lại, nếu không là cũng hơi ngại hen. Con người giao tiếp hay bị hiểu lầm lắm. Cám ơn bạn . Di thì mỗi ngày có rất nhiều cái opportunities để kill người ta, cho nên hiểu lầm là mệt lắm. Lỡ ghi thuốc 1.0 mg mà thành 10 mg là chết. Hay là order Head CT mà lỡ order with contrast cho người bị bệnh thận là tiêu. Cho nên lúc nào khi mà Di cho orders thì nurses phải repeat lại cái orders đó cho Di, Di biết họ không hiểu lầm, Di okay rồi người ta mới làm.
  22. 3 points
    Di ơi, thực ra ý của mình cũng giống ý Di phân tích mà. Có những người vô ý đùa giỡn gây xúc phạm rồi lại đổ thừa người ta không biết tích cực. Cũng như quan điểm cô đồng nghiệp của Azmael quy lỗi cho những người sinh ra gặp khó khăn nhưng không thể tự vươn lên. Điểm chung là họ chỉ nghĩ ở chiều của họ, họ không hiểu sao người khác lại thấy mất vui vì câu đùa họ nghĩ là vui, hoặc bị tổn thương nặng nề khi chịu sự kỳ thị. Họ vin vào những trường hợp vượt khó để chứng minh họ có lý. Azmael thấy khi mình để ý nhiều hơn, những điều vô tâm như vậy không phải là hiếm.
  23. 3 points
    Hi Q.Di và mọi người! Mình cũng đồng ý là có ảnh hưởng tâm lý, và những ảnh hưởng đó là đáng kể. Vừa rồi ở chỗ làm mình có chuyện thế này, một anh bạn trong team làm 1 cái org chart cho team, cậu ta thêm vào cho mỗi người một cái nickname mà cậu ta tự đặt, như là The Clown, Drama Queen... và cho rằng như vậy là vui. Mình đã phản ứng và cậu ấy nghĩ là mình tiêu cực. Mình đồng ý là team khá thân thiết và hay đùa giỡn với nhau, nhưng bỗng dưng đem cái đùa giỡn đấy lên org chart mang tính chất nghiêm túc rồi coi là funny thì mình không chấp nhận. Có người đồng nghiệp khác của mình, trong một lần đi ăn cùng nhau, tranh luận về chuyện kỳ thị LGBT. Quan điểm của cô này là xã hội luôn đầy bất công, ai chẳng có khó khăn nọ kia, đâu phải mỗi LGBT phải chịu đựng, người LGBT gặp kỳ thị thì phải tự mà vượt qua, không vượt qua được thì là do họ, chứ đầy người còn gặp khó khăn hơn nữa vẫn thành công, hãnh diện đấy thôi. Qua Q.Di kể, thậm chí Di còn là bác sỹ tâm lý, có lẽ Q.Di hiểu hơn ai hết cảm giác chịu bất công và bị sỉ nhục như thế nào, sẽ tổn thương như thế nào. Di là một người có bản lĩnh, nên khó khăn hay tổn thương chỉ làm cho những người như Di mạnh mẽ và đấu tranh nhiều hơn. Tuy nhiên, có thể trách những đứa trẻ tự tử ở Arkansas vì chúng trót yếu đuối được sao. Cho nên, đối với mình, bảo rằng kỳ thị là chuyện thường ngày, chẳng đáng để tổn thương tâm lý hoặc phải tìm cách bỏ qua mà vươn lên cũng tương tự như tùy tiện đi gọi người khác bằng cái nickname "thằng hề" rồi yêu cầu người ta phải tự suy diễn cho tích cực vậy.
  24. 3 points
    @ink Rõ ràng bạn đọc mà không hiểu gì. Hy vọng bạn nghiền ngẫm ý của người ta rồi hẵng cảm thấy bạn cần lên tiếng. @quynhdi Lịch sử có những cuộc thay đổi cho tốt hơn, chẳng hạn những người đấu tranh cho sự bình đẳng, hoặc cho sự thừa nhận của mọi người đối với LGBTQ, nếu không có những người cảm thấy trong lòng họ “giận dữ” vì sự bất bình đẳng mà biến thành hành động, thì chúng ta không được những quyền lợi như bây giờ. Không phải ai giận dữ cũng bày tỏ bằng hành động điên khùng như bạn ink nói. Có lẽ bạn ink chỉ biết cách bày tỏ sự giận dữ của bạn bằng cách duy nhất đó nên bạn ba lần bảy lượt cố ý không hiểu hoặc không hiểu thật. Cho nên nếu bạn đó không hiểu thật thì cũng bó tay, no sense to talk any sense to people could not make sense
  25. 3 points
    Có những ngày... chỉ cần ngồi nhắm mắt 1 phát là có thể chìm vào giấc ngủ... cảm thấy đói nhưng khg biết thèm cái gì, cũng khg biết ăn gì... ———— tự nhiên nhớ 1 bài học những năm học đại học. Tui từng làm thủ quỹ cho câu lạc bộ karate của trường. Có rất nhiều người hay mua đồ thiếu tiền nên tui hay hỏi ý Shihan là có nên make announcement để nhắc nhở khg. Thầy nói là khg cần thiết, trong cuộc sống nên có niềm tin vào mọi thứ thì sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Nếu sợ người ta quên thì chỉ cần nhắc 1 lần là đủ. Nếu người ta chưa trả dc thì có lẽ họ chưa có khả năng trả hoặc đang cần dùng tiền cho một việc gì đó quan trọng hơn. Vậy đó, nên cái club của tui mặc dù có funding đều đều từ trường nhưng lúc nào cũng chỉ dư có $200-$300 há há... nhưng nghĩ thì cũng rất đúng. Tại sao lúc nào người ta cũng phải nghi ngờ người này người kia lừa dối mình? Nếu ai đó cố tình có ý lừa dối thì ta có đa nghi cũng khg làm dc gì họ. Học cách tin tưởng vào mọi người tự nhiên sẽ cảm thấy nhẹ lòng và cũng làm cho người xung quanh cảm thấy thoải mái hơn. cuộc sống mà, suy nghĩ đơn giản tí, đôi khi trở nên ngu ngơ tí cũng khg phải là 1 điều xấu. mình rất thích câu nói này: “cuộc sống này có rất nhiều người tốt. Nếu bạn khg tìm dc ngừoi tử tế thì hãy trở thành 1 người tử tế.”
  26. 3 points
    @NTTMinh lá đây, demanding quá
  27. 3 points
    Lá đây @NTTMinhnhé https://laodong.vn/su-kien-binh-luan/trai-tim-long-la-ben-ho-guom-ho-bi-lam-sao-the-nay-861552.ldo
  28. 3 points
    Kì thị là vấn đề muôn thuở ngấm sâu trong từng dân tộc rồi. Ngay cả người Việt ở Mỹ cũng kỳ thị người dân da màu khác trong những câu chuyện hàng ngày. Ông Trump chỉ góp phần đổ thêm rất nhiều dầu vô lửa, thúc đẩy sự thù ghét và bạo lực lên tới đỉnh điểm. Cũng giống như khi ông ấy tranh cử tổng thống 4 năm trc, đã quy chụp Mexican immigrants là nguồn gốc của crime & drugs trên nước Mỹ, đã thổi lên 1 làn sóng kì thì và bạo lực chống đối Hispanics. Thời điểm đó cũng khg ít người Châu Á trong đó có VN cũng a dua theo kì thị người ta. Lột lớp da màu ra thì ai cũng như ai. Ai cũng có fat, blood & flesh màu y chang nhau thôi. Dân tộc nào cũng có người tốt và người xấu và cũng khg ít những con người bệnh hoạn về tâm lý. Họ chỉ chờ đợi 1 lý do để nổi dậy thoả mãn tâm lý bệnh hoạn đó thôi. Ông Trump đã tạo cho họ lý do đó. Có nhiều fan hâm mộ Trump trách móc Biden khg có biện pháp ngăn chặn những sự kiện nổi loạn này. Họ khg hiểu dc xu hướng bạo lực giống như 1 loại bệnh ung thư. Mà cách tốt nhất để chữa 1 bệnh là phải hiểu dc nguồn gốc của nó, nguyên nhân gì đã kích hoạt nó, và tìm phương pháp để ngăn chặn trc khi nó dc kích hoạt thêm nữa. Chứ nếu đợi ung thư di căn rồi mới tìm cách chữa thì Phật Tổ tái thế cũng bó toàn thân thôi. Cái loại ung thư kì thị dc kích hoạt bởi 2 từ “Chinese virus” của ông Trump đã bị lây lan di căn từa lưa gần cả năm rồi. Bây giờ triệu chứng nó mới bùng nổ thôi.
  29. 3 points
    Đúng rồi đó nangxanh. Bởi vậy mà lúc trước Hitler có thể làm cả nước Đức tàn sát cả dân tộc Jewish. Hilter là một người có bệnh tâm lí nặng. Bất cứ những cuộc thảm sát nào cũng bắt nguồn từ lời nói. Khi mà Trump chỉ trích Trung Quốc dối trá, chê cười người Trung Quốc ra mặt, người Việt lại vui mừng vì tưởng là Trump trút giận cho họ. Họ đâu hiểu người Mỹ không phân biệt được người Asians, cũng như mình cũng không phân biệt được ai là Pháp, Đức, Tây Ban Nha hay Ý. Những lời nói của Trump chỉ góp phần làm cho người Asians ở Mỹ chịu chung sự kì thị với người Trung Quốc, trong đó có HongKong, Vietnam, Korea và bất cứ ai tóc đen. Những người nghe theo người có vấn đề tâm lí. Di nghĩ một là họ cũng như vậy, hai là họ chỉ hùa theo cho có tụ, chứ họ không hiểu họ đang làm cái gì và cái hậu quả nghiêm trọng như thế nào. Từ ngày COVID 19 thì Di đi làm mà đôi khi rất lo lắng về an toàn của mình. Di cố gắng đấu tranh chống lại sự kì thị, ít nhất là ở chỗ mình làm thôi.
  30. 3 points
    Không khó để nhận ra một người có vấn đề tâm lí hay không. Qua cách nói chuyện thì cũng có thể biết được phần nào. Nhưng có người lại bị lôi cuốn bởi những người như vậy nên thảm kịch xảy ra. Những bệnh nhân tâm lí thì thật sự khó đoán được hành động. Họ có thể trở nên bạo lực bất cứ lúc nào. Trong môi trường hiện tại thì họ có lý do và táo bạo hơn để thực hiện những suy nghĩ trong đầu.
  31. 3 points
    Cứ 4% dân số là sociopath, những người tìm niềm vui bằng việc làm tổn thương người khác, và cũng có 1 số người là narcissists trong xã hội. Bởi vậy mà mới có câu chọn bạn mà chơi. Nhưng nếu một người bị bệnh, thì sẽ bắn hết mọi người, chứ không chỉ nhắm vào một nhóm người. Khi mà một người da trắng dùng súng bắn hàng loạt người da màu, thì người ta coi đó là bệnh tâm lí, chứ không phải là do kì thị chủng tộc. Hễ người da trắng làm bậy, thì người đó được cho là bị bệnh chứ không phải là khủng bố, bởi vì nước Mỹ vẫn không chịu thừa nhận cái vấn đề cho mua súng lỏng lẻo của họ. Tên hung thủ đã mua súng trong ngày mà hắn bắn chết 6 phụ nữ Asians (2 Chineses và 4 Koreans). Hắn mua súng không cần bằng cấp, hay kiểm tra tinh thần, hay bất cứ giấy phép nào. Mua súng ở Mỹ, còn dễ hơn xin lái xe hơi. Ai nói chính trị không liên quan tới đời sống hằng ngày. Khi mà Đảng Dân Chủ luôn cố gắng pass luật cho gun control, không cho mua súng bừa bãi, thì Đảng Cộng Hòa luôn bác bỏ, dùng lí do the first Amendment: the right to bear arms. Từ hôm bắn súng, Di đi ra đường phải rất cẩn thận. Nhờ ơn Đảng Cộng Hòa, mà ai trên 18 tuổi cũng có thể mua súng thoải mái (trong khi đó phải trên 21 tuổi mới được mua rượu). Mỗi ngày Di gặp nhiều người khác nhau. Nhiều lúc cũng không biết khi nào xui bị bệnh nhân lôi súng vào bắn mình. Thôi thì cũng cám ơn các bạn cuồng Chump nhưng không hiểu gì về luật lệ mà Đảng Cộng Hòa ủng hộ. Ai không ở Mỹ, họ có thể ủng hộ ngài Chump và Đảng Cộng Hòa thoải mái, mà không cần phải lo hàng xóm kì thị có thể mua súng bắn mình lúc nào không hay.
  32. 3 points
    @Sadness haha nấu chứ, phải chi ngồi há mỏ hít thở khg khí mà sống dc thì hay quá hen Gần 1 tháng rồi mới ăn dc cơm đơn giản thôi hehe
  33. 2 points
    If only...one day... when I opened my eyes, I could see myself lying under the shade of a big tree, letting go all of struggles and battles, just like the day before when I was a little kid.
  34. 2 points
  35. 2 points
    Tôi thì lại thích cách nói chuyện của bạn Tokyo2021. Thẳng thắn. Thẳng thắn nói về cả chuyện của mình, chứ không phải chỉ thẳng thắn nhận xét chuyện thiên hạ. Thứ nhất, nếu là lesbian thì không thể yêu đàn ông. Điều này đúng là như vậy. Chỉ có bisexual hay pansexual thì mới có thể yêu nhiều dạng giới tính khác nhau. Như vậy, nếu là lesbian thì không nên lấy chồng - theo phương diện tình cảm. Còn nếu lỡ lấy chồng vì nghĩ mình có thể thay đổi để thích nghi với đời sống hôn nhân, thì đó là sự "lầm tưởng". Tôi nghĩ đó là suy nghĩ của bạn Tokyo2021. Và tôi đồng ý với suy nghĩ này. Thứ hai, việc lesbian lấy chồng vì lý do nào đó (không phải vì tình yêu) thì các bạn lesbian đó nên nhìn trước những khó khăn - cái giá phải trả - trong đời sống vợ chồng sau này. Dĩ nhiên chúng ta hoàn toàn có quyền than vãn nơi đây. Tìm 1 lời an ủi cũng là 1 trong những mục đích mình vào diễn đàn này. Lắng nghe và không chỉ trích là điều mình muốn nghe nơi mọi người. Nhưng mà thuần theo lý thuyết thì "sự thật mất lòng".
  36. 2 points
    lại câu chuyện "lý tính" của bà bánh bèo. 2 đứa đi siêu thị, mình mới chọn cái thớt để cắt trái cây vì mình rất ngại lấy thớt gỗ nặng ra cắt chút chút.. Chọn được cái thớt nhựa ưng ý bỏ vào giỏ rồi bà bb đi lại gần: - chời ơi , đừng có lấy màu trắng dơ lắm .. - ùm quay đi chọn cái khác, xong hồi bả cũng vừa quay lại. - sao chị lấy thớt đen xì vậy .. mình mở mắt to, bả mới phì cười kiểu sao sao đó (kiểu hố rồi) Vậy mà mình cũng ráng chiều đi lôi cái thớt màu xanh để đổi ..(em tui) ----- bonus (2 vc rất hợp nhau trong việc dèm pha, đàm tiếu khách hàng..)
  37. 2 points
    Nhà nay thêm 4 con giặc con như này, ngộ cái là tụi nó buồn ngủ ở đâu sẽ lăn ra ngủ ở đó Gần 1 tháng rưỡi mà quậy còn hơn mấy đứa lớn nữa, nói hổng nuôi thêm nữa mà rồi nựng tới nựng lui lại đánh tâm lí muốn ôm hết nuôi. Sao mà cưng vậy hổng biết. Giờ nhà 9 đứa chạy ra chạy vô leo lên leo xuống, đổ cây đổ lá, cả mấy cái hồ cá cũng đục ngầu do tụi nhỏ nó quấy, chịu đời hổng nổi . Mới đầu nuôi thì dể điên lắm, mà giờ nuôi lâu biết cái tánh ham chơi của tụi nó nên hết điên mà chuyển sang khùng luôn rồi Ngoại trừ cái lì phá ra thì xung quanh toàn sự đáng yêu thôi.
  38. 2 points
    Người ta có Therapist hẳn hoi. Còn tôi không có, lại càng kén chọn, nên là đi lượn kiếm bạn nói chuyện khắp nơi để kết bạn. Chia sẻ để cả hai cùng thoải mái khi nói chuyện với nhau. Rồi họ vô tình đều trở thành Therapist bất đắc dĩ của tôi. Vừa miễn phí mà lại nhìn được nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống. Có nhiều người sẽ đánh giá vì sao tôi lại lượn đi kiếm bạn sớm quá khi vừa chia tay. Nhưng thật lòng mà nói, ai muốn nói sao cũng được. Tôi cảm thấy đây là điều tốt nhất mà tôi có thể yêu thương mình lúc này. Tôi không lượn để cầu có người lấp đi khoảng trống. Tôi lượn để có người tâm sự và chia sẻ nhưng cũng là tìm kiếm đối tượng tìm năng kế tiếp. Chia li là chuyện thường. Dù đau nhưng tôi không thể nằm đó vật lộn rồi càng bi quan hơn. Tôi thừa biết mình sẽ tệ thế nào nếu ở 1 mình chừng 10 phút thôi. Tôi tôn trọng những người bạn mới (chả biết có ai là người yêu tương lai không) và chia sẻ thẳng thắn về chuyện của mình. Tôi không hối hận vì làm vậy và rất mừng vì tự nhiên mất đi một người mà lại thêm nhiều người bạn hay ho. Tôi có thể chia sẻ nhiều hơn những kiến thức mà lâu lắm rồi không được nói đến, đề cập đến những cảm xúc và những vết thương lòng cần chữa. Tôi vừa đau lòng, nặng lòng đó mà được xoa dịu. Tôi vừa cảm thấy tuyệt vọng đó mà được an ủi. Tôi vừa mất lòng tin đó mà được đốt cháy lại ngọn lửa be bé. Tôi thầm cảm ơn họ, cố gắng để trung hòa và không tạo hi vọng cho ai. Dẫu sao thì, bản thân đã nhận thức được mình như thế nào và biết để bắt đầu một mối quan hệ mới người tương lại phải chịu đựng như thế nào. Chắc hẳn họ phải là người kiên trì lắm mới có thể chịu đựng được tính cách của tôi.
  39. 2 points
    @Ghost. Em bé có bàn tay rất tốt và đẹp, ngón tay dài mà móng tay (nail bed) cũng dài nữa.
  40. 2 points
    Chúc mừng chị và gia đình mình nhé.
  41. 2 points
    Đừng tự cho mình là người ‘quá quan trọng’ Tô Đông Pha là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng của Trung Quốc thời Tống. Lúc còn trẻ, Tô Đông Pha là một người rất kiêu căng ngạo mạn. Một hôm, ông đang đi trên con đường nhỏ ở cánh đồng thì gặp một cô gái đi ngược chiều. Cô gái đang gánh một gánh bùn nhưng Tô Đông Pha cũng nhất định không nhường đường. Hai người không ai chịu nhường đường cho ai. Cuối cùng cô gái đưa ra một điều kiện rằng, cô sẽ đưa ra một câu, nếu Tô Đông Pha đối được thì cô sẽ nhường đường. Tô Đông Pha cao hứng đồng ý. Cô gái đưa ra câu: “Nhất đam trọng nê đáng tử lộ” (Tạm dịch: Một gánh bùn nặng ngăn cản đường) Tô Đông Pha nghe xong, nhưng nhất thời không đối lại được, khiến cho những người nông dân đang cấy lúa dưới ruộng cười lớn. Dưới tình thế cấp bách, Tô Đông Pha cũng đưa ra vế đối: “Lưỡng bàng phu tử tiếu nhan hồi” (Tạm dịch: Hai bên phu tử cười đáp trả) Cuối cùng, Tô Đông Pha cởi giày, cởi tất, lội xuống ruộng nhường đường cho cô gái. Tự cho mình là quá quan trọng, có thể sẽ phải nhận lấy sự thất vọng. Anh Nhược Thành là một diễn viên nổi tiếng. Ông sinh ra trong một gia đình đông người. Mỗi lần ăn cơm, đều là hơn 10 người ngồi ăn xung quanh một chiếc bàn lớn. Thời còn là một cậu thanh niên, có một hôm, ông đột nhiên nảy ra suy nghĩ muốn đùa mọi người một chút. Trước khi ăn cơm, ông chui vào trong một cái tủ và trốn ở đó để cho mọi người phải đi khắp nơi tìm kiếm mình. Nhưng thật không ngờ là không có một ai đi tìm ông cả, thậm chí họ còn không để ý tới sự vắng mặt của ông trong bàn ăn. Sau khi mọi người đã ăn no và rời khỏi bàn, ông mới chui từ trong tủ ra và một mình ăn những thức ăn thừa còn lại. Từ lần đó trở đi, ông tự nhủ với lòng mình: “Sẽ không bao giờ cho mình là người quá quan trọng nữa, bởi vì như thế có thể sẽ phải nhận lấy sự thất vọng.” Bài học: - Sống trên đời, đừng cho mình là “quá quan trọng” bởi vì trên thế giới này, ai cũng đều rất quan trọng. Nhưng, cho dù có thiếu đi một ai thì Trái Đất này cũng vẫn cứ chuyển động như cũ. - Trên thực tế, sự sang quý hay hèn hạ, trọng hay khinh của một người không phải được quyết định ở tiêu chuẩn mà người ấy tự đặt ra. Bình tĩnh, khiêm tốn, không khoa trương cho mình là quan trọng thì mới đáng được xem trọng nhất. Không tự cho mình là người quá quan trọng kỳ thực là một loại tu dưỡng, một loại phong độ, một loại cảnh giới cao thượng, một thái độ xử thế lạc quan, một loại trưởng thành về tâm tính và là một loại tâm “xem nhẹ danh lợi”. Người mà có thể dùng loại tâm thái “không quá xem trọng mình” để đối đãi với người khác sẽ khiến bản thân mạnh mẽ hơn, phong độ hơn. Người có thể dùng loại tâm này để làm việc sẽ khiến cho cuộc sống trở nên dễ dàng hơn, kiên định hơn. Nếu như trong xã hội, ai ai cũng dùng loại tâm này để xử thế thì sẽ khiến cho xã hội hài hòa hơn. Một người có thể có tự tin, nhưng nhất định đừng tự cao, tự đại. Một người có thể phóng đãng một chút, nhưng nhất định đừng kiêu căng, ngạo mạn. Một người có thể sống rất thọ nhưng cũng không thể trường sinh bất tử. Một người có thể ngăn được cơn sóng dữ, nhưng nhất định không thể tái tạo được Đất Trời! - Siu Tầm-
  42. 2 points
    Khi mình muốn tài khoản ở forum này, mình phải tạo user name, nghĩ đi nghĩ lại thì mình không biết nên tạo tên gì, nên liền nghĩ đến loài hoa hướng dương khi mình 12 tuổi đã không thích, vì mình sớm thích hoa hồng đỏ có nhiều gai và có mùi thơm nồng. Khi mình bước qua tuổi 23, nếm mùi vị chua chát của cuộc sống thì mới biết sự quý giá của Hoa hướng dương luôn hướng về ánh mặt trời và đầy lạc quan. Cuộc đời mình cũng không gai gốc gì so với những số phận không mấy mắn hơn mình, nhưng mang tâm sự này sang tâm sự nọ, năm bày qua năm nọ. Nhiều lúc mình nghĩ mình sắp điên mất vì cuộc đời mình như những bộ phim trung quốc kể về những gia đình và định kiến về nhà nghèo nhà giàu. Có người nói nếu đã sống không vui thì tránh xa những người đã làm tổn thường mình. Họ nói đúng nhưng dây rể của gia đình mình thì đã ăn sâu vào gốc rồi. Mình đi ra đường đời may mắn gặp nhiều quý nhân giúp đở nhưng ngược lại về nhà người thân thì họ suốt ngày chỉ mở miệng ra là khảo nghiệp. Những gì đúng thì thành sai. Mọi người sẽ nói với mình thôi thì mặt kệ họ, họ muốn nói gì thì nói, mình sống vì mình thôi. Chuyện không có gì nếu mình không có người cha không bao giờ bảo vệ vợ con, ngược lại còn rất bạo lực. Sau nhiều năm, thì mình lớn lên, mạnh mẽ hơn, nên cha mình không còn dùng vũ lực đến mẹ mình nữa, nhưng cái tính không sợ trời không sợ đất thì vẫn thế. Tính mình có lúc mềm yếu nhưng có lúc cũng rất nhẩn tâm. Khi họ đi quá xa thì mình đã nói thẳng với họ "nếu đã đi hai đường riêng, thì không cần phải nhìn mặt nhau nữa." Mình kể câu chuyện của mình 1 là vì muốn tâm sự với mọi người, 2 là nếu câu chuyện của mình ngoài việc đêm lại giản trí cho mọi người, mình hy vọng mọi người sẽ yêu bản thân mình hơn vì sẽ không ai yêu mình hơn chính mình. Nếu ai làm mình đau chổ nào thì mình nên mạnh dạng đứng lên và cho họ biết mình không dễ bị ăn hiếp. Có nhiều cách để trả thù ai đó mà không cần đến bạo lực. Mình đã cho họ thấy sự thành công của mình và sau bao năm, họ vẫn dặm chân tại chổ. Thật ra mình cũng không cần thiết phải chứng minh với họ điều gì cả, nhưng nếu họ đã biết thì càng tốt. Mình năm nay 26 tuổi.
  43. 2 points
    Có những chuyện biết ít 1 chút có lẽ trong lòng khỏi phải nghĩ suy. Biết càng nhiều niềm tin càng vơi. Thất vọng càng nhiều. Có những chuyện chưa bao giờ nghĩ có thể là như vậy, nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật. Im lặng không phải là sợ, mà im lặng vì cảm thấy mọi thứ không còn xứng đáng để nói tới nữa. Mà xưa giờ tính cũng không thích tranh luận, vì vốn dĩ người hiểu chuyện là nói lý lẻ chứ không phải nhất định xem ai đúng ai sai. Tiền bạc mất có thể làm lại, niềm tin tình cảm bị đánh mất thì chẳng thể nào lại đong đầy. Là do bản thân quá tệ trong việc nhìn người, hay bởi lẽ bản thân chưa bao giờ hiểu được người khác. Là do bản thân quá đơn giản, hay do người khác quá phức tạp. Con người không phải thánh nhân mà không có cái xấu, nhưng bản thân lại khó chấp nhận việc người mình tin tưởng, tôn trọng lại là người bán đứng mình. Lòng tin, sự tôn trọng đôi khi mình hết lòng, thật lòng nhưng k phải ai cũng thật lòng đáp lại, mà chính cái thật lòng của mình lại là bàn đạp cho bệ phóng cho những câu chuyện ở những nơi khác. Thôi thì lại là 1 bài học cho bản thân. Lại hiểu thêm được nhiều chuyện về cuộc sống cuộc đời này.
  44. 2 points
    Làm rồi làm lâu rồi. Nàng sắp đẻ luôn rồi
  45. 2 points
    @Sadness Bạn có thể tìm loại laughing cow lactose-free (hình như hộp màu tím). Nếu khg có thì mình nghĩ vị gần nhất với phô mai bò cười chắc là cream cheese lactose-free. Nói chung món gì có chữ lactose-free là ok. nhưng mà ăn kiểu gì cũng dc, bản thân mình thấy ngon là ok rồi haha @theloner hình ảnh bây giờ ảo lắm à haha. Nhiều lúc hình mình chụp ngó ok vậy chứ có mình mình dám ăn à...tại chế loạn xà ngầu nên ai cũng sợ há há
  46. 2 points
    Thật ra R nghĩ ko hẳn là màu tóc đen đâu Di, R thấy là cái nét của người Asian (mắt, mũi miệng, với phụ nữ còn là dáng người nhỏ nhắn) là toát lên nét Á châu liền & dù có nhuộm tóc gì cũng không lẫn đi đâu được & dân Mỹ do ko thể phân biệt người TQ với các sắc dân gốc Á khác nên người Asian nào cũng có thể bị kì thị. Việc cho mua súng bừa bãi khiến cho rủi ro tiềm ẩn ở mọi nơi cho tất cả mọi người. Sự kì thị người gốc Á càng khiến cho chúng ta có nhiều rủi ro hơn nữa... Điều mà R vẫn ko hiểu là sao nước Mỹ luôn quan tâm & ưu tiên cho Kids nhưng hầu như không có trường học nào được trang bị Metal detector, cho dù đã có nhiều vụ nổ súng ở trường học khiến cho nhiều đứa trẻ bị chết rất thương tâm & chẳng có phụ huynh nào cảm thấy an tâm hoàn toàn khi con em mình đến trường?!?
  47. 2 points
    Vì họ quá cuồng vì một người và sẵn sàng đứng về phía đảng phái mà họ chọn dù biết người đó làm sai nhưng bên ngoài vẫn không chấp nhận người đó sai. Có những người đã có sẵn sự kỳ thị, thù ghét trong tim của họ rồi chỉ chờ cơ hội hoặc một ai đó đứng ở tối cao địa vị bật tín hiệu thì bản năng của những con người thật của họ hiện nguyên hình. Cái chú mà lúc trước loner có nhắc tới mỗi lần TT Trump kêu vũ hán virus, Chinese virus và kungflu virus chú và bạn chú ùa nhau lấy chữ ký để thành lập kêu tên như vậy chứ không chấp nhận kêu Covid-19. Bây giờ thấy người Á châu bị kỳ thị thì chú cũng đăng trên Facebook của chú là " STOP ASIAN HATE". Chú đã quên hành động của chú và bạn chú nó đã giúp tát động thêm sự kỳ thị với người Hoa ở Mỹ song song cũng trực tiếp và gián tiếp cho cộng đồng người Việt, vì đúng như Quynhdi nói người Mỹ không phân biệt được ai là người Hoa ai là Việt Nam, trong mắt họ ai cũng là Chinese. Chúng ta gọi nước Mỹ cho gọn và dễ hiểu chứ thật sự gọi cho đúng chính xác là HIỆP CHỦNG QUỐC HOA KỲ ( ý nghĩa là rất nhiều sắc tộc cùng một nước) ý thức để hòa đồng và bao dung lẫn nhau. Loner hiểu được tại sao người Việt lớn tuổi ở đây lại thích ông Trump nhiều là vì ông từng tuyên bố nói ông sẽ đánh Trung Quốc cho nên họ rất thích vì nghĩ là ông Trump sẽ giúp người Việt ở hải ngoại đánh trung cộng để dành lại đất nước Việt Nam cho họ. Xin lỗi trước Loner nói một câu có lẻ sẽ đụng chạm nhiều người, nhưng họ rất ảo tưởng và đặc kỳ vọng sai lầm để đi tin ông Trump sẽ đi đánh Trung Quốc. Nếu nước Mỹ muốn đánh đã đánh lâu rồi chứ không đợi đến TT Trump đâu. Loner rất bức xúc khi xem clip mà captain cảnh sát nói một cách quá nhẹ nhàng cho hung thủ sau khi hắn ta giết chết nhiều người. Có lẻ đây cũng là cú chuông thức tỉnh cho những người như chú ấy.
  48. 2 points
    @ trà sữa: G đang làm nè, k co mua con bò cười 🤣 G di ứng sữa tươi, whip cream voi pho mai G cũng cao hứng lắm luôn lam mi y nhưng quen mua ca chua- bình thường G hay sốt thêm ít ca chua 😅 Loner hôm nay cũng giỏi luôn lam món sườn nhìn hấp dẫn 🤤
  49. 2 points
    Lát nữa G cũng mua đâu bắp về cham chao moi được 🤤
  50. 2 points
    Mỗi khi có ý định tìm một tình duyên, một ngừơi bạn đời gắn bó với mình là mình lại có một giấc mơ báo mộng trước, thật là kỳ lạ nha. Mối tình duyên trước thì mình mơ thấy mình có tình cảm với một cô gái dáng cao cao ốm ốm, tóc dài, mặc quần jean áo trắng, nhưng mình chỉ thấy sau lưng không thấy mặt. Sau đó y như rằng gặp cô ấy (cô vợ cũ) có những dấu hiệu như đã thấy trong giấc mơ. Lần này, lại thêm một lần nữa mình lại thấy một giấc mộng báo trước người yêu tương lai của mình nữa đây. Mấy tháng trước ngủ mơ thấy mình kiss một cô gái tóc ngang ngắn, mặt trắng trẻo, môi đỏ xinh, dễ thương, mơ lần này có thấy mặt nhưng mình cũng không nhớ rõ mặt lắm. Bồi hồi tỉnh giấc, lúc đó mình ngẫm nghĩ sao mình có giấc mơ lạ quá nhỉ. Nằm nghĩ lại trứơc giờ mình không có quen cô nào tóc ngang ngắn như vậy cả. Vậy mà vài tháng sau, có một cô giống y các dấu hiệu như vậy làm quen mình và rồi từ từ mình lại bắt đầu một mối tình duyên mới. Như vậy là sao nhỉ, không lẽ mình đựơc ai đó báo trước cho biết tương lai của mình. Trong cuộc đời mình từ nhỏ tới giờ mình có rất nhiều điều mình đựơc báo trứớc như thế. Hay là những sự việc của kiếp này là vòng lặp lại của kiếp trứơc. Có những khung cảnh, con ngừơi dù mình chỉ gặp lần đầu nhưng cảm giác thấy quen thuộc như đã gặp đã biết lâu rồi, rất nhiều lần như thế. Có những điều mình không thể lí giải nỗi trong thế giới tâm linh và giác quan thứ 6 của mình. Mình cảm thấy hơi sợ. Phải sống cẩn thận, tất cả những điều mình làm điều có nhân quả báo ứng, làm kiếp này chưa tốt thì kiếp sau sẽ phải gặp lại làm cho khi nào tốt mới thôi. Mình không muốn tin cũng không được. Nếu như duyên số đã định thì mình mong rằng lần này mình được may mắn, vui vẻ, hạnh phúc nhiều, bớt buồn đau. Hy vọng, hy vọng.....
×