Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 11/10/2018 in all areas

  1. 10 points
    Hello các bạn Mời các bạn thưởng thức radio volume VI “Điều Chưa Nói” WL xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian tham gia Radio Volume 6. **Thơ, Truyện Ngắn & Thư -TichTac, Gà Mập, Meo Meo, Bé Lì **MC: Poorlove **Kỷ thuật viên: heonuong Theo yêu cầu của một bạn, WL sẽ post thư bạn lên đây để tiện cho người nhận theo dõi Please enjoy *!*!*!* Lá thư thứ 6 Thư Cho Người Ấp Trứng Thế là mùa thu đã sang, mùa của uyên nguyên tự tại, mùa của những chiếc lá chết làm nên một mùa vàng rực rỡ. Mùa của lắng đọng. Khi mà vào một buổi chiều, bạn đứng trên một thảm lá vàng mênh mang, và cảm nhận thời gian dừng-khựng-lại-tại-điểm-neo là đôi chân của chính bạn. Tôi luôn tưởng tượng ra cảnh trạng khi tôi đứng trên thảm lá vàng, mọi thứ xung quanh đều vàng, thời gian chết đúng lúc và tôi sẽ bị hút mất vào một tích tắt đứng lặng này, rồi tôi “sign out” khỏi thế giới vĩnh viễn. Truyền thuyết kể rằng những người sinh vào mùa thu họ sẽ bị một lời nguyền :”nếu là nữ thì thông minh, xinh đẹp, diễm lệ, nếu là nam thì cũng xinh đẹp, anh hùng, bản lĩnh”, tôi là người sinh ra trong một ngày mùa thu tháng tám. Bạn hoàn toàn có thể hoài nghi về điều này vì truyền thuyết mùa thu là do tôi bịa ra. Phải, tôi luôn giễu cợt đời sống này vì tôi đã đi gần nửa đời người mà không có em bên cạnh, những hắt hiu trên đời này đôi khi tôi đón nhận một mình, đôi khi bên tình nhân cũ, vẫn chưa phải là em. Tôi cứ dọ dẫm từng bước trong cuộc đời mình, bất cần và chưa có đầy đủ ý niệm của hạnh phúc, hy vọng và khởi sinh. Tôi luôn nghĩ mình đến đi vào thế gian này thật cô độc, đến và ra đi, quẳng lại chiếc chìa khóa luân hồi sẽ mở ra một kiếp khác và tan biến, tôi sẽ sống kiếp sống cuối của mình rồi thôi, không để lại đời-cho-người, và không để lại người-cho-đời. Rồi em đến bên đời, trao cho tôi nhiều thứ. Tôi không nghĩ mình sẽ lại có ý định hồi sinh chính mình trong cơ thể bé bỏng của một đứa trẻ, sẽ để lại một đứa trẻ giống như tôi mang một số gen của chính tôi và nó sẽ độc lập trong cơ thể khác. Ý nghĩ một phần của mình tồn tại trong một cơ thể tơ non mềm mại làm tôi rùng mình lo lắng nhưng sung sướng miên man và rất hạnh phúc. Cách em nói :”chúng mình sẽ sinh một đứa trẻ” thật tự nhiên như mình cùng mặc một chiếc áo đôi, một dạng quần áo dính nhau cho hai cơ thể. Chúng ta mặc vào, rồi từ đó đôi cơ thể sẽ dính chặt nhau cùng tiến cùng lùi. Sự bỡ ngỡ vì tôi chưa từng có ý niệm sinh con cho mình cũng tự nhiên biến mất nhường chỗ cho sự khát khao trông ngóng những cơ thể bé bỏng sinh động do chúng mình sinh ra. Hơn hết là chính em đã cho tôi thấy và thấu cảm được sự thiết tha này là có thật. Là một người mẫn cảm, lắm lúc nghĩ đến những niềm hạnh phúc ban sơ này thôi tôi cũng thẫn thờ rơi nước mắt, và tôi cảm ơn em đã truyền một cảm hứng vô biên đến tôi để có thể tiếp diễn ước mơ của chúng ta. Đây là ước mơ trọng đại nhất của đời mình mà tôi nhiều lúc vẫn rụt rè không dám nghĩ và không dám làm. Lắm khi tôi lo sợ! Mà đời sống thật thì luôn chằng chịt những lo toan và gánh nặng. Đôi khi chúng ta có những bước lùi đáng sợ, đó là những giai đoạn cãi cọ, căng thẳng và những tiếng nói hùng hồn đanh thép của cái Tôi vĩ đại trong tự mỗi người luôn là một thế lực kéo lùi chúng ta về điểm xuất phát, mà một người lùi thì tất cả cùng lùi vì mình đã mặc chung bộ quần áo dính liền. Nhưng sau hết chúng ta vẫn ngồi lại bên nhau cùng đi tiếp những giai đoạn khó khăn để đi đến bước sẵn sàng cho sự khai phóng chính mình. Mong, cảm ơn em đã đến bên và là động lực để đôi chúng ta thực hiện cái ước mơ viển vông thành sự thật. Nhiều lúc tôi cứ bẽn lẽn vu vơ, tự xấu hổ khi đặt tên cho em là “người thắp lửa”. Cảm ơn em đã truyền một ngọn lửa tình yêu quan trọng nhất đời cho tôi, chúng ta sẽ cùng cố gắng nhé. Những lời nói có cánh thật dễ nói nhưng nói lời thật lòng bộc bạch rất khó khăn. Tôi xấu hổ nhiều lắm nên dẫu có vụng về lan man em cũng thấu hiểu cho tôi. Cảm ơn em rất nhiều và thương quý.
  2. 6 points
    Ngày nọ, chị nói em: - Chị sẽ nhận thêm một con mều! - Thôi khoan chị, từ từ nhà mình còn nhỏ quá! - (hặm hực) Lại ngày nọ, chị hùng hổ: - Chuyển nhà, chị nhận một con mều nữa! - (ngước mắt nhìn chị rồi em lại ăn cơm) - Em đừng có cản chị! - Em có nói gì đâu! - Em đừng có cản chị!!! - Em không hề nói gì, nếu mà chị nhìn thấy gương mặt và ánh mắt chị lúc nói chuyện nhận con mều đó, em bảo đảm chị mà là em chị cũng không dám nói gì, chán sống sao!! - Hừ!! Chị ơi, nhận 1 con chứ 10 con mều nữa em cũng chịu, chị cứ làm điều gì chị thấy hạnh phúc thì em luôn ủng hộ chị thôi! I got your back, babe ah! Chứ em hiểu lắm cái cảm giác thương, áy náy trong lòng khi nhìn thấy con mèo, chó bị bỏ rơi mà mình không thể làm được nhiều thứ hơn cho nó (em tin chị cũng hiểu cảm giác quặn thắt lòng của em mỗi khi thấy những cảnh đời bất hạnh và mình đã giúp bằng những gì mình có thể lúc đó), cảm giác đó không dễ tiêu tan trong chớp mắt! Nên em luôn ủng hộ chị dù gian khó đến đâu (chủ yếu là ngăn cản mèo đánh nhau, hic). Em được tặng đôi vớ đỏ, chị lấy ra mang vô chân xong đi soi gương rồi lên giường lột ra đưa em mang một chiếc, rồi chị em nằm khùng điên chụp hình mải miết với chiếc vớ mỗi người một chiếc cho đến khi đi ngủ! Vậy thôi cũng đủ làm cho căn nhà của mình ấm áp rồi! Em thay avatar rồi đó chị, hình chân nắm chân cho lạ
  3. 6 points
    Cám ơn Ban tổ chức chương trình radio đã làm 1 chương trình rất hay và có ý nghĩa cho mọi người thưởng thức! Cảm ơn những lời khuyên và động viên của Ban tổ chức gửi đến khán thính giả để giúp mọi người có một cuộc sống vui vẽ, hạnh phúc, tốt đẹp hơn! Nghe bức thư của bạn Bánh tráng mình thật sự xúc động và không ngăn được dòng nước mắt. Mình cảm phục ý chí, nghị lực, kiên cường của bạn và tình yêu thương của các bạn dành cho nhau trong cơn hoạn nạn, khó khăn lớn nhất của cuộc đời. Mình cầu nguyện và mong rằng các bạn sẽ chiến thắng, vượt qua tất cả, sống một cuộc đời vui vẽ, mãn nguyện và mãi hạnh phúc bên nhau!
  4. 6 points
    Nhạc Pháp có nhiều bài rất hay, hay cả về giai điệu lẫn câu từ. Hồi nhỏ mình chủ yếu là thích nghe nhạc chứ chưa hiểu lời. Sau đó lớn tìm hiểu lời dịch qua tiếng Anh cũng chưa thấm lắm, rồi mãi tới bây giờ biết tiếng Pháp rồi tập hiểu trực tiếp lời gốc Pháp mới thấy có nhiều cái hay mà lời dịch không truyền tải hết được. Không phải ngẫu nhiên mà người ta nói tiếng Pháp là một ngôn ngữ đẹp, French is a beautiful language. Nói vậy thôi chứ với mình một bài hát hay là khi cất lên có thể khiến người nghe rung cảm dù có sự bất đồng ngôn ngữ. Bài này của Alma mình nghe được hồi nửa năm trước, lúc đó đang đi siêu thị tình cờ nghe điệp khúc phát lên thôi là thích rồi liền bật Shazam tra tên bài. Lại nói, cái app Shazam này là một phát hiện xuất sắc từ ngày mình sang châu Âu. Ở Việt Nam nếu tình cờ đi ngoài đường nghe bài nào hay nhạc Việt hoặc US-UK thì mình còn nhớ lời về google được. Chứ sang bên này nhạc Ý, Tây Ban Nha, Pháp... đành bó tay, đều phải nhờ Shazam tra giùm. Shazam đúng là vị cứu tinh cho tâm hồn mê nhạc của mình! _______________________ @leaf: Dạ em cảm ơn chị. Cung Mọc (Rising Sign, Ascendant) cùng với cung Mặt Trời, Mặt Trăng là ba yếu tố quan trọng nhất trong bản đồ sao của mỗi người đó chị. Đa phần mọi người không tìm hiểu thì chỉ biết cung Mặt Trời là chính, nhưng hai cái còn lại cũng quan trọng không kém. Em tìm thấy bài này giải thích dễ hiểu nè, chị có hứng thú thì đọc thử ha: http://lovedia.vn/tap-doc-ban-do-sao-cung-moc-mat-troi-mat-trang-bo-ba-quyen-luc.html @Pinky: Mình cũng ngưỡng mộ bạn có thể "lội" hết cả 13 trang bài viết từ năm 2009 đến giờ của mình, mà toàn viết dài. Cảm ơn bạn nhe!
  5. 6 points
    Mặt mày xơ xác, tay chân rã rời, tâm trí náo loạn, người lúc nóng lúc lạnh run cầm cập như sốt rét rừng... được chị đi mua thêm cho 2 cái áo mới: 1 hoodie, 1 áo heattech mặc giữa đất nước nhiệt đới 😄, thích mê tơi cười sung sướng! Cơn đau nào rồi cũng sẽ qua, mệt mỏi nào rồi cũng sẽ hết vì đã có chị bên cạnh! Chắc không ai ở SG mà có nhiều áo lạnh như mình ☺️ May mà có chị mua đồ cho mặc, đời còn dễ thương
  6. 5 points
    Mỗi ngày, chị hoặc em sẽ lấy kem đánh răng sẵn cho nhau vào bàn chải, một hành động bình thường đến mức thản nhiên trở thành thói quen của em và chị từ bao năm nay. Đôi khi đi đâu xa chung với người khác, mình vẫn tỉnh queo lấy kem cho nhau sẵn rồi để sẵn cái bàn chải đó. Bình thường thôi, nhưng cũng không đơn giản tí nào vì: - Mình hiểu đối phương có phải là người “ăn kem đánh răng” hay không để định lượng ít hay nhiều. Cũng như đối phương có luôn nhả ra 1 cục kem đánh răng khi đánh hay không để định lượng cho tiết kiệm. - Mình nhớ ra sáng nay người kia lấy kem gì rồi, tối nay có nên đổi kem hay không nếu mình đi đánh răng trước. - Mình hiểu đối phương có “ôm cái bồn rửa” khi cần đánh răng hay không (để nhường) hay có thể vừa cầm bàn chải vừa chạy quanh nhà đánh răng. Cũng tương tự như cần nước làm ướt bàn chải hay không hay cứ khô rang vậy mà đánh. - Mình hiểu đổi phương có thói quen đánh răng trong lúc tắm không để còn lết vô nhà tắm lấy bàn chải ra, quẹt cục kem xong nếu tốt bụng lại bỏ vô kệ nhà tắm để đối phương vô tắm đánh luôn. - Mình hiểu đối phương thích loại kem nào để quẹt cho đúng cái đối phương muốn kẻo người ta đánh răng không đủ thời gian quy định. Chuyện lấy kem đánh răng nó quan trọng vậy đó mà có khi: - Chị quên lấy kem cho em sáng vì bận chạy - Chị bôi mỗi cục kem lên đầu bàn chải, còn cái thân bàn chải đang được sạc điện phòng ngoài chị đâu thèm ra lấy gắn vô, cuối cùng em cũng lười theo lấy cái thân bàn chải của chị xài ké. - Sáng ra có người không thèm đánh răng, tới tận tối cục kem khô quắt queo như cục đá. Đánh xong không thèm lấy kem lại cho mình luôn vì “tối nay đánh kem cũ có lấy kem mới đâu mà lấy cho em!”. Mà thôi, mình cứ thương nhau bình yên vậy thôi chị nha, mỗi ngày lấy kem cho nhau 2 lần, chành choẹ chỗ đứng chỗ ngồi, bàn chải màu nào của ai.. vậy là được rồi! Nhân một buổi sáng thức dậy sau khi chị đã đi công tác từ sớm, vô toilet thấy cái bàn chải đứng một mình chỏng chơ trên kệ với cục kem nhỏ được bôi sẵn, cái bàn chải xanh cô đơn đến lạ lùng khi cái bàn chải đỏ đã nằm trong hành lý ký gửi! Vội vàng quay ra mở email lên soạn với tiêu đề “I miss you, về đi chị, đừng công tác công teo gì nữa”... nhớ chị, nhớ cái cảm giác được quệt cục kem đánh răng mỗi sáng mỗi tối..
  7. 5 points
    Travel blog mới hôm qua còn rục rịch rủ bạn cùng làm bánh đón trung thu vậy mà hôm nay đã ngồi ở bán cầu khác của trái đất trong mùa đông giá lạnh (nhưng các bé bồ câu vẫn chuyên cần tập gym chao lượn chóng mặt). thời gian và không gian đúng là chỉ mang tính tương đối và phụ thuộc vào hệ quy chiếu của người type caption. #sydney #operahouse #nsw - ê đi tới chỗ này đi, tao hay đến lắm - chỗ gì á - bãi biển - ủa lạnh vậy cũng tắm được? - ừ càng lạnh càng thích mà, với lại lạnh mới vắng á - ... - mày có thấy cá mập từ xa tới thì bỏ chạy nha đừng cứu tao. - ...! *5 phút sau thấy đang ở nude beach *5 phút rưỡi sau bạn quăng đồ nhảy ùm xuống tắm còn Linh bơ vơ trên bờ Linh có nhiều ngày rất lạ nhưng hôm nay là một trong những ngày lạ nhất#watsonsbay #nsw Me: đặt chân đến 1 vịnh đẹp vậy thì nên nhào xuống bơi chứ không là uổng lắm người ta vẫn bơi ngoài kia kìa ko sao hết nha chỉ có mười mấy độ thôi mà mình phải hoà nhập cùng mọi người nha chứ không được ăn mặc sai trái nên phải soạn đồ bơi mai mang theo Also me ngày hôm sau: ...#byron #nsw mười năm về sau có thể không nhớ đã từng ở resort sung sướng ra sao nhưng chắc sẽ nhớ hoài những cảm giác hôm nay trên biển một đất nước xa lạ. giữa trời đông lạnh giá cảm thấy yêu ánh nắng ấm áp đến lạ kỳ, phía dưới là lớp cát vàng mịn, bao quanh bởi âm thanh gió và sóng rì rào (may quá ko có tiếng động của Chung của), càng thấy yêu hơn khi vừa chạy xuống cho sóng vỗ vài cái vào người lạnh quéo rồi chạy lên phơi nắng. và đặc biệt nhớ về đoạn hội thoại với người bạn mới quen cũng đi solo travel, nói chuyện 1 hồi bắt qua những suy tư tuổi 25 (ủa 27 rồi nha) của cô gái cái xong người bạn nói Mài biết sao không, tao cũng có cảm giác như mài, và tao nghĩ chỉ có một cách để biết là thử thôi, tao tin mài làm được. Ừa một người lạ hoắc từ trên trời rơi xuống còn tin mình không lẽ mình không tin mình. #byronbay có những món nhìn vô thôi đã thấy bổ, điển hình là Acai bowl này ở Byron. các món ăn đều được làm từ base là các loại rau củ (ăn có cảm giác như đang ăn kem) rồi topping hạt/ trái cây lên nhưng công nhận ăn xong tô này no đến chiều. mấy đồ ăn bổ dưỡng kiểu này hay bị nhìn nhận là chán nên mission của quán Combi là làm sao hấp dẫn hết mức có thể, bổ phải đi với ngon và đẹp thì như vậy người ta mới chuyển qua ăn healthy food nhiều hơn. lúc ăn chung với chị người Pháp chị chia sẻ dân nước chị vẫn còn mê uống rượu và ăn phô mai lắm, và vẫn quan trọng chuyện ngon nhiều hơn, Linh mời chỉ mốt qua Việt Nam ăn, bổ dưỡng và vẫn ngon ạ, ăn gì cũng có một thố rau nhưng chỉ cần bớt bia bọt và trà sữa trân châu là được.nói xíu về Byron, đây là thành phố rất ‘cool and hip’ nơi các bạn nghệ sĩ hoặc vegan sẽ đến ở vài ngày để thong dong dạo biển, mua đồ từ nông trại để nấu ăn, nếu ko nấu ăn thì cũng có hằng hà sa số các nhà hàng kiểu farm-to-table này. có lần đứng trong gian bếp chung chiên steak xèo xèo trong khi mọi người gọt rau củ là tự thấy mình như quái vật từ phương nào luôn. #byron #goodvibes #healthylifestyle #vegan#superfood #natural lâu rồi mới lại đi dạo Thảo Cầm Viên và nghĩ về đô thị hoá. không phải đô thị hoá cứ phải kéo theo việc phải thoả hiệp xoá bỏ thiên nhiên ra khỏi cuộc sống người dân. giữa lòng thành phố hiện đại, được nằm trên bãi cỏ xanh rì, trước mặt là cây đa trăm tuổi, từng ngọn cỏ mơn man chạm khẽ, chim trời chao lượn trên trời, tự dưng cảm thấy mình với thiên nhiên là một. mà con người và thiên nhiên nên hoà hợp với nhau chứ bớt nghĩ mình là mẹ thiên hạ dùm. hỏng ấy mình bớt lấy lý do đô thị hoá rồi đốn hết cây trăm tuổi rồi lấy hết đất xây nhà chứ không để lại một miếng đất nào trồng cây trồng cỏ được hôn?#botanicalgardens #citygarden Motherhood 💕Gặp mẹ bỉm này trong khu Koala retirement house ) vừa thấy anh kia mang lá tới là mẹ bỉm khệ nệ cõng con nhào tới, anh bèn quay qua nhắc mẹ “You know I dont like it. You know the rules momma” thế là ngoan ngoãn chạy zìa chỗ cũ. Xong chắc thấy tội tội anh lấy hẳn 3 cành cắm xuống gần chỗ mẹ bỉm rồi nói với mẹ “They are all yours now”, cái mẹ bỉm mừng rỡ trèo lên ngọn rồi ăn cặm cụi thấy cưng gì đâu 😢, thiệt sự chỉ mún chạy tới ôm hai mẹ con một cái ❤️#koala #motherhood#lonepinekoalasanctuary #brisbane một trong những quàng hôn đẹp nhứt trong cuộc đời của cô gái chỉ thấy được 04 bình minh 🌞#brisbane đặc biệt dành cảm tình cho thành phố có botanic garden to năm ngàn thước vuông lăn lộn cả ngày không hết và có IKEA. #melbourne khi Mamma Mia đang lưu diễn thì không được bỏ qua. mỗi lần Dancing Queen, Take a chance on me nổi nhạc lên là da gà nổi lên rần rần, sống lại những tháng ngày tuổi thơ với nhạc ABBA, miệng lầm bầm hát theo chỉ mong tới cuối show dàn cast hát lại là đứng nhảy như coan điên. đúng là điều chỉ có âm nhạc mới làm được. một chủ nhật thiệt đầy mào sắc và khó quên ❤️#mammamiainoz #musical #melbourne dù gió thổi bạc đầu, tóc tai dựng ngược nhưng vẫn mỉm cười vui sướng. hồi trước ở đền Meiji xin bùa, lưỡng lự thế nào lại chọn lá bùa “new opportunity” và tháng sau Linh thấy mình ở vùng đất mới gặp những con người mới thử những điều rất mới. thú thật có những lúc đi cảm thấy cô đơn, nhưng rồi có những con người bỗng dưng xuất hiện, dù xa lạ nhưng vẫn tìm thấy được sự kết nối (tất nhiên có những lần fail và chỉ có thử mới biết thôi). cũng có đôi lúc bánh bèo chỉ mún hờn cả thế giới vì bỗng dưng tất cả đồ điện đều quay lưng với Linh, ghê nhất là cục sạc mà kiếm quài ko thấy bán, rồi Linh đi lang thang vô shop nọ đụng trúng bé dhs VN, bé gặp là hỏi liền Ủa chị người Việt hả chị (may quá dấu ấn con rồng cháu tiên vẫn hiện diện gặp cái là biết liền) rồi bé tìm cục sạc và có đầu chuyển 2 chấu để về VN còn xài được. vậy đó, cả chuyến đi là nhưng lần mắt chữ O miệng chữ A, vui có không vui cũng có nhưng kết luận là Úc đại lợi đã đối xử Linh thật tốt dù các bé #kangaroo #koala #penguin #stingray vẫn không ai chịu selfie chung cả.
  8. 5 points
    * Em phải hôn rất nhiều con ếch trước khi gặp được hoàng tử của mình* Đã qua đủ đau đớn để mình không còn kỳ vọng vào một mối quan hệ ái tình rực rỡ. Đủ vật vã để thôi ham muốn những drama trẻ dại. Chỉ mong là, nếu có 1 cuộc tình, thì là cuộc tình đơn giản và thấu hiểu. Là: “Em trở về sau những cuộc họp căng thẳng, quăng đôi giày cao gót nơi thềm cửa, có anh, ôm em vào lòng và hỏi: “Xong việc rồi phải không cưng?”. Rồi, em sẽ đi tẩy phấn son, thay váy vóc bằng chiếc áo thun trộm được từ tủ đồ của anh, đi chân trần trong nhà, ngồi ngoan ngoãn như con mèo bên chiếc bàn nhỏ có hai đứa, ăn buổi tối nhẹ nhàng, uống 1 ly rượu và nói với nhau những điều đã trải qua trong ngày. Là em, bỏ lại hình ảnh gai góc và cá tính bên ngoài, trở về là một cô gái đơn giản và nghịch ngợm nghĩ hàng tá thứ để quấy rối anh. Là anh, thôi nghĩ suy về những thứ phức tạp ở ngoài kia. Ngày mai thì vẫn chưa đến. Ở bên em, anh chỉ cần vui vẻ là đủ. Là, trước khi ngày tàn, anh ôm em thật nồng nhiệt. Bên tai em, anh thì thầm những ước vọng thầm kín. Là khi ở bên nhau, chúng ta, không một ai phải khác đi. Cả hai sẽ học cách chấp nhận lẫn nhau và cùng cố gắng bên nhau. Là rằng, dẫu có đi xa thật xa, thì vẫn nhớ để trở về với nhau….
  9. 5 points
    Trước giờ mình yêu và gắn bó với ai đó thường là theo cảm xúc. Yêu là yêu chứ không kể người đó có hợp với mình hay không. Khi về sống chung thì bắt đầu mới điều chỉnh dần dần để hợp với người yêu. Topteo với mình thì khác biệt rất nhiều thứ từ ăn, mặc, công việc, quan điểm về một số vấn đề ….Nhưng cuối cùng mình vẫn rất thương topteo. Từ ngày quen topteo, ở với topteo mình như có 1 luồn gió mới thổi qua. Topteo tút lại cho mình cho đỡ quê hơn 1 tí, topteo làm cho mình cười nhiều hơn 1 tí bởi những trò hề topteo thỉnh thoảng biểu diễn cho mình xem haha….Topteo dạy mình phải có lòng yêu thương hơn với những người già, em nhỏ, những người nghèo, những người thất cơ lỡ vận, topteo khuyến khích mình làm từ thiện và ăn chay, đi chùa niệm phật…..Có topteo tự nhiên mình từ bi hỷ xả hẳn ra haha…. Còn topteo không biết là ở với mình có thỏa mãn, vừa ý với mình hay không. Nhưng mà sau mấy năm topteo theo mình, mình thấy topteo già hẳn ra. Thỉnh thoảng hỏi topteo là “top có thấy vui khi ở với mập không?” topteo chỉ cười cười trả lời “bình thường”, vậy thôi đó. Chắc là không dám nói thật, vì nói thật chắc sợ mình buồn thì phải. Ờ cuộc sống mà topteo. Có lúc vui, lúc buồn chứ. Và làm sao mà hoàn hảo hết được. Thỉnh thoảng mình lên lớp giảng giải một vài thứ chắc topteo bực mình với mình lắm, nhưng rồi topteo cũng bỏ qua cho mình hết. Mỗi người một quan điểm, quan niệm sống, đối xử khác nhau, nhưng miễn là không vi phạm nghiêm trọng đến thuần phong, mỹ tục, đạo đức gia đình, xã hội là được rồi. Topteo cứ làm những gì topteo cho là đúng nhưng đừng quá lố là được rồi hen topteo. Dạo này thấy topteo hay mua vé số, mỗi ngày mua 2-3 tờ, mình hỏi topteo cần tiền làm gì hay sao mà mua vé số nhiều vậy? Topteo trả lời mua để trúng số có tiền mua vila biệt thự. Chời topteo chuẩn bị có âm miu gì đây, mình phải theo dõi, điều tra topteo mới được haha…Nói đùa vậy thôi, chắc topteo thấy mình khổ nên muốn mua vé số giúp mình đó mà. Cám ơn topteo nha! rồi mọi việc sẽ qua thôi, Topteo và mập cùng cố gắng nha.
  10. 4 points
    Dưới cái nắng dìu dịu, lành lạnh em nhắn tin cho Xám, nói vu vơ vài câu thì em lại im. Xám về gần một năm rồi, em cũng quen dần với mọi thứ ở nơi này. Làm sao mà không quen cho được khi mà đã sống lâu như vậy rồi phải không? Bạn à, đột nhiên hôm nay em muốn mình có bạn quá. Em muốn trải qua cái cảm giác có người để nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Như cây cỏ, như bầu trời, như những ngôi sao. Bạn à, nhưng em lại không phải là người có khả năng giao tiếp tốt, hay có thể nói thao thao bất tuyệt và cũng không biết phải chủ động bắt đầu như thế nào. Em kỳ quá, đúng không? Nhưng thật lòng hôm nay, sau rất nhiều năm tháng mà em muốn mình mở lòng ra. Chỉ là em cần có người nắm lấy tay em và kéo em ra. Em chỉ cần như vậy thôi.
  11. 4 points
    Trưa Đang ngồi thẩn thờ nhìn trời, đất vì Tốm..., Bốp..., Mú..., Cua ế quá mà. Bỗng nghe bên tai tiếng noai lao xao, lào xào " u va ak, u na ak" :)), quay qua nhìn thấy hai người khách du lịch, 1 nam và 1 nũe. Họ mặc áo pull quần sọt mà đội ngón lá nhìn iu lắm cơ. Người nam tiến lại chỏi mình ngồi rồi vắt đầu nói " u uba, u ma, u sơ,...." chu choa mạ ơi con nhỏ nó nghe xong không biết cái gì ráo trọi. Nó hỏi người bam: " tôi cod thể giúp gì cho anh không?" cả hai người họ nhìn nhau rồi mở con ipX ra quẹt quẹt cái chi chi đó rồi người nam nói cào điện thoại. Nhìn hình đoán đại hihi chắc đang nhờ Bá gu gù translate hộ đây nè mà cái điện thoại nó tịt ngồi hay sao nên khoing động đậy gì. Con nhỏ quay sabg hỏi cô gái: " bạn từ đâu đến?" người nam vẫn đang loai hoai với cái điện thoại. Mà vẫn hóng qua trả lời mình " Korea" Mùnh hỏi thêm: " bạn có thể nói tiếng Anh được không?" Lúc này người bam đã cast điện thoại vào túi và móc cái bóp trong balo ra, anh ta banh cái bóp ra và cầm tờ tiền đưa mình, anh ta nói ngắn gọn " đổi tiền" kiệm lời lắm cơ, cả chữ " tôi muốn..l cũng không dám bỏ vào và cũng không thèm trả lời cáu hỏi của mình luôn. Thiệt là khi dễ coi gái bán ztoom, Cua quá mà. Ghét, mình đáp " không, tôi không có đổi ngoại tệ, tôi chỉ bán Tôm, Cua, mua không?" haha, mặc người ban méo xẹo. Tôi nói tiếp " bạn đi thẳng lên trên rồi quẹo phải sẽ gặp Ngân Hàng, ở đó ngta sẽ đổi cho" khôbg biết với trình độ bán Tôm Cua của mình nói tiếng Anh họ nghe có hiểu được hay không mà đi một lèo theo hướng mình nói mà không có lấy một câu " cám ơn" Khoảnt hơn 1h sau thì ngoài chợ lại xôn xao. Nhifn quanh thì thấy mấy anh công an xã dẫn hai ngươfi Hởn Quốc lúc nãy đi lên. Hỏi ra mới biết du khách lừa đảo. Họ vào tiệm càng của ng ta đổi tiền xong họ lại lấy tiển VN mệnh giá lớn đổi mệnh giá nhỏ hơn và trong lúc đổi như vậy họ đợi lúc tiệm có đông khách gian dối tiển là đưa chưa đủ và yêu càu đòi đưa thêm, thêm nữa dù biết tiếng Anh cả tiếng Việt nhưng họ không thèm nói và nghe nói đây không phải ần đầu, có cả Tây trắng, Tây đen Hên cho con nhỏ bán Tôm, Cua chưa :)),
  12. 4 points
    https://youtu.be/GfdubMsgmHk Mấy hôm nay mọi việc xảy ra xung quanh mình sao quá ngột ngạt. Vừa mới chứng kiến cảnh phân ly nay lại đến cảnh đấu tranh Với bệnh tật và sự sống Bà Cô hơn 60 tuổi, không chồng con. Anh em thì đi nước ngoài hết chỉ còn lại va chị em, một sài gòn một ở tỉnh kề bên. Cô được vảo lãnh đi từ băm trứic nhưng qua đó được 1 tháng Cô đòi về việt nam sống, qua Mỹ chơi cho biết vậy được rồi. Giờ Cô đổ bệnh vì lên máu đột ngột, té ngã và xuất huyết não. Thế nên, cô em gái kề bên bận chăm cháu Ngoại, khi cho hay thì lại đt réo ông anh tận SG phải về mới được vì coi em chăm cháu ngoại không đi được. Bà con hàng xóm lại giúp đỡ cà gọi điện cho hay và không dám rời đi cho đến khi cô em gái qua tới nhưng lại mang theo cháu ngoại và taxi đợi trên đượng lộ 30p. Cậu em ở SG thì mới lên xe khách về, không biết đến bao giờ mới về tới. Mọi người ai cũng muốn đưa cô qua trạm xá nhưng không ai dám cà cô em bảo phải đợi ông anh về. Chậc chậc chạc thấy tình cảnh này mọi người chỉ thở dài và xót thay Anh hai mình thuê nhà cô để kinh doanh nhưng giờ này vẫn không muốn đóng cửa về mặc dù lúc Cô còn tỉnh táo vảo con cứ đóbg cửa đi Cô ở một mình được mà . Thấy tình cảnh này Mẹ lại nhìn mình: " thấy khổ không con, cuộc sống không chồng, không con là vậy đó, làm sao Mẹ yên tâm" Ôi, chắc sắp được nghe Bài ca quen thuộc nữa r. Mình quay qua nói với Mẹ : " Mẹ yên tâm đi, con mà thấy không ổn là con viểt di chúc được hoả táng và lấy quyền được chết xin bác sĩ chích cho một mũi liền. Còn tro thì mang lên cầu Mỹ Thuận thả là được nhưng phải là cầu Mỹ Thuận nha" Nghe xong Mẹ không nói gì và đi lên phòng Mỗi ngày mình điều học, phải hoc cách sống 1 mình. Thật không dễ dàng chút nào cả.
  13. 3 points
    Chao cac ban! Minh la thanh vien moi tham gia dien dan, minh den day de tim ban va nguoi tri ki cua cuoc doi de chia se buon vui trong cuoc song. Minh la fem .toc dai Sn1989 Moi nguoi lien he voi minh qua mail hoac ib trong dien dan minh se hoi am! trucbang789@gmail.com Cam on moi nguoi da doc tin cua minh !
  14. 3 points
    Nhân sự việc Mỹ Linh lên tiếng về nhà hát 1500 tỷ, và Bùi Hiền với ý kiến cải cách tiếng Việt,…. Tôi không có ý kiến về sự việc này, không tìm hiểu ngọn ngành nên không bàn chuyện đúng sai ở đây. Tôi chỉ thấy khiếp cách con người đối xử với nhau. Mở mạng ra là những lời công kích cá nhân, chửi rủa, mang cả tổ tông, nhà cửa của họ ra mà share, mà công kích,..thì đáng sợ thật. Nếu ngày xưa thời xưa lắc lơ, họ có quyền ném đá đến chết những ai không cùng ý kiến hay không cùng hệ tư tưởng hay không cùng giá trị như việc đàn bà không chổng mà chửa, đồng tính,…thì nếu còn quyền đó ngày nay, chắc họ cũng sẽ hùng hổ hả dạ thực hiện những hành động man rợ này thôi. Xã hội văn minh là tôn trọng sự khác biệt, tôn trọng những ý kiến khác mình. Và để tìm ra điều đúng đắn bằng sự tranh luận với lý lẽ, ý kiến chứ không phải là sự công kích cá nhân, lấy điểm yếu của người khác ra tấn công,… Ôi, mình từ bỏ facebook từ lâu, không bình luận, không nêu ý kiến,...chỉ chui nhủi ở những chỗ không người hoặc ít người vì mình có "sợ" người.
  15. 3 points
    Ngày 04/10/2018 Đây là lần đầu đi bussiness với chuyến bay quốc tế, và lần này bussiness trip với chặng dài sang Mỹ nữa. Phút mà ở phòng louge với view rất rộng, đẹp nhìn máy bay cất cánh, ăn uống trước khi lên máy bay, tôi có phút lặng người, tôi cảm thấy mình cần trân trọng mọi phút giây mà mình có được. Tôi cảm ơn cuộc đời này, ba má đã sinh tôi ra đời, nuôi tôi ăn học để có lúc tôi có thể có hưởng thụ phút giây này đây bằng mồ hôi công sức của mình. Và may là tôi còn biết vui sướng khi tận hưởng khoảnh khắc này. Tôi nhớ lần tiên tôi đi nươc ngoài, cảm giác háo hức vui sướng y chang, rồi đi mải miết, leo lên leo xuống máy bay hết cảm xúc gì nữa,... Trong triết lý nhà Phật, nếu không còn đam mê vật chất,... thì hết đau khổ. Mà thực tình thấy khó quá, cảm giác ngồi hạng business mọi thứ đều thấy thoải mái nhẹ nhàng, ngồi riêng không gian của mình, được ưu tiên phục vụ trước với rượu, đồ ăn được chọn, báo tận tay, lúc tĩnh lặng nghe nhạc cổ điển rất hay với mic sống động, lúc nhúng nhảy với nhạc trẻ Đài Loan. Và không gian riêng để có vào động tác thể dục trên máy bay. Tiếp viên lớn tuổi của China Airlines, mọi lời nói nhẹ nhàng ân cần. Lúc nói chuyện hỏi ý kiến mình ăn uống gì, thì ngồi xuống, gần giống như quỳ để hỏi, hãng máy bay Đài Loan này đã train được cho đội ngũ cúi càng sâu thì ngẩng càng cao đây nè, chẳng thấy kiểu luồn cúi gì cả, đó tất cả là sự phục vụ đầy chuyên nghiệp trong công việc. Ngồi trên máy bay không liên lạc công việc,... mọi thứ đang diễn ra rất thiền định, không lo toan, chi tận hưởng từng phút giây này đây, và viết note này để lưu lại. Thiền cũng ở trong không gian vật chất thế này đây. Tìm cách up hình cũng tốn thời gian thiệt, mò mẫm mở instagram này post thử, có vẻ ổn , dù up từng hình có vẻ chậm.
  16. 3 points
  17. 3 points
  18. 3 points
    - khúc Adagio ( khúc thứ 2 ) , bản concerto D . viết cho Ghita cùng một bản nhạc feeling khác nhau
  19. 3 points
    c she picked her own clothes, with her morning cacao, and watched her big brother get on the school bus... so so cute.....
  20. 3 points
    “TỔ ẤM Ngày xưa của ngày xưa, khi mà khái niệm tình yêu sẽ đến hôn nhân chưa nằm trong suy nghĩ thì cuộc sống đơn giản lắm, chỉ biết hôm nay vui là đủ. Ngày nay của ngày nay, khi mà hai chữ Tổ Ấm đặt trong tim và để ngay trước mắt thì bắt đầu suy nghĩ, lo toan, kiểu đảm đang của người phụ nữ gia đình. Người phụ nữ gia đình khi lo thì lo đầu tiên là từ phòng bếp, làm sao để nấu ăn cho bạn đời ngon miệng, nghĩ ra thực đơn bổ dưỡng và thay đổi hàng ngày để bạn đời hài lòng, bữa ăn là giây phút Tổ Ấm ngập những tiếng cười sum họp, xôn xao những câu chuyện vui để dành về kể nhau nghe, thỉnh thoảng là vài tiếng thở dài vì một chút việc không như ý nhưng bù đắp lại là ánh mắt nhìn nhau yêu thương “Em hiểu cục cưng mà, nay cục cưng vất vả rồi nhưng đã có em đây, em chia sẻ nhen”. Người phụ nữ gia đình khi lo là lo chăm chút phòng ngủ, nơi mà mọi giông bão, bộn bề cuộc sống bị chặn ngay cánh cửa để không gian riêng tư cho yêu thương, âu yếm và ngọt ngào...” ... Ngáo đang viết và đang lãng mạng, mơ màng với những hình ảnh như phim nhảy múa trong đầu thì bạn bé bỏng liền, ngay, luôn và lập tức kéo về thực tại. Bạn bé bỏng hỏi Ngáo “Người phụ nữ gia đình toàn tưởng tượng không hen, chưa có nấu bữa nào hết thì ngồi đó mà thay đổi thực đơn, thay đổi thực đơn của Ngáo là in tấm Menu, đặt lên bàn rồi thay đổi giấy mỗi ngày đúng không?” Thiệt tình luôn à, bạn bé bỏng nói đúng quá nên đâu dám giải bày, giải thích, giải toán gì nữa. Thời gian vừa qua, Ngáo loay hoay với kế hoạch học nấu ăn để chăm sóc sức khoẻ và bồi dưỡng bạn bé bỏng. Công thức thì ghi chép cẩn thận lắm, cả clip và hình để cho nhớ nữa nhưng chưa thực hành được. Không hiểu sao mỗi lần Ngáo dõng dạc báo sẽ nấu ăn thì cả nhà mắc công chuyện hết, không ai can đảm ăn thử giúp Ngáo. Vậy phần bếp núc của người phụ nữ gia đình là lo chưa toàn vẹn được rồi. Ngáo quyết định dồn tất cả tâm huyết cho phòng ngủ và đưa quyết tâm đó nói với bạn bé bỏng. Bạn bé bỏng suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu “Ani không chắc là giông bão ngoài cánh cửa có bằng phong ba do Ngáo tạo ra không? Bão thì có dự báo trước còn cuồng phong của Ngáo thì bất chấp thời gian, không gian mà”. Rồi. Xong. Bao nhiêu lãng mạng của Ngáo từ phòng này sang phòng khác tan biến hết. Ngáo hiểu rồi, Ngáo thấm rồi, cuộc sống hai mình không phải vẽ ra toàn màu hồng mà phải đủ màu hen bé bỏng, màu vui, màu buồn, màu hạnh phúc, màu ghen tuông, màu yêu thương, màu hờn giận... Cuộc sống thay đổi mỗi ngày, tình yêu cũng vậy, sẽ thay đổi theo từng giai đoạn. Những ngày đầu là sự mới lạ khiến cả hai khao khát lao vào nhau, tìm hiểu, khám phá và đắm chìm trong những điều tuyệt vời mà người yêu mang lại, những ngày đầu đó sẽ làm cho cơ thể và tâm trí bay bổng như sống trên mây, nhìn hoa lá cành gì cũng thấy đẹp, thấy vui. Khi sự đồng điệu của hai trái tim hoà làm một thì tiến đến bước tiếp theo là gắn bó và san sẻ. Ngày trước, ngày còn tìm hiểu nhau, khi người yêu tâm sự buồn thì dễ dàng nói lời an ủi, động viên nhưng khi đã gắn kết thì người yêu buồn là lòng cũng tan nát theo, vừa xót ruột vừa thương nhưng thay vì ngồi an ủi lại nghĩ xa hơn là tìm cách gỡ rối và bưng cái nỗi buồn đó đi, mà trước khi nó đi thì trên vai đã cõng nó một đoạn, vì thế tâm trạng của cả hai trong cùng một lúc đều buồn và âu lo nên thỉnh thoảng có chút trách móc “Sao mới yêu thì dịu dàng an ủi lắm, giờ thì cáu gắt vậy hen?” Mà cuộc đời vốn dĩ có nỗi buồn nên những trách móc vì thế mà tăng lên mỗi ngày. Tăng đến mức khóc và than thở “Ngáo muốn bé bỏng nhẹ nhàng như ngày đầu, Ngáo muốn lãng mạng cả đời”. Nhưng được cái, điều gì tăng lên thì cũng tới mức tột cùng và khi qua được giới hạn đó thì tình yêu lại nhiều ý nghĩa to lớn, đặc biệt hơn. Lúc này, ánh mắt nhìn nhau không chỉ là những ham muốn tận hưởng nhau trong ái ân, quấn quýt, không chỉ ánh mắt của sự yêu thương, cảm thông, thấu hiểu mà đơn giản chỉ cần nhìn thấy nhau mỗi ngày là hạnh phúc. Giờ đây một cái nhíu mày là biết người yêu đang khó chịu nên nhanh chóng dừng ngay mọi tranh cãi, chỉ một tiếng thở dài là hiểu mình đang sai phải sửa liền và khi nụ cười trên môi người yêu thì bản thân sẽ thốt lên “Đời thật đáng sống”, sống và say mê nụ cười hiền lành của riêng mình. Tình yêu cứ thế theo thời gian mà biến chuyển với nhiều thể, dạng khác nhau. Thể lãng mạng và dạng ngọt ngào chuyển sang thể chăm lo và dạng che chở. Và dù biến thế nào thì ngày sau cuối cơ bản vẫn thấy hai cụ già nắm tay nhau đi dạo, thỉnh thoảng quay sang nhìn nhau cười nói: -“Người phụ nữ của gia đình ơi, đến khi nào thì Ani mới được thưởng thức thực đơn Ngáo nấu?” -“Dạ, sáng em mới in, chút về em đổi thực đơn nhen bé bỏng” BÉ BỎNG LÀ LẼ SỐNG CỦA ĐỜI EM NGÁO. I love you
  21. 3 points
    Dear bạn banhtrang, Mình đọc những bài viết của bạn từ lâu lắm và âm thầm ngưỡng mộ cuộc tình của bạn và "chi ấy" nó có quá nhiều điểm tương đồng với mình ,mối tình đầu với sự cuồng nhiệt ,say mê, cũng như nông nỗi , Khi mình gửi những bai viết của bạn cho chính :"CHỊ ẤY" của mình mà che ngày tháng lại thì "CHỊ ẤY" của mình hỏi em viết đó hả, hay đó,chị không ngờ em có khiếu viết văn hài hước như vậy ... Khi đó mình thích thú lắm,vi không ngờ trên đời này cũng có 1 cặp đôi yêu nhau ,thương nhau và dễ thương như tụi mình Lúc mới yêu ,Mình vẫn hay chờ chi dưới chỗ làm ,,tìm dáng chị trong vô số người bước ra từ building ,( giống bạn không banhtrang) chỉ để chở chị về nhà Hoặc có khi thức dậy thật sớm hẹn nhau ở trung điểm của nhà 2 đứa rồi cùng ăn sáng uống cafe với nhau ... Hay có lúc mình lén lút gửi hoa nặc danh đến chỗ làm của chị mình mà không cần 1 ngày nào đặc biêt Chị mình cũng điện thoai cho mình chưởi tê tái:hoa k ăn được,em để tiền mình mua nhà ..bla bla Rồi bọn mình cũng đến ngày dọn về chung 1 nhà: cũng như cặp đôi của bạn ,chi toàn phân công mình làm những việc cao cả như giặt đồ ,hậu đậu như mình và bạn thì việc giặt chung quần áo sáng và tối cho nó tiện là rất bình thường,kết quả thế nào thi bạn cũng biết rồi đó... Sau đó rút kinh nghiệm giặt đồ trắng minh đem ra chỗ giặt thuê cho nó sạch (mặc dù nhà có máy giặt nhé, ) thi làm hư hết 1 mớ quần áo trắng thể thao của chi mình ,chi mình cho mình nhịn đói hết 1 ngày... kể cho bạn nghe để thấy VUi ,để bạn biết mình đồng cảm với ban biết chừng nào Nhưng hôm bay nghe tin bạn bi UNG THƯ mình đã bật khóc ,,mình và chị mình thương bạn nhiều lắm bạn mà có chuyện gi thi ai viết tiếp chuyện tình đẹp như Mơ của bạn và CHỊ Mong bạn luôn bản lĩnh ,nghị lực ,và tin là ngoài chị của bạn ra còn có "CHỊ MÌNH" và mình luôn ủng hộ bạn , mình không tin đươc,mình và chi của mình lo cho bạn lắm tụi mình chờ từng bài viết của bạn mỗi ngày,mong cho bạn nhiều sức khỏe .. bạn không đơn độc Nắm lấy bàn tay bọn mình nhé
  22. 3 points
    Hôm nay khi ngồi nhìn cơn đau đang trào đến, đang giằng xé, mình cố gắng đưa bản thân vào vị trí “quan sát” như những gì chị chia sẻ, rồi mình cứ ngồi đó nhìn chính mình đau, và mình biết đau rồi sẽ hết, dù nó có quay lại nhưng nó sẽ hết (dù đến giờ vẫn chưa hết), và mình nghĩ đến những gì mình đã trải qua rồi nhận ra mình là một người phụ nữ can đảm như thế nào! - Can đảm đi lấy sinh thiết một mình, ngồi một mình nơi cái hành lang tối đó trong cơn đau! - Can đảm đối diện với kết quả ung thư. - Can đảm bước vào phòng mổ, mở mắt tỉnh dậy khi y tá gọi mình. - Can đảm nuốt từng ngụm cháo khi cổ họng đau xé, nuốt không được. - Can đảm bước từng bước chân nhỏ xíu đầu tiên, tay ôm gậy truyền, trên người lủng lẳng bình dịch máu và nước. - Can đảm chịu đựng từng cơn run lẩy bẩy của chân tay khi bắt đầu tập đi dài hơn. - Can đảm cho người ta chọc kim tới chọc lui, rút bao nhiêu là ống máu. - Can đảm cho những lần xạ đầu tiên, khi lên cơn ói mửa nhức đầu đau họng cứng cổ mệt mỏi ước gì ngất đi được thì tốt. - Can đảm khi đứng không được, ngồi cũng không xong, đi đứng nằm càng không đỡ, chỉ biết đau và mệt nhừ tử. - Can đảm khi tập từng động tác yoga nhỏ xíu mà thở không ra hơi, đụng tới đau đâu tới đó nước mắt chứa chan. - Can đảm khi cơn đau quay lại đánh tơi tả nhưng vẫn cười nói vui vẻ. - Can đảm khi nhận kết quả tình hình chưa khá hơn. - Can đảm mở mắt mỗi ngày, suy nghĩ tích cực và vui vẻ. - Can đảm khi đối diện với cuộc đời và nói câu “Tôi/ mình bị ung thư” khi người này người kia hỏi. - Can đảm nhìn cơ thể mình xấu xí đi mỗi ngày. - Can đảm trong từng giọt nước mắt rơi, lại chùi nước mắt, lại cười hơ hơ. Mình đã can đảm như vậy đó, giờ cớ gì mình không tiếp tục làm một người phụ nữ can đảm nữa!!! Nên, cố lên tôi ơi, hãy cứ can đảm như vậy, nhé! Thương, Tôi (Tự tâng bốc mình vậy đúng là cũng can đảm thiệt hơ hơ 😃)
  23. 2 points
    Có lẽ người tôi yêu bây giờ chính là mẹ của tôi. Tất cả tình cảm, mọi sự quan tâm, lo lắng, tôi đều dành cho người phụ nữ này. I love you, Mom.
  24. 2 points
    Biết đâu người ta có chồng rồi mà bạn không biết đó. Biết đâu sb tomboy hay lạnh lùng cool girl chỉ là cái mà bạn phỏng đoán thôi. Mình đùa thôi chứ thấy topic dễ thương. Mà cũng không hiểu sao trên đời này có người lạnh lùng tới như vậy. Ai lạnh lùng với mình qua một chi tiết nhỏ thôi thì mình sẽ xây 1 cái nhà máy nước đá kế bên để ướp lạnh luôn cho huề, khỏi chuyện trò nhung nhớ chi cho mệt. Bạn thử cách đó xem, biết đâu sẽ thấy thoải mái hơn, không phải khóc vì một người lạ nữa.
  25. 2 points
    @evangeline Cơ thể thiếu cái gì thì sẽ sinh ra mong muốn được lắp đầy cái đó 1 cách vô thức. Có thể em thiếu tình yêu thương từ người khác nhiều nên dễ dàng crush, dù các cử chỉ đó rất bình thường đối với họ nhưng với em lại khác, bị dẫn dắt suy diễn sâu xa, đồng thời môi trường giao tiếp của em chủ yếu là str8 nên thường crush str8 cũng là dễ hiểu. Nếu nguyên nhân ở trên đúng thì đã có nguyên nhân rùi, sẽ tự tìm ra đc cách hạn chế nếu em muốn hihi. Với lại chữ Nhân, Duyên, Quả cũng đóng vai trò ko nhỏ đâu
  26. 2 points
    Tài sản quý giá nhất ở đời này là gì? Sáng nào vào công ty gặp chị lao công cả 2 chị em đều chào nhau 1 câu "A Di Đà Phật". Đây là câu cách đây mấy năm mình đã nói với chị nếu gặp mình thì cứ chào nhau là "A Di Đà Phật" đc rồi. Chị cứ bảo mình là thiện tri thức của chị, hướng dẫn cho chị biết về Phật Pháp, biết buông bỏ những nỗi khổ. Mỗi lần nghe chị kể về việc tinh tấn niệm Phật mà lòng hoan hỉ, kể về những gì chị trải qua, hành theo cách Phật dạy và đạt được thành tựu gì, giảm đi những nỗi khổ (tâm) thế nào mà vui lây. Trước đây chị cứ hay sầu lo mọi thứ, cái gì cũng lo, cả vật chất lẫn tinh thần, lúc nào cũng kể về khổ, đầu óc lúc nào cũng bị phiền não đeo bám, tối thì ko ngủ đc, cứ bị giật mình la thất thanh trong đêm. Lao động nặng nhọc, tinh thần ko tốt nên cũng hay bệnh tật. Khi biết về Phật Pháp, hiểu biết về Nhân Quả, giờ mọi thứ đều trở nên bình thản, chị sống vui vẻ hơn, tâm trạng cũng tốt hơn, tối lại ngủ ngon giấc ko bị mộng mị gì cả, ngày nào cũng thấy được nụ cười trên môi chị Mình từng hỏi chị, chị có biết tài sản quý giá nhất đời này là gì ko chị? Chị ko do dự mà nói chính là 4 chữ "A Di Đà Phật". Thật sự so với những ngưòi nắm tiền tài vô số nhưng lại ko có duyên với Phật Pháp, ko biết được hồng danh "A Di Đà Phật", ko biết cách đối trị phiền não của chính mình thì họ vẫn "nghèo" hơn mình ấy. Mình nắm đc phương thuốc chữa trị tâm phiền não của chính mình là vô giá rồi, ko có gì bằng. Cuộc sống của chị giờ nhẹ nhàng, bình yên hơn rất nhiều. Vui mừng thay chị xong nhìn lại chính mình, cảm thấy khá hổ thẹn. Biết Phật Pháp sớm hơn, giới thiệu chị biết về Phật Pháp nhưng bản thân lại ko tinh tấn, càng ngày càng thoái chuyển rồi. Buồn thay. A MI ĐÀ PHẬT
  27. 2 points
    By chance, I stumbled upon a very old topic and from there I learned quite a few things. A post from one person got me intrigued and to satisfy to my curiosity nature, I dig deeper. First, I read a few posts she wrote and I really like them, she wrote in a range of topics from music, to poetry, to arts showing both knowledge and personal insights. I dont know who she is and what she's gone through but her writings are beautiful. To me, to appreciate arts in all forms requires a beautiful soul and to express its beauty so eloquently in words demands not only talent but also a wealth of emotions. What started as an investigative endeavor turned into moments of enjoyment, things I once knew were seen under different lenses, things I didn't surprised me by their existence and I rejoice knowing they will add me to the list of people whom they continuously provide pleasures as they did since their inceptions. So, as ecstatic as I was I kept on reading and finding more clues about this person. I jumped all over the timeline, from a post in 2007 to a most recent post in 2018, those in between that caught my interest. I gotta admit reading over a decade worth of stuff in one sitting is simply impossible, so I selectively read those that piqued me first and by doing so I grow fond of this person, thinking that if by chance we ever meet, we'll have a lengthy Q&A about all the things she wrote, I'd like to pick her brain since her writings picked mine. However, the more I read the greater my discontent grows, there is something that doesnt click here. There are two distinctive styles of writing and thinking, how can it be from one person, what am I missing here? This brought me back to thinking how people act around one another. Too often, we see one side of a person and we automatically categorize them into good or bad, then we find every clues to support our bias, even go so far as to impose our bias on other around us. Then if we ever have to face with concrete evidences that our bias was wrong, we quick brush it off saying "how am i supposed to know? He/she was so and so and thus i thought of him/her so and so!" Really??? I mean why is there a need to place people in separate camps from the beginning, act upon YOUR perception then when your perception changes, everything must change accordingly? Are we incapable of seeing another just the way they are, past pretenses, prejudice, social-economical status, and appearance? Can we appreciate each other for both the good and bad? If we like someone, we don't have to like everything about the person, we can simply choose to see the positives in him/her and still aware of the negatives to not let them blow up into messes we can't clean. Well, I digress there. Back to this person, there is no doubt I like her writings, are they truly hers I don't know and if our social circles somehow clash and we meet I'll be able to answer that better. For now, I should be content with the pleasure they afford me.
  28. 2 points
    Dường như link radio Ơn Nghĩa Sinh Thành không work nữa nên wl bỏ link mới lên
  29. 2 points
    Đã có một thời, ước mơ về những tòa cao ốc ở thành phố này. Làm việc ở những nơi này, kiếm đủ tiền để mua căn hộ ở những nơi này. Những ước mơ của thời sinh viên, của thời nhìn cuộc sống của người khác để áp vào giấc mơ của chính mình. Lựa chọn khác, con đường khác và các tòa cao ốc ngày càng cao hơn!
  30. 2 points
    Còn gì mà tìm đến nhau nữa khi chúng ta không cần nhau. Còn gì để lừa dối nhau nữa khi trái tim không còn đau. Gặp lại rồi mình sẽ ra sao? Làm gì tìm lại được lúc ban đầu? Hoặc là mình lại càng níu chân nhau xô ngã đời nhau. Ngày tình mình còn chút lưu luyến em đã khuyên anh đừng đi. Lời nhẹ nhàng nào cũng tan biến anh nhẫn tâm đâu màng chi. Rồi miệt mài vào những đêm vui bằng nhiều cuộc tình chỉ thoáng qua thôi. Rồi tàn tạ trở về giữa đơn côi buồn không anh hỡi. Em từng yêu trong tình yêu quá ngây thơ cứ yêu một mình bơ vơ đâu biết anh hững hờ. Bao cuộc vui đã tàn nơi chốn xa xôi tìm về bên em anh mong chấp nối. Nhưng tình ơi chỉ còn lại xót xa thôi đã như bèo dạt mây trôi em đã quên anh rồi. Đâu còn chi khi mà anh đã ra đi một lần phân li tình xưa sẽ mãi không quay về.
  31. 2 points
    Việc quên đi ai đó không bao giờ là chuyện đơn giản, giai đoạn này có lẽ càng quên càng thấy nhớ, bạn không nên cố gắng kìm mình và không cho bản thân được phép đau khổ dù chính bạn biết rằng bạn không thể quên người đó ngay lập tức? Thế nên, bạn được buồn, càng ép bản thân phải quên đi bao nhiêu thì bạn sẽ càng nhớ họ bấy nhiêu mà thôi.Nếu muốn buồn hãy buồn, nếu muốn khóc hãy khóc thật to. Mình không khuyên bạn hãy cố gắng, mình chỉ khuyên bạn hãy như cái tên mà bạn đã đặt cho bản thân thật An Nhiên mà buông tay nhé.
  32. 2 points
    Đi đâu cũng thấy người ta đau khổ về tình yêu. Có đau cũng cho mình vài ngày thôi rồi hãy quên đi.
  33. 2 points
  34. 2 points
    "Đời còn dễ thương.. " Câu ngắn ngủi mà lòng nghe đau nhói. Nước mắt rơi vì sự giản đơn. Đời thật cần những điều đơn giản. Mà khó thật nhiều để có được trong đời. .. Ta lại về trầm ngâm bên góc nhỏ. Cuộc đời ta .. và nghĩ đến người. Trong cuộc đời mong thật nhiều.. thật lắm. Những sẻ chia lúc cùng cực đời người. .. Đơn giản chỉ một nụ cười đôn hậu. Một cái ôm ấm áp cũng đủ rồi. Vì đó là động lực hơn nghìn thuốc. Cuộc đời này có gì quá xa hoa??!.
  35. 2 points
    Còn người yêu bên cạnh vào những lúc khó khăn nhất cuộc đời. Đúng là .. "đời còn dễ thương" .. Thật nhỉ! Mọi việc rồi sẽ qua .. Đời sẽ mãi "còn dễ thương" với bạn, nhỉ!. Một cái ôm ấm áp gửi bạn!.. Hãy cười thật nhiều nhé Bạn!..
  36. 2 points
    Hạt Sen là một trong những thực phẩm rất giàu dinh dưỡng cho mẹ bầu, có thể chế biến thành nhiều món ăn khác nhau. Đồng thời hạt sen còn có công dụng như một thần dược giúp an thần và bồi bổ cơ thể. Vì thế các bà bầu không được bỏ qua các công dụng này nhé. Công dụng của hạt sen đối với mẹ bầu Có tác dụng an thai và giúp làm đẹp da Hạt sen có công dụng giúp an thai và phòng ngừa xảy thai rất hiệu quả nhưng giá thành lại rẻ và rất dể tìm. Ngoài việc giúp an thai hiệu quả thì hạt sen còn là loại thực phẩm có thể làm đẹp da nhanh chóng.Khi mang thai các mẹ bầu thường căng thẳng và lo lắng do ăn nhiều chất bổ sẽ nổi mụn hay da bị thâm, nám. Loại thực phẩm này có thể giúp bạn giải quyết lo lắng này bằng cách giúp cho da bạn luôn căng mịn và tràn đầy sức sống. Hạt sen giúp mẹ bầu ngủ ngon và sâu hơn Mất ngủ và hay trằn chọc là việc thường xảy ra trong quá trình mang thai. Do hoạt động của thai nhi gây ra. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến giấc ngủ mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của mẹ bầu và sự phát triển của thai nhi sau này. Hạt sen có thể giải quyết vấn đề mà bạn gặp phải, giúp bạn có giấc ngủ sâu và ngon hơn rất nhiều. Bên cạnh đó để thay đổi khẩu vị hàng ngày bạn có thể chế biến thành nhiều món ăn khác nhau để ngon miệng hơn. Các món ăn bổ dưỡng cho mẹ bầu từ hạt sen Cách nấu chè hạt sen đậu đỏ Món ăn này có tác dụng bổ dưỡng và làm mát cơ thể cho mẹ bầu. Nguyên liệu cần chuẩn bị: Hạt sen. 150 gram đậu đỏ. 150 gram gạo đỏ. 30 gram hoa quế. Đường phèn 100gram. Các bước thực hiện: Ngâm đậu đỏ khoảng 1 giờ trước khi nấu. Vo gạo đỏ thật sạch và ngâm chừng 15 phút. Sau đó dùng gạo đun cùng với 5 ly nước nấu đến khi thành cháo, chỉ nên vừa tới không nên để quá nhừ. Nấu chín một nửa đậu đỏ rồi sau đó cho hạt sen vào nấu đến khi nhừ. Cuối cùng chỉ cần cho thêm đường phèn và cháo gạo đậu đỏ vào cùng đun thêm 10 phút là được. Cách làm món canh gà hạt sen Nguyên liệu cần có: 1 Con gà ác. 2 lát Gừng. 12 gram Sen khô. 12 gram xuyên tục đoạn. Dây tơ hồng và A giao mỗi loại 18 gram. Các loại gia vị. Các bước thực hiện: Làm sạch gà ác, bỏ ruột Chần qua nước sôi khoảng tầm 4 đến 5 phút rồi rửa lại bằng nước lạnh cho sạch. Chặt gà ra thành từng khúc vừa ăn. Cho gà vào thố, đổ nước sâm sấp rồi tiến hành hấp cách thủy. Tìm một cái túi vải cho hạt sen, xuyên tục đoạn và dây tơ hồng vào cùng, nấu với nước khoảng 30 phút. Đổ nước luộc gà vào nồi rồi chỉ lựa hạt sen cho vào nồi. Cho gừng vào cùng và tiếp tục hầm cách thủy thêm 3 giờ. Nêm nếm lại cho vừa ăn. Lưu ý nên ăn khi canh còn ấm. Gà hầm thuốc bắc hạt sen Món an này chủ yếu có tác dụng bổ dưỡng cho mẹ bầu và an thần rất tốt. Nguyên liệu: 1 con gà ác. 1 gói thuốc bác theo chỉ định của bác sĩ. 3 cọng ngải cứu và một ít hạt sen. Gừng và một số gia vị khác vừa đủ. Cách làm: Rửa sạch thuốc bắc và ngải cứu sau đó thái nhỏ. Làm sạch gà bỏ ruột sau đó khử mùi hôi bằng cách xát muối. Ướp thịt gà với hạt tiêu và gia vị vừa đủ, ướp khoảng nửa tiếng. Cho gà, hạt sen, thuốc bắc và gia vị vào nồi, đổ ngập nước. Hầm chín gà và nêm nếm lại cho vừa ăn. Nên dùng khi còn nóng. Trên đây là tổng hợp công dụng của hạt sen đối với mẹ bầu và cách làm món ăn hạt sen. Hy vọng những món ăn từ loại thực phẩm đầy dinh dưỡng này sẽ giúp cho các mẹ bầu có một cơ thể khỏe mạnh, thai nhi phát triển tốt. Nguồn: https://monansuckhoe.com/
  37. 2 points
    Mình đã nhận được tiền kịch bản cho bộ phim đầu tay mà mình viết. 20 triệu. Sau này, con số này nhất định sẽ thành 2 tỷ. "Tao thách thức chính mày, bản thân mày, vươn đến được con số này. Trở thành người giàu có, không phải suy nghĩ khi đi mua sắm, có tiền để skincare, và làm bất cứ cái gì mày muốn. 2 tỷ. Tao thách thức mày đạt được con số này." Được, vậy chúng ta cùng chờ tương lai sẽ mang đến điều gì đi.
  38. 2 points
    Chiều nhuộm ánh hoàng hôn đỏ rực một góc trời. Bình yên vừa thoáng qua cùng cánh diều bay thật cao vào màn đêm rồi mất hút. Thẩn thờ với sợi giây vô hồn nằm trong tay, bổng dưng thấy mọi thứ như lạc vào nơi nào đó chẳng định hướng được. Chợt nhận ra đến một lúc nào đó tất cả cũng sẽ rời đi như vậy. Đôi bàn tay cũng chẳng đem theo được gì, cũng chẳng nắm chặt được ai. Vậy cứ tìm, cứ đợi, cứ cố gắng để những ngày tháng trôi đi trong vô vọng và buồn bả vậy có đáng? Nếu chỉ có thể sống một lần trong đời, vậy phải sống như thế nào? Diều rồi vẫn cứ thế bay cao, người thì vẫn phải bước tiếp về phía trước, mọi gánh nặng mang trên vai, hãy thả xuống cho nhưng bước đi nhẹ nhàng hơn. Chỉ cần sống vui vẻ thôi, ngày tiếp ngày, có gì quí hơn niềm vui và sự yêu thương giữa người và người với nhau.
  39. 2 points
    Có nghĩa là bạn @Sweetgirl thấy crush của mình đăng nhưng k hiểu nên hỏi mọi ng
  40. 2 points
    Hồi còn trẻ không biết đau ốm là gì, vậy mà giờ bước qua cái ngưỡng tuổi người già cái thấy đủ thứ mệt trong người. Không biết có bịnh gì không nữa, lâu nay không đi khám bịnh gì hết trơn hết trọi. Mà người già hay có tâm lí đi khám bịnh sợ ra bịnh cho nên đợi khi có bịnh không chịu nỗi mới đi khám haha…. Mới hôm kia, không biết ăn trúng thứ gì hay con gì cắn mà mới nửa đêm, 2-3 giờ sáng tự nhiên cả người nổi rần rần lên ngứa, đàn tờ rưng khắp người, sau chịu không nổi ngồi dậy bật đèn soi gương, trời ơi cái mặt sưng lên to chà bá, đỏ lòm, toàn thân ngứa nổi mề đay tùm lum, cái bụng thì đau cảm giác tào tháo rượt khó chịu vô cùng. Mình nghĩ chắc là trúng gió, lấy dầu xoa, nhìn qua thấy topteo ngủ ngon nên thôi để topteo ngủ. Đi xuống toilet xả, ngồi một hồi thì xây xẩm mặt mặt, cảnh vật quay vòng vòng, mắt tối sầm lại, mình biết là mình chuẩn bị xỉu rồi, nhưng mà khi đó hết sức rồi không kêu được topteo cho nên lúc đó cố gắng làm sao để lết ra ngoài chứ mà xỉu trong toilet nằm tới sáng chắc đi gặp ông bà luôn. Một lúc sau thì thấy mình nằm trên cái ghế gội, mồ hôi mồ kê vã ra tùm lum, rờ rờ trên đầu xem có phải mình té trong toilet không, xem có chảy máu đầu không, vì không nhớ sao mình đi ra được nằm ở ghế gội. Nằm 1 lúc cho hết choáng váng thì lết lên gác kêu topteo dậy, đi pha ly nước đường uống cho khỏi hạ đường huyết. Topteo xoa dầu cho bạt gió ra. Xưa giờ đây là lần đầu bị trúng gió, xỉu ban đêm. Nếu ở một mình không có topteo chắc là nằm chết đó cũng không ai biết quá. Nghĩ lại thấy sợ, cho nên giờ già rồi không ở với vợ thì cũng phải ở với một người nào đó chứ ở 1 mình là nguy hiểm. Ngày xưa mình ở một mình ở một nơi khỉ ho cò gáy mấy năm liền mà không hề xảy ra vấn đề gì, nhưng lúc đó trẻ, sức khỏe còn dồi dào không sao cả. Giờ già rồi không đùa với sức khỏe của mình được nữa. Từ bây giờ bắt đầu học cách cấp cứu người trúng gió, đột quỵ, lên tăng xông…. Là vừa rồi, để có gì tự cứu mình, mà cũng để cấp cứu cho topteo nữa. Topteo cũng hay bị trúng gió, hạ đường huyết. Có lần topteo bị mà mình không có ở nhà. Topteo tự lết ra trạm xá nằm, xong rồi tự tỉnh tự về hic hic….Mà mình có ở nhà cũng không biết làm gì, vì mình không biết cạo gió. Chỉ xoa dầu với pha nước đường cho topteo uống thôi. Hay là phải học bắt gió nữa ta. Mà nghe nói bắt gió chỉ là cho vui thôi chứ gió có bắt được đâu. Nhìn mấy người bắt gió xong bầm tím khắp người thấy ghê. Mình không bao giờ bắt gió như vậy. Haiza… cái gì cũng phải học, mình thật hậu đậu mà.
  41. 2 points
    . Cầu mong bình an, vui vẻ và sức khoẻ luôn ở bên em. Hãy tiếp tục cố gắng nhé em gái. 🙏🏼🙏🏼🙏🏼 for you.
  42. 2 points
    Bổng một ngày người ta sẽ chán nhau. Sẽ đi tìm điều gì đó mởi mẻ hơn để lấp vào. Khoảng trông sâu mà người ta tự tạo lấy. Và nói rằng người ta đã hết yêu. Người kia sẽ cố gắng níu chặt tay người ta. Cố giữ một chút gì đó còn sót lại của hai người. Rồi bất lực nhìn người ta quáy gót. Người kia sẽ ôm chặt lấy nổi đau của bản thân rồi bật khóc. Khoảng trống sâu mà người ta tạo cho người kia thật lớn. Lớn đên nổi người kia tưởng chẳng có ai có thể lấp vào. Rồi người ta cứ tìm nhưng không gặp ai hợp và yêu người ta thật lòng. Cứ đợi nhưng chẳng ai tốt đến hỏi thăm và đến khi mệt mỏi mới nhớ lại. Người ta tự hỏi người kia có còn nhớ hay đã quên. Một quá khứ đã tụt khỏi tầm tay. Người kia rồi gặp một người khác. Người khác trân trọng tình cảm chân thành đó. Họ tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông.... Đi xa đi xa mãi, không dừng chân lại... đến khi ngước nhìn, lá đã sắp lìa cây.
  43. 2 points
    Nếu chế Thuỳ còn muốn học nấu ăn em giới thiệu chế tham khảo Page này trên Facebook : 4P Foods Tàng Kinh Các hoặc Chánh Trần. Ở đây có tổ chức các buổi offline chia sẻ cách nấu và có dạy bài bản. Em thấy đang mở lớp cơm tấm từ A-Z. Có dạy cả cách tính cost kinh doanh nữa. Nếu chế có hứng thú thử tham gia nhé. Ở bên Nguyễn Hữu Thọ, Nhà Bè đó. Chứ ở nhà miết cũng buồn heng 😉
  44. 2 points
    LẶNG " Trúc, sao Trúc không có người yêu đi, cứ lầm lủi một mình buồn lắm" Khánh Vy vừa nói vừa đưa mắt sang nhìn Thanh Trúc, không để Trúc trả loèi, cô tiếp: " Nếu có người để ý và thích cậu tớ nghĩ cậu nên cho bản thân và người đó cơ hội" Trúc cười nhẹ và đưa mắt nhìn ra phía biển, cô muốn tránh ánh mắt của Vy và cả câu trả lời. Cô không biết mình nên trả lời với cô bạn như thế nào. Cái nắng chiều vàng hực ướm mình lên bãi cát vàng tạo lên gam màu thật chói chan và nóng bỏng. Bỏ mặc Khánh Vy với mớ đồ ăn hỗn độn trên bàn cô đânh đuổi những kí ức, những cảm xúc của bản thân: Cô và Khánh Vy tình cờ quen nhau qua mạng xã hội. Cũng như những con người khác chỉ là kết bạn và chia sẻ những chuyện linh tinh hàng ngày cho đến một ngày cô phát hiện trái tim của mình lại lỗi nhịp, điều này cô còn không ngờ đến. Cô giật mình khi nghe tiếng Khánh Vy: " Này cậu, ăn đi chớ, gọi quá trời món mà ngồi đó ngó mây trời. Về rồi thì đừng có lại than thèm nhá" Nhận từ cô bạn con tôm đã được bốc vỏ Trúc cho vào miệng nhai nhốp nhép rồi nói " khi thèm cậu gởi lên cho tớ có chi mà lo hihi" Khánh Vy đưa đôi mắt sắc lẻm lườm cô " chỉ được ăn tại chổ, không mang về cũng không ai rảnh mà gởi đâu nha nha" Cà chua dễ sợ, cô nhớ lần đầu cô lặn lội từ trên núi xuống cái miền biển nắng gió này để gặp Vy. Cũng với phong thái đó, gương mặt cà chua đó và đôi mắt tròn xoa đen như mắt mèo. Con của chủ vựa cà chua mà Thời gian đó cô không biết mối quan hệ giữa cô và Khánh Vy là gì nữa. Yêu thì không phải yêu mà bạn cũng không phải bạn. Khánh Vy lại quát " ăn mau đi, đừng bắt tớ phải ăn một mình, hàng ngày tớ thấy tớ đã ngán lắm rồi" Nhà Vy gần biển, Mẹ cô có một cái quán nhỏ ở bờ kè biển và chuyên cung cấp hải sản sỉ, lẻ. Vy lại là phụ bếp cho Mẹ cô mỗi khi rảnh rỗi nên tài nấu nướng của cô cũng không đến nổi tệ. Thanh Trúc rất thích nơi này nhất là mấy cái chòi lá để khách ngồi ăn vừa mát mà vùa ngắm được biển Mùi sò điệp nướng mỡ hành ở đâu bay vào mũi Trúc kéo cô về lại bàn ăn. Lau tay, dọn mỏ cô cùng Vy tiêu diệt sạch các món trên bàn. Cô vẫn thích nhất cái món cà ri cua của Vy, chậc, mùi vị có một không hai mà phải ban nỉ lắm Vy mới nấu món này khao cô. Dọn dẹp xong bãi chiến trường cô cùng Vy xuống biển đi dạo. Chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ đùa nghich cùng sóng biển và ngắm mây trời. Trúc nghịch mệt nằm dài lên bãi cát mặc cho nắng gió. Cô liếc qua thấy Vy đang nghịch với mấy con ốc mượn hồn. Vy ngoài cà chua ra cô còn là chúa nghịch. Cô bắt mấy con ốc cho chúng chạy đua với nhau. Chúng bò loạn xạ tứ phía, Vy chỉ ngồi nhìn rồi cười sản khoái. Còn Trúc thì quan tám đến một con ốc vừa nhỏ, vừa xù xì xấu xí. Cái vỏ ốc trên lưng nó xiêu xiêu vẹo vẹo chùng như muốn rớt xuống. Nó là con bò vô tổ chức nhất, hết tới rồi lui, hết trái rồi vòng vòng có khi lại đâm vào mấy con ốc khác. Nó lại bò rất chậm rãi đến mức lề mề, nó vô tình bò vào một hóc đá, cái vỏ của nó đụng vào đá làm nó co cụm người lại vào trong vỏ ốc và nằm bất động. Nhìn hình ảnh đó Trúc lại nhớ đến lời của vị bác sĩ người nước ngoài " cô phải chuẩn bị tinh thần nha vì thị lực của cô sẽ mất đi bất cứ lúc nào và việc càn thiết nhất chỉ có thể dùng thuốc và các vitamin để bổ sung và duy trì đến đâu hay đến đó" Dù là đã biết và chuẩn bị tinh thần cũng đã khá lâu rồi nhưng khi nghe vị bác sĩ nói cô thấy như mình rơi vào khoảng không. Bước ra khỏi phòng bác sĩ cô ngồi lặng trên ghế chờ bệnh viện không biết là bao lâu cho đến khi điện thoại của cô rung lên. Hôm nay, nho bạn thân ghé rước cô bằng con xe trắng bốc. Leo lên được xe cô ngã người nằm dài trên ghế và cái đầu bắt đầu hoạt động trở lại Trong suốt đoạn đường về nhà cô không nói lời nào và trong đầu đã vạch ra rất nhiều điều càn phải làm và phải cố gắng lằm cho được Sau ngày đó Trúc bắt đầu việc né Khánh Vy từ từ............ P/s: chưa edit, copy 1 đoạn bỏ lên thử, chờ cà chua và trứng để mai làm món trứng chiên cà
  45. 2 points
    Cảm ơn learlean và chị ấy của bạn!! Đọc phần bạn kể mình hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cuộc sống của 2 bạn như thế nào rồi (nhất là cuộc sống của bạn - haha). Cuộc sống của mình rất vui vẻ mỗi ngày, ngày nào mình cũng cười hết, vì cả mình và chị mình đều hơi...khìn, toàn làm nhau cười mải miết, những câu chuyện mà không biết kể sao để diễn tả. Đó là hạnh phúc lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho mình! Ai cũng có khó khăn của riêng mình, mình cũng vậy và đang cố vượt qua khó khăn đó để có thể cùng chị của mình đi nốt chặng đường còn lại, vì mình còn mê sống tiếp với cô gái dễ thương nhà mình và đàn con phá hoại dữ lắm! Chúc hai bạn luôn hạnh phúc và vui vẻ nha! “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”...
  46. 2 points
    Quen straight không bền đâu, cứ cong cong mà quyến luyến. Thiên tính của Straight là Straight nên họ sẽ ít có suy nghĩ đồng điệu với những người cong như tụi mình, ít nhất là cảm giác đi tới cùng sự việc gì, hoặc vượt qua khó khăn gì đó. Luôn luôn có sự so sánh, phải biết lấy chồng cho rồi, nếu lấy chồng đã ko bị cảnh này (rõ nhất là trong vấn đề sinh con). Cuối cùng mấy bạn cong quen Straight như kẻ bên lề rồi cũng là kẻ lê bên lề mà thôi! Gặp thẳng thì quay đi !
  47. 2 points
    Đủ cô đơn thì sẽ đẹp. Một bức tranh đẹp là một bức tranh cô đọng được một khung cảnh tạo hình tạo tình. Nơi công viên vắng một người con gái lặng lẽ ngồi một mình ngắm trẻ con đang vọc lá mùa thu, trên tay là chung trà bốc khói tĩnh tại. Cái khoảnh khắc này là một khoảnh khắc thời gian tuyệt mỹ, với máy hình ta có thể ghi là một khắc siêu đẹp với con chữ ta có thể ghi là tình trạng cô độc tuyệt vời của người con gái ấy. Cô độc là một trạng thái rất đẹp! Ở đó con người đối diện với chính mình, vì mình đối diện với chính mình không cần tìm hiểu gì cả nên tâm trí rất là tịnh và minh tuệ. Người chứng kiến là người đang nhìn về cô gái ở thời khắc cô độc nhất đó. Tâm trí của họ sẽ mở ra một cảnh khác và hành trình đi vào nội tâm của cô gái ấy là do mỗi người trông thấy, tự suy diễn ra. Cô ta đang nghĩ gì, cổ đang cô đơn và niềm cô đơn này chạm đáy, cổ buồn đấy, cổ đang nhớ người yêu, cổ không buồn đâu, đang hân hoan thưởng thức khoảnh đời nhẹ nhàng như khói sương, hay đơn giản chỉ là thưởng thức trà. Vô ngôn tức là hữu ngôn. Người nhìn cảnh tượng này tự do suy nghĩ và thành hữu ngôn hữu thể . Đó là nét đẹp tiềm ẩn trong chính người đối diện. Ai cảm nhận thấy vẻ đẹp thì tâm hồn người ấy đang tiệm cận với tâm hồn cô gái. Chính sự tiệm cận này lại mở ra một không gian khác .. hai không gian của cô gái và người nhìn cảnh vật có cô gái tiếp xúc với nhau, mà không gian cảm nghĩ ấy không bao giờ trùng khớp, nhưng luôn luôn xác nhận có một niềm cô độc cô đơn lan tỏa trong mỗi người, đó là sự trùng khớp duy nhất vì cô đơn là mỹ cảm thường xảy ra nhất của mỗi người! I love you! Cô gái!
  48. 2 points
    Chuyện về ăn uống Dạo gần đây chỉ còn ăn 1 buổi sáng, các buổi còn lại chỉ uống nước lọc, cũng chẳng có ăn vặt, vậy mà ko cảm thấy đói tẹo nào, chắc sắp đắc đạo 1 ngày ăn 1 cử trước ngọ rồi đây Trước đây ko thịt ko ăn, bây giờ thấy thịt là ko muốn nhìn tới, thậm chí ngửi đc mùi sữa thôi là kêu xê ra giúp. Người ấy uống loại men tiêu hóa gì đó có mùi sữa lại gần liền phản ứng đuổi ra như đuổi tà thế là bị liếc xéo 1 cái Nhìn thấy đậu hủ là tuyến nước bọt vô điều kiện bị tiết ra, thèm đến mức độ này rồi haha. Cafe/trà vào cơ thể 1 ly là say cả ngày, người cứ như lâng lâng trên mây, cơ thể dị ứng với các chất. Ăn 1 cọng rau, 1 miếng ớt, 1 miếng trái cây, .... thì nhận ra đc nó có bị xịt thuốc quá tay ko, hỏi ai cũng ko ngửi ra đc trong khi mình thì nghe mùi khó chịu ko thể ăn tiếp được, công nhận vị giác và khứu giác của mình hơi bị thính. Ai ăn mặn mà lỡ mình đi ngang qua ngửi mùi thôi thì cũng tự nhận ra đc mùi thịt đó có vấn đề hay ko, haiz, bây giờ thực phẩm cực kỳ nguy hiểm. Chỉ còn biết vừa cho thức ăn vào miệng vừa niệm Phật thôi. Amidaphat.
  49. 1 point
    Nay 10 h anh s lại gọi video cho m. M hỏi sao giờ ăn k ăn đi lại gọi cho vợ. Gọi cho vợ thì thời gian đâu mà ăn. Chắc tại nhớ vợ à. Anh s nghe vậy anh s cười. Tháy anh s cười mỉm mỉm m lại mắc cười. Anh s hỏi sao vợ cười hoài vậy. Còn cười hâhha nữa chứ. B thường vợ cười mỉm mỉm thui k có thành tiếng bao giờ. Hihi thì tại anh s toàn cười hâhha nay k cười hâhhaha mà cười mỉm mỉm. Vợ thấy anh s cười rất là duyên nhìn rất là đẹp. Hèn gì có nhìu ng mê anh s thật. Anh s nói anh s ở chỗ làm k cười haha được cho vợ coi đâu. Vợ toàn phá ck. Biết ngta k cười được còn cói chọc ck nữa. Tối về đến nhà anh s lại cười haha. Anh s chọc vợ vợ k cười haha như lúc sáng đi vợ. Hihi vợ k cười vậy đâu cười vậy mẹ thấy mẹ la vợ chết. Anh s hỏi sao sáng vợ cười to lắm a mà k sợ. Giờ lại sợ. Vợ chỉ giỏi chọc ck thui. Lúc đó mẹ vợ đi chợ chưa về. Vợ mới dám cười đó. yêu anh s. Lạnh rùi. Nhớ anh s. Muốn anh s ôm ôm. I love u. Anh s mai đi làm nhớ ăn sáng nhé.
  50. 1 point
    sáng giờ đi đám giỗ về gặp thằng em họ nó nhờ vẽ dùm bức chân dung, , giờ đi mua bố về vẽ cho nó đây , vừa vẽ chơi vừa luyện tay nghề lun.
×