Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 13/07/2018 in all areas

  1. 6 points
    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta Đêm qua em ngủ mơ thấy chị, mơ thấy mình cùng nhau... đi bệnh viện (ghê chưa, giờ giấc mơ của em chỉ lẩn quẩn vậy), sáng dậy em giật mình nhìn qua bên cạnh thấy em đã lấy cái gối của chị ôm và gác chân tự hồi nào (xin hãy tha thứ cho toy ). Em lật đật lấy điện thoại nhắn 2 chữ "Miss you" rồi lại ngủ tiếp. Ngày xưa thỉnh thoảng em cũng mơ thấy chị, mơ thấy mình đi chơi, mình đạp xe mình làm đủ trò, còn có bữa em mơ thấy chuyện hí hí nữa . Thức dậy em hỏi chị muốn nghe em kể không, chị hay lừ mắt nhìn em "Nhìn cái mặt gian gian là thấy không có gì tốt lành trong mơ rồi, thôi khỏi kể!", mà thường bữa nào mặt em gian xảo là do em mơ thấy chuyện hí hí. Giờ thì em thỉnh thoảng mới mơ thấy mình đi chơi, còn lại là bệnh viện bác sĩ, sao em khổ qúa chị, ban ngày chưa đủ lo sao mà mơ luôn ban đêm, chặc. Nhưng mà chị về mau đi, em nhớ chị tóc em rụng hết trơn rồi nè, tóc em thành ngắn tủn tởn. Về đi mình bên nhau mấy ngày rồi em đi nhập viện, lúc đó lại xa nhau, chị ơi chị à. Em nghĩ đến chuyện lỡ em chết queo, mấy tài khoản online của em phải làm sao rồi em nghĩ ra để phân chia nè: Ngân hàng thì chị biết mật khẩu, chị cứ tự nhiên mà dùng nha, chị chỉ cần báo ngân hàng là nợ tín dụng chị không lan quyên là được (chúc chị may mắn) Điện thoại em chị lấy mà dùng luôn đi, nhưng chị nhớ ngừng trả tiền icloud, spotify nếu chị không dùng nha. Dù sao điện thoại cũng là chị mua hehe, mật khẩu thì chị biết rồi, hoặc thọt ngón tay là xong Em không có phậy búc hay cái gì khác, chỉ có email thì chị có thể đóng nó lại nha, chứ lúc đó em bận đi trả nghiệp đâu có soạn email được đâu mà Tài khoản Linkedin của em thì chị hãy tự nhiên vô shut down luôn, chứ lỡ recruiter nào gửi tin nhắn rủ em đổi job, mà em thì bận trả nghiệp đâu có đi làm được, chặc Tài khoản online cakeo banhtrang này thì chị cũng delete luôn đi vậy (có delete được hay không em không biết, haha) Máy tính của em mật khẩu chị biết, hãy dùng nó vào Dota mà lấy hết đồ đẹp của Hero em chơi để chị tự chơi cho giỏi nha (lưu ý xin đừng lột sticker của em chị nhaaaaa) Đó hết rồi đó chị! Chị về đi chứ em tập yoga giỏi quá em thành thánh yoga của nhà mình mất, hehhe. Hôm qua em tập được tư thế con quạ, một chút xíu 2-3 giây thôi mà em mừng rụng rún (chị về mà xem, mất cái rún rồi), em với người con gái tên Cô giáo đều la lên "You/I did it" còn high-five ỏm tỏi, ghê không chị. Gần 4 tháng trời người ta tập tới đâu rồi, giờ em mới lọt thọt làm được con quạ, he he. Nhưng thôi, giỏi với bản thân mình là đủ đâu cần giỏi với ai, nên em vẫn sướng tê tái mất ăn mất ngủ (thiệt ra mất ăn mất ngủ không phải vì sướng mà là vì đau, hê hê). Em đau quá trời là đau, em mệt quá trời là mệt, đêm nào cũng bị hành xơ hết cả xác nhưng em không dám kể hết cho chị, em sợ chị lo. Giữa những cơn đau, em nằm mường tượng gương mặt thân yêu (tròn xoe) của chị, và em biết đó là động lực cho em cố gắng thêm một chút một chút một chút nữa (cố để mặt em sớm tròn như chị). Cuộc đời chỉ thử thách em mà thôi, còn kho báu phía trước em phải giành lấy, kho báu đó là sống bên chị thêm 30 năm nữa (đợi mèo với chó ra đi mình mới đi chứ mình đi trước ai chăm nó, chị hơ), nên em sẽ tiếp tục cố gắng và bước tới, chị đừng lo nha! Thật lòng thì.. May mà có chị, đời còn dễ thương, chị ơi -- Cách đây 1 năm, lúc em mới mất điện thoại, em họp với bạn sếp của em: - Eh bữa điện thoại mày mất giờ sao rồi? Mày lấy lại hết tài khoản chưa? - (Đưa lên trước camera) Đây nè, tao có điện thoại mới nè. Partner của tao mua cho tao đó! (giọng đầy tự hào - do dụ được tiền mà) - Mày là số 1 rồi đó. Ủa hôm nay có tai nghe mới luôn? - Đúng vại! Tai nghe này partner của tao mua cho tao luôn đó, hí hí - Trời ơi, mày bị spoiled rồi. - Hí hí - Mà thôi, nói mày cũng như tao. Tai nghe này chồng tao mua nè, điện thoại này chồng tao mua nè. Tao với mày bị spoiled hết trơn hết trọi! - Bởi Đó, may mà em có chị đời còn dễ thương thiệt mà chị SG trong một đêm đau đớn
  2. 5 points
  3. 4 points
    - Mấy bữa nay chị thấy em đau chị có tội không? Có thương không? - Có chứ, tội mà không biết làm sao! - Cho em tiền đi! - Thôi bỏ đi vậy! Đó, bởi em đau mòn đau mỏi đau mải đau miết vì chị chứ đâu ra! Cho em 1 đống tiền thôi, em đắp vào chỗ đau là nó đỡ liền, chị biết mà đâu có giúp! Em quá buồn và thất vọng! 🙄
  4. 4 points
    Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.– Tục ngữ Thụy Điển Bạch đầu giai lão thực ra chẳng liên quan gì đến tình yêu, chỉ đơn giản là nhẫn nại… Thế nhưng, nhẫn nại cũng chính là một loại tình yêu. Vì thế, người thực sự yêu bạn, thực chất chính là người luôn tỏ ra nhẫn nại với bạn. Khuyết danh Tình yêu? Hơi phức tạp nhỉ, nhưng tôi có thể nói thế này với bạn… giây phút bạn sẵn sàng chấp nhận đau khổ để làm ai đó hạnh phúc, tình yêu ở ngay đấy.
  5. 4 points
    "Trên đời này người đáng để trân trọng nhất là người đã sẵn sàng bỏ thời gian để chăm sóc bạn. Thời gian của ai cũng đều đáng quý như nhau, đem thời gian của người ấy dành cho bạn cũng giống như việc đem cả thế giới của bản thân chia sẻ cùng bạn. Thế giới rộng lớn là thế, có người sẵn sàng ở bên chăm sóc, đó chính là phúc phận. Người ta hay đặt rất nhiều hàm ý cho từ "yêu", thế nhưng thật ra ý nghĩa của nó rất đơn giản: một người, cho tận đến những giây phút cuối cùng cũng không bỏ bạn mà đi." (khuyết danh) Sự thật là… Chúng ta trốn vì muốn được tìm thấy. Chúng ta bỏ đi vì muốn biết ai sẽ theo mình. Chúng ta khóc để xem ai sẽ lau đi giọt lệ. Và chúng ta để trái tim tan vỡ, muốn thấy ai sẽ đến và chữa lành trái tim ta.
  6. 3 points
    Mình không biết nói gì nhiều, nhưng mong tìm được một người đi cùng mình trong tương lai..các bạn Inbox riêng mình sẽ trao đổi zalo để tìm hiểu nhau nhe´
  7. 3 points
    Kiểm soát tâm trí là câu quan trọng trong thiền. Và giờ đây, mình đã và đang áp dụng được trong cuộc sống. Sau những mất mát, đau đớn, biến cố diễn ra, và kéo theo đó là tổn thương tâm lý trong suốt những quãng thời gian qua. Những tổn thương và học cách đối mặt như thế nào là cả quá trình rèn luyện. Cuộc sống vốn dĩ không lúc nào cũng dễ dàng, mỗi ngày mỗi người đối mặt từ việc to việc nhỏ. Những khó khăn, mất mát và đau đơn không ai giống ai và chẳng thể so sánh được. Như một người lớn đối mặt với mất mát sức khỏe, tài sản, người thân thì có lớn hơn một đứa bẻ mất con búp bê mà nó yêu quý hay không? Đấy, mọi việc rồi chẳng thể so sánh đo lường được. Bạn có thể nghĩ, mình đang mọi việc đang rất suôn sẻ nên mới có thể viết những dòng này? À không. Mình vẫn đang đối mặt với vấn đề của chính bản thân mình. Mình đang đối mặt việc mâu thuẫn trong mối quan hệ, liệu tụi mình có thể đồng hành tiếp với nhau hay không? Nghe sao có vẻ nhẹ nhàng như vậy, có phải mình không còn yêu bạn ấy nhiều như trong những bài viết trước đây hay sao? Không, tình cảm của mình dành cho bạn ấy chẳng có gì thay đổi so với trước đây. Nếu chia tay , chắc chăn mình sẽ rất buồn, và đó cũng sẽ là một mất mát nữa trong cuộc đời. Nhưng mọi thứ trên đời này đều có thể thay đổi, mất mát. Việc kiểm soát tâm trí trong mối quan hệ tình cảm là việc mình mới làm được trong vài ngày gần đây, vì vốn dĩ mình là đứa nặng tình cảm. Còn với mình tiền bạc ư, mình mất đơn hàng rất lớn diễn ra trong năm nay, mình cũng chẳng để tâm tiếc nuối lắm, mất lần này thì cố gắng lần khác thôi. Không phải mình không quan tâm đến sự nghiệp đâu, mà việc đó chẳng phải mình có thể quyết định được hết. Lúc diễn ra điều đó có lẽ có những việc khác khiến mình bận tâm hơn, mình không để ý. Và đút kết lại cho những mất mát diễn ra, lần nữa dặn mình: cố gắng hết sức, còn kết quả không phải mình quyết định, cả việc ra đi của má. Mình vẫn đang gặp chuyên gia tâm lý hằng tuần, để bản thân mình tự tìm ra từng bước một vượt ra những rối loạn tâm lý,..và may mắn là mình có thể tìm đúng được người, và họ cùng mình đang tự gỡ được dần những rối rắm đó trong suốt những năm qua... Nươc mắt mình vẫn rơi khi đối mặt với những cảm xúc. Điều bây giờ mình có thể làm là: kiểm soát nó, nhận biết nó đang diễn ra,...nếu thấy nó đang chiều hướng tiêu cực thì điều chỉnh nó. Và một cách nữa mình vẫn đang làm đó là, thiền định trong mọi hành động, khi mình thấy tâm trí mình đang lo lắng, buồn phiền một việc gì đó mà không phải giờ "buồn bã, u sầu" thì mình tự lay mình: stop ngay, tập trung việc mình đang làm, như là đang ăn, đang ngủ, đang làm việc,...giống như khi mình thiền hay yoga, mình tập trung vào hơi thở, có lúc mình sẽ suy nghĩ đâu đâu, mình cũng tự lay mình, kéo mình lại với khoảnh khắc thực tại này đây, hơi thở này đây. Còn lúc nào đối mặt nhận biết đau đớn thì mình phải đối mặt với nó, không trốn tránh, nhưng không để nó kéo dài quá sức cho phép, nó sẽ trở thành cảm xúc "thói quen". Khi hình thành "thói quen" trong sự buồn bã, đau đớn thì mất mát đó sẽ kéo đến chứng bệnh về tâm lý,... Thực sự trong suốt những năm qua, mình đã trường thành hơn qua những mất mát,...vì chẳng còn cách nào khác. Trong suốt một năm qua, từ một đứa rất dễ tức giận từ chuyện bé xíu, mình hiếm khi tức giận nữa,..mình không đem cảm xúc tiêu cực mà người khác mang đến cho mình. Không phù hợp thì cố gắng giải quyết vấn đề, không được thì cố bước qua thôi và rút bài học họ mình,...gào thét, tức giận thì cũng có giải quyết được gì đâu. Chỉ những tuần trước đây đôi, mình vẫn cố chấp cái tôi, cố chấp ôm quá khư,...và không chấp nhận sụ thay đổi, thì giờ đây: mình đã hiểu ra: mọi điều trên đời này rồi sẽ biến mất, con người là hữu hạn thì tất cả những gì liên quan đến con người đừng "cố châp" mong mọi thứ "mãi mãi" được. Không đau khổ cho những điều không thể. Bản thân mình đã mỗi lúc trưởng thành hơn, khi trường thành hơn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn, biết sống hơn,...và cuộc đời này tươi đẹp biết nhường nào, hãy tận hưởng và hãy yêu thương, hành động cho những điều tốt đẹp.
  8. 3 points
    http://liiintz.blogspot.com/2018/07/sua-tuoi-tran-chau-uong-en.html Nguyên liệu: - Bột năng - Bột gạo- Đường nâu - dark brown sugar- 2 bàn tay thật mạnh khỏe và những ngón tay dẻo dai Thực hiện: 1. Trân châu: đây là bước cực cũng như quan trọng nhất nên các mẹ hãy chuẩn bị tinh thần nha 1 2 3 - Trộn 110g bột năng & 20g bột gạo - nhiu đây có thể làm được 2 ly. nếu muốn làm nhiều hơn thì cứ theo tỷ lệ 5:1. - Đun sôi nước và đổ vào hỗn hợp phía trên - Nhồi, nhồi & nhồi. Nhồi đến khi nào thấy cục bột dai, không bị bể là ok - Nhão thì thêm bột, khô thì thêm nước - nói thì đơn giản chứ lúc nhồi cứ đổ cái này rồi cái kia 1 ít rồi nó tày quày lúc nào không hay. - Ủ bột trong 10-15p - (Nếu cục bột nặn thành công thì) chia cục bột rồi nặn thành từng que đường kính 3-5mm rồi vo viên. Còn nếu bị bể thì hãy bình tĩnh, cứ để nguyên cục bột rồi dít ra vo từ từ - nhưng tất nhiên cách này sẽ tốn sức hơn nhiều. Bước vo viên này các mẹ có thể mặc sức thể hiện sự sáng tạo, từ hình tròn đến hình ngôi sao trái tim để đa dạng phong phú. Nhưng hãy ghi nhớ đừng vo cái gì quá bự lố đường kính ống hút trân châu, bởi khi đang hứng hút 1 cái ọt mà bị tắt bởi 1 quả trân châu quá cỡ thì tụt hứng lắm ạ. - Sau khi đã hì hụi vo viên xong thì để qua một bên, nhấc nồi lên. Đổ nhiều nước để có chỗ cho các viên trân châu vẫy vùng. Luộc khoảng 20p lấy ra ăn thử thấy ngon là được. - Lấy trân châu ra xô vẩy cho ráo nước 2. Dung dịch đường đen - Cho 200g đường nâu và 100ml nước vào để lửa nhỏ đun cho đường chảy ra, bước này cần thực hiện gần cuối để ngâm trân châu vào, nếu thực hiện quá sớm đường sẽ đặc lại, đun nhiều lần sẽ khiến đường bị khét 3. Ngâm trân châu vào dung dịch đường đen 15-20p sau đó đổ sữa vào 4. Trang trí thật đẹp chụp hình khoe cùng cộng đồng mạng Sau khi xà quần 3 tiếng trong bếp thì kinh nghiệm rút ra để có 1 ly sữa tươi trân châu đường đen thành công đó là chạy ra quán trà sữa gần nhất mua bởi tự làm cực quá mà 😞 Nhưng là một người phụ nữ đảm đang công dung ngôn hạnh thì chúng ta cần biết làm những món chúng ta thích và hay đưa vào bụng để khi bỗng dưng phải qua một nơi không có các quán trà sữa thân quen thì vẫn có thể tự làm uống đỡ cơn thèm #survivalskills. Đặc biệt bộ môn vo trân châu thích hợp với các buổi offline hội chị em hàn huyên tâm sự về cả thế giới cho quên đi chặng đường dài vo trân châu phía trước chứ làm một mình dễ nản rồi lật bàn nha các mẹ ơi.
  9. 3 points
    Thói quen tốt từ bé: thói quen đọc, đặc biệt đọc sách đã giúp mình nhiều điều. Khi mình có những thắc mắc, những câu hỏi, những khó khăn,...ngoài những cách khác, mình vẫn thường đi đến nhà sách, để tìm cuốn sách phù hợp với hoàn cảnh của mình hiện tại, và xem những người đi trước họ đã đối mặt với những vấn đề này như thế nào. Mình hiểu là những gì khó khắn của mình từ công việc đến tình cảm đến tâm lý,...đã có những người đi trước họ đã đi qua hoặc quan sát thấy, và tìm thấy câu trả lời cho họ, rồi họ viết thành sách. Quyển sách mình vừa đọc xong là : " Buông bỏ con người cũ" của một vị lạc ma. Câu chuyện của chính tác giả, hay trích dẫn cuộc đời những người bạn đời thường, của những vị lạc ma, những vị cao nhân,..ai rồi cũng gặo những xung đột, những khó khăn,...trong cuộc sống của chính họ. Cốt yếu, họ đã nhìn về điều đó như thế nào, để bước tiếp và cống hiến trong cuộc đời đẹp đẽ này. Như chuyện mình đã tự trách mình, những giây phút cuối đời của má, mình và má đã làm mọi cách để níu kéo sự sống cho má,...thì có một vị đạo sư của đạo Do Thái cùng với gia đình, họ cũng đã trải qua và đấu tranh như vậy,...rồi vị này cũng không kéo dài được sự sống như sự kỳ vọng đó, điều cốt yếu họ đã đấu tranh đến cùng cho niềm tin, tâm linh mà họ muốn, đó đã là sự thành công. Đọc câu chuyện này, mình mới thấy, mình và má cũng đã từng cố gắng như vậy, nhưng mình lại tự hành hạ mình, dằn vặt mình vì sự cố gắng mà không thành công đó. Trong sách cũng trích dẫn một câu: chúng ta hãy cố gắng hết sức, còn kết quả thì không phải chúng ta quyết định. Nên đừng tự hành hạ mình theo cách đó nữa. Tuần rồi, mình găp lại chuyên gia tâm lý, ...chị ấy nhìn mình ở góc mình không nhìn ra, và nói: sao em không biết tự khen bản thân mình với những nỗ lực trong hành trình vượt qua những nỗi đau của bản thân, luôn nhìn thấy điều mình không làm được, mà lại chẳng ghi nhận những gì mình làm được. Em đối xử quá hà khắc, khắc khe với bản thân, thấy tội nghiệp "nó" quá. Đúng là mình, lúc nào cũng nỗ lực để mong đến đích, mà không biết tự động viên mình, yêu thương lấy mình, vỗ về bản thân,...trên hành trình không bao giờ dừng. Buông bỏ cái tôi vs yêu thương chính mình...là hai việc không hề mâu thuẫn một chút nào, và đó là con đường mình đã và đang đi,... Một lần nữa dặn mình: nỗ lực hết sức, còn kết quả không phải mình quyết định.
  10. 2 points
    Lại thêm lần nữa mất niềm tin vào con người! Chính hắn mở miệng xin đem cún con về nuôi. Ngày nhận bé về hắn tỏ vẻ yêu thương, còn chụp hình post lên mạng câu like. Được mấy hôm thì hắn bảo đem về nhà bố mẹ hắn nuôi, được ở máy lạnh và ăn thịt bò còn sướng hơn người. Ngay lúc đó mình biết rõ hắn đang qua mặt mình. Vậy mà ngày hôm nay nghe những lời xác nhận kèm xin lỗi, mình cảm thấy quá nhàm chán. Phải chi hắn nói với mình lý do không thể tiếp tục nuôi bé, mình sẽ nhận về tìm chủ khác để đặt niềm tin. thì mình sẽ chẳng có lý do gì mà buồn hắn đến như vậy đâu! Ở đời này mở miệng ra yêu cầu người khác tử tế với mình chân thành như mình đối với họ hay bất kỳ ai. Khó. Khó lắm! Nhiều khi nghĩ có nhiều chuyện đến mức phải ích kỉ như thế này này... Ai mượn sách thì dặn dò đừng làm nhăn sách, rách sách, đọc xong nhớ trả. Ai xin sách, mình cho thì nhớ đọc, không đọc thì trả lại đây, thích thế nào mình cho luôn, nhưng phải đọc khi mở miệng xin. Mình thấy mấy điều đó đơn giản mà, tử tế mà, mình làm được mà sao đối với người khác lại khó nghĩ đến như vậy. Mình luôn muốn cho đi, không cần đáp lại, nhưng ít nhất phải cảm ơn với tấm lòng trân trọng chứ, phải không...
  11. 2 points
    Chúng ta đã từng yêu nhau chân thành, đã từng hạnh phúc bên nhau. Chúng ta đã từng có tình yêu thật sự. Nhưng cuối cùng, tình yêu vẫn thua, thua hiện thực, thua thời gian, thua vật chất, thua áp lực.
  12. 2 points
    Tối qua lại nằm mơ thấy bạn. Mình để ý là ban ngày mà nhớ đến bạn thì ban đêm thế nào bạn cũng về trong giấc mơ. Mỗi lần nằm mơ thấy bạn thường là bạn bận bộ đồ áo dài màu trắng, nhìn mình, mĩm cười với mình thật hiền hòa. Trong mơ mình vẫn nhớ là bạn đã mất rồi. Tại sao lại gặp bạn nữa. Mình hỏi chị của bạn “ sao em mới thấy M đi với chị H vậy?”, chị kể là sau khi M mất 3 ngày thì có ông chú nào đó đem thuốc về cho uống thì bạn ấy sống lại, nhưng mà bạn ấy giờ mất trí nhớ, không nhớ về quá khứ đã qua. Vậy là bạn ấy không nhận ra mình là ai, không biết mình là bạn ấy, nhưng khi thấy mình, vẫn nhìn mình mĩm cười đấy. Hàng ngày mình và đứa em vẫn qua nhà bạn chơi, mình vẫn đối xử với bạn như ngày nào, còn bạn thì xem mình như là người bạn mới, tụi mình vui đùa bên nhau thật vui. Hình ảnh mà mình thấy bạn lại trong giấc mơ tối qua là vào khoảng thời gian học cấp 3. Bạn à, dù bạn không nhớ mình là ai đi chăng nữa, mình vẫn luôn nhớ về bạn. Một người bạn mà không ai có thể thay thế!
  13. 2 points
    Ăn ốc thôi mà cũng phải "đồng môn" đồng khoai nữa hả chài? Tốt nhất là bạn penci25 cứ đạp lên dư luận mà sống đi nha, "tự nhiên" riết rồi đi mấy chỗ riêng riêng thì mình càng thấy chả ưa .. hiu hiu
  14. 2 points
    https://www.facebook.com/ccake0935779968/posts/10215505632982317 Thấm thoát cũng theo bản về dinh được gần 2 tháng rồi, cảm giác thật lạ lẫm và hạnh phúc khi ngày ngày mở mắt ra là thấy người ấy, tối ngủ được ôm chặt người ấy.. Hôm nay xin chia sẻ tới mọi người video đám cưới của tụi mình cùng những cảm xúc thật đẹp ngày hôm ấy.. Đó chính là những giọt nước mắt Hạnh phúc và mơ ước của biết bao bạn đồng tính trên khắp VN mình. Mong rằng sau này sẽ có thêm nhiều cặp đôi danh chính ngôn thuận đến với nhau, về với nhau như tụi mình ❤️❤️❤️
  15. 2 points
    Tất cả rồi cũng như gió thoáng qua đi. Còn lại chỉ là khoảng trống mơ hồ và bồng bềnh. Chợt cảm thấy không muốn ai ở bên cạnh mình nữa. Ai đến rồi cũng sẽ ra đi? Vậy đến làm gì để làm đau nhau? Xin lỗi... chỉ có thể dùng hai chử này nói với người mình làm tổn thương, nhưng thật ra hai chử đó chỉ để làm cho chính lòng mình dể chịu hơn thôi, vì có nói xin lỗi cũng không làm cho tâm trạng người kia khá lên. Nhưng ngoài hai chử đó, còn có thể nói gì đây? Có những lựa chọn chính là hy sinh. Mình yêu bản thân mình quá nhiều nên đành phải hy sinh người ta thôi. Cũng dể hiểu.. vì có những lỗi lầm gây ra.. cả bản thân cũng không thể tha thứ được.. hoặc có tha thứ được cũng sẽ cần rất nhiều thời gian để buông.. Niềm vui sẽ đọng lại chứ khi cảm xúc dần phai nhạt đi? Đến cuối cùng cũng chỉ lướt qua nhau như hai kẻ xa lạ...
  16. 2 points
    @DZU Cám ơn Dzu đã xem và like "ký sự" của lamlang. Chỉ là vài tấm hình cùng vài hàng ghi chú đơn giản về chúng và chút ít cảm nhận của lamlang mà thôi. Nếu nói là ký sự thật sự thì còn thiếu sót nhiều lắm. Tuy nhiên chia sẽ lên đây với mọi người cho vui vậy thôi. Cũng cám ơn Dzu đã cho lamlang biết thông tin về dung lượng ảnh tối thiểu của mỗi thành viên. Vậy chắc lamlang sẽ ngừng "ký sự" của mình tại đây để chừa dung lượng cho những cái khác. Nghe nói Dzu cũng vừa mới đi du lịch về, có thể chia sẽ vài tấm hình và cảm nhận của Dzu với mọi người để mọi người có dịp mở mang tầm mắt một chút không? ____________________________ Thật ra Mỹ là hiệp chủng quốc gồm tới năm mươi tiểu bang, một bang của Mỹ đã có diện tích rộng gần gấp bao nhiêu lần của Việt Nam. Mỗi tiểu bang đều có cảnh trí và phong thái riêng của nó. Cho dù đi suốt đời để tham quan ngắm cảnh chắc rằng cũng đi không nỗi và đi không hết được. Dù chỉ là một vài hình ảnh cùng với vài hàng ghi chú đơn giản, nhưng qua đó cũng cho mọi người thấy được sự giàu đẹp thật sự của nước Mỹ. Nghĩ lại thấy thương cho Việt Nam, dưới sự cai trị của các "đỉnh cao trí tuệ" thì ngày nay "Biển thì đã chết và rừng thì đã hết" Măc dù là một đất nước non trẻ chỉ mới gần ba trăm năm lập quốc, không có lịch sử bốn ngàn năm nhưng Mỹ là cường quốc số một trên thế giới nhờ vào cơ cấu tổ chức điều hành đất nước theo tam quyền phân lập. Hành pháp, lập pháp, tư pháp đều có quyền hạn ngang nhau và độc lập với nhau nên quyền hành không tập trung vào trong tay bất cứ một đảng phái chính trị hay cá nhân nào. Người dân thì có quyền bầu cho bất cứ ai họ thích. Tất cả mọi người không phân biệt đảng phái chính trị, giới tính màu da, địa vị xã hội đều có thể ra ứng cử vào bất cứ chức vụ nào họ muốn. Không hề có chuyện người ra ứng cử chỉ là người của một đảng và người dân chỉ được bầu cho những người này. Cũng không hề có chuyện những người chóp bu điều hành đất nước là người được đích thân đảng chỉ định. Cho nên nước Mỹ tránh được sự lạm quyền và tham nhũng rất nhiều. Điều này cũng giúp luật pháp tương đối nghiêm minh, không sợ cảnh đảng đứng trên cả hiến pháp và luật pháp hay "đánh chuột sợ vỡ bình" cũng không có cảnh "đánh tham nhũng là ta đánh ta" hay cảnh " diệt hết tham nhũng thì lấy ai mà làm việc cho chính phủ nữa"....... Tuy rằng cũng có những lúc quyền hành nghiên hẳn về phía một đảng phái, thì dụ như hiện nay, hầu như từ lập pháp hành pháp tư pháp đều nằm gọn trong tay đảng Cộng Hoà. Tuy nhiên cũng còn cám ơn Trời Đất là trong số những chính trị gia bên đảng cộng hoà cũng còn những người có lương tâm thật lòng với dân nước. Cho nên có một số dự luật vô lương tâm của đảng cộng hoà đưa ra đã bị họ phủ quyết để không thể ban hành thành luật. Để nói thật lòng từ ngày Trump lên lamlang chẳng thích nổi ông ta điều gì, ngoài trừ việc tuyên chiến thương mại với Trung cộng
  17. 2 points
    Còn cái hình dòng sông Comlumbia này chỉ có 127kb thôi, nhưng nó lại nhất định không cho lamlang post bên status, nhưng lại cho lamlang post bên nktb này. Thiệt là ngộ quá. Ở tiểu bang Oregon đặc biệt thiệt đó. Vì nó vừa có biển vừa có sông. Lại có nhiều thác tạo ra suối và có những rừng thông rất đẹp. Đây là con sông Comlumbia hiền hoà giữa hai tiểu bang Oregon và Washington. Từ nhà người quen đi ra bờ sông chỉ là một đoạn đường ngắn chưa tới 1km. Nhưng vì đường xá cứ lên dốc lại xuống dốc cho nên rất mõi chân. Dọc đường đi bộ ra bờ sông có rất nhiều bụi blackberry hai bên đường nên vừa đi vừa nói chuyện, lại vừa hái blackberry ăn cũng vui.
  18. 2 points
    Mình cũng đi qua mất mất và hiểu ra rằng "Chắc chắn một điều là ko có gì là chắc chắn cả" . Mình tự đau tự đứng lên, cũng như bạn là ko để cảm xúc tiểu cực đến ko đúng lúc. Tuy mình vẫn dành thời gian cho nỗi buồn, cho sự chiêm nghiệm nhưng cố gắng học từ nó điều gì đó. Mình vẫn thương cô ấy nhiều, và cố tìm lý do biện giải cho cô ấy, nhưng đôi tay đã buông, vết thương đã khoét và mình đau nhiều đến nỗi ko thể nào nhìn mặt cô ấy được. Giờ việc mình có thể làm là chữa lành cho mình trước đã.
  19. 2 points
    Chương 14: Tui sẽ luôn ở bên trò Mặt trời đã lên cao, những vầng mây trắng xoá lơ lửng bay giữa biển trời bao la. Chiếc tàu rỉ sét đến gần hơn, những người trên tàu mặt râu mày ria, vận quần áo cũ, và mỗi người cầm một cây súng truờng. Những thuyền nhân bắt đầu nhận ra đây là tàu cướp biển, trên mặt mỗi người đều hiện ra vẻ sững sờ hốt hoảng. Thanh Bình và Ngọc Thư nãy giờ vẫn nắm chặt tay nhau. Người phụ nữ có bầu đột nhiên ngất xỉu, chồng cô ta liền đỡ vợ và nói: - em ơi, tỉnh dậy đi. Ai đó cứ vợ tui với. Những người xung quanh đó liền quay lại xem và lấy dầu gió xoa cho cô. Đoàng Đoàng Đoàng. Ba tiếng súng tiếp tục vang lên, khoảng hơn mười tên cướp biển Thái Lan đang chĩa mũi súng về hướng những thuyền nhân. Mọi người trên ghe đều bất động. Bọn cướp biển đưa tàu đến gần ghe hơn, rồi bắt một thanh gỗ dài từ tàu của chúng qua ghe. Một tên nhảy lên ghe, rồi hắn đi qua đi lại, bắt đầu nhìn từng người một. Từ lúc thấy bọn cướp biển, Ngọc Thư đã đấu tranh không biết mình nên làm gì. Nếu bây giờ nhảy xuống biển, thì thoát được bọn cướp, nhưng sẽ không tránh được làm thức ăn cho cá. Nước biển sâu hoắm, xung quanh không có đất liền. Nhảy xuống biển chỉ có nước chết. Nếu chống cự, cũng sẽ bị bọn chúng bắn bỏ. Nhưng nếu bị bọn chúng bắt, thì cô và Thanh Bình sẽ không thoát khỏi việc bị xâm hại. Tim Thanh Bình nãy giờ đập thật nhanh, và cô sợ đến nỗi quên cả thở. Thấy tên cướp biển cứ nhìn cô chằm chằm, Thanh Bình hoảng sợ và cuối mặt xuống đất. Rồi đột nhiên hắn kéo lấy tay của Thanh Bình, làm cô thét toáng lên một tiếng. Ngọc Thư ra sức ôm lấy cô, nhưng tên cướp biển liền chĩa súng thẳng mặt trán Ngọc Thư. Tất cả mọi người trên ghe đầu bất động, không ai dám nói lời nào. Một tên cướp biển khác chỉ một cô gái, rồi hắn ra hiệu cho cô ta đi qua bên tàu lớn. Cha của cô liền đứng chặn lại, không cho cô đi, tên cướp biển liền lấy cán súng đánh vào đầu ông, rồi hắn nổ súng vào chân ông. Cô gái đó liền khóc thét rồi chạy đến đỡ cha của mình, nhưng tên cướp biển liền kéo tay cô đi. Những tên cướp biển bắt đầu ra hiệu cho những cô gái trẻ, bao gồm cả Thanh Bình và Ngọc Thư, đi qua tàu của chúng, ngay cả người phụ nữ mang bầu cũng không được thoát. Chồng của người phụ nữ bị chúng bắn chết trên ghe khi anh cố bảo vệ vợ mình. Sau khi bọn cướp biển rút hết về tàu, bọn chúng bắt đầu nổ máy chạy xung quanh chiếc ghe. Những cơn sóng lớn dồn dập làm cho chiếc ghe chao đảo, những người còn lại trên ghe liền la lớn kêu cứu, cố bám víu để không bị lọt xuống biển. Bọn cướp biển vẫn tiếp tục để thuyền chạy xung quanh, rồi chúng cười vang khi chiếc ghe lật ngửa. Hơn 30 người rớt xuống biển, họ liên tục kêu cứu trong vô vọng, rồi kiệt sức và dần chìm xuống làn nước lạnh cóng. Trong khi đó, những cô gái trên tàu lớn khóc ngất. Có cô không dám nhìn, có người luôn miệng kêu tên người thân, có người ngất xỉu khi thấy gia đình mình biến mất trên mặt biển. Lúc này, tên cầm đầu đứng trước mặt các cô gái, và hắn lần lượt nhìn các cô một hồi lâu. Rồi hắn đột nhiên kéo tay Ngọc Thư. Thấy vậy, Thanh Bình la lên:”Buông ra, buông ra” và cô hoảng hốt ôm chầm lấy Ngọc Thư. Bỗng cô cảm thấy như có ai đánh vào phía sau đầu của mình. Thanh Bình choáng váng ngã xuống đất rồi ngất đi. Thanh Bình mơ hồ thấy mình đang ở trong khoang tàu, mùi hôi thối ẩm mốc xông lên khắp nơi. Cô loáng thoáng nghe tiếng chuột chạy dưới sàn, tiếng sóng biển đều đầu đập vào mạng tàu, và tiếng lách cách từ cái đèn trần đang lắc lư. Thanh Bình liền nhìn xung quanh để tìm Ngọc Thư, nhưng cô không thấy ai khác trong căn buồng nhỏ. Bỗng cô nghe tiếng của vài người Pháp đang đi xuống cầu thang. Trong lòng rộn ràng hẳn lên. Được cứu rồi, cô thầm nghĩ. Tiếng nói chuyện ngày càng lớn hơn, nhưng lẫn đâu đó lại có tiếng khóc than. Thanh Bình lại cảm thấy toàn thân mình ướt sũng, không lẽ nào chiếc tàu đang bị chìm. Cô hốt hoảng la lên kêu cứu. Bịch. Một tiếng động lớn làm Thanh Bình tỉnh giấc mơ. Đầu Thanh Bình vẫn còn đau điếng, cô cố gượng mở mắt ra. Trong mơ hồ, Thanh Bình cảm giác trời đang mưa tầm tã. Cô loáng thoáng thấy Ngọc Thư đang nằm kế bên cô. Thanh Bình lồm cồm ngồi dậy, lết đến bên Ngọc Thư, rồi cô bật khóc thảm thiết. Ngọc Thư đang nằm bất động trên boong tàu, quần của Thư đã bị kéo xuống, áo của cô cũng bị xé toạt. Máu đã thấm ướt đáy quần của Ngọc Thư, một bên mắt của cô bầm tím, tay chân cô đầy vết trầy xước. Thanh Bình cảm thấy tim mình đau nhói, và cô cảm thấy như mình không còn thở được nữa. Cô lập tức ôm lấy Ngọc Thư, rồi nhanh chóng cài lại nút áo và kéo quần lại cho Ngọc Thư. Thấy Ngọc Thư vẫn bất động, Thanh Bình càng khóc lớn hơn và không ngừng lay Ngọc Thư:”Trò Thư ơi, trò tỉnh lại đi. Trò Thư ơi… ”, nhưng Ngọc Thư vẫn không trả lời cô. Trời sấm sét dữ dội, như đang gào thét cùng những thuyền nhân. Mưa vẫn rơi, như đang cố rửa đi vết dơ và xoa dịu nỗi tủi nhục của những cô gái. Phút chốc, Thanh Bình không còn biết những gì đang diễn ra xung quanh mình nữa. Mắt cô nhoà đi vì nước mưa, tai cô nhoà đi vì tiếng trời gầm, cô cảm thấy mũi mình cay xé, nhưng cô vẫn tiếp tục ôm lấy Ngọc Thư không buông. Đột nhiên cô cảm thấy một bàn tay lực lưỡng kéo cô ra khỏi Ngọc Thư. Thanh Bình cố gắng chống cự, nhưng cô liền cảm thấy một bàn tay khác đánh vào mặt cô. Thanh Bình cảm thấy như có ai đó đang kéo chân cô đi, rồi cô vụt mất tay của Ngọc Thư. Thanh Bình bị kéo vào trong căn một phòng nhỏ tối tăm trong khoang tàu, ánh sáng duy nhất là một cây đèn cầy được treo trên tường. Mùi ẩm mốc, hôi thối xông lên từ khắp nơi. Rồi Thanh Bình cảm thấy mình bị đặt lên một cái bàn. Đầu Thanh Bình vẫn còn đau điếng, tay chân cô không còn sức lực. Thanh Bình cảm giác như có ai đó đang đè lên cơ thể mình. Mùi mồ hôi nồng nặc của hắn làm cho Thanh Bình kinh tởm và sợ hãi vô cùng. Cô cố gượng giữ lại lưng quần, nhưng tên cướp biển đã lật cô nằm sấp lại, rồi Thanh Bình cảm thấy bên dưới của mình đau điếng. Ngực Thanh Bình bị ép xuống mặt bàn, làm cô không thở được. Nước mắt cô vẫn lặng lẽ rơi. Thanh Bình cố hết sức chống tay để gượng dậy, nhưng sức nặng của tên cướp biển làm cô không thể nhúc nhích. Trong khoảng khắc đau đớn này, Thanh Bình liên tục gọi tên Ngọc Thư. Đột nhiên, Thanh Bình cảm thấy sức nặng phía sau lưng dần nhẹ đi. Cô không còn thấy đau nữa. Khi quay đầu lại, thì cô thấy tên cướp biển gương mặt hoảng hốt, mở cửa chạy đi. Xa xa, Thanh Bình mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của một cô gái rất giống Ngọc Thư, nhưng xung quanh cô ta toả ra một ánh sáng xanh lục mờ ảo. Không lẽ đây là linh hồn của Ngọc Thư, Thanh Bình ngồi dậy để nhìn kĩ hơn. Lúc này, cái bóng cũng đi đến gần Thanh Bình. Nhìn thấy linh hồn Ngọc Thư, Thanh Bình liền chạy đến ôm chầm lấy, nhưng bàn tay cô không thể chạm vào được cái bóng xanh. Thanh Bình lặng lẽ nhìn cái bóng đó, nước mắt không ngừng rơi. Đôi mắt của Ngọc Thư đau đớn nhìn Thanh Bình, rồi cô từ từ mở lời: - 30 phút nữa sẽ có tàu của người Pháp đến đây. Họ sẽ giải cứu trò. Ông thuyền trưởng biết ba của tui. Trò hãy nói mình là Huỳnh Ngọc Thư, ông ta sẽ giúp trò đi qua Mỹ để tìm gia đình của tui. Khi gặp gia đình tui, trò hãy giúp tui nói lời xin lỗi. Thanh Bình nghe Ngọc Thư nói, nhưng cô vẫn cảm thấy đau đớn khôn cùng. Mọi chuyện hôm nay đã diễn ra quá nhanh, Thanh Bình ước gì tất cả mọi thứ chỉ là một giấc mơ, chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng. Cô ước gì khi tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng này, ghe của cô và Ngọc Thư sẽ được tàu người Pháp vớt, và cả hai có thể bình yên đi đến nước Mỹ. Bây giờ, đầu Thanh Bình vẫn còn đau như búa bổ, cô cảm thấy cả căn phòng như đang quay cuồng. Thanh Bình ngồi bệt xuống đất, rồi cô ngẩng lên nói với linh hồn của Ngọc Thư: - trò đừng bỏ tui. Cái bóng nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt Thanh Bình rồi nói: - trò đừng lo. Tui sẽ luôn ở bên trò. Chương 15: Tin nhắn nửa đêm Ngày 22 tháng 12 năm 2005. 8 giờ tối, Seattle, Internaltional District. Kate đang đi bộ về nhà ở gần khu trung tâm người Nhật. Trời mưa rào. Hai bên đường, những người vô gia cư đang co rút trong tấm chăn dầy, cố giữa ấm dưới những mái hiên. Những giọt mưa to tướng liên tục rơi xuống những vũng nước trên mặt đất, tạo nên cơn song nhỏ lăn tăn, làm nhoà đi sự phản chiếu của ánh đèn đường. Phía đằng xa, phố người Hoa vẳng vẳng vang lên tiếng hát bội từ cái máy casset cũ. Một vài ông bà lão người Hồng Kong ra ngồi dưới mái đình ở công viên. Họ vừa hát theo tiếng nhạc, vừa phì phèo điếu thuốc. Một anh chàng bới to cơm nóng, lặng lẽ ngồi dưới mái hiên ăn một mình. Gió thổi ngược làm mưa tát vào người đi đường. Ai cũng chăm chú che mưa, lặng lẽ đi ngang qua nhau. Tiếng hát bội dai diết, hoà vào tiếng gió và tiếng mưa rào làm cho không gian trở nên ảm đạm hơn. Vừa bước đi trong mưa, Kate vừa cảm thấy người mình nóng ran, và cổ họng cô đau rát. Chắc đã nhiễm lạnh rồi. Cô thầm nghĩ. Về đến nhà, Kate bật lò sưởi lên, rồi đi vào tắm nước nóng. Ngày mai cô lại phải lên lớp với học trò, cho nên tối nay cô phải dò lại bài giảng. Cô đi nấu nước nóng, làm một ly mì và một ly cà phê rồi lại ngồi vào bàn làm việc. Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tình, Kate vừa ăn, vừa lẩm nhẩm những điều quan trọng của chứng rối loạn nhân cách, rồi xem lại ví dụ cô sẽ đưa ra: “Đây là một người phụ nữ 51 tuổi với có bệnh trầm cảm, rối loạn nhân cách, cao huyết áp và tiểu đường được đưa đến phòng cấp cứu vì cắt cổ tay…” Rồi Kate ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Đột nhiên máy nhắn tin của cô vang lên inh ỏi. Kate lồm cồm mở mắt, thò tay vào túi áo blouse trắng lấy ra chiếc máy nhỏ màu đen. Trên máy là dòng chữ: Please call 206-1234-123 regarding patient Thu Huynh. Đã quá 12 giờ đêm. Trong mơ hồ, Kate vội vàng bấm điện thoại và nói: - Xin chào, tôi là bác sĩ Kate Nguyen. Tôi nhận được tin nhắn về bệnh nhân Thu Huỳnh. - Hey Kate, Johnny đây. Bệnh nhân của bồ vừa mới được đưa vào phòng cấp cứu. Có vẻ là cô ta đã uống thuốc quá liều để tự tử. Vừa nghe đến hai chữ tự tử, Kate liền tỉnh ngủ. Đây có lẽ là hai chữ đáng sợ nhất đối với bác sĩ tâm lí. Hai mắt cô mở to, miệng lắp bắp: - Cô ta sao rồi? - Cô ta đang đeo máy theo dõi nhịp tim, tình trạng đã ổn định. Tụi mình đang chờ kết quả xét nghiệm máu. Mình đã súc ruột và chích cho cô ta những thuốc giải độc phổ biến. Nhưng lúc đưa vào đây, cô ta đã bất tỉnh. Mình không hỏi được gì cả. Bồ có biết cô đã uống quá liều thứ thuốc nào không? - Mình tin đó là clozapine. Bồ đưa cô ta vào phòng cách ly giùm mình. Lượng bạch huyết cầu của cô ta có lẽ đang rất thấp. Mình sẽ có mặt ở bệnh viện trong vòng 30 phút. - Ok, mình sẽ gửi cho bồ số phòng sau. Có gì cần thì cứ gọi cho mình. Bye Kate. - Cám ơn John. Nói chuyện sau. Kate lập cập mặc vội chiếc áo khoát dài, đeo theo cái ba lô, và chạy ra khỏi nhà trong đêm. Cô cảm thấy mình thật là một bác sĩ thất bại. Cô vừa gặp bệnh nhân này tuần trước, vậy mà cô không nhận ra được bất cứ điều gì khác thường. Đây là lần đầu tiên, bệnh nhân của cô tự tử khi triệu chứng của họ thuyên giảm. Trong đầu cô đang có hàng ngàn câu hỏi. Cô đã làm sai điều gì? Tại sao bà Thư lại tự tử? Không lẽ thuốc mới không công hiệu? Hay là cô đã bỏ qua chi tiết quan trọng nào đó? Kate vừa đi, vừa suy nghĩ. Bỗng cô nghe một tiếng kèn xe kéo dài. Cô đã vượt đèn đỏ, và một chiếc xe tải đang lao về phía cô. Chương 16: Hẹn kiếp sau Ngày 5 tháng 10, năm 1975. 11 giờ rưỡi tối, bãi Dứa Vũng Tàu. Đêm trăng tròn, thuỷ triều lên cao. Thanh Bình và Ngọc Thư nắm tay, ngồi tựa vào nhau trên bãi cát trắng. Gió mang theo hương mặn của biển vào bờ, hoà vào mùi rong rêu đóng trên những tảng đá sừng sững trên cát trắng. Tiếng sóng rì rào như đang vỗ về những linh hồn thuyền nhân ngoài khơi xa. Đâu đó, tiếng chim hải âu vang lên như tiếng khóc than của người sống sót. Ánh trăng tròn phản chiếu trên mặt biển, như đang tạo ra một lối thoát cho những con người khát khao tự do và một tương lai tốt đẹp nơi miền đất hứa. Ngọc Thư nói với Thanh Bình: - bờ bên kia biển là nước Hoa Kỳ đó. Thanh Bình đang dựa đầu vào vai Ngọc Thư, cô hỏi: - không biết hai đứa mình có thể đặt chân đến đó hay không? Ngọc Thư trấn an: - được chứ sao không? Tui sẽ luôn bảo vệ trò. Thanh Bình lo lắng hỏi: - Nếu một trong hai đứa chết thì sao. Ngọc Thư nheo mày, trách Thanh Bình: - Nói gỡ. Hai đứa mình sẽ không chết Thanh Bình nhìn ra ngoài khơi rồi nói: - Thời loạn lạc, không ai bảo đảm được điều gì. Thanh Bình nói đúng, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra ngoài biển cả bao la. Ngọc Thư thở dài, rồi cô quay lại và nhìn vào mắt Thanh Bình. Ngày 30 tháng 4, những tưởng Ngọc Thư và Thanh Bình sẽ không thể nào gặp lại nhau được nưa. Nhưng Ngọc Thư đã cãi lời ba má bỏ tàu hải quân để ở lại Việt Nam tìm Thanh Bình. Cô không thể tưởng tượng nếu Thanh Bình có chuyện gì, thì cô sẽ ra sao đây. Trong lúc này, Ngọc Thư cảm thấy cần Thanh Bình vô cùng. Cô hôn lên trán Thanh Bình, rồi nói: - Nếu có chết, thì hẹn kiếp sau, chúng ta sẽ tìm lại nhau. Được không? Thanh Bình hỏi lại: - Làm sao biết ở đâu mà tìm? Ngọc Thư nắm tay Thanh Bình: - nếu có duyên, thì ở nơi chân trời góc bể nào, tui cũng sẽ tìm được trò. Thanh Bình mỉm cười, đưa ngón tay út ra: - Vậy thì móc nghéo đi. - Ừ, móc nghéo. Bonus: Viết đến đoạn này làm Quỳnh Di nghĩ tới bài nhạc I’ll follow you into the dark của Death Cab for Cutie. Các bạn có thể nghe bài này ở đây: https://www.youtube.com/watch?v=lCPRagQHhBw
  20. 2 points
    15/07/2018 Trước đây MM có nói với em rằng sau 2 năm sẽ là một câu trả lời. Sau đó MM gia hạn thêm thành 5 năm. Mốc thời gian 2 năm đã đi qua rồi MM nhỉ? Và mốc 5 năm đã không còn mang ý nghĩa ban đầu của nó. Có lẽ mốc 5 năm với MM bây giờ cũng không còn quan trọng nhưng với em thì khác. Em đã lỡ cất giữ MM trong trái tim em rồi nên em vẫn chờ ngày đó đến. Chẳng phải là mong gặp gỡ để yêu thương nhau mà em chỉ muốn gặp để nói rằng em chưa bao giờ lãng quên MM và những ngày vui, ngày buồn, ngày tổn thương ta từng vì nhau mà đi qua. Những ngày loanh quanh phố nhỏ, những ngày ngủ trên vai MM mỗi sáng đi làm, xe trà sữa, những cáu gắt em vô lý đổ lên MM, bàn tay ấm chườm bụng, vòng tay dỗ dành khi em khó ngủ, nụ cười rạng rỡ và những lời chỉ bảo nghiêm nghị... em đã cất hết trong tim em đây này. Ta đừng đi qua và đi mất vĩnh viễn khỏi đời nhau được không? 2015 - 2020, mình sẽ gặp lại nhau chứ? Mình sẽ trở thành bạn của nhau được chứ? (Quá khứ thường đẹp đẽ ở hiện tại và hiện tại sẽ đẹp đẽ trong tương lai) Em sẽ tiếp tục chờ và mong MM ở nơi xa luôn bình yên và đạt được những điều MM muốn gây dựng. Em.
  21. 2 points
    What's on my mind? Chủ nhật thứ hai liên tiếp. Tôi đã không có một ngày nghỉ nào trong hai tuần qua. Sau hai chuyến công tác liên tục, quay trở lại Sài Gòn, công việc ập vào mặt. Nhưng tôi cảm thấy rất hài lòng về cuộc sống bận rộn hiện tại của mình. Đó là cảm giác thỏa mãn khi có thể kiểm soát được sự bận rộn, cảm giác thỏa mãn về giá trị lao động và sự kiên cường của tuổi trẻ. Có lúc, tôi bức bối một chút khi thấy mình không đủ sức khỏe và thời gian để có thể làm nhiều hơn một tí. Cuộc sống bộn bề này có khi là liều thuốc hiệu nghiệm cho con người khi đang tìm cách khỏa lấp một điều gì đó. Tôi muốn lao đi trong vòng xoáy công việc, các mục tiêu sống đa dạng, kế hoạch chật như nêm vì sợ một khi trở nên rảnh rỗi, mình sẽ nghĩ linh tinh. Đêm qua, thứ bảy, tôi mệt người sau một ngày đi làm, đi dạy, đi chợ và làm đồ ăn. 4h sáng, tôi trở mình. Tôi bật dậy soi ánh sáng lờ mờ qua chiếc điện thoại trên tay, đi qua hành lang đến phòng vệ sinh. Chẳng buồn bật đèn. Đi ngang gương, tôi thấy tấm lưng gầy gộc phủ gần hết bởi mớ tóc dài. Tôi đặt lưng xuống giường thản nhiên định sẽ tiếp tục cơn ngái ngủ. Ấy là khi tôi mở mắt. Là khi, tôi không sợ điều gì. Dẫu đó là 1 mình trong căn nhà ba tầng, là áp lực công việc đầy rẫy trong tuần mới, là sự giận dữ của loài người, tin nhắn tha thiết của người yêu cũ. Nhưng khi tôi nhắm mắt, tôi lại không thể kiểm soát tâm trí mình. Tôi thấy rõ ba tôi. Những thước phim cũ chầm chậm hiện lại. Rồi những bóng người, xác chết có gương mặt quen thuộc…Những câu hỏi chưa bao giờ được thỏa mãn. Tại sao, tại sao mọi chuyện lại diễn ra như thế? Tôi ôm lấy thân mình, vùi đầu trong chăn hòng trốn tránh. Nhưng suy nghĩ vẫn cứ tiếp tục. Tôi bất lực, để mặc nó diễn ra như thế hằng đêm.
  22. 2 points
    Sáng nay dậy sớm, chạy ra chợ mua bánh tàn ong, có một khuôn một người nướng nên lâu, cô ấy bảo đi mua gì rồi lát quay lại lấy, mục đích duy nhất của mình là mua bánh cho tiểu hổ, cậu ấy rất thích ăn bánh này, nên mình ngồi đợi, cô nướng bánh chạy vào trong đem ra cho mình cái ghế nhỏ để mình ngồi kg bị mỏi chân, thật là tốt. Cảnh chợ ban sáng tấp nập đủ loại mặt hàng, đa dạng người bán, mình ngồi quan sát cảnh họ bán, Cảnh người mua, ai cũng có nụ cười trên môi. Đối diện bên kia đường là sạp của hai cô chú bán bưởi, họ nhận lấy một thùng to hộp thức ăn mà mình được cho biết là họ cho từ thiện. Cô nướng bánh nói họ hay cho từ thiện lắm, lúc thì cơm, lúc thì bún, hôm nay họ cho bún xào thịt, nhiều người đổ xô vô lấy, đa phần là các cô các chú bán vé số hay bán rong, có cô bán hàng bông bên chỗ mình ngồi cũng chạy qua, cô ấy tai bị lãng, nhưng miệng lúc nào cũng cười, nét mặt vui lắm, mặc dù miệng thì chẳng còn cái răng nào, cô ấy bưng trên tay xếp chồng lên chắc phải tầm sáu hộp, mình thắc mắc cô ấy lấy chi mà nhiều quá vậy, sao không để dành cho người khác, cô ấy lấy ba bốn bận, một lần bốn năm hộp, rồi đi tứ tung, có mấy người vô mua đồ của cổ phải đợi cổ về , cô bán bánh nói cổ không lo bán mà đi phát đồ, thì lúc ấy mình mới hiểu ra cổ đem đi phát cho người khác. Tự nhiên cái thấy cổ thật đáng yêu. Một buổi sáng ở chợ tuy ồn ào tấp nập nhưng những con người ở đây ai cũng có cái tình cái nghĩa, thật đáng trân quý . 😊
  23. 2 points
    Bạn nữ của em, Em từng nói về sự trùng hợp tình cờ mà đã khiến em một khoảng thời gian dài sống trong áp lực. Bạn nhớ không? Bạn ấy thích màu xanh, không chịu được lạnh, và cùng ngày tháng năm sinh với bạn. Chỉ là đi cùng em bạn ấy không giống bạn. Đi cùng em vào thang máy, bạn ấy sẽ để em đứng ở trong và bạn ấy ở ngoài. Dù cho lúc đó thang máy có đông người đến mấy em vẫn không bị chèn ép, hay bị dẫm lên chân. Hoặc khi thang máy vắng người, bạn ấy sẽ thật cẩn thận quan sát em, xem em có bị lọt vào đâu không. Đi cùng em vào Gs 25 bạn ấy sẽ hỏi em uống nước gì lấy đi, sau đó đứng ở phía sau em nhìn em lấy loại nước gì, khi em cầm lon Coca bạn ấy sẽ lấy hai chai nước suối. Khi tính tiền đi ra, bạn ấy sẽ đưa em chai nước suối và cất lon Coca đi, em nói em mua Coca không phải nước suối. Bạn ấy sẽ nói, thứ mà em thích luôn là thứ hại cho sức khỏe và bản thân của em. Và sẽ luôn như vậy mỗi khi đi mua nước. Em chọn xong bạn ấy vẫn sẽ mua, nhưng đưa lại em một chai khác. Đi cùng em khi trên đường, bạn ấy sẽ để em đi phía trong bạn ấy đi phía ngoài xe. Em hỏi sao không đi trước, đi sau. Bạn ấy nói, đi như vậy sẽ không thấy nhau. Đi cùng em mua nước, bạn ấy sẽ mở nắp đưa em, dù em nằng nặc đòi tự mở. Bạn ấy nói, nếu tự mở thì đi một mình rồi mở. Sau đó đưa chai nước cho em. Khi em uống xong bạn ấy sẽ lấy lại chai nước, đóng nắp và cầm trên tay. Đi cùng em khi về đến nhà, bạn ấy sẽ chờ em đi vào rồi 10' sau bạn ấy mới lái xe đi. Đi cùng em dù là công việc của bạn ấy đang có cả núi việc phải giải quyết thì cũng không bao giờ cầm đến điện thoại. Và khi em nhập viện vì suy nhược cơ thể, bạn ấy không ở cạnh em nhưng bạn ấy đã bỏ thời gian làm việc để gọi điện và giữ máy như vậy cho đến khi em ngủ say. Bạn nữ của em, Hẳn nhiên rồi, bạn ấy không ríu rít kể chuyện và cười ngặt nghẽo, rồi cùng chơi những trò chơi hết sức láu cá mà em rủ chơi - như bạn. Không ngẫu nhiên - mà là hẳn nhiên rồi, nỗi nhớ bạn vẫn cháy âm ỉ trong lòng em như nhiều năm tháng qua. Bạn nữ của em, Bạn phải luôn khỏe mạnh và hạnh phúc, được không?
  24. 2 points
    Hồi còn sống 1 mình, nghĩ việc gì mình cũng có thể làm được, có cái quái gì mà không làm được cơ chứ. Thế mà nhầm, sau một thời gian sống với vợ được vợ lo cho từ cái bàn chải đánh răng, quần áo to bé này nọ các kiểu thì hình như mình đã quen hưởng thụ nhưng sai lầm ở chỗ mình vẫn nghĩ mình là siêu nhân. Vợ đi nghỉ mát với Công ty, dặn chồng 2 list dài này nọ những việc cần làm, chồng nghe kiểu rất chủ quan ok ok cứ đi đi yên tâm việc ở nhà đã có anh lo. Cứ nghĩ đơn giản lắm cho đến khi vợ bắt đầu lượn. Chiều đẩy cửa bước chân vào nhà thấy thảm nhà bếp bị kéo lên ghế sofa, dép đi trong nhà thì chui vào ổ chó, dưới đất la liệt những mảnh giấy vụn do hai con chó con ở nhà bày lung tung cả. Ô cê fine, cất balo lên ghế, mình tự nhủ dọn nhanh tí thôi mà có gì đâu. Nào, đầu tiên là đặt thảm về vị trí cũ. Vừa nhắc cái thảm lên thì thấy bên dưới có miếng xương sữa còn dở chúng nó gặm nham nhở vứt lên ghế. Ok fine, không sao, hất xuống lau thêm ghế là xong. Thảm đặt về vị trí cũ thì mình yên tâm cất dép đi và bắt đầu quét nhà, đang quét thì thấy thì hai con chó con đuổi nhau loạn cả nhà rồi lại kéo tấm thảm đi xung quanh và vất ra giữa nhà. Máu bắt đầu sôi lên 1 tí nhưng vẫn tự nhủ không sao không sao đâu, lại kiên trì cất thảm về chỗ cũ và quét nhà. Quét xong lau xong tính ra ban công tưới cây cho vợ thì thấy nguyên 2 cục ị nằm bẽn lẽn nép sát mép ban công. Ok fine, dọn chứ sao đâu. Dọn xong tự thấy mệt quá nằm lên ghế nghỉ chút thì chúng nó lại đuổi nhau. Con đầu tiên phi vụt phát lên bụng, còn đang đau điếng chưa kịp hiểu gì thì con thứ hai lao vào đã kịp đạp phát vào mặt mình. Điên quá quát nhặng xị lên thì thấy hai con chó con nằm yên được lúc. Ừ nằm yên rồi thì thôi đi làm đồ ăn cho chúng nó. Vợ dặn các thứ để ở đâu ở đâu trong tủ mà hôm trước chủ quan, bới tung tủ lạnh lên để xem ở đâu mà càng không thấy đâu, zalo ting ting, vợ nhắn gửi về “em nhớ chồng” định nhắn lại “anh cũng nhớ vợ lắm” thì hai con ôn lại đuổi nhau đạp vào bát nước uống bắn tung toé. Một cảm giác bất lực thực sự. Ở nhà thấy vợ nhiều lúc mắng hai con chó um cả nhà lên mình lại bảo vợ “thôi em phải nhẹ nhàng chứ mắng thế nó hiểu đâu” nhưng hôm nay chính thức mình phải gào lên. Hai con ranh nằm yên, tranh thủ lè lưỡi ra thở Tối ăn xong lại cặm cụi rửa bát quét nhà lau nhà. Thật là đảm hết phần người khác mà. Xong đâu đấy bạn gọi lên phố làm tí bia, từ chối vội vì biết một mình không thể trông được hai con ranh này mà để chúng nó ở nhà thì tội với nhỡ đâu chúng nó lại quẩy tung nhà thì chết dở. Zalo lại ting ting, vợ gửi ảnh váy áo xúng xính “em chuẩn bị đi chơi nè”, chồng hí hửng nhắn lại “xinh quá” thì bên ngoài hai con ranh sủa loạn lên. Đặt điện thoại xuống ngó ra ngoài không thấy ai, tự thấy sợ sợ. Chui lên giường ngủ rồi mà thấy hai con ranh bên ngoài vẫn nô nhau chạy huỳnh huỵch. Bật dậy quát cho trận -_- Sáng ngủ dậy bước ra ngoài thì lại thấy cảnh như chiến trường hôm qua. Đang không biết khóc hay mếu thì zalo lại ting ting “chồng dậy chưa, sáng nay 3 bố con ăn gì” Vội vàng nhắn lại “chúng nó thì sắp ăn đòn rồi còn anh thì chưa biết ăn gì”. Tự thấy bản thân mình bây giờ không thể tự chăm sóc cho mình và chó như ngày xưa nữa, và đúng là xa vợ một ngày thì đói trắng mắt ra là hoàn toàn chuẩn. Vợ ơi, chó và anh nhớ emmmmmmmm
  25. 2 points
    Mình chưa thấy ai thành công mà không cần xã giao! Ngoại trừ những nhân tài tự thân mà ng ta phải cầu cạnh! Có thể có những cuộc xã giao vô nghĩa nhưng cũng có những cuộc xã giao mang lại cơ hội tốt cho bản thân. “thật sự thông minh” nghĩa là sao nhỉ?
  26. 2 points
    Người thực sự THÔNG MINH không bao giờ xã giao. Đọc xong mới thấy đúng là như thế Nhiều khi, điều thực sự khiến chúng ta mệt mỏi không phải là công việc, mà là “những cuộc xã giao vô bổ”. Thế nào là “những cuộc xã giao vô bổ”? Bạn tới dự một bữa tiệc và hàn huyên, luôn miệng thăm hỏi và tỏ ra niềm nở đón tiếp một nhóm người xa lạ. Khắp căn phòng đều là những lời khách sáo ngọt ngào có cánh. Mọi người cùng nhau tươi cười đàm đạo, kính rượu chúc tụng, chụp ID Line, Zalo, lưu số điện thoại của nhau. Nhưng 3 ngày sau bạn lại không thể nhớ được họ là ai. Thử ngẫm lại, chẳng phải thời gian và tinh sức của chúng ta đa phần đều bị “những cuộc ngoại giao vô bổ” này chiếm dụng hay sao? “Mối quan hệ là mối tiền” là lời nói dối nhưng người người đều tin Một người thực sự giỏi giang sẽ có thể thu hút rất nhiều người, có sức ảnh hưởng tới nhiều người. Bản thân không tài giỏi, cũng không có năng lực, thì quen biết nhiều người giỏi hơn nữa cũng chẳng ích gì. Ngày nay con người đều sống khá hiện thực, họ chỉ muốn quen biết những người sẽ mang lại lợi ích cho mình. Khi bạn rụt rè tự giới thiệu về bản thân trước mặt những nhân sỹ thành công, thì đa số, họ lại chẳng để tâm tới bạn. Kiểu xã giao này chỉ khiến bạn ngày càng mất đi sức mạnh và sự tự tin vốn có của mình và trở nên hấp tấp và lo lắng. Thay vì dành quá nhiều thời gian để kết giao, chi bằng hãy nỗ lực đề cao chính mình Giai tầng của bản thân quyết định giai tầng mà bạn có mặt. Bạn thường ở trong vòng tròn của những người cùng giai tầng với mình. Vậy nên, thay vì dành quá nhiều thời gian để kết giao với người khác, chi bằng hãy nỗ lực đề cao chính mình. Chúng ta đang chuyển từ việc cầu mong những điều bên ngoài thành cầu mong những thứ bên trong chúng ta. Cầu mong bên ngoài là cầu tài nguyên, cầu kênh kết nối, cầu những mối quan hệ, đến khi quay đầu nhìn lại chỉ như gió vào nhà trống. Cầu bên trong chính là tập trung tinh sức của bạn vào những việc cần làm, phát huy sở trường của bạn một cách tối đa. Như vậy tự nhiên bạn sẽ có thể thu hút những người khác tìm đến với mình, từ đó đạt được điều bạn mong muốn. Đây chính là nội hàm chân chính của câu: “Cầu người chẳng bằng cầu mình”. Chúng ta đối xử ôn hòa và nhã nhặn với người khác, nhưng lại nổi đóa với người thân và cha mẹ mình Đôi khi chúng ta vì muốn mở rộng thứ gọi là “mối quan hệ” mà phải nhẫn nhịn đi nịnh nọt và làm theo ý người khác. Nếu cứ tiếp diễn như vậy thì kết quả sẽ là hậu đãi người ngoài, bạc đãi người nhà. Chúng ta đối xử ôn hòa, nhã nhặn với người khác, nhưng lại nổi đóa với thân nhân và cha mẹ mình. Đắc tội với người khác sẽ khiến chúng ta mất đi lợi ích, cho nên chúng ta trở nên e dè. Còn người thân họ lại không nỡ làm tổn thương chúng ta, vậy nên chúng ta mới không ngại kiềm chế cảm xúc của mình mà nổi cơn giận dữ. Người thân thấu hiểu những gian nan trong cuộc sống của bạn, yêu thương bạn chân thành, nên mới nhẫn nhịn bạn, nhường nhịn bạn, mới bao dung cho sự cao ngạo phóng túng của bạn. Đời người có vô số thất bại, nhưng bạc đãi người nhà mới là sự thất bại bi thương và thê lương nhất của chúng ta. Xã hội ngày càng coi trọng hiện thực, những câu tình cảm ngon ngọt chỉ là lời rào đầu, chi bằng cứ nói thẳng về lợi ích. Dẫu sao thì ai cũng đến vì mục đích của mình, sao lại cứ phải nói những lời mượn gió bẻ măng? Hãy cứ nói thẳng vào vấn đề, nếu hợp thì ngồi lại, không hợp thì rời đi. “Quân tử chi giao đạm nhược thủy” (người quân tử kết giao nhạt như nước), mọi khoảng cách tồn tại đều là hợp lý. Chúng ta không cần phải cố ý tiếp cận hay tránh xa, mà hãy cứ là chính mình. Nếu cần tiếp cận thì sớm muộn gì cũng có cơ hội tiếp cận được với họ. Trong tương lai, thứ đáng trân quý nhất là thời gian Trong tương lai, thứ đáng trân quý nhất chính là thời gian, đừng tùy tiện làm lỡ dở thời gian của người khác, cũng đừng tùy ý lãng phí thời gian của chính mình. Nếu có chút thời gian rảnh thì đó nên là quãng thời gian quý báu bên người thân, chứ không phải để dành cho việc xã giao vô bổ ấy. Người bao nhiêu năm không gặp đột nhiên lại liên hệ thì chắc chắn là họ cần mới nhớ tới bạn. Người không hẹn trước đột nhiên mời bạn đi ăn cơm, chắc hẳn chỉ để góp cho đủ số mà thôi. Bởi vì, người thông minh không bao giờ xã giao! Nếu bạn có chút thời gian rảnh hãy đọc sách nhiều hơn, ở bên người thân nhiều hơn. Hãy khiến bản thân mình vui vẻ hơn, khiến cuộc sống phong phú nhiều màu sắc hơn. Tu thân dưỡng tính há chẳng tốt hơn sao? Nguyện ước của rất nhiều người trong chúng ta là hãy dành thời gian rỗi và tâm sức của cho những việc, những người mà ta yêu thích. Vì vậy, hãy làm những việc bạn cần làm, những việc trong sở trường của bạn. Thế giới của bạn sẽ trở nên lung linh đầy sắc màu… Nguồn: http://noidung.info/quan-niem-cuoc-song/nguoi-thuc-su-thong-minh-khong-bao-gio-xa-giao-doc-xong-moi-thay-dung-la-nhu.html
  27. 2 points
    Mấy hôm nay không được khoẻ vì vậy cảm xúc được tự do quá nên không còn biết chủ của nó là ai nữa. Chỉ là một cơn ác mộng nhưng lại làm tâm trạng không được thoải mái lắm. Cũng may đã qua rồi, cảm xúc cũng bị phạt ở trong phòng không được chạy nhảy lung tung để lý trí còn làm việc của nó nữa. Nhưng lúc bệnh mới biết được cũng còn có bạn bè quan tâm. Tuy những bài viết bị chê là có mấy chử viết hoài không được mới mẻ và cần đi học thêm tiếng việt, nhưng có đọc và hỏi thăm là tốt lắm rồi =). Đôi khi chỉ là những câu hỏi rất nhỏ nhưng quan tâm thì lại rất lớn. Cảm ơn những người bạn vẫn luôn nhớ đến mình. Mua đồ cũng nhớ đến, ăn cũng nhớ khoe cho mình thèm, đi đâu cũng gởi lại vài tấm hình và còn nhắc nhở uống thuốc. Có bạn còn rủ qua một nước xa lạ sống cho đổi mới vì tưởng mình đang thất tình ai kinh khủng lắm 😂 dù đã nói rất nhiều lần là chỉ nên đọc và không nên nghĩ nhiều. Nếu thất tình thật thì sao nhỉ? Chắc sẽ rất đau và khó chịu. Cảm giác như không thể đem cả yêu thương và nổi nhớ thoát ra ngoài thì làm sao vui vẻ được. Nhưng con tim có lý lẻ riêng của nó. Dù muốn ép nó cũng không được, con đường nó muốn đi lý trí dù có mạnh mẽ đến đâu đôi lúc cũng chông chênh. Người ta thường nói nên yêu thôi, yêu bằng con tim và không nên suy nghĩ nhiều, nhưng đôi lúc chỉ làm theo trái tim thì lại đi chẳng được bao xa. Sống sao cho vui vẻ là tốt rồi. Nếu điều gì muốn làm mà có thể đem niềm vui đến cho mình, trong giới hạn cho phép, trong khả năng, và không làm ai đau lòng thì nên mạnh mẻ mà làm. Đừng để đến lúc không còn làm được nữa thì lại tiếc. Có những việc nếu mình không bắt đầu thì sẽ không biết được giới hạn của bản thân. Hãy thử và nếu không được thì làm lại thôi. It’s okay =)
  28. 2 points
    @lamlang Quỳnh Di cảm kích lamlang đã chia sẽ về bản thân và những trải nghiệm của gia đình. Quỳnh Di hiểu những gì viết ra ở đây chỉ là một số nhỏ trong muôn vàng khổ nhục mà người Sài Gòn phải gánh chịu khi miền Nam thất thủ. Những cái chết oan uổng của người dân miền Nam chưa bao giờ được chính phủ hiện tại công nhận. May thay vẫn còn nhiều người quan tâm và đem những tội ác đó ra ánh sáng qua mạng xã hội. Có bạn khác cũng nhắn tin thăm hỏi và mong Quỳnh Di viết thêm nhiều truyện khác, nhưng Quỳnh Di không dám hứa. Hôm nay Quỳnh Di xin phép chia sẽ một chút về bản thân. Quỳnh Di không phải là dân văn khoa. Nói theo kiểu Việt Nam thì Quỳnh Di là dân chuyên lí, hoá, sinh. Vả lại vốn từ ngữ của Quỳnh Di chỉ tạm thôi, mà Quỳnh Di lại rất cầu toàn, cho nên Quỳnh Di viết rất chậm. Để có bài đăng một lần như vậy, Quỳnh Di phải mất ít nhất là 15 tiếng, từ việc phác thảo trong đầu, rồi viết nháp, và đọc đi đọc lại ít nhất 3 lần để chỉnh sửa và cắt bỏ phần dư thừa trước khi đăng lên đây. Lúc trước Quỳnh Di còn rảnh, nên bắt tay vào viết. Viết rồi mới hiểu nó khó cỡ nào. Lỡ phóng lao thì phải theo lao, nên Quỳnh Di sẽ cố gắng hoàn thành truyên Những Cuộc Hẹn. Còn về sau này thì e rằng Quỳnh Di chắc không thể viết nỗi truyện dài như thế này nữa.
  29. 2 points
    @lamlang Cám ơn lamlang đã theo dõi câu chuyện và comment . Quỳnh Di bỏ thời gian viết nhằm để tưởng nhớ câu chuyện của những người Việt tha hương, những người yêu nước thiết tha nhưng phải rời bỏ đất mẹ. Câu chuyện này được dựa theo lời kể của mẹ và những người Việt khác ở Mỹ mà Quỳnh Di có cơ hội được gặp. Hơn một triệu người vượt biên, nhưng chỉ có 1 phần 3 là còn sống. Biết bao nhiêu đau thương và khổ nhục, nhưng không một ai hối hận về quyết định ra đi của mình, vì cuộc sống sau "giải phóng" không những không đủ ăn, mà còn bị hành hạ và chèn ép đủ mọi bề. Quỳnh Di chọn Seattle làm bối cảnh câu chuyện vì vùng Northwest nước Mỹ luôn có một vị trí quan trọng trong lòng của Quỳnh Di. Mặc dù mưa quanh năm, nhưng người Washington và Oregon rất phóng khoáng và cởi mở.
  30. 2 points
    Chương 11: Cuộc hẹn thứ 3 Ngày 13 tháng 12 năm 2005. 10 giờ 15 phút sáng. Bệnh viện tâm lí của trường đại học Washington, Quận King, Seattle. Mưa rơi lất phất ngoài cửa sổ phòng khám. Trời đã vào đông. Tiếng máy sưởi đều đều vang lên bên dưới chân Kate. Bà Thư Huỳnh đã trễ hẹn 15 phút. Kate có quyền huỷ bỏ cuộc hẹn này, nhưng cô vẫn tiếp tục chờ bà Thư Huỳnh. Khi quyết định làm bác sĩ tâm lý, Kate hiểu được bệnh nhân của cô thường gặp những khó khăn trắc trở mà người khác không ngờ được, và họ rất cần sự giúp đỡ và thông cảm của Kate. Lúc còn là sinh viên trường y, Kate gặp rất nhiều trường hợp bệnh nhân bỏ hoặc trễ hẹn. Nhưng thầy cô luôn khuyên Kate nên chờ hoặc gọi điện cho họ, vì có thể đó là lần cuối cùng họ có thể gặp Kate. Tiếng gõ cửa vang lên. Kate lớn tiếng nói “mời vào.” Bà Thư Huỳnh từ tốn mở cửa phòng khám, bà nói: - xin lỗi bác sĩ Nguyễn, tôi không tìm được chỗ đâu xe sáng nay. Kate mỉm cười: - không sao đâu chị. Seattle ngày càng đông đúc, càng ít chỗ đậu. Tôi cũng phải lấy xe buýt đi làm. Chờ bà Thư Huỳnh ngồi xuống, Kate tiếp: - chị có muốn sau này lấy hẹn sớm hơn để chị tìm chỗ đậu xe dễ hơn không? Bà Thư Huỳnh nói: - Chắc không cần đâu. Tôi tính báo với cô là tôi sẽ chuyển chỗ ở, và chắc không thể đến đây gặp cô nữa. Hơi bất ngờ vì câu trả lời của bà Thư. Kate hỏi: - chị dọn đi đâu? Bà Thư trả lời: - tuần sau tôi sẽ dọn xuống Quận Cam ở California. Tôi có một người bạn ở đó. Kate vẫn im lặng, nhìn bà Thư. Bà Thư hít một hơi dài rồi tiếp: - Trời ở Seattle rất hay có mưa và âm u. Mỗi khi như vậy, tôi lại không muốn làm gì, và lòng tôi lại nặng trĩu. Tôi nghe nói thời tiết ở Cali ấm áp và có nhiều nắng, hy vọng sẽ giúp ích được cho bệnh tình của tôi. Kate gật đầu: - Tôi hiểu ý của chị. Thời tiết cũng ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của con người. Bây giờ chị đang uống thuốc clozapine, và chị vẫn phải tiếp tục đến gặp bác sĩ và đi thử máu đều đặn. Chị đã tìm được bác sĩ nào ở Cali chưa? Kate cảm thấy lo lắng. Bà Thư đang thử một loại thuốc nguy hiểm, và bà cần được theo dõi chặt chẽ. Lượng thuốc phải được tăng giảm theo phản ứng của cơ thể bà. Nếu không, thì sẽ dẫn đến cái chết. Bà Thư trầm tư trả lời Kate: - Tôi vẫn chưa có ai. - Vậy tôi cần địa chỉ mới của chị. Tôi sẽ in ra tên của những bác sĩ tâm lí và nhà trị liệu xung quanh đó, chị nên gọi sớm xem có ai còn nhận bệnh nhân mới không. Nếu chị có bất kì câu hỏi hay khó khăn gì, tôi muốn chị gọi thẳng vào số này cho tôi. Bà Thư Huỳnh cầm lấy danh thiếp của Kate và nói: - Cám ơn bác sĩ. Kate dặn dò: - Chị cần phải gặp bác sĩ mỗi tuần để theo dõi. Bất quá là 2 tuần một lần. Đây là một loại thuốc mới đang trong tình trạng thử nghiệm. Nếu quá liều, hoặc bạch huyết cầu giảm quá thấp thì sẽ nguy hại đến tính mạng. Bà Thư gật đầu: - tôi hiểu. Kate tiếp tục với những câu hỏi của mình: - chị đã thử thuốc mới được hơn một tháng, chị có cảm thấy tác dụng phụ nào hay không? Bà Thư Huỳnh lắc đầu: - Không. Chỉ là lâu lâu tôi cảm thấy muốn ói, nhưng điều đó không làm phiền tôi. Kate cẩn thận ghi lại những gì bà Thư Huỳnh nói, rồi cô tiếp: - vậy còn triệu chứng của chị, chị còn thấy cô gái cố nhân 17 tuổi đó hay không? Bà Thư Huỳnh nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm và trả lời: - không, tôi nghĩ loại thuốc này đã có tác dụng, và tôi không còn nhìn và nghe thấy ai nữa cả. Nghe bà Thư nói, Kate cảm thấy rất vui mừng. Những người có triệu chứng lâu năm như bà Thư thường rất khó khỏi bệnh. Cứ một trong ba người như bà sẽ không có thuốc chữa, và họ phải tập sống với căn bệnh của mình suốt đời. Lúc đầu, Kate đã rất lo lắng khi nhận chữa trị cho bà Thư. Nhưng bây giờ, cô hy vọng đây sẽ là một ca hồi phục hoàn toàn, và bệnh án của bà Thư có thể dùng làm ví dụ để giảng dạy cho học trò của Kate. Kate cố giấu sự phấn khởi trong lòng, tiếp tục hỏi bà Thư: - chị cảm thấy như thế nào khi triệu chứng đã thuyên giảm? Vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, bà Thư Huỳnh hít một hơi dài, rồi lẩm nhẩm: - cô ấy đã không giữ lời hứa. Kate không nghe rõ bà Thư nói gì, cô liền hỏi lại: - xin lỗi, chị nói lớn hơn một chút được không? Bà Thư giật mình nhìn thẳng vào Kate, rồi nói lớn hơn: - không, không có gì thưa bác sĩ Nguyễn. Thuốc đã có tác dụng. Bây giờ tôi đã hiểu tất cả những gì tôi thấy truớc kia đều là do tôi tưởng tượng ra thôi. Kate vẫn im lặng nhìn bà Thư. Những bệnh nhân khi khỏi bệnh, họ có thể sẽ rất vui, nhưng cũng có thể trở nên trầm cảm. Kate phải tìm hiểu bệnh nhân thật kĩ, để chuyện đáng tiếc không xảy ra. Cô nói: - chị có nhớ người cố nhân đó không? Bà Thư trả lời: - có chứ. Rồi bà mỉm cười, và tiếp tục nhìn những giọt mưa đông tạt vào khung kính. Kate tiếp tục nói: - Tôi phải hỏi chị một vài câu hỏi nhạy cảm. Tôi hỏi tất cả những bệnh nhân của tôi những câu hỏi này. Vì chị sắp chuyển bác sĩ, tôi cần phải ghi rõ xuống. Bà Thư gật đầu. Kate tiếp tục: - có khi nào chị muốn kết thúc cuộc sống của mình không? Bà Thư vẫn trầm ngâm, rồi trả lời: - không. Kate tiếp: - Chị có bao giờ muốn làm hại ai hay không? Bà Thư vẫn không rời mắt khỏi cửa sổ, bà trả lời: - Không có. - Chị có uống rượu bia hay dùng thuốc kích thích không? - Thỉnh thoảng tôi có uống rượu, nhưng tôi không dùng thuốc. - Chị uống bao nhiêu? - Khoảng 1, 2 ly một tuần thôi. Sau khi ghi chép câu trả lời của bà Thư, Kate lấy những tờ giấy trên bàn rồi nói: - Kết quả khám nghiệm của chị đã về rồi. Tôi muốn giải thích cho chị hiểu thêm. Lượng bạch huyết cầu của chị đã giảm, và nó thấp hơn của người bình thường. Bây giờ chị đang ở 8000, người bình thường thì trên 11000. Tuy nhiên, 8000 là con số tôi đã liệu trước. Không có gì phải lo lắng cả. Lượng mỡ và đường trong máu của chị đã tăng cao so với tuần trước, nhưng đây là một phản ứng bình thường khi uống thuốc clozapine…. Bà Thư Huỳnh âm thầm nhìn Kate, nhưng dường như bà không nghe được cô nói gì cả. Mưa vẫn tí tách rơi bên ngoài cửa sổ, làm cho lòng bà Thư nặng trĩu. Những cơn mưa làm cho bà nhớ đến cái ngày đau khổ nhất của cuộc đời bà. Đột nhiên bà nghe Kate hỏi: - chị còn câu hỏi gì cho tôi không? Bà Thư trả lời: - không, cám ơn bác sĩ. Cô giải thích cặn kẽ lắm. Kate mỉm cười: - cũng hết giờ rồi. Để tôi đưa chị ra ngoài. Cả hai đang đi trên hành lang, bỗng tiếng nhạc ru em bé nhẹ nhàng vang lên. Bà Thư ngạc nhiên ngẩn lên nhìn cái loa trên trần nhà. Kate giải thích: - tiếng nhạc đó nghĩa là vừa mới có một em bé sanh ra ở bệnh viện này. Bà Thư gật gù: - bệnh viện là một nơi thật lạ. Người ra đi cũng ở đây, người được sanh ra cũng ở đây. - Đúng vậy. Chị có thể bắt gặp mọi cảm xúc của con người ở nơi này. Buồn hay vui, đau khổ hay hạnh phúc, lo lắng hay bình yên. Bà Thư nói: - có lẽ những người bác sĩ sản khoa là những người hạnh phúc nhất, vì họ luôn chào đón những cuộc sống mới. Kate cười. Bà Thư Huỳnh liền hỏi: - tại sao cô lại chọn làm bác sĩ tâm lý? Nếu làm bên khoa sản thì có phải sẽ vui hơn không? Kate trả lời: - tôi nghĩ mỗi ngành đều có niềm vui nghề nghiệp riêng. Khi tôi còn là sinh viên, tôi đã gặp một người vô gia cư. Ông ta mắc phải tất cả những căn bệnh tâm lí mà chị có thể nghĩ đến. Sau khi được chữa trị, ông ta nói với tôi rằng, 5 năm qua, ông ta luôn đón những ngày lễ trên những hàng ghế công cộng, trong trời mưa, quần áo ẩm ướt, không người thân. Nhờ bác sĩ tâm lí ở đây, cuối cùng ông ta cũng đã được đón Noel lần đầu tiên dưới mái nhà với vợ và con. Nghe ông ấy nói xong, tôi đã quyết định theo ngành tâm lí sau khi tốt nghiệp trường y. Bà Thư Huỳnh thắc mắc: - Nhưng ngày nào cô cũng phải nghe những câu chuyện buồn, cô không mệt mỏi sao? Kate mỉm cười: - khi một người bệnh nhân kể những chuyện đau khổ nhất cho tôi nghe, nghĩa là họ rất tin tưởng ở tôi. Tôi lấy đó làm sự trân trọng và hãnh diện. Bà Thư Huỳnh nói: - cô là một bác sĩ tốt, thật tiếc là tôi không thể làm bệnh nhân của cô nữa. Kate mỉm cười: - Cho dù sau này chúng ta có thể sẽ không gặp nhau nữa, nhưng tôi sẽ luôn ở bên chị. Có cần gì thì chị hãy gọi điện cho tôi. Bà Thư Huỳnh thầm nghĩ trong lòng: “cô ta cũng từng nói với tôi như vậy, nhưng cô ta đã không giữa được lời hứa.” Chào tạm biệt Kate, bà Thư Huỳnh bước đi như người vô hồn trong mưa. Hôm đó, trời cũng mưa tầm tã như hôm nay. Cô ta cũng hứa sẽ luôn ở bên bà. Nhưng bây giờ, bà nhận ra rằng tất cả đều không phải là sự thật. Xa xa, một người hành khất đang kéo đàn vĩ cầm bên lề đường. Tiếng đàn của bài La Vie En Rose vang lên, hoà vào tiếng mưa làm bà Thư Huỳnh nhớ đến lời hứa hẹn đi Paris năm xưa. Sống mũi bà chợt cay, và những giọt nước mắt cũng lặng lẽ lăn trên má của bà. Chương 12: Ra đi Ngày 6 tháng 10, năm 1975. 1 giờ 20 phút khuya. Bãi Trước, Vũng Tàu. Ngọc Thư và Thanh Bình đang ngồi dựa lưng đằng sau những tảng đá lớn. Hai cô đã chờ ở đây từ lúc 9 giờ đêm. Sau bữa cơm tối hôm đó, dú Hảo lấy ngày tháng năm sanh của hai cô đưa cho sư bà Vạn Liên để cầu an, rồi dú Hảo cùng Ni Trưởng Huỳnh Liên đưa hai cô xuống Bãi Trước. Lúc chia tay, dú Hảo và Thanh Bình không cầm được nước mắt. Dú nói Thanh Bình cứ yên tâm ra đi, dú sẽ lo mồ mả cho ông bà nội, và dú sẽ ở đây chờ Thanh Bình về. Dú muốn ở lại để chờ ghe, nhưng Ni Trưởng Huỳnh Liên khuyên dú đi về chùa, vì ở lại sẽ rất nguy hiểm. Sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào bờ. Gió thổi xuyên qua những táng dừa lào xào trên bãi cát trắng. Xa xa, một vài chiếc xuồng và thúng nhỏ từ từ cập bến. Dưới ánh trăng, loáng thoáng bóng dáng những người chèo xuồng nhảy xuống nước đứng chờ. Đây có lẽ là những chiếc xuồng và thúng dùng để đi ra ghe lớn đang đậu ở ngoài khơi. Để tránh Cộng Quân, những chiếc ghe vượt biên thường không dám đậu gần bờ. Những thuyền nhân lên xuồng nhỏ, rồi mới chèo ra biển lên ghe. Ngọc Thư lồm cồm bò dạy để nhìn rõ hơn. Cô thấy rất nhiều người khác cũng ra khỏi chỗ ẩn nấu và từ từ đi hướng ra biển. Phía bên đường, tiếng khóc của một người phụ nữ vang lên. Ngọc Thư quay lưng lại thì thấy một người đàn ông đang quỳ trước một người phụ nữ lớn tuổi. Rồi ông ta lặng lẽ ôm lấy đứa bé trên tay bà và đi xuống biển. Người phụ nữ kia âm thầm rơi nước mắt, dõi nhìn theo con trai và cháu của mình lên ghe. Mọi người bắt đầu đi về hướng biển, người thì vác đầy hành lí, người thì nói lời chia tay với gia đình. Ngọc Thư nhìn xung quanh, cô đoán có lẽ là hơn 70 người đang đi về hướng chiếc ghe nhỏ. Cô và Thanh Bình cũng ra khỏi chỗ ẩn náu. Đột nhiên, một người đàn ông thét lên: - Chạy đi! Bể rồi. Khi quay lại, Ngọc Thư thấy một đám Cộng Quân chạy ra dùng cây đánh mọi người. Chúng vừa chạy theo người vượt biên, vừa hăm doạ: - chúng mày đứng lại đó. Tao mà bắt được thì mày sẽ chết. Vừa thấy Cộng Quân, mọi người liền đẩy xuồng và thúng ra ngoài ngay. Khung cảnh phút chốc trở nên hỗn loạn. Mọi người tháo chạy khắp nơi. Hốt hoảng, Ngọc Thư và Thanh Bình nắm lấy tay nhau chạy thật nhanh. Vừa chạy, cả hai vừa nghe văng vẳng tiếng đánh người thình thịch, tiếng khóc vang, và tiếng chửi bới phía đằng sau lưng mình. Cả hai đi đường tắt để tránh bọn Cộng Quân, xuyên qua những tảng đá đầy hào đen ngòm bén nhọn. Không thể để cho chúng bắt, Ngọc Thư thầm nghĩ. Ngọc Thư và Thanh Bình nắm chặt tay nhau hơn, tim của hai cô đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Mặc cho máu liên tục chảy dưới chân, muối biển làm chân hai cô đau rát, Ngọc Thư và Thanh Bình cố sức đạp lên làn nước lạnh cóng chạy theo một chiếc xuồng. - Chờ tụi con với. Ngọc Thư hét lớn. Trong lòng cô hoảng loạn vô cùng. Nếu bị bắt, có lẽ cô sẽ không còn bao giờ gặp lại ba má nữa. Cô đã hứa sẽ tìm đường để đoàn tụ với gia đình, là con nhà lính, cô không thể thất hứa. Nước biển về đêm lạnh buốt, nhưng Thanh Bình và Ngọc Thư không còn cảm giác được gì nữa. Một vài người trên xuồng liền kéo hai cô lên, rồi họ hợp sức chèo thật nhanh ra khơi. Trong lúc đó, nhiều người đàn ông thoát được Cộng Quân, liều mình bơi ra biển, rồi gọi với theo: “chờ tui với.” Xa xa, Ngọc Thư nhìn thấy một người phụ nữ rất giống bà Hiền. Bà ta đang níu áo một tên Cộng Quân, không cho hắn đánh một người đàn bà lớn tuổi khác. Nhưng rồi bà Hiền bị hai tên khác đạp xuống đất, và chúng không ngừng dùng chân đạp vào đầu và ngực bà. Phút chốc, bà Hiền không còn chống cự nữa. Hai tên Cộng Sản liền chạy theo bắt những người khác. Nhìn thấy bà Hiền và những người khác nằm bất động, Thanh Bình không cầm được nước mắt, ôm lấy Ngọc Thư. Xung quanh hai cô, tiếng khóc ngất của trẻ con, của những người phụ nữ và cả đàn ông cũng từ từ vang lên. Dưới ánh trăng tàn, những chiếc thúng và xuồng nhỏ lần lượt ra khơi trên mặt biển đen ngòm. Một vài người thẫn thờ nhìn ngược vào bờ, cố gắng ghi nhớ hình ảnh nơi chôn nhau cắt rốn của mình lần cuối. Xa xa, bọn Cộng Sản đang trói người lại. Chúng tiếp tục đánh đập bà Hiền, và những người phụ nữ khác không tất sắt trong tay. Quần áo ướt sủng, cộng thêm gió biển thổi mạnh làm những thuyền nhân run lên cầm cập. Một vài con chim hải âu bay ngang qua đầu họ. Bầu trời hôm đó đầy những vì sao lấp lánh. Ở ngoài khơi xa, một chiếc ghe đã chờ từ lâu. Sau khi tất cả thuyền nhân lên ghe, chiếc ghe bắt đầu nổ máy và hướng thẳng ra biển. Vậy là họ đã chinh thức rời khỏi Việt Nam, con đường phía trước không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng dù có bao khó khăn trắc trở, thuyền nhân nhất quyết không hối hận với quyết định ra đi của mình. Bà Hiền, tên đầy đủ là Lê Thị Hiền. Năm lên 4 tuổi, ba bà mất trên chiến trận, không tìm được xác. Má bà đi thêm bước nữa, từ đó lơ là chăm sóc với bà Hiền. Năm 20 tuổi, bà Hiền quyết định lấy ông Mạnh, một người thợ hồ nghèo khó làm chồng, với hy vọng xây dựng một mái ấm gia đình mà bà luôn mơ ước từ nhỏ. Trớ trêu, ông Mạnh là một tên nghiện rượu, vũ phu, cờ bạc và đàn điếm. Sau những trận đòn roi, ông Mạnh lại năn nỉ, rồi bà Hiền lại cho ông thêm một cơ hội, hy vọng ông sẽ thay đổi. Ngày 30 tháng 4, nhà bà bị bom đánh trúng. Chi, con gái bà không may bị gạch đè ngang người. Lúc hấp hối, Chi chỉ hy vọng bà Hiền có thể một lần sống vì bản thân mình, rời bỏ ông chồng vô trách nhiệm, và đừng hy vọng người khác thay đổi. Lời trăn trối của đứa con làm bà Hiền thức tỉnh, và bà quyết định vượt biên. Một là để thoát khỏi ông Mạnh, hai là để thoát khỏi chết độ Cộng Sản. Cuộc đời bà Hiền nhiều đau khổ, nhưng trước lúc chết bà vẫn hy sinh thân mình bảo vệ cho người khác. Chương 13: Tàu lớn Ngày 6 tháng 10, năm 1975. 5 giờ sáng, biển Đông, Việt Nam. Hơn 50 người chen chúc trên chiếc ghe nhỏ màu xanh dương trĩu mình gập ghềnh trôi trên mặt biển bao la. Xung quanh là những con sóng nhấp nhô. Đằng đông, mặt trời từ từ ló dạng. Ánh sáng bình mình soi sáng mặt biển sâu, như mở ra con đường đầy hy vọng và cuộc sống tự do cho thuyền nhân. Trên ghe, có người bị say sóng, ói mửa liên tục. Có người ngồi một chỗ, lặng lẽ nhìn mặt trời đang lên. Một cụ già bị sốt cao, nằm một chỗ, kế bên là đứa con gái đang xoa dầu cho cụ. Một người phụ nữ mang thai đang nép mình gần mạn tàu, kế bên cô là người chồng đang xoa hai bàn chân sưng tấy của cô. Trên mặt mọi người đều hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng tràn đầy hy vọng.* *Khi viết đến đoạn này, Quỳnh Di liên tưởng đến bài hát 500 miles. Các bạn có thể nghe ở link này: https://youtu.be/Emz2FxmO0cM?t=20s. Ngọc Thư đang băng bó chân cho Thanh Bình, thì cô thấy Dung và Vân, hai người phụ nữ đã cùng bà Hiền lên chùa Ngọc Bích để lánh nạn. Dường như họ đang cãi nhau với ai đó. Người đàn ông lớn tuổi chỉ vào mặt Vân và nói: - tui rõ ràng thấy cô lén lút nói chuyện với thằng Phúc của Cộng Quân tuần trước. Chắc chắn lúc đó cô đã tiếc lộ chuyện vượt biên hôm nay. Vân trừng mắt trả lời lại: - Chú Các, chú ăn nói cho cẩn thận. Đừng vu khống tui. Hôm nay tui cũng lên ghe, không lẽ tui đi hại chính bản thân mình hay sao. Người đàn ông đó vẫn kiên quyết: - Cô làm gì, có trời biết, cô biết. Thằng Thanh nó tốt, nhưng sau hôm đó đã bị điều đi Đà Nẵng, còn thằng Hải lại được lên chức. Rõ ràng cô đã thông báo điều gì đó cho bọn đó. Vân vẫn cãi lại: - Chú điên sao? Họ điều binh nội bộ thì mắc mớ gì tới tui? Nãy giờ, Ngọc Thư và Thanh Bình cà nhắc đến gần để xem chuyện gì xảy ra. Sau khi biết được Vân đã lén lút nói chuyện với tên Phúc tuần trước, Ngọc Thư liền đi đến trước mặt Vân, thẳng thừng nói: - Chị đã báo cho chúng biết tui và Thanh Bình ở đâu, đúng không? Chỉ có ba người biết nơi ẩn náu của tụi tui. Vân sững sờ với sự thẳng thắn của Ngọc Thư, nhưng cô vẫn cố chống chế, giọng ngập ngừng: - Em … đừng nghe chú này nói bậy. Nghe Ngọc Thư nói, Dung liền lên tiếng hỏi: - Ngọc Thư, chuyện gì đã xảy ra với em và Thanh Bình? Ngọc Thư quay sang Dung và nói: - Tuần trước có một đám người lên chùa Ngọc Bích. Chúng lục soát làm rối tung mọi thứ, và nói rõ là chúng đang truy tìm hai cô gái và một người phụ nữ lớn tuổi. Chỉ có chị, cô Hiền, và chị Vân biết tụi em ở đó. Nếu không phải các người nói, thì ai vào đây? Dung quay lại hỏi Vân: - Có phải em làm không Vân? Vân lo lắng, giọng cô lắp bắp: - không. Không phải mà chị. Dung và Vân là hàng xóm, biết nhau từ nhỏ. Từ trước tới giờ, Dung luôn là thần tượng của Vân. Sau khi Dung vào trường luật, Vân cũng cố gắng học theo Dung. Khi ba Dung chết, còn chồng thì ngoại tình, cũng nhờ Vân an ủi động viên mà Dung có thể cầm cự được đến bây giờ. Dung không ngờ người em gái mình tin tưởng và quý trọng lại có thể làm ra những chuyện trái đạo đức như vậy. Dung hít một hơi dài, nhìn thẳng vào mắt Vân, rồi tiếp: - Em đừng gạt chị nữa. Đúng là chỉ có chúng ta mới biết con của tướng Huỳnh Lực đang ở đâu. Chị Hiền sẽ không bao giờ làm như vậy. Chỉ còn em mà thôi. Vân biện minh cho hành động của mình: - em chỉ bị ép buộc thôi. Thằng Phúc hăm doạ sẽ bắt chị, vì lí lịch gia đình chị là nguỵ quân nguỵ quyền, là hạng 13. Nó hứa sẽ để tụi mình yên nếu em cho nó biết thông tin của tướng lĩnh Việt Nam Cộng Hoà. Dung giận dữ nói: - Giờ này mà em còn tin tưởng Cộng Sản được hay sao? Chị chưa từng kêu em làm như vậy. Chị thà chết, chứ không hại người khác. Tại sao em lại có thể ích kỷ như vậy? Từ trước đến giờ, Dung chưa bao giờ lớn tiếng với Vân. Vậy mà vì chuyện của Ngọc Thư, Dung lại mắng cô trước mặt mọi người. Tủi thân, Vân bật khóc: - Để bảo vệ chị, em có thể làm tất cả. Từ nhỏ đến lớn, chị luôn che chở và lo lắng cho em. Ngày chị đi lấy chồng, em tưởng đã mất chị rồi. Bây giờ, em sẽ không để ai làm hại tụi mình hết. Vừa nghe Vân nói, Dung bỗng sững người. Cô đoán tình cảm Vân dành cô không đơn thuần là tình chị em bạn bè. Nếu cô phát hiện ra điều này sớm hơn, có lẽ cô có thể khuyên giải Vân và Vân sẽ không bất chấp đi lầm đường như vậy. Những ngày đau khổ khi phát hiện chồng mình ngoại tình, Vân luôn ở bên chăm sóc và an ủi Dung. Nhiều lúc, Dung cảm thấy Vân là người duy nhất mình có thể tin tưởng. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã đến nước này, Dung đau đớn nói: - Em đã sai, mà vẫn không biết mình sai chỗ nào. Em quá ích kỷ. Khi em đã liên can đến Cộng Quân, thì chúng sẽ không để em yên. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống trên má Dung, cô cố kìm lại tiếng nấc, rồi nói tiếp: - Em làm chị quá thất vọng. Chị Hiền có lẽ lành ít dữ nhiều. Có thể bọn thằng Phúc đã theo dõi em, và phát hiện ra vụ vượt biện hôm nay. Nói rồi, Dung quay lưng lại với Vân. Ông Các đứng bên cạnh nghe hết câu chuyện, ông lên tiếng: - Vì lợi ích cá nhân mà bán đứng đồng bào. Tui khinh. Đâu đó trong đám đông, có người lớn tiếng nói: - thì ra tại con nhỏ Vân đó mà hôm nay má tui bị bọn kia đánh. Đồ Cộng Sản. Quăng nó xuống biển đi! Ngọc Thư quay lại nhìn, thì ra đó là người đàn ông đang ẵm con. Phút chốc, cả chiếc ghe trở nên hỗn độn. Người thì ngăn cản và che chắn cho Vân, người thì đồng tình, muốn đẩy Vân xuống biển. Tiếng cãi nhau, xô xác vang lên khắp nơi: - Vô liêm sĩ! - Nó chỉ là đứa con nít thôi. - Chồng tui chết là vì nó! - Các anh không được quăng ai xuống biển, không được giết người như vậy. - Tui không muốn chung thuyền với một đứa Việt gian. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Ba tiếng súng vang lên rầm trời. Mọi người đều bất động, rồi dáo dát nhìn xung quanh. Nãy giờ xô xác, không ai để ý có một con tàu lớn màu nâu đang tiến tới gần. Con tàu lớn đi từ hướng Nam, trên mũi tàu có vài người đứng nhìn ngược lại chiếc ghe. Đối với thuyền nhân, vượt biên là một quyết định lành ít dữ nhiều. Khi ra khơi, họ chỉ mong sao có đủ nhiên liệu và lương thực để đi được tới nước thứ ba, nơi họ chờ xét duyệt sang Mỹ hoặc Pháp. Nhưng đa phần, nhiên liệu và thức ăn thường cạn kiệt trước khi họ tìm thấy đất liền. Con đường sống sót duy nhất, đó là được tàu thuyền của người châu Âu hoặc người Mỹ cứu vớt. Nhìn thấy tàu lớn, các thuyền nhân lầm bầm với nhau, người phụ nữ có bầu hỏi: - họ là ai đó? Ông chồng đứng kế bên trả lời: - Anh không biết, có thể họ đến cứu chúng ta. Chiếc tàu rĩ sét tiến gần hơn. Lúc này, các thuyền nhân mới nhìn thấy rõ những người trên tàu. Họ cầm súng ống dài, ăn mặc rách rưới, da ngâm đen. Một người đàn ông khác trên ghe lặng lẽ nói, giọng run run: - Trời ơi! Không lẽ nào là cướp biển. Lời của tác giả: Quỳnh Di quyết định rút ngắn truyện lại một chút, và sẽ đăng thêm 2 đợt nữa. Quỳnh Di sẽ cố gắng hoàn thành 2 đợt này vào giữa tháng 8 hoặc trước tháng 9. Các bạn có thắc mắc gì, có thể inbox trực tiếp cho mình.
  31. 2 points
    Vướng víu càng sâu, khổ đau càng lớn Kẻ biết buông, buông hết thảy là kẻ yên ổn Buông thể xác Thả lỏng tâm trí Buông tình ái muộn phiền Buông quá khứ ám ảnh Buông tương lai tự vẽ Buông đau đớn đã từng Buông cái tôi cố chấp Buông tự ái viễn vông ..... Những kẻ có thể buông càng nhiều thì càng yên ổn tâm hồn, thấy sâu thẳm tâm can mình: cần gì,... Thấu hiểu tâm can mình, tuôn nước mắt, nhoẻn nụ cười...
  32. 1 point
    Cuộc đời này sao có quá nhiều thứ không vui vậy trời!? Dẫu biết là nghiệp ai người đó trả, nhưng vẫn thấy lòng mình chùng xuống mãi.. Ở nơi mình ở cách đây mấy tuần, có một cậu thanh niên có vấn đề về thần kinh sàm sỡ cô lao công lớn tuổi - cô này mình và chị vẫn hay chào khi gặp, thỉnh thoảng nói chuyện, gửi cô bịch bánh - mình thì vốn bàng quang với chốn thị phi - là cộng đồng cư dân mình ở - nên đâu có biết nạn nhân là cô. Sự việc giải quyết sao mình cũng không rõ, hôm nay đi lơn tơn dưới đường thì gặp cô, mình sà vô 8 trên trời dưới đất như mọi lần. Cô kể mai cô chuyển qua block khác làm việc, ban quản lý cấm cô nói chuyện và tiếp xúc với cư dân nói về chuyện cũ, nếu mà cô làm vậy họ sẽ đuổi cô luôn. Mình nghe mà sững sờ, wtf, tự bao giờ nạn nhân thành người phạm lỗi như vậy?!? Mình thì tin là cô không nói dối, vì có dối mình cô cũng chẳng được gì và mình cũng như chị tiếp xúc với cô nhiều lần rồi cũng không cảm thấy cô là người lươn lẹo, mình tin cái BQL này làm vậy để mọi chuyện yên và cư dân cảm thấy “an toàn” trong khu vực (cậu thanh niên kia là cư dân ở trong khu vực luôn). Điều mình thắc mắc là “Tại sao?”, giờ mà mình tò tò đi hỏi BQL thì họ biết cô kể cho người khác, thì bỗng nhiên cô mất việc nên đành câm nín tự hỏi chính mình. Mình bỏ ít tiền trong bì đỏ gửi cô vì cô chuyển đi thì hết thỉnh thoảng mua bánh gửi cô được, dụ mãi cô mới nhận, cô khóc... mình buồn thỉu theo... haizzz 🙄 Chị nói: good job em, ít ra cô cũng thấy vui được 1 chút giữa cuộc đời thúi quăng này! mong vậy!
  33. 1 point
    Tự vấn rồi tự đáp, lẩn quẩn hoài với những điều biết nhưng chưa rõ, hiểu nhưng ko thấu. Mình luôn khâm phục những người có khả năng kiên trì với một điều gì đó. Lý do chắc là vì mình ko có kiên nhẫn được như vậy. Vô tình coi FMV với nhận xét của một bạn có sở thích giống mình (yêu cái đẹp) lại đưa mình vào vòng lẩn quẩn của chấp niệm và buông bỏ.
  34. 1 point
    Tối qua khi đang xem phim. K quay sang chạm vào tay em, em đã ko kiềm được mà ngả đầu vào bờ vai cao gầy ấy. Mối quan hệ của bọn em vẫn kì lạ như lúc bắt đầu. Cả 2 bọn em đều hiểu 1 điều rằng là ko nên va vào đời nhau. Bởi bọn em có quá nhiều rào cản, có quá nhiều điều để khiến em dù đôi lúc muốn bỏ mặc tất cả mà bước thêm 1 bước cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở cái tựa vai. Em đã từng ko hiểu nổi vì sao K cứ thích chơi trò giật nhả với em. Cho đến khi em nhìn thấy những áp lực đằng sau cái vẻ mặt bình thản ấy. Áp lực để trở thành đứa con ưu tú thay cho phần người khác khiến K dẹp bỏ hoàn toàn những suy nghĩ cá nhân. Và thì em biết đến bản thân em cũng ko muốn bước qua điểm an toàn. Hôm ấy, khi bọn em chạy vào trú mưa lúc đang lang thang xem sách, K bảo sẽ mua tặng em 1 quyển sách mà K thích. Em đã từ chối, chỉ bởi khi K đi rồi, em ko muốn giữ bất cứ thứ gì liên quan đến K nữa. K nói còn 1 tháng nữa để em với K có thể xem hết đống phim mới trong rạp. Em cười, có lẽ đây cũng là những bộ phim cuối cùng bọn em có thể xem với nhau, lần cuối cùng em có thể bình thản tựa vào vai K như thế. Bởi sau này nếu K có quay trở về, những cảm xúc này chắc cũng sẽ ko còn tồn tại. Bọn em sẽ lại quay về mối quan hệ xã giao giống như nó đã từng là. Nếu bạn hỏi em có buồn ko? Thì câu trả lời có lẽ là không, vì đây là kết quả vốn dĩ ban đầu bọn em đã lựa chọn cho cái mối quan hệ kì lạ này !
  35. 1 point
    lâu lắm mới thấy anh •~•
  36. 1 point
    Bộ này đọc truyện thì hay hơn, nói chung ngược bạn nữ phụ lên bờ xuống ruộng, nếu là BH thì đã khác nhưng rất tiếc đây là ngôn tình. Nguyện ý đi yêu 1 người từ nhỏ đến lớn, cuối cùng biết là nữ nhưng vẫn chấp nhất bởi vì bản yêu là con người Diệp Chiêu chứ không phải giới tính của DC, nhắc đến vẫn còn thấy ám ảnh.
  37. 1 point
    Là bạn thì ok. Ib cho m. Dẹp Yêu đi. Mệt lắm. Hi
  38. 1 point
    Chính xác là thế, dù có là ai, vị trí nào đi nữa.
  39. 1 point
    Không nên quên những giai đoạn cực khổ nhất, trong sự hiện hữu là những giai đoạn phong phú nhất trong cuộc đời của mình, cả trên hai khía cạnh hiểu biết và kinh nghiệm, vì đấy là những dịp may giúp cho ta trưởng thành hơn trên phương diện tinh thần, sau khi ta thoát qua giai đoạn đó ta trở nên chín chắn hơn. Cuộc sống giàu sang làm linh hồn ta yếu đuối, khó khăn làm tâm hồn ta được tôi luyện, có sức mạnh đối đầu với thử thách. Hãy mơ một giấc mơ không thể thực hiện được Hãy chiến đấu với một kẻ thù không thể đánh bại được. Hãy chịu đựng một nỗi buồn không thể chịu đựng được. Và đi đến một nơi mà ngay cả người can đảm nhất cũng không dám đến. Hãy nhận ra lý lẽ nơi hoàn toàn sai lầm. Có như thế thế giới mới tốt đẹp hơn.
  40. 1 point
    "Ở đời ai chẳng muốn cười Hay gì nước mắt lệ rơi nhạt nhoà Con người thì phải có nhà Con chim có tổ mới là niềm vui." Có những con đường, phải tự bước đi một mình, đó không phải là cô đơn, mà là lựa chọn. Có những chuyện bây giờ không làm, sau này có muốn cũng không làm được nữa. Có những việc nếu không thử, sẽ không bao giờ biết được mình có làm được hay không. Không tìm được lý do để tiếp tục kiên trì, vậy hãy tìm một lý do để bắt đầu lại mọi thứ. Và em tin em làm được, chỉ là, hơi lâu một chút!
  41. 1 point
    @DZU Có lẽ lamglang nói chưa được rõ ràng nên Dzu chưa hiểu ý của lamlang. Ý của lamlang là lamlang thuộc loại yếu bóng vía nên không có khả năng chơi theo kiểu tình một đêm. Vì kiểu chơi tình một đêm rất nhiều rủi do như Dzu nói nhưng nếu người nào đó, một khi đã chịu chơi thì không nên câu nệ tình tiết, sợ cái này cái kia nữa. Có chơi có chịu mà đúng không?
  42. 1 point
  43. 1 point
    Khi bạn thích vuốt ve ôm ấp khỏi lo sợ cô đơn nhưng lại quá lười biếng cho việc ăn ngủ ị đ và thấy làm phụ huynh sao thật khó nhiều trách nhiệm quá phải gồng gành cả một sinh linh chứ không phải chuyện đùa thì xin giới thiệu đây chính là giải pháp cho bạn.
  44. 1 point
    Dạo gần đây chị hay bị mệt, chở mẹ đi bán cá rồi sáng còn dậy đi làm, ngày ngủ được có mấy tiếng nên thấy thương lắm. Lúc nãy hôn nhau em có đưa tay lên cởi áo chị thì chị đẩy em ra rồi mỉm cười, sau đó hôn nhẹ lên môi em một cái nữa rồi lăn ra ngủ. =))))) Thấy thương ghê, thôi chị ngủ ngon nghe.
  45. 1 point
    July 4th Bắt đầu từ 2 năm trước, tôi và bx đã quyết định hằng năm sẽ đi thăm chị tôi ở Texas vào July 4th, ngày lễ Độc Lập. Năm nay, chị ấy đổi ý muốn cùng tôi và chị 9 đi biển Destin, Florida. Từ kế hoạch chỉ có 4 người lớn và 3 đứa nhỏ đã nở thành 10 người lớn và 6 trẻ nhỏ. Tổng cộng là 5 gia đình hợp từ ba tiểu bang khác nhau. Cái đàn 16 người, mỗi khi di chuyển là cả vấn để. Lịch trình đã định bị bể từng mảnh vì năm người mười ý và chị tôi thì muốn chìu lòng tất cả các em. Vì thế, chuyến đi nó hỗn độn không thể nào tả được, cái gì cũng muốn làm nên cập rập như chạy giặc, ăn uống thì như lính, cắm mặt xuống ăn cho thiệt nhanh rồi kéo nhau chạy tiếp. Phòng ốc khách sạn ngày lễ thì khan hiếm, dù đã đặt phòng trước nhưng khi đến nơi thì xém chút không còn phòng. Đến lúc nhận phòng, do chị tôi đã quen ở phòng VIP nên cái phòng suite của Hilton resort không có cái gì khiến chị vừa ý. Chị tôi cằn nhằn, chê lên chê xuống hết cái này đến cái khác. Nhưng tất cả bực bội đều tan biến hết khi cả gia đình cùng đứng ở ban công thưởng thức màn trình diễn 15 phút pháo bông tuyệt vời ở ngay bãi biển của khách sạn. Đây là lần đầu tiên mọi người được thưởng thức pháo bông ở cự ly gần, nó đẹp và hoành tráng đến mê mẫn. Rất tiếc, em Venice nhà tôi sợ tiếng pháo, tôi ôm con chạy trở vào trong phòng mà con cứ hứ hứ khóc rồi chỉ ngón tay về hướng cánh cửa, cuối cùng tôi phải ôm Venice chạy vào toilet trốn. Lâu lâu, chạy ra nhìn một cái rồi chạy trở vào. Cũng may đến giờ cuối, Venice bớt sợ nên cho Mommy được đứng thưởng thức đợt pháo hoa bắn liên hồi trước khi kết thúc. Tiếng pháo cuối cùng vừa chấm dứt, tôi dõng dạc tuyên bố "Chúc mừng cả nhà vừa đốt xong $5.000 đô!", đó là tiền khách sạn cho bốn ngày. Chị tôi hào hứng la lên "Xứng đáng!" Đêm nào, chúng tôi cũng khui rượu vang quây quần ôn chuyện ngày xưa, uống đến nằm la liệt, phải dìu nhau về từng phòng ngủ. Tôi là tệ nhất, chỉ mới có 3 ly thôi là bò lên giường nằm luôn suốt đêm. Đây là lễ July 4th đầu tiên anh em chúng tôi cùng nhau ăn mừng. Cái cảm giác vui và ấm cúng đến khó tả, cả gia đình anh em, con cháu cùng đùa vui ở bãi biển rồi kéo tiếp vào hồ bơi vây quanh thành vòng tròn, bảo vệ những người không biết bơi. Ngày chia tay, ai nấy cũng bịn rịn. Thế là, chúng tôi hẹn sẽ cố gắng sắp xếp để năm sau sẽ cùng ăn mừng July 4th trên bãi biển này, cùng nhau thưởng thức pháo hoa ngay dưới chân mình.
  46. 1 point
    Nhắm mắt ngủ, bên chị Mở mắt chào ngày mới, bên chị Vậy là đủ, chị hen 😊 Chúc mừng Sinh nhật! Chúc tối nay chị sẽ say mèm với 2 ly này và 1 ly bia bự, còn em sẽ nhìn chị say mà cưới tí tớn hí hí!
  47. 1 point
    Ngày và đêm, khác nhau đến lạ. Lúc nào ban ngày mình cũng tự thấy bản thân phải thật ý chí, thật kiên cường. Nhưng chỉ cần đêm về, mọi thứ trở nên yếu đuối, nhường chỗ cho sự cô đơn bao vây... Try again, tomorrow is a new day.
  48. 1 point
    Hôm nay chị chở em đi làm, cơn mưa đổ ập xuống, tới sảnh chị dừng xe, quay qua dặn em: “chạy vô cẩn thận nha, chớ cái tướng bờm bờm như em chạy dễ té oạch lắm đó”. Em tung cửa bỏ chạy, không quên cười thiệt tươi với cô gái của em, em mà té thì em biết chị đội mưa ra đỡ em liền đó mà! Đêm qua, em nằm rúc trong ngực chị, tóc tai dựng hết vô mặt chị: - Sao người em có bao nhiêu hoá chất mà tóc em vẫn cứng vậy? Không mềm đi tí nào! Em thấy tình cảnh tình cảm đang lãng mạn dâng trào, em bèn giả bộ nói câu tha thiết: - Mai mốt em vô thuốc nữa, tóc em lỡ mà rụng em trọc lóc đầu, chị có còn thương em không? Chị cầm luôn gáo nước dội vô mặt em đây - Ủa, chớ bộ trước giờ em nghĩ em xinh đẹp lắm hả?!?! - Không, em không có nghĩ em đẹp! Mà em đẹp thiệt! Xì! Nằm lăn lăn em lại quay qua chọt chẹt chị: - Chị, chị nhớ hồi em mới xuất viện về khách sạn không? - Không, nhớ làm gì! - Chị nhớ đêm đó chị leo lên giường nằm dựa vô tay em không? - Nhớ làm cái gì!!!! - Chị nhớ chị dựa dựa bu bu xong chị nói “Lâu quá không được ngủ với em!” hay không? - Đã nói không nhớ, nhớ làm gì?!? - Muazh muazh (hun chụt chụt) Em thương yêu chị lắm, chị yêu thương ạ! Nghĩ mấy chuyện nho nhỏ của tụi mình mà em cứ vui suốt thôi 😊 - - - Haiz, bệnh hoạn mà đêm nào cũng chong mắt lên vầy có khổ sở hay không chứ, ahuhu 😭😭
  49. 1 point
    Bạn đầu tư cmc (cvt) ah? Mình bị em này cho 1 vố đau thật. Ngắm ngía vài năm rồi ấy chứ. Ko biết nội bộ có vấn đề gì ko mà lại sụt giảm nghiêm trọng dữ vậy ko bít. Về mặt cơ bản ẻm ko tệ, chiến lược kinh doanh dài hạn cũng quá okay. PE so với tbinh thị thường cũng quá tốt. Chỉ là mới tách 10:4. Thị trường chung giảm ko nói, nhưng mà ẻm vài cái sàn so với cơ bản như vậy thì thật là đau lòng
  50. 1 point
    Bí kíp trị thất tình tập hai. Chào các bạn đang thất tình, bị bồ đá, bồ bỏ rơi bỏ rớt, bị cắm sừng. Hôm nay nắng nóng cộng rảnh rỗi sinh nông nổi nên tui viết tiếp bí kíp trị thất tình dựa trên kinh nghiệm bản thân. Hy vọng các bạn đã, đang, và sẽ có thể chuẩn bị tâm lí cùng sinh lí để vượt qua khoản thời gian "what the hell, what the hợi" này. Bí kíp này thực hiện theo các bước từ thấp đến cao, có thể đi tắt đón đầu bỏ qua một số bước vẫn có thể được tuốt. Thứ nhất. Nhớ lại những lời nói lúc chia tay lời càng đau phải càng nhớ, lẩm bẩm trong miệng và tưởng tượng cái cảnh ex của mình sẽ bị mấy lời như vậy trong tương lai. Không phải mình xấu xa không cao thượng mà đó chỉ là liệu pháp kí ức để quên đi người cũ cho mau lẹ thôi. Thứ hai. Hãy để sự tưởng tượng bay xa. Ví dụ hãy thường xuyên hình dung ra cái cảnh người yêu cũ với người yêu mới của she gây gỗ và chia tay còn bạn thì đứng nép vô gốc tường ôm bụng cười, hoặc cảnh bạn đang hạnh phúc nắm tay người yêu mới đi ngang vào lúc đó cũng được. Thứ ba. Hãy tin vào giáo lý nhà Phật. Người đem đến cho ta điều gì, thì người khác sẽ đem đến cho người đều tương tự và còn bonus thêm nhiều thứ nữa. Thứ tư. Đừng bao giờ nghĩ người yêu cũ của chúng ta là số một, là bản ghép tốt và hoàn hảo nhất cho chúng ta. Bởi vì tốt và hợp đến vậy thì không nói lời chia tay và đá đít bạn không chút do dự chần chờ. Thứ năm. Xóa nhanh, lẹ ngay và luôn những thứ như zalo, viber, số điện thoại người đó. Gọi thì đừng nghe hoặc trả lời chờ 3 tuần sau rồi trả lời tin nhắn thôi. Khoa học đã chứng minh, sau 20 ngày thì não bộ tiết ra chất abc, xyz nào đó làm bạn bớt đau khổ và bắt đầu suy nghĩ tích cực hơn. Thứ sáu. Hãy nhớ thất tình chia tay trong tình cảm là một hiện tượng phổ biến và dư thừa trong xã hội. Cứ một giây trôi qua trên thế giới là có vô số cặp đôi yêu nhau chia tay. Nên không có gì lấy làm nghiêm trọng đối với case của mình. Có yêu thương thì chia tay. Đều bình thường như giới tính của bạn. Trước khi ba má bạn đến với nhau chắc cũng trải qua mấy mối tình. Hỏi "đũy" bạn thân của bạn không chừng nó chia tay 5 lần rồi đó. Bạn không chia tay, thất tình không chừng là hiện tượng lạ nữa đó. Thứ bảy. Hãy tập trung làm đẹp, mua đồ đẹp, ăn ngon, đi chơi. Khi bạn có thân hình đẹp, gương mặt đẹp lúc đó bạn quan tâm tới gương mặt và body của bạn chứ không rảnh ngồi nhớ về người cũ. Thứ tám. Tích cực lao động, kiếm tiền. Người Đức có câu. Tiền không mang lại hạnh phúc nhưng tiền có thể mang đến sự an tâm. An tâm thì quan trọng lằm. Tiền bạn làm ra và dùng bao nhiêu là do bạn quyết định. Còn tình cảm có khi người yêu bạn quyết định chứ không phải bạn. Thứ chín. Lên diễn đàn viết bài, viết nhật kí cũng là một cách giảm stress, biết đâu hên trên dòng đời tấp nập. Chúng ta vô tính té sấp mặt vô boobs của chị em nào trên đây. Ước gì được vậy ta. Thứ mười. Hơi kinh dị chút nhưng hiệu quả nhanh và mạnh nhất. Đó là hãy nghĩ và tưởng tưởng ra cảnh người yêu cũ và người yêu mới của she đang a á ấ trên chiếc giường ngày xưa hai người từng ngủ. Nhớ tưởng tượng ra nhiều position mà bạn chưa kịp áp dụng với người yêu. Tưởng tượng càng sinh động càng làm bạn sợ, ghê và tránh xa người yêu cũ càng lẹ. Bảo đảm khi đó she ở Hà Nội bạn sẽ ở Sài Gòn. She ở Nam Cực thì bạn ở ở Bắc Cực. She ra đường ban ngày, bạn ra đường ban đêm. Như vậy bạn không phải đau khổ khi đối mặt. Để áp dụng 10 bí kíp, bạn cần có trái tim sắt đá và cái đầu lạnh nha. Hơn nữa là sự tưởng tượng phải bay xa. Nếu không thì uống sửa bổ sung DHA cho bạn thông minh ra nhằm tăng đề kháng, trí tuệ để đừng bị đá trong tương lai. Nên nhớ là người bạn quen sao này chắc chắn phải tốt hơn và đẹp gái hơn người yêu cũ. Điện thoại, máy tính, xe hơi, quần áo thời trang năm sau đều đẹp hơn năm trước phải không? Bên cạnh đó, yêu thương cha mẹ, anh chị em nhiều hơn vì có họ luôn mở rộng vòng tay đối với bạn và không bao giờ bỏ bạn trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chúc các bạn vượt qua nỗi ám ảnh mang tên thất tình và "bị đá".
×