Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 08/20/2019 in all areas

  1. 13 points
    Hôm nay lúc ngồi trong... toilet ☺️ nhìn ra thấy tóc chị bay phất phới, giọng chị coi youtube cười giòn tan trong lòng mình chỉ có một ý nghĩ duy nhất “Nhất định, nhất định không làm tạ của chị, không thể là gánh nặng của bất kỳ ai, nhất là chị!” Nhớ lúc trước khi đi mổ, chị nói: Giờ là cuộc chiến của em, cố gắng lên, có chị ở đây. Lúc mình vô hoá chất, chị nói: Mạnh mẽ lên, giờ không ai giúp được em hết, cố lên! Có chị đây! Lúc mình nhập cấp cứu nằm trong đó nhìn trần nhà màu trắng, chị nhắn: Cố lên, cuộc chiến này em là người quyết định thắng bại, không ai chiến đấu thay em được! Lúc mình bất tỉnh nằm dưới sàn ở xa, tỉnh dậy nhìn chị qua facetime: Giữ máy, cố lên, có người chạy qua liền giờ, chờ chị liên lạc bác sĩ, ráng lên! Và hàng trăm hàng ngàn lần khác chị nói, nhắn, email những dòng chữ gọn nhẹ “ráng lên! Ôm em!” hay “proud of you!” hay “once a fighter, forever a fighter” hay “có chị đây”... Không có chị, mình biết cố sao đây... mình biết không ai có thể chiến đấu thay cho mình được, không ai đau thay cho mình được, không ai cố thay cho mình được.. có những cuộc chiến chỉ mình mình dấn thân tới trước nhưng mình không cô đơn vì bên cạnh mình luôn có nguồn sức mạnh to lớn... là ba mẹ mình, là chị, là đàn con khát hạt và pate, là những người bạn bên cạnh.. Nên làm gì thì làm, nhất định không làm tạ, không bao giờ là tạ và mãi sẽ không là tạ!!!!! Hự 💪🏽💪🏽💪🏽
  2. 11 points
    Hôm nay hai chị em đèo bồng nhau đi chơi nhà bạn, nói chơi chứ thiệt ra đi training, ngồi “học” với chị làm cô giáo mà mình tự hào, ngưỡng mộ chị dễ sợ! Sao chị của mình giỏi quá vậy trờiiiiiiiii?!? Học xong ăn 1 bụng tacos tự làm, mình ngồi chơi 2 ván fifa với chồng bạn rồi đi về, đi được xíu chị hỏi - Ủa, em có mua bánh trung thu cho chị không? - (sững sờ) - Có mua không? Bé X nó trả công dạy bằng tacos, em không trả phí gì hết hả? Vậy mà coi được hả? Quá tệ! Chị chỉ muốn 1 cái bánh trung thu rẻ tiền mà thôi cũng khó khăn quá!!! 😒😒 - Mua mua mua! Lát sau, chị hí hửng lên xe mở bọc cắt xoẹt cái bánh, mùi bánh nướng tràn mũi, mình liếc qua, chị hỏi: - Có ăn không? - Cho em miếng thử mùi bánh chứ đầu mùa tới giờ được lát nào đâu 😒 - Đây đây (vừa nói vừa đưa miếng bánh bự chảng) - Sao bự vậy? Để dành trứng múi cho Rên (em chó nhà mình) - Ăn đi! Ăn miếng bự đi cho ngập họng em ra cho khỏi càm ràm không được miếng nào! - 😧😒😒 Đúng là ăn xong lát bánh mình đã xỉu, quay qua thấy người con gái đó đang dọn dẹp chiến trường, cái bánh biến mất như chưa hề tồn tại 🤭. Đầu mùa tới giờ, cô ấy đã MỘT MÌNH ăn hết 5 cái bánh trung thu, trời ơi!!! Đã vậy còn: - Em thấy chị discipline không? Chỉ ăn bánh trung thu mỗi mùa trung thu - Thoy đi, chẳng qua là hãng G nó không bán bánh mùa bình thường! - ☺️☺️☺️☺️ - - - Kỷ niệm mùa trung thu 2019 với 5 cái bánh và không có dấu hiệu dừng lại, lại thêm cách đây 2 giây mình vừa nghe “Em quá độc ác rồi, em mua bánh trung thu cho chị ăn để chị mập ú phải không? Quá ác độc!” Haiyo 🤦🏽‍♀️🤦🏽‍♀️ Toy phải sống xao 🤦🏽‍♀️
  3. 10 points
    Cuồng Si Hầu như mỗi ngày, bx đều gửi hình con qua Skype cho tôi xem con ở nhà đang làm gì cho thêm tinh thần làm việc. Hôm nay, bx gửi hai tấm hình qua. Một tấm Iris mặc váy, một tấm mặc quần dài cùng với một kiểu áo. Bx hỏi tôi Iris đã chọn bộ nào. Dĩ nhiên Iris chọn mặc váy. Iris rất điệu hạnh, thích mặc áo đầm, mà còn phải thật nữ tính mới chịu nữa cơ. Ông anh tôi từng ghẹo "Hai mẹ nó không xài thì nó hưởng hết cái nữ tính của cả nhà chứ sao". Thấy con như vậy nên tôi lên mạng xem áo đầm mua cho con. Tôi gửi tin nhắn qua cho bx - Em, đã mua 10 cái áo đầm cho Iris. Bx nhắn lại - Cuồng con! Rồi tôi nghĩ, tôi đâu phải chỉ cuồng con, tôi cuồng cả nhà. Bà vợ của tôi đâu thấy trong order, ngoài 10 cái áo đầm cho con, tôi còn mua thêm 5 bộ đồ ngủ cho bà ấy mà. Tôi có cái tính, nếu còn sức thì tôi còn làm. Nếu còn tiền thì tôi còn mua :-D. Hôm bữa, bx nói, - Xã em cần một đôi giày sandals mới .Tôi lên mạng mua 5 đôi gửi về. Venice mang đôi giày đi học về than đau chân, tôi mua đền lại cho con 4 đôi, tổng cộng là 8 đôi cho hai đứa. Đến đôi thứ 5, mình cũng thấy hơi ngại khi mua hơi nhiều nên đi hỏi ý bx, bà ấy kéo tôi vào trong phòng giày và nói - Xã vào đây xem đi, xã phải tận mắt thấy thì mới được Tôi đi theo, bx chỉ trên giá để giày - Hai hàng bên đây là giày 4 tuổi, hai hàng bên đây là giày 5 tuổi, xã xem còn chỗ nào trống không? (hai con khỉ chỉ mới 3 tuổi) Tôi mỉm cười, lặng lẽ đi ra, - OK, vậy không mua nữa. Mỗi khi quần áo của con được gửi về nhà, bx ngồi sắp xếp và bảo với Iris và Venice - Hai đứa đừng có lo không có quần áo mặc, mommy đã sắm từ giờ cho đến 18 tuổi luôn. Tôi biết bx ghẹo tôi như vậy, nhưng chẳng có bà vợ nào lại không muốn xã của mình cuồng si mình và con.
  4. 9 points
    Từ đây đến Giáng Sinh cũng còn hơn ba tháng nữa, nhưng BTC Radio cần thời gian để các bạn gời món quà đặc biệt đến cho người các bạn thích, người các bạn đang yêu, bạn bè hay người thân của mình. Món quà cũng có thể là một bài nhạc, một lá thư với lời cảm ơn, một lá thư tỏ tình, một bài thơ hay đơn giản chỉ là một điều gì đó rất giản dị mà mình muốn dành tặng cho một người nào đó . Các bạn yêu xa ngoài món quà vật chất, chúng ta cũng cần có những món quà tình thần như thế này để dành tặng cho nhau. Vì vậy WL muốn làm một chương trình radio đặc biệt về Giáng Sinh để các bạn có cơ hội bày tỏ tình yêu của mình. WL sẽ nhận "Quà" của các bạn từ đây đến hết tháng 9. WL cũng cần thời gian để viết và lên chương trình cũng như có thời gian để các bạn MC đọc thơ và thâu lại . Và cần thêm thời gian cho ban kỷ thuật edit lại nên chỉ có thể dành cho các bạn một tháng để gởi "Quà" về cho WL thôi. Các bạn có thể gởi qua họp thư cho WL ở AL. WL mong các bạn sẽ tham gia để chúng ta cùng có một chương trình Radio ấm áp trong mùa Lễ Giáng Sinh năm nay.
  5. 9 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Yêu thương và tha thứ cho chính mình là điều em học được và cố gắng mỗi ngày suốt gần 2 năm nay. Nói vậy không có nghĩa là ngày xưa không có, có chứ nhưng về tinh thần là chủ yếu còn giờ rất thể xác, em vẫn thương cái chân em khi nó không nhấc lên được, em vẫn thương cái hàm của em khi nó không há ra để bỏ đồ ăn vô được, em vẫn thương cái mặt mập như cái xô của em khi nó phình ra mất hình dạng chữ điền... em thương tụi nó dữ dội hơn xưa nhiều dù nhiều lúc em ghét nó muốn xúc đất đổ đi, nhưng giờ em học yêu thương và tha thứ.. Đau dữ dội, em bỗng nhớ lúc em đau ngày xưa có chị xuýt xoa xót xa cho em, xoa hết chỗ này chỗ khác - mà nó có đỡ đâu chứ - khi chị đi 3m rồi quay lại dìu em đi từng bước; hay khi đi ăn đám cưới em đau xỉu thì chị và thằng bạn trời đánh lao vô dìu em, nâng đầu em đỡ eo em dìu ra xe, thắt dây an toàn mặt đầy lo lắng, ngã ghế cho em nằm... Giờ em ngồi đây thấy thương mình quá nước mắt chảy tong tong, chờ cơn đau qua đi và quan trọng hơn là chờ chị tới tha về... bao nhiêu lần trong đời chị nghe những cuộc điện thoại như hôm nay “chị ơi, chị ra hốt em về với” từ ngày em đau, chị đếm nổi không chị ơi Nên em mới nói, may mà có chị, không đời em tàn oy ahihi
  6. 8 points
    Hồi trước khi mình bịnh, mình định mua chiếc moto nho nhỏ 🏍 chở chị đi khắp thế gian, hai chị em ra honda hỏi han rồi, mém nữa đặt cọc nhưng thôi lại về, lúc đó chị ủng hộ mình lắm, chị nói “mua đi, mua chạy chớ vài năm nữa 40t ngồi moto thì cũng hơi “sống không đúng lứa tuổi của mình””. Rồi đùng cái, mình bịnh, tạm biệt giấc mơ moto vì cái thân còn tha không nổi, mô miếc gì. Hai bà cô sắp 40 giờ cũng lười lết xác khỏi nhà bằng xe máy, mọi thứ đã có grab lo. Bữa giờ chị em mình đi làm về là lật đật mở “Thư ký Kim sao vại” ra coi rồi cười hí hí, đoạn nào drama thì lướt qua, đoạn nào ngôn tình thì coi, chị vừa cười vừa nhìn mình “coi bà cô 40t coi phim ngôn tình cười hí hí kìa”, 40 thì sao chị này, 40 vẫn cười sằng sặc như thường khi thấy tuổi trẻ trai xinh gái đẹp yêu nhau như phim. Tối tối hai chị em sẽ ôm hột hạt mèo xuống khu dân cư cho mèo hoang ăn, ngày nào cũng như ngày nào, có bữa chị nói “Bảo vệ ở đây có khi dán thông báo “hãy cẩn thận hai bà cô 40t đi dạo xung quanh khu bắt mèo” thì chết”, xời, gì chớ mèo nhà mình không thiếu, mình xổ ra 1 nùi tụi nó a lô xô vô đánh dạt mèo hoang hết chớ tưởng dán thông báo! Giờ chị đi mất tiêu oy, để lại bà cô 40t này ngồi cười hí hí coi phim một mình, đi bắt mèo 1 mình, ngủ một mình trống trải, nhớ quạ! Sáng ngủ dậy tự nhiên thấy bên cạnh trống, mình tự hỏi “ủa chị dậy hồi nào, chị ở ngoài phòng khách hả?!?” rồi định thần nhận ra chị đang ở xa lắm... Ôm chị, chị nha! Có em đây! Hug. Em không ở bên chị được nhưng em luôn nghĩ về chị! Cố lên cô gái của em! Thương.
  7. 7 points
    Chủ Nhật, ngủ dậy vẫn thấy buồn với nhớ chị, mang xe ra tiệm sửa vì T6 tuần trước khi chuyện xảy ra, bằng một dấu hiệu tâm linh phi thường báo trước (chị nói vậy) chị đã "chơi" bánh xe vô cạnh hầm (mà sau đó chị khai là chị ăn ủi cái hầm đó miết - "hên xui mà em"), xe chạy không có straight như bình thường mà hơi gay qua bên phải. Mình dẫn đến tiệm thì tới màn há hốc miệng vì công nghệ sửa xe, trời ơi là trời, xưa giờ có biết nó là cái gì làm sao đâu, trời nóng hừng hực mình vác ghế ra ngồi coi, anh chủ tiệm xua vô trong máy lạnh ngồi nhưng mà vô thì sao thoả trí tò mò nên mình ngồi đực ra đó coi, quá xịn. Nhớ lần lủng bánh xe, hai chị em chạy vô vá, người ta làm xoẹt xoẹt bằng máy mất 10' xong xuôi hết mà cả chị và mình đều há hốc rớt cả cằm. Đúng là mở mang tầm mắt dễ sợ. Mình thì bị bịnh keo và sợ bị lừa, mỗi lần mà làm gì liên quan xe cộ điện nước máy móc mình nghiên cứu rất kỹ, đến cả bạc tóc ra nên rồi cái gì cũng biết (mà thiệt ra không biết cái gì). Nhớ ngày xưa lắc có lần mình ngồi làm việc, chị ngồi bên mãi sau chị nói "Chị thích nhìn em lúc tập trung làm gì đó, nhìn em nghiêm túc một cách cực kỳ dễ thương" , chắc do mình lúc nào cũng nham nham nhở nhở nên giây phút nghiêm túc hiếm hoi quá chăng?!? Hết cuối tuần rồi nhưng chị vẫn chưa về, thương chị quá là thương... Tháng này không phải tháng tốt của chị rồi, chân đau chưa kịp lành thì lại có chuyện khác. Vậy đó mà khi rảnh ra chị nhắn câu đầu tiên về cho mình "Hạch của em còn sưng và đau không?". Haiza, thương quá không biết để đâu cho hết, để trong tim tràn ra ngoài luôn rồi nè chị ơi... Thôi chị về em mua bánh trung thu cho chị ăn nha, thêm mấy cái nữa cũng được!!! Sắp đi Sapa rồi, dạo này mình tập luyện ghê lắm mặc kệ cái hạch ngày càng sưng và đau, chân vẫn nhức - thiệt ra chỉ là cái cớ để mua thêm đôi giày mà không bị chị càu nhàu, ahihi - nhất định không bỏ cuộc, hự! (Ngồi đây nói thì hay lắm, bước ra đường chạy thì chỉ muốn dừng lại thôi - như lần Dalat Ultra Trail, km số 2 mình tự nhủ "ủa sao mình điên vậy? sao mình làm cái này chi vậy? hay dừng lại đi thôi", để xem lần này mình sẽ nói gì) Cuối tuần đọc 1 đống sách, chị hỏi mình làm gì, mình nhắn lại "em đọc sách, giờ em tri thức lắm, hết ngu muội rồi", thiệt luôn, sách gì không có hình toàn chữ thôi, đọc vất vả lắm chớ bộ. Giờ mở đèn vàng, bật spotify, leo lên sofa trùm mền có con mèo mặp nằm theo, lật sách ra đọc tiếp rồi chị về review sách cho chị nghe chị không mê mình nữa thì thôi, hí hí
  8. 7 points
    Hãy cùng góp bước chân đóng góp cho các tổ chức từ thiện đi các bạn. Hãy cùng UpRace 2019. Tham gia cũng khá đơn giản, chỉ trong thời gian diễn ra sự kiện 29/8 -23/9 bạn có 10 ngày đi bộ hay chạy bộ tối thiểu 1 km là tham gia hợp lệ. Mỗi km bạn đi/chạy, UpRace sẽ góp 1000 Vnđ cho tổ chức từ thiện mà bạn chọn khi tham gia Các bạn có thể vào Fanpage của Uprace để tìm hiểu thêm Mình đang là thành viên của Team Heo đất- CLB thể thao ------------------------------------------------------------⏰⏰⏰ Thời gian diễn ra UpRace: từ 29/8/2019 - 23/9/2019 (25 ngày) 📣📣📣 Cách thức tham gia UpRace:📲 Tải ứng dụng UpRaceĐiện thoại sử dụng hệ điều hành Android: http://bit.ly/UpRace_AndroidĐiện thoại sử dụng hệ điều hành iOS: http://bit.ly/UpRace_iOS📺 Clip hướng dẫn đăng ký và tham gia UpRace 2019: http://bit.ly/UpRace_dangky Có 3 tổ chức để bạn lựa chọn để đóng góp nhé #VietSeeds #UpRace#More_steps_to_transform_education#500kmchallenge #500HọcBổng #Newbornsvietnam #GreenViet
  9. 6 points
    Cứ đinh ninh hôm qua là trung thu, đang định càm ràm chị “Trung Thu mà đi công tác, chị kỳ quá” thì phát hiện hôm nay Trung Thu, trời mưa buồn thỉu từ chiều tới tối, chị em tất bật qua lại buồn ngủ muốn xỉu! Trung Thu năm ngoái mình đi long nhong tặng bánh cho người ta, năm nay không làm nữa sau mấy năm làm một việc, năm nay chơi lớn hơn các năm, hy vọng mấy em có một Trung Thu vui, dù 80% trong số mấy em không biết Trung Thu là gì nhưng thôi, được ngồi bên nhau, được nắm tay nhau, được vỗ tay theo nhịp hát cũng đã là vui rồi, sức tới đâu mình vui tới đó! ❤️❤️ Nhớ mãi em Mai cứ nắm tay gọi mình “Má Đào! Má Đào của con” rồi “cho con hun miếng” rồi cười ngô nghê, chắc ký ức của em chỉ còn người má tên Đào.... Có nhiều người sinh ra đã phải chiến đấu, mình còn may mắn nhiều dữ lắm!!! Một người chị gửi tặng bánh cho chị em mình, gửi 4 cái qua địa chỉ của chị, đến khi chị mang về nói tỉnh queo “Còn 1 cái để dành cho em đó” làm mình há hốc miệng sợ hãi... Hôm trước khi chị đi công tác, mình gần 8h mới về nhà thấy chị đang ăn lát bánh còn lại của một cái khác, hôm nay mình về thấy còn nửa cái bánh khác trên bàn... chị nói đi, mấy cái rồi hay đã đến lúc uncountable?!? Giờ nếu mình lục giỏ chị, bảo đảm cái bánh “dành cho em đó” đang nằm trỏng, công ty cho mình 2 cái nữa chưa kịp mang về chớ không thì 🤭🤭.... Thôi, mình viết vô đây để còn nhớ: Trung Thu 2019, có người con gái tóc thề ăn MỘT MÌNH gần 9 cái bánh 🥮🥮🥮🥮🥮🥮🥮🥮🥮🥮 Hết Trung Thu thể nào cũng có người đổ mồ hôi mướt mát trên sàn tập rồi về than “huhu, cái chân/tay của tôi” cho mà xem 😁😁
  10. 5 points
    Hôm nay chúa nhật, bạn ấy về quê 1 mình Hồi bạn ấy chưa come out, thì tuần nào 2 đứa cũng về thăm nhà. Nhưng từ lúc bắt buộc phải công khai thì mình lại không về chung được để tránh làm bạn khó xử Mình không gọi bạn là em, vì 2 đứa bằng tuổi nhau. Bạn không thích bị xưng em, nên từ thuở ban đầu, nickname 2 đứa dành cho nhau: kiến và voi cứ thế mà gọi Nhắc đến việc bắt đầu quen bạn như thế nào, bản thân mình nghĩ đó là định mệnh. Bạn chỉ là 1 nhân viên văn phòng bình thường, quen bạn trai, nghe bạn kể, cũng 2-3 mối tình gì đó. Có 1 thời gian, bạn xém chút đã kết hôn, nhưng chắc anh ta với bạn không có duyên, nên kế hoạch kết hôn bị dang dở. Bạn gặp mình, thật sự bạn nói ấn tượng ban đầu về mình,bạn không có ưa gì mấy. Mình gặp bạn,cũng chỉ là sự tình cờ khi muốn thay đổi 1 môi trường làm việc mới,nên đăng ký dự tuyển vào công ty bạn đang làm. Hai đứa là đồng nghiệp, mình không nghĩ là bạn ghét mình cho đến khi sau này quen nhau, mới nghe lời thú nhận đó Thời điểm ấy, mình không có ấn tượng mạnh gì về bạn. Chỉ biết con nhỏ đó là đứa đang bị ế, và có vẻ mê trai. Bạn trai mới chia tay cũng là đồng nghiệp, đang lượn lờ muốn nối lại tình xưa với nhỏ. Chỉ có thế mà thôi. Mình nhớ vào công ty lúc đó là tháng 3, sau lễ 30/4 thì phải. Đến khoảng tầm tháng 9-10 mình lại có ý định thay đổi nơi làm việc. Lý do: - Cảm thấy môi trường làm việc không phù hợp - Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan. Mình rất kỵ việc phải phát sinh tình cảm với điều thứ 3. Đặc biệt, mình bị ám ảnh cái gọi là tình đồng nghiệp, tình chị em rồi phát sinh ra tình cảm. Nhất là với những bạn chưa bao giờ biết LGBT là cái gì, vì điều đó làm mình nhớ đến chị. - Mình cảm giác, bạn đang phát sinh tình cảm với mình: bạn quan tâm đến sở thích của mình, chăm sóc cho mình, nấu những món ăn mà mình chỉ vô tình buột miệng là mình muốn ăn rồi mời mình ăn. Bất cứ khi mình gặp vấn đề gì trong công việc, bạn đều có mặt hỗ trợ giúp mình. Lắng nghe tâm sự của mình, mặc dù lúc đó mình có nói xạo với bạn về những chuyện mình đã trải qua, thay vì đối tượng là con gái, mình chỉ thay đổi thành 1 người đàn ông. Trong sự vô thức khi gặp được người hợp gu với mình, mình chia sẻ và đi chơi riêng với bạn, mình phát hiện ra, bạn đối xử với mình, không phải đơn giản như tình cảm đồng nghiệp hay chị em bạn gái. Mình cảm giác bạn đang mơ hồ có cái gì đó với mình, nhưng thay vì bạn tránh né suy nghĩ mơ hồ đó. Khác như mình nghĩ, bạn không tránh né, mà tiếp nhận rồi thể hiện ra cho mình hiểu, bạn thích mình. - Không biết là vô tình hay hữu ý, bạn cùng quê với chị. Nhà bạn và nhà chị, có thể nói là cũng không xa gì mấy. Điều đó làm mình: Sợ. Đó là những lý do đủ để mình phải nghỉ làm, kiếm 1 nơi nào đó làm việc tốt hơn. Hình như thói quen của mình là khi thấy gì đó bất thường, biện pháp tốt nhất là trốn chạy. Nhưng lúc này, bạn với mình chỉ nói trên mức độ tình đồng nghiệp, có thể nói là chơi thân nhất trong công ty. Không lẽ đùng đùng nghĩ việc mà không có lý do rõ ràng để nói với bạn. Ừ thì, Tháng 10 là sinh nhât của mình, bạn mời mình về nhà bạn, mình cũng muốn về chơi 1 lần cho biết trước khi nghĩ việc. Sẵn ghé qua thăm mộ chị. Bạn nói muốn đi theo mình, cũng muốn biết mặt anh bạn trai đã mất của mình thế nào, mà khiến mình quên không được. Mình nghĩ cách đó cũng hay, để cho bạn biết 1 cách nhẹ nhàng, thay vì phải nói ra, trước khi nộp đơn xin nghĩ việc Sau ngày sinh nhật của mình, ngày chúa nhật bạn chở mình về quê. Hai đứa vẫn vui vẻ, nói chuyện trên cả hành trình. Bạn không muốn mình nghĩ việc, mình nên suy nghĩ lại ý định đó. Chiều hôm đó, bạn với mình đến nhà chị, mưa lất phất,trời cũng nhá nhem tối. Mỗi lần về thăm chị, cảm xúc khó tả, mỗi lần mỗi khác. Bạn nhìn thấy mình nói chuyện với người nhà chị, theo mình ra thăm mộ chị. Và lặng lẽ chở mình về "Giờ V biết N là người thế nào rồi đó", N cũng dự định nghỉ,nên cũng không cần giấu diếm gì. "Ừ thì giờ xã hội cũng thoải mái, V cũng không có sợ, N cũng đừng suy nghĩ gì nhiều, chuyện cũng qua rồi. V nghĩ N nên tiếp tục làm, đừng có xin nghỉ, đâu có chuyện gì phải tránh né" Bạn lảng qua chuyện khác. Tối hôm đó, mình mơ những giấc mơ không lấy gì vui vẻ cho mấy, bạn ôm mình vào lòng, dỗ cho mình ngủ. "N cho V 1 tuần suy nghĩ cho thật kỹ về tình cảm của V dành cho N, cũng có thể là V đang ngộ nhận. Những chuyện cần kể, N cũng đã kế hết cho V nghe rồi. N sợ và thật sự không dám nghĩ đến chuyện tiến xa hơn với V vì N không muốn phải lặp lại sai lầm thêm 1 lần nào nữa. Thà cứ là bạn, bình thường thì tốt hơn. N tôn trọng quyết định của V, nhưng vẫn hy vọng. V chọn không tiến tới với N, N ko muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của V" "V nghĩ V sẽ quyết định bây giờ, chứ không phải cần 1 tuần để suy nghĩ, mình quen nhau đi. V nghĩ người N yêu là con trai, chỉ có V mới có tình cảm lạ lùng này đối với N. V nghĩ V đồng tính, V cũng có tìm hiểu trên mạng trước khi biết chuyện của N, nhưng thật sự V không thấy mình có biểu hiện gì là người đồng tính hết. Từ trước tới giờ, V chỉ thích con trai, không có thích con gái, nhưng không hiểu sao đối với N, V lại có tình cảm. Trước giờ, V chưa thương con gái bao giờ. Giờ biết N không yêu con trai, nên V không cần suy nghĩ gì nhiều nữa, mình cứ đến với nhau đi, đừng suy nghĩ gì nhiều" Lại một lần nữa, lịch sử lặp lại lần thứ 2 với mình hay sao? Ừ, nhưng mình thích sự quan tâm đặc biệt của bạn dành cho mình. Quen hay không quen, mình sợ mình lại tiếp tục làm khổ con gái nhà người ta. Giờ người cần suy nghĩ lại là mình chứ không phải là bạn vì bạn đã quyết định rồi,bạn đang chờ câu trả lời của mình Mình có cảm tình với bạn không : có chút chút Mình có lo lắng, chăm sóc cho bạn được không : mình có khả năng làm chuyện đó Mình có thể đối xử tốt với bạn, không làm bạn buồn không : mình nghĩ là mình làm được Mình có chịu đựng được áp lực gia đình bạn, khi bên ấy biết 2 đứa quen nhau : Mình không sợ, mình sẵn sàng cùng bạn vượt qua. Nhưng bạn là con một, mình sợ bạn bị tổn thương khi gia đình bạn biết chuyện này. Bạn nói bạn là người trưởng thành, không còn cái tuổi 19-20 mà suy nghĩ không chính chắn. Bạn biết bạn muốn gì và chịu trách nhiệm với những gì bạn làm. Và mình đừng suy nghĩ lung tung nữa. Ngày ....tháng....năm..... Bạn và mình cùng nhau quay về thăm mộ chị. Bạn nói với mình, bạn đã thầm nói với chị. Sẽ thay chị chăm sóc và quan tâm mình như chị đã từng làm trước đây. Mong là chị sẽ bằng lòng và chấp nhận cho 2 đứa. Mình và bạn bắt đầu từ ngày đó.
  11. 5 points
    Cảm ơn Ramyon, thỉnh thoảng chị drama một chút cho đời có thêm sắc màu thôi em, chị vẫn cố cho đến khi hết cố nổi thì lại cố lại từ đầu
  12. 5 points
    Chị ơi, chị cố lên, mạnh mẽ lên nào. Mọi người yêu chị, chó mèo yêu chị, chị ấy yêu chị, bố mẹ cũng yêu chị, Và chị cũng yêu chị nữa.
  13. 4 points
    @Trangact Quỳnh Di nghĩ thôi thì cô ta đã không muốn liên lạc, thì cô ta cũng có cái lí của cổ. Có rất nhiều lí do, không hẳn cô ta là đồng tính. Cho dù nó là gì đi nữa, nếu cô ta muốn nói, thì đã nói từ lâu. Còn đã không muốn nói, thì dù chị có cố cách mấy, chị cũng không tìm được câu trả lời thực sự khi cô ta chưa sẵn sàng. Tuy nhiên, ở trong lòng chị, chị có muốn cô giáo con của mình là người đồng tính không? Qua lời kể của chị, cả hai người đang là mối qua hệ giáo viên và phụ huynh, cùng lắm thì là bạn bè quen biết. Cô ấy có là đồng tính hay không, điều đó quan trọng với chị như vậy sao? Nếu cô ta là người đồng tính, và cô ta thích chị, thì chị sẽ phải làm gì đây? Quỳnh Di không có ý khiêu khích, Quỳnh Di chỉ muốn chị suy nghĩ xem, trong lòng chị có chút gì xao động với cô giáo này không. Nếu chỉ xem như em gái, thì việc này rất đơn giản. Cứ chờ khi nào cô ta sẵn sàng thì cô ta sẽ giải thích, còn không thì coi như cô ta mất một người chị, người bạn như chị. Còn nếu chị có tình cảm với cô giáo này, thì sự việc sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều. Quỳnh Di hy vọng chị có thể an tâm chia sẽ suy nghĩ của mình. Chị đang ở một safe space, và ở đây toàn đồng tính .
  14. 4 points
  15. 4 points
    Em biết gì không? Nay chị đã tốt hơn xưa, đó là những lúc say chị đã bớt suy nghĩ về em, và cũng không còn rơi nước mắt như xưa nữa. Đúng là thời gian nó nhiệm màu lắm em ạ
  16. 3 points
    Mười mấy năm sống ở miền nam, nhiều thứ đơn sơ nhưng thành đặc sản, chân chất mà đậm tình như con người nam bộ vậy . Tôi thích rau Nhút nấu lẩu cá Kèo. Ngày trước được các chị bạn học dẫn đi ăn ở quán, thấy cái rau ngồ ngộ, một số người không ăn được, còn tôi thích vô cùng. Sau này ngày nào thèm là chạy ra chợ mua rau, mua cá Kèo về nấu ngay nồi lẩu, ôi ngon. Mấy năm trước được chị P.H đem qua cho bó ngó Sen cùng mắm cá Trầu ( cá Lóc ), chị chỉ cho cách ăn. Chị bảo này lạ nè, e ăn thử xem. Ui, thế là ghiền thiệt. Mà chị cũng thật tình , nhà chị có gì là chị mang sang " Cô ăn thử ". Có khi mớ rau muống nước chị trồng, kèm một bó ngó Sen chồng chị mới bứt , dường như chưa đủ món chị đi ngang chợ tiện tay mua luôn con mắm Trầu. Xưa giờ cũng có biết măng cụt là trái nào đâu, tới mùa chị cũng xách qua cho bịch... Cái tình miền nam lớn lắm. Chiều đi ngoài đường về, thấy bác gái rao bán mớ ngó Sen, cái tạt vào mua. Chợt nhớ ra trong tủ lạnh vẫn còn con mắm Trầu tháng trước chị cho ăn không hết. Thế là tối nay có một món ngon ( kèm lon bia nữa, hết sảy ) .Đôi khi ăn không chỉ vì vị nó ngon mà còn vì nó quá đậm tình. Sầu Nhân Thế ! Mai tôi chết, sẽ mấy người đưa tiễn? Bao người buồn, mấy thật sự tiếc thương? Ai sẽ nhớ, vấn vương hồn thơ cũ? Ai khóc sầu, từ tạ một nén hương? Mai tôi chết, đưa tôi về lòng đất Nằm nghỉ sâu miền cố thổ, quê hương Nơi mây trắng, trời xanh cao chót vót Trở lại thuở thơ với hai chữ : vô thường! Mà tôi chết, tôi nhớ miền Nam lắm Mười năm bôn ba, sương gió dãi dầu Tôi sẽ nhớ đôi mắt người yêu dấu Miệng em cười, xóa bụi bặm bể dâu ! Mai tôi chết, chung trà còn ai uống? Bạn hiền tôi còn sum họp, quây quần? Ai sẽ tiếc chén nghĩa tình chưa rót? Hay chết là hết thôi, bạn cũ quên mình? Sống một thuở, đời gieo ai oán Khóc mà chi khi đã không còn Nằm xuống đất nghìn thu thôi hẹn ước Giọt lệ muộn màng ta vĩnh biệt nhau ! TinhCa.
  17. 3 points
    Kết bạn 8x gặp nhau rồi 8... Mình thì vui vẻ, hòa đồng, thẳng tính nên các bạn có tính tình hơi giống mình, hài hước càng tốt. Zl: kelangthang87 Mong nhận được sự quan tâm của các bạn mới sinh sống tại TpHCM.
  18. 3 points
    Dạ em đi chơi cho biết Sapa với người ta hihi
  19. 3 points
    nói bungmo hồi bungmo chém ráng chịu nghen mấy cưng CBDDTTGG
  20. 3 points
    Heaven hống hách, Heaven hung hăng. NBHBCRCNMC
  21. 3 points
    Mong muốn người người luôn luôn lực lưỡng ( có vẻ ổn hơn ) CTLNNBTT
  22. 3 points
    Nói là tìm người yêu thì cũng không đúng, mà nói không tìm cũng sai luôn. Đơn giản mình (em) cũng muốn cho bản thân cơ hội để tìm thấy ai đó chia sẻ buồn vui mỗi ngày. Nếu bạn hoặc chị vẫn còn độc thân và muốn tìm hiểu để có thể có một mối quan hệ, hoặc đơn giản là người có thể chia sẻ với nhau thì hãy cho mình(em) biết nhé. Mình (em) sn 96.
  23. 3 points
    thanh xuân như một tách trà, bò qua bò lại hết bà thanh xuân CMDSCTTTN
  24. 3 points
    Hạnh phúc của mỗi con người là khác nhau, có người mong muốn nhiều tiền tài địa vị, được mặc đồ hiệu lên người, được người khác trọng vọng, có người thì mong muốn con cái sau này sẽ hiếu thảo với mình,... cũng có người đơn giản hơn chỉ đơn thuần thấy hạnh phúc khi được ăn ngon... Còn mình? Đôi khi mình cũng tự đặt câu hỏi đó cho chính bản thân mình, có những lúc lại lạc lõng trong chính câu hỏi của mình. Càng trải qua nhiều việc, điều mình tự nhận ra rất đơn giản là... còn có người chờ mình về sau những cuối ngày làm việc. Ừ, thế thôi...!
  25. 3 points
    Cuộc sống hôn nhân giữa bạn và mình : Buổi sáng Buổi chiều : Ngày mới quen nhau. Mình 45kg, bạn 50kg. Sau 9 năm. Mình 55kg, bạn 60kg Bạn mập hơn xưa, lầy hơn xưa, và level nhõng nhẽo, chơi dơ càng tăng hơn xưa. Bạn cũng không còn ngại ngùng, bỡ ngỡ không biết phải nên làm thế nào cho đúng, khi lần đầu 2 đứa mới dọn về sống chung với nhau. Thay vào đó, bạn tìm hiểu về cộng đồng LGBT nhiều hơn, bạn cũng gạt bỏ được những định kiến mà người ta vẫn gán cho những người trong cộng đồng là : ghen điên cuồng, gặp ai cũng dê.......Bạn hiểu ra không phải ai cũng như vậy. Ngày bạn come out với Mẹ và Dì, bạn bình tĩnh, bản lĩnh đối diện với gia đình. Vượt hơn sự suy nghĩ của mình là bạn sẽ khóc và chối bỏ chuyện 2 đứa. Bạn bảo vệ mình, bảo vệ chính kiến của bạn. Bạn nói với Mẹ: bạn chọn mình chỉ vì bạn yêu mình và bạn thấy hạnh phúc khi sống bên mình. Chín năm qua, 2 đứa mình cùng song hành : vui, buồn, trắc trở và cũng có cả những thành công trong công việc. Có những lúc 2 đứa cãi vã, rồi cũng có những ý nghĩ chợt thoáng qua sẽ chia tay nhau. Tụi mình bình tĩnh cùng ngồi lại nói chuyện với nhau,chia sẽ những gì mình không thích ở đối phương, rồi cùng nhau lấp đầy những khiếm khuyết đó Bạn và mình giờ ra đường người ta gọi 2 đứa là Cô. Cũng có đôi khi, mình bị goi là anh, còn bạn thì được gọi là chị. Giờ thì bạn tự tin nắm tay mình trong bất cứ hoàn cảnh nào, không còn rụt rè như thuở ban đầu quen nhau. Bạn cũng không còn sợ ánh mắt của những người xung quanh khi nhìn 2 đứa tay trong tay dạo phố, hoặc đi siêu thị. Bạn xấu và chắc là già hơn xưa, mình cũng vậy. Hai đứa mình đều xấu và già như nhau. Nhưng trong mắt mình, lúc nào bạn cũng đẹp. Tóc bạn giờ đã có những sợi bạc. Có lẽ,bạn sợ sẽ già trước mình, sợ xấu trong mắt mình. Nên dạo gần đây, bạn chăm chút bản thân nhiều hơn. Mình biết điều ấy, nhưng trong mắt mình, bạn vẫn luôn là cô bé ngây thơ ngày nào mình mới gặp, cô bạn đồng nghiệp hoàn toàn không biết gì về LGBT mà lại đem lòng yêu thầm 1 người như mình. Giờ bạn không còn nét ngây ngô ngày đó nữa, bạn " Cáo" hẳn ra, biết nhiều hơn, và đôi khi còn ăn hiếp mình, chứ không còn hiền như "Em của ngày hôm qua" nữa Gia đình bạn cũng không còn ý kiến gì về cuộc sống của 2 đứa, Mẹ bạn chỉ mong 1 điều là bạn và mình có 1 đứa con Hai đứa mình cũng đã có kế hoạch cùng nhau Nếu 4 năm nữa, kế hoạch để bạn sinh em bé không thực hiện được, tụi mình sẽ xin con nuôi. Nhiều lúc mình đùa với bạn, giờ bạn xác định được giới tính của bạn là gì chưa. Bạn thích con trai hay con gái? Bạn chỉ trả lời là bạn thích mình, nếu là con gái thì không ai khác ngoài mình : "Và con kiến phải thấy là may mắn khi gặp được con voi". Bạn đưa mình lên rồi đạp mình xuống không thương tiếc Bạn mập ra , ngủ ngáy, kể cả chảy nước dãi lên người mình nữa và bạn làm biếng hơn trước nhiều lắm bạn biết không? Để bóc phốt bạn, thì chắc là cả 1 danh sách dài cần phải nói. Nhưng mình vẫn thương bạn, và thương nhiều hơn cả buổi ban đầu Lý do chỉ đơn giản : bạn là bạn đời của mình.
  26. 3 points
    Tôi bảo là: Nguyễn Văn Chụt mỏng manh, cọc tính. KPDĐĐCCCĐN
  27. 3 points
    @tree Trân trọng chào bạn, mình xin phép viết vài dòng gửi đến bạn. Trước hết cám ơn bạn đã tham gia trò chơi và trả lời (dịch) đoạn chữ cái được viết tắt của mình. Tiếp theo mình xin phép góp ý với bạn vài lời như sau: Biết rằng là trò chơi và ai cũng có quyền dịch theo ý mình muốn và biết. Nhưng mong bạn ý tứ hơn trong việc dịch câu chữ sao cho ý nghĩa của câu đừng gây phản cảm và đó cũng là cách mà mỗi người chúng ta tôn trọng lẫn nhau khi tham gia trò chơi này. Thân ái chào bạn.
  28. 3 points
    Hôm qua đi làm cái tiểu phẩu, đụng tới dao kéo ớn quá. Chưa gì thấy đã sợ, bà chị làm chung gọi dặn đủ thứ chuyện cần làm. Mình cũng không thèm nói với nhà mất công ba má lại lo lắng vì nó cũng không to lớn gì. Vậy là mình gọi đứa bạn sáng sớm mày rảnh làm ơn qua đèo tao vô bệnh viện, kí tên xác nhận đồng ý để người ta mổ cho tao. Cũng hên nó không có bận gì thế là nó qua đèo đi. Vô làm bao nhiêu xét nghiệm chứ có mổ xẻ gì liền. Tội nghiệp nó đợi cho tới gần chín giờ mấy mới kí tên được. Mình nói hôm qua tao vô người ta thấy mặt tao dễ cưng nên làm giấy tời hết, hôm nay chỉ vô làm xét nghiệm. Hôm qua tao nói má tao sẽ tới kí, nay mày làm má tao. Em y tá cười, má con trẻ quá nhỉ rồi chỉ chỗ nó viết. Kí tên xong thì mình kêu nó về, rồi lên phòng chờ mổ. Ngồi đợi cũng ghê ghê. Rồi người ta kêu mình vào, hỏi người nhà đâu, mình tỉnh queo trả lời, em tưởng xong rồi, em kêu bạn em về rồi. Chị y tá nhíu mày thế ai giữ đồ cho em. Đồng hồ tháo ra, giày tháo ra, tiền bạc, đồ trang sức nữa. Mình bảo nó phải về làm rồi, thôi em bỏ đại gốc nào đó. Chị nhìn mình rồi dẫn vô phòng nhân viên, đưa chìa khóa bảo bỏ vô học tủ khóa lại. VIP ghê nơi. Đi ra xong, chị đưa bộ đồ, rồi nói quên tháo nhẫn à. Ôi mình quên thật. Luống cuống tính tháo đem đi cất thì chị bảo thôi, qui trình thôi chứ đâu mổ xẽ gì nghiêm trọng. Rồi mình vô phòng. Mình thấy ớn ớn, lạnh lạnh máy móc chạy tít tít, máy đo huyết áp cứ một hồi lại xệp xuống, phòng lên. Chị bác sĩ lớn tuổi kêu mình "cởi ráo trội" leo lên giường nằm. Hichic. Phải chị còn trẻ em xin số điện thoại tới nhà cảm ơn riêng. Tự nhiên nghĩ nhãm hết sức. Nhớ lại bữa đi bọc sứ mấy cái răng, chị bs làm chắc lớn hơn mình tí, ngồi nói chuyện với ông bs khác. Tối nay em về sớm, má em dẫn đi coi mắt nữa rồi. Ông kia cười. Đã nói muốn ở vậy mà kêu hoài. Rồi mình nghe chị kể tiếp về con nhỏ bạn hay đi chung chị cho ông kia nghe là mình thấy có mùi ngò gay rồi. Rồi mình nghĩ xin số chị để hỏi thêm về vụ trăng môi miệng, mình nói vậy á chứ mình không có làm mà mình ngồi cười nhãm vậy thôi. Mổ xẽ xong vô phòng nằm tới chiều mới cho mình về. Mình lại nằm tám với bà chị lớn tuổi, chỉ nói bạn chị đang chờ chị ở ngoài, hỏi mình đau không? Mình nói em chẳng đau gì. Chị nói chị đau quá, chắc do chị mổ lần hai cùng một chỗ. Tới giờ mình đi ra, lúc chờ thanh toán tiền, một chị công an hỏi mình. Nãy em ở chung phòng với bạn chị hả? Sao em được ra sớm? Bạn chị trong đó em thấy sao? Mình nói vì em đi một mình nên em được ra sớm làm giấy tờ thanh toán, bạn chị sắp ra rồi, chị ấy bảo hơi đau tí. Chị công an lo lắng. Sao bả nói vời em bả đau hả? Chị bắt đầu lo lắng đứng ngồi không yên, đóng tiền xong thì ba chân, bốn cẳng chị dọt lên bà chị kia với một đóng sửa và đồ ăn. Mình lại nghi mùi ngò gay tiếp theo vì hai bà này lớn tuổi rồi mà chưa có gia đình, lại thêm thái độ bà chị công an. Ngò gay bắt đầu xâm chiếm thế giới, và cuối cùng thì mình về nhà. Nằm suy nghĩ nhiều chuyện nhãm nhí về mấy tháng nay. Đúng tháng cô hồn, hên hết chuyện này tới chuyện kia thiếu điều muốn trốn lên núi mà tu luyện.
  29. 3 points
    Chắc nhiều bạn đã làm bài test 16 nhóm tính cách này rồi. Có rất nhiều bài phân tích, cá nhân mình thấy nội dung ở link này khá hay và đầy đủ. Mình thấy đúng đến 70-80%. Các câu trả lời có thể khác nhau tuỳ thời điểm. http://henrylongnguyen.com/trac-nghiem-mbti-mien-phi-1.html Page này cũng rất chi tiết nhưng bằng tiếng Anh: https://www.16personalities.com/ Chúc các bạn làm trắc nghiệm vui!
  30. 3 points
  31. 2 points
    Cầm quyển sách lên là ngủ gục. Cố gắng học đọc được vài chapters nhưng cơn buồn ngủ kéo đến nhanh quá nên ngủ lúc nào không hay. Vừa mở mắt ra thì thấy có tin nhắn của người bạn từ thuở xa xửa xa xưa gởi cho cái link hẹn hò. https://henho2.com/timban/lesbian?pageindex=3 Mắt nhắm mắt mở bấm vô cái link xem thử thì thấy nhiều bạn les ở Việt Nam đăng ký ở đây . Ở dưới link chị ấy còn nhắn “không biết em giờ có người yêu chưa, chị gởi cho em cái link này để tìm bạn nè” Đọc xong mà không khỏi thắc mắc chị ấy quên mình ở Mỹ hay sao nhỉ. Giờ quen với bạn ở VN rồi chịu không nổi không lẻ cuốn gói về VN sống? 🤔🤔 Cuối cùng phải nhắn lại cảm ơn chị ấy và kèm thêm câu ” xa quá em không với tới” Yêu xa là bắt đắt dĩ lắm hoặc lỡ yêu quá rồi mới dám quen chứ yêu xa vừa khó khăn vừa cực khổ. Một người phải mạnh mẻ và can đảm lắm mới dám bước vào. Cũng khó nói trước được tương lai mình sẽ yêu ai, người đó ở đâu và người đó như thế nào. Vì cho dù mình có muốn một người như thế này như thế kia, nhưng đôi khi lại yêu một người hoàn toàn ngược lại. Cái mình có thể làm là dù có lỡ yêu xa hay yêu gần cũng nên trao ra một cách trọn vẹn với tình yêu ấy.
  32. 2 points
    Thể Loại: Truyện Ngắn Tựa Đề: [K] Chỉ Có Thể Là Yêu Tác Giả: WinterLove Dạng: Viết Tình Trạng: Hoàn Thành Chú Thích: K CHỈ CÓ THỂ LÀ YÊU "Hân Vy vì sao không níu giữ em lại ? Nếu chỉ cần chị nói em đừng đi, em sẽ không ngần ngại quay về bên chị . Trái tim của em rất đau, vì sao chị lại im lặng như vậy?" Khã My tỉnh dậy trên người đầy mồ hôi dù thời tiết ở Đà Lạt đang rất lạnh. Khã My với tay lấy ly nước được để sẵn trên bàn rồi uống một ngụm. Sau khi bỏ ly xuống, cô dùng ngón tay của mình xoa nhẹ nơi trán. Đã ba năm rồi, cô mơ thấy giấc mơ này rất nhiều lần. Giấc mơ tựa như một khúc phim được chiếu đi chiếu lại cái cảnh mà cô và Hân Vy chia tay nhau. Khã My tưởng rằng Hân Vy sẽ giữ cô lại, nhưng không ngờ Hân Vy lại quay lưng về phía cô không nói gì cả. Ở bên nhau năm năm, cô tưởng rằng mình hiểu Hân Vy rất nhiều, nhưng trong giây phút đó, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu yêu thương trong phút chốc bổng trở nên thật xa lạ. Đến bây giờ Khã My vẫn không hiểu vì sao Hân Vy lại làm như vậy đối với cô vì Khã My chưa từng nghĩ Hân Vy sẽ dành tình yêu và sự dịu dàng của Hân Vy cho một người khác. Khã My cũng không hiểu cô đã làm gì sai, tại sao đang vui vẻ chỉ trong vòng vài tháng lại thay đổi một cách bất ngờ như vậy. Người phụ nử đó chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó đã chiếm trọn lấy trái tim của Hân Vy. Hân Vy chưa từng giải thích, cũng như chưa từng tự nhận bản thân Hân Vy đã thay đổi dù chính mắt Khã My thấy Hân Vy và người phụ nử đó ôm nhau. Có lẻ là do không cam lòng cũng như không có được câu trả lời chính thức từ Hân Vy nên nổi đau đó cứ ám ảnh lấy Khã My bằng những cơn ác mộng, để ba năm trôi qua rồi mà cô vẫn không thể quên được và vượt qua. Khã My cũng không thể tiếp nhận một mối quan hệ nào khác dù rằng có rất nhiều người muốn đến với cô. Khã My thở dài rồi đứng dậy lấy áo khoắc nhẹ mặc vào xong đi về hướng cây đàn dương cầm . Đã lâu rồi cô không đàn cũng chẳng tha thiết điều gì mặc dầu cô rất yêu thích âm nhạc . Khã My nhẹ đặt ngón tay mình lên từng phím đàn lạnh ngắt rồi bắt đầu lướt nhẹ đi. Tiếng đàn vang lên trong đêm khuya vắng nghe thật da diết . Đàn một lúc thì Khã My đưa tay lên má mình xoa đi những giọt lệ. Đã lâu rồi cô không có khóc, đêm nay không hiểu vì sao Khã My lại thấy mình yếu đuối như vậy . Nó làm cô nghĩ đến quá khứ mà cô đang cố quên đi. Khã My đứng dậy thì cô nghe tiếng điện thoại vang lên. Áp chiếc điện thoại vào tai mình, Khã My nghe tiếng Hà Trân vang lên từ đầu giây bên kia - Khã My, nhỏ đang làm gì đó? Có một chổ này nghe nói bạn sữa đậu nành rất ngon. Ta muốn uống, nhỏ đi với ta nhe Khã My nhìn đồng hồ rồi nói -Uhm Hà Trân mè nheo -Khã My, đã lâu lắm rồi chúng ta chưa đi du lịch xa cùng nhau. Hay là sau khi ký hợp đồng ở đây xong, chúng ta đi nghĩ ngơi đi Khã My đi vào toilet, cô nhìn chính mình trong gương rồi trả lời Hà Trân -Hai ngày nữa về Sài Gòn rồi tính Hà Trân hừ nhẹ -Ta nhớ Khã My của ngày xưa, lúc nào cũng vui vẻ chứ không có lạnh lùng như bây giờ. Khã My nghe Hà Trân nói thì im lặng . Khã My trước đó có lẻ đã rời đi rồi, đi theo Hân Vy rồi. Hà Trân không nghe Khã My trả lời thì liền nói vì cô sợ Khã My sẽ thay đổi ý kiến không chịu đi uống sữa đậu nành cùng cô nữa nên vội nói -Ta qua đón nhỏ liền đây, Khã My đợi 10 phút nhé Cúp điện thoại xong, Khã My nhìn mình trong gương một lần nữa rồi rửa mặt thay quần áo . Bên ngoài lạnh nên cô mặc quần jean đen và áo trắng . Khoát chiếc áo ấm dài đến đầu gối rồi mang đôi giầy vào xong Khã My đi ra ngồi ngoài trước đợi Hà Trân. Không bao lâu thì Hà Trân lái xe đến . Hôm nay thay vì đi xe hơi thì Hà Trân đón cô bằng xe máy . Ngồi đằng sau Khã My nghe Hà Trân nói -Khã My, ôm chặt vào nha Hà Trân thấy Khã My vẫn thờ ơ thì vòng tay ra sau cầm hai tay của Khã My vòng quay eo mình rồi mới cho xe chạy đi. Khã My không kéo tay về mà hờ hững ôm eo Hà Trân. Hà Trân thấy vậy thì thoả mãn mỉm cười . Cô luôn quyết tâm sẽ làm cho Khã My vui vẻ trở lại như ba năm trước đây khi Hân Vy vẫn chưa rời khỏi Việt Nam nên hay kéo Khã My đi chơi cùng cô. Trong nhóm bạn chỉ có Hà Trân và Vỹ Dạ mới có thể làm điều đó vì ngoài Hà Trân và Vỹ Dạ ra, Khã My chẳng muốn gặp ai. Hà Trân lái xe một đoạn thì dừng lại , Khã My nhíu mày khi nhìn thấy có quá nhiều người đang xếp hàng trước quán sữa đậu nành nhỏ bên đường. Khã My biết Hà Trân đưa cô đến đây vì Khã My rất yêu thích sữa đậu nàng, yêu thích đến nỗi Hân Vy hứa với cô rằng mai mốt khi lớn tuổi rồi sẽ không làm việc nữa mà cùng mở một quán nước nho nhỏ bán sữa đậu nành thôi. Khi ấy Khã My đã bật cười và đồng ý với Hân Vy. Cả hai nói rằng khi già rồi, cùng nhau bán nước, cùng nhau tâm sự rồi nắm tay nhau đi dạo phố . Khã My nhớ lại và không khỏi bồi hồi . Mọi thứ đã khác đi rồi, có rất nhiều thứ đã thay đổi, kể cả lòng người Hà Trân thấy đôi mắt Khã My ánh lên một chút ấm áp rồi lại u buồn thì kéo tay Khã My dắt đi không cho Khã My suy nghĩ nhiều nữa. -Chúng ta đi lại xếp hàng thôi, nếu không là chút nữa sẽ không còn sữa đậu nành để mua đâu Khã My đễ mặc cho Hà Trân cầm tay mình . Đã lâu rồi cô mới để cho bản thân có những khoảnh khoắc như thế này . Cô biết Hà Trân làm mọi thứ cũng chỉ vì muốn cho cô được vui mà thôi nên Khã My không muốn làm Hà Trân mất hứng . Hà Trân vẫn luôn cầm tay Khã My không buông, cô nhẹ nhàng hỏi -My lạnh không, ta cho nhỏ sưởi ấm nhé Khã My rụt tay về . Cô có thể chìu Hà Trân nhưng mọi thứ đều phải có chừng mực. Thấy được chút hờn dỗi trong đôi mắt Hà Trân, Khã My khẻ khàng -My không lạnh Hà Trân hiểu bạn mình nên cô cũng không nói gì nữa .Trong lúc đứng đợi, Hà Trân nói luyên thuyên còn Khã My chỉ đứng bên cạnh lắng nghe. Hà Trân còn đang muốn chọc ghẹo cho Khã My vui thì cả hai nghe giọng nói quen thuộc vang lên -Xuân Quỳnh, nãy giờ em bán cũng mệt rồi . Bây giờ em nghĩ ngơi đi, để chị làm cho Cả Khã My và Hà Trân không hẹn quay đầu lại nhìn người vừa phát ra tiếng nói đó . Người Khã My chợt run lên còn Hà Trân thì bật thốt -Hân Vy Hân Vy đang chuẩn bị múc sữa vào ly thì cô nghe ai gọi tên mình nên ngước lên . Cô nhìn thoáng qua Hân Vy rồi đôi mắt dừng lại trên gương mặt Khã My. Cái giá múc sữa đậu nành trên tay cô bổng dưng nặng hơn. Hân Vy cố lấy lại bình tỉnh rồi bắt đầu đưa hai ly sữa đậu nành cho hai người khách đứng trước Khã My và Hà Trân. Khi đến luợt Hà Trân và Khã My thì cô không hỏi họ uống loại gì mà chỉ lấy hai cái ly múc sữa vào rồi đưa cho họ -Hai ly này chị mời Khã My nghe vậy thì nhíu mày, cô cũng đã lấy lại được sự bình tỉnh của mình rồi lạnh lùng nói -Không quen thân lắm không cần phải tặng không như vậy . Hà Trân trả tiền đi Khã My nói nhưng ánh mắt không nhìn Hân Vy mà bỏ ly sữa xuống rồi quay lưng đi. Hân Vy nhẹ thở dài khi Hà Trân lấy tiền đưa cho cô. Hà Trân hết nhìn Hân Vy chờ đợi nhưng ánh mắt Hân Vy chỉ dõi theo Khã My. Xuân Quỳnh đứng bên cạnh lấy tiền và nói với Hà Trân -Cảm ơn chị, đây là tiền thối của chị Hà Trân nhận tiền xong cũng bỏ ly sữa xuống định chạy theo Khã My, nhưng Hân Vy giữ cô lại. -Hà Trân và Xuân Quỳnh coi tiệm giùm chị Hân Vy nói xong thì đuổi theo Khã My. Khi đuổi kịp rồi, cô kéo tay Khã My lại -Khã My Khã My nghe tên mình từ miệng Hân Vy gọi ra thì không khỏi khó chịu trong lòng. Cô khó chịu vì đã lâu rồi cô cứ luôn hoài niệm những giây phút như thế này, nhưng lại giận vì nó không còn dành cho cô nữa -Khã My, em có khoẻ không Khã My nghe Hân Vy hỏi vậy thì khẻ nhếch môi -Chị nghĩ em có khoẻ không? Hân Vy nhìn Khã My, cô biết hai người các cô có quá nhiều việc không thể nói hết được . -Chị không nghĩ gì cả, nhưng hy vọng em luôn khoẻ Khã My im lặng không nói gì . Hân Vy dịu dàng nói với cô -Khã My, chúng ta nói chuyện với nhau được không? Khã My nhìn Hà Trân. -Chúng ta có gì để nói với nhau sao? Hân Vy biết Khã My đang giận nên cô suy nghĩ một lúc rồi nói -Có lẻ em nói đúng, chúng ta không có gì để nói cả . Gặp em ở đây, biết em luôn khoẻ là tốt rồi Khã My cảm thấy trong lòng nặng trĩu . Ba năm trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, cô đã không còn quan trọng trong lòng Hân Vy nữa -Khã My, lại uống sữa đậu nành trước khi em về được không? Khã My đưa mắt lên nhìn Hân Vy như tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi trong đầu cô, nhưng cô chẳng tìm thấy gì cả . Hân Vy ngồi ở trước cô giờ đây thật xa lạ . Đã ba năm nay cô luôn nghĩ nếu gặp lại Hân Vy cô sẽ nói gì, sẽ làm gì . Giờ gặp được rồi, cô có rất nhiều thứ muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu hoặc chính cô đang sợ những cái cô từng suy đoán lại là sự thật . Không hiểu sao ngồi ở trước mặt Hân Vy giờ này, cô lại mong rằng cô không cần gặp Hân Vy nữa . Có lẻ những gì đã qua rồi cô nên cho qua đi -Không cần phải phiền như vậy đâu Hân Vy bóp nhẹ tay Khã My -Khã My, chị xin lỗi Khã My nghe Hân Vy xin lổi thì nhẹ cười xong rút tay về -Đã qua hết rồi, em nghĩ em cũng nên buông thôi. Khi người ta đã hết yêu mình thì mình cũng chẳng nên cố chấp . Cái em muốn hỏi chị là vì sao chị phải lừa dối em? Nếu chị nói với em chị yêu cô ấy, em đâu có ích kĩ giữ chị lại bên mình. Chị không hối hận vì những gì chị đã làm phải không? Hân Vy suy nghĩ một chút rồi gật đầu, cô định giải thích thì Khã My đã ngăn lại -Được rồi, em chỉ cần biết như vậy thôi. Chị có thể đi rồi Hân Vy nhìn Khã My quan tâm -Em giữ sức khoẻ nhé Hân Vy đi rồi, Khã My nhìn lên trời rồi để mặc cho nước mắt mình rơi. Cái lạnh bây giờ chẳng thắm vào đâu so với cái lạnh ở trong lòng cô. Rồi Khã My nghe tiếng bước chân đi lại bên cạnh mình, cô nghe giọng nói của Hân Vy bên tai -Khã My, đừng khóc Hân Vy đi gần lại kéo Khã My ôm vào lòng , giọng cô dịu dàng -Đừng khóc nữa được không? Khã My đẩy Hân Vy ra nhưng Hân Vy vẫn cứ ôm chặt . -Để chị ôm em thêm một chút nữa . Khã My giận dữ nói -Vì sao lại đối xử với em như vậy ? Vì sao có thể nói yêu em rồi chỉ trong vài tháng lại có người khác . Sao chị lại tàn nhẫn với em như vậy ? Vì sao chứ ? Nếu đã không còn yêu em thì đừng quan tâm đến em nữa . Chị hãy rời khỏi đây đi. Chúng ta đừng gặp nhau nữa . Nếu có gặp cũng xem nhau như người xa lạ đi Hân Vy không trả lời Khã My mà siết chặt Khã My hơn -Chị mau buông ra đi. Về với người yêu của chị đi Khã My vừa nói vừa đánh vào vai Hân Vy, nhưng sợ Hân Vy đau nên lại không nở đánh mạnh . Hân Vy đau lòng nói -Được rồi Khã My, chị sẽ làm theo ý em. Bây giờ cứ để chị ôm em cho đến khi Hà Trân đến, được không? Khã My không nhúc nhích một phần cô cũng mệt không còn sức đẩy Hân Vy ra nữa . Cô để mặc Hân Vy hôn lên tóc cô, ôm chặt lấy cô. Hơi ấm từ Hân Vy làm Khã My quyến luyến . Cô ước gì thời gian cứ ngừng lại như vậy, cô sẽ không cảm thấy đau nữa -Khã My, em rất gầy . Hãy cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt . Hãy mở lòng với người nào đó yêu thương em. Chị muốn thấy em hạnh phúc Hạnh phúc sao? Cô còn có thể yêu một lần nữa, hạnh phúc một lần nữa sao ? Khã My không còn có lòng tin đó . Lòng tin của cô đã dành hết cho Hân Vy nên khi Hân Vy không còn yêu cô nữa, lòng tin đó cũng bị đánh vỡ rồi ra từng mảnh. Giờ cô chẳng biết nhặt nó lại từ đâu để hàn gắn lại nữa. Hân Vy đứng ôm Khã My thêm một lúc nữa thì Hà Trân đến. Hà Trân lúng tụng gọi -Khã My à Khã My từ từ tạo khoảng cách với Hân Vy, cô nhìn Hân Vy nhưng không nói gì cả sau đó đi đến bên cạnh Hà Trân rồi ngồi lên xe cho Hà Trân chở đi. Lần này không như lần trước . Hân Vy không có xoay lưng lại mà mắt vẫn dõi theo Khã My cho đến khi chiếc xe mất hút hoài vào dòng xe trên đường . Hân Vy đứng thêm một lúc nữa rồi mới đi lại quán sữa đậu nành của mình. Xuân Quỳnh nhìn thấy Hân Vy cô chần chừ vài giây rồi hỏi -Hân Vy, vì sao chị không giải thích với cô ấy? Hân Vy cười buồn lắc đầu -Bây giờ chưa phải lúc. Em vào bệnh viện thăm Xuân Lan đi, ở đây để chị lo Xuân Quỳnh thở dài trong lòng . Cô biết Hân Vy yêu Khã My rất nhiều vì có biết bao người đến nhưng đều bị Hân Vy từ chối . Nên những cảm xúc cô dành cho Hân Vy, Xuân Quỳnh đều giấu đị .Cô biết chị em cô nợ Hân Vy rất nhiều, nên cách cô trả ơn là không làm Hân Vy thêm mệt mỏi. Hà Trân đưa Khã My trở về nhưng không dám nói gì cả. Khi cả hai đến trước cửa nhà Khã My thì đã thấy Vỹ Dạ đang tựa ở cửa chờ đợi . Khã My đi vào trong nhà thì hai người phía sau cũng đi vào . Sau đó Khã My đi thẳng vào phòng ngủ của mình. Còn Vỹ Dạ và Hà Trân thì ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, Vỹ Dạ ôm hôn Hà Trân hỏi -Khã My làm sao vậy ? Hà Trân nằm xuống gát đầu lên chân Vỹ Dạ rồi trả lời -Hôm nay Khã My đã gặp lại chị Hân Vy. Em không biết họ nói gì với nhau nữa, nhưng Khã My đã khóc. Em chỉ biết vậy thôi. Vỹ Dạ đỡ đầu Hà Trân rồi lấy cái gối kê đầu cô lên xong đứng dậy -Để chị vào xem Khã My rồi chị đưa em về Vỹ Dạ đi lại gỏ cửa phòng Khã My nhưng Khã My không lên tiếng . Thấy vậy Vỹ Dạ tự mở cửa đi vào. Ánh sáng còn sót lại trong phòng là từ cái đèn ngủ nho nhỏ và cũng là thứ duy nhất của Hân Vy mà Khã My còn giữ lại . Vỹ Dạ thấy Khã My đang ngồi trên giường, đôi tay ôm lấy đầu gối, gương mặt cũng được giấu kín đi . Cô chưa kịp ngồi xuống thì đã nghe Khã My nói -Ra ngoài Vỹ Dạ không nghe mà đi gần lại rồi ngồi xuống bên cạnh Khã My -Em như vậy là vì đã gặp Hân Vy? Khã My không trả lời . Chỉ cần nghe đến tên Hân Vy lòng cô lại nhói lên. Vỹ Dạ thở dài -Đáng lẻ chị không phải là người nên nói với em những điều này mà là Hân Vy, nhưng với tính của Hân Vy thì chị không biết cô ấy khi nào mới chịu nói . Còn em thì lại như thế này . Chị sợ nếu không nói có lẻ em và Hân Vy lại một lần nữa chọn rời xa nhau. Mà lần này không biết là ba năm hay dài hơn nữa Khã My nghe tiếng Vỹ Dạ nhẹ nhàng vang lên -Khã My, thật ra chị không biết giữa em và Hân Vy đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều chị biết là Hân Vy chưa bao giờ ngừng quan tâm em. Công việc của em mấy năm nay được thuận lợi đều do một tay của Hân Vy dàn xếp . Em có nhớ năm ngoái khi bản hợp đồng của công ty nước ngoài XXXX bị trục trặc không? Cũng là do Hân Vy lấy lại cho chúng ta chứ không phải là chị . Những lần em say cũng là do Hân Vy đưa em về và chăm sóc cho em. Chị không tin là Hân Vy hết yêu em, cũng không tin là em hết yêu chị ấy . Chị biết ba năm nay không có Hân Vy bên cạnh em đã cô đơn như thế nào và cũng mất đi niềm vui nên chị hy vọng lần này em và Hân Vy có thể ngồi nói chuyện với nhau thử xem như thế nào . Vỹ Dạ nói xong thì đứng dậy đi đến cái bàn trang điểm, cô mở hộc tủ ra rồi lấy một chồng thư mang đến để xuống bên cạnh Khã My, cô nói tiếp -Trong ba năm nay khi Hân Vy rời khỏi, Hân Vy gởi cho em rất nhiều thư nhưng căn dặn chị đừng đưa cho em cho đến khi được Hân Vy đồng ý. Chị không biết Hân Vy đã viết gì trong đó nhưng giờ chị đưa lại cho em. Chị biết Hân Vy sẽ không vui khi chị làm như vậy, nhưng chị biết em cũng cần câu trả lời mà Hân Vy chưa chịu cho em. Bay giờ xem như chị làm người xấu vậy, nhưng hy vọng kết quả sẽ không xấu Khã My không nhìn Vỹ Dạ, nhưng cô vẫn chăm chú lắng nghe. Đến khi Vỹ Dạ nói xong rồi, Khã My buồn bã nói -Em cảm thấy mình thật thất bại Vỹ Dạ sờ tóc Khã My -Không phải như em nghĩ đâu Khã My. Chị biết Hân Vy có nổi khổ của cô ấy . Nhưng có một điều chị biết sẽ không bao giờ thay đổi đó chính là tình yêu mà Hân Vy dành cho em. Khã My lắc đầu -Em chẳng còn tin điều gì nữa, em cảm thấy mệt rồi Vỹ Dạ nhìn Khã My rồi đứng dậy -Vậy thì em nghĩ ngơi đi, có gì thì gọi cho chị Đợi Vỹ Dạ đi rồi, Khã My muốn khóc nhưng cô lại chẳng thể khóc được. Khã My cầm chồng thư trên tay rồi tìm lá thư đầu tiên và mở ra Ngày ..tháng ..năm Khã My của chị Chị muốn nói rằng chị rất yêu em. Chẳng ai có thể đi vào tim chị nữa vì nó chẳng có thể chứa ai khác ngoài em được, nhưng chị phải làm quyết định thôi. Bác sĩ nói rằng chị có thể sẽ không còn nhớ gì nữa . Tai nạn lần trước đã để lại di chứng vì vậy chị không muốn em phải ở bên cạnh một người mà có thể một buổi sáng nào đó thức dậy sẽ không còn nhớ em là ai nữa. Ngày ...tháng ...năm Khã My của chị Mấy tháng này phải lạnh nhạt với em là điều khó khăn lớn nhất đới với chị . Nhìn em không vui chị cảm thấy mình thật có lỗi . Nhưng vì tương lai của em, chị không thể ích kỷ được. Đừng giận chị nhé Ngày ...tháng ...năm Khã My của chị Cô ấy chỉ là một người em mà chị đang giúp đỡ . Em gái cô ấy đang bị bệnh tim rất nặng . Họ rất đáng thương . Nhìn ánh mắt em nhìn chị, chị biết rằng chị đã chạm đến giới hạn của sức chịu đựng của em rồi. Lắm lúc chị lại muốn buông tất cả để yêu em, nhưng nghĩ đến những nổi đau sau này chỉ mình em gánh chịu, chị lại phải tiếp tục cố gắng. Ngày ... tháng ... năm Khã My của chị Vậy là em đã thật sự rời khỏi chị . Chị không dám nhìn em, cũng không dám nói điều gì vì chỉ nhìn thấy nổi đau trong mắt em, thì bao nhiêu cố gắng của chị mấy tháng qua lại như chẳng tồn tại . Em hãy sống một cuộc sống tốt hơn nhé . Nếu có hận chị cũng mong em hãy mau quên đi. Vì như vậy em mới có thể bước tiếp được Ngày .. tháng ...năm Khã My của chị Đừng nên uống rượu nhiều nữa nhé nếu không sẽ không tốt cho dạ dày của em. Chị xin lỗi vì chị chỉ có thể chăm sóc em âm thầm như vậy thôi. Cuộc sống của chị không có em thật tẻ nhạt . Chị cũng chẳng biết tương lai sẽ ra sao, nhưng chị sẽ làm mọi thứ tốt nhất cho em Ngày ... tháng ....năm Khã My của chị Nếu công việc nhiều quá thì hãy để Vỹ Dạ giúp em nhé . Hãy mở lòng ra để mọi người san sẽ gánh nặng cùng với em. Em đừng quá lo lắng vì sau lưng em vẫn còn có chị . Trong thời gian chị vẫn còn nhớ mình là ai, nhớ em là ai, chị muốn giải quyết những chương ngại trong công việc của em vì vậy hãy tạo nhiều niềm vui cho mình nhé . Dù không có chị bên cạnh, cũng hãy vui như vậy Ngày ... tháng ... năm Khã My của chị Bác sĩ khuyên chị nên ra nước ngoài để họ khám một lần nữa . Kết quả cuối cùng sẽ được thông báo vào ngày ...tháng .. năm. Chị không hy vọng cũng không mong chờ gì nhiều . Những việc gì cần làm, chị sẽ làm tất cả để nếu cuối cùng có xảy ra và chị không còn nhớ gì về quá khứ nữa, chị cũng sẽ không phải nuối tiếc. Riêng chỉ có một việc có lẻ suốt cuộc đời chị sẽ luôn nuối tiếc đó chính là không có em bên cạnh . Khã My không thể đọc tiếp nữa vì nước mắt đã làm mắt cô nhoà đi. Khã My ôm gối khóc rồi ngủ luôn lúc nào cô chẳng hay cho đến khi mặt trời rọi trên gương mặt cô làm Khã My thức dậy. Khã My nhìn ra cửa sổ và tự dưng cô cảm thấy mọi thứ thật tẻ nhạt . Khã My biết cô cần phải rời khỏi nhà nếu không cô sẽ chẳng thể làm gì được với tâm trạng này. Khã My làm vệ sinh xong cô đi ra ngoài lái xe đi. Cô đi lòng vòng cho đến khi quá mệt mới chạy về lại ngôi nhà củ của cô và Hân Vy thì mặt trời cũng sắp đi ngủ rồi. Khã My thấy buồn khi nhìn cảnh vật nơi này vì đã lâu rồi cô không ghé lại đây. Khã My dựng xe rồi đi vào trong. Khã My đi lại chổ dấu chìa khoá định mở cửa đi vào nhưng cô thấy làm lạ vì cửa không khoá. Khã My đi vào nhìn quanh căn nhà và không khỏi ngạc nhiên khi mọi thứ ở đây thật sạch sẽ không giống như là không có người ở. Rồi Khã Nghe còn nghe tiếng động từ bếp vọng ra. Khã My nghe tiếng bước chân, cô quay lưng bước ra khỏi nhà thì cô nghe tiếng Hân Vy -Khã My đừng đi Khã My không ngừng lại mà càng bước đi nhanh hơn. Hân Vy vội chạy theo giữ Khã My lại -Khã My, dừng lại nghe chị nói Khã My lùi ra sau khi Hân Vy muốn chạm vào cô -Đừng Hân Vy nhẹ nhàng nói -Đi vào trong ăn cơm tối cùng chị được không? Khã My im lặng, Hân Vy nhìn cô rồi lại nói -Chị sẽ trả lời tất cả các câu hỏi mà em hỏi, mình vào trong được không? Khã My vẫn im lặng nhưng quay lại đi vào nhà . Hân Vy đi theo cô. Thấy Khã My vào nhà rồi nhưng còn đứng ở phòng khách thì Hân Vy cầm tay Khã My dắt xuống bếp. Khã My muốn phản kháng nhưng Hân Vy nắm chặt quá nên cô cũng ngoan ngoãn đi theo. Ấn Khã My ngồi xuống ghế, Hân Vy bắt đầu dọn cơm ra. Khã My nhìn những thức ăn mà cô yêu thích được Hân Vy để từng món lên bàn thì không khỏi xúc động . Đã lâu rồi cô mới có lại cảm giác này. Khã My cầm đủa ăn, cô vừa ăn vừa cảm nhận được nước mắt chảy dài trên má mình. Hân Vy bỏ chén cơm xuống . Cô đi lại ôm Khã My vào lòng -Đừng khóc Khã My, chị xin lỗi Khã My nghe vậy thì càng khóc lớn hơn nữa . Bao nhiêu uất ức được dịp lại theo nước mắt cô tuông ra. Hân Vy vừa vuốt lưng Khã My vừa vỗ về -Chị sai rồi Khã My. Hân Vy đợi Khã My dịu lại rồi mới lau nước mắt cho cô. -Đừng khóc nữa, mắt em sưng hết lên rồi Khã My đẩy tay Hân Vy ra -Vì ai chứ? Hân Vy mỉm cười ôm Khã My dỗ dành -Là vì chị, chị biết lỗi rồi Khã My đẩy Hân Vy ra -Em vẫn không thứ cho chị đâu. Vì sao chị lại ích kỷ như vậy ? Vì sao có thể không tin tưởng rằng em sẽ có cách làm tốt hơn thay vì đẩy em rời khỏi chị như vậy Hân Vy nhìn Khã My, cô vuốt nhẹ lên má Khã My rồi nói -Chị không muốn em ở bên cạnh chị khi em có thể nhớ tất cả, còn chị đến cả em là ai chị cũng không nhớ . Một ngày, một tháng, một năm, hoặc có thể vài năm chị còn chấp nhận để em hy sinh, nhưng đó là cả đời, chị chỉ có thể để em ghét chị rời khỏi chị thôi. Đến một lúc nào đó em sẽ quên đi chị và gặp được người tốt hơn ở bên cạnh em. Khã My lắc đầu -Chị không phải là em nên chị không hiểu . Sao chị không nghĩ nếu chị quên em thì trong ngày đó em sẽ làm chị yêu em lại. Qua hôm sau chị lại quên em, thì em cũng sẽ làm chị yêu em lần nữa . Mỗi ngày em và chị cùng viết nhật ký để mỗi sáng thức dậy em có thể đọc lại cho chị nghe dù chị không còn nhớ việc của ngày hôm qua. Có rất nhiều cách để có thể giải quyết một vấn đề tốt hơn nhưng chị lại chọn cách làm khổ cả hai. Có khó khăn cũng hãy để em chọn con đường em muốn đi. Vậy nếu chuyện này xảy đến trên người em, không lẻ chị sẽ chọn cách rời khỏi em sao? Không đợi Hân Vy trả lời, Khã My nói tiếp -Rời khỏi chị cũng là một phần lỗi ở em. Vì em quá cố chấp nên không để tâm đến những điều xung quanh. Đáng lẻ ra em phải nhìn thấy được chị mệt mỏi vì bệnh. Đáng lẻ ra em phải hỏi chị và giữ chặt chị hơn nhưng em đã không làm vậy mà chọn cách im lặng. Và cho dù có người khác đến bên chị dành lấy chị thì em cũng có thể đẫy họ đi không cho đến gần chị nhưng vì em không đủ tin tưởng chị cũng như để cái tôi mình lên cao quá nên mới rời đi như vậy . Bây giờ mọi thứ đã được sáng tỏ rồi, chị quyết định như thế nào đây? Chúng ta phải làm sao đây? Hân Vy hôn lên trán Khã My rồi đi vào phòng . Cô trở ra với một bao thơ trong tay. Hân Vy ngồi xuống nhìn vào mắt Khã My rồi nói -Đây là kết quả khám bệnh của chị . Nếu cục máu bầm trong não tan đi thì chị sẽ không bị mất trí nhớ, nhưng nếu không thì chị phải chuẩn bị tinh thần. Hân Vy bỏ bao thơ xuống bàn rồi cầm tay Khã My, cô dịu dàng nói -Khã My à, chị biết chị đã làm em tổn thương nên bây giờ chị sẽ để em toàn quyền quyết định chuyện chúng ta. Nếu em quyết định rời khỏi chị thì chị sẽ một lần nữa đeo đuổi em. Khã My cười nhẹ -Có nghĩa là chị để em quyết định đi hay ỡ bên chị, nhưng dù kết quả như thế nào chị vẫn bám theo em? Hân Vy bật cười -Em nghĩ như vậy cũng đúng, vì vậy trước sau gì em cũng không thoát được chị Khã My hôn lên môi Hân Vy -Em cũng chẳng muốn thoát khỏi chị nhưng em vẫn còn rất giận chị vì đã làm em đau khổ trong ba năm qua. Thay vì em ngốc nghếch tự mình em gặm nhắm cơn giận của mình thì em sẽ để chị dùng khoảng thời gian còn lại dỗ ngọt em. Hân Vy cắn nhẹ lên môi Khã My thì thầm -Cảm ơn em vì đã không buông tay chị Khã My. Cảm ơn em luôn chờ đợi chị . Chị yêu em Khã My khẻ khàng nói -Em cũng cảm ơn vì chị đã quay lại . Em rất nhớ chị Hân Vy. Em yêu chị Ôm nhau một lát rồi Hân Vy và Khã My nhìn nhau. Hân Vy từ từ mở bao thư ra, cô lấy tờ giấy ra đọc rồi đưa cho Khã My xem. Nụ cười trên môi Khã My tươi hơn -Thật tốt, chúng ta không cần viết nhật ký mỗi ngày mà có thể dùng thời gian viết lên cuộc đời của mình bằng những yêu thương Hân Vy kéo Khã My đứng dậy -Chúng ta gọi Hà Trân và Vỹ Dạ ra ăn mừng thôi. Khã My ôm Hân Vy thật chặt, cô bá đạo nói -Chị còn dám làm như vậy với em lần nữa, em sẽ đẩy chị xuống sông cho cá sấu ăn thịt Hân Vy bật cười -Chị biết rồi, chị mà làm như vậy nữa thì chị sẽ tự nhảy xuống sông cùng với em Khã My nguýt Hân Vy rồi cả hai cùng mỉm cười . Cuộc sống sẽ luôn có khó khăn, cũng như có lúc thăng lúc trầm. Lắm lúc khoá khăn đến rồi đi, nhưng lắm lúc lại tồn tại lâu hơn. Dầu vậy cũng hãy cố gắng cùng nhau vượt qua. Có những người khi đã mất rồi, sẽ không có cơ hội tìm gặp nhau nữa . Có người thì đôi khi cả đời ta cũng chỉ có thể yêu duy nhất một người nên càng phải trân trọng nhau hơn. Vì tình thương mạnh hơn cả bão tuyết nên chỉ có thể là yêu mới giữ hai người lại với nhau. THE END
  33. 2 points
    Đau lòng nhất không phải là mình không muốn có khởi đầu mới, mà là khi mình muốn bắt đầu nhưng lại nhận ra không biết phải bắt đầu từ đâu. . . . Ngay cả lý do để bắt đầu cũng không có và đáng buồn thay mình cũng chẳng thiết tha gì đối với chuyện này.
  34. 2 points
    “Chị đừng nghĩ nhiều cho em”, “Em không bắt chị hiểu em”, “Chị không cần cố hiểu em đâu”... em đã nói như thế rồi. Mình cảm giác em luôn lùi lại mỗi khi mình tiến lên một bước, không mở lòng với mình... Đó là vì tính em e ngại hay là một dấu hiệu trả lời cho mình? Mình đã từng nói có những thứ dù có cố gắng cách gì cũng không có được, nhưng nếu không cố gắng thì sẽ không có được. Mình luôn sáng suốt với chuyện người khác cho đến khi chính mình đối diện với nó, trái tim vì tham lam lấn át lý trí nên luôn làm mình băn khoăn suy nghĩ, đi tiếp hay dừng lại, cố gắng hay từ bỏ... Đầu bạc hay đầu xanh, khi thương ai đó thì chúng ta đều khờ dại như nhau.
  35. 2 points
    Dĩ nhiên là được rồi em. Lâu lâu chị cũng hay tự mua quà cho chị mà 😅😅
  36. 2 points
    tớ yêu cô gái ngồi như con cóc trong hang, không cưới sớm cóc sẽ chết queo thà đừng gợi ý lộ cái trớt ra hà SCCCHCSC
  37. 2 points
    Chuẩn bị dinh dưỡng cho tốt nhé. Chạy là tốt nhưng dinh dưỡng ko đủ sẽ thành ra hại. Cố lên nhé.
  38. 2 points
    Ai đánh rơi mùa thu? Nhuộm nắng vàng trên lá Vô chừng rơi vội vã Trong gió thoảng vi vu Ai bỏ quên mùa thu? Bên trời chiều man mác Bóng hoàng hôn nhàn nhạt Lất phất hạt mưa bay Ai vừa qua chốn đây? Gom hương thu cùng lá Chia phương trời đôi ngả Mùa thu dần phôi pha...
  39. 2 points
    Tuổi gì mà sánh với vợ tôi
  40. 2 points
    Em bé hồi xưa chụp ảnh cũng giả tạo lắm, làm dáng địu đà. Em bé thời nay ngầu hơn rồi Đẹp heng.
  41. 2 points
    lép xẹp không có xinh NXCCBĐ
  42. 2 points
    Đá Go Lăn Mạnh Bạo Bây Giờ... CGĐNNK
  43. 2 points
    Em có bằng lái cao cấp, kiểu gì em cũng lái dc ạ.^^ just kidding
  44. 2 points
    Dạ. Nhưng em cứ để tự nhiên thì nó không tới cho xem
  45. 2 points
    Người mà mình cần không phải là người tốt hơn cũng không phải là người giỏi hơn mà là người thích hợp hơn. Bởi chỉ có người thích hợp mới có thể cùng nhau đi lâu dài được. Vì tìm được người tốt, cũng sẽ có người tốt hơn. Tìm được người giỏi cũng sẽ có người giỏi hơn. Tìm người đẹp cũng sẽ có người đẹp hơn. Vì vậy hãy lựa chọn một người thích hợp với mình. Có thể dung hoà nhau trong mọi hoàn cảnh. Có thể hiểu được lẫn nhau đang cần điều gì. Thời gian có thể làm mọi thứ phai nhạt đi. Đến cuối cùng người đi bên cạnh mình cũng chỉ là người thích hợp với mình mà thôi.
  46. 2 points
    Nói giỏi sao chẳng làm, như thế liên luỵ đối phương. TXNMTTBQBLHBTX
  47. 2 points
    Em nghĩ chị cứ dành thân mình F.A , để nửa thế giới nhìn ngắm, như một ngôi sao trong dải thiên hà, mọi người sẽ được nhìn ngắm thoả thích mà không lo ngôi sao sẽ mất vào tay ai... cũng như nếu một ngày không thấy ngôi sao ấy nữa, thì mọi người cứ luôn tin, ngôi sao ấy vẫn đang ở nơi ấy... kkk p/s tặng c bức ảnh e ngồi ngắm sao, nhưng hơm thấy sao đâu Chờ người nơi ấy, chờ hoài không thấy! nên đi về
  48. 2 points
    @quynhdi Cho lamlang được góp ý với Quỳnh Di chút nha. Lamlang không biết Quỳnh Di google định nghĩa của chữ "soái tỷ" ra sao, nhưng theo lamlang biết, thông thường chữ "soái" ở đây được dùng cho nam giới để ám chỉ những người đàn ông có quyền lực địa vị trong xã hội, được gọi là "soái ca" còn đối với nữ giới thì người ta dùng chữ "ngự tỷ" . Chữ "soái ca" hay "ngự tỷ" đều không liên quan gì đến kèo trên hay kèo dưới gì ở đây, nếu để phân biệt kèo trên hay dưới người ta hay dùng chữ " công " chỉ người ở kèo trên và chữ "thụ" chỉ người ở kèo dưới. Lamlang cũng không biết những từ này có đang được dùng nhiều trong truyện ngôn tình Trung Quốc không nhưng đúng là những từ này bây giờ được dùng rất nhiều trong truyện bách hợp.
  49. 2 points
  50. 2 points
    Đúng như anh nói vk ck ta liên thông mà, hiiii, vk cũng tính vào nhà để bày tỏ suy nghĩ của mình về chuyện này thì ckiu đã vào nhà trước vk rùi. ❤ Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì vc ta lại có dịp được về quê, ra mắt bà con họ hàng nhé. Hiiii, lần này ck iu được ra mắt bà con 2 họ nội ngoại lun hén. Năm ngoái về quê nội của vk, thì năm nay anh được về quê ngoại vk rùi nha. Vk cũng đã được ra mắt bà con nội ngoại nhà anh rùi nè. Quê nội, quê ngoại ck vợ đã được về thăm, thắp hương bản thờ gia tiên cùng anh rồi ck nhỉ. Vk lại hóng rùi ck ưi, nóng ruột đếm từng ngày ngay từ bây giờ rùi á, dù cả 2 tháng nữa nhỉ😊 Nóng lòng, háo hức hơn cả những lần đi du lịch trước đây nữa á. Mà lần này vk hứa sẽ dành trọn thời gian bên ckiu của vk thui, sẽ không có cô bạn hay anh bạn thân nào có thể xen vào từng phút giây hạnh phúc của vc mình nữa đâu ty ạ! Mình sẽ cùng nhau dạo quảng trường ban đêm, ngồi bên nhau bình yên dưới bãi cỏ xanh mượt ngắm trăng sao như hình icon mỗi đêm anh gửi cho vk nhỉ, và sẽ đi xe máy để được ngồi sau ôm chặt eo nhau lượn lách các ngõ ngách vào ban đêm hóng gió mát ck nghen, khám phá những món ăn vỉa hè, dạo từng con phố... ôi vk đang tưởng tượng mà thích quá, hạnh phúc quá ty ơi! ❤❤❤ Đêm nay lại là một đêm mặn nồng của vc ta ty nhỉ. Ckiu luôn luôn có những quyết định sáng suốt hợp ý vk. Ck hiểu vk nhất mà! Thui leo len giường tiếp tục ôm hun ck ngủ thui. Chuẩn bị sang ngày mới rùi. 20/08/2019
×