Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Members
  • Content count

    871
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    24

ThanhNhan last won the day on December 26 2020

ThanhNhan had the most liked content!

Community Reputation

722 Excellent

About ThanhNhan

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

9,904 profile views
  1. Tất cả chúng ta đều phải chơi với những quân bài mà mình được chia cho. 

    Tất cả chúng ta đều phải chọn cách mình sẽ sống.

    -st-

  2. ...và tôi cũng yêu em

    Từ ngày bán nhà vùng ven, chuyển vào nội đô thành phố, mấy đứa em, cháu ở cùng nhà cũ của mình cũng phiêu bạt tứ xứ. Vì nhà nội đô nhỏ nên không ở cùng đựơc nữa chị em, cháu chắt tứ tán, tự túc. Sau mấy năm phấn đấu thì giờ tụi nó đã ổn định hết rồi. Cháu thì đã có chồng, có con, có nhà riêng ở. 2 đứa em đệ tử của mình kia cũng đã có nhà riêng và chiếc xe 4 bánh. Mà đã qua bao nhiêu năm rồi mình cũng không biết mối quan hệ của 2 em đệ tử kia là gì ha ha... thấy tụi nó cứ kè cặp bên nhau như hình với bóng, cũng mua nhà chung để ở, giờ cũng đi làm cùng nhau cùng công ty. Vậy có phải tụi nó là 1 cặp les không ta ha ha....chắc phải rình bắt quả tang tại trận 2 đứa này mới được, cho hết chối ha ha...Mỗi lần chị em ngồi nhậu bù khú với nhau mình hay nói xa nói gần thăm dò xem về chuyện kiếm chồng con của tụi nó, tụi nó cứ cười cười nói chồng con chi cho mệt....mình cũng không biết tụi nó thế nào nữa, tuổi thì cũng đã gần già khú đế hết rồi. Mình không chắc tụi nó là les bởi vì em này mình quen trong một đợt thực tập của em ở công ty, rồi chị em chơi thân kết nghĩa tỷ muội vậy thôi, chứ nếu mà quen em trên các trang les thì mình đã biết chính xác rồi. Hai em chưa bao giờ come out mà mình cũng chưa bao giờ come out với 2 ẻm. Chắc là tụi mình để tự nhìn tự biết tự hiểu ha ha....nhưng mà ở đời nhiều lúc thân nhau quá cũng cần nên nói cho rõ ràng cho thoải mái nhỉ, chứ cứ úp mở mập mờ hoài cũng sao sao mất tự nhiên. Khi đã come out thì cứ tự nhiên mà thể hiện tình cảm có thoải mái hơn không, tự nhiên cho cả mình và tụi nó. Năm nào tết về tụi nó cũng rủ mình về quê 2 ẻm chơi. Mà năm nào mình cũng từ chối vì mình còn bận bịu công việc và còn cái rờ mọt ( vợ cũ) nên không chủ động được thời gian. Năm nay tụi nó cũng lại rủ nữa. Năm nay mình chính thức độc thân và tự do tỉ phú về thời gian rồi, ưa làm gì làm ưa đi đâu thì đi nên cũng ok đi về quê mấy ẻm ăn tết một chuyến cho biết. Chuyến này đi một chuyến đi dài với mấy ẻm chắc là mình sẽ hỏi thẳng 2 ẻm có phải một cặp không? Mình cũng come out luôn với mấy ẻm. Giải toả cái thắc mắc bao nhiêu năm nay luôn cho rồi ha ha....mà dạo này mình lên kế hoạch gì cũng hay bị bể kèo lắm nè. Giống như bị dính phốt gì á. Kèo lần này để xem có bể nữa không cho biết, chỉ còn 20 ngày nữa thôi đó, cái kèo cuối năm con chuột này mà bể nữa thì kết luận một câu cho vuông là “năm bể kèo” ha ha...
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Hôm trước qua căn hộ chung cư con em mới mua chơi. Nó cũng bằng tuổi mình, nhưng mà nó giỏi hơn mình nhiều. Cùng ở trong một môi trường ăn ở, học tập mà nó khác xa mình. Bởi vậy ta nói mỗi người mỗi số phận khác nhau ông trời đã sắp đặt rồi mà. Nó cũng bôn ba lập nghiệp rày đây mai đó như mình. Nghe người ta đồn là tuổi của mình với nó là làm ăn xa nhà mới thành công ha ha...mình chả tin mấy cái bói toán đó đâu. Nhưng mà chỉ có cảm thấy là cuộc sống, các tình huống xảy ra nó đưa đẩy, khiến mình phải trở thành như vậy. Người ta thừơng gọi là định mệnh, số phận an bài vậy. Cuộc đời, số phận của nó nhìn chung thì cũng là số sướng, từ nhỏ đến lớn cũng chẳng cần phải lo lắng cho ai, trừ phi nó tự nguyện muốn lo lắng cho ai đó, nó giống mình điểm này. Lâu nay nó cũng ở Sài Gòn nhưng mà giờ mới quyết định mua nhà để ở. Chắc là giờ muốn ổn định rồi, không muốn bôn ba bay nhảy nữa. Quan điểm trước đây của nó là: Làm việc ở đâu thì thuê nhà ở đó cho tiện. Còn trẻ mà lo mua nhà rồi suốt ngày lo trả nợ, rồi tiền đâu ăn chơi, tới khi già trả hết nợ thì không còn sức mà đi chơi nữa. Ở nhà thuê thì lợi hơn mua nhà. Nó có tính đến là giá nhà đất tốc độ tăng rất cao và xa so với tốc độ tăng lương. Rồi tuổi ngày càng lớn thì công việc có ổn không, thu nhập ổn không. Mình thì cảm thấy là cần phải ổn định sớm, cần phải có cuộc sống độc lập tự do, không muốn phụ thuộc vào ai, không muốn phải ăn ở dưới trướng của một ai cả nên mình quyết mua nhà từ sớm, không thích ở thuê mướn tạm bợ. Ông bà nói là “an cư lập nghiệp” không có sai đâu. Giờ nó lớn tuổi rồi mua nhà cũng phải vay một mớ. Thời buổi giờ thì công việc bấp bênh. May mà nó giỏi nên chắc là không sao. Tham quan khu chung cư nó ở mình cũng phát thèm. Mọi tiện nghi đều có trong khu chung cư như là bể bơi, phòng gym, phòng sinh hoạt vui chơi....mà chỉ tội cái là phí quản lí hàng tháng nộp hơi cao. Ở chung cư thì an toàn hơn cho một nữ nhân độc thân như nó. Nhưng mà mình sợ là an toàn cháy nổ, rồi tiếng ồn của mấy nhà xung quanh nó sẽ dội vô nhà mình, mình tưởng tượng ở chung cư giống như ở tập thể vậy đó. Mình dò hỏi nó mấy vấn đề như thế, nó nói là có thang bộ và thang khẩn cấp ngoài trời, tiếng ồn thì nhà bên cạnh la hét to mới nghe, lọt tiếng ồn vào từ cửa sổ và ban công, chứ bình thường không nghe gì. Người thân lên chơi thăm thì đi qua hai ba lớp cửa nên cũng hơi phức tạp. Nhưng bù lại thì như vậy an ninh an toàn nhỉ. Nói túm lại ở nhà riêng hay ở chung cư đều có ưu và khuyết hết. Cuộc đời này có gì là hoàn hảo đâu nhỉ. Phải chấp nhận một số điều mà sống thôi. Bà chị mình nói mình bán nhà đi qua mua một căn trên căn của đứa em mà ở, rồi chị cũng bán nhà ở quê vô đây mua một căn. Mấy chị em túm lại một khu ở để tụm ba tụm bảy với nhau cho vui ha ha...Nghĩ đoạn về già mấy chị em độc thân ở túm lại một nơi vậy cũng vui nhỉ hi hi....
  4. ...và tôi cũng yêu em

    Từ ngày có cái smartphone mình hiếm khi đụng vô cái laptop. Nó chỉ được mở lên khi làm việc, đến khi nghỉ việc thì để laptop mốc meo luôn. Vừa rồi có việc cần lại mở laptop lên, vì cả năm không dùng nên chắc là mốc meo, nó hú gì mà hú, nghe người ta bày lấy máy sấy để sấy cũng không ăn thua. Đem ra bác sĩ laptop sửa, bác nói tiêu tùng cái ổ cứng rồi, Mình nói vậy thay luôn đi rất là thản nhiên như không chuyện gì nghiêm trọng, ông sửa máy cũng rất bình thản thay. Ngồi một hồi mới sực nhớ ra “ ủa rồi hư ổ cứng thay ổ cứng là mất hết các dữ liệu hả anh?” Ổng trả lời: hư ổ cứng là mất toàn bộ. Lúc này mình mới là méo mặt ha ha....mình cứ nghĩ thay ổ cứng thì máy hoạt động lại bình thường rồi các dữ liệu vẫn còn trong máy chứ. Trình độ công nghệ của mình thiệt là siêu ha ha...bởi vậy ta nói “điếc không sợ súng” mà. Bao nhiêu cái file lưu trong đó, rồi còn phần mềm các công ty nữa, mất sạch không còn dấu vết hic hic....Lỡ mất rồi biết làm sao được nữa. Trước kia mình cũng hay đổ ra rồi lưu, có một số lưu trên google, cả ổ cứng di động, mà giờ lâu quá cũng chả nhớ pass mà vô nữa, ổ cứng di động cũng mốc meo. Ta nói làm cái nghề chi mà mệt. Phải lưu 10-20 năm, giấy tờ sổ sách mốc cả lên, giữ như cất của quý, chán. Để đếm đủ năm đem đốt hết. Thời gian là phương thuốc thần tiên, rồi cũng hoá bùn hết. Trong laptop còn lưu nhiều cái như là nhật ký đời tôi, hình ảnh gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, có cả sổ nợ giang hồ trong đó nữa ha ha...xem như là một lần ông trời cho mình xoá sạch tất cả, mọi cái chỉ còn lại lờ mờ trong trí nhớ mình thôi, Vậy cũng được nhỉ. Quá khứ chỉ là quá khứ, đôi lúc chỉ nên nhớ lờ mờ về quá khứ thôi thì sẽ đẹp hơn tốt hơn hen.
  5. ...và tôi cũng yêu em

    Ở trong nhà không thấy lạnh gì cả, mình mở máy lạnh cả ngày mà cho nên cứ tưởng ở đâu cũng giống nhau. Đi ra khỏi nhà lúc sớm không mang áo khoát gì cả đi phây phây, ta nói tới lúc đêm khuya đi về lạnh quéo luôn. Sài Gòn mà cũng làm mình lạnh vậy sao ha ha.... lần đầu tiên thấy Sài Gòn lạnh như thế. Chắc có lẽ hôm nay là Sài Gòn lạnh nhất, tối ngủ 2 em mèo bu quanh mình tìm hơi ấm là mình biết. Bình thường 2 em không gần nhau đựơc 1 gang tay mà hoà bình ngoan ngoãn như thế. Một em nằm trên bụng, một em nằm rúc vô nách mình, rất bình yên nằm ngủ, không hề gầm gừ, tát nhau như mọi khi. Thấy 2 em mình ngủ ngon lành mình cũng chẳng dám nhúc nhích. Mỗi lần mấy em lại gần nằm ngủ với mình là mình thức canh cho em ngủ, đợi các ẻm ngủ bưa bỏ đi rồi mình mới thoải mái ngủ tiếp. Ta nói chiều 2 ẻm hơn là chiều người tình nữa. Số khổ vì 2 em. 2 ẻm đã hơi dơ rồi mà chưa tắm lại được cho ẻm vì ngồi còn hơi bị đau lưng. Đợi vài ngày hết đau hẳn rồi tắm sạch sẽ cho 2 ẻm. Sau một thời gian theo dõi sát sao, xịt thuốc liên tục, 2 ẻm đã hết rận rồi. Tội nghiệp 2 ẻm trước đây cứ thấy ngồi đàn tờ rưng hoài, giờ thấy hết đàn rồi ha ha...Người ta nói người yêu có thể không có nhưng mèo nhất thiết phải có vài con. Nó sẽ khiến bạn biết thế nào là ấm áp, hạnh phúc (ngoại trừ những lúc nó lên cơn tát bạn rách mặt ha ha....).
  6. ...và tôi cũng yêu em

    Đây là nhật ký lộ thiên nên em cứ lồ lộ đi vào xem nhé, không cần phải len lén đâu ha ha...
  7. ...và tôi cũng yêu em

    Làm kiếp đàn bà, phụ nữ ta nói thiệt là mệt mỏi. Mệt cả thể xác và tinh thần luôn á. Phụ nữ làm gì cũng phải ngó nghiêng, ý tứ phát chán, còn tới kỳ kinh, sinh nở...thì ta nói đau đớn tới tận trời xanh. Mấy hôm trước bà chị rủ đi phượt Phú Quốc, đang rảnh mà, thế là ok mua vé đi thì đi. Thế mà tới đúng ngày lại bị, sui gì mà sui dữ thần. Ta nói lần này nó hết triệu chứng nhức đầu chuyển sang đau lưng, đau bụng. Đau mà nằm một chỗ mới được, đi đứng ngồi là không có được. Lần đầu tiên biết thế nào là người đơ như cây cơ. Người giống như bị nẹp thẳng đứng không có cong, cúi nghiêng ngửa gì được. Thật là lạ, bình thường chạy nhảy, uống dẻo mấy chục cái không sao mà. Đúng là lúc lên cơn bịnh thì xuống phong độ ngay tức khắc. Nằm bẹp dí mấy ngày như cái bánh tráng nhúng nước ỉu xìu xìu ha ha...thế là lại huỷ chuyến phượt Phú Quốc luôn chứ sao nữa. Ta nói sao mấy năm gần đây mình huỷ chuyến hơi bị nhiều đó nghe. Ừ thì mình coi như góp phần làm giàu cho hãng máy bay vậy, coi như của đi thay người đi, nghĩ vậy khỏi phải tiếc ha ha.... Nhiều lúc nghĩ hay là đi cắt buồng trứng quách cho rồi để khỏi bị hành nữa, mà mới tra tiến sĩ gồ nói là cắt cũng được cũng hết bị hành kinh nhưng mà có ảnh hưởng đến các tiết tố nữ giới, ảnh hưởng tới giọng nói, ngực, vai, lông lá...và đặc biệt là làm giảm sút sức khoẻ ham muốn tình dục, nghe tới đây sợ, hết hứng, hết muốn đi cắt buồng trứng ha ha....chắc là mình phải để tự nhiên thôi. Cái gì tự nhiên sẽ tốt hơn là nhân tạo nhỉ. Nói chứ nghe tới mổ, dao kéo cắt vô người là mình thấy ớn, thấy sợ rồi. Thôi mình cố gắng chịu đựng cho xong cái kiếp đàn bà phụ nữ này vậy. Ước mong sau khi chết mình không là còn là gì nữa, không mong làm lại con người, không mong làm một con vật nào đó, cũng không mong làm một vật vô tri vô giác. Mình ứơc mình là hư vô....
  8. ...và tôi cũng yêu em

    Có những người làm mình sợ thật sự. Cũng lớn rồi mà sao không hiểu nỗi. Cứ tưởng là chỉ có tẻ tâu nó mới nông nỗi, bốc đồng, nhây, lì lợm, thích quậy, chọc phá ...thôi chứ. Là người lớn, có hểu biết thì chỉ cần nói xa, nói gần là hiểu rồi, sao cứ phải cần nói thẳng thừng, dùng biện pháp mạnh mới được nhỉ. Mình chỉ sợ họ sốc, họ tự ái, họ sĩ diện rồi làm bậy thì không nên, nhưng mà thật là cứ im im để họ khủng bố hoài thì thiệt là phiền phức. Hôm nay mình quyết định khoá, xoá tất cả để xem họ còn nhây kiểu nào nữa không. Thật tình giờ mới thấy sợ thực sự mấy người luỵ tình, hay là người có sự tự ái cao, hay là người có tính hiếu thắng cao. Vấp phải mấy người dạng này chi cũng bị sức đầu mẻ tráng ha ha...chỉ là mình xui nên gặp người như thế chứ trên đời này thiếu gì người đàng hoàng tử tế phải không nào. Mình lúc nào cũng tin tưởng vào cuộc sống luôn tươi đẹp. Chỉ mong rằng mình đối xử đẹp với bạn thì bạn cũng đối xử đẹp với mình, đừng làm mình sợ nha bạn, mình chạy mất dép nha bạn ha ha....
  9. ...và tôi cũng yêu em

    Con người ấy mà có lòng tham không đáy, có một lại muốn có hai, có hai muốn thêm có ba, có bốn....thật là lạ. Mình theo phương châm cái gì cần thiết, cần dùng thì mua. Dùng cho cũ nát rồi vứt, mua cái khác thay thế. Áo quần, giày dép, túi xách... nói túm lại là bất cứ thứ gì chỉ cần thiết đủ dùng xoay vòng 1 tuần là đủ rồi. Cho nên nói chung nhìn lại mình chỉ có một màu, ít có thay đổi, ít khi có mới mẻ. Nó nhàn nhạt cũng giống như con người mình vậy, hờ hững, âm trầm. Chắc là mình sống theo trường phái đơn giản tối đa. Cả thế giới này ai cũng giống mình chắc là công ty phá sản hết vì không có ai mua sắm tiêu dùng ha ha.... Giờ rảnh rỗi nhìn lại nhà mình sao mà nó bừa bộn dễ sợ. Chả là cái gì cũng muốn mua về cho đầy đủ, cần là có dùng nên mua về để đầy nhà. Mà thật ra nhiều lúc để cả năm không đụng gì tới nó cả. Chắc là phải làm một cuộc cách mạng, lôi ra thanh lý, vứt hết cho nó gọn gàng, sạch sẽ cái nhà mới được. Còn cái Phòng thì nhỏ xíu mà bàn ghế tùm lum, chả là nhiều bàn để bạ đâu vứt đồ lên đó cho nó tiện tay đó mà ha ha....nên nhìn lên bàn thì bàn nào cũng đồ đạc to nhỏ đầy trên đó, mình thiệt là bừa bãi mà. Mình giờ đã ngộ ra rất nhiều điều. Mình muốn sống cuộc đời đơn giản, đơn giản cả trong các mối quan hệ, đơn giản cả trong cách sống, sở hữu tài sản, cuộc sống tình cảm...đơn giản tất cả cho thân tâm nhẹ nhàng. Thật ra trước đây mình cũng sống rất đơn giản rồi, giờ đơn giản hơn tí nữa cho nó lên thánh đơn giản luôn được không ta ha ha....trước đây mình chỉ sợ mình sẽ bị lạc loài trong cái xã hội quá thực dụng, sống bằng mặt nạ này thôi. Khi mình sống quá thật với bản chất của mình thì sẽ không phù hợp với vị trí, hoàn cảnh của mình đang đứng cho nên phải gồng mình sống theo số đông. Giờ đây khi mình được tự do rồi mình thích gì thì mình làm thôi. Ưa mặc gì mặc, ưa ăn gì thì ăn, ưa sống sao thì sống thế ấy. Khỏi phải nghe những lời đàm tiếu góp ý thế này thế kia nữa. Đúng là Đựơc Sống đúng với bản tính của mình thật là thoải mái và hạnh phúc.
  10. ...và tôi cũng yêu em

    Nhìn bà chị của mình mà buồn cười. Về cả tính cách, sở thích, cách ăn nói, ứng xử, phong cách.....mình giống như là một bản sao của chị. Chị với mình cùng con giáp, cách nhau 1 giáp, chắc có lẽ vì thế mà mình giống chị. Những năm vừa rồi chị chắc là có chuyện buồn nên mình thấy tính khí chị thay đổi. Nhiều lúc muốn gần gũi an ủi chị mà thấy chị cực đoan, bảo thủ, cố chấp quá nên sợ, mình chẳng nói gì. Chị nói thì nghe, nghe mà thấy lo cho chị. Thôi thì cứ để cho chị nói để chị được giải toả nỗi niềm. Trong tất cả anh chị em, chị là ngừơi hay lo lắng quan tâm cho mình nhiều nhất. Nhiều lúc chị quan tâm lo lắng cho mình quá cũng thấy ngột ngạt. Kể cả cha mẹ cũng không quan tâm sát sao dạy dỗ mình bằng chị. Chị thay mặt cha mẹ chăm lo cho mình vì cha mẹ quá bận rộn làm ăn để lo cho cả đòan tàu há mồm mà, thời gian đâu mà gần gũi con cái nữa. Năm vừa rồi chị cứ đòi làm mai làm mối mình cho ông này, ông kia. Mình tránh mãi cũng mệt mà cũng không muốn chị lo lắng cho mình nhiều nữa nên mình come out với chị. Chị cũng bình thừơng không nói gì và chấm dứt luôn việc làm mai làm mối ha ha....sau khi mình come out cho chị xong, một thời gian sau đó mình cảm giác hình như các anh chị em cũng biết mình les hay sao á. Chắc là chị có kể cho mấy ngừơi kia nghe ha ha...Nhà mình thuộc dạng tự do, tự chủ, không ai có quyền can dự quá sâu vào cuộc sống cá nhân của ai cả. Kể cả cha mẹ không có áp đặt, ép buộc điều gì. Mỗi người tự quyểt định về cách sống, về cuộc đời mình và tự chịu trách nhiệm lấy. Vừa rồi chắc là do lo lắng về cuộc sống ăn không ngồi rồi của mình trong năm qua mà chị lại nói xa nói gần về quyết định của mình, sao mình lại sống như vậy, lo sợ mình buồn chán, lo sợ mình bịnh tật, chị khuyên mình không nên lo lắng cho gia đình, mà hãy lo cho bản thân...trách cứ mình sao lại buông bỏ mọi thứ....mình đã nổi nóng lên với chị và có lời lẽ hơi nặng nề với chị. Chắc cũng tại chị không hiểu tâm tư nguyện vọng của mình nên trách mình vậy thôi. Chị trách mình chắc là có lí do của chị. Mình đáng lẽ không nên nổi nóng, nặng lời với chị làm gì. Chị quan tâm yêu thương lo lắng cho mình rất nhiều vậy mà. Mình thấy hối hận vì đã đối xử với chị như thế. Tết tây này vợ chồng chị vào Sài Gòn thăm con, chị với mình lại vi vu đi chơi ở Sài Gòn này. Chị với mình có sở thích rất giống nhau, cho nên đi chơi với chị rất vui, nghe chị kể chuyện này chuyện kia nhiều khi cừơi không nhặt đựơc mồm. Lần này gặp chị mình sẽ xin lỗi chị về cư xử không đúng vừa rồi của mình. Năm nay mình sẽ học cách lắng nghe, thông cảm và thấu hiểu. Trong năm nay cam kết cố gắng bình tĩnh, không nổi nóng với bất cứ vấn đề gì, với bất cứ ai. Sống vui vẻ, an nhiên không những cho bản thân mà cho những người thân yêu xung quanh mình nữa. Vậy nhé, hứa là phải làm được đó nha mình hi hi...
  11. ...và tôi cũng yêu em

    Cuộc đời nhiều lúc thật là kỳ lạ. Trong vô vàn người trên trái đất mình lại cứ phải gặp lại, va đụng lại người cũ là sao nhỉ. Mình vốn dĩ đã cho nó vào dĩ vãng và hầu như quên đi không cần nhớ tới nữa. Đúng là người ta nói trái đất tròn mà. Lâu nay mình không tin đâu. Mình nghĩ những điều tình cờ chỉ có nhiều trên phim ảnh thôi chứ trong đời thực hiếm khi mà xảy ra. Vậy mà duyên nợ đó sao chưa buông tha mình, có lẽ duyên nợ đó chưa xong, nên ông trời sắp xếp cho đụng độ lại ha ha....Nhiều lúc ngẫm nghĩ mà cười chảy cả nước mắt, cười rụng răng rung rún luôn ha ha...Thôi thì lỡ đã gặp lại thì mình nên giải quyết cho xong cái duyên nợ này cho dứt điểm đi nhé. Để sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau lại trong tình huống dở khóc dở cười như thế này nữa. Sáng nay mở mắt nhìn chăm chăm tập trung trên nệm lại phát hiện thêm vài con rận mèo nhảy nhót bay tung toé. Dạo này mình uống thuốc bổ, bổ sung vitamin các loại nên mắt mình trở nên sáng tỏ tinh tường hơn xưa hay sao á. Ta nói giờ chỉ một con vật nhỏ bé xíu như con rận mình cũng thấy rõ ràng luôn, hồi xưa cận nặng, ăn uống thiếu chất mắt mờ nên không thấy rận ha ha...Đi vào toilet hồi xưa không thấy vết ố vàng đen dơ, giờ vô là nhìn thấy liền. Ta nói thấy rận thấy dơ là ớn lạnh, sợ nổi cả da gà. Thế là mới sáng sớm mở banh mắt ra dọn dẹp lau chùi cả phòng, đem hết nệm mền chiếu gối ra hiên giăng phơi đầy, hy vọng triệt sạch cái ổ rận nảy. 2 em mèo mấy ngày nay mình gia tăng tiêu diệt rận cho 2 em nên thấy trên thân thể 2 em đã vắng bóng rận rồi mình cũng mừng. Nghĩ tới sống chung, ngủ chung với rận hãi quá. Còn cái em mun giờ tự nhiên nổi chứng tè bậy khắp nhà nữa, bực ẻm dễ sợ luôn. Chưa nghĩ ra cách nào trị tật này của ẻm. Nghĩ nhiều lúc bực mình quá Muốn bắt em mun ra chợ bỏ luôn chắc là hết rận, hết nghe mùi khai của ẻm hen ha ha....mình cũng ít có ác nhỉ. Nhưng mà không được, mình cầm lòng thấy không đậu khi thấy ẻm khổ sở được hic hic....giờ cố gắng triệt sạch rận cái đã. Còn vài ngày nữa thôi là hết năm rồi. Cố gắng lê lết vài ngày nữa cho qua cái năm xui xẻo, không như ý muốn của mình này đi. Cả năm nay tâm trạng của mình cứ lên xuống biến động thay đổi rất mạnh, rất lớn, rất là hỉ nộ ái ố đúng với bản chất sắc màu của cuộc sống. Như vậy, túm lại là cũng một năm có ý nghĩa của cuộc đời mình. Mặc dù tiền tài vật chất chưa thấy phát triển tăng trửơng trong năm nay, nhưng về mặt tinh thần, trải nghiệm cảm xúc thì mình gặt hái được cũng kha khá và mãn nguyện. Cuộc đời như thế đối với mình cũng là vui là hay rồi.
  12. Đã đi gần hết cuộc đời rồi mà giờ vẫn còn lênh đênh. Haizz....buồn!
×