Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 04/26/2020 in all areas

  1. 7 points
    Câu chuyện buổi chiều giữa Mẹ và con gái (là mình). Mình đang đứng chiên chả giò, Mẹ thì năm võng, hai Mẹ con đang nói chuyện linh tinh, rồi Mẹ nói vụ vợ chồng nhỏ em sau này xây nhà, còn mình thì cũng lo cố thủ ở đây (ý là nhà đang ở sẽ là của mình) Mình: biết sau này con có cố thủ ở đây hay không (ý là mình chỉ muốn ở xa) Mẹ: cười cười.... dẫn bạn về ở chung đi Mình: im lặng và đặt chấm hỏi trong đầu Mẹ: thì xem có ai dẫn về ở chung....bạn gái cũng được Mình: hả? (Hả trong suy nghĩ thôi), chứ bên ngoài đang bị đơ Mẹ: lại tiếp túc nói...dẫn về đi rồi còn làm dâu cho tui nữa chứ. Mình: hả (lần 2 nhưng vẫn chưa nói gì)...vài giây sau thì... Mình: con biết về cũng làm dâu nên con đâu muốn dẫn về Mẹ: cười cười... rồi hỏi: sao? Mình: đời này ai còn làm dâu nữa...con đâu muốn bạn con khổ (cười cười). (thiệt ra Mẹ không khó, nhưng ý là làm dâu sẽ bất tiện với không thoải mái cho bạn mình sau này và cũng đang cố ý chọc Mẹ) Mẹ: thì dẫn về đi, dù sao sau này nhà này cũng là của con. Bạn con ai muốn ở thì ở, không muốn ở thì đi thôi (hình như vẫn không từ bỏ ý định kiếm người về ở chung với mình) Mẹ: lại tiếp tục nói... bữa Mẹ xem trên mạng có cặp nhỏ kia nhìn cũng dễ thương. Có nhỏ đen và lùn xấu mà quen được nhỏ cao, chân dài như người mẫu vậy. Mà hai đứa nhìn dễ thương lắm (kể chi tiết cặp đó ra nữa) Không lẽ mình ế đến nỗi Mẹ phải hối như thế sao? Còn lại khơi gợi vụ bạn gái chứ, chắc cũng nghi lâu rồi mà giờ mới nói ra 😆
  2. 6 points
    Mấy hôm nay đầu óc tệ thật. Ngủ và thức lộn xộn hết trơn. Những đêm mất ngủ mới thấy thời gian thật dài. Quay sang nhìn con ngủ mà lòng thật xót xa. Ước gì mình có bản lĩnh hơn để cho con cuộc sống tốt hơn. Ước gì mình mạnh mẽ hơn để con dựa vào. Giờ đây với vai trò làm mẹ, làm bạn, làm cha thì trách nhiệm ấy nặng nề và cao cả lắm. Mình biết mình sẽ phải tự vượt qua để dìu dắt con đi trên con đường đúng đắn nhất. Đã đem con đến thế gian thì nên cho con tất cả những gì tốt nhất đúng không??? Mệt mỏi quá. Đôi lúc cần bờ vai để dựa vào nhưng khó quá. Lại phải tự đứng dậy rồi. Mạnh mẽ lên nha Quyên ơi...
  3. 6 points
    Cách đây rất lâu, rất lâu... qua diễn đàn này, mình đã từng quen một người. Nói sao nhỉ? Người ta hay bảo “đúng người nhưng sai thời điểm”. Vậy nên, ở thời điểm hiện tại, sau bao nhiêu cuộc tình đổ vỡ khác, mình lại chợt thèm một cuộc tình bình yên và tĩnh lặng như cái ngày rất xưa mà mình đã từng có ấy. Và rồi, sau nhiều lần viết rồi xoá, lần này mình sẽ mạnh dạn đăng “tìm duyên”, hi vọng diễn đàn đã tác hợp mình được 1 lần, sẽ tác hợp được thêm lần 2! Chưa biết có phải là duyên là nợ gì không, nhưng mình mong muốn tìm được một người mà lòng người ấy thật sự tĩnh lặng, an yên để luôn có thể ôm lấy sự bất an trong mình. Mình mong muốn sẽ làm quen với những người từ 30t đến 35t. Vì mình năm nay cũng gần 30t rồi. Không phải là mình đặt giới hạn cho bản thân hay là kén chọn gì đâu, nhưng vì mình đã từng quen với nhiều người bằng, nhỏ thậm chí lớn hơn mình 1-2t, và mình cảm thấy suy nghĩ, hành xử vẫn rất không match được với nhau. Mọi người vẫn hay chê mình già trước tuổi mà! Không tự hào gì lắm, nhưng biết sao được cái lối suy nghĩ của mình nó vẫn cũ kỹ lắm. Mình không hợp với các bạn Butch hoặc...hmmm, ngoại hình hơi hướng nam tính. Mình có nhiều người bạn là Butch, và mình chơi rất vui, mình gọi họ bằng anh, xưng em. Và mình nhìn họ thật sự như những người anh theo đúng nghĩa đen, và chỉ dừng lại ở đó thôi, mình không có cảm xúc hơn nữa. Mình sẽ thích một người phụ nữ với cái đầu lạnh và trái tim nóng, và mình có thể nũng nịu gọi bằng chị xưng em. Cũng lâu rồi mình chưa gọi ai như vậy... Vậy đấy, có bạn sẽ hỏi rằng, mình là ai? Sao có lắm yêu cầu thế?! Uh sorry bạn, mình chỉ là muốn đưa thông điệp rõ ràng một chút, như vậy thì sẽ không phải khó chịu cho cả hai về sau. Còn nếu, chị/bạn hay ai đó muốn tìm hiểu về mình, cứ inbox mình. Mình sẽ trả lời tất cả các câu hỏi để giúp chúng ta hiểu nhau hơn, tuy nhiên hãy thông cảm cho cái tính thụ động của mình. Hãy cứ chủ động, và mình chắc chắn sẽ hồi đáp! Thân,
  4. 6 points
    Chuyện come out. Cũng tính là thôi, ko cần nói chỉ để cho riêng mình biết nhưng thấy Mẹ cứ lo lắng hỏi chuyện chồng con các kiểu: định khi nào lấy chồng, lấy chồng đi con, rồi có con sau này có người lo cho con, chứ con vầy Mẹ lo lắm... Cứ để bậc phụ huynh ấy nấy và lo lắng vấn đề đó hoài cảm thấy bản thân có lỗi quá nên quyết định liều mạng nói cho Mẹ nghe luôn. Vào một ngày có quá nhiều chuyện không vui ập đến, mình lấy hết can đảm ra để nói cho Mẹ nghe. Khi chỉ có 2 Mẹ con ngồi với nhau (tâm trạng đều không được vui) Mẹ: Con tính sao rồi? Con: sao là sao Mẹ? Mẹ: chuyện lấy chồng sinh con đó, ở hoài vầy rồi sau này ai lo? Lấy chồng sinh con, sau này có con nó lo như con đang lo cho Mẹ như vầy đây. Con: ???? (Nhìn trộm Mẹ và...suy nghĩ ghê lắm) Con: con muốn nói cho Mẹ nghe 1 bí mật Mẹ: bí mật gì? (Vẻ mặt nàng đại hí hửng lắm) Con: !!!! (Không biết bắt đầu sao) Mẹ: sao? Bí mật gì vậy con, nói Mẹ nghe thử. Con:!!! (Chưa thốt nên lời). ...Một hồi sau, Mẹ vẫn chăm chú để nghe điều bí mật. Con: con không lấy chồng đâu mẹ à vì con không thích, nếu muốn có con thì sau này kinh tế có thì con sẽ nhờ đến bệnh viện để có thai và sinh con (vẫn chưa dám vô chủ đề chính cần nói). Mẹ:??? Con: những gì Mẹ thấy, những gì con đã làm, những cách cư xử, chắc Mẹ cũng phần nào đoán ra phải hôn? Đó, con thích và quen con gái Mẹ à. Mẹ: đăm chiêu lắm. Chậm lại vài giây... Ờ, Mẹ cũng nghi ngờ nhưng không có hỏi, để con tự nói. Thì, sống sao con thấy vui là được. Nhưng mà phải vui vẻ và hạnh phúc thì mới được, nha con. Mẹ không sốc mà mình sốc mới ghê. Đó, nhẹ lòng quá. Nhẹ lòng vì những trăn trở lo lắng của Mẹ dành cho mình phần nào được giải tỏa, mình giữ riêng cho mình cũng được nhưng thực thấy có lỗi với Mẹ vô cùng. Giờ nói ra rồi tưởng Mẹ sẽ bớt phần nào lo lắng, nhưng không! Lâu lâu vẫn điện thoại vô, nói được vài câu lại: Mẹ lo cho con quá. Con: sẽ có người chăm lo cho con thôi mà, Mẹ đừng có lo, còn hông con tự chăm con, con lớn rồi. Già thì lên núi sống haha... Đó đó, đời xen kẽ những nỗi buồn vẫn còn những niềm vui nho nhỏ như vậy. Con ổn mà, Mẹ ơi!
  5. 6 points
    Một chiếc kênh youtube tào lao của Mị nay mới dám công bố😸 Mấy ấy ơi có muốn ngủ không? Muốn ngủ thì mở video này ra, chỉnh âm lượng nhỏ lại rồi đeo tai nghe vào và ngủ thôi... https://youtu.be/hVE-69EKEDI
  6. 6 points
    Cuộc đời tôi, nốt thăng thì ít chủ yếu do mình tạo ra, nhưng nốt trầm khá nhiều. Bỏ qua đoạn thuở ấu thơ cũng khá chật vật và có rất nhiều kỷ niệm không thể nào quên, ví như căn nhà tranh vách đất, ví như những ngày đi mót lúa, nhặt phân bò; hồi nhỏ chơi rất giỏi cái trò banh xiểng, thật đấy, mỗi lần tạt banh là nó lượn lượn xoáy xoáy không đứa nào chụp được... Mà thôi đã nói bỏ qua thời ấu thơ. 2005 học xong, phụ huynh dắt lên miền núi xin việc, thâm căn cố đế là phải làm trong nhà nước thì mới được. Cái cảm giác lần đầu tiên khi lên tới miền núi, lúc đó nhìn núi này nối với núi kia, đường xá lúc thì lên cao chót vót lúc lại xuống sâu nó trầm mà có cái gì đó nghèn nghẹn, dù sao từ một nơi cũng được gọi là thành phố lên cái nơi lúc đó bản thân nhìn nhận đó là nơi khỉ ho cò gáy thì quả thật cảm giác như bị bỏ rơi. Nhớ những buổi chiều, trời chạng vạng là cầm cái đèn pin đi lên, đi xuống cái dốc vài lần, cái cổ nghẹn nghẹn, thở dài một hơi rồi lại về phòng tập thể đóng cửa lại. Có 1 chị làm bưu điện ở gần đó chơi chung sau này nói tao ấn tượng cái con nhỏ mới đến cứ chiều chiều xách đèn pin đi lang thang nhìn rất thương tâm. Rồi cũng qua được 4 năm, nhờ vào những mối quan hệ bản thân góp nhặt đã chuyển được công tác từ cái huyện xa xôi đó về thành phố. Lúc mới về lại được phân công lên biên giới làm việc nhiều người theo khuyên nên từ chối vì trên đó buồn, lại có một mình là con gái đêm hôm bất tiện, nhưng rồi mình cũng quyết định đi, lúc đó có thể chỉ vì lý do là lương cao, lại có thể phân nhau thời gian để nghỉ về. Nhớ lại cái cảm giác rợn người lúc ngủ đêm hôm một mình trên biên giới mới thấy mình can đảm nhường nào. Có rất nhiều "thứ" xung quanh, có khi cái giường nó dựng đứng nhưng rồi đêm đó cũng qua và những đêm sau đó nữa. Lâu dần, biên giới đông người hơn, có nhiều bạn xung quanh hơn, cuộc sống vui vẻ hơn một chút. Rồi cái lứa bạn đó cũng qua, cũng chẳng còn vui nữa. Đi ra Huế học thêm, đang học thì chị bạn ở nhà kêu mua đất, vậy là chuyển cái chứng minh về còn việc mua đất, ký tá là vợ chồng người ta giả ký hết. Tới lúc tên mình đứng trong cái bìa đó cũng chả biết nó mặt ngắn mặt dài thế nào, rồi nó lại chui vào trong ngân hàng để lấy tiền trả tiền đất :D. Ở nơi đất khách quê người, ở nơi mà có khi nói tên địa danh có nhiều bạn còn chưa biết nó ở nơi nào, một thân một mình, thỉnh thoảng có đôi ba lời hỏi thăm rồi chắc cũng chán mình đã chính thức từ 2 bàn tay trắng làm nên một cục nợ. Cục nợ đó theo miết, rồi liên tiếp những vận không may vịn vào người khiến cục nợ chẳng giảm đi mà lại còn to ra, anh chị thì chẳng có gì để giúp nên cũng chẳng nói với ai, mình vui thoáng chốc có thể nhiều người biết nhưng những lúc một mình thì chẳng thể san sẽ cùng ai. Một mình gánh rất nhiều cũng chỉ mình mình biết, người xung quanh cũng chỉ nhìn thấy một đứa hay cười, đùa, sống một mình không biết tiền để đâu cho hết mà người ta không biết lương nhà nước một tháng bao nhiêu đồng, mỗi khi về nhà chỉ có cười để mấy mụ chị thấy mình vẫn luôn rất tốt. Điều khiến mình suy sụp nhiều nhất là khi chị gái mất, chỉ là chị còn quá trẻ, tụi nhỏ lại còn quá nhỏ, ba ngày túc trực tại bệnh viện luôn nươm nướp khi tiếng loa phòng cấp cứu vang lên. Và không biết mình đã trãi qua như thế nào khi được gọi vào báo tin chính thức mình chỉ nhớ người ta nói đã cái gì đó hồi dương 2 lần gần nửa tiếng đồng hồ mà không được và lại tự mình thông báo về gia đình như thế nào, lo liệu mọi việc ra sao, ký giấy tờ thế nào. Cái cảm giác cố gắng bóp bóng từ bệnh viện về nhà, dù biết chỉ là hình thức nhưng vẫn rất nỗ lực chỉ mong chị còn một chút gì đó về với gia đình. Còn nhớ những đêm nằm khóc ướt gối nhớ về những kỷ niệm lại cảm thấy như chị ở bên vuốt đầu vỗ về an ủi và ngủ thiếp đi. Aizz! Mà thôi, mọi chuyện đã qua. Từ một đứa ăn nhờ ở đậu nay đã có thể xây cho mình một căn nhà nhỏ làm chỗ chui ra chui vào là đã cảm thấy tự hào cho bản thân, được nghe nhiều câu "một mình con gái mà như vậy là giỏi hơn khối thằng đàn ông rồi" nghe cũng mát lòng mát dạ dù bên ngoài cũng tém tém khách sáo đôi chút. Cũng vất vả lắm lận, chạy đôn chạy đáo, vừa làm việc vừa xây nhà, chạy vòng vòng ngoài nắng, có một mình nó vất vả là thế nên cứ phải cố gắng một chút, gia đình chẳng ai thể giúp gì chỉ có thể động viên, ừ thôi cũng được. Nhà sắp xong, ốm đi rồi, đen đũi xấu xí nữa, nhiều lúc thở không ra hơi đi làm về chạy qua nhà coi ngó làm chỗ này làm chỗ kia, có hôm mua hộp cơm trưa lên cơ quan ăn vừa mở ra lại phải đóng vào chạy qua nhà để xem mua thêm vật liệu, xong lại phải chạy về đi lấy mẫu, có lúc thì nuốt vội, có lúc mệt lại làm ly nước là xong chẳng muốn ăn nữa. Cũng may mấy đứa làm cùng cũng hiểu mình một mình vất vả nên tạo điều kiện để chạy lòng vòng. Mệt cũng mệt rồi, chín chày rồi còn 1 chày nữa cố chịu nốt. Cục nợ này lại to lên nữa rồi, càng ngày càng to nhưng là phấn khởi. Cái tự mình làm nên đáng để tự hào dù nó là cục nợ hay gì.
  7. 6 points
    “Thời gian làm con người thay đổi và đôi khi họ trở thành loại người mà trước đây họ từng khẳng định: Tôi sẽ không bao giờ như thế.”
  8. 4 points
    Chào mọi người! Mình vừa tậu được quyển sách mới xuất bản rất thú vị về tarot. Nên mình muốn chia sẽ với những bạn THẬT SỰ QUAN TÂM. Đôi khi có những vấn đề trong cuộc sống tuy nhỏ nhặt nhưng không biết hỏi ai? Hay bạn muốn có thêm thông tin để thu tóm lại rồi tìm câu trả lời cho vấn đề mà bạn đang gặp phải. Hôm nay mình mở topic này với tinh thần nhờ vào tarot để đưa thêm cho bạn những thông tin về vấn đề mà bạn đang gặp phải. Mỗi một câu hỏi mình sẽ rút một lá bài và mình cũng nêu chi tiết như bên dưới: 1/ Mình “đổ” người ấy dữ lắm rồi mà không biết người ấy “đổ” mình đến đâu? 2/ Nghi ngờ “gấu” đang bắt cá hai tay? Lật ngay lá bài để biết chân tướng! 3/ Người cũ còn thương mình hay không? 4/ Người ấy thật sự là người như thế nào? 5/ Cuộc tình này sẽ thành hình hay lình xình? 6/ Vì sao rác còn có người hốt mà mình vẫn ế mốc meo? 7/ Đắn đo khi muốn tậu một món đồ đắt tiền hay đầu tư tiền vào việc gì đó? 8/ Sức khoẻ của mình đang như thế nào? Một vài lưu ý: + Bạn nào muốn hỏi câu nào trong các câu trên thì inbox cho mình? Mỗi bạn tối đa hỏi 3 câu nhé. + Mình sẽ ưu tiên thứ tự bạn nào Pm trước sẽ trả lời trước. Tuy nhiên vì mình còn công việc nên sẽ sắp xếp khi nào có thời gian mình sẽ rút bài và trả lời bạn. Mình không hứa chính xác thời gian nhưng sẽ không quá lâu và chắc chắn sẽ không bỏ sót một ai. Yên tâm hen! + Khi bạn hỏi câu nào thì trước khi bạn hỏi bạn hãy tập trung nghĩ về vấn đề ấy/ người ấy rồi nhắn lại câu hỏi cần hỏi. + Dù là mình xem dùm nên mình luôn trên tinh thần xem cho bạn một cách nghiêm túc nên mình cũng sẽ chọn lọc những ai thật sự quan tâm và nghiêm túc muốn hỏi vấn đề. Còn nếu bạn chỉ vì tò mò hay chỉ muốn thử khả năng này nọ thì mình xin từ chối xem bài. + Vì giới hạn của topic là hỏi nhanh đáp gọn những câu hỏi mà mình có nêu ở trên không đi lang mang xâu xa thêm những vấn đề khác. + Vì xem qua online nên việc kết quả lá bài đôi khi sẽ bị ảnh hưởng và cũng tuỳ mức độ tin tưởng khi bạn đưa năng lượng của bạn vào câu hỏi như thế nào mà kết quả ra lá bài sẽ ở mức chính xác tới đâu. + Câu trả lời sẽ gửi riêng cho bạn. Và mình sẽ không đăng public. Cũng nói nhiều thông tin rồi! Vậy giờ bạn nào muốn hỏi hãy Pm mình! Pm mình!Mãi Pm mình!😘 Chúc tất cả luôn an lanh! Colin
  9. 4 points
    Hôm nay làm việc xong ra sau hè nhìn mẹ trồng rau. Chưa kịp hỏi mẹ cần con giúp gì không thì mẹ nói: “Con đứng qua một bên đi, con không giúp được gì đâu” 😔😔 Muốn nói được mà được mà nhưng sự thật là không được nên thôi. Mình đứng né né qua bên rồi nghe mẹ nói tiếp: ”Chim con bay đi rồi” Nghe mẹ nói mình nhìn lên cái tổ chim. Hết đợt này đến đợt khác chúng thay nhau đẻ ở đó. Hèn chi mấy hôm nay không nghe tiếng chim nữa. Mình nói mẹ “Con phá tổ chim đó đi là tụi nó không có chổ để về nữa. Là con được ngủ ngon” Mẹ nói “Nếu con muốn thì làm đi” Nói thì nói vậy chứ không nỡ. Nhà của người ta mà, sao mình có thể phá đi. “Thôi con không làm. Tội mấy con chim đó lắm” Mẹ cười cười rồi mẹ méc ”Ba con không giúp mẹ làm vườn” Mẹ vừa nói xong thì mình thấy ba đang đứng bên kia xem đám bí đám bầu, đám rau ba mẹ trồng, mình nói nhỏ ”Ba ở đẳng sau kìa” Mẹ nghe vậy thì im lặng. Lúc này mình biết là mẹ đang giận ba. Mình nói với ba “Sao ba hư quá, chọc má hoài” Ba đứng cười trừ. Còn mẹ thì vẫn cứ không vui. Mình đi lại rồi dòm dòm đám rau cải và rau dền xem có sâu không thì quay lại thấy ba đang ôm mẹ khen: ”Em trồng cây sao giỏi quá. Mấy cây anh trồng không tốt bằng em. Cây chanh đó nếu em trồng giờ đã lớn và nhiều trái rồi” Ba dỗ xong thì mẹ cười làm mình cũng cười theo luôn. Thiệt là... lúc nãy mình chỉ nói “sao cây chanh này không cao vậy mom” là ba chộp liền cơ hội để dỗ mẹ. Kinh thiệt chứ 😂😂 Ba mẹ có giận cũng xưng anh anh em em ngọt sớt. Vì vậy nên có hờn có dỗi rồi cũng thôi. Khi có giận ai cũng đừng dùng từ không tốt dành cho nhau vì dù sau đó có hết giận rồi, nhưng lòng vẫn còn đau lắm. Mình thì chỉ cần lớn tiếng thôi là đã thấy tủi thân lắm rồi nói chi dùng lời mắng nhiếc. Phụ nử rất dễ giận nhưng chỉ cần dỗ một chút sẽ hết liền. Mẹ có thể giận ba cả tháng nếu ba không dỗ. Nhưng chỉ vài phút dỗ thôi là cười liền. Hình như phụ nử nhà này ai cũng vậy, chắc do di truyền. Hèn chi mấy ông anh rể lâu lâu ngồi nói chuyện với nhau rồi lắc đầu nhìn mấy bà chị 😅😅😅. Ai kêu quá nuông chìu vợ nên ráng chịu thôi. Nói vậy chứ ba và mấy ông anh rể nhà này rất sướng vì mẹ và mấy chị cũng rất cưng họ. Cuối cùng có mình mình hổng ai cưng 🤔🤔🤔
  10. 3 points
    Sài gòn đã bắt đầu vào mùa mưa rồi, tự dưng hôm nay lại có cảm giác tủi tủi ùa về. Tự dưng lại mong khi về thì có người chờ mình, hoặc không sẽ ghé ngang chỗ làm việc của người ấy đón người ấy rồi hai đứa cùng đèo trên chiếc xe máy về, rồi hai đứa xoắn tay cùng nhau nấu ăn, kể cho nhau công việc của hôm nay thế nào, vừa nấu ăn vừa trò chuyện. Rồi sau đó sẽ cùng nhau đọc sách hoặc xem cái gì đó, hoặc có thể sẽ chỉ nằm cùng nhau trò chuyện, tâm sự những chuyện vui cũng như chuyện buồn. Uhm, chỉ mong có ai đó chờ mình về thay vì 4 bức tường vô hồn, hoặc không gian vắng lặng đang chờ... Hôm nay, chỉ hôm nay thôi nhe. Ngày mai bớt mơ mộng ảo huyền nhe BS.
  11. 3 points
    Làm những gì có thể. Trong cái khó ló cái khôn. Khả năng của Q vẫn còn là vô hạn. Mỉm cười 1 cái cho đời thêm tươi. 🙂
  12. 3 points
    Hồi xưa thời đi học văn bằng 2. Trong nhóm có anh kia nói là anh biết bói tarot. Mình thì thấy nó mới lạ nên cứ dò hỏi nhờ ổng bói dùm 1 quẻ. Mà ổng nói một câu nghe quê ghê. “Em xem bói tarot làm gì?”. Mình nói em thấy nó mới lạ và dự đoán được tương lai gần nữa. Em khoái mấy cái này lắm nên anh thương tình bói 1 quẻ. Và rốt cuộc ổng cũng hông màn đến việc nan nỉ ỷ ôi. Ổng kêu thôi em lên mạng tìm hiểu đi. Okie! Hông vấn đề gì! Lúc ấy thiệt là giận trong bụng. Mà thôi người ta xem hay không là quyền của người ta. Vốn dĩ là một người mê tâm linh và huyền học. Thế là tự tìm hiểu cho chắc. Lần đó có đợt khuyến mãi khoá học online về tarot quyết định mua học ngay. Cảm giác nó thú vị vì nó mới với bản thân mình nên khi nào rảnh là ngồi cày miết. Lân la mua thêm sách rồi mua bài. Bộ bài đầu tay có tên là Hạo Hi ( Radiant Rider-Waite Tarot). Cảm giác cầm bộ bài lên mùi thơm màu sắc nó làm mình thật ấn tượng và trong rất nhiều bộ như vậy mình đã mang bạn ấy về nhà. Càng tìm hiểu thì bộ môn này càng làm mình đắm say. Nó xuất phát từ phương tây nhưng ở VN sau này mới khá thịnh hành nhưng cũng không quá đông đảo. Thị trường sách và nguồn tài liệu khá hạn chế. Người reader thật thụ thì lại khá hiếm. Tarot nó phản ánh đời sống nội tâm của con người. Nó giúp bạn đưa ra những lời khuyên khi mà có những việc làm cho bạn bế tắt và không biết hỏi ai. Nó giúp mình hiểu rõ bản thân hơn qua từng ngày. Và còn nhiều lĩnh vực trong cuộc sống này nữa. Mình ấn tượng nhất với một câu nói rằng “đừng bao giờ xem tarot như một trò chơi bói bài rẻ tiền vì nó chẳng giúp ích gì cho bạn cả hãy xem nó như một người bạn tri kỷ để cùng khám phá từng ngày từng ngày” và mình đã tiếp xúc tarot với tâm thế như vậy. Tarot mang năng lượng và khi thật sự tập trung để kết nối được năng lượng đó của tarot thì buổi trải bài mới hiệu quả. Đã trải qua hơn một năm kể từ khi bắt đầu. Và mỗi ngày rút một lá bài để xem người bạn của mình muốn nói với mình điều gì? Càng lúc càng thấy mình kết nối được năng lượng trong tarot. Mới đây lại tậu thêm một bộ khác nữa. Thay vì cảm giác mới lạ thú vị thu hút như bộ đầu thì khi cầm bộ này lên như có dòng điện 1000kw chạy qua người. Nó rần rần tới mức tưởng như gặp được người tình trăm năm rồi vậy. Nếu mà sao này có gặp lại chắc mình đề nghị sẽ xem cho anh đó một quẻ để xem ổng còn đam mê với tarot nữa hông? Mà tiếc quá hôm bữa rút là bài thì bạn ấy bảo không còn gặp lại nữa. Okie! Chắc hết duyên!!!
  13. 3 points
    Những khi rảnh rỗi mình hay nằm và hình dung về cuộc sống tương lai, các ước vọng mình sẽ đạt được trong tương lai, mình cứ suy nghĩ và hình dung về điều đó trong một khoảng thời gian. Thường thì những hình dung và ước vọng đó sẽ tự nhiên bất ngờ thành hiện thực trong vài tháng hoặc vài năm, hoặc là mình sẽ thực hiện nó. Em nói mình nên đọc sách “sức mạnh của tiềm thức”. Mình chỉ mới nghe ( làm biếng đọc nên mở youtube nghe) một ít nhưng thấy rất đúng. Khi mình có một ước vọng nào đó cứ lặp đi lặp lại ước vọng đó trong đầu của mình thì trước sau gì, sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành hiện thực, giống y như sách nói. Không lẽ tiềm thức của mình nó mạnh dữ vậy ta ha ha...hiện tại mình có một vài ước vọng cho thời gian sắp tới để xem nó có thành hiện thực không. Cả đêm cả ngày mình nghĩ về nó chắc là sắp thành hiện thực rồi đó ha ha...ước vọng là có cái phòng nhỏ nhỏ riêng của mình để chui ra chui vào, để tự do độc lập ưa làm gì thì làm, nuôi 1 con chó, 1 con mèo để đùa giỡn với chúng nó, một vườn rau bé bé trước sân để rảnh rỗi ra đào đào xới xới cho vui, ước vọng nhỏ bé vậy thôi đó ha ha.....
  14. 3 points
    Hồi cấp 2, tui có một tình bạn như Lương Sơn Bá với Chúc Anh Đài ngoại truyện vậy, keo sơn, thân thiết ghê hồn lắm. Nhà nhỏ ở xóm trên, tui xóm dưới nhưng ráng nhón chân căng mắt cũng nhìn được dáng nhau. Nhỏ bằng tuổi , học trên tui 1 lớp, tui học trễ năm, vai về thì gọi tui tới tận bằng cô. Không biết chuyện ở đâu ra mà 2 đứa đêm ngày gặp nhau nói 8 năm cũng không hết chuyện. Sau giờ học, hoặc là nó chạy tuột xuống nhà tui hoặc tui tót lên nhà nó 2 đứa 8. Đêm giao thừa bọn trẻ trong xóm đi chơi đã kéo nhau về ngủ hết còn mỗi tui với nó ngồi bên giếng nhà nó, 2 đứa cắn hột dưa, ăn bánh rù rì rủ rỉ đến sáng. 5h sáng mẹ nó dậy ra thấy 2 đứa hết hồn , bảo 2 cô cháu chuyện gì mà nói suốt đêm luôn vậy. Cái tui đứng dậy chia tay nó ra dìa, lát sau 7h hai đứa lại gặp nhau. Trời, kinh thiệt chứ. Nhà nó xóm trên, tui xóm dưới, mỗi sáng sáng 2 đứa ra quét sân đều nhón chân giơ chổi lên cho nhau thấy, chiều chiều ra quét sân lại vẫy tay, hò hét réo gọi nhau ầm ĩ giữa một khoảng mênh mông đồng trống. May mấy nhà trong xóm xây chừa cái khoảng không chính giữa để tui với nó chưa bao giờ bị chia cắt tầm nhìn. Cứ vậy mấy bận hè qua bọn tui như hình với bóng. Một lần vào ngày sinh nhựt tui, nó lượm đâu ra cái vỏ ốc bự chẳng bằng bàn tay xòe của người lớn, quấn giấy ghi chữ lên tặng tui, rồi hông biết hai đứa nói gì qua lại giận hờn vu vơ ấy, tui lén bỏ lại vỏ ốc lên bàn rồi trốn ra sau hè nhà nó đứng. Nó vô thấy tui không đem về, ngồi khóc sướt mướt như mới bị mẹ quánh mấy chục roi. Thằng cu chăn vịt nhìn bọn tui trân trối, bảo 2 bà cứ như tình nhân vậy. Vỏ ốc ấy đẹp lắm, sau này hết giận hỏi lại nó, nó nói đem vứt đâu mất tiêu rồi. Mấy năm sau, nó lấy chồng, tụi nó cưới nhau là do tui làm mai đó, ghê chưa. Công nhận cái thằng đó lì , lì dã man chứ không vừa. Nó không phải gu của con nhỏ, nên con nhỏ không thích, ấy vậy mà lên nhà con nhỏ quài. Nó đều đặn lên ngồi bên nghe con nhỏ với bồ con nhỏ chuyện trò, cứ thế con này trải qua 3 mối tình thì người chứng kiến hàng ngày,qua bao nhiêu thời gian ấy cũng chính là nó. Một dạo mắc giống ôn gì nó k lên nhà con nhỏ mà cứ xuống nhà ám tui. Hồi đó tui học giỏi nhất xóm nên mẹ với anh chị cũng ít hài lòng khi tui chơi với mấy đứa con nít không lo học mà bày đặt nhăng nhít yêu đương. Nó tới kiên nhẫn chờ tui học xong rồi năn nỉ tui dắt lên mối mai cho nhỏ bạn vì tui là bạn thân nhứt của con kia, có tiếng nói nhất định lắm( ghê ) . Tui bày đặt đọc bài rõ to cho nhà nghe xong úp sách vở đứng dậy dắt nó đi. Anh hùng, bao đồng dữ thần, rồi bày trò bôi tường, trét vôi, đẩy thuyền liệng thúng, con nhỏ xiêu lòng. Mấy năm sau bọn nó cưới. Tụi nó gặp là cảm ơn rối rất đến tận giờ nhưng chưa từng thấy cái đầu heo nào được gởi qua nhà tui. Đù. Triết lý luôn đúng hen : thằng nào lì thằng đó thắng.
  15. 3 points
    Hồi nhỏ tui lém lắm. Tui có ng anh yêu chó cực kỳ, đến độ k màng gì ngoài chó. Anh tui có cái tật xấu là nhà k cần biết ai ăn cơm hay chưa, bữa nào cũng bắt tui hoặc tự tay đổ hết cơm cho chó ăn, còn ai đói ai no kệ. Bữa đó anh bắt tui cho chó ăn, dĩ nhiên nhà còn ng chưa ăn cơm, tức quá mà đâu cãi lời được, bị quánh sao. Tui vừa đổ cơm cho chó ăn mà rất thản nhiên điềm tĩnh chuyện trò với chó : này chó, ăn cơm đi rồi còn đi làm. Ông anh tui đang ngồi đó ăn cơm, nghe tức ói máu la lên hỏi cho ra lẽ, bảo k trả lời dc là bị đánh : -mày nói ai là chó? - nói chó chứ nói ai - Chó sao biết đi làm? - nó giữ nhà là đi làm còn gì. Trả lời bình thản lắm, lý sự cùn què ghê lắm, anh tức điên lên đòi đánh. Mẹ tui nghe ỏm tỏi chạy lên hỏi, anh tui ức méc : nó nói con là chó. Tui vẫn 1 lý do như cũ: chó đi làm là giữ nhà. Anh ức tui lắm mà k đánh dc. K một lần nào ổng sai tui cho chó ăn nữa .
  16. 3 points
    😁😄 Anh Nhàn mặc váy... Ngạc nhiên chưa?!
  17. 3 points
    Hôm qua như thường lệ, sau khi làm việc xong, tôi và cả nhà ra sau vườn hóng gió. Bx đi chăm sóc hoa, tôi thì ngồi xem Venice chơi với Iris. Venice dành vẽ hình dưới sân nên bẻ gãy cây phấn của em. Iris giận, phủi đít bỏ đi và tuyên bố mãi mãi không làm bạn của nhau nữa. Venice ở lại tiếp tục vẽ, khi vẽ xong liền gọi em lại xem bức tranh "chị nắm tay em" rồi yêu cầu làm hòa. Iris ôm lồng ngực, cảm động nói "cảm ơn chị hai". Sau đó, hai chị em bắt ghế lại ngồi kế bên bức tranh, vừa ngắm, vừa xin lỗi nhau. Tôi thấy hình ảnh đó quá đáng yêu nên chụp hình lại và đăng lên FB của gia đình. Bx xem xong và nói, - Em xem hai con thể hiện tình cảm thấy giống hình ảnh của hai đứa mình. Có khi nào anh chị nghĩ là mình dạy con giống mình hay không, có khi nào anh chị không thấy dễ thương mà đang trách mình là dạy con lớn lên giống mình, trở thành người đồng tính. Công nhận bx nhạy cảm. Tôi cười và trả lời, Nếu đến hôm nay các anh chị còn có suy nghĩ đó mình cũng không thay đổi được họ. Mình sống thấy vui vẻ là đủ rồi, không quan trọng ai nghĩ sao. Mình thấy dễ thương thì mình đăng lên, các anh chị không thích thì không cần vào xem. Giả sử là mình cố tình dạy con theo bước chân của mình, trở thành người đồng tính. Tình yêu vốn là từ con tim ra, cho nên nếu con mình không phải là người đồng tính mà mình cố ép nó theo bước đường của mình thì đến khi nó trưởng thành mình sẽ như các cha mẹ dị tính khác, có một ngày mình sẽ phải đối diện với ngày lộ diện của nó. Con mình sẽ mời mình ngồi xuống và nói. - Con xin lỗi hai mẹ, con đã cố gắng hết sức nhưng con không làm được. Con là người dị tính, con chỉ yêu đàn ông. Bx nghe tôi đảo ngược cả thế giới, bà ấy ngồi cười ngất.
  18. 3 points
    Thế là mình lại tiếp tục kiếp ở trọ. Ta nói cái cảm giác ở trọ ngày xưa nó khác bây giờ nha. Ngày xưa ở trọ là do đi xa gia đình, giờ ở trọ mà gia đình mình gần sát nách đây. Ngày xưa đi xa ở trọ là do mình thích tự do, tự chủ, tự lập, tự quyết mọi vấn đề trong cuộc đời mình cho nên mình muốn đi xa khỏi quê hương để ở đựơc ở một mình, chứ mà ở lại quê hồi đó đang còn nhỏ chưa làm ra tiền mà tự nhiên xách mông ra ngoài ở ba mẹ anh chị không cho, lấy cớ đi học xa nhà rồi mình bay luôn ha ha...công nhận mình lì lợm gan to thiệt, không biết sợ là gì. Cho nên hồi đó cảm giác đựợc đi xa ở trọ nó háo hức và thấy thích. Ta nói cuộc đời xa nhà ở trọ rày đây mai đó lê lết khắp nơi, số lần chuyển nhà trọ nhiều cũng gần bằng số tuổi luôn ha ha...cũng vất vả, cũng mệt, nhưng mà đó là cái giá phải trả để đổi lấy tự do, độc lập nên mình cũng thấy bình thừơng, luôn luôn lạc quan yêu đời. Cuộc đời mà, cái gì mình tự tay tạo ra mới đáng quý, mới thấy hạnh phúc, đừng trông chờ, phụ thuộc vào ai cả. Mình đã tự chủ đựợc cuộc đời mình nên mình cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Lần này đi ra ở trọ, do ở gần gia đình nên vợ chồng thằng em nó buồn, nó nói sao không ở với nó, mình bảo là do não, thần kinh mình giờ muốn được yên tĩnh, nghỉ ngơi, không chịu được tiếng ồn, mình ra ở riêng cho yên tỉnh, để nó dạy con cho được tự nhiên thoải mái. Khi nào mình già cả, con cái của nó đã lớn trưởng thành, mình sẽ về ở với vợ chồng nó, mấy anh chị em già lụ khụ ở với nhau cho vui ( nếu lúc đó mình không có vợ chăm hi hi...). Ở với vợ chồng thằng em mình thấy rất vui, vợ chồng nó rất tâm lí và biết quan tâm người khác. Chỉ là vì con cái nó còn nhỏ nên nhà cửa hơi ồn ào vì phải giải quyết đủ thứ chuyện của tụi nhóc. Sau khi nghe xong lí do chính đáng thì thằng em nó không buồn nữa và hăng hái giúp mình chuyển đồ đạc ra nhà trọ. Ta nói lần này có thằng em phụ nên mình khoẻ re, mua sắm đồ đạc, vận chuyển... nó phụ lo cho hết. Mình lại thực hiện điệp khúc mua sắm lại từ đầu, để bắt đầu cuộc sống mới một mình. Ta nói đi ra chợ mua đủ thứ lỉnh kỉnh thau rổ dao kéo....mấy người bán hàng nói “ vợ chồng mới cứơi ra riêng ở à” ha ha... mặt mình già chát vậy mà nói mới cưới. Còn cái em chủ nhà trọ nói mình khi chưa thấy chứng minh nhân dân là em tưởng chị là sinh viên đi thuê trọ đi học, khi nhìn ngày sinh thì té ra chị nhiều tuổi hơn em luôn, mình nói mình tóc bạc tùm lum rồi nè, sinh viên gì nữa ha ha....sao nhiều người nói mình trẻ vậy ta, chắc là do mình hay cà rỡn nên họ nói mình trẻ ha ha.....
  19. 3 points
    Rau lại lên rồi
  20. 3 points
  21. 3 points
    Hôm nay đi lang thang một mình, đang ngồi ngắm trời mây cây cối nước trôi lững lờ thì bỗng một em gái đạp xe đi. thể dục lướt qua ngoái đầu lại la thất thanh kêu tên mình. Mình nhìn em thì chợt nhận ra là em hồi xưa ở ghép chung phòng trọ ở Sài Gòn. Đã lâu lắm rồi không liên lạc nói chuyện với em. Vậy mà gặp lại chị em vui như tết ha ha....mình có facebook của em nên thỉnh thoảng thấy em đăng các hoạt động trong cuộc sống của em nên cũng chỉ biết ít thông tin của em trong mấy năm em về quê sống. Em còn trẻ mà em nói chuyện rất già dặn, không giống như em ngày xưa lúc ở chung với mình. Em bây giờ đã đi theo con đường thiền định, tu tập. Hướng theo lối sống thanh thoát, đơn giản, không bon chen, hơn thua, đua đòi với đời nữa. Ngồi nói chuyện với em cả buổi tối mình được khai sáng ra một vài điều, thấy tâm hồn được thanh thản, nhẹ nhõm đôi chút. Đang nói chuyện em bỗng nhiên nhìn lên trời la lên mặt trăng có vầng quầng sáng xung quanh đẹp quá chị ơi. Mình nhìn lên ban đầu không thấy nghe em nói mình phải nhìn kỹ nhìn rộng ra nữa thì mới thấy có vầng hào quang xung quanh mặt trăng rất đẹp. Em nói là hay là nãy giờ em nói về chánh pháp nên mặt trăng xuất hiện vầng hào quang đó không chị. Vậy là có điềm báo, em nói có linh nghiệm đó chị, 2 chị em tự tâng bốc nhau rồi cừơi ha ha.... em nói rằng nếu tâm mình mở thật rộng ra thì mọi nỗi đau buồn mất mát dù có lớn thế nào cũng sẽ không là gì đối với mình cả. Giống như một nắm muối bỏ vào cái ly nhỏ thì nó sẽ mặn chát, nhưng khi bỏ nắm muối đó vào cái hồ rộng lớn thì nó sẽ hoà tan không là gì cả. Em nói đúng có lẽ cái tâm của mình còn hẹp hòi nhỏ bé. Mình chỉ cứ luẩn quẩn trong cái đáy giếng của mình thôi. Từ nay mình phải thay đổi để sống thanh thản, vui vẽ, hạnh phúc hơn. Mình không thể bắt người ta thay đổi, trông chờ người ta thay đổi mà tự bản thân mình phải thay đổi. Hai chị em nói chuyện mà đêm về khuya lúc nào không hay. Em giựt mình vì thấy đã khuya liền chào phóng lên xe đạp như bay ( chắc về trễ sợ mạ la ha ha...) mình kịp kiu em lưu số điện thoại. Hai chị em hẹn nhau ngày rằm ra ngồi ngắm trăng nói về chánh pháp tiếp. Em nói em sẽ khai sáng cho mình ha ha....
  22. 3 points
    Thế là mình quyết định sẽ ở lại đây, chạy qua chạy về với mẹ, làm được gì thì làm cho mẹ thôi. Mình sẽ lại bắt đầu xây dựng cuộc sống mới ở quê hương. Đầu tiên là lo chỗ chui ra chui vào. Một hành trình mới lại mở ra. Sốc lại tinh thần bắt tay vào việc thôi nào.....
  23. 3 points
    Nếu có thể quay ngược về quá khứ để thay đổi một điều gì đó, vậy sẽ chọn nơi nào và sẽ chọn thay đổi điều gì? Chọn thay đổi không gặp gỡ, không quen biết với một ai đó vì nổi đau hay sự thất vọng mà người ta mang lại? Hay chọn làm điều gì đó để có kết quả tốt hơn? Cuộc đời của mỗi người giống như được tô vẽ bằng rất nhiều sự lựa chọn khác nhau. Dù là tự chọn hay nhờ hoặc để người khác chọn giúp, thì đến cuối cùng, cuộc đời của người nào thì người đó tự hưởng thành quả của những sự lựa chọn đó. Nếu vậy vì sao không tự chọn lấy? Có đúng, có sai, có thăng có trầm, cũng không cần nuối tiếc.
  24. 3 points
    @mty Mty đi đâu chơi đã về rồi à? Kỳ này Mty nhất quyết giành giải thưởng rồi Cuối tuần "rảnh rỗi sinh nông nỗi" nên WN cũng bon chen sắp xếp lại góc bàn làm việc của mình để chụp thử một tấm ảnh và post lên góp vui với các bạn. P/S: ảnh này WN chụp bằng điện thoại, không chỉnh sửa hay cắt xén gì, chỉ resize cho nhỏ lại. Ánh sáng từ cây đèn bàn và nến.
  25. 3 points
    Hết cách ly mò dìa thấy Pat với Nai post hình có tâm quá hix, thấy tình hình giựt chuyến đi chơi với chủ nhà coi bộ phiêu rồi. Còn chủ nhà @Home thì chắc mải mê bận đi tìm dép, không biết đã tìm thấy đôi dép lào thất lạc chưa?? Cho mty xin nộp tấm nữa để tăng cơ hội nha hehe. Ảnh này mình chụp bằng máy chụp ảnh, có chỉnh cho đúng sáng một tý và resize. Tựa đề bức ảnh là: Cứ mơ đi vì cuộc đời cho phép
  26. 2 points
  27. 2 points
    @bungmo vâng mỡ mỡ, bị nhiều người ghét quá nên tất cả đều tránh xa hết rồi. Thấy tội wl chưa? ......... Một ngày lễ mà phải ở nhà! Hôm nay nghĩ lể nên ngủ đến hơn 10 giờ mới dậy. Căn nhà yên ắng đến lạ. Ra tìm ba mẹ thì không thấy ba mẹ đâu nên đi lại dòm cái bếp. Tự nấu mì gói ăn chống đói xong làm ít đồ ăn cho ba mẹ rồi vô ngủ thêm vài tiếng nữa. Ba mẹ về cũng là lúc thức dậy lần 2. Ngồi lên cây đàn piano đánh ầm ầm thì nghe mẹ nói ”tội cây đàn quá, con đánh đã không được hay rồi còn làm hư nó nữa thì còn gì là cây đàn” 😂😂😂 Nhẹ nhẹ đứng lên nhìn mẹ cười rồi đi xuống bàn ăn ngồi với ba. Một lát thì mẹ ngồi xuống rồi nhìn ba mẹ ăn. Ăn xong định đi ngủ tập 3 mà không muốn ngủ nhiều nên lấy giấy ra hí hoái vẽ lung tung. Vẽ xong thấy ghớm quá nên bỏ qua bên đi đọc sách. Một lúc sau ra sau vườn của mẹ hái hành, vừa bứt vừa sợ sâu nên bứt cho lẹ chạy vô. Lấy cá mẹ làm sẵng nấu món cá hấp gừng hành kiểu Hồng Kong. Nghe tên sang vậy chứ nó chỉ là cá hấp nước tương lần đầu tiên làm thử. Mẹ nói mẹ quá lo lắng không biết ăn được không nhưng lúc ăn ba lại khen ngon. Thế mà cuối cùng cũng chỉ một mình mình ăn muốn xĩu, còn ba mẹ ăn món ăn mẹ nấu vừa ăn vừa cười. Đúng là mình bị bạc đãi. Ăn xong lại chui vô phòng, nhỏ bạn thân rủ qua nhà nó ăn nhưng từ chối. Cô vy vẫn còn nên vẫn chưa dám đi. Chị ấy mỗi lần rủ mà bị từ chối là nói “em định ở luôn trong nhà hả? Vaccine không có là ko đi gặp chị à”. Định nói đúng rồi mà sợ bị chửi nữa nên thôi. Người ta sợ chết thôi mà. Có gì sai 😅😅
  28. 2 points
    Cả đêm ko ngủ được. Giật mình chạy xuống xem cửa tới 3 lần. Mình có linh cảm hôm nay người ta sẽ về... Chỉ cần bên cạnh là ngủ ngon như vậy. Mơ luôn. Gần sáng rồi mà mới ngủ lại đã mơ. Rõ như thật vậy. Người ta gác tay qua bụng mình... mình im re, cười mỉm, và ngủ ngon lành... Sáng ra mới biết. Chỉ là mình mơ
  29. 2 points
    Hiện tượng mưa các nhà khoa học giải thích rằng do hơi nước ngưng tụ thành mây gặp không khí lạnh mà rớt xuống.Mình nói thật, thế này chẳng khoa học tí nào. Không nói về tâm linh, dẹp tâm linh sang 1 bên, mình chỉ xét trên cơ sở khoa học thôi: nếu ngưng tụ và rớt, thì trái đất không có 4 mùa, càng ko thể có mùa mưa và mùa khô, bởi vì ngưng tụ thì có hạn, mây trên trời không có chỗ "giữ" đủ số hơi nước để "rớt" theo mùa, gió lạnh trên cao thì thường xuyên thổi mà mùa lạnh lại không có mưa lớn, mưa dai như mùa hè. Thậm chí hạt nước có thể vón cục hình vai -rớt, "cơn gió lạnh" nào có khả năng nặn băng?Thiên nhiên đúng là kỳ thú, nhưng mà ngay cả khi "cơn gió lạnh" có khả năng làm mưa thì chiểu theo logic này anh ấy sẽ đóng nước thành đám mây băng như mặt trên bên trong tủ đá và rồi cả tảng sẽ rớt cái rầm xuống đất, ko có bất cứ cơ chế nào của gió trong giây lát có thể nặn hơi nước thành hột, thành hột, đặc biệt lại có thêm tua rua.Ngoài ra nếu vượt ra tầng khí quyển hơi nước tụ ở chỗ nào? Ở đâu có nước bốc lên mà có hơi?Các nhà khoa học nếu tỉ mỉ mà xem xét chính những công trình nghiên cứu của họ, mình nghĩ họ bất giác cũng thấy xấu hổ lắm.
  30. 2 points
    ++ Lặn một cái gần nữa năm hà. Mấy chị em khỏe hem? Chắc ai cũng đen thêm một tí vì nắng nóng kinh dị mờ 😒😒. Năm gì mà dịch, hạn, nắng nóng, nực nội thấy sợ hà. Muốn đi đâu chơi mà cũng không dám rón rén tới cái sân bay. Riết rồi thành ngườo tối cổ luôn òi.🤣🤣
  31. 2 points
    " Đôi khi bạn không thể hiểu hết được giá trị của một khoảnh khắc, cho đến lúc nó mãi mãi trở thành một kỷ niệm không thể quay lại được. Điều đó khiến bạn hoài niệm về quá khứ làm bạn yếu lòng đi phút chốc."
  32. 2 points
    Hôm đó tôi bận tối mặt mày, đói muốn xỉu cũng k có thời gian ăn. Cổ nhắn một dòng tin thật ngọt ngào : lát nữa mua đồ ăn qua ăn, khỏi nấu đi. Tôi hào hứng ra chút, bắc nồi cơm lên để đó rồi tiếp tục guồng cv. Tiếng sau cổ tới giở ra chén nuôi xào chay, bảo ăn với cơm ngon lắm. Trời hỡi trời, mình có ăn chay đi chăng nữa cũng "không bớt bình thường " chút chớ. Tôi nói nghĩ tới món nui xào chay ăn kèm cơm, ngon, vui muốn rớt nước mắt vậy. Cũng lần tiếp, tôi cũng sắp hết hơi , cái cổ hăng hái đi chiên trứng ăn với rổ rau xanh mát ở nhà tôi. Tôi mừng rỡ như được chia sẻ bớt lúc mệt. Lát, cổ bưng lên 1 dĩa trứng vàng ươm ườm từ 5 cái hột vịt tròn to bự . Tôi đói quá mà, hám ăn, gắp miếng nhỏ bỏ vô miệng , xong ngậm ngay tại đó hưởng thụ. Nó mặn như có cả tá muối đổ dồn vào đó. Nói vui vui y như cái nồi vài con cá lòng tong kho với nguyên bịch muối dành ăn cả tháng trời mùa đói kém những năm hồi xưa người bắc hay làm ấy. Tôi được giải thích rất khoa học rằng : vì là món cuốn rau nên mới cố tình làm mặn hơn. Má ơi, càng là món k ăn với cơm thì phải càng nhạt một xíu cho nó đỡ lên tăng xông chứ nhỉ. Mà cái món ấy thiếu điều ăn với cơm cũng không nổi nữa. Cuối tuần rồi, zui zẻ hen pà kon !
  33. 2 points
  34. 2 points
    A : thích món ngon Q: bạn ăn bọ cạp chiên giòn chưa
  35. 2 points
    Đúng rồi @chutzpah Tarot không những là một người bạn nếu mình sử dụng đúng cách thì nó như một chuyên gia trị liệu tâm lý lúc nào cũng bên cạnh bạn vậy đó.
  36. 2 points
    Đối xử với người khác như thế nào, mình sẽ nhận lại tương tự như vậy. Cũng giống như tấm gương phản chiếu nhiều nét mặt khác nhau của chính bản thân mình. Cuộc sống sẽ có rất nhiều mệt nhọc nếu để tâm quá nhiều đến những điều không tích cực xung quanh. Cái group trong điện thoại cứ tin tin vì tin nhắn của bạn bè. Có đôi khi đọc nhưng qua mấy hôm sau mới trả lời vào một hai câu, nhưng vẫn biết mọi người luôn còn đó, không cần hỏi vì sao, họ nói ra và biết có người vẫn luôn lắng nghe là đủ. Cũng tốt, không ồn ào cũng không phải giải thích gì cả. Một hai câu là đủ hiểu. Là vì giống nhau nên mới dễ dàng. Vì biết tôn trọng nhau nên biết gìn giữ mối quan hệ với nhau. Đúng là quan trọng nhất không phải ai tốt ai xấu hay tìm người như thế nào để làm bạn mà là những người mang cho mình cảm giác thoải mái không nặng nề. Có những cái dù có chơi cũng cần có chừng mực, cũng như cảm thấy không tốt cho chính mình thì nên tránh đi vậy. Có đôi lúc nói nhiều quá để rồi khi ngẫm nghĩ lại sẽ rất xấu hổ. Vì nói càng nhiều lại sai càng nhiều. Mấy hôm nay công việc quá nhiều nên thấy mỗi ngày trôi qua mau quá. Hết một tuần rồi lại đến một tuần. Ngó đi ngó lại cũng đã là tháng 5. Cứ luôn buồn ngủ, thật kì!
  37. 2 points
    SỰ GẮN KẾT GIỮA 2 NGƯỜI............. 29 năm sống trong vỏ bọc để gia đình không lo lắng, không buồn vì mình. Có những mối quan hệ xuất phát khi còn trẻ, vẫn chưa nhận thức được sau này cuộc sống sẽ như thế nào, cứ mặc kệ, thích thì đến với nhau thôi. 6 năm sau, khi không còn ở gần gia đình, bản thân phải tự lập, mối quan hệ xã hội ở xứ người làm mình đã cởi bỏ lớp vỏ bọc mềm yếu kia và khoác lên một vẻ ngoài hoàn toàn mới nhưng đúng là chính con người mình. Cảm thấy thoải mái hơn, tự tin hơn. Chưa bao giờ mình tham gia bất kỳ hội nhóm nào vì cơ bản mình là con người sống khép kín, mình có như thế nào thì chỉ mình mình biết, không thích chia sẻ và sẽ tự giải quyết vấn đề của mình nhưng cho đến khi gặp được em, người mà mình đã xuất hiện suy nghĩ sẽ xây dựng một tương lai thật vững chắc cho cả 2, cho dù phía trước có rất nhiều khó khăn, nhưng mình vẫn rẩt tự tin sẽ làm được điều đó và mang lại cuộc sông tốt đẹp và thật hạnh phúc cho cô ấy. Forum này cũng như là nơi ghi lại như một cuốn nhật ký nhỏ cho bản thân mình. Trước đây, mình có quen biết một người bạn, tình cảm đó không biết gọi là gì, ngừoi yêu thì không phải vì chưa bao giờ họ thừa nhận mối quan hệ nghiêm túc với mình, họ chỉ cần khi muốn, 2 năm gặp nhau được 1-2 tháng, có thể là FWB. Chắc là vậy. Mình rất đơn giản, có thể do mình là con ngừoi nặng tình trong khi quen nhưng chỉ cần 1 hành động nhỏ hoặc 1 lời nói của đối phương sẽ đạp đổ mọi thứ cho dù tc đó có trải qua thời gian lâu như thế nào, đó là khi lý trí lên tiếng. Mình rất rõ ràng, không thể để tc mình trao cho 1 người không hề để tâm đến mình và mình đã quyết định buông xuống tất cả. Những lần trước, thật sự buồn bã nhưng không hiểu tại sao lần buông này mình lại thoải mái vô cùng, không nuối tiếc, có thể vì mình nhận ra họ không hề có tc với mình, chỉ là do mình ngộ nhận và cố gắng theo đuổi và hơn nữa, 35t là tuổi nhận thức được rõ ràng mình cần gì, không buồn bã 1 cách vô lý như vậy. Và thật sự cho đến thời điểm hiện tại, mình hoàn toàn không còn tình cảm gì với ngừoi ấy nữa. Sau thời gian mình quyết định buông chuyện cũ xuống, 1 tháng sau em xuất hiện, 1 người hoàn toàn xa lạ với mình, mặc dù học chung trường nhưng chưa bao giờ chạm mặt. 15 năm sau e xuất hiện, các bạn có tin vào tình yêu sét đánh không? Có tin vào duyên số và định mệnh không? Mình đã tin vào điều đó khi em đến, xuất hiện bên cạnh dù thời gian rất nhanh nhưng mình cảm giác như đã quen từ rất lâu rồi. Mình bị em chinh phục hoàn toàn, thật sự mình rất ngại với bất cứ ngừoi nào nhưng riêng em lại mang đến một cảm giác rất thoải mái, rất tin tưởng và mình có thể show cho e tất cả, về gia đình, về cuộc sống và thậm chí cả cơ thể của mình. Chỉ có em mới làm được điều đó. Mình rất dở trong cách diễn đạt bằng lời nói, mình biết trong thời gian quá ngắn, cô ấy chưa tin mình 100% về mối quan hệ trước đây mình đã hoàn toàn chấm dứt chưa, chấm dứt ở đây là về bản thân mình đã quên được người cũ chưa. Mình đã giải thích cho cô ấy hiểu và hành động rất nhiều để cô ấy đặt niềm tin vào mình nhưng mình làm chưa tốt, cô ấy vẫn không thoải mái đón nhận mình. Cô ấy lo ngại 1 ngày nào đó mình lại quay về với ngừoi cũ, là do cô ấy chưa hiểu hết về mình thôi, mình rất dứt khoát trong tình cảm, mình chỉ níu kéo và cố gắng khi mình còn yêu, một khi đã chấm dứt và đến với mối quan hệ mới thì mình luôn toàn tâm toàn ý, không hai lòng. Nhiều người nói, tình cảm như tụi mình rất mong manh, mơ hồ và không đi với nhau được chặng đường dài như những cặp dị tính khác do không có sự ràng buộc. MÌNH KHÔNG ĐỒNG Ý VỚI QUAN ĐIỂM ĐÓ! Đi được với nhau lâu dài hay không là do tình cảm dành cho nhau có thật sự chân thành hay không, khi đã yêu là đã tự đặt ra sự ràng buộc cho bản thân mình, tự ý thức được mình đã có ngừoi sở hữu, dị tính họ cũng có những xung đột, có sự chia ly không khác gì. Quan trọng bạn yêu người ta nhiều như thế nào, có dám cùng họ xây dựng tương lai hay không mà thôi. Riêng bản thân mình, 35t không phải quá già cũng không còn trẻ để vui chơi với tình cảm, khi mình xác định cô ấy sẽ là người cuối cùng mà mình muốn nắm tay trong suốt quãng thời gian còn lại của cuộc đời mình thì mình không bao giờ do dự, chỉ có sự cố gắng, cố gắng trong công việc, cố gắng vun đắp tình cảm, không hề có sự lung lay mặc dù rất rất nhiều khó khăn và cản trở cho 2 đứa mình, nhưng mình tin mình sẽ làm được, chỉ cần cô ấy tin mình, yên bình ở bên mình thì mọi việc mình sẽ làm được. Mình không block liên lạc với ngừoi cũ vì mình thật sự xem ngừoi ấy là bạn vì dù j cũng từng học chung, có cùng liên hệ với những ngừoi bạn học trước đây thì block hay không cũng không khác gì vì sẽ cũng có lúc gặp nhau, hội họp bạn bè nhưng quan điểm mình rất rõ ràng, bạn là bạn, không j hơn vì mình ý thức được đang có người chờ mình, MÌNH ĐÃ CÓ CHỦ . Mình tự nhận mình là người văn minh thì có vẻ hơi kiêu ngạo nhưng thật sự khi kết thúc một mối quan hệ, block người cũ không có ý nghĩa gì, nếu thật sự mình có tâm 2 lòng thì block hay không block không có gì khác nhay, quan trọng là mình chung thuỷ và một lòng với ngừoi hiện tại và chỉ có cô ấy. Những cặp vợ chồng khi đã ly hôn, họ vẫn giữ liên lạc với nhau, có nhiều lý do, vì con cái, vì chia tay trong êm đẹp, không coi nhau là kẻ thù. Mình cũng vậy, tuy không ràng buộc nhưng không là kẻ thù. 2 đứa mình hay cãi nhau vì lấn cấn chuyện này hoài, cô ấy cứ lo sợ thời gian mình với người cũ quá sâu sắc là mình không quên được, cô ấy sợ rồi không dám bước đến gần mình hơn, mình giải thích hoài nhưng cô ấy vẫn không tin. 2 đứa mình yêu xa, càng có nhiều khó khăn hơn những ngừoi khác nên mình luôn cố gắng để gần cô ấy hơn, cố gắng để giữ lửa cho tình cảm 2 đứa, không phải sự cố gắng này là gượng ép, là phải làm mà chỉ đơn gỉan vì mình yêu cô ấy rất nhiều, muốn nắm tay đến suốt đời. Lần đầu tiên trải lòng nhiều trên public, vì yêu cô ấy mà lần đầu tiên mình viết ra dài dòng như thế này. "Honey àh! A biết bản thân a còn nhiều thiếu sót, chưa mang lại cảm giác an toàn và tin tưởng cho e, nhưng e hãy tin a, a toàn tâm toàn ý yêu e. Tình cảm a dành cho e không phải là sự bồng bột, không mơ hồ, mà a đang xây dựng 1 tương lai vững chắc cho 2 đứa A yêu e rất nhiều <3 "
  38. 2 points
    WN post thêm hình chuẩn bị nguyên liệu
  39. 2 points
    "…Dù tu trăm ngàn cách Không bằng tự biết mình Mỗi phút giây trong sáng Mới thật là chân minh… A thousand ways you may try Is not as good as knowing youself Every moment clear and bright Is the truth that one can not tell..." Thầy Viên Minh
  40. 2 points
    12/5/2020 Bố mẹ cũng có tuổi rồi. - Hôm qua, mẹ bảo là :"Nếu sau này không lấy ai thì cũng sinh lấy một đứa con" Mình bảo mẹ là sẽ không sinh con đâu - Mẹ bảo phải sinh lấy một đứa chứ... Chắc mẹ sợ sau này mình sẽ sống một mình, thương, tội nghiệp... Ai rồi cũng sẽ già, có nhiều người còn không được già. Không biết mình có được già đi không? Không biết ai sẽ cùng mình già đi...
  41. 2 points
    Mty dự thi đề 1 với WN cho có bạn nhé. Bánh làm theo công thức của Savoury Days, gửi cho một người Bạn. Không biết Bạn có vừa ăn vừa khóc không nữa. Thôi kệ, có lòng là được haha. Mong người Bạn ấy mau khoẻ để có thể làm những gì mình muốn làm .
  42. 2 points
    Tôi là nữ, 33 tuổi, cao hơn 1m70, sinh trưởng trong gia đình có điều kiện, làm kinh doanh, là con gái út, trên tôi có hai anh trai. Từ nhỏ, tôi được bố mẹ và các anh chiều chuộng, muốn gì được nấy, chẳng bao giờ bị mắng. Ngược lại, tôi cũng chưa từng thua kém ai, luôn nỗ lực là số một ở lớp, tham gia các cuộc thi hát hay diễn kịch. Lên cấp 3 tôi đi du học, sau đó về nước tiếp quản một công ty con của gia đình. Từ khi tôi tiếp quản, công ty phát triển rất tốt, bố mẹ hài lòng. Dường như ông trời luôn ưu ái tôi, cả ở gia thế, ngoại hình và năng lực bản thân. Ở bên ai tôi cũng là người được chiều chuộng, yêu thương và chăm sóc đặc biệt. Có lẽ vì vậy mà hình thành cho tôi tính tự kiêu, không để ai lọt vào mắt từ nhỏ, nhưng thực sự tôi cô đơn vô cùng. Có lẽ điều ấy làm tôi cả một đời hối hận, phải trả giá cho sự tự cao của mình. Nay tôi viết ra những dòng này vì không biết tâm sự với ai. Tôi thực sự mệt mỏi và hận bản thân, không tìm ra lối thoát. Mọi thứ như một giấc mơ mà tôi muốn thoát ra, mọi thứ giống câu chuyện tình yêu đâu đó trên mạng mà tôi chưa từng mong nó xảy ra ở cuộc đời mình. Ngày trước, tôi được rất nhiều người theo đuổi, từ bạn học, bạn của các anh cho tới con trai của bạn làm ăn với bố mẹ. Tôi chẳng thấy ai vừa mắt dù họ cũng thuộc gia đình có điều kiện, có năng lực, ngoại hình. Tôi cho họ cơ hội hẹn hò, nhắn tin, rồi tới lần thứ hai chẳng chịu nổi sự nhạt nhẽo và phô trương đó. Cho tới ngày gặp em cách đây 7 năm, là nhân viên nữ của công ty, kém tôi 2 tuổi. Tôi chưa từng nghĩ sẽ rung động với người cùng giới, lại là nhân viên và kém tuổi mình. Em làm ở bộ phận pháp lý. Lúc đầu tôi không để ý em từng tồn tại cho tới khi em lên chức trưởng nhóm sau 3 tháng vào làm việc. Từ đó, tôi mới tiếp xúc với em nhiều hơn. Em rất khác biệt với những người tôi từng tiếp xúc. Em như đến từ một thế giới khác với tôi. Bố mẹ mất vì tai nạn giao thông, em sống với bà ngoại từ nhỏ. Em từ quê lên Hà Nội học và sống một mình khi 18 tuổi, học ở ngôi trường được coi là giỏi nhất ở Việt Nam. Em ở quê nhưng gương mặt rất sáng và thông minh, da trắng, thấp hơn tôi một chút. Em ăn mặc đơn giản nhưng không hề quê mùa, luôn là quần âu và áo sơ mi, tóc dài đôi lúc thả xuống hoặc búi lên, trang điểm rất nhẹ, một chút khả ái của con gái nhưng nhìn thế nào cũng thấy chút gì đó cứng rắn và nam tính dù là nữ. Em ít nói, hầu như không bao giờ cười, không như những người con gái khác. Công việc em làm rất tốt, rất chỉn chu, logic và gỡ rối cho một số sự vụ về pháp lý của công ty bằng sự thông minh và nhanh trí. Em đi làm bằng xe môtô, tôi lại càng bất ngờ. Ngày ấy, công ty tổ chức teambuilding và du lịch luôn ở Tây Bắc, cách Hà Nội khoảng 300 km, công ty thuê xe cho tất cả, một số bạn muốn tự đi xe máy kiểu phượt; rủi thế nào tôi có việc nên đi trễ và ngồi sau xe của em. Đây là lần đầu tiên tôi đi xa bằng xe máy cũng như ngồi trên xe môtô. Em vừa đi vừa kể cho tôi nghe Tây Bắc đẹp thế nào, sẽ bắt cá nướng, ăn gà đồi, trứng nướng ra sao. Em có thể bắt cá ở sông suối, hay giết gà nấu cháo, tự mình sống giữa rừng cũng không sợ chết. Đi cả quãng đường 300 km, em kể chuyện rất nhiều, cũng là tránh cho tôi ngủ gật. Đó là những thứ tôi chưa bao giờ từng biết hay nếm trải. Thật sự rất thú vị! Đó là lần đầu tiên, tôi và em tiếp xúc gần như vậy. Sau đợt đó, tôi nói thích ngồi xe môtô nên em thường chủ động đề xuất đưa tôi đi ăn, đi chơi, ăn những món vỉa hè mà ngày trước em từng ăn, rất ngon. Em tới bên tôi rất nhẹ nhàng như vậy, chúng tôi yêu nhau lúc nào không hay. Tôi đồng ý làm bạn gái em. Em nhỏ hơn tôi nhưng dường như trưởng thành hơn rất nhiều, về kiến thức xã hội hay khả năng chuyên môn không hề thua kém ai, tính cách lại nam tính và galăng hơn nhiều so với đám đàn ông tôi từng hẹn hò. Em nói thích tôi từ khi vào công ty, bản tính sinh ra em đã thích con gái rồi. Tôi ở vị trí cao như vậy em không với tới được, chỉ biết yêu thầm, cũng may có đợt công ty đi du lịch để em có cơ hội tiếp cận. Em cũng nói sinh ra để bảo vệ sự cao ngạo của tôi. Tôi cứ là chính tôi, không cần phải cố gắng hư giả tình ý với ai. Đi bên em, tôi như một cô nàng mới yêu lần đầu, chìm đắm trong sự yêu thương, dịu dàng mà em dành cho tôi. Sau hơn một năm quen nhau, tôi chính thức giới thiệu em với bố mẹ. Bố mẹ nhất quyết phản đối vì em là con gái, nhỏ tuổi hơn tôi, gia thế không có, còn nói em yêu tôi vì tiền và gia sản. Cũng may có hai anh trai ủng hộ nên bố mẹ cũng đỡ gay gắt. Em vẫn buồn lắm. Bằng sự quyết tâm, tôi cũng khiến bố mẹ đồng ý nhưng với điều kiện em phải nghỉ việc, tự gây dựng sự nghiệp của riêng mình, tôi không được phép giúp đỡ em về tài chính. Em nói sẽ làm được, tuyên thệ với bố tôi là sẽ chứng minh được đủ sức để lo cho tôi, chỉ cần tôi ủng hộ và đợi em. Vậy mà tôi không đợi được tới ngày ấy. Em nghỉ việc, ra ngoài làm và bắt đầu gây dựng sự nghiệp riêng. Nhiều lần tôi đề nghị hỗ trợ về tài chính hay mối quan hệ nhưng em cứng rắn từ chối. Tôi mua một căn chung cư và chỉ yêu cầu em duy nhất một việc là về ở cùng, còn mọi thứ tôi không can thiệp. Em đồng ý. Em dù rất bận rộn công việc nhưng luôn chăm sóc tôi chu đáo. Sáng em dậy sớm nấu đồ ăn sáng và đồ ăn tối, tối chỉ để tôi về hâm nóng là ăn, tới cái bát tôi cũng không phải đụng tay chân. Tôi dường như không phải làm bất kỳ việc gì. Nửa đêm, chỉ cần tôi ho hay cựa quậy một chút em cũng biết và lại xoa lưng hay ôm tôi vào lòng. Mỗi lần tôi ốm hay suy nhược em đều dành thời gian chăm sóc, chưa từng lơ là một phút giây. Tôi luôn nghĩ em sẽ yêu mình như vậy và chẳng bao giờ hết yêu tôi. Tuy vậy, khi xa em ở công ty, môi trường công việc phát triển, tôi tiếp xúc với nhiều người đàn ông tài giỏi. Tôi bắt đầu so sánh và ham muốn được làm mẹ trong tôi trỗi dậy. Rồi tôi có người khác, luôn đi về muộn, thậm chí là qua đêm không về, bận cớ đi công tác để đi du lịch với tình nhân ở nước ngoài. Em vẫn vậy, kiên nhẫn chờ tôi về ăn tối dù là nửa đêm, luôn nhẹ nhàng, hỏi han, quan tâm công việc của tôi. Tôi lại càng chán ghét điều ấy. Công việc của em, tôi dường như đã bỏ khỏi đầu dù biết khởi nghiệp chẳng bao giờ dễ dàng. Chuyện gì cũng tới, tôi có bầu với người đàn ông đang cặp kè. Anh ta không biết tôi có mối tình đồng tính như vậy, tới nhà tôi hỏi cưới. Bố mẹ tôi rất vui mừng và hối thúc cưới, thậm chí còn dằn mặt em. Đêm hôm ấy, trong phòng của hai đứa, em nói đã biết tôi có người khác từ lâu. Em biết rất nhiều nhưng không nói vì tôi không bao giờ sai. Trong mắt em, nếu tôi có lỗi thì cũng là lỗi do em không đủ tốt nên tôi mới xa. Em vẫn kiên nhẫn, không nói vì không có tư cách để nói hay níu giữ. Em chưa có gì để che chở cho tôi. Em nói sẽ ở bên tôi tới lúc tôi không chịu nổi nữa như ngày hôm nay. Em vừa nói, vừa rơi nước mắt. Đó là lần đầu tiên tôi thấy em khóc. Tôi nói để lại căn nhà cho em. Em bảo lúc tới như nào thì sẽ ra đi như thế, sẽ rời Hà Nội và mong tôi luôn được hạnh phúc. Đêm ấy, em dọn vali ra khỏi nhà. Từ đó, tôi và em không liên lạc và cũng không gặp mặt. Em từ bỏ tất cả mối quan hệ chung. Tôi và người đàn ông kia ở với nhau được một năm thì ly hôn vì anh ta có người khác, chưa kể có con với phụ nữ khác và thực chất chỉ muốn lợi dụng tiền bạc của gia đình tôi, thế lực của bố tôi để hỗ trợ công ty lúc khó khăn. Con tôi từ nhỏ đã ở bên ngoại để được chăm sóc, tôi khá bận, cũng không biết chăm sóc trẻ con, chưa từng phải động chân tay việc gì. Anh ta cũng không tranh chấp quyền nuôi con. Từ đó tôi ở một mình, rất cô đơn, mệt mỏi, mỗi lần như vậy lại nhớ tới em, em là mối tình đầu của tôi. Trong lúc tôi đau khổ nhất thì năm ngoái gặp lại em trong một sự kiện cùng ngành ở Đài Loan, được đối tác chung giới thiệu. Em giờ đã có doanh nghiệp riêng, trưởng thành và xinh đẹp hơn rất nhiều, vẫn giữ được nét cứng rắn và nam tính như trước. Gặp tôi, em có chút bất ngờ nhưng cũng rất nhanh sau đó ánh mắt lại đượm buồn. Em lạnh lùng, tỏ ra như chưa từng quen biết tôi, giới thiệu như chưa từng có ký ức về tôi. Mọi cảm xúc về em trong tôi dần hiện về. Tôi nhớ em vô cùng, nhớ lúc bước vào thế giới của em, nhớ từng bữa ăn em nấu, nhớ mỗi mùa đông Hà Nội lạnh em thức đêm để xoa chân cho tôi ấm dần mới đi ngủ, nhớ nửa đêm tôi thèm chân gà nướng em không ngại trời mưa đi tìm mua, nhớ cách em chiều chuộng và nhẫn nhịn tôi. Tôi về lại căn hộ cũ nơi hai đứa từng sinh sống. Theo tôi tìm hiểu, em đang sống một mình, vẫn độc thân. Liệu tôi có nên nhắn tin hay hẹn gặp em không? Tôi rất chán ghét đàn ông, nhìn đâu cũng chỉ thấy sự chán ngán, mong giờ có một cuộc sống bình yên và muốn dựa vào em như trước.
  43. 2 points
    Hi Sscorrpio, Chắc bạn đang rất đau khổ và rối bời mới tìm vào đây viết những dòng này, mong có vài sự động viên chia sẻ. Mình cũng không dám khuyên gì, chỉ là đặt ra vài vấn đề để bạn suy nghĩ, người trả lời chính là bạn. Chỉ có người trong cuộc mới có câu trả lời chính xác nhất cho mình. Mình nghĩ người yêu cũ của bạn hẳn là rât yêu bạn, nhưng không biết sau những gì xảy ra, tình yêu ấy còn nguyên vẹn không? Cô ấy có đang "trong ấm ngoài lạnh" với bạn không? Vấn đề thứ 2 ở chỗ bạn, là vấn đề mấu chốt. Như các bạn ở trên đã khuyên, bạn nên soi xét lại tâm mình, trả lời một vài câu hỏi cho bản thân mình. Chầm chậm để thời gian trôi qua để có câu trả lời rõ ràng nhất, không cần gấp vội. - Bạn đang bị người chồng cũ làm tổn thương, hụt hẫng nên bạn mới chán ghét đàn ông. Nếu có một người đàn ông khác đến quan tâm lo lắng thì bạn cho chấp nhận không? Hay bạn cần cô ấy hơn? - Có phải vì bạn cần một người lo lắng quan tâm hay vì bạn còn yêu cô ấy? - Nếu hai người còn yêu nhau và đến với nhau thì đứa con sẽ thế nào? Người yêu cũ của bạn là người mạnh mẽ, tự trọng, tự lập. Bạn cũng nên chuẩn bị tâm lý nếu bạn tìm đến nhưng cô ấy không đồng ý quay lại. Đối với bản thân mình, nếu còn yêu thì cứ cố gắng hết mình và làm theo sự mách bảo của con tim. Những người yêu nhau thì sẽ quay về với nhau thôi. Quan trọng là bạn hiểu bản thân mình cần gì, trân trọng những gì bạn có, chứng tỏ lòng thành, đừng đi sai thêm bước nữa sẽ làm những người trong cuộc đau khổ gấp bội. Mong một ngày được thấy Sscorrpio tìm lại hạnh phúc, quay về đây viết vài dòng cho mọi người chung vui chia sẻ cùng bạn. Thân ^_^
  44. 2 points
    Ai cũng phạm lỗi lầm, nhưng có những lỗi lầm có thể tha thứ, có những lỗi lầm không thể nào thứ tha được. Nếu như người đàn ông kia không ly hôn với chị, nếu anh ta không có lừa dối chị, liệu chị có nhớ tới người con gái chị yêu? Chị đã từng hỏi bản thân mình, trước giờ chị nghĩ cho người con gái chị yêu hay chị chỉ nghĩ cho bản thân chị, tất cả là vì dục vọng của chị? Liệu quay lại với nhau thì có còn như trước không? Chị thấy chị có đủ tư cách để yêu lại người con gái này không? Chưa kể, nỗi đau mà người con gái đó phải chịu. Liệu chị có thấu được nỗi đau đó không? Một trong những chương trình tạo nghiệp đó là cho lời khuyên. Em cũng không biết khuyên gì, chỉ là ngu ngu nên đặt ra 1 vài câu hỏi thôi.
  45. 2 points
    Home bỏ đi mất rồi, mty với Pat khóc một dòng sông huhu
  46. 2 points
    Rồi một ngày, một ngày.. Home biết không? Pat tủi thân sẽ không chờ được nữa Quyết xông lên, phải đi tìm một nửa Cho Home buồn mặc kệ tóc phai sương Rồi một ngày, một ngày..Home sẽ có người thương Chắc lúc đó có người buồn như cơn gió Rong ruổi lang thang qua từng con phố nhỏ Biết về đâu khi “Home” biến mất rồi Rồi một ngày, một ngày.. Mty sẽ thấy đơn côi.. ndd,
  47. 2 points
    Đi gội đầu đi YoYo
  48. 2 points
    Tặng quà sinh nhật trể cho mỡ nè. Cặm cụi cả ngày để vẻ đó. Vì bút mực này ít sài nên viết tên của wl bị lem quá nên chữ winterlove nhìn không rõ. Nếu không lem chắc đẹp hơn tí. 😂😂😂
  49. 2 points
    hahahaha lol muon thay mat ha p.s. miss you babe !
  50. 2 points
    Cái này chỉnh cho tối nhìn cho sâu lắng chơi chơi thôi. P đang nghĩ thêm coi có ý tưởng cho hình tiếp theo
×