Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Photu

Members
  • Content count

    3,061
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    23

Everything posted by Photu

  1. phim Trở về Nguồn cội (Origin Bound) Thuyết Minh HD 

  2. Tu hành là gì?

    Thăm địa ngục: Cô gái chứng kiến nhiều người nổi tiếng chịu cực hình thảm khốc - Tâm Linh Cuộc Sống
  3. Tu hành là gì?

    1 thời, em đã từng sống theo quan điểm tự do cá nhân: quyền yêu đương, quyền tự quyết định mọi lựa chọn, uống bia rượu và quan hệ đồng tính. Em cũng từng cho rằng phụ nữ với nhau sẽ hiểu nhau hơn, 1 phụ nữ đồng tính họ sẽ trân trọng người yêu hơn nam giới, không nghĩ đến đạo đức xã hội, cũng không quan tâm đến cảm giác của bậc phụ huynh khi họ phải sở hữu những đứa trẻ ngang ngược. Thử hỏi được mấy cặp đôi đồng tính trăm năm hạnh phúc? Đa số họ trải qua nhiều mối tình chóng vánh và rồi thương tích đầy mình. Đa số những cô người yêu dị tính sẽ đi lấy chồng trước tuổi 30.quay về với truyền thống, ở tuổi 25, mặc dù ko lấy chồng, nhưng em đã quyết định sẽ ko bao giờ có quan hệ yêu đương với 1 người phụ nữ. Thà rằng độc thân, thà rằng như thế.Thiên Chúa và Đức Phật không 1 vị giáo chủ tôn kính nào tán thành quan hệ đồng tính, và em sẽ sống theo ý muốn của các Ngài. Em muốn làm đẹp lòng bề trên. Thay vì sự đòi hỏi, thay vì bắt ngài phải chiều theo ý mình. Đó là ý nghĩ quá bất kính.Em sẽ ko cố gắng thỏa mãn ham muốn ngổ ngáo của chính mình những điều mà nó trái với quy luật của tự nhiên. Thay vì đứng lên đả đảo quyền bình đẳng nam nữ, em sẽ sống theo văn hóa Thần truyền từ ngàn xưa của 1 người phụ nữ chân chính. Em ko chắc mình sẽ trở thành 1 cô người yêu tốt. Nhưng em chắc rằng mình sẽ sống hợp với đạo trời nhất có thể. Em ko cần ai đó phải yêu thương cưng chiều mình, em ko bắt buộc xã hội phải thông cảm cho cảm xúc của mình. Cũng ko hứa sẽ cưng chiều 1 ai nhưng sẽ cố gắng để cảm thông cho người khác. 28 năm qua, em đã ích kỷ quá đủ rồi.Dưới vẻ ngoài mỏng manh nữ tính ấy vốn là 1 cô gái rất ích kỷ. Chúng ta sống trong dằn vặt và từ đó tìm ra ý nghĩa của cuộc sống. Ai cũng thế, ko riêng gì người đồng tính. Nếu ko biết nghĩ cho người khác, chúng ta sẽ trở nên độc ác, hèn hạ. Giả dụ như lén lút với người đã có gia đình, cố gắng mồi chài phụ nữ dị tính. Kết hôn với người mình ko yêu, mối quan hệ hợp đồng ko có tình người rồi tội nghiệp bọn trẻ. Ai cũng có niềm đau. Và chúng ta nên chịu đựng nó, chấp nhận nó, quên nó đi để sống 1 cuộc đời đầy trách nhiệm, đầy tha thứ, đầy nhẫn nại bao dung. Đòi hỏi gì bây giờ chứ? Ko nên đâu... Năm xưa, những chàng trai ra trận, họ dù là đàn ông nhưng sống với súng đạn chứ đâu đc sống với phụ nữ. Con người chúng ta nếu k vượt thoát khỏi những mưu cầu tầm thường, thì chúng ta sống 1 đời coi như lãng phí.Pháo đã kéo lên đồi, người ta thà hy sinh thân mình chặn ngang bánh xe chứ ko đành lòng để pháo ko rơi xuống dưới. Chiến sĩ cách mạng thà bị tra tấn ko khai báo phản động. Phụ nữ hậu phương xa chồng quanh năm trồng lúa, xay thóc, gạo ấy đều gửi ra chiến hào. Thế hệ thanh niên chúng ta đã làm đc gì rồi?Em thấy xấu hổ với tổ tiên.Em ko thấy mình đáng được hưởng những ưu ái từ lòng từ bi của Thần Phật. Em sinh ra chưa 1 lần hy sinh bản thân cho bất kể mục đích cao cả nào. Kiếm ra tiền để làm từ thiện ko khó. Nhưng ai đã dám dứt khoát rời bỏ người mình yêu để họ yên bề gia thất? Mặc dù chúng ta biết chắc rằng mình sẽ chẳng mang lại hạnh phúc cho họ. Thật ích kỷ! Khó gì đâu nếu em muốn 1 mối quan hệ. Em đã từng quen 1 lúc 3 người, 2 người đàn ông trong cùng 1 dãy trọ, thêm 1 phụ nữ. Tất cả họ từng ngồi ăn cơm cùng nhau mà ko ai biết chuyện gì đang xảy ra. Là họ tán tỉnh em có quyền lựa chọn. Em cho là như thế. Em có xe máy đi học, có người nấu cơm cho ăn, có người đưa đi chơi. Em cho phép mình sống như thế và nghĩ rằng nó chẳng có hại gì cả.Về sau này em đã biết từ chối thẳng thắn. Khó gì nếu chỉ là kiếm người tâm sự, khó gì nếu chỉ là kiếm người đi chơi, đi ăn. Chuyện đó ko khó với em. Nhưng là vì em muốn đốc thúc bản thân mình phải trở nên đoan chính. Mình phải sống cho đáng sống, phải là 1 người quang minh chính đạo.thật tốt khi thay đổi cách sống, những phiền phức do rắc rối mang lại đã ko còn. Tâm hồn thể xác thảnh thơi, thư thái. Nó tuyệt vời hơn trước đây rất nhiều, cảm giác bản thân như một cơn gió mát ko bẻ hoa, ko hại bông, ko tổn thương đến người. 1 chút đó thôi mà cuộc sống tràn đầy những điều kỳ diệu. Thanh thản vốn hiện hữu mà ta vì ích kỷ mà vô tình bỏ phí. 1 cuộc đời chỉ cần bỏ đi lòng tự tôn, sự ích kỷ cá nhân, thì 1 chân trời sáng mở rộng: tình yêu cao thượng, tình người cao thượng, những điều cao thượng. Lin Jay và MC Ngọc Trang chia tay, họ vẫn là những người bạn tốt. Quan hệ giữa họ ko đơn thuần là yêu, họ thương nhau, sống vì nhau và với mục tiêu cao hơn cả thế và với vai trò mới: là những người tu luyện giữa đời thường, họ coi nhẹ ham muốn lợi ích cá nhân. Lin Jay ko còn xăm mình, ko còn những bức ảnh cool ngầu lạnh lùng đậm chất dân chơi, bạn ấy ko nhuộm cắt tóc theo modem thời thượng mà quay về màu đen tự nhiên truyền thống. 1 Lin Jay hoàn toàn mới trầm tĩnh, thanh tỉnh, an hòa, đáng mến. Thật quá tuyệt vời! Ngọc Trang thì vẫn như vậy, nữ tính, ngọt ngào, bận rộn nhưng tích cực. ...Em thấy đây là cái kết đẹp cho cả 2 và rõ ràng nó là như vậy.Lao vào sự giải trí nông cạn: game, phim khiêu dâm, chat chit online thâu đêm, nhưng lúc quay về với chính mình lại là nỗi cô đơn cùng cực. Sẽ chẳng giải quyết được tận gốc của nỗi sợ hãi, ngày tháng miên man trôi đi, chẳng đọng lại trong ta chút kinh nghiệm bổ ích nào.Lại có người chuyển qua truy cầu danh lợi, cắm đầu vào kiếm tiền và xem đó là mục tiêu mới. Thay vì yêu đương là tham danh lợi, thì sự "tiến hóa" ở cấp độ này còn tệ hơn gấp bội. Tại sao ko phải là từ ích kỷ chuyển sang bao dung? Đồng tiền cũng ko khiến chúng ta hạnh phúc hơn, thậm chí có tiền mà tâm tính dơ xấu nó lại thúc đẩy ta đi vào đường xấu, ăn chơi đàn đúm, nhậu nhoẹt, ko quan tâm ngày mai... Khi chúng ta có tuổi, lũ trẻ sẽ nói gì về chúng ta đây? "Cô ta thật tệ, nam ko ra nam, nữ ko ra nữ, đã thế còn chơi bời ko quan tâm cha mẹ". Rồi chúng ta ko biết tự trách mình lại quay sang phản biệt "đồng tính ko sai, chúng tôi cũng là con người, nam giới cũng bê tha nhậu nhẹn..." Đúng là đồng tính ko sai, nhưng anh đã sai. Đừng vin vào sự đồng tính để biện hộ cho những sai trái. Tại sao chúng ta ko so sánh mình với người tốt để làm kim chỉ nam sống tốt hơn, mà lại đi so sánh mình với người dị tính lông bông, chơi bời. Đồng tính ko sai, nhưng sẽ rất sai nếu ta cho mình quyền "đòi hỏi" một sự thông cảm ngay cả khi ta ko sống theo quy chuẩn đạo đức mà 1 người bình thường nên theo. "cô ấy đồng tính nhưng rất tốt bụng, cô ấy rất hiền, rất hiếu thảo, rất chăm chỉ, đối với người xung quanh rất lễ độ, đáng mến". Chẳng phải nhiều người đồng tính cũng được khen tặng đấy sao. Là chúng ta sai nhưng cứ nghĩ người đời ghét ta chỉ vì giới tính.Tất cả đều là nhân quả, không thứ gì phi nhân quả. chúng ta có lẽ kiếp trước đã gieo 1 nhân ko tốt nên kiếp này ko được sống với giới tính mình. Hãy quay về với bản ngã, hãy cầu xin 1 sự tha thứ, hãy sống cho tốt, sống bình tĩnh, chấp nhận những khổ nạn với lòng trắc ẩn thay vì trách móc xã hội bất công. 1 tỷ hạt mưa ko hạt nào rơi nhầm, 1 tỷ người bước qua đời nhau ko mối quan hệ nào ko do nhân duyên kết tụ. Nếu sống không làm được những việc như 1 bậc đại trượng phu thì không thể trách đời không coi ta ngang hàng với người quân tử.
  4. Tu hành là gì?

    Tình hình lúa mạ ở Thái Bình Thái Bình là quê lúa, là 1 tỉnh sản xuất và xuất khẩu gạo lớn nổi tiếng ở đồng bằng sông Hồng.Như thông lệ, hàng năm ,vào thời lúa còn non, người nông dân chưa cần quây lúa. Năm nay để tránh chuột, người ta đã phải lo lắng quây chặt lấy. Không như Châu Phi hay Trung Quốc, lúa Thái Bình chưa bao giờ bị phá bởi châu chấu, tuy nhiên thay vào đó là tình trạng chuột ăn lúa, và ăn ở mức đáng báo động. Cô hàng xóm nhà mình nói rằng từ khi biết trồng lúa, chưa năm nào cô ấy thấy nhiều chuột như vậy, sau 1 đêm chúng đã ăn lỗ chỗ khắp cánh đồng. Thuốc chuột thì không có tác dụng, chúng khôn lanh tránh không ăn đến số lúa đã tẩm thuốc.Nhiều năm trở lại đây, nạn bắt trộm chó mèo làm đặc sản khiến số lượng mèo giảm mạnh, ngày xưa mỗi nhà có 1 đàn mèo thả rông, năm nay, tránh bắt trộm, lũ mèo nhà bị xích tại chỗ, lâu ngày đàn chuột coi khinh, chúng hoành hành ngay từ trong nhà dân: ăn thóc dự trữ, cắn phá đồ dùng, ăn vụng hoa màu, đã vậy 1 số nhà nuôi giống mèo lai xinh xắn bù lại chúng không hay kêu, cũng không biết bắt chuột. Hậu quả là số lượng chuột ngày một đông. Mùa đông, khi lúa chưa xuống đồng, lũ chuột đột nhập vào nhà dân, nhà mình có vườn chuối hầu như ko được thu hoạch hoàn hảo, chuối xanh chưa kịp trưởng thành đã bị gặm nhoe nhoét, chúng ko tha dù chuối còn xanh, ngô non trồng vụ đông cũng bị ăn ruột, vỏ ngoài còn y nguyên mà hạt bị sâu và chuột ăn cả, cho đến khoai lang, khoai tây, và đỗ.Bác nông dân ra đồng ràng chuột mà đứng trên bờ khóc ròng. Họa vô đơn chí, rất nhiều hộ gia đình bị chung 1 nạn là trừ nhầm thuốc diệt cỏ cho lúa, làm cháy toàn bộ lá lúa non. Tầm này không còn mạ để cấy lại, cũng không có mưa như mùa hè hòng rửa sạch lúa. Bất lực. Hy vọng duy nhất là trời đổ mưa rửa trôi thuốc sâu, bộ rễ trụ lại may ra sẽ nảy mầm mới vớt vát lại 1 chút.Trước đó, mùa đông năm 2019, trong lúc phơi ải (đất ruộng), nông dân gặp 1 đợt nước ngập mặn, người coi đồng không nghĩ là nước mặn sẽ ập tới, nên ngày hôm đó ông không đóng cửa đập. Báo hại 1/4 diện tích cánh đồng nhiễm mặn. Năm nay một loạt dấu hiệu cho thấy sẽ mất mùa.Người nông dân không dám đầu tư thóc nuôi gà, vịt. Hộ chăn nuôi bán tống tế đàn gà với giá chỉ từ 60 nghìn/ kg, giá vịt là 30 nghìn. Với những dấu hiệu đáng lo ngại, họ đủ kinh nghiệm để biết rằng thà bán rẻ gia cầm, 1 bơ gạo ăn trong 1 ngày, 1 con gà ăn 1 ngày, nhưng để có 1 con gà phải đổi lấy vài thùng thóc. Bài toán này tính sơ qua là quá nguy hiểm.Nông dân quê mình đang tập trung mua con giống rau và quả. Họ ngừng ấp trứng gột gia cầm non, hạn chế chăn gia súc. Thời gian rảnh, mọi người tập trung thành từng nhóm trao đổi kinh nghiệm và than thở với nhau. Tình hình ôn dịch đã là khủng khiếp, nhưng phía trước, chúng ta sẽ phải đối mặt với nạn thiếu lương thực, thực phẩm, tất nhiên là thiếu cả tiền nữa. Mình viết status này mong rằng chúng ta định hình được thực trạng. Qua đó mà điều chỉnh lại thói quen sinh hoạt, tiêu dùng thì tiết kiệm, tránh lãng phí. Đồng tiền chúng ta có thể có, nhưng vào trường hợp khan hiếm lương thực, thực phẩm, bệnh dịch tràn lan thì đồng tiền mất giá trị.Ngay cả khi mưa thuận gió hòa thì tính đến thời điểm này, cũng đã có thể tính trước được năng xuất thóc cho ngày thu hoạch. Sẽ là giảm 1/5 sản lượng, tức là ko thể đạt 3-2,5tạ/ sào.Tình hình lúa ở đồng bằng sông Cửu Long thì buồn đến độ không thể bình luận nổi. Nếu có tiền, mình hy vọng dân ta nên chung tay chuyển khoản cho tổ chức cứu trợ nước ngọt giúp người dân cứu ruộng lúa. Bởi đó ko phải chúng ta đang làm từ thiện mà là đang tự cứu lấy mình .Đừng quên cầu nguyện, đó là cách mà ai trong mỗi chúng ta đều có thể làm được.
  5. Giải mã Hồ sơ Virus Vũ Hán - P.5

  6. Tu hành là gì?

    Trung Quốc: Chính quyền tàn bạo, vì sao dân phải chịu quả báo?
  7. Hành Trình Về Phương Đông (đã hoàn thành trọn bộ) Chương I: Lời mở đầu Hành trình về phương đông" kể về những trải nghiệm của một đoàn khoa học gồm các chuyên gia hàng đầu của Hội Khoa Học Hoàng Gia Anh được cử sang Ấn Độ nghiên cứu về huyền học và những khả năng siêu nhiên của con người. Suốt hai năm trời rong ruổi khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều pháp thuật, nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí lừa đảo...của nhiều pháp sư, đạo sĩ...họ được tiếp xúc với những vị chân tu thông thái sống ẩn dật ở thị trấn hay trên rặng Tuyết Sơn. Nhờ thế, họ được chứng kiến, trải nghiệm, hiểu biết sâu sắc về các khoa học cổ xưa và bí truyền của văn hóa Ấn Độ như yoga, thiền định, thuật chiêm tinh, các phép dưỡng sinh và chữa bệnh, những kiến thức về nhân duyên, nghiệp báo, luật nhân quả, cõi sống và cõi chết... ............................................................................. Trong cuộc sống vội vã, quay cuồng hiện tại, nhiều người đã mất đi niềm tin. Họ quan niệm rằng sống để thụ hưởng, thoả mãn các nhu cầu vật chất vì chết là hết. Không có Thượng đế hay một quyền năng siêu phàm gì hết. Các đây không lâu, một tờ báo lớn tại Hoa kỳ đã tuyên bố, “Thượng đế đã chết!” Tác giả bài báo công khai thách đố mọi người đưa ra bằng chứng rằng Thượng đế còn sống. Dĩ nhiên, bài báo đó tạo nên một cuộc bàn cãi rất sôi nổi. Một nhà thiên văn học tại trung tâm nghiên cứu Palomar cũng cho biết, “Tôi đã dùng kính viễn vọng tối tân nhất, có thể quan sát các tinh tú xa trái đất hàng triệu năm ánh sáng mà nào có thấy thiên đường hay thượng đế cư ngụ nơi nào?” Sự ngông cuồng của khoa học thực nghiệm càng ngày càng đi đến chỗ quá trớn, thách đố tất cả mọi sự. Tuy nhiên, trong lúc khoa học đang tự hào có thể chứng minh, giải thích tất cả mọi sự, thì một sự kiện xảy ra : Một phái đoàn ngoại giao do Tiểu vương Ranjit Singh cầm đầu sang thăm viếng nước Anh. Trong buổi viếng thăm đại học Oxford, vua Ranjit đã sai một đạo sĩ biểu diễn. Vị đạo sĩ này đã làm đảo lộn quan niệm khoa học lúc bấy giờ. Không những ông ta có thể uống tất cả mọi chất hoá học, kể cả những chất cường toan cực mạnh mà không hề hấn gì, ông ta còn nhịn thở hàng giờ đồng hồ dưới đáy một hồ nước. Sau khi để một phái đoàn y sĩ do bác sĩ Sir Claude Wade khám nghiệm, ông ta còn chui vào một quan tài để bị chôn sống trong suốt 48 ngày. Khi được đào lên, ông ta vẫn sống như thường. Đạo sĩ còn biểu diễn nhiều việc lạ lùng, dưới sự kiểm chứng nghiêm khắc của các khoa học gia. Điều này gây sôi nổi dư luận lúc đó. Hội Khoa Học Hoàng Gia đã phải triệu tập một uỷ ban để điều tra những hiện tượng này. Một phái đoàn gồm nhiều khoa học gia tên tuổi được chỉ thị sang Ấn độ quan sát, sưu tầm, tường trình và giải thích những sự kiện huyền bí. Phái đoàn khoa học đã đặt ra những tiêu chuẩn rõ rệt để giúp họ quan sát với một tinh thần khoa học tuyệt đối. Không chấp nhận bất cứ một điều gì nếu không có sự giải thích rõ ràng, hợp lý. Để soạn thảo bản tường trình, mỗi khoa học gia trong phái đoàn phải tự mình ghi nhận những điều mắt thấy, tai nghe vào sổ tay cá nhân. Sau đó, tất cả cùng nhau so sánh chi tiết và kiểm chứng cẩn thận. Chỉ khi nào tất cả đều đồng ý thì điều đó mới được ghi nhận vào biên bản chính. Điều này đặt ra để bảo đảm cho sự chính xác, không thành kiến đến mức tối đa. Tất cả những điều gì xảy ra mà không có sự giải thích khoa học, hợp lý đều bị loại bỏ. Khi ra đi, họ không mấy tin tưởng nhưng khi trở về, họ đều đổi khác. Giáo sư Spalding đã cho biết, “Phương Đông có những chân lý quan trọng đáng để cho người Tây phương nghiên cứu, học hỏi. Đã đến lúc người Tây phương phải quay về Đông phương để trở về với quê hương tinh thần.” Điều đáng tiếc là sự trở về của phái đoàn đã gặp nhiều chống đối mãnh liệt từ một dư luận quần chúng đầy thành kiến hẹp hòi. Các khoa học gia bị bắt buộc phải từ chức, không được tuyên bố thêm về những điều chứng kiến. Sau đó ít lâu, trưởng phái đoàn, giáo sư Spalding đã cho xuất bản bộ sách, “Life and teachings of Masters of the East” và nó đã gây ra một dư luận hết sức sôi nổi. Người ta vội tìm đến những người trong phái đoàn, thì được biết họ đã rời bỏ Âu châu để sống đời tu sĩ trong dãy tuyết sơn. Tuy thế, ảnh hưởng cuốn sách này đã tạo hứng khởi cho nhiều người khác trở qua Ấn độ để kiểm chứng những điều ghi nhận của phái đoàn. Thiên ký sự của Sir Walter Blake đăng trên tờ London Scientific cũng như loạt điều tra của ký giả Paul Bruton, Max Muller đã vén lên tấm màn huyền bí của Đông phương và xác nhận giá trị cuộc nghiên cứu này. Ấn độ là xứ có rất nhiều tôn giáo. Tôn giáo gắn liền với đời sống và trở nên một động lực rất mạnh làm chủ mọi sinh hoạt người dân xứ này. Người Ấn thường tự hào rằng văn hoá của họ là một thứ văn minh tôn giáo và dân xứ này được thừa hưởng một kho tàng minh triết thiêng liêng không đâu có. Vì thế Hội Khoa Học Hoàng Gia đã bảo trợ cho phái đoàn đến Ấn độ để nghiên cứu những hiện tượng huyền bí này. Tuy nhiên, sau hai năm du hành khắp Ấn độ từ Bombay đến Calcutta, thăm viếng hàng trăm đền đài, tiếp xúc với hàng ngàn giáo sĩ, đạo sĩ nổi tiếng , phái đoàn vẫn không thoả mãn hay học hỏi điều gì mới lạ. Phần lớn các giáo sĩ chỉ lập đi lập lại những điều đã ghi chép trong kinh điển, thêm thắt vào đó những mê tín dị đoan, thần thánh hoá huyền thoại để đề cao văn hoá xứ họ. Đa số tu sĩ đều khoe khoang các địa vị, chức tước họ đã đạt. Vì không có một tiêu chuẩn nào để xác định các đạo quả, ai cũng xưng là hiền triết (Rishi), sư tổ (Guru), hay đại đức (Swami), thậm chí có người xưng là thánh nhân giáng thế (Bhagwan). Ấn độ giáo (Hinduism) không có một chương trình đào tạo tu sĩ như Thiên chúa giáo, bất cứ ai cũng có thể vỗ ngực xưng danh, ai cũng là tu sĩ được nếu y cạo đầu, mặc áo tu hành, xưng danh tước, địa vị để lôi cuốn tín đồ. Ấn giáo không phải một tôn giáo thuần nhất, mà có hàng ngàn tông phái khác nhau, mỗi tông phái lại chia làm nhiều hệ phái độc lập chứ không hề có một tổ chức hàng dọc như các tôn giáo Âu châu. Các giáo sĩ mạnh ai nấy giải thích kinh điển theo sự hiểu biết của họ. Phần lớn cố tình giảng dạy những điều có lợi cho họ nhất, ngoài ra họ còn tụ họp để phong chức tước lẫn nhau hay chống đối một nhóm khác. Sự tranh luận tôn giáo là điều xảy ra rất thường, nhóm nào cũng tự nhận họ mới là chính thống, mới là đúng với giáo lý của thượng đế. Do đó, cuộc nghiên cứu tôn giáo của phái đoàn không mang lại một kết quả mong ước, nhiều lúc mọi người thấy lạc lõng, rồi rắm không biết đâu là đúng, là sai. Hội Khoa Học Hoàng Gia chỉ thị việc nghiên cứu phải đặt căn bản trên nền tảng khoa học, hợp lý nhưng lấy tiêu chuẩn này áp dụng sẽ gặp nhiều trở ngại vì văn hoá Ấn độ và Âu châu khác hẳn nhau. Người dân xứ này chấp nhận các tông phái như một điều hiển nhiên, không ai chất vấn khả năng các giáo sĩ hay suy xét xem lời tuyên bố của họ có hợp lý hay không ? Họ sùng tín một cách nhiệt thành, một cách vô cùng chịu đựng. Thất vọng về cuộc du khảo không mang lại kết quả như ý muốn, giáo sư Spalding một mình lang thang đi dạo trong thành Benares. Giữa rừng người hỗn tạp ồn ào, một thuật sĩ cởi trần đang phùng má thổi kèn gọi rắn. Một con rắn hổ to lớn nằm trong sọt ngửng cổ lên cao, phun phì phì. Tiếng kèn lên bỗng xuống trầm, con rắn cũng lắc lư, nghiêng ngã. Đám đông xúm lại xì xầm coi bộ khâm phục lắm. Nếu họ hiểu con rắn đã bị bẻ răng, nuôi bằng bả á phiện và được luyện tập cẩn thận… Khắp xứ ấn, các trò bịp bợm này diễn ra không biết bao nhiêu lần trong ngày, nó sẽ kết thúc khi một vài tên “cò mồi” đứng trong đám đông vỗ tay, ném tiền vào rổ, và khuyến khích dân chúng ném theo… Đang mãi mê suy nghĩ, Spalding bỗng thấy một người Ấn to lớn, phong độ khác thường chăm chú nhìn ông mỉm cười. Người Ấn lễ phép cúi đầu chào bằng một thứ tiếng Anh hết sức đúng giọng, ông cũng đáp lễ lại. Câu chuyện dần dần trở nên thân mật, Spalding bèn lên tiếng hỏi người bạn mới quen nghĩ sao về những trò bịp bợm này. Người Ấn trả lời : – Các vị minh sư đâu có cư ngụ trong đền thờ lộng lẫy, họ đâu in danh thiếp với các chức tước, địa vị to lớn, trọng vọng. Họ đâu cần phải quảng cáo các quyền năng, đạo quả hoặc in tên trong điện thoại niên giám. Một vị minh sư không nhất thiết phải có đông đệ tử, muốn tìm gặp họ phải biết phân biệt. Các đạo sĩ mà ông đã gặp, sở dĩ nổi tiếng có đông giáo đồ vì họ biết thu tập đệ tử qua các hình thức quảng cáo, biết hứa hẹn những điều giáo đồ muốn nghe, họ chả dạy điều gì ngoài một số “từ chương” trong kinh sách. Điều này một người thông minh có thể tự đọc sách, nghiên cứu lấy. Phải chăng ông thất vọng vì các đạo sĩ ông đã gặp chưa từng có các kinh nghiệm tâm linh?” Giáo sư Spalding ngạc nhiên : – Tại sao ông biết rõ như thế? Người Ấn mỉm cười :– Các ông đã bàn cãi với nhau rằng cuối tháng này, nếu không thu thập thêm điều gì mới lạ, phái đoàn sẽ trở về Âu châu và kết luận rằng Á châu chả có điều gì đáng học hỏi. Giai thoại về các bậc hiền triết, thánh nhân chỉ là những huyền thoại để tô điểm cho vẻ huyền bí Á châu. Giaó sư Spalding mất bình tĩnh : – Nhưng tại sao ông lại biết những điều này? Chúng tôi vừa bàn định với nhau như thế, ngay trong phái đoàn còn có nhiều người chưa rõ kia mà ? Người Ấn nở một nụ cười bí mật và thong thả nhấn mạnh : – Ông bạn thân mến, tư tưởng có một sức mạnh thần giao vượt khỏi thời gian và không gian. Thái độ của ông bạn là lý do mà hôm nay tôi đến đây để chuyển giao một thông điệp ngắn ngủi, chắc hẳn ông bạn rất thuộc thánh kinh, “Hãy gõ cửa, rồi cửa sẽ mở. Hãy tìm rồi sẽ gặp”. Đó là thông điệp của một vị chân sư nhờ tôi chuyển giao.” Sự kiện người Ấn đứng giữa chợ Benares nhắc đến một câu trong Kinh thánh làm giáo sư Spalding ngây ngất như say vừa tỉnh. Toàn thân ông như rung động bởi một luồng điện cao thế. Ông lắp bắp: – Nhưng làm sao chúng tôi biết các ngài ở đâu mà tìm ? Chúng tôi đã bỏ ra suốt hai năm trời đi gần hết các đô thi, làng mạc xứ Ấn… Người Ấn nghiêm nghị trả lời : – Hãy đến Rishikesh, một thị trấn bao phủ bởi dẫy Hy Mã Lạp Sơn, các ông sẽ gặp những đạo sĩ hoàn toàn khác hẳn những người đã gặp. Những đạo sĩ này chỉ sống trong các túp lều sơ sài, hoặc ngồi thiền trong các động đá. Họ ăn rất ít và chỉ cầu nguyện. Tôn giáo đối với họ cần thiết như hơi thở. Đó mới là những người dành trọn cuộc đời cho sự đi tìm chân lý. Một số người đã thắng đoạt thiên nhiên và chinh phục được các sức mạnh vô hình ẩn tàng trong trời đất… Nếu các ông muốn nghiên cứu về các quyền năng, phép tắc thần thông thì các ông sẽ không thất vọng. Người Ấn im lặng một lúc và nhìn thẳng vào mặt giáo sư Spalding : – Nhưng nếu các ông muốn đi xa hơn nữa, để tìm gặp các đấng chấn sư (Rishi) thì các ông còn mất nhiều thời gian nữa… Giaó sư Spalding thắc mắc : – Ông vừa dùng danh từ Chân sư, vậy chứ Chân sư (Rishi) và đạo sĩ (Yogi) khác nhau thế nào? – Nếu ông tin ở thuyết tiến hoá của Darwin, thì tôi xin tóm tắt : “sự tiến hoá của linh hồn đi song đôi với thể xác. Chân sư là một người đã tiến rất xa trên mức thang tiến hoá; trong khi đạo sĩ chỉ mới bắt đầu…” – Như thế thì các vị chân sư có thể làm các phép lạ được chứ ? Người Ấn mỉm cười khẽ lắc đầu : – Chắc chắn như thế, nhưng phép thuật thần thông đâu phải mục đích tối hậu của con đường đạo. Nó chỉ là kết quả tự nhiên do sự tập trung tư tưởng và ý chí. Đối với các bậc chân sư, sử dụng phép thuật là điều ít khi nào các ngài phải làm. Mục đích của con đường đạo là Gỉai Thoát, là trở nên toàn thiện như những đấng cao cả mà đức Jesus là một . Giáo sư Spalding cãi : – Nhưng chúa Jesus đã từng làm các phép lạ . Người Ấn bật cười trả lời :– Ông bạn thân mến, bạn nghĩ rằng chúa Jesus làm vậy vào mục đích khoe khoang hay sao ? Không bao giờ, đó chỉ là những phương tiện để cảm hoá những người dân hiền lành, chất phác và đem lại cho họ một đức tin mà thôi. Một lần nữa, người Ấn lạ lùng này lại nói về một đấng giáo chủ mà hầu như mọi người Tây phương đều biết đến. Giáo sư Spalding suy nghĩ và hỏi : – Thế tại sao các đấng Chân sư không xuất hiện dạy dỗ quần chúng ? Người Ấn nghiêm nghị :– Ông nghĩ rằng các ngài sẽ tuyên bố cho người đời biết mình là ai chăng ? Nếu đức Phật hay đấng “Christ” hiện ra tuyên bố các giáo điều, liệu ông có chịu tin không ? Có lẽ các ngài phải biểu diễn các phép thần thông như đi trên mặt nước hay biến ra hàng ngàn ổ bánh mì cho dân chúng thì các ông mới tin sao ? Điều này chắc rồi cũng sẽ có một số đạo sĩ Hắc đạo biễu diễn để lôi cuốn tín đồ nhưng các đấng cao cả đâu có làm thế phải không ông bạn ? – Nhưng….nhưng các ngài sống ẩn dật như thế có lợi gì cho thế gian đâu ? Người Ấn mỉm cười :– Vì không biết rõ các ngài nên thế gian không thể xét đoán các ngài một cách đứng đắn. Ai bảo rằng các ngài không giúp ích gì cho nhân loại ? Nếu tôi quả quyết rằng đấng “Christ” vẫn thường xuất hiện và vẫn giúp đỡ nhân loại không ngừng thì ông có tin không ? Có lẽ ông sẽ đòi hỏi một bằng chứng, một hình ảnh hoặc một cái gì có thể chứng minh được. Bạn thân mến, những tư tưởng sâu xa của các đấng cao cả không dễ gì chúng ta hiểu thấu. Có lẽ câu trả lời giản dị nhất là các ngài phụng sự thế gian một cách âm thầm, lặng lẽ bằng cách phóng ra các tư tưởng yêu thương, bác ái, tốt lành mà sức mạnh có thể vượt thời gian và không gian. Tuy mắt ta không trông thấy nhưng hiệu lực của nó vô cùng mạnh mẽ. Khi xưa, nhân loại còn ấu trĩ nên các ngài đã xuất hiện để đặt một nền móng, căn bản, hướng dẫn loài người. Đến nay, nhân loại đã ít nhiều trưởng thành và phải tự lập, sử dụng khả năng của mình, chịu trách nhiệm về những việc họ làm. Giáo sư Spalding suy nghĩ và hỏi : – Lúc nãy bạn nói rằng có một vị chân sư nhờ bạn chuyển giao một thông điệp cho chúng tôi. Bạn có thể cho tôi biết địa chỉ của ngài được không ? – Bạn thân mến, tất cả đều do Nhân Duyên, đến khi nào đủ duyên bạn sẽ gặp các ngài. Nói xong, người Ấn độ cúi đầu chào và biến mất trong đám người đông đúc, ồn ào giữa ngôi chợ thành phố Benares.
  8. Tu hành là gì?

    Thái tử Charles của Anh Quốc nhiễm virus viêm phổi Vũ Hán
×