Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 21/04/2018 in all areas

  1. 14 points
    Chủ nhật. Mình cho phép mình lười biếng quá thể. Nấu ăn, dọn rửa và nằm ườn trên giường đọc đủ thứ. Có một bài báo viết về mẹ. Tác giả mua cho mẹ của mình một chiếc túi sau nhiều năm bà mẹ đơn thân ấy gòng gánh một lưng nuôi hai con gái trưởng thành, đi học rồi chúng đi làm dư dả chút đỉnh. Bà mẹ sau nhiều năm tháng không biết đến quà cáp là gì, rưng rưng nước mắt trước món quà đầu tiên của con gái. Mình chợt nhớ đến ba. Mình nhớ đến chiếc áo đầu tiên mình tặng ba (ba rất ít áo), đó là khi còn đi học đại học. Lúc ấy, ba ốm, đen nhẻm, lo lắng cho bốn đứa con thay phiên nhau lên Sài Gòn đi học cách năm một. Mình nhớ cái ngày tằn tiện tiền ăn, tích cóp mua được cái áo thun sọc, cầm về nhà đưa cho ba trong niềm hạnh phúc. Ba cầm nó đi thẳng vào bếp, lấy một cái kéo cắt nó tan tành và quăng xuống đất: - Ba cho tiền con đi học chứ không phải để mua đồ! Bao nhiêu nỗ lực, hạnh phúc trước đó của mình hóa thành nỗi ấm ức. Mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra và thấy ba hành động như một người có vấn đề. Mình cảm thấy niềm tin của mình bị ba chà đạp không thương tiếc. Sau chuyện lần đó, mình đã không mua cho ba bất cứ cái áo nào nữa (bằng tiền của ba). Vì cái dấu ấn lần ấy quá lớn, đến nỗi mỗi lần vào siêu thị, ngay quầy áo quần, vừa có ý định mua áo cho ba, mình bỏ đi ngay. Sau này khi mình đi làm rồi, tự kiếm tiền, mình mua sắm cho nhà cái tivi, tủ lạnh, máy giặt và mua áo cho ba. Từ chiếc áo sơ mi đến áo thun. Mình thích làm điều này. Ba rất vui và tự hào mặc nó đi khoe khắp nơi, nhất là với các ông bạn của ba. Và nhiều năm sau này, ba mới kể lại hành động cắt chiếc áo mà mình cho ba. Ba bảo, nhà thiếu thốn, ba chắt bóp hết tất cả cho anh chị em đi học, thì dồn tiền mà đóng tiền học (ba không bao giờ tiếc tiền cho việc học của con dù là học bất cứ cái gì) và ăn (lần nào đi học xa về thăm nhà cũng bị chê ốm như ma). Ba không muốn con tiêu tiền học vốn rất khó khăn đó để mua đồ cho ba. Thật ra, ba đã nói cái điều này vào hôm ba cắt chiếc áo thun, năm ấy. Nhưng có lẽ do ba nói không rõ và do mình tức tối quá trước hành động quá bất ngờ và nhẫn tâm của ba nên không nhận thức sâu sắc được hàm ý của câu nói đó. Biểu hiện là sau này khi mình đi làm và mua đồ về nhà cho ba, ba rất vui. Và ba không bao giờ phàn nàn việc mình mua áo cho ba cả. Khi viết những dòng này, mình ước, sắp tới, mình lại mua thêm áo cho ba nữa. Áo ba bị đốt hết rồi. Ở nơi ấy, ba có lạnh không? Ba biết không, hôm nay, con đã xem một clip đám cưới. Trong đó, cô gái ôm bố mình. Bố cô gái nhìn con, nắm tay con. Ánh mắt người bố trước giờ trọng đại của con gái của mình trông có vẻ hồi hộp hơn cả con gái. Ông bố ôm con gái vào lòng. Con biết rằng, con sẽ không có được diễm phúc đó. Và con đã gập máy tính, đứng dậy, bỏ đi ngay khi xem tới đoạn khiến nước mắt không ngừng rơi. Những-ngày-nhớ-người-khôn-nguôi. P/S: Nếu bạn đã đọc hết, vui lòng đừng an ủi vì điều đó khiến mình cảm thấy mình ủy mị và yếu đuối. Mình biết mình nên làm gì. Cảm ơn rất nhiều!
  2. 13 points
    https://www.facebook.com/ccake0935779968/posts/10215505632982317 Thấm thoát cũng theo bản về dinh được gần 2 tháng rồi, cảm giác thật lạ lẫm và hạnh phúc khi ngày ngày mở mắt ra là thấy người ấy, tối ngủ được ôm chặt người ấy.. Hôm nay xin chia sẻ tới mọi người video đám cưới của tụi mình cùng những cảm xúc thật đẹp ngày hôm ấy.. Đó chính là những giọt nước mắt Hạnh phúc và mơ ước của biết bao bạn đồng tính trên khắp VN mình. Mong rằng sau này sẽ có thêm nhiều cặp đôi danh chính ngôn thuận đến với nhau, về với nhau như tụi mình ❤️❤️❤️
  3. 10 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Mọi thứ như quay ngược lại quá khứ với em tháng 11 năm 2017. Em đang đi lại con đường của ngày xưa: phát hiện khối u một cách vô tình, tung tăng đi kiểm tra rồi bước khỏi phòng siêu âm mặt mũi bần thần... lúc đó em cứ tưởng quay lại quá khứ chị ợ! Đêm nọ, em nằm hơi than đau một chút, chị ngồi bên cạnh nhìn em, vuốt tóc em: - cố lên! - Em buồn thỉu buồn thiu, nhưng em sẽ cố! Chị nói nhỏ, rất nhỏ, nhỏ xíu thôi nhưng em vẫn nghe được: “I don’t want to live alone” tới đây em ôm chị lại, em khóc, em chảy nước mắt vì xót xa, em khóc không phải vì đau, không phải vì sợ, không phải vì lo lắng mà vì xót lòng. Em đã làm gì thế này? Cô Tiên Xanh ơi, cô đừng tìm con nữa, con xin cô! Con không thể để người con thương đau đớn như vầy được! Em ôm chị thật chặt, thì thầm vào tai chị trong nước mắt: “You won’t, you won’t! I won’t let it happen!”. Em sẽ sống, em sẽ chiến đấu đến không mệt mỏi, em sẽ không để cho chuyện chị lo sợ xảy ra, em chắc chắn sẽ làm được, chị nha! Tin em, chị nha! Hôm nay em đi lấy FNA lần thứ 3 trong cuộc đời sau 2 ngày suy nghĩ khi cầm trên tay tờ kết quả siêu âm: Đề nghị sinh thiết tế bào! Em không cười, em cũng không khóc vì em biết em phải vững vàng đi tiếp con đường Cô Tiên Xanh đã chọn cho em! Có phải những người mình gặp trong đời là những người mình nhất định sẽ gặp, có phải những chuyện mình trải qua là những điều nhất định mình phải trải qua, như vậy mình không tránh được. Cũng như khối u mới phát hiện của em nếu nó lại là anh bạn K thì nó là K, và nếu không phải ở đó sẽ là nơi khác, em chấp nhận nguy cơ Ung thư mới khi Ung thư cũ chưa ra đi, em chấp nhận cuộc sống chiến đấu không ngừng nghỉ, em chấp nhận những khó khăn có thể có để em cố gắng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây để chị không phải sống một mình. Cuộc chiến của em và chị, không có chỗ cho sự hèn nhát, không có chỗ cho nước mắt, nó phải là nơi có nụ cười, có niềm hạnh phúc trong từng giây phút! Đó là sự lựa chọn của em! “Cô Tiên Xanh ah, con đã từng chiến đấu với cái nghèo và dốt nát của con, con đã từng đấu trên sàn võ, con đã từng chiến đấu để có được cuộc sống ngày hôm nay, con đang chiến đấu với thằng Ung thư 1, thì không có cớ gì con không chiến được với thằng Ung thư 2. Cô cứ thử thách con đi, con vẫn sẽ bước tới và chiến thắng! Con đẹp nhưng con không bỏ cuộc đâu cô!” - Em mua vé số đi! - Chi vại? - Chị thấy số em “hên” quá, mua số có khi trúng to - Được thoy! Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy Ta có thêm ngày nữa để yêu thương Niềm vui hôm nay đơn giản ghê gớm: Tại BV: BS: Mời bạn xxx Em: Dạ mình đây 🤔 BS: Bạn nhắc lại giúp mình ngày tháng năm sinh Em: Dạ ngày x tháng y năm 198z BS: Ôi xin lỗi chị, chị sinh năm 8z mà nhìn chị trẻ quá em k biết gọi bằng bạn! Thế là từ đó BV thấy cô xxx thường xuyên lui tới ☺️
  4. 9 points
    Gửi bạn, Chia sẻ với bạn. Vì mình cũng giống vậy. Mình xin chia sẻ câu chuyện cá nhân của mình. Mình là 1 cô gái độc lập và mạnh mẽ dù bên ngoài thì trông đối lập, mỏng manh và yếu đuối. Người cũ của mình, tán tỉnh mình khi mình đang tần ngần chọn kem chống nắng ở siêu thị, anh (người nước ngoài) đến làm quen và cả hai nói chuyện với nhau. Về sau, anh nói mình đã trông nữ tính, yếu đuối và anh muốn được che chở. Quen nhau một thời gian, khi cả hai đang đi bộ trên đường, anh nắm tay mình, dừng lại nói: “Em không giống như em trông thế”. Mình đáp: “Phụ nữ trông bên ngoài có là con hổ thì có lúc là con mèo ngoan”. - Khi nào thì em là con mèo ngoan?, anh hỏi. - Với rất ít người họ sẽ trở thành con mèo ngoan. Mình đáp và hy vọng anh là 1 trong số người đó. Anh ấy và mình nay đã chia tay. Trong rất nhiều lần, khi đi cùng anh ấy, mình luôn tự hỏi lòng: “khi nào mình sẽ con mèo ngoan với người này”. Và điều đó đã không xảy ra. Anh ấy là người nước ngoài nên tư tưởng tương đối tiến bộ, ủng hộ chuyện mình độc lập và mạnh mẽ nhưng mà cũng băn khoăn về tính cách đó của mình, vì có lẽ, mình quá mạnh mẽ. Khi nhận ra mình vẫn là một cô gái mạnh mẽ và độc lập bên cạnh anh ấy trong suốt thời gian, mình hiểu một điều rằng, mình vẫn chưa đủ tin tưởng để anh ấy bước vào con tim của mình, để anh ấy có thể nhìn thấy những góc sâu kín và yếu đuối nhất của mình. Chúng mình dừng lại. Nếu hỏi được lựa chọn, mình vẫn muốn là cô gái độc lập và mạnh mẽ (lời những người từng quen nói với mình) như vậy nhưng như tác dụng phụ đi kèm, mình lại trở nên không dễ tin tưởng ai. Để trở thành người mạnh mẽ, mình đã trải qua những điều không mong muốn và vô giác lẫn chủ ý về sau, nó tạo thành trong mình tính cách như vậy để tự vui, tự vệ mình không bị tổn thương vì ai, điều gì như đã từng. Khó có người đủ kiên nhẫn, bao dung, và cả sự thông minh họ biết cách đốn ngã tường thành của mình và đi vào bên trong nó cẩn trọng. Đó là người hoà hợp với mình. Dù khó vậy, hãy tin là, chúng ta rồi sẽ gặp người đó. Hoặc giả là xui không gặp trong cuộc đời này thì, sự mạnh mẽ ấy sẽ giúp mình có thể có được một cuộc sống thoải mái. Nên thôi, xem như duyên vậy. Chúc bạn sớm gặp được người hoà hợp với mình.
  5. 8 points
    New Orleans New Orleans là một trong những thành phố cổ nhất nước Mỹ thuộc tiểu bang Louisiana, cách Mobile 2.5 tiếng lái xe. Nó có biệt danh là thành phố buông thả. Một thành phố không bao giờ ngủ với những quán rượu luôn sáng đèn và nhạc sống xập xình suốt hai mươi bốn giờ. Luôn cả nhà thuốc tây cũng bán các loại rượu mạnh để phục vụ thành phố. Còn khách sạn và casino cao tầng thì mọc như nấm san sát nhau ở khu trung tâm. New Orleans ảnh hưởng bởi bốn nền văn hóa Pháp, Tây Ban Nha, Mỹ và Phi Châu. Kiến trúc hoa lệ, cổ xưa như Châu Âu. Sống thoải mái tự do như người Mỹ và thường xuyên tổ chức các buổi diễu hành mang đầy màu sắc như người Phi Châu. Mobile là nơi khai sinh ra lễ hội Mardi Gras nhưng New Orleans lại là nơi thu hút đông khách du lịch hơn vào ngày lễ này. New Orleans còn là nơi khai sinh ra dòng nhạc Jazz. Họ rất yêu nhạc, đi đâu cũng nghe tiếng nhạc vang ra từ các quán xá. Cuối tuần, các nhạc công, ca sĩ còn chọn cho mình một gốc riêng để biễu diễn tài năng. Họa sĩ, bối toán, hát xiệc, và các tài năng khác cũng đỗ xô ra đường biễu diễn ở những con phố đầy du khách. Tôi thường xuống New Orleans chơi cùng với các anh chị, nhưng phần lớn là theo anh chị đến phố người Việt mua sắm và ăn uống. Tuy vậy, cuối tuần qua là lần đầu tiên tôi nghỉ đêm ở New Orleans. Thế nên, lần đầu tiên tôi nhìn thấy một góc khác của New Orleans. Tôi không có ra ngoài ăn chơi đâu nhé, tôi ngoan ngoãn ở trong khách sạn cùng với bx và các con. Điều mà tôi được thấy của chuyến đi này là một gốc Châu Âu của New Orleans. Con phố cho người đi bộ được lát đá và chuỗi nhà hàng ngoài trời. Tôi rất thích điều đó. Tôi thấy bx và hai con cũng rất thích. Venice và Iris cứ đứng trước dàn nhạc sống nhảy suốt không chịu đi. Tôi năn nĩ mãi mà không được, cuối cùng tôi phải khiêng Venice như con heo con, cõng đi ra khỏi con phố.
  6. 8 points
    Con mèo mặp Con mèo mặp của má, má nhớ con! Hôm nay ở đây trời mưa, gần chỗ má nằm có đàn mèo hoang hay kêu méo méo, má nằm nghe thương tụi nó quá đỗi, má bèn bảo “bà hàng xóm” đi mua ít đồ ăn về gửi người ta cho mèo ăn chớ tội! Ngày xưa chắc con cũng như mấy chú mèo đó, trời mưa đi lang thang vất vưởng bị ai cắt cụt mất râu rồi con chui tọt vô nhà bà ngoại, cái mặt xấu tệ hại rồi con ở lì luôn không đi. Má với “bà hàng xóm” qua thăm con, con cứ lẽo đẽo đi theo kêu meo meo, cho con ăn hạt con ăn đắm đuối, nằm trong má gọi “Bơ ơi” (tại cái mặt con bơ bơ nên má đặt tên con Bơ) con thò bàn tay mịn như nhung tí hin vô khe cửa miệng kêu meo meo, đi ngủ cho con vô con sẽ lên lòng nằm ngủ, mặt như thiên thần. Rồi chuyện gì đến cũng đến, “bà hàng xóm” rủ rỉ với má nhận con về nuôi, lúc đó nhà mình đã có đủ mèo và chó rồi, má nhìn cái mặt thiên thần của con mà nao lòng nên đồng ý. Cái gương mặt thiên thần ốm đói râu cụt đó về nhà liền đổi khác, hoá ra con chỉ lừa má thôi phải không Bơ? Ngày đầu về, con rượt anh/ chị của con chạy lòng vòng, chán chê con qua con đánh “cục bạc” của má (thì “bà hàng xóm” là cục vàng nên anh chó phải là cục bạc thôi), má giận má lấy roi đánh con, mặt con vẫn bơ ra. Rồi con lên làm đại ca, con đánh đông dẹp tây, con làm bể 3 cái bình uống nước 2 cái ly sứ đẹp của má, con mở tivi, mở máy lạnh, bấm máy giặt, người ta đang ngủ con cũng lao ra bắt người ta liếm cho con, con giành đồ chơi chơi một mình (chơi xong con leo lên nằm đè lên cái đồ chơi cho khỏi ai cướp của con - má thấy hết). Về nhà 1 tuần, con ngồi liếm liếm lông bỗng má thấy bi của con, ngay lập tức má chở con đi cắt bi con thành Bơ-mất-bi, chắc hẳn con quá buồn nên con ăn con ngủ như con hêu và kết quả là con mặp lên, da thịt lủng lẳng lông rụng toé loé đầy áo quần má. Ngày ngày tháng tháng, má thường xuyên nghe (và nhận tin nhắn) than phiền của bà hàng xóm: “Cái con mèo mập con em, nó quá mất dạy, nó abc def” mỗi ngày con gây một chuyện, có ngày gây 10 chuyện và má đều đều nghe mắng vốn về “thằng con mất dạy” của má. Thỉnh thoảng bà hàng xóm còn nói má: “Đi ngủ với thằng mèo nào đẻ ra con mèo hư y chang mình, nói gì cũng lì mặt ra”. Vậy chớ mỗi lần con hư má đánh đòn con, con lủi thủi bỏ ra, hoặc khi má đè con ra bắt ép uống thuốc giun con lật ra khóc nước mắt đầm đìa, má lại thương con và hối hận. Giận thì giận mà thương thì thương, như lần con đi bác sĩ con sợ con cào má 1 đường xoẹt ngay bụng máu chảy giờ thành sẹo, má giận con dễ sợ là giận, muốn thả ra cho rồi mà thôi (thiệt ra không cần má thả lần nào mở cửa nhà con cũng canh vù ra ngoài cắm mặt chạy) dù sao con cũng là đứa con trên trời rớt xuống của má, đêm đêm con vỗ vai má kêu má mở mền cho con vô nằm, lúc má mệt nằm sải lai con ra dụi đầu vô tay má bắt gãi, khi con nằm hay đi lững thững đằng xa má gọi “Bơ Bơ lại đây” rồi vỗ vỗ con lao ình tới, tối tối đang ngủ con chợt nhớ ra chưa liếm đùi bà má này con liếm mấy cái xoẹt xoẹt, má đi đâu về là con ra cửa đón, lên giường lật đật nằm sáp vô vai má, con nhường nhịn mấy anh chị trong nhà không giành ăn (đức tính tốt đẹp và duy nhất của con), hay những lúc có ai lạ vô nhà là con lẽo đẽo nhảy theo nhìn họ không bỏ sót một hành động kể cả nằm canh ngoài toilet (chắc con sợ người ta lấy hạt của con mang đi) nên má lại bỏ qua. Má nghĩ gia đình sống dưới nhà mình nghĩ “trên lầu có ma” vì đêm đêm, khi má và bà hàng xóm đi ngủ, con rủ đệ tử của con (tức con gái của bà hàng xóm) đi ra kéo hộc tủ rột rột, đẩy thùng carton rẹc rẹc, lăn ly, chai, lọ dưới sàn kẹt kẹt.. thử nghĩ đi Bơ, 2-3h sáng con nghe tiếng đó trên trần nhà con có kinh hãi không?!? Nhưng má và hàng xóm quen rồi, khi nào nghe “choảng/ choang” tiếng thuỷ tinh bể thì mới lục đục dậy, còn không thì sáng ra dọn một thể. Thỉnh thoảng khi má và bà hàng xóm đi vắng, có bạn của má tới ngủ canh nhà thì con cứ ngồi trố mắt nhìn kiểu “Cô là ai? Cháu không biết cô! Cô đi ra đi!” rồi mãi người ta không đi, con lẽo đẽo đi theo vô cả toilet khi người ta tắm con ngồi con coi, má đến là chịu con vô duyên hết sức á Bơ - chả bù với bà má duyên dáng này của con. Những ngày như thế này, má nhớ đàn con của bà hàng xóm và thằng con mặp của má, được ôm cục bông mềm mịn như con trong lòng bây giờ thiệt sướng Bơ mặp ạ! Má con mình sẽ còn sống bên nhau lâu lâu dài dài, sau này con sẽ có thêm 1 đống em (má nhắm hết rồi) nhưng mà con vẫn là đứa con mất dạy con cầu con khẩn của má, thằng con vô duyên vô ý vô tứ suốt ngày làm má lao tâm vì nghe mắng vốn! Thương và nhớ con, Bơ mặp!
  7. 8 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Ngày em đi lấy FNA, sáng ra em lại ngựa mặc áo sơ mi đẹp (bịnh thì bịnh cũng phải ráng đẹp cho sáng sủa rạng rỡ chớ chị hơ), lúc mình đi trong khuôn viên bệnh viện, em nói: - Hôm nay em mặc áo Gap, áo chống ung thư. Đợt trước cái áo Uniqlo nó thất bại rồi, hôm nay Gap sẽ làm được! - Ai nói em nó là áo chống ung thư? - Em nói chớ cần gì ai nói! Lần này mà nó không chống được, em đi kiện Gap lấy tiếp 1 triệu đô nữa, bữa kiện Uniqlo rồi! - Chúc em may mắn! •_• - Đừng lo, em kiện thắng em cho chị 1 nửa tiền luôn! - Thôi, để đó mà trả tiền luật sư! Nói xong chị lại lẩm bẩm một mình: Chả biết ai tiêm vô đầu nó cái vụ kiện cáo 1 triệu đô mà nó khùng quá thể! Em nghe hết chị nha! Lần nào chị lẩm bẩm cái gì cảm rảm cái gì em cũng nghe hết trơn hết trọi, nên chị xin vui lòng đừng nói xấu em khi lẩm bẩm! (Mà chị toàn vậy) Nói vậy chớ khi em ra khỏi phòng FNA xiểng liểng, chị chạy lại đỡ hông em, hỏi hỏi han han rồi phán “Em giỏi lắm! Đúng là chiến binh thiệt rồi!” xong chị vô phòng thay đồ, cởi áo cho em, ôm em lại, hôn lên trán em, mặc đồ lại cho em rồi đỡ em bước ra, đặt em lên xe, chở em về nhà, quẳng em lên giường nằm... vì vậy nên em tha thứ cho những đoạn chị lẩm bẩm nói xấu em đó, chị ạ! Đời này may mắn nhất, hạnh phúc nhất của em là được có chị! May mà có chị, đời còn dễ thương
  8. 6 points
    Mấy ngày nay trên mạng rần rần chuyện em Lịch và em Khoa, làm mình đọc báo thỉnh thoảng lại chặc lưỡi: - Tội cho em Nam Em quá chị! - Sao? - Mất cả bao nhiêu công sức giờ chìm lỉm Đọc chuyện này từ những ngày đầu, mình là mình tin em Lịch từ những ngày em đơn độc đứng lên tố cáo, dù mình chả biết em là ai, em từ đâu (trời ơi, thì dân nghệ sĩ mình thỉnh thoảng gặp ngoài đường mình có biết ai là ai, chị phải xì xào cô này anh kia là ai mình mới biết). Cơ bản là theo mình chả ai bịa chuyện mà lại nhiều chi tiết như vậy, vì càng nhiều chi tiết xạo thì khi nhắc lại càng sai sẽ lòi đuôi ngay, và thứ hai là người bị QRTD sẽ mang theo cái ám ảnh đó suốt một thời gian dài và họ sẽ nhớ từng cử chỉ, hành động đó theo một cách ám ảnh trong suốt thời gian đó, và nó luôn chi tiết đến không ngờ. Vậy thôi, vậy là mình tin em Lịch không tố sai. Còn em Khoa, mình không biết nhưng cái hành động xin lỗi của ẻm đúng là bốc mùi nồng nặc, nội vậy thôi là thấy không có cảm tình rồi. Mà cái hấp dẫn hơn là trung tâm CSAGA, mình cũng biết trung tâm này từ những ngày hay nghe radio lâu lâu, biết là có một trung tâm như vậy tồn tại và hoạt động chớ mình chưa bao giờ liên lạc (mình á, ai kỳ thị mình vì mình đẹp và lesbian thì mình mặc kệ họ, cứ ôm lấy cái kỳ thị đó mà sống - chả liên quan gì mình, có ai cho mình chén cơm khi đói bụng đâu - mình cứ sống cuộc sống của mình thôi). Trung tâm này làm bao “cư dân mạng” phẫn nộ vì tiếp tục mời em Khoa làm đại sứ chống QRTD và bạo lực, nói theo kiểu xì tin bây giờ là “vãi thật”. Mình không biết mục đích của họ là gì, nhưng cách làm mình thấy sai lè lè, cuối cùng phản tác dụng - mà cũng nhờ có CSAGA mà đông người biết hơn vụ việc này nó thúi um. Bởi khi đứng ra công chúng phát biểu cái gì, đăng cái gì thì phải lường được những phản biện trái chiều và phải tranh luận được trên tinh thần hợp tác và cầu thị - đó là mình thấy vậy. Như mình bữa nọ thấy một bạn nam (profile ghi là bác sĩ) chụp hình khối u breast đang bị lan rộng, máu mủ tòm lom của một cô bệnh nhân lên mạng và ghi caption đại loại là khối u gì đó, chúng ta là người may mắn abcdef, mình bèn vào comment hỏi bạn ấy đã được sự chấp nhận của bệnh nhân chụp hình và mang đi post lung tung chưa?!? một câu hỏi nhẹ nhàng tình cảm chan chứa hết sức, vậy mà bạn đó trả lời rằng thì mà là bạn không phải là người không tim không phổi, bạn che mặt che tên rồi, post lên để học hỏi bàn luận abcdef vân vân. Ủa sao kỳ vại chời?! Mình không hề nói bạn thiếu tim phổi - thiếu chết sao- mình chỉ hỏi một câu hỏi hiển nhiên, là bệnh nhân K, mình hiểu lắm cái cảm giác chấn động khi nghe BS nói “Em bị ung thư rồi”, mình còn phải lo xử lý thông tin đó, rồi sẽ báo thông tin đó với ai như thế nào, nếu mà lúc đó mình lên mạng thấy hình mình (dù có che n thứ đi nữa thì mình bảo đảm mình vẫn nhận ra mình) được cả thiên hạ bình luận “ôi ghê thế, ôi mình may quá” chắc mình đi đốt nhà người đăng tin (nói vậy chớ mình hèn lắm, dám mà đi đốt). Vậy là mình bèn vô comment rằng không ai có quyền mang hình người bệnh đi post lung tung nếu người đó chưa cho phép, và có vài người vô bênh anh BS đó, thôi, hai đường thẳng song song chẳng bao giờ gặp nhau (có gặp phải ngàn năm nữa), mình lẳng lặng rời khỏi nhóm đó để mặc các bạn tranh luận - hèn ghê gớm, chỗ nào có cãi nhau mình xin biến. Nói dông nói dài ý mình cũng chỉ là theo mình CSAGA không nên làm cái thông cáo báo chí dở hơi cám lợn đó, mà có làm rồi thì hãy đứng lên tranh luận đàng hoàng chớ đừng trả lời comment kiểu chọc tức trêu ngươi thách thức “cư dân mạng”. Tóm lại, là mình tin em Lịch và tẩy chay em Khoa (dù ngàn đời mình không coi tivi, không nghe rock). Sống ở đây quá nhiều tin tiêu cực mỗi ngày, mà mình thì không có nhu cầu nhận năng lượng tiêu cực nên mình chọn đọc tin nhảm cho cuộc sống thoải mái hơn chớ thực tế cuộc sống thật phũ phàng. Còn đây là cái máy tính của mình mà nếu chị mình dùng ngôn ngữ teen cũng sẽ nói “vãi thật” (nhưng chị chỉ chặc lưỡi khi nhìn quả máy này), nhưng hay lắm, chị mình rất tôn trọng cái sự khùng của mình khi thấy mình dán cái máy kín mít mịt như vầy (miễn là đừng đụng máy chị). Đời chỉ có vậy mà vui, nhìn cứ tưởng máy của một em gái nhỏ 15 hí hí. Tự nhiên nhớ về một ngày nọ đi coi phim, có một nhóm các bạn trẻ đứng láng cháng ngay chỗ mua vé, mình xông lên “em ơi em có xếp hàng không? Nếu không cho chị vô với!” vậy là chị nói mình quá tự tin, dám xưng chị với nhóm bạn đó (ớ có khi nhờ vậy mà nhóm đó dạt hết qua bên liền), và chị đề nghị lần sau mình nên sống đúng số tuổi bằng cách xưng cô - ờ thì tại chị mua balo đỏ, giày đỏ, quần jean yếm cho mình mặc chớ ai mà còn nói, xì! Hết chuyện nhảm trong ngày.
  9. 6 points
    Sáng nay, tôi bôi serum nhiều hơn xung quanh đôi mắt bọng. Tôi vận chiếc váy đen ôm sát người đã treo sẵn, ăn no bụng, uống cam và cà phê chuẩn bị cho tuần mới đi vào giai đoạn nước rút của công việc. Ơn trời, nắng ban sớm rực rỡ, thiêu đốt mọi nỗi buồn còn vương vất đêm qua. Công việc cuốn thời gian trôi qua như một cơn lốc. Ăn trưa muộn, tôi nhét headphone vào tai, vặn to hết cỡ, bật list nhạc yêu thích, đi dưới bầu trời chói chang với lớp kem chống nắng đã cẩn trọng bôi từ sáng. Nắng rọi thẳng vào da thịt, máu và adrenalin được hun nóng, chảy khắp người. Chân nhịp theo từng tiếng beat vang âm bên tai. Thứ đang có trong tay không phải hôm qua mà chính là hôm nay: tiếng nhạc này, ánh sáng này, những kế hoạch này... Sau nhiều chuyện, tôi học được cách đứng dậy dù đêm qua có khóc cạn nước mắt. Ấm ức, tiếc nuối và thương nhớ đã của ngày hôm qua (thậm chí cảm xúc có thể thể trở lại, nhưng không sao cả, nó giúp trân quý những điều hiện hữu). Hiện hữu của tôi là hôm nay, giờ phút này, đang đi vững trên đôi giày 9 phân, màu trắng, xinh đẹp
  10. 6 points
    Cuối cùng mình cũng đã đến Paris. Nhiều người biết về các chuyến đi khắp nơi của mình đều ngạc nhiên khi nghe nói mình chưa thăm Paris, thành phố gần như nổi tiếng nhất, ai du lịch châu Âu đều đặt vào danh sách phải đến. Có thể tại mình ở châu Âu không phải với tư cách khách du lịch. Cũng có thể vì trong tư tưởng của mình thì Paris (và những nơi nổi tiếng khác của châu Âu như Amsterdam, Hallstatt...) trước sau gì mình cũng đến, thế nào rồi cũng đến (save the best for last), nên những dịp có thể đi chơi xa mình đều chọn những nơi khó đi hơn, lạ hơn. Nhưng suy cho cùng mình nghĩ là do duyên, bốn năm qua duyên chưa tới thì chưa gặp Paris thôi. Và cuối cùng duyên đã đưa mình đến Pháp, vậy thì còn dịp nào thích hợp hơn bây giờ để đến thăm Paris? Trước giờ mình nghe hơi bị nhiều tin đồn không hay về Paris, nào là Paris rất bẩn, Paris đông đúc ngột ngạt, Paris móc túi nhiều, Paris dễ bị tấn công cướp giật... Vì vậy mà mình đến Paris với tâm thế khá đề phòng và hạ kì vọng xuống rất thấp. Cuối cùng thì Paris lại hiện ra trong mắt mình đẹp, đẹp lắm. Những điều người ta nói cũng có chứ không phải không, nhưng có lẽ vì mình cũng đã ở nơi tương tự, những điều đó thành ra không khủng khiếp lắm. Mình đã được đi bộ qua những con phố Paris rất sạch rất xanh, yên bình nữa, nơi mà theo bạn mình là “của Paris”, “thật chất Paris”, chứ không phải cái hình ảnh Paris đông nghịt khách du lịch ồn ào huyên náo. Còn móc túi cướp giật thì thật ra ở đâu mà không có, Sài Gòn cũng có đó thôi (còn ghê hơn!), cho nên quan trọng là cẩn thận đề phòng, nhìn trước ngó sau và không sơ hở tạo điều kiện cho kẻ gian hành động. Nhìn Paris cũng như nhìn người, bị đồn nhiều chưa chắc đã đúng, phải tự mình kiểm chứng mới biết được. Ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng cao ngạo của một cô gái có thể là một tâm hồn nhạy cảm dễ rung động. Paris cũng vậy, ngoài cái hoa lệ kiêu sa sang chảnh, ngoài những tháp Eiffel, bảo tàng Louvre nổi tiếng luôn tấp nập khách chen chúc xếp hàng, Paris còn cất trong lòng những góc rất thơ, như vườn Luxembourg giản dị nơi cha mẹ dẫn con nhỏ chạy chơi, các cặp tình nhân ngồi ghế đá ngắm hoa hay bạn bè rủ nhau ra đọc sách, chơi cờ. Và Paris còn nhiều điều khác nữa cũng đáng yêu lắm. Mình đã có ba ngày trọn vẹn rất tuyệt ở Paris, gặp những người bạn thú vị, ăn những món ngon (ôi đồ ăn Việt...), thăm thú nhiều nơi đẹp và hay. Ban ngày trời xanh nắng ấm đi chơi thong dong, tối về ngủ ngon... Lỡ bị Paris mê hoặc rồi, làm sao bây giờ? (Khải Hoàn Môn, Arc de Triomphe - 07.05.2018) (Một trong những đại lộ danh tiếng nhất thế giới, Avenue des Champs-Élysées, nhìn từ đỉnh Khải Hoàn Môn - 07.05.2018)
  11. 6 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Hôm nay em đi cắt tóc, là lần thứ 3 em cắt tóc trong cuộc chiến này, lần này em chả buồn nữa khi anh thợ hỏi: “Hôm nay làm kiểu gì đây em?” và em chỉ lẳng lặng trả lời: “Anh cứ cắt ngắn tủn cho em!”, buồn làm quái gì, tóc ngắn rồi lại dài, rụng rồi lại mọc! Ngày xưa em thích chơi với tóc của mình, lúc uốn xoăn tít như cọng mì, lúc nhuộm xanh đỏ tím vàng (Đến nỗi chú Hải quan nước bạn còn mải nhìn tóc em: “Ôi tóc xanh, đẹp quá” thay vì ngó giấy tờ) vậy mà từ khi chuyện đó xảy ra em chỉ có một kiểu ngắn truyền kiếp, không màu mè xoắn xít gì nữa. Lúc mới làm thì em còn buồn chớ giờ em chai mất tiêu rồi, nhiều khi nhìn em lởm chởm trong gương da dẻ thấy gớm, đầu tóc như con khìn em còn kinh hãi, mà chị thì luôn “cũng dễ thương mà” , dù em biết chị lừa em á nhưng em vẫn vui! Mà cứ mỗi lần em cắt tóc là mỗi lần em chuẩn bị cho những ngày kéo dàiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii trong bệnh viện, nên chị ơi, get ready chị nha! Sẽ là những ngày dài mệt mỏi tiếp theo bị em bám đít! Em thương chị và biết ơn chị! vì Không có chị thì không có em của ngày hôm nay!
  12. 5 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Sau những ngày tháng đu bám bệnh viện, mình đã hân hoan trở về với mèo với chó nhà mình, em và chị đều hân hoan, với em cái cảm giác “được là người bình thường” còn với chị là cảm giác “được về nhà”. Về nhà là chị lại tất bật đi công việc, em ở nhà với mèo sau thời gian xa cách, thân này ví xẻ làm 5 để phục vụ tụi nó. Chà, cuộc chiến này thật là khó khăn quá chứ chẳng chơi chị ợ! Những chỉ số như đồ thị, chạy xoẹt lên xoẹt xuống mà em cũng không biết làm sao! Những gì em làm được em đều đã làm, giờ em phải làm gì thêm đây? Em đã cố nhiều lắm, đoạn nào em chưa cố được trong thời gian qua em cũng không biết! Cuộc chiến này quả là khó khăn và trường kỳ, nhìn lại em đã đi được 6 tháng, 6 tháng qua nhanh như cái chớp mắt với sự cố gắng mỗi ngày, và lại cố tiếp cố mãi không thôi! Cuộc sống em và chị trôi theo một quỹ đạo hoàn toàn khác cuộc sống ngoài cánh cửa nhà mình cũng 6 tháng rồi, nhanh thiệt nhanh! Vậy là em được sống tiếp 3 tháng nữa giả vờ như mình không bị sao, tiếp tục chiến đấu mỗi ngày với thực phẩm, với yoga và sự nghỉ ngơi trong mấy trò chơi điện tử, netflix và chồng sách chị mua. Giờ em không có nghĩ xa hơn 3 tháng được, ngày xưa mục tiêu của em là nửa năm, là vài năm thì từ nào tới giờ nó rút thành mỗi ngày, rồi mỗi tuần, rồi mỗi tháng và giờ có mốc 3 tháng, nhưng mỗi ngày em thức dậy với một mục tiêu trước mắt: cười vui vẻ, sống hạnh phúc cho hôm nay, ăn cà rốt, củ dền, rau súp lơ, rau chân vịt, rau cải, rau dền, tập yoga 1 tiếng ở lớp, 30’ ở nhà, chơi 2 trận dota, mở ps ra bắn súng 1-2 tiếng, coi tiếp Netflix và đi làm (ngộ chưa chị, đi làm mất mấy tiếng 1 ngày mà em xếp cuối, nó không còn quan trọng như xưa nữa chị ạ).. Ngày xưa em tự hào vì em mạnh, em có thể giúp chị bê đồ, xách đồ nặng rồi nghe chị lẩm bẩm “nó nhỏ xíu mà mạnh thiệt” nhưng giờ em tự hào vì sức mạnh bên trong em đánh thức em dậy mỗi ngày, khiến em làm việc này việc kia trong hân hoan.. sức mạnh đó có được, một phần là từ em tự sinh nó ra, một phần là từ hình ảnh cực khổ, lo lắng, yêu thương của chị dành cho em trong suốt chặng đường vừa qua. Từ lúc nào, trong đầu em đã lập tức nói em từ bỏ hết những thứ em thích ngày xưa: leo núi - bỏ, lặn - bỏ, định học nhảy dù - bỏ, roller coaster- bỏ...bỏ hết bỏ sạch bỏ hết những trò chơi giật gân mạo hiểm, đơn giản là vì mạng sống này em và chị đã rất vất vả chiến đấu, em không thể mang nó đi risk như vậy được, lỡ em chết thì chỉ có em sướng thôi, người ở lại chả sướng tí nào (chưa kể em không siêu thoát được em thành ma bay về đu bám chị). Thôi, bỏ hết bỏ sạch cho lành. Dạo này em ăn không ngon miệng, ngủ không đủ và sâu giấc, em mệt chị thương yêu của em ạ! Mà thôi, em cứ quyết định vậy mà sống tiếp, mỗi ngày là một cuộc chiến, chiến tới chiến lui khi nào đứa nào thua thì thôi - và dĩ nhiên đứa thua không phải là em! - - Đêm nọ cách đây 1 năm, em nằm mãi không ngủ được lăn qua khèo chị: - Chị ơi em ngủ k được, gần 2 tiếng rồi Chị ngái ngủ, nói khàn khàn: tại em không cố gắng á! Nói xong em đã nghe tiếng chị thở đều và sâu lại, bỏ lại em trong bàng hoàng thổn thức tiếp tục dành thời gian suy nghĩ lý do gì mà mình “không cố gắng”. Bi kịch!!!🤔 Em xin khẳng định, mấy bữa nay em có cố gắng chị nha! 🙄
  13. 5 points
    Sau hơn 1 tháng tập lại yoga 6 buổi/ tuần, mình trở lại công lực kha khá như trước rồi, thêm nữa mình cảm thấy vui hơn khi mình thấy trong suốt quá trình luyện tập, mình đã kiểm soát tốt hơi thở, cơ thể, cơ bụng, lồng ngực, vai, chân. Khoảnh khắc mình nhận ra mình đã làm tốt điều đó, mình cảm thấy lâng lâng trong lòng, hạnh phúc chẳng phải gì xa xôi là vậy. Mình đã không còn để động tác làm mình mất kiểm soát hơi thở, luôn lấy hơi thở làm neo trong bất kỳ động tác nào, không để động tác tập không kịp,...mà lạc mất hơi thở không theo ý. Nếu cảm thấy mệt thì dựng lại vài nhịp để cân bằng lại, không phải đuổi theo nhịp đếm của hlv, hay bạn học,... Khi kiểm soát được hơi thở, mình thấy lồng ngực mình phập phồng, mình hiểu là phôi mình đang được tập luyện, hít đầy khí. Và tiếp theo kiểm soát cơ bụng. Và trong lúc tập cảm thấy ôi sao vòng 2 mình đẹp như vậy? Rồi đến vai, chắc chắn đã không còn thói quen gồng vai như trước. Rồi bàn chân, chân luôn dựng theo ý thức. Còn động tác, không có cố nhưng luôn ý thức động tác đúng đẹp, thỉnh thoảng đang tập, cảm thấy có vẻ chưa ổn động tác thì ngước nhìn kiếng một chút, xem chỗ nào chưa đúng và đẹp để điều chỉnh. Có một điều còn để tâm thường xuyên hơn, điều chỉnh cơ mặt nụ cười, ý thức cơ mặt luôn trong trạng thái mỉm cười khi tập, chứ không để mặt mũi xác xơ khi tập. Thực ra, mình kiểm soát cơ bụng và nụ cười chưa tốt lắm đâu. Và sau lời chào kết thúc lớp Namaste, luôn vỗ tay và cảm ơn cô giáo cho dù lớp này mọi người không có thói quen đó thì kệ họ, luôn phải biết ơn và trân trọng mọi điều tốt đẹp mà người khác mang đến cho mình. Đã gần 2 tháng nay, mình ăn uống thức ăn mình cho là tốt cho cơ thể, 70-80% thực vật. Và ăn gì, mình cảm nhận cơ thể mình như thế nào. Mình thường ăn trái cây trước khi ăn bữa chính. Sáng nay mình ăn cà rốt hữu cơ trước khi đi tập, tự dưng mình cảm nhận dạ dày mình đã hoạt động mệt hơn thông thương, mình hiểu ra sáng nay có dậy muộn một chút sợ muộn nên mình nhai không kỹ, mà carot cứng mà nhai không kỹ thì dạ dày mệt, va ăn sát giờ tập quá nên nó đã vận động quá sức. Việc ăn uống viết cả buổi chưa xong, sẽ viết kỹ sau vậy. Mình thường tự chuẩn bị bữa ăn đơn giản ở nhà với yến mạch, quinoi, vài loại hạt nấu như cơm, rồi ăn với canh rong biển hoặc canh rau. Có khi ăn ngoài với quán chay hợp khẩu vị. May mắn ở Vietnam có những nhà hàng chay xuất sắc. Khi mình nhận ra cơ thể mình bắt đầu muốn thịt cá thì mình sẽ chọn những quán sashimi của Người Nhật nấu cho người Nhật, hoặc tự hấp cá hoặc nấu cháo cá với nấm, với nghệ, với yên mạch. Gần như bỏ hoàn toàn thịt heo với bò, chắc mỗi năm ăn vài lần thôi. Tất cả những gì đưa vào cơ thể chọn lọc rất kỹ lưỡng,...và có ảnh hưởng lớn từ sách "Nhân tố Enzym". Và tôi nhận ra điều hạnh phúc nhất là kiểm soát chính mình như: kiểm soát hơi thở, từng bộ phận trên cơ thể, tuân thủ đồ ăn nước uống phù hợp,...và tâm trí. Kiểm soát cơ thể đã khó, kiểm soát tâm trí, cảm xúc còn khó hơn nữa...
  14. 5 points
    https://www.facebook.com/ccake0935779968/posts/10215505632982317 Thấm thoát cũng theo bản về dinh được gần 2 tháng rồi, cảm giác thật lạ lẫm và hạnh phúc khi ngày ngày mở mắt ra là thấy người ấy, tối ngủ được ôm chặt người ấy.. Hôm nay xin chia sẻ tới mọi người video đám cưới của tụi mình cùng những cảm xúc thật đẹp ngày hôm ấy.. Đó chính là những giọt nước mắt Hạnh phúc và mơ ước của biết bao bạn đồng tính trên khắp VN mình. Mong rằng sau này sẽ có thêm nhiều cặp đôi danh chính ngôn thuận đến với nhau, về với nhau như tụi mình ❤️❤️❤️ P.S. Tự dưng mấy nay bản cứ đòi up video để chia sẻ với mọi người trong AL, để mọi người có thêm động lực đấu tranh cho hạnh phúc 😅😅
  15. 5 points
    Hôm qua chị gọi ở phi trường. Chị có hỏi vì sao không chịu gặp nhưng mình không trả lời. Có lẻ chị hiểu nên không hỏi nữa. Chị nói việc yêu thích một người phụ nử đối với chị quá mới mẻ. Chị không nghĩ điều đó sẽ xảy ra với chị nhưng đã xảy ra rồi nên chị muốn tìm hiểu mà không trốn tránh nó. Chị nói bệnh viện nơi chị làm cũng có vài người là đồng tính. Họ cũng rất thoải mái và cởi mở. Chị có quen một người mà trong công việc chị rất phục. Chị ấy cái gì cũng giỏi, nhưng tình cảm lại thất bại. Chị nói chị chưa từng thấy tình cảm gì mà drama đến như vậy và chị hỏi có phải ai cũng vậy không. Phụ nử yêu nhau có phải rất drama? Chị đó tên là J. Năm 16 tuổi ra trường trung học và được học bổng ở một trường nổi tiếng ở Mỹ. Năm 24 tuổi người bạn giới thiệu cho một người và cả hai quen nhau được 13 năm. Trong khoản thời gian bên nhau đó, chị J chăm sóc, chiều chuộng chị kia rất nhiều. Chị J không đẹp nhưng bù lại chị không thiếu bất cứ điều gì, chỉ đáng tiếc cái chị kia cần chị J lại không có. Chị kia yêu thích cái đẹp, rất thích sự lãng mạng như hư ảo. Thích nghe lời ngọt ngào hay những lời khen tặng, thích được là trung tâm, thích được nhiều người yêu thích nên đã rời khỏi chị J. Tình yêu 13 năm đổi lại chỉ là sự chia tay. Chị J cũng đồng ý. Có lẻ chị biết chị kia cần gì. Hai năm theo đuổi ảo vọng của mình, chị kia quay lại mong chị J chấp nhận lại. Chị J không chịu và người kia đòi sống đòi chết. Chị nói rằng chị biết chị J vẫn còn tình cảm với người kia nhưng chị J vẫn không châp nhận cho chị kia cơ hội. Chị nói rằng... tình cảm phức tạp quá. Chị hỏi vì sao cô kia phải làm như vậy? ... “Cô kia làm như vậy vì cái mà cô ấy luôn tìm kiếm nhưng chị J không thể cho được. Cái chị J cho cô ấy là sự bình an nên 13 năm rồi cô ấy vẫn bên cạnh chị J. Cho đến khi cô ấy có thể tự lo cho mình được nên mới mạnh mẻ rời đi tổ ấm bình yên đó để tìm kiếm điều cô ấy cần tìm, nhưng tiếc là cái cô ấy cần tìm không thể cho cô ấy được sự bình yên mà chị J cho. Đến khi muốn tìm lại sự bình yên ấy thì đã muộn. Không phải ai cũng dể dàng có được sự bình yên mà người khác mang lại, nhưng khi quen thuộc rồi lại cứ ngỡ mình không cần nữa. Qua đi thời bồng bột, khi hai người ở bên nhau, tình yêu quan trọng nhưng sự bình yên chính là cái người ta cần tìm....” Chị nghe xong và hỏi.. còn em? Vì sao không chịu mở lòng? ... “không phải không mở lòng mà vì em không phải là người chung thuỷ nên không muốn làm người khác đau khổ.” Có đôi khi sự lựa chọn của mình người khác thấy không tốt nhưng với mình lại tốt. Với lại phự nử quá phức tạp để mà muốn nghĩ đến... Một mình đôi khi lại bình yên hơn. Mong chị có thể tìm được tình yêu tốt hơn. Từ từ khám phá nhé. Định cho chị website này tìm bạn nhưng mà thôi đi. Chị quá bận rộn và chị nên quen bên ngoài tốt hơn tình online.
  16. 4 points
    Mùa hè là mùa đẹp nhất trong năm! Mùa hè là mùa đẹp nhất trong năm. Thật đấy! Giữa cái hanh hao ban ngày và chút gió tươi mát vào đêm, là những chùm bằng lăng nhấn nhá khắp các nẻo đường thành phố, là hàng hoa điệp vàng hăm hở thả nắng li ti, là mặt biển xanh rất yên còn bầu trời xanh rất trong, là những gương mặt người vừa quen vừa lạ... Vào một ngày trời đẹp như hôm nay, khi không khí đầu hè bao trùm vạn vật, nhất định phải buông bỏ những cảm xúc cũ, phải để lòng thênh thang, phải tận hưởng từng khoảnh khắc. Tháng 5 đã về! Và tháng 5 rực rỡ thế cơ mà! Em thích khoảng không gian rộng mở ven sông vào buổi sáng oi nồng tháng 5, khi em cf dưới chân tháp nước. Chỉ có em đắm chìm trong những suy nghĩ lộn xộn và khó diễn đạt, để bản thân lười biếng, trễ nải mà không cảm thấy hối hận. Nếu có một người bạn thích hợp để cùng trò chuyện hay cùng lặng im chắc chắn sẽ càng thêm hưng phấn, nhưng nhiều khi, một mình đâu hẳn là buồn. Vào tháng 5, mọi tâm trạng trong em đều bất ổn.
  17. 4 points
    Biết rằng nước mắt không làm mọi việc trở nên tốt hơn, nhưng khóc ra được sẽ làm cho lòng dể chịu hơn trong khoảnh khoắc ngắn đó. Vài ba phút lắng lòng lại sẽ suy nghĩ và biết mình nên làm gì tiếp theo. Nhưng có đôi khi khóc ra được rồi, trong lòng lại trở nên trống rổng. Ngồi yên lặng nhìn vào khoảng không một cách mơ hồ. Cho đến khi lòng lắng lại thì nổi đau càng sâu thêm. Vì vậy khóc ra được rồi, đừng cho phép mình thôi suy nghĩ mà hãy tìm cách hàn gắng lại nổi đau. Người khóc không phải là người uỷ mị nhưng có lẻ là người giàu cảm xúc. Khóc khi nhìn thấy nổi đau của người khác, khóc cho điều gì đó xung quanh mà không phải của chính bản thân mình. Để rồi nhận ra ý nghĩ của hạnh phúc không chỉ là nụ cười. Khóc ra được là khi thật sự đã tha thứ được cho lổi lầm của bản thân. Tự dưng cảm thấy khóc được thật tốt.
  18. 4 points
    Chỉ một bước đi sai lầm thôi lại không có thể bước lùi lại để quay về vị trí củ. Nếu ngày nào đó khi mọi thứ lắng xuống rồi, có quay lại thì cũng đã không còn như xưa nữa. Tất cả giờ đã thay đổi theo thời gian kể cả lòng người . Sự tha thứ của người khác có quan trọng cũng không quan trọng bằng chính mình tha thứ cho sai lầm của bản thân mình để từ nơi sai lầm đó có thể sẽ là nơi bắt đầu cho hiện tại. Đối diện với bốn bức tường trống rổng lại thấy sao ngày dài quá. Đếm từng ngày trôi qua thấy thật lâu nhưng năm tháng lại trôi đi quá nhanh. Nhâm nhi một chút trà để ta dừng lại và từ từ ngẫm nghĩ những gì đã từng trải qua. Trân trọng không có nghĩa là để mặc cho sai lầm nối tiếp sai lầm. Yêu thương không có nghĩa là đắm chìm vào thế giới của người khác. Cho đi rồi không cần thiết phải nhắc đi nhắc lại . Tha thứ không có nghĩa ta cần phải ở lại nhưng cần phải quên. Vì chỉ có quên đi thì tâm hồn mới thanh thản được. Một cái ôm có thể nói lên được rất nhiều tâm tư nhưng cách trao ra như thế nào mới làm người ta hiểu được điều mình cần nói. Nụ cười có thể tặng cho nhiều người dù là người lạ nhưng lòng chân thành của mình chỉ nên dành cho những ai hiểu rỏ và biết qúi trọng nó. Biết rằng đâu đó cũng chỉ là lời nói...mà lời nói thì hay theo gió bay đi vì vậy đôi khi im lặng mà làm lại vừa đủ.
  19. 4 points
    - Thể Loại: Bách Hợp, Tâm Lý, Lịch Sử - Tựa Đề: Những Cuộc Hẹn - Tác Giả: Quỳnh Di - Dạng: Original - Tình Trạng: Đang Viết Chương 1: Cuộc hẹn đầu Thứ hai, ngày 5 tháng 9 năm 2005. 7 giờ rưỡi sáng, Seattle, Washington. Hôm nay trời âm u, gió se lạnh, mưa phùn phảng phất giữa lòng thành phố Seattle đông đúc. Người thì cầm dù, người thì trùm áo hoodies đứng chờ xe điện ngầm và xe buýt. Ở cái thành phố Seattle này, người dân rất hiếm khi thấy được ánh nắng, vì mặt trời lúc nào cũng núp mình ở phía sau những đám mây đen u ám. Kate bước xuống xe lửa. Giữa dòng người vội vã chạy đua với thời gian, giọng ca trong trẻo của một nghệ sĩ đường phố nhẹ nhàng vang lên. Hold me close and hold me fast The magic spell you cast This is la vie en rose When you kiss me heaven sighs And tho I close my eyes I see la vie en rose … Đây là bài La Vie En Rose. Tiếng đàn guitar thư thái hoà lẫn với tiếng mưa tí tách làm ấm lòng người qua lại, và cả những người vô gia cư đang cố tránh cái giá buốt của tiết tháng 10. Kate mang boots cao, mặc áo khoát đen dài qua đầu gối, và quấn một cái khăn chàng cổ dày để chống lại gió lạnh. Cầm trên tay ly cà phê nóng, Kate lặng lẽ đi ngược con dốc cao đến bệnh viện của trường University of Washington trên đường Broadway. Tối hôm qua cô đã thức rất khuya để xem xét bệnh án của một bệnh nhân mới. Đó là một người phụ nữ Việt 47 tuổi đã vượt biên sang Mỹ bằng thuyền năm 1975. Người phụ nữ này đã gặp nhiều bác sĩ và chuyên gia, cũng đã thử nhiều loại thuốc, nhưng triệu chứng bệnh của bà ta vẫn không thuyên giảm. Bà ta vẫn luôn nhìn thấy người mà những người khác không thấy. Thỉnh thoảng bà ta lại có những cơn ác mộng kinh hoàng trong suốt 30 năm qua. Đây chắc lại là một ca khó, Kate thầm nghĩ. Dù sao đi nữa, bác sĩ đôi khi chỉ có thể khống chế bệnh tình, không để chúng xấu đi, chứ không thể chữa khỏi hoàn toàn cho bệnh nhân. Khoát lên chiếc áo blouse trắng, Kate vừa đi đến trước phòng bệnh, vừa vội xem lại ghi chú của mình. Bệnh nhân tên là Thu Huynh, 47 tuổi, nữ, người Việt di dân, bệnh lý bao gồm tâm thần phân liệt và chứng rối loạn sau chấn thương, đã từng bị xâm hại tình dục. Kate chậm rãi gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng một người phụ nữ trung niên: - Xin mời vào. Kate mở của bước vào. Trước mặt Kate là một người phụ nữ có gương mặt trái xoan, làn da trắng, mái tóc dài cột phía sau, và đôi mắt đen tuyền. Bà ta ăn mặc gọn gang, đang nhìn Kate mỉm cười. Kate tiến đến bắt tay người phụ nữ: - Chào chị. Tôi là bác sĩ Kate Nguyễn. Chị có thể gọi tôi là bác sĩ Nguyễn. Chị có phải là Thu Huynh hay không? Người phụ nữ này nhìn Kate một hồi lâu, làm cho Kate cảm thấy hơi ngượng. Lẽ nào phát âm tiếng Việt của Kate không chuẩn, cho nên bà ta không hiểu cô nói gì. Kate đang lung túng tìm cách nói khác, thì bà ta nhoẻn miệng cười: - Xin lỗi, nhìn cô rất giống với một cố nhân của tôi. Tôi là Thư Huỳnh. Bác sĩ có thể gọi tôi là Thư. - Chào chị Thư, chị có thể cho tôi biết tại sao hôm nay chị lại đến đây không? - Tôi vừa chuyển tới ở Seattle, và tôi cần một bác sĩ tâm lí mới. - Tôi đã xem qua bệnh án của chị. Nhưng để tôi có thể hiểu tường tận tình trạng của chị hơn, tôi sẽ hỏi chị một vài câu hỏi, và tôi muốn biết rõ hơn về quá khứ của chị. - Được thưa bác sĩ. - Chị bắt đầu nhìn thấy người mà người khác không thấy từ khi nào? - Khoảng 30 năm trước, sau khi tôi vượt biên sang Mỹ. - Chị thấy bao nhiêu người? - Chỉ có 1 người thôi, là cố nhân của tôi. - Nam hay nữ, và bao nhiêu tuổi? - Nữ, 17 tuổi. - Chị thường thấy cô ta vào lúc nào? Bà Thư Huỳnh bỗng khựng lại một chút, rồi bà nhìn vào mắt Kate, chậm rãi nói: - Lúc nào cô ta cũng ở bên cạnh tôi. Cô ấy đang ở trước mặt tôi đây. Thư Huỳnh vừa dứt lời, Kate cảm thấy tim mình bắt đầu đập nhanh hơn, và tay cô đổ mồ hôi lạnh. Trong phòng chỉ có hai người, lấy đâu ra người thứ ba là cố nhân. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên Kate gặp phải những trường hợp như vậy, nhưng là một bác sĩ trẻ, Kate vẫn phải học cách giữ bình tình và xử lý tình huống tốt nhất để cô có thể tiếp tục cuộc phỏng vấn. Kate tiếp tục hỏi và cố gắng không tỏ ra bất cứ thái độ gì trên gương mặt: - cô ta có nói gì với chị không? - Có. - Cô ta có kêu chị làm những gì chị không muốn, hoặc làm hại chị hay người khác không? - Không, chúng tôi chỉ nói chuyện xưa và chuyện hằng ngày thôi. Nhịp tim của Kate đã bớt nhanh phần nào. Một khi bệnh nhân nhìn thấy người, thì Kate phải đảm bảo an toàn của họ, vì bệnh nhân thường làm theo lời của những người tưởng tượng. Xã hội luôn lên án những người bị bệnh tâm thần, cho rằng họ dễ nổi nóng và bạo lực. Nhưng thật ra, họ lại thường lạ nạn nhân trong những vụ án. Là bác sĩ, Kate có nhiệm vụ bảo vệ bệnh nhân của mình, không để họ bị lợi dụng. - Ngoài việc nhìn thấy cố nhân của chị, chị còn triệu chứng gì khác không? - Tôi hay mơ thấy ác mộng. - Chị mơ thấy gì? - Những việc đã xảy ra trên tàu, khi chúng tôi bị đánh tư sản, và khi tên đó đã làm nhục tôi ra sao. Giọng bà Thư lạc đi, rồi bà vội cuối mặt xuống đất để giấu đi đôi mắt ngấn lệ. Kate lặng lẽ đưa cho bà tờ khăn giấy. Trong những trường hợp này, Kate thường im lặng chờ đợi, để cho bệnh nhân có khoảng không gian riêng. Kate phải giữ giới hạn, và xử lý sao cho bệnh nhân cảm thấy an toàn khi họ kể cho Kate những câu chuyện và bí mật đau khổ nhất cuộc đời họ. Khi bà Thư lấy lại bình tĩnh, Kate chậm rãi lên tiếng: - chị có thể kể cho tôi nghe những chuyện đó không? Bà Thư lau nước mắt, hít một hơi dài, ngước mặt nhìn Kate và nói: - Được, thưa bác sĩ. Chương 2: Chạm mặt Ngày 18 tháng 4, năm 1974, trường nữ Gia Long Sài Gòn. Một giờ trưa, trời nắng, gió nhẹ. Tất cả nữ sinh đang tập trung ở sân trường để theo dõi cuộc thi chạy tiếp sức giữa hai đội. Tiếng hô hào vang lên không dứt. Một bạn nữ cầm micro bình luận: - Các trò hãy vỗ tay to lên cỗ vũ cho hai đội của Ban Pháp Văn. Bây giờ chỉ còn Hạng Thanh Bình và Huỳnh Ngọc Thư đối mặt với nhau. Liệu hoa khôi Thanh Bình có thể chiến thắng đai đen Vovinam Ngọc Thư và giành quyền đại diện trường cho đội của mình hay không? Họ đang bám nhau rất sát. Huỳnh Ngọc Thư là con gái út của Tướng Huỳnh Lực, đại tá hải quân Việt Nam Cộng Hoà. Cô được theo hai anh là Nhật Trung và Nhật Quân học võ Vovinam từ nhỏ. Cô là thủ khoa Pháp văn trường nữ sinh Gia Long. Cô có mái tóc ngắn ngang vai sấy phồng lên, khuôn mặt thanh tú, và thân hình mảnh khảnh. Hạng Thanh Bình là con cháu Gia Tộc Họ Hạng, chủ lò bánh Chợ Lớn ở Sài Gòn, gia tài bao gồm ruộng đất bạt ngàn ở Cần Thơ và dãy nhà cho thuê ở Sài Gòn và Vũng Tàu. Ba mẹ mất sớm, Thanh Bình là cháu nội duy nhất của ông Hạng Văn Tý. Cô có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt đen tuyền, và mái tóc thẳng dài. Trời nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo, mắt Thanh Bình mờ đi vì mất sức. Khi Ngọc Thư đang dẫn trước thì Thanh Bình đột ngột vấp ngã phía sau. Chân cô đã trật, và không đứng lên nổi. Trong lúc Thanh Bình đang tức tối, thì bất ngờ trò Ngọc Thư không chạy tiếp, mà quay lại để đỡ cô đứng lên: - trò có sao không? Thanh Bình cáu kỉnh trả lời: - Tui không cần trò đỡ. Ngọc Thư nhoẻn miệng cười rồi lập tức buông tay: - vậy thì … trò tiếp tục ngồi đó đi. Rồi cô tiếp tục chạy về đích trong tiếng hò reo. Chương 3: Cắm trại Ngày 15 tháng 5, năm 1974. Mười giờ đêm, gió se lạnh, giữa sân trường Gia Long. Hôm nay, các nữ sinh được ở lại một đêm để cắm trại. Các học sinh Đệ Tam thì ngủ trong lớp. Còn các chị lớp Đệ Nhị và Đệ Nhứt thì dựng lều ở giữa sân trường, xung quanh lửa trại. Vừa ăn uống xong, các cô tiểu thư lại túm tụm kể những chuyện kì lạ xảy ra trong trường. Linh Tâm, cô gái Bắc Kỳ 54, con út của chủ điện máy Ngọc Hoàng, tâm sự: - có một lần tui đi vào nhà vệ sinh khu B, vừa mới đến cửa, thì thấy trò Thuý Hằng xông ra, mặt mày trắng bệch. Tui níu lại để gặn hỏi, nhưng trò Hằng không trả lời, chạy đi một mạch. Thế là tui sợ quá, không dám vào luôn. Rồi sau này, trò Hằng kể lại rằng đã thấy một bàn tay đầy máu me trên tường toilet. Các cô tiểu thư ngồi nghe chăm chú, một làn gió lạnh thổi qua làm các cô rùng mình, tóc gáy dựng đứng. Vừa trùm mền, Thanh Bình vừa chia sẻ: - Hèn gì mỗi khi tui vào nhà vệ sinh khu B, cảm giác thấy có ai đó đang nhìn theo. Lần trước tui còn nghe nói trong đó còn dội ra tiếng diễu binh của quân đội Pháp. Ngay cả chú bảo vệ cũng không dám đi tuần vào ban đêm, vì có một lần, chú thấy một người da đen, cứ đi qua đi lại gần khu B, trên tay cầm một cây súng dài. Chú đến hỏi bằng tiếng Pháp, nhưng ông ta không trả lời. Chú vừa quay đi, ông ta liền biết mất. Từ đó, ổng sợ quá, lúc nào cũng cầm theo cây Thánh Giá, kính chiếu yêu, đủ loại dụng cụ trừ tà. Còn người ổng thì lúc nào cũng nồng nặc mùi tỏi. Ngọc Thư ra vẻ nghi ngờ: - Trên đời này làm gì có ma. Chắc chú bảo vệ làm vậy, để buổi tối đỡ phải đi tuần xa thôi. Tuổi ổng cũng lớn rồi. Thanh Bình phản bát: - trò không biết thì đừng nói. Thà tin còn hơn không. Đến khi trò gặp đi, lúc đó đừng hỏi tại sao không báo trước. Nghe thách thức, Ngọc Thư tuyên bố: - Tui không sợ, bây giờ tui sẽ đi tới nhà vệ sinh khu B. Ai dám đi với tui, tui sẽ xin ba cho các bạn lên thuyền đi Pháp chơi. Thanh Bình cố chấp, ra vẻ không cần: - đi Pháp có gì hay, ai mà thèm. Tui đi mấy lần rồi. Thì chỉ có Tháp Eiffel gì đó thôi. Ngọc Thư nói: - ừ, từ Paris, có thể đi tàu lửa đến những nước khác nữa. Thanh Bình bỉu môi: - Nói chung là tui đi nát cái châu Âu rồi. Sau đó Thanh Bình liền bỏ đi. Tú Phương, con gái của tướng Loan, lúc đó mới lên tiếng: - Trò Bình đúng là bốc phét. Nó muốn đi Vũng Tàu thôi, đã phải xin xỏ ông bà nội gãy lưỡi. Ông bà nội nó đời nào cho nó đi xa tới tận châu Âu. Ngọc Thư liền nói: - thôi mặc kệ trò Bình, bây giờ các trò có dám đi đến khu B với tui không? Linh Tâm nói: - Tất nhiên rồi. Đi với đai đen Vovinam thì có gì phải sợ. Thế là 3 cô gái rủ nhau đi qua nhà vệ sinh khu B. Khoảng nửa tiếng sau, các cô trở về trại. Linh Tâm lớn tiếng khoe khoang: - đúng là đai đen, mấy con ma cũng không dám ra mặt. Ngọc Thư cười nói: - không phải không dám, mà thực ra trên đời này làm gì có ma. Đêm đã khuya, người thưa dần xung quanh lửa trải. Thanh Bình một mình leo lên ngồi trên cây phượng ở góc trường. Xa xa, Linh Tâm đang tháo chạy vì bị lửa cháy xém vào tóc. Tú Phương liền bưng nồi canh ăn dở hồi chiều đổ lên đầu cô. Lửa được dập tắt, nhưng Linh Tâm vẫn khóc lóc, đòi về nhà tắm rửa, nhất quyết không chịu đi vào nhà vệ sinh khu B. Trăng sáng, gió hiu hiu, mùi hoa lài ngoài lộ theo gió len lỏi vào trong khuôn viên nhà trường. Thanh Bình thầm nghĩ ước gì mình được một lần đi Pháp. Học văn học của Pháp, nghe thầy cô kể về dòng sông Seine lãng mạn, những toà lâu đài vĩ đại, nhưng cô chưa từng được đặt chân đến đất nước cổ kính thơ mộng này. Cô là cháu nội duy nhất của ông Hạng Văn Tý, được cưng như trứng mỏng. Mặc dù ông bà nội hết mực nuông chiều, nhưng họ không bao giờ cho cô đi đâu xa. Nếu muốn đi tắm biển Vũng Tàu, cô cũng phải chờ đến khi bà nội đi thu tiền nhà mỗi tháng thì mới được đi theo. Thanh Bình mơ được lên Tháp Eiffel, ngắm mặt trời lặng và thành phố Paris về đêm. Miệng cô lẩm nhẩm bài La Vie En Rose: Des yeux qui font baisser les miens Un rire qui se perd sur sa bouche Voila le portrait sans retouches De l’homme auquel j’appartiens…. - sao lên đây một mình, trò muốn giành chỗ của ma dú dài hả? Lời châm biếm đột ngột của Ngọc Thư làm Thanh Bình giật mình. Cô cảm thấy khó chịu, không thèm trả lời. Ngọc Thư trèo lên cây, rồi tiếp: - trên đây thật là mát. Trò đang suy nghĩ gì đó? - Nghĩ xem khi trò gặp ma, trò sẽ phản ứng ra sao. - Thì đạp cho nó một phát dính vào cây bàng chứ sao. - Ma thì làm sao đạp được. - Vậy mình không đụng được ma, ma không đụng được mình. Có gì phải sợ chứ? Thanh Bình cứng họng, cô liền cáu gắt: - Tại tui nhát như thỏ đế nên tui sợ. Vừa lòng trò chưa? Ngọc Thư liền nói: - trò dễ nổi cáu như vậy, sau này sẽ ế chồng đó. Thanh Bình bĩu môi: - Ông nội đã kiếm sẵn chồng cho tui rồi. Tui đã hứa hôn với bên Gia Tộc họ Phạm. Có ế cũng là trò ế thôi. - Trò thích trò Phạm Dương à? - Chỉ gặp vài lần, nói chuyện bân quơ, lấy gì mà thích. Ngọc Thư ngạc nhiên: - Vậy trò chịu lấy người mình không thích làm chồng? - Ông nội nói môn đăng hậu đối. Trước giờ ông nội thương tui nhất, tui sẽ không làm ông buồn. - Trò sẽ hy sinh hạnh phúc của mình để làm ông nội trò vui? Thanh Bình khựng lại sau khi nghe lí lẽ của Ngọc Thư. Cô suy nghĩ một hồi, rồi trả lời: - ba má tui mất sớm, ông bà nội nuôi tui từ nhỏ. Họ có thể hy sinh tất cả cho tui, thì tui có thể làm vậy cho họ thôi. - Trò có bao giờ tự hỏi, họ hy sinh cho trò là để chi không? - Thì họ thương tui, muốn tui được vui vẻ. - Ừ, cả đời này ông bà nội trò hy sinh để trò được vui vẻ. Nhưng nếu trò nhắm mắt lấy một người mình không thương, dẫn đến trò không vui. Như vậy có phải là đi ngược lại với những gì họ mong muốn hay không? Thanh Bình hơi ngạc nhiên với câu hỏi này của Ngọc Thư, cô không biết phải trả lời như thế nào, nên liền nói: - Trò đang kiểm tra tui môn Triết hả? Ngọc Thư cười lớn: - Môn đó là môn tui ghét nhất. Lúc trước ba tui có hôn ước với một cô kia cũng môn đăng hậu đối, nhưng ba nhất quyết lấy má. Ba nói mình phải tự lo cho bản thân trước, mình được hạnh phúc, thì mình mới có thể chia sẽ hạnh phúc đó đến những người xung quanh. - Trò may mắn, có ba má suy nghĩ hiện đại rồi. Ông bà nội tui còn cổ hủ lắm. - Cổ hủ đến nỗi không cho cô cháu gái cưng đi đâu xa hết phải không? Mặt Thanh Bình liền ửng đỏ, cô không trả lời. Ngọc Thư tiếp: - tháng 6 này ba tui đi công tác ở Pháp. Ba nói tui có thể đi theo, và dẫn các bạn ở Gia Long nữa. Ngày 10 tháng 6 ở cảng Sài Gòn. Hy vọng trò sẽ đến. Nói xong, Ngọc Thư liền nhảy thẳng xuống đất, cô không quên quay lại trêu Thanh Bình: - Ê, bạn dú dài kia ơi, đừng liếm Thanh Bình nữa. Thanh Bình tức giận, hét lớn: - Đừng có ba xạo. Ngọc Thư vẫn tiếp tục trêu chọc: - Bạn dú dài nói Thanh Bình thơm mùi bánh tét, bánh ít quá. Con ông chủ lò bánh có khác. Để liếm thêm vài cái cho đỡ thèm. Nói xong cô cười lớn rồi bỏ đi. Thanh Bình thầm nghĩ, nãy giờ ngồi đây không thấy gì, bây giờ cô lại cảm thấy má mình hơi ướt ướt. Thanh Bình liền nói với theo Ngọc Thư, thách thức: - trò Thư, có giỏi thì đứng lại đó. Chờ con ma dù dài tới liếm. Bỏ đi là hèn. Rồi Thanh Bình cũng nhanh chóng leo xuống cây và chạy theo Ngọc Thư.
  20. 4 points
    Chuyện của ngày hôm nọ, sáng thức dậy em quay qua chị: - Em sẽ bán xbox - Ủa, sao vậy? Sao không chơi nữa? - Em sẽ mua PS4 thay cho xbox - Ặc! Tại sao? - Thì tại nó có nhiều game mới hay hơn xbox chớ sao! - Dota chưa đủ sao em? - Đủ sao mà đủ, chị này! Em dậy đi đánh răng, nghe trên giường có người lẩm bẩm: Tưởng nó bán xbox, lần này nó quyết tu chí làm ăn, ai ngờ nó đi mua PS4, haizzzz Em nghe hết nha chị! Đi làm người ta đã bóc lột em rồi, chị lại còn muốn họ bóc lột thêm sao mà tu chí làm ăn, xì! Em giờ vô dụng, chỉ có ăn thôi ah!!! - - - nói lảm nhảm linh tinh chứ mấy ngày nay em đau, em mệt, em đuối quá chị à! - - - cố lên nào tôi ơi! đã quyết định phải sống vui vẻ hạnh phúc mà! cười lên nào tôi ơi! Mọi thứ rồi sẽ ổn! anicca
  21. 4 points
    Tình cờ đọc được một bài đã xóa của một bạn. Bài viết đó làm mình nhớ đến một bài trong blog của một bạn khác. Có những người yêu nhau nhưng sẽ không đến được với nhau. Ngày xưa khi mình lần đầu đọc bài viết đó, mình thấy nó thật là ngụy biện. Không đến được với nhau là vì yêu nhau chưa đủ, vì đó vẫn chưa phải là yêu. Không thể nào mà có chuyện yêu nhau nhưng sẽ không đến được với nhau. Bản thân mình, khi nhớ lại những chuyện cũ cũng đã nghĩ có lẽ từ đầu đến cuối, chỉ có mình là yêu người ta, hoặc là mình yêu người ta nhiều hơn người ta yêu mình. Nhưng mà sau khi viết ra và nghĩ nhiều hơn nữa, mình biết bạn ấy thật sự đã yêu mình. Không thể đi cùng nhau nữa, là điều buồn nhất, nhưng đó sẽ là một kỷ niệm đẹp được lưu giữ. Vốn dĩ, yêu nhau và đến được với nhau là hai chuyện không nhất thiết phải là một. Chúng ta yêu nhau nhưng dù có yêu đến đâu, ta vẫn không thay đổi được người khác trừ khi người đó muốn thay đổi. Hoặc có lúc dù muốn, người đó vẫn không làm được. Nếu không thể sống chung với những điều không thay đổi được, mệt mỏi là điều khó tránh khỏi. Khi hết duyên với nhau, hãy học cách chấp nhận. Ngày đó, mình viết lại kỷ niệm cũ vốn là để cất giữ vì không muốn mất. Nhưng sau đó mình phát hiện ra là, viết ra trở thành cách để lưu giữ khỏi tâm trí hiện tại, là chấp nhận, và để buông bỏ và bước tiếp. It will always get better, for both.
  22. 3 points
    Chuyện hai má con. Má ơi, hình như ngày xưa nhà mình trồng mì hả má? - Hai má con nói chuyện trong lúc hì hụi cắt mì và khoai lang. Ừm. Thế mì nhỏ hay mì to thì ngon hơn má? Ngon hay không không phải là ở mì nhỏ hay to, mà ở chỗ nó có ngon không. (Ơ, câu trả lời huề vốn). Hình như mình mua cái này hơi nhiều má ha? - một đứa hay phân tích, kiên nhẫn. .... Tối nay, khi má chuẩn bị đi ra cổng để đổ rác, mình hỏi: “má có tự đi được không?”, người phụ nữ vừa sụt hơn chục kg và bị sang chấn tâm lý sau sự ra đi đột ngột của chồng cách đó không lâu trả lời: “không”, thế là mình lon ton lấy dép đi theo sau lưng. Từ phía sau, ánh đèn vàng vọt đổ qua đôi vai của má. Đôi vai này có vẻ không còn vững chãi như mình đã từng nhìn thấy một năm trước. Khi chúng ta mất mát đi điều gì quý giá, chúng ta sẽ dừng lại và nhìn nhận lại cuộc sống của mình. Mình đang làm gì, có gì và sẽ làm gì? Những cuối tuần này đã không còn là cuối-tuần-ngày-xưa nữa. Không còn người đàn ông 5 phút gọi một cuộc điện thoại hỏi đã đến nhà chưa, muốn ăn cái gì trưa nay và mặc kệ mình nằm ngủ bất luận thời gian. Hôm nay, mình về quê, đón má ở một nhà khác (sống với người thân) về lại nhà của ba má. Thay đồ nhanh chóng rồi dọn dẹp nhà, thay hoa mới ở bàn thờ, chở má xuống mộ thắp nhang cho ba và đi chợ. Lúc hai má con cùng nấu nướng, ăn cơm, trò chuyện, mình cảm thấy ba, ở đâu đó trong nhà này cảm nhận được và muốn điều này. Lúc còn sống, thói quen trong 40 năm của ba, từ lúc ba lấy má sau đó có con là duy trì buổi cơm gia đình. Bất kể đứa con gái cứng đầu đang bí xị cỡ nào, đến giờ ăn, cứ phải ngồi đó cầm chén cơm lên. Hôm nay, má vui kể rằng, má đã tăng 1 kg. Hơn chục kg biến đi đâu nhanh chóng thế mà để lên lại 1kg thôi cũng thật là khó khăn. Ba không còn bên cạnh, câu hỏi khiến mình, một đứa chỉ lo lao ra bên ngoài, suy nghĩ, mình có thể làm gì với người còn ở lại. Người ta bảo, con người có các trách nhiệm lớn nhất từ lúc sinh ra đến lúc mất đi là trách nhiệm với ba, mẹ của mình và trách nhiệm với con cái của mình. Mình, chỉ còn lại một trách nhiệm.
  23. 3 points
    Đêm qua. Thêm một lần nhận ra ở quê khổ như thế nào khi phải làm việc ngoài giờ, tới lúc ngẩng mặt lên thì phát hiện không còn bus mà đồng nghiệp đã về hết từ đời nào rồi. Vậy là phải gọi Bryan chạy ngược 10 km từ nhà lên công ty chở về (nhà Bryan gần nhà mình nhưng hôm nay Bryan không đi làm). Sau đó hai đứa bảo nhau nay là cuối tuần, tối thứ 6 mà, chúng ta không thể mài mặt ở công ty mãi như thế, phải đi bar uống gì đi. Tuần sau mình đi công tác gần một tháng, nay về phải hốt gần hết cái bàn làm việc để đem đi theo, thành ra uống xong Bryan thấy giỏ nặng nên xách giùm mình đi bộ về tới nhà luôn huhu. Giả bộ than ở quê khổ vậy thôi, chứ thiệt ra là đang muốn khoe bạn tốt đó. Lặp lại câu nói cũ, ở đâu cũng vậy, mình cứ lạc quan sống tích cực thì sẽ gặp được những điều tốt đẹp và những người tốt đẹp, đời vẫn vui. Tuần sau, phim của bạn mình ra mắt. Theo dõi dự án từ những ngày đầu, nay thấy ước mơ của cả ê kíp thành hình mình cũng vui lắm. Anh biên kịch kiêm giám chế mỹ thuật là bạn thân nhất của mình, như anh ruột, mấy hồi dựng phim với làm poster này kia cũng hay hỏi ý kiến mình. Mà mau thật, nhớ hồi nào mình còn đang thích HY, lúc kể ảnh nghe vụ may áo cho HY ảnh nói phim cũng có chi tiết đó, mà hồi anh nói may áo là một hành động rất lãng mạn thì ê kíp không đồng ý, chỉ có mình anh thấy thế, bởi chỉ có anh em mình nghĩ như nhau, cùng là những tâm hồn rất nữ tính. Cũng trên tinh thần đó, phim anh rất nữ tính. Nữ tính ở đây theo ý hai anh em là rất tinh tế, dịu nhẹ và rất thơ. Sáng nay nhắn tin hỏi thăm bé nữ chính và chúc mừng em luôn, cũng không quên trêu từ hè này em thành minh tinh rồi, ba phim nối đuôi nhau ra rạp. Em kêu chị về đi coi đi, làm mình rầu ghê gớm. Phim ra mắt đúng ngay dịp mình đi công tác và phải chuẩn bị cho hội nghị quan trọng suốt một tháng, về Việt Nam thì chắc chắn không được rồi nhưng thậm chí còn không thể thường xuyên theo dõi tin tức hay phản hồi về phim trong giai đoạn này nữa. Phim thì chắc anh bạn sẽ gửi cho mình xem riêng, mà vẫn buồn vì không thể đi dự premiere chúc mừng hay ra rạp ủng hộ. Đó, những lúc như thế này mới càng thấm thía nỗi cô đơn xa nhà, một chuyện đơn giản như muốn xem phim Việt cũng không xem được...
  24. 3 points
    Lagom là từ chỉ phong cách sống của người Thụy Điển Người ta truyền tai nhau câu chuyện từ thời Viking để giải thích cho cụm từ lagom, rằng vào thời đó, các chiến binh Viking thường ngồi quanh ngọn lửa và truyền nhau chiếc sừng trâu đựng đầy rượu, và họ phải biết giữ danh dự của mình bằng cách uống vừa đủ lượng rượu để chiếc sừng có thể được truyền tay nhau lâu hơn và ai cũng có phần. Cụm từ “laget om” ra đời là chỉ về sự vừa đủ đó, dần dần nó được thu gọn lại thành lagom nhưng vẫn giữ nguyên nghĩa như vậy. Tinh thần lagom thể hiện ở mọi mặt của cuộc sống Thụy Điển, từ việc chỉ nói ngắn gọn vừa đủ không khoa trương, ở trong những ngôi nhà đơn giản ít đồ đạc và thoáng đãng, ăn những đồ ăn không quá cầu kỳ, thậm chí đến vui chơi cũng không quá ồn ào, náo nhiệt… người Thụy Điển hình thành một sự tiết chế trong mọi việc họ làm, hay có thể nói họ như nắm giữ một bí quyết của cuộc sống: vừa đủ. Bài viết từ daikynguyen @embetrang
  25. 3 points
    Trời âm u nhàn nhạt se lạnh giữa tháng năm. Xa xa tia nắng rọi sáng một góc đường. Phố vẫn thưa người, nắng dịu dàng len lỏi ôm trọn chiếc lá non trên cành. Chút ấm áp hiện lên trong ánh mắt. Giữa những rối reng lòng chợt thấy an nhiên.
  26. 3 points
    Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua, hàng ngày đi làm về đợi vợ ăn cơm, xong nếu còn sớm thì dắt díu nhau ra công viên tập thể dục. Mà ta nói tập thì ít mà toàn ra đó chủ yếu vọ mua đồ vặt ăn. Làm sao mà đạt mục tiêu eo óp được đây. Chỉ mới 1 tháng không tập mà giờ mình cảm thấy người nặng nề ì ạch rồi. Cảm giác người yếu, dễ bịnh. Nhiều lúc đi làm về, nằm ì ra, rồi đấu tranh tư tưởng đi tập hay không đi, cuối cùng kết quả là hay nằm chơi, xem ti vi tới giờ đi tắm rồi đi ngủ luôn hihi….Làm sao để có động lực đi tập đây? Topteo ơi, làm siêng hàng ngày nhắc nhở lôi mập đi tập thể dục nghe. Topteo mà làm biếng không kéo mập đi tập thì không bao lâu nữa mập thành con pig nè hic hic… Công việc mới cũng chẳng có gì là bận rộn, mình làm một loáng cái là xong, thời gian rảnh thật là nhiều. Hàng ngày ngồi đọc tin tức, nghe nhạc, đọc bao nhiêu lời hay ý đẹp trên đời, sách báo…. Tới giờ này thấy bảo hòa rồi, càng đọc càng mệt, không thấm vào được nữa. Phải tìm mục tiêu mới. Đó là lại mở ra mục tiêu học tiếng anh lại. Lúc mới nghe VOA news họ nói nhanh như gió, chả hiểu mô tê gì. Phải dịch ra từng từ, hiểu nghĩa xong mới nghe lại mới lọt được vài từ. Rồi tiếp tục nghe cả chục lần mới dần dần quen tốc độ nói của họ. Giờ nghe có hơi đỡ rồi mà nghe nói chứ không hiểu vì ít học từ vựng quá. Cái tiếng anh này mình chiến đấu đã lâu rồi mà sao nó không tiến bộ được, nhiều lúc nản dễ sợ. Thôi giờ rảnh cứ học tiếp. Học học nữa học mãi, học không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc haha…. Dạo này topteo công việc cũng ổn rồi, topteo hay bịnh lặt vặt, nói topteo ăn uống điều độ, tập thể dục thường xuyên để người khỏe mạnh, mà sao thấy topteo ăn uống thất thường quá. Dạo này topteo đi tập gym mà cũng làm biếng ghê lắm, ngày nào cũng phải kêu réo động viên đi tập, không thôi là topteo nằm ngủ nướng khỏi tập luôn. Cuộc sống có nhiều mong muốn, nhưng cái gì cũng phải từ từ, làm từng việc nhỏ xong rồi mới tới việc lớn được. Cho nên phải kiên trì, nhẫn nại, chăm chỉ rồi sẽ thành công thôi. Topteo đợi mập nhé, nhiều lúc bắt topteo đợi hoài thấy thương. Nhưng mà thôi cố gắng nha topteo.
  27. 3 points
    Dạo này thời tiết chỗ mình kì dị lắm. Hình như bao nhiêu nắng ấm dồn hết vào mấy ngày mình ở Paris rồi, từ hôm quay về trời tự dưng lạnh hẳn, còn mưa to gió giật. Mỗi sáng đi làm rồi chiều đi bộ về che dù mà người vẫn bị ướt. (Đi bộ một mình dưới mưa lại càng làm mình nhớ bạn "tài xế riêng"...) Bình thường chỉ có một mình mình đi bus thôi, ai dè bữa nay lúc ra bến bus gặp một người lạ mà quen. Lúc ngồi trong xe Sophie chở ra, bản la lên "Aaaa, it's your fan!!!", vừa quay qua nhìn thì mình hết hồn luôn. Ừa đại khái là cái bạn Trung Quốc này, mấy bạn đồng nghiệp hay chọc là fan của mình, tại vì mỗi lần chạm mặt bản trong công ty là bản nhìn mình đắm đuối, nhìn như kiểu fan gặp thần tượng, mắt mở to miệng cười sáng rỡ và nhìn theo mãi không dứt ấy. Lần đầu tiên gặp bản, Sophie phải quay qua hỏi, ủa you có quen bạn đó không làm gì bản nhìn you dữ. Mình kêu không, chắc tại bản tưởng tui đồng hương. Sau đó mấy lần ăn trưa bản cũng hay ngồi chung với nhóm bạn của Sophie, có khi còn ngồi kế mình, mà nói chuyện với tất cả mọi người nhưng tuyệt nhiên vẫn không dám nói chuyện với mình, cứ tiếp tục nhìn như thế, và tất nhiên là bản đã nghe mọi người nói về mình thì biết mình không phải người Trung Quốc rồi. Thế là từ đó, Sophie gọi bạn này là fan của mình, mỗi lần mình với Sophie mà đụng bản trong công ty là Sophie quay qua nhìn mình cười. Sau này Bryan cũng để ý, cũng chọc mình mỗi khi thấy bạn này... Trở lại chuyện hồi chiều gặp ở bến bus. Sau khi Sophie thông báo rồi ôm bụng cười nắc nẻ, mình cũng không nhịn được cười, hai đứa ngồi trong xe cười muốn xỉu. Một hồi sau Sophie đuổi, thôi you ra đứng chờ bus với fan của you đi, tui đi về, mai kể tui nghe có gì vui không. Vậy là mình đứng đợi bus với bạn fan. Mà khổ, bản không có dù, mà mình thì đang cầm dù, không lẽ để bản đứng ướt mưa, vậy là mình cũng tốt bụng che dù cho bản. Bản thì thấp hơn mình, đứng nép dưới tay che dù của mình, mắt nhìn mình long lanh, trời ơi thiệt sự là cảnh tượng rất awkward, rất ngượng luôn í. Tụi mình cũng có nói chuyện, mình thì bình thường nói chuyện với người lạ cũng đã lãnh đạm rồi, mà với đối tượng "fan" thì lại càng lãnh đạm hơn, nhưng chắc bạn này không ngại mình lạnh đâu tại vì mặt bản tươi rói hà, kiểu rất phấn khích khi nói chuyện với mình ấy! >__< Cuối cùng may mà không có đi chung bus nên mình cũng không phải chịu cảnh awkward đó lâu. Trước khi mình lên bus của mình, bản hỏi tên, xong tự giới thiệu tên, xong kêu thấy you lâu rồi mà giờ mới được nói chuyện lần đầu, nice to meet you bla bla trong khi thực ra đã "meet" từ mấy tháng trước rồi làm mình cũng hơi mắc cười. Hì, nghĩ lại thì có cái bạn fan này trong công ty cũng vui, cảm giác như hồi còn đi học, cũng có mấy bé fan hay làm mình mắc cười mỗi khi gặp trong trường... Có liên quan xíu xiu, bữa giờ mình mê bài Bùa Yêu của Bích Phương lắm, cùng kiểu nhạc vừa hiện đại vừa đậm tính dân tộc như Rằng Em Mãi Ở Bên và Nói Thương Nhau Thì Đừng Làm Trái Tim Em Đau. Rất nể ê kíp của Phương luôn, ra bài nào cũng hay, sáng tạo và MV lại còn xuất sắc nữa! Bùa Yêu, mình có nói đùa với bạn, bỏ bùa cho người mình yêu cũng yêu mình lại thì hơi kì nên khỏi xét đi, còn bỏ bùa người yêu mình mà mình không yêu cho thôi đừng yêu mình nữa thì tốt nè, phải chi có bùa đó ha?
  28. 3 points
    80 năm qua đi cũng chỉ trong chớp mắt . Cũng có lúc rồi sẽ quên đi, lắm lúc lại nhớ đến từng chi tiết nhỏ . Đôi khi nhớ lại, ánh mắt buồn xa xăm. Có lúc lại mỉm cười vì những kỷ niệm về ngày xưa ấy. Hoài niệm về nhiều việc vẫn chưa làm xong. Về những điều khi xưa không đủ can đảm để làm. Về cả việc yêu một người cũng không đủ dũng khí bày tỏ hay đối diện. Rồi về những ước mơ còn dang dỡ mà lòng luôn ao ước một lần chạm đến ước mơ đó . Đôi khi cả quãng đời cực khổ chẳng thể để lại đằng sau lưng vì khi đến tuổi xế tà vẫn phải cô đơn bương trãi từng ngày để tìm kiếm từng miếng cơm manh áo. Có con cháu cũng chỉ là có vì mấy ai được chăm sóc như điều hiển nhiên họ được nhận vì đã hy sinh quá nhiều cho con. May mắn thay có những người được quây quần bên con cháu của mình trong bửa cơm chan hoà. Nhưng lắm khi lại nước mắt nhạt nhoà hoà lẫn chén cơm khô. Nuốt vội cho mau trôi để đắng cay kia sẽ không còn nghẹn nơi cổ. Rồi một lúc nào đó khi rời khỏi thế gian này rồi, họ chẳng thấy được nước mắt, cũng chẳng nghe được lời yêu thương muộn màng của ai. May mắn thay đến cuối đời vẫn còn có nhau. Vì một người đi, một người ở lại, tuổi già sẽ là những ngày trôi qua rất khó khăn. Ai rồi cũng già ...80 năm rồi cũng sẽ trôi qua như thoi đưa. Buông đôi bàn tay rồi, ngoài yêu thương, ta còn có thể mang gì theo? Chẳng bao giờ là muộn màng để bày tỏ tình yêu với ai cả.
  29. 3 points
    Chuyến bay lúc 7h tối, tôi với Lam sửa soạn từ trưa tới chiều mới xong, nào mãng cầu, bánh chuối, những quả xoài to quá khổ, những trái bơ to căng như bắp tay mà ở Hà Nội, hai đứa chưa thấy bao giờ. Cơn mưa chiều ập đến rất nhanh, khi mọi thứ đã hoàn thành, tôi rúc đầu vào ngực Lam nằm nghe mưa rộn ràng ngoài cửa. Lam choàng tay đặt nhẹ sau lưng, vải áo satan mỏng mảnh khiến tôi cảm nhận rõ hơi ấm từ từng đầu ngón tay chạm khẽ. Xe tới mà mưa còn vần vũ, Lam khó nhọc kéo lê vali từ trên tầng xuống, tôi bị hai chiếc balo to nặng ghì lại, chỉ biết mím môi nhìn gân xanh cổ tay Lam nổi thành đường. Vất vả một hồi cũng xong, tài xế nhấn ga xé toang mưa lao đi vun vút, đường ra sân bay nay vắng, nước chảy thành màn trên kính mờ nhòe. Tôi cầm tay Lam, mân mê từng vết chai sần do cầm bút chì và kéo mỗi ngày, tay Lam rám nâu khỏe mạnh, móng tay cứng chắc mạnh mẽ, móng tay tôi thì suốt ngày gãy với bị xé tước ra khi vô tình đụng vào đâu đó. Không ai nói câu gì cả, bác tài cũng không nói, radio không bật. Lam đi qua cổng an ninh, tôi xuống thang cuốn tầng trệt, nước mắt cứ chảy không ngừng. Cũng ở phi trường này, chúng tôi đã cùng trốn mùa đông Hà Nội, đáp xuống và mải miết lang thang, đã cùng chen chúc những ngày cuối năm để về Bắc nghỉ tết, giờ mỗi đứa một đầu đất nước. Tôi không hỏi Lam ngày nào sẽ gặp lại, tôi cũng không biết liệu Lam có nghĩ về điều này hay không. Lam nhắn tin đã tới Hà Nội, “Sài Gòn từ trên cao nhìn xuống khi không còn nắng giống hệt Galaxy”. Tay tôi không bật điện thoại, cũng không có gì để phát sáng, tôi hòa nhập vào nền đen thành phố, nhắm mắt tưởng tượng hàng sa số đèn đường và ánh sáng tạo nên dải lấp lánh diệu kì dưới mắt Lam. Lam ơi, bình an!
  30. 3 points
    Mưa Sài Gòn! Mấy nay Sài Gòn hôm nào cũng mưa, hôm nay nghe chị Đ nói: cứ vào mùa mưa là ngày nào SG cũng mưa, sáng chuẩn bị đi làm mưa, chiều chuẩn bị về lại mưa. Mình mới bảo: thời tiết gì kỳ cục, chị Đào kêu: kỳ cục gì, thời tiết SG trước giờ vậy mà kỳ cục gì. Chắc có lẽ mình quen với thời tiết HN nên mình thấy kỳ cục với SG nắng đó rồi lai mưa đó. Mùa đông ngoài Bắc, đun một ít nước sôi, pha một ấm trà, ngồi ngẩn ngơ chẳng nghĩ ngợi gì, cảm giác thấy tĩnh tại lắm. Đang nằm xoay ngang xoay dọc tự nhiên nhớ lâu rồi không có uống trà, vì nắng nóng quá mình không có thiết tha gì với việc ngồi pha một ấm trà nóng nhâm nhi cái sự đời, haha. Lồm cồm bò dậy xách đồ nghề ra ban công ngồi. CK bánh bèo mang về bao nhiêu trà mà bấy lâu nay không có đụng tới. Biết mình thích uống trà nên mới vào cái là ck bánh bèo dẫn đi mua bộ bàn ghế để ngoài ban công, kêu người lắp thêm bóng đèn để tối ngồi đó đọc sách, lắp cả quạt cho mình ngồi đỡ nóng. Bánh bèo không có thích uống trà, hôm đầu còn kêu là: mấy người mà nói uống trà phải dùng nước này nước kia, kỹ lưỡng trong cả cách pha... toàn làm mầu ^^ hôm bữa uống trà mới rót ra nóng mà ghé miệng thổi phù phù mà mình cười quá. Vậy nhưng lại để ý mang trà mang ấm chén về cho mình. Mới đó mà cũng được hơn 2 tháng mình vào rồi. Cuộc sống của hai đứa cũng bình yên mà trôi qua trong nếp sinh hoạt hằng ngày. Có khi cười ha hả, cũng có khi cải nhau như chó với mèo. Bọn mình chẳng lý tưởng hóa lấp lánh về nhau, mà cũng chỉ là hai đứa con gái có cả tốt cả xấu, có điểm hấp dẫn cũng có chỗ chả ưa nổi, có điều dễ thương nhưng cũng không thiếu thứ phát ghét. Mà đơn giản là được điều tốt cũng phải chấp nhận chỗ chưa tốt của nhau thôi. Nói chung chuyện tình yêu của vc nhà bánh bèo cũng không như người ta mà lấp lánh ngàn sao, mà chí cha chí chóe chả giống ai. Mưa như thế này chút làm sao đi thể dục đây, tối còn đi ăn lẩu dê với hai chị bạn nữa. Lậy trời lậy phật, tạnh mưa cho con nhờ.
  31. 3 points
    Chương 6: Cuộc hẹn thứ 2 12 giờ 53 phút trưa, ngày 2 tháng 11 năm 2005. Seattle, the U district. Hôm nay trời đã vào đông. Mưa dầm dề đã ba ngày vẫn chưa chịu dứt. Cơn mưa dai dẳng làm cho người dân Seattle cũng trở nên trầm lặng và buồn chán theo thời tiết. Vì thiếu ánh nắng mặt trời, nhiều bệnh nhân của Kate bị thiếu vitamin D, và họ phải sử dụng ánh sáng nhân tạo để giảm bớt mệt mỏi. Vừa đi họp về, Kate chỉ còn 7 phút để ăn vội miếng bánh sandwich bơ đậu phộng trước khi gặp bệnh nhân đầu tiên buổi chiều. Y tá Ann vào thông báo: - Kate, bệnh nhân của cô đã sẵn sàng. Kate vừa nhai, vừa nói: - Cám ơn Ann. 5 phút sau chị dẫn bệnh nhân vào đây giùm tôi. - Okay. À tiện thể, chúc mình sinh nhật cô. Kate mỉm cười. - Cám ơn Ann. Hôm nay là sinh nhật 30 tuổi của Kate. Bao nhiêu năm nay, cô rất ít tổ chức sinh nhật. Cô chỉ có một người thân là mẹ. Cô nghe mẹ kể con thuyền chở gia đình cô đi vượt biên bị bão lớn đánh chìm, có rất nhiều người bỏ mạng ngoài khơi. Mẹ con cô may mắn được một ông thuyền trưởng người Hà Lan vớt và cứu sống. Trước giờ chỉ có 2 mẹ con nương tựa lẫn nhau. Chiều nay cô sẽ dẫn mẹ đi ăn ở nhà hàng Nhật mới mở ở gần khu International District. Nghĩ đến sắp được ăn sushi, Kate lấy lại tinh thần và thấy phấn khởi hẳn. Tiếng gõ cửa vang lên, y tá Ann đưa bệnh nhân vào gặp Kate. Hôm nay, bà Thư Huỳnh vận một bộ áo dài màu trắng điểm một đoá mai vàng. Bà Thư xoã mái tóc đen dài xuống ngang lưng. Nếu thêm một một chiếc cặp da, thì nhìn bà không khác mấy so với lúc bà còn là nữ sinh Gia Long. - chào bác sĩ. Bà Thư gật đầu chào Kate. Kate mỉm cười: - chào chị Thư, hôm nay chị mặc áo dài rất đẹp. - à, tôi vừa đi chùa về. Hôm nay là ngày dỗ của một người bạn. Chờ bà Thư ngồi xuống, Kate tiếp tục: - Hôm nay tôi vừa nhận được thông báo về một loại thuốc mới. Thuốc này vẫn còn trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng kết quả đang rất khả quan. Tôi nghĩ nó sẽ có ích cho trường hợp của chị. Chị có hứng thú thử loại thuốc mới này không? - Được. Tôi sẽ thử. - Okay, vậy tôi sẽ kê đơn. Nhưng đây là một loại thuốc nguy hiểm, và chị cần phải đi thử máu liên tục trong vòng 6 tháng tới để đảm bảo bạch huyết cầu, tế bào kháng khuẩn của chị, không bị xuống quá thấp. Chị có thể đi thử máu mỗi tuần trong vòng 6 tháng tới không? Bà Thư không suy nghĩ, và nói: - Tôi đi được. Kate thầm vui trong lòng. Rất ít người đồng ý thử loại thuốc này, vì việc đi rút máu hàng tuần rất bất tiện. Nếu thử thuốc thành công, thì bà Thư sẽ không còn nhìn thấy người con gái kia nữa, và hy vọng chứng gặp ác mộng của bà sẽ thuyên giảm. Kate tiếp tục hỏi những thông tin quan trọng khác để xem bà Thư có phù hợp với thuốc mới không: - Vậy thì tốt quá. Gia đình của chị trước giờ có ai bị bệnh tim, bệnh gan, hay bệnh ung thư không? - Tôi là con một. Ba má tôi qua đời trong tai nạn, tôi ở với ông bà nội từ nhỏ. Ông nội tôi bị bệnh tiểu đường và bệnh tim. - Ông nội chị mất vì bệnh tim? - Có thể nói là vậy. Sau khi bị đánh tư sản năm 1975, gia đình chúng tôi không còn tiền để mua thuốc cho ông. Bệnh tiểu đường trở nên trầm trọng. Bệnh tim cũng tái phát, và càng ngày ông càng khó thở. Ông tôi mất 2 tháng sau khi không được uống thuốc. - Tôi rất tiếc. Còn bà nội chị? - Sau khi ông mất, bà nội tôi bỏ ăn, và cuối cùng bệnh nặng. Không lâu sau đó, bà cũng đi theo ông. Kate từng nghe mẹ kể về cuộc sống sau khi Cộng quân chiếm miền Nam. Nhiều gia đình bị mất hết tài sản và việc làm ăn. Người Sài Gòn sau khi bị tịch thu nhà cửa, thì bị áp bức dồn đến ở những vùng kinh tế mới, hay đúng hơn là những nơi chưa có điện, nước, trường học, và bệnh xá. Lúc đó, hàng triệu người dân Sài Gòn bị lâm vào cảnh đói kém trầm trọng. Ai cũng đều phải làm ruộng trong hợp tác xã, từ học sinh, cho đến tri thức. Thương nhân bị cấm vận buôn bán. Hằng tháng, mỗi gia đình chỉ được phát một lượng thực phẩm nhất định. Đa phần mọi người ăn bo bo, ăn khoai lang, và rất hiếm khi được ăn cơm trắng. Kate cảm thông với bà Thư: - Tôi rất tiếc. Tôi không thể tưởng tượng được những gì chị đã trải qua. Chắc hẳn đó là mốt cú sốc rất lớn đối với chị. - Đúng vậy, thưa bác sĩ. Gia đình tôi quyết định ở lại Sài Gòn sau ngày 30 tháng 4 vì việc làm ăn của gia đình đều ở đó. Không ai ngờ chính phủ mới đánh tư sản. Mất tất cả, chúng tôi dọn về Vũng Tàu, ở trong một một căn chòi nhỏ dưới chân núi. Chỉ trong vài ngày, tôi cùng lúc mất đi hai người thân duy nhất của mình. Dứt lời, bà Thư cuối mặt xuống đất và mắt bà ngấn lệ. Kate chưa bao giờ bị mất người thân, và Kate không thể hiểu được cảm giác mất đi cùng lúc hai người thân là như thế nào. Chắc hẳn, điều đó rất đau khổ, bởi vậy mà dù sự việc đã xảy ra vào 30 năm trước, bà Thư vẫn không kiềm được nước mắt khi nhắc đến ông bà nội. Kate lấy một tờ khăn giấy đưa cho bà, và cô im lặng nhìn bà Thư. Nhiều bệnh nhân đến gặp Kate là vì họ gặp khó khăn khi vượt qua nỗi đau mất người thân. Xã hội thường hay lên án những bệnh nhân này, cho rằng họ là những con người yếu đuối và chỉ muốn được chú ý. Nhưng đối với Kate, không ai có quyền lên án người khác, vì không một ai có thể cảm nhận được những gì người khác đã trải qua. Kate thấy quá nhiều những trường hợp khi gia đình và bạn bè áp đặt cách nghĩ của họ lên bệnh nhân. Dẫn đến việc bệnh nhân không nhận được sự cảm thông và chia sẽ. Bởi vậy, nhiều lúc bệnh nhân tìm đến Kate chỉ vì họ muốn được ai đó lắng nghe và thấu hiểu. Khi bà Thư lấy lại bình tĩnh, Kate nhẹ nhàng nói: - đây là toa thuốc của chị. Trước khi uống thuốc, tôi muốn chị đi thử máu và chụp X quang. Nếu kết quả không có gì, thì chị cứ theo toa uống. Chị có câu hỏi nào khác cho tôi nữa không? - Không, cám ơn bác sĩ. À, hôm nay là sinh nhật của cô? Tôi thấy món quà và tấm thiệp trên bàn cô. - Dạ, hôm nay là sinh nhật tôi. Bà Thư nhíu mày suy nghĩ. Không ngờ ngày giỗ của bạn bà lại là ngày sinh nhật của cô bác sĩ này. Đúng là trên đời có những sự trùng hợp không đoán trước được. Rồi bà Thư nói với Kate: - Chúc mừng sinh nhật cô. Hy vọng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cô. Kate mỉm cười: - Cám ơn chị. Vậy hẹn gặp lại chị sau. - Hẹn cô lần sau. - À, chị nhớ giữ ấm. Thuốc này sẽ làm giảm sức đề kháng của chị. - Tôi sẽ nhớ. Nói rồi, bà Thư lặng lẽ đi ra khỏi phòng. Trời đã vào đông. Hàng cây hai bên đường chỉ còn cành trơ trụi bên cạnh những bứt tường cổ kính của bệnh viện. Lá vàng rải rác khắp mặt đường. Cơn mưa dai dẳng cuối cùng cũng đã ngừng. Những cô cậu bé bên viện ung thư liền xin y tá cho ra sân chơi. Những lần hoá trị làm cho những đứa bé này lúc nào cũng mệt mỏi, đau đớn và buồn nôn. Vậy mà khi ra sân chơi, chúng lại vẫn hồn nhiên vui đùa như bao đứa trẻ khác. Tiếng cười của trẻ thơ phần nào xoá đi nỗi muộn phiền lo lắng của những bệnh nhân ở đây. Những chiếc nón len đủ màu, những chiếc khăn quàng cổ nhỏ nhắn của những cô cậu bé đã làm cho khung cảnh ảm đạm của bệnh viên trở nên tràn đầy hy vọng. Chương 7: Lửa trong đêm 23 giờ 15 phút, ngày 15 tháng 9 năm 1975. Khu Lam Sơn, Vũng Tàu. Đêm khuya thanh vắng. Trong màn đêm, vài tiếng cóc nhái và tiếng con trùng văng vẳng vọng lại. Vầng trăng khuyết đã lên cao, ánh trăng len lỏi qua khung cửa sổ, tràn vào bên trong giang phòng nơi Thanh Bình và dú Hảo đang nằm ngủ. Tiếng gió nhẹ lay cành ổi trước nhà lào xào hoà lẫn với tiếng chim cú đi kiếm ăn đêm. Bỗng tiếng đập cửa rầm rầm vang lên, dú Hảo liền chạy ra mở cửa thì thấy 2 cán bộ công an: - chào đồng chí. Đồng chí đến đây có gì không? - Kiểm tra nhân khẩu. Nhà này 4 người phải không? - Dạ, ông bà chủ của tôi vừa mất tuần rồi. Chỉ còn tôi và tiểu thư thôi. - Kêu cô ta ra đây. Nghe thấy dú Hảo bị làm khó, Thanh Bình liền kéo mền ngồi dậy, đi ra cửa trước, nhìn thấy hai người công an, một người lớn tuổi, và một người nhỏ hơn. Họ nhìn Thanh Bình từ đầu tới chân, rồi họ bước vào nhà. Tên lớn tuổi ra lệnh: - Đồng chí Thanh, cậu đi lục soát hết nhà cho tôi. Tên Thanh nhanh nhẩu trả lời: - vâng thưa đồng chí. Dú Hảo khúm núm, nói với tên còn lại: - mời đồng chí ngồi. Nhà chúng tôi chỉ có 2 người thôi, không còn giấu ai khác nữa. - 2 người kia chết chôn ở đâu? Tại sao không báo cáo? Dú Hảo lo lắng: - dạ, vừa mới mất được vài ngày. Chúng tôi lo chôn cất nên chưa kịp báo cáo. Xin đồng chí tha lỗi cho chúng tôi không biết. Tên lớn tuổi bèn nói: - bà dẫn đồng chí Thanh ra chỗ chôn. Đồng chí Thanh, cậu ra ngoài kiểm chứng xem lời bà già này là thật hay giả. Không khéo bà ta đã bao che cho 2 tên đó vượt biên. Dú Hảo liền lo lắng van xin: - ngàn lần vạn lần chúng tôi nào dám. Ông bà nhà tôi trước giờ chỉ là thương nhân, chúng tôi không liên quan tới chính phủ ông Thiệu. Tên lớn tuổi lớn tiếng ra lệnh: - đừng nhiều lời. Cậu Thanh, đi ra ngoài kiểm chứng mau. Tên Thanh hiểu ý, lặng lẽ làm theo lời, kéo theo dú Hảo ra ngoài. Thanh Bình vừa đứng dậy định đi theo dú Hảo, thì tên lớn tuổi giữa tay cô lại: - cô bé đứng lại. Tôi có chuyện muốn hỏi cô. Dú Hảo quay lại nhìn Thanh Bình, cô liền nháy mắt với dú, bảo dú đừng lo lắng. Dú Hảo và tên Thanh đi khuất. Thanh Bình từ từ ngồi xuống bàn, cô lặng lẽ đốt cây đèn dầu. Ánh sáng le lói soi lên gương mặt của cô tiểu thư họ Hạng. Từ một cô chủ của lò bánh chợ Lớn, luôn được ông bà lo lắng cho mọi thứ, giờ đây Thanh Bình chỉ còn lại dú Hảo, và cô phải tự học cách lo cho cuộc sống của mình chỉ trong vài tháng ngắn ngủi. Cơ nghiệp mấy đời của nhà họ Hạng mất trắng trong một đêm. Không ai ngờ chính phủ mới lại đánh tư sản, và ép buộc tất cả thương nhân phải giao nộp của cải cho chính quyền. Bây giờ, chỉ còn dú Hảo và Thanh Bình nương tựa vào nhau. Họ ở trong một căn chòi nhỏ chỉ có một giang phòng, ngay cả nhà vệ sinh cũng không có. Cuộc sống của Thanh Bình lại luôn bị quấy rối, vì chính quyền luôn nghi ngờ gia đình cô giàu có là do có liên quan tới chính phủ ông Thiệu. Giờ đây, Thanh Bình không còn sự vui vẻ và tự tại như lúc trước. Tuy nhiên, cuộc sống khắc nghiệt vẫn không thể làm mất đi vẻ yêu kiều trên gương mặt của cô tiểu thư họ Hạng. Tên cán bộ lớn tuổi nhìn Thanh Bình chằm chằm, hắn nói: - bao nhiêu tuổi? Thanh Bình lặng lẻ cuối mặt xuống, cô trả lời: - tui 17 tuổi. Tên lớn tuổi tiếp tục: - từ một cô tiểu thư đài các gia tộc họ Hạng ở chợ Lớn, bây giờ phải ở trong cái chòi nhỏ chật hẹp này. Thật làm cho người khác đau lòng. - Dạ, cám ơn cán bộ cảm thông. Tên lớn tuổi kéo ghế ngồi gần lại với Thanh Bình, rồi nhỏ nhẹ nói: - Đừng xa lạ với anh. Em cứ gọi anh là anh Hải. Em ở đây có khổ lắm không? Thanh Bình vẫn cố giữ khoảng cách, cô nghiêng người ra xa: - Riếc rồi cũng quen thưa cán bộ. Tên lớn tuổi tiến tới gần hơn, quàng tay qua vai Thanh Bình, nói nhỏ: - hay em về nhà với anh. Anh sẽ lo cho em đầy đủ. Thanh Bình liền đứng dậy, cô sợ hãi nói: - xin cán bộ tự trọng. Tui sống ở đây đã quen rồi. Tên lớn tuổi liền chạy đến ôm chầm lấy Thanh Bình, rồi đè cô lên giường. Hắn dùng sức mạnh khống chế cô, nhưng lời nói vẫn nhỏ nhẹ: - anh để ý em lâu rồi. Bây giờ em đâu còn ai. Đừng ra vẻ nữa cô bé. Thanh Bình ra sức vùng vẫy. Nhưng cơ thể bé nhỏ gầy gò của cô không tài nào cử động được. Chưa bao giờ trong đời, cô lại cảm thấy sợ hãi đến như vậy. Tên Hải một tay siết chặt 2 cánh tay của Thanh Bình, tay kia bắt đầu kéo quần cô xuống. Mùi mồ hôi của tên sói lang, cộng với sức nặng của cơ thể hắn khiến Thanh Bình khóc thét. Cô liên tục kêu dú Hảo, nhưng không thấy ai trả lời. Thanh Bình vẫn còn đau đớn vì ông bà nội mất, không lẽ bây giờ cô lại phải chịu đựng sự xỉ nhục này. Bỗng tên Hải buông cô ra. Rồi cô nghe tiếng đánh đấm và tiếng la hét của tên Hải. Thanh Bình vừa ngồi dậy, lau nước mắt, thì thấy Ngọc Thư đang tung những cú đá liên tiếp vào bụng tên Hải. Hắn lồm cồm bò dậy, xô ngã cái bàn, và làm đổ cây đèn dầu. Lửa lan đến những lá dừa khô, làm cả bức tường bốc cháy. Tên Hải hẳng sợ, hắn liền cắm đầu cắm cổ chạy ra khỏi nhà. Ngọc Thư liền chạy đến, đỡ Thanh Bình đi: - hai đứa mình phải trốn khỏi đây, bọn chúng sẽ quay lại. Thanh Bình dằn co, cô nói: - khoan đã, tui cần phải lấy đồ trong tủ. Ngọc Thư vẫn kéo Thanh Bình: - trò bỏ đi, lửa lớn lắm. Thanh Bình liền tung tay Ngọc Thư ra, cô chạy tới chiếc tủ đang cháy, lấy ra hai tấm hình. Lửa lan lên mái nhà, làm cho những tán lá dừa khô rớt xuống từng mảng. Một mảng lửa rơi ngay chân Thanh Bình. Ngọc Thư lập tức chạy đến dập tắt lửa, rồi dìu Thanh Bình chạy đi. Lúc này, dú Hảo và tên Thanh đã về đến trước nhà. Thanh Bình vừa thấy dú, cô liền khóc: - dú ơi, tên Hải muốn làm nhục con. Dú Hảo hớt hơ hớt hải chạy đến bên Thanh Bình: - trời ơi, tiểu thư của tui. Con có sao không? Con bị trật chân hay sao? - Chân con bị rửa rớt trúng. Ngọc Thư đã cứu con, tên Hải đã chạy đi rồi. Lúc này, Ngọc Thư, Thanh Bình và dú Hảo liền nhìn qua tên Thanh đang đứng chết trân. Ngọc Thư định bụng, nếu hắn giở trò manh động gì, thì cô sẽ đánh cho hắn một trận. Nào ngờ tên Thanh lặng lẽ nói: - các người đi đi. Dú Hảo liền cuối đầu, hớt hải nói: - Đội ơn cán bộ. Cám ơn cán bộ nhiều lắm. Cả ba cùng chạy thật nhanh theo hướng ra biển. Phía đằng sau, ngồi nhà lá vẫn phừng phực cháy làm sáng cả một vùng trời, tro bay khắp nơi. Những người xung quanh nghe thấy tiếng lửa, liền đi ra ngoài xem. Ngọc Thư vừa chạy, vừa hy vọng người ta lo nhìn đám cháy mà không để ý đến cô, Thanh Bình và dú Hảo. Họ chạy đến gần biển, khi không còn thấy được ánh sáng cuả đám cháy nữa, thì cả ba mới đi chậm lại. Dú Hảo đi phía trước dò đường, còn Ngọc Thư dìu Thanh Bình đi phía sau. Họ đi trên con đường ven biển Bãi Trước, men theo những bóng dừa dưới cát. Sóng biển từng đợt xô vào bờ, cùng với gió mang theo hơi thở mặn mà ngoài khơi xa. Xa xa, tiếng chim hải âu thỉnh thoảng vọng lại. Gió thổi mạnh, lay những cành dừa lào xào trên bãi cát trắng. Ở bên Ngọc Thư, Thanh Bình cảm thấy an toàn và bình yên lắm. Cảm giác giống như khi cả hai cùng leo lên Tháp Eiffel, cùng nghe tiếng đàn violin, và cùng ngắm mặt trời lặn. Mọi lo lắng, muộn phiền dường như đã tan biến trong phút chốc. Thanh Bình vừa đi cà nhắc, vừa áp mặt vào vai Ngọc Thư và hỏi nhỏ: - sao trò lại ở đây? Trò không lên tàu đi Mỹ sao? Ngọc Thư trả lời: - sau khi bị ngắt điện thoại với trò, tui lo lắng sợ trò có chuyện. Nên tui đã lén ba má đi xuống tàu. Nghe Ngọc Thư thổ lộ, Thanh Bình cảm thấy thật ấm áp trong lòng. Cô không bao giờ ngờ rằng Ngọc Thư sẽ quay lại tìm cô. Mọi thứ xảy ra hôm nay cứ như một giấc mơ xa xỉ. Khi ông bà nội mất, cô dường như bị rơi xuống vựt thẳm. Lúc đó, cô cảm thấy như mình là một con tàu trôi dạt ngoài khơi, không biết đâu là bờ. Nhưng bây giờ, Ngọc Thư như đã quăng một cái phao, kéo cô lại. Ngọc Thư là con của đại tá Huỳnh Lực, cánh tay phải đắc lực của tổng thống Thiệu. Cộng quân gọi gia đình cô là nguỵ quân nguỵ quyền. Do đó, việc cô quay trở lại là rất nguy hiểm. Thanh Bình tiếp tục hỏi Ngọc Thư: - Trò không sợ sao? Ngọc Thư không suy nghĩ, mà trả lời ngay: - Sợ chứ. Nhưng tui cũng sợ sau này sẽ không còn gặp lại được trò nữa. Nghe Ngọc Thư nói, Thanh Bình cảm thấy ấm áp vô cùng. Thanh Bình siết chặt tay Ngọc Thư, rồi tiếp tục hỏi: - Làm sao mà trò tìm được tới đây? - Mấy tháng nay tui đã tìm trò ở khắp Sài Gòn nhưng không thấy. May mà tui còn nhớ gia đình trò có nhà cửa ở Vũng Tàu và Cần Thơ, cho nên tui đi xuống đây để cầu may thôi. Thanh Bình hỏi tiếp: - Sao mà trò biết tui ở trong căn chòi đó. - Khi ông bà nội trò vừa mất, trò có nhờ sư cô ở Tịnh Xá Ngọc Bích tụng kinh. Lúc đó, tui đang ở nhờ trong chùa. Cho nên tui mới biết chỗ ở của trò. Thanh Bình nghe vậy, cô liền gắt gỏng với Ngọc Thư: - Tại sao bây giờ trò mới xuất hiện hả? Ngọc Thư giải thích: - Xin lỗi. Tui chỉ có thể đi tìm trò vào buổi tối, mà tui cũng không rành đường ở đây. Hôm nay khi tui tìm được đến chỗ ở của trò, đã thấy hai tên cán bộ đi quanh quẩn, nên tui không dám đi vào. Thanh Bình vẫn tức giận, cô cáu gắt với Ngọc Thư: - Tại sao trò không vào cứu tui sớm hơn hả? Xém chút nữ thì... Ngọc Thư ngập ngừng: - tui thực sự xin lỗi... Tui nợ trò lần này, được không? Thanh Bình mỉm cười, cô nói: - vậy thì mai mốt trò phải trả lại cho tui đó. Ngọc Thư cười: - ừ, hứa. Thanh Bình biết ít có ai chịu được tánh khí tiểu thư của mình. Trừ ông bà nội và dú Hảo, chắc trên đời này chỉ có Ngọc Thư chịu để cho cô ăn hiếp. Đi được một đoạn, thì Ngọc Thư hỏi Thanh Bình: - Lúc nhà cháy, trò lấy gì trong tủ ra mà quan trọng dzay? - hai tấm hình. Ngọc Thư tò mò: - Hình ai? - 1 tấm là chụp gia đình với ông bà nội và dú Hảo. - còn tấm kia? - Hình của tui và tên Phạm Dương. Câu trả lời của Thanh Bình làm Ngọc Thư chưng hửng. Dù sao đi nữa, cả hai cũng chỉ là bạn bè. Trò Phạm Dương dù sao cũng là người có hôn ước, thì Thanh Bình giữ kĩ hình cũng đâu có gì là lạ. Ngọc Thư nói: - Ừ. Hai người môn đăng hậu đối mà. Thấy Ngọc Thư có vẻ buồn, Thanh Bình hí hửng cầm tấm hình vẫy vẫy trước mặt Ngọc Thư: - nè, nhìn kĩ đi. Thì ra đó là tấm hình cả hai đã chụp ở trên tháp Eiffel. Ngọc Thư mỉm cười, không ngờ giờ này mà Thanh Bình còn có tâm trí chọc nghẹo cô. Ngọc Thư đâu biết Thanh Bình chỉ trêu đùa khi ở bên Ngọc Thư, vì khi đó, Thanh Bình cảm thấy an toàn và bình yên nhất. Trong vài tháng ngắn ngủi, cả hai đã trải qua quá nhiều thay đổi trong cuộc sống. Thanh Bình từ một cô tiểu thư giàu có, được đưa đón bằng xe hơi mỗi ngày, vậy mà bây giờ cô phải sống trong một căn chòi tạm bợ. Còn Ngọc Thư từng là con gái của tướng Huỳnh Lực, cánh tay phải đắc lực của ông Thiệu, bây giờ lại phải lẩn trốn dưới chế độ Cộng Sản. Nhiều tri thức và tướng lĩnh của Việt Nam Cộng Hoà bị giết và bỏ tù. Tài sản, nhà cửa, danh dự, quyền con người của họ đã mất. Cả hai có thể đi đâu bây giờ. Thanh Bình lo lắng hỏi Ngọc Thư: - Tụi mình đi đâu đây? Ngọc Thư trả lời: - Tịnh Xá Ngọc Bích. ----------------------------------- Lời của tác giả: Dạo này Quỳnh Di đang có việc bận, nên sẽ ngưng viết một thời gian. Quỳnh Di hy vọng sẽ gặp lại các bạn vào đầu tháng 6. Cám ơn các bạn đã ủng hộ truyện.
  32. 3 points
    Mùa hè rơi trên vườn dâu của chú You Won. Những ngày bình yên theo chân.
  33. 3 points
    Lòng phố vẫn vẹn nguyên Chỉ lòng người thay lá Vài kẻ chán cuộc chơi Người bỏ đi mất rồi Có gì như đá vỡ... Vài lữ khách dừng chân Bồi hồi câu chuyện cũ Vài ba kẻ xa nhau Vài người đã thôi khóc Cũng có kẻ thêm buồn Ừ thì chuyện của phố Nay cũng đã thay mùa
  34. 3 points
    Chương 4: Paris Ngày 17 tháng 6, năm 1974. Bảy giờ rưỡi tối, Paris. - Nè, trò đi chậm lại giùm cái. Tui leo hết nổi rồi. Thanh Bình lê từng bước trên cầu thang của tháp Eiffel, vừa thở dốc, vừa nói với theo Ngọc Thư. Tháp Eiffel được xây dựng vào cuối thế kỷ 19, là một công trình mà người Pháp rất tự hào, vì nó được dùng để tôn vinh công nghiệp sản xuất thép bậc nhứt châu Âu của nước Pháp lúc bấy giờ. Thành phố Paris về chiều, phố xá đã lên đèn. Càng trèo lên cao, gió càng thôỉ lộng. Ngọc Thư nhìn xuống cầu thang, nói với Thanh Bình: - Tui đã đi chậm lắm rồi. - Mà còn bao lâu nữa vậy, chân tui rã hết rồi. - Sắp tới tầng 1 rồi. Ráng lên. Từ tầng 1, leo thêm khoảng 50m là tới tầng 2. Thanh Bình mặt mày bơ phờ, than thở: - Trời ơi, sao mà xa vậy? Ngọc Thư khó chịu: - Hồi nãy trò là người đòi lên đây mà. Có thang máy không chịu đi, trò lại đòi đi thang bộ. - Ông nội dặn không được đi thang máy ở tháp Eiffel. Thang người kéo, lại dễ bị kẹt. Đi thang bộ tuy lâu nhưng an toàn hơn. - Nếu mệt thì đi xuống dạo sông Seine với Linh Tâm, Tú Phương và dú Hảo đi. Trò làm ơn đi mau một chút, nếu trễ thì không lên kịp tầng 2 ngắm mặt trời lặng đâu. Thanh Bình nghe vậy, liền cáu gắt: - Tui đã đi hết sức rồi. Mặt trời đã sắp lặn, cả một vùng trời Tây ửng lên một màu cam hồng bao bọc xung quanh quả cầu lửa. Mùi hương bánh Crêpe thoang thoảng từ tầng 1 bay xuống, làm Thanh Bình vừa mệt vừa đói. Cô đã năn nỉ ông nội rất lâu, phải dùng cả tên của tướng Huỳnh Lực, thì ông mới an tâm cho cô đi theo tàu đến Pháp 2 tuần. Ngày mai là phải quay về Sài Gòn, không biết chừng nào mới có được cơ hội đi Pháp một lần nữa. Thanh Bình vừa mệt, vừa lo không lên kịp xem mặt trời lặn. Cô thở dốc, lết từng buớc chân, rồi không hiểu sao nước mắt cô cứ liên tục rơi. Đi đến chỗ nghĩ chân ở tầng 1, thì cô thấy Ngọc Thư đứng trước mặt: - Để tui cõng trò. Thanh Bình chưa kịp phản ứng, thì Ngọc Thư liền ngắt lời: - Đừng ra vẻ cứng cựa rồi từ chối. Tui cũng muốn lên đó xem mặt trời lặn. Với tốc độ của trò, chúng ta không lên kịp tầng 2 đâu. Thanh Bình mỉm cười: - Đồ suy bụng ta ra bụng người. Tui đâu định từ chối. Mặt Ngọc Thư ửng đỏ. Thì ra khi Thanh Bình cười, cô cũng không đáng ghét lắm. Cả hai đi được một hồi, Thanh Bình đột nhiên lẩm nhẩm chữ “Merci.” Ngọc Thư liền châm chọc: - Trò đang nhai steak hay sao mà nói chuyện trong lí nhí trong miệng vậy? Thanh Bình liền hét vào tai của Ngọc Thư: - Merciiii!!!! Ngọc Thư bình thản: - Trò đang trên lưng tui đó. Nếu không muốn tui buông tay thì tốt nhất là đừng manh động. Cuối cùng cả hai cũng lên kịp tầng 2 để xem mặt trời lặn. Ở trên đây, hai cô tiểu thư có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh thành phố Paris thơ mộng. Những toà nhà cổ kính, con sông Seine uốn lượn, và những dòng xe đông đúc nối đuôi nhau. Nhìn xuống phía dưới, người đi bộ chỉ nhỏ như những con kiến. Thanh Bình có cảm giác như cô đang đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới. Phía đằng đông, mặt trời như một lòng đỏ trứng muối khổng lồ, từ từ lặn xuống phía sau những toà nhà nhấp nhô. Đàn chim bồ câu vội bay về tổ, ngang qua những tia nắng cuối cùng. Xa xa, tiếng chuông nhà thờ vang lên, hoà với tiếng vĩ cầm du dương của một nghệ sĩ trong nhà hàng của tháp Eifel vọng ra. Tiếng đàn khi thì dai diết, khi thì sâu lắng như một lời thở than của người khách lữ hành. Thanh Bình hỏi Ngọc Thư: - đó là bài gì, trò biết không? - Bài Aline. - Giai điệu thật hay. - Ừ, bài hát kể về một người con trai ra biển khóc người yêu, rồi vẽ hình cô ấy trên cát, nhưng lại bị sóng biển cuốn trôi đi. - Sao nghe buồn quá, cô ta chết ngoài biển hay sao? - Trong lời bài hát không nhắc đến. Nhiều lúc nhạc Pháp rất mông lung hư ảo. Người phải nghe tự cảm giác lấy thôi. Nắng đã tắt, thành phố Paris đã lên đèn. Trời về đêm, gió càng thổi mạnh. Những ngọn đèn trên tháp Eiffel cũng được bật lên. Trên cao, những vì sao lấp lánh dần toả sáng. Vầng trăng khuyết đã ló dạng khỏi đỉnh núi phía chân trời tím. Đường phố Paris càng nhộn nhịp hơn. Những chiếc tàu khách trên sông Seine bắt đầu vang lên tiếng cười nói, tiếng ăn uống, và tiếng đàn violin của những bản tình ca. Khung cảnh về đêm ở Paris thật yên bình. Thanh Bình nhắm mắt lại, hoà mình vào trong cơn gió hè mang theo hương thơm hoa oải hương từ phương xa. Cô lẩm nhẩm: - C’est tellement bien ici. Bỗng Thanh Bình nghe một tiếng “cách”. Cô mở mắt, thấy Ngọc Thư đang kéo một tấm hình trong máy chụp hình ra rồi vẫy vẫy. Ngọc Thư liền nói: - cho trò nè. Cũng ăn ảnh quá chứ. - Sao tui nhắm mắt nhắm mũi hết rồi. Chụp mà không kêu, để tui nhìn thẳng vào máy. - Không thích thì trả đây. - Ai noí không thích. Nè, trò nhờ bà đầm bên kia chụp giùm 2 tụi mình một tấm đi. Đó là lần đầu tiên, Thanh Bình và Ngọc Thư chụp hình chung với nhau. Sau này, đó cũng là tấm hình quý giá nhất đối với Thanh Bình. Đứng thêm một hồi, Thanh Bình nhìn thấy nhiều người du khách đang bày picnic và ăn ở dưới bãi cỏ gần chân Tháp. Cô liền nũng nịu: - Đói bụng quá, không biết có ai cõng tui xuống để ăn bánh không? Ngọc Thư liếc mắt nhìn Thanh Bình rồi, hỏi lại: - trò đang nói chuyện với tui? - Không lẽ tui đang nói tiếng Việt với mấy ông Tây bà đầm ở đây? Thanh Bình lúc nào cũng ăn miếng trả miếng với Ngọc Thư trong lời nói, ngay cả khi cô đang muốn làm nũng. Cô mở to cặp mắt huyền, cười thật tươi rồi nghiêng đầu vào vai Ngọc Thư. Bỗng nhiên Ngọc Thư cảm thấy mặt mình nóng bừng, tim cô trở nên loạn nhịp. Nhưng là con nhà võ, Ngọc Thư phải kiên định không để mình bị thất thủ trước mỹ nhân kế. Ngọc Thư trả lời: - trò đói quá rồi bị hoang tưởng tui là dú Hảo hả? Tự đi xuống đi, tiểu thư. Thanh Bình huýt một hơi dài: - xíiii. Không thèm! Chương 5: Đi hay ở Năm 1975, Cộng quân vi phạm hiệp định Paris, tấn công vào Sài Gòn. Chính phủ mới áp đặt hợp tác hoá nông nghiệp toàn bộ miền Nam một cách nghiêm ngặt hòng xoá bỏ toà bộ nền kinh tế tư bản trước đó. Thương nhân khắp nơi bị đánh tư sản, bị cấm vận buôn bán. Tướng lĩnh thời Thiệu từ thấp đến cao đều bị đưa đi tù, hay còn được gọi là đi học tập cải tạo chính trị. Hoa Thịnh Đốn không thừa nhận chính phủ Cộng Sản, và cấm vận kinh tế Việt Nam. Lạm phát tăng cao, đồng tiền mất giá, người dân không đủ ăn. Bị đối xử khắc nghiệt và tàn bạo, hàng triệu người Việt đã liều mình lên tàu vượt biên đi tìm một niềm hy vọng mong manh ngoài khơi xa, rồi biết bao nhiêu người đã bỏ mạng trên biển. Cho đến bây giờ, chiều chiều tiếng kinh cầu siêu cho những linh hồn thuyền nhân vẫn lặng lẽ vang lên ở những ngôi chùa hướng về phía Đông. 3 giờ sáng, ngày 30 tháng 4 năm 1975. Sài Gòn. Ngoài phố, mọi người đang hoảng loạn tháo chạy. Những chiếc xe đạp, xe vespa, xe ba gác nối đuôi những chiếc xe lam chở đầy ấp người và hành lý đi ra ngoại thành. Một vài đứa bé lạc gia đình, vừa khóc, vừa thẫn thờ đi theo đoàn người hối hả. Xa xa, một vài cột khói đen bốc lên từ những đám cháy ven đường. Khói bụi dưới mặt đường, khói xe hoà lẫn với mùi pháo đạn mịt mùng cả một vùng trời. Quần áo, giày dép, chén dĩa, giấy tờ rớt ra từ trong hành lí của người chạy nạn, rải rác khắp nơi. Trong ngôi biệt thự của Gia Tộc họ Hạng, cả nhà Thanh Bình đang ngồi bên nhau, lắng nghe tiếng người, tiếng xe hoảng loạn bên ngoài. Ông Hạng Văn Tý cố dò đài radio, hy vọng nghe được tin tức. Điện thoại chợt reo lên, dú Hảo liền đưa cho Thanh Bình: - trò Bình, trò đi với tui được không? Gia đình tui 2 giờ sau sẽ lên thuyền đi Hoa Kỳ. Nghe giọng nói của Ngọc Thư, Thanh Bình cảm thấy vui lắm. Trong tình cảnh loạn lạc, bạn bè và thầy cô ở trường Gia Long đều ly tán, không biết ai đã đi đâu về đâu. Vậy mà Ngọc Thư vẫn còn nhớ đến Thanh Bình. Nhưng ông nội đã quyết ở lại Sài Gòn. Ông nói dù thế nào, ông cũng phải ở lại để giữ cơ nghiệp mấy đời của họ Hạng. Ông sẽ không đi ra nước ngoài, và nếu có chết, ông cũng muốn chết ở đây. Thanh Bình liền trả lời Ngọc Thư: - Ông bà nội tui đã quyết định ở lại. Gia đình tui chỉ là người dân thường, trước giờ không liên quan đến chính phủ. Chắc sẽ không sao. - Nhưng không ai biết chính phủ mới sẽ đối xử với người dân như thế nào. - Chuyện làm ăn của dòng họ nhà tui đều ở đây hết. Nếu đi thì gia đình biết sẽ sống ra sao. Ngọc Thư im lặng vài giây, rồi cô lên tiếng: - Trò có thể đi vì tui không? Thanh Bình ngập ngừng: - Ý trò là sao? - Trò hiểu tui muốn nói gì. Ở Paris, chúng ta thấy hai cô đầm nắm tay nhau. Tui đối với trò cũng vậy. Lời thổ lộ đột ngột của Ngọc Thư làm Thanh Bình cảm thấy như có hàng ngàn con bướm đang vỗ cánh trong lồng ngực của cô. Lần đi Paris dường như đã kéo hai cô tiểu thư gần lại với nhau. Khác với khi ở bên Linh Tâm và Tú Phương, Ngọc Thư luôn làm cho tim Thanh Bình lỗi nhịp, và cô không thể lý giải được đó là loại cảm giác gì. Bây giờ, Ngọc Thư đã ngụ ý gọi tên cho thứ cảm giác đó, và Thanh Bình cảm thấy có chút gì đó vui mừng trong lòng. Nhưng chỉ trong giây lát, Thanh Bình nhận ra mình đang đứng trước một quyết định khó khăn nhất cuộc đời. Trong tình cảnh hoang mang vô định này, dù quyết định đi hay ở lại, cô cũng đang đánh cược tương lai của mình vào một ván bài đầy hiểm nguyn. Thanh Bình hít một hơi dài, rồi cô trả lời Ngọc Thư: - Tui xin lỗi. Tui sẽ không bỏ lại ông bà nội. - Nếu hôm nay trò ở lại, không biết đến bao giờ chúng ta …. Bỗng một tiếng nổ lớn đột ngột vang lên làm rung cả nền đất. Đường dây điện thoại đã bị đứt quảng. Cái radio cũng không còn phát ra tiếng. Thanh Bình liên tiếp gọi Ngọc Thư trong điện thoại, nhưng cô không còn nghe thấy gì nữa. Thanh Bình bật khóc, phải chăng đây là lần cuối cùng cô nghe được tiếng của Ngọc Thư. Ông bà nội liền la lớn, kêu Thanh Bình nằm xuống để tránh đạn, nhưng Thanh Bình dường như không còn nghe thấy gì nữa. Dú Hảo liền ôm chầm lấy cô, rồi kéo cô xuống gầm bàn. Cả toà biệt thự bị cúp điện, mọi thứ xung quanh dần chìm trong bóng tối.
  35. 3 points
    Nhân Duyên chỉ là sự gặp gỡ giữa người với người . Còn mối quan hệ muốn bền vững phải cần sự cố gắng vun đắp của đôi bên. Có những người tự chặt đứt cái duyên đó đi và cứ ngỡ rằng mình hết duyên với nhau, nhưng tất cả đều do chính mình bản thân mình có cố gắng hay không. Đó là cách sống của WL, sẽ quan tâm hết mình cho những người mình tính là quan trọng trong cuộc sống của mình, còn với những người không liên quan thì sẽ lạnh như mùa đông vậy ... nên duyên hay không duyên ....phải xem đối phương là ai để kéo dài cái duyên đó =) =) .... Hôm nay cả anh và em đều bị phạt . Cứ thích đùa mà không chịu nghe lời . Tối đến anh đi vô phòng đưa tờ giấy rồi đi ra, trong tờ giấy viết: "I am sad". Mình cũng viết lại cho anh vài chử "You will be sad all the time if you don't behave". Bỏ lại trên bàn cho anh mà chắc anh đã đọc được nên tối nay không qua chúc mình ngủ ngon nữa . Tính anh không giống tính em, anh rất mau hết giận và dễ tha thứ . Còn em thì để trong lòng, vài ngày sau tìm cách trả đủa. Được cái em rất tinh ý, biết ai giận là em im lặng tỏ vẻ đau khổ lắm, rồi sẽ nhẹ nhàng nói chuyện với mình vì vậy em ít khi bị la. Còn anh thì hay nói lý, nói khi nào thắng thì thôi. Đôi lúc mẹ hay nói anh mà không làm luật sư là uổng lắm, nhưng vì anh như vậy nên hay bị phạt. Nhà chỉ có em và anh thôi nhưng đủ ồn ào rồi . Còn mình im lặng quá mẹ lại hỏi sao mình không chịu ra ngoài đi chơi, cứ ở trong phòng hoài .Vậy mà đi chưa đến 9 giờ là gọi điệt thoại réo về vì sao con đi lâu quá vậy . Thời còn học đại học, đi đến 2 ..3 giờ sáng mẹ có gọi đâu. Đợi đến mình già rồi mẹ sợ mình bị bắt cóc hay sao í . Ngoại trừ qua nhà hai nhỏ bạn thân thì không bị réo về thôi. Hôm nay ở chổ làm họp hành mệt quá. Chổ làm toàn phụ nử thôi nên thật rắc rối . Hết chị này tâm sự lại đến chị kia tâm sự . Họ bực mình nhau sao không nói thẳng với nhau mà lại đi nói với mình . Mình không thể nói lại với ai đành ôm hết trong người . Mà đâu phải chỉ hai người . Sáng nay bà chủ không biết buồn bực ông chồng chuyện gì mà cằn nhằn ổng cả buổi . Cuối cùng chồng bà chủ không nghe mà mình nghe đầy hai cái lổ tai. Thêm chuyện mấy này nay chị O bực mình bà chủ quá nên muốn nộp đơn qua phòng khác làm . Chị nói chị đi rồi sẽ kéo mình theo mà mình đang rất yên ổn nên có muốn đi đâu. Thôi thì ừ đại cho chị vui, còn đi hay không thì tính sau vậy . Chiều về phạt em và anh xong thì ngồi nói chuyện với ba mẹ . Lúc trước ba không thích việc mình muốn làm nhưng giờ ba cũng ủng hộ . Mẹ thì muốn vì chỉ cần mình muốn là mẹ muốn . Biết rằng quyết định này rất khó và sẽ đi theo mình cả cuộc đời, nhưng có lẻ mình nên thử . Biết đâu đó là một mảnh ghép còn sót lại trong bức tranh hạnh phúc mà mình đang tìm. Nếu đã quyết định thì phải cố gắng, không thể lười biếng được dù cái lưng rất dài. Phải bắt đầu sớm thôi ...cần bỏ đi vài thói quen củ không tốt và tìm kiếm những điều mới tốt hơn. Cố gắng hết mức có thể và nếu không thành công cũng không sao. Nhưng ba mẹ vẫn là nhất, tất cả sẽ từ số hai đếm đi ..... Dạo này ngủ trể quá .... cũng nên bỏ thói quen ngủ trể này ...bắt đầu từ đây đi ....
  36. 3 points
    Năm 17 tuổi, tôi đã yêu một người con gái. Rất sâu sắc. Suốt ngần ấy năm trời, vẹn nguyên trong lòng tôi là một cô gái 20 tuổi như thế, chưa bao giờ lớn lên. Tôi mãi chẳng thể nhận ra rằng, cô gái 20 tuổi năm nào rồi cũng phải trưởng thành, chỉ có tôi và tình cảm của tôi là cứ mãi trẻ con như ngày tôi 17, chưa từng thay đổi... Tôi cứ đằm chìm mình trong ngày hôm qua, mà quên rằng mình cần sống cho hôm nay và ngày mai. Cứ thế, tôi cứ mải miết đi tìm hình bóng cô ấy trong những người con gái khác, đôi khi là một ánh mắt, một nụ cười, hay đơn giản chỉ là một thói quen nào đó giống với cô ấy. Dù chỉ là một chút. Cuối cùng rồi, tôi nhận ra, chẳng một ai có thể giống được cô ấy cả. Kể cả là cô ấy bằng xương bằng thịt của hiện tại. 🙂 Tôi cứ tự huyễn hoặc mình giữa vòng xoay hiện tại và quá khứ, giữa nhớ và quên. Có lẽ chính cảm giác không có được trọn vẹn khiến cô ấy trở nên đặc biệt trong lòng tôi. Tôi ngông cuồng và cố chấp đến độ, chẳng để ai có thể thay thế được vị trí của cô ấy trong lòng tôi. Vì đối với tôi, giữa “quên” và “không thể thay thế” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Trong tiếng Anh, từ “Miss” là một động từ khá đặc biệt, vì nó có hai ý nghĩa rất khác: một là “nhớ”, nghĩa còn lại là “đánh mất”. Có phải vì tôi đã quá nhớ cô ấy tới nỗi đã đánh mất cô ấy rồi, phải không?...
  37. 3 points
    Viết về mẹ ... Chưa kịp ngủ đã giấc thì mẹ đi vào kêu thức dậy. -wl con hứa sáng nay thức sớm chở mẹ đi chợ mà Mở mắt ra nhìn điện thoại thì thấy cũng trể rồi nên dậy đưa mẹ đi chợ. Ngồi trong xe mẹ kêu gọi cc để mẹ nói chuyện. Nhưng cc bận nên mình hỏi mẹ -chị sắp qua rồi, má có muốn nói chuyện không? -thôi có gì đâu mà nói mẹ đúng là lạnh lùng nha... mình biết mẹ thích nhạc bolero nên mỡ lên cho mẹ nghe. Thấy cô bé nhỏ tuổi hát hay quá, mẹ nói -em mà thi là chỉ có nhất - hả, má nói em nhà mình hả -đúng rồi, con không thấy em vừa hát vừa đàn hay như ca sĩ vậy à - má, em đàn bậy, hát lạc vậy mà má khen. Má đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về luôn đó. Hát vậy cũng khen hay như ca sĩ - con thử cho em mặc đồ lính rồi hát đi, em sẽ được hạng nhất - độ dễ thương thì có thể được xếp hạng, còn hát thì bỏ đi mom - má nghĩ con thi cũng được vô vòng 3. Con nói con là con ca sĩ ..... lúc chạy giặc bã làm rớt, má chạy sau má lượm Thấy mình nhìn mẹ nói thêm -mà năm 1975 thì không được, con chưa sinh ra. - con muốn xĩu với má luôn. Giờ con biết con giống ai rồi đó. -mà nhạc hay quá con. Nghe mà thấy vui luôn - có mình má nghe nhạc bolero mà thấy vui đó ... thế là sáng ngày đã nghe tiếng mẹ cười. Một ngày không tệ
  38. 3 points
    Cố lên nha banhtrang. Hai chị em nhất định sẽ làm được. Cố giữ tinh thần lạc quan như vậy ... cố lên
  39. 2 points
    * 2 cô bạn thân. Tình bạn giữa chúng tôi đã kéo dài trên 20 năm. Ngày xưa cùng nhau chơi búp bê,năm mười, nhảy dây, cùng nhau ở truồng tắm mưa. Lớn lên 1 chút lại học chung trường chung lớp cả các cấp, cùng nhau cúp học, cùng bị mời phụ huynh chung. Cùng nhau ăn sinh nhật, cùng đi đường hoa mỗi năm. Lên học trung cấp, đại học, chúng tôi mỗi đứa 1 chí hướng, mỗi đứa 1 thằng người yêu, nhưng vẫn hay tụ tập thường xuyên, nhậu nhẹt tán phét. Bỗng 1 ngày khi đã gần 30. Cái tuổi mà tụi nó nghĩ nếu k kịp lấy chồng đẻ con sẽ bị teo trứng mất. Cũng kinh tế dần ổn định, gia đình mong ngóng, thế là 2 đúa nó dần dần “đá” tôi ra khỏi cuộc sống mà vốn dĩ trước đây luôn có 3 con bánh bèo xàm xí đú hay đi cùng nhau. Tình yêu và cs hôn nhân sẽ dần chiếm hết thời gian của chúng nó, tôi hiểu. Nhưng tôi cũng rất buồn. và bây giờ, chỉ còn có mình tôi mỗi cuối tuần đều đi đâu đó 1 mình.
  40. 2 points
    Bài viết rất hay, lâu lắm rồi mới có ng nói đúng những lời mà mình muốn nói, càng lớn càng cảm nhận đc nhiều thứ đã quá xa tầm tay
  41. 2 points
    Nếu con người ta có thể yêu thương mà không chiếm hữu, kỳ vọng, có lẽ đó là điều hạnh phúc. Điều đó có ở hội chị em bạn dì, họ vui vẻ cùng mua sắm, ăn uống, kể xấu bồ bịch, người yêu, chồng con,... Mà phụ nữ thì luôn biết ăn ngon, mặc đẹp, thơm tho, ít nhiều luôn có khiếu thẩm mỹ, nghệ thuật ...nếu họ bỏ hẳn tính ganh ghét, đố kỵ,...và biết trọng bạn bè thì họ sẽ chơi với nhau vui không tả xiết. Không chiếm hữu và ít kỳ vọng là điều khiến chúng ta hạnh phúc hơn. Nên chơi với nhỏ bạn thân luôn thấy vui vẻ, thoải mái hơn con bồ. Vì chơi với đứa bạn thân, mình chẳng có expect điều gì hết ở nó hết. Nên khi nó tốt với mình, mình sẽ vô cùng cảm kích còn con bồ nó tốt thường xuyên nên coi là mặc nhiên. Ví dụ: con bồ thường dẫn mình đi ăn ngon, quán nào cũng ngon ( vì nó lựa chọn rất kỹ), mình sẽ không nhớ nổi quán nào hết vì coi như hiển nhiên,...còn con bạn thân dẫn đi ăn quán nào ngon là về nhớ liền, thậm chí note lại và trong lòng lâng lâng biết ơn nó. Rồi nhỏ bạn thân cũng chẳng chiếm hữu mình, vì nó không hơi sức đâu làm việc đó, nó để thời gian đi chiếm hữu partner của nó,...nên thấy thật là tự do, thích nói cảm nắng ai thì nói,..vì đâu có liên quan đời nó mà nó chẳng rất ngọt nhẹ cho lời khuyên. Nên sẽ cảm thấy: ôi tình bạn thật là vĩnh cữu. Còn nói với con bồ thì nó sẽ đay nghiến, nhắc đi nhắc lại nên thấy ôi sao tình yêu thật là ngột ngạt :)))) Nên để cho tự do thoải mái ngọt ngào hoài...thì kiếm thêm con bạn thân chơi, thêm chứ chẳng bớt, chứ đừng kiếm bồ chi. Còn hạnh phúc của tình yêu là gia vị của món gì đó hỗn tạp, lúc ngọt lịm lúc chua lè lúc đắng ngắt...và có lúc lạt nhách nữa, chưa sẵn sàng để "thưởng thức" thì thôi bỏ qua.
  42. 2 points
    Ngưỡng mộ tình cảm của em và chị ấy của em lắm. Thật sự rất khó để có một người có thể cùng chia sẻ ngọt bùi trong mọi lúc với mình như thế cho dù là tình cảm vợ chồng của những người dị tính huống chi là tình cảm đồng tính. Hãy cố gắng lên em nhé.
  43. 2 points
    Hình như ai cũng cô đơn trong chính thế giới của họ.
  44. 2 points
    Lặng ngắm nhìn góc phố Theo cơn gió thay mùa Từng người từng người cũ Rời phố ... Phố lặng im.. .. Phố làm sao giữ được Trái tim người không về.. Về góc phố hằng đêm Trải đôi dòng tâm sự.. .. Chỉ những người cất giữ Đâu đó góc phố xưa Ấm cõi lòng năm cũ.. Mới lặng lẽ quay về..
  45. 2 points
    Người ta mất nhau vì những điều rất vô lý. Đôi khi cái tôi lớn quá sẽ không còn thấy những điều tốt đẹp nữa
  46. 2 points
    Mình hy vọng bài viết này sẽ giúp được bạn phần nào. Cố lên bạn nhé! This too shall pass.
  47. 2 points
    E thích cô bác sĩ
  48. 2 points
    Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Người ấy chủ động nhắn tin cho bạn, chủ động hẹn gặp bạn, nhớ bạn từng giây từng phút. Thương đến nỗi không đành lòng rời xa bạn. Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Bạn có tật tức giận, không vui là hay im lặng. Rất hay giận dỗi bỏ đi, không ngoảnh đầu lại. Nhưng mong chờ tin nhắn người ta, chờ người ta gọi. Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Người ấy biết hạ giọng, khiến cuộc cãi nhau, hơn thua đang căng thẳng giữa hai người bỗng dịu xuống. Người ấy, sẽ là người không bao giờ để bạn chờ lâu. Rất nhanh chóng xoa dịu bạn, nhiều lúc giả tỉnh như không có chuyện gì. Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được một người thương bạn. Người ấy sẽ vì bạn mà tránh xa, hạn chế gần gũi với tất cả người khác. Người ấy sẽ chỉ có mình bạn, người ấy bằng lòng với việc bạn ghen. ... Rồi một ngày, một ngày, bạn sẽ gặp được một người trong lòng vô cùng thương bạn như thế. Thương hết cả con người bạn, hài lòng với cả những khuyết điểm, những điều chưa tốt ở bạn. Dù gặp bạn ở trạng thái xấu xí nhất vẫn không vơi bớt đi tình cảm. Vì người ấy thương chính bạn, chính trong tâm hồn bạn. Rồi một ngày, bạn sẽ gặp được thôi. Vào thời điểm có thể không ngờ nhất... -st-
  49. 2 points
    "Một ngày nào đó trong tương lai, bạn cuối cùng cũng sẽ tha thứ cho tất cả những người đã tổn thương mình. Dù đau đớn đến mức nào, khó chịu đến mức nào, chỉ cần bạn thấy mình sống tốt hơn, bạn sẽ phát hiện chính họ làm cho hạnh phúc của bạn lúc này thêm đầy, thêm trân quý hơn. Không oán hận nữa, chỉ còn lại một chút ký ức nhàn nhạt như mây trôi nước chảy, cùng với phần tốt đẹp còn sót lại, mỗi người họ đều biến thành một phần ý nghĩa trong cuộc đời bạn, ở nơi nên gặp gỡ xuất hiện, cho bạn một tương lai khác."
  50. 2 points
    “Khi đau lòng nhất, người ta chỉ im lặng” - st
×