Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

trasua

Members
  • Content count

    968
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    14

trasua last won the day on March 28 2021

trasua had the most liked content!

Community Reputation

457 Excellent

About trasua

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Not Telling
  • Location
    Nha tui
  1. Cũng rảnh

    Có vẻ như bắt đầu ăn thịt lại 2,3 tháng nay thì tính mình nóng hơn hẳn và rất dễ căng thẳng. Hết mẹ tới bà chị dâu gọi điện tâm sự…lần nào cũng làm tui nhức đầu kinh khủng. từ lúc vợ chồng anh hai quen rồi đám cưới…tui nghĩ tui cũng đã làm tốt công việc hoà giải mỗi lần vợ chồng anh giận hờn cãi nhau. công nhận mẹ tui khg phải là người khéo ăn nói thật. Nhưng những lúc giận hờn mẹ, tại sao lại không nghĩ tới khi mình có thai, bệnh tật hay bị covid mình đã ở đâu và ai chăm lo cho mình? Khi mình vô tình đá vô cánh cửa xe, bắp chân bầm tím thì ai xoa bóp chân cho mình mỗi ngày? Có người mẹ chồng nào ngồi xuống chân con dâu xoa chân mỗi ngày cho tới khi hết bầm khg? Ai nghỉ làm để chăm lo ẵm bồng con mình mỗi ngày? mẹ có tính toán, có đòi tiền, có kể công hay khg? Mẹ tui 60 tuổi rồi, cũng bị loãng xương, nhưng khi cháu nội đòi bà cõng từ trên cầu thang xuống thì bà vẫn cõng. Bản thân mình có bao giờ cõng dc con như bà nó cõng nó khg? Từ ngày có cháu, lưng mẹ tui cũng cong hơn hẳn vì đứng lên ngồi xuống võng để ru cháu ngủ…có có bao giờ để ý đến những việc đó hay khg? Từ ngày có cháu, mẹ tui lo đủ bữa ăn cho cháu mà quên đi bản thân khg ăn uống điều độ, huyết áp và cholesterol tăng cao…có bao giờ hỏi thăm hay khg? nhìn những gì mẹ tui làm vì con vì cháu mà khg chút động lòng thì quả thật rất lanh lùng. Tui khg thể hiểu tại sao trong lòng người phụ nữ đó lại oán hận mẹ tui nhiều như vậy. Khi trên tờ giấy trắng có vết đen, người ta chỉ chú ý đến vết đen mà quên đi đó là một tờ giấy trắng. Thương, ghét, oán hân cũng là duyên nợ từ kiếp này hoặc kiếp trước. Dù biết mình khg phải người trong cuộc, lo lắng cũng khg có kết quả…nhưng nhìn 2 đứa cháu vô tư đang bị sự ích kỷ , nhỏ nhen của người lớn vô tình làm tổn thương thì xót thật.
  2. Cũng rảnh

    haiz…thà khg gọi điện về nhà, thà khg biết chuyện gì đang xảy ra… biết rồi thì làm suy nghĩ mệt mỏi bứt lông bứt tóc dễ sợ… …ba mẹ tâm sự 3 tiếng đồng hồ xong kết luận “kể thì kể con nghe vậy thôi chứ con đừng suy nghĩ nhiều” Nếu khg muốn tui suy nghĩ thì đừng có kể tui nghe =.= ————————————— tình yêu và sự chiếm hữu là 2 đinh nghĩa đối lập nhưng ranh giới giữa chúng rất mong manh. với mình thì tình yêu khá đơn giản. Yêu thương ai đó là yêu thương và tôn trọng tất cả những gì họ yêu thương, bao gồm cả gia đình họ. Nếu ai đó nói yêu 1 người là chỉ quan tâm duy nhất người đó mà không cần quan tâm đến cuộc sống và mọi thứ xung quanh họ…thì thứ tình cảm đó sẽ dẫn đến sự chiếm hữu ích kỷ và dễ dàng bóp nát tình yêu. còn nếu ai đó bắt mình phải chọn giữa gia đình mình và tình yêu với họ thì chắc chắn mình đã chọn lầm người. ————————————————— yêu thương cho đi chả có gì mất mát… Nhớ có đoạn thơ mình rất thích: Còn Gặp Nhau Thì Hãy Cứ Vui Cuộc đời như nước chảy hoa trôi Lợi danh như bóng mây chìm nổi Chỉ có tình thương để lại đời… - Tôn Nữ Hỷ Khương-
  3. Cũng rảnh

    Đang ngồi thư viện gật gù thì anh tui gọi liên tục 5,6 lần cho tui…tưởng chuyện gì quan trọng. Ai dè ổng dắt con ổng đi dạo, tình cờ gặp lại đồng môn cũ. Nói chuyện mới biết người đó ở gần nhà tui. Người đó có 3 đứa con nhỏ ngày trước cũng có tập võ chung thầy với tui. Anh tui nói con ổng nó hỏi thăm tui. Mà khg biết nó nhớ tui vì có ấn tượng tốt hay xấu với tui nữa. Kệ đi, dù sao có người nhớ mình thì cũng vui haha… Thằng bé nhỏ nhất lúc đó mới 4,5 tuổi mà rất nghiêm túc và có năng khiếu, nhưng có điều hơi nhát và ít nói. Có 1 lần ông thầy kêu tui kèm riêng cho nó, ổng nói tui: “make him stronger!” ổng nói sao thì tui làm vậy thôi. Tui đưa nó ra góc riêng, vừa đếm “ichi”, chưa đấm đá phát nào là nó khóc oà lên làm tui hết hồn, phải chạy lại ôm, xoa rồi dỗ nó. Mấy người phụ huynh mới ai cũng nhìn tui tưởng tui quánh nó hay gì đó…làm tui cũng ngại. Cũng hên là ba mẹ nó cũng tập chung nên cũng quen cách dạy của tui khg dc nhỏ nhẹ mềm mỏng. Nhưng sau lần đó thì tui cũng rút kinh nghiệm, nhẹ giọng hơn với con nít. giờ 3 anh em nó, có đứa cấp 3, có đứa vô đại học rồi…nhanh quá. giờ tui gặp chắc tui cũng khg nhận diện dc đứa nào luôn. Thời gian trôi đi, ai cũng thay đổi…cảm giác như có mình tui đứng tại chỗ…buồn nhẹ…
  4. Có những vấn đề quá trừu tượng mà càng cố suy nghĩ và càng đi tìm câu trả lời thì ta càng bị đẩy đi xa. mình nghĩ bản thân những tác giả viết sach về cuộc sống, bản thân họ cũng đang đặt ra những giả thuyết và họ cũng chưa có câu trả lời. Còn những người có câu trả lời thì có thể họ thấy câu trả lời cuối cùng quá đơn giản và không cần thiết phải viết thành sách hay có thể dùng ngôn từ để giải thích. Chi bằng dồn năng lượng bứt tóc bứt lông suy nghĩ và tìm hiểu, mình cứ thư giản thoải mái hít thở tận hưởng cuộc sống. Rồi biết đâu 1 ngày đẹp trời, ngồi lặng im nhìn dòng nước cuốn trôi, tự nhiên ta lại có câu trả lời, rồi nhoẻn miệng tự cười mỉm chi vì câu trả lời đơn giản hơn những gì ta từng nghĩ.
  5.  

    1. trasua

      trasua

      Và ngày nào đó khi mưa chẳng rơi

      ngày nào đó khi nắng chẳng lên sau đồi

      ngày nào đó em sẽ mãi quên …anh đã từng yêu người

  6. Cũng rảnh

    Thời gian qua nhanh quá... Con người ta ở mỗi độ tuổi sẽ có những thay đổi nhất định. Qua rồi cái độ tuổi ngông nghênh bất cần. Bây giờ mình đang ở cái độ tuổi ngồi 1 mình nhìn ngắm tách trà, bẽn lẽn cười 1 mình, lâu lâu mắt lại nhìn xa xăm, rồi nhâm nhi miếng trà, suy nghĩ về cuộc đời. ờ...tại cũng rảnh...
×