Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Kenji

Members
  • Content count

    449
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    10

Posts posted by Kenji


  1. 21 giờ trước, chutzpah đã nói:

    Em có động lực á mà. Ráng học để không phải xấu hổ với mình + người mình thầm thương trộm nhớ :lolu:

    @chutzpah haha, động lực rất rất ư là tuyệt vời nà. Kk, vậy cố gắng gấp nhiều lần đi nhé Chụt em. Goodluck!. :laugh: :laugh:

    • Thanks 1

  2. 1 giờ trước, chutzpah đã nói:

    Chị ơi, tiện em chọc tức chị chơi. 

    Học ukulele đều hông chị?

    Em hông học ukulele, em học cái khác.

    Image from Gyazo

    :lolu: 

    @chutzpah Chut em, tui học uku ko có đều, lười quá chắc toi quá. Kk. Còn cưng, cưng học cái khác đó có đều ko?. Chắc thành công hơn toai ròi. Hahaa, :rolleyes: :laugh:

    • Haha 1

  3. 12 giờ trước, chutzpah đã nói:

    Như 1 cơn gió.

    Em có biết đâu, em nói phong long á mà. Không trúng thì thôi :sad: .

    Ps: chị đừng có chả nời em câu này. Em sợ quê lắm :closedeyes:. Lâu lâu kiếm chuyện với chị chơi zị thôi. :lolu:

     

    @chutzpah :-bd :>  >:) :D :laugh: :biggrin:


  4. 5 giờ trước, chutzpah đã nói:

    Em mong mọi người trong giới đều tìm được The One của mình. 

    :)))) thôi em chào chị, nhiều chuyện quá rồi. Em én đã :lolu:

    @chutzpah cũng rất rất mong điều này như em, mọi người chúng mình đều được hạnh phúc là điều tuyệt vời Chut nhỉ!. =D> :good: :laugh:

    Cơ mà chào gì chứ, nhớ ra vào đây chơi cho vui Chut nhé. Hihi, :good: :laugh:

    • Haha 1

  5. 3 giờ trước, chutzpah đã nói:

    @chutzpah 

    Những câu chuyện như vầy đã đọc từ rất lâu, từ thời thơ bé và luôn nghĩ cuộc đời sẽ có nhiều điều như vậy. Xong khi trưởng thành sống trong dòng đời thì hiểu, mọi thứ thật hiếm hoi, phúc đức lắm mới có được.

    Đọc 2 câu chuyện ấy thấy đc 2 câu này, nếu làm được điều đó thì sự hiếm hoi kia mới xuất hiện ở đời, có lẽ vậy Chut nhỉ.

    "Khi yêu đừng tin vào lời hứa, hãy tin vào hành động"

    "Có lúc giận hờn kẻ Bắc người Nam NHƯNG CHƯA MỘT LẦN NGHĨ ĐẾN CHUYỆN CÁCH XA"

    ..

    C6KB3d.png

    C6KOxj.png

    • Like 1

  6. Kỳ lạ thay sao cái tật làm biếng nói chuyện nó ngày càng nhiều lên vậy ko biết nữa???.

    Nhiều khi thấy 1 vài người bạn, định nói chuyện vài câu chào hỏi làm quen hay nói chuyện vu vơ gì đó cho vui mà nghĩ đi nghĩ lại rồi lại thôi. Vì đơn giản là sau những câu chào hỏi hoặc trò chuyện vu vơ đó thì sẽ nói gì nữa??, nói gì tiếp theo?? - Câu trả lời là: "Ko biết nói gì nữa hết". Thế thì bắt đầu nói làm gì rồi lại rơi vào tĩnh lặng??.  

    Đúng thật là càng ngày càng kỳ lạ, hihi. :laugh:

    **

    Đã đọc đến quyển thứ bao nhiêu rồi nhỉ?? 

    3.jpg

    1.jpg

    • Like 1
    • Haha 1

  7. Thấy người ta tìm được 1/2 thật sự của đời mình chèn ơi nó hạnh phúc. 

    Nhìn mà sướng ghê. Haha, :rolleyes::rolleyes::rolleyes::rolleyes::rolleyes:

    Ta nói đời có nhiêu lâu hững hờ. Té rồi đứng lên, ngã rồi lại bò lên chạy tiếp, lếch lếch cũng chạy luôn - rồi 1 ngày sẽ về đến đích. Kk, chuẩn luôn. :rolleyes: :laugh:

    • Like 3

  8. 1 giờ trước, chutzpah đã nói:

    Chị nói chuyện deep với nhẹ nhàng em hổng quen. Em chỉ quen cách nói đó giờ há há, hố hố ở nhật kí chị rồi :lolu:

    Haha, chòi oi bộ đó giờ ở nhật ký của tui toàn "há há, hố hố" á?? - giờ mới biết. Kk

    Há há, hố hố vậy vui hơn á Chụt?!. Nhẹ nhàng, tình cảm quá ko có vui ah?!. Kk, :laugh:

    • Haha 1

  9. 9 giờ trước, chutzpah đã nói:

    :lolu: so deep chị. Cảm giác 1 lỗ hổng bị đục ở tim, ở tâm hồn, muốn tìm ai đó cứu vớt, nhưng là không tìm được ai tin tưởng và thích hợp. Vẫn là tự mình đối diện với cảm giác khó chịu mang lại từ việc cô độc, tìm cách vượt qua. Vì cô độc quá nên mới không nhận ra mình cô độc chăng :))))). Mà em không biết đâu, tự vượt qua nha chị. Nhớ thể thao, tìm thêm nhiều cái vui mới nha chị. Nghe nhạc thì cứ bảo em, nhạc gì cũng có, từ motivation tới tình cảm, từ đông đến tây.

     Tặng chị bài hát: 

    Vừa nghe, vừa đọc 1 đoạn trong sách của tác giả Lư Tư Hạo viết về cô độc đi chị. Tiện em luyện đánh phím 10 ngón. :lolu: 

    "Tôi đã sống 1 mình sáu năm nay, người đến kẻ đi, đã chuyển đến rất nhiều nơi. Càng ngày tôi càng thấy mình giống như đang sống trên mặt trăng, luôn luôn cảm giác cô độc đến kỳ lạ, không khí xung quanh tôi gần như loãng hẳn. Cũng không phải tôi không muốn kết thêm bạn mới, chỉ là vì một là lười biếng, hai là cảm thấy thứ tình cảm xã giao này không hợp với mình. Tôi vẫn lựa chọn thuận theo tự nhiên, người cần gặp thì sẽ gặp, chỉ cần bạn kiên trì bước tiếp.

    Tác dụng phụ của sống một mình quá lâu là trở nên ngày càng độc lập, thậm chí có lúc cảm thấy bản thân là người ngoài cuộc trong cuộc sống của chính mình, đứng ngoài nhìn bản thân bận đến quay cuồng mà vẫn bình tĩnh, cảm thấy không có gì làm khó được mình. Thi thoảng nghĩ lại, điều này có lẽ cũng không thể coi là một tác dụng phụ, cho dù tôi bị buộc phải sống một mình nhưng lại có thể tự sắp xếp thời gian theo ý mình.

    Hôm nay tôi đột nhiên hiểu ra một chuyện, khi bạn nghe bài hát mình thích, xem những bộ phim từng xem, đi xem concert của người bạn hâm mộ, những nhịp điệu loé lên trong đầu lúc đó không phải thứ gì khác mà chính là nhịp điệu của chính bạn. Đó là bạn của ngày trước, khi bạn tìm thấy CD của thần tượng trong tiệm đĩa cũ kỹ, khi bạn đưa lời nhắn cho cô gái mình thích mà mặt đỏ như tên ngốc, khi bạn miệng thề chắc nịch rằng nhất định sẽ thực hiện được ước mơ.

    Những thứ đó chưa từng mất đi mà chỉ biến thành một nốt nhạc nào đó, một nhịp nào đó ẩn sâu trong tâm hồn bạn. Khi bạn lạc lối đến cùng cực, khi bạn cô đơn một mình, khi bạn bắt đầu tự thấy hoài nghi, nó sẽ kịp thời xuất hiện. Sự xuất hiện của nó quả thật rất trùng hợp vì nó vừa hay là một thứ để bạn tự cứu mình.

    Có thể cứu được bạn chung quy chỉ có bản thân bạn, cái gọi là thời gian sẽ chữa lành tất cả cũng chỉ dành cho những người quyết tâm thay đổi mà thôi.

    Nếu không phải trong thâm tâm bạn vẫn lưu giữ lại một tia hy vọng mong manh, bạn sẽ không nghe những bài hát đó, xem những bộ phim đó, bạn sẽ không cách nào đồng cảm với những thứ đó, thậm chí còn cảm thấy chán ghét. Tuy nhiên, trong quá trình trưởng thành, khi thời gian trôi đi quá nhanh buộc bạn phải vội vã đuổi theo, có những thứ đã bị bạn lãng quên. Giống như cảm giác sót lại lúc xuống máy bay sau một chặng bay dài, có lẽ do cơ thể đi quá nhanh nhưng tâm trí lại không theo kịp.

    Bởi vậy, những thứ có thể xuất hiện trong cuộc sống cổ vũ bạn lúc này trở nên vô cùng quan trọng. Nghĩ tới ba năm đầu khi mới sống một mình, trước khi đi ngủ, tôi thường xem một tập "Friends", một tập "Slam Dunk", đến hôm nay tôi không còn nhớ đã xem bao nhiêu lần rồi. Trong điện thoại của tôi chứa đầy bài hát của Mayday, Eminem, Maroon 5, tôi cũng không nhớ mình đã nghe bao nhiêu lần. Lúc đó bản thân ít nhiều cũng có chút phụ thuộc, vậy nên đến giờ tôi vẫn không thể giải thích được cho người khác, vì sao mỗi khi thấy tấm poster của "Friends" tôi lại không kìm được xúc động.

    Cuối cùng bạn vẫn phải đối mặt với cô độc, dù có muốn hay không, hơn nữa bạn càng sớm chấp nhận cô độc là điều không thể né tránh càng tốt, chỉ có như vậy mới khiến bạn sớm có thể bắt đầu cuộc sống của riêng mình. Có người cả đời chỉ cố gắng trốn chạy khỏi sự cô độc, trốn khỏi sự nhàm chán, vứt bỏ rất nhiều thứ, sống vui vẻ tự tại; có người trong nháy mắt đã thoát khỏi thời kỳ bế tắc, nhanh chóng tiếp nhận cuộc sống hiện tại, đồng thời dùng tài năng của họ thay đổi thế giới một cách rực rỡ. Nhưng tôi không phải người phía trước cũng chẳng phải người phía sau, tôi không thông minh cũng không đành lòng vứt bỏ, cho nên tôi sớm đã bằng lòng đối mặt với cô độc.

    Đối mặt với cuộc sống mà vẫn tiếp tục ước mơ cần đến dũng khí lớn. Dũng khí này có lúc khó để có được, nhưng một khi đã hình thành thì dẫu khó đến đâu vẫn có thể nhìn thấy hy vọng để tiếp tục kiên trì. Cuộc sống cũng giống như vậy, có lúc bạn không thể tìm được nhịp điệu của riêng mình nên dễ dàng bị kéo vào dòng chảy hiện thực mặc cho dòng đời xô đẩy, nhưng một khi đã tìm thấy thì càng khó để thay đổi.

    Loại dũng khí và nhịp điệu này cần cảm giác cô độc cực điểm chống đỡ. Dẫu cho con người luôn cần đến sự ấm áp của nửa kia, nhưng trước đó, bạn phải tự hình thành thế giới của mình, vì không ai có thể ở cạnh bạn mọi lúc mọi nơi, cho dù là nửa kia của bạn. Cái gọi là sưởi ấm lẫn nhau, yêu cầu cả hai phải cùng ấm mới được, dựa vào cái gì mà người khác phải sưởi ấm cho người đang lạnh tới cực điểm như bạn.

    Vậy nên tôi hy vọng bạn có thể chịu đựng được sự cô độc đằng đẵng, đừng sợ cô độc, đừng sợ đối mặt với bản thân trong quá khứ. Thừa nhận những ngốc nghếch và sai lầm trước đây nhưng đừng để quá khứ cuốn lấy tương lai. Thế giới không phải được tạo nên bởi hoa tươi và tiếng vỗ tay tán thưởng, nhưng cũng không đến nỗi tồi tệ như bạn nghĩ. Hãy lắng nghe bài hát từng khiến bạn cảm động, quan sát những người luôn một mực kiên trì xung quanh, từ đó rút ra bài học, dần dần biến nó trở thành của bạn.

    Lúc sáng sớm trên xe điện ngầm, khi hoàng hôn của buổi chợ chiều, vào lúc rạng sáng, bạn có thể đang phiền não, đang đau đầu, đang thức khuya, nhưng ở một khoảnh khắc nào đó, bạn bỗng nghe được tiếng lòng của chính mình. Vào giây phút đó, bạn càng hiểu rõ, những ngày tháng cô độc ấy rốt cuộc đã khiến bạn trưởng thành bao nhiêu.

    ...

    Cho nên, các bạn độc giả yêu quý của tôi, mong bạn không còn sợ cô độc, không còn sợ đối mặt với bản thân của trước kia, không còn nóng vội đi tìm cảm giác an toàn nào đó từ bên ngoài mà có thể tự tìm thấy cảm giác an toàn trong mình, tìm thấy dũng khí để kiên trì bước tiếp, tìm thấy nhịp điệu riêng cho mình..."

    Chut! - Bài viết quá hay Chut oi ! :good:

    Lời chia sẽ cũng quá tuyệt vời cho những đêm cô độc, kk :laugh:

    Cảm ơn vì đã đánh 1 bài viết quá hay và dài vậy chắc mỏi tay lắm nhỉ!!. 

    Thank you so much!!. :wub::wub:

     

    • Haha 1

  10.  

    2 phút trước, chutzpah đã nói:

    Khi chúng ta không có được thứ mình muốn ở hiện tại thì có nghĩa là thứ tốt đẹp hơn đang chờ chúng ta ở phía trước. Mất đi 1 thứ, có thể là sự ban phước lành nào đó, mà ở hiện tại chúng ta chưa thể nhìn được toàn bộ bức tranh tổng thể. Luôn luôn có 1 cái nhìn rộng mở.

    Vào nhật kí của chị là được đọc ké vài trang sách hay :lolu: 

    Chut! Hay ko em?!. Hihi, đêm trung thu mà đọc đc cái cô độc này tự nhiên cũng thấy mình đang cô độc quá đây. 

    May mà vào thấy em pm nói chuyện được đôi dòng, đỡ cô độc xíu. Hehe

    Nói chứ cô độc là cảm giác mà xung quanh có rất nhiều người, nhiều sự vật nhưng bản thân vẫn chẳng cảm nhận được gì, vẫn cảm thấy có 1 cái buồn lặng lẽ nào ấy ko thể nói thành lời, ko thể gọi thành tên, thậm chí muốn trò chuyện cùng 1 ai đó mà còn ko muốn nhếch môi, ko muốn mở lời - phải cảm giác đó ko nhỉ?!.

     

    • Like 1
×