Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 18/12/2018 in all areas

  1. 19 points
    Chạy bộ Hôm nay mình nói về chạy bộ, môn thể thao theo mình là chán nhất quả đất. Trước khi bị bệnh, mình là người sống rất healthy, tuần đi tập 2-4 buổi, ròng rã suốt mấy năm trời (nhờ vậy mình có cơ bụng xinh đẹp) không nản chí, dù mưa dù nắng dù âm u mình vẫn đi tập. (Thật lòng mình thấy mình chả có gì được ngoài rất là well-planned và chăm chỉ theo cái plan đó). Nhưng rồi đời dội cho mình gáo nước lạnh, khi nhận tin mình bị Ung thư vào năm ngoái là lúc mình đang chăm chỉ chạy 7km/ ngày để chuẩn bị đi chạy marathon. Mọi thứ thay đổi, mình tập đi lại từng bước, mình nhớ có 1 lần mình tập đi chậm chậm, mệt mỏi và nản chí, đi ngang phòng gym thấy người ta đang tập, mình ngồi ngoài ghế nhìn vô, rơi nước mắt vì thèm, thèm được khoẻ mạnh, thèm được tập luyện, thèm quay lại thời gian, rồi mình giận đôi chân vô dụng của mình, đôi chân đi thôi mà cũng không nổi. Chị nói “Nó đã cố rồi, em hãy yêu thương và tha thứ cho nó, nó đã cố hết sức”, những khoảnh khắc mình giận những phần cơ thể mình diễn ra rất nhiều, rồi mình lại thương và tha thứ cho những phần đó hết. Giai đoạn đó là giai đoạn khó khăn với mình, từ một người khoẻ mạnh yêu vận động phải bắt đầu từng chút như một em bé. Nhưng cũng từ đó mình biết yêu thương từng bộ phận nhỏ trên cơ thể mình, và lắng nghe nó tốt hơn. Mình khá hơn, rồi tệ hơn, rồi khá hơn, rồi tệ hơn, mọi thứ như đồ thị hình sin. Mình đi yoga, môn mà ngày xưa mình không chịu, yoga cứu mình, nhưng rồi khi mình tệ hơn, mình dành 1 tháng trong lớp yoga thì mình thấy mình càng tệ đi, tức là đi thụt lùi, mình hèn nhát, mình bỏ trốn, mình sợ hãi thấy mình tệ hơn khi mình nghĩ mình phải khá hơn. Mình sợ, mình sợ mình không đứng được nữa, mình sợ hơn là đối diện với điều đó, và mình thêm một lần nữa lại ước mình được khoẻ mạnh như trước cái ngày định mệnh đó. Một ngày, mình coi được post của Thuỷ Muối - người rất nổi tiếng trong giới ung thư với hashtag hiking, mình chợt nhận ra sao người ta làm được mà mình thì không, mình hèn quá chăng?!? Rồi mình ra kệ giày, lựa đôi giày chạy, mở tủ lấy đồ thể thao tròng vô người và đặt chân xuống đường với mục tiêu chạy 1km. Lúc đó hai bên hàm mình đau khủng khiếp, đau đến mức mình chỉ nằm ngửa không thể nằm nghiêng, ăn cũng đau, nói cũng đau. Lúc đó cũng là lúc cơn đau xương chân dồn dập nhất trong vòng mấy tháng, mức độ đau thường xuyên hơn và cũng là lúc BS nói: Nghi di căn xương. Đó là lúc mình tuyệt vọng trong sợ hãi nhất, nhưng mình đã mang giày, hoàn thành 1km khó khăn nhất trong hơn 10 phút, lồng ngực như muốn vỡ tung vào phút thứ 5, mình tập trung vào việc hít hít, thở thở (thiền) đều đặn, mặc kệ cơn đau chân, mặc kệ cơn đau hàm, mặc kệ lồng ngực căng cứng. Từng bước một, mình đặt chân xuống là chiến thắng đang tới gần dù mỗi bước chân đó cơn đau cũng căng hơn. Và cứ vậy, mỗi ngày mình sẽ xỏ giày, đeo tai nghe, chầm chậm chạy 1km, chạy để nghe mình thở, nghe mình sống, nghe mình chiến đấu, chạy để về đích - dù cái đích của mình không có huy chương, chạy để gần chị và tụi nhỏ hơn thêm chút nữa. Mình chạy như một người cuồng tín, tai nghe nhạc, chân đau, hàm đau và giờ là thêm hạch đau nhưng tất cả những gì mình biết là “hít hít thở thở” cứ hai nhịp đều đặn. Ngày lễ, mình đi chạy, trời mưa, mình đi chạy, trời nắng, mình đi chạy, 1km mỗi ngày và hôm nay, mình đã chạy được 3km (sau 3 tuần), chặng đường dài nhất mình hoàn thành bằng tất cả nỗ lực của bản thân. Mình chạy mòn mỏi, mỗi ngày mỗi ngày, mình chạm tới từng giới hạn của từng bộ phận cơ thể, bắt nó phải nghe lời mình. Chị cũng xuống đường chạy cùng mình, chị chạy chậm sau lưng mình để canh chừng, qua đường chị dẫn mình qua, chị cũng cùng mình hoàn thành 1km như một người dẫn đường tận tuỵ. Mình chạy được 3km như hôm nay, cũng nhờ chị! Giờ mình đã biết làm sao để ngó lơ 3 cơn đau đánh cùng một lúc, dù đêm mình vẫn trằn trọc vì đau không ngủ được, nhưng mình đã biết thiền trong cơn đau cũng như trong chạy bộ. Tâm trạng mình cải thiện, sức khoẻ mình hy vọng cũng vậy, mình yêu đời hơn, dù đau đớn hành hạ nhưng mình vẫn cười với cuộc đời này, nhờ chạy bộ và cái đồng hồ garmin chị tặng khi mình hoàn thành 1km đầu tiên - bộ môn mình từng cho là chán nhất trên đời này. Hôm nay hoàn thành 3km chạy, mình tự hào về bản thân mình lắm, mình chỉ muốn nói “Tôi bị ung thư, tôi không bỏ cuộc, bạn cũng đừng bỏ cuộc!”
  2. 13 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Đầu năm em đã được xuất ngoại, tội con bé, lần thứ 2 trong đời đi cái máy bay to ơi là to - to y chang cái máy bay lúc em đi Mỹ - lên máy bay mà thấy mình như nhà quê á, lật đật mở film ra coi, vừa coi vừa cười hí hí một mình, chắc vì vậy mà chuyến bay lâu hơn dự định (ý là dự định của hãng hàng không). Đó, đầu năm xuất ngoại cả năm xuất ngoại cho mà xem, chỉ mong là xuất đi chơi với chị. Xa chị, xa nhà, xa đám nhỏ mấy ngày rồi, nhớ ơi là nhớ, mà thiệt ra em cũng không rảnh nhiều để nhớ nhiều lần trong ngày á chị, tại em bận đau quá rồi mà. Nên dù không nhiều thời gian để nhớ nhưng khi nhớ thì nhớ lắm lận. Em chỉ muốn về thôi, nhưng em biết em không thể về được chừng nào em chưa chiến đấu cho xong hiệp đấu này, vì ở nhà là đàn con nheo nhóc chờ má nó về dọn shit, và ở nhà là người phụ nữ em yêu thương chờ em về để bắt nạt. Đêm trước ngày em đi, chị em mình nằm trên giường, con chó nằm giữa, hai chân mình chạm nhau, chị cà cà chân em "Qua đó nhớ cố gắng lên nha, đừng có suy nghĩ nhiều, đừng có buồn nhiều, đừng có lo nhiều với đừng có khóc đó. Đau quá thì em báo BS liền nghe không?", em cà cà chân chị lại "Em biết rồi! Chị ở nhà đi ngủ nhớ kiểm tra cửa, ăn uống nghiêm túc đừng có nhịn đó, đi đâu chị tránh cái cầu Phú Mỹ ra dùm em, ra đường cẩn thận cái giỏ đừng xách lơn tơn vậy" "ừ" "chị ừ cho vui thôi phải không?" "ừ". Cứ nằm cà qua cà lại cái hết đêm, chó thì ngáy khò khò còn em và chị nắm tay nhau, chân chạm nhau mỗi người mỗi nỗi lo lắng riêng, mình cứ nằm vậy cho đến khi chú chó xinh đẹp sau khi ngáy o o thì địt tủn cái pặc, không khí tràn mùi thơm của em nó, chị em mình giải tán mỗi người một phương - thân ai nấy lo Em nghe lời chị lắm, em cố gắng dữ lắm, đau lắm mà em đâu có rên miếng nào, ngày nào em cũng cười toe với chị dù đôi khi tin nhắn em gửi về chỉ vỏn vẹn "Em đau quá chị ơi!" nhưng em không có rớt giọt nước mắt nào đâu đó, em mạnh mẽ một mình lăn lóc vật vã với những cơn đau của mình, em nói chị rồi, em là siêu nhân biến hình thành người thường để xem con người sống sao thôi mà. Mỗi lần chun vô một cái máy khác nhau em lại có nhiều chuyện để kể cho chị, vì đâu phải ai cũng có cơ hội biết mấy cái máy phức tạp đó là gì đâu, đây em còn được chun vô đó nữa, chưa kể thỉnh thoảng còn gặp BS đẹp trai đẹp gái (hí hí) nữa chứ, nên dù nằm đó đau nhưng cũng được thoả mãn đôi chút cái sự nhìn. Bởi vậy, trong những cái chưa may luôn có cái may là vậy. Em sẽ về sớm thôi, chị đừng lo lắng gì nha, em còn đánh nốt hiệp này rồi về, lần này em sẽ cố hơn lần trước, chị đợi em về nha!!!
  3. 13 points
    Sài Gòn, 31 tháng 12 năm 2018, 12 tháng 27 ngày sống và chiến đấu... Một ngày đi với chị trong chuyến đi dài, cùng đi dọc những con đường quanh co, cùng nhau chào tia nắng cuối cùng của mặt trời xuống núi... 2018 là một năm của cùng nhau: - Cùng nhau đi bệnh viện - Cùng nhau đi kiếm tiền - Cùng nhau ăn - Cùng nhau cười - Cùng nhau khóc - Cùng nhau xài tiền 2018 cũng là một năm của đủ đầy và hạnh phúc: - Đi bộ cũng cười, xe honda cũng cười mà 4 bánh cũng cười - Ăn buffet cũng cười mà ăn bún chan xì dầu cũng cười - Uống starbuck cũng cười mà uống nước mía lề đường cũng cười - Ngủ ở resort cũng cười mà ngủ chen chúc ở cái giường bệnh nhân cũng cười 2018 cũng là một năm của thành công: - Lì đòn hơn, lì mặt hơn - Quyết tâm hơn - Mạnh mẽ hơn - Khó khăn hơn mà vẫn sống nhăn 2018 vậy là đủ, khép lại thôi! 2019 như thế nào không biết, có thể còn khó khăn hơn nhiều nữa nhưng không sao, vì mình có chị, có chị thì 2019 cũng chỉ là muỗi mà thôi Chúc mọi người Năm mới hạnh phúc và nhiều thật nhiều sức khoẻ!!! 😊 - - - Ngày cuối năm, bà cô già và đứa cháu 12 tuổi ngồi ăn phở: - Út về tới Tết luôn hả? - Không, Út sắp đi chữa bệnh rồi con! - Út lại đi X hả? Út bệnh gì vậy? Sao Út đi hoài vậy? - Con không biết hả? - Dạ không, con chỉ biết Út mổ thôi! Út bị bệnh gì? - (suy nghĩ lung lắm) Út nói con không nói ai nha? Bí mật của cô cháu mình thì Út nói? -(Suy nghĩ) Dạ, móc nghéo nè! - Út bị ung thư! - 😲😲😲😲😲😱😱😱😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭 (bỏ đũa oà khóc nức nở, vừa khóc vừa mếu) Út chết ai chơi với con? Sao mà Út lại bị ung thư? Tại sao Út lại bị ung thư? Út còn sống bao lâu nữa? Không, con không chịu, Út ơi (khóc nức nở không thể nín) - (Bỏ đũa chạy qua ôm, hôn tới tấp) Nín nín Út thương, Út khoẻ vậy mà chết đâu, tào lao, nín nín Ông bà nội thấy OBN buồn! ......... ....... Mải miết cả 30’ đứa cháu mới cất nước mắt vô, bà cô già nghe tìm mình nát bét bấy nhầy nhoe nhoét mà không biết miêu tả sao cho đúng. Đó luôn là cảm giác đau đớn nhất, xót xa nhất.... Thương lắm cuộc đời này! Thương lắm Ba Mẹ, anh chị, đàn cháu phá phách! Thương và yêu lắm Chị và đàn con chó mèo hư hỏng! Thương nhiều và thật nhiều!!! #strong2019
  4. 13 points
    Chị dẫn em đi ăn giải trí cho em, vừa bỏ salad vô dĩa em chị vừa nói: - Ăn cà chua nhiều vô! - Chi vại chị? - Chớ còn gì nữa đâu mà ăn ☺️ - 😔 Chị đổi giọng đượm buồn - Em mà chết chị buồn lắm, đâu có ai chơi với chị đâu! (Nói chứ ai mà không chơi với chị thì thiệt thòi của người đó, chị dễ thương quá trời mà) Em quay qua (ngừng ăn cà chua) nhìn chị: - Ai nói chị em chết?!?!? - 😔 - Chị yên tâm đi, em còn sống lâu lắm! (Em đưa tay qua xoa lưng chị, vò tóc chị) Em còn phải sống để phục vụ chị, để cất dép lên kệ mỗi khi đi về, để zụt rác bịch pate chị cho mèo ăn trên bàn bếp, để dọn áo quần chị vứt lung tung, để xếp đồ sau khi khô, để đi tìm kính cận cho chị, để rót nước chị uống mỗi tối, kéo mền đắp cho chị... - (Gật gù thoả mãn) Thiệt không? - Thiệt chớ, em còn sống lâu lắm, chị đừng lo! Còn kiếm tiền cho chị xài nữa chứ!!! Phục vụ đến cuối đời, chị em mình cùng chết chớ!! Điên sao em chết trước!! - Được thôi! Em không khóc nữa (lần trước chị nói sợ đi một mình trên cõi đời này, em khóc như mưa) nước mắt đẩy vào trong để mang hành động ra ngoài! Em nén đau, về nhà lật ra tập tành một chút vì lời hứa em dành cho chị không thể là hứa cho có được! Em sẽ sống, sẽ chiến đấu, sẽ cố gắng đi tiếp chặng đường này, chị đừng lo, thân còm già này sẽ bên chị thêm vài chục năm nữa... Em yêu chị, cục vàng của em! Sài Gòn, 20 tháng 12 năm 2018 12 tháng 16 ngày sống và chiến đấu với ung thư
  5. 8 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Đêm trước khi đang đánh răng thì em bị đổ sập, mở mắt ra em thấy mình nằm ở nền nhà, cây bàn chải vẫn đang xoay trên tay. Trước khi đổ sập là cơn choáng váng, em trong đầu chỉ nghĩ “cố lên, mày không chết ở đây được, mày còn về với chị”, tới đó thì em không biết gì nữa. Cũng may là em tỉnh lại, cũng may là sau đó BS cũng trấn an “forget it”, cũng may là em còn tiếp tục sống thêm được và em sẽ về với chị. Mọi thứ vô thường quá, nhưng em muốn được ra đi ở đất mẹ, bên chị, chứ không phải nơi đây!! Cuộc sống hạnh phúc của em là gì? Là sáng còn mở mắt ra được quay qua thấy chị đang nằm, được uống thuốc, xỏ đôi giày mình thích mang trong hôm đó, lựa cái balo mình muốn, ăn món ăn mình thèm với chị, chơi với chó với mèo, chơi game rồi lên giường nắm tay chị đi ngủ. Vậy thôi, em chỉ muốn vậy thôi là hạnh phúc lắm rồi! Vì vậy em rất là cưng chị, chị muốn gì em đáp ứng được em sẽ đáp ứng hết, muốn mua cái gì em có tiền em cũng mua cho hết (quan trọng là có tiền), vì em muốn thấy chị cười, thấy chị vui và chị vui tức là em hạnh phúc! Em và chị đang có một cuộc sống đơn giản và hạnh phúc, mình không cần nhiều để hạnh phúc! Mỗi ngày thức dậy bên nhau, ăn cùng nhau, đưa đón nhau đi làm, nhắn cho nhau mấy chục cái tin, tối về cùng nhau cho mèo chó chơi, mở bộ phim ngàn năm coi rồi đi ngủ, vậy thôi đó mà mãn nguyện rồi. Tối qua em lại bị choáng, em sợ mình đổ sập một lần nữa mà lần 2 thì theo BS là sẽ nguy hiểm lắm. Em gọi cho chị, nghe tiếng chị, tiếng bộ phim thân quen mà đêm nào mình cũng coi đến thuộc lời thoại để ngủ. Chị nằm đó coi film, mắt để ý dè chừng em cho đến khi em ngủ vùi. Không lãng mạn sao? Khi mình dù xa nhau vạn dặm nhưng vẫn bên nhau dù là qua cái màn hình bé xíu. Dù mục đích của mình thiệt phũ phàng: “canh coi lỡ nó có chết” thì nó vẫn là lãng mạn trong em. Sáng ra em kiểm tra điện thoại thì cuộc gọi kéo dài gần 1,5 tiếng lận, em thấy mình hạnh phúc quá thể, chị ah! May mà có chị, đời còn dễ thương...
  6. 7 points
    Không riêng Anitijia, chắc chắn rất nhiều các bạn ở đây, cũng như Suu, luôn dõi theo những bài viết của banhtrang, rất ngưỡng mộ tinh thần banhtrang, và cầu mong những điều tốt đẹp nhất đến với banhtrang. Thay mặt mọi người, chúc banhtrang khoẻ mạnh hơn, sống bình yên, an vui bên người bạn đời.
  7. 7 points
    Năm mới sắp đến, chị muốn gửi đến Em và Chị ấy của em những lời chúc tốt đẹp nhất. Chị chỉ mong sẽ được đọc những dòng nhật ký của em, dù vui vẻ hay than vãn, miễn vẫn được đọc dài dài là vui rồi Best wishes for both of You! Happy New Year!
  8. 7 points
    Một năm trôi qua nhanh quá, mới đi bệnh viện vài lần, đi chơi được vài lần, tiền xài hết vài cục là hết cả năm, thiệt chưa kịp làm gì mà! Năm qua nếu tính một cách cẩn thận thì chắc mình không thể nào đi qua được rồi, may mà đời có quý nhân phù trợ, dù quý nhân hơi bắt nạt mình tẹo nhưng thôi, người ta là quý nhân người ta có quyền, hí hí. Mấy ngày lễ chị em ở nhà ôm nhau, ôm mèo ôm chó nhìn thời gian trôi ngoài cửa sổ, chắc càng có tuổi càng ngán chuyện ra đường. Gần nhà mở cái Mall mới, nó khai trương được 5 ngày thì 4 ngày hai chị em đều lết ra, hôm nay chưa đi tại vì hôm nay đi làm lại chưa có thời gian đi, tối về coi chừng lại bị rủ đi, có ngày bên cái mall đó nó chụp hình dán cửa cấm hai bà window shopping này xuất hiện chật đất hết chỗ khách khác đi! Ngày xưa nhỏ hay nói cà rỡn “Bác sĩ bó tay” xong cười hí hí, giờ bớt nhỏ rồi, phát hiện ra nghe câu đó hay ở trong tình huống đó thì chả có gì vui, như một cái tát vô mặt. Hôm nay là một ngày như vậy, BS A tới, rờ chán xong chạy ra kêu BS trưởng khoa tới, cũng rờ xong 2 người nhìn nhau, mình nhìn 2 người, xong 3 người nhìn nhau tới tận 10’ thì mình quyết hỏi “Vậy giờ sao bác” thì bác A quay qua bác B hỏi: “giờ sao thầy?” rồi xà quần xà quần cuối cùng là “Khó trị lắm em, giờ em uống tạm cái này cái này”, con nhỏ lọt xuống cống ngồi đó luôn “Rồi sao nữa bác? Lỡ nó không hết thì sao?” thì BS lại đực ra, một hồi đưa quyết định “Em uống 3 ngày xong gọi chị”, mình cũng không biết gọi làm gì nữa 😞. Mỗi ngày trôi qua, chỉ có đi ngủ là không đau thôi, đau từ khi mở mắt đến nhắm mắt lại! Lại chuẩn bị nhập viện, lại màu trắng đó, lại là hàng tá xét nghiệm, thuốc, hoá chất... chỉ mong là đừng đau nữa, mạnh mẽ tới đâu đi chăng nữa mà ngày nào cũng đau vầy thì mình cũng phải rệu rã ra thôi chứ chịu sao nổi.... 6 tháng rồi, chưa có ngày dừng, hãi dừng lại điiiiii, dừng lại điiiiiiiii!!! Thôi, ôm chị cho đỡ đau miếng nào hay miếng đó! Buồn quạ!!!! (Viết lộn xộn trong cơn đau và nhớ bài thơ “Giá mà chết đi được một lúc”) SG, 12 tháng 22 ngày
  9. 6 points
    Vượt qua buồn tình như thế nào? Hạnh phúc là sự nỗ lực, chứ không đơn giản là tự đến. Đó là sự nỗ lực mà không chống đối hay quá cố gắng. Điều đó nghĩa là như thế nào? Việc tôi trải qua việc buồn tình. Tôi cảm thấy mọi việc cũng khá ổn vào vài ngày đầu. Nhưng dần dần, tôi cảm thấy nỗi buồn không vơi bớt đi, mà còn đậm hơn. Có ngày tôi chẳng thể làm gì nổi, thức dậy tôi muốn nằm ỳ ở nhà mà không làm gì cả. Nhiều ngày tôi rơi vào trạng thái mệt mỏi, chán chường, lười nhác. Người giữ gìn sức khoẻ như tôi mà cũng có những ngày ăn uống bỏ bữa, không tập thể dục,... Rồi tôi lại tự thấy nếu tôi làm thế, công việc của tôi sẽ bị đình trệ, tôi cảm tháy có lỗi với chính mình, và nhân viên của mình. Cho dù ngày đó như thế nào, thì nhân viên của tôi vẫn phải đi làm đều đặn. Cớ gì tôi lại không bắt tay vào làm nổi một việc gì. Lại thêm trách mình. Có hôm, tôi cố làm việc tại nhà, hoặc lếch lên ngồi công ty, làm những việc mà chẳng phải nghĩ ngợi gì nhièu, có thể chỉ là những việc đôn đốc, hay ký giấy tờ, coi kho sắp xếp như thế nào,... Rồi tôi lôi bạn bè thân thiết ra kể lể về sự buồn tình của tôi. Có đứa thấy tôi đang nói cười vui vẻ, tự dưng khóc ngon lành. Điều hay là nó chẳng phá bỏ điều đó, nó cứ để tôi khóc như vậy. Rồi nó nói, em có lúc cũng thế. Rồi có đứa ngày ngày nhận tin nhắn, tôi đang buồn như thế nào. Tôi đang thê thảm thế nào. Rồi tôi lên kê hoạch đi xem rừng ngập mặn,...tiếc là bão nên chương trình bị huỷ. Rồi có kế hoạch chuyến đi Hàn Quốc. Đến ngày đi công tác ở Hàn Quốc, tôi tự dưng chán nản chẳng muốn đi. Rồi lôi những lý do ra để mình không đi, như là: có một bạn công ty đi rồi, tôi không đi cũng chẳng sao,...rồi tôi cũng cố lết đi, lấy lý do đi chuyến này nữa là được lên hạng máy bay. Rồi công tác xong, tôi đã cố sắp xếp một ngày đi trượt tuyết. Đó là một trải nghiệm thú vị, tôi sẽ kể sau vậy. Rồi có những ngày tôi trách cứ bản thân,...hay có những ngày tôi oán trách bạn... Rồi có những ngày tôi nhớ những kỷ niệm đẹp của chúng tôi. Rồi có những ngày tôi muốn thoả hiệp, tôi muốn liên lạc hàn gắn lại,... rồi bạn thân tôi chửi: sau mỗi cuộc tình, không giữ được chuyện tình cảm thì nên tự giữ lấy lòng tự trọng. Nhưng tôi cũng không thể nằm ình đó được, ít nhất tôi phải làm gì đó, rời khỏi phòng đến công ty trong một tâm trạng nặng nề thì cũng phải bước đi. Đến nơi sự tương tác với các đồng nghiệp, vui hay không thì cũng khiến tôi dễ chịu hơn một chút. Lúc tôi đi gặp chuyên gia tâm lý, ngày hôm trước đấy tôi có đi khai trương bạn mở tiệm nail nên ủng hộ nó bằng việc sơn móng. Chị này bảo: chị vui là khi em đối mặt chuyện buồn, em đã luôn tìm cách vực mình dậy. Dù đó chỉ là lời khen vô tình. Nhưng đó cũng là lời khuyên dành cho tôi. Đối mặt với những khó khăn, dù như thế nào cũng tìm cách nào đó vực mình dậy. Tôi chợt nhớ đến tình cảm mà tôi tạm gọi là tình đầu với một trai mà tôi dành tình cảm, và hai đứa cũng có quãng thời gian ngắn ngủi bên nhau với tình cảm của thời ngốc xít, chúng tôi còn kịp hôn nhau có dù có những đêm chúng tôi ngồi cả đêm để nói chuyện ăn uống thâu đêm. Nếu hồi đó khôn chút, hôn rồi thì chắc chẳng bị con bạn thân cũ giật tay trên. Thế mà tôi cũng buồn bã 1,5 rưỡi hay 2 năm gì đó. Dứt hẳn là tôi may mắn gặp lại, tôi nhận ra tôi chẳng có chút cảm xúc nào nữa. Tôi buồn lâu như vậy có lẽ tiếc quãng thời gian ngắn ngủi lãng mạn bên nhau, hoặc có thể tức lâu vì con nhỏ bạn thân giựt bồ. Và một điều nữa, tôi đã không chịu đối mặt và nhận thức nỗi buồn của mình. Tôi từ chối nỗi buồn nỗi đau đó. Vì tôi nghĩ đã có gì với nhau đâu, có đáng để buồn chuyện giành giật một thằng,...Đó là cách suy nghĩ ngốc nghếch, tự làm mệt mình. Buồn thì biết là buồn thôi, chống đối làm gì. Thứ nhất, đừng từ chối cảm xúc của chính mình, buồn thì biết là buồn, đau đớn thì biết là đau đớn,..tôi cố gắng tự viết vài câu nhật ký khi tâm trạng quá u uất, cho dù là những câu chẳng đầu chẳng đuôi. Thứ 2, đừng cố ôm nó một mình, thỉnh thoảng gào lên với một người bạn nào đó,... Thứ 3, cho dù không nhấc nổi tâm can này, thì cố lay mình dậy một chút, lay được một chút thì sẽ nhấc được cái này, cái kia,...rồi từ từ cũng có ngày có thể đứng lên được. Như việc, tôi vẫn đi công tác, vẫn đi trượt tuyết, hay giờ đã cố gắng đi bơi lại rồi,... Đấy là sự cố gắng nhưng chống đối, rồi thời gian cũng sẽ giúp chúng ta...
  10. 5 points
    Cuộc sống k chỉ có tình yêu, thiếu nó, chúng ta không chết đâu mà lo. Nếu được yêu liệu chúng ta có thể không cần ăn, không cần những mối quan hệ khác nữa hay không? Trải qua thời trẻ trâu, năm nay mình đã 26 tuổi. Nếu lấy chồng thì cũng làm mẹ trẻ con. Nhưng mình chọn đi tu và cuộc đời chẳng gắn bó với một ai. Vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn sinh hoạt làm việc rất bình thường chỉ khác là không mê mẩn vào yêu đương. Đi tu mở ra 8 năm học khiến mình không còn thời gian để nghĩ lung tung. Cắm đầu vào sách vở, tập viết chữ Hán, chấp tác việc chùa, bạn bè cũng ngừng liên lạc. Tóm lại là bận. Khi bận, ai hơi đâu nghĩ đến người yêu cũ, ai hơi đâu nghĩ đến người này người kia, rồi chuyện quá khứ ai hơi đâu mà lật lại. Giống như tìm thấy một con đường, ta cứ thế bước đi. Làm người có ích cho người xung quanh. Thực sự ở không mà khóc lóc rất mất thời gian, tốn calo mà chẳng được gì hết.
  11. 5 points
    Nếu có facebook, mình sẽ đăng hình này lên “tự sướng” cùng với cảm xúc: feeling vật vã nhưng tự hào về mình vãi 🥳🥳 🏃🏽‍♀️🏃🏽‍♀️🏃🏃🏽‍♀️🏃🏃🏽‍♀️🏃🏃🏽‍♀️🏃🏃🏽‍♀️🏃🏃🏽‍♀️ “It doesn’t matter how slow you go as long as you don’t stop” 💪🏽💪🏽
  12. 5 points
    Những ngày này luôn có cảm giác uể oải trong người, cả thể xác và tinh thần đều chực chờ lâm vào trạng thái "ngủ", muốn tìm về giải pháp "hai cách làm": làm thinh và làm biếng. Cái sau khó do công việc và deadline dí sau lưng, vậy là chỉ có thể phát huy triệt để cái đầu: nếu không cần thiết sẽ không nói chuyện, không trả lời tin nhắn, không check mạng xã hội... Chắc do chu kì, do mới nghỉ lễ xong, hoặc đơn giản là do sau một thời gian căng cứng thì cơ thể tự trở nên buông lỏng. Hay là do nhớ nhà đi. Bạn biết đấy, khi mà chúng ta nghĩ nhiều đến chuyện trở về nhà, nỗi nhớ cũng tự giác tăng lên. Chốc chốc lại xem lịch đếm ngày, rồi mở mail xem vé máy bay. Nói một cách hài hước thì mình có bị một chút hơi hơi giống rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD), chút xíu thôi không đến mức ngày nào cũng phải mở vé ra dò như vậy. Chắc thật đúng là do nhớ nhà, quá mong ngóng ngày về... Hôm qua em nhắn, chị ơi bà em mất rồi. Lúc em còn ở bên này, bà vẫn thường xuất hiện trong các câu chuyện em kể về gia đình. Em hay nói bà thương em lắm, Tết em hay về vì bà muốn gần em. Rồi thì em học xong về nước, nhưng không ở Hà Nội mà lại vào Sài Gòn. Em bảo, nhờ quen biết chị em mới nghĩ tới Sài Gòn. Và như con chim đã một lần rời tổ khó có thể thỏa mãn trở về khép cánh nơi tổ nhỏ xưa, em chọn Sài Gòn để còn được bầu trời tự do nhưng vẫn đủ gần có thể về Hà Nội khi nhớ. Ngày trước em hay tâm sự, sợ nhất là cảm giác thấy người thân già, em lại còn là con út, cách anh lớn nhiều tuổi, không tránh khỏi cảnh bố mẹ già con nhỏ, nói chi đến ông bà. Ngày bà em mất, mình an ủi, bà sẽ tự hào về em. Em chỉ hỏi ngược lại, em không chắc bà có tự hào không, bà chỉ muốn gần em nhiều một chút mà em còn không làm được thì làm sao tự hào hả chị? Mình dĩ nhiên làm sao biết được bà nghĩ gì, nói nhẹ nhàng, chị chỉ biết trong lòng em luôn có bà, em rất thương bà, chị nghĩ bà sẽ hiểu... Những người xa nhà chắc hầu hết đều có cùng nỗi lo như vậy: sợ người ở nhà có chuyện. Hà Nội - Sài Gòn còn cách hai giờ bay, nhưng Châu Âu - Sài Gòn là hai mươi giờ. Mình lại cũng rất sợ chết, bởi chết nơi xứ người đồng nghĩa với không có cơ hội nhìn người thân lần cuối. Biết sợ cũng hay, để luôn tự nhắc bản thân phải chăm sóc mình thật tốt và chú ý an toàn. Và cũng để biết đường mà quay về mỗi khi có cơ hội. Cú điện thoại gọi cho công ty tuần trước muốn nói là tùy hứng cũng được. Về ăn Tết với gia đình, nhìn ba mẹ em gái vui vẻ, vậy cũng đáng giá cho một lần tùy hứng trong cuộc sống đầy kế hoạch và lí trí này của mình. Tâm trạng bây giờ mình thật muốn nghe bài Mong Manh Tình Về qua giọng Thùy Chi. Như lần trước ấy, mình viết bài chúc mừng năm mới mà đăng bài Foolish Beat, một bạn đọc nói không liên quan gì mà mình cũng móc vào liên quan cho được. Có những cái không hiểu thì không nên phát biểu quá nhiều, liên quan hay không là do tâm trạng người viết, mình cũng lười giải thích. Độ nửa năm trước khi vụ án Nga - Mĩ trong nước rầm rộ, mình cũng quan tâm theo dõi, ngoài lí do cá nhân còn vì một điều quan trọng: chị là người viết lời một bài hát mình rất thích, chính là bài Mong Manh Tình Về này. Mình là kiểu coi trọng ấn tượng ban đầu, đã trót thích bài hát và cả người viết lời từ khi chưa biết là ai thì sau biết rồi ấn tượng ấy cũng khó phai nhạt. Phải là người thế nào mới có thể viết được những ca từ tinh tế sâu sắc như vậy... Cả bài hát nếu bắt buộc phải chọn ra câu nào thích nhất thực sự rất khó. Ngày xưa lúc chưa biết mình còn thắc mắc tại sao một người đàn ông lại có thể viết về nỗi lòng của một người con gái rất tài tình như vậy, dù rất thích các sáng tác của Đức Trí và không nghi ngờ gì về tài hoa của anh. Khi nghe Quốc Thiên hát cũng có cảm giác kì kì, kiểu như thấy bài này rất là nữ tính, nghĩ thế nào cũng nghe nam hát không hợp ấy. Chỉ cho đến lúc nghe được Thanh Hà, rồi Thùy Chi hát, cuối cùng biết người viết lời là Phương Nga, mọi thứ mới như một bộ xếp hình được lắp vào hoàn chỉnh. Lần đầu tiên nghe bản của Thanh Hà tình cờ qua radio trước khi ngủ mà bị lời bài hát ám ảnh luôn phải bật dậy tra ngay xem bài gì. Thanh Hà hát nghe già dặn, từng trải. Còn Chi, mình thích sự mong manh rất con gái của Chi khi thể hiện ca khúc này, tưởng chừng như có thể vỡ vụn ra. Nếu nghe kĩ, có những đoạn Chi hát run run như muốn khóc... Nghe đã nhiều lần, luôn thích, và vẫn cứ ám ảnh cho đến bây giờ... Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua Khi em lang thang bên anh đường chiều nắng xa Nghe trong tim em còn muôn lời cám ơn, lời xin lỗi Run run đôi vai em đau ngày nào bước đi Tin yêu em trao cho anh mất đi sao đành Nghe bao yêu thương lâu nay dặn lòng cố quên giờ lại thiết tha Long lanh sương ru trong đêm một màu mắt nâu Ánh mắt ấy vẫn chất chứa cả trời ước mơ Em mơ tay trong tay nhau mình lại như chưa từng xa cách... Hôm nay phim của chị chính thức công chiếu. Đã biết tin chị làm phim từ hồi dự án còn trên giấy, do người anh có bạn trong ê kíp. Lúc đó mình kiểu, ờ thì chị nhiều tiền quá trời mà, chị thích làm gì cứ làm thôi, cũng đâu có quan trọng thắng thua lời lỗ, chứ thực tâm mình hoàn toàn không có lòng tin, ngồi bàn với người anh mà chê chị như gì luôn, tại vẫn nhớ cái phim ngày xưa chị đóng dở ơi là dở và mấy MV chị làm bi mà mình xem toàn thấy hài. Kiểu, dạ em là fan em sẽ luôn ủng hộ chị nhưng phim dở thì em vẫn cứ chê thôi. Ai dè ngày ra trailer, xem xong thật sự hết hồn, vì nghĩ nó sẽ tệ mà lại ra tốt hơn mong đợi nhiều. Hôm nay thì chính thức xác nhận là phim sẽ thắng lớn. Mừng cho chị nhiều! Vậy mới thấy không phải cái gì bị chê là không có tự tin làm, từ một người từng thẳng thừng nói ghét chụp hình ghét quay MV, nếu có MV thì toàn du lịch đi qua đi lại không biết diễn, nay lại đóng chính kiêm biên kịch kiêm đạo diễn kiêm sản xuất phim điện ảnh hẳn hoi (hồi nghe chị kiêm một nùi này mình hết hồn vì sợ phim dở, bây giờ là hết hồn vì chị làm được hết, giỏi như thần...). Chị vẫn luôn thế, làm nhiều hơn nói, đã quyết làm gì là dồn hết tâm sức, làm cho bằng được. Tự tin chính là như vậy, không phải chỉ giỏi cái gì mới được quyền tự tin cái đó, tự tin nhận biết điểm yếu của mình, khắc phục nó và mạnh dạn làm nó không e ngại còn đáng nể phục hơn nhiều. Mình hay nói mình thích người tự tin vì mình cho rằng ai cũng có thể tự tin được nếu muốn. Những câu như "tôi chẳng giỏi cái gì cả", "tôi cái gì cũng kém, bình thường, không có gì nổi bật" đối với mình là vô nghĩa. Con người ai cũng có điểm mạnh điểm yếu, chỉ là có chịu tự nhìn nhận hay không thôi... Cái đoạn dưới này mình bị lan man qua chế độ làm fan, làm công rồi. Bây giờ cuối tuần, quay lại làm tư, làm thinh tiếp... Tiết mục hỏi đáp kia chờ khi nào mình tỉnh dậy rồi lại bàn.
  13. 5 points
    Em cảm ơn chị đã luôn dõi theo và động viên em! Em cũng mong chị có một năm 2019 an yên và nhiều sức khoẻ chị nha! Em cũng mong em còn có thể viết thêm nhiều dòng nhật ký nữa, sống thêm được nhiều ngày nữa, nắm tay người con gái em thương đi qua nhiều nơi nữa... nên em sẽ cố gắng Cảm ơn chị và Chúc mừng Năm mới chị
  14. 5 points
    Năm đầu tiên đón Giáng sinh một mình. Có nhóm làm phim người quen từ Việt Nam sang công tác nên dẫn họ đi chơi cả ngày, tự nhiên lại được một hôm trời trong xanh rất đẹp nắng rất ấm. Bảy giờ tối tiễn mọi người ra sân bay rồi thì bắt đầu đi về, ngồi xe điện một vòng ngắm người xe thưa thớt, những hiếm hoi còn sót lại trên đường thì hoặc là đang bắt những chuyến tàu cuối về quê cho kịp Giáng sinh, hoặc chạy vội ra mua chai rượu cái bánh rồi kéo về nhà ai đó ăn mừng. Như Tết ở Việt Nam vậy. Rồi mình về nhà, pha ly trà vừa nhâm nhi vừa nghe nhạc Giáng sinh... nhà hàng xóm bật. Bây giờ họ ngủ hết rồi thì tới lượt mình, không nghe nhạc Giáng sinh rộn rã nữa mà nghe một bài buồn ơi là buồn đi. Nhớ hồi lần đầu tiên nghe bài này, mình đăng lên facebook kèm dòng tâm trạng "Cũng ngộ, khi buồn người ta lại càng hay nghe nhạc buồn...", bé Thư bình luận "Vì nghe nhạc buồn lúc buồn giống như có người nghe hiểu mình nói gì". Chuẩn ha. Nhưng mà lần này mình chọn bài hát chỉ đơn giản là vì cảm thấy có sự đồng điệu trong vài câu với mùa Giáng sinh thôi. Hơn nữa luôn nghĩ giọng Nguyên Hà hát nhạc Hồ Tiến Đạt ắt hẳn là một phối ngẫu tuyệt vời với cái lạnh mùa đông, dù bài gần nhất mình nghe từ bộ đôi lại là nhạc phim mùa hè của người anh. Không biết chị MotNua tác giả của Một Lần Yêu bây giờ thế nào rồi. Câu chuyện chưa có hồi kết về Thư - Quỳnh, Giang Anh - Trúc Quyên mình vẫn nhớ hoài, thi thoảng vẫn lấy ra đọc lại để rồi tiếc ngẩn ngơ vì còn dở dang... Truyện đầu tay Một Lần Nữa của chị mình cũng thích. Bài hát trên có câu "Xin lỗi quán quen phải cùng tôi tập quên một người", mới nghe là mình liên tưởng ngay đoạn Hân đi lại quán cà phê gần Hồ Con Rùa, nhân viên ở đó liền hỏi lâu rồi mới thấy chị ghé còn chị hay đi với chị đâu rồi, tại ngày xưa Hân toàn đi với Ngọc, lúc này lại chỉ còn một mình... Mà nói thật là mình rất không thích cái kết, cảm thấy thương Vi vô cùng, cũng vốn dị ứng chuyện chia tay xong rồi đã quen người mới lại còn dây dưa người cũ, nên hầu như là mình không muốn đọc lại Một Lần Nữa luôn hoặc thường đọc tới lúc Hân Vi xác định tình cảm xong là nghỉ. ... Giáng sinh năm nay đúng thật là đặc biệt. Tối này thì ngồi nhà yên tĩnh một mình thôi chứ ban ngày hoạt động muốn hết công suất ba đầu sáu tay luôn. Ba ngày trước sau khi quyết định nhận việc mới vào cuối tháng 1 thì liền gọi về nhà, không cảm giác được gì ngoài nỗi buồn trong giọng ba mẹ khi nghe con báo "Tết này con không về", còn chưa dám nói với bé em chị Hai thất hứa rồi. Lâu lắm rồi không về ăn Tết đó, và năm nào cũng muốn khóc khi nó nhắn "Tết không có chị Hai nhà mình như không phải Tết"... Hai ngày cuối tuần không tránh khỏi nghĩ đến cảnh Tết này nó lại nhắn như thế, sau đó gặp mấy người bạn liền biết năm nay mà ở đây thì xác định là khỏi Tết gì nha vì mọi người đều về Việt Nam hết. Trằn trọc một đêm, sáng sớm liền quyết định gọi điện cho công ty. Cuối cùng sau một ngày gọi qua gọi lại mail qua mail lại thì cũng nhận được quà Giáng sinh từ công ty và tặng lại quà cho gia đình: Tết về! Ba ngày tới sẽ hoàn toàn nghỉ ngơi không làm gì. Còn đêm này, thức tới giờ mua vé máy bay xong thì cũng thảnh thơi ngồi nghe hết một loạt Nguyên Hà rồi lên giường ngủ muộn… ... Gió thổi, mây bay, ngày qua mau Được được, mất mất, chớ lo âu Mặc sấm chớp hay cuồng phong Chỉ cần thân ta được thong dong... Cứ bình tĩnh mà đi, gập ghềnh trắc trở mệt quá thì dừng lại nghỉ chân ngắm cảnh bên đường, hết mệt lại đi tiếp. Đường còn dài, sẽ còn nhiều quanh co khúc khuỷu nhưng cũng ở đó vô vàn điều tốt đẹp đang chờ ta, cứ vững lòng ung dung tự tại mà đi. (Cái điệp khúc "mà đi" này làm mình nhớ nhạc phim Âm Mưu Giày Gót Nhọn Thu Minh hát nè, hồi đó xem thích Trương Tri Trúc Diễm dễ sợ, toàn ghép Thái An với Hà My...) Ps. Mà thực sự thiêng chứ, hôm nọ vừa viết bài tổng kết tháng qua, vừa điểm lại quà sinh nhật vừa nghĩ nghĩ sao năm nay người anh không tặng gì, thì ngay hôm sau người anh nhắn báo đoàn phim từ Việt Nam sắp sang anh với bé có gửi quà cho em, quà sinh nhật muộn và Giáng sinh... Lúc gặp đoàn phim có kể hồi phim mùa hè người anh để tên em vô credit đó em biết hông, trời tưởng người anh nói chơi ai dè làm thiệt!
  15. 4 points
    Hôm nay gọi về để nhắn nhủ món quà sinh nhật mình mới gửi đến cách đây vài ngày và chúc mừng bạn ấy sẽ đến tuổi 30 không xa, làm mình có tâm trạng để viết bài này. Sinh nhật bạn ấy năm nay cũng đồng nghĩa với kỉ niệm 8 năm biết nhau. Tuổi trẻ có vẻ đang dần vụt qua mất rồi. Đây là một trong vài người tôi đã quen trực tiếp hoặc gián tiếp qua diễn đàn AL. Những người bạn tôi quen gắn kết qua đây đều có những sự kết nối lâu dài. Có những người tôi quay lưng và rồi trở lại, và cũng có người đã quay lại sau những khoảng thời gian không nhìn mặt. Từ từ, mỗi người đều trưởng thành để biết và hiểu điều mình cần trong mỗi mối quan hệ cũng như mỗi khía cạnh trong cuộc sống. Những người bạn ấy lại là những người bạn hỗ trợ tôi nhiều mặt và giúp tôi có những bước ngoặt trong cuộc đời. Và ngoài AL thì tôi hầu như không gặp những người cùng "giới". Diễn đàn là một nơi giúp nhiều bạn trẻ có thể mở lòng chia sẻ những điều khó có thể chấp nhận trong thời kì đầy nguyên tắc và định kiến. Cách đây 8,9 năm trước, diễn đàn vui nhộn hơn rất nhiều, đặc biệt là phần tự sự, đầy đủ các lứa tuổi đặc biệt 20 và tuổi teen. Lứa ấy đã đi qua. Không hiểu sao tôi lại thấy buồn khi AL ngày càng vắng bóng và không biết sẽ ở đây đến lúc nào. Nên tôi muốn bày tỏ sự biết ơn khi còn có thể. Rất biết ơn đến những admin đã tạo và duy trì AL, dù ít hay nhiều, AL cũng đã mang đi 1 ít ưu tư của thành viên và kết nối những người lạ thành người bạn thân thiết.
  16. 4 points
    This diary is important to me not because of the writing itself but because through it I could see myself. I think the most tragic loss would be memory loss rather than losing the functions of any body parts. My diary stored my old pains. Now they don’t hurt me that bad anymore yet I could visualize how vulnerable I was then. I don’t like experiencing pains yet I think they are essential parts in life. We need pain and heartbreaks to truly appreciate love and care. Not too much to the extent you have to make some disastrous decisions though. I think a mix of pain and love makes your heart perfect. Just like a combination of successes and failures turn a man wise. I am a member of some other groups that are important to me. Yet nowhere else do I see so much pain like here. On AL people seem to suffer a lot. I hope they would find some ways to deal with these misfortunes. I am not a kind person going around praying for others’ yet I care about these people because I could relate to them in some unexplained ways. Not so many people talk about happiness maybe because (like me) they fear they are gonna lose it. They fear life will take the happiness away as they start to speak of it. This perfectly makes sense huh? So honey, if any chance you come across this post, excuse me for not mentioning you. The reason is clear, I do not want to lose you.
  17. 4 points
    Nghĩ nghĩ định cuối năm hoặc đầu năm mới sẽ làm một tiết mục hỏi đáp, nhưng mà mình lại không chuẩn bị kịp, nên quyết định tổng hợp những câu hỏi mình thích nhất trên ask.fm đi. Cũng lâu rồi mình không vào ask, nay xem mới thấy có vài bạn hỏi dễ thương lắm. Năm 2019 nên mình làm 19 câu ha, cũng là một con số mình thích. Hôm nay đăng trước 8 câu ngăn ngắn tạm biệt năm 2018 đi, sau đó chắc sẽ bổ sung thêm mấy câu mình được hỏi gần đây mà chưa trả lời. 90% những câu hỏi - trả lời của mình là tiếng Anh, mình sẽ dịch sang tiếng Việt nếu vẫn giữ được nghĩa mình muốn truyền tải. ______________ 1. If you had one word to describe yourself, what would it be? (Nếu chọn một từ để mô tả bạn, đó sẽ là...?) - Unpredictable (khó đoán, khó xác định) 2. Bạn thích màu tóc đen à? Chưa bao giờ thấy bạn đổi màu tóc khác. - Ừa, mình thích tóc đen, hay nói đúng hơn là tóc màu tối, trầm. Mình chưa bao giờ nhuộm tóc. 3. Bạn đi được những nước nào rồi? Có bao giờ bạn nghĩ bạn sẽ chán du lịch không? - Anh, Hy Lạp, Mĩ, Hungary, Czech, Áo, Đức, Thụy Sĩ, Na Uy, Đan Mạch, Úc, Pháp, Ý... Không, có nơi mình quay lại nhiều lần cũng không chán được. 4. Bạn có đặt tiêu chuẩn về người yêu lý tưởng không? - Không 5. Nhưng chắc cũng có một số đặc điểm tính cách/ngoại hình thu hút bạn chứ? - Có, mình dễ bị ấn tượng bởi nụ cười tươi, nếu không thì là một khuôn mặt sắc lạnh. Mùi thơm cũng là một yếu tố gây chú ý với mình, nhưng nồng nặc quá thì mình dị ứng. Mà chỉ riêng sự thu hút thì không quyết định có gắn bó với nhau lâu dài được hay không bạn ạ, nên mấy cái này chỉ để tham khảo. 6. If you had to choose a color that you thought represented yourself, which would it be? (Bạn nghĩ màu nào thể hiện con người bạn?) - Deep red (Đỏ sậm) 7. You thought deep red represented you best, you liked lily, you loved black and blue dresses. Do you think or have someone ever told you that you are both pure and womanly attractive with secrets? - Yes for the "secrets" part, and No, nobody told me so. What I've usually heard is that people think I'm distant (hence enigmatic?), so probably they're quite intimidated (?) to express their thoughts about me directly to me. Maybe here on ask.fm sometimes they do, but not exactly your words. So thank you! I feel flattered. And thanks for your attention too. But who said I loved blue dresses? 8. What matters to you most - money, good looks or attitude? (Tiền, ngoại hình đẹp, thái độ/tâm thế - đối với bạn cái nào quan trọng nhất?) - Attitude. Good attitude can make you look good. Good attitude can bring you money. (Thái độ/tâm thế. Tâm thế tốt làm cho bạn đẹp hơn (tướng do tâm sinh). Thái độ tốt, tích cực có thể giúp bạn kiếm tiền.) ______________ Kết năm 2018 ở đây nha. Chúc mọi người năm mới vui vẻ! Mục tiêu nào năm cũ chưa làm được thì sang năm lại làm tiếp, mục tiêu mới sớm thành công! Bài hát có vẻ không liên quan lắm nhưng thực ra cũng... có chút liên quan: giờ này mọi người đều mở Happy New Year của ABBA, mà nhắc bài đó mình lại nghĩ tới các ca khúc bất hủ, và một trong những ca khúc được yêu thích nhất mọi thời đại, cũng nằm trong top yêu thích của mình, chính là bài này. Liên quan đúng không? Haha. Happy new year! "Nói 2018 không dễ thương thì xin em đừng giận. Vì em cho tôi nhẫn nại và trân trọng mỗi cố gắng hàng ngày. Tôi cười, nhìn vào sự ngây ngô của mình và thấy thất bại chỉ là bài học đầu tay. Lại một năm nữa với nhiều biết ơn hơn cả, vì sau gai đắng luôn ẩn những nụ hồng mềm thơm." (Từ một người em dễ thương của tôi)
  18. 4 points
    29/12/2018 (hôm nay chưa tổng kết đâu) Mình thích! Mình thích cách mà bánh bèo nhà mình chăm sóc cho mình, ngoài tình yêu ra còn có đầy trách nhiệm và tự nhiên. Khi mà mình chỉ than đói thôi, thì dù mình vô trách nhiệm với chính bản thân mình chịu đói vì mãi ham chơi thì bánh bèo dù đang chơi game, đang làm biếng vẫn lò mò dậy, hoặc pha sữa hoặc nấu mì cho mình ăn, y như cách mà chị D lo cho con chị ấy dù chị ấy đói thì chị ấy kệ chứ không để con mình đói. Như buổi chiều nay đi chơi với những người bạn, trời rất nắng, bb bảo “cất tay vào đi cho khỏi nắng”, chút nữa vì xe hết xăng nên hai bb ghé vào đổ xăng, trong lúc đang đổ xăng thì anh chàng đổ xăng cứ nhìn bb nhà mình đang ngồi thụp xuống kéo cái quần dài của mình đang bị xắn lên quá cao để che khỏi nắng chân cho mình, bb nhà mình thì rất tự nhiên chẳng để ý gì ai hết, kéo quần cho mình xong thì đứng dậy cũng chả để ý gì anh đó, mình thấy nên mình có chút “tự hào”, kiểu được người đẹp chăm sóc, mình không xấu hổ, cảm giác thích thích, bb nhà mình đúng là đáng mặt đàn ông đàn ang! Ngược lại đàn ông đàn ang vô dụng nhất chính là mình, đến nổi bé La sát còn nói “đàn ông đàn ang mà sợ vk”. Vk ko sợ thì sợ ai đây? Thật ra mình đâu có sợ vk (lúc cãi nhau mình cũng dữ lắm) mà mình chỉ nể chiều vợ thôi, cho cả nhà đều vui, có vẻ mình ít chăm sóc bánh bèo hơn, nhưng mình cũng bị sai vặt nhiều lắm ý. Nói hết ngày cũng ko hết những gì bb chăm sóc lo lắng cho mình, giờ bb toàn lo cho Thanh Nở, Nở Nở thì quấn quít suốt, có khi mình còn ganh tỵ nữa.. mà mình cũng thương Nở Nở nữa. Nở nở càng ngày càng dễ thương tình cảm lắm! Nhà mình dạo này yếu tính quá, toàn là gái tính cả là sao. Mình phải mạnh me~~ lên thôi! Cả tuần rồi không trêu Nở Nở. Iu bánh bèo lắm!
  19. 4 points
    https://liiintz.blogspot.com/2018/12/seam-riep-kohrong-boi-chay-lan.html p.p1 {margin: 0.0px 0.0px 0.0px 0.0px; font: 12.0px 'Helvetica Neue'} p.p2 {margin: 0.0px 0.0px 0.0px 0.0px; font: 12.0px 'Helvetica Neue'; min-height: 14.0px} p.p3 {margin: 0.0px 0.0px 0.0px 0.0px; font: 12.0px 'Helvetica Neue'; color: #dca10d} span.s1 {color: #dca10d} span.s2 {color: #000000} CHẠY Ở SEAM RIEP chuyến đi bắt đầu bằng chương trình vượt lên chính mình kỳ số 2 - thị mẹt vừa hoàn thành 21km đầu tiên trong đời trên đất khơ me #angkorhalfmarathon dù trong danh sách top 3 về chót. chỉ 30p đầu 10000 con người lướt qua cuộc đời Linh với vấn tốc ánh sáng làm Linh nản lắm. thề là suốt dọc đường đi là cuộc vật lộn tư tưởng để không lên xe Tuk tuk để đi với bao lời mời gọi. bằng mọi giá, tự hứa bằng chính đôi chân mình phải về finish line nhứt quyết không bỏ cuộc. nói vậy chứ lúc nhìn những chiếc xe ambulance chạy ngang còi kêu inh ỏi cũng sợ vãi. Linh cứ combo chạy, chạy bước nhỏ, đi bộ, lết cứ vậy mà làm tới, rồi lết chân trái không được thì lết sang chân phải. có những lúc động lực của Linh để chạy tiếp chính là vì thấy thương anh cyclist BTC cứ chạy thật slo-mo đằng sau (người anh có nhiệm vụ theo sát cuối đoàn đảm bảo mọi người ko ai bị vấn đề gì). cám ơn đoàn Việt Nam đã ngồi đợi Linh bên kia finish line, cám ơn 3 anh cyclist tình nguyện ziên đã xuống xe đi bộ cùng Linh tiến về vạch đích. nhớ nhất lúc bị cramp được các anh làm sơ cứu tại chỗ rất nhiệt tình, cảnh tượng này ko bao giờ quên luôn. sau đó như một phép mào Linh đã có thể đi tiếp được. không hiểu sao lúc người chị rủ tham gia thì gật đầu ngay - vì tin vào bản thân hay ảo tưởng sức mạnh thì không chắc nữa nhưng dù là lý do gì thì quan trọng là đã hoàn thành đường chạy. năm nay có 2 trải nghiệm thật sự rất hardcore, lại một lần nữa cố gắng chinh phục một điều mới, và được bonus thêm những trải nghiệm thật khó quên. #angkorwat #cambodia #siemreap #21km#marathon #vietnam BƠI - LẶN Ở KOHRONG SANLOEM Koh Rong là một thành phố biển xinh đẹp nằm cách Sihanoukville 1 tiếng đi phà. Ở cụm đảo này sẽ có đảo Koh Rong - đảo commercial cho tụi Tây đi quẫy, còn Koh Rong Sanloem là cho các bạn thích chill và hippie hơn thích cuộc sống healthy nghỉ dưỡng. Cách đi: các bạn có thể book bus trực tiếp từ HCM đi Sihanoukville. lúc mình đi vì ghé Angkor tham gia giải chạy nên từ Siem reap đi xuống hết 12 tiếng đồng hồ nằm trên xe. Sau đó book phà ở bến tàu. Mọi người có thể lên trang camboticket.com hoặc tải app về rồi book vé trả tiền qua thẻ. Lúc đi chỉ cần show e-ticket là được, cũng khá tiện. Ấn tượng về Koh Rong Sanloem là thành phố hoang sơ và sạch sẽ, 2 ngày trên đảo ít thấy manh mối của rác dù khách du lịch mỗi ngày đến khá nhiều, chưa gì thì đây đã là điểm cộng cho mình. dọc theo bờ biển của Koh Rong sanloem là các resort xứng đáng 10 điểm về mặt kiến trúc, rất có gu riêng và hòa hợp với khung cảnh dã man, chứ không phải kiểu phá kiến trúc ở các biển bên mình. Thật sự khá ngạc nhiên về điều này luôn. Tưởng sau khi hành xác tại Seam Riep thì sẽ có chuỗi ngày nghĩ dưỡng xả láng ở Koh Rong, nhưng không, vừa đến khách sạn chìa thẻ visa ra để cho cà thì khách sạn lắc đầu, bảo là trên đây tụi tao ko cà thể đâu. Oh sh**, quên mất là đi ra đảo hoang. Thấy mặt mày hoang mang quá, bạn bảo bây giờ mày kiếm nhà hàng Sara đi rồi đổi tiền, bị charge 10% tiền phí đó nha. Huhu giờ charge cỡ nào cũng phải chịu chứ không lẽ lên tới đây mà nhịn đói nằm 1 chỗ cầm cái thẻ vô dụng chơi. Đánh dấu thêm 1 cột mốc mất tiền ngu. Buổi chiều đi book tour Plankton buổi tối rồi tắm biển ở trước resort. Biển ở Koh Rong xanh dịu dàng không có sóng to, bờ cát trắng êm mịn thật dễ làm say sưa lòng người. Cứ thả nổi lềnh bềnh thôi là cũng thấy dễ chịu làm sao. Đến Koh Rong đa số là Tây, rất ít châu Á, nên không thấy bóng dáng Tung Của (mừng thay). Tắm biển chừng một tiếng thì chạy lên tắm rửa thay đồ chuẩn bị đi Plankton tour. hai chị em thay xiêm y xịt nước hoa để chuẩn bị chụp hình cùng với plankton sau khi xem hình plankton tràn bờ đê trên google. tới chỗ tập trung, thuyền đậu xa một khúc, hai chị em lội nước ra thuyền mà nước thì ngập tới rún. thuyền chở đến một chỗ thật xa giữa biển rồi dừng lại, bạn dẫn đi quăng cho 2 cái kiếng snorkeling cũng không giải thích làm chả hiểu mô tê gì, một hồi mới ngỡ ra hoá ra plankton tour chính là ngụp lặn dưới biển để xem các mẹ ạ, mà làm gì có đồ bơi trên người, thế rồi lưỡng lự một hồi hai đứa cũng làm những gì cần làm để có thể mặc phao bơi và nhảy xuống biển. và không phụ lòng, đời Linh may mắn cũng thấy được nhiều điều kỳ diệu rồi nhưng cái cảm giác phía trên đầu sấm chớp liên miên, ngụp mặt dưới mặt biển xem plankton bu quanh mình phát sáng (sấm chớp thì nó tắt vì nó là dạ quang mà), tưởng tượng phía trên thuyền mà có ai chà dĩa cho nghe nữa thì nó đã không còn gì để nói. mà vậy thôi là cũng đủ ồ quao làm highlight của cả chuyến đi rồi, lần đầu xem đại tiệc ánh sáng remix trong một cái bộ dạng và hoàn cảnh thật sự éo le tréo ngoe. Ngày hôm sau, hai chị em tham gia tour lặn cùng với đoàn diving. Thuyền chở ra 1 đảo xa thật ra rồi sau đó việc ai nấy làm, đoàn tách ra nhóm lặn và nhóm snorkeling. Mình ở trong nhóm snorkeling. Session đầu tiên xem san hô không được đep lắm vì màu sắc không tươi tắn xinh xẻo, nhưng session số 2 thì rất Quao, từng đàn cá nhỏ bu xung quanh lượn lờ qua lại, mà đếm chắc gần 20 loài cá khác nhau. Hai chị em pose ảnh dưới nước nửa tiếng đồng hồ trong sự lắc lư sóng biển, lúc lên bờ cảm thấy còn say sóng hơn cả đi thuyền. Đi đợt này xong mới cảm thấy sự cần thiết của việc có trong tay môt cái Gopro, có thể ghi hình cả thế giới mà không sợ lo lắng gì. Trước giờ toàn tưởng đám mua Gopro là dư tiền và thích đú (Xin lỗi, Linh đã sai). https://www.instagram.com/p/BrFoM0pBZai/ Sau đó tàu xục xịch lên đường về đất liền. Vẫn tưởng mọi thứ sẽ trải qua thật êm ả, về đúng 3pm sau đó có thời gian thong dong đi tắm rồi ra pha lúc 4pm. Nhưng không khốn nạn thay, tàu tự dưng tắt máy giữa biển khơi tầm nửa tiếng, lúc đó sợ điếng vì trễ tàu một phát là mất vé bus đi về tối nay luôn. May sao tàu lại khởi động được, lúc về cũng gần sát nút, chả kịp tắm rửa gì. Trên người đầy dấu vết của biển cả nhưng lại không dám đi đâu, chỉ dám ngồi chờ phà, vậy mà khốn nạn thay, ngồi chờ 1 tiếng rưỡi. Vâng 1 tiếng rưỡi đồng hồ mà phà mới tới. Trong lúc đó tự nhẩm có thể tắm táp sạch sẽ, gội đầu hong tóc để tối lên bus ngủ 1 mạch rồi. Hai chị em tiếp tục con đường chạy sô để đi tìm chiếc xe bus rồi chạy lên, trước khi xe bus chạy kịp mua 2 phần hủ tíu take away. Ngồi trong 1 chiếc khoang 1m x 2m không xoay trở được gì, ngồi dậy thì đụng đầu, mà đói quá phải cố gắng mở bịch hủ tiếu ra ăn. Ngồi ăn mà cứ nơm nớp nó đổ xuống sml là tối khỏi ngủ. rồi sau 14 tiếng ngồi trên xe bus thì cũng đã đến HCM, lúc xuống xe vừa say sóng vừa say xe làm mình cứ như đặt chân đến một thế giới khác. Vậy là kết thúc một chuyến đi khó quên với rất nhiều hoạt động hardcore và một vài điều không như ý, nhưng so what? When life throws you lemons, just make Thai hotpot out of it!
  20. 3 points
    ta vẫn nghe câu: phiền não của con người thường xoay quanh 12 chữ: buông k thành, nghĩ k thông, nhìn k thấu, quên k được, nên tri túc thường lạc, tâm an lý đắc. Câu này là từ Phật Thích Ca Mâu Ny. Sở dĩ 12 chữ mà có tận 21 chữ vì nó là tiếng Phạn dịch ra tiếng Việt. Bởi chúng ta k hiểu nên k thể làm sao được. Vì sao lại k thể hiểu được? Vì tham sân si, vọng tưởng rối bời, đạo đức bị phế bỏ thay bằng những tập quán đáng sợ, nó che lấp tình người, che lấp đạo lý. Bạn có biết vì sao kim tự tháp to khó xây mà con người vẫn xây được k? Để mình bật mí nhé. Vì họ có phúc đức kim tự tháp đã là gì chứ lâu đài bằng vàng cũng có. Sống tới 500 tuổi còn được. Trong kỷ lục Trung Quốc có cụ già chỉ ăn rau rừng sống hơn 200 tuổi, sư phụ của ông ấy sống 500 tuổi. Khả năng của con người là vô hạn, chỉ là chúng ta k có chìa khóa nên k có cách khai thác.
  21. 3 points
    Câu này khó trả lời ah nha! Tình cảm thì không thể nói là "cứ cho đi rồi sẽ được đáp", không ai không mong muốn quan tâm và được quan tâm. Phải dung hòa được cả 2 thì mối quan hệ mới bền vững. Tất nhiên còn tùy vào tính cách của người mình yêu. Đôi lúc họ không thể hiện ra bên ngoài nhưng những điều nhỏ nhặt họ làm cho mình chính là cách yêu thương quan tâm, làm đối phương vui vẻ của họ. Ví như: cùng đi trên con đường, trời nắng nóng dừng lại bên đường để mua ly nước. Họ không uống trước dù họ khát mà đưa cho bạn. Nếu cả 2 bạn hiểu thì đó là quan tâm, chăm sóc... tớ tin chắc trong cuộc sống hằng ngày điều đó sẽ xảy ra rất nhiều... và cả 2 cùng cảm nhận thì không điều gì có thể làm 2 người yêu nhau phải xa nhau. Khoảng cách địa lý, gia đình, bạn bè.... như chuyện ngàn lẻ một đêm. Nói thật thì, nếu 2 người không ở cạnh nhau thì khó mà vượt qua được. Ở xa nhau thì chuyện đối phương trải qua, chuyện bạn trải qua không giống nhau, cách nghĩ ở từng thời điểm cũng khác nhau,... hay nói vui là "quay lưng đi thì ai bik ai nghĩ gì!"... thì hiểu lầm, xa xách là chuyện chắc chắn có... tình yêu bạn có đủ lớn để cân bằng không thôi. Gia đình thì phải xem ng ấy có để bạn ở đâu trong tim, có sẵn sàng vì bạn come out nếu cần thiết hoặc sẽ không vì tác động của gia đình mà rời bỏ bạn. Bạn bè thì khỏi bàn... họ yêu bạn họ sẽ cho phép bạn bước vào thế giới của họ nhưng bạn phải đủ kiên nhẫn và chấp nhận. Tớ và bạn tớ "góp gạo thổi cơm chung" đã 4 năm, chuyện như vậy có thể nói là xảy ra hằng ngày nếu không phải bọn tớ ở cạnh nhau thì chắc không thể bên nhau đến lúc này. Yêu thì yêu thôi, đừng nghĩ nhiều quá! Bạn càng đắn đo, càng do dự thì "người" có đến bạn cũng sẽ bỏ lỡ, cái quan trọng hơn "yêu dùng lý trí quá nhiều dụng tâm chưa đủ sâu" thì rất dễ dao động mà buông tay.
  22. 3 points
    Thật lòng mà nói có ai lại không thích kiểu thứ hai, trong bất cứ mối quan hệ nào cũng cần có hai chiều, nói chi là quan hệ tình cảm, hơn nữa khi hai bên cùng quan tâm yêu thương nhau sẽ làm cho mối quan hệ tăng nồng độ chứ không thể nào giảm được. Vì trong quá trình quan tâm yêu thương đó cả hai người sẽ cùng Trãi qua những cung bậc cảm xúc buồn vui lolắng , học hỏi các điều mới mẽ, rút kinh nghiệm những chuyện thiếu xót....nói chung sẽ làm cho mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn. Cái kiểu thứ nhất, ai mà đang yêu như vậy , nếu mà cảm thấy vui, bây giờ mình không bàn, vì mình biết đến một lúc nào đó, cái người này chắc chắn sẽ tự hoài nghi về tình cảm của mình , sẽ cảm thấy bất an, cảm thấy có gì đó không ổn, sẽ bớt vui, bắt đầu cảm nhận được sự lạc hướng...về phần người yêu của người đó dần dần trở nên bớt trân trọng, vìhọ đã hình thành thói quen được chiều chuộng như một sự hiển nhiên không cần phải đáplại. Từ sự bớt trân trọng sẽ dẫn đến coi thường ...và chuyện gì đến sẽ đến khi mà tình cảm đã bị một bên coi nhẹ. Câu hỏi tiếp theo thiết nghĩ không cần trả lời, vì nếu yêu theo kiểu thứ hai, hai người lúc nào cũng quan tâm lo lắng yêu thường nhau thì giữa hai bên sẽ khó nãy sinh mâu thuẫn, dù có đi nữa họ cũng sẽ cùng nhau giãi quyết.
  23. 3 points
    Hôm qua đi với em, uống hết 3 ly vang mà không xi nhê gì cả. Hôm nay mình ở nhà, uống 3 ly vang một mình và đã lâng lâng rồi. Nếu có em ở đây, chị sẽ hỏi: “em biết chị thích em mà pk?!” Hay chẳng nên nói gì cả, chẳng nên đánh mất sự tĩnh tại của bản thân mình em nhỉ?! ...............,,, Nếu không còn tình cảm với nhau thì nên chia tay, đừng nên gắn bó vì con cái, chỉ là sự chịu đựng... Cuối cùng không không có hạnh phúc... Đôi lúc mình chỉ ước gì mình có thể cạo đầu, phóng chiếc xe mô tô đi khắp đất nước, gặm nhắm nỗi cô đơn tự do tự tại... Cảm giác được giải thoát khỏi ràng buộc, khỏi phiền muộn mà lại rất cô độc... Chẳng biết khi nào mình làm được điều đó. Hôm nay đọc bài báo, chẳng lẽ các căn bệnh của mình đều do chữ “ưu” mà ra?! Mình biết cuộc đời vô thường mà, những giây phút vui vẻ với em hôm nay cũng chỉ là mượn, là tạm. Không có công thức nào là ngừoi tử tế sẽ được hạnh phúc em nhỉ?! Rõ ràng là em chỉ xem chị như một ngừời bạn thôi!?
  24. 3 points
    Tu là tu tập Hành là hành thiện —> Tu hành là tập hành thiện! Hành thiện không phải dễ nên phải tập rất nhiều. Mình thiện còn phải tập cho người xung quanh thiện theo đó là ý chí cao nhất của Đạo Phật! Cho nên đức Phật mới thường hay giảng kinh để các con hiểu, nhưng muốn hiểu thì phải tuỳ theo đỉnh ngộ của mỗi người và tuỳ theo duyên nghiệp nữa. Phật học rất là bao la nên sẽ tuỳ theo cái “ngộ” của mỗi người mà có nhiều tầng lớp để giảng giải để chỉ dẫn. Các người học Phật hay sa đoạ vào tâm lý hơn thua so bì xem ai học và thuộc được nhiều kinh phật, nhiều lý lẽ, nhiều công án, hay tầm chương trích cú soi cái sai của nhau, thực chất là SAI LẦM. Chân lý của đạo Phật đến với từng người tuỳ theo căn cơ của người đó nên không thể gom chung tất cả vào một quy định hiểu biết chung nào Ngài Thích Nhất Hạnh là một người có “Phật tánh” cao vì ngôn ngữ bình dị, ý nghĩa to lớn, khả năng truyền đạt lại cho thế hệ sau những gì mình đã lĩnh hội một cách giản dị phù hợp với tố chất mỗi người nhưng thấu đáo, tiếp dẫn nhân rộng lòng từ bi của chúng sinh. Adidaphat!
  25. 3 points
    Mình nghĩ khi bạn đặt câu hỏi này trong đầu bạn cũng đã hình thành câu trả lời cho riêng bản thân mình luôn . Xem như chia sẻ với nhau ha: tùy căn cơ và duyên của mỗi người mà có nhiều phương pháp khác nhau để định cái tâm. Học Phật thì có Thiền, Mật, Tịnh; Học giáo pháp khác thì có phương pháp khác tương tự. Thân an tâm mới dễ an. Muốn tu tâm thì đồng thời phải tu cả cái thân. Nếu bảo tu chỉ cần tu ở tâm là đủ thì khó mà đi xa được.
  26. 3 points
    khi vừa chia tay một người, ta cứ nghĩ mình sẽ chết vì đau lòng. Nhưng chỉ vài tháng sau, tim ta lại đập loạn vì một người khác. Cứ như vậy nhiều lần trong đời, chúng ta yêu và chia tay. Đã bao giờ bạn tự hỏi liệu chúng ta yêu người khác hay chúng ta cơ bản là yêu chính mình? Đã bao giờ chúng ta tự hỏi, chúng ta yêu thương con người hay chúng ta đang si mê viển vông? Chúng ta đang mong cầu lợi ích về mình? Tình yêu là tình cảm đẹp, con người ta nhờ nó mà vượt qua dông tố cuộc đời. Nhưng nó là thảm hoạ khi chúng ta vì nó mà hướng về vực thẳm. Đây là bàn về công dụng của việc yêu. Không phải mình sống theo chủ nghĩa thực dụng, nhưng nếu yêu mà không có lợi về cả vật chất và tinh thần thì người ơi đi tu đi. Mình nói thật đấy!
  27. 3 points
    Bộ cũng bị con ma nữ U40 nào nó lừa tềnh hay sao mà quan tâm vậy đệ đệ
  28. 3 points
  29. 3 points
  30. 3 points
    Tình yêu đã qua, tình thương còn đó, người ấy vẫn giang tay đợi mình, còn mình, chỉ là một con người cố chấp với mớ tình cảm có thể vỡ ngay bất cứ lúc nào. Như kẹo bông gòn tan trong nước, như cầu vồng sau mưa, như mưa rào mùa hạ, tất cả đều có thời hạn, giống như tình yêu của mình. Mình đang sống vì tình yêu, một thứ vô hình vô thực, không âm thanh, tĩnh lặng như màn đêm, có thể tan biến ngay sau một giây khi mình nói ra, Tôi yêu bạn. Vậy mà, mình vẫn gói ghém áo quần ra đi. Để lại sau lưng một người rất yêu mình, để lại tám năm cả hai đã cùng ở bên nhau, chia đôi gói mỳ tôm, chia đôi nụ cười, san sẻ từng nỗi buồn vui, chỉ vì mình không còn yêu người ấy nữa. Có lẽ, sau này mình sẽ hối hận vì không đem nụ cười quay lại gắn lên môi người ấy, không mua cả một thành phố niềm vui để tan vào mắt người, không nâng niu người như đã từng làm trong những năm về trước, không trao gửi, không trân trọng, không làm bất cứ điều gì hơn. Nhưng thà là như vậy đi, vì mình không muốn ăn trộm thêm thanh xuân của người thêm chút nào nữa. Tình yêu của mình không thể nhắn gửi và lan tỏa với một người mà mình không yêu. Ôi chúng ta có thể ôm nhau nhưng trái tim mình chỉ quay quắt vì nỗi đau dành cho một người khác. Mình không thể toàn tâm toàn ý ở bên người. Vậy thì mình ở lại để làm gì? Sau cùng thì mình vẫn chỉ là một người phụ nữ chết chìm trong chính đại dương mà mình tạo ra.
  31. 3 points
    sáng nay siêu yên tĩnh, chúng tôi ngồi bên máy sưởi, cùng nhau uống li cà phê nóng, ngoài đường lặng im các quán cà phê dưới đường cũng không còn ồn ào, Hà nội trở về với sự bình yên.. thành phố này vốn chậm lại còn có thêm hai con sên bò quanh là mình và em gái.. đóng lại năm cũ với nhiều xáo động, cho mình nhìn nhận lại những gì đã qua, cảm ơn những ai đã tới, những người bạn đến thăm mình, những người bạn online sống đẹp. .. p/s Bạn mình nt bằng tiếng Việt siêu dễ thương, .. "em chúc mừng năm mới chị và cả nước Việt nam..." 😬
  32. 3 points
  33. 3 points
    Lâu lắm rồi không vẽ. Hôm nay tôi lại vẽ cho cảm xúc của tôi lúc này. Khi cô ấy nói rằng cô ấy đã chọn 1 người khác, không phải là tôi. Dù biết chúng tôi chẳng còn là gì của nhau từ lâu, nhưng tôi vẫn cứ hi vọng, vẫn cứ tự huyễn hoặc mình, vẫn cứ cố chấp như vậy. Tệ thật.
  34. 3 points
    Cảm tính, cảm xúc, cảm giác... là tất cả những gì của tôi, làm nên tôi suốt 27 năm nay. Không ít lần tôi hụt hẫng, và rồi tự vực dậy được. Sau ngần ấy năm ngần ấy lần thì ngay lúc này đây tôi lại được một lần nữa trãi nghiệm lại cái cảm giác ấy. 2 lần trong một tháng với 2 người khác nhau, 2 câu nói nhưng cùng một ý nghĩa. "Chị chỉ muốn làm bạn với em thôi" "Chị chỉ xem em là em gái thôi, nếu em không làm được em gái thì chúng ta chấm dứt mọi mối quan hệ tại đây" Tôi thường ví mình là ma cà rồng vì đối với ma cà rồng thì mọi cảm xúc đều được nhân lên gấp bội lần. Nếu là yêu thì sẽ yêu hơn người bình thường gấp bội lần và nếu hụt hẫng, thất vọng thì cũng sẽ tương tự như vậy. Nên việc tôi yêu người ta nhanh và nhiều đều là cảm xúc thật chân thật của mình. Tình yêu của tôi tỷ lệ thuận với việc tôi trao cho người tất cả những gì tôi có. không hề hối tiếc bất cứ đều gì..."Vì yêu em, tôi như mang hết con tim đi cầm đồ" là có thật! Tôi thường ví tâm mình như thủy tinh, thủy tinh nằm bên trong một vỏ bộc vô cùng cứng cáp và mạnh mẽ. Tôi không hối hận vì bản thân mình như vậy và càng không muốn thay đổi nó. Dù đang rất rất đau và đã là lần thứ n bị đau như thế, tôi cũng không hề từ bỏ. Suốt ngần ấy năm, tôi vẫn là người bị đá trên con đường tình yêu của mình, thương tích đầy mình nhưng tôi thề sẽ không bao giờ mất niềm tin vào tình yêu, và niềm tin vào chính mình sẽ có một ngày có một người biết trân trọng tôi tìm đến! Gửi một ngày khó nhọc cuối năm!
  35. 3 points
    Hôm nay có cái sự ghen thui mà anh ngồi cười tủm tỉm hoài...ghen đến mất ngủ luôn đó...nhưng mà thấy thương lém... Tự dưng muốn biến tấu chút xíu bài Bùa yêu "Lâu nay em luôn một mình Lâu không quan tâm đến người nào Nhưng tim em trở nên ồn ào ....Khi anh quay sang nói lời chào. Hẹn hò ngay với em đi, đâu có mấy khi ....Sao không yêu nhau bây giờ.....yêu luôn đi Tin không em đang thật lòng ....Em nghe đây anh nói đi anh. Ghen hay không ghen, không ghen hay ghen nói một lời ....Ghen không hay thôi, chỉ một lời Không ghen, ghen hay không ghen.....Không ghen hay ghen nói một lời thôi Nếu em có ghen nói đi ngại gì... Em luôn vui, em hiền lành Không hay đi chơi, nấu ăn chưa ngon Em không biết may, em không biết thêu thùa này ....Nhưng yêu thương ai thì yêu hết lòng này. Chỉ là anh đấy thôi, anh, duy nhất riêng anh ......Xưa nay bên em bao người vây xung quanh Tin không em đang thật lòng ....Em nghe đây anh nói đi anh. Hỡi anh có hay biết rằng..... Thời gian cứ thế trôi nào có chờ chúng ta Thì cần người ở bên sẻ chia những phút giây trong đời. Ghen hay không ghen, không ghen hay ghen nói một lời ....Ghen không hay thôi, chỉ một lời Không ghen, ghen hay không ghen.....Không ghen hay ghen nói một lời thôi Nếu em có ghen nói đi ngại gì... YEAH...GHEN...
  36. 3 points
    Hôm nay tôi đã mường tượng lại mình trong dáng vẻ mềm mại nhất, tính nữ nhất. Đó là khi tôi buông tóc mình để chúng tự do chảy dọc trên đôi vai gầy nhỏ. Tôi nhớ những buổi chiều cuối tuần, mẹ thường nấu bồ kết rồi nâng niu mái tóc đen dài của tôi, mẹ bảo nơi suối tóc thơm mượt ấy là cả cuộc đời của bà. Cho đến một ngày bà rời khỏi thế gian này, tôi quyết định cắt phăng đi mớ tóc ấy như cắt phăng đi một sự tang tóc phủ lên tôi một màu mất mát. Người đời họ bảo, thấy tôi cười nhiều hơn sau cái ngày ấy. Nhưng trong từng hơi thở của mình, tôi đều luôn như thấy còn hơi ấm của mẹ. Sự nhớ thương nó chảy len lỏi như mạch nước ngầm hòa cùng dòng máu đang ấm nóng trong tôi. Tiết học về quan điểm sống, thầy hỏi mọi người rằng. Chúng ta ở đây đang khát khao điều gì nhất cho mình? Tôi ngẩng mặt nhìn bầu trời và mỉm cười. "Thầy à, con thèm có mẹ biết bao." Một mái ấm đỗ vỡ, khi người còn ở lại viết tiếp chặng đường dang dở cùng một bến đỗ khác, cùng một người khác. Họ bảo, đó là lý do để những đứa con trở nên tồi tệ hơn. Nhưng thật tốt, dù trái tim và tâm hồn bị khuyết đi thì tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng. Tôi là cuộc đời của mẹ, tôi là khát vọng sống của bà. Nên thay vì ngã xuống, tôi chọn cho mình từng bước đứng dậy.Có những đêm trở về, tôi ngồi một mình trong căn nhà. Có lẽ đó là những giây phút hiếm hoi nhất mà tôi buông bỏ sự bất cần, ương ngạnh của mình để yếu lòng hơn, nhẹ nhàng với mình hơn. Cái hình ảnh mà tôi nhớ nhất trong trí nhớ của mình, đó là khoảnh khắc mà tất cả bạn của tôi đều có cha mẹ đến dự. Chỉ mỗi tôi đứng đó, trong đám đông, lọt thỏm. Tiếng vỗ tay, tiếng nhạc, tiếng tán thưởng trơn trượt ra khỏi tôi như một sự rỗng tuếch. Thay vì khóc, tôi đã mỉm cười. Dẫu sao, cuộc đời này vẫn đẹp, dù trước đó có trầy trật ra sao. Mà thật, chỉ có người ta mới làm cho cuộc đời buồn bã thôi. Chứ cuộc đời, đẹp và độ lượng lắm.
  37. 3 points
    Điều điên rồ nhất tôi từng làm trong đời chính là tìm và chúc mừng sinh nhật tất cả những người lạ có cùng ngày sinh với cô ấy. Bất kể ai. Trừ cô ấy. Tôi không biết đến cuối cùng mình sẽ giữ lại được gì ngoài chút sĩ diện hão trong lòng, nhưng thừa nhận có để tâm đối với tôi không khác gì đang tự vũ nhục chỉ số thông minh của mình. 🙃 Nên cuối cùng lại là chọn làm người vô tâm nhất....
  38. 3 points
    Giáng Sinh và hai chiếc nón cũ. Bạn, một mùa an lành nữa lại về. Sau khi tiểu phẫu xong về đến nay đã hai ngày em vẫn trong tình trạng đau không thể chịu được. Mỗi lần thay băng gạc là em lại ước mình chết đi cho rồi. Hôm nay bạn phải đón Giáng Sinh thật vui vẻ, và luôn khỏe mạnh nhé. Happy X'mas.
  39. 3 points
    23/12/2018 Có một khoảng thời gian không dám nghe nhạc Lệ Quyên bởi vì tâm trạng không tốt, nghe nhạc lại suy ngẫm lời bài hát, lại thêm nữa đây là thể loại nhạc mà bạn ấy thích, bây giờ thì có thể nghe lại rồi ^_^ Tự cũng thấy mình thưởng thức cuộc sống, thời gian rãnh rỗi một mình rất thú vị, không lệ thuộc vào ai, không phải cuốn quýt vì ai đó, không lệ thuộc vào cảm xúc của ai hết,… https://nhacpro.net/album/tuyen-tap-nhung-ca-khuc-hay-nhat-cua-le-quyen.html
  40. 3 points
    có trách nhau dại khờ chỉ làm tim ta thêm xót xa...
  41. 3 points
    Em đang suy nghĩ nên làm gì khi gặp phải người "sáng nắng chiều mưa trưa áp thấp...." đây . Chắc em phải cả ngày sống kiểu "bão khẩn cấp" với họ quá... Cả ngày làm vc, nghĩ mà thấy thương Ck , phía trước của 2 vk Ck mình còn nhiều sóng gió. Đã biết trước là phải cố gắng vượt qua, nhưng dù gì vẫn có những phút giây yếu lòng. Có Ck bên cạnh thì chuyện gì cũng có thể làm được . Ck cũng đừng có buồn, cũng phải mạnh mẽ làm điểm tựa cho vk cả đời nữa đó ... em yêu Ck lắm lắm...
  42. 3 points
    Khi bạn thấy mệt mỏi, hãy nhớ... Sói đi ngàn dặm để ăn thịt, ngựa đi ngàn dặm để ăn cỏ, cá sống khi bơi ngược dòng, cá chết mới thuận nước trôi xuôi. Đạo lý trên đời cũng là như vậy...Có một câu khiến người ta cảm thấy vô cùng tán thán: “Cuộc sống có phải thực sự mệt mỏi ? Mệt mỏi là đúng rồi, thoải mái chỉ dành cho những người đã khuất”. Đường đi dễ dàng là đang xuống dốc, khó khăn là bởi vì bạn đang lên dốc.Khổ mới là nhân sinh.Mệt mỏi, mới là công việc.Biến hóa mới là vận mệnh.Nhẫn nhịn mới là từng trải.Cho đi, mới là trí tuệ.Tĩnh lại, mới là tu dưỡng.Buông bỏ, mới chính là đạt được.Nếu như lúc này bản thân cảm thấy vất vả, thì hãy tự nói với mình rằng, đường đi dễ dàng chính là đang xuống dốc, mệt mỏi, bởi vì bạn đang lên dốc. Cuộc đời chỉ là thử thách, sợ gì mà không tiến về phía trước, ngã thì đứng dậy rồi lại đi tiếp! Tương lai tươi sáng đang nằm ở phía trước đợi bạn! ______________Cuộc sống chưa bao giờ mệt mỏi, có chăng là thái độ, cách nhìn nhận của bạn với nó. Đừng để cảm xúc tiêu cực lấn át lí trí, khiến bạn mất đi động lực cố gắng trong cuộc sống! <St>
  43. 2 points
    Về lĩnh vực này có nhiều khía cạnh. Mình nói về một phương diện nào đó trong tình yêu thôi nhé. 1. Tình yêu chủ yếu được vun đắp từ một phía: có nghĩa là bạn quan tâm, chăm sóc người ấy nhiều hơn nhưng không có nghĩa là người ấy không yêu thương bạn, chỉ là luôn được yêu thương săn sóc, trong vô thức hình thành thói quen lâu dần sẽ thấy điều đó là hiển nhiên. Nếu cứ như thế theo thời gian: + TH1: Bạn sẽ cảm thấy chán nản vì tình yêu của bạn không được đền bù xứng đáng với những gì bạn bỏ ra. Bạn sẽ khao khát được yêu thương, được quan tâm lo lắng nhiều như những gì mà bạn đã làm cho người ấy. Dần dần bạn nhận ra những gì bạn làm chẳng còn ý nghĩa, bắt đầu hoài nghi về mối quan hệ của mình. + TH2: Bạn là người không toan tính, không nghĩ suy nhiều, yêu bằng tất cả con tim; không quan tâm người ấy đối với bạn thế nào, ra sao. Chỉ biết yêu chân thành nhất có thể, yêu là chấp nhận, là hi sinh, làm cho người mình yêu được vui được hạnh phúc. Hạnh phúc của người ấy cũng chính là hạnh phúc của mình (điều này thuộc cảnh giới cao trong tình yêu, vì thường khi yêu cũng có không ít sự ích kỷ). Nếu người ấy không trân trọng thì thật sự không xứng đáng với tình yêu của bạn, lúc đấy cũng không gì phải hối tiếc nữa vì bạn đã yêu hết mình. * Vấn đề về gia đình, các mối quan hệ khác (chung chung quá): + TH1: Người yếu đuối, tâm lý không vững hoặc tình yêu dành cho bạn không đủ lớn sẽ dễ buông xuôi. Họ nghĩ nhiều, lo sợ đủ thứ, tc sinh ra nhiều mâu thuẫn dẫn đến mối quan hệ với bạn khó bền vững (Vd: Gia đình ngăn cấm mối quan hệ yêu đương,...) + TH2: Người mạnh mẽ hơn sẽ nghĩ cách xử sự khôn khéo hơn để không ảnh hưởng đến gia đình, các mối quan hệ trong cuộc sống và cũng bảo vệ được tình yêu của mình (tùy theo hoàn cảnh mỗi người). * Về khoảng cách địa lý: người ta thường nói xa mặt cách lòng cũng không hẳn là không có lý. Khi ở bên nhau gần gũi, sẻ chia sẽ gắn kết tình cảm với nhau hơn (điều này ai cũng thích vì có ai muốn bị xa cách đâu). + TH1: Nếu người ấy dành tình yêu cho bạn không nhiều, thì khi ở nơi xa đó với những sự tác động của môi trường sống, hoàn cảnh hoặc đối tượng; đặc biệt có người rất quan tâm đến người ấy của bạn thì tất nhiên việc bị dao động cũng khó tránh khỏi. Những cuộc gọi, những tin nhắn cũng thưa dần. Sự lạnh nhạt được thể hiện hệ quả dẫn đến mâu thuẫn trong tình cảm, những nghi hoặc, hờn ghen,... + TH2: Lúc ở bên nhau tình yêu của bạn dành cho người ấy quá chân thành. Thì khi ở xa nhau, trong tiềm thức của người ấy sẽ hình thành sự tiếc nuối, sẽ nhớ đến những điểm tốt của bạn, nhớ đến những gì bạn đã làm, và nhận ra một điều rằng "trước kia ở bên nhau sao người ấy không để tâm đến bạn nhiều hơn, không tốt với bạn hơn". Lúc này người ấy sẽ cần bạn hơn bao giờ hết, đồng nghĩa trong lòng luôn hướng về bạn thì dù cho có những tác động nào đi nữa cũng sẽ không ảnh hưởng đến tâm trí cũng như tình cảm mà người ấy dành cho bạn. Và điều kiện cần khi ở xa nhau là ít nhất mỗi người phải có niềm tin vào một nửa của mình. 2. Khi cả hai cùng nhau vun đắp, xây dựng một tình yêu bền vững: + Thường thì khi mới bắt đầu yêu người ta không nghĩ suy nhiều, cứ vô tư vui vẻ, yêu đương, hò hẹn.. Nhớ thì alo, nhắn tin. Không hài lòng gì là giận hờn đủ kiểu. Tình yêu lúc ban đầu thật ra cũng hời hợt, hơi trẻ con, hay dỗi hờn rồi dễ sinh ra chán nản thành ra mối quan hệ cũng dễ có nguy cơ tan vỡ. + Thuở ban đầu tình yêu nó đẹp lắm, được yêu thương, quan tâm lo lắng cho nhau nhiều lắm. Vắng một lúc thôi là đã nhớ nhung, khó chịu trong lòng. Nhưng khi yêu lâu rồi theo thời gian mọi thứ dần trở nên khác đi, không còn như ban đầu nữa. Lúc này đây trong lòng mỗi người ngổn ngang hình thành bao suy nghĩ "người ấy giờ khác rồi", "người ta thay đổi rồi, không còn như trước nữa", một sự so sánh khập khiễng giữa hiện tại và quá khứ. Mà thời điểm này khá nhạy cảm, dễ bị xao động; mối quan hệ có nguy cơ bị đe dọa bởi sự hụt hẫng, thất vọng về đối phương. Suy nghĩ mông lung rồi buồn bã, tự hành hạ tinh thần của mình. Nhưng thật ra người ấy của mình không hẳn là không cần mình, không yêu thương mình như trước mà tình yêu lúc này đã chuyển sang một giai đoạn mới: yêu không chỉ có yêu thôi là đủ mà còn là thấu hiểu, cảm thông. Nếu vượt qua giai đoạn này, tình cảm ắt sẽ vững bền. Tình yêu lâu ngày có thể không còn nồng nhiệt như hồi mới yêu nhưng lại có một sự gắn kết tha thiết với nhau hơn bởi có thêm một chữ "nghĩa". Nghĩa ở đây là nghĩa tình, là cách cư xử của hai người đã đối tốt với nhau, đã hi sinh và vì nhau như nào trong cuộc sống. Lúc này tình yêu không chỉ có "cần","đủ", mà còn "không thể thiếu" nữa. * Còn về vấn đề tài chính vật chất: Thiết nghĩ một túp lều tranh hai quả tim vàng chắc chỉ có trong cổ tích, nhưng cổ tích vẫn đang có xảy ra trong cuộc sống hiện thực. Vấn đề này cả hai nên cùng nhau bàn bạc, cùng nhau chia sẻ giải quyết những khó khăn. Còn khi yêu mà quá quan trọng vấn đề đó, mình nghĩ đó không phải là tình yêu nữa mà là vụ lợi. Cách nghĩ của mình cũng tương tự như bao người khác thôi. Mong bạn đừng cười. Thân !
  44. 2 points
    Chị like không phải vì em viết hay quá và chị cũng nghĩ thế, chị like vì em đã viết ra những điều này. Like vì chị không nghĩ như vậy!!
  45. 2 points
    "Làm trống chiếc ấm để rót nước vào, trở nên trống rỗng để đạt được toàn vẹn." (Lão Tử)
  46. 2 points
    Ngày cuối năm...vc đều thay nhau thăm cha mẹ, thắp hương ông bà tổ tiên. Vc là cái tình bền chặt, là cái nghĩa trăm năm, là trách nhiệm thuỷ chung với tình cảm vc. Trao vk tình yêu của anh 😘❤️
  47. 2 points
    cả buồn và vui đều vô thường, em hãy mỉm cười đi
  48. 2 points
    Mọi thứ đang trong tay hay đơn thuần chỉ nắm được niềm tin? Nhìn vào gương nhận ra, mình đã thay đổi quá nhiều. Không riêng trong góc khuất ấy mà chính cả luôn tâm hồn mình cũng đã chẳng còn như trước. Chắc hẳn nơi đâu đó cũng đã mệt lả và vực dậy được những lần vấp ngã đau đớn ấy. Một khởi đầu mới sẽ thành công nhưng tại sao vẫn chưa bước? Thời gian? Hum... Chắc cần 1 chút nữa thôi. Một chút xíu nữa để có thể bước và chạy luôn đến nơi cần đến luôn không phải đi nữa rồi. ^^
  49. 2 points
    Một triệu khả năng, cũng không có khả năng nào là người ấy sẽ yêu tôi...
  50. 2 points
    Yêu Đi kẻo Muộn Em ơi, chân chim nổi rộ rồi kìa!😉 Tội chi lại hành mình hành ta?!😚 Thanh xuân mấy độ em à! Còn bao xuân nữa trăng tà hỡi em?! Yêu đi, chớ để mình già Ngày ấy hối tiếc , muộn màng nha cưng!😉 Yêu khi môi vẫn căng tròn Đợi khi nhúm nhiếm, úiii,..mần răng hôn??? ~~~****YMNN - Yêu Mãi Ngàn Thu***Một thời ta đã yêu ****
×