Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 12/29/2019 in all areas

  1. 7 points
    Cảm ơn một năm đã qua với biết bao sóng gió bão táp cũng như ấm áp dịu dàng... Cảm ơn người bạn đời đã ở bên cạnh tới tận 10 năm.... Chỉ cầu mong 2020 cứ bình bình yên yên vậy mà đi qua là đủ... Phải khoẻ, phải khoẻ và phải thiệt khoẻ và thiệt thiệt khoẻ, khoẻ ơi là khoẻ ơi là khoẻ luôn!!!! Chúc mọi người một năm mới nhiều sức khoẻ và an lành!!
  2. 7 points
    Chị @Bluesky, chị @banhtrang, chị @Anitija và @chutzpah, Em cám ơn mọi người vì đã ở lại và chia sẻ cùng em. Em viết những dòng này khi lòng mình đã an yên, tiêu cực và stress cũng vơi đi phần nhiều. Thật là em có vào AL mỗi ngày, và nhìn thấy tin động viên của mọi người. Ấm lòng và tích cực lắm ạ. Vậy là em đã có suy nghĩ đúng, khi em quay về "nhà" và vẫn được sẻ chia. Vài ngày qua, khi mà bệnh về thân thể của em thuyên giảm, em có ra ngoài, gặp gỡ bạn bè. Dĩ nhiên, em không đem vấn đề gia đình và chuyện tâm lí của mình để chia sẻ. Ai cũng đi làm. ai cũng có phiền muộn riêng. Và việc gặp mọi người để cùng nhau nói về những thứ khác đã giúp em ít nhiều. Mẹ em đã ổn rồi. Em nghĩ là mình cũng sẽ tốt dần lên. Hôm thứ 7, em onl phần mềm chat của công ty. Mọi người vẫn làm việc. Và có nhiều tin nhắn hỏi rằng: "Em khỏe không?". Lại thấy chút lòng ấm áp. Bệnh về tinh thần nên tìm những gì giúp được tinh thần, và những ngày qua, khi em thử qua nhiều cách, mọi thứ dần tốt hơn lên. Dear chutzpath, Cám ơn bạn, mình đã nghe những chia sẻ từ 2 bài hát bạn gửi. Và "Un peu d'espoir" thật có ý nghĩa với mình hiện tại. Mình lưu lại rồi. Cám ơn bạn vì bài hát này nhé. Vào một sáng thứ Hai, Sài Gòn nắng ấm, lần đầu tiên em cảm thấy nhẹ nhõm và bắt đầu mỉm cười an vui. Em cũng hi vọng mọi người đều an vui. Cám ơn các chị và bạn.
  3. 6 points
    Mình là người sống nặng tình cảm, cả đời chỉ mong muốn tìm được 1 người có thể chia sẻ, chăm sóc nhau, làm chỗ dựa tinh thần cho nhau mà khó quá. Có thể do mình hiền lành và đơn giản quá, có thể mình yêu thương và quan tâm không đúng cách. Mình 33 tuổi, cv ổn định, sống tại hải dương. Mong có thể làm bạn với mọi người, chúng ta chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống nhé.
  4. 6 points
    Hơn nửa năm qua, tôi lại bận rộn. Ngoài công việc chính ở sở làm, tôi đã chính thức trở thành người quản lý tài khoản tiết kiệm hưu trí của gia đình. Tất cả anh chị giao hết tiền tiết kiệm cho tôi đầu tư và thủ thỉ "Anh chị được về hưu sớm hay không là nhờ út đó" Chỉ có một câu nói mà sao nó nặng hơn ngàn cân. Vì thế, mỗi lần tôi điều động một số tiền lớn ra thị trường là mấy đêm liền tôi không ngủ được. Mỗi sáng thức dậy là cắm đầu vào máy làm việc, đến khi nào tất cả đều vượt qua mức an toàn thì tôi cũng như cái bong bóng bị xì hơi, ngã lăn ra ngủ ngay trên sofa sau khi ăn tối. Vào những ngày như thế, bx sẽ lặng lẽ dẫn các con lên lầu để cho tôi được một giấc ngủ ngon trong yên tịnh. Có bx lo hậu phương, tôi yên tâm xong pha thương trường. Đôi lúc cũng bị thương nằm suốt trên giường hết mấy ngày vì bệnh đau đầu tái phát. Vào những ngày này, bx giữ con dưới nhà, không cho con lên lầu làm phiền để cho tôi được tịnh dưỡng tâm trí. Riết rồi các con cũng quen, mỗi khi thấy tôi ở nhà là nói - Mommy sleeping upstair Mỗi khi được theo bx mang đồ ăn lên cho tôi thì các con sẽ bước lại hỏi - Mommy, are you sick? Mỗi khi thấy tôi thay đồ xuống nhà là hỏi - Mommy, are you go to work? Tôi không có nhiều thời gian bên cạnh các con nên có những đêm Venice mà thấy tôi còn ngồi dưới nhà thì Venice sẽ đứng năn nỉ tôi đưa đi ngủ. - Mommy, please go upstair with me Từ nhỏ Venice đã theo tôi, một khi có cơ hội là Venice chỉ muốn ở cùng tôi. Tối nào mà tôi đưa con đi ngủ thì bất cứ khi nào giật mình thức dậy, Venice đều hỏi mommy và sẽ nổi giận khi mẹ là người qua phòng. Iris thì yêu mẹ nó vô cùng. Có những đêm Iris bị ngứa, tôi nằm kế bên con gãi phụ. Khi muốn ngủ lại, Iris sẽ mời mommy xuống giường. Nhưng nếu đó là mẹ, Iris sẽ yêu cầu mẹ nằm kế bên để nó âu yếm, hôn hít một hồi và nắm tay mẹ ngủ. Được mấy hôm tỉnh táo, tôi lại kiếm thêm việc làm buổi tối, tân trang nhà cửa thay hết dàn bóng đèn thành LED, thay công tắc điện thông minh và thay hơn 40 cái công tắc cũ, đến thay bộ vòi hoa sen của các phòng tắm, rồi tìm nơi thay cánh cửa chính căn nhà. Thời gian cứ thế lao như tên bay. Dù bận rộn đến đâu, cuối tuần vẫn là ngày của gia đình, tôi sẽ đưa mẹ con đi chơi từ sáng cho đến tối. Các con cũng quen với thời khóa biểu đó nên cứ mỗi đêm thứ sáu, Iris sẽ hỏi, - Mommy, are we going to the mall? Iris rất thích đi mall vì trong mall có một cái mini bungee jump. Từ nhỏ Iris đã không sợ cao, thấy cái bungee jump là đòi leo lên, nó búng Iris lên gần tới nốc mall, chị ấy cười rất sung sướng. Còn Venice thì lên một lần là nghỉ đến mấy tháng sau cho đến khi nàng quên đi nổi sợ thì mới dám leo lên lại. Hai chị em bây giờ đã vô trường học mẫu giáo nên nói chuyện líu lo và lý sự lắm. Nhất là Iris, mỗi lần lý sự là cái mỏ nhọn lại chu ra "because....because". Hai con khỉ hát được 3 bài hát tiếng Việt nhưng rất lười nói tiếng Việt với mẹ. Mỗi lần bx dạy con nói tiếng Việt mà con chịu nói theo là bà ấy rất vui. Tôi hay ghẹo bx - Em hãy học con nói tiếng Việt để mai mốt về Việt Nam nói chuyện cho giống Việt Kiều. Iris gọi Mẹ rất ngọt ngào còn Venice thì nhất định phải là thêm chử R vào (mer) nên lúc nào cũng gọi bx là "Mơ...ơ ơ, Mơ...ơ ơ".
  5. 6 points
    Những ngày tồi tệ bết xê lết và có lúc em nghĩ đến cái chết... em nghĩ em chết chắc sẽ dễ và nhẹ nhàng hơn, lần đầu tiên trong hơn 2 năm qua em nghĩ vậy, rồi em lại nghĩ tới chị, tới những cố gắng của chị, em lại thôi... Nếu không có chị, em chết rồi! Cảm ơn chị đã chăm em những ngày tồi tệ vừa qua... 10 years - a decade Thanks for being there, having my back and watching out for me, always, chi! I love you!
  6. 5 points
    Hi! Mình là.... (không thích dán label) ngoại hình hơi man tóc ngắn từ nhỏ, bên trong vẫn là nữ nhi đôi lúc cũng yếu đuối lắm lắm. Thân hình nhỏ nhắn xinh xắn cao 1m52 nặng 43kg. Công việc tương đối ổn định, sống tự lập đã 6 năm, cs mình khá đơn giản, m yêu thiên nhiên, hơi đa cảm, thích nghe nhạc, đọc sách, đi dạo, thể thao, thích khám phá, yêu nghệ thuật.... Nay cần tìm người hợp tính có thể yêu thương và cùng nhau bước qua chông gai phía trước. Thích người nữ diệu dàng, nhẹ nhàng, hiền thục, không quan trọng ngoại hình và điều khiện. Độ tuổi mong muốn từ 29-35... Hy vọng được kết bạn để lại sđt zalo cho mình. Thanks all!
  7. 5 points
    Sáng nay là một ngày mưa lạnh lẽo , nổi hứng thú muốn lập một căn nhà , mà lại không biết đặt tên là gì , thôi thì cứ như thời tiết mà đặt Ngày không đẹp trời ! Dạo này không hiểu tâm hồn yêu đương của mình tan biến trôi lạc đi về đâu rồi nữa. Mà thôi kệ đi, đang đau đầu vì công việc . Muốn lập một quỹ từ thiện tự do của riêng mình không cần tên để mỗi lần lướt fb thấy ai đó có hoàn cảnh khó khăn thì giúp , có thể là nhiều hoặc ít nhưng đó cũng là tấm lòng của mình. Suy cho cùng tiền làm ra bao nhiêu cũng hết, nhà cửa có để ở, xe cộ cũng đã có để đi , ăn uống quần áo, tất cả mọi thứ nói chung ko cần dư , vừa đủ là được . Ngoài kia biết bao nhiêu người còn khó khăn rất nhiều, nhớ lại hình ảnh cha mẹ đã từng rất vất vả để mưu sinh thì bây giờ khi nhìn những mảnh đời dù có cố gắng bao nhiêu vẫn không đủ ăn đủ mặc thấy thương vô cùng. Chút lòng mọn không thể làm cả bầu trời tươi xanh chỉ hy vọng có thể khiến một vài mảnh đời bớt khổ đau hơn.
  8. 5 points
    Xin chào... Trước đây rất lâu, mình đã có nick ở AL, nhưng thật rất lâu rồi mình mới vào đây...Những ngày khó khăn tự bản thân vượt qua một chứng bệnh về tâm lí. Thật sự mình cũng không biết có phải hay không khi buồn bã và cô đơn lại tìm bạn ở AL, và cũng có phải hay không khi tìm người sẻ chia... Chỉ là mình hi vọng tìm được ai đó... có thể là duyên hoặc một tình cờ nào, có người lưu lại. Mình 27 tuổi. Trước những ngày tháng khó khăn này, mình là một cô gái tích cực, ít nghĩ, ít lo. Mình hay nghĩ đến tương lai và luôn làm theo kế hoạch. Mình có mục tiêu và đang là Project Leader ở một công ty về ngành phần mềm. Và rồi, có biến cố xảy ra cách đây vài tháng, khởi đầu là mẹ mình phải nhập viện phẫu thuật... Và rồi, cho đến hôm nay, mình vẫn phải nghỉ phép dài hạn vì trạng thái tâm lí không ổn định. Mình bây giờ, giống như trạng thái vô định vậy. Mình đang điều trị và đang cố gắng tìm về mình của trước đây. Nếu bạn đang đọc, có lẽ bạn cũng nhận ra, ngay cả cách trình bày ở post này, mình cũng viết tùy ý và rối bời. Mình cũng không biết vì sao lại nghĩ rằng có thể tốt hơn khi mình có bạn, nhưng nó cứ như một hi vọng nhỏ nhoi. "Hãy nhận ra những phiền não và hãy biết rằng không ai ngoài ta trên thế gian này có thể đem lại sự thoải mái cho chính ta. Đức Phật không làm được, giáo lý giải thoát của ngài không làm được, cha mẹ ta, các thầy ta, bạn bè ta, tất cả đều không làm thay ta được. Chính chúng ta phải làm cho tâm mình được thoải mái, vui vẻ." - Mình đang đọc "Vô ngã vô ưu" và luôn ghi nhớ đoạn đọc này mỗi khi rối bời. Nhưng bạn biết đấy, thật khó điều khiển tâm trí của ta khi suy nghĩ chính là thứ đáng sợ. Những ngày phép dài hơn khi mình đang cố gắng thế này... chỉ mong có duyên lành nào đó, có người hữu duyên... Mình thật sự không có ý tìm bạn và gieo phiền muộn đâu. Cám ơn bạn đã đọc qua.
  9. 4 points
    Cảm ơn em! Chị sẽ update nhật ký sau khi bình tĩnh lại nha không muốn mang nhiều than thở drama lên đây quá đó mà ahihi
  10. 4 points
    Chào các chị em, lại là tui nè. Tui không có lên đây sale gì đâu nha. Tui lên để chúc mừng năm mới - Háp bi niu dia, Háp pi niu zi lơn, Háp pi nêu dót. Chúc chị em năm mới vui vẻ, mau có người yêu, tiền vô đều đều hén. Tổng kết năm 2019. Sự nghiệp thì sáng chói. Tình cảm mới còn le lói, tình cảm cũ thì vẫn đau nhói. Tâm trạng không hề bức bối mà nhẹ nhàng như một làn khói. Tài chính không còn là gam màu tối, manh mối mà tất cả đều vô lề lối. Năm 2020 sẽ có được. Sự nghiệp vẫn tiến tới. Tình cảm sẽ có mới. Tâm trạng sẽ phơi phới. Du lịch ở khắp nơi và tiền bạc thì tuôn rơi vào một nơi (my bank account).
  11. 3 points
    Mở báo đọc thấy tin Thuỷ Muối đã tạm biệt cõi trần, bất ngờ quá đỗi, rớm nước mắt... Em ấy là một chiến binh kiên cường, em ấy sống một cuộc đời rực rỡ như những bông hoa hướng dương, vậy là 52hikeschallenge của bông hoa đó đã dừng lại dang dở ở số hơn 30... Mong Thuỷ an nghỉ, hết đau đớn rồi! Mở insta của em ấy lên, thấy lần cuối đăng hình là tháng 11, 3 tháng trước và hình như cũng không có story từ lâu mà mình hoàn toàn không để ý.. thoắt cái đã đi... cuộc sống thật vô thường, nhiều khi quay qua quay lại một người nào đó đã tạm biệt cõi tạm rồi.. Ngày xưa chị bạn kể mình nghe câu chuyện hai vợ chồng anh chị kia, sáng ra trước khi đi làm vì một chuyện vặt vãnh thường ngày mà gây nhau, buổi trưa hôm đó anh đột quỵ tại bệnh viện anh làm và lần cãi nhau buổi sáng chính là lần cuối cùng anh chị nói chuyện với nhau.. như một cái chớp mắt, mọi thứ sẽ thay đổi.. Mình tự nhủ còn sống được ngày nào thì hãy cứ ráng sống tử tế đến mức có thể, mỗi ngày tạm biệt chị đi làm thì phải là nụ cười.. những lần mình ngất ở xứ người một mình, không hiểu vì sao mình mở mắt ra lại được nhưng có một điều mình biết, mình luôn tự nhủ “mình chưa tạm biệt chị”.. mỗi lần chị giận (thường là mình chọc tại chị nói “tui đâu có điên mà tự nhiên giận”) mình đều xuống nước, mỗi lần cáu chị chuyện gì mình đều gạt đi.. ký ức mình muốn để lại (nếu có bất ngờ) là những ký ức vui vẻ yên bình.. Có bữa chị nói mệt, chóng mặt, chị nói sợ bị đột quỵ, mình rủ đi BV chị không chịu, đêm đó chị nằm ngủ tiếng thở nhẹ tênh, mình nằm canh chị mãi, dí sát đầu để ráng nghe chị thở, thò tay bắt mạch để cảm nhận nhịp tim, mình sợ, rồi cứ vậy mình khóc ngon ơ, mình sợ cách xa.. lúc đó mình đã hiểu cảm giác chị ngồi nhìn mình đau rồi rơi nước mắt nói “em mà chết chị sống với ai”.. Bài học lớn nhất mình nhận ra khi bước vào cuộc chiến này chính là nói thường xuyên hơn những “thương”, “cảm ơn”, “xin lỗi” trước khi quá muộn! Viết những dòng này mà rơi nước mắt, chẳng hiểu vì sao, đúng là chuyện nọ xọ chuyện kia mà, cải lương chi bảo mà..
  12. 3 points
    You are an apple of my eyes! Lần đầu tiên gặp cậu, trái tim tớ đã lỗi nhịp. Rồi ba năm chúng ta ở cạnh nhau, không biết bao nhiêu lần trộm nhìn cậu mà một mình cười ngây ngốc, không biết bao nhiêu lần cư xử như người mất trí khi thấy cậu buồn vui giận hờn vì một người khác. Nhưng ngày đó, tớ không đủ hiểu biết, không đủ kinh nghiệm sống để nhận ra rằng tớ thích cậu. Trong chuyến du lịch năm cuối cấp trước khi ra trường, tớ đã hỏi cậu rằng cậu có trách tớ không? Vì cách cư xử vô lý của tớ với người bạn trai có cảm tình với cậu? Cậu suy nghĩ thật lâu và nói "Có". Giây phút đó, tớ thấy như có ai bóp nghẹt trái tim mình. Tốt nghiệp ra trường, cũng trưởng thành hơn, tớ lờ mờ nhận ra tớ khác người và tình cảm tớ vẫn luôn dành cho cậu không phải là "tình bạn thân" như tớ vẫn nghĩ. Nhưng trong khi tớ còn đang hoang mang về bản thân mình thì cậu đã hân hoan khoe với tớ cậu có bạn trai. Là chàng trai trước đây đã theo đuổi cậu. Tớ chua xót nhận ra mối tình đầu của mình thậm chí đã kết thúc trước khi nó kịp bắt đầu. Rồi cậu lấy chồng, sớm đến mức làm mọi người ngỡ ngàng. Ngày vu quy, nhà trai đến đón cậu đi. Còn lại tớ và mẹ cậu trong sân nhà gái. Mẹ cậu khóc vì con gái yêu của bà sẽ không còn mỗi ngày bên bà nữa. Tớ lại ôm mẹ cậu nói "Để cháu qua đòi T về cho bác nhé". Mẹ cậu trong phút xúc động liền gật đầu không ngớt. Còn tớ thì liền tự khinh bản thân mình. Tớ lấy tư cách gì mà đòi lại cậu? Và tớ yêu, và bận rộn với việc xử lý hàng tá những bi ai mà cuộc đời vô duyên vô cớ ấn vào tay những người đồng tính. Người yêu tớ rất tuyệt, cô ấy đã luôn dũng cảm cùng tớ đi qua mọi khó khăn và bao dung những sai lầm của tuổi trẻ. Sẵn sàng bước trên con đường đầy chông gai thay vì chọn cuộc sống dễ dàng để ở bên cạnh tớ. Tớ luôn biết ơn cô ấy vì điều đó. Và tớ cũng luôn biết ơn cậu. Chính tình cảm với cậu trước đây đã dạy cho tớ biết rằng người không dám đấu tranh thì cũng không xứng đáng có được hạnh phúc. Đến bây giờ bọn tớ đã ở bên nhau 13 năm. Ngoại trừ góc trái tim đã bị cậu lấy đi năm đó, mọi thứ của tớ đều thuộc về cô ấy. Và cậu cũng có một gia đình nhỏ hạnh phúc với hai đứa trẻ dễ thương. Lần gần nhất nhóm bạn của tụi mình họp mặt, mọi người hỏi tớ rằng tớ yêu lần đầu năm bao nhiêu tuổi? Tớ trả lời "19". Cậu tủm tỉm cười nói vậy là cậu không phải mối tình đầu của tớ. Trong giọng nói của cậu tớ nghe ra vài phần nhẹ nhõm. Thật ra tớ đã nói dối, không phải tớ yêu lần đầu năm 19 tuổi. Mà là 19 tuổi tớ nhận ra rằng tình cảm đã dành cho cậu là gì. Nhưng tớ chỉ cười. Tớ biết cậu đủ nhạy cảm để cảm nhận được tình cảm của tớ. Tớ vui vì mình đã giữ được sự nhẹ nhõm trong tim cậu, tớ mừng vì đã giữ được tình bạn của chúng ta, tớ biết ơn vì đoạn tình cảm đã qua dành cho cậu dạy cho tớ cách yêu thương và bảo vệ tình yêu hiện tại của mình. Tớ đang ngồi trên máy bay, nghe trên loa người ta bật bản "Happy new year". Vậy là lại sắp tết rồi, và tớ muốn viết ra những điều này; để nhắc bản thân gìn giữ 18 năm tình bạn của chúng ta và trân trọng hơn nữa người con gái đã cùng tớ bước qua 13 năm tuổi trẻ. Nhưng tớ không muốn cậu phải bận lòng, cũng không muốn người yêu tớ phải suy nghĩ. Nên tớ viết lên đây. Hy vọng Chúa sẽ đọc được lời nguyện cầu của tớ và che chở, bảo vệ cho tất cả chúng ta. Cảm ơn cậu, the apple of my eyes.
  13. 3 points
    24/12/2019-Noel Hôm nay Noel đó, cũng bình thường như bao ngày nhỉ, đáng ra là đi chơi Noel với đồng run ở q2, vậy nhưng đến gần lúc đithì đổi ýkhông đi, rồi cũng ngồi hì hụi gói quà làm thiệp này nọ, thay đồ rồi xách xe đi, vậy mà ra tới cầu Ông lãnh thay vì thẳng tiến Sala lại quay đầu trở về . Quận 2 Có nhiều điều liên quan q2 nhỉ? nhưng dường như nó rất xa lạ với mình, có điều gì đó làm mình không cảm thấy thoải mái khi đến q2 nhỉ? Dường như với mình ở lâu quá nơi nào rồi thì cảm thấy nơi đó gắng bó, thân thuộc cho dù nơi đó không bằng những nơi khác nhỉ. Q2 cách Q1 có 5 phút thôi nhưng với mình nó xa xăm lắm, nó lạ lẫm lắm. Q2 với mình là nơi mình từng háo hứng đến vì có người mình quan tâm, đến để kéo người về với mình Q2 là điểm đến mỗi sớm hôm và khi chiều xuống với sự háo hức gặp người ấy Q2 là địa điểm tập trung những buổi chạy bộ đầy niềm vui và tiếng cười Vậy mà Q2 vẫn không có đủ sức để hút mình đến Đóng băng Cảm giác dạo này mình có khả năng đóng băng mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc khi mình muốn, gọi là một cách tiêu cực luôn. Có những khi mình còn cảm thấy sợ vì đó không phải là điều tốt, cảm giác mình không có sự cân bằng thật sự Hiện tại vẫn cảm thấy khá ổn, cái cảm giác không có ai thì mình vẫn ổn, vẫn vui vẻ, vẫn hoà mình vào cuộc sống khá tốt dù đôi khi cũng cảm thấy cô đơn, cảm thấy như bị bỏ rơi (ai bỏ rơi thì không biết, có khi bản thân mình đánh rơi mình cũng nên) Chạy bộ Chạy bộ giúp mình cảm nhận nhiều điều, giúp mình cảm thấy khoẻ hơn, lạc quan hơn, đôi lúc có cái cảm giác không cần một ai nữa, bất kỳ ai cũng dư thừa nhỉ. Nhưng mình cũng nghi ngờ bản thân mình lắm, những lúc cảm nhận như vậy thì có lẽ mình đang có giấu đi điều gì đó, không chịu đối mặt với điều gì đó thì tìm cách lãng tránh vậy Có nhiều điều, có nhiều suy tư lắm, nhưng lại rất lười để ghi lại Đồng run Những người bạn không quen biết, dường như không có điểm chung mấy vậy mà ngay lần đầu gặp nhau như là những người quen biết lâu năm, những người bạn thân thiết, luôn tràn ngập tiếng cười, niềm vui, tiếp lửa truyền năng lượng tích cực cho nhau trong chạy bộ cũng như trong cuộc sống. Mọi người dường như gần gũi nhau hơn, kết thân dễ dàng,... Một cộng đồng mà mình từng mơ ước được sống và hoà mình vào FirstRaceIn2020-05/01/2020 HCMC2020 là giải chạy mở đầu năm 2020 của mình, chạy muốn ná thở vì muốn đạt PR, lần sau không chơi dại nữa, phải lắng nghe cơ thể của mình thôi, không đu theo các bạn trẻ nhé :))) Phải tập luyện nghiêm túc nếu muốn đạt được mục tiêu trong năm nay. Hạnh phúc Cảm thấy mình hạnh phúc vì được sống theo cách của mình, làm những điều mình thích, nuông chiều bản thân. Khám phá những điều mà trước đây mình chưa bao giờ làm Cảm thấy mình giàu có bởi có những điều nhiều người khác không có
  14. 3 points
    Một năm trôi qua, sở thích vẫn như cũ, vẫn bụi bặm, vẫn cắm đầu cắm cổ chạy, vẫn thích vỉa hè hơn nhà hàng, vẫn thích quẩn quanh bên người yêu hơn là ra đường tụ tập. Mình nhận ra mình ít nói hơn với người ngoài nhưng lại nói nhiều hơn với người yêu ( lèm bèm 😌). Mình được nhường nhịn hơn và cũng biết nhường nhịn hơn. (Cơm sôi bớt lửa 😌). Cai được cà phê. Khỏe mạnh đẹp gái hơn (hì)... Còn nhiều thứ chưa làm được, phải thực hiện dần. Một năm mới với rất nhiều kế hoạch. Nhất định không để tâm hồn xơ xác như cánh rừng cháy mình đã dẫm qua kia...nhất định. Mình còn chẻ lắm, còn chẻ lắm...🙂
  15. 3 points
    2019 1. đặt chân đến 4 nước ở châu âu, và 5 tp tại đức. trong đó có 1 nước quay lại 2 lần và hứa hẹn sẽ quay lại nữa. 2. tăng 3 ký 3. mở lòng chào đón những mối quan hệ mới và quý giá 4. có thêm người bạn thân/ người để yêu thương/ người để nhõng nhẽo 5. hiện thực hóa mùa Giáng sinh (trước đó chỉ toàn được biết thông qua tranh ảnh báo đài). Giáng sinh ấm áp không phải là nhận được món quà từ người đàn ông xa lạ áo đỏ bụng phệ, mà được ở cạnh những người mình yêu thương đi chợ Giáng sinh uống rựợu nóng, ăn bữa ăn gia đình ấm cúng, hay trùm mền ôm nhau mà không cần phải nói gì cả. 6. cắt giảm thời gian lên mạng xã hội phân nửa 7. mỗi ngày đi bộ 7000 bước, lâu lâu chọt vô mấy ngày gần 20000 bước trong ngỡ ngàng cám ơn linh 2019 đã dũng cảm làm những gì cần làm, những gì chưa làm được linh 2020 sẽ lo từ đây ☘️ https://www.instagram.com/p/B6ybThsIDHq/
  16. 3 points
    Chạy trail vui hơn chạy road. Chạy trail quen được mấy em đẹp chai, chạy road cắm đầu chạy cho đạt target, mau mau về cho đỡ nắng thôi hà. (mà không hiểu sao lần nào mình cũng đc các em đẹp chai làm quen hí hí, có thể cái kiểu của mình chỉ có mấy em chai nó chiều nổi còn bọn con gái nó ghét mình. Buồn! ). Vừa chạy vừa động viên nhau, nói về các giải chạy săp đến, em nào đuối chị bỏ em lại chị đi trước, gặp em chai khác đẹp hơn, phẻ hơn (dĩ nhiên dồi 😂) Không khí trong lành, cảnh vật giải này chỉ là rừng phòng hộ nên cũng bình thường. Có mỗi con dốc Hàm Lợn làm khó nhau thôi. Nghe nói ngang ngửa với VMM sapa. Dài, dốc và bonus thêm trơn trượt vì mấy ngày trước mưa dầm mưa dề. Rồi cung qua hết. Áo quần lấm lem bùn văng tới mặt trai xinh gái đẹp gì bẩn thỉu như ăn mày hết. Về đích vồ lấy cái huy chương đang mừng mừng tủi tủi đứng vịn cái gốc cây cho ráo mồ hôi thì một em chai chẻ tiến tới với nụ cười tỏa nắng, bắt tay mình "em hẹn chị một giải gần đây nhé". "Ok. Có duyên gặp lại em nha". Em quẩy đít đi một hồi rồi mình vẫn không nhớ ra quen em ở đoạn nào, bỏ rơi em ở đâu...hì 😁 Chạy trail là vậy. Kể ra cũng nhàn, cũng vui. Dù hơi dơ tí... 😜
  17. 2 points
    Mở đầu năm 2020 với một sự ngạc nhiên là mình đã không viết gì cả cho năm 2019. Waoo, mình đã nhận ra mình đã ít vào chốn này như thế nào, nơi mà từng có thời điểm mình buồn đến mức vào đây im lặng đọc và để nhìn mọi người nói chuyện, gần như là hàng ngày. 2020, mình vẫn vậy, với trăm thứ tơ vò, với những lần tiêu tiền không mục đích và phí phạm, vẫn cày cuốc để có rủng rỉnh tiêu vô lý hơn. Và, vẫn chọn xa nhà. Tết rồi, vẫn chưa vẹn vuông tròn nhỉ. Có ai ở đây không ?
  18. 2 points
    Nói là tìm người yêu thì cũng không đúng, mà nói không tìm cũng sai luôn. Đơn giản mình (em) cũng muốn cho bản thân cơ hội để tìm thấy ai đó chia sẻ buồn vui mỗi ngày. Nếu bạn hoặc chị vẫn còn độc thân và muốn tìm hiểu để có thể có một mối quan hệ, hoặc đơn giản là người có thể chia sẻ với nhau thì hãy cho mình(em) biết nhé. Mình (em) sn 96.
  19. 2 points
    Giờ này đã 3h sáng ngày mùng 2 tết rồi. Nằm nghe tiếng mưa và gió thổi xào xạc bên ngoài mà mất ngủ. Hồi sáng nghe Mẹ nói 1 câu: còn 4 năm nữa là mẹ 70 rồi. Đứa con gái quanh năm xa nhà, 12 tháng trời gặp Mẹ được 2 3 lần chợt giật mình thảng thốt, ko nghĩ Mẹ già nhanh vậy. Năm nay tết mà ngoài Bắc chuyển rét, mưa rào và gió giật ầm ầm như trời bão. Mình nhớ khi còn nhỏ, cách đây mười mấy năm trước mình vẫn còn là đứa con út được cưng chiều nhất nhà, chỉ biết ăn học và tị nạnh anh chị. Mỗi khi tới mùa mưa bão là đêm đến nằm nghe tiếng mưa gió rít gào bên ngoài, tiếng cây cối va đập vào mái nhà ầm ầm mà ko dám ngủ. Những ngày đó là cả gia đình chỉ loanh quanh trong nhà, ngày nhìn mưa trắng xóa lo đi hứng nước dột qua mái, tối nằm nghe tiếng gió giật từng cơn. Hơn 10 năm nay mình sống xa nhà ko còn trải qua cái cảm giác đêm mưa bão, mất điện, chùm chăn nghe tiếng gió rít. Nên giờ như lại quay về những năm tháng trước đây. Khi đó cả nhà còn quay quần bên nhau. Còn giờ nằm bên Mẹ, thấy Mẹ ngủ mà bồi hồi nghĩ: những khi mình ko có nhà, những đêm mưa bão gió giật ầm ầm như này cũng chỉ mình Mẹ nằm ngủ mà thôi. Phải chăng con đã quá vô tâm rồi? Mãi mê với những mối bận lòng riêng tư mà quên đi tháng năm đã làm Mẹ già đi nhiều lắm. Rằng con chưa từng nghĩ tới năm ba ngày trở về sau những ngày tháng biền biệt luôn có Mẹ ở nhà. Và chỉ khi về với Mẹ mới lại có cảm giác vẫn còn nhỏ, để Mẹ chiều theo những cái ẩm ương: nhất quyết đòi nằm quay đầu xuống đuôi giường và Mẹ cũng vác gối quay theo, ba hồi đòi đắp chăn dầy ba hồi kêu nóng lại đòi chăn mỏng và Mẹ lại đi đổi... về với Mẹ, 30 tuổi đầu mà vẫn như đứa trẻ ngày xưa! Năm mới rồi, mong Mẹ mạnh khỏe, sống vui vẻ là con vui rồi!
  20. 2 points
    Lên web du lịch tick book vé rồi lại untick. Lên xuống mấy lần, quyết định khăn gói về quê! Về quê ăn tết, chỉ hi vọng 1 điều duy nhất: Không bị hỏi khi nào con/ cháu/ em lấy chồng? Có bạn trai chưa? Quen ai thì quen đại đi, rồi còn cưới nữa, đẻ sớm tốt hơn!!!. 28 tết, trời oi bức, về tới nhà mà lòng trống rỗng lo sợ. Lòng khắc khoải nươm nướp 1 nỗi lo âu. nỗi lo của: Lương tháng bao nhiêu? Có nhà đất gì chưa? nỗi lo của: Khi nào lấy ck? Có bồ chưa? Từ 1 ng luôn sôi động, vui vẻ, miệng bô bô người chưa thấy tiếng đã vang xa, em trở nên rụt rè, sợ hãi, ái ngại luôn lẩn trốn. Cứ xong việc là em chui vào phòng khoá cửa. Chẳng làm gì cả, vì thấy dc bình an hơn. Mẹ không còn hỏi những câu tương tự. Nhưng khi mẹ nói về những ng em/ bạn cùng lứa, kể về những đứa con của họ... nghe thôi thật sự cũng rất áp lực! Đã từng nghĩ, hay trốn biệt ở SG ko về ăn tết? Để an yên hơn? Nhưng nghĩ mãi, ích kỉ cá nhân nên bỏ lại. Nín nhịn để có cái tết sum vầy cùng gia đình! Càng lớn, mong muốn càng giản đơn.
  21. 2 points
    Haizzzz, khổ thân mình thiệt!!!! Bao cảm xúc viết ra cả rồi mà do viết lâu quá mà kg pot liền Al kg lưu lại luôn, lỡ chạm tay vào gì đó là mất toi lun, bực Al cái kiểu này quá! Cũng tại đang viết viết chọt chọt cái tự nhiên có kế hoạch thay đổi đột xuất rằng mình sẽ ở lại thêm 1 tuần nữa chơi với con và đi một tour du lịch Toronto í. Một lần đi một lần khó với lại mình đã đóng tiền nhà cả rùi mà lại sang trễ 1 tuần, nay tức quá đổi lại vé máy bay, book lại phòng ở chơi vậy đó, hhhiiiii... Nói thì nói vậy thui chứ chưa biết sao nè, có vé máy bay về hông, có book được ks không nữa chứ, bùn như con chuồn chuồn, biết trước vậy thì tính kỹ ngay từ đầu có hay hơn kg, đỡ tốn tiền đổi vé may bay, tốn công sức tìm chỗ ở ty nhỉ. Viết lại ngắn ngọn cv hôm nay cho nhớ kỉ niệm. Sáng 2 mẹ con đi bộ tới trường mất gần 60 phút. Cũng nhờ ckiu là anh ck tâm lý và quan tâm lo lắng cho vk nhất quả đất nên đã chuẩn bị trước cho vk cái sim mua ở VN để vk khi sang Canada chỉ có xài nữa thui, đi đâu kg sợ bị lạc vì đã có google map mà xài. Quả thật nhờ vậy mà vk rất an tâm khi ra ngoài đường ty ah. Lúc về bắt bus nhưng loay hoay mãi với việc mua vé bằng tiền xu, may đi chợ còn sót mấy $ và gặp được 2 người phụ nữ Canada thân thiện, giúp đỡ, cuối cùng 2 mẹ con cũng về đến nhà an toàn. Chiều lo cho con xong xuôi chuyện ngân hàng, vk nhẹ nhõm, an tâm! Trên đường về dừng chân quay phim, chụp hình nhà con gửi ty xem rùi á. Nhà ngay trên đường lớn. Trước sân là chỗ đón xe bus lun á ckiu. Giờ vk sẽ pot ngay kẻo mất, wow vậy mà cũng 12h đêm rùi, ở Việt Nam thì 12h trưa, chắc mọi người cũng đang rất chi là bận rộn chuyện đón Tết cưng nhỉ. Ps: Đây là con đường đến trường con nè cưng, vk đã từng đi bộ qua nó nhé. 22/1/2020
  22. 2 points
    Càng ngày thấy tết càng nhạt. Gì mà mới thấy tết đó giờ tết nữa, tết gì mà tết hoài vậy chời. Năm nay công việc công ty túi bụi nên mọi việc nhà mình để vợ lo hết, từ việc đi mua sắm, cúng kiếng....mình đi làm về nằm bải hoải ra, chả làm gì. Mà mỗi lần tết đến thấy vợ cực quá, làm thôi là làm, làm từ sáng tới tối, cơm nước thì không chịu ăn. Mình thấy vậy khi nào cũng ca bài ca “ lo ăn uống đi, làm cho lắm rồi bất tỉnh nhân sự ra đó cũng như không” vậy mà vợ cứ cố, haiza... nói không nỗi. Thôi vợ thích gì thì vợ làm. Làm ba ngày nghỉ mệt 1 ngày cũng được. Khi nào mệt thì đóng cửa nghỉ khoẻ vợ hen. Sang năm có kế hoạch mới, lại tiếp tục chiến đấu cho mục tiêu mới. Cầu mong cho mọi việc thuận lợi. Nhiều lúc tự hỏi, vì điều gì mà mình phải làm như vậy, có nhất thiết phải làm như vậy không. Rồi tự trả lời thôi thì cố, cơ hội tới với mình thì mình phải làm, bao nhiêu người họ không có cơ hội mà làm thì sao. Thôi thì cứ thế đi tiếp, khi nào tới thời điểm nên dừng sẽ dừng lại. Sốc lại tinh thần, tìm hứng khởi cho năm mới nào.
  23. 2 points
    🍰 nhâm nhi miếng bánh, để thấy cuộc sống vẫn ngọt ngào với mình 🙂. Tết của tình thần, tết sum vầy, tết của bình yên...nên hãy mau hồi sức, hồi tâm nhé 💃 mạnh mẽ lên hỡi nữ tướng ☺️.
  24. 2 points
  25. 2 points
    " Học cho mình chữ “Tự” Tự khóc tự lau, Tự đau tự chịu Tự bước đi trên con đường của mình. Tự đứng lên sau vấp ngã. Tự lập trong cuộc sống khó khăn này." nhặt
  26. 2 points
    Bên em lúc nào cũng cảm thấy bình yên Cuối tuần nào tụi mình cũng vi vu như vậy không biết người yêu của chị có thấy vui như chị không?
  27. 2 points
    Vẫn ế nhệ bật chế độ cởi... trần mà chẳng thấy ai
  28. 2 points
    Qua cách diễn tả thấy bạn khá giống mình. Chúc bạn sẽ sớm bán được hàng
  29. 2 points
    Lâu rồi không vào nhà do quên pass, haiz những gì đã qua thì cho qua hết, năm 2019 đúng với quẻ "ôm cũi chữa cháy" và vận niên "kê giáp viên". 19/10/2019 tham gia giải ngũ hùng phòng mổ, đội nữ bvcr về nhì. Có lẽ mình già rồi nên gánh team hết nổi rồi. 20/10/2019 giải nội bộ 3S cúp là đợt sát hạch gắt gao về thể lực để chuẩn bị King Ladies cup, do may mắn thế nào mà bà lão lại đạt và giành được suất tham gia giải King. Ôi già rồi bon chen làm gì để rồi ngồi dự bị suốt giải chẳng giúp được gì cho 3S, kết quả 3S không giành được vé đi tiếp vòng trong, về nhà nghỉ khoẻ. Haiz có tuổi rồi, có lẽ nên nghỉ ngơi và hỗ trợ từ phía sau cho các bạn trẻ tung hoành là hợp lý. Phủi bụi năm cũ 2019 và đón chào năm mới 2020 tươi sáng và tốt đẹp hơn. HAPPY NEW YEAR 2020 CANH TÝ
  30. 2 points
    Diary, 01.01.2013___01.01.2020 7 years. "Chỉ có thanh xuân mới có ai đó dành tất cả chân thành cho bạn, cũng chỉ có thanh xuân bạn mới dám vì ai đó mà không màng tất cả mọi điều, dù có tốt đẹp hơn. Nhưng cuộc đời rồi bạn sẽ gặp được hai người: một người khiến thời gian trở nên đẹp đẽ, và một người xoa dịu những tháng năm. Trong lòng mỗi người đều có một người như vậy : Không còn là người yêu, cũng không thể trở thành bạn bè. Theo thời gian qua đi, dù muốn hay không thì thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ đến người ấy như một thói quen. Sau này, chỉ hy vọng mọi việc của người ấy đều tốt đẹp. Cầu cho người ấy năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình an. Thời gian thật ra không thể giúp chúng ta giải quyết mọi vấn đề, mà chỉ là khiến những chuyện mà chúng ta từng nghĩ không thông ấy dần trở nên không còn quan trọng nữa..”
  31. 1 point
    hạt theo hạt rơi trên nhánh bàn tay thon muốt hứng nhau về đêm giọng em trong thánh thót đàn ai rót vào âm hưởng tâm hồn hạt em hạt ta thấm vào đêm xuyên mùa lạnh ta cùng nhau quyện đất trời chờ mùa ấm về bên kia khung cửa
  32. 1 point
    Hôm nay ở nhà cả ngày, nằm chẹp bẹp trên giường! Ngủ trưa một giấc tới tối lun và lúc thức giấc thì... wow wow, wua wua, ủa ủa....MỘT CÚ BẤT NGỜ THAY ĐỔI phút chót! Cuộc đời luôn có nhiều sự BẤT NGỜ mà. Đón nhận nó như thế nào là điều quan trọng, và mình chọn cách nhìn mặt TÍCH CỰC thui! Mọi sự tùy duyên, như ty từng nói, hãy để mọi thứ đến với mình một cách tự nhiên nhất. Hi vọng năm mới mọi điều như ý muốn. Chúc cho tất cả mọi người SỨC KHỎE TỐT, BÌNH AN VÀ HẠNH PHÚC! ❤❤❤ 23/1/2020 Ps: Anhhhh ơi, nghe em THÌ THẦM nè " EM RẤT NHỚ VÀ RẤT YÊUUUUU ANH!" "vì mình iu nhau nên nhớ nhớ nhau hoàiiiii.... nhớ những bài hát cưng hát tặng em quá đi mất!"
  33. 1 point
    Về quê ăn tết với mẹ thôi. Mệt mỏi lắm rồi.
  34. 1 point
    Ckiu ơi vậy là vk đã xong được một việc quan trọng, vk đã biết sử dụng google map để tìm được nơi cần đến. Cuối cùng đã mở được thẻ bank cho con, vk an tâm và mừng lắm. Tất cả là nhờ ckiu dạy vk cả đấy. Xong bank vk và con đi shopping ngay sát cạnh bank luôn ty. 2 mẹ con đi lựa đồ mỏi giò lun ck ah, rộng lắm cái gì cũng muốn mua. Được cái là xếp hàng trả tiền không phải chờ dài cổ như ở nhà mình ty ah. Ở đây có những nơi khách hàng tự cà mã hàng lên máy rùi tự in hóa đơn ra và tự trả tiền qua thẻ á ckiu. Còn vk thì đưa lại chỗ người ta phục vụ cho mình như ở Việt Nam í, hiiiii vk có thẻ nhưng hổng có cà, mà vk cũng kg muốn cà cà, chỉ muốn được cà cà thui, ui nói tới đây nhớ anh da diết quá cưng à! ❤ À ck ơi, chỗ vk ở đúng là chỉ cách nhà con 3 phút đi bộ như google map nói ck ạ. Vk luôn nói với con là may có ty mà vk được ở ngay sát bên con. Nếu kg có mẹ nuôi của con thì mẹ giờ còn không biết ở đâu nữa á, mà tự mẹ tìm nhà ở thì chắc cũng xa nơi con lắm rùi phải đi tàu điện ngầm và xe bus chắc cực khổ lắm á. Mà gặp được con rùi thì 2 mẹ con đi lòng vòng ở đâu dưới trời gió rét đầy tuyết ntn, xong thì mẹ con sẽ ngủ, nghỉ ngơi ở đâu hay gặp ôm con được tí, dẫn con đi ăn uống tí rùi mẹ lại lóp ngóp về chỗ mẹ thuê ư, eo ôi nghĩ đến đó thui là vk lại thấy khiếp lắm rùi, vk lại thấy mình thật may mắn khi có ckiu lo cho mọi việc, từ giấy tờ visa đến chỗ ở . Đúng là càng nghĩ càng thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi có anh là ck, người con gái tuy mảnh mai yếu đuối nhưng rất kiên cường, cứng rắn, quyết đoán trong mọi việc. Quả xứng đáng là người đàn ông của T mà. Hôm nay cũng may ckiu ah, tuy rét buốt nhưng trời lại có nắng nên cũng ok. Giờ là 2.30 chiều ở đây là 2.30 tối ở nhà mình. Ty của vk đang ngủ say nè. Vk chắc cũng ôm anh ngủ tí đây ck ah. Đêm hôm qua coi như là 1 đêm vk thức trắng đêm theo giờ địa phương ck ah. Con vừa nói với vk, thui 2 mẹ con mình ngủ đi mẹ, mình có thời gian mà, mai mình bắt đầu đi mua sim điện thoại cũng được. Hôm nay ra ngoài chưa quen, nên thấy mệt rùi ck ah. Thui cũng được để vk nằm ôm ck đã. Ôm hun ck đầy đủ, ty ngủ ngon nhé. Vk iu anh nhất trần đời vì anh iu vk chân thành nhất quả đất ☺! 20/1/2020
  35. 1 point
    Welcome to Canada! Em biết anh luôn lo lắng, dõi theo em chưa ngủ được mà. Giờ thì ngủ ngon đi ty nhé. Vk và con đã tới nơi an toàn. Ước gì có anh ở đây với vk, được nằm trong vòng tay ấm áp của ckiu không lò sưởi nào so sánh nổi đâu cưng ạ. Giờ vk ôm hôn ckiu đầy đủ để anh ngủ ngon nhé. Vk hơi chóng mặt đau đầu vì hơi sốc nhiệt. Vk cũng nằm nghỉ tí đã nhé ty. 19/01/2020
  36. 1 point
    Bức ni nhìn như đang say cần :)))))
  37. 1 point
    Bẩy ơi!!!.... cuối năm xả xui đi...Kệ...!!! Mình sống vui vẻ hén... mai mốt dìa rủ Bẩy đi chơi hén
  38. 1 point
    Dạo này bận nên bỏ bê nhà cửa, toàn để vk lo. Nay công việc tại VN xong xuôi để ngày mai 18/1 vk và con bay sang Toronto-Canada. Suốt thời gian qua anh nóng thì vk bớt lời, cơm sôi thì vk nhỏ lửa, vk giúp anh mau "hạ hỏa" nên cho dù vk có như thế nào thì nhìn mặt tích cực, nhìn vào ưu điểm việc vk iu thương ck là mọi sự tan biến. Sau tất cả vẫn là tình yêu dành cho nhau, sau tất cả vẫn là để hiểu, để cảm nhận đầy đủ mùi vị mà vc ta đang cùng nắm tay nhau. Ngày nắng, ngày mưa, ngày đẹp, ngày xấu gì vc mình cũng trãi qua hết vk hén.
  39. 1 point
  40. 1 point
    Ban tổ chức gửi quà mà mình không ở nhà để nhận, ck béo bị ốm cũng không chịu nhận hộ. Mình định bỏ luôn nhưng béo nghe bảo đó là quà lưu niệm BTC tri ân suốt 1 tháng mình chạy cho chương trình thì béo cố lê xuống sảnh nhận. Cãi nhau cũng nhiều mà thương cũng không ít, mãi mình cũng không hiền lành đi một tí cho người ta nhờ 😔
  41. 1 point
    Everything will be fine chị 💪🏽💪🏽
  42. 1 point
    Chị, em nghe người nói Sai lầm lớn nhất của chúng ta luôn là ảo tưởng vị trí của mình trong lòng người khác. Chúng ta yếu đuối ở chỗ đã cho họ nắm giữ trái tim mình và được quyền đùa giỡn chúng. Chính ta đã cho họ cái đặc quyền làm tổn thương ta. Vốn dĩ nếu họ coi trọng chúng ta, yêu thương chúng ta một cách thật lòng thì sẽ luôn tìm mọi cách để ở bên ta, chứ không phải đưa ra các lý do thật 'hợp lý' hay một sự im lặng đến lạnh lẽo vô cùng. Nghe cũng đúng chị nhỉ?
  43. 1 point
    Tăng giá trị, giảm giá thành thì sẽ câu nhiều khách đó bạn
  44. 1 point
    HAPPY 27 MONTHS ANNIVERARY! Chào 2020, vk ck tranh thủ bên nhau nhiều nhất có thể. Hai ngày nay, ck bên vk cả ngày. Hôm qua đã hoàn thành mục tiêu công việc sau những giờ ck iu ngồi lăn lóc góc này sang góc nọ, nằm co ro chờ vk trong xe giữa trời trưa nắng đổ lửa. Thương gì đâu á.Hôm nay, thì ck chịu câu ví von của vk "thương ck vất vưởng cả ngày chờ vk." Hôm nay chẳng vì công việc gì, chỉ vì vk ck quá đỗi nhớ nhau mà thôi. Đúng như câu ck hay nói " vk an tâm, em là ưu tiên số 1 của ck..." .Thì nay, chỉ vì câu nói "ck ơi tự nhiên vk nhớ anh quá, chợt muốn iu quá đi 😊" trong lúc làm việc mà ck đồng ý đáp ứng mong muốn của vk ngay. Vậy là ck đồng ý chui vào "chuồng iu" cho vk nhốt từ sáng đến tối. Cứ thế ck lại giam mình trong xe chờ vk, chốc chốc vk lại tranh thủ chạy ra dẫu 15 hai mươi phút vk ck cũng cảm thấy ấm lòng. Cuối ngày, Ck cười bảo đúng là ck cả ngày vất vưởng nè, hiiiii, nhưng nhìn ánh mắt ck toát lên niềm hạnh phúc khiến vk chỉ muốn quăng bỏ hết tất cả sau lưng, để nhào vào lòng anh cho thỏa nỗi nhớ thương!Xong cv của vk, vk ck ta dẫn nhau đi ăn lẩu băng chuyền tẩm bổ sức khỏe nhỉ, kỉ niệm 27 tháng hạnh phúc bên nhau. Cũng như mọi lần đồ ăn, thức uống rất ngon, nhưng hôm nay có 2 việc khiến vk nhớ là chỗ này khách vào ăn đông kín, càng làm cho vk ck thấy sức nóng nhiều hơn ck nhỉ. Cảm giác máy lạnh kg đủ mát để hạ hỏa vk. Vk lại thỏ thẻ voi ck anh à, vk lại muốn được nằm trong vòng tay anh, lần này chắc chắn xe sẽ là nơi mát mẻ lý tưởng, vk sẽ tự bỏ đi những thứ vướng víu làm vk nóng nực toát mồ hôi nãy giờ để tận hưởng cái mát lạnh, toát ra từ làn da mềm mại của anh, sẽ ôm và được ôm ...À còn việc nữa là ck luôn luôn canh chừng vệ tinh xung quanh vk, và phát hiện ra một chàng dù đi với bạn gái vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn vk mình í, vk nói chắc người ta thấy ck cute nên ngắm anh đấy, ck bảo kg đâu cùng hệ với nhau hổng có thèm dòm anh à, dòm vk anh đó, uiii ngại ghê cơ. Cuối cùng vk cũng được như ý nguyện, nằm ôm ck thủ thỉ hạnh phúc trước khi chở ck về. Về nhà là vk chìm vào giấc ngủ say cho tới giờ nè, tuy nhiên vk tiếp tục gõ gõ để lưu lại những kỉ niệm của rụi mình khi cảm xúc của vk đang dâng trào ty ah. Cũng kịp nói hết tâm tư của vk cho ck nghe trước khi bước sang ngày mới.Giờ vk ck mình ôm hôn nhau đầy đủ để ngủ ngon ty nhé. 2 fut nữa vk ck mình chính thức đón phút giây tròn 27 tháng yêu thương! I LOVE YOU SO MUCH HONEY!❤ Giờ thì chính thức đón chào ngày mới được 15 phút rùi ckiu nè. 11/1/2020
  45. 1 point
    chuc mung cho su thay doi ben trong ban, tich cuc. Giu lu*?a nhe!
  46. 1 point
    “Chờ em chờ đến bao giờ Mấy Thu thuyền đã xa bờ...” - Chờ Người-
  47. 1 point
    Tăng quá thì mất giá trị hết còn giề haha
  48. 1 point
    Cuộc đời không phải lúc nào cũng đẹp. Nhưng không phải lúc nào cũng xấu.Có những ngày bình lặng như vậy. Ta có thời gian ngồi thảnh thơi. Làm bạn với vạn vật.Dù biết rằng mọi thứ đều vô thường. Nhưng những phút giây của hiện tại này, ta vẫn cần sống sao cho trọn vẹn nhất có thể.Có thực sự đi qua rồi, mới thấu hiểu đầy đủ mà bàn luận hay chữ Vô Thường.
  49. 1 point
    Và đã có những ngày như thế , khi bản thân vượt quá sức chịu đựng, gào khóc như một đứa trẻ lên ba, để lải nhải kể hết những nỗi lòng. Và đã có những ngày như thế, khi mà chỉ thở thôi cũng thấy mệt, phải trốn tránh hết những ánh mắt quan tâm của bạn bè vì không muốn họ nhìn thấy bản thân như lúc này. Và đã có những ngày như thế, khi nhìn về những ngày sắp tới, về tương lai xa xôi bản thân không còn biết làm gì cho mình cảm thấy vui vẻ, cảm thấy lạc quan hơn và càng không biết làm gì để cho lòng an yên hơn.....
  50. 1 point
    - mỏi lưng quá L, chắc nãy ăn trúng nhiều bột ngọt - có chanh thì vắt chanh vào miệng đi, hoặc do tới tháng - giống bác sĩ quá, mà không biết tim lại bị gì rùi, não cũng vậy, tim thì rộn ràng, não thì thao thức - chắc do nãy uống cafe đó, say cafe thì L ko biết cách làm sao hết đâu - vậy say L thì làm sao hết say bây giờ - quen người khác thì hết say ngay -_- Ai vừa bảo chưa bao giờ tán gái ấy nhỉ ??
×