Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Members
  • Content count

    702
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    9

ThanhNhan last won the day on August 23 2018

ThanhNhan had the most liked content!

Community Reputation

503 Excellent

About ThanhNhan

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

8,071 profile views
  1. ...và tôi cũng yêu em

    Hôm nay ngồi nhìn lại các mối quan hệ gia đình, vợ, chồng, bạn bè, đồng nghiệp….đến giờ này thấy mình vẫn thật cô đơn và lạc lõng. Sống gần tới tuổi nghỉ hiu rồi mà ngẫm đi ngẫm lại chỉ có 2 người thật sự là mình tâm sự nhiều về những tâm tư, suy nghĩ của mình cho họ biết và họ thực sự hiểu mình muốn gì, mình là người như thế nào. 2 người đó giờ 1 người đã ở thế giới bên kia, 1 người thì mình đã làm cho họ rời xa mình rồi. Lâu nay vẫn cố đi tìm lại 1-2 người như thế nhưng vẫn chưa tìm ra được, thực sự rất khó và có thể đến khi nhắm mắt cũng không tìm ra được nữa. Đã nổ lực tìm kiếm mà không có thì thôi, e là số trời đã định. Chấp nhận tự tâm sự với mình, tự sống với những suy nghĩ của mình, tự giải tỏa nỗi buồn, tự vượt qua nỗi cô đơn như xưa giờ vẫn vậy. Mới đọc 1 câu thấy mình cần phải thực hiện đại ý là: đời người chủ yếu là sống với suy nghĩ của chính mình, vì vậy nên suy nghĩ những điều tươi vui, tích cực để cuộc sống mình vui vẽ, hạnh phúc hơn. Đúng mỗi khi một mình chỉ nên nghĩ tới những điều tốt đẹp mà thôi, nỗi buồn hãy quên đi.
  2. ...và tôi cũng yêu em

    Có một sự thật là mình rất kém về con số và có trí nhớ rất kém. Hôm kia có bạn đồng nghiệp hỏi mượn xe đi có việc, thế là hỏi xe mình số mấy, mình ngớ người ra nói là chị không nhớ, chỉ nhớ số đuôi là 15 à haha…nó cười mình thúi mặt luôn, xe của mình mà cũng không nhớ số. Phải nói là những thứ xung quanh đối với mình chả có cái gì vô đầu mình nằm lâu dài dài hạn trong đó được. Thậm chí số điện thoại của mình, của vợ mình còn không nhớ nữa mà. Não cá vàng là có thật rồi. Thấy mọi người hay kỷ niệm ngày quen nhau, ngày cầm tay nhau, ngày hun nhau, ngày về ở với nhau….mình thấy ngưỡng mộ quá à. Sao mà người ta nhớ ngày giỏi thế không biết. Mình chả nhớ ngày nào cả, kể cả các ngày trọng đại trong đời. Mình não cá vàng không tính, vậy mà vợ mình cũng thuộc dạng não siêu cá vàng luôn. Mình hỏi vợ có nhớ ngày về ở với nhau không? Ngày mình quen nhau không?...Vợ nói cũng không có nhớ ngày nào cả ha ha….Ờ thế thì khỏi tổ chức ăn mừng kỷ niệm gì cả vì có nhớ ngày nào đâu. Mình thì chỉ nhớ là nằm trong khoảng thời gian đó thôi chứ không nhớ chính xác là ngày nào. Mình pó tay mình luôn haha…Nói chứ nếu không nhớ ngày trọng đại thì cũng không sao, vợ không có buồn, vì vợ mình cũng thông cảm (vợ cũng không nhớ giống mình mà). Hàng ngày sống với nhau vui vẽ, tôn trọng nhau, thỉnh thoảng cho nhau ăn ngon coi như là ngày nào cũng kỷ niệm ngày mình về với nhau rồi phải không vợ hihi… Rồi có nhiều lúc gặp người quen nhớ mặt mà không nhớ tên, mặc dù thỉnh thoảng thấy người đó, thấy tên trên facebook, mới không gặp họ chỉ 1-2 tháng, vậy mà gặp nhau không tài nào nhớ ra tên, mà nghiệt cái là họ nhớ tên mình, cho nên nói chuyện mình cứ nói trổng trổng hoặc là gọi chị, em, anh, tránh nói tên cho khỏi mích lòng họ, chứ không lẽ hỏi người ta tên gì chắc họ buồn chết. Rồi lén lén hỏi người khác người đó tên gì để nói chuyện haha….mình hay bị vậy lắm luôn a. Mình đến khổ với cái trí nhớ của mình mà. Đối với mình phải gặp thường xuyên, đọc số, gọi tên mỗi ngày thì may ra mới khắc ghi vào cái não cá vàng của mình được. Chắc là mình thuộc dạng người sống cho hiện tại và tương lai mà thôi, quá khứ mà không được nhắc lại, không được khơi gợi là mình quên tuốt tuồn tuột à. May mà có cái nhật ký này, mỗi khi quên cái gì mở ra xem lại coi thử những mốc thời gian xảy ra sự kiện gì mình có ghi trong này nè. Mà do viết nhiều quá đi tìm các bài cũ cũng làm biếng nữa. Và cũng làm biếng đọc lại những gì mình viết nữa. Vợ cũng có ghi nhật ký trong trang AL này, mà vợ xóa hết rồi. Mình hỏi vợ sao xóa nhật ký hết vậy, vợ nói để đọc lại tự nhiên thấy buồn cười, mắc cỡ quá haha…. Mình cũng có cảm giác giống vậy haha… đọc lại các bài cũ mình viết thấy sao mà sến sẩm dữ tợn, sao mình viết được vậy nhỉ, đọc mà nổi hết cả gai ốc haha….Mà chắc là cảm xúc lúc đó của mình như vậy nên mình viết ra như vậy, nen cứ mặc kệ mình không có xóa và cũng hiếm khi đọc lại. Chỉ có ai ngồi rảnh siêng đọc mà đọc nhật ký của mình từ đầu tới cuối chắc là sẽ buồn cười lắm vì chắc chắn sẽ có những bài mình viết sẽ hơi giống nhau vì cảm xúc, tâm trạng vui buồn của mình có lúc sẽ lặp đi lặp lại một vài trạng thái đó, một vài sự kiện đó. Mình đoán là do vậy mà có một số người họ cứ viết ra rồi họ cứ xóa đi. Vì khi cảm xúc đã qua đi đọc lại thấy sao sao, buồn cười lắm. Mình thì chả có đọc lui, mà cũng làm biếng xóa cho nên cứ để đó, mình thuộc dạng làm biếng nhứt trên đời mà. Ai mà đọc thấy chán, thấy buồn cười thì cứ chán cứ cười hehe….”Non sông dễ đổi, bản tính khó dời là vậy”.
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Mấy ngày lễ nghỉ ăn chơi mà cũng chạy sô nữa haha…ta nói kèo đâu mà dữ dội ùa về một lúc nào là hội bạn cũ, rồi hội bạn mới, rồi hội chị em cháu chắt gia đình….rối cả lên. Chị bạn công ty cũ mời đi đám cưới, có ai trên đời như mình không, cứ mặc định là người ta mời buổi chiều, đọc thiệp thì đọc địa chỉ nhà hàng, ngày nào rồi sao bỏ qua mời buổi nào. Thế là buổi chiều đó vợ trang điểm cho thật đẹp, lên váy viếc đồ lòe loẹt ghê lắm, lọt tọt đi tới nhà hàng, không thấy bóng người nào cả, lúc đó mới biết là nhầm buổi, người ta mời buổi sáng mình đi buổi chiều mới ghê. Ta nói quê hết sức à. Mới hôm trước mọi người còn nhắc nhau mai đi đám cưới vậy mà cũng không ai đả động đi buổi sáng cho mình biết chớ. Thế là mình mặc định luôn là đi đám cưới buổi chiều. Mình thuộc loại đểnh đoảng, vô tâm, hời hợt nhứt thế giới rồi haha…Sáng hôm sau phải nhắn tin xin lỗi người ta rối rít hic hic… Gia đình bà chị ở quê vô chơi lễ cũng kết hợp thăm con học trong này. Ta nói con cái gì mà ba mẹ vô muốn gặp cũng phải sắp lịch mới gặp được nó mới ghê. Làm như là gặp tổng thống không bằng haha….Công nhận tụi cháu chắt giờ nó hiện đại hại điện quá, mình không theo kịp nỗi. Không biết là do cá tính hay là bịnh gì không mà thấy lạ quá. Bịnh thời đại nè mê điện thoại, sống về đêm, ăn nói thì lấc cấc, xem cái tôi, cái đời sống cá nhân quá cao. Ba mẹ muốn gần gũi chia sẻ nói chuyện cũng rất khó. Ba mẹ thấy nó khó chịu cũng không dám nói gì luôn, nghĩ tới mà ngán ngẫm haiza…cũng cám cảnh cho bà chị, thôi thì an ủi bà một câu là “cha mẹ sinh con trời sinh tính”. Giờ mà la mắng, giảng đạo tụi nó càng bướng bỉnh, tuổi của tụi nó là đang khẳng định chính mình nên rất ngang bướng. Có câu nói đạo ở đâu nghe rất chí lí là “người lớn thì đã từng đi qua tuổi trẻ, chứ tuổi trẻ chưa từng làm người lớn bao giờ”. Bởi vậy là ba mẹ phải thấu hiểu tâm lý từng độ tuổi của con cái mà nuôi dạy cho tốt. Đó là cả một nghệ thuật mà bất cứ bậc cha mẹ nào cũng phải biết để nuôi dạy con cho thành công. Cũng định nghỉ hiu nếu không ai cần mình làm gì cả, vậy mà mới nghỉ 1 tháng có người gọi đi làm, thế là tiếp tục cày thôi. Vợ hỏi mình mập thích đi làm hay thích ở nhà, mình nói thích đi làm. Vợ nói mập ở nhà sợ làm việc nhà chớ gì haha….vợ buồn cười quá! Tất nhiên đối với mình ở nhà lúc nào cũng sướng hơn đi làm chớ. Ở nhà chả phải lo áp lực công việc, áp lực làm hài lòng sếp, áp lực giao tiếp với đồng nghiệp…..Vậy mà vợ nói đi làm sướng hơn ở nhà haha….Nói chớ mình chỉ nghỉ hiu khi không ai cần mình làm nữa. Còn người cần thì cứ đi làm cho vui mà có thu nhập cho vợ đi du lịch chơi vợ hen hihi…. Mấy nay nhờ túi bụi ăn chơi nghỉ lễ nên cũng quên đi một số vấn đề sầu não. Cũng mới phát hiện ra tại sao mình hay bị nhức đầu. Cái tội lão thị rồi mà không đi cắt kính nên đau mắt dẫn đến nhức đầu. Mới đi cắt kính lão rồi, giờ đỡ nhức đầu nhiều rồi. Già rồi bớt suy nghĩ lại, thư giãn đầu óc cho nó thanh thản nhé…
  4. Đã đi gần hết cuộc đời rồi mà giờ vẫn còn lênh đênh. Haizz....buồn!
×