Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi Thành Viên,

Tạm thời, vấn đề dung lượng của AL đã được giải quyết. Tuy nhiên, để hoạt động ổn định trong tương lai, AL cần giảm bớt dung lượng lưu trữ hình ảnh. Vì thế, nếu các bạn muốn giữ lại hình ảnh của mình đã đăng tải trong Gallery hãy tải về máy tính của mình.

Sau một tháng kể từ ngày ra thông báo này, tất cả hình ảnh trong mục Gallery/Thành Viên AL Sáng Tác sẽ được xóa bỏ. Ban Kỹ Thuật sẽ từ chối giải quyết những yêu cầu liên quan.

Ban Kỹ Thuật

2019.07.11

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Members
  • Content count

    716
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    9

ThanhNhan last won the day on August 23 2018

ThanhNhan had the most liked content!

Community Reputation

525 Excellent

About ThanhNhan

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

8,214 profile views
  1. ...và tôi cũng yêu em

    Mấy hôm nay lên face thấy toàn là họp lớp, kỷ niệm 15 năm, 20 năm, 30 năm ngày ra trường, trải dài các tỉnh luôn. Kỷ niệm trường cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học…Nói thật là lâu lâu gặp nhau nó quý hơn là gặp thường xuyên. Bạn thì có bạn thân, bạn không thân.. đủ thứ loại bạn. Họp mặt để ý nghĩa của nó là tri ân thầy cô, góp công góp sức gì đó cho trường xưa, cho thế hệ các em con cháu theo trường mình học hồi xưa. Mà cũng nên gom lại 3 hoặc 5 năm làm 1 lần cho tất cả cựu học sinh, sinh viên của trường cũ thì hay hơn là từng khóa làm riêng, rồi khóa nào cũng tổ chức, rồi năm nào cũng tổ chức, thấy cô thầy già lụ khụ mà phải tham gia đi hội hè, họp mặt hội ngộ hoài cũng mệt chứ bộ. Mình ở xa không có tham gia nhưng nhìn lại trường lớp xưa, nhìn lại những khuôn mặt bạn bè một thời thơ ấu, xa xưa cũng thấy bồi hồi xao xuyến. Nhớ lại hồi đó đi học mình còn nhỏ xíu mà sao ranh mương dễ sợ. Mới học cấp 1 thôi mà để ý thương thầm cô giáo rồi. Cô đó có khuôn mặt trái xoan, người hơi tròn cũng không được cao lắm, da trắng, mái tóc dài thẳng đen óng mượt, mắt to, miệng nhỏ, môi mộng đỏ hồng. Cô nói giọng rất nhẹ nhàng, nhìn cô rất dịu dàng, hiền diệu. Suốt ngày mình chỉ cứ mơ mộng về cô giáo thôi. Mình ước mơ lớn lên làm thật nhiều tiền giúp đỡ che chở bảo vệ cho cô. Lúc đó cô có chồng có con rồi, gia đình cô cũng vất vả khổ cực. Mà thời đó mới giải phóng nhà ai cũng khổ, nhất là giáo viên nữa. Sau này cô đi Mỹ theo diện HO gì đó. Rồi mình cũng dần quên cô. Lên cấp 2 thì có xao động tâm hồn với một anh chàng tóc xoăn, mũi cao, môi hơi đỏ haha….là do bạn bè ghép đôi rồi tự nhiên để ý luôn vậy đó haha…Mà nói chung tình cảm của cấp 1 cấp 2 chỉ là tình câm lặng, 1 mình mình biết không ai biết cả, chỉ là mộng mơ thoáng qua của tuổi học trò rất trong sáng nhưng mà mỗi khi nhớ lại làm mình xao xuyến bồi hồi, nhìn lại cảnh cũ, trường xưa, góc lớp sẽ nhớ tới những kỹ niệm đó. Lên cấp 3 thì lúc này tâm lý thay đổi chắc do dậy thì nên bất ổn, nổi loạn nè, tính khí rất thất thường. Lúc này khi thì vui vẽ huyên náo, lúc thì trầm mặc im thin thít lạnh lùng. Nhiều lúc thỉnh thoảng cô bạn ngồi cạnh cùng bàn nhìn mình ngỡ ngàng không biết là vì sao mình lại im lặng không nói chuyện, lạnh lùng một vài tuần như thế, làm như giận hờn chuyện gì đó, mà thực tế chả có chuyện gì mà giận lẫy nhau cả. Cổ nhìn mình, mình nhìn cổ ý là muốn nói chuyện với nhau mà không ai mở lời hết thế là cứ im lặng ngồi bên nhau như vậy thôi haha…nghĩ lại buồn cười quá, sao tính mình lúc đó kỳ cục quá. 3 năm học cấp 3 cũng có bạn thân đi chơi đây đó trong thành phố, sau này ra trường mỗi đứa 1 nơi rồi dần dần xa cách phai nhạt không còn liên lạc nữa. Những năm học đại học có lẽ là thời gian mình được hạnh phúc nhất với cảm xúc về tình bạn, tình yêu. Lúc này đã có sự cảm nhận sâu sắc về thế nào là tình yêu lứa đôi, thế nào là tình bạn chân thành cùng chia sẽ buồn vui nâng đỡ nhau trong cuộc sống…..Mỗi giai đoạn qua đi để lại cho mình những dấu ấn không thể nào quên. Mà giai đoạn trong tuổi cặp kè, cắp sách tới trường là thường toàn những kỹ niệm đẹp, vui vẽ, trong sáng, là hành trang tích cực, mang lại nhiệt huyết cho mình trên con đường tiến về tương lai.
  2. ...và tôi cũng yêu em

    Lòng người thực sự làm mình cảm thấy sợ, sợ tất cả. Nhìn đâu đâu cũng thấy giả dối, lọc lừa vậy nè. Mình không muốn mình bị tổn thương, nên thôi câm nín và lui về nơi chốn bình yên của mình là an tâm nhất. Tìm nơi đâu được sự bình yên trong tâm hồn. Đối với mình khoảng cách giữa người và người từ lâu đã là một chướng ngại khó vượt qua, giờ khoảng cách này ngày càng xa, xa dần và dường như mình không thể chạm tới được nữa. Mình gần như không muốn quan hệ với tất thảy, đã trở thành rất lạnh lùng từ rất lâu rồi. Thật sự im lặng chơi với động vật, chó mèo, cỏ cây,....sống ở nơi hoang vắng mình cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều. Mình hầu như không còn nhớ tới con người còn tồn tại luôn. Thậm chí vừa rồi bà chị dặn mua thuốc uốn tóc gửi đứa em đem về cho mẹ mà mình cũng còn quên được luôn. Mình chỉ còn mỗi mình mẹ trên đời để còn 1 chút yêu thương, để nhớ đến mà mình cũng nỡ đành lòng quên luôn vậy đó. Không biết mình đang sống lơ mơ thế nào nữa. Không biết là mình sống vì điều gì nữa. Đầu óc của mình dạo này không còn nhớ được điều gì cả, mình gần đắc đạo rồi sao. Cảm thấy có lỗi với tất cả, với tất thảy mọi người nhưng mà biết làm sao được, tại mình mệt mỏi lắm, mình sợ lắm. Mình bất lực nên mình như thế. Mình muốn lánh xa nhân thế. Mà chắc không được đã lỡ sinh ra làm kiếp con người phải ráng, nhưng mà sao đau lòng, khổ sở quá trời ạ.
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Có một em nói với mình rằng: chị thật là tài ban đầu thì là vai vợ rồi giờ chị chuyển thành vai chồng. Chả là em ấy đọc nhật ký của mình từ những bài đầu cho tới các bài hiện nay thì thấy vậy. Mình cũng thấy bất ngờ và buồn cười. Mình thì chỉ ghi tự nhiên theo cảm xúc và thời gian cứ thế trôi đi mình thay đổi lúc nào mình cũng không hề hay biết. Khi em ấy nói với mình thì mình mới nhìn lại và cũng thấy mình thật là tài và buồn cười bản thân mình quá haha….Thật ra là mình cũng không phân biệt rạch ròi thế nào là chồng thế nào là vợ. Nhưng mà vì là đều con gái phụ nữ nên khi đến với nhau thì mình xem ai cũng đều là phái yếu và cả hai đều là vai vợ. Mình chưa bao giờ xưng mình là anh, là đàn ông, là chồng. Mình không được mạnh mẽ như thế và cũng không muốn trở thành như thế. Lí do là vì mình thấy người đồng hành của mình yếu đuối hơn mình thì mình muốn bảo vệ chở che vậy thôi. Trong quá trình chung sống tự nhiên mình thay đổi để phù hợp với thực tại. Hồi đó, ban đầu vợ (là nàng ta) chát chít với mình ăn nói có vẻ mạnh mẽ lắm. Lúc đó mới quen chát chít thôi chưa gặp mặt, nàng ta cứ xưng là chồng cho nên mình lúc đó cũng kêu chồng cho vừa lòng nàng ta, còn mình đóng vai vợ haha…Sau về ở chung, ta nói nó lòi ra hết, nàng ta yếu đuối quá thể, mình nói yếu đuối ở đây là nghĩa bóng đó, không phải là yếu đuối về sức khỏe thôi đâu. Thế là mình từ từ chuyển vai là người hùng bảo vệ chở che cho nàng ta là thế. Nói là người hùng bảo vệ cho oai vậy thôi chứ là do hoàn cảnh tạo anh hùng đó thôi haha….vì là thương cho nên mình thay đổi, phải mạnh mẽ hơn lên một chút để lèo lái con thuyền đi đúng hướng đến bến bờ hạnh phúc chớ. Nhiều lúc mình cũng đổi vai nhõng nhẻo chảy nước ra, cũng muốn được an ủi chở che, những lúc như vậy vợ lại ôm mình ve vuốt, mình nằm trong lòng vợ như một con mèo con ẩm ướt vậy đó. Trước giờ thật ra mình là thuộc dạng liễu yếu đào tơ mà haha…. từ ngày có vợ mình menly hẵn ra, nhưng mà bản chất yếu đuối lâu lâu vẫn còn xuất hiện haha… Mình đọc trên cái trang gì đó, có nói cái cô diễn viên gì đó trước đây đóng trong phim chạng vạng lúc đó cô ấy rất là thùy mị, dịu dàng. Nhưng giờ cô ấy đã thay đổi style 360 độ thành tomboy rất là menly nhận hông ra là cô gái dịu dàng trước đây luôn. Mình chắc cũng giống vậy mà mình chỉ thay đổi về tư tưởng, tinh thần thôi chứ mình không bao giờ thích thay đổi về ngoại hình như thế. Mình thuộc loại thích một gia đình 2 người phụ nữ dịu dàng, hiền lành, yên bình, hạnh phúc vậy thôi.
  4. Chị, em thương chị!

    Chị chưa biết em ơi.
  5. Em để ý người thích mình thì hay nhìn mình lắm. Ví dụ trong đám đông rất nhiều người mà người đó chỉ đi bên cạnh em, ngồi cạnh em nhìn em thôi, quan tâm 1 mình em thôi. Hoặc là trong các trường hợp khẩn cấp, gọi không ai giúp mà chỉ người đó là tới với mình bất chấp thời gian, không gian...Hoặc là trong thời khắc nào đó người đó cầm tay em thật chặt trong vô thức ấy. Hoặc là em bị nạn gì đó nhìn thái độ người ta thảng thốt, quan tâm lo lắng rất là chân thật, chân thành. Cái này em phải có quá trình tiếp xúc với người ta nhiều em mới nhận ra được em à. Chúc em nhận ra được người nào thích em nha.
  6. ...và tôi cũng yêu em

    Mình thật là mệt mỏi với những giấc mơ. Những lúc tâm tình bất ổn là người ấy lại về. Mặc dù mình chẳng nhớ tới, chẳng nghĩ tới mà sao cứ lại về như thế. Mình muốn quên hẳn đi, mình muốn dành trọn tâm hồn mình cho hiện tại mà thôi. Từ ngày cất bước ra đi là không liên lạc, không hỏi thăm, vì mình chẳng muốn quan tâm nữa. Trong mơ hiện về như thật, có hẳn một câu chuyện hẳn hoi, có đầu, có giữa, có kết thúc, mà cái kết có hậu nữa chứ haha... Thật lạ, nó trái hẳn với ngoài đời thật. Cũng mấy chục năm qua rồi mà sao cứ dai dẳng vậy nhỉ!? Mình không hiểu nổi. Sao không chịu buông tha cho mình cho rồi. Mình đã làm gì sai sao. Có thuốc gì tẩy não, tẩy ký ức trong những nếp nhăn của bộ não này không. Thì ra tất cả những hình ảnh, những câu chuyện trong cuộc đời của mình, từ nhỏ tới lớn nó không hề mất đi, mình không hoàn toàn quên đi mà nó nằm sâu thẳm đâu đó trong con người mình. Đó là lí do vì sao mấy người già hay lẩn thẫn nói những điều bâng quơ không ăn nhập gì với hiện tại, là bởi vì trong đầu óc những người già các thước phim ký ức đang quay chậm lại về một thời điểm nào đó của quá khứ. Khi con người không tự làm chủ được thì các ký ức xa xưa sẽ tự tung tự tác tung hoành trong đầu óc của họ và họ sẽ thốt lên lời nói trong vô thức chính là họ đang nói chuyện với quá khứ của họ đó. Họ không phải là điên là lẩn thẩn mà là đang nói mớ thôi như là họ đang ở trong trạng thái ngủ mơ thôi. Khi mình ngủ mình đã mất sự tự chủ, kiểm soát của tâm trí cho nên những con người xưa cũ, những câu chuyện xưa cũ sẽ về đánh thức lại những kỹ niệm xa xưa. Khi tỉnh giấc mơ mình lại nhớ về. Mình không phải là loại người bạc tình, bạc nghĩa, muốn rũ bỏ tất cả. Nhưng mà cuộc sống đôi lúc phải mạnh mẽ lên, thấy sai thì phải sửa sai, phải làm đau mình, làm đau người để mà lột xác, mang lại điều gì đó tốt đẹp hơn cho mình và cho người. Cho nên mình không muốn nhớ lại, cầu xin những giấc mơ đừng trở về nữa mình mệt mỏi lắm đó. Về làm gì nữa khi mà tất cả đã là quá khứ là dĩ vãng rồi. Đối với mình “tiền bạc phân mình, ái tình dứt khoát” mình không muốn nhớ đâu. Mình đã đến với ai chỉ mong người đó sẽ được hạnh phúc bên mình, mình muốn chuyên tâm hết cho người mình đã lựa chọn. Dù cho cuộc sống có khó khăn, vất vả mình chỉ muốn dành những gì tốt nhất cho người đó, còn mình sao cũng được. Những giấc mơ kia làm mình thấy có lỗi với vợ. Làm mình lại muốn bù đắp cho vợ nhiều hơn. Nhìn vợ vất vả, lo cho mình từng li từng tí thấy thương. Vợ ơi, không phải mập ngoại tình tư tưởng đâu nhé. Lâu lâu các giấc mơ về ngoài tầm kiểm soát của mập thế thôi. Có em gái nói mình nhật ký sao cứ ghi về người xưa, người cũ như thế, không thấy làm vậy là xúc phạm vợ, làm vợ buồn à? Mình giải thích là vợ mình hiểu mình như thế nào đối với cô ấy cho nên vợ rất hiểu và thông cảm cho mình. Chỉ là một khoảng trời riêng của mình ở đây để mình nói lên những cảm nghĩ, cảm xúc của mình tại thời điểm này mà thôi, sau thời khắc này, mình lại trở về cuộc sống thật, bên vợ vẫn nguyên vẹn như thưở nào thôi. Ai cũng có khoảng trời riêng. Nếu muốn không cảm thấy khó chịu thì không nên vào nhật ký của vợ của chồng để xem. Vợ mình và mình công khai tất cả khi người kia muốn biết, mình không giấu vợ bất cứ điều gì nếu vợ muốn biết. Cuộc sống nên tôn trọng nhau, và nghệ thuật sống chung với nhau kể cả, vợ chồng, bạn bè, người thân muốn sống lâu dài, yêu thương nhau thì nên “một mắt nhắm, một mắt mở”. Cuộc sống vợ chồng không phải chỉ biết vợ chồng mà thôi mà còn các mối quan hệ khác nữa như là bạn bè, đồng nghiệp, người thân....Nghĩ thoáng tí thì cuộc sống sẽ vui vẽ, hạnh phúc thôi vợ nhỉ. Mình may mắn gặp được người vợ rất thoáng haha.....
  7. ...và tôi cũng yêu em

    Mình nhìn trầm trầm im im hiền hiền khờ khờ vậy chứ lúc nổi điên nổi khùng lên là ghê lắm. Kiểu như là tích tụ lâu là nó bí nó bùng nổ đó mà haha….Nhiều lúc ở nhà quanh năm suốt tháng cũng không sao. Đến một lúc nào đó cuồng chân, cuồng tầm mắt là nhấc mông lên và đi, đi bất cứ nơi đâu mình thích. Và đặc biệt nếu nơi đó có người đang mong chờ mình thì mình càng điên bạo đi bất kể giờ giấc. Nhớ có lần đi theo tiếng gọi gì gì đó …đang buổi chiều gần tối rồi nổi hứng lên thế là xách xe máy chạy từ Bình Dương về Vũng Tàu, ta nói nghĩ lại thấy sợ chớ. Đi một mình trong đêm, tới mấy đoạn đường không có đèn tối om om thế mà phóng như điên. Rồi có thằng cướp nào đó nó theo dõi hồi nào không biết nó chạy tới dựt sợi dây chuyền, xong nó rú chạy, mình giựt mình hú hồn rồi tự nhiên theo phản xạ rú ga rượt theo nó, được một đoạn không thấy nó nữa nên chạy bình thường lại. Không biết sao lúc đó mình gan dữ thần vậy. Chắc là tuổi trẻ bốc đồng nông nỗi đó mà. Giờ già rồi bớt lại rồi haha….Giờ thỉnh thoảng cũng hơi cuồng cuồng vị bị vợ nhốt ở nhà hoài cũng nhớ không khí bên ngoài. Tuần vừa rồi nhớ không khí miền quê thế là xách xe chạy đi ra vùng ven thành phố chơi, lang thang 1 ngày tự thưởng thức, quan sát cuộc sống xung quanh. Nằm vất va vất vưỡng giữa trời bao la, nhìn thiên hạ đi qua đi về, nhìn những mảnh đời vất vả mưu sinh. Cuộc sống đôi lúc phải đi ra bên ngoài, nếm trãi mới thấy được cuộc sống này như thế nào. Nó muôn màu muôn vẻ, đủ kiểu để biết mà sống như thế nào cho phải. Cuộc sống này không có gì là tuyệt đối, là mãi mãi, là vĩnh cửu, nó luôn vận động và thay đổi. Mình cũng phải luôn thay đổi biến hóa cho nó phù hợp, để sống được vui vẽ và hạnh phúc hơn.
  8. ...và tôi cũng yêu em

    Dạo này rảnh rỗi lại rồi, không biết làm gì cho hết thời gian 2 ngày nghỉ cuối tuần. Nói thật ra là việc nhà còn đầy ra đó mà làm biếng lắm, không muốn làm. Nằm nghĩ ngợi miên man, nhìn lên cái quạt thấy nó bám bụi dơ đen thui dày cộp, chặc lưỡi thôi kệ để vài bữa nữa lấy xuống lau chùi. Xuống bếp nhìn lên bàn thờ ông táo thấy 1 đống tàn tro nhang đầy ắp, lại chậc lưỡi, để vài bữa nữa dọn, thỉnh thoảng đang nấu nó bay tàn nhang xuống đầy bếp mà cũng mặc kệ, đúng là mình sống dơ nhất thế giới rồi haha….Nhìn vô bể cá thì thấy nước đen thui, cặn bã đầy, cũng làm biếng không thay nước, cũng lâu rồi gần 1 tháng chưa thay haiza…thấy vậy cũng dơ nhưng mình làm biếng mà nên thây kệ. Vợ mình nói khách vô quở “nuôi cá cho có phải không?” Ý là nuôi mà chả quan tâm, chăm sóc, thay nước gì cả nhìn thấy ghê đó mà (Mình diễn dịch ra như vậy đúng ha). Nhìn 2 con mèo thì lông xù cứng đơ vì dơ dáy chưa được tắm. Vườn rau thì te tua tơi tả, may mà đang mùa mưa nên có trời tưới nước dùm không thôi là nó cũng héo tàn hết rồi. Bàn ghế tủ thì bụi thôi rồi luôn. Vậy đó, mà mình vẫn sống bình thường thôi, cuộc sống tự do tự tại chả ai la trách mắng gì khỏe gì đâu á haha….lấy vợ công nhận sướng nha, vợ cũng không phải là người cầu toàn, nên cũng dễ tính, có dơ cũng chả sao. Nếu mà mình ở với ông chồng nào chắc ổng la mình te tua rồi vì tội làm biếng. Vậy mới thấy nể mấy bà vợ mà có chồng có con, phải lo cho chồng con, dọn dẹp nhà cửa, chợ búa cơm nước, rồi việc công ty, quan hệ bà con lối xóm bạn bè…chắc là mệt lắm, phải 3 đầu 6 tay mới chu toàn được. Nhà mình khi nào có khách tới ở là mình mới dọn dẹp cho nó gọn gàng tí thôi (kiểu này phải có khách thường xuyên nhà mình mới sạch sẽ thường xuyên được haha…). Công việc trong nhà vợ phân công cho mình mấy việc đó nên vợ không bao giờ làm thay cho mình đâu. Mấy tuần trước mình mệt làm biếng nên cứ để vậy. Tuần này khỏe khoắn, thoải mái hơn tí rồi nên sắn tay áo lên thực hiện nghĩa vụ cao cả vợ giao haha….nãy tắm xong cho 2 con mèo rồi. Chiều nay thay bể cá, mua thêm vài con thả vô cho nó có không khí, đi sửa cái xe, nói vợ đưa điện thoại đi thay pin luôn, dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ tí, mình lâu lâu nổi cơn siêng đột xuất vậy đó (nói thật là phải cố gắng làm màu tí cho vợ thương đó mà haha....nghệ thuật sống đó nha. Đừng để vợ làm hết tất cả mọi việc vợ sẽ buồn tủi đó nha mấy bà chồng hihi…). Thôi không nói nữa, nói ra vợ sẽ biết hết âm miu của mình, vợ mà đánh úp 1 cái là mình chít haha...
  9. ...và tôi cũng yêu em

    Hôm qua rảnh rỗi 2 đứa dẫn nhau đi ăn vặt, ăn xong mình rủ vợ đi dạo chợ đêm, vợ hỏi “thế dạo chợ rồi cho mua gì không?” mình nói “mua gì mà mua, đi dạo thôi”, vợ nghe nói vậy thì mặt ỉu xìu haha…Vợ nói vậy đi dạo mần chi, mình nói thì dạo chơi thôi. Vậy mà đến khi ăn xong vợ cũng nói thôi qua chợ đêm dạo chơi. Ta nói vợ mình cái tật đi dạo chợ, hay shop gì mặc dù mục đích ban đầu là không mua gì, nhưng nếu mà đi thì giá gì cũng tha về 1-2 thứ. Y như rằng qua chợ đêm đi một hồi ngó nghiêng, lựa lựa thì cũng đòi mua quần, áo….mình dứt khoát không cho mua, vì mình biết mua về có mặc bao nhiêu đâu, cứ mua rồi mặc 1-2 lần xong để trong tủ quanh năm suốt tháng không đụng đến nữa, mua làm gì cho phí. Có nhiều cái mua về để y nhãn mác, để trong tủ hoài, mình thấy vậy mình nhắc vợ mới nhớ ra, đem ra mặc 1-2 lần. Vậy đó, vậy mà cứ đòi mua cho cố vào làm gì. Lúc mình không cho mua vợ bực, buồn lắm nhăm nhe với mình là” không cho mua mai top lén đi mua cũng vậy thôi”, rồi năn nỉ mình không cho mua thì nói là “cho top mượn tiền mua, về top trả lại tiền cho” haha….vợ buồn cười ghê nha, tiền mình lấy của vợ đi chơi chứ tiền của ai mà mượn (vì tiền mình thì nằm trong tài khoản hết rồi haha….). Nhà mình mỗi lần đi chơi mình là người cầm tiền, mà tiền là mình toàn lấy tiền của vợ chứ đâu haha…Mình quan niệm tiền của mình cũng là của vợ, tiền của vợ cũng là của mình, cho nên tiền để chung ai cần gì thì cứ lấy mà tiêu, mình không có quản, vợ cũng không có quản. Tiền bạc là công khai với nhau, lâu lâu vợ hỏi tiền còn bao nhiêu, mình đưa số dư cho vợ xem, khai báo với vợ mình dùng cho những khoản gì, vậy là vợ yên tâm. Còn tiền của vợ mình cũng không quản, lâu lâu thấy hết thấy thiếu thì mình rút tiền về nhà cho vợ chi tiêu trong gia đình. Mình quan tâm đến cách chi tiêu của vợ sao cho hợp lý thôi. Ví dụ như là nói vợ đi tập gym nâng cao sức khỏe, mua đồ bổ dưỡng mà ăn, ăn uống phải khoa học, hợp lý, để dành tiền đi làm răng (vợ mới tí tuổi đầu mà răng rụng hết, không còn cái nào mà nhai cơm, hậu quả của việc ăn uống, sinh hoạt, vệ sinh không khoa học, không đúng cách đó mà. Từ ngày ở với mình, mình có nhắc nhở nhiều nên cũng có đỡ hơn rồi đó hihi….). Căn dặn vợ không tiêu xài hoang phí những thứ không đáng như là giày dép túi xách nước hoa son phấn áo quần….đầu tư vào sức khỏe, kiến thức, gia đình, người thân nó có ý nghĩa hơn nhiều. Mình nói thì nói vậy thôi chứ vợ làm gì mình đâu có quản được, chỉ mong là vợ chi tiêu hợp lí, không vung tay quá trán, không nợ nần ai là được rồi. Mình kiếm tiền cũng mong cho gia đình được tiêu xài thoải mái, nhưng làm gì thì làm dứt khoát là không được vay mượn tiền để ăn tiêu xài hoang phí. Không biết vợ sống dưới sự áp bức của mình như vậy có chịu nỗi không nữa haha…vậy mà vợ chịu đựng mình nỗi hơn 5 năm rồi đó. Để xem vợ chịu nỗi mình được bao nhiêu năm nữa haha….
  10. Tui sợ vô topic người ta comment từa lưa tà la rùi họ cho tui ra tương và tát tới tấp lun a. Tương tát rùi nà haha.....
  11. ...và tôi cũng yêu em

    Ngẫm trước giờ mình sống toàn theo bản năng và cảm xúc. Cứ thấy thích là làm, không thích thì tránh. Mà như vậy sẽ không tốt lắm, mình sẽ không được thành công. Nghĩ lại những quyết định, những hành động của mình thời tuổi trẻ thấy có lỗi với nhiều người. Mình chỉ nghĩ sướng cho bản thân thôi, giải thoát cho chính mình mà thôi. Giờ nghĩ lại thấy vậy thôi chứ sẽ không làm lại được gì vì thời gian trôi qua không bao giờ trở lại nữa. Đọc ở đâu đó câu nói là mình phải biết tự tha thứ lỗi lầm cho bản thân mình thì mình mới sống thanh thản vui vẽ được. Vậy đó, giờ càng về già càng thấy nhiều lỗi lầm và phải tự tha thứ cho mình đây. Thế mới biết tại sao mấy người già họ hay tìm đến nhà thờ, chùa…để tụng kinh, cầu nguyện, sám hối…..để được thanh thản trong tâm hồn. Cuộc đời ai mà chẳng có sai lầm, ai mà chẳng có một thời tuổi trẻ nông nỗi, bồng bột, háu đá, bướng bỉnh, chướng…Từ nay trở về sau phải sống khéo hơn, kìm nén bản năng và cảm xúc lại. Già rồi mà chưa trưởng thành là đây haha….
  12. Đã đi gần hết cuộc đời rồi mà giờ vẫn còn lênh đênh. Haizz....buồn!
×