Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 08/05/2022 in Status Updates

  1. 1 point
    Hiểu cho nhau là một bài học không dễ, cần cố gắng từng ngày. Chưa bao giờ mình đặt mình vào vị trí đối phương nhiều như vậy, dịu dàng hết mức có thể, nhiều khi tự mình làm rần rần lên, xong cái mình quay sang xin lỗi, nhưng mà bây giờ đỡ rồi. Trước ai khen chê gì cũng thấy bình thường, còn giờ lâu lâu bạn bảo mình xinh mình thấy vui lắm, đúng là cảm giác được crush khen nó vui hơn nhiều lắm. Bỏ lại hết những ai đùa giỡn với mình. Từ hôm đó mình quyết định mình nghiêm túc thật sự. Một ngày cũng được, một năm cũng được, 10 năm càng tốt, ... thời gian còn lại nếu thật sự phải đếm ngược thì mình cố gắng cho cả 2 vui vẻ hết mức có thể, gặp nhau chỉ cười thôi, không để bạn phải suy nghĩ nhiều...
  2. 1 point
    Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu... Bình yên ở đây ở đây chẳng đâu xa vời...
  3. 1 point
    Ngày đi làm: snooze alarm ko biết bao nhiêu lần Ngày cuối tuần: 5AM mắt mở trao tráo, ko ngủ lại được Sao trớ trêu vậy….🧐
  4. 0 points
    Công nhận dạo này ngoan ghê. Cứ đều như bắp bận cách mấy thì sáng, trưa, chiều, tối đều nhắn tin báo cáo hết. Trưa gần như kiệt sức vậy mà trước khi ngủ lịm đi vẫn cố gắng nhắn tin bảo ngủ trưa ngon nha rồi mới buông điện thoại không còn biết trời đất gì nữa. Bớt cục súc á. Trước đây đa số xin lỗi bồ đều kiểu như còn 3 phần ấm ức trong đó, không thừa nhận mình có lỗi đâu. Còn bây giờ thì xin lỗi 100% là thấy có lỗi. Trong khi bạn quá bao dung, còn mình thì vẫn còn chút tính nóng nảy. Kiểu như lần tìm hiểu này không phải là nóng vội đạt được kết quả nữa mà cứ từ từ, kiên nhẫn từng chút một. Mình vẫn quen cái thói mỗi lần điên lên là không muốn nghe ai nói, lâu lâu mình đọc lại những tin mình nhắn hôm đó công nhận lịch sự lắm nhưng cũng có tính sát thương khá cao. Vậy mà bạn vẫn kiên nhẫn bảo mình có thể bình tĩnh lại nghe bạn nói, đừng suy đoán, mình còn cố chấp bảo cảm nhận của mình luôn luôn đúng, chỉ đến khi bạn bảo suy đoán có thể giết chết một mối quan hệ mình mới tỉnh lại, thấy có lỗi quá thể. Mình làm việc mình chịu đựng được bao nhiêu con người, bao nhiêu khó khăn, dẫu vô lý thế nào mình cũng vui vẻ nhường nhịn được, vậy mà với người mình luôn miệng nói nghiêm túc, thực sự muốn họ về chung 1 nhà sau này, tự hứa hẹn sẽ không buông tay, không quan tâm đẹp xấu, mặc kệ tâm hồn bạn khô khan... mà mới có 1 chút mình đã không chịu đựng được. Bây giờ mỗi lần ấm ức chuyện gì mình lại đặt mình vào vị trí của bạn, hôm nay bạn mệt ra sao, bạn đối mặt nhiều thứ quá rồi, cuộc sống này đã quá khắc nghiệt với bạn rồi mà mình còn không thể dịu dàng được một chút hay sao. Mỗi lần như vậy mình sẽ nhớ hôm đó bạn nói mong chị đặt mình vào vị trí của em, hãy hiểu cho em. Lúc đó tự thấy mình nhỏ nhen hết sức, tệ hết sức với bạn. Chắc bạn không hiểu mình cũng đã cố gắng thế nào đâu. Có lẽ do đối lập quá nên bạn còn hoài nghi mình không lâu dài, bạn sống cực kỳ đơn giản, còn mình dường như pha trộn giữa đơn giản và kiểu cách, chắc kiểu như cái máu bóng gió, kỹ tính nó ăn vào máu rồi, lại thêm bạn bè thì không hiểu sao chơi với les không được nhiều, kiểu như không hợp mà chơi với gay thì nhiều, mê mấy ông gay lắm, nhờ mấy ổng cái mình biết chăm da dẻ nè, điệu đà hơn nè, nên miết cái tay mình nó dảnh dảnh lên, đến nỗi mẹ mình mỗi khi ngồi ăn cơm hay bảo mình là tao thấy mày riết giống buê đuê quá, mà buê đuê nam, ủa mẹ ơi?? . Nhiều khi mình nhìn lại mình hổng biết mình là gì luôn, có mấy em nhắn tin hỏi mình là gì, mình cũng ko biết trả lời sao luôn, mấy em phân biệt đủ loại, còn mình thì không xếp mình vào đâu hết, nữ tính thích nữ tính vậy hà. Về cùng nhà với mình thì mình mong 2 đứa sẽ chăm sóc nhau, chăm da cho nhau nè, mua quần áo, điệu đà cùng nhau... Hichic. Duyên số thật, khi mình nghĩ mình không tìm ai nữa, bạn cũng nghĩ ko muốn quen ai. Vậy mà cuối cùng lại accept nhau. Hỏi nhau tại sao cũng không ai biết tại sao, động lực nào cho 2 đứa chán nản, lười bắt đầu gặp nhau? Mình hẹn thôi chứ không trông mong gì, ngồi nhịp chân kiểu đến cũng được, không cũng không sao. Bạn cứ hỏi mình tại sao, mình thích bạn ở điểm nào, bạn không có gì cả, mình hoàn toàn có thể chọn người khác tốt hơn sao lại chọn bạn, thực sự mình cũng có biết đâu, tự nhiên nhìn thấy bạn bỗng thấy bình yên lạ kỳ và nghĩ là à đây sẽ là là người cùng làm chủ ngôi nhà của mình sau này, sẽ chịu khó ăn những món mình nấu, sẽ đợi mình mỗi khi mình về muộn, mỗi ngày sẽ hỏi nhau hôm nay thế nào, có mệt lắm không, ... Mình sẽ kiên nhẫn cho đến khi cả 2 có thể hoàn toàn tin tưởng nhau... Đúng là sẽ đến ngày ta gặp được một người mà ta nghĩ sẽ không bao giờ là họ nhưng cuối cùng ... nó lạ lắm...
  5. 0 points
    Bài học đầu tiên người dạy mình là đặt mình vào vị trí của nhau. Mình đã hành xử không đúng. Cảm ơn vì người đã bao dung, chịu được tính bất cần của mình, nhẹ nhàng từng lời nói. Mong rằng những ngày tháng sau này dù có xảy ra chuyện gì thì 2 đứa vẫn có thể như hôm nay, có thể nói ra hết những điều trong lòng, còn bao lâu nữa cũng chẳng sao, những ngày tháng này mong sao có thể bên nhau thật vui vẻ, an nhiên
×