Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 04/18/2022 in all areas

  1. 7 points
    Saving Face (2004): https://phim.vkoolzz.net/xemphim/the-dien-6643-xem-phim.html I Can't Think Straight (2008): https://phim.vkoolzz.net/xemphim/khong-the-nghi-thong-suot-6265839.html The World Unseen (2007): https://fsharetv.com/movie/the-world-unseen-episode-1-tt1048174?msclkid=31049505ce9011ec9c9499eabdb554ba The Richman's Daughter (2015): Below Her Mouth (2016): https://247phim.com/xemphim/duoi-mieng-co-ay-22441?msclkid=381b0c4cce8211ec822fe54ec28442a9 The Handmaid (2016): https://mv.phimplus.net/phim/nguoi-hau-gai-4620/xem-phim.html Disobedience ̣̣̣̣(2017): https://bphimmoi.net/xem-phim/pham-dieu-cam-ky-tap-1-server-1/ My Days of Mercy (2017): https://fsharetv.com/movie/my-days-of-mercy-episode-1-tt5978724 ≥75℃ (2019) Happiest Season (2020): https://phimvietsub1.com/phim/mua-hanh-phuc-nhat-17897/xem-phim.html Up đỡ nhiêu đây trước :3
  2. 4 points
    Đơn vị của vợ tôi vừa có 1 thím thiếu úy gốc Thái Lan mới tới chưa đc bao lâu. Tôi chưa gặp nhưng nghe vợ tôi kể là nhỏ con, ốm và đen. Hôm bữa có nhiệm vụ đi qua Thái vài tuần, thím người Thái bị dân châu á phán xét qua bề ngoài tới mức mấy lão lái taxi k thèm cho lên xe vì nhìn sợ k có tiền trả Vãi cả chưởng thật, trong khi thím lại là người xộp nhất đám đi làm nhiệm vụ đó. Mấy thím kia cấp bậc thấp hơn nhiều nhưng k bị đối xử giống vậy vì là người nước ngoài. Nghe kể cười ẻ :)) tội nghiệp thím. Tôi đẻ ra và lớn lên ở châu á nên thừa biết kiểu phán xét qua vẻ bề ngoài đó. Đi SH, xe hơi, mặc đồ hiệu, xài ai phôn, đeo giỏ eo vì là xác con bà định có tiền :)) Nói chứ như tôi mà về châu á thì chắc cũng bị đối xử tương tự Tôi k đen nhẻm như thím thiếu úy nhưng mà gần hết cánh tay phải thì xăm trổ, ăn mặc thì theo kiểu effortless hippie, k xài ai phôn hay bóp hàng hiệu, chắc hỏi đường cũng k ai dám trả lời :)) - My wife: "Even a private drives a better car than you do." - Me: "Okay, so? How about you mind yo business, SSG."
  3. 3 points
    Phụ nữ tập gym ko phải lúc nào cũng cơ bắp như rambo đâu e ơi. Tuỳ mình tập loại nào nữa và phụ nữ muốn có bụng đẹp thì phải tập đó 😉
  4. 3 points
    Chị xin chia sẻ chứ không dạy gì, chỉ vì câu hỏi của em khá hay nên chị muốn trả lời lý do của bản thân chị ngộ ra trong thời gian qua! Với chị, sự tồn tại của chị ở kiếp sống này là để hoàn thành bài học mình cần phải học, nó là gì chị xin phép không chia sẻ! Một trong những khía cạnh lớn của bài học đó với chị là trở thành một người tốt, đơn giản quá ha! Và dù cuộc sống vẫn rất khó khăn, vẫn nhiều thử thách và đau buồn nhưng chị vẫn đang enjoy nó được mỗi ngày (không dám nói mỗi giờ) vì đơn giản với chị giây phút màu nhiệm nhất đáng sống nhất là giây phút hiện tại, khi mình còn đủ sức khoẻ để cảm nhận cuộc đời! Và ở từng giây phút hiện tại đó chị vẫn cố gắng làm người tốt ở thân và tâm mình, để khi nó trôi qua không phải hối tiếc! Mỗi ngày thức dậy thấy mình còn thở được là hạnh phúc và enjoy rồi! Cuộc sống luôn toàn những điều bất như ý mà, nên làm sao chấp nhận được chuyện đó và tận hưởng hiện tại là quan trọng nhất! Bài học kiếp này chưa học được thì hẹn kiếp sau 😁 Chúc em luôn an yên và hạnh phúc!
  5. 3 points
    Uhm, cũng nhiều câu hỏi ghê, để xem trả lời được câu nào nào: 1. Chị không nghiên cứu về Triết học, có biết một số người bạn đam mê Triết học, nhưng hầu hết sau khi họ filter cuộc sống thông qua lăng kính của Triết học rồi thì đều trở nên rất tự tin về góc nhìn của mình, tự tin rằng mình có thể giải thích được bách tính nhân gian vạn vật bằng Triết học. Anw, chị không biết gì hết nè, chỉ nghe thôi. 2. "Chúng ta không phải là những con người có trải nghiệm tâm linh, chúng ta là những thực thể tâm linh với những trải nghiệm làm người". Tôn giáo đối với chị thì là việc chúng ta kết nối với Nguồn thông qua những trải nghiệm/bài học của người khác, còn Tâm linh là một hành trình của riêng mình. Chính xác hơn, Tôn giáo giống như một thỏa thuận với những quy ước và luật lệ, còn Tâm linh thì mang lại sự tự do và giải phóng đi tự bên trong. Vậy nên - Tôn giáo vốn dĩ giống như câu chuyện về Govinda, còn Tâm linh thì chính là Siddhartha trong Tác phẩm Siddhartha của Herman Hesse vậy á. Là 2 chuyến hành trình, 2 cái đích. 3. Xưa đi học chị dốt các bộ môn ban A lắm. Không học về Vật lý lượng tử luôn. Nhưng theo những gì còn sót lại thì vẫn viết được một số ngôn ngữ từ Andromeda một cách vô thức 4. Uhm, chị cũng nghiêm túc nhiều năm lắm rồi á, thời gian gần đây chị mới bắt đầu hay "nhờn nhả" về những vấn đề như thế này, sau khi đã đi qua Dark night of the soul; Thực hành Shadow Works (Soul loss; Inner Child, Toxic core beliefs; Ego; Spiritual Ego; Archetypes; Existential Crisis..etc), rồi thì đến Soul Work (Internal conflict; Self-love, self-care; self-realization; self-awareness, thậm chí là self-mastery; soul-age; Karma..), rồi thì Thiền; Các tần số hàn gắn; aura; thần số học; astrology; Sinh trắc vân tay; nguyên mẫu nội tại; MBTI, spiritual animal, bùa ngải các thứ..etc, rồi tiếp đó đến Quantum Healing, NDE (Near Death Experience); After Life...rồi Ufology; Ancient Alien; Negative Aliens Agenda; Extraterrestrial Races; Galactic History; Illuminati, New World Order...blah blah - đại loại cũng là rất nghiêm túc. Và dẫn đến một hệ quả đó là: Khi trả lời được câu hỏi, lại có một câu hỏi khác xuất hiện Càng đi tiếp, thì lại càng nhiều câu hỏi mới xuất hiện. Những gì em từng tin là đúng - sẽ thường xuyên bị challenged bởi những thứ khác sounds "đúng hơn". Câu chuyện về "Chuyến hành trình của linh hồn trên Trái đất là để trải nghiệm (thông qua các kiếp sống, cuộc đời), phát triển, tịnh tiến theo đường trôn ốc rồi quay trở lại Nguồn (Source)" đã bị challenge bởi một câu chuyện khác về "Ma trận, về Karma is a bitch (hay thực chất Nghiệp lại là sản phẩm lập trình đến từ Ngoài Trái đất, của một nhóm gọi là Archons trên bình diện cõi astral" hay "Chúng ta có thực sự là những linh hồn tự do hay không?". Vậy nên câu chuyện về Luân hồi, Nghiệp quả, bài học linh hồn - đều có thể dễ dàng bị thử thách bằng nhiều bằng chứng khác thuyết phục hơn và sát thực tế hơn. Nên là - Yeah, chị nghĩ là mình nghiêm túc khi đưa câu hỏi này ở đây. Cũng giống như chị từng đưa câu hỏi này ở bên ngoài cho nhiều người, nhưng câu trả lời tương đối giống nhau (thậm chí là cả về câu chữ), nó khả giống như 1 dạng lập trình á. Vậy nên muốn nghe xem có ai có thể có một góc nhìn hay một câu trả lời khác về "lý do của sự tồn tại của họ hay không"? Kiểu kiểu thế á ^^
  6. 3 points
    Trao một nụ hôn là cách thể hiện tình yêu rất ngọt ngào. Có người thích đặt nụ hôn lên môi, lên trán, lên má, hay vành tai, cổ hoặc sau gáy,.... Có người thích chầm chậm, nhẹ nhàng, có người lại thích cuồng nhiệt, nóng bỏng, mạnh mẽ. Với bạn, thì một nụ hôn như thế nào là lãng mạn nhất? Với brey, một nụ hôn dài, chầm chậm từ sau gáy đi dần đến cổ và vành tai là nụ hôn lãng mạn và gần gũi nhất. (Lần đầu tiên search nên mới biết có cả video dạy hôn 😄 https://youtu.be/t5M0uuAleU4 )
  7. 3 points
    Sb, 28 tuổi. Kiếm bạn. Hiện đang sống tại the OC. Bạn vui vẻ, hoà đồng, single, biết tiếng Anh, ở Mỹ, có học vấn càng tốt. Nếu nói chuyện tâm đầu ý hợp sẽ tiến xa hơn. Ưu tiên cho các bạn nữ tính.
  8. 3 points
    Sáng nay tôi chạy bộ với đơn vị, điều mà giấy bác sĩ của tôi bảo k đc làm do chấn thương. Thế nên h chân trái của tôi rim phải biết. Hóa ra thím đại úy khám cho tôi ở đơn vị đầu tiên k phải điêu. Thím bảo có thể tôi phải chịu chấn thương đến mãn kiếp mà k lành lại đc, vậy nên thím đòi làm giấy tờ cho tôi giải ngũ. Tôi vốn méo tin thím do nghĩ có gì tệ lắm đâu mà k lành lại đc. Lúc đó đơn vị tên lửa phòng không của tôi chuẩn bị đi điều quân sang Trung Đông. Tôi vốn k muốn bị kẹt ở lại Mỹ làm những chuyện nhàm chán nhảm nhí như dọn dẹp, cắt cỏ, kêu gì làm nấy đủ thể loại. Nên tôi đi gặp bác sĩ vật lý trị liệu của mình và đc bà ấy viết cho 1 tờ giấy dài giải thích là dù bị chấn thương, tôi vẫn có thể thực hiện đc công việc của mình. Tôi xách tờ giấy đi đưa thím đại úy và kết quả là tôi đc đi điều quân như mong muốn. Bẵng đi vài năm thì đúng là méo lành lại thặc :)) It is what it is. Muốn lành hẳn thì phải để yên k làm gì động tay động chân hay những việc nặng nhọc. Nhưng mà tôi cũng k thể 100% hoàn toàn sử dụng giấy bác sĩ để trốn khỏi phải làm những việc đó. Đi lính chứ có phải ở k ăn bám tía má đâu. Cái gì làm đc tôi sẽ cứ làm thôi. Thay vì đổ thừa cho việc đẻ ra đã Châu Á nhỏ con chân ngắn và yếu đuối này kia thì dành thời gian đi tập để trở nên mạnh mẽ và chạy nhanh hơn có phải ngon hơn k. Vài tuần trước tôi đứng cổ vũ những người còn trụ lại đc để dành đc Expert Soldier Badge thì k ngờ là thấy đc 1 chị gái nào đó k nhìn đc cấp bậc. Chỉ nhỏ con cỡ tôi, vác đồ thiệt nặng đi hành quân gần 20 cây số trong vòng 3 tiếng mà vẫn về tới đích đc. OMG tôi muốn đc như chỉ. Để đạt đc ESB thì phải trải qua 3 tuần evaluation banh xác. Mấy lão cấp trên động viên tôi đi thi cái đó nhưng tôi thừa biết mình chả có cửa. Đi thi cho vui 1,2 ngày đầu thì đc chứ tôi sẽ bị loại ngay thôi :)) Cũng hên ngày bắt đầu thi thì cũng là ngày tôi phẫu thuật nên đc an toàn khỏi phải thi Tôi ghét phải ngồi họp các thể loại nhưng cũng nhờ vậy tôi mới biết đc kế hoạch xa xa của đơn vị. Chậc, đúng là đơn vị chiến đấu có khác, chả ở k rãnh rỗi như đơn vị của vợ tôi. Vừa hết nhiệm vụ này thì bay sang nhận nhiệm vụ khác ngay. Vãi cả chưởng, định xin đi nhiệm vụ ở Việt Nam thì chưa gì đã nghe đi nhiệm vụ khác ở Đông Nam Á. Bận thế này hy vọng vẫn học cho xong cái bằng đc. Nhắc bằng cấp mới nhớ tới mụ vợ điêu đủ đường. Mụ chê tôi k có bằng thạc sĩ, chắc mụ có :)) Bao nhiêu ng mong đc đi học miễn phí trong khi mụ có quyền lợi đó thì k chịu học. Nhưng mà cũng chả cãi đc mụ. Mụ vốn thông minh nhạy bén cần méo gì tấm bằng thạc sĩ để kiếm xiền. Mụ vẫn sống khỏe đấy thôi. Dụ mụ đi lính hết 20 năm để hưởng lương hưu và vô số quyền lợi mãi mà mụ k chịu :)) 2 đứa cứ đùn đẩy trách nhiệm hy sinh đời mình để củng cố đời đối phương mãi. Chán thặc :))
  9. 3 points
    Lâu lắm rồi mình mới lại xa nhà lâu như vậy, mấy năm lockdown đi ra đi vô thấy mặt nhau, thấy mặt mèo hoài quen nên đi xa vừa thích vừa ít thích! Kể từ khi nào mà nhớ con không biết, chắc là từ khi có quá nhiều con! Tin nhắn toàn hỏi xin hình con coi đỡ nhớ, mà có khi không cần xin cũng nhận được, chủ đề mỗi ngày là méc con đứa này sao đứa kia sao! Không méc là thấy thiếu nên mình thỉnh thoảng hỏi: “con sao?”, thiệt già quá lú hay sao! Hôm nay mình ngồi bệt ở sân đọc sách nghe chim hót thì 2 con chó giỡn rượt nhau chạy tới, quay qua liếm xoẹt tay mình 1 cái rồi chạy tiếp - tự nhiên tỉnh táo như người quen, mình lật đật lấy điện thoại ra nhắn tin méc! Đi đâu gặp con gì mình cũng méc, người ở nhà thì méc mèo méc chó người đi thì méc con này con kia, cứ méc qua méc lại nhắn tin hết ngày, lạ! Ghi lại vài dòng đánh dấu những ngày hạnh phúc (chắc là nhất) của mình trong mấy chục năm sống ở đời! Chỉ thiếu người con gái ấy và đàn con bên cạnh thôi, có nữa thật trọn vẹn! Cảm ơn cô gái đã luôn ủng hộ em trong 12 năm vừa qua, biết ơn chị thiệt nhiều và thiệt nhiều!! Và cảm ơn chị sẽ ủng hộ em trong chặng đường sắp tới, cảm ơn chị đã nói “I’m here. No worries. Not sure I can understand all you’ve been through and felt but one thing is sure that I never give up trying to understand it.”, cảm ơn chị đã luôn ở đó bên em khi xuống dốc cũng như lên dốc, chặng đường sắp tới em đi có vẻ lạ lùng nhưng chị vẫn luôn support em! Em biết ơn và yêu thương chị nhiều thiệt nhiều (lời nói không thể diễn tả được thôi thì để em về em mang cho chị ít tiền gọi là hành động nha - em nói sẵn lỡ trong trường hợp chị nói “thương hả, thương cho ít tiền xài đi”)! ❤️ 28/4/2022 Mừng chó con về nhà tròn 1 năm ❤️ Hy vọng con có 1 năm hạnh phúc bên 2 má, những đau thương cũ sẽ được đắp đầy bằng tình yêu nên con đừng nhớ nữa nhé, dù má hơi la con do thỉnh thoảng con hư xỉu nhưng má thương con nhiều và sẽ luôn cố gắng làm một người má tốt! Thương con trai tồ tịt ngok nghek của má! Sẽ bên nhau nhiều năm nữa nhé con trai; thằng con trai hay ghen tị ủn em mèo 🐈‍⬛ như cái chổi lau nhà khắp nơi mà chỉ cần nghe tiếng mở cửa tủ lạnh là bỏ hết ra đứng chực ăn ❤️
  10. 2 points
    Mình từng đặt ra câu hỏi này năm 16 tuổi. Sau đó mình đã trả lời được nó. Đến năm mình 26 tuổi. Mình tiếp tục có được một câu trả lời khác. Đến năm nay 36 tuổi. Mình nhận ra những câu trả lời mình từng có vẫn chưa thỏa đáng. Những điều từng là lý do - giờ không còn đúng nữa. Những điều từng có ý nghĩa - giờ cũng không hẳn là chính xác. Những người từng quan trọng trong đời - bây giờ cũng chỉ còn là mối liên kết mông lung. Nhưng mình vẫn tồn tại với những câu chuyện, những chi tiết và tình tiết mới, nhưng đó cũng không hẳn được xem là những lý do chính đáng hay đủ nặng. Tôn giáo, tâm linh, hành trình nội tại, chánh niệm cũng dễ dàng bị challenge. Và sau một quá trình cứ đặt câu hỏi, cứ trả lời, cứ phủ nhận, và rồi lại quay lại - mình tạm thời không tìm thấy một lý do đủ hay cho sự tồn tại của mình (không đồng nghĩa với việc mình muốn chết hay gì nhé. Mình viết những điều này lúc hoàn toàn tỉnh táo, không hề chán đời hay tuyệt vọng gì). Vậy nên mình rất muốn "học thêm về lý do tồn tại" của những người khác, đặc biệt là những người đã tìm ra và có câu trả lời xác đáng cho sự tồn tại đó, thậm chí có thể enjoy nó hàng ngày, hàng giờ, thậm chí từng khoảnh khắc. Nếu bạn nào có thể thì dạy mình nhé. Cảm ơn các bạn nhiều!
  11. 2 points
    Năm mình 19 tuổi, vô tình học lớp toán đại học, nên bắt đầu say nắng bà giáo sư lớp toán. Kể từ đó mình lúc nào cùng ngồi đầu lớp cười nhìn thím. Chẳng hay thím có biết không mà thím ngại mỗi lần mình có câu hỏi. Mình nghĩ lại mình thật vớ vẩn, tại sao lại có thể say nắng một người vô cùng lớn tuổi hơn mình, mà còn là giáo sư của mình. Như vậy là phạm luật trường đại học. Đến khi mình tán thím, viết email nói mình thích thím sau khi học xong lớp 2-3 năm sau, thím mét trường đại học kỷ luật mình. Thế là mình bị đuổi học, phải nghỉ học. Mình cũng không học khá gì mấy. Những ngày học đại học, mình toàn lo đi chơi, lo ra trong việc học, đến khi ra trường, mình mới hốt hoảng. Ay yi yi, mình chỉ có thể trách mình vì điểm số . Đó là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ của cuộc đời mình.
  12. 2 points
    Chị sẽ trả lời câu hỏi của em trong bối cảnh cá nhân hiện tại của chị nha! Chị chấp nhận chuyện mình không/ chưa biết nhiều thứ vì cuộc đời này rất nhiều những bài học lẩn khuất đâu đó, mà đến lúc nào đó đúng thời điểm mình sẽ học được! Chị cũng không hối tiếc vì mình không học được bài học đó sớm hơn trong quá khứ, dù chị có sai lầm nhưng đó là quyết định tốt nhất chị có thể đưa ra vào thời điểm đó, với kinh nghiệm sống đó! Cho nên chị sẽ không hối thúc mình đi học, đi tìm hiểu những thứ còn đang lẩn khuất kia, chị go with the flow nhiều hơn, đến lúc nào đó mình cần biết sẽ biết! Và cái biết này có thể qua nhiều nguồn, như tự thân mình tìm hiểu hay có một người/ vật/ linh hồn nào đó đến dẫn dắt chẳng hạn… Với chị, sự an yên được tạo từ nội lực của bản thân, nó là quá trình thực tập để mình có thể an trú ngay trong hiện tại, nên cho dù chị có lựa chọn vén màn bí mật mất an yên, thì rồi chị sẽ quay về an trú lại ngay giây phút này để tránh mind của mình nhảy lung tung, lo lắng, sợ hãi… chị không muốn mình mải mê lo lắng đi tìm tương lai hay nhớ về quá khứ đau khổ để đánh mất chính những lúc hiện tại! Thật ra nói dễ hơn làm nên trên lý thuyết là như vậy nhưng thực tế đòi hỏi rất nhiều sự luyện tập để có thể ở ngay trong giây phút này, để có thể an trú! Chắc chị luôn cố gắng đưa mình ở tầng chấp nhận sự việc như nó là, nên chị không mong cầu quá nhiều?!? Hay là vì cuộc sống của chị có nhiều điều không như ý xảy ra (mà chị nghĩ hầu hết cuộc đời chúng ta đều vậy) nên chị đã làm quen với chuyện nhận diện và chấp nhận nó?!? Như em có nói “Chúng ta không phải là những con người có trải nghiệm tâm linh, chúng ta là những thực thể tâm linh với những trải nghiệm làm người", chị xem kiếp sống này là trải nghiệm làm người, nên cái gì đến thì đến, và nó sẽ đến để mình trải nghiệm để bổ sung cho bài học kiếp này được hoàn thành, để kiếp sau học những bài học khó hơn (vì biết đâu kiếp sau mình không còn may mắn làm người nữa), nên chị tận dụng kiếp này để cố gắng sống thành một người tốt và trải nghiệm này sẽ được ghi dấu trong linh hồn của chị cho những chặng đường sắp tới.
  13. 2 points
    Người đang hạnh phúc là người bằng lòng với những gì mình đang có ở hiện tại. Shena thấy mình đang hạnh phúc: có việc làm, sức khỏe ổn định.....làm được điều mình mong ước nhỏ nhoi.
  14. 2 points
    Chào một ngày mới, một tuần mới với nhiều năng lượng tích cực. Mỗi ngày thức dậy khỏe mạnh là một niềm vui, luôn tự nhắc nhở mình, bản thân mình đang hạnh phúc hơn cả hàng tỉ người trên thế giới này. Hạnh phúc đơn giản chỉ là biết thế nào là đủ.
  15. 2 points
    Nay hứng chí lập một cái topic riêng cho mình sau gần hai năm còm dạo và mất hút một thời gian. Cuộc sống là trải nghiệm, kỹ năng sống của mình có vẻ kém nên giờ không có gì để nói cả. Có vấp ngã nhiều, có sai sót nhiều và riết mình chẳng buồn đứng dậy luôn. Mình đã bỏ qua những người đến với mình tốt nhất bởi những sai lầm của mình, bởi lối sống theo bản năng, và cũng bởi chữ duyên nữa. Nhưng mỗi người đều cho mình bài học đắt giá của cuộc sống để mình trưởng thành hơn. 2-3 năm rồi, có nhiều chuyện xảy ra. Rồi dịch dã khiến cho mình sống trầm đi. Người mà mình đặt niềm tin tương lai sau này cũng không còn, mình phải rời xa nơi mà mình bên cạnh người đó những tháng ngày cuối cùng của người đó, mình không hối hận khi bỏ công việc trong quãng thời gian đó để cùng gia đình chăm sóc người đó. Giờ đây, hơn một năm trải qua mà mình ngỡ như ngày hôm qua. Mình chỉ tiếc chị em mình không có cơ hội thân thiết nói chuyện vì hiểu lầm thời còn trẻ con. Để mình có thể bảo vệ chị mình khi người khác bắt nạt, sau khi mình biết mọi sự việc. Mình tắm trong quá khứ chưa thể buông, mình bấu víu những gì còn sót lại là ký ức. Một cuốn phim quay chậm về cuộc đời chị trong ký ức của mình. Chị họ kém mình 8 tuổi, mình từng ẵm bồng chị mình từ hồi còn bé xíu được mấy tháng. Hồi đó mình xấu tính lắm, ham ăn và chuyên ăn vụng đồ của chị như sữa bột, trái cây, đùi gà chiên,... hồi đó mình cũng từng kết hợp với gia đình chọc chị cười thâu lại tiếng chị cười giòn tan trong băng “cát sét”. Mà lúc mở ra thì toàn thấy tiếng dậm chân trên nền nhà mà tiếng cười chị bé xíu. Lớn lên chị tầm 10 tuổi thì chị làm phụ trách sinh hoạt hè trong khu tập thể. Bà chị sưu tập những bản nhạc Thái vui vui và tự chế các điệu nhảy rất hào hứng, mình thì chuyên nấu ăn trong nhà. Mình nhớ có đợt bà chị học được cách mát xa đầu bằng cách nhổ tóc từ chị Giang (con bác trai cả), chị thực hành thể hiện tình yêu thương ngay trên đầu ông bố. Vấn vấn một cụm tóc mấy vòng rồi nhổ lên cho nó kêu, nhưng mà lỡ tay bay nguyên cụm tóc. Bố chị mới hốt hoảng “Ơ cái con này”. Còn mặt bà chị mình thì tái xanh đứng hình mất mấy giây... Cũng còn nhiều kỷ niệm về chị mà mình nhớ không hết. Chị em mình có một hiểu lầm mà mãi sau mình mới biết mình nói linh tinh khiến chị sợ mình. Mình có nhắn tin xin lỗi bà chị mình bằng nick yahoo, cũng không biết bà chị mình có đọc được không nữa. Nhưng mình thật lòng xin lỗi chị mình. Chị em mình cũng hầu như không nói chuyện mấy ngoài mấy câu xã giao khi bắt buộc phải nói. Cũng ngại ngại nữa, nhưng trong sâu thẳm mình vẫn rất yêu quý và coi trọng chị. Nên khi bác mình báo chị có chuyện là mình sắp xếp công việc ra chăm chị phụ bác khi mổ xong. Sau đó 1 tháng bệnh chị biến chuyển xấu thì mình sắp xếp công việc rồi xin nghỉ hai tháng đi chăm chị. Hai bác mình gầy rộc và phờ phạc vì thay phiên nhau chăm sóc và lo lắng cho chị. Chị đau nhưng vẫn lạc quan. Cảm giác cô độc khi là con một nên chị thể hiện cảm xúc theo tự nhiên. Mình trích một ít thời gian cho công việc làm online còn lại mình dành cho chị. Mình vẫn nhớ Tết tây năm 2021 cả nhà quây quần ngồi xem chương trình Chào Xuân. Mình biết chị chỉ sống tính theo thời gian là ngày. Chị không muốn người ngoài tới thăm chị khi chị trông xấu vì bệnh. Khi người thân trong gia đình biết chị vậy tới thăm thì không sao cầm được nước mắt khi chứng kiến vẻ tiều tuỵ và những cơn đau cào trong cơ thể chị. Trời lạnh da tay chị nổi cước mà mình không thể lấy sáp bôi cho chị. Đó là những ngày lạnh đặc biệt của Hà Nội, tới nỗi hai mu bàn tay mình nổi cước sần sùi đỏ au. Chị có khát vọng sống rất mãnh liệt, tích cực uống thuốc và những thứ bổ dưỡng. Ráng khoẻ mạnh sớm để bố mẹ không vất vả lo sớm hôm cho mình. Bác mình muốn chị an tâm chữa bệnh, cho chị tinh thần lạc quan nên giấu bệnh chị. Chị bệnh đau nhưng chị luôn động viên mọi người “cố lên”. Bố mẹ chị không tiếc thứ gì để lo cho chị, làm mọi thứ cho chị để chị an tâm. Quay mặt khóc khi biết con mình không sống được bao lâu nữa. Nỗi lòng của người là cha mẹ còn đau đớn hơn mình gấp nhiều lần. Thế rồi cũng tới ngày chị ra đi. Chị ra đi trong vòng tay bố mẹ cùng chú bác, người thân. Mình chứng kiến và ghi lại khoảnh khắc đó. Bác mình chỉ báo cho vài người bạn chị, vài người thân và số ít đồng nghiệp cũ ở cơ quan hai bác công tác. Nhưng mọi người tới thăm chị đông lắm. Mình vẫn nhớ như in khi bác gái gọi cho cô Lan bạn bác, cảm xúc đè nén vỡ oà trong sự đau khổ tột cùng của người mẹ. Bác rể mình không muốn bác gái lo việc cần thiết vì sợ bác gái xúc động khó làm được. Nên mình và một chị họ khác cùng làm. Cũng hên những ngày đó dịch Covid chưa căng thẳng nên việc của chị được lo trọn vẹn, êm xuôi, thời tiết lạnh và đẹp. Bạn bè chị tới đông, họ hàng từ khắp nơi quy tụ về, cùng đồng nghiệp công ty chị quy tụ về tiễn đưa chị lần cuối. Mình là người sống với gia đình chị từ nhỏ, cũng ví như con trong gia đình, tích cực đứng ra lo hậu sự cho chị. Hai ngày mình thức trắng và chỉ chợp mắt được 2h đồng hồ. Thức bên chị cho chị không có cảm giác bị bỏ rơi. Ngắm chị, chị trông như đang ngủ thôi, chị xinh đẹp trong mắt mình. Lo hậu sự cho chị xong, công việc có biến nên mình xin nghỉ luôn. Mình nói với hai bác là mình xin nghỉ thêm. Mình ở lại với hai bác cho hai bác đỡ buồn. Có vài điều khó và tế nhị nên mình ra đi. Mình sợ phải đối diện khi ở trong ngôi nhà chứa nhiều hình ảnh về chị. Giờ thì mình không ở đó nhưng mình phải đối diện với nỗi sợ đó. Nhà mình không còn là nơi mình có thể trú ẩn khi mình cần mà nó trở thành nơi mang nhiều cảm xúc tiêu cực nhất. Hai bác lại là nguồn động viên của mình, cho mình sự yên bình. Trong mình chỉ nghĩ tới hai bác, lo những điều sau này cho hai bác thay chị. Bản thân mình chỉ làm được có vậy. Mình phó mặc theo tự nhiên, có lúc mình muốn đi theo chị cho nhẹ. Nhưng khi nợ trần gian còn thì mình còn phải trả. Mình buông xuôi tới đâu thì tới. Mình thực sự luôn nhớ tới chị, mình nghĩ bằng cách nào đó chị có thể báo mình biết chị luân hồi chuyển kiếp ở đâu đó được không? Nhưng mình chắc sẽ là nơi làm chị có cuộc sống hạnh phúc hơn. Chị sống rất tích cực, học và làm mọi thứ chị thích, sống thật với cảm xúc của mình. Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn và không thể trông ngóng hoài niệm mãi về quá khứ. Sẽ là những kỷ niệm, ký ức đẹp khi nghĩ về chị thôi phải không chị? Luốn yêu quý chị của tôi!
  16. 2 points
    Hôm nay tôi đc đi ăn trưa với vợ. Vì 2 đứa làm ở 2 trại khác nhau nên lâu lâu mới đc hẹn hò đi ăn trưa chung. Tưởng ăn giề hóa ra lại qua nhà thím người Tàu đồng nghiệp vợ tôi ăn chực :)) Ăn xong dọn dẹp vợ tôi chuẩn bị rửa chén thì tôi bảo để tôi rửa cho. Tôi offer cho vui nhưng ai ngờ vợ tôi cho rửa thặc đúng là phận làm sen cho vợ. Sau đó tôi đc gặp thím trung úy gốc Thái, hóa ra da ngâm ngâm đẹp chớ có phải đen thùi lùi đâu mà mấy cha ở Châu Á coi thường con người ta dữ vậy chời. Mặt mũi cũng sáng sủa đẹp mà??? Có điều k ngờ còn lùn hơn tôi :)) Nhưng mụ vợ bảo thím trung úy giỏi mấy màn thể lực lắm, hít xà ngon ơ. Thế sao k hiểu thím k muốn đi học lên làm đại úy mà muốn ra. Thím bảo tôi nhìn trẻ, hỏi bao nhiêu tuổi. Tôi vừa khai thì thím cười rồi bảo nhìn tôi như con nít. Ơ kìa??? Hóa ra thím còn nhỏ hơn tôi 3 tuổi mà cười giề :)) Mụ vợ đi làm sung sướng, vô văn phòng mở email lên coi xíu rồi xách cây ra hái mận với thím người Tàu, vãi cả chưởng :)) Tội nghiệp hôm qua đơn vị mụ phải đi bắn súng. Tổ chức, lên kế hoạch dỡ vô cùng :)) làm cho mấy đứa đứng làm safety/ coach suffer nguyên ngày trời. K hổ danh đơn vị hỗ trợ, tỉ lệ bắn đạt chuẩn còn k đc 20% Thím người Tàu đứng làm safety cả ngày, tới lúc bắn mệt nhừ người rồi có đạt chuẩn đc đâu. Thím bắn tận 4 lần mà vẫn k đc. Đáng lẽ phải để cho safety bắn trước rồi mới vô coach tụi còn lại. Lên kế hoạch dở thặc. Thôi để rút kinh nghiệm lần sau vậy :))
  17. 2 points
    Khi cảm nhận cơn sân nổi lên, ngay lập tức hít thở, ngổi thiền ! Tự nghĩ rằng ai cũng cần yêu thương! Tự hiểu rằng ai cũng cần tìm thấy hạnh phúc cho bản thân mình Hãy đứng bên ngoài, quan sát, và yêu thương. Vỗ về cái sân vừa chớm nở. Đã là người ai cũng thế thôi ! Không sao cả, hiểu rồi thì hãy nở hoa ! ************* Thật may mắn khi đã tìm thấy một người ! Người luôn vì nàng làm tất cả, chỉ để nàng cười ! Người mà nàng có thể đánh đổi tất cả, để ở bên cạnh đi đến cuối con đường ! Người ấy luôn yên lặng quan sát nàng, yêu thương nàng, luôn chúc phúc cho nàng dù nàng chọn ở bên cạnh bất kỳ ai. Người ấy suốt mười mấy năm chưa từng nản lòng thôi yêu thương nàng. Người ấy cũng đi tiếp theo hành trình của cuộc đời mình, nhưng thi thoảng vẫn quay đầu nhìn lại hỏi rằng : " em nơi ấy có bình yên và hạnh phúc không ?" Người ấy luôn dành cho nàng một tình yêu thương vô điều kiện, bất kể nàng làm gì, bất kể xảy ra chuyện gì , miễn rằng nàng vui, nàng hạnh phúc là được. Người ấy không cần đáp lại, chưa từng đòi hỏi, cũng không quan tâm chuyện quá khứ Người ấy bảo chỉ cần cùng nhau ở hiện tại là được ! Người ấy không hoàn hảo, nhưng trong lòng nàng , người ấy là cả thế giới ! *********** Hôm qua đi khám bệnh , với chút xíu vốn tiếng Anh, chắc cũng trả lời được những câu hỏi cơ bản. Nghĩ là tự thân chui vô phòng gặp bác sĩ. Khi vừa được gọi tên, nàng đứng dậy, bạn kia cũng đứng dậy theo. Bạn ấy nói với y tá là cô ấy không nói tiếng anh nhiều được, muốn ở bên cạnh để thông dịch. Cô ý tá hỏi lại, cô là gì của cô ấy. Bạn ấy trả lời " She is my spouse" Lần trước cũng vậy, khi nàng phẫu thuật, bạn ấy luôn ở bên cạnh, bất kỳ ai hỏi về mối quan hệ, người ấy luôn mạnh mẽ trả lời " my spouse" Đi trên cuộc hành của cuộc đời. Có một người bên cạnh. Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, người ấy vẫn nắm lấy bàn tay bạn, vẫn mạnh mẽ nói với mọi người" cô ấy là bạn đời của tôi " Cảm giác bạn thế nào ? Với nàng thì , một sự ấm áp và bình yên lan toả trong từng tế bào. Dù hoàn cảnh nào, dù lúc nàng xinh đẹp nhất hay xấu xí nhất, lúc nàng khoẻ mạnh hay bệnh tật, luôn có một người bên cạnh, nắm lấy bàn tay, là một điểm tựa bình an cho nàng. Người ấy trân trọng nàng, nắm tay trước vị linh mục cùng nàng hứa những lời cùng yêu thương chăm sóc nhau đến bạc đầu. Người ấy luôn thực hiện lời hứa. Thẳng một con đường mà đi tới. Đã đi cùng con đường ấy gần 4 năm rồi. Cám ơn tình yêu thương vô điều kiện ấy đã giúp nàng chữa lành những tổn thương sâu sắc trong tâm hồn. Cám ơn tình yêu ấy luôn là kim chỉ nam cho nàng sự mạnh mẽ vượt qua những mê cung ký ức. Cám ơn một thiên thần hộ mệnh thật dễ thương mà Thượng Đế đã ban tặng cho nàng ! AZ May, 12,2022
  18. 2 points
    “living a few years of your life like most people won’t, so that you can spend the rest of your life like most people can’t.”
  19. 2 points
    Share cho những ai chưa biết thì có dịp coi thôi bạn. Dài ngắn gì chắc cũng có cái hợp gu mọi người. Cate Blanchett thì khỏi nói rồi, quyến rũ đến nỗi trong phim Orange is the New Black mà nhân vật Alex Vause còn giả bộ order đồ ăn rồi kêu "and a side of Cate Blanchett" là biết rồi nha K có chi, có người coi hưởng ứng là vui rồi :3
  20. 2 points
    Hôm nay lại là thứ 2, còn 3 tuần nữa tôi sẽ đc nghỉ 4 ngày cuối tuần lễ Memorial. Đi làm mà cứ mong đc nghỉ, chờ mãi cũng k ai đuổi việc để tôi đc về quê trồng rau nuôi cá cho phẽ đầu óc :)) Ngày xưa vợ bảo đừng đi lính, ở nhà vợ nuôi ăn học xong rồi đi làm. Ngu ơi là ngu, k chịu ở nhà làm nội trợ có phải phẽ thây ra k :)) Làm biếng làm thật, nhưng 1 hộ gia đình mà chỉ có mỗi 1 nguồn thu nhập thì làm sao ổn định tài chính rồi tận hưởng cuộc sống nhỉ? Tôi k có nhu cầu mang đồ designer hay đi xe sang xịn mịn này kia nhưng tôi bắt buộc bản thân nhất định phải có 1 công việc tốt, quyền lợi cao và khi mỏi mệt tôi có thể xin nghỉ vài tuần bay qua 1 châu lục khác ngắm nhìn thiên nhiên để detox. Tôi tin rằng làm công việc hợp pháp nào cũng cực, chi bằng cực cho đáng. Lúc mới vào đời làm đủ nghề khác nhau chỉ để có tiền trả tiền phòng, xăng xe và học phí, như vậy là đủ rồi. Nhưng khi bắt đầu già ra thì suy nghĩ cũng phải khác đi. Cơ thể năm 29 tuổi đâu còn feel giống như năm 19. Tôi đâu còn muốn làm những công việc customer service dù là có muốn kiếm tiền thế nào đi chăng nữa, i just simply effing hate people :)) Công việc hiện giờ thật ra ok, k có gì tệ. Chỉ là tôi ngán chuyên môn này rồi, dù là dễ lên chức thật nhưng tôi vốn tham lam. Muốn có 1 chuyên môn vừa nhẹ nhàng, k áp lực lên não bộ cao vừa có thể chuyển ra civilian side làm vẫn nhiều tiền. Mọi người cứ luôn hỏi tôi có đi hết 20 năm để về hưu luôn k, câu trả lời luôn là k :)) Yeah, tôi chắc nếu ra ngoài tôi sẽ nhớ những chuỗi ngày còn trong quân đội nhưng có cái gì mà chỉ có đc k có mất đâu. Bây h application để chuyển chuyên môn của tôi gần xong hết rồi, chỉ chờ mỗi anh đại úy đẹp trai dễ thương ký vào bản evaluation năng lực làm việc là xong, tôi có thể nộp và lên đường đi chơi Alaska với vợ. Về rồi chờ board thông báo kết quả đc chọn hay k. One day at a time it is :v
  21. 2 points
    muốn châu á chờ nomad đóng nha lol. nói chứ mới edit thêm vô :3
  22. 2 points
    Đạo ! Cô gái ấy thích sưu tầm vào quyển sổ nhỏ những câu nói của Khổng Tử, những câu nói của các bậc vĩ nhân, các nhà bác học , của Đức Phật, của Đức Chúa... như một cách để răn dạy và tự sữa mình Đến nhà thờ, Cô cũng dùng toàn tâm toàn ý kính cẩn dưới chân Chúa hay bên tượng Đức Mẹ Đến Chùa cũng thành tâm tôn kính các vị chư Phật , thần thánh ! *******8 Có cô bé ,khoản 7-8 tuổi, nhà ở đối diện một con hẻm, trong con hẻm ấy có một ngôi chùa nhỏ. Suốt ngày đợi cái chị giặt đồ mướn làm xong công việc , hôm nào nhiều đồ quá, cô bé nhào vô giúp chỉ cho xong. Để chị ấy dẫn băng qua con hẻm đi chùa , vô ngồi nghe kinh Phật. Có hôm được ăn cơm hay chè do chùa nấu. Rất khoái ! Khi ở ngôi chùa ấy, thấy trong lòng một cảm giác lạ kỳ, không biết cách diễn tả cái cảm giác ấy trong lòng cô bé 7-8 tuổi, chỉ biết cô ấy thích, rất thích đi chùa, mặc dù không hiểu gì về Đạo Phật, cũng không hiểu bất kỳ lời kinh nào. Cũng giở kinh qua, thấy chữ thì đọc. Ai đọc tới đâu đọc theo tới đó, đọc dõng dạc suốt buổi. Nhìn sang bà chị , thấy bả lạy thì lạy, thấy bả làm gì thì làm theo đó. Không hiểu gì, nhưng có một niềm tin rất lớn với Đức Phật. Khi nhìn thấy dáng vẻ hiền từ của Đức Quan Âm, trong lòng Cô bé dâng lên một niềm yêu thương và thân thiện. Từ đó bất cứ việc gì cũng réo gọi Đức Quan Âm, quên học bài cũng cầu Quan Âm cho bà Cô giáo đừng nhìn thấy tên khi Cô đang rà rà sổ danh sách gọi lên trả bài. Lớn chút , Cô biết tự đi chùa, và tìm đến nhiều ngôi chùa hơn. Gặp bạn là rủ đi chùa. Quen người yêu hỏi đi đâu chơi, cũng rủ đi chùa. Mà người yêu đầu tiên theo Đạo Tin Lành , cũng kệ , cứ rủ đi chùa. Rồi sau đó sẽ đi nhà thờ với bạn ấy. Và yêu ai cũng rủ đi chùa , dù người ta nói , yêu nhau đi chùa thường chia tay, cũng kệ ! Mà chia tay thiệt ! V à sở thích đi chùa không thay đổi cho đến tận bây giờ. Cô cũng thích ăn chay, thích ăn rau củ quả nhiều hơn là thịt. rủ rê người bên cạnh ăn chay hoài Nhớ lúc Cô ấy hai mươi mấy, cùng nhỏ bạn thân đến chùa Hoằng Pháp , một ngôi chùa lớn và nổi tiếng. Vô tình hôm ấy đúng lúc nhà chùa tổ chức lễ quy y. Cũng ngồi nghe giảng pháp cả buổi sáng đến chiều, đến lúc làm lễ , đọc đến 5 điều Quy Y Tam Bảo, tự xét bản thân thấy vẫn còn giết con ruồi con muỗi, con gián, ( phạm không sát sanh ), vẫn thích uống cooktail ( phạm không uống rượu ) vẫn hay nói dối với Mẹ ( phạm không nói dối ) ... cái Cô đứng dậy bước ra khỏi buổi lễ, nhỏ bạn cũng làm theo. Hai đứa tự nói với nhau chưa làm được hết 5 điều này. Thôi không quy Y nữa, khi nào làm được sẽ trở lại . Rồi 2 đứa đứng lấp ló sau cánh cửa nhìn người ta làm lễ quy quy . Ánh mắt tiếc nuối Đến bây giờ nghĩ lại, Cô bật cười, lúc ấy khờ thật, suy nghĩ đơn giản, có chút sai lầm đã bỏ qua mất cơ hội để làm Phật tử chính thống Nhiều năm vậy rồi, không biết Cô bạn thân đã có cơ hội quy Y trở lại chưa, chứ Cô thì ... không còn tìm thấy một duyên nào như vậy nữa. Nhưng Cô không còn chấp nhất chuyện có Quy Y hay không, Cô tự răn mình giữ 5 giới, không giết bất kỳ con vậy nào nữa ! Nhớ hôm rồi, lúc ngồi thiền, có một cái gì nhột nhột luồn qua ống quần ở chân, mở mắt nhìn... thấy một em giông giống cuốn chiếu bé tí ốm nhom . Lấy tay phủi nhẹ em xuống đất. Rồi lấy khăn giấy, đeo mắt kiếng vì không muốn làm em ấy tổn thương , nhẹ nhàng chuẩn bị dùng khăn giấy mang em ra sân vườn. Ôi ,cha mẹ ơi , qua cặp kiếng , em hiện hình là một con Rết con. Một nổi sợ chạy dọc sống lưng , may mà em ấy không cắn ! Biết em ấy là ai rồi, cũng không giết, lấy can đảm run run cầm miếng khăn giấy túm ẻm chạy nhanh ra sân trước thảy ẻm ra ngoài bờ tường , ngoài đó cũng có khoảnh sân nhỏ trồng cây và hoa. Bờ tường cao vậy, chắc em không rãnh leo vào đâu ha. Cũng mong em đừng leo vào ! Cô cũng không còn muốn đụng đến beer rượu. Chỉ thích tự ngâm mấy loại trái cây lên men , uống chút chút vừa đủ ửng hồng đôi má là được ! Cũng thi thoảng mới uống . Không còn thích nói dối, dù là lời nói vô hại, cũng giảm dần ! Cứ nói thật, cảm xúc thật. Nên đôi khi lại khiến người khác buồn ! Nhiều người hỏi Cô theo đạo gì ? Họ nghĩ Cô Đạo Phật ! Cô thì nghĩ , tất cả những gì mà Đức Phật hay Đức Chúa hay bất kỳ vị thánh nào ....mang đến cho loài người đều là tốt đẹp nhất. Mục đích chung là hướng con ngừoi đến những điều chân thiện hoàn mỹ nhất. Hướng về ánh sáng yêu thương .Không có sự phân biệt ! Nên cô học tất cả những gì Cô cảm nhận là phù hợp với Cô nhất ! Đạo mà Cô muốn theo đuổi, là Đạo làm một con người sống tử tế và giàu lòng biết ơn . Tử tế với bản thân mình, tử tế với mọi người xung quanh, tử tế với động vật, với thiên nhiên cây cỏ . Cô biết ơn Đất Mẹ, biết ơn ngọn núi, biết ơn từng điều nhỏ nhặt xung quanh. Biết ơn cả những nghịch cảnh hay những điều tồi tệ xảy ra trong cuộc đời . Biết ơn cả những tổn thương, những con ngừoi không thích Cô ! Biết ơn tất cả !... Vì tất cả những điều đó, làm Cô trưởng thành và nhìn thấu bên trong của chính bản thân. Khi nhìn thấu, cuộc sống nhẹ nhàng và bình yên hơn rất nhiều Biết ơn vì những món quà mà Thượng đế đã ban tặng ! Đạo gì cũng không còn sự phân biệt , hướng về phía ánh sáng là được yêu thương và bình yên ! AZ 5.5.5.2022
  23. 2 points
    Cố gắng đi với nhau thêm 1 đoạn đường nữa, đưa đến khi nào bạn có thể tự xử lý công việc, có thể tự quản lý cảm xúc của bản thân, cứng rắn hơn khi bị ăn hiếp, không còn buồn khi bị sếp mắng. Nãy mình xót quá mình bực mình hỏi sao em không hỏi chị để làm mà để cho họ mắng như vậy. Bả mếu máo nói em có biết gì đâu mà hỏi, tới khi bị la mới biết mà. Haizzz... Cái nói bả thôi để chị ráng mau giàu chống lưng cho em nè, tối nay chị đi khách nha ...
  24. 2 points
  25. 2 points
    Hôm nay lại như bao lần khác, món ăn ck đãi vk cực kì ngon nhưng cũng tốn tiền ck quá. Bữa ăn Japanese chỉ 2 người mà hết gần triệu bạc, làm vk nhớ 1 món vịt quay Bắc Kinh gần cả 700k chỉ để vk thưởng thức da vịt dòn dòn lạ lạ mà thui. Nãy người ta đưa bill lại, mình choàng tay qua người ck khẽ nói, rất ngon nhưng mắc quá ck ơi. Ck ghé tai mình bảo "Vk anh ngàn vàng!" Câu nói ấy em biết là thật lòng, xuất phát từ suy nghĩ trong đầu anh. Vì em biết ck em không phải tuýp người hay nói lời hoa mỹ làm vui lòng người khác. Giây phút ấy, con tim mình tan chảy vì ngập tràn hạnh phúc. Cảm giác cơ thể lâng lâng, không uống mà say. Say trong men tình ck ạ! Tự hứa phải xứng đáng với ty anh dành cho vk nhiều hơn nữa. Lúc ra về, ghé lấy 2 ly coffee không nhãn, uống cho tỉnh cơn say. 😊 Lại gặp mưa, ck bảo mùa mưa đó vk. Vk thật thà bô bô, mưa hoài mà vk ck mình vẫn đi chơi liên tục nhỉ. Ck bật cười mà rằng, do vk ck mình hay nổi hứng đó em. Đúng thế, có những plan chỉ quyết định trong tích tắc ck hen. Cuộc sống chúng ta bộn bề bận rộn, nhưng cả hai luôn dành thời gian cho nhau, và cùng nhau nổi hứng bất chợt. Cảm ơn ba mẹ đã sinh anh ra để dành cho vk, để cân bằng cuộc sống của đôi ta. ❤ 4/5/2022
  26. 2 points
    Ngày bình thường bạn chỉ thấy tính cách, ngày bất thường bạn mới có thể thấy phẩm chất của một người. Hôm nay là 1 ngày rất ư là bình thường...
  27. 2 points
    Mấy ngày thật mệt mỏi với cái migraine 😖 hành hạ mình. Hnay nhận được lương tự nhiên trong lòng hiện diện hai luồng cảm xúc, vừa vui vì có lương có chút tiền nhưng lại thấy buồn buồn vì lo boss có thu nhập đủ để trả lương cho mọi người ko? Có lúc thấy rõ ràng ít khách và hai năm vừa qua họ gồng gánh kiểu gì khi vừa mở ra một tháng thì gần như lock down luôn. Bgio dỡ bỏ mọi quy định thì thấy khởi sắc lên rồi, mong họ thu hồi dc vốn sớm. Bạn nó kêu mình bị khùng hả, lo chi business người ta? mình thấy nó khùng thì có, chỗ làm mà ko phát triển thì mình mất job thơm chứ gì nữa. Hai vc chủ thiệt tốt, rộng rãi. Mình nể anh chồng vô cùng, ko biết ổng phân chia thời gian kiểu gì, vừa làm full time tập đoàn lớn như thế vừa có cty riêng thuê 30 kĩ sư Ấn và còn nhà hàng nữa. Ổng đi chạy bàn, rửa ly, pha chế, sửa đồ, cái gì ổng cũng bị vợ réo. Ổng đang check in ở sân bay ở Amsterdam mà vợ bắt mở video call lên coi cái cống nghẹt nhà bếp, ổng kêu đợi vài tiếng nữa sẽ hạ cánh về sửa liền. Mình vô chọt ngoáy đại một chặp thì thông nên xài ok tiếp. có lần ổng ngồi cào thức ăn thừa ở bồn rửa, xếp dĩa cả đống để lát mình rửa vì mình ko có thời gian. Anh boss hỏi "_ê, you happy hông khi tui phụ rửa chén nè? "🤣. Nhìn mặt nghiêm túc lắm nhưng lâu lâu cũng hài hước tí, Bà bạn nói ổng làm cty đó, mình về thử tra Google, òa, doanh thu có 30-44 tỷ đô la một năm chứ mấy, thật lợi hại. Bữa đầu chiến tranh, cty cử ổng chạy sang Balan để xử lý gì bên chi nhánh đó, chắc sợ quỷ Putin liệng bom nhà máy đó quá. Cái thuốc này bộ gây nghiện hay sao kì kì ta, bgio đầu nó tê tê kì lạ, ko lẽ phản ứng phụ sau 24h hay gì?? Sao giống cái thuốc ba năm trước từng dùng qua, nó là thuốc khác nhau hoàn toàn nhưng cảm giác giống như nhau vậy. Bồ công anh nở rộ, bay khắp nơi, mình đã bỏ lỡ khi nó trắng cả cánh đồng, hnay họ đã cắt hết, chỉ còn những nơi tự nhiên ven đường xá hay bãi cỏ này kia. Sáng ra thấy nó bay bay trong ánh nắng nhìn rất đẹp. Phải nói là Tạ ơn đời, có những lúc dc nhìn hoa đủ sắc màu, lá thì xanh mướt mượt, chim thì hót từ 4:30 -21:00, nghe nó bình yên gì đâu, à mà thật ra mình ghét nó hót quá sớm, ngủ ko dc cũng tức đó. Ồn ào chắc là lũ quạ đen kêu gì điếc tai mấy năm trước, gần đây thấy ít hơn cũng đỡ. Tự nhiên nhìn nhà hàng xóm đơn độc bên hông e rằng anh ấy sẽ bán quá, và sẽ lại mọc lên một cái chung cư tiếp theo. Cô chú hàng xóm kể nên giờ mới biết đó là anh phi công dc thừa kế ngôi nhà của cha mẹ đã mất, căn nhà đã sửa lại nhưng hết tiền nên nó dang dở như vậy. Khi mà cả khu này mọc kín các block nhà thì chắc chim muông sẽ ko còn mấy, chạy hết qua vạt rừng kia, tiếc lắm nhưng biết làm sao được. Đường đi nhiều ngã rẽ, Mong sớm thoát khỏi migraine. Tháng 5
  28. 2 points
    Sao mà mình và ba má mình lại không hợp đến vậy? Ai cũng có thập giá để mang trong cuộc đời này hết. Cảm ơn Chúa đã luôn che chở con, trong một mức độ nào đó của Ngài!
  29. 2 points
    Tháng 4 mùa của kỷ niệm... hít mùi nắng mùi gió, mùi sương thôi cũng thấy bâng khuâng... Vẫn nhớ cách đây đã lâu, chắc cũng phải 13 năm rồi, mình còn đang học năm 3 ĐH còn bạn vừa bước vào năm cuối thì chúng mình yêu nhau. Cảm giác đối với mình vẫn vẹn nguyên, vừa gặp đã như tri kỷ, thương bạn thích bạn như từ kiếp nào. Chúng mình nói chuyện đu bám nhau từ lớp học của mình tới chỗ làm thêm của bạn. Nguyên cả tuần đêm nào cũng chờ đợi tới giờ "tim tung nhịp" - 10h pm - nhắn tin với nhau đến 1-2h sáng mới ngủ, sáng dậy đi làm đi học vẫn tỉnh táo như thường. Cứ vậy, chúng mình đã cùng nhau học tập, tốt nghiệp, đi làm... và chăm lo cuộc sống nhau bằng đồng lương ít ỏi mới ra trường. Năm tháng ấy thật ngọt ngào bình dị... ngày cứ thế trôi qua và cứ tưởng sẽ đến cái kết viên mãn. Bạn ở lại Phố vừa làm vừa học lên tiếp, còn mình về quê theo đuổi hoài bão ngành học... Chúng mình lệch nhịp sinh hoạt, quá quen với cảm giác đu bám có nhau nên đều hụt hẫng, rồi cũng có thể do xa cách, ở Phố bạn phải chịu áp lực rất nhiều thứ... Ở Hồ Con Rùa - lần nói chuyện đấy mình suy sụp lắm. Ở Thảo Cầm Viên - thì mình đã đổ gục hẳn... mình không thể thở được bình thường suốt thời gian đó, về lại nơi làm việc tự nhốt mình trong phòng kín, lúc nào cũng nghĩ về bạn, về những điều mình cần đối mặt và thay đổi. Tháng ngày nối tiếp... bạn đã chán mình... từ trước ấy, mà chán thì dù m có làm gì thì cũng đều làm bạn không được vui... Rồi ngày đó tới, trong góc quán cf nơi quê bạn - lời của bạn nhẹ nhàng theo tiếng nhạc... và đó cũng là nốt cuối cùng đóng lại bản nhạc tình yêu chúng mình... Thời gian sau, để quên bạn, để tìm cho mình 1 cuộc sống mới m đã lao vào 1 cv mới và phát triển những mối quan hệ mới... Ở quê, mình có kiến thức, có vị trí, có được sự tin yêu tôn trọng của mọi người nhưng m mãi không tìm lại được cảm xúc của bản thân... Sau 6 năm kể từ ngày ấy, ở cái tuổi lưng chừng, m không còn trẻ cũng chưa phải già nhưng thật sự tình cảm đã nguội lạnh, m không còn cảm xúc... trai gái đều không luôn ! Dạo gần đây hay thấy bạn up hình cười rạng rỡ, cuộc sống vui vẻ hạnh phúc bên người bạn yêu. Không biết từ lúc nào mình coi hình bạn đã không còn đau ép tim khó thở nữa... Chợt nhận ra... mình không yêu bạn nữa, chỉ nhớ về những kỷ niệm của 2 đứa, mình chỉ yêu bạn ở những ngày tháng ấy, những lời thề hẹn thời non dại. Ww - 1:00 am - 29.4.2022 -giật mình thức giấc... trong mơ sống lại những cảnh sinh hoạt bên bạn - ét ô ét! 6 năm nay, bạn ở trong giấc mơ mình mỗi ngày... Nhớ bạn của ngày xưa... da diết 🌞 bà Trời Đạo Gió Kinh Đơn Giản 🙂
  30. 2 points
    Mưa phim trừơng...🌧🌧🌧 Hôm nay mình có tăng 2 ty nhỉ tới mãi gần 10 giờ lun í. Sau khi chè chén no nê. Trên đường về tới nửa đường gặp cơn mưa bất chợt mà như bão. Vk ướt sũng lại càng thương ck nhiều hơn á. Tới bãi gửi xe, mặc áo mưa vào xong xuôi để về thì vc lại nổi hứng rong ruổi tiếp. Thế mới thấy sức mạnh của ty, sự quấn quýt gắn kết của chúng mình nó mãnh liệt thế nào ck hỉ. Đúng là ăn chơi kg kể mưa rơi. Thế là có vụ tăng 2 ngắm G. Hình như khi gần tới quán, chỉ có 2 vc nhà mình mặc áo mưa. Ngộ chưa nà, đướng xá ráo khô ráo hoảnh như chưa hề có giọt mưa nào rơi xuống phố. Vừa ngắm G, vừa cf nóng, vừa trò chuyện, vk ck cười khúc khích. Ck bảo cứ đi cf cà pháo là bị vk đè hôn ít nhất một phát, chưa bao giờ vk tha, ha ha haaaa. Chả hỉu seo trước đây vk là người chúa ghét hôn hít, ấy vậy mà bên anh thì cứ cưỡng lại kg nổi, cái mỏ vk nó kg chịu yên ck nà. Tại mùi cf, mùi bia rượu hay mùi da thịt anh thơm mà khiến tay chân vk cứ táy máy không yên. Cứ phải ôm a vào lòng cái, dựa dựa vào người anh hít hà mái tóc, bờ vai, hay là bẹo nựng má a cái hoặc đột nhiên ghé hôn cho một phát hoặc cổ, hoặc má hoặc môi 😚😗😘😊 ❤ khiến ck đỏ mặt, ngượng ngùng, lúng túng càng thấy cưng gì đâu á. Haaaaaa. Ah, hôm nay ck còn đưa mình thẻ master card để lễ này đi cf cà pháo đâu mà kg có ck đi cùng thì có mà cà quẹt nữa. Ui ck yêu chiều vk vậy quá còn gì hen ❤. Cảm ơn ck em nhiều nhá! Nói vk có số hưởng lộc ck quả không sai mờ. 🥰 Nay ck dành thời gian tìm mẫu nhẫn chíu chíu nữa cho vk. Ck bảo hay lần này chơi lớn đi vk, a hi hi, vừa nhẫn vừa dây chuyền chíu chíu lun hen. Nghe cũng thinh thích rùi đó ty. Ck nói nước D đẹp nhất, tốt nhất nhưng mà tìm mãi mình vẫn chưa tìm ra được chiếc nào phù hợp. Có lẽ mình phải ra tiệm chọn trực tiếp thui ck hen. Tháng sau cũng tới ngày kỉ niệm của vk ck mình rồi. Chắc ngày đó mình đi đặt thêm 2 chiếc nhẫn phong thủy và gắn mặt dây chuyền nữa ck nghen. Nói chung dạo này tự nhiên vk nổi hứng đeo trang sức ghia vậy á. Mà được cái hứng là ck chiều, ck bảo vậy, vk thích thì anh chiều thôi! Nghe mát lòng mát dạ gì đâu á. ❤ Thôi sắp qua ngày mới rùi, vk chui vào giường ôm ckiu ngủ thui. 💍💎 27/4/2022💍💎
  31. 2 points
    Thành phố nào bất chợt những cơn mưa Mưa tháng Tư đến rồi đi vội vã Phố thân quen bỗng dưng vờ xa lạ Cơn mưa chiều cho ngõ vắng buồn tênh Thành phố nào còn nhớ hay quên Bước chân in bóng dài trên phố Ai bên ai chiều nghiêng lá đổ Hoàng hôn rơi nhặt nắng bên thềm Thành phố nào man mác con tim Mang ấp ôm kỷ niệm êm đềm Và gợi về trong giấc mơ đêm..
  32. 2 points
    Tuần này tưởng đâu được nghỉ phép, nghỉ từ thứ 3 tuần này đến thứ 3 tuần sau nữa, thì đùng một cái, má bi car accident. Nhìn her thấy tội quá. Cả người đau nhức, nứt xương gãy xương 3, 4 chỗ. Cũng may chỉ phải bị một ca surgery nhỏ. Mà giờ về nhà lại là cả một vấn đề dài dòng về quá trình hồi phục. Mong mọi người ráng hy sinh, chia sẻ gánh nặng với nhau. Cũng mong má không có quá cứng đầu và chịu để cho chị dâu lo cho. Chứ một mình mình lo sao nổi Chưa kể cái gì cũng biểu mình làm, mà cái gì cũng lo cho anh trai. Đúng là không được appreciative thiệt là chán. Mà giờ sao giờ. Ai biểu đó là má mình. Thôi cũng quen như vậy mấy chục năm nay rồi. P/S: May mà có em, đời còn dễ thương.
  33. 2 points
    Từ ngày anh ra đi. Cộng thêm vụ việc 2 mẹ con bà ấy. Tâm trạng mình rất hay bất chợt thấp, nhất là vào ngày CN! Lại muốn ôm chai rượu! Là bộm. Nhưng chưa bao giờ thèm rượu đến cháy bỏng như hôm anh ra đi. Càng nhìn di ảnh của anh càng không chịu được. Bỏ về ngồi ôm chai rượu. Uống phải đúng bạn: Ừm! Chỉ cần đúng bạn thì không cần phải nói gì cả. Chỉ cần ngồi cùng nhau và uống thật sảng khoái là đủ. Những gì anh nói trước khi đi. Hình ảnh anh - của chủ nhà - của Ba Mẹ anh ngày ấy cứ quẩn quanh trong đầu. Hình như người sống sợ nhất 2 kiểu chết: Treo cổ và tự tử. Ngta cho rằng 2 kiểu này rất linh thiêng. Giờ em gần như đã hiểu vì sao anh chọn ra đi! Hôm nay tâm trạng em rất thấp. Nhưng không có rượu để uống cùng anh đâu. Lúc tâm trạng anh không tốt có em ngồi cùng. Giờ tâm trạng em không tốt! Ai ngồi cùng em đây!
  34. 2 points
    Page 4 Khách lạ trong vườn. Ghé chơi từ sáng đến tối, ngồi yên 1 vị trí, ôm cột, mặt mũi vô cùng lồi lõm, hỏi gì cũng không nói, tất cả những gì tỏa ra chỉ là "Hãy để cho tôi yên!". OK, Fine! Vị khách thứ 2 bắt gặp trong vườn ngày hôm nay - bé kimkim :3 Lâu lắm rồi mới thấy lại ! Bông cúc vạn thọ đầu tiên nở. Mình nuôi nó từ hạt gần 5 tháng nay, anh chị em nó đều đã đi gần hết, chỉ còn nó kiên cường ở lại, nở bông không được mập mạp lắm, nhưng vẫn rất rực rỡ đáng yêu. Cúc vạn thọ cũng là loài hoa mình thích nhất trong vườn, mà trồng thì không dễ như người ta nói Một góc vườn yêu thích <3 Bé hoa dại (chưa biết ID) ngày đầu tiên sau khi được đưa từ đồng về nhà XD Hết một ngày bận rộn với những công việc li ti. Nghỉ làm từ 2 tháng nay kể từ khi mẹ đổ bệnh và nằm viện, đến giờ sếp gọi đi làm vẫn còn tần ngần chưa muốn đi. Bây giờ kể ra mình cũng không có áp lực gì lớn, lớn nhất có lẽ là từ bố mình vì ông không thể tự chăm sóc bản thân, buông trôi mọi thứ, cũng vì thế mà mình cũng chẳng thể đi đâu quá 1 ngày vì nhà cửa sẽ chẳng có ai chăm lo quán xuyến. Có những mối liên hệ nghiệp và những món nợ, dù thế nào cũng cần phải trả, và đôi khi cái giá phải trả lại chính là tương lai và tự do cá nhân của mình. Nhưng thôi được rồi, mình đã tự nhủ là dù thế nào mình cũng sẽ trả hết, vậy nên mình sẽ từ tốn để làm. Đôi khi cũng có chút mệt mỏi, nhưng thay vì một cuộc sống bận rộn ở thành thị, mình lại có một nhịp sống chậm rãi ở một nơi ít người và ít bon chen hơn. Điều duy nhất mình hy vọng lúc này là bố mình có thể quay trở lại cuộc sống bình thường, thay vì vùi mình nằm ngủ trên giường ngày này qua ngày khác *sigh*. Trưa nay lại mơ thấy mẹ, mình và chị mình đã gặp lại mẹ thời trẻ, trong một không gian xa lạ, mẹ chỉ ở tầm chị gái mình bây giờ, gương mặt cười vui vẻ, và theo cách nào đó mẹ biết chị em mình. Dạo này ngủ trưa thường rất mê mệt, giấc ngủ trưa kéo dài hơn buổi đêm rất nhiều, có cảm giác tỉnh dậy như vừa du hành tới một thực tại khác. .... Kết thúc một ngày bằng một bản nhạc đáng yeo *fan-mom mode turned on*
  35. 1 point
    BÊN EM NGÀY MƯA Tác giả: Buonnaobuong Nickname zalo (not username): Sunday Tình trạng: Đang viết Rating: K Lời mở đầu: Tình yêu thật lạ. Ai cũng muốn dấn thân vào, dẫu biết khổ đau, dẫu biết mịt mù, mơ hồ như sương khói. Uớc gì anh có thể gặp lại em 1 lần nữa ... _________________ ❤️ _________________ Theo 1 nghiên cứu mới nhất được công bố vào dịp lễ Valentine, trên tạp chí Tâm lý Sức khỏe, các nhà nghiên cứu đã đánh giá mức độ cô đơn và quy mô mạng xã hội của 213 người, bằng cách cho họ nhỏ mũi virus cúm thông thường và cách ly họ 5 ngày trong khách sạn để theo dõi các triệu chứng. Kết quả cho thấy: những người có tâm trạng cô đơn cho các triệu chứng cảm lạnh nghiêm trọng hơn những người ít cô đơn :-) Nên dịp lễ 30/4 vừa rồi, khi Saigon thay đổi thời tiết đột ngột từ nắng chói chang sang mưa dầm, nhìn Facebook mọi người tràn ngập hình ảnh đi chơi tay trong tay với người yêu, An đổ bệnh sốt li bì suốt mấy ngày liền :-)) Thật khó khăn cho An! Công việc thì ngập lên đến đầu Công ty An làm đầu năm nay vừa trúng 1 dự án thiết kế lớn, của chủ đầu tư là 1 tập đoàn hàng đầu trong nghành khách sạn: Thiết kế khu nghỉ dưỡng khép kín (destination resort) tiêu chuẩn 5 sao tầm vóc quốc tế rộng mấy trăm hecta ở Krông Nô Đăk nông. Trong đó, dĩ nhiên, An là kiến trúc sư chủ trì về ý tưởng & kiến trúc. Với nhiều năm kinh nghiệm, cộng với việc tốt nghiệp hạng ưu tú từ 1 trường ĐH danh giá của quốc gia đc mệnh danh là chiếc nôi của cái đẹp và nghệ thuật - nước Ý - An luôn đc các công ty thiết kế săn đón. Nhưng cả tháng trôi qua, An chưa vẽ viết gì nên hồn cả, mặc cho ông Sếp người Singapore hay hối thúc. Cô dường như ko thể vẽ nên 1 khu nghỉ dưỡng ấm áp, tràn đầy ánh sáng, nắng, hoa và hương thơm trên 1 vùng đất đèo núi âm u hoang vắng, khi tâm hồn cô băng giá ... An mở rộng cửa sổ ... từ tầng 32 căn hộ penthouse nhìn xuống thành phố chìm đắm trong màn mưa ... Cô hít 1 hơi thật sâu, khí lạnh tràn đầy vào ... phổi. Ly cafe nóng trên tay và mùi thức ăn thơm phức trong bếp cũng ko giúp tâm trạng cô khá hơn. An bỏ dở bản vẽ trên bàn vẽ, lấy ô che mưa và quyết định xuống phố ... Sóng mũi cao thanh tú ... nước da trắng, tóc cắt ngắn loăn xoăn phủ xuống trán, đôi mắt đẹp như biết nói (nhưng lúc nào cũng buồn), cộng với nụ cười trẻ con, ăn vận thời trang, nhìn An vô cùng cuốn hút ... An lang thang trên phố ... vô định. Cô đi bộ dọc theo con đường Nguyễn Đình Chiểu đi dần về phía quận 1. Mưa vẫn mưa xối xả như trút nước ... vô tình. Saigon đang vào mùa mưa, từng cơn gió thổi hất những hạt mưa tạt ướt chiếc áo An mặc. Sáng sớm cuối tuần, dòng người thưa thớt lướt qua ... Trời mưa lớn quá, khí lạnh & ẩm ướt làm người ta lười biếng ra đường. Khu quận 1 im ắng buồn, dưới mưa cũ kỹ như thành phố Châu Âu cổ kính An đã từng học và sống ở đó 15 năm. Ngày rời Milan về Saigon cách đây 2 năm, An nghĩ đã có thể bỏ lại tất cả nỗi buồn bên dòng kênh Nagvili thơ mộng, nơi lần đầu An gặp em - cô gái bản xứ xinh đẹp ngồi 1 mình bên dòng sông với ly rượu mạnh và 1 tô đồ ăn :-)) - ở quán rượu Trapizzino. An còn nhớ lúc nhìn thấy em: mặt Trời hoàng hôn đỏ rực phía sau lưng em in bóng xuống dòng nước lung linh. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo lung linh. Mặt Trời vẫn chưa lặn lúc hơn 7:00 tối. Em mặc chiếc quần tây kẻ sọc màu xám, áo tay phồng màu đen dài tay, em nâng ly rượu cười với An. An chưa từng thấy nụ cười nào đẹp & quyến rũ như vậy ... An nhớ như in. Ko thể nhầm lẫn! An lại nhớ em vào 1 ngày mưa tầm tã ở 1 thành phố cách Milan 15 giờ bay! An nhớ những ngày say mê ấy, giá như ... có thể gặp lại nhau 1 lần nữa ... Ngày đó bên nhau đâu rồi ... Ngày xưa yêu dấu mà An đã từng nghĩ hạnh phúc đã mỉm cười với cô sau bao tháng năm đợi chờ. Tình yêu thật lạ. Có mấy ai yêu mà chưa từng khóc trong đêm? (Còn tiếp)
  36. 1 point
    Lắm lúc tui cũng thấy mình phản ứng chậm như mấy con này…😭
  37. 1 point
    Cũng chẳng có chuyện gì to tát. Thế là phải đi làm lại các bác ơi, chẳng học hành gì cả. Muốn có bằng phải học trên 13 lớp. Thôi thôi, tiền học ê chề!
  38. 1 point
  39. 1 point
    Từ nhỏ mình đã thích chơi với mấy ống này, lớn lên dòng đời đưa đẩy, giờ cũng quay lại với mấy lọ này 🤔 Các chị e đừng xem thường thú vui thời trẻ con của bản thân nhé.
  40. 1 point
    4 năm, Quá nhiều sự thay đổi. Rũ bớt bụi nơi này...
  41. 1 point
    Vừa xem xong phim Happiest Season (2020) Rất hay, cuối tuần vui vẻ với 1 bộ phim ý nghĩa. Cám ơn @nomad nhiều nhé.
  42. 1 point
  43. 1 point
    @ThienHathanks! À có phải Ms.H ko? Dạo này sao rồi? Cuộc sống ra sao, tình yêu như nào, hy vọng H hạnh phúc hơn và không còn những ưu tư nữa. Mình giờ thì tạm alone nhưng vẫn ok, cuộc đời này còn quá nhiều thứ để mình lo lắng. Thi thoảng lên AL ghé đây để lại vài dòng nhé, mình sẽ rất vui, và nếu mình có rep chậm cũng đừng buồn nhé, mình đang bận với một vài dự án, nhưng lúc nào rảnh mình sẽ vô đây ngay. Thank u.
  44. 1 point
    Có rất nhiều người tìm đc bạn gái qua các diễn đàn
  45. 1 point
    Lượn một vòng bảng tin Zalo, có những người từng quen đến thế, giờ cũng hoá người dưng, lặng lẽ xoá bạn thôi, không nên tự mình làm nhức đầu mình. Thầy bói bảo không có số yêu đương. Ủa vậy ế trọn đời hay gì thầy ơi :'(.
  46. 1 point
    Đời người mỗi lần gặp gỡ là một lần biệt ly. Lời ước nguyện mãi mãi vẫn còn đó, chỉ là cùng người khác mà chúng ta không bao giờ ngờ. Cao sơn lưu thuỷ, hậu hội hữu kỳ lại chỉ là ảo tưởng của chúng ta. Núi cao sông thẳm, ngày sau chẳng còn nghe tiếng nhau. Vốn dĩ chính là hậu hội vô kỳ, ngày sau chẳng còn thấy nhau. Mà sao đã qua mấy khung trời viễn mộng, vẫn chỉ là đứa trẻ lớn lên cùng những vết sướt lấp lánh trong tim.
  47. 1 point
    Có những gút mắt không biết làm sao gở. Mình hay nói để thời gian trả lời. Dừng lại hay đi tiếp là câu hỏi muôn kiếp nhân sinh. Nếu dừng, cảm giác như mất nửa trái tim. Nếu tiếp tục, ... chắc là một phép màu.
  48. 1 point
    Thật là khó để tìm một người có nhiều điểm "tâm đầu ý hợp" với mình. Chẳng hạn một người thích đi đây đó chưa chắc đã tìm được một người thích đi đó đây như mình mà cả hai đều vui vẻ trên hành trình đó. Có khi bản thân thấy vui vẻ, thích thú khi xem một clip hài nhãm nhí nào đó rồi cười, nhưng người nằm cạnh lại nghĩ nó thật nhạt nhẽo rồi ai nấy tự cầm điện thoại để thưởng thức cái sở thích riêng của mình. Cũng không hẳn hai người sẽ cùng thích một món ăn giống nhau hay một loại thức uống như nhau. Biết bao nhiêu xác suất để gặp một người hiểu những gì ta nghĩ hay muốn nói. Khó quá. Khó quá.
  49. 1 point
    Mình k nhìn lịch sử theo “sự thấy biết” của người thường, mình nhìn qua góc độ người tu luyện. Thành trụ hoại diệt là quy luật của vũ trụ này, vốn không thể theo ý muốn của con người mà trường tồn hay diệt vong. Mình không có mong muốn thay đổi lịch sử, vì đó không phải việc của mình. Tuy nhiên, cần biết phân biệt đúng sai, thiện ác, làm người chính là phải biết điều đó, để làm gì? Để quyết định tương lai của bản thân mình. tất cả những sự việc đang diễn ra là để con người tự lựa chọn cách sống cho mình. Những điều mình nói duy nhất 1 mục đích mong các bạn , nếu có duyên đọc được thì hãy chọn sống lương thiện, sống có nghĩa cho đời, cho người, chứ không phải truy cầu sự thoả mãn cá nhân ích kỉ. Con cái nghe lời cha mẹ ấy chính là Hiếu thảo, đạo Hiếu là gốc của thiện.
  50. 1 point
    "... áo giáp mũ trụ là cái gây ra chiến tranh, áo xiêm là cái ở hòm, can qua là cái để xét mình. "
×