Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 20/02/2019 in all areas

  1. 7 points
    Đà Lạt, ngày 16 tháng 3 năm 2019 Dalat ultratrail 2019 Một ngày đáng nhớ trong suốt chặng đường chiến đấu của mình! Một ngày để quên kết quả xét nghiệm máu dở ẹc thấy ghê hôm kia! Một ngày để quên mình lại sắp nhập viện! Một ngày được tự hào, được làm cho chị tự hào!!! Mình sẽ không dừng lại, không bao giờ dừng lại!!! #strong2019
  2. 7 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Hôm nay là tròn 15 tháng kể từ ngày ghi dấu cuộc đời mình, 15 tháng sống và mải miết chiến đấu - gọi vậy cho oai, chứ thực ra ngày nào còn sống là ngày đó đã là cuộc chiến rồi, hoàn thành nó như thế nào phần lớn là sự lựa chọn của mình. Cũng như cuộc sống này lúc nào cũng nhiều khó khăn thử thách, nhưng nhe răng cười để đi tiếp hay khóc ròng bước qua cũng là sự lựa chọn của bản thân. Nhà mình có một bạn bảo vệ giữ hầm xe, mỗi lần đi ngang quét thẻ, bạn cười "Chúc chị một buổi sáng/trưa/tối vui vẻ nha", mình rất thích bạn ấy, tự tìm niềm vui trong công việc và lan tỏa năng lượng tích cực ra xung quanh, mình cũng cố sống như vậy, tìm niềm vui nhỏ mỗi ngày và lan tỏa nó ra. Lần nào lấy xe ra vô mình đưa thẻ cho mấy bạn mình đều nói "cảm ơn em/chị/anh" và cười, dù 10 người thì có 1 người cười lại thôi, cũng kệ họ, đó là lựa chọn của họ, lựa chọn của mình là mình cứ vui đi vì biết đâu ngày mai sẽ khác. Mình là đứa không dễ bỏ cuộc, nhất là với những thứ mình đã đặt mục tiêu và lên kế hoạch, mình sẽ cố tới từng hơi thở cuối cùng (nghe thấy ớn). 15 tháng qua, ngày nào mình cũng chiến đấu, khi cơn đau ập đến hay cả khi nó quên mình để đi tìm người khác, mình vẫn lì mặt ra mặc kệ nó, lựa chọn của nó là làm mình đau còn lựa chọn của mình là mặc kệ nó. Mình bắt đầu với chạy bộ cũng đã được 51 lần chạy, tổng số km chạy được là 214,3km, chạy mải miết mặc kệ ai nói gì nói, làm gì làm và mình sẽ không dừng lại. Dù cơn đau của mình vẫn ở đó, đau nhiều chạy ít, đau ít chạy nhiều, còn đường còn chân còn giày (đẹp) là còn chạy. Kiểu như mình có thể nói là "chạy hay chết" vì mình sợ mình dừng lại mình sẽ thua thằng quỷ sứ K, mình không muốn thua cuộc, không muốn từ bỏ khi cuộc sống còn có quá nhiều điều tốt đẹp đang diễn ra với mình. Tuần rồi, mình đã bỏ cuộc một thứ khi mình chỉ mới tham gia được 4/12 ngày, mình nghĩ mình sẽ thất vọng về bản thân mình lắm nhưng không, hóa ra mình chấp nhận nó dễ dàng, vì mình biết không phải lúc nào mình cũng chiến thắng được, thất bại là chuyện thường. Khi mình nhắn tin cho chị là mình bỏ cuộc đây, chị nhắn lại "thôi đi về, em ở đâu chị đi đón", chị cũng hết sức bình thản và ủng hộ mình. Điều may mắn trong cuộc đời là có một người ở bên cạnh khi thành công cũng như khi thất bại, và họ vẫn ủng hộ mình khi mình thất bại, mình đã quá may mắn rồi nên những phần thiếu may mắn khác là để cân bằng lại mọi thứ trong cuộc sống này thôi. 15 tháng rồi, mình đi vẫn chưa đủ xa Sẽ còn xa hơn và xa nữa, chị hen. Cảm ơn chị đã luôn ở bên em, động viên và chửi mắng (phần lớn là vậy), khóc cùng và cười cùng em. Không thể đếm hết những niềm vui, những nỗi buồn, những cơn đau, những xô nước mắt và nhiều nhiều những khoảnh khắc bình yên trong 15 tháng qua, chắc chắn nếu không có chị, em đã không thể đi xa đến được như vậy. Em không có kim cương hột xoàn tiền bạc (có thì chị cũng lột sạch còn đâu) xe cộ nhà cửa, nhưng em có chị, nhờ có chị em mới có ngày hôm nay, em biết ơn chị nhiều rất nhiều... May mà có chị, đời còn dễ thương!!! - - - Bữa đang đi xe trên đường, bàn bạc về quẹo trái hay phải mà em cứ đực mặt ra, chị ngồi chặc lưỡi - Sao nó bờm dữ vậy không biết. Chả hiểu sao nó dìu dắt được team nó mấy năm nay nữa, có khi không có nó team nó đã đi tới đâu rồi chứ không như bây giờ. - - Chớ gì nữa, người cản trở hóa ra là con Manager. - Vậy cuộc họp mỗi sáng khi em hỏi team em là "Blocker của tụi em là gì?" mà tụi nó không ai chỉ vô mặt em, tới lượt em share blockers của em, em có nên nói "Me, myself" hay không? - Nói đi cho tụi nó tự tin share lần sau!!! - Tối qua chị thèm ăn, 9h30 em đi nấu ăn cho chị, rồi chị ra bếp lu bu thấy em làm sai sai, chị lại nói: - Sao nó bờm dữ vậy trời, vậy mà nó kiếm mấy chục chẹo một tháng vậy trời.. - - May phải không em? em gặp may phải không? Chứ bờm quá vậy thì chỉ có 1 cách giải thích thôi là gặp may. - Chời, hay không bằng may mà chị!!! - Haizzzzz Chị không biết đó thôi, chớ bờm vậy chị mới thương chớ, em thông minh quá hơn chị chị ghen ghét (như ghen ghét sắc đẹp em vại) rồi chị đánh đập hành hạ em thêm mỗi ngày sao, hí hí
  3. 6 points
    Em đoán em thương chị là vì: Mỗi khi em dặn chị đừng có bỏ vỏ bịch pate mèo ở bàn bếp nữa vì dơ và lôi thôi, chị làm được đúng 1 lần, cho đến khi em hỏi chị "Thế lực hắc ám nào ngăn cản chị bỏ bịch pate mèo vô thùng rác?" chị nói "Ai cũng có khó khăn của riêng mình, cái gì cũng phải có lộ trình" xong từ đó chị cho mèo ăn xong em sẽ xuất hiện mang bịch đi bỏ. Em dặn chị đi về thì cất giày lên kệ từ 1000 năm trước, số lần chị cất giày lên kệ em đếm (em nhỏ mọn mỏ nhọn lắm) trên đầu ngón tay, nên lần nào đi về em cũng đi vô sau chị chỉ để cất giày lên kệ thôi đó. Mỗi khi chị để 1 nùi rác trên xe xong leo xuống chị nói em "Dọn rác đi" cái chị quay lưng đi thẳng, em khuyên chị nên có 1 cái thùng rác cho riêng mình thì chị lườm em sắc lẻm. Tối chị ngủ mất dép còn em nằm chong chóng, em khèo chị nói "thèm ôm quá, cho em ôm miếng đi mà đi màaaaaa" chị càu nhàu, em nhây "thèm bắt chết, cho em ôm đi" chị đạp em cái pặc. Tối chị ngủ rồi, em thì không ngủ được, lay hoay lay hoay chị chụp em kéo cái đầu lại, quăng lên vai chị, tay vỗ vỗ lưng miệng lẩm bẩm "ráng ngủ đi" xong một hồi chị ngủ mất, chị hết vỗ lưng, giật tay ra làm cái đầu em rớt cái oạch xuống giường. Khi em đi bệnh viện về, chị nghỉ làm ở nhà ngó em, tay chân em run lẩy bẩy, chị bưng ly nước thuốc ấm ra, kiên nhẫn đút em từng miếng một cho đến hết ly bự. Câu cửa miệng của chị là "Ai cũng có khó khăn của riêng mình" và em rất hiểu cũng như luôn thông cảm cho khó khăn của riêng chị, nhưng em thấy vấn đề của chị là chị có quá nhiều khó khăn, chị ạ Kiếm đâu ra một người vừa dữ, vừa hiền, vừa dịu dàng, vừa cứng rắn, vừa đáng yêu, vừa ngang ngược và bắt nạt em tới tấp như chị trên cõi đời này nên em phải bám chặt dính chặt không buông ra, em cũng có khó khăn của riêng mình, là đu bám chị...
  4. 5 points
    Hôm nay vô bệnh viện, theo như đúng thủ tục thì phải có huyết áp cân nặng, người con gái y tá/ hộ lý nói mình: - Em lên cân đi, chiều cao chị lấy chiều cao cũ là được! - Dạ ok! (Trong đầu nghĩ thầm biết đâu em cao lên thêm 20cm thì sao mà chị không đo) - 46,2kg - 🤭🤭 Mình nhớ lần mình đi gần nhất là đâu đó tháng trước (đầu năm tới giờ có 4 lần chớ mấy hí hí) mà sao: cô gái ấy nhớ mặt mình và sao mình lên ký ghê vậy trời ơi?!? Mình bèn nhắn cho “nhà chăn nuôi” như vầy: “chị ah, 46,2kg, kỷ lục mấy chục năm làm người của em (kể luôn những năm tôi tớ làm trâu ngựa chó mèo)”, tin nhắn nhận lại nghe quặn đau “haha, sao mặppppppp vạiiiiiiiiii”. Ra thanh toán tiền và làm bảo hiểm, gặp em tiếp tân quen thuộc (mọi người ở khu đó quen mặt với mình hết mà, đi như đi chợ): - Đầu năm tới giờ em gặp chị hơi nhiều rồi, thôi chị đừng vô đây nữa chị! - Chị cũng muốn lắm, năm nay hy vọng k nhận lịch của bên em tặng nữa! - Dạ, lần này nữa thôi rồi đừng vô nữa chị nghe! - Ok! Giả bộ ok cho vui chớ 2 tuần nữa là mình lại chường mặt tới đó rồi, hí hí. Đúng là có những mối quan hệ không nên và không cần phải duy trì 😷 - - - Hôm nay đi bệnh viện, chị nhắn: - Đi cẩn thận, nhớ lo mà update đó! - Không sao đâu, chị đừng lo lắng! Mà nếu chị lo quá thì chuyển em ít tiền là hết lo ah! - Thế thôi vại! Em cũng đừng lo lắng gì! Bye! Bởi vậy, tình cảm và sự quan tâm chỉ cần mang tiền ra đo là biết ngay chừng nào mà, chậc chậc 🤔
  5. 4 points
    Những lần cãi vã nhiều dần lên. Trái tim chắc là sứt mẻ đi đôi chút. Có phải cần suy nghĩ thêm về cuộc hôn nhân? Bản thân đã sẵn sàng tiến đến chưa? Yêu thôi là chưa đủ. Yêu nhiều cũng không phải tốt. Mà là yêu thế nào? Một chữ "cảm thông" cho đối phương vẫn là nên viết ra và suy nghĩ tới, lui. Nhắm mắt lại. Giữ hơi thở thật sâu.
  6. 3 points
    VMM thì chạy 15k đi mấy bạn. 10k chỉ vòng qua Cát Cát một tí nên cũng không phê lắm, ít đẹp hơn. Nếu sức khỏe tốt hơn chạy 21km sẽ trải nghiệm trail nhiều hơn ạ
  7. 3 points
    Hôm nay là một đêm rất buồn, buồn lắm đấy. Sức khỏe của mẹ mình không ổn. Mẹ không có điều kiện để chi trả viện phí, nên mình đã gửi hết cho mẹ những gì mình có, chỉ để lại trong tài khoản vài trăm ngàn để ăn uống từ đây đến ngày lãnh lương tháng sau. Đã lâu rồi, một tháng rồi, mình mới trải qua cảm giác buồn đến thế này. Nhưng mình tự cổ vũ bản thân mình, nếu mình đã chiến thắng khóa đầu thai từ lúc chỉ còn là một bé tinh trùng nhỏ thì không có lý gì mình lại bỏ cuộc ngay lúc này. Ông trời chọn mình có mặt trên đời này chắc chắn phải có lý do của ông. Chỉ cần bản thân mình sống tốt, việc còn lại phụ thuộc vào sự an bài của trời xanh vậy. Mình đã đăng kí đi học ngôn ngữ ký hiệu. Đáng lẽ mình đã học môn này từ lâu rồi nhưng vì lý do nào đấy (có lẽ chưa đúng lúc chăng) nên mình đã quên mất việc này để đến tuần trước, khi mình thấy một video nói chuyện bằng ngôn ngữ ký hiệu thì mình mới sực nhớ ra: Mình có hẹn với môn học này đã từ rất lâu. Và mình đã học được một buổi. Mình đã thuộc bảng chữ cái, những câu chào cơ bản, cảm ơn và xin lỗi. Mình quen được ba người bạn mới. Thầy dạy ngôn ngữ cho mình là một người Điếc. Thầy có khuôn mặt rất hiền, và thầy luôn cười khi giảng cho học viên mặc dù thầy không hề nói được. Đôi mắt của thầy sáng rực khi thầy ra ký hiệu cho bọn mình, đôi mắt của thầy như biết nói. Mình không biết mình đi học môn này để làm gì nhưng mình có hẹn với nó, đã từ rất lâu, nhưng mình đã quên nó đi. Vậy mà nó lại xuất hiện trước mặt mình (bằng một video), gợi nhớ lại cho mình. Thế, là mình đi học. Mọi chuyện sẽ xảy ra, không nhất thiết phải xảy ra ngay bây giờ, đúng không?
  8. 3 points
    Qua 2 tuần "làm việc" hầu như liên tục và ngày đặc biệt 8/3...hôm nay 9/3 với kết quả gặt hái được là tình cảm luôn nồng nàn và nhức mỏi cả người 🤣🤣🤣
  9. 3 points
    Trả tự do cho người không còn yêu mình cũng là cách mình yêu họ lần cuối cùng.
  10. 3 points
    Tôi chờ em như cây chờ nước mát.. Như nắng hạn chờ hạt mưa rào Như ánh sao chờ bóng đêm tỏa sáng Như lòng người chờ sưởi ấm bên nhau.. ...
  11. 3 points
    Cả nhà share giúp nhé. HÀNH ĐỘNG NHỎ BẰNG CÁCH SHARE ĐẾN VỚI NHIỀU NGƯỜI THẾ NÀO CŨNG ĐẾN ĐƯỢC NGƯỜI ĐANG CẦN. XIN CHIA SẺ , HOẶC COPY ĐỂ CÁC BÉ CÓ NỤ CƯỜI TRỌN VẸN. Năm 2019, Caritas Sài Gòn tiếp tục phối hợp với các đơn vị liên quan thực hiện: "CHƯƠNG TRÌNH MỔ SỨT MÔI , HỞ HÀM ẾCH" cho TRẺ EM NGHÈO . - Địa điểm mổ: Bệnh viện Răng Hàm Mặt - 265 Trần Hưng Đạo, Q1, Tp HCM. Ưu tiên cho trẻ phẫu thuật lần đầu tiên. 1. Đoàn bác sĩ Đài Loan. - Ngày mổ 20-23/3/2019 - Nhập viện 18/3/2019 2. Đoàn bác sĩ Úc. - Ngày mổ 13-17/5/2019 - Nhập viện 10/5/2019 3. Đoàn bác sĩ Hàn Quốc. - Ngày mổ 5-9/8/2019 - Nhập viện 2/8/2019 4. Đoàn bác sĩ Mỹ - Ngày mổ 14-18/10/2019 - Nhập viện 11/10/2019 5. Đoàn bác sĩ Nhật-Canada - Ngày mổ 18-22/11/2019 - Nhập viện 15/11/2019 ============ Đăng Ký: Tên bé: ..... Tuổi: ...... Địa chỉ:..... Số điện thoại: ..... ========== Mọi thông tin liên hệ Sr. Ngọc Hoa: 076.482.3176 Hoặc VP CARITAS SÀI GÒN -180 Nguyễn Đình Chiểu, quận 3, Tphcm Đt: 028 39309060 Email: caritassaigon@gmail.com
  12. 3 points
    Ôi trời ơi! ĐẢ NỮ của lòng em. Xem phim mà cứ mỗi lần đến cảnh đánh đấm thì lại xót xa... Cũng đã rơi nước mắt vì Chị... Chắc mai đi học võ để được giống Chị quá. Lỡ sau có ai bắt cóc Ck em, em cũng đi cướp về... ps: ngày thứ 51 xa ck.
  13. 3 points
    “ Em là cơn Gió nhẹ Mang hương đi muôn nơi Gieo vào lòng thương nhớ Của những kẻ tình si Em là cơn Gió thoảng Làm dịu mát lòng người Sau bao nhiêu khổ nhoc Của một kiếp trần ai Em là cơn Gió lai Lai giữa cơn Gió nhẹ Và cơn Gió thoảng kia Thành một cơn lốc nhỏ Cuốn đi hết bi ai Mà ai ai cũng có”
  14. 3 points
    "....Yêu trọn một đời. Năm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một giọng nói rất trầm, thành tích học tập tốt, thường đứng nhất trong lớp. Tuy lúc ấy, vấn đề yêu sớm đã không còn là chuyện gì to tát, nữ sinh theo đuổi nam sinh cũng không còn là tin tức nóng hổi, cô càng không phải là dạng con gái hướng nội, nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tỏ tình với anh, chỉ nghĩ rằng, nếu được mãi mãi đứng xa xa dõi theo anh là đã tốt lắm rồi. Khi ấy cô thường xuyên gặp anh trên đường, chào hỏi một tiếng cũng vui sướng cả ngày trời, tan học rồi cũng không về nhà mà đến sân vận động chạy chầm chậm từng vòng từng vòng… chỉ để nhìn anh đá bóng. Cô còn học cả cách xếp sao may mắn, mỗi ngày viết một câu cô muốn nói với anh lên một mảnh giấy, gấp thành một ngôi sao may mắn nho nhỏ, vui sướng đặt vào trong một chiếc lọ to. Cô thường nhìn anh và nghĩ, một chàng trai như anh, chắc sẽ thích một cô gái dịu dàng ân cần chăng, đó là cô gái có mái tóc dài đen nhánh, một đôi mắt long lanh, lúc vui vẻ sẽ mím môi cười nhẹ nhàng. Tóc của cô rất đen nhưng lại chỉ ngắn đến vành tai, cô có một đôi mắt to nhưng mỗi khi cười sẽ híp lại thành một đường chỉ. Cô vẫn soi mình vào gương thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó cô trở thành mẫu người con gái ấy, có khi nào anh sẽ thích cô? Nhưng nghĩ thì nghĩ thế thôi, mỗi tháng cô vẫn chạy ra tiệm cắt tóc để xén gọn mái tóc vừa hơi hơi dài ra của mình lên đến mang tai, vẫn cười ha ha thật to mỗi khi gặp chuyện vui, đến nỗi đôi mắt to híp lại thành một đường nhỏ. Năm mười chín tuổi, cô thi đậu vào một trường đại học tầm tầm bậc trung. Anh phát huy khả năng của mình, đậu vào một trường đại học nổi tiếng ở một thành phố khác. Khi cô ngồi trên tàu hỏa rời khỏi thành phố nhỏ đã nuôi nấng cô từ thuở mới lọt lòng này, tràn ngập trong đầu là những hồi ức nhỏ nhoi của cô và anh. Cuộc sống đại học đã mở màn bằng mười mấy ngày tập huấn quân sự gian khổ. Buổi tối trước khi ngủ, những bạn gái khác đều trốn trong chăn lén lút gọi điện thoại về tâm sự kể lể với bạn trai, còn cô đã mấy lần bấm xong dãy số quen thuộc nhưng cuối cùng cũng không nhấn nút gọi. Mười mấy năm rồi, cô mới biết được lần đầu thế nào gọi là nhớ nhung, thì ra, nhớ nhung là một loại sức mạnh khiến con người có thể vô ý rơi nước mắt lúc nào không hay. Cuộc sống bốn năm trong trường đại học cũng không quá dài, một cô gái dễ thương hoạt bát như cô không thiếu những kẻ theo đuổi, nhưng cô vẫn lựa chọn độc thân. Nhiều người tò mò hỏi cô vì sao, cô luôn mỉm cười nhẹ nhàng, đáp: “Học tập là quan trọng mà.” Quả thực cô cũng rất cố gắng học tập, chỉ để thi đỗ nghiên cứu sinh trường anh. Trong bốn năm, mái tóc cô không ngừng dài thêm, cô cũng không cắt ngắn đi nữa. Có một lần khi họp lớp cũ, mọi người thấy cô thì đều choáng váng, một mái tóc dài suôn thẳng đen nhánh, một đôi mắt to long lanh với màu kẻ mắt thật đẹp khiến đôi mắt ấy càng thêm sinh động, làn da trắng hồng, luôn mím môi cười khẽ, không ai nhận ra cô bé lém lỉnh ngày xưa nữa. Lúc anh nhìn thấy cô cũng không khỏi rung động, nhưng khi ấy tay anh đang vòng quanh chiếc eo thon của một người con gái khác. Cô nhìn thấy cô gái dịu dàng xinh đẹp hơn mình bên cạnh anh, nhưng che giấu rất giỏi sự hụt hẫng trong lòng, chỉ cười nhẹ với anh, nói: “Lâu quá không gặp.” Hai mươi hai tuổi, cô đậu vào nghiên cứu sinh trường anh với thành tích cao nhất. Anh không tiếp tục học lên mà vào một công ty nước ngoài, công việc xuất sắc, lương mỗi năm nhanh chóng tiến đến bảng sáu người cao nhất. Cô tiếp tục trải qua cuộc sống học sinh đơn điệu thậm chí héo mòn, vẫn sống độc thân. Một lần nghỉ phép về nhà, vừa vào đến nơi thì mẹ cô đã kéo sang một bên, lo lắng xót thương, “Con gái à, học là việc tốt. Nhưng phụ nữ luôn phải cưới chồng sinh con, đó mới là đúng đắn.” Cô gật đầu, bước vào phòng sắp xếp đồ đạc mang về. Lấy chiếc lọ to đựng đầy những ngôi sao may mắn ra trước hết, đặt trên giá sách. Trên giá là một dãy những chiếc lọ đựng sao, đều đầy ắp, vừa đúng sáu bình. Hai mươi lăm tuổi, với học vị thạc sĩ của một trường đại học danh tiếng và bảng thành tích ưu tú, cô nhanh chóng tìm được một công việc tốt, lương tháng trên vạn tệ. Lúc ấy anh đã tự mở công ty riêng, làm ăn rất thuận lợi. Khi chi nhánh công ty thứ ba được khai trương, anh kết hôn với thiên kim tiểu thư của phó thị trưởng, song hỷ lâm môn. Cô xuất hiện trong buổi hôn lễ linh đình ấy, nghe thấy người cạnh bên nhắc đến chú rể tuổi trẻ tài cao, cô dâu gia thế hơn người, vừa du học về, tướng mạo như hoa, đúng là một đôi trai tài gái sắc. Cô ngắm nụ cười phơi phới mãn nguyện của anh, trong lòng chợt dậy lên một cảm giác hạnh phúc, một cảm giác thật kỳ lạ, như thể cô gái đang nở nụ cười tươi như hoa đứng bên cạnh anh chính là cô vậy. Hai mươi sáu tuổi, cô kết hôn với một đồng nghiệp trong công ty, từ khi quen nhau đến khi kết hôn không đến nửa năm, ngắn ngủi đến mức cô không biết hai người có yêu nhau hay không. Hôn lễ của họ tổ chức rất đơn giản dưới sự yêu cầu kiên quyết của cô, chỉ mời vài người bạn thân thiết đến dự. Đêm ấy cô uống rất nhiều rượu, lần đầu tiên uống nhiều đến thế, không say nhưng lại nôn đến ruột gan đảo lộn. Cô đứng trong nhà vệ sinh ngắm gương mặt bị hơi nước bao phủ dần trở nên mơ hồ trong gương, lần đầu có cảm giác muốn khóc một trận thật dữ dội. Nhưng phút cuối, cô vẫn dặm lại son phấn, bước ra ngoài tiếp tục đóng vai một cô dâu hạnh phúc tột bậc. Trong túi áo khoác ngoài của cô có một ngôi sao may mắn mà sáng nay cô đã gấp vội vàng, bên trong viết, “Hôm nay, em đã trở thành vợ của người khác. Nhưng em biết, người em yêu là anh.” Năm ba mươi sáu tuổi, cuộc sống của cô giản dị êm đềm. Một hôm trên đường đi vô tình gặp được một người bạn cũ, nhắc đến anh, bất ngờ biết được việc làm ăn của anh thất bại, cú shock nặng nề này khiến anh cứ lang thang ở các quán bar, vợ con xa rời. Cô tìm đến mấy ngày trời mới thấy anh trong một quán bar nhỏ. Cô không mắng anh, chỉ đưa cho anh một phong bì dày, bên trong là tất cả những gì cô tích lũy được, sau đó nói rằng, “Em tin anh sẽ bắt đầu làm lại được từ đầu.” Anh mở phong bì ra, một dãy số cực lớn đập vào mắt khiến anh không thể nào tin nổi, những người bạn “thân thiết” khi xưa đều lạnh lùng trốn tránh khi nghe anh nói đến hai chữ “mượn tiền”, cô chẳng qua chỉ là một người bạn cũ mà anh suýt nữa đã quên tên, nhưng lại khảng khái rộng lượng đến thế ư? Cô vẫn cười nhẹ nhàng, nói, “Bạn bè chẳng phải nên giúp đỡ lẫn nhau sao?” Đêm ấy khi chồng cô biết được sự tình, một tát tai thật mạnh đã giáng xuống mặt cô, gầm lên: “Hơn triệu đồng mà đưa hết cho hắn không nói tiếng nào, có phải cô có tình ý gì không hả?” Cô bị đánh ngã sóng soài xuống đất, không rơi lệ cũng chẳng nói năng gì, càng không trả lời chất vấn của chồng mình. Tuy cô chưa từng thừa nhận cô yêu anh trước bất kỳ ai, nhưng cô cũng quyết không phủ nhận rằng cô yêu anh. Năm cô bốn mươi tuổi, công ty của anh đã trở thành một trong những công ty có sức cạnh tranh lớn nhất trong cùng ngành nghề. Đêm ấy anh gửi đến nhà cô hai triệu tệ cùng mười phần trăm cổ phần công ty. Chồng cô vừa vui hể hả vừa nói, “Không cần khách sáo như vậy, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm”, vừa ký tên lên giấy tờ chuyển nhượng cổ phần. Cô không nói gì, chỉ bảo một câu, “Thôi thì ở lại ăn bữa cơm đi.” Anh không có lý do gì để từ chối. Khi các món ăn được dọn lên, anh sững sờ khi nhận ra những món anh thích đều có đủ. Nhưng khi anh ngẩng đầu lên nhìn thấy cô đang điềm tĩnh gắp thức ăn cho chồng con, trong lòng bỗng hụt hẫng, cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều. Trước khi ra về, anh lấy một tấm thiệp mời từ trong túi ra, cười nói: “Hy vọng các bạn có thể đến chung vui.” Cô tưởng rằng anh lại khai trương một công ty con mới nên cũng không để ý nhiều, đón lấy rồi để tạm trên ghế salon. Tiễn anh xong rồi quay người vào nhà bếp dọn rửa bát đũa, cô chợt nghe thấy tiếng chồng mình kêu to: “Câu nói ‘Con người hễ có tiền là phong lưu’ quả không sai. Nhìn người bạn cũ của em đây này, đã kịp cưới vợ hai nhanh đến thế rồi.” Tay của cô chợt run lên, một mảnh bát vỡ sượt qua, máu thoáng chốc tuôn chảy, từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống. Cô nhìn khoảng nước bị nhuộm hồng, chợt nhớ đến váy cưới trên người cô gái dung nhan như ngọc của mười mấy năm về trước, hình như cũng chính là màu sắc ấy. Năm cô năm mươi lăm tuổi, một hôm nọ bỗng ngã xuống ngất đi ngay tại nhà mình, rồi được đưa vào bệnh viện. Sau một đợt kiểm tra, sắc mặt bác sĩ nặng nề, gọi chồng cô ra một bên nói chuyện. Cô vốn là một phụ nữ thông minh, gọi bác sĩ lại rồi hỏi nghiêm túc: “Tôi còn sống được mấy ngày nữa?” Ba tháng! Bạn bè, họ hàng lần lượt đến thăm cô. Anh là người cuối cùng. Cô nằm trên giường, đã bắt đầu mê loạn, nhưng vừa nhìn thấy ngôi sao may mắn trong tay anh, cô lập tức tỉnh táo. “Cái này cho em phải không?” Cô chỉ vào ngôi sao ấy, trên gương mặt lộ ra nét cười thấp thoáng. Anh vội vã trả lời, “A, phải. Đúng thế. Đây là anh mang đến cho em.” Đúng là mèo mù vớ cá rán, đây vốn do một cô bé gây quỹ cho Hội chữ thập đỏ tặng anh khi tình cờ gặp ở sân bay, lúc ấy anh đang cuống lên để đi gặp cô, lúc nhận lấy cũng chưa kịp nhìn rõ là thứ gì thì đã vội lên xe ngay, trên đường đi cứ giữ chặt lấy mà cũng không biết. Cô đón lấy ngôi sao may mắn ấy, giữ chặt đặt trước ngực một lúc lâu không buông rời. Cuối cùng, cô chỉ chiếc bàn bên cạnh đó, bên trên cũng đặt một ngôi sao may mắn, đêm qua cô đã tốn hơn một tiếng đồng hồ mới gấp xong, chậm rãi nói với anh: “Trong căn nhà em ở trước kia, vẫn còn ba mươi chín lọ đựng sao may mắn, đợi khi em đi rồi, anh đặt chúng và cả hai ngôi sao này cùng hỏa thiêu với em, được không?” Anh vẫn chưa kịp trả lời thì cô đã nhắm mắt, gương mặt an lành. Hôm hỏa táng cô, anh làm theo di nguyện của cô, rải những ngôi sao may mắn lên khắp trên người cô, ba mươi chín lọ, không cẩn thận đã làm rơi ra một hai ngôi sao mà không phát hiện thấy. Khi anh quay người bỏ đi, chợt nhận ra trên đất vẫn còn hai ngôi sao. Lúc nhặt lên, anh nghĩ, thôi kệ, xem như giữ lại làm kỷ niệm vậy. Anh bảy mươi tuổi. Một hôm nọ, khi anh đeo cặp kính lão ngồi đọc sách trong vườn hoa, đứa cháu nội bốn tuổi bỗng mang hai mảnh giấy nhỏ ra, khoái chí chạy đến trước mặt anh, hét lên, “Ông ơi, ông ơi, dạy cháu đọc chữ.” Anh đẩy đẩy gọng kính, nhìn kỹ dòng chữ trên mảnh giấy nhỏ đó, “Kiệt, hôm nay bộ áo đá bóng màu xanh anh mặc rất đẹp. Còn nữa, con số 6 này em cũng rất thích, ha ha.” Anh cau mày, hỏi cháu mình, “Hai mảnh giấy này cháu tìm ở đâu ra thế?” “Đâu phải giấy đâu ạ, đó là hai ngôi sao ông đặt trên bàn sách ấy. Cháu mở nó ra, thì thấy bên trong có chữ nè!” Anh ngẩn ra, lại nhìn vào mảnh giấy thứ hai, “Kiệt, có một hạnh phúc là có một người có thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn một đời.” Có một hạnh phúc là có người có thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn một đời. Anh nhẩm đi nhẩm lại, nước mắt đã chảy tràn....”
  15. 2 points
    The Skye Boat Song - Outlander Tôi nghe bài này mãi mỗi khi tôi nhớ về con người đã khuất của mình. Ngọn lửa của sự đam mê rồi cũng có lúc bị dập tắt. Bởi bối cảnh thay đổi và môi trường cũng thay đổi. Người ta dùng tiền tài, địa vị, hay thậm chí là cả vương miệng cũng không thể thắp sáng lại ngọn lửa đam mê. Bởi giờ đây, tâm chỉ hướng về một nơi duy nhất. Nơi của sự yên bình trong tâm hồn. Mọi thứ giờ chỉ là cát bụi. Người ta có thể nói rằng tôi không đủ tự tin hay không đủ sáng suốt và thấu đáo. Tôi không muốn đầu tư vào những nơi tôi không thu lại được lợi ích gì. Tôi đã cố gắng không ngừng và tôi hiểu đâu là điểm dừng lại. Con đường mới tôi sẽ phải đi cũng nhiều chông gai không kém nhưng nơi đó có những điều mà sự nỗ lực của tôi sẽ được đền đáp. Chúng ta ai cũng đều cần mục tiêu để phấn đấu. Và khi đã phải chọn mục tiêu nào đó, thì phải hi sinh nhiều điều để đi theo tận cùng con đường mà mình đã chọn. Tôi cũng nhiều lần tự hỏi tương lai của mình sẽ đi về đâu. Cũng tự hỏi mình thật sự muốn gì và cần gì. Vật chất và địa vị không thể giữ được tôi, đó chẳng phải là cái tôi thiếu hay cần. Tôi có thể tự tạo ra mỗi khi tôi muốn và ở bất kì nơi nào. Vậy thật sự tôi cần điều gì? Kiến thức? Sự sâu sắc? Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
  16. 2 points
    Tôi bỏ cuộc nhiều thứ. Tự hỏi con người của mình ngày xưa ở đâu. Cũng chỉ mới vài tháng thôi mà. Mới đó còn tràn đầy năng lượng cố gắng vì mục tiêu tươi đẹp. Nhưng bây giờ đã là một đống đổ nát hoang tàn. Người ta cho tôi nhiều thứ nhưng tôi chẳng màng nữa. Nó không còn ý nghĩa gì. Người ta đòi hỏi ở tôi cũng nhiều thứ. Người ta rập khuôn bắt tôi thế này thế nọ, rồi khi tôi vùng dậy sống một chút vì bản thân thì bị nói này nói nọ. Tôi cảm thấy ngộp ngạt vì những điều đó. Ước gì tôi cũng sống ích kỷ chỉ muốn người ta đem lại nhiều điều cho mình mà chẳng cần phải nghĩ ngợi lo lắng gì cho người khác, thay đổi vì người khác. Mà nghĩ mãi thế chắc rồi cũng có ngày tôi thành người ích kỷ nhưng chẳng biết bao giờ. Tại sao phải mua nhà? Tại sao phải lương cao? Tại sao phải ổn định? Tại sao phải xe sang? Trong khi đấy những điều đó chẳng phải sự an ủi, chia sẻ hay hạnh phúc thật sự. Đứng ở cái nơi mà nhiều người mong muốn nhưng chẳng cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cảm thấy thật lạc lõng.
  17. 2 points
    Cuối tuần vc lăng quăng bên ngoài...mà kg xuống phố cũng kg được vì vk nhõng nhẽo 😁...ck ơi ck àh..cf điiiii...cả tuần làm việc vất vả mà😘 Thứ 7... Chủ nhật... Ăn no thì cùng nhau xem phim maaaaaa 🤪😱
  18. 2 points
    @po28.6 chỉ là suy đoán của mình thôi ah @miatrandiem Xin lỗi vì đã tạo tin không đúng nha
  19. 2 points
    Ngẫm nghĩ lại, mọi chuyện như một giấc mơ. Nếu như trên vai mình không có hình xăm này, thì mình đã nghĩ mình mơ một giấc mơ đủ dài để phải tỉnh. Và mình đã tỉnh rồi. Những ngày này, sau sự combat của chị và vợ chị ấy dành cho mình, mình dành nhiều sự im lặng cho bản thân hơn. Đã nghĩ, mình sống quá tốt để phải chịu những sự ô nhục như thế này. Vì điều gì, vì tình yêu ư, sai rồi, mình đã yêu sai cách. Đây không phải là tình yêu, mình không yêu chị ấy, mình chỉ là yêu tình yêu mình dành cho chị ấy. Còn chị ấy, cũng không yêu mình, nếu chị ấy yêu mình thì chị ấy đã bảo vệ được mình, dù chỉ là một ít. Thật tâm, những ngày qua mình đã buông xuống từng chút một. Mình tốt dần lên, trở về với bản thân trước kia, mang theo chút ít sự trưởng thành hiếm có mà thời gian vừa qua ban tặng. Chính kiến, niềm tin, hạnh phúc đơn giản, mọi thứ, đang dần quay trở lại. Cái duy nhất mình còn thiếu chính là tình yêu. Mình hạnh phúc với hiện tại, không sai, mình vui khi làm người tâm giao với mình được vui. Cô ấy vui, mình vui. Cô ấy cười, mình cười. Cô ấy buồn, mình an ủi. Thứ duy nhất mình thiếu để dâng tặng cô ấy chính là tình yêu. Mình đang cố gắng tìm lại cảm xúc năm nào dành cho cô ấy. Con nhóc năm xưa đi lạc vẫn còn đang đi lạc, nhưng người phụ nữ của hiện tại đang nỗ lực tìm con nhóc ấy quay về. Cô bé ấy vĩnh viễn chắc cũng không quên, năm mười bảy tuổi, hoài bão của cô bé chính là được bước vào Sài Gòn, và làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc. Dù hai tay không có tiền, dù đôi chân chỉ mang dép lê, nhưng ánh mắt luôn rực sáng.
  20. 2 points
  21. 2 points
    Ngã tư đường ta nhìn người qua lại Góc phố phường rộn rã giọt mồ hôi Ta trầm lặng ngắm nhịp đời xuôi ngược Nở trên môi từng nụ nụ hồng tươi.. Nơi ánh mắt những "cô hàng xén" nhỏ.. Rỏ mồ hôi từng giọt..thấm liên hồi.. ...
  22. 2 points
  23. 2 points
    Càng yêu nhau hơn. Càng hiểu nhau hơn. Càng thương nhau hơn. Càng quấn nhau hơn ckiu ha! ❤ Người ta tốn giấy mực, vc mình tốn giấy... 😉
  24. 2 points
    Thứ phải quên, có lẽ đã quên.
  25. 2 points
    Để tìm một chút tĩnh tâm có người gợi ý đi học guitar, mấy năm trước vì bàn tay hơi bé, ngón tay yếu quá nên đành bỏ học giữa chừng vì đau. Nay học lại, bấm vẫn đau quá, tê hết mấy đầu ngón tay nhưng lần này phải cố, người ta bảo khoảng 4 đến 6 tuần là sẽ hết đau thôi. Tôi nhớ người trong phút buồn vui Trong từng tiếng thở lúc chiều lơi Để nghe nồng ấm trong chiều giá Dẫu cách biệt nhau mấy khoảng trời. Chỉ nhớ nhau thôi, chỉ nhớ thôi Tìm trong nỗi nhớ chút chơi vơi Để cho tôi biết rằng tôi đã.. Khao khát gì trong nỗi nhớ người..
  26. 2 points
  27. 2 points
    Bạn... em nhớ bạn hơn những gì em nghĩ...
  28. 2 points
    Cô cứ là cưa cẩm đề dành thì có, chứ giấu chi cho dziêng ai biết Nói thiệt đi cho tui là cô chưa hốt được ai đi để tui tính!!
  29. 2 points
    dạo này có thời gian rảnh tập được bài thích từ lâu, mời mọi người ủng hộ nhoa
  30. 2 points
  31. 2 points
    “ Hoa của Đất Trời, hoa của Gió Chẳng của ai, hoa mãi ngát hương Hoa vươn mình trước ánh ban mai Và luôn khoe sắc trong nắng sớm Hoa của Đất Trời, hoa của Gió Của tháng ngày hạnh phúc tươi xanh Của cung đàn lỗi nhịp mong manh Tựa cánh hoa đong đưa trước Gió Hoa của Đất Trời, hoa của Gió Hoa của màu thời gian, kí ức ....... nghe chị dâu hát ầu ơ dí dầu làm cục ngang cái đường thơ từ luôn nên bỏ ngõ vậy
  32. 2 points
    Có những lúc muốn, rất muốn được nuông chiều, muốn được cưng nựng, muốn được như cô gái nhỏ... nhưng nhìn vào gương, tự thấy mình cũng to lớn quá rồi...
  33. 2 points
    Ui bạn ui, tui nói mình học theo cách của nó chứ tui có xúi đi "êu" tụi nó đâu nè. Đừng êu không đúng đối tượng đau tim lắm à. Nhỏ quá biết gì mà êu. Hic hic hic. Tụi nó êu theo phong trào thôi bạn ơi. À còn chị Dzu nói mấy em dễ bị tổn thương là khi bạn lớn bạn êu tụi nhỏ bạn bị bỏ thì bạn tổn thương chứ ba ngày sao tụi nó quen đứa khác và dẫn nhau đi uống trà sữa rồi. Hihihi. Vụ gì nữa, chị mới gây gỗ với người phụ nữ thông minh của chị sao? No no no. Hồi xưa em toàn gặp phụ nữ thông minh nhưng không hề gây gỗ với ai nha. Mà chuyện tình cảm của em sao á, toàn gặp phụ nữ thông minh và thông minh hơn không hà trong khi em thì stupid. Em cũng muốn như chị nói an phận mà đến với nhau vì cứ tìm hoài bỏ mất nhiều thời gian rất phí của trời.
  34. 2 points
    Mấy e đó là dễ làm tổn thương người khác mới đúng chị @Dzu ơi
  35. 2 points
    Ước mơ chỉ là mơ ước thôi mà @doanthuy34 Thiệt tình à, nếu chị coi mấy đứa là bịch nylon, lon coca thì chị hốt mần gì, chị đâu có ham mấy cái đó! Hạt xàng hạt ngọc mới ham lụm chứ mấy cái hạt mít còn bỏ nữa là nylong.. Sao ai cũng ôm trọn nỗi sầu mình ên vậy nè. Phải chạy theo ng mình thích chứ chạy theo bọn teen làm gì, tụi mình 3,4 teens rồi! Hôm nay sầu
  36. 2 points
    Mèn đét ơi. Chị Dzu làm như con gái nhà người ta là bộc ni lon, lon cocacola hay chai nước suối chị lụm vô đem về nhà để dành xài từ từ nha. Giờ tụi 2k3, 2k4 nó bạo lắm chị ơi. Nó tiếp thị hình ảnh ngập face. Tụi nó không có e dè, mắc cỡ như mấy chị 1k3, 1k4, 1k5, 1k6 của nó. Bởi vậy giờ mấy chị nó lạc hậu so với tụi nó ghê nơi. Giờ em có nên chạy theo tụi nó không ta, chứ em không muốn left behind cuộc chơi.
  37. 2 points
    Nhìn thấy nhân tình thế thái sao mà buồn quá. Sao cuộc đời này xảy ra lắm chuyện, chuyện gì cũng xảy ra được. Giàu có chuyện buồn của người giàu, nghèo có chuyện buồn của người nghèo. Nhiều lúc mình ngơ ngác sao cuộc đời lại như vậy (cho nên cái mặt mình khi nào cũng ngơ ngơ ngác ngác vậy đó haha…). Muốn rúc sâu vào một nơi nào đó 1 mình, nhưng mà như vậy cũng buồn. Phải có 1 người nữa với mình như vậy mới vui. Cảm xúc vui buồn của mình bị phụ thuộc vào người khác nhiều quá. Chắc phải học thiền, học vứt bỏ mọi suy nghĩ, mà sao khó quá, mọi vấn đề cứ xoay xoáy vào óc, mệt thiệt chứ. Sao hồi trẻ không bị vậy mà giờ lại bị vậy ta. Chắc tới tuổi có triệu chứng ….. rồi haha….
  38. 2 points
    Bây giờ em đã thực sự tin vào sức mạnh của tình yêu đích thực! ❤ Không gì có thể chia cắt đôi ta kể cả những suy nghĩ ghen tuông điên rồ nhất của vk cũng không thể nào ngăn cản được tình yêu vc mình dành cho nhau ckiu nhỉ! Nhớ nha ckiu, vk luôn luôn TIN anh, TIN vào tình yêu anh dành cho vk! Chỉ là vk có GHEN chun chút với qk của anh thui hen, nhưng giờ vk hết rùi, vk sẽ không tự làm đau bản thân mình mà tổn thương anh nữa ck nha, vk hứa thiệt đó, có gì vk sẽ tâm sự với anh ngay ty ạ! Cảm ơn ckiu luôn bình tĩnh ở bên vk, luôn luôn hiểu vk mà không chấp tính khí thất thường của em nha ty! Chutttt...chuttt...muoaz..muoazzz...😚😚😚❤ 26/2/2019
  39. 2 points
    Gặp nhau lần nữa có hề gì Một lần nữa và nhiều lần hơn nữa Để tôi kể em nghe - vài chuyện về thuở nhỏ Kéo mo cau - đuổi bắt - trốn tìm.. Tuổi thơ tôi, đời nghèo nàn lạc hậu Nhưng rất vui vì toàn trẻ em nghèo Đầu đất - chân trần - quần đầy lỗ vá.. Mà vẫn cười với đôi mắt sáng trong.. Nơi quê hương - vùng sông nước - Miền Nam.. Nét thanh bình - tâm hồn vui phơi phới.. Lòng bao la như bầu trời phẳng lặng Khắc tâm hồn ... tôi sẽ kể em nghe.. ***
  40. 2 points
  41. 2 points
    Đêm dần trôi trầm mình vào quên lãng Góc phố phường lặng lẽ bước qua nhau.. Phố cuối phố bóng người xưa dần khuất Tìm nơi tìm dáng ký ức năm nao.. ..
  42. 2 points
    Ai có còn đón đợi giữa sớm trưa Nắng chang chang nhuộm vàng lên mái tóc Nón em đội nghiêng nghiêng vành khó nhọc Gió vẫn đưa sao chẳng thấy mây về.
  43. 2 points
    Nếu không bật nhạc duy nhất khiến tôi có đủ cảm xúc viết ra những điều này, tôi cảm thấy nhạt thếch và vô vị khi viết ra. Tôi rất kỵ với việc bộc lộ sự yếu đuối của bản thân, tôi ghét việc người khác thấy tôi khóc hay đau đớn do một điều gì đó vì tôi đã thấy nước mắt giả dối quá nhiều. Nhưng tôi cũng đã từng lấy nó ra như minh chứng rằng tôi cũng có lúc phải vượt qua nỗi đau về tình cảm, điều mà giờ tôi không muốn làm nữa. Nên tôi cần mạnh mẽ để viết lại. Cú sốc đầu đời đã làm tôi khóc rất nhiều, lúc ấy tôi rất sợ màn đêm vì tôi không thể ngủ mà chỉ khóc. Càng khó hơn khi tôi lại muốn che giấu gia đình. Tôi chẳng thể để họ lo lắng vì tôi, tôi chỉ nên mang lại niềm vui. Mỗi buổi cơm, tôi luôn là người kể chuyện cho cả nhà nghe, đặc biệt là mẹ, chỉ luôn kể chuyện người ta và những gì làm mẹ vui. Nhưng nỗi đau thật sự đã che lấp tất cả, tôi chỉ có thể bỏ trốn trong phòng để gặm nhấm điều mình đã trải qua. Điều may mắn nhất đó là tôi luôn có những người bạn kề bên, họ sẵn lòng nghe bất cứ lúc nào. Thậm chí đã có lúc tôi đề nghị họ hãy mua thuốc ngủ giùm tôi. Tôi rất sợ đau nếu kết thúc bằng cách khác. Họ tất nhiên đã từ chối. Loại người đầu tiên mà tôi nhận thức được là người thích nhiều người thích mình bằng cách vờn qua vờn lại. Để tự huyễn hoặc rằng mình thu hút nhiều người, bạn đã giăng thả tất cả những người có hứng thú với bạn. Dù bạn dần lấn sâu vào mối quan hệ kia, thì bạn vẫn luôn biết cách khiến tôi luôn có cảm giác hi vọng. Tôi vẫn rất hào phóng với bạn. Không hẳn do bạn mà còn do tôi quá nhiệt tình với người mình quan tâm. Tôi đã từ từ đỡ vì hi vọng le lói thỉnh thoảng bạn đắp vào và sự quan tâm của những người bạn ấy. Trong cái lớp quá nhiều nữ sinh thì việc xích mích tỵ nạnh rất dễ xảy ra. Tôi chưa bao giờ làm bất cứ điều gì mà người khác có thể mất cảm tình. Chỉ vì một chút chuyện không đâu giữ bạn và ngừoi bạn tốt của tôi cùng với việc muốn chứng tỏ ta đây quen với giang hồ phía ngoài, bạn tiếp tay cho việc người bên ngoài kéo bạn ấy ra một chỗ trống để "dạy cho một bài học". Bênh bạn nên tôi đã chọ cách im lặng, vẫn bên cạnh bạn mà không hề quan tâm người đã bên cạnh ủng hộ tôi lúc vượt qua điều bạn đã làm với tôi. Tôi vẫn luôn cảm thấy bản thân khốn nạn khi đã làm điều ấy, người ấy đã không hận bạn nhưng đã hận tôi, điều mà mất rất lâu tôi mới biết. Cũng vì chuyện ấy, tôi cũng đã dần dần nhận ra bạn đã trở thành con người khác, một người tôi bắt đầu có cảm giác xem thường. Tôi biết rằng bạn đã trở thành con người khác. Một người cố gắng kiếm tiền để cung phụng cho một người đàn ông không đáng. Một người quá ham điều lạ và trải nghiệm xác thịt.
  44. 1 point
    Hôm nọ cô bạn cũ dò hỏi nếu người cũ của mình muốn quay lại, liệu mình có đồng ý hay không, vì theo cô, hai người thiệt là hợp lắm, không ở chung sẽ rất uổng. Mình nói, “không bao giờ có chuyện đó xảy ra” . Sao mình có thể quay lại với một người mà sau bao nhiêu cơ hội mình đưa ra, họ vẫn đối xử với mình dửng dưng như vậy. Dù vẫn còn quý họ nhưng việc lại mở lòng cùng họ là không thể nào. Phải biết bảo vệ bản thân nha các cô gái!!!!
  45. 1 point
    Rõ là mình rất cảm mến, và quý mến em. Con người, tính cách, lối sống, suy nghĩ và hành động. Cám ơn em! Mình đang cố gắng chuyển cái thứ tình cảm sân si ích kỷ kia thành tình thương không điều kiện dành cho em. Dù đôi khi lòng vẫn lăn tăn gợn sóng nhưng đã tốt hơn nhiều. Mình vốn yếu lòng nhưng mình biết câch điều chỉnh trái tim và suy nghĩ, cho nó ít thời gian, đánh lạc hướng nó... Cố gắng sống tích cực hơn tý dù rằng vẫn loay hoay tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời mình! Ngày nào đấy hy vọng mình sẽ tìm thấy, ngày nào đấy!?
  46. 1 point
    Chúc mừng bạn đã hoàn thành đường chạy. Dalat ultra trail là bữa giờ mình rất rất muốn tham gia, rất rất muốn lên dù chỉ xem để đỡ thèm vậy mà ko làm đc gì, không tìm đc người đi cùng. Hẹn năm sau vậy. Mạnh mẽ hơn nữa nhé
  47. 1 point
    Còn duyên Còn duyên là duyên kẻ đón a đón người đưa. Hết i duyên là duyên đi sớm để về trưa í trưa mặc lòng. Người còn không, đây em vẫn ớ ơ không Em mà còn không đây em chửa có a chồng, đây tôi chửa có ai. Tính a tinh tính tình tình tinh a hội à hừ hội hừ là hứ hội hừ. Còn duyên là duyên ngồi gốc a gốc cây thông, Hết i duyên là duyên ngồi gốc gốc cây hồng là hồng hái hoa. Có yêu nhau sang chơi cửa chơi nhà cho thầy là thầy mẹ biết, Để đuốc hoa chứ hoa định ngày. Tính a tinh tính tình tình tinh a hội à hừ hội hừ là hứ hội hừ. Còn duyên là duyên buôn nụ nụ bán hoa, Hết duyên là duyên ngồi gốc gốc cây đa Chứ đa đợi chờ đừng thấy em lắm i bạn a mà ngờ, Tuy rằng em lắm bạn... nhưng vẫn chờ là chờ... người ngoan... Tính a tinh tính tình tình tinh a hội à hừ hội hừ là hứ hội hừ. A hội à hừ hội hừ là hứ hội hừ... (Dân ca quan họ Bắc Ninh)
  48. 1 point
    Rượu! khi nào ngon? Là khi có những người bạn tâm giao, nâng ly rượu là khởi đầu cho những câu chuyện bất tận. Hoặc là khi một mình với ly rượu để nhấm nháp nỗi niềm riêng, khi ấy rượu không chỉ là rượu, là vui là buồn là niềm suy tư của ta. Có lẽ vì thế nên nó ngon hơn những lúc khác? Vừa nhắn tin cho anh cháu bảo: - Hôm nay 8-3 đó, Bờm không chúc dì hả? Chưa thấy ảnh trả lời, chắc đang học bài. Cầm máy gọi cho mẹ. Mẹ đang xem phim, vừa xem vừa cắn hạt dưa. Mẹ hỏi khi nào về rồi? 2 tuần nữa, con sắp về rồi mẹ. Hai mẹ con nói đủ thứ chuyện một lát rồi cúp máy, chợt thấy lòng mình lắng lại. Lắng lại cho những lúc vui đó đây, lắng lại cho những phút giây ta đã sống quá vội. Vội vui, vội buồn, vội ra đi,... mà thiếu đi những lúc ngồi với những điều chỉ ta với ta, những phút giây để ta thong thả tự nhìn lại bên trong mình. Hình như dạo đây mình thiếu những phút giây này, như này này. Có người nói mình trần tục hơn rồi, chắc vậy. Nhấp môi chút rượu được cho thêm vài viên đá. Rượu mạnh, 40 độ, hết 1 ly thấy mình chếnh choáng, cái cảm giác lâu lắm mới lại về. Dạo này mình ngoan, quá ngoan rồi. Trước mình thích rượu mận, mình hay uống cả rượu táo mèo khi không có rượu mận, thi thoảng lên Tạ Hiện uống vài chai bia. Hôm nào tâm trạng lùng bùng tệ, thì ngồi vỉa hè hút 1 2 điếu esse với mấy chị bạn. Chẳng phải hư nhỉ? nhưng so với giờ là ngoan quá đi? Không rượu, không bia, không esse chỉ coca nước dừa thôi. Đóng cửa lại, cho bé Nở xuống chổ nó, bật loa mở nhạc sến xoay xoay ly rượu trong tay, chẳng nghĩ gì hết, không buồn không vui. Chỉ là ta tìm lại ta của một thời đã qua. Mình thích cảm giác đêm khuya nằm một mình đóng cửa tắt đèn, nằm nghe nhạc, vậy đó. Như này này: "Ngày đi làm, đêm là khoảng thời gian tuyệt vời nhất đối với bất cứ ai muốn trải lòng suy nghĩ. Và không hiểu vì đâu và từ bao giờ mà tôi cũng bắt đầu có thói quen đi lang thang trong đêm. Có thể, vì đêm là người bạn đồng hành dễ chịu nhất, biết lắng nghe tâm tư của bất cứ ai trong yên lặng" như lời dẫn bài Khúc Thụy Du. Vậy đó! Thế nào nhỉ? Thôi chẳng viết nữa, mình đi uống rượu và nghe nhạc tiếp vậy. Ta tìm lại ta trong men say chếnh choáng tiếng nhạc nền đi.
  49. 1 point
    Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng cạn Buồn khi rượu đã cạn! Lại không còn tiền để say! Buồn khi cần điểm tựa, lại thiếu người sẻ chia! Này thùng bia! Cho ta mượn mi là chổ dựa Qua phút chông chênh này! Mà không, qua bảo giông này!
  50. 1 point
    Ck đi công tác xa, vk ở nhà trông mong từng tin nhắn...đổi lại là những tin nhắn như sáng nay, không như mong đợi. Ban ngày không nói chuyện được, ban đêm gọi vì nhớ... đổi lại là gọi không đúng lúc vì đang bận.... Mấy hôm nay xù đầu vì vài chuyện riết chắc giống Bà Chanh này.... Ps: tròn 2 tháng xa Ck.
×