Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ngotran

Members
  • Content count

    4
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

1 Neutral

About ngotran

  • Rank
    Member
  • Birthday 01/06/1989

Profile Information

  • Gender
  1. Nguyen tran

    trưa nc với e, thiệt sự là mỗi lần dính vô gia đình nhau là thấy mệt mỏi. lúc e ngủ say lại thấy muốn dựng đầu dậy tranh cãi. mình thiệt sự ko hiểu nổi là cái khúc mắc ở đây là gì. e thật thà kể cho mình nghe về những điều nhà e nói với e về chuyện của 2 đứa. có thể bố mẹ gia đình e ko hiểu là tại sao lại lỳ lợm yêu nhau đến bây giờ. sao cứ khổ và cố chấp ở bên nhau đến vậy. bố e muốn e sinh con, mẹ e thì nghe vụ t bàn với e về việc e sẽ sinh con với thằng e t là bà nhảy lên chê e trai t xấu. nói chung là nó đau não và tự ái ghê gớm. mình ngẫm mình cũng ko đến nỗi gì, nhà mình đoàng hoàng tử tế, cũng hơn so với khối gia đình khác. e trai mình nhìn cũng đẹp trai, ngoan. sau bị chê thế nhỉ. nếu mình là con trai thì tranh cãi nhau làm gì cho mệt. e cũng có vẻ ko ưu gì e trai mình lắm. mà mình thì thiệt thằng e trai của e mình cũng chả ưu. nói chung đụng đến gia đình nhau là vấn đề nhạy cảm. những dự tính cứ dang dở mãi, cái tương lai còn xa mà. thôi dẹp tự ái qua một bên, thực ra thì người ở giữa là khổ nhất. mình nhiều lúc tự hỏi hay là chia tay nhau có vẻ sẽ đỡ đau khổ hơn. e đã nói với bố mẹ là trừ khi mình chia tay e còn ko thì ko. còn mình nhiều lúc nghĩ mình chả giúp gì được. có khi lại ngáng chân người ta cũng nên. tất cả đều là duyên số mà. 18 tuổi e gặp mình khi mình 21 .khi đó chơi vơi ko biết cuộc đời sau này ntn. e khi đó trẻ dại quen cái đứa ngoài miền bắc mình đang quen 1 a chàng khóa trên. nhớ như in là mình tỏ tình trước với e khi quen tren 1 sb của dd. mình ấn tượng vì cô gái vừa nc đã kêu darling ngọt như mía. té ra tất cả chỉ là ảo tưởng của mình mà thôi. cuộc đời mình nếu ko gặp e, có lẽ đã cưới ck từ lâu và chả biết tình yêu là gì, bởi vậy khi nhận lời yêu a chàng khóa trên mình khóc, rồi sau đó tò mò lên dd để xem thử mình là người ntn. cuộc đời mà nhỉ, chả ai đoán được chữ ngờ. chúng ta hành hạ nhau chán thời tuổi trẻ, vượt qua bao giông bão cùng nhau, cả gia đình e đều biết. nên giờ t chán nhất là bố e lại kêu 2 đứa mình hay cãi nhau, chắc ko hợp. giờ e ở bên đó luôn rồi, thôi ở cha đó luôn đi. áp lực của e quá nhiều nếu ko quen t có lẽ e khỏe hơn, à mà có lẽ cả 2 đứa đều khỏe hơn, e ko cần phải phấn đấu cố gắng hết mình nữa. giờ thì vui rồi, bố mẹ e sắp qua, e ko còn phải bơ vơ nơi xứ người ko có người thân nữa. còn t thì sao nhỉ. để tháng 11 này xem sao. nói chung là lại tự ái lắm. có vẻ quen e quá lâu quá ỷ y vào e, nên càng ngày càng bị cho là kém cỏi à. Hôm qua có người kêu t kén chọn ấy. có kén đâu. giờ thôi t lo chăm sóc cho bản thân mình, tự vươn lên thôi. e thấy t kém cỏi nên cảm thấy có con với e trai t là điều đáng xấu hổ phải giấy gia đình à. haiz. khổ, đó là tương lai, tương lai ai mà biết nhỉ. thôi cố lên. đức phật nói phải cảm ơn người luôn coi thường mình vì nhờ đó mình có động lực để vươn lên. trên đường đi làm về t ngẫm ngẫm mãi. thôi ko có gì mà phải tức giận, viết ra cho nhẹ lòng thôi. ko tức giận, hãy biến những câu nói thành hành động. e nè, nếu cảm áp lực giữa 2 bên quá thì thôi lần sau ko cần nói với t đâu. ngầm hiểu là được rồi. còn giờ á. mọi thứ tùy duyên đi. có con hay ko có con, có đi bên nhau hay ko đi bên nhau thì cứ cố gắng. dù sao nhờ người mà ta trưởng thành và tốt hơn.
  2. Nguyen tran

    tối lại mò lên viết. chả biết sẽ siêng được bao lâu, nhưng thôi siêng được lúc nào hay lúc đó. lâu lắm rồi chẳng nói chuyện với ai, chẳng giao lưu với ai, 2 chúng ta cứ đi làm về là lại onl chờ nhau. cảm thấy thời gian trôi qua dài quá. thoáng chốc chúng ta đều đã đến ngưỡng của sự chín chắn, bớt cái tôi cá nhân và cùng nhau hướng về 1 thứ. ngẫm, thấy may mắn vì giữa biển người mênh mông gặp được 1 người, may quá vì không phải là mối tình đầu nhưng hi vọng nó sẽ là tình cuối. trưa nói với e: "có nhớ cái T ko, giờ nó yêu 1 tên việt kiều, thấy hạnh phúc lắm" em nói "do con C nó bẻ cong T chứ sao, nếu e với chị mà chia tay e cũng sẽ như thế, cưới ck, c cũng vậy nhưng chắc c quen thêm gái nưa''. mình uh chả biết nói gì. vì thực tế nó là" nếu''. sao nhỉ cái vế đó chả biết thế nào mà lần, mình chỉ biết mình quen e năm cuối đời sinh viên khi e còn đang năm nhất. giờ mình ra trường đã 8 năm, mối quan hệ của 2 đứa thăng trầm đều đã nếm. có giận hời cãi vã, khóc um sùm các kiểu. đến con bạn mình quen cùng khóa thời sinh viên, mình cứ nghĩ hắn với xã sẽ bền chắc mà cũng tạch 2 năm rồi, còn chúng ta vẫn đang dắt tay nhau đi chung đường e nhỉ. không biết nói gì. cũng quen cùng thời với nhau, nhiều chuyện đã xảy ra trong quá khứ, những cặp chúng ta biết đều đã chia tay, còn lại mỗi 2 đứa mình. hắn kêu chuyện của tụi mình nên dựng thành phim, mình thì thấy thôi thôi, cho mình trải qua thêm 1 lần nữa chắc mình chết, nhìn lại quãng đường cả 2 đã đi mà sởn hết gai ốc. chứng kiến e từ thời con nít cho đến lúc e trưởng thành. từ thời chúng ta còn ngây thơ, ko biết tương lai thế nào, chả biết cuộc sống sẽ đi về đâu, giờ thì mọi thứ sáng sủa hơn nhiều lắm rồi đấy.em biết không t biết rằng, càng ngày cái khoảng cách giữa chúng ta càng xa, gia đình e nói t thua e đủ thứ, hì sự thiệt thì phải cố gắng nhiều lắm nhỉ, cố gắng lắm để theo kịp e. dù gì thì chị cũng đâu đến nỗi nào, chẳng qua cái tuổi nó đuổi cái xuân đi thôi chứ. ah nãy nc với thằng e trai, hắn lo kêu mình đăng bán miếng mới mua đi, mình cũng lo tháng 11 phải đẩy được 1 trong 2 chứ tiền đâu mà gửi cho bố e bây giờ.
  3. Nguyen tran

    uh, khó khăn nên càng phải cố gắng, có hạnh phúc nào trải thảm sẵn đâu bạn. cùng cố gắng lên
  4. Nguyen tran

    giờ đã là năm 2019. tôi và em đã đi một quãng đường khá dài bên nhau. nhiều lúc e nói vui"cái nhật ký c viết cũng là lúc c quen e nhỉ, vừa vô đã chơi les' tôi dị ứng với cái từ đó . mà thôi cũng chả buồn tranh luận với e nữa. cãi có bao giờ lại đâu. Chúng ta đi bên nhau đã được hơn 8 năm. cũng yêu xa từng đó năm. giờ là lúc chuẩn bị cho những dự định mới. cách đây 2 ngày e nói cô e đã biết e quen t, cả dòng họ đều biết nên thảo nào e đt về cho bà nội, bà e không nghe máy. trước ta cãi nhau vì e nói sau này nếu c qua sống cùng e thì cả dòng họ e biết, e sẽ phải đối mặt như thế nào. ờ giờ thì khỏi cần đối mặt, bố e nói dùm cho cả dòng họ e biết rồi đó. và ròi khó khăn lại chồng chất khó khăn. trường hợp t đi qua e khó quá giờ phải làm sao? nghe e nói t khóc, uhm đó là sự thật, chờ đợi nhau cho đã đời thì lại khó khăn . mà thôi kệ đi, cuộc đời đến đâu nó đến. qua ko được thì ở vn, mỗi đứa mỗi nơi như cách hiện tại chúng ta sống. có những cái quá ích kỷ lo lắng đủ thứ mà chả biết làm sao. e nói mai e nhận chìa khóa và người ta giao nhà. chúc mừng e nhé, sau hơn 8 năm trời e đã mua được ngôi nhà của riêng e, e vẫn nói nhà đó là của bố mẹ e, ừ tháng 11 dự tính là qua đó luôn. Haiz thú thực thì cũng hơi ích kỷ, 2 đứa mình toàn phải tự thân vận động, e cày cuộc bao nhiêu năm trời mới được 1 ít, lại nhờ cô chú giúp nên mới down được cái nhà, giờ cái nhà của bố mẹ, ừ thì báo hiếu, hiểu mà. nhưng trả nợ đến gần 8 năm, hic thiệt sự là t lo lắng và ích kỷ, 8 năm tới e toàn tâm lo lắng cày trả nợ cái nhà thì 2 đứa mình thế nào e. tuổi càng ngày càng lớn, còn nhiều thứ phải lo quá, t ở vn sau bao năm e dẫn dắt cũng đã có tý đất riêng. nhưng muốn có đứa con thì còn khó quá. nhà e thì muốn e sinh với 1 thằng bên đó, còn t t muốn e sinh với e trai t, ủa ích kỷ phải ko. ích kỷ cũng được, ít ra nó lớn lên t thấy nó có phần của gia đình mình, cả tuổi thanh xuân ta dành cho nhau, giờ t cũng ngoài 30 , cái tuổi không còn nhiều thời gian để quyết định đánh đổi sai lầm nữa, t nghĩ đứa con là sợi dây liên kết giữa chúng ta. Và rồi hôm qua mẹ e gọi, e để đt cho t nghe máy, nhưng nghe làm gì vì biết vấn đề nó ở đâu, lại liên quan đến cái nhà, lại vụ con cái. t cúp , muốn gây kinh khủng. e kể là bố mẹ e lại nói vụ sinh con, ây chà . nản kèo kinh. bố mẹ biết tụi mình quen nhau , nhưng biết sao giờ, tư tưởng người già mà. haiz. bố mẹ e, người sinh ra e, người đẻ ra người t yêu thương nhất. nhiều lúc muốn điên lắm nhưng kìm. thôi nhịn. vấn đề chốt là t sinh trứng của e và tinh trùng của thằng e, nhưng nãy ngồi coi thủ tục, rồi tài chính tiền bạc. t đau não quá, ghi lại để lúc sau vô đọc . thời gian tới sẽ đánh giá được điều chúng ta lo lắng hôm nay. này C cố lên nhé. đôi vai của chúng ta còn gánh vác rất nhiều thứ. 30/.7/2019. lại những mối lo lắng mới
  5. 7 nam 1 thoi gian dai

×