Jump to content

Asian Labrys Thông Báo

  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 17/11/2017 in all areas

  1. 11 points
    THÔNG BÁO NGỪNG HOẠT ĐỘNG TỪ THIỆN Thân gửi - Quý mạnh thường quân - Tình nguyện viên - Thành viên Asian Labrys Ban tổ chức hoạt động từ thiện Asian Labrys xin thông báo về việc sẽ chấm dứt hoạt động từ thiện của Asian Labrys kể từ ngày 01/01/2018. Tất cả số tiền còn lại trong quỹ từ thiện Asian Labrys sẽ được trao tặng cho tổ chức Maison Chance (Nhà May Mắn) tại Việt Nam trong chuyến đi cuối cùng của tổ từ thiện vào ngày 30/12/2017 (chi tiết bên dưới thông báo). Kể từ khi được thành lập vào năm 2006 đến nay, hoạt động từ thiện của Asian Labrys đã tổ chức được 10 chuyến đi cho Những Trường Hợp Đặc Biệt, 9 chương trình Hoa Hồng Cài Áo, xây dựng và sữa chữa 7 Ngôi Nhà Thân Yêu, 5 chương trình Ước Mơ Thiên Thần và 2 chương trình Vì Sức Khỏe Phụ Nữ tại nhiều tỉnh thành khác nhau trên đất nước Việt Nam. Tổng trị giá tiền mặt khoảng 900 triệu đồng. Bên cạnh việc san sẻ tình thân ái đến những hoàn cảnh khó khăn, hoạt động từ thiện của Asian Labrys cũng đã góp phần kết nối các thành viên trong cộng đồng tham gia vào các hoạt động xã hội cũng như khuyến khích các bạn tự tin lộ diện trong cuộc sống. Với những giá trị tốt đẹp và nhân văn mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng, ban tổ chức từ thiện Asian Labrys hy vọng các bạn vẫn sẽ tiếp tục lan tỏa trong cuộc sống với tư cách cá nhân như khẩu hiệu của Asian Labrys " Tự do, Tự tin, Tự Hào. Sống thật, Sống tốt, Sống ý nghĩa". Thân ái Ban tổ chức từ thiện Asian Labrys ____________________________________________________ Báo Cáo Tài Chính Quỹ Từ Thiện 2006 - 2017 Báo cáo bởi: G.mod Dimwit. Bản báo cáo chi tiết: Ketsotuthien2017.xlsx ____________________________________________________ AL101-5-11: NHỮNG TRƯỜNG HỢP ĐẶC BIỆT - MAISON CHANCE (NHÀ MAY MẮN) I. THÔNG TIN CHƯƠNG TRÌNH A. Thời gian và Địa điểm - Thời gian: 10:00AM, Thứ Bảy ngày 30/12/2017 - Địa điểm: Nhà May Mắn, 19A Đường số 1A, Kp9, P. Bình Hưng Hoà A, Q. Bình Tân, Tp.HCM. B. Giới thiệu địa điểm Nhà May Mắn được sáng lập và điều hành bởi cô Aline Rebeaud. Năm 1993, Aline Rebeaud, một họa sĩ trẻ người Thụy Sỹ, tình cờ đến thăm một bệnh viện tâm thần ở miền Nam Việt Nam. Ngay lập tức, cô xúc động trước hình ảnh cậu bé tên Trần Văn Thành đang bị xích trong một góc phòng. Người ta nói cậu bé chỉ có thể sống được một vài ngày nữa mà thôi. Sức khỏe của Thành đang trong tình trạng rất tồi tệ vì rối loạn tim mạch, gan và phổi. Chứng kiến cậu bé đang bất lực chống chọi với bệnh tật, Aline Rebeaud không thể làm ngơ. Cô đã đưa Thành đến bệnh viện và chăm sóc tận tình cho cậu bé cả ngày lẫn đêm trong suốt ba tháng. Từ việc làm đó, Aline Rebeaud ấp ủ giấc mơ vô cùng nhân hậu: thành lập một mái ấm dành riêng cho những bệnh nhân, trẻ mồ côi và người khuyết tật. Trên ý tưởng này, đại gia đình có tên gọi Nhà May Mắn ra đời. Với tấm lòng tràn ngập yêu thương và nhân hậu, cô đã được mọi người thân thương gọi với biệt danh “mẹ Tim” (“Tim” có nghĩa là “trái tim” trong tiếng Việt). Nhà May Mắn là một "bàn đạp" cho những người khuyết tật, trẻ em mồ côi, trẻ em đường phố và những người có hoàn cảnh khó khăn tại Việt Nam. Hàng ngày, mọi người đoàn kết sống trong một môi trường gia đình là một tính năng độc đáo của Nhà May Mắn. Ở đây cung cấp nhà ở, chăm sóc y tế, giáo dục và đào tạo nghề, là nơi trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, người khuyết tật có thể học tập và làm việc. Nhà May Mắn được thiết kế để phục hồi chức năng và là nơi tái hòa nhập vào xã hội. Nhà May Mắn áp dụng câu nói "Nếu bạn cho họ một con cá, họ sẽ ăn trong một ngày. Nếu bạn dạy cho họ cách câu cá, họ sẽ ăn mãi mãi." Hoạt động của Nhà May Mắn được diễn ra tại ba địa điểm: Nhà May Mắn (nhà ở), Trung tâm Chắp Cánh (đào tạo), và Làng May Mắn (trường tiểu học và căn hộ dành riêng cho người khuyết tật). C. Dự toán chi phí Tổng chi phí dự toán: 215,000,000VND - Trao tặng Quỹ Maison Chance: 200,000,000VND - Chi phí khác: 15,000,000VND. II. TÌNH NGUYỆN VIÊN - Điều hành viên: Jas Email: asianlabrys.charity@gmail.com - Tình nguyện viên: Brey, Hoangnguyen121 và tổ từ thiện AL III. Lịch Trình - Tập trung: 10:00AM, Thứ Bảy ngày 30/12/2017 - Địa điểm tập trung: Nhà May Mắn, 19A Đường số 1A, Kp9, P. Bình Hưng Hoà A, Q. Bình Tân, Tp.HCM. - Thăm hỏi và trò chuyện với các em tại Nhà May Mắn - Trao tặng số tiền quyên góp quỹ Maison Chance - Dùng bữa tại quán của Làng May Mắn
  2. 8 points
    Lễ Tạ Ơn Hằng năm, các anh chị sẽ cùng gia đình về thăm Mẹ vào ngày lễ tạ ơn. Vì thế, chúng tôi xem ngày Lễ Tạ Ơn là ngày sum họp đại gia đình. Hai năm nay, nhà tôi có thêm hai con khỉ, các anh chị càng háo hức hơn vì còn về để nựng cháu. Cứ vào những ngày này, chị lớn của tôi sẽ huy động các anh ra dọn vườn, sửa chữa nhà cửa đồ đạc, còn các nàng dâu thì vào bếp nấu ăn. Tôi không biết nấu ăn, cũng chẳng có sức lực nên được ngồi chơi game và chờ ăn :D. Sau vài năm luyện tập với thầy Google, bx năm nay trổ tài nấu vài món độc đáo cho các anh chị ăn. Ai cũng khen đáo để, đưa bx lên mây luôn. Mấy chị khen bx không chỉ nấu ăn giỏi, còn giỏi chăm sóc gia đình và nhà cửa. Ai nấy cũng thương, bx chính thức được lên hạng thành dâu hạng nhất. Nàng dâu hạng nhất than với mấy chị rằng sau khi sinh con nàng đã bị ú lên nên mấy cái quần mặc không còn thoải mái nữa. Thế là hai chị đưa bx đi chợ mua sắm. Bx chỉ cần đứng ở trong phòng thử đồ, chị 9 lãnh trách nhiệm làm stylist chọn đồ đưa vào. Bx ừ cái nào thì chị 7 trả tiền cái đó. Chị 9 chọn một hơi 5 bộ quần áo. Tôi nghĩ, 5 bộ cho mặc từ thứ 2 đến thứ 6, vậy cuối tuần khỏi mặc sao? Tôi cười thầm, vậy cũng tốt :D. Lễ Tạ Ơn nhà tôi kéo dài từ thứ 4 đến chủ nhật, đêm nào cũng thức đến gần sáng. Mỗi bữa ăn đều nấu món mới, rượu thì uống cho đến khi nào gục thì thôi. Trong mấy ngày tụ họp chỉ có ăn, uống và đi mua sắm. Tôi nhớ có một đêm, chị 9 tôi đang nhâm nhi ly rượu đỏ rồi ngắm bx, chị ấy thốt lên - bé Vy có cái sóng mũi rất đẹp nha Tôi bật cười - tội nghiệp quá, nguyên khuôn mặt chỉ có cái mũi đẹp Anh 10 tiếp lời - nè, phụ nữ chỉ cần một món đẹp thôi là đủ khuynh thành thiên hạ Chị 7 phụ họa - Phụ nữ ngắm phụ nữ không có công bằng, phải nên nhìn qua ánh mắt của đàn ông mới rõ hơn Chị ấy xoay qua ông chồng người Mỹ - John, 9 nói Vy chỉ có cái sóng mũi đẹp, anh nghĩ thế nào? John trả lời - đâu phải, tôi thấy Vy là người phụ nữ rất thu hút, nhiều cái đẹp Chị 7 thúc đẩy - Vậy đẹp ở chỗ nào, phải nói rõ Anh John ngập ngừng - Phải nói hả? bé Trâm có giận khi anh ngắm vợ của nó không? Chị 7 tiếp - nhà mình cởi mở lắm, đừng có ngại cứ nói đi Anh John yên tâm trả lời - Bé Vy có cặp chân dài rất thu hút và có cập mông rất đẹp Cả nhà cười phá lên. Đúng là đàn ông, khi nhìn vào phụ nữ thì để ý cái mông và cặp giò trước. Vài tiếng sau, mọi người ai cũng xỉn, ông anh rể 9 bắt đầu ăn nói ồn ào. Vì vậy, tôi bực bội, lằn nhằn nhỏ nhỏ với bx. Anh John ngồi nhìn tôi rồi xoay qua hỏi bà vợ, - Em, anh thấy Trâm nó nhìn anh rồi lầm bầm, có phải nó bực bội vì hồi nãy anh khen cặp mông của vợ nó nên giờ nó muốn đánh anh không? Chị 7 cười phá lên rồi kể cho tôi nghe. Dĩ nhiên là phải đính chính với anh John là không ai giận ảnh cả. Bà vợ tôi còn rất vui khi được khen nữa kìa. Chỉ lo khi được khen nhiều quá, cái mũi của bx bị nổ tung ra thôi :). Khi anh em gặp nhau, không ai muốn đi ngủ vì sợ hết giờ ngồi bên nhau, kể chuyện xưa và nay, chọc ghẹo nhau đến tức, uống rượu nhừ tử. Ai hợp tính với họ thì rất vui, ai ngược tính thì rất ghét vì sẽ bị họ chọc đến tức ói mật :d. Anh em chúng tôi, dù vui hay buồn, giận hay thương, bận rộn cách mấy cũng sẽ cố gắng gác mọi việc qua một bên để về nhà Mẹ đoàn tụ cùng anh em vào ngày Lễ Tạ Ơn.
  3. 8 points
    Viết cho một sinh nhật có thể coi là đáng nhớ nhất trong đời. (Chắc đây là bài viết dài nhất từ trước đến giờ của mình.) Lúc em khen thích màu son chị đang dùng và chiếc đầm chị đang mặc, mình có nói, hôm nay đánh dấu rất nhiều cái đầu tiên của chị, lần đầu tiên dùng son màu đỏ đậm, lần đầu tiên mặc đầm hở lưng... Cuối buổi về nhà, có ba cái lần đầu tiên nữa mình cần phải bổ sung. Một, lần đầu tiên trải qua cảm giác ngồi nghe người mình thích nói về anh chàng cô ấy đang thích mà còn tích cực tham gia vào câu chuyện và cho lời khuyên để cô ấy có được anh ta. Giờ nhớ lại cảm giác lúc đó, tự mình thấy thương mình. Mình vẫn tập trung lắng nghe câu chuyện của em, nhưng ánh mắt chăm chú trong veo tình cảm thường ngày lúc đó chắc chắn trôi tuột thành hai mảnh ướt át mờ căm mà mình chắc là bất cứ một người có tâm nào nhìn thấy cũng sẽ biết. Khi em say sưa kể về người mà em đang thích, về những hỗn độn trong lòng em, mình như lại thấy mình trong em. Và cảm giác lúc đó cứ như là cầm cây búa đập bang một cái vào tim mình vỡ nát, vụn rơi lẻng xẻng lẻng xẻng không còn hình gì. Cảm giác của người buồn vì tình chắc là tim bị rách vá gì đó, còn mình, là vỡ tan. Rồi mình cầm chổi quét hốt đổ đi. Đổ đi. Chính là mình không còn tình cảm với em nữa. Nó xảy ra nhanh như vậy đó. Bùm, tan biến. Nên mình mới có thể trưng bộ mặt tỉnh bơ mà làm chuyên gia tư vấn tình yêu cho em... Trước khi mình đi gặp em, bạn mình những người biết chuyện đều khuyên đây là cơ hội tốt nhất để nói cho em biết, giả vờ say rồi nói cũng được. Mình cũng có suy nghĩ. Mình bảo để tùy tình hình, mà cho dù có nói thì cũng sẽ chỉ nói đơn giản, I have feelings for you but you don't have to do anything. You don't have to return my feelings. I'm happy with what we are now. Tại vì mình biết, cho dù em biết mình thích em mà em không thích mình thì cả hai vẫn có thể là bạn, như bây giờ. Ồ, và như số phận trêu ngươi, cuối cùng em đã nói trước khi mình nói. Làm sao có thể nói với một người rằng mình thích cô ấy ngay khi cô ấy vừa thổ lộ tình cảm về một người khác? Theo kế hoạch ban đầu là ăn xong thì đi bar uống gì đó, mà thiệt sự mình còn bụng dạ nào mà đi chứ, nhưng thôi, em vẫn muốn đi thì đi. Lúc đó là 10h30 rồi, trời lạnh căm, mình chỉ mặc đầm mỏng manh với một chiếc áo khoác sang chảnh nhưng dĩ nhiên là rất thiếu độ ấm. Vừa ra khỏi cửa, hơi lạnh ập vào người đến mức mình vừa đi vừa run cầm cập, run đến em đụng vào còn hết hồn phải hỏi chị có sao không. Có một chuyện em còn chưa biết, ngay trước sinh nhật, mình bị ngộ độc, nôn mửa suốt một đêm một ngày luôn, không ăn được gì mà cố ăn vô thì lại nôn, phải tự lết đi mua thuốc mua đồ nấu cháo và đã chuẩn bị tinh thần là nếu đến sáng sinh nhật mà còn nôn thì sẽ phải nhập viện và hủy hẹn. Bạn mình ở Việt Nam làm bác sĩ đã phải theo dõi tình hình của mình suốt thời gian đó, vì mình chỉ nói cho bạn biết chứ không dám nói về nhà sợ ba mẹ lo. (Sống một mình, cảm giác cô đơn nhất chính là lúc ốm đau phải tự mình chăm sóc cho mình...) Nghĩ lại mình cũng thấy sợ mình, suy nghĩ của mình lúc gật đầu đi cùng em đến bar là: tối nay lỡ mặc đẹp make up đẹp rồi giờ mà về uổng lắm, hết thích HY rồi, đi đi biết đâu có duyên gặp người khác? Mình thực sự là đã hốt vụn tim đổ bỏ sạch trơn rồi đó... Ô, và như trêu ngươi lần hai, quán bar trống không. Chắc phải nói thêm là lần đầu tiên mình bước vào một cái quán bar mà không còn ai ngoài mình và bartender. Hai đứa ngồi vào bàn, và ở đây câu chuyện hấp dẫn lại tiếp tục. Trời ơi thiệt sự là nó như phim... Mình và em lại tiếp tục nói về chuyện tình cảm của em. Em có nói lại một câu mà trước giờ em đã nói nhiều lần mà mình chưa tin, I'm insensitive (em là người vô tâm). Giờ thì mình tin rồi... Mở màn cho đoạn hội thoại kì dị là thế này: - Em vô tâm lắm, trước giờ ai thích em em không biết đâu - Ờ chị đồng ý. Em vô tâm thiệt! Vì vậy mà chị nghĩ là em nên nói với anh chàng kia là em thích anh ta đi, bây giờ anh ta chia tay bạn gái rồi, single rồi, em hoàn toàn có thể nói - Nhưng mà em không biết anh ấy có thích em không... - Ủa thì em mới nói ai thích em em không biết mà, lỡ anh ta thích em mà em không biết thì sao? - Em nghĩ là nếu ảnh thích em thì em phải cảm giác được chút gì đó... - Trời, có người thích em biết bao lâu mà em không biết kia kìa. Em nói em vô tâm mà? - Ờ ha, chị nói cũng đúng - Em biết tại sao mà chị khuyên em nên nói không. Vì chị cũng đã từng được khuyên như thế. Một người bạn của chị thích anh chàng kia, định là nói cho anh ta biết mà nhát không dám nói, hai tháng sau anh ta đi Mĩ nhắn tin lại cho bạn chị là ảnh cũng thích bạn ấy mà vì sắp đi rồi không dám nói. Bạn chị buồn tiếc biết bao lâu... Cho nên khi chị thích một người, bạn chị cũng khuyên chị nên nói. Giờ chị dành lời khuyên này lại cho em. - Thế rồi chị có nói không? - Chị khác em. Người chị thích đã thích người khác mất rồi. Như em vậy nè, giờ em đang thích anh này, mà có một người nói với em người ta thích em, thì em có suy nghĩ lại về người kia không? - Không đâu, em nghĩ là em sẽ từ chối người kia - Đó, chị chính là như vậy đó, làm sao chị có thể nói với người ta là chị thích người ta khi mà người ta đang thích người khác? Còn em, anh này đang single rồi, nếu em không nói, em có bao giờ tưởng tượng ra một ngày khi em phải nghe anh ta kể cho em về người anh ta thích không? - ... - Mà chị á, nếu chị không nói, chị vẫn cư xử bình thường với cô ấy như mọi khi. Còn em, giờ em đâu có bình thường được với anh ta, em bối rối, tránh mặt, không dám ngồi học chung... Vậy thì nếu em không nói, trước sau gì anh ta cũng biết, rồi em cũng sẽ phải nói thôi. Trừ khi em luyện được như chị là em không có gì khác lạ khi gặp ảnh. - Thực sự nghĩ lại em cũng không chắc tại sao em thích ảnh nữa chị. Em nghĩ là tại ảnh tốt với em hơn nhiều người khác, giờ thích ảnh rồi em nhớ lại trước giờ ảnh giúp đỡ em nhiều. - Ờ, tại em thích ảnh em để ý em mới nghĩ vậy á, chứ có người giúp em quá trời mà em không biết đó thôi. - Không có đâu chị, ảnh tốt thiệt, chứ không phải tại em thích em mới thấy vậy đâu - Ờ... Để chị kể em nghe ha, cái cô mà chị thích đó, chị cũng tốt với cổ lắm, chị giúp đỡ cổ nhiều lắm, mà cổ đâu hay biết - Hả, sao cổ vô tâm quá vậy chị? (trời ơi khúc này mình cạn lời...) - Ừa, cổ nói cổ vô tâm mà chị không tin, ai dè cổ vô tâm thiệt em à. (She is really insensitive) Rồi xong, từ đây bắt đầu chuyển qua nói về "cô gái chị thích". Thiệt luôn, nghĩ lại mình thấy hài hước lắm luôn, tối hôm qua lúc nói đoạn này mình kiểu không biết nên khóc hay nên cười. Nói xong câu nào nhìn mặt em mình cũng cười ầm lên. - Ủa chị, cô đó ở Việt Nam hả? - Em nghĩ thử ha, chị ở đây hơn ba năm rồi, vậy có thể nào là người ở Việt Nam được không? - Ủa vậy chị có thử thể hiện cho cổ biết không? - Trời, đủ cách luôn em... - Ví dụ? - Hẹn gặp cổ thường xuyên nè, quan tâm lo lắng cho cổ nè... - Are you sure she doesn't know your feelings? - I'm sure. If she knew, she would never treat me like that... - Like what? - Doing special things for me and saying special things to me - What special things? - Use words like "destiny" when talking about us, discuss bisexuality... - Vậy chị thích cổ từ khi nào? - Gần đây thôi... - Ủa sao em không nghe chị nói gì? - Ờ, chứ em thích anh kia em có nói gì chị nghe không? - Nhưng em thích anh kia mới đây... - Ủa thì chị cũng mới đây... - Chị quen cổ hồi nào? - Biết nhau từ năm ngoái, rồi từ tháng 8 chị mới bắt đầu thích. Ngay từ đầu chị đã tự dặn mình, she's straight. I told myself to never get closer to her. But then things happened. We met more often and I just fell deeper. Nghĩ lại thì chắc chị sẽ không thích cổ nếu cổ không làm chị hiểu nhầm. Mà cũng không phải lỗi của cổ nữa, tại chị tự mình đa tình, tại chị hiểu sai, chứ thiệt ra cổ không có lỗi... I thought I would never tell her but stay by her side as a friend because we only have two months left until I have to go to France. Even when all my friends think she likes me, I keep telling myself over and over again that she's totally straight and she will never have feelings for me. I don't want to get hurt... - Hay chị nói cho cổ đi? Biết đâu cổ cũng thích chị? - Nói để được gì hả em? Không phải em nói rằng giờ em đang thích anh kia thì ai nói thích em em sẽ từ chối à? - Nhưng mà biết đâu chị nói thì cổ sẽ suy nghĩ lại, rồi thời gian chị với cổ ở cạnh rồi cổ sẽ thích chị? - Để chị nói cho em nghe nha. Chị đã thể hiện cho cô ấy bằng mọi cách rồi mà cổ cũng không nhận ra, nếu cổ có tình cảm với chị thì đã thấy rồi chứ không thể nào vô tâm như thế. I even told her stories with her being the main character and she still doesn't realize I'm talking about her. Chị chỉ thiếu điều nói thẳng mặt cô ấy thôi... - But I still think you should tell her. Some people just don't realize they're bisexual until they meet the one. (trời đất ơi lại còn nói cái câu này để làm gì???) - Em nghe nè. Vấn đề không phải là cổ bi hay không bi, chị không quan tâm. Vấn đề là cổ đang thích một người khác, có nghĩa là lòng cổ không có chỗ cho chị, em hiểu không? Khi một người đang thích người khác rồi mình nói cho người ta biết mình thích người ta thì được gì? Just like you! - Vậy sao chị kêu em nói với anh kia mà chị không nói với cô chị thích? - Khổ quá, ai nói là chị không định nói? Em biết không, cổ từng nói với chị là "We should thank destiny for letting us meet"... (nguyên văn câu ngày trước em nói) - Ừ, em cũng đồng ý, em tin vào duyên số, và đúng là có duyên thì chị mới gặp cô ấy (em nói cứ như là em không phải người nói câu ấy...) - Đúng, chị tin vào duyên số. Đúng là duyên số đã cho chị gặp cô ấy, nhưng cũng là duyên số sắp đặt đúng vào ngày chị định nói với cổ chị thích cổ thì cổ đã nói cho chị biết cổ thích người khác rồi. Mà chị còn không đòi hỏi gì hết, chị chỉ định uống say rồi nói ra cho nhẹ lòng thôi chứ không cần cô ấy đáp lại hay gì, chị cũng không muốn cô ấy cảm thấy áp lực. Chị đã định nói với cô ấy, chị có suy nghĩ em à... - Thế rồi chị không nói? - Làm sao chị nói được hả em? Can you imagine how heartbreaking it is to be in my situation? Suốt buổi nói chuyện, mình đều nhìn em mà nói. Câu cuối cùng đó, mình nhìn em và em nhìn lại mình. Rồi em suy nghĩ hồi lâu, xong em hỏi "Who is she?". Tới đây thì mình biết là em chắc chắn đã ghép các mảnh gợi ý vào rồi, không thể nào còn không biết được... - Can we stop this conversation? I feel weird... - But who is she? - Sorry I don't want to tell you. - Why? Because I know her? - ... - If I don't know her, just tell me - I didn't say that... - So I know her? - Please stop. It's weird to me now. Really... - ... - ... - It's me? - ... - Yes or no? - So you said it yourself. Yes. I have feelings for you. We're talking about YOU. Rồi, vậy là xong rồi đó. Cái lần đầu tiên thứ hai đã xảy ra như thế, lần đầu tiên thổ lộ tình cảm với người mình thích một cách trực diện. Nguyên buổi còn lại là em ngồi dò lại từng câu nói của mình và tự thừa nhận là em đã vô tâm đến mức nào (ờ ha, em chính là người đã nói câu destiny), em xin lỗi chị nãy giờ em chỉ cố an ủi chị về "cô gái chị thích" thôi chứ em không có ý làm chị đau lòng thêm bla bla. Xong hai đứa ngồi cười như điên. Lúc đó mình đã có thể tự do mà nói em trời ơi chị nói thiệt là chị chưa bao giờ gặp người con gái nào mà giác quan thứ sáu kém như em á, vô tâm và thiếu nhạy cảm đến mức đáng báo động! Câu chuyện chuyển hướng sang chủ đề tại sao chị thích em, em không thể tưởng tượng được em có gì để chị thích. Vậy là mình nhắc lại những ấn tượng của mình về em, những kỉ niệm đã trải qua khiến mình nhớ, nói tới cái nào thì mặt ẻm kiểu bất ngờ cái đó, ví dụ, ủa bữa em đàn piano dở lắm mà chị cũng thích à? Mình cười, bảo là thôi giờ chị biết em thiếu tinh tế như thế này chị hết thích em rồi. Xong mình trêu em, đó, nãy em nói hay lắm, em kêu chị thổ lộ với cô ấy đi rồi biết đâu cổ thay đổi, giờ còn dám nói vậy không? Em cười... Cô nàng lại còn nói, em rất thích những khoảng thời gian ở cạnh chị, nói chuyện với chị vui, thoải mái, em có thể quên chuyện buồn phiền công việc bla bla... Tới lượt mình cười, chứ không cười thì biết nói gì giờ? Ngồi nói chuyện một hồi nữa tới gần 2 giờ sáng thì hai đứa đi về, lúc lên tram, mình hỏi em có nhớ lần chị xuống tram để đợi bus cùng em không? Hôm nay chị sẽ không xuống cùng em nữa, bởi đây là chuyến tram cuối cùng rồi, chị xuống với em thì không còn tram cho chị về nữa. Mà giờ em cũng biết tình cảm của chị rồi, chị chắc là em cũng không nỡ để chị xuống đợi giữa trời giá rét vầy đâu ha? Chị sẽ không xuống cùng em nữa... Xong rồi tự nhiên lúc sắp xuống, em lại nói cái câu "Some people just don't realize they're bisexual until they meet the one." Mình chỉ cười bảo em em đừng nói những câu thế nữa, chị chết tâm rồi, và kết lại là "Please don't raise my hope." Em cười, rồi hai đứa tạm biệt nhau... Về đến nhà thì mình nhận ra là cuối cùng em không hề có câu trả lời gì cho chuyện mình thích em hết. Nhưng thế là quá đủ với mình rồi. Mình không phải người mơ mộng để cứ trông chờ vào những thứ viển vông. Sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn. Và giới hạn của mình chính là thời điểm em nói với mình em đang thích người khác, lúc đó hình ảnh em si mê nói về người kia không còn là em mà mình thích nữa. Cho nên đừng ai nói mình là vì em chưa trả lời hay vì em đã nói câu bisexual đầy ẩn ý kia mà nên hy vọng, không đâu, mình tự không còn thích em nữa, cho dù sau này em có thay đổi và quay lại thích mình thì cũng chưa chắc mình muốn thích em. Bây giờ mình không đau buồn, chỉ có chút hụt hẫng và trống rỗng. Hụt hẫng không phải vì tình cảm thất bại, mà vì mình nhận ra mình quá lý trí đến mức có thể dẹp bỏ tình cảm liền như vậy. Trống rỗng không phải vì em không thích mình, mà vì mình không thích em nữa. Từ giờ sẽ quay lại như trước, không còn một người để mình vui mỗi khi nghĩ đến, cũng buồn nhỉ? Em có nói tuần sau rủ mình đi ăn, mình cũng ờ, nhưng mà chắc chắn cảm giác sẽ khác rồi, với mình giờ em là một người bạn, không còn gì hơn. Nhưng nhẹ nhõm. Mình cũng đã phải nhắn tin cho bạn mình để thừa nhận rằng nó đúng khi nói về mình: tao chưa gặp ai có thể điều tiết cảm xúc kiểu công tắc như mày, mày nói có tình cảm thì sẽ là nóng như lửa còn mày quyết định chấm dứt là bật cái chuyển sang nước đá liền, từ on sang off cái một. Rồi còn người bạn đạo diễn thì kêu, nè nè sự kiện tối nay làm thành phim ngắn được nè, khỏi cần chờ cô viết kịch bản viết truyện gì nữa hết, độc nhất vô nhị chưa bao giờ xuất hiện trong phim nào luôn. Tới đây thì kết lại ba cái lần đầu tiên mình phải bổ sung được rồi. Ba là, lần đầu tiên có một cuộc trò chuyện kì quặc còn hơn phim như thế! (Bài có nhiều câu tiếng Anh, vì đó là những câu nguyên văn mình muốn giữ lại, không muốn dịch ra tiếng Việt. Những đoạn hội thoại gần như đã được tóm lược đi nhiều vì thực sự ngồi với nhau từ 7 giờ tối đến 2 giờ sáng không thể nào nói hết được chỉ trong một bài viết...) Edit: Không phải mình là người dễ thay đổi. Mình sẽ không thay đổi nếu mình thấy tình cảm này còn xứng đáng để mình theo đuổi. Nhưng không, nó không còn xứng đáng nữa. Mà đã không xứng đáng thì mình không cần phải giữ nó lại làm gì. Cái gì qua rồi thì thôi, không nên tiếc nuối. Cho nên bài viết này chính là điếu văn tiễn đưa tình cảm của mình dành cho HY. Một tình cảm yêu thích đơn phương đã qua đời. Rest In Peace! ________________________ À mà quên, chúc mừng sinh nhật mình. Sinh nhật lần thứ tư không có gia đình rồi, nhưng cũng không phải một mình. Lần 1 ăn với mấy bé bạn, lần 2 ăn với chị L., lần 3 ăn với mấy bé bạn, lần 4 ăn với HY. Thực ra nếu ăn sinh nhật một mình cũng không có gì đáng sợ cho lắm, có hơi hồi hộp cái màn bị ngộ độc tưởng phải nhập viện hôm kia thôi. Mình cũng tự mua quà tặng mình, tự đi những chỗ mình thích. Vẫn vui! So this is me saying happy birthday to myself. I'm another year older, wiser, and happier.
  4. 7 points
    Chị, em và cuộc chiến của chúng ta Sau gia đình là tới công ty em biết chuyện. Người ta nói ung thư là cuộc chiến, không phải chỉ chiến lại những tế bào ung thư mà còn chiến những cảm xúc xung quanh, từ những cái nhỏ nhất cũng có thể làm mình xúc động, trải nghiệm rồi em thấy đúng. Em phải quay trở lại với thế giới mỗi ngày của em trước khi căn bệnh đến là đi làm, gặp mọi người và sắp xếp công việc để chuẩn bị cho kỳ nghỉ dài. Mỗi ngày chị đưa em đi làm, đón em về, mỗi sáng chị sẽ lựa cho em bộ đồ "chống ung thư" để em mặc và câu dặn dò của chị luôn là " Hứa với chị, đừng để cảm xúc của mọi người ảnh hưởng đến tâm trạng của em, em phải giữ vững và bảo vệ tâm trạng lạc quan của mình". Và chị đúng, đó là một điều khó khăn khi người này người nọ đến bên em, ôm em và chặc lưỡi... Em biết em sẽ chiến đấu và em sẽ chiến thắng, em biết họ mong điều đó cho em nhưng em không muốn ai cảm thấy tội nghiệp, u sầu thay cho em vì em vẫn cần phải cười, phải đối diện và đi tiếp. Chị lúc này xuất hiện như một anh hùng, bảo vệ em và cảm xúc của em, chị nhắn tin cho em liên tục để xem em như thế nào, những đợt tới lui bệnh viện khác nhau cũng được đặt trong kế hoạch chị lên cho em. Lúc này em mất hoàn toàn năng lực mà em rất giỏi là "Lập kế hoạch", còn chị, một người ghét lên kế hoạch và thực hiện theo kế hoạch lại làm việc rất hiệu quả và chi tiết. (Ngạc nhiên chưa!) Thể hiện sức mạnh của một người phụ nữ nội trợ Achuma, chị tìm đọc và đòi mua những thứ người ta bán "có thể" làm chết tế bào ung thư. Facebook mà, cái gì người ta chẳng bán, và chị thì nếu có tiền chắc cái gì chị cũng mua, chặc. Tự nhiên đụng đến tiền, não em bỗng sáng chói và không đồng tình để chị mua nấm, mua thực phẩm chức năng này nọ. Và rồi cũng vô tình dùng facebook của chị, em biết chị đã âm thầm vào một nhóm những người cùng bị ung thư. Em biết cô gái của em đã sẵn sàng đi cùng em cho hết chặng đường khó khăn này, điều đó cho em thêm nghị lực thêm quyết tâm và niềm tin em sẽ thắng. Rất nhiều lần, chị ôm em vỗ về và nói " Không sao đâu, có gì thì chị vẫn ở đây" và em tin, luôn tin điều đó. Em thấy mình may mắn và hạnh phúc, dù bệnh là điều không ai muốn nhưng điều may mắn và hạnh phúc như câu kết thúc tin nhắn chị đồng nghiệp nói với em "Chị thấy ở đời có người thật lòng yêu thương, chăm sóc mình là hạnh phúc rồi em"...
  5. 6 points
    @Quá, Thanksgiving nhà Jas cũng có truyền thống, nhưng là truyền thống VN, không có ăn gà tây. Năm nào cũng ăn có bao nhiêu món đó và gần như là theo đúng ngày luôn. Đêm 1 - Lobster. Vì lobster mang từ Texas qua nên có lúc sống, có lúc frozen. Nếu sống thì phải ăn ngay đêm đầu tiên chứ để qua đêm tụi nó chết hết. Lobster sống thì steam, nếu frozen thì xào lobster hành gừng. Đêm 2 - Prime Rib. Vì mua thịt tươi trước Thaksgiving và ưu tiên đêm đầu cho lobster nên đêm 2 phải ăn thịt, không thể để lâu hơn. Hình ở dưới là năm trước cậu 11 ẳm Venice đi so xem tản thịt to hay Venice to. Đêm 3 - Lẩu Thái seafood. Hình của năm trước có khác gì năm nay không? Nhưng rượu năm trước uống mạnh hơn năm nay. Đêm 4 - kitchen nghỉ ngơi, ra nhà hàng Nhật xem người ta biểu diễn. Lần nào ăn xong cũng chê dỡ nhưng năm nào cũng đi, cái tật không bỏ được. Các buổi khác thì sẽ ăn các loại bún như bún mắm, canh bún, bún canh, mì, hủ tiếu, vv... nhà J không mấy thích ăn cơm :). Các anh chị đến từ các tiểu bang khác nhau nên họ sẽ ở nhà Jas luôn. Vì thế, mọi người được uống rượu thoải mái, xỉn thì tìm góc nào ngủ, tỉnh dậy uống tiếp. Có khi nhà Jas host lên đến 20 người. Còn rượu thì có lúc cũng uống lên đến 20 chai. Vì Jas làm host, Jas rất bận mấy tuần trước Thanksgiving nên không có thời gian chụp hình cho hai con. Bởi vậy nên post hình của tháng trước lên. Nếu cô Quá thích mấy tấm meme của Jas làm thì Jas post thêm vài tấm cũ cho cô xem. Ps: Bé buồn thiu là Iris, còn bé kia la Venice.
  6. 6 points
    Hoàng hôn, bên chị, chuyện gì đến sẽ đến, chỉ biết hôm nay, em có chị!
  7. 6 points
    Thương một người, người ta nhăn mặt vì đau, bất giác cảm thấy đau theo,mà đau thật! Thương một người, lỡ nói một câu, biết là làm cô ấy tổn thương, dù chỉ một lần trong ngần ấy năm yêu nhau, lòng ân hận , tự hỏi làm thế nào mà nỡ làm đau người mình yêu. Thương một người, chỉ muốn nhìn thấy nụ cười trên gương mặt em, muốn làm giảm nỗi đau, cất bớt âu lo trên đường đời. Thương một người, cảm thấy thật hạnh phúc khi được ở bên nhau. Gần Mười năm rồi đó em, nụ hôn còn nồng nàn hơn ngày xưa ấy!
  8. 5 points
    Cái từ "ung thư" đáng ghét đã đi vào cuộc sống của tôi hơn 10 năm nay, tôi không thích nó nhưng vẫn phãi làm quen, lần lượt những người thân yêu nhất cuộc đời tôi bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối, người chị duy nhất của tôi chống chọi với căn bệnh quái ác hơn 10 năm nay, lúc đầu chị hoàn toàn suy sụp vì con còn quá nhỏ, rồi cũng vì đứa con mà chị ráng chống chọi cho đến ngày hôm nay, chị sống và chữa bệnh ở Việt nam, nơi mà không phãi là có điều kiện y tế tốt, vậy mà chị vẫn mạnh khỏe cho đến hôm nay, nhờ sự kiên trì cố gắng không bỏ cuộc, trong lúc bối rối chị cũng thử đủ kiểu, cuối cùng vẫn chỉ có Tây y ( uống phóng xạ, xạ trị, mỗ lấy khối u) là thật sự tác động tốt lên căn bệnh của chị, bây giờ chị đang ở đây với tôi, mạnh khỏe đến người ta không tin là chị bị bịnh lâu như vậy. Sau chị thì đến Mẹ tôi, lúc phát giác ra thì đã là thời kỳ cuối, tuổi già súc yếu, Mẹ chỉ chống được 5 năm, nhưng mà không phãi sống trong đau đớn, sức khỏe Mẹ vẫn tốt cho đến ngày ra đi. Rồi những người chú của tôi đều bị, do phát hiện sớm nên đã khỏi hẵn, giờ chỉ theo dõi thôi. ấy vậy mà cách đây một tuần, một người chú rất mạnh khỏe của tôi, người này không hề có bệnh gì lại đột ngột từ trần ở tuổi 60, do đứt mạch máu não. Tôi lao vào tìm hiểu, ung thư thật ra có rất nhiều loại, với kỹ thuật y tế bây giờ, tỷ lệ phát hiện sớm chữa khỏi rất cao, ngoài ra còn tùy thuộc vào sức chống chọi của bệnh nhân, tùy thuộc vào tuổi tác , và còn gì nữa , sống chết có số , phãi không em?
  9. 5 points
    Cảm ơn chị đã luôn đồng hành bên em, yêu thương, chăm sóc và lau nước mắt cho em! Em sẽ không sao, chắc chắn vậy! Mỗi ngày một chút thôi! Chờ em nha, em sẽ còn chăm sóc cho chị suốt phần đời còn lại nữa mà! Living is fighting!
  10. 5 points
    Để tang 4 cuộc tình Tôi chỉ gọi là cuộc tình khi hai bên có yêu nhau và có giao tiếp với nhau về thể xác. Còn như cảm nắng qua lại, viết thư, chép thơ, chép bài hát, vẽ tranh tặng nhau, nhớ nhung vu vơ, đi ăn đi cafe karaoke với nhau thì ... nhiều lắm, kể chi cho mệt. Cuộc tình đầu tiên và ngắn nhất là khi tôi 19 tuổi. (Khỏi kể cái khúc tôi bắt đầu biết thích bạn gái học chung từ lớp 4 đi nhé, buồn cười lắm!) Lúc đó tôi ở lại 1 năm để luyện thi Y, vì tôi xém đậu năm trước đó. Mang tiếng học giỏi 12 năm mà rớt Y làm tôi thấy nhục ghê gớm. Tôi trốn tất cả bạn bè chỉ ở nhà và đi học luyện thi. Ba Mẹ tôi lần đầu tiên thuê người giúp việc vì muốn tôi không làm gì chỉ học. Em ấy nhỏ hơn tôi 2 tuổi hay 1 tuổi tôi quên rồi. Em ấy dễ thương, hiền lành, chăm chỉ. Cả nhà tôi 4 người ai cũng đối xử tốt và tôn trọng em ấy. Rồi tình cảm giữa chúng tôi nảy sinh. Tôi phụ em ấy làm việc nhà khi ba mẹ tôi đi vắng, tôi lén chăm sóc em ấy khi em ấy bệnh. Nụ hôn môi đầu tiên của tôi và chắc cũng là đầu tiên của em ấy diễn ra trên sân thượng nhà tôi, sau cái bồn inox chứa nước và mấy chậu hoa. Đừng la lên là tôi dụ dỗ trẻ dưới 18 tuổi nhé, vì tôi chẳng xâm hại gì em ấy cả, và em ấy lúc đó cũng thật sự thương tôi. Chúng tôi dừng lại ở những nụ hôn và ... xem qua cơ thể nhau, vậy thôi. Rồi một lần mẹ vô tình thấy tôi hôn má em trước khi tôi đi học, lúc đó đang ở trong bếp. Ít lâu sau là Tết mẹ cho em về thăm nhà rồi không thấy em trở lên nữa. Chắc mẹ tôi cho em nghỉ làm. Trước khi nghỉ mẹ tôi có cho em sợi dây chuyền vàng, em kín đáo tặng lại cho tôi, em không nói gì chỉ thấy em thật buồn. Em chỉ nói khi nào ba mẹ tôi bệnh thì gọi em lên em ở phụ giúp tôi. Tôi cũng chẳng suy nghĩ gì, cứ tưởng qua Tết em sẽ lên. Em không lên tôi buồn không ăn uống nỗi, ôm cái gối nằm của em cho đỡ nhớ mùi của em. Tôi phải giấu cả nhà sự đau khổ và những giọt nước mắt của mình. Tôi không có thông tin gì để liên lạc với em, mà tôi cũng không chắc em còn thương tôi nữa hay không mà tự nhiên nghỉ làm. Bặt tin nhau từ đó. Mười mấy năm sau, cách đây 1 tháng em gọi đt cho ba mẹ tôi hỏi thăm mọi người trong nhà, chắc chủ yếu hỏi thăm tôi. Em nói em đã có chồng và 2 đứa con, vợ chồng ở nhà làm ruộng, em không đi làm công nhân nữa. Cũng không biết ngày xưa em có yêu tôi thật lòng và bây giờ em có thật sự hạnh phúc với chồng hay không, nhưng mà có con rồi chắc cũng vui. Nghĩ lại đôi khi vẫn còn thấy chút bùi ngùi. Thôi, xả tang cuộc tình số 1, cuộc tình vỏn vẹn có 1.5 năm. Năm đó tôi lại rớt Y vì thiếu 0.5 điểm, nhưng thủ khoa ở 1 trường khác. Tôi thôi không thi Y nữa.
  11. 5 points
  12. 5 points
    Từ khi chia tay người yêu cũ m cũng k nghĩ là sẽ yêu được ai nữa. M cảm giác rất sợ yêu một ai đó. K thích cái cảm giác bị bỏ lại một mình. Khi người đó bỏ mình lại một m. M cũng k khóc lấy một lần. Cả ngày chỉ thở dài thườn thượt. M thực muốn khóc khóc cho trôi hết những đau khổ những yêu thương vấn vương. k khóc được cũng mệt mỏi .Cảm giác như ai đó lấy cái kim rảnh rảnh lại chọc vô tim một cái... mình chán ghét cái cảm giác đó . Nó rất đau và cứ khắc sâu vào tâm mình. Rồi mình cũng phải cất những đau khổ và tổn thương vào trong lòng. Ai cũng phải đối mặt với cuộc sống với com áo gạo tiền. Mình cần tiền rất nhiều tiền. Vì cần nhiều tiền mình làm ngày làm đêm. làm đến mức chả nhớ mình là ai nữa. Cũng chả nhớ cái gì là đau khổ là tổn thương nữa. Mình chỉ nhớ sáng dạy k kịp ăn gì đi làm luôn. Làm đến đêm thì về.Có đêm về đến nhà chân tay bủn zủn k cử động được. Chỉ kịp lấy quần áo đi tắm mà mệt quá ngủ gục luôn k đi tắm. Mở mắt ra trời lại sáng rồi lại ù té đi làm. Nhìu khi mệt quá mình phải mua sâm để ngậm mà cái mùi đó thật khó ưa. Sau hơn một năm mình vừa đi làm vừa vay mượn cũng gom đủ số tiền cần thiết. Đủ tiền rồi mình vẫn bận như trước. K phải vì mình ham tiền mà làm nhìu như vậy. Nhưng công việc nó vào guồng quay rồi mình k dứt ra được. Nhưng mình thấy bận thế cũng tốt. Cứ làm từ sáng tới đêm mình cũng k có nhiều thời gian để buồn để đau khổ nữa. M rất sợ cảm giác cô đơn. Mình hay nói cười vui vẻ thế thoii chứ lòng mình lúc nào cũng trống rỗng. M cũng sợ yêu ai đó rồi lại bị bỏ lại. Cách tốt nhất để tự bảo vệ m là k cho ai đến gần. Nhưng mình k hiểu tại sao càng lạnh nhạt hờ hững thì lại càng nhìu người thích mình.Mình nhớ lúc trước mình là một cô gái vui vẻ hoạt bát luôn muốn mọi người yêu thích mình thì k thấy ai thích m. Đôi khi người ta còn thấy mình rất là phiền. Từ đó mình k lạnh nhạt với ng khác nữa. lúc nào cũng vui vẻ nói cười nhìu khi ca zỡn hơi quá nữa. Mình thấy nhìu người thích nc với mình hơn nhưng chỉ thích nc vui đùa thôi chứ k ai yêu. Rồi mình quen chị. Thấy chị nói dù có bất kì việc gì chị cũng k khóc. Người yêu cũ cũng hay nói vậy.Mình hỏi chị bị hư tuyến nước mắt à. Chị trả lời giống hệt ngy cũ mình luôn. Thế là chị bị mình ghét mà k có lý do. Nhưng từ đó mình chú ý đến chị nhiều hơn. Có lúc nc với chị mình thấy chị kể về công việc của chị. Thấy chị là một người con gái nghị lực tốt tính và chăm chỉ. Công việc cũng gần giống nhau vì vậy hai chị em hay nói chuyện với nhau và kể cho nhau nghe về công việc của mỗi người. Công việc của chị còn bận hơn cả của mình. Nhiều khi m làm về mệt muốn xỉu luôn vậy mà chị còn bận hơn cả m. Ngủ ít hơn cả m. Có những ngày lễ tết đông khách quá mình phải phụ cùng nhân viên. làm nhiều quá về đến nhà chân tay tê buốt k cử động được cả người đau nhức ê ẩm. Những lúc như thế m laj thấy thương chị k biết chị có bị đau nhiều như mình không.thấy chị làm nhiều hơn m chị hay kêu đau lưng nữa. Mình k còn cảm giác ghét chị nữa. Thấy thương chị nhiều hơn. Những lúc rảnh m hay nt cho chị. Nhưng chẳng biết nhắn gì chỉ kêu chị ăn uống thật nhiều và giữ sức khỏe. Hai chị em thân thjet với nhau nhiều hơn. Mình cứ bị nhớ chị nhưng mình lại sợ. Tình cảm lần trước làm mình k đủ dũng khí để yêu thương thêm ai đó. K nc với chị thì m nhớ. Nc với chị m lại sợ. Sợ yêu chii rồi rồi một ngày chị lại bỏ mặc m làm m tổn thương lần nữa.Cả năm trời k ai nói yêu hay k yêu.Cũng k hiểu là mối quan hệ gì. Rồi một lần m thấy chị nc với ng khác có vẻ rất quan tâm ng ta. M buồn lắm mình đã khóc. Lúc đó m biết m yêu chị rất sau đậm rồi. Lòng mình đau. khi thấy chị nc vui vẻ với người khác m cứ im lặng ngồi nhìn. M thấy đau. Chị là cái gì mà cứ làm mình khổ sở như vậy. Nhưng m cũng k thấy hối hận.M thấy vị mặn trên môi m. Là nước mắt của mình. Cuối cùng mình cũng khóc được vì một người mình yêu thương.
  13. 4 points
    Chị, em và cuộc chiến của chúng ta Cuộc đời sẽ vốn dĩ như thói quen của nó với chị em mình, 7h sáng chị sẽ bắt đầu ngày của chị và 8h sáng em sẽ bắt đầu ngày của em rồi tối về, mình sẽ gọi facetime cho nhau rồi cùng tắt đèn đi ngủ, dù mỗi người một nơi. Trái đất sẽ vẫn quay như nó đang quay, một ngày sẽ có 24 tiếng đồng hồ cho đến một ngày, trái đất vẫn quay với mọi người nhưng bỗng quay chậm với em, và rồi em làm nó quay chậm với chị chỉ vì một khối u tình cờ được phát hiện ở độ tuổi hơn 30 của em... Với một đứa một tuần đi gym 3-4 lần, ăn nhiều rau hơn ăn thịt, không hút thuốc và chỉ có uống bia thì với em chữ "ung thư" không nằm trong từ điển, nhưng rồi khối u tình cờ xuất hiện, em đành phải nghĩ đến chữ cancer đáng ghét đó. Chị biết không, lúc đó em nghĩ em có nên nhắn tin chị liền không vì em biết lúc đó chị đang bận bịu, nhưng rồi em tự nhủ "sẽ không sao" và nhắn chị hay với tâm trạng hết sức xì tin. Ngày hôm sau, em vô bệnh viện một mình vì đó là những ngày cuối chị sắp thi. Ngồi sau xe grabbike, em cứ mong đường tới bệnh viện xa thiệt xa để em không cần phải đến. Một quy trình khám xét và những gương mặt lo lắng xung quanh, em vẫn mỉm cười và thậm chí còn an ủi một chị (bằng tuổi chị) có con nhỏ đang rất hoang mang. Người còn chờ duy nhất ở phòng lấy sinh thiết là em, trời đã đổ về chiều, hành lang vắng ngắt mình em ngồi đó, tự động viên mình chưa có kết quả sinh thiết thì chưa có gì, mọi thứ sẽ ổn, tin nhắn của chị đến dồn dập. Đến khi bác sĩ đưa cây kim thật dài (có to không thì em không biết) vô người em, em cắn răng tay siết chặt và nghĩ "ráng lên, cuối tuần gặp chị rồi" nhưng cơn đau quá sức chịu đựng của em, ra khỏi phòng em cảm tưởng như muốn ngã, nước mắt tự giác rơi. Em ngồi đó, một mình, giữa hành lang vắng ngắt, tiếng tin nhắn vẫn vang lên rồi điện thoại reo, em không nghe, chỉ vội nhắn lại "em đau lắm, chị đừng gọi, nghe giọng chị em sẽ khóc" và lặng lẽ chờ nước mắt khô, tay vẫn rịt chặt miếng gạc rồi em đứng dậy ra về, dù thế nào, vẫn phải mạnh mẽ mà chờ đón. 7 ngày, mình có 7 ngày để chờ ngày bác sĩ nói "Là ác tính" hay "Không sao, u lành". Về tới nhà, chị đã nhắn chị mua vé máy bay cho em sẵn, mọi việc trong nhà chị đã nhờ người này người kia, việc của em là ăn cơm, đi ngủ và hôm sau bay ra với chị để mình bên nhau trong 7 ngày đó. Đêm gặp chị, em rúc vô ngực chị, nước mắt rơi, chị vỗ về em "Nín đi, không sao đâu, chuyện gì tới sẽ tới, chị ở đây" còn em thì chỉ nhớ mỗi một chuyện "Mình đi Hàn Quốc, chị nha!". Suốt những ngày bên chị, em làm việc, chơi game, vui giỡn và khi chị thi đậu, hai chị em đi uống bia ăn mừng, em cảm thấy hai chữ "ung thư" đang ở xa em, xa lắm và nó chưa từng tồn tại. Em chưa từng phát hiện ra khối u, em chưa từng đến BV, em chưa từng bị đau đến chảy nước mắt vì cây kim sinh thiết kia, chưa có điều gì xảy ra, chỉ là trái đất vẫn quay như nó quay, mình được bên nhau sau hai tuần cách xa và mình hạnh phúc, cuộc đời không còn gì lo nghĩ, cứ tiếp tục thế này. Chỉ cần tiếp túc như vầy thôi, với em đã là đủ, là hạnh phúc rồi, em sẽ không cần đến cái bệnh viện đó, cái hành lang đó, và em sẽ không cần phải để ý đến khối u đó nơi cơ thể em. Trong em cứ gào thét như vậy, nó gào thét như một nỗi khát khao có một thân thể khoẻ mạnh, tinh thần minh mẫn để mình cùng nhau già đi rồi cười móm mém với nhau nắm tay nhau tạm biệt thế gian.
  14. 4 points
  15. 4 points
    Cuộc tình số 3 Chị làm sales vài năm, em mới ra trường vào làm kế hoạch nghiệp vụ, 2 phòng khác nhau, vô tình làm chung 1 tuần ở gian hàng hội chợ của cty. Chị đẹp, mắt to, mũi dọc dừa, thân hình ... người mẫu, không cao bằng model và ù hơn tí, da ngăm ngăm. Em thì nùn, trắng tươi, tròn tròn, nhan sắc trung bình trở ... xuống! Làm chung gian hàng chỉ có 2 đứa, mà chị không thèm nhòm tới em, cứ lo tíu tít ba cái chuyện gì đâu, rảnh thì lôi tập kinh tế bằng 2 ra ngồi tụng. Oh chị đẹp, lanh lợi, lại ham học, em thích à nha. Trưa đi ăn với mấy bạn, chị mua vào tặng em một phần cơm nước, hơi xúc động nha chị. Chị có cái xe honda đam cũ mèm, ống bô kêu um sòm gần rớt đất, chạy vù vù khắp nơi đi làm sales cho cty. Chị con một, nhà khó khăn, ba mẹ rất già, bạn bè đông vô số kể. Em thích chị, sau cái hội chợ đó em tìm cách xáp gần chị, thế rồi chị chở em lén đi sales với chị, đi xong sớm trốn về nhà em hay chị chơi. Cty nhà nước mà khá dễ dãi, ma cũ nào cũng ... trốn làm được với đầy đủ lý do công việc! Có vẻ chị cũng thích em, đi đâu cũng đèo em trên chiếc xe tăng ấy, sau giờ làm thì đi ăn, đi mua sắm, đi cafe, coi phim v.v. Hai đứa càng ngày càng như hình với bóng, cty bắt đầu để ý và âm thầm đồn với nhau, họ còn rình xem hai đứa có làm gì với nhau trong cty không nữa. Ngu sao, phải ở nhà mới mần gì mần chứ! Em chủ động hôn môi chị một buổi sáng không sớm, khi chị nằm trên giường em, trong phòng em, ở nhà em. Em không kềm chế nỗi nên hôn chị đại, lúc đó mới quen nhau 3 tháng. Chị không nói gì, không phản đối, cũng không hôn lại, nằm nhìn em trân trân rồi mỉm cười. Em bối rối buông chị ra. Chút chị đèo em đi sales, ôm lưng chị em nói "em xin lỗi chị", chị cười "không có gì đâu", với tay ra sau nắm lấy bàn tay em! 3 tháng sau chị đăng ký cho em đi du lịch với phòng chị, đi biển miền Trung mấy ngày. Em với chị ở chung phòng, với 2 chị khác nữa. 2 chị này lớn hơn chị nhiều, không có chồng và hay chơi với nhau. Ai sắp phòng cũng hay nhỉ. Cty đợt đó đi đông lắm, mấy cái xe buýt to đùng không nhớ là mấy chiếc. Phòng KS đó chỉ có 2 giường đôi, dĩ nhiên 2 chị kia 1 giường, em với chị một giường. Đêm nằm ngủ, em đắp mền chung với chị, em ôm chị, chị quay qua ôm em, chị lấy lưng che bớt để 2 chị kia đừng thấy. Em rúc vào bầu ngực căng tròn xuân thì con gái của chị, hít lấy hít để mùi thơm từ chị, ôm hết trọn vẹn mềm mại thân thể chị. Chị cũng ôm em thật chặt, chị thủ thỉ sẽ thuê xe honda chở em về Phan Rang thăm mộ ông nội chị, dắt em về nhà bà con chị chơi, đi ăn đặc sản quê chị. Em thiếp đi trong vòng tay chị, miệng còn mỉm cười. Sáng hôm sau đi tắm biển về, hai chị kia vào nhà tắm tắm chung, thế là chờ họ đi ra khỏi phòng hai chị em mình bắt chước! Lần đầu tiên tắm chung với nhau, hai đứa đều có vẻ mắc cỡ lắm. Khi không còn mảnh vải che thân, em mới chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của chị. Hai người con gái tự động đứng sát lại ôm nhau hôn say đắm thật lâu dưới dòng nước ấm đang xối xả từ trên đầu xuống chân. Hạnh phúc dâng trào, yêu thương tràn ngập, em nghe phần nhạy cảm nhất của mình nóng hổi và ướt át. Quấn chặt lấy nhau, hôn và hôn ... Hai đứa ra ăn trưa hơi trễ dưới ánh nhìn soi mói của mọi người. Ôi mặc kệ, đang lâng lâng hạnh phúc mà. Ăn xong chị đi thuê xe chở em đi chơi thật, chị xin phép ban tc về thăm nhà bà con mấy ngày, chị chở em biến khỏi đám đông nhiều chuyện ấy! Sau lần đó hai chị em chính thức trở thành ... nhân tình của nhau. Cty đồn quá, còn có người méc đến tai mẹ em. Mẹ em bắt đầu không ưa chị, em không dắt chị về nhà em nữa, đóng đô nhà chị. Mẹ chị rất dễ tính, rất thương em, coi em như con gái. Ba chị cũng vậy, ba chị thì lớn tuổi quá rồi chỉ lo chống chỏi với bệnh. Từ đó em bắt đầu dối ba dối mẹ để đi chơi khắp nơi cùng chị, lên rừng xuống biển, trong nước ngoài nước. Hai đứa chuyển chỗ làm, ở hai nơi khác nhau, cho mọi người bớt xì xầm, ba mẹ em bớt lo lắng. 5 năm trời như thế, hạnh phúc ngất trời, em cứ tưởng là ... mãi mãi! Năm thứ 2 thì em phải giả vờ ...lấy chồng, cho ba mẹ vui và mọi người ... im miệng. (Trước khi cưới em tặng chị chiếc Wave màu ghi mà hai đứa rất thích, để chị không phải chở em đi chơi bằng xe tăng nữa!) Thay đồ cưới cho em trong phòng cô dâu, em ôm chị khóc nức nở, em nói thôi thì em cưới đại, có gì em ly dị sau. Chị rất cứng rắn, không khóc mà còn an ủi động viên em đủ điều. Áo cưới của em là do em đi chọn với chị. Tiệc cưới của em chị chạy đôn đáo lo phụ em. Đêm em về với chồng, chị ra quán ngồi thâu đêm tới sáng. Không có em chị khóc một mình rồi uống rượu đến say mèm. Không có chị, em không chịu nhắm mắt ... dang chân. Có phải là tình yêu hay không, sao mà ngang trái và đau quá! Có chồng rồi em lại dối chồng để có thời gian bên chị. Có lần anh đi công tác nước ngoài 6 tháng, hai chị em tha hồ vùng vẫy. Cuối năm thứ 5, trong một lần chị đi công tác với cơ quan về, em thấy chị lạ lạ. Chị không còn ôm em hôm em như trước nữa, chị tìm cách né tránh em. Em đi theo hỏi han, cuối cùng chị nhìn em chăm chú và nói "bây giờ chị mới biết rằng chị yêu đàn ông, không phải yêu con gái, hãy làm em gái của chị". Em bủn rủn tay chân, đất trời quay cuồng, sau 5 năm chỉ có nhau, nồng thắm bên nhau, trước đây chị cũng không có bạn trai, chị đai đen karate, ai cũng thấy chị mạnh mẽ nam tính dù chị tóc dài và rất dày. Oh vậy là chị nói chị đã nhầm bao năm qua giữa tình chị em kết nghĩa và tình yêu đôi lứa, giờ chị đã nhận ra và muốn chấm dứt yêu em để yêu người đàn ông đó. Em nuốt nước mắt vào trong, anh hùng để chị đi Cam mấy ngày chơi với hắn, chị có rủ em đi cùng nhưng em không đi, em nói chị cứ thử đi rồi khi về hãy chọn lựa lần cuối giữa em và hắn. Em đau từng ngày từng giờ khi nghĩ tới cảnh chị và hắn đi chơi với nhau, ở cùng phòng ks, và làm với nhau những gì em không biết nữa. Rồi chị cũng về, khoe em bao nhiêu tấm hình ôm ấp tình tứ của chị và hắn, chị còn đưa cái đt em tặng chị cho hắn mượn xài vài ngày. Chị nói chị chưa cho hắn làm chuyện đó, nhưng chị bắt đầu yêu hắn và muốn tiếp tục với hắn. Em không tin vào tai mình, không tin rằng mình đang mất người mình yêu. Em khóc lóc van xin chị quay lại với em, chị quay lưng với em. Một năm trời em sống dở chết dở, bị chị đá lăn lóc như vậy mà em cũng không ngủ nỗi với chồng mình! Em vùi đầu vào công việc cũng không nguôi ngoai được nỗi đau âm ỉ trong tim. Rồi chị cũng chia tay với hắn, quay lại với em. Nhưng chị không còn là chị của ngày xưa, không còn chỉ yêu mình em như ngày xưa. Chị và em trở lại bên nhau như những cái chén mẻ ráp lại không còn lành lặn, không còn hạnh phúc trọn vẹn nữa, vì đâu đó trong tim chị vẫn còn hình bóng của hắn. Hắn đi nước ngoài, lấy vợ bên đó, hắn là một kẻ chuyên lợi dụng phụ nữ. Em chán nản, không sống được với chồng, cũng không trọn vẹn hạnh phúc với chị, em tìm đường đi tu nghiệp, em muốn thay đổi môi trường sống một chút. Đó là năm thứ 8 cũng là năm cuối của chị và em. Rồi em gặp và yêu điên cuồng người số 4, cô này bằng tuổi em, và em đi tu nghiệp. Chị mấy năm nay vẫn đang couple với 1 người đàn ông mới ly dị vợ, chị chê ông ta đủ điều nhưng vẫn cặp, chị bảo cho có cái gọi là ... chỗ dựa! Em nhếch mép cười thầm, uh thì chị cứ dựa vào ông ấy. Và tôi biến khỏi cuộc đời của chị, chị có liên lạc tôi trả lời vài câu rồi im lặng. Thôi, xả tang cho cuộc tình số 3. 5 năm hạnh phúc cũng là ... nhiều. Em cảm ơn chị đã cùng em tận hưởng thanh xuân. Đã từng yêu chị & được chị yêu. Kiếp sau không hẹn gặp lại.
  16. 4 points
    Cuộc tình số 2 là với một người đàn ông Tôi và anh học chung lớp Anh văn buổi tối. Lúc đó tôi mới SV năm 2, anh đã ra trường đi làm, Kỹ sư, hơn tôi 5 tuổi. Anh trắng trẻo, đẹp trai, học giỏi, nghiêm túc, lịch sự, sạch sẽ, hiền không nóng tính, không hút thuốc uống rượu, biết làm việc nhà. Haha, y như tôi đang mô tả một ... bé gái nhỉ. Anh là mẫu người chồng mơ ước của không ít người con gái xung quanh anh. Tôi để ý anh trước, rồi thấy thích anh. Sau đó anh cũng thích tôi và bắt đầu ... nhích lại gần tôi. Tôi chịu liền và rất tự hào vênh mặt vì mình là người chiến thắng trong khi bao cô gái khác chỉ biết đứng xa mà tiếc nuối. Lúc đó tôi nghĩ là tôi yêu anh thật, tôi còn nhẩm trong bụng là không lấy được anh thì tôi vẫn suốt đời yêu anh dù tôi có phải lấy người khác. Giờ nghĩ lại thấy mình ... mad mad! Thật ra là lúc đó tôi khâm phục anh vì anh học giỏi, từng đi HB ở Denmark, lại đẹp trai và hiền. Và nhất là tôi muốn khám phá xem con trai là cái con trông như thế nào?! Lần đầu tiên anh hôn tôi là một buổi chiều tà trong Hồ Kỳ Hòa thì phải. Tôi không có cảm giác thích thú tẹo nào, chỉ cảm thấy 2 miếng da trâu tổ bố lạnh ngắt cứ dí vào mồm mình, tôi khéo léo đẩy anh ra. Chẳng bù với lần đầy tiên hôn em số 1! Anh và tôi hẹn hò được 3 năm thì cưới, khi chúng tôi sắp học xong Thạc sĩ. Tôi bấm bụng cưới anh mặc dù thấy mình chẳng thích thú gì khi đi chơi với anh, khi anh ôm hôn hay tìm hiểu thân thể nhau gì đó. Tôi nghĩ ai cưới nhau rồi cũng có con, chắc tôi cũng sẽ làm được, vì ba mẹ tôi rất mong mỏi điều này. Tôi từ nhỏ hay làm vừa lòng ba mẹ mà. Đêm tân hôn, chúng tôi thức ... đếm tiền, xong nấu mì gói ăn rồi đi ... ngủ. Một đám cưới khá lớn với khoảng 500 khách. Tôi né cái chuyện động phòng, than mệt, anh cũng tha cho tôi. Hai đứa ở 1 ngôi nhà nhỏ, ở riêng. Nhưng tôi cứ trì hoãn cái việc cho anh làm chồng thực sự, chỉ thỉnh thoảng cho anh dạo chơi loanh quanh ở ngoài ... cửa nhà, với muôn ngàn lý do. Trong khi lý do thực tế là tôi đang yêu và hẹn hò với ... cuộc tình số 3, một chị làm cùng cơ quan, hơn tôi 2 tuổi. Cuối cùng tôi đề nghị ly dị, vì tôi đã biết chắc rằng tôi yêu phụ nữ, vì tôi không thể chịu đựng nỗi cuộc sống vợ chồng giả dối với gia đình 2 bên nữa, và vì tôi không thể sinh con cho anh hay cho anh và tôi. Anh khá là hoàn hảo, anh xứng đáng có một người vợ đúng nghĩa. Anh yêu tôi, nhưng tôi nên nhân đạo một chút, đừng bắt anh chờ đợi trong đau khổ nữa. Anh mới đầu không chịu ly dị, nói nhất định chờ tôi, chờ tới khi nào?! Tôi bỏ về nhà ba mẹ ở với vài lý do hợp lý. Cuối cùng anh cũng ký đơn. Ngày ra tòa xong trước khi về anh còn kéo tôi vào chỗ khuất hôn lên má tôi, tôi để yên, chỉ mỉm cười. Nhưng sau đó tôi chạy xe 1 mạch vừa chạy vừa khóc trong cái khẩu trang, chạy mãi khóc mãi, tới ... ngã tư Thủ Đức hồi nào không hay! Tôi biết tôi vừa đánh mất một người đàn ông tốt và yêu tôi. Mấy năm sau anh và tôi đều giành được HB đi tu nghiệp, ở 2 nước xa nhau, anh vẫn hay email tôi, cứ mong có ngày trùng phùng. Anh cưới vợ được 3 năm rồi, chưa có con. Khi về nước anh hẹn gặp tôi, tôi nói tôi đã có chồng có con rồi, chồng tôi ở bển đi đi về về. Nói vậy anh mới thôi không liên lạc với tôi nữa. Tôi đã có chút hơi ghen tương khi biết anh lấy vợ, dù biết mình vô lý, cũng thấy sao sao. Xả tang cuộc tình số 2, người đàn ông duy nhất của cuộc đời tôi. Mong anh hạnh phúc, kiếp sau không gặp lại.
  17. 4 points
    @ngaituongquann Bộ dzú lắm chuyện lắm hả? Thật vậy, dzú cũng nhận mình hơi lan man lắm chuyện, cho nó vui qua ngày vậy. ---------------- 27/11/12 Sáng 7h phải dậy đưa vk ra sân bay, mở mắt ko lên, vk thì nói :"ko muốn về", mình thì nói "ko cho về", nói mồm vậy chứ hai đứa vẫn im ru ai lo làm việc nấy, quẩy nhau lên đường . Dzú thì sẵn sàng cho vk vào còn vk thì chưa thể để kết thúc công việc ở ngoài ấy nên mình hờn suốt, hờn nhưng không thể bắt vk bỏ ngang việc vì sống cũng phải có trước có sau! Mà tui không cam tâm Tối qua hai đứa giận nhau, Dzú bỏ ra ngoài tính đi mua thức ăn về ăn, đi lang thang trống huơ chả ai bán gì, buồn quá nên ghé cafe bên đường ăn yaourt, ăn cũng ko yên bị vk nhắn zalo mắng xa xả xa xả nói:"mới giận chút bỏ đi, mốt em vào thì sao?", mình bảo :'không yên tâm đừng vào", nói đúng 2 lần bị quát cho một tiếng "thôi nha, nói hai lần rồi, đừng nói nữa", mình thấy cũng có lỗi nên phải vác mặt về vừa lúc mụ cáu như điên đang gấp đồ bỏ về, còn đuổi mình "đi đi, đi đâu đi đi", thế là mình ngồi im như cún, vk thì muốn khóc (/hình như khóc dzồi), mình vỗ về sau lưng đúng 2 cái hết giận luôn.. (/thôi ta biết điểm yếu rồi nha). "chén trong sóng còn khuya, hai con mụ ở chung làm gì mà ko lục đục", mình biết là sớm muộn sẽ cãi nhau như chó- mèo, mình cam kết điều đó nhưng mọi thứ sẽ qua thôi mình cũng cam kết như vậy. Mình thấy vk chẳng xinh đẹp giỏi giang hay khéo léo gì cả và mình chẳng nghĩ vk mình tuyệt vời đến đâu, chỉ có một việc mình hài lòng nhất là vk chịu làm vk mình, muốn sinh con cùng mình, cái ý nghĩ rất chân thành làm mình cảm kích, đó chính là điều duy nhất khiến cho mình phải cam kết yêu thương vk đến già. Nếu không có gì đột biến khiến cả hai cần thay đổi thì hãy ở bên và đùm bọc nhau đến già íu nhé mình! Cũng không cần phải hứa, nhưng mình sẽ làm. (Vk mình có tánh hay hay, mà mình nghĩ ai đòi làm vk thì ko có, đó là che chở cho ck, đôi lúc xách gì nặng chút mình giành cũng ko cho, đôi lúc giành chở ck mà lại chịu khó treo đồ tùm lum đằng trước cho ck rảnh tay, ko cần xách, hay nhỉ!) Làm vk khó đấy, phải đâu chuyện đùa! LOVE YOU!
  18. 4 points
    Bạn bè Hôm nay thanksgiving, mình xin gửi lời cám ơn đến mấy người bạn của mình vì đã là bạn của mình. Thật ra, mình không phải là người bạn tốt, vì mình giống như là kiểu “đừng gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ gọi cho bạn.” Nói như vậy không phải là vì mình không muốn tiếp chuyện ai hết, mà là vì mình không biết nói gì hết và chẳng muốn nói gì hết nếu mình đang làm việc. Thật ra là mình cũng chẳng muốn làm gì hết trong lúc đó. Ngay từ thời cấp 2 là mình đã như vậy rồi. Lúc đang học mà ba mẹ kêu xuống ăn cơm thì lại nổi quạu. Tính xấu này tới giờ cũng chưa bỏ được, lol. Bây giờ, về VN, lúc đang học, mẹ biết thì mẹ cũng chẳng thèm kêu ăn cơm luôn; chừng nào mà đói thì tự nhớ rồi tự động kiếm đồ mà ăn. Mà giờ sống một mình xứ người mới biết quý gia đình. Tới chừng đói quá phải ngưng làm, thì cũng không thể như ở VN, ra ngoài đường là có món này, quán nọ. Ở xứ của người ta này, phải ngồi dậy lết ra đường, đi chợ, mua về nấu, ăn xong kế thấy… bực, vì mất thời gian quá. Sau 7 năm thì cũng tự thấy là nấu và dọn dẹp cũng nhanh đấy, mà sao vẫn thấy mất thời gian những lúc như thế này. Bây giờ thì thời gian cũng đỡ hơn tí, chứ ngày xưa, vì sợ mất thời gian và sợ tốn tiền mà mình có thể gần cả năm ăn 3 món giống nhau: sáng sandwich kẹp trứng hoặc xúc xích, trưa cơm với bò xào, tối cơm và canh rau. Cũng may bây giờ điều kiện tốt hơn, chứ giờ thì mình nghĩ mình cũng không thể nào ăn lại được như vậy. Nhưng mà cũng không phải vì không muốn nói chuyện với ai hết những lúc đó mà mình không muốn người ta nhắn tin cho mình. Con người thật tham lam. Không muốn tiếp chuyện nhưng cũng không muốn người ta thờ ơ với mình. Có lẽ vì vậy mà mình rất cảm kích những ai vẫn giữ liên lạc với mình dù mình im như con hến. Cuộc đời mình cũng may mắn để tìm được những người bạn như vậy. Những người bạn mà mình biết là dù không liên lạc với nhau thật lâu và mình ngâm tin nhắn rất là lâu, tụi mình vẫn thoải mái, vô tư và có thể tám nhiều chuyện với nhau khi liên lạc lại. Và mình biết khi tụi mình cần gì, hỏi nhau gấp, thì thật ra bận mấy cũng đều trả lời nhanh, hoặc nhắn một tiếng cho biết nếu không có câu trả lời giải đáp thỏa đáng cho lúc đó! Mình chỉ là ngâm chua những tin nhắn hỏi thăm thôi, vì vốn dĩ, lúc này thật là not going well mà… Nhưng mình rất cảm động những tin nhắn hỏi thăm hay đơn giản chỉ là tin để nhắn gửi, báo tin, đột ngột lúc như thế, như John Nash trong A Beautiful Mind đã đáp “Oh, I thought nobody missed me.” Cám ơn nhé, J (C ), chị T (M), chị B (L), chị R (M), em E (L), em M (N), chị W (T), em C (Q) những ai mình đã biết tên
  19. 4 points
    Sài Gòn, 23/11 Viết cho "Em", người bạn đời của tôi. Lâu rồi không viết gì cho em, phần vì nghĩ sẽ giữ những điều đó cho riêng em, phần vì em hay chê tôi sến sẩm. Hôm nay không tự dưng mà tuôn ra những lời này, sẽ lưu lại cảm xúc này…ở đây! Trước những khó khăn ở hiện tại, nhắc nhở tôi phải cẩn thận hơn trong mọi việc, vì có một người luôn đợi tôi trở về. Sống cùng nhau, tôi không mong tôi là tất cả nhưng dường như chúng ta đã quen chăm sóc nhau từ những việc nhỏ nhất. Không biết chúng ta sẽ cùng đi bên nhau đến khi nào, bao lâu nữa? Nhưng tôi chỉ biết sẽ cố gắng cho hành trình đó dài nhất…có thể! Em là người đầu tiên, duy nhất và mãi mãi mà tôi sẽ gọi là “ người bạn đời “ của mình. Như tôi vẫn thường nói với em tôi rất muốn chúng ta sống với nhau đến trọn đời, cho đến khi mình già đi….thật sự đó là điều tôi muốn. Không phải em thì không một ai khác !!! Vì sao tôi gọi em là bạn đời của mình, mà không đơn thuần chỉ là người yêu. Vài lần, người yêu của tôi như là người bạn thân. Ngồi uống vài chai bia, quàng vai bá cổ như những đứa con nít. Say xỉn về lăn ra ngủ. Khi nào tỉnh lại vẫn là người yêu của nhau. Vài lần, người yêu của tôi như một người thân trong gia đình. Thỉnh thoảng trong bữa ăn tối hoặc bữa ăn cùng gia đình lại kể tội nhau cho nhà xử. Xong về phòng, 2 đứa xít lại gần nhau như thường. Vài lần, 2 đứa lại như kẻ thù. Nhìn thấy chỉ muốn bóp chát giựt tóc móc mắt ngay. Nói chuyện được 2 câu muốn chém nhau rồi. Thật ra là khắc tuổi khắc khẩu khắc tùm lum nhau, chịu vậy. Yêu em, tôi ít lãng mạn hơn rất nhiều. Em yêu như một người già nua. Bởi thế cứ trớt quớt, yêu hoài sao chả thấy điểm chung, nhiều khi bế tắc. Nhưng thôi nhìn lại, thật ra thứ quý nhất trên đời của mỗi người là thời gian - cơ may, thì may mắn là đã chọn nhau để cùng chia sẻ 2 điều ấy. Nên sẽ không đòi hỏi, sẽ bao dung hơn và cũng không bao giờ đứng núi này trông núi nọ. 9 năm yêu nhau, chẳng còn mong điều gì to tát hay phi thường nữa. Chỉ mong biết vì nhau mà buông bỏ cái tôi của mỗi người đi một chút, lắng nghe nhau một chút. Đừng lúc nào cũng là "mình muốn, mình thích, mình cần..." mà phải là "chúng ta nên, chúng ta cần, chúng ta vì..." Mỗi ngày thấy yêu hơn là biết lòng mình cũng mất mát đi nhiều hơn. Vẫn cam tâm để bị hao mòn, chả ngu dại cũng chả mưu đồ gì đâu... chỉ vì yêu rồi thì biết thương, biết chịu thôi. Mọi người xung quanh vẫn hay trêu, tôi lúc nào cũng chiều và yêu em một cách vô điều kiện, thật ra cũng đâu có dại khờ mà yêu vô điều kiện, điều kiện là phải bên mình suốt đời đó thôi. Từng ấy năm bên nhau, thời gian qua vô tình đã làm tổn thương em, tổn thương chính mình, đã có ý nghĩ muốn rời xa em thật sự. Nhưng rồi tự trách mình vì sao bây giờ lại không còn nhường nhịn nữa, bao dung nữa? Vì sao lại hoài nghi tình cảm của chúng ta? Tôi sẽ không bao giờ quên được khoảng thời gian đầu yêu xa chúng mình đã có mong ước ở gần nhau như thế nào! Sẽ không bao giờ quên được, những lời nói trêu đùa, những lần gặp nhau ngắn ngủi, những nỗi nhớ cứ ngày một dài hơn...Sự gặp gỡ tình cờ, một ngày đã trở nên kỳ diệu... khi biết rằng, có chút gì đó rung động trong tim. Biết chờ đợi, dù rằng có khi chỉ là một điều rất mong manh. May mắn nhất trên đời, không phải tìm thấy được một tình yêu lý tưởng. Mà là kiếm được cho mình, người bạn đời chấp nhận cùng mình vượt qua mọi khó khăn. Chúng ta nên biết được một điều, sẽ chẳng có ai trên trái đất này, giống mình như đúc, về bản tính cũng như thói quen và tất tần tật những suy nghĩ trong lòng. Nhưng khi hai người đến với nhau, thì đối phương được ưu tiên lên hàng đầu là cần phải có. Tôi sẽ cố gắng thấu hiểu, thông cảm, và bù đắp… Vẫn luôn giữ trong lòng một sự biết ơn vì chúng ta đã có những ngày tháng hạnh phúc.
  20. 4 points
    chẳng có gì tốn tại trên đời mãi (dán lại cái này ở đây) Vô tình tìm lại được mấy đoạn chụp màn hình hồi xưa mình tả về giọng ca Ngọc Lan của mình, mà ở đó mình mô tả mình hóa thân thành đờ-voi (voice) của cô ấy. Khi mình là giọng ca của cô ấy thì mình va đập nhào lộn, cấu xé mình ra sao để bung bung ra cái thứ âm thanh biểu cảm tuyệt vời đến như vậy. Mê muội quá nhỉ? ... "Khi điệu nhạc vang lên, tôi không để ý chúng, tôi chỉ đơn giản giải trí trong mỗi dao động âm thanh rồi thôi, và khi nàng cất lên tiếng hát tôi mới từ đó chuyển mình theo lộ trình nhất định để đến nơi mà tôi có thể cuộn mình lại thành những thanh âm dìu dặt đầy cảm tính. Tôi sinh ra từ điểm xuất phát là làn hơi ấm áp của nàng và liên tục tái sinh từ nơi ấy theo sự khai phóng này tôi neo mình vào một không gian khác gọi là không gian vĩnh cữu và trong suốt chiều dài không gian ấy (/dài bằng một bài hát có lẽ), đôi khi, tôi dừng lại tạo động tác biểu cảm, đó là khi nàng phát ra một thanh âm nhất định, đó có thể là một tên người hoặc một lời tiếng trong trẻo nào đó, hoặc là lời tỏ tình mê say.. Khi nàng hát tôi sẽ trôi dài trong không gian như những hạt kim tuyến óng ánh không trọng lượng, hết lần này đến lần khác tôi được sinh ra liên tục và khi chính mình còn lơ lững trong không gian tôi đã lại chạm phải mình, không chồng chất, vỡ òa mà vút lên, vút lên cao mãi cho đến khi nàng khép miệng và buông tiếng thở dài đau tiếc như lời bài hát trong cuộc tình đã xa. "
  21. 4 points
    Trong giới này, điều mà ít thấy nhất là sự gắn bó lâu dài của hai người yêu nhau. Không nhiều những cặp đôi yêu nhau đến năm thứ 5. Càng hiếm những cặp đôi gắn bó với nhau đến năm thứ 10. Năm thứ 15 càng lác đác. Trên 20 năm thì thật sự rất rất rất ít, tôi chỉ biết qua báo chí còn trên thực tế chưa gặp cũng chưa biết ai. Sao lại thế nhỉ? Do không có con? Do chẳng có ràng buộc gì? Do gắn bó với nhau lâu nên chán? Do không còn hợp nhau. Do không được thấu hiểu. Do vân vân và mây mây lí do. Tôi chứng kiến không ít những người trong giới, họ thích là họ thả thính, họ thích là họ cưa, không quan tâm hay không màng người mình thích là người đã có người yêu/gia đình hay chưa, hay kể cả chính bản thân họ, đang trong một mối quan hệ nhưng vẫn vùng vẫy để tìm niềm vui thú bên ngoài. Tôi nhớ lâu lâu rồi, bên bangaivn có bạn bảo vì con gái với nhau không sợ mang bầu cho nhau nên có thể thoải mái cởi mở với nhau hơn, có thể thoải mái lăng nhăng hơn. Thực tế thì không phải. Mà là do tính người. Mà là do sự tôn trọng người ta dành cho nhau. Có những người khi đến với người mình yêu mà không nghĩ đây sẽ là người cuối cùng, là người sẽ cùng mình gắn bó lâu dài xây dựng tương lai mà chỉ kiểu buồn buồn chán chán thì quờ tạm một ai đó, trúng ai thì trúng, yêu đỡ tạm một thời gian cho đỡ buồn. Thanh xuân của cả hai đều có hạn, sức khỏe cũng vậy, tạm là tạm thế nào. Tạm bợ với chính mình thì còn có thể làm được chuyện gì chắc chắn, lâu dài với ai. Có những người thì luôn tự cho mình cái quyền mình là công, mình là đàn ông nên chuyện lăng nhăng năm thê bảy thiếp của mình là bình thường. Xin thưa, chẳng có gì là bình thường hết. Đàn ông bình thường, đàn ông tử tế họ cũng chẳng bao giờ coi chuyện đó là đương nhiên tất lẽ dĩ ngẫu đâu. Có những người khi người yêu mắc lỗi hay đơn giản là không làm hài lòng họ thì họ đay nghiến, dằn vặt, có một điều họ không biết là sức phá hủy của lời nói trong một mối quan hệ thực sự rất đáng sợ. Đừng để đến một ngày người bị dằn vặt vì quá đau lòng mà rời đi thì người ở lại sẽ đau khổ lắm đấy. Hôm trước nói chuyện với một bậc tiền bối trong diễn đàn có mối tình 12 năm, thật lòng tôi ngưỡng mộ. Chị nói rằng kinh nghiệm đi đường dài của hai chị là tôn trọng nhau, và cho nhau không gian riêng của mình. Nghe thì có vẻ không khó nhưng để làm được thật sự là sự cố gắng rất nhiều của cả hai người. Tôi chứng kiến rất nhiều cặp đôi và thậm chí cả bản thân tôi cũng đã từng không vượt qua 02 điều trên mà đổ vỡ. Quá khứ đã khép lại. Còn với hiện tại, tôi sống làm việc, yêu hết mình, bởi vì người tôi yêu xứng đáng được yêu thương, được tôn trọng, được bình yên và được hạnh phúc.
  22. 3 points
    Dạ em cảm ơn mọi người rất nhiều đã động viên và chia sẻ với em! Với sự hỗ trợ của gia đình lớn và nhỏ, động viên của mọi người em tin và luôn tin mình sẽ chiến thắng! Cuộc đời điều gì cũng có thể xảy ra nên em sẽ coi nó là một trong những thử thách mà mình phải vượt qua! Và mấy chị nói đúng, em còn nhiều việc phải làm, em còn cần về ngoại ô, trồng cây nuôi cá với chị của em nữa nên em không thể nào thua sớm vậy được! Mỗi ngày mở mắt dậy là một ngày mới, mỗi ngày được nhìn thấy ánh bình minh sẽ là một ngày để sống, cố gắng và yêu thương rồi ạ! 😊
  23. 3 points
    Tới tuổi này, tới thời điểm này, mình bắt đầu mơ ước một cuộc sống cho bản thân mình. Mơ tới việc chỉ làm những điều mình thích mà thôi. Topteo hỏi bây giờ mập thích làm gì? Mấy lâu nay, cứ đi làm, cứ kiếm tiền, trang trải cuộc sống, giúp mọi người khi có thể. Giờ nhìn lại những sở thích của mình, những mơ ước của mình chưa thực hiện được bao nhiêu. Có một số ước mơ cần phải xếp lại, chờ thời cơ. Nhiều lúc nghĩ những mong ước của mình cũng không có cao siêu gì lắm nhưng mà mình cũng không thực hiện được, chắc tại cái số mình như vậy rồi. Mình mong muốn một cuộc sống đơn giản, an phận, vui vẽ mà thôi. Cuộc đời không biết ngày mai sẽ ra sao, người tính không bằng trời tính được. Chỉ biết bây giờ cứ sống bình yên, vui vẽ bên topteo là được rồi. Mặc dù cuộc sống không như ý, nhưng mà topteo vẫn chịu khó ở bên mình vậy là happy rồi. Nhiều lúc thấy topteo chịu khổ chịu cực vì mình, thấy thương ghê. Kế hoạch tài chính đã được vạch ra rồi, chỉ cần topteo cùng cố gắng cùng mập là được. Cố lên topteo. Chỉ cần vài năm nữa thôi là xong. Vậy nha topteo.
  24. 3 points
    đúng vậy kenzi.. lúc đầu là yêu, yêu càng nhiều thương càng lắm. thương thì cho dù họ có xấu có già đi thì mình vẫn thương. ntq thích thương hơn yêu. yêu thì nhanh qua thương thì còn mãi.
  25. 3 points
  26. 3 points
    Hai đứa đang bắt đầu làm quen với cuộc sống có nhau. Nàng về cơ bản là dễ tính, dễ ăn dễ chơi dễ ngủ, chỉ thỉnh thoảng hờn hờn chút thôi, mà cũng quên ngay, cưng ghê. Nàng thích mê các món đường phố Hà Nội, nhiều khi cuối tuần của hai đứa chỉ là phi lên phố làm đĩa bánh cuốn rồi tạt ra hàng café quen gọi ấm trà nóng cốc nâu đá đĩa hướng dương là ngồi lai rai được đến quá trưa. Buổi tối, trời lạnh cũng như trời mát, hai đứa xách xe ra ngoài, ôm nhau chặt cứng rồi chở thẳng nhau ra hồ Tây ngồi ăn ngô nướng. Nàng sống đơn giản, nhiều lúc chỉ cần được vậy là dựa vào chàng cười thích thú, thỉnh thoảng lại véo bỏ vào miệng chàng miếng ngô, chàng cười chúm chím quay sang thơm má nàng, nàng lại cười tít mắt dụi dụi vào vai chàng. Hồ Tây cứ như vậy, từng ngày từng ngày ghi dấu chuyện tình ngô nướng. Tự thấy hai đứa hợp nhau quá. Cũng thấy cuộc sống bình yên quá. Loanh quanh uống trà, đọc sách, xem phim cùng nhau, thi thoảng có thời gian lại đi ăn nghe nhạc uống bia cùng bạn bè, thấy sao mà nhẹ nhàng quá. Tối tối, trên ghế sofa, chàng nằm xem clip, nàng nằm bên cạnh gác chân ôm cổ chàng để xem cùng, trên bụng chàng, con chó nhỏ nhe răng cười tíu tít, thỉnh thoảng lại dụi dụi vào nàng. Thỉnh thoảng, đến đoạn vui vui, chàng và nàng lại cười phá lên, con chó nhỏ giật mình tỉnh giấc nhìn xung quanh một vòng rồi lại gục xuống ngủ tiếp. Thật lòng, cuộc sống lúc này không mong gì hơn thế. Một mái ấm gia đình, một người bạn đời hết mực yêu thương. Còn tiền bạc, vật chất, những lo toan về cuộc sống, ôi cứ kệ đi, để lại sau cánh cửa đằng đó, còn ở đây, trong này, cứ bình yên như thế này đã, nhé.
  27. 3 points
    Chào mọi người, Lúc ban đầu khi mở topic, Junior muốn làm một trò chơi cho chị em trong diễn đàn. Nhưng giờ Junior xin mạn phép đổi lại nội dung một chút. Nếu bạn nào còn đang độc thân, trên 18 tuổi, và muốn tìm kiếm một mối quan hệ nghiêm túc thì gởi hồ sơ cho Junior. Junior sẽ tìm những hồ sơ tương đồng nhất để làm mai. Trong hồ sơ bạn ghi một chút về bản thân (tuổi, nghề nghiệp, sở thích, mục tiêu trong tương lai... ) và mẫu người yêu lý tưởng. Junior sẽ tìm những hồ sơ tương đồng nhất để giới thiệu hai người với nhau. Tất cả các thông tin của bạn, và nội dung đều được giữ bí mật. Hạn chót nhận hồ sơ là ngày 20 tháng 12 năm 2017
  28. 3 points
    Tháng Mười Một với mình trước giờ luôn là tháng nhiều kỉ niệm. Năm nay, tháng Mười Một là tháng chia tay, chia tay một tình cảm, chia tay hai người bạn thân. Mới đi tiễn bé kia ra sân bay về Việt Nam hồi hai tuần trước, hôm nay cả nhóm ăn với nhau một bữa chia tay bé này. Em ở Hà Nội chị ở Sài Gòn, cho nên lần chia tay này đồng nghĩa với việc có thể rất lâu sau chị em mới gặp lại nhau. Hôm qua mình đi ăn riêng với em, rồi hai đứa quay lại quán gelato nhiều kỉ niệm, nơi mà em giới thiệu cho chị vị quả hồng chỉ có vào mùa thu đông lạnh lẽo này. Ăn nhiều đến mức anh bán cũng nhớ mặt vì lúc nào cũng là hai chị em đi với nhau và mình luôn luôn gọi hai vị không đổi: hồng và matcha, bởi đây cũng là quán duy nhất trong tất cả các nước châu Âu mình đã đi có gelato vị matcha ngon đậm ngất ngây không thua gì Nhật Bản. Thứ Bảy em mời đi dự lễ tốt nghiệp, rồi đêm đi club có disco kèm karaoke. Ở đây các bạn trẻ đi club như cơm bữa, cuối tuần cuối tháng kéo nhau đi là bình thường, nhưng mình thì hiếm khi tham gia lắm, bởi mỗi lần đi như thế là mất cả đêm rồi ngày hôm sau phải ở nhà ngủ bù rất mất thời gian, chưa kể uống rượu nhiều hại sức khỏe nữa. Mình cũng thích gặp nhau nói chuyện thân tình hơn là đi mấy chỗ ồn ào lộn xộn. Tuy vậy, ai rủ đi club có lí do chính đáng thì mình sẽ đi. Lần trước là cách đây hai năm, dự đêm nhạc của anh bạn DJ. Còn lần này, tiệc tốt nghiệp của bạn thân là lí do chính đáng. Hôm đó uống nhiều hơn bình thường, hai ly champagne lúc lễ ở trường, một shot rượu 50 độ ở bar và một ly mojito ở club. Mấy em kiểu bị sốc, em không nghĩ chị chịu đi club, em không nghĩ chị chịu uống shot, em không nghĩ chị chịu nhảy, vân vân và mây mây, rất nhiều cái "em không nghĩ...", mình đùa, chị phải đi mới có người tỉnh táo đưa tụi em về chứ haha. Nhưng mà vầy, quan trọng là mình muốn hay không, bình thường không chơi không uống là vì không muốn, không thích, cảm thấy vô bổ, còn mình đã muốn thì sẽ làm được và hết mình. Mình nói không đi thì thôi, còn đã đi thì sẽ tham gia nhiệt tình chứ không có kiểu đi chơi với người ta mà nhăn nhó đòi về sớm làm người ta mất vui. Ai hút thuốc uống rượu, ai ăn mặc hở hang, ai hôn hít sờ soạng nhau, ai say xỉn thác loạn gì đó thì kệ ai, mình cứ đàng hoàng kín đáo, kiểm soát tốt bản thân và vui có chừng mực là được. Cũng có thể do bệnh nghề nghiệp, mình nghĩ những nơi như thế cũng phù hợp để luyện kĩ năng quan sát và nắm bắt tâm lý nhiều loại người. Ngồi một chỗ để ý bao quát xung quanh, trông chừng không để mấy bé em quá say làm chuyện bậy, tự mình lắc lư phiêu theo nhạc, bài nào hợp thì ra nhảy, cứ thế đến năm giờ sáng thì tiệc tàn, kêu taxi về tới nhà là sáu giờ... Hôm qua hai chị em ngồi ăn kem vừa nói chuyện, mình đã come out với em. Trước giờ mình không xem chuyện come out là cái gì đó to tát lắm, chỉ đơn giản như khi giới thiệu người yêu cho bạn bè biết thôi. Vì vậy mà bao lâu nay cũng không nói gì với em này. Nhưng mà giờ em về luôn rồi, không biết khi nào hai chị em mới lại có cơ hội ngồi tâm sự với nhau, nên mình cũng thấy hơi áy náy khi mà em cứ nghĩ HY là một bạn nam. Thế là mình kể cho em nghe chuyện gặp HY hôm sinh nhật, rồi nhẹ nhàng nói, "Bạn ấy là nữ." Em kiểu bị sốc (tập hai, chị làm em sốc nhiều quá haha). Em bảo không bao giờ nghĩ chị thích nữ luôn, chị quá nữ tính quá dịu dàng mà lại không phải kiểu tươm tướp rần rần thấy gái đẹp là ố á kêu gào. Mình lại cười tiếp, em không phải người đầu tiên nói với chị như thế, chị come out với 10 người thì chắc hết 9 người nói vậy rồi. Xong hai chị em ngồi ôn chuyện, điểm lại những người từng đi qua đời mình... ... Tự nhiên thấy nhớ Hà Nội, nghe các bạn ở nhà bảo giờ đang là mùa cúc họa mi, hoa gì mà dễ thương đến cả cái tên cũng dễ thương! Nhớ hồi tháng Mười Một năm 2012 mình ra Hà Nội chơi sáu ngày từ 25 đến 30, xem concert của các cô gái, giờ thì các cô gái cũng chia tay nhau rồi. Tháng Mười Một là tháng chia tay...
  29. 3 points
    Có bao giờ bạn tự hỏi mình đang đi tìm điều gì không? Có mọi thứ nhưng vẫn thấy thiếu. Như một mình đứng giữa cánh đồng mênh mông chẳng biết nên đi về hướng nào . Bốn bên gió lồng lộng chẳng giúp được gì cho khoảng trống trong tâm hồn. Và dù có tất cả hay vẫn còn đang cố tìm thì vẫn không thể chạm vào khoảng trống đó, nó tuy rất gần nhưng lại mờ nhạt . Đôi lúc biết nhưng đôi lúc lại không. Lắm khi nghĩ rằng đã khoả lấp nhưng cuối cũng cũng chỉ là hơi thở của chính mình. Nhiều lần tưởng là thoáng qua như một làn sương của buổi sáng, nhưng lắm lúc đọng lại cả những ngày dài lê thê. Vì không thoải mái với cái khoảng trống đó nên mình đi tìm mọi thứ để lấp đầy, nhưng đến cuối cùng vẫn cảm thấy như thiếu điều gì đó. Để mình biết rằng cả đời khoảng trống đó sẽ không thể lấp đầy đuợc . Chẳng ai có thể làm cho khoảng trống đó đầy, nhưng khoảng trống có thể nhỏ đi bằng rất nhiều thứ. Cuộc đời là khoảng trống ....khoảng trống nhỏ hay lớn ....tuỳ mỗi người ....
  30. 3 points
    Mọi năm vào ngày này con đều mua tặng mẹ một cánh hồng. Mẹ nói, bông hồng đỏ đẹp và đầy gai góc như chính cuộc đời này vậy. Nhưng mẹ lại thích những điều không bằng phẵng, như cái cách con vẫn hay nói với mẹ về tuổi thanh xuân, về cuộc đời của mẹ. Cảm ơn vì đã đi cùng nhau vỏn vẹn hai mươi sáu năm. Cảm ơn vì đã cho con một cuộc đời đầy phước hạnh và đẹp đẽ này. Mẹ ơi, hôm nay là ngày nhà giáo là ngày của mẹ. Con nhớ mẹ nhiều lắm.
  31. 3 points
    19/11/17 Cháu trai đi lấy chồng, quên, đi du học. Mẹ nó khóc bất tận khóc, mình chỉ cần nghĩ đến "tình cảnh mẹ con" đó là mình rớm nước mắt, mình công nhận mình mít ướt lắm. Sáng nay vừa thức giấc là bắt đầu lo lắng xem nó tới chưa, nằm đợi hoài, chú nó báo là máy bay hạ cánh rồi là mình trông nó qua hải quan suôn sẻ. Chờ cũng khá lâu nó gọi điện bảo :"con tới rồi út", cái mình nói :"gọi cho mẹ liền đi" rồi mình khóc như ai đánh đập mình. Chị Đ nói:"khóc cái gì" mình nói :"mừng", chị nói lại :"mừng mà khóc dữ vậy, mít ướt" khóc vậy mà đau cả cái đầu Điều này chứng tỏ là tâm hồn yếu đuối mà thể chất mong manh Lên lịch đi thể dục lấy phong độ đây! (Lo xong chuyện cháu đi học, lại tới chuyện xây nhà cho chị gái, chuẩn bị bôn ba chọn gạch chọn nội thất nữa. Song song còn phải trang trí nội thất phòng của chính mình.) Nhiều thứ lo! DZÚ GIÀ
  32. 3 points
    Sáng cuối tuần, tôi thức dậy khi ánh sáng đã tràn hết qua cửa sổ, và như mọi khi, nàng đã dậy từ trước nhưng vẫn nằm lười biếng bên cạnh, tiện thể khuyến mại cho thêm một cái chân lên ngang sườn. Kéo nàng thật sát về phía mình, tôi thơm má nàng choét choét, mắt vẫn nhắm tịt lại nhưng miệng thì cười, nàng đẩy tôi nằm ngửa, lao tới ôm và gối đầu lên tay tôi, không quên kéo theo một cái chân đặt lên ngang bụng. Nàng như một con mèo lười vậy. Tôi khẽ cúi xuống thơm nhẹ lên mắt nàng. Bắt đầu một ngày mới không thể ngọt ngào hơn. - Nay ăn cơm chiên Dương Châu nha - nàng bước ra khỏi giường ngúng nguẩy Yeah yeahhhh. Gì chứ riêng cơm rang thì cả tôi và con cún đều thích mê. Hà Nội sáng nay mưa, trời bên ngoài chắc sẽ lạnh hơn hôm qua một chút nhưng trong nhà rất ấm áp. Nàng đứng ở bếp nấu ăn, thi thoảng lại cười khúc khích vì những câu chuyện không đầu không cuối của tôi, dưới chân, con chó nhỏ ngửi thấy mùi thơm chạy tíu tít. Tôi thật sự rất yêu cái cảm giác gia đình này. Nàng xúc cơm rang ra hai đĩa to, con cún thì được một đĩa nhỏ. Thật sự, nàng nấu ăn rất cừ. Không chỉ ngon mà còn trình bày rất đẹp mắt. Nếu hỏi tôi vào lúc này muốn gì, tôi sẽ nói tôi muốn giữ được cái cảm giác này cho gia đình mãi mãi. Mùa đông năm nay chắc sẽ không lạnh. Hà Nội, 18/11/2017
  33. 3 points
    Trưa nay đi ăn với HY. Mấy ngày trước em lại đi London, lúc về em nhắn nói là có mua quà cho mình. Mình chỉ nghĩ là em sẽ tặng vài món lưu niệm nhỏ nhỏ xinh xinh. Ai dè ăn xong em lấy ra một bộ nước hoa, bảo là early birthday present. Mình bất ngờ không nói được gì luôn, chỉ nhìn món quà rồi cười suốt thôi. Bất ngờ không chỉ vì em nhớ sinh nhật của mình mà còn vì món quà đúng sở thích, lại có giá trị lớn (nếu là mình thì sẽ không tặng bạn bình thường quà như thế). Rồi em hỏi thế sinh nhật chị có định làm gì không. Mình nói chưa có kế hoạch (thực ra là muốn rủ em đi ăn nhưng không nói). Vậy là em rủ tối đó đi ăn xong đi uống gì đó, let's do something special. Mình kiểu, trời, phải em không vậy, bận thế mà có thể dành cả một buổi dinner then have a drink with me? May mà đã ăn xong chứ không chắc mình cứ bay trên mây thế không ăn được gì đâu... Nói chung là hôm nay rất vui, không giấu được nụ cười trên mặt suốt từ lúc gặp HY tới giờ. Hy vọng thứ Hai cũng sẽ vui như vậy, vui hơn thì càng tốt! Trùng hợp vừa mở facebook thấy anh Hưng mới đăng bài này. "Bông càng trồng, càng tỏa, có sao đâu..." : ) _______________ @lamlang: Dạ, mùa đông Nam Âu hiếm khi có tuyết lắm ạ. Em ở đây năm nay là mùa đông thứ tư rồi mà chỉ có một năm duy nhất có tuyết vào đúng một đêm thôi. Thường ở đây mùa đông hay mưa, nếu có tuyết cũng ướt ướt bẩn bẩn chứ không phải tuyết trắng dày đẹp như phía Bắc ạ. Em cảm ơn lamlang và cũng chúc lamlang mọi điều tốt lành ạ! ^_^ @ngaituongquann: Cảm ơn ngaituongquan ạ! ^_^ @Miao: Mình subscribe kênh Thùy Chi để luôn nghe được bài mới up đó. ^_^
  34. 2 points
    tranh chép phong cảnh acrylic tranthuy
  35. 2 points
    Khoi đầu sống thật với giới tính của mình diễn ra suôn sẻ bấy nhiêu thì gần đây mình lại bị áp lực ngoài xã hội bấy nhiêu. Um...không thể trách & mong đợi gì ở những người ngoài cuộc được vì chính những người trong cuộc còn không dám sống thật với giới tính của mình, còn cố tình phủ nhận giới tính của mình và kỳ thị ngay chính những người cùng giới tính. Tuy không thoải mái khi những người làm việc chung tạo khoảng cách với mình nhưng mình đã quyết tiến chứ không lùi . Vì mình tin một ngày không xa những danh từ đồng tính,Gay , Les ...sẽ cũng trở nên bình thường trong cuộc sống, mọi người sẽ quen như một quy luật tự nhiên.
  36. 2 points
  37. 2 points
    Có nhiều thông tin mà LL vì ở ngoài nước nên còn hơi "ngây thơ" đây! LL phải biết báo "lề đảng" là gì, những báo nào được cho là báo "lề đảng", đăng thông tin chính của quốc gia, của đảng. Nhìn tên miền tuỳ tiện mà đoán báo lề đảng thì không được. Tên miền phapluatso, sôxo, tuoitrenongnoi.. tinvitlalang.. v.v.., ai mua cũng được ! Dzu nói LL săn tin vịt để cảnh báo về những tin vịt LL đã đọc và tiếp nhận mà không chịu "lý luận", tự mình xem xét đúng sai. Là do LL quá ngây thơ hay vì "ghét thì bồ hòn cũng méo", nên thông tin nào tào lao cỡ nào cũng tin lấy tin để rồi lấy đó mà chửi đảng! Chuyện GD quan trọng và khi cần thay đổi bất cứ gì cũng phải có "lộ trình" không phải hôm trước nói hôm sau làm, nên mấy tin xuất bản SGK này nọ ko cần xem đã biết XẠO, đó cũng tuỳ thuộc óc phán đoán của mỗi người nữa chắc! Tin tức trên mạng thất thiệt, LL đăng lại tin thất thiệt nghĩa là LL cũng góp phần phao tin thất thiệt ko kiểm chứng! Nếu ở Việt Nam dễ chết lắm, ở nước ngoài thì có khả năng bị điện giật, ủa quên bị kiện tụng.. LL ko thích thì dzu không nói LL săn tin vịt nữa nhưng hành động của LL ko khác lắm với việc "săn tin vịt". Tuy là không nói "LL săn tin vịt" nhưng bản chất vấn đề là "LL săn tin vịt" nó không thay đổi mấy đâu . oay, hay là nói LL siu tầm tin vịt vậy hihi
  38. 2 points
    ...Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh Dù người phàm tục hay kẻ tu hành Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó Sao ta không tròn ngay tự trong tâm. (st) .
  39. 2 points
    Chả ai làm được gì cho tổ quốc, khi mà bắt bớ, đàn áp vẫn xảy ra hàng ngày!
  40. 2 points
    Kiệt tác tranh vẽ tay trên... lông vũ Thiên nhiên kỳ thú hiện ra trên những chiếc lông công và lông gà tây... Trong văn hóa của thổ dân da đỏ ở Bắc Mỹ, lông vũ là loại trang sức tượng trưng cho quyền lực, trí tuệ và tự do. Tuy nhiên, ngày nay, nhiều họa sĩ còn sử dụng chúng như chất liệu để vẽ tranh. Julie Thompson - một nghệ sĩ đến từ bang Alaska (Mỹ) đã sử dụng chiếc lông vũ mềm mại để vẽ nên những bức tranh tinh xảo, khiến người xem phải ngỡ ngàng. Vẽ tranh trên lông vũ - loại hình nghệ thuật độc đáo và mới lạ. So với vải canvas (vải bạt, không thấm nước), vẽ trên lông vũ khó hơn rất nhiều. Chất liệu vẽ tranh chủ yếu là lông công hoặc lông gà tây. Đây là chất liệu quá mềm và cực khó vẽ nên dù chỉ một bức tranh đơn giản cũng đòi hỏi người vẽ phải thật khéo léo, kiên trì. Tác giả thường mất vài giờ để vẽ một bức tranh đơn giản... … còn những bức phức tạp thường mất khoảng 15-18 giờ. Hiện đang là họa sĩ đồ họa cho một công ty khảo cổ, công việc chủ yếu của Julie Thompson là mô phỏng lại các loại văn tự chữ tượng hình. Chính sự tỉ mỉ và kiên nhẫn được rèn luyện trong công việc đã giúp cô rất nhiều trong quá trình sáng tác. Tác giả đã tự học hội họa từ những năm 90 và vẽ trên lông vũ suốt 17 năm qua. Tranh của cô đã được triển lãm tại các phòng trưng bày trên khắp Bắc Mỹ. Julie Thompson sinh ra và lớn lên ở Alaska, tiểu bang xa xôi nơi có những ngọn núi, những cánh rừng hùng vĩ và phong cảnh hoang sơ tuyệt đẹp. Thiên nhiên, cuộc sống nơi đây đã in sâu vào tâm trí, đồng thời ghi dấu ấn rõ nét trong những tác phẩm của cô. Tranh của Julie rất đỗi giản dị, khiêm nhường cả về sắc màu lẫn chi tiết. Thiên nhiên hoang dã vùng Alaska... … và chân dung những người thổ dân bản địa là chủ đề yêu thích của cô. Julie tâm sự: “Mỗi con người, khung cảnh hay các loài vật nơi đây đều mang những câu chuyện riêng mà tôi luôn muốn kể lại trong tác phẩm của mình. Alaska đã và sẽ mãi là nguồn cảm hứng lớn nhất trong tác phẩm của tôi”. Nguồn tin: Theo MASK
  41. 2 points
    Thống kê năm 2016 cho thấy tại Uc có khoảng chừng 300000 người Uc gốc Việt , không kể khoảng chừng hơn 30000 du học sinh, cộng với số lượng vài chục ngàn người đang có visa làm việc, và thân nhân du lịch dài hạn. Tính ra vẫn chưa tới 400000, so với dân số 24 triệu , nghĩa là chưa chiếm đến 2%, nhưng nếu bạn chỉ vừa đặt chân đến Uc thì sẽ có ngộ nhận về con số này, nhìn đâu cũng thấy đồng hương, nói tiếng Việt tại nơi công cộng sẽ có người hiểu đấy, lý do vì người Việt chỉ sống tập trung tại một số vùng, và làm cùng một số nghành nghề. Người Việt , nhất là những người mới đến, thường ngại giao tiếp và sống khép kín hoặc co cụm lại , chỉ chơi với nhau cũng là một khó khăn trong đời sống, học hỏi và phát triễn. Nước Uc kinh doanh chữ nghĩa, đây là một trong những kỹ nghệ hàng đầu, họ chỉ muốn đào tạo , lấy tiền, chứ không muốn thu nhận di dân, nhất là trong những năm gần đây. Du học sinh Việt tạm coi là có ba thành phần: một là con quan, qua đây an chơi là chính vì lắm tiền nhiều của. hai là những em đi du học đúng nghĩa, học rất tốt và gia đình cũng có khả năng nên có thể lo học mà không cần đi làm thêm. Ba là quý vị muốn tìm đường định cư, hoặc ở lậu làm kiếm tiền. Autralia là đất nước có luật pháp, luật lao động lương căn bản rõ ràng, nhưng vì biết được điểm yếu của bà con đồng huong , cộng với sự cạnh tranh khốc liệt trong thương trường nên có một số chủ Việt bóc lột người cùng xứ, giảm chi phí để tồn tại. Thật sự thì cái gì cũng có mặt phải mặt trái, hơn thua nhau ở cách sử xự. Du học sinh chỉ được phép làm thêm 20 giờ 1 tuần, vậy muốn làm thêm giờ thì lấy tiền mặt đương nhiên là không đóng thuế, thì không thể nhận được lương trả theo luật ( tối thiểu là $18/h) , ngoài ra sự hạn chế về ngôn ngữ cũng là một rào cãn, nếu không làm cho người Việt thì cũng khó kiếm việc làm. Thật ra những người chủ trả lương bèo và đối xử tệ với người làm là những người không biết kinh doanh và không có lương tâm. Nếu mọi người đồng lòng không làm việc cho họ, thì họ sẽ không dám nữa. nếu biết mình bị trả lương thấp và đúng ở vị trí có thể thưa kiện thì cứ nói thẳng với họ là tôi sẽ khiếu nại, họ sợ liền đó. ở đây kiếm người làm việc tốt không phải là chuyện dễ, dân Uc có nhiều người khá làm biếng vì đã có centrelink ( sở an sinh xã hội) Băn khuang hàng đầu của một số lớn du học sinh là tìm đường định cư, những năm gần đây con đường này ngày càng hẹp, nếu có em nào trong diễn đàn AL có ý định này thì nên tìm hiểu thật kỹ đễ tránh chuyện không hay về sau.
  42. 2 points
    Chị, em và games Hôm nay em viết nhật ký có tiêu đề cho...máu chị ạ (thiệt ra là vì em đang ngồi chóc ngóc chờ xe mà chị thì ngủ rồi nên em viết linh tinh)! Em mê chơi game, mê từ thời nhỏ xíu suốt ngày đi nịnh thằng hàng xóm để nó cho chơi games, từ cái máy nintendo cổ có mario, bắn xe tăng hay contra.. tới cái brick thần thánh xếp gạch mà ngày nào đúng keng giờ mẹ nó cho nó chơi là em có mặt xếp hàng. Ngày xưa em nịnh nó bắt chết cũng vì game, hái cho nó trái ổi, dẫn nó đi ăn dâu tằm tím cả miệng hay mang cho nó quả bắp luộc. Nghĩ lại, em mà mê học như mê game giờ em đã thông minh tuyệt đỉnh chị ạ 🤔! Rồi tới cái máy tính với đĩa mềm, em chơi ngày chơi đêm (cũng với nó, mượn đĩa đổi đĩa với nó) chơi quên gà gáy đến mức mắt cận (em đổ thừa cho game á chớ em không biết vì sao đâu). Rồi sau đó nâng cấp hơn là em bắt đầu chơi game mạng LAN, từ Age of Empire (bữa Black Friday nó có giảm giá trên steam chị ạ, nhưng lại không có cho Mac nên em tha cho nó á, không thì em xin tiền chị mua rồi😅) tới Cossack tới Warcraft. Hết màn này tới game online một thời đình đám Võ lâm truyền kỳ cũng không thiếu cái bản mặt em! Chơi quên học - thiệt ra em đổ thừa nữa chớ tại em làm biếng học á😜! Hết Võ Lâm, em hậm hực quyết định nhịn ăn nhịn mặc mua cái xbox cho riêng mình, vậy là em lại đắm chìm vô thế giới game. Từ sleeping dog tới watch dog rồi Tomb Raider tới Assassin Creed tới Batman, mâm nào cũng có mặt em! Nên mới có cảnh chị ngủ trong tiếng chém giết ì xèo từ game em phát ra hoặc sau khi buông câu “Em chơi thấy gớm!” Nhưng đó không phải quan trọng (dù chị chê em cũng làm em tổn thương lắm😖) mà quan trọng là chị là người đầu tiên không kỳ thị em khi em “con gái mà chơi game”! Chị cho em tiền mua đĩa game, chị nấu cơm cho em ăn trong lúc em ngồi dán mắt vào màn hình tay bấm đơ liên tục mặt thì ngu ra! Thỉnh thoảng rảnh chị sẽ coi em chơi xong chê bai em nhưng chị luôn kiên nhẫn đi lựa games với em, mỗi lần mở ipad lên là thấy youtube sẵn “walkthrough” chị để nguyên đó đi làm chuyện khác không tắt của em. Chị sẽ nghe em kể về game, về nhân vật này nhân vật kia cốt truyện, thỉnh thoảng chỉ chặc lưỡi gọi là có nghe. Giờ khi chị ở xa, mỗi tối nhắn tin gọi nhau xong khi đi ngủ chị sẽ dặn “đừng chơi khuya quá, ngủ sớm nha em!” chứ không hề có một lời cằn nhằn, chị tôn trọng em và đám đĩa game cũng như những thứ xung quanh nó! Như hôm nay, em than vãn với chị em bị cấm nick, chị cười sặc sụa rồi cảm thán “thiệt tội cho một game thủ, thôi ráng chơi giỏi lên để hết bị cấm, không thì tạo account mới đi!” làm em thấy thương chị quá đỗi, vì có mấy ai trên đời này, nhìn một đứa to tồ đầu như em (nói gì thì nói em và chị cũng U40 rồi) chơi game mà còn động viên dỗ dành! Nên, em mới nói, em mê game nhưng em còn mê chị hơn! Mê chị hơn mê bất kỳ cái gì trên đời này đó chị ạ! Câu chuyện đến đây là hết rồi! Cảm ơn chị đã luôn yêu thương, bên cạnh, tôn trọng em và những sở thích kỳ quái của em! Thương và mê chị, nhiều! ❤️
  43. 2 points
    "Con nít mà ..." Hôm nay cháu đến nhà chơi, và như mọi lần la hét & ồn ào như đây là nhà riêng của mình. Đây sẽ không đến từ chuyện thương hay ghét, mình chỉ comment trên phương diện người quan sát thôi. Tật xấu này có lẽ là điểm chung của HẦU HẾT con nít ở Việt Nam: không được giáo dục kỹ càng để tôn trọng sự riêng tư khi ở công cộng. Vào thang máy, ở cafe, nhà hàng, cứ thế là la hét ỏm tỏi. Thử mà nhắc nhở thì thế nào cũng nhận được ánh mắt "kỳ thị" của gia đình bé (okie fine điều này dễ hiểu) và những người xung quanh (weird, thậm chí họ cũng bị làm phiền nhưng vẫn dung túng): "Con nít mà, nó có biết gì đâu mà làm dữ vậy ?" Vì nó càng không biết nên mới phải giáo dục ngay từ nhỏ. Rằng nơi công cộng không phải là nơi để con mặc sức làm phiền đến mọi người, con phải có sự phân biệt giữa không gian riêng tư ( chỉ có con và những người chấp nhận sự ồn ào đó) và những không gian còn lại. Ca dao có câu "Dạy con từ thuở còn thơ, ..." mà mình không hiểu vì sao những quy tắc ứng xử cơ bản này không bao giờ được nhà trường và gia đình áp dụng một cách nghiêm khắc, chỉ toàn bơm vào đầu những thứ giáo điều. Để rồi lớn lên, hậu quả của những việc này là: con đường này, khu dân cư này là của tao, tao muốn chen lấn, đi sai đường là quyền của tao, tao kéo loa thùng đến chơi vào lúc 11-12h đêm vì tao thích ok? Văn minh là khi con người nhận thức rõ quyền của mình tới đầu và tôn trọng người khác, làm sao để ít ảnh hưởng đến họ nhất. Đừng nói đến những thứ quá vĩ mô như sánh vai cùng cường quốc 5 châu khi mỗi ngày vẫn còn những hành xử ăn lông ở lỗ từ những chuyện vi mô như vậy. https://liiintz.blogspot.com/2017/11/con-nit-ma.html
  44. 2 points
    Chỉ có sự khao khát trong lòng mỗi người, cái gọi là tình yêu. P/S : 01.01.2018
  45. 2 points
    Sớm nay đi học trời lạnh rát buốt cả da thịt, dù có dùng lotion thì tay chân mặt mũi vẫn bị nứt nẻ, rách toạc. Mùa đông luôn là một nổi ám ảnh về cái lạnh lẽo của thời tiết. Có một buổi tối lá bắt đầu chuyển màu sang thu, Xám đứng tựa cửa trên tay là ly cacao nóng, em bắt gặp khung cảnh đó có chút mơ hồ, rồi nhìn Xám em mỉm cười. Rất lâu sau đó Xám nói, bạn ấy đang rất nặng lòng. Em nhìn ra bóng trăng phía trên cao mình. "cậu muốn hỏi mình về việc cô ấy muốn cậu về VN với cô ấy hoặc là cả hai sẽ kết thúc, phải không?" Cái dáng vẻ kinh ngạc vì sao em lại biết điều đó của Xám cũng làm em bỗng chốc thấy mình vô tình trở nên nhiều chuyện. Xám gật đầu. "cậu dành cả chín năm của mình để đi tìm ước mơ và hiện thực hóa điều đó trở thành sự thật. Còn cô ấy bỏ cả thanh xuân của mình để chờ cậu trở về. Không phải là cô ấy muốn nữa mà là cậu phải trở về để hoàn thành ước mơ của cậu, bởi vì ngay từ ban đầu cô ấy đã là một phần giấc mơ của cậu." Khi những tán cây đỏ rực trên nền trời xanh thẳm, em tiễn Xám về lại với nơi thuộc về bạn ấy. Mùa thu này, những bông tuyết đầu mùa rơi rồi. Có những thứ đốt mãi chẳng thành tro. Mùa thu à, em nhớ bạn quá.
  46. 2 points
    Shizu ơi là Shizu.. thật là drama quá đi
  47. 2 points
    Đi làm về lao vào bàn làm việc cất đồ mà ngỡ như có cô Tấm chui ra từ quả thị, còn tưởng vào nhầm nhà vì tự cổ chí kim bàn làm việc của mình chưa bao giờ sạch sẽ gọn gàng đến thế cả. Đúng là, biết lấy vợ sướng thế này thì cố mà lấy từ năm 17 tuổi
  48. 2 points
    Chuyện ex và ex của ex Nay ex bỗng dưng lại nhắn tin cho mình, hỏi thích quà gì để sắp tới she đi du lịch HQ she mua về cho. Mình hỏi mắc gì lại mua quà cho em, thì hỡi ôi, she lại nói những câu mình không muốn nghe, về chuyện mình quan trọng với her như thế nào, she hối hận vì ngày xưa mơ mộng nghe theo ex của her mà làm đau mình, chia tay mình ra sao.. Thay vì vậy, biết hối hận vậy, thì không phải nên biết chăm lo cho người hiện tại hơn sao? Nghĩ cũng lạ, chẳng hiểu cái “nghiệp chướng” gì, mà 1 2 3 4 người cũ của mình đều vì những cô ex của họ mà đành lòng “đá” mình. Nhưng nghĩ cũng mừng, nếu không có những nỗi đau của những ngày tháng ấy, có lẽ mình không được mạnh mẽ như ngày hôm nay.. Người cũ, dẫu cho có nhớ về thì cũng mãi là người cũ. Kỷ niệm, dẫu cho có đẹp thì cũng chỉ là kỷ niệm. Việc cần làm nhất chính là chăm lo cho người bên cạnh mình của thì hiện tại, chứ đừng mãi nghĩ về quá khứ.. Một khi để quá khứ chen chân vào làm xáo động hiện tại, thì chắc chắn bạn đã thua. Những tháng ngày sau này dù có dằn vặt đến mấy thì mãi mãi bạn chẳng thể quay đầu.. Hôm nay trong lòng có chút khó chịu. Làm bạn với người yêu cũ chẳng bao giờ là dễ dàng.
  49. 2 points
    @chutzpah E làm nghề nghiệp gì có liên quan đến nghệ thuật hay thiết kế không? hiện tại S đang làm một cái project chù bị mở một khoá học nhắn hạn dạy cho mấy em tự kỷ để các em phát uy kỷ năng sáng tạo, dựa trên mấy bức tranh các em vẽ để test AQ tinh thần vượt khó. S đại diện cho công ty Peter House tuyển nhân viên ở VN, ông chủ hứa với S trích ra 30% thu nhập để làm tự thiện, nếu em không ngại thông tinh cá nhân bị tiếc lộ thì gởi cho S cái sơ yếu lý lịch đi nếu thích hợp vừa có lương vừa được làm tự thiện, tốt em hén.
  50. 2 points
    E ko nghĩ gì là c khoe đâu ạ. E hỏi để biết, vì e cũng có dự định sau này tham gia NGO hay tổ chức từ thiện gì đó.
×