Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Thành Viên
  • Số bài viết

    612
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    6

ThanhNhan last won the day on Tháng 8 28 2016

ThanhNhan had the most liked content!

Điểm

347 Excellent

10 Người theo dõi

Về ThanhNhan

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Lesbian

Khách ghé thăm gần đây

6.726 lượt xem hồ sơ
  1. ...và tôi cũng yêu em

    Lại gần đến trung thu nữa rồi. Cứ đến mùa này là nhớ tới ba, nhớ về thời tuổi thơ dữ dội. Những ngày còn thơ ấu bên ba, bên mẹ, bên các anh chị em. Cái thời đó đúng thật là cái thời “đói rách vĩ đại”, nhưng cũng thật là vui. Cái thời đó bụng luôn đói cồn cào, nằm trên giường ngơ ngác, nhiều lúc nằm thoi thóp y như là nạn đói 45, nằm chờ mẹ đem khoai sắn về cho ăn. Nói khoai sắn cho oai chứ thật ra như là rễ khoai rễ sắn, vì nó cong queo như là chiếc đũa, không biết mẹ đi mót ở đâu về nữa...Đói rách là thế nhưng ba lại cho tụi mình đi học văn hóa, nghệ thuật đầy đủ. Lúc đó không hiểu ba suy nghĩ như thế nào, chứ nếu là mình thì trước hết phải lo cho con cái ăn cho no, mặc cho đủ ấm cái đã rồi lo tới chuyện nghệ thuật, hoa hòe, hoa sói sau. Chắc ba có nỗi khổ riêng, nỗi khổ của người lớn không thể làm khác được hay sao đó. Ba không lo cho tụi mình được cơm no, áo ấm thì ba lo bù lại cho tụi mình một chút gì đó để có cái relax mà quên đi cái đói, cái khổ thì phải haha... Không biết ba có tâm hồn nghệ sĩ không, chứ từ nhỏ đến lớn mình chưa nghe ba hát bao giờ. Hay là vì ba lo lắng cắm mặt làm ăn nên không cất nỗi lên lời hát được. Có một đôi lần thấy ba cầm đàn đánh nốt bài ruột của ba là bài kiếp nghèo, nhớ nhất là cái điệp khúc ba đánh đi đánh lại hoài là “đôi khi muốn nói yêu em mà ngại ngùng không nói ra...”. Hay là ba muốn nói yêu mẹ mà không dám nói ra haha...Nhiều lúc nghĩ thấy thương ba, chắc là ba cũng thương tụi mình lắm nhưng mà không dám thể hiện thì phải. Chỉ âm thầm lo lắng cho tụi mình trong khả năng của ba mà thôi. Tới tuổi này mình hiểu rằng nhiều lúc nhìn thấy vậy mà không phải vậy. Nhiều cái mình thấy đúng phải làm nhưng vì nhiều lí do nào đó không thể thực hiện được, gọi là “lực bất tòng tâm”, cuộc đời được cái này mất cái kia. Phải lựa chọn, đánh đổi và hy sinh...Cho nên không ai có thể hoàn hảo được cả, không ai có thể thực hiện được trọn vẹn đôi đường. Làm con đừng nên bao giờ trách cứ ba mẹ mình về điều gì cả. Dù ai nói ba như thế nào đi chăng nữa, đối với mình ba làm được cho tụi mình như vậy là ba rất tuyệt vời rồi. Ngày giỗ ba gần đến, nhưng mà đợt này mình không về được. Dù ở nơi xa, hay bất cứ nơi đâu hình bóng ba vẫn luôn hiển hiện trong tâm trí của mình. Năm chị học lớp 12, ba mua cho chị cây đàn ghitar. Chị đi học đàn, hàng ngày, hàng đêm dưới ánh đèn dầu leo lét chị ôm đàn đàn hát cho tụi mình nghe. Những bài nhạc classic, những bài hát thật là du dương, êm đềm đưa tụi mình vào giấc ngủ mơ màng. Các năm tháng của tuổi thơ mình được thấm nhuần tiếng đàn và tiếng hát của chị. Từ đó chị và tụi mình có “vũ khí” để trị cái đói, cái khát, cái rách của cái thời “đói rách vĩ đại” đó. Mình thích chị hát bài “trở về dòng sông tuổi thơ”, nó thật nhẹ nhàng, êm đềm và cũng dữ dội về cái đoạn sau. Bây giờ ngồi đây mà còn hình dung ra được hình ảnh chị hát cái đoạn lalala càng lúc càng nhanh, chị hát tới đoạn đó là đầu lúc lắc, hát như say như cuồng làm mình mắc cười lắm luôn haha....
  2. ...và tôi cũng yêu em

    Topteo đi đâu giờ này chưa về nữa. Thời gian gần đây mình đi làm túi bụi, nên đi làm về là không muốn làm gì nữa, cũng không muốn đi đâu. Topteo rủ đi đâu cũng không đi nỗi, thế là topteo đi một mình. Mình cũng muốn topteo đi đây, đi đó, giao lưu bạn bè cho vui. Nhiều khi nghe topteo nói ở nhà suốt ngày bít bùng nóng nực, nên cuối ngày muốn xách xe chạy dạo 1 vòng ra ngoài cho mát mẽ. Thấy thương topteo quá. Thôi thì topteo thông cảm, cố gắng tự thân vận động nha hihi…. Những ngày đi công tác, ở một mình nơi xa, nghĩ về topteo. Nhớ những lúc mình làm topteo giận, topteo buồn, nhớ những lúc topteo quan tâm, chăm sóc mình chu đáo, thấy thương topteo dễ sợ. Tự nhủ là lúc về, gần topteo là không được làm gì topteo giận, topteo buồn nữa. Hình như lúc ở xa thì mới nghĩ được như vậy thì phải. Lúc ở gần thì quên mất haha…. Bởi lâu lâu phải đi xa công tác, 2 người 2 nơi, để nhìn lại mà thấy quý trọng những gì mình đang có. Ở bên nhau hoài nhiều khi mình không nhận thấy được. Mình đi làm rồi là mọi cái ở nhà, đối nội, đối ngoại, đều ủy quyền cho topteo hết. Kể cả ủy quyền cho topteo đi chơi thay mình luôn hihi….Bởi ta nói lúc rảnh thì thiệt là rảnh, lúc bận thì không thấy mặt trời luôn. Dạo này topteo có nhiều khách rồi, chủ nhật, thứ bảy làm suốt ngày không ngơi nghỉ. Mình thì chỉ nghỉ được chủ nhật nên cũng tranh thủ dọn dẹp, ngủ nghỉ rồi thôi, một mình không có topteo cũng không muốn đi đâu. Già cả rồi tự nhiên lười chảy thây, chả muốn đi ra ngoài nữa. Cuộc sống cứ bình yên như vậy không biết đến bao giờ. Cố gắng thêm vài năm nữa là mình nghỉ hưu sớm. Mình muốn được an nhàn sớm. Một cuộc sống thanh đạm, bình yên, đối với mình như vậy là được rồi.
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Dạo này hay ngâm kíu về không gian vũ trụ. Đặt những câu hỏi mà không ai trả lời được, giống như mấy đứa trẻ mới biết đi, mới biết nói khám phá thế giới vậy. Kỳ lạ thiệt, hay là sắp thăng thiên rồi haha….Nhiều khi đang đi trên đường, hoặc ngồi đọc báo, tự nhiên rơi vào cảm giác mọi thứ là hư vô, không cảm thấy có cái gì tồn tại cả. Đôi lúc có suy nghĩ ở đâu đó trong không gian vũ trụ cũng có 1 thế giới giống như vậy, mọi thứ chỉ là bản sao, lặp đi lặp lại của một nơi nào đó. Mới đầu năm nay, mỗi lần đi làm trên đường tự nhiên có suy nghĩ khi nghỉ việc hoặc nếu có thời gian nghỉ lễ sẽ đi về Cà Mau du lịch, lang thang cho biết vùng đất Mũi, nơi tận cùng của đất nước. Vậy mà trời xui đất khiến thế nào nghỉ việc cái xin vào công ty mới phải hay đi Cà Mau. Lạ thiệt, những ngày bước trên những con phố của Cà Mau mình tự hỏi tại sao cái gì mình suy nghĩ, hướng tới thì điều đó sẽ thành sự thật. Mình có dự cảm, hay giác quan thứ 6 gì đó hay sao? Bởi vậy, dạo này hay nhìn lên trời và tự hỏi ngoài vũ trụ bao la kia là cái gì? Liệu có cái gì đó sắp xếp trước cuộc đời mình hay không? Dù mình có làm gì cũng không thay đổi được số phận đã an bài? Mùa vu lan, báo hiếu đã tới. Nghĩ tới mẹ già mà cảm thấy đau lòng, không biết phải làm thế nào nữa. Ở nơi đây chỉ mong mẹ già nơi đó được an vui. Được 2 ngày nghỉ lễ cũng chả đi đâu, loay quay dọn dẹp xong, ăn với ngủ thôi. Mà tính mình cũng lạ, từ nhỏ giờ cứ thui thủi một mình cũng chả sao, cũng chả ảnh hưởng gì hòa bình thế giới. Mình thuộc dạng tự kỉ nặng lắm nè hihi… Topteo làm xong cho khách không biết mất tích chốn nào rồi. Sáng giờ mới ăn 1 cữ tới giờ đói rã ruột rồi. Hôm nay topteo làm cho khách người quen nên mình trốn luôn, không xuống nấu nướng gì cả, vì ngại đó mà. Topteo làm xong không có gì ăn cũng muốn xỉu luôn. Chắc chạy đi kiếm ăn rồi. Có dặn mua cho mình 1 tô cháo lòng hihi…chuẩn bị ăn cháo lòng thôi.
  4. ...và tôi cũng yêu em

    Đã đi gần hết cuộc đời rồi mà giờ vẫn còn lênh đênh. Haizz....buồn!
×