Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 23/08/2018 in all areas

  1. 7 points
    12:30AM Đôi mắt tôi chỉ chực sụp xuống. Tôi thèm một cơn ngủ như nắng hạn cần mưa rào. J đang điều trị ở bệnh viện lâu lâu lại gửi cho tôi bản nhạc “Em nghe để relax” trong lúc morphin đang giúp anh giảm cơn đau. Tôi ngồi viết trong ba tiếng liên tục, mặc cơn khát, không dám bước xuống lầu lấy ly nước vì sợ bị đứt đoạn suy nghĩ. “I think I cant stand more. Feel Exhaused,” tôi nhắn với J “You should go to sleep also. It’s too late for a patient”. Tôi gửi hình tôi đã đóng máy để anh an tâm. Tắt điện, lên giường, nhắm mắt. Nhưng tôi không thể chìm vào cơn ngủ. Những thước phim cũ như đến giờ chiếu lại. Chúng khởi động trong bộ não của tôi rồi chạy thành đường. Tôi bắt đầu nhìn lại những cảnh xưa cũ và những xước xác trong tâm hồn được giấu kín. Đó là những thứ tôi chưa bao giờ có thể remove được chúng. Ám ảnh bị quấy rối tình dục của tuổi thơ, cơn khiếp sợ bị kiểm soát, hối hận từ sự mất mát của một người cũ, nỗi đau bị phản bội và mất niềm tin từ người mình tin tưởng, nỗi đau của cô gái trẻ trước cái chết của người thân. Tôi bật Gasoline của Hasley, bản nhạc do một người gửi. Người ấy đến vào lúc tôi nhiều đau khổ nhất, chìm đắm trong trầm cảm. Người ấy cho tôi nghe Lana Del Rey, Halsey mà tôi chưa từng biết. Rồi sau này, tôi dùng Lana Del Rey, Halsey hay Birdy để xoa dịu mình. Tôi bật chúng khi rãnh, nấu ăn, đi đường, đi du lịch, khi tắm…như thể có ai đó đang lắng nghe mình. Các bản nhạc khiến tôi nhìn lại cô gái khác bên trong một cô gái mạnh mẽ. Tôi đã tìm cách chữa trị trầm cảm trầm trọng sau nhiều năm tháng chất chồng nỗi đau đó vào một góc mà không đối thoại và an ủi chúng. Đó là lúc tôi nhìn lại bản thể khác của mình: yếu đuối, nhỏ nhoi và cô độc “I saw a flaw in my code,” vừa khi Halsey hát đến đoạn này. Vào một giây phút khi bản nhạc kết thúc “My heart’s gold and my hands are cold” tôi thấy nước mắt mình rơi ra khỏi khóe mắt. Chúng ướt đẫm gối. Tôi nức nở trong đêm tối. Tôi không kềm chế và cũng không muốn kềm hãm những bung bét ấy ra. Tôi cứ để nó thế, như một cách an ủi chính mình. Tôi thấy tủi thân. Thương và ôm lấy chính mình. Tôi nhìn lại cô gái nhỏ bé trong góc tối tâm hồn mình. Cô ấy yếu đuối co quắp mình lại. Cô ấy gồng gánh đi qua những tháng ngày đầy nước mắt và đau khổ. Một mình. Như thể tôi quan sát một cô gái 9 ngày mạnh mẽ đứng giữa một đám tang lớn, không một giọt nước mắt. Họ hàng nhiều người lần đầu nhìn thấy đứa con gái của gia đình đó tấm tắc: “Con bé giỏi đứng ra lo hết mọi thứ cho ba nó. Ông ấy có đứa con gái mạnh mẽ”. Vào cái hôm khi những tiếng than khóc đã thôi không còn, cô ấy mới đối diện với chính nỗi đau của mình. Và những cuộc trốn chạy không nguôi diễn ra sau đó. Có những điều người ta không thể hiện được cảm xúc vì nỗi đau nó lớn đến nỗi cảm xúc lập tức hóa thành đá. Như một cách bảo vệ chính mình vào giây phút ấy. Có những lúc người ta không thể yếu đuối. Vì yếu đuối, lúc ấy cho ai xem? (Có ai thực sự hiểu cho cô ấy? Hay rồi họ chỉ an ủi vài câu và rời đi. Và cô ấy không cần những thứ tạm có). Có những nỗi đau người ta không thể bật khóc. Vì cô ấy biết những thứ diễn ra sau đó còn kinh khủng hơn. Nếu không thể đứng vững ở hiện tại, thì sao có thể tiếp tục trong tương lai? Cô ấy không cho phép mình như thế. Những vật vã nỗ lực đối phó tạo thành một nỗi sợ bị lặp lại, một thứ như là thuốc đề kháng như bị cảm thì cơ thể sẽ tự sinh ra một chất đề kháng lại loại cảm đó. Cô ấy có khả năng tiên lượng, ngăn cản và đề kháng những rủi ro có thể gây thương tổn cho mình. Nhất là những thương tổn như cũ. Người ta bảo, những buồn bã, uất ức, đau khổ từ tuổi thơ và niên thiếu, hay trong quá khứ là nguyên nhân hình thành hành vi của con người trong thời hiện tại là vì vậy. Và như thế có một lổ hỗng mãi vẫn không thể lấp đầy trong tâm hồn cô ấy do những nỗi đau xưa cũ chồng chất lên nhau, đào thành hố sâu thăm thẳm, mà khi cô ấy bất cẩn, rơi tọt vào nó. Những uất ức, tủi hổ đêm qua biến thành nước mắt cho tới lúc cô ấy mệt lả người và thiếp đi. Và sáng nay, cô ấy lại trở thành một con người khác. Một con người như con người mà cô ấy cầu mong. Cô ấy giở tủ chọn chiếc váy xanh bó sát yêu thích, đôi giày 9 phân màu trắng mới, tô màu son Mac mới mua, xức nước hoa Lancome, mỉm cười nhìn mình trước gương: “Hôm nay là một ngày khác”. Cô ấy bước xuống đường, lao vào công việc. Cô ấy thấy chuyện đêm qua thành một dấu chấm đang nhỏ dần.
  2. 7 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Với người bệnh ung thư, có hai điều mà họ không bao giờ muốn nghe, đó là “ung thư tái phát” và “di căn” (mới đó em đã phải nhắc lại câu này rồi, trời ơi). Em đã nghe 1 tin rồi, giờ chỉ còn 1 tin nữa em nghĩ là chưa phải nghe sớm vậy, thì em lại được BS thỏ thẻ, giọng nhẹ nhàng nhưng sét quánh ngang tai "Khả năng ung thư đã tái phát", sau đó là một đống hẹn để coi thằng khốn đó nó ở đâu, làm gì trong cơ thể em. Một lần nữa, tay chân em lại rụng lộp độp xuống sàn - em có đứng dậy lượm nổi đâu chị, quá choáng váng, mông lung như 1 trò đùa thế này thì em làm sao chị ơi!?!? Em biết cuộc chiến của chúng ta khó, khó khăn dữ lắm, nó không như em chơi game, mất mạng này, em sẽ được mạng khác và luôn không phải chơi lại từ đầu, nhưng em vẫn đánh giá quá thấp sự khó khăn của nó. Em nhắn chị "Em failed rồi, em sai rồi chị ơi, em lơ là quá", chị an ủi "Không sao, sai mình làm lại, nha!" Em còn bao nhiêu lần làm lại nữa đây, em cũng không biết nữa... Trên chuyến bay về nhà, cầm xấp giấy BS, lịch hẹn trên tay, nhắm mắt lại, nước mắt em trào ra. Nước mắt lặng lẽ chảy xuống, ướt gương mặt em, ướt đôi tay đưa lên chặn lại. Em khóc, em khóc như cái đêm chị nói chị không muốn ở lại một mình. Cứ nhắm mắt lại em thấy chị cười, chị nói, chị nhìn em, chị liếc em, chị bắt nạt em... không hiểu sao hình ảnh đó rõ ràng lắm.. em sợ không thấy được nụ cười đó, ánh mắt đó, sự dịu dàng đó... em sợ em để lại chị một mình trên thế gian này khi mình còn quá trẻ... và em khóc, nước mắt em không ngừng rơi, em khóc trong lặng lẽ, tai đeo tai nghe nhạc, không tiếng ồn nào lọt vô được trong em (tại chị mua tai nghe xịn quá đó), em chỉ ở đó với thế giới của mình, với căn bệnh của mình, và sự sợ hãi của mình... một cô gái nhỏ xíu (nói vậy cho trẻ chị ạ), ngồi đó, lạc lõng giữa chuyến bay đông người, nước mắt không ngừng rơi... hình ảnh đó quá sức pathetic, nhưng em cứ vậy mà khóc cho đến khi máy bay dừng hẳn, em vô nhà vệ sinh phủ nước lên mặt mình, nhìn mình trong gương, em chỉ thấy một người con gái bạc nhược, yếu đuối dễ bị đánh bại... Gặp chị, em rúc vào lòng chị, chị ôm em lại, không nói với em điều gì, mãi sau chị mới nói em "hết hôm nay thôi nha! Tinh thần mình phải vững, suy sụp là mình thua 50% rồi! Hết hôm nay thôi nha!" Em biết tiếp nhận tin đó với chị cũng khó khăn lắm, nhưng chị vẫn đứng vững để em dựa vào, để nắm tay em dẫn em đứng dậy. Em đau khủng khiếp, đau méo cả mặt (theo đúng nghĩa đen - giờ mặt em hết chữ điền rồi chị ơi), chị kiên nhẫn nhưng cũng kiên quyết massage cho em dù em đau đến nghẹn thở.. Đêm đó em ngồi xếp bằng niệm Chú Đại Bi thì cơn đau trong xương kéo đến, em gần như té vật ra, chị đang yoga bỏ lỡ chạy ra ôm em lại, bóp tay bóp chân cho em, em vừa niệm Phật vừa chảy nước mắt vì đau, nhưng có chị, em kiên trì và mạnh mẽ hơn, vẫn cố và cố gắng. Sai thì làm lại, té ngã thì đứng lên, lau nước mắt, đi tiếp. Chặng đường em muốn đi còn xa lắm, em sẽ không dừng lại, em sẽ không cho phép mình dừng lại, em còn quá trẻ, quá nhiều việc cần phải làm, em phải đứng lên đi thôi! Chị bạn tặng em cái case điện thoại có in câu "It came. We fought. I won", em chưa thắng lợi hoài toàn nhưng mỗi ngày đã là chiến thắng dù nhỏ, cũng là chiến thắng. Chị ấy còn tặng thêm 1 case nữa hình một đôi giày bước đi, chị nói em "Keep going nha!" và chắc chắn em sẽ bước tiếp, bước hoài bước mãi. Em sẽ thành con lật đật, lật tới lật lui em sẽ không ngã xuống, em sẽ lại đứng dậy, đứng để nắm tay chị đi tiếp chặng đường đời này. Em cứ hẹn chị chờ em hoài, nhưng thiệt ra em biết chị đâu có chờ em cuối con đường kia, mà chị đang ở đây, bên em, trên con đường mịt mù đầy chông gai này, chị dẫn em qua từng đoạn nhỏ, để em có được ngày hôm nay. Cảm ơn chị nhiều! May mà có chị, đời còn dễ thương! HCM, 9 tháng 1 ngày sống và chiến đấu với ung thư. Kỷ niệm một ngày vô quán nước, em phục vụ nói "Chào cô, cô order gì?" - trái tim vỡ tan.
  3. 6 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Ngoài những cơn đau thì em bắt đầu mệt rũ rượi, người như trái bong bóng được bơm lên, tròn ung ủng, mặt bự chà bá, xám xịt (em nghĩ đã đến lúc mình bày cơm canh lên mặt em thay vì bày lên cái bàn rồi chị ạ), em lại bắt đầu lại từ đầu với yoga vì cơ thể đang phản đối biểu tình dữ dội - em hết thành học viên giỏi nhất lớp nữa rồi. Vất vả lắm chớ chị tưởng (chị mà đọc sẽ nói "Tui đâu có dám tưởng cái gì", hơ hơ) Em thích cái cách chị yêu thuơng, quan tâm và bảo vệ em trước đông người. Như lần trước có dịp đi ra ngoài với bạn, đang đi bỗng em đau khủng khiếp em dừng lại, ai cũng bỏ đi hết, chỉ có chị đứng đó, cầm tay em, quay qua quan sát em hỏi nhỏ "đau lắm hả? đi được không? ngồi lại nha!", rồi dìu em đi từng bước nhỏ, mặc kệ bà con thiên hạ ngó nhìn. Hay lúc em chụp tấm hình selfie, em đưa chị coi nói "coi cái mặt chành bành của em trong hình nè", thì một người bạn xen vô "mặt chị luôn chành bành mà" chị quay qua nhìn bạn ấy rất nghiêm khắc "em ah, chị ấy đang không thoải mái vì chuyện đó, và đó là chuyện không ai muốn, em không cần phải nói như vậy!", chị vậy đó, chị là đại ca của em, chị không hay nói lời sến súa nhưng chị bảo vệ em, bảo vệ sức khoẻ của em, tinh thần của em và cảm xúc của em bất kỳ khi nào em cần. Em là một người introvert, ngày xưa vì công việc đòi hỏi extrovert, tự nhiên tính cách em biến chuyển thành ambivert. Nhưng từ khi chị đi làm xa, đặc biệt là khi phát bệnh, em thành trở lại là introvert nguyên con. Giờ ai mà đào em ra khỏi nhà được thật sự rất khó, em chỉ tham dự những buổi gặp mặt thật sự cần thiết, còn lại em chỉ muốn dành thời gian cho Ba Mẹ em, cho chị, cho chó cho mèo. Nên bữa em đặt ra quota của mình là 1 tuần chỉ đi chơi 0.5 lần là cao lắm, nhưng em chẳng bao giờ vượt quota đó hết, đi làm em chỉ muốn về nhà, ở nhà em chỉ muốn bên chị, đi đâu em cũng thành cái đuôi của chị, vậy thôi mà đủ, mà hạnh phúc. Giờ mọi người cũng chán, chả ai có nhu cầu rủ rê em gặp mặt để... hỏi han, em cũng ổn với chuyện đó, ở nhà sướng hơn triệu lần. Cuộc sống cứ khó khăn với mình đi, mình hứa mình sẽ lì mặt ra, bạn ạ, đến khi nào bạn hết khó thì thôi, vại nha!! SG, 19.09.18, trước khi bước vào cuộc chiến mệt mỏi và khắc nghiệt hơn. - - - Bữa chị chở em, kẹt xe quá chừng chừng, em hỏi chị: - Cười trong xe hơi hay khóc sau honda chị? - Bờm quá trời ơi! Hai vế chả có ý nghĩa gì, ai chả chọn cười trong xe hơi! Sao em bờm quá vại! - Oé, em lộn! - Dĩ nhiên cười trong xe hơi rồi! - Mà đi honda 2 đứa mình cũng cười ha hả nhặng bay vô miệng mà chị - Ò đúng vại! - Đi xe đạp mình cũng cười hí hí suốt còn gì! Mà đi bộ mình càng cười lăn lộn! Kỳ vạiiiiii!!! - Thôi, khỏi lựa đi! Đời thiệt tốt khi có chị, từ lúc cơ hàn đến khi khá hơn, từ lúc khoẻ mạnh đến khi đau yếu mình vẫn cứ cười bên nhau là tốt rồi, chị hen! Nên em mới nói, May mà có chị, đời còn dễ thương!
  4. 6 points
    Yêu Ngày Ba báo tin lấy vợ mới, tôi, 28 tuổi, khóc như một đứa trẻ bị gia đình bỏ rơi giữa chợ. Tôi trách Ba rất nhiều, đau khổ rất nhiều. Tôi không muốn có bất cứ hình ảnh người đàn bà nào khác xuất hiện trong ngôi nhà, tôi không muốn thấy ai thay thế vị trí của Mẹ tôi. Thời gian trôi qua, khi tôi cũng có một gia đình, một người tôi yêu thương như Mẹ tôi ngày đó. Tôi mới hiểu rằng, Mẹ sẽ không trách Ba như tôi đã làm đâu mà Mẹ rất vui và yên tâm vì đã có người thay thế Mẹ những năm tháng Mẹ không còn bên cạnh Ba nữa. Bởi vì, Mẹ yêu Ba nên Mẹ luôn mong Ba sống khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc. Đó là tất cả những gì Mẹ đã làm suốt cuộc đời của Mẹ. Thế nên, Mẹ không muốn khi Mẹ không còn nữa thì Ba sẽ thất thần nằm mãi trên giường, sầu thương bi ai, hủy hoại sức khỏe và tinh thần. Mẹ sẽ mong Ba mau chóng quên Mẹ đi và trở lại cuộc sống như ngày còn có Mẹ. Khi đã hiểu thông suốt tôi thấy lòng mình như đã trút đi được tảng đá. Dù có muộn màng nhưng không quá trễ để tôi cầu chúc Ba được an vui và hạnh phúc bên người vợ mới. Rồi tôi nghĩ đến những bài hát về tâm sự của những người sau khi chia tay thường nói "người ấy có tốt với em như tôi không, người ấy có yêu em nhiều như tôi không, vòng tay tôi luôn mở rộng đón em quay về...". Phải chăng vì quá đau khổ và ghen tức nên mình nói ra những điều như thế? Mình nghĩ đó là điều cao thượng nhất mình dành cho người ấy? Rồi khi ta già đi, ta sẽ nhận ra rằng, Yêu là khi mình luôn mong người đó sống khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc ngay cả khi người mang đến điều đó không phải là mình. Nếu mình may mắn được là người ở bên cạnh người ấy, thì đó sẽ là công việc mỗi ngày.
  5. 6 points
    Điều gì không quật ngã được, chỉ làm mình mạnh mẽ hơn. Trưa nay, cô gái trốn mưa chạy vội vào Vincom, ghé quán phở lót dạ trước cuộc cà phê với chị bạn 5 năm không gặp. Nhưng những cuộc điện thoại liên tục khiến cô không thể nhìn vào tô phở. Cô quên cả thêm gia vị. Tô phở lạt nhách và vô vị như kẻ đang cố nói bên đầu điện thoại kia. ’’Chị thấy cuộc nói chuyện không dẫn đến kết quả. Em viết email đi. Chị cúp máy đây. Nãy giờ chị còn chưa ăn được bữa trưa”. Cô không thoả hiệp với đối tác quá quát. Gạt điện thoại sang một bên, cô nhìn tô phở nhạt nhẽo rồi đứng dậy. Đến giờ cho một cuộc hẹn khác. Rồi cô quay trở về văn phòng làm việc vào buổi chiều, biết rằng có những email như những móc câu đang đợi sẵn. Công việc là thế. Có đôi khi xui rủi, gặp phải kẻ ngang ngược, vô lối. Cô và đồng nghiệp mất cả buổi chiều để xử lý đống email của đối tác. Cô trả lời từng mục một, lịch sự nhưng không nhân nhượng. Cô ghét những kẻ bề ngoài tỏ ra đàng hoàng mà ngang ngược như vậy. Thật ra, cô muốn chửi cho một trận. Đáp lại email xong, cô rời khỏi bàn, trốn vào phòng họp, mở điện thoại ra xem các bức ảnh cũ trong chuyến đi chơi vài ngày trước. Một sự khác biệt khủng khiếp giữa hai khuôn mặt giống nhau: một cô thì thong dong bên trong các tấm hình và một cô đang đầy các nếp nhăn trên trán. Cô gái ấy biết rằng, bất như ý là tất yếu nhất là trong công việc. Và vượt qua được thử thách mới phá vỡ các giới hạn và phát triển năng lực. Không thử thách, đồng nghĩa không phát triển. Dù vậy có những lúc, cô thấy mình không thể thở nổi. Như trưa nay. “Em stress quá. Nghe điện thoại xong mệt mà nhói cả tim. Tự dưng nghĩ thôi khỏi yêu ai nữa. Công việc cũng đủ đau tim rồi”, cô than vãn với chị bạn lâu năm. Nói thế, nhưng cô ấy biết một tháng nữa chuyện này rồi sẽ trở thành dĩ vãng. Có phải lần đầu cô ấy đối diện stress như vậy đâu. Rồi tất cả cũng qua hết đấy thôi. Nên cô ấy trở về nhà, lết đến phòng trống, hòng tìm cách thoát khỏi cái mớ bùng nhùng kia. Cô nắm lấy dùi trống đánh điên cuồng. Tiếng dùi trống dội vào snare và tom tạo thành những âm thanh chồng chất trong không gian, rồi cuộn vào tiếng chói chang của cymbal và hi-hat, xé nát những nghĩ suy rối bùng trong đầu cô ấy. Trong giây lát, cô chỉ nghe thấy tiếng trống. Ơn trời, vào những ngày đời không dễ thương, cô gái ấy chí ít còn biết mình phải làm gì để tự an ủi.
  6. 6 points
    Đêm khuya rồi còn mình nằm chóc ngóc đây, chị đã ngủ say thiệt say bên cạnh chó mèo heo gà vịt, chỉ còn mình và con mèo mập đang leng keng lọc cọc ngoài bếp! Hôm nay đi về, chị bỗng quay qua vuốt vai mình, vuốt nhè nhẹ xong chị nói “Đợt này kẹt tiền quá không chị đi với em” nghe mà muốn rớt nước mắt “Thôi không sao, em đi 1 mình được, em lo được mà chị!”, chị chặc chặc lưỡi vuốt vuốt mình “Ráng lên nha!”. Từ đầu tới giờ, chị lúc nào cũng ở bên mình, cứ lúc nào mình nói “Em mệt” là chị sẽ lùa mình đi nghỉ, một ngày chị hỏi vài chục lần câu “Mệt không?”, tối nào chị cũng lăn mình ra massage, càng massage càng đau, đau rệu rã, nước mắt mình chảy xuống tong tong, chắc hẳn nhìn cảnh đó đau lòng lắm (nếu mình nhìn chị vậy mình không tưởng tượng ra mình sẽ xót xa như thế nào), xong là mình gục vô vai chị, chị ôm mình lại vỗ vỗ lưng! Ban ngày mình nén đau (nhờ thuốc) cười hớn hở, cứ tới đêm bị đè ra massage là bao nhiêu nước mắt tuôn ra - đau quá chảy nước mắt chứ mình chả thèm khóc nữa rồi! Mỗi tháng, có khi mỗi tuần mình sẽ thỏ thẻ “Em thèm đi chơi”, chị sẽ suy suy nghĩ nghĩ coi cho mình đi đâu cho đỡ... tốn kém dù chị luôn quăng lại một câu “Đi miết! Mới đi về!”, còn sức còn đi thôi, lỡ mai mốt nằm bẹp đó thì đi qua tivi chứ biết sao chị ơi! Nhờ chị chăm sóc, lo lắng, bắt nạt mà mình mới vượt qua được chừng đó ngày dài như vô tận! Bởi nên chị có bắt nạt mình vậy chứ bắt nạt hơn nữa, mình vẫn nguyện đâm đầu vô cho chị bắt nạt! Mỗi ngày ở bên chị, ít nhất có một lần mình với chị cười rũ rượi, chị cho mình năng lượng tích cực, tình yêu cuộc sống, cách vắt một ly nước chanh với quả chanh chua lét của cuộc đời... nên nhất định, nhất định mình sẽ bu lấy chị! (nghe thiệt kinh quàng 😖) Bữa hai chị em chất nhau lên xe, chạy một lèo lên Đà Lạt nghe cái lạnh buốt của da thịt rồi chạy một lèo về, mình có chụp một cơ số hình định làm album “Vietnam on the road”, ghi lại những con đường mình và chị đã đi ngang qua theo dạng roadtrip - mình còn muốn đi xuyên Việt kia nhưng chị chưa chịu - mà không biết đường post hình qua google photo nên để đó mãi luôn! Hai chị em mình thỉnh thoảng lại chất nhau lên xe chạy thẳng một mạch đi mà giờ mình mới bắt đầu ghi lại - do giờ mới nghĩ ra! Chỉ ước mình không có bệnh, chắc đi còn dã man hơn rất nhiều! Còn làm bạn đồng hành của nhau dài dài, chị hen! Cơn mưa như trút nước qua cửa sổ - Cầu sông La Ngà
  7. 5 points
    Đi khắp thế gian Chuyến bay đưa tôi quay trở về thành phố quen thuộc sau 10 ngày đi qua các thành phố nắng nực và đẫm mùi cà ri, tiếng hát từ một người đàn ông nào đó bỗng cất lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng khi máy bay đang hạ cánh: “Sài Gòn ơi tôi đã về đây…”. Mọi người đang tập trung bỗng nhiên nghe ai đó hát thì cùng cười ồ lên. Tôi thấy một cảm xúc thật khó tả. Nhiều ngày qua, tôi đã đi khắp nơi của các thành phố lớn của Ấn Độ nhìn nhịp sống nhộn nhịp của họ, quan sát cách sinh sống và tìm hiểu văn hóa của đất nước rộng lớn, đông dân này. Có khi ngồi tĩnh lặng bên thành Agra Fort to lớn và Taj Mahaj, trầm trồ vì vẻ đẹp tuyệt mĩ của lâu đài thấm đẫm tình yêu của một ông vua xây tặng cho người vợ yêu đã mất của mình. Ánh chiều đổ qua vai, hoàng hôn chiếu những ánh sáng le lói cuối ngày trên nền trời xanh, tôi lê bước chậm rãi nhìn từng khối thạch, từng viên đá đã chồng chất lên nhau hàng trăm năm, mà thấy mình là một hạt cát nhỏ bé giữa cuộc đời may mắn trôi lạc về nơi đây. Tôi nhớ một buổi sáng trong lành bị đánh thức bởi ánh sáng xuyên qua ô cửa khách sạn ở Varanasi. Tôi mở mắt trong mệt mỏi do hôm trước thức khuya rồi mau chóng ngẩn ngơ chứng kiến cảnh quan đẹp đẽ vô cùng. Từ trên tầng cao nhất của khách sạn, bên ngoài là một monasteri cao sừng sững ngang tầng của khách sạn, ánh sáng xuyên qua các mái nhà, chiếu về hướng masteri, qua chỗ khung cửa tôi nằm ngủ. Tôi ngồi đó… như một pho tượng ngắm nhìn bình minh rực rỡ xuất phát từ đằng xa, trên sông Hằng huyền diệu mà người Hindu nào cũng một lần muốn được tắm, chết và thả tro tàn trên sông mẹ. Tôi nhớ hôm mình ngồi trên tàu từ Delhi đi Agra thảnh thơi sau những ngày cuốc bộ mỏi nhừ, nhấm nháp một ly chai (trà sữa) nóng ấm, đọc những dòng chữ từ cuốn sách Hiểu về trái tim, bên ngoài màu xanh lướt qua êm đềm, đối diện một anh người Ấn miệng nhoẻn nụ cười khi đang nhét headphone vào tai. Đời có thế mà đẹp lạ! Tôi nhớ bọn trẻ Ấn mắt to đen lay láy, miệng chúm chím quay đầu đi khi gặp người lạ. Nhớ những con người tốt bụng, hào sảng nói với tôi những điều tốt đẹp. Tôi nhớ những ngày mình háo hức như trẻ con khi dậy, tung chăn khám phá và vỡ ra từng điều mới mẻ rồi lại ngủ ngon lành khi đặt lưng xuống giường. Tôi nhớ những ngày lang thang ấy quá!
  8. 5 points
    Chuyện 18592 năm trước. Chị đi làm, em ở nhà nằm mải nằm miết, coi người ta dọn nhà xong nấu ăn chờ chị về, chị về ngồi vô bàn ăn, gật gù: - Đi làm về nhà cửa sạch sẽ, đồ ăn nấu sẵn vầy được! - (Thỏ thẻ giơ tay) Em vẫn còn phải đi kiếm tiền!🙋🏽‍♀️ - Cứ đi đi! - Kiếm tiền sao nấu ăn được như vầy chị!?! 🤷🏾‍♀️ - Người lo được chu toàn 2 việc mới là người giỏi giang!💁🏽‍♀️ - Em không cần giỏi giang, trung bình yếu là đủ zồi!🤦🏽‍♀️ - Nhưng tôi cần! - Thế mời cô đi tìm! 🙇🏽‍♀️ - Đâu có ai ngu như em đâu! Chịu vại! - 🙄 Cứ vậy mà mình đi hết chặng đường đời chông gai bão tố này chị nha! ❤️ Một đêm Thứ 6 bình yên, nằm gác chị tay ôm con chó đang ngáy như hêu, nghe nhạc hoà tấu. 31.08.2018. Vài ngày trước khi đi viện
  9. 4 points
    Chào mọi người, Mình 37 tuổi, đang sống tại San Jose, California. Mình mong muốn kết bạn nghiêm túc để chia sẻ cuộc sống cùng nhau. Không kể bạn ở đâu, chỉ cần có duyên có nợ thì tự động cũng sẽ dễ dàng tìm được nhau. Mình là fem, tóc dài. Mình vừa thích fem cũng thích sb :). Mong nhận được hồi âm của mọi người. Thanks. Have a good day
  10. 4 points
    Em chẳng phải là cô gái trung hoa, cũng chẳng đam mê gì với ngôn ngữ kỳ lạ ấy, nếu buộc phải học ngôn ngữ đó, thì chắc chắn là vì kinh tế sau này, chứ cũng chẳng phải một lòng gì cho cam. Tuy nhiên, em lại đặc biệt thích cái ngôn từ ấy khi nó hòa vào giai điệu tạo nên những cung cảm xúc rất thật. Em cũng chẳng biết ai kia làm sub bài hát ấy có đúng không, nghĩa của từ ngữ ấy có thật như là vậy không. Nhưng em vẫn cảm nhận rằng bài hát này rất yên ả, bình bình an an như thể một đời người sóng gió tới đâu rồi đến cuối cũng sẽ đến được nơi an lạc, đến nơi an lạc rồi, bỗng nhìn lại cả một đời người sao thấy nhẹ tênh đến thế. Có những hôm em dồn nén cùng cực, có những hôm em muốn điên lên để được giải thoát khỏi gông xiềng, nhưng rồi em xem những bài nhạc mà dường như em chẳng hiểu nổi ca từ, nhưng chỉ cần nhìn người ca họ diễn tả bài hát rất đơn giản, qua nét mặt, qua cử chỉ, qua cung điệu,... em lại thấy mọi thứ hóa ra cũng chỉ giống như một bản nhạc. Thăng, trầm, đơn, phức nhưng lại dễ chịu vô cùng! Người có thấy vậy không? ".... băng qua núi đồi, gặp tôi của năm 19 tuổi em đôi găng trắng uống rượu mừng của tôi em hỏi tôi có hạnh phúc không? những muộn phiền có chăng hóa giải sao trong hôn lễ bao người như vậy chẳng có lấy một người bạn của năm xưa?"
  11. 4 points
    Nơi mình sinh ra đó các bạn 😎
  12. 4 points
    Vì sao em buông tay anh? Tôi đã chưa bao giờ hỏi chính mình câu hỏi này cho tới hôm nay. Tôi đã buông tay anh hay anh buông tay tôi, bản thân tôi còn không biết rõ. Có lẽ, việc không thắc mắc về điều ấy khiến nó xảy ra tự nhiên. Chỉ là, khi nỗi đau đã quá lớn, tôi thôi còn cảm thấy tham lam muốn níu giữ nữa. Chỉ là, khi thời gian trôi đi, khi tôi lớn hơn, khi lòng mình trở nên rộng mở và khoan dung hơn, tôi hiểu, người bên ai, ai ở bên tôi thì có gì quan trọng nữa. Những ngày đã qua, tôi đã sống hết lòng mình cả rồi. Có người bảo với tôi một câu rằng, con người ta sẽ không bao giờ từ bỏ hạnh phúc. Thế có nghĩa là, nếu đã là hạnh phúc, người ta ắt sẽ không buông bỏ. Hiểu ngược lại là, một khi buông bỏ, nghĩa là, không phải hạnh phúc. Người ta bỏ điều không hạnh phúc để nắm giữ hạnh phúc, chẳng phải là điều mình cũng mong muốn cho họ hay sao? Còn mình thì cũng đã nhẹ nhõm và tốt hơn qua thời gian, chẳng phải cũng là điều tốt hơn hay sao? Và thế là, cái sự buông bỏ nó diễn ra như thế. Nhẹ như bước qua một ngôi đền mình đã từng ủ ấm tâm hồn mình và đến lúc hết giờ cầu nguyện, bước ra như một lẽ thường tình. Đời, đến rồi đi, họp rồi tan, vui rồi buồn, sống rồi chết, tất cả chỉ là vô thường. Chỉ là chúng ta có hiểu ra điều đó hay không mà thôi. Đủ hiểu, đủ chấp nhận, thì mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất là nhiều.
  13. 4 points
    Không hiểu sao, càng tiếp xúc với nhiều người càng cảm thấy nhu cầu di dân của Vietnam là cực kỳ lớn. Ai cũng hy vọng có một tương lai tốt đẹp hơn cho con cái, ai cũng mong mỏi thay đổi cuộc sống, môi trường, thức ăn, an sinh xã hội..... Nhưng những điều đó cũng không có nghĩa là Vietnam không đáng sống. Đối với mình, dù đi đâu, làm gì...nơi mình muốn quay về vẫn là Vietnam. VN chỉ thua nước ngoài hai thứ là sự trong lành của không khí và mức độ an toàn của kiểm soát thực phẩm, còn lại là thực sự đáng sống!!! ^^ Hồi xưa hay nghe những người bạn đi định cư tâm sự rằng "không đâu vui bằng VN"...và đúng...càng trải nghiệm càng thấy nó đúng:)
  14. 3 points
    Sau khi bước qua tuổi ba "chục" và chia tay một mối tình thắm thiết tại Phượng Hoàng Cổ Trấn vì nhiều lí do thì bản thân không còn nghĩ đến việc phải quen một người nữa. Ví dụ đi làm quen, gặp gỡ , nhắn tin, gọi điện, facebook, zalo. Miệng mồm mình cũng "lẻo mép", thêm một cái, chuyện trên trời dưới đất, Tàu hay Mỹ đều biết chút chút nên cũng có thể tự tin về cách ăn nói. Nhưng giờ sao tự nhiên tịch ngòi luôn rồi. Chẳng hạn nói câu "em cũng dễ thương mà", mình thấy mình xạo ghê không phải người ta không dễ thương mà tự nhiên nói mấy lời "tán" vào "tán" ra hay thả thính mình không có cảm xúc gì cả. Tui của ngày xưa đâu rồi, ngày xưa mình mong tin nhắn của người ta giờ mình mong tin nhắn của tiền lương, hồi xưa mình sợ mất người yêu, giờ mình sợ mất việc, no money, no house, no property. Hồi đó ra đường mình còn dòm qua ngó lại, coi ai đẹp ai chưa đẹp, giờ mình chỉ dòm đèn xanh đỏ để đi cho lẹ. Hồi đó mình thỉnh thoảng lên mạng xem người ta abcxyz, giờ chẳng buồn quan tâm. Ngày xưa mình hoạt ngôn nói nhiều, giờ mình im lặng nghe người ta nói. Không đầy một năm mà cuộc sống mình thay đổi nhiều quá. Từ có người yêu, thành người yêu tương lai của một người nào đó, từ ở trên mãnh đất hình chữ Sexy, giờ phiêu bạt, lang thang xứ dừa mà không, mình có phải người Bến Tre đâu chứ, giờ phiêu bạt xứ người, lạnh "thấy bà nụi", không phải còng lưng làm việc mà lại thấy buồn buồn, cô đơn, cuối tuần người ta party, bar, qua chỗ khác chơi, mình đi công viên chạy bộ, nhìn cây, nhìn thú, nhìm chim, nhìn mấy con quạ làm tổ, nhìn bông nhìn hoa. Mình không thích đám đông nữa. Hôm bữa mình thấy một đứa con gái người Turkish, đẹp dã man "bà chạy", mình nhìn she cười, she cũng cười, rồi she để tay vào túi, lấy ra một bao thuốc lá, đứng gác chân vô tường hút một hơi, phải nói đẹp lung linh dạng trong sáng luôn. Không lẽ mình lại nói cho tui điếu, hồi đó giờ biết hút thuốc là gì? Mình đứng đó nhìn lén, xe bus đến thì mình lên xe. Bữa sau mình đang đạp xe lang thang thì she đi ngược chiều mình, rồi she giơ tay say "Hi" và cười với mình, chắc nhớ mặt mình lúc chờ xe bus vì mình đứng dòm she hoài, nhìn đến nỗi bả ngại bả cuối mặt cười luôn. Không phải mình có ý xấu xa, ham hố gì nhưng nét đẹp lạ lạ, hay hay sao đó, nên phải ngó thôi. Rồi mình cười lại rồi đạp xe qua luôn, cũng chẳng nói "hi". Còn she thì đi bộ. Mình nghĩ hay quay lại xin số điện thoại, mà mình cũng không làm. Giờ mình thấy nó tào xao "ba xạo" thế nào. Giả sử có số đt cũng không có cảm xúc, cũng không biết nói gì, mặt Châu Á với mặt Thổ Nhĩ Kì, hahaha. Đẹp quá để chưng, để dòm thôi. Mình sẽ ăn tàu hủ, sống nội tâm, chạy bộ, ngắm ngựa, ngắm cừu, nhìn quạ làm tổ, nhìn mưa bất chợt, nhìn người Thổ Nhĩ Kì, nhìn những thứ đẹp đẽ ở thành phố này. Mùa thu lại đến, và mình sẽ thấy những hàng cây trong công viên thay đổi màu lá, thấy mấy đứa con nít chơi đùa, và người lớn thì ném những quả bóng tennis cho mấy con chó. À mình nên nói lại, mình ăn tofu một ngày, thứ 2 mình sẽ mua bò hoặc gà để ăn. Nói vậy chứ mình chưa vứt bỏ được mấy cái ham hố, "nghiệp" đeo mang của mình.
  15. 3 points
    Sáng chủ nhật vừa đáp xuống Milan về nhà cất đồ xong là bắt đầu tất bật chạy đi lo công việc. Rồi liên tiếp ba bốn ngày thức khuya dậy sớm đi đi về về chạy tới chạy lui. Anh bạn hỏi em vừa qua bay cả hai mươi tiếng như thế còn lệch múi giờ mà khỏe thế, không ngủ không mệt à... Chắc nghe lời ảnh, xong mấy ngày tiêu tan hết năng lượng thì giờ hết việc rồi được nghỉ rồi mới chính thức xụi lơ. Đêm qua là lần đầu tiên được ngủ thẳng một giấc đến sáng không cần đặt báo thức. Mở mắt dậy nghe tiếng chuông nhà thờ kế bên, tiếng chim hót, còn lại là thanh âm tịch mịch của đồng quê, vậy là lại buồn. Nhớ bữa sáng Việt Nam, dậy sớm hai chị em chở nhau đi ăn, dậy trễ thì xuống nhà thấy ổ bánh mì mẹ mua cho... Lần nào về Việt Nam rồi quay lại cũng vậy, phải mất một hai tuần mới nguôi... Vừa qua tới nơi HY nhắn rủ đi chơi liền, có đem qua tặng em bánh trung thu với khô gà, em thích mê. Lại nhớ về quãng thời gian đẹp đẽ lúc còn thích HY, ngày đó lúc nào gặp em cũng thấy vui. May quá sau này hết thích rồi nhưng gặp lại vẫn vui, từ lúc quen nhau đến giờ ở bên em luôn là kỉ niệm đẹp... Tuần này mình đến ở một làng nhỏ, em bảo cuối tuần xuống chơi cùng. Rồi tuần sau mình lại về với Milan, với nhịp sống bình thường, với thành phố lớn hoa lệ, với nhiều việc phải làm, sẽ không còn thời gian nhớ nhà nữa đâu... Mà trùng hợp ghê, bao nhiêu lần rời Milan tung hoành xứ sở khác nhưng cứ đúng Fashion Week tháng 9 là lại có mặt ở Milan, 4 năm 4 mùa rồi. Bé Thư nói chị lần này quay lại Milan như gặp lại người yêu cũ nhỉ. Cũng gần giống vậy nhưng người yêu cũ thì có khi chẳng muốn gặp lại nhau đâu, còn Milan luôn chào đón mình với vòng tay nồng ấm, bao hồi ức kỉ niệm đẹp đẽ lại ùa về, thêm vào đó là những điều mới mẻ để cập nhật như giữa những cố nhân lâu ngày không gặp vậy, như lần này là sự xuất hiện của Starbucks chẳng hạn. Starbucks cuối cùng cũng vào Ý, và vì là Ý nên không thể chỉ mở cửa hàng bình thường được, phải là mở hẳn Starbucks Reserve Roastery, cả thế giới chỉ có ba cái. Hôm kia trước khi về quê cũng kịp chạy vào đó ngồi một lúc, gặp một người bạn, hít đầy một bụng không khí sang chảnh vốn đã là đặc trưng của Milan. Fashion Week năm nay có nhiều người mình thích lắm, ví dụ chị Tần Lam Phú Sát Hoàng Hậu nè, nhưng mà bận rồi, bạn từ Việt Nam sang dự show mình cũng không đi cùng được luôn, nên thôi đành hẹn các chị năm sau vậy. The Undertow, một trong những món đặc biệt của Starbucks mà không phải barista nào cũng biết, loại cà phê mình chọn là Starbucks Reserve Pantheon Blend. Thông tin về The Undertow: https://www.delish.com/food-news/a45848/starbucks-undertow-espresso/ Về Pantheon Blend: https://www.starbucksreserve.com/en-us/coffee/pantheon-blend-vintage-2018
  16. 3 points
    Màu mây thay đổi. Ánh mắt dịu dàng bổng nhiên lạnh. Lá thay màu nên vàng cả cây. Tự bao giờ cố giữ cho lá đừng rơi mà ngỡ ngàng tiếc. Cho đi rồi vốn dĩ phải là niềm vui. Mùa thu sẽ đến nhanh thôi khi mặt nước hồ không còn lăn tăn gợn sóng. Mưa nhẹ nhàng rớt xuống vài hạt nủng nịu đòi trăng lên. Sao thấp thỏm cố ôm chút ánh sáng của mặt trời còn sót lại nên không thể thắp sáng cả sân vườn thu sang. Nổi niềm nào rồi cũng sẽ hoà vào gió mênh mông. Gác lại bao dư âm của ngày còn thương còn nhớ đó để cho thời gian gói trọn tâm tư gởi vào từng con chử in sâu trong lòng. Là mất đi một người, chới với tìm rồi lại buông. Là mất đi một người nên thẩn thờ bên khung cửa. Là mất đi một người nên niềm vui cũng bị mất đi. Ai rồi cũng sẽ quên thôi chẳng còn đọng lại nhiều nữa. Và cũng sẽ quen dần với khoảng trống bao la. Nơi mùa thu sẽ đốt cạn lời ngọt ngào. Nơi mùa đông tuyết trắng phủ lấp ngày tháng hạnh phúc xa. Bởi lời nói đã thốt ra rồi... như lưỡi dao cắt vào tim đau nhói vì ta đã từng nhớ thương nhau. Thu cạn rồi nên tình này cũng cạn Cạn đến nhạt nhoà cạn đến bơ vơ!! ———
  17. 3 points
    Thứ 2, 17/8/2018, 11h đêm Mùa mưa nên mưa từ sáng tới tối. Không khí lạnh lạnh. Cứ mỗi lần không khí lạnh là lại làm mình suy nghĩ. Thèm cảm giác ngồi ngoài hiên, tận hưởng cái lạnh chạm vào da thịt, nhìn ngắm mọi thứ loè nhoè sau màn mưa và hít hà mùi thơm của tách cà phê nóng. Nhìn thì có vẻ đang nghĩ ngợi lắm, nhưng thật ra là chả nghĩ gì, có khi là đang lim dim ngủ cũng nên. Nhớ lắm cái lạnh cắt da cắt thịt ở Sapa. Lần đầu tiên biết thế nào là thở ra khói. Lần đầu tiên biết thế nào là sương mù dày đặc. Nhớ lắm bếp củi trong ngôi nhà của người dân tộc giữa mênh mông đồi núi. Có con mèo lười nằm tròn một cục. Nhớ cái lẩu nóng hổi giữa đêm tháng 12 ở Mộc Châu. Hai đứa co ro ngồi, người ta bưng lẩu lên là cười khoái trá vì có đồ sưởi tay. Nhớ cảnh lái xe lạnh run lúc chở em đi tìm ăn cá hồi. Trời bắt đầu tối xuống, đường thì vắng, trời thì lạnh, xe thì không biết có bị thủng lốp hay hết xăng không. Nhưng mình sợ kệ mình, em rất vui vẻ ngắm cảnh và còn nói sao chạy nhanh quá, từ từ thôi để ngắm cảnh nữa. Nhớ những cung đường rong ruổi cùng nhau, lên núi, xuống biển. Có lúc lạnh cóng người, có lúc gió thổi bạt xe, có lúc nắng gay nắng gắt. Nhưng dù là lúc nào, mình cũng lái xe bằng một cái tay cứng và một con tim nóng ấm hạnh phúc vì phía sau đã có một vòng tay. Bên nhau cả thời thanh xuân rồi, thì chẳng còn cầu nồng cháy. Chỉ mong nhẹ nhàng bình yên mà cùng nhau đi tiếp những con đường.
  18. 3 points
    彼岸花 Mùa hoa Bỉ Ngạn !
  19. 3 points
    Con mèo lười Chủ nhật, tôi ngủ nướng như đặc ân của kẻ độc thân. Mắt chỉ mấp máy khi nắng đã lên thật cao bên ô cửa sổ. Dẫu vậy, “con mèo lười” vẫn lăn qua lăn lại trên chiếc giường rộng (tự nghĩ 1 mình trên chiếc giường này thích thật), trùm chăn kín đầu cho đến khi những giọt nắng bắt đầu réo gọi. Tôi uể oải vươn mình, xỏ đôi dép màu vàng lập cập đi xuống cầu thang, bắt nồi nước sôi uống một ly nước ấm vào sáng sớm như thường lệ, hòng kích thích bao tử. Rồi bắt nồi khoai lên luộc. Từ lần trước tôi được má dạy cách đổ nước và luộc khoai không mở nắp nhiều lần tránh sượng nay có dịp thực hành. Sau 10 phút, tôi có bữa sáng đơn giản. Tôi pha thêm bình trà lá xanh. Ăn xong, tôi lên lầu ngủ một giấc nhỏ thoả chí những ngày thiếu ngủ trầm trọng vừa qua. Và tôi biết, tuần sau mình sẽ khó có thể ngủ được thoả chí như thế do nhiều việc. Chợt nhớ, đêm qua, kiên nhẫn ngồi làm tóc đến 11h đêm, chị làm tóc bảo: “hình như em mập hơn”. Tôi đáp lại không giấu sự vui sướng: “Thế à? Trong những điều em thích nghe, thích nhất là được nói là mập á”. Nghĩ lại lời đó mà vui đến hôm nay. Vì nửa năm rồi, từ sau ngày ba mất, người cứ cảm giác gầy guộc, xơ xác, thấy bất lực. Đồ ăn trưa và chiều đã được nấu sẵn chỉ mở tủ lấy và bỏ vào lò vi sóng nên cứ thoải mái. Mưa gió kéo rít bên cửa sổ cũng không làm lòng lo lắng, vì có thể ở nhà cả ngày, no đủ và vui vẻ. Chủ nhật rồi sẽ qua với việc đọc thêm cuốn sách đang đợi trên đầu giường và căn nhà cần được lau dọn gọn ghẽ, tinh tươm để đón tuần mới. Sự bực bội do xui rủi nghề nghiệp của tuần qua, cảm giác khó chịu bị nghe phải những lời nói dối từ người thân rồi cũng nhẹ nhàng trôi đi. Không ai ngoài chính bản thân mình phải làm cho cuộc sống của mình tích cực và ý nghĩa hơn dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.
  20. 3 points
    Hôm nay là ngày đầu tiên tớ biết đến một nơi mà bấy lâu nay tớ không biết đến sự tồn tại của nó. Nhờ có bạn, người mà từ trước đến nay luôn nhắc nhở và chỉ bảo tớ từng câu nói. Ngày đầu đăng nhập vào web thấy mọi thứ thật khác so với những gì tớ đã giấu kín bấy lâu nay, tớ ko nghĩ lại có nhiều người giống mình như vậy, mặc dù tớ đã từng nghe bạn kể về các mặt khác của cộng đồng này, nhưng quả thực đến giờ tớ mới được chứng kiến, có lẽ khó mà tin được phải không? 35 tuổi rồi, nhg lại không hề biết đến nó ? Hihi.. Bạn nói với tớ, trước đây bạn rất hay vào, nhưng giờ lại ngừng tớ ko hỏi lý do, vì tớ biết bạn đang có cuộc sống hạnh phúc với người bạn yêu thương, vì lẽ đó bạn đã ko tham gia nhiều vào các trang mạng, cũng như sự hạn chế nói chuyện với tớ. T xin lỗi, nếu vô tình bạn đọc được những lời tớ nói. Thật sự tớ không biết phải viết thêm điều gì, và nói như nào nữa, có lẽ sẽ rất khó để bạn biết đến tớ khi tham gia vào cộng đồng. Cảm ơn b, t thấy thú vị khi muốn tìm hiểu thêm nhiều điều. Cảm ơn b ! Nhớ b !
  21. 3 points
    Em vừa nhận ra rằng em đang trên một chuyến xe buýt vô định. Em đã bước lên chuyến xe ấy, là chuyến xe của riêng em, em dành những năm tháng thanh xuân chỉ để tiếp đón vài người quá giang và rồi bất chợt nhận ra ở mỗi một trạm dừng xe là mỗi một lần tim em vụn vỡ. Chuyến xe buýt này, đã ướt đẫm nước mắt của em, cũng đã thắm đủ máu tươi của em. Chuyến xe buýt này, đã dung dưỡng tâm hồn em, đã tôi luyện nhân cách em, nhưng cũng chính chuyến xe này xé nát tin yêu của em. Đã bao lần, em tự ép mình xuống xe, cũng đã bao lần em tự mình đón những người khách vốn không thuộc về hành trình này, và rồi em lại tự dày vò mình trong cô độc lẫn thương nhớ. Năm tháng trôi đi, em chẳng còn biết mình là ai, người con gái ngày đầu háo hức bước lên chuyến buýt kia giờ tự hỏi xuân thì đâu rồi.
  22. 3 points
    A Di Đà Phật Bệnh khổ là một trong tám khổ khi được sanh ra ở cõi Ta Bà mà con người không thể tránh khỏi. Bệnh bao gồm: bệnh sinh lý, bệnh do oan gia trái chủ và bệnh nghiệp. Đọc nội dung trong bài viết của bạn, mình thấy bạn tin tưởng để niệm chú Đại Bi, niệm Phật nên mình mạnh dạn chia sẻ hiểu biết của mình về cách hành theo Phật Pháp để hóa giải bệnh nghiệp, bệnh do oan gia trái chủ gây ra. Tùy theo nhân duyên của bạn với Phật Pháp cạn hay sâu dày mà tin tưởng và hành theo vậy. Bên cạnh việc điều trị bệnh theo pháp đồ điều trị bác sĩ đưa ra, bạn dùng tâm chân thành để làm thêm các việc sau: - Bố thí vô úy: thường xuyên phóng sanh, hồi hướng công đức cho tất cả oan gia, trái chủ. - Lạy Phật (có bàn thờ Phật thì lạy trước bàn thờ, chưa có bàn thờ Phật thì quay mặt về hướng Tây để lạy), niệm danh hiệu Phật A Di Đà, dùng công đức có được hồi hướng cho tất cả oan gia trái chủ. Bạn đọc thêm link này để hiểu rõ thêm: http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2011/07/cach-giai-tru-oan-thu-cua-oan-gia-trai-chu/ P/s: mặc dù lo lắng về việc phan duyên gây phản cảm cho người chưa hiểu về Phật Pháp, nhưng mình đã đọc, đã biết mà ko chia sẻ thật không làm được, thôi thì nếu có lỡ phan duyên thì mình xin nhận, mong bạn bỏ qua giúp mình. Công đức niệm Phật, lạy Phật bất khả tư nghì: Niệm Phật một câu, phước sanh vô lượng; Lạy Phật một lạy, tội diệt hà sa. Dùng tâm chân thành để niệm Phật và lạy Phật. A Di Đà Phật. Cầu mong bạn vượt qua được căn bệnh quái ác.
  23. 3 points
    Yêu hay thương? Em hỏi: "Chị có yêu em ko?" "Không yêu, chỉ thương" Ở 1 thời điểm khác, mình hỏi lại: "Em yêu chị ko?" "Không, thương thôi" Mỗi lần hỏi/ trả lời xong, 2 đứa đứng nhìn nhau cười rồi ôm nhau 1 lúc. Mình mất hơn 15 năm bơi lặn trong bể tình cảm, nếm trải qua nhiều thời điểm vui, khổ, mình đã trả lời dứt khoát ko chút do dự và rất hài lòng với câu trả lời đó, ko mập mờ và lừa dối đối phương. Em tuy nhỏ hơn mình rất nhiều, chưa trải đời lâu nhưng rất hiểu mình. Em và mình đều hiểu cả 2 ko bao giờ có đc tình yêu của nhau. Đôi khi tự hỏi có còn nhớ cái cảm giác yêu là gì ko? Mình đã từng yêu ko thương tiếc bản thân (vui sướng, rạo rực khi có đc - đau khổ khi mất đi) nhưng bây giờ thật lòng mà nói ko còn nhớ yêu là thế nào và cũng ko còn khả năng cảm nhận đc yêu ra sao, cảm xúc trơ ra khi nhắc đến nó. Tình yêu là 1 thứ gia vị đã trở nên nhạt nhẽo đến mức thiếu nó, món ăn cũng ko mất đi hương vị ngon. Già rồi ...
  24. 3 points
    Hôm nay điểm lại những lời dạy, cách đối xử trong cuộc sống mà ba mình, anh chị mình khuyên dạy mình: 1/ Đi phải thưa, về phải trình với người lớn. 2/ Phải nói lời cảm ơn khi được giúp đỡ, phải nói lời xin lỗi khi gây ra lỗi. 3/ Đi ra đường ăn mặc áo quần đàng hoàng, không hở dây, hở rốn, hở đùi, mang giày dép lịch sự. 4/ Đi ăn nhà hàng, quán phải ngồi ngay ngắn, không bỏ chân lên ghế, không chạy lung tung. 5/ Đi ngoài đường không được vừa đi vừa ăn. Không được ngồi xổm ở lề đường mà ăn. Mua đồ về nhà ăn hoặc vào quán ngồi ăn. 6/ Tới nhà người khác chơi, đến giờ cơm phải đi về (cho nhà người ta ăn cơm). 7/ Lúc người ta ăn không được nhìn người ta ăn (Chắc lúc đói rách hay nhìn người ta ăn rồi thèm mắc công người ta ăn không được). 8/ Được người ta mời tới nhà ăn cơm thì phải phụ người ta nấu nướng, dọn dẹp. 9/ Ở những nơi công cộng như rạp phim, nhà hát, ga, đi tàu, đi xe, công viên… phải giữ trật tự, không la hét ồn ào gây ảnh hưởng đến người xung quanh. 10/ Ở trong nhà phải được phân công làm việc nhà dù nhỏ dù lớn. 11/ Không được trộm cắp, không lấy đồ của người khác dùng mà không hỏi mượn trước, không được tranh giành, phải biết nhường nhịn, giúp đỡ mọi người khi có thể. 12/ Đi chơi với bạn đừng để bạn trả tiền hoài, phải có qua có lại, không có tiền thì ở nhà hạn chế đi chơi. Có bạn bè nào mà đãi mình hoài rồi sẽ mắc nợ rồi sẽ làm chuyện xấu theo bạn bè ăn chơi lêu lổng hư người. (Câu này chắc là thực hiện theo câu “của biếu là của lo của cho là của nợ” nè). Và còn nhiều nhiều điều nữa mà những điều trên là những điều hay gặp trong cuộc sống, hay áp dụng. Từ khi mình vào Sài Gòn sống, và theo thời đại ngày nay đã khác thời trước nhiều rồi cho nên một số điều trên không còn đúng nữa, và mình cũng không thực hiện nữa ví dụ như là đi ra đường giờ mặc quần sọt đưa chân đưa đùi (mặc dù đùi không đẹp lắm haha....), thỉnh thoảng mang dép xỏ ngón cho nhanh nữa. Mấy đứa cháu của nhà mình giờ lớn đầu rồi mà chả biết ý tứ gì cả, chả biết làm gì cả, chỉ biết ăn với chơi thôi. Mà cha mẹ nó chiều nó quen rồi hay sao ấy. Haiza... thấy mà rầu. Ngày nay người ta có câu rất hay “ Nước quá trong thì không có cá, người xét nét quá thì không có bạn” cho nên phải sống phiên phiến thôi không thôi phải sống cô độc trên cuộc đời này đó haiza..... Gần trung thu, lại gần tới ngày giỗ ba, lại nhớ đến những hình ảnh của ba. Ba chắc phải sống 1 cuộc đời gương mẫu để đàn con noi theo, chắc ba cũng khổ lắm ba nhỉ. Sống tới tuổi này con thấy làm một người tốt, lương thiện cũng thật là khó rồi. Nhưng những gì ba dạy bảo truyền đạt luôn có giá trị, là kim chỉ nam để con đi theo suốt cuộc đời.
  25. 3 points
    Ba câu chuyện ở sân bay cùng một ngày. Chuyện 1 Ngày mưa, mình ngồi trong quán nước nhìn ra ga quốc nội, rơi vào mắt mình là hai mẹ con cô kia, cả hai đều là bà mẹ quê (qua cách ăn mặc mình đoán vậy). Bác già thấp người, nắm tay cô trẻ hơn đi gương mặt đầy vui sướng, ra khỏi khu có mái che mưa bắt đầu rơi lất phất, cả hai chỉ có 1 túi nhẹ nhỏ và 1 cái mũ phớt trên đầu cô con, cô con gỡ mũ qua trùm lên đầu mẹ, hai mẹ con đi được khoảng 3m, người mẹ gỡ mũ ra, nhón gót để lên lại đầu người con, người con quàng mũ lại, tay khoác vai người mẹ sát vai mình, lấy tay ấp vào đầu mẹ, dùng tay che trán mẹ, đầu mẹ cho mưa không tạt. Cả hai vẫn bước đi như vậy, bước chân như nhảy múa, cười vui sướng! Khoảnh khắc nào không biết nhưng mình tin lúc đó, dưới cơn mưa lắc rắc đó, hai mẹ con cô ấy đang rất hạnh phúc! Mọi người Mẹ trên thế gian này có thể khác nhau về ngoại hình, tính cách, xuất thân nhưng đều giống nhau ở tấm lòng. Với người mẹ, con của mình luôn là nhất trên đời, mình tin vậy! Chuyện 2 Mình di chuyển qua ga quốc tế sau khi ôm ấp chị tạm biệt, ở ga quốc tế là một rừng người, chưa tới nơi mình đã nghe tiếng hú hét inh ỏi (thiệt lần đầu chứng kiến), tò mò mình đứng lại ngó thì một rừng người tràn tới, máy chụp hình điện thoại, những gương mặt hồ hởi sung sướng la hét inh ỏi (thiệt là như đi coi đá banh ngoài sân vận động), mình không phải là người duy nhất tò mò đứng coi, hoá ra một thần tượng Hàn Quốc hạ cánh, và các em nhỏ đó là fan ra đón, làm rần rần một góc trời! Thần tượng ấy di chuyển là mấy em như 1 đoàn tàu di chuyển theo, vừa đi vừa la hét, mình đứng coi trong ngỡ ngàng lạ lẫm! Với mình, tuổi trẻ rồi cũng sẽ qua, cũng sẽ đến lúc vào đời bị đời quăng quật, thôi thì hãy cứ hết mình cho thời thanh xuân đáng nhớ, hết mình cho đam mê sẽ không bao giờ sai nếu điều đó lương thiện, và đừng vì đam mê của mình mà làm khổ người thân hay người xung quanh (như đòi tiền ba mẹ cực khổ 1 nắng 2 sương làm ra để mua cái xe xịn hơn khả năng chi trả chẳng hạn) Chuyện 3 Lên máy bay, mình thiệt trúng số khi được ngồi cạnh 2 mẹ con trẻ tuổi, thằng bé chắc 5 tuổi hoặc nhỏ hơn, lúc chờ ở sảnh mình đã kinh hãi cảnh em ấy vừa chạy vừa hét vừa ném chai nước mà không hề được người mẹ nhắc nhở! Chuyến bay bao lâu thì thằng bé phá bấy lâu, đạp lên ghế trước, mở đèn đọc sách của mình khi mình đang thiu thiu, đạp vào quần mình, chân mình n lần, bấm gọi tiếp viên... và n lần mình nói với mẹ nó “Chị có thể quản lý con chị để bé không làm phiền người xung quanh không?” và n-1 lần cô ấy làm ngơ (quay mặt đi chỗ khác, thằng bé cũng quay mặt đi chỗ khác), những lời nhắc chỉ là “đừng phá nữa”. Cho đến khi mình gọi tiếp viên đề nghị đổi chỗ hoặc phải làm việc với mẹ con cô ấy thì cô ấy mới quyết định lắng nghe lời than phiền của mình và chuyển chỗ vô ngồi giữa! Mình rất là không đồng ý cái câu “Trẻ con biết gì”, đúng, trẻ con không biết nhưng người lớn biết, và nhiệm vụ của người lớn là chỉ dạy con cháu nhà mình đừng để ra nơi công cộng nói chuyện to tiếng, la hét inh ỏi, đạp người này phá người kia etc... con mình đẻ ra mình chịu đựng sự hư của nó nhưng thiên hạ không mắc gì phải chịu đựng con mình! Con nít hư là do không được uốn nắn, vậy thôi ah! Hết chuyện nhảm trong ngày!
  26. 3 points
    MỘT MÌNH - VÕ HẠ TRÂM (st: LAM PHƯƠNG)
  27. 3 points
    hôm nay mất điện, mọi người đi ra ngoài hết, tự nhiên con phố đông nghẹt, người trà đá, người caphe, bản thân mình cũng đi ra ngoài. đến lúc quay về thì có điện, lỡ rồi lấy năng lượng làm lại cũng phiền nên cuối cùng ngồi chơi nghe nhạc, Nghe vài bài hát từng thích. từng đi qua. công việc của mình gần như không ra ngoài, nhà thì ngay gần chỗ làm, bên này qua bên kia mất 5 phút, vậy là cứ loanh quanh ở phố. cũng lười đi, lười ra ngoài. lại chỉ thích ở nhà. nếu không làm việc thì thích nhất là ngủ, xem phim. enjoy loanh quanh trong nhà. vì vậy cũng lười luôn đi chợ. mỗi tuần qua bà chị lấy thức ăn về một lần. bà chị thì lại hay có đồ quê gửi ra. mà ở quê thì hay trồng bí sạch, quá bí đao dài ngoằng. mỗi lần qua bà ấy lại cho một quả. mình lại lười ra ngoài, vậy là cả ngày ăn canh bí, cả tuần ăn bí nấu canh. em hỏi mình ủa chứ mình ăn bí hoài vậy có ngán không??? mình bảo em.. ngán chứ, ăn mãi một món cũng ngán, nhưng mình hơn người thường ở chỗ lâu rất lâu mới ngán.. em cười bảo vậy rồi chán bí rồi ăn gì, mình vuốt tóc em đùa đùa, chán bí ta lại đổi sang bầu, chán bầu lại quay về bí.. loanh quanh chỉ bầu với bí... em bật cười... mình cũng cười.. em bảo lại đùa em rồi. em ra chơi mình chở em ngồi sau xe đạp. em khe khẽ hát. Hn thì nhỏ, mình lại ở trên phố, đi đâu lười lấy xe ra nên mình thích đạp xe đạp. và mình chở em. em dễ thương. dễ chịu, hiểu chuyện và ngọt ngào.. mình thích mùi hương từ tóc em. mình là người rất dễ bị mùi hương quyến rũ. mà em thì thơm thế, nồng nàn thế. và... mình bị mùi hương quyến rũ mất rồi... và em rất hiền. và tay em rất mềm và em rất ngốc.. và mình rất thích khi em cười, thích em khi đi chơi với bạn về thấy mình trong bếp thì đứng sau tựa cằm vào vai mình hỏi mình ăn chưa, thật dịu dàng. và mình thích khi em luôn nói. em cần cù hơn người ta chứ em không thông minh đâu.. và vì thế mình đang ngồi đây, mỉm cười khi nhớ về em. . và vì thế mà mình cứ thế thương...... 🍀
  28. 3 points
    Dú bb nói em là nghe mềm mại và dễ đọc hơn lúc trước, lúc trước cứ lấc ca lấc cấc ý. Em nói: vì giờ thành đàn bà có ck phải khác hồi còn con gái chứ Cảm ơn chị Nhàn nha.
  29. 3 points
    Lâu rồi không viết Gom Gộp, cũng không còn thói quen hay viết linh tinh như ngày xưa, thôi thì để mình biện hộ cho cái việc đấy bởi nguyên nhân bận đi. Có khi nào bận cũng là một thói quen khó bỏ không? Bận làm việc, bận trồng hoa, bận cằn nhằn ck bánh bèo, bận dọn dẹp nhà cửa, bận đọc sách xem phim, .... và ri rỉ rì ri những việc không tên khác nữa. Quan trọng nhất là lừa được một người rồi, không cần viết nhật ký và chụp hình thả thính nữa ^^ (Dú bb bảo vậy đó). Hôm nay là sinh nhật ck bb, nhớ năm ngoái bằng giờ 2 đứa đang ở HN, ngày mình đi làm tối về mua mấy bông hồng nhỏ xíu cắm vào cái bình bông ở phòng. Nói mua bánh sinh nhật cho ck bb thổi nến nhưng nói với mình là ngán bánh đó lắm nên thôi, tối 2 đứa chở nhau đi ăn. Năm nay thì 2 đứa về chung một nhà rồi. Vậy mà vào SG cũng được hơn nữa năm rồi, tối qua 2 đứa nằm xem phim, ngó điện thoại thấy 12h, qua ngày mới rồi. Quay ra thủ thỉ với ck bb, mình bảo rằng: "Chúc mừng sinh nhật mình, mình vui vẻ nhé. Già thêm một tuổi rồi, thêm tuổi mới là phải nghe lời vk, ko được cãi lời vk, vk nói ngồi là ngồi đứng là đứng nha" ^^. Cái bb bảo "vâng". mình cười hí hửng. Bản thân cũng kỳ lắm, nếu bảo nói lời ngon ngọt, lãng mạn với ai là mình không quen, nói không được, cứ thấy kỳ kỳ xấu hổ sao đó. Nên cũng ít khi nói lời bay bổng với ck bb lắm, cứ lầm lũi mà quan tâm vậy thôi. Mới ngày nào bạn ý còn bẽn lẽn kéo valy ra HN gặp mình lần đầu, vậy mà hôm nay cũng được gần 2 năm rồi. Thời gian chẳng chừa một ai một cái gì, quay qua quay lại chẳng mấy chốc mà già. Hơn 500 ngày bên cạnh nhau rồi, nói con số thì to mà sao cảm thấy như mới quen nhau đây thôi. Quen nhau thì vậy đó, giận hờn vu vơ rồi thôi. Khi về chung một nhà với nhau thì cũng như người ta, có vui vẻ cười đùa, bình yên và giản dị, có giận hờn gây gỗ, cũng có những lời lẽ nóng giận tổn thương nhau,... Vì cuộc sống mà: 2 người 2 cái tôi để mà hợp nhau mỗi người đành phải gọt rũa một ít của mình. Chẳng thể thiếu những lúc nhìn nhau không ưa, vừa thương vừa ghét nhưng mà giận đó rồi hết đó, vì đã trót thương thì thương cho chót. Không có còn cảm giác mông lung xa vời như trước đây. Giờ là cảm giác gắn bó, thấy thương thấy hiểu nhiều hơn, thấy bên mình là quyền lợi và trách nhiệm với một mối quan hệ, một quan hệ bền lâu và gắn kết hơn. Năm sau có lẽ có mục tiêu lớn lắm, chưa biết thực hiện như thế nào, thôi thì cố gắng vậy nhé ck bb. Vì thời gian ko chờ đợi ai cả, nếu được thì hãy cứ ước mơ thôi, khi tình yêu và mong muốn đủ lớn thì sẽ có kết quả. Năm nay sinh nhật mình, cũng không mua bánh kem hoa thì em trồng cho mình một "vườn" hoa ở ban công rồi. Mấy cây hồng đều đang khoe sắc rực rỡ. Tặng cho mình những bông hoa tự tay em mang về, tự chăm tưới và đơm bông nhé! Chúc mình sinh nhật vui, hạnh phúc bên ba má anh chị và vk bb nhé
  30. 3 points
  31. 3 points
    .......Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói - đừng để ai khác chạm vào nữa được không?..... ........ by Phong việt....
  32. 3 points
    - Tài không đủ mới đa mưu, nhận thức không đủ thì lo nghĩ nhiều. Uy không đủ mới hay tức giận, tín không đủ mới nhiều lời. Dũng không đủ mới nhọc thân, minh không đủ mới hay quan sát. Lý không đủ mới tranh biện nhiều, tình không đủ mới lắm lễ nghi. - Đời người không nằm ở tuổi tác sinh lý, mà quý ở cái tâm trẻ trung.Quần áo không cao quý vì thời thượng, mà quý ở sự dễ chịu, trang nhã.Ăn uống không phải vì cao lương mỹ vị, mà quý ở việc cân bằng dinh dưỡng.Phòng ốc không cần đàng hoàng hoa lệ, mà quý ở sự giản đơn, sạch sẽ. - Tập luyện không vì bốn mùa xuân hạ thu đông, mà quý ở việc kiên trì thường hằng.Sinh hoạt không phải ở chỗ thức khuya dậy sớm, mà quý ở việc hình thành quy luật.Hứng thú không phải ở sự thanh cao thoát tục, mà quý ở việc gìn giữ tâm hồn nhiên.Bạn bè không vì nhiều ít sang hèn, mà quý ở kẻ tri kỷ hiểu mình. - Mỉm cười nhẹ nhàng khi bị người khác hiểu lầm là sự hàm dưỡng .Mỉm cười thản nhiên khi chịu ấm ức là sự độ lượng. Mỉm cười hạnh phúc khi chịu thiệt là sự khoáng đạt. Mỉm cười lạc quan khi bơ vơ là sự thể hiện tầng thứ. Mỉm cười thản nhiên khi gặp nguy nan là khí chất. Mỉm cười tĩnh lặng khi bị xem thường là sự tự tin. Mỉm cười nhẹ nhàng khi thuận lợi là nét tự nhiên. Nhoẻn miệng cười khi khó khăn lại là khí chất.
  33. 3 points
    come dance with me the tango all night long.....
  34. 2 points
    Món này lạ mà wl cũng chưa làm thử. Mọi người xem và nếu có thời gian thì cuối tuần làm ăn nha. Cách làm bò nhúng mắm me siêu ngon lại cực kỳ đơn giản Bò nhúng mắm me là món ăn ngon được rất nhiều người yêu thích nhất là vào mùa đông lạnh. Tưởng chừng phức tạp song cách làm bò nhúng mắm me lại vô cùng đơn giản. Dưới đây là cách làm bò nhúng mắm me siêu ngon lại cực kỳ đơn giản. Nguyên liệu làm bò nhúng mắm me - 700 gr thịt bò fillet - 2 muỗng canh me chua paste (bạn có thể dùng me trái hay me làm sẵn đóng gói) - 1 muỗng canh đường - 1 muỗng canh nước mắm - 1 muỗng cà phê bột nêm - 1,2-1,5 lít nước dừa tươi hay nước lạnh (nước dừa tươi mua 1 hộp trong siêu thị) - 1 nhánh hành lá - 2 củ hành tím - 1 nhánh sả - 2 tép tỏi - 1 củ hành tây Cách làm bò nhúng mắm me: Bước 1 Thịt bò rửa sạch, thái miếng mỏng cho ra đĩa. Hành tây 1/2 thái mỏng, 1/2 thái đôi; hành tím lột vỏ. Tỏi đập dập, hành lá thái khúc, sả thái lát. Bước 2 Cho me + nước dừa tươi + nước mắm + đường và hành tây+ hành tím + tỏi vào nồi, bắc lên bếp nấu lửa vừa. Bước 3 Nước me sôi khoảng 5-7 phút thì cho hết sả + hành lá và vài khoanh ớt sừng vào. Nếm lại xem vị chua ngọt vừa miệng thì tắt bếp. Trình bày: Nước me cho ra nồi giữ nóng. Bún 1 đĩa, rau 1 đĩa , bò cũng 1 đĩa, bánh tráng, nước mắm me dọn ra luôn. Khi ăn nhúng thịt vào nồi nước me đang sôi, cuốn thịt với bún, xà lách. Nguồn: http://m.afamily.vn/cach-lam-bo-nhung-mam-me-sieu-ngon-lai-cuc-ky-don-gian-20180112162208681.chn
  35. 2 points
    Hai bạn học nấu đi để mai mốt wl về nấu cho wl ăn với
  36. 2 points
    Khi quá mệt, mỗi chúng ta nhận ra rằng cuộc đời mình sinh ra, thì cũng như bước vào cuộc tranh đấu, không khác được, cũng chẳng dừng lại được đâu. Khi kiệt sức, ta lại ngồi nghỉ mệt một chút, rồi lại tiếp tục thôi,..rồi cũng có khi ta tự tưởng tượng, thả trôi theo dòng nước, để hồi phục rồi lại bơi tiếp, không có lựa chọn P/s: mang giày cao vậy cũng mệt phết cô gái nhé, thỉnh thoảng cũng buông ra cho khỏe nha hehe.
  37. 2 points
    Tụi mình yêu nhau 1 năm, yêu xa 3 năm, ở chung nhà 4 năm, có với nhau 3 đứa con gái, 2 ngôi nhà, 1 mảnh vườn, 20 con gà vịt, mấy chục cái cây, thêm 6 con mèo hoang tung tăng trong vườn nữa! Không làm giấy kết hôn được thì phải làm sao? Cùng đứng tên chung giấy tờ nhà đất, sổ tiết kiệm, giấy tờ xe. Con cái thì mỗi người đứng tên 2 đứa (hy vọng năm sau có bé 4). Sau đó ra công chứng làm di chúc, ai chết trước thì toàn bộ tài sản là của người còn lại, con cái người còn lại sẽ là mẹ nuôi và có trách nhiệm nuôi con của người kia. Vậy thôi. Lúc nào cũng có cách. Chỉ cần còn yêu nhau, cùng chung lý tưởng sống.
  38. 2 points
    "Ra đường em hãy còn son Về nhà em đã ... 3 con cùng nàng!" Nhà mình lại có thêm thành viên mới oe oe chào đời được 17 ngày, 3 nàng công chúa rồi, hì hì Hứa hẹn sẽ cực lắm đây, nhưng mà hai mình cùng nhau cố gắng hơn nữa em nhé! Yêu em, yêu con Thương ba mẹ Tạ ơn Quan Âm Bồ Tát
  39. 2 points
    ...Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ.. Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng? Nếu em nhớ nhân gian là quán trọ Một sớm nào trở gót bước đi xa Em sẽ sống cõi lòng luôn rộng mở Nhu bình minh trải nắng đẹp chan hòa.. Em nếu nhớ ngày vui qua rất vội Tắt nụ cười đêm tối chợt vây quanh. Sẽ nhìn lại, thôi sống đời nông nỗi Vén mây mù, ngước mặt phía trời xanh. .- Trôi năm tháng, tàn canh đời trắng mộng Lợi,, Danh, Tình.. lơ lững một làn hơi Là thế đấy, đâu có gì quan trọng!? Sống cho đi, ý nghĩa kiếp con người. Nếu em nhớ, trần duyên tìm cát bụi Sẽ thấy lòng thanh thản giữa phù hư. .Trong thầm lặng nguyện làm thân đá cuội Lót chân người quy hướng nẻo Chân Như. Nếu em nhớ, đời ngược xuôi, tất bật Dòng miên man... còn chảy đến vô cùng Dừng chân lại, quay về trong Lẽ Thật Đốt hương trầm, Tỉnh thức sống ung dung.. Như Nhiên(Thích Tánh Tuệ)
  40. 2 points
    " Dù là duyên hay phận Hạnh phúc hay khổ đau Ta cần một chữ " nợ " Mới bên nhau trọn đời ... "
  41. 2 points
    Có ai dạy tròn vuông tam giác gì đâu! LL ở nước ngoài thông tin đi một chiều, LL phải kiểm chứng rõ rồi hãy quyết định có mắng hay không! Người ta không có làm mà mắng người ta oan tội lắm. Cũng là người VN và cũng muốn cống hiến cho tiếng Việt thôi.
  42. 2 points
  43. 2 points
    Hai người chỉ chia tay khi một người ngừng cố gắng vì đối phương. Không biết cố gắng gì, nhưng khi yêu thật lòng một ai đó, bản thân phải kiềm nén, và hi sinh nhiều cái khác. Ai đó khi hết chịu đựng nổi thì sanh tính đố kị, so đo. Nên thành ra chẳng ai vì ai mà bên nhau dài lâu. Bữa trước có một bạn bảo, mình là dạng “bồ của người ta” chứ ko phải chuẩn bạn :)) ko biết đang tâng mình lên hay hạ mình xuống. Mấy nay hồ sơ nhiều quá, ai cũng sợ mình chịu không nổi và bỏ cuộc. Nên phải nói chuyện riêng với mình làm công tác tư tưởng :)) chịu thoai. Làm tới bến, bến nào thì không biết, chỉ biết là phải không ngừng cố gắng. Vì đó giờ, mình khổ quen rồi. Mag nhiều việc cũng tốt, không có thời gian nghĩ lung tung. Thoai thì, hoom nay là khuya thứ sáu rồi. Mai lại làm hồ sơ tiếp vậy. Thèm ôm và hôn một ai đó thật đậm sâu
  44. 2 points
    Keep going with your brave heart! Mong điều tốt lành sẽ luôn ở bên em.
  45. 2 points
    Rồi mùa thu, lá còn đổ xuống công viên Bóng gầy còn bước nghiêng nghiêng Hay đã khóc thương cho người yêu.... .......-----...... Hôm nay là ngày lễ, Hà nội bình yên chi lạ, vốn dĩ nó đã rất chậm rãi, hôm nay thời tiết dìu dịu lại thấy chậm còn hơn lũ sên bò quanh. mình lại vẫn đạp chiếc xe đạp ra quán caphe gần nhà ngồi yên tĩnh một ngày Hà nội thật vắng vẻ. Hôm qua vô tình lang thang mình thấy bài hát này của Ngọc lan, có thể nhiều người đã nghe, riêng mình thì mới nghe lần đầu, trong một buổi tối muộn trên căn gác nhỏ nhà mình ngồi nhìn xuống đường. mình vốn không thích Sài gòn nhiều. vì khói bụi, ồn ào, và nóng nảy.. vậy mà khi nghe Bài hát này,một Sài gòn rất khác đã làm mình rung động. một Sài gòn của những ngày tháng cũ, cũng chậm rãi và bình yên. với tiếng rao, với áo dài và những cơn mưa vội vã.. trộn lẫn trong gió mùi cơm tấm, của quán nào đó nướng sườn, mùi sầu riêng, và những quả sơ ri chín đỏ tròn tròn nho nhỏ. thiếu nữ Sài thành say như giấc mộng. họ đẹp quá , nền nã quá. và lịch duyệt quá.. Sài gòn ấy nay còn đâu?? khi trong mắt mình là những gương mặt đen nhẻm vì mưu sinh. Mẹ mình nói họ lúc nào cũng vậy, vội như thể về để đón giao thừa... Sài gòn cũ trong mắt của Mẹ em gái mình là lễ nghĩa dạ thưa cuả nữ sinh trường Gia long cũ. ngày quân miền Bắc tiến vào, Mẹ đang trên đường đi học về thì bị chia cắt luôn. Mẹ phải ở trên nhà trên phố chia cắt với mấy chị em nhà phía dưới Bà quẹo. Tiếng loa phát ra văng vẳng, ai ở yên đấy , cấm ra khỏi nhà. ngoài đường súng bắn đì đùng, lâu lâu lại có bom nổ, người Sài gòn im thin thít,Mẹ sợ lắm. Mẹ và 2 chị gái nghe tin tức qua cái rađio nhỏ, thông báo, quân giải phóng đã chiếm những đâu những đâu... hôm nay như thế nào, rất căng thẳng và hồi hộp. những ký ức đó vẫn vẹn nguyên trong lòng Mẹ, người ta cuống cuồng di tản, có người đi không được rớt trở lại. Dượng (sau này lấy dì), hôm đó là ngày hết quân tịch. ngày mai là có thể được về và sang Mỹ đoàn tụ cùng gia đình, vì thương bạn nên ở thêm một ngày để cho bạn về trước, và cái ngày đó là ngày định mệnh của Dượng khi hôm sau bị bắt đưa đi luôn.. gần 20 năm. chia cắt với gia đình với mẹ già. mẹ Dượng cầm cờ đứng trước nhà trắng Mỹ, yêu cầu can thiệp trả con về cho Bà, sau này Dượng viết cuốn hồi ký rất hay. Mẹ ở trong nhà hồi hộp khi nghe ra dio thông báo Dương Văn Minh xin đầu hàng. Mẹ vội về lại Bà quẹo, nhà cửa bom nổ tan hoang... ( thực ra Dương Văn Minh lúc đó xin đầu hàng là hành động vô cùng sáng suốt, Mẹ nói nếu ông ấy không đầu hàng Sài gòn còn hỗn loạn và thương vong nhiều hơn nữa, có cố thủ cũng vô ích, sẽ thiệt hại về người và của cho những người dân vô tội). còn Mẹ, mẹ chỉ cầu mong được một ngày yên tĩnh không có tiếng súng, không còn nỗi sợ hãi thấp thỏm âu lo. còn ai thắng ai thua không còn quan trọng nữa, mà chỉ mong một ngày được bình yên im tiếng súng. Sài gòn biến mất một cách như vậy. và khi mình vào Sài gòn thì là của thế hệ sau, trong mắt mình, khói bụi, mưu sinh và ồn ào. nên mình rất ít khi về. người Sài gòn thì vẫn vậy, nhân hậu, dễ mến thật lòng tin người mà không hoa mĩ, chỉ là nó quá sôi động để không níu chân mình ở lại. Hôm nay vô tình nghe bài hát này, mình nghe rất nhiều rất nhiều lần. trong mắt mình mình thấy một Sài gòn thật khác, có lần mình hỏi thầy mình, thầy có yêu Sài gòn không?? thầy châm điếu thuốc giống như khi thầy bắt đầu chấm bài, mắt thầy xa xăm. thầy nói thầy yêu Sài gòn lắm, yêu tất cả những gì thuộc về sài gòn. và lúc đó mình mở to mắt vì ngạc nhiên, trong não đặt ra một dấu hỏi to đùng, sao lại có thể yêu một thành phố ồn ào và bụi bặm như vậy chứ??? Cô người mẫu đã cho mình xem những hình ảnh ngày xưa của cô, một cô gái hiện đại, xinh đẹp đầy sức sống, con gái của thiếu tá quân đội cũ, ông ấy tự sát khi sài gòn thất thủ, cô ấy giờ đây là một cô người mẫu già với hoài niệm xa xăm và những bức ảnh làm mình xao xuyến đến nao lòng. và rồi giờ thì mình đã hiểu tại sao Người Sài gòn yêu sài gòn đến thế, yêu những hàng cây có quả cù quay quay ( nó có tên mình không biết tên gì), họ yêu những hàng điệp vàng, và yêu nắng Sài gòn. họ yêu ly chè thơm,tiếng chào nhau . và đèn đường ngoại ô xa vắng... rồi mình gặp em, khi mình học cấp 3 rồi thì em mới sinh, cô nữ sinh Sài gòn thế hệ mới, thích ăn quà vặt hết phố Sài gòn như bao cô gái nữ sinh đáng yêu khác, lại một Sài gòn rất lạ trong mắt mình. tiếng hát Ngọc lan vẫn dìu dặt. tiếng hát của người viễn xứ, tiếng hát của người tha hương.. " Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu" đành rằng được làm vua thua làm giặc, cuộc đời như vòng âm dương, đúng sai đều do thời cuộc. có những người nhờ thời cuộc mà có thể bứt phá, nhờ thời cuộc mới biết lý tưởng là gì. sợ nhất là sống không mục đích, không lý tưởng, trong một xã hội chộp giật và quan liêu... chỉ một bài hát, một Sài gòn rất khác đã chạm vào tim mình. nơi có những người em, người bạn và chiến hữu mà mình quen và mến yêu. 🍁 Dù thời gian, có là một thoáng đam mê Phố phường vạn ánh sao đêm Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên......
  46. 2 points
    các app luôn mang theo bên mình trong chuyến đi Nhựt - Japan Wifi: đây là chiếc app cứu sống suốt chuyến đi. chuyện là các sim bên Nhật có vài loại rất kén điện thoại, ngày đầu chạy đôn chạy đáo vẫn không có sim để xài internet tưởng banh cả chuyến đi nhưng vô tình lụm được app này. Ở các TP lớn ở Nhật hay có các trụ wifi nhưng phải access thông qua app, và đây chính là app thần thánh đó. - Klook: tập hợp các deal đi tàu, coi show, đi bảo tàng nhà hát, ăn chơi nhảy múa, muốn gì cũng có, giá yêu thương không cần inbox. đi xong ngồi review được tặng thêm credit để giảm giá lần sau mua nữa. Q: tại sao là Klook mà không phải KKday? A: đơn giản vì biết app này trước khi KKday ra đời và dành dụm được một mớ credit nên không nỡ bỏ, và có lần so sánh thử giá thì cả 2 bên không chênh lệch nhau. Ai sắp đi chơi thì nhớ cài với link này là được giảm ngay 75k nà : https://www.klook.com/invite/EOM2M?c=VND - Spendee: quản lý tiền bạc cho những cuộc đi chơi dài ngày, tránh việc tiêu xài quá mạng mấy ngày đầu rồi nhịn đói những ngày sau. để rồi mỗi khi cuối chuyến hay nhìn vô chart rồi thấy tiền toàn dành cho ăn uống. - Booking: đặt phòng ốc để ở, đặt càng nhiều càng có hidden deal. Ai sắp đi chơi thì cài với link này được giảm ngay 10% nà: https://booking.com/s/73_6/unlceo32 Q: tại sao là Booking mà không phải là Agoda? A: vì không thích giao diện của Agoda.
  47. 2 points
  48. 2 points
    Cảm ơn hai bạn nhiều 🌷
  49. 2 points
    Trời vu lan.
  50. 2 points
    Ta gặp nhau chỉ đôi lần duy nhất. Rồi em đi để lại dấu chân thon.. Người ở lại, giữ nguyên hình ảnh ấy. Dù nửa lời cũng chẳng nói cùng em. .. Nỗi nhung nhớ hằng đêm giành riêng mãi. Nhưng không thể tỏ bày .. Cũng chẳng thốt thành tên. Và năm tháng vẫn in hằng như thế. Đến bao giờ nỗi nhớ .. hóa niềm riêng?!..
×