Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 03/23/2019 in all areas

  1. 9 points
    Chị thương, Hôm nay em viết những dòng này để cảm ơn và xin lỗi chị, chị của em. Em cảm ơn chị đã hết sức (x100000 lần) kiên nhẫn chịu đựng cái sự dở hơi cám lợn của em, tính khí thất thường nóng hôi hổi của em. Em cảm ơn chị đã chấp nhận đi ngủ trong lúc máy lạnh lạnh căm căm và quạt thổi tốc váy, em biết là lạnh dữ lắm. Em cảm ơn chị đã không một lời trách em khi thấy em ụ chụ hoặc cáu gắt. Em biết ơn chị nhiều lắm. Em cũng đã cố gắng và luôn cố gắng hết sức để kiểm soát nhưng có nhiều thứ em không kiểm soát được, nhất là giai đoạn này. Em biết làm được như vậy phải có sự thấu hiểu và yêu thương rất lớn! Rất dễ khi nói cố gắng kiểm soát nhưng thực tế nó nằm ngoài dự định của mình, chị ơi, em ghét căn bệnh này, em ghét đống hóa chất này ghê gớm, không phải đổ thừa nhưng nó và chính nó đã làm em hâm hâm dở dở như vầy. Em biết ơn chị đã kiên nhẫn trong lúc em over dose như vầy, em biết ơn chị nhiều lắm. Em cũng xin lỗi chị vì em đã cáu tối qua, lúc đánh răng xong em lò dò ra xin lỗi chị nhưng chị không giận em (mà em biết nếu bình thường chị chặt cổ em ra rồi), em xin lỗi chị nha, dù em đã nói nhưng em vẫn nói lại. Chị chờ em 1 tháng nữa thôi, khi kết quả xét nghiệm máu khác, em được đổi liều em sẽ ổn định hơn, sẽ không mở quạt vù vù, máy lạnh vù vù, và quan trọng nhất, không stress, không nắng mưa thất thường nữa. Tháng 5 sẽ nhanh tới thôi, chị ạ! Thương chị, em thương chị nhiều hơn những gì em có thể nói! em
  2. 7 points
    Năm thứ 3 Thứ 7 vừa rồi là sinh nhật 3 tuổi của hai con khỉ con. Bx chuẩn bị cho sinh nhật hai đứa từ hồi tháng trước. Việc đầu tiên bà ấy làm là tiễn tôi ra khỏi phòng làm việc của tôi, để dành cái phòng đó lại làm phòng đồ chơi cho hai con khỉ. Bà ấy mời tôi đi nên bà ấy phải tự di chuyển đồ đạc chứ tôi không hợp tác, nhưng tôi cũng ráng phụ lựa ra những thứ có thể vứt bỏ. Tôi phải dùng một ngày để tiễn đưa tất cả những cuốn sách, giấy tờ, hình ảnh mà tôi đã để dành từ hồi đại học. Khiêng hết đồ đạc lên phòng làm việc ở tầng trên là một việc cực kỳ nặng nhọc cho cái thân gầy yếu của bx. Tôi vừa đi vừa càm ràm, - Riết rồi mấy mẹ con xâm chiếm quá mức. Bx trả lời, - Xã có nghe người Mỹ thường nói không, ở trong nhà, con đi trước, vợ đi sau, theo đó là con thú cưng, rồi mới đến ông chồng. Xã may là nhà mình không có thú cưng nên xã còn đứng hạng thứ 3. Đau lòng chưa?! Lấy vợ đi, có con đi, rồi sẽ biết cái mùi vị làm "bố" như thế nào. Hai con khỉ cũng như thế, tôi cho ngủ tạm trong phòng tôi. Vậy mà ngày nào cũng thế, vừa vào đến phòng là liền nhảy lên giường tôi giả bộ ngủ chứ không chịu vào nôi của mình ngủ. Cũng may bà vợ vẫn còn muốn ngủ chung phòng với tôi nên bà ấy kế hoạch sẽ cho hai con khỉ ra riêng. Nếu không, chắc tôi là người phải ôm mền gối qua phòng bên ngủ quá. Hai con khỉ lớn lên, gắn bó với nhau như hình với bóng. Mỗi đêm đi ngủ thì nói chuyện qua lại suốt không chịu đi ngủ. Tôi rầy mãi cũng thấy mệt nên kéo hai cái nôi cách xa nhau, hai đứa với tay níu lấy nhau, rồi gọi tên nhau “Chị Haiiiiiii. Irisssss” như phim tình cảm lâm li, diễm lệ. Mỗi khi mở mắt ra là tìm nhau, trèo qua nôi nhau để ngồi trò chuyện và tìm cách đánh thức tôi và bx dậy. Iris là đệ nhất nói nhiều trong nhà, như một đài phát thanh hoạt động liên tục. Có đôi lúc tôi hỏi Iris, -Iris, con nói hoài con không thấy mệt sao? Iris trả lời dứt khoát, -Nnno! Venice vẫn là đệ nhất phá, nên mẹ dạy cái gì mới điều muốn học và tự làm. Mỗi lần mẹ quét nhà là Venice liền chạy lại cầm cái đồ hốt rác và nói “i wanna help Mẹ”. Mẹ phát cho cái máy hút bụi là nghiêm túc hì hục đẩy cái máy tới lui. Venice thích tự mặc quần áo không cho ai giúp, khi mặc hoài không vô sẽ nổi quạo la khóc nhưng vẫn quyết tâm không bỏ cuộc. Con nhà người ta thì mỗi khi bố mẹ đi làm thì sẽ chạy ra tiễn tận cửa và hôn chào tạm biệt. Còn con nhà mình thì trước khi mình đi làm phải hôn tạm biệt hai cổ nếu không sẽ bị gọi giật ngược lại “Mommy kiss kiss” rồi chỉ chỉ tay lên má đòi nộp thuế mỗi ngày. Đúng là mắc nợ
  3. 7 points
    Chuyện đêm khuya... Đêm khuya vắng lặng, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy ù ù, tiếng xột xoạt của mèo đang phá phách ngoài phòng, mọi thứ chìm trong tĩnh lặng đến gần như tuyệt đối. Khi trong phòng chỉ còn vang lên tiếng thở nặng nhọc của một con người con gái xinh đẹp trẻ trung thì một tiếng nói khác vang lên giữa không gian vắng lặng "Người đồng chí chiến binh cố gắng ngồi dậy uống miếng thuốc rồi ngủ tiếp", rồi đồng chí chiến binh nặng nhọc dựa lưng vô thành giường, miệng há ra như phản xạ tự nhiên, nuốt thuốc rồi lại nặng nhọc nằm xuống... Sáng ra người chiến binh ấy còn mở mắt được (cô ấy tin là vậy) cũng chính là nhờ người đồng đội vào sinh ra tử và muỗng thuốc thần kỳ nửa đêm. Tự nhiên thấy yêu cuộc sống vô vàn... May mà có người đồng chí, đời còn dễ thương...
  4. 6 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Không biết như mình là đã đạt tới cảnh giới của “hố sâu tuyệt vọng” hay chưa nữa khi: - Tháng nào cũng ký gửi ít máu và nhiều tiền nơi bệnh viện, từ đầu năm tới giờ chưa có tháng nào được tha! - Công ty chấm dứt hợp đồng, mất việc, mất thu nhập mỗi tháng và nguy hơn là mất bảo hiểm! Giờ đâu ai bán bảo hiểm cho mình nữa, hơ hơ. Thiệt bàng hoàng và hoang mang, bởi vậy nên nhiều khi ung thư vẫn chưa là hố sâu tuyệt vọng mà ung thư + mất việc + không bảo hiểm mới có thể là hố sâu, há há! Điều may mắn và tuyệt vời nhất mà mình còn có là chị ở bên cạnh, bởi nên combo 3 thứ trên kia vẫn không đủ mạnh để hạ gục tụi mình, và mình vẫn: rung đùi đi tập thể dục, mang bình đi mua trà Phúc Long uống (để bảo vệ môi trường), chuẩn bị đi chơi xaaaaa với người đẹp, thảnh thơi đi bơi giữa trời nóng... Bởi, tinh thần mình quyết định tất cả, mình và chị đều không cho phép mình bị hạ gục, ung thư mình còn chiến được thì nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ! Cảm ơn chị, người con gái em thương! Có chị là có tất cả rồi, còn mấy thứ khác, không quan trọng (lắm)! #strong2019 - - Bữa đưa chị đi làm, ghé mua ly cà phê cho chị thì gặp bạn chị, ăn bận bảnh bao bóng loáng đẹp trai ngời ngời, ảnh offer đưa chị đi làm trên chiếc xe gì mình quên ngó, chị từ chối, mở cửa xe vô: - Bạn chị hả? - Ờ, bạn lâu rồi! - Trời nhìn như đại gia á! - Bạn chị giờ ai cũng vậy, có nhà có xe có mấy chục tỷ hết á chớ đâu như chị! - Chị có em là có tất cả rồi còn gì! - (Hút cà phê rột rột, mở cửa xe bước ra mặt tỉnh queo) So I have nothing! - 😗😗 Buồn ngủ quá mình đi về ngủ một giấc thế là hết buồn!
  5. 5 points
    16 tháng rồi, trời vẫn xanh, mây vẫn bay, chim vẫn hót và mình vẫn ở đây ☺️ Vui hơn Tết!!!
  6. 4 points
    Thêm một mùa hè tôi tự hỏi, vẫn một câu tương tự về tình yêu rằng "Liệu nó có thực sự tồn tại?". Tôi đã đợi rất lâu để lại gặp thêm một người không đúng, phân vân liệu "người đúng" có thực sự đang đi đến để gặp mình? Trong những năm tháng tuổi trẻ, tôi ôm ấp và triền miên dành thời gian thanh xuân với những nỗi buồn và sự tuyệt vọng. Đến bây giờ, trong những khoảng thời gian cùng cực của cuộc đời, những lúc buồn bã nhất, những lúc chỉ có một mình ôm lấy chính mình, tôi đã chẳng còn thấy thất vọng về bất cứ điều gì nữa, những lúc như vậy tôi đã có thể đặt mọi thứ xuống mà thỏa hiệp với cuộc đời, bắt đầu bằng việc thỏa hiệp với chính mình. Tôi chẳng có đủ năng lượng để giận dữ hay thù hằn với bất cứ ai, hay với cuộc đời, cho dù cuộc đời có vẻ chẳng bao giờ thôi gây khó dễ. Nhưng chính bởi thế, đó mới chính là cuộc đời. Cố gắng để không phán xét hay để ảnh hưởng bởi sự phán xét. Không cố gắng để níu giữ bất cứ ai muốn ra đi, tôi nghĩ mình đã đang đi đúng theo dòng chảy của cuộc sống. Vì là con người nên chúng ta sẽ không thể ngừng việc mắc lỗi, gây tổn thương và bị tổn thương, nhưng hãy đừng bởi thế mà ôm ấp trong mình sự thù hằn, quan trọng hơn "Đừng bao giờ phán xét câu chuyện của một người khác chỉ dựa vào một vài chương trong cuộc đời họ mà bạn đã vô tình bước vào". Nó không đủ, và chưa bao giờ đủ. Tôi biết ơn vì mọi điều tôi có, mọi con người tôi gặp, tất cả những người đã từng, đã luôn và sẽ yêu thương, bao dung với tôi - một con người chưa bao giờ hoàn hảo. "Hoàn hảo",con người ai có thể? Tôi mong cơn ốm trong người sẽ sớm qua đi. Cũng như bản thân tôi với cuộc đời, sau tất cả những khó khăn của hiện tại, tôi tin rằng vẫn có những điều tốt đẹp đang chờ đợi mình phía trước... Một đoạn văn ngẫu nhiên trích từ trang 199 của một cuốn sách ngẫu nhiên trên giá: [Suốt thời gian đó, bầu trời trong xanh hiền hòa. Có vài hôm trời mưa, nhưng không có lũ. Mỗi lần mây kéo tới, Zla lại khăng khăng bão tố sắp nổi lên, nhưng mưa luôn tạnh và trời vẫn lại trong xanh.]
  7. 4 points
    Hôm nay mình xem được một bộ film. Nó kể về một người bị tai nạn xe, vô tình trong vụ tai nạn đấy đã cướp đi ký ức của người đó. Khi cậu nằm viện, em gái, bạn bè, đồng nghiệp, người yêu... họ đều lần lượt đến thăm cậu. Họ kể cậu nghe những chuyện cậu đã quên, họ kể về con người cậu, nhưng những điều đấy lại làm cậu lo sợ. Vì mỗi câu chuyện từ mọi người đều không giống nhau. Trong mắt em gái, cậu là người thế này, với bạn bè đồng nghiệp thì cậu lại là người khác, và với người yêu thì lại là một con người khác. Cậu không biết đâu là mình, và cậu thực sự là ai trong những bản thể đó. Cậu lo sợ, cậu không biết mình nên làm thế nào để sống tiếp, đâu mới là chính mình. Mọi người đều mang quá nhiều mặt nạ, quá nhiều lớp bảo vệ, có những người sống vì sự kỳ vọng của người khác, có người sống vì trách nhiệm... Càng lớn mình càng có nhiều bản thể và cuối cùng là bản chính. Là cái Tôi của mình lại biến mất. Sẽ trở thành người khác...
  8. 4 points
    Có những ngày muốn chạy lại ôm ai đó một cái. Nhưng chợt nhận ra bản thân là người ghét đụng chạm thân thể với người khác. ... Thôi thì nhìn ngắm chuyện tình yêu của người khác rồi vẽ lại thôi cũng đã vui rồi.
  9. 4 points
    Đóa hoa hồng tôi vẽ Dâng cho đời sắc hương Điểm thêm màu tươi thắm Mộc mạc đến lạ thường. Đóa hoa hồng tôi vẽ Thêm một chút tương lai Hạnh phúc luôn ở lại Bụi hồng trần thoảng bay. Đóa hoa hồng tôi vẽ Dành tặng cho những ai Mang nỗi sầu đơn lẻ Sẽ thấy một vòng tay. Đóa hoa hồng tôi vẽ Mong mỏi một ngày mai Yêu thương dần thắm lại Những sầu buồn phôi phai.
  10. 4 points
    Tuy có vài vấn đề khác nhau khiến chị năm xưa đối diện với hoàn cảnh tương tự như em với tâm thế khác hơn một chút, nhưng chị hiểu rất rõ ràng và chân thực những cảm xúc mà em đang phải trải qua. Chị tin rằng những sự tức giận này của em sẽ là một trong những giai đoạn phải có để dẫn đến việc em tự "hồi phục" hoàn toàn và mạnh mẽ hơn. Tất cả chỉ là vấn đề thời gian và quyết tâm. Chị tin em sẽ vượt qua được. Cố gắng lên. Chị chỉ có một vấn đề muốn em cân nhắc lại. Là giai đoạn đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác em nên cố gắng để nó đi qua mau, và bình tâm lại để nhận ra lỗi là ở mình. Mình sai rồi. Người ta đâm sầm vào mình, cư xử với mình thế nào thì đó là vấn đề của người ta, nhưng cách mình tiếp nhận việc đó như thế nào thì lại là vấn đề của mình em ạ. Khi em nhận ra mình sai thì em mới thấy nhẹ nhõm hơn và dễ dàng chấp nhận rồi để mọi việc đi qua. Trải nghiệm thất bại lần đầu bao giờ cũng mãnh liệt, dữ dội và vật vã đau đớn như vậy, nhất là khi có quá nhiều việc không vui đổ dồn lại cùng một lúc. Nhưng 3, 7 năm sau nhìn lại, em sẽ cười khẩy và thấy được những bài học mà nó mang đến cho mình. Cũng không nên thù hằn ai em ạ, vì không phải người này cũng là người khác thôi. Sài Gòn vẫn rất đáng yêu, người Sài Gòn vẫn vô cùng dễ thương, chắc luôn
  11. 3 points
    Trí nhớ em ngày càng tệ, càng ngắn hạn (có lẽ đó là tác dụng phụ của đống hoá chất trong em) nên có những thứ em cần phải viết lại vì em sợ mình quên hết mọi thứ - như vậy thì hối tiếc lắm! Như hôm nay em ngồi đọc hàng triệu tin nhắn mình nhắn cho nhau mà tự vui tự cười một mình, có nhiều thứ em không còn nhớ, may mà em có dùng icloud để lưu hết lại, ngồi đọc lại thấy thương chị quá trời là thương, thương như cả bầu trời rộng lớn (hồi nhỏ hay so sánh thương bằng gì, em so thương bằng trời cho bự á). Rồi em nhớ lần mình yêu nhau gần đây, em đã run rẩy như thế nào khi chạm tay lên bờ vai trần của chị, khi hôn lên cổ chị, khi em thổn thức nằm trong lòng chị nghe từng tế bào mình thở nghẹn ngào vì tình yêu dịu dàng mình dành cho nhau và nghe chị chìm vào giấc ngủ - em cứ nằm mãi như vậy không dám động đậy vì em sợ giây phút này sẽ biến mất theo giấc ngủ của em... Có nhiều khi chị nhắm mắt ngủ bình an bên em, em nằm giữa chị và chó và mèo rồi tay cứ khe khẽ nắm lấy bàn tay chị, nghe từng hơi thở đều đặn của chị mà thấy trân quý cuộc sống này quá đỗi. Cuộc sống này em còn cần gì ngoài một người tri kỷ?!? Nếu có nhắm mắt tại đây, hôm nay, ngay lúc này, em vẫn sẽ mỉm cười.. - - - - Mai 8h30 chị có họp sớm! - Ai xếp họp cho chị mà không có trái tim vại? 😞 - 😐 - Mai em đưa đi! 7h30 đi là được mà! - Sớm vậy em đưa gì, ngủ đi! - (hai mắt nhìn nhau im lặng 1 khoảng) Thì yêu thương chị cũng là một cách sống! - 😱😂😂😂🤮🤢🤮🤢🤮🤮 - Ghê hem, em nghĩ mãi mới ra câu deep vậy á! 😚😚 - 😒🤪🤪 (Một ngày tháng 4 nóng như thiêu)
  12. 3 points
    Mới đấy mà lại một năm nữa, và mình lại sắp về Việt Nam năm thứ hai. Mình quá nhớ những nụ hôn, và những cái ôm. Nhiều đêm mình tưởng tượng cảnh thức giấc nửa đêm và người ấy vẫn đang say ngủ, mình vuốt mái tóc tơ thơm mềm và hôn lên đó. Hôm nay sinh nhật mình. Năm sau mình sẽ ăn sinh nhật với hubby 😊 🎂
  13. 3 points
    Năm tháng mà khi nhắc về những con dốc dài, hay những ngày sương mù giăng trên khắp nẻo đường. Tôi của những tháng ngày ấy, đem lòng nhớ thương một biển trời vô tận. - be still and tranquil.
  14. 3 points
  15. 3 points
    Vì anh thương em...
  16. 3 points
    Chiều đang nằm rên hừ hừ thì điện thoại reo. Cuộc đời mỡ mỡ những lúc cai điểm luôn gắng liền vs tiếng chuông điện thoại Nhìn tên hiện lên trên điện thoại hơi bất ngờ hihi... lại là anh. Anh cho hay là đang ở SG và hỏi xem có ở trên đấy không anh sang chở đi ăn. Anh lên đó mở vựa Cua, chu choa, lên cạnh tranh vs mỡ mỡ đây mà, hứ. “ Anh bik em cũng bán Cua trên này pk, mai mốt a giao Cua rẻ cho, hihi a giao hàng dùn cho em luôn, chịu không?” Hay dữ, rảnh dữ, ai mượn hén, xí....bớt đi, thiệt tình, mỡ mỡ kg muốn được nổi tiếng và bị quánh ghen đâu à. Ai ở đâu thì ở yên như vậy đi hén. Mười mấy năm trước ntn thì bjo như vậy dùm nha my best friend, tks Đừng làm mỡ mỡ hết hồn quài, già gòy, tym thòng nh lắm r á Chúng ta không thuộc về nhau á a à mãi mãi không thuộc về nhau á a à
  17. 3 points
    .. và rồi tôi đã lại bắt đầu sống, từng ngày, như những điều nhỏ bé nhất của mình: Như một chồi cây, một bông cúc dại, một cuộc rong ruổi dưới bầu trời đầy nắng, với những chiều chập choạng đổ mưa mà tiết trời se lạnh như vừa đủ để thắp lên lại những khát vọng lụi tàn trong trái tim. Để nghiệm thấy rằng, có lẽ cuộc đời vẫn còn điều gì đó để ban tặng cho mình. Dòng đời như suối chảy. Có khi thật êm, có khi vội vàng như thác.
  18. 3 points
    35-1 nghe đâu chừng 34 đó em, Doanthuy34, bé Enri cũng làm quen đi kìa, tuyệt phẩm đó .. đã giỏi còn chăm .. tulusu bạn ấy đi!
  19. 3 points
    Sao con người lại ác như thế nhỉ? Họ nghĩ rằng mình là loài thượng đẳng, đứng đầu của chuỗi thức ăn, mà không có sách báo nào chứng minh được họ là loài thượng đẳng cả. Họ nghĩ mình hơn chúg sanh không biết nói ngoài kia, nên họ muốn ăn con gì cũng được, muốn hành hạ động vật như thế nào cũng được. Họ lột da cáo làm áo choàng lông tuyết, họ lột da cá sấu để may ví bóp cầm tay để cho đẹp. Họ săn khỉ rồi ăn não của chúng khi đang còn sống, họ cưa sừng tê giác, ngà voi, chỉ vì họ tin rằng trong những thứ ấy chứa chất cải lão hoàn đồng. Trong khi đó, sừng tê giác, ngà voi, cũng giống như móng tay con người thôi. Mình vừa mới đọc được một bài viết trên facebook, chụp hình một chú rùa bị cắt hai chi trước và chú đã chết. Các ngư dân vớt được xác chú khi chú đang trôi nổi ở vùng biển Vĩnh Hy. Vết cắt rất ngọt, chỉ hai chi trước mà thôi. Bởi vì họ không thể làm gì một chú rùa nên thay vì họ thả nó đi khi nó mắc kẹt vào lưới thì họ lại bắt nó, cắt hai chi trước để ăn rồi thả nó đi. Nó chới với, nó chảy máu, nó không bơi được, và nó chết. Không loài nào ác hơn loài người, nhưng cũng không loài nào có thể cứu giúp được động vật ngoài loài người. Save animal, save your world.
  20. 3 points
    Duyên ta không thấm Cung thương lỡ làng Tôi không trách em....
  21. 3 points
    Ai cũng từng suy tư như vậy! Chị nhiều lúc cũng có suy nghĩ giống em, đời sống như một bài toán khó, chúng ta chán trường mọi thứ, kể cả sự bắt đầu, nhưng không có bắt đầu làm sao có kết quả khi đột nhiên “cần một người lạ” tựa đầu một lúc thì bít kím đâu ra, quá mỏi mệt lun! Đôi lúc phải nghĩ lại, mình không từng làm “người lạ” chân thành cho ai thì đòi hỏi gì một bờ vai “chân thành” cho mình lúc cần. Phải xây dựng mới có được điều đó. Trong tình bạn nếu mình cần thì trước hết mình phải cho. Những khi bạn buồn mình ở đâu nếu đã ko từng bên cạnh họ lúc họ buồn thì cũng đừng ở bên cạnh họ lúc mình buồn. Cho nên cho sự chân thành mới nhận được sự chân thành. Điều này không cần chứng minh, vấn đề là làm được thì làm thế nào! mà quen biết ai thì cũng phải bắt đầu bằng “hao a r dzu” i”m phai thanh kìu and dzú” Kiểu chán ngắt nổi trội nhất qua các thời kỳ. Hãy bắt đầu đi em ơi, hao a rờ you!
  22. 3 points
    Nhân vật thứ 3 tôi gặp ở TT là một bé gái 8 tuổi, em nhỏ nhắn và ốm teo như một vé 6 tuổi. Chúng tôi bắt gặp em ngồi một mình trên ghế đá vào giữa trưa oi nóng và trên tay em cần 1 bịch Snack Lúc đầu thấy chúng tôi em còn e dè và không dám nói năng gì. Khi được chị đẹp Oanh Oanh dụ dỗ một lúc em dạng dĩ hơn và trò truyện nhiều hơn. Em không phải là trẻ mô côi trong TT nhưng em được cho vào đây học và sinh hoạt vào ban ngày, chiều em lại về với gia đình. Em vảo nhà em gần đây nhưng nghèo lắm nên Mẹ Hương cho vào đây, mọi thứ Mẹ lo và chỉ đóng tiền học mà tiền học phí cũng được giảm 50% Ước mơ của em là được làm nhà thiết kế trang phục nổi tiếng, em cứ nhìn miết cái váy trắng của chị Oanh Oanh và bảo cũng muốn mặc nó để trở thành công Chúa hihi Một người dù ở vị trí nào, số phận nào thì họ van có ước mơ, có hoài bão cho tương lai của minh. Khó khăn đó, khổ cực đó nhưng vẫn không dập tắt được mong muốn được vương lên, được mang ước mơ thành hiện thực. Hãy cố gắng thực hiện và hoàn thành điều đó nha các bé nha Chúng tôi lại đi tiếp khi đã làm lài pô ảnh với em ấy và các bạn gần đấy, các em dường như thân quen hơn vs chúng tôi và tạo đủ dáng vẻ để chụp hình. Một vài em còn theo chúng tối đi đến các dãy phòng cuối cùng. Vui nhất vãn là cô Bạn cùng chí hướng với tôi, đi đến phòng nào Bạn ấy cũng được các bé xúm xích, vây quanh trò chuyện, hỏi thăm đủ thứ truyện trên trời, dưới đất và Đông _ Tây promotion luôn . Bạn ấy cứ cười toe toét mà trả lời các bé, bọn nhóc cứ 1 tiền “ cô ơi”, 2 tiếng “ Cô ơi”. Các anh chàng đẹp trai ở đây còn đem cả huân chương ra khoe nữa cơ chứ Tiếc là chúng tôi không có được nhiều thời gian để trò chuyện và vui chơi cùng các bé vì giờ học buổi chiều của các bé sắp bắt đầu rồi. Lúc đến thì lại ngay giờ nghỉ trưa không gặp được nhiều nhưng chúng tôi cũng lấy làm vui vì có thể mang đến những tấm lòng gởi gấm đến cho các bé Ai bảo người mang hội chứng XYY lại không hiểu gì, khộng biết gì và không biết gởi gấm cảm xúc đâu. Mỡ mỡ sẽ chia sẻ tiêp câu chuyện của cậu bé Long đặc biệt nhưng ở lần sau vậy vì giờ tới giờ khò rồi hihi. Chúc cả nhà ngủ ngon!!
  23. 3 points
    CHO THÁNG 3 YÊU THƯƠNG CHAPTER 1: LẦN ĐẦU TÔI LÀM CHUYỆN ẤY Tôi và Bạn có chung một tình yêu thương. Đó chính là gom góp yêu thương để mang đến yêu thương cho những mảnh đời bất hạnh. Cả hai dều mong mỏi làm được điều đó cho dù là nhỏ nhoi thôi nên nhân dịp Bạn theo chán các chị Đại về VN làm từ thiện thì hai đứa bọn tôi cũng ủ chút mưu làm từ thiện nhỏ Bạn tạo một page từ thiện nhưng không được biết nhiều đến vì hai lẻ: Một là cái page nó còn quá mới cà thời gian quá ngắn và gấp; Hai là cũng do mới cà cũng ngại tung hô cùng mọi người. Thế nên là hai đứa bảo nhau có nhiêu làm nhiêu đi Những người bạn của Bạn ấy thấy được page nên cũng ủng hộ dược 500$, mừng húm ( mừng lắm) . Một phần được khích lệ phần còn lại là do các Chị, Bạn cùng có tấn lòng yêu thương Còn tôi thì góp phụ Bạn được 250$ và 300 ký gạo. Trong đó hết 200$ là tấm lòng của RaggedP, khi nghe tôi chia sẻ từ thiện thì chị ấy không ngần ngại và cũng không có sợ ngỏ lời góp ngáy. Mải mai không lo sợ tôi ôm tiền bỏ trốn luôn . Cám ơn chế RaggedP rất nhiều Bên cạnh chế RaggegP còn có cô bạn dễ thương thời phổ thông của tôi. Cô bạn cũng cùng một tấm lòng và góp vào 300 ký gạo và còn giúp tối tìm thuê được một chiếc xe cà anh Tài xế hết sức vui vẻ và nhiệt tình. Kể cũng tội, chỉ có anh là người đờn ông duy nhất trên chuyến xe vs cả núi hàng hoá từ gạo, mì, sữa, bánh, kẹo và tập. Cái món nhẹ nhất là mì gói, bọn con gái bánh bèo chúng tôi chỉ khiêng phụ được mỗi thứ ấy mà thôi Với số kinh phí có được đó chúng tôi cũng hơi khó khăn trong việc chọn nơi để đến. Khó khăn ở đây chính là có quá nhiều nơi cần đến mà sức chúng tôi có hạn. Đắn đo lắm chúng tôi mới chọn được 1 nơi để đến, thay vì chia ra ba nơi như chọn lựa lúc đàu thì chúng tôi chỉ chọn một. Một thôi cho đủ đầy dù đó chỉ được một ngày cho nhu cầu sống của nơi ấy. Nơi mà chúng tôi nhắc đển và ghé đến đó là Trung Tâm nhân đạo Quê Hương của Mẹ Huỳnh Tiểu Hương. Nơi này nuôi dưỡng và chăm sóc hơn 378 bé và có 80 bé bị tật Nhóm chúng tôi gồm 5 cô gái xinh đẹp và 1 nha tài xế cao to bụng xệ. Sáng sớm hôm ấy ai cũng hân hoan chất quà lên xe để thẳng tiến đến thăm các bé. Vui một điều là được hướng dẫn của một giao viên của Trung tâm ( TT) mà chúng tôi từ đi đúng đường thành sai đường và dạo Bình Dương chơi vài dòng khi đến được nơi thì đung giờ trưa và các bé phần lớn đã ngủ Đón chúng tôi là chị Mùi, quản lí của TT. Sau khi trao đổi vs chị để lấy thông tin xong chúng tôi được chị Mùi dẫn đi đến thăm phòng, nơi sinh hoạt của các bé. Các bé ở đây từ 5 tháng tuổi cho đến 17 tuổi. Số trẻ rất đông nhưng bảo mẫu lại có hạn. Những trẻ nhỏ chỉ được nằm trên một tấm lót khoảng 3 phân thôi và nằm rải đều trong phòng, không có giường, các bé nhỏ dưới 1 tuổi thì được nằm trên 1 cái giường cây cao hơn sàn nhà độ 1 tất và trên những chiếc võng nhỏ xinh xinh và bé xíu Các trường hợp dị tật hay Đao hay chất độc da cam cũng được xếp nằm chung ở khu này. Họ vô thức chẳng kiểm soát được mình. Nhìn cảnh đó tôi và Bạn chỉ biết nhìn nhau thầm cầu nguyện cho họ. Có chứng kiến những mảnh đời bất hạnh như vậy mới thấy được mỗi chúng ta còn rất may mắn và điều may mắn nhất là chúng ta còn có Mẹ bên cạnh. Có Mẹ là có tất cả “ Mồ côi Cha ăn cơm với cá Mồ côi Má lót lá mà nằm” Quả thật chẳbg sai chút nào cả nhà mình ạ. Ở cuối dãy phòng của các bé nhỏ tôi và Bạn bắt gặp hình ảnh một chị gái ngồi ngay ngạch cửa ăn cơm. Người chị nhìn bé tẹo thoii nhưng gương mặt lại xinh xắn. Chúng tôi lại trò chuyện và được biết chị tên A, quê ở tạn miền Bắc, gia đình nghèo khó quá và chị được người quen giới thiệu về ở với Mẹ Hương. Nhưng giờ rảnh rỗi chị A phụ các bảo mẫu tắm và chăm các em nhỏ. Chị về sống cùng Mẹ Hương hơn 10 năm rồi và hai chân chị bị teo nhỏ vì cơn sốt bại liệt thuở bé và năm nay chị đã 30 tuổi rồi và chị cũng chia sẻ là chỉ mong được ở lại đây vs Mẹ Hương và phụ chăm các em nhỏ Trộm nghĩ, một người khuyết tật như chị còn biết cách sống tốt, biết cách chia sẻ nổi đau và biết lao động trên chính đôi tay của mình để giúp đỡ những mảnh đời khó khăn, côi cút. Chả bù cho nhứng ai lành lặn, có điều kiện gia đình tốt mà không biết quý trọng, không biết phấn đấu học tập mà chỉ lo lêu lỏng ăn chơi,..... Giờ thì mom xách cây nhịp mông mỡ mỡ gòy, phải đi ngủ thôi. Mai mai mỡ mỡ sẽ kể tiếp về anh chàng đẹp choai , khéo tay và biết nịn gái cho cả nhà nghe hihi, g9 all 9 tả có sai các bạn nhắc nhở dùm mỡ mỡ nha
  24. 3 points
    Tôi yêu bầu trời xanh In bóng mình trên nước Cánh hoa đào lả lướt Khẽ khàng gió lung lay. Lòng lữ khách mê say Ngắm cánh hoa đào nở Nhìn chân trời tươi mới Cho đời cũng nên thơ.
  25. 3 points
    Tôi thích em hờn ghen Cho nụ cười rạng rỡ Yêu tôi em chẳng nỡ Để ai giành lấy tôi!.. .. Những phụng phịu pha phôi Là tình yêu sâu chứa Yêu nhau em muốn hứa "..Tôi thuộc về em thôi!..".. ..
  26. 3 points
    Bay cao ước mơ... An lành! May mắn!
  27. 3 points
  28. 3 points
    Không ai quan tâm điều đó cả đâu..
  29. 3 points
    Cuối tuần vc chở nhau đi khám phá quán cf mới. trời lúc nắng lúc mưa khiến vk ck cũng theo thời tiết luôn.. nói gì thì nói vẫn iu thương vk nhiều, vẫn tràn đầy như cái nắng ban mai của một ngày ấm áp❤️❤️❤️
  30. 3 points
    https://www.yokara.net/recording/karaoke-nua-hon-thuong-dau-i-beat-chuan-tone-nu-i-pham-dinh-chuong-karaoke-hd-vth-5082698643800064
  31. 2 points
    Từ giờ trở đi, đây sẽ là nơi lưu trữ lại mấy bản vẽ linh tinh của mình. Vì mình không giỏi diễn đạt mọi thứ bằng lời, có thể là do mình bị rối loạn ngôn ngữ. Với mình, vẽ là cách duy nhất mình có thể giảm stress và cũng là cách mà mình có thể truyền đạt những cảm xúc tích cực của mình đến với mọi người. Mình là Bạn Nhỏ, rất vui được làm quen
  32. 2 points
    Thay vì phiền ai đó .. thì thôi ta tự phiền mình. .. Quanh cuộc đời vạn người qua lại Sao mắt chẳng thấy người?? Vạn vật xoay quần chuyển Sao chẳng cảm nhận gì?? .. Phải chăng là nhiệt huyết đã phân ly?? Rời khỏi xác thân tạm bợ?? Đời người vạn câu hỏi Trả lời được mấy khi...
  33. 2 points
    Ngủ đi em đêm đã khuya lắm rồi Trăng lên cao và không gian mờ mịt Trong im ắng nghe từng cơn gió rít Khẽ bên tai buông thả tiếng thở dài Ngủ đi em sương lạnh buốt bờ vai Những băn khoăn nơi nao mà thao thức? Những trăn trở trong lòng buông rạo rực? Để đêm về giấc ngủ chẳng tròn say Ngủ đi em cho mộng đẹp đêm nay Cho vơi đi những ưu tư phiền muộn Và hãy mơ giấc mơ mà em muốn Bởi cuộc đời không là mộng hoa mơ.
  34. 2 points
    Một ngày chạy 3 công việc khác nhau, 9h tối mới về đến nhà, năm nay đúng là có số được học hành, không ra tiền, cơ thể thì mệt mỏi nhưng rõ ràng là mọi người đều đang muốn dạy mình theo những cách khác nhau, vậy nên mở miệng ra nói lời than thở nhưng thành thực vẫn muốn cảm ơn cuộc đời vì tất cả những bài học này (cho dù thực sự là hơi quá tải). Nhưng dù sao hãy cố mà học. Chị mình dạy mình là "Khi còn sức khỏe hãy biết tận dụng để học tập và làm việc, vì tới lúc mình chẳng thể làm được thế nữa. Học tập và làm việc để chuẩn bị cho những lúc mình bất lực về sau" "bất lực về sau"...Là lúc nào nhỉ? Lúc đó thì thế nào? Dù sao thì thôi cũng đừng sợ, sinh lão bệnh tử vốn dĩ là lẽ thường. Mà cơn ốm cuối cùng cũng chịu đi qua, có lẽ do mình đã rất cứng đầu không chịu uống thuốc. Đúng là cơ thể có khả năng tự hàn gắn mà chẳng cần thuốc men gì cả, chỉ cần chúng ta có chút kiên nhẫn với chính mình. Thật mừng quá. Mình buồn ngủ rồi. To myself: Dù vẫn chưa đủ tốt Dù vẫn không hoàn hảo Dù còn đầy thiếu sót Dù vẫn chưa có gì đáng tự hào Nhưng cậu đã rất cố gắng trong ngày hôm nay. Đi ngủ rồi ngày mai thức dậy để rồi lại cố gắng thêm chút nữa nhé. Ngày mai sẽ là một ngày tốt hơn, vì hôm nay cậu đã sống rất tốt rồi. Tương lai vốn dĩ được xây dựng giản đơn từ những ngày hôm nay như vậy đó. Trang 207, một cuốn sách bất kì Không hối hận, không hối hận, cô đã dùng định nghĩa của chính mình để quyết định hạnh phúc của cô.
  35. 2 points
    "Có ai đó đã từng nói, đến một độ tuổi nhất định, bất cứ ai trong số chúng ta đều sẽ dần vứt bỏ 4 thứ: Thứ nhất là những bữa tiệc rượu không ý nghĩa. Thứ hai là những người mà mình không yêu thương và những người không yêu thương mình. Thứ ba là những người xem thường người thân của mình. Thứ tư là những thứ tình bạn giả tạo, qua loa." ____LươngTriềuVỹ____
  36. 2 points
    Mình nghĩ, cái tên của topic đã đến lúc nên đổi thành: Chúng ta là một gia đình.
  37. 2 points
    Mang tiếng là chồng mà vợ bảo gì làm đấy là hèn, quá hèn. Phải hiểu ý vợ, vợ chưa nói đã phải làm rồi mới là thanh niên ngoan ngoãn chân chính.
  38. 2 points
    Vợ chồng mình cùng trưởng thành bên nhau ckiu nhé! ❤ Mãi nắm chặt tay nhau, không buông như đã hứa ty hén! "Om anh that chat o buong nha, nhat quyet khong buong tay anh! Hon vk om vk trong vong tay that chat cua anh duoc o K?" "a ôm vk lại, a cung kg buong tay vk dau. Vì a yêu em!" 10/April/2019
  39. 2 points
    hú hồn àh....vô đề như vậy làm P tưởng đâu mỡ mỡ sắp kể chiện đêm phia chứ...
  40. 2 points
    "Trưởng thành không phụ thuộc vào việc bạn đã yêu qua bao nhiêu người, mà chính là việc bạn đã dốc hết tâm can để chỉ muốn ở bên một người như thế nào." ---Câu này hay nè! ST
  41. 2 points
    Mình đã từng nghĩ rằng, đến 1 ngày khi mình đã trưởng thành, mình sẽ đến trước mặt cô ấy và mạnh dạn thổ lộ tình cảm. Nhưng rồi khi mình đã thực sự trưởng thành, vững vàng và cứng cáp hơn thì hết lần này đến lần khác, mình để những cơ hội tiếp cận cô ấy vuột khỏi tay. Mình quá nhút nhát, quá tự ti, mình lo sợ đủ thứ, mình sợ bị từ chối, mình sợ ngay cả đến mối quan hệ bạn bè này cũng không còn. Hôm nay là ngày nói dối, và ngay cả dũng khí để tỏ tình "giả vờ" mình cũng không làm nổi.
  42. 2 points
    Ngày 7: Đà Nẵng Đã ghé Đà Nẵng 1 lần hồi năm 2010. Hồi đó đi coi pháo bông đẹp và vui. Về Hội An chơi cũng là một kỉ niệm đáng nhớ. 2h đêm mới tìm đc khách sạn mà đc cái ks vừa rẻ vừa tiện nghi. Lần này ra tới nghỉ chân. Điều làm đầu tiên sáng hôm sau là đi ... bảo dưỡng xe. Sau đó chạy chơi vài chỗ....Tối hẹn bạn đi cà phê. Bạn đã lâu ko gặp và mới vô làm chỗ mình vừa xin nghỉ. Thấy bạn cũng vui với công việc này. Đấy chắc do làm lâu nên chán.... chứ nhiều người vẫn vui vẻ nhào vào. Đà Nẵng nói chung là đẹp, dân tình hiền hoà, thân thiện, giá cả phải chăng....Khi nào có dịp đương nhiên quay lại. Mà tối trước khi quyết định đi Quảng Bình khá lo lắng vì vụ chạy qua đèo Hải Vân. Tự dưng lên gu gồ ra ngay bài cướp giựt trên đèo Hải Vân....😳. Làm cả tối cứ băn khoăn ko bít nên đi lên đèo hay đi qua hầm, xe máy có xe tải chở qua... Bảo tàng tư nhân Đồng Đình Sơn Trà nhìn về tp Lên Hải Vân Bảo tàng Chăm
  43. 2 points
    Đời người là sương khói.. Sẽ hóa kiếp lai sinh Cõi đời là mộng mị Hư vô hoàn hư vô.. .. Chỉ yêu thương níu giữ.. Nụ cười nơi cõi đời.. Dẫu có đến tàn hơi.. Vẫn không hề hối tiếc.. ..
  44. 2 points
    “Nếu như không phải cả hai bên đều thích nhau. Thì sự si tình của bạn chính là gánh nặng của người khác” . . . yêu một người thì chẳng có lí do gì, nhưng từ bỏ thì bắt buộc phải có.... “ Loving is losing.
  45. 2 points
    Không buông bỏ được nên còn phiền muộn khi nghe nhắc đến, bản thân còn quá nhiều tạp niệm, sân si, ham muốn nên cứ tự mình làm khổ mình. Như một hoa sen nằm dưới mặt nước bị sóng nước vỗ bập bềnh mãi không vươn lên mà nở được. Phải từ bỏ, khước từ trước hết là chuyện đã quyết định, không để nó ảnh hưởng nữa.
  46. 2 points
    Tôi buồn lắm tiểu thư à! Tiểu thư Có thể nói “việc mẹ gì đến chị!”, tôi vẫn buồn, tôi buồn vì tiểu thư gặp nhiều bất hạnh và cách mà tiểu thư đối diện với nó sẽ khiến tiểu thư có thêm nhiều đau khổ hơn nữa, mỗi ngày tôi đều thấy tiểu thư xúc động và sóng năng lượng của tiểu thư phóng chiếu lên cuộc đời tiểu thư càng làm cho tiểu thư khốn đốn và trong vòng vây này tiểu thư cứ loay hoay ở đó với những quyết định vội vàng, càng lúc càng thiếu kiểm soát! ”việc mẹ gì đến chị?” Nhưng mà tôi vẫn buồn, tôi ko muốn thấy tiểu thư giãy dụa trong một cái hố sa vào vô tình và tiểu thư không rút chân ra được, dù đó là hố fun hay hủ gạo thì kết quả vẫn như nhau, rồi tiểu thư vẫn bất hạnh trong hoàn cảnh của một bà hoàng hoặc một con chim ấm áp trong đống fun Thái độ sống của tiểu thư làm tôi lo ngại và bứt rứt, không phải cho tôi mà tôi lo cho tiểu thư! Cũng dư thừa nhưng tánh tôi rất hay lo chuyện bao đồng bá tánh. Tôi biết tiểu thư mới lớn tiểu thư chưa trải nghiệm đủ phần nào của đời sống xã hội, cách mà tiểu thư ra đời tự lập tôi hiểu nó sẽ cực khổ lắm nhưng tiểu thư hãy tin tôi là nó không quá khó khăn để cải thiện. Tôi sống đủ lâu để biết rằng khi mà tiểu thư tiêu cực tiểu thư sẽ ở giữa một đám đông tiêu cực và ngược lại vì người ta Có câu “trâu tìm trâu mà nghé tìm nghé”, tiểu thư cộc cằn cục súc thì tiểu thư đánh bạn với đồng đẳng ấy mà thôi, đời Có gì vui? Túm lại tiểu thư phải kềm chế bản tính của mình và chỉ nên giao du với bạn bè hiền lành không chửi thề nói bậy, những bạn bè chìa tay cho tiểu thư lúc cần và quăng fun cho tiểu thư lúc muốn. Làm một người thiện lành khó lắm, Có thể không hợp với hầu hết mọi người nhưng mà khi tiểu thư đã quen với điều thiện lành hằng ngày, tiểu thư sẽ thấy niềm vui nhỏ bé đâu đó trong chính cái hố fun!(hủ gạo) bình tĩnh nhé! Tôi đã ignore nick tiểu thư nhưng tôi vẫn mở lên lại, ko phải tôi tò mò mà tôi thấy tiểu thư cứ giãy dụa, ko nói tới tôi vẫn mang cảm giác tội lỗi của riêng mình thấy ngáp không kíu. một vài lời khuyên cũng phiền Hà nhưng tôi tự thấy bổn phận tôi phải nói. tiểu thư bảo trọng! Thuý Dzú.
  47. 2 points
    https://www.yokara.net/recording/tam-su-voi-anh-karaoke-beat-tone-nu-6507653149360128
  48. 2 points
    À ơi ngọn gió lê thê Đam mê đâu biết đường về lối xưa À ơi ngọn gió đu đưa Hạt mưa tí tách lưa thưa giọt sầu À ơi ngọn gió về đâu? Cây, hoa, lá, cỏ cũng rầu đợi mong À ơi ngọn gió đi rong Mênh mông sao nhớ người trông gió về.
  49. 2 points
    Thơ mưa rơi hay quá để Dzú đối với Gió đưa À ơi có ngọn gió đưa Hạt mưa về bến dạ thưa với người À ơi có ngọn gió đùa Diệu thường màu áo cũng vừa chớm Lam Theo nhau lên núi tầm am Thả đưa ngọn gió chịu cam với đời Đời buồn ngọn gió không về Áo Lam bữa bữa, lời thề thả trôi Theo nhau lên núi ngắm trời Tay vươn hái đám mây mời mọc ta Non cao mấy ngọn gió qua Vành khăn gió lọt, chắc là tình thưa À ơi, ngọn gió đưa đùa .. (Rủ nhau lên núi nghỉ trưa rồi về .. )
  50. 2 points
    Nắng chiều nay vô tình rơi rất nhẹ Hoa cỏ sầu khe khẽ gió lung lay Hướng mắt trông nơi chân trời xa ngái Một màu buồn vương đọng đôi mắt nai Thoáng đâu đây một hình bóng trang đài Vẫn kiêu sa trong sương chiều hoang dại À..hồng nhung là tên loài hoa ấy Mang si tình đến bao kẻ đắm say Em mong manh trong gió sương giăng đầy Nhưng mạnh mẽ với thân gầy đến lạ Dù bão giông em vẫn không gục ngã Hương nồng nàn theo gió cuốn bay xa Ôi giọt sương thấm ướt tấm thân ngà Run run khẽ cánh hoa hồng khép lại Bông hoa nhỏ trong màn trời tím tái Hương sắc nào còn lại một màu phai...
×