Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Members
  • Content count

    908
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    24

ThanhNhan last won the day on December 26 2020

ThanhNhan had the most liked content!

Community Reputation

752 Excellent

About ThanhNhan

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

11,161 profile views
  1. “Nhìn một lần, nhớ một khắc.

    Thương một chốc, đợi một đời....”

  2. ...và tôi cũng yêu em

    Ngồi nghĩ mãi cũng không ra, cái thời đại gì mà các nhu cầu cơ bản của con người cũng phải làm lén lút như là làm việc gì xấu xa, như là tội phạm ấy ha ha....thật là cười ra nước mắt mà. Từ ngày thành phố xiết chặt không cho ra ngoài thì mọi cái mua đồ thiết yếu phải nhờ bà tổ trưởng mua. Giờ bà tổ trưởng bịnh là nhờ ông dân phòng đi mua. Thấy cũng khổ cho ổng vì ổng đi mua mà người này chê, người kia nói vì mua hàng không đúng ý họ. Nhà mình ngày thì nhờ mua ít rau, ngày mua ít thuốc. Đã bị cấm đi mà xung quanh ta nói nhà nào cũng nhiễm bịnh, cấm đi mà vẫn nhiễm bịnh là do đi ra ngoài tiêm vacxin, đi test, lấy thực phẩm từ bên ngoài vào nhà...mình cũng không đi ra ngoài gần 4 tháng chỉ một lần đi tiêm vacxin, mà bảo đảm giờ ra test là dương tính covid. Xung quanh xóm cũng vài ca ra đi vì em covid mà cũng toàn người già thôi. Không khí bị ô nhiễm hay do thời tiết cũng không biết cũng đến ngày mình cảm sổ mũi, đau họng, ho hen... mình cũng lo đề phòng nên khi bắt đầu có triệu chứng cảm là xông liền, rồi uống thuốc không để bị trở nặng là khó chữa. Cũng không test vì biết test sẽ là dương tính covid cho nên cứ đau gì thì chữa cái đó thôi. Mình cũng chỉ xem nó là bịnh cảm thường thôi, ở nhà có mua sẵn thuốc ho, sốt, nhức đầu, đau bụng.... thấy đau gì thì uống thuốc đó, kèm thêm các cách chữa trị dân gian họ bày mình làm theo. Sau 3-4 ngày thì giảm bịnh không trở nặng. Hồi trước cảm thì mặc kệ, nằm khó thở vài ngảy, uống thuốc 3-4 ngày thì hết, giờ đang dịch covid nên cảm lo xông , uống C, ăn tỏi, ăn gừng ì xèo, cũng sợ chết ha ha..... Cô người iu thấy mình cảm sổ mũi lo mình bị covid, biểu mình mua cây test rồi test thử. Mình thì điếc không sợ súng giờ test bị covid thì cũng chữa bình thường như cảm cúm chứ có sao đâu mà lo, cho nên mình cũng chả cần test làm gì. Khi nào nặng thở không được thì đi bịnh viện thở. Mà may 3-4 ngày sau mình chăm chút nó bớt bịnh không bị gì nặng cả. Mà cô người iu lo lắng quá nói hoài làm mình cũng thấy mệt nặng nề ghê. Biết vậy lần sau bịnh không nói với cổ, vì thấy cổ lo lắng mình bịnh thêm chả ích lợi gì. Sống chết có số hết rồi chỉ là bịnh thì lo chữa là việc của mình, hết bịnh hay không là do số mệnh đã an bài thôi. Thành phố kéo dài giãn cách thêm 2 tuần là đến hết tháng 9. Vậy là tròn 4 tháng ở nhà, kỉ lục của mình trước giờ từ khi sinh ra, mong nó đừng bao giờ lập lại. Cuộc sống bây giờ thực sự quá khó khăn, đi ra đầu đường mua ổ bánh mì ăn cũng không cho nữa. Mà giờ cả ngừơi bán và ngừơi mua đều phải lén lút dù chỉ là mua bán ổ bánh mì. Quyền tự do ăn uống ngủ nghỉ chữa bịnh....của con người bị con covid nó tước hết rồi, hay là con người dựa vào con covid để làm khó nhau cũng không biết nữa. Để xem sắp tới thành phố xử trí như thế nào.
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Cuối cùng thì mình cũng chích vacxin rồi cơ đấy. Thực ra mình chẳng kén chọn gì nhưng mà do thấy em sợ đủ thứ nên cũng chiều theo em cho em yên lòng thôi. Mình vốn là người dễ tính sao cũng được. Con người sinh ra đã có số mệnh an bài, đừng có lo sợ quá mà cũng đừng chủ quan quá. Mọi thứ cứ đúng theo trình tự, theo qui luật và nguyên tắc. Cứ thế mà làm rồi chuyện gì đến nó sẽ đến thôi. Chích vacxin xong vài ngày sau đúng kỳ tobe nó nóng người nhức đầu... tùm lum làm em hoảng lo mình bị triệu chứng covid. Mình thì biết các triệu chứng đó là do tobe nên vẫn bình thường để qua hai ba ngày sau tự hết. Mà em lo lắng nên cứ biểu mình phải thế làm này thế kia đủ thứ làm mình bực lên. Giờ mới biết cảm giác bị quan tâm quá mức nó bực bội mệt mỏi ghê. Hồi trước mình cũng vì hay lo cho người ấy mà hay la hay nói lải nhải hoài chắc họ mệt vì mình lắm. Giờ thì mình bị ngược lại rồi, em lo lắng quan tâm mình như mẹ chăm sóc con ha ha....đúng là mình có người trị rồi đây, “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Mình là đứa vốn ăn uống nghỉ ngơi cũng phải lắng nghe cơ thể như thế nào mà điều chỉnh cho hợp lí, không phải ăn uống vô tội vạ đâu mà em lo lắng quá mức. Mình cũng đã nói rõ cho em yên tâm không cần phải nhắc nhở mình từng li từng tí và nói đi nói lại hoài chi cho mệt mỏi. Lớn cả rồi tự biết chăm sóc bản thân. Đừng để sức khoẻ của mình làm ảnh hưởng, phiền lòng đến người khác, đó là điều mình không muốn và hạn chế tối đa. Có người hỏi chị kiếm người như thế nào? Mình vốn dĩ thấy rằng về tình cảm, ngừơi bạn đời của mình thế nào không thể cứ mong muốn là đựơc, cái này thực sự do định mịnh duyên số tạo nên. Nếu nói về lí trí để lựa chọn thì Mình thích người hiền lành, về cơ bản làm mọi việc mọi thứ phải có khoa học, tư duy logic, suy luận đúng đắn. Để sống được với nhau lâu dài là cả một nghệ thuật, nó phụ thuộc vào lí trí nhiều hơn là tình cảm. Những cặp đôi ở với nhau đến đầu bạc răng long thật sự phải dùng lí trí đến 99% mới được. Số phận mình sắp tới thế nào mình không biết, nhưng mà mình sẽ cố gắng điều chỉnh cho phù hợp dần với em. Hy vọng qua thời gian mình và em ngày càng hiểu nhau hơn, yêu nhau nhiều hơn nữa.
  4. ...và tôi cũng yêu em

    Mình khi quan tâm đến vấn đề gì thì thường rất là tiêu cực, kiểu phải theo ý mình mới được, không được như ý mình là bực bội ghê lắm. Trên đời này có quá nhiều thứ mình phải quan tâm, nhưng mà khả năng và sức người có hạn nên mình thừơng phải lơ bớt. Những gì làm được thì cũng làm khi nó đến và phải hợp lí chứ không phải làm mà thiếu nhận định đúng sai. Những gì làm không được thì tránh để người khác làm. Làm gì cũng suy nghĩ trước sau. Khi mình đã bỏ tất cả các mối quan tâm khác để chú tâm quan tâm chỉ đến một vấn đề thôi thì thật là tội nghiệp cho những sự việc những người bị mình quan tâm. Chắc là họ ngột ngạt lắm vì mình quan tâm quá đáng khiến họ mất tự do, khiến họ mệt mỏi. Mình cũng nhận ra mình hơi quá, cố gắng điều chỉnh để giảm lại, không quan tâm, cứ mặc kệ thì chắc là sẽ tốt hơn. Mình nhận ra mình là người cực đoan. Khi lạnh lùng thì rất lạnh lùng khi quan tâm thì quá là nhiệt tình. Có lẽ mình không thể hiện hoặc sống khác với những gì trong lòng mình đang diễn ra. Có nghĩa là không sống theo kiểu đeo mặt nạ ấy. Đôi khi sống đúng với cảm xúc của mình thì thật ích kỉ nhỉ, như vậy làm những người xung quanh mình nhiều khi buồn và mệt mỏi vì mình. Vậy mình phải tập điều hoà lại, sống trên đời để các mối quan hệ trở nên tốt đẹp mình phải khéo léo hơn nữa. Trên đời này mà cứ để mọi thứ phát triển tự nhiên theo bản năng khó mà thành công nhỉ.
  5. ...và tôi cũng yêu em

    Sáng nay mở mắt thấy yên lặng khác hơn mọi ngày. À thì ra là ngày đầu tiên cấm mọi người ra khỏi nhà. Nói vậy thôi thấy xóm mình thỉnh thoảng có người đi qua đi về. Cái bịnh 8, nhiều chuyện của con người đâu hết được ngày một ngày hai. Nhà sát nhau chõ mỏ ra nói chuyện qua về giao lưu cho vui, con người Việt Nam vốn thân thiện xởi lởi thích nói chuyện nhiều chuyện, thích chỏ mõ quan tâm vào chuyện cá nhân, chuyện nhà người khác mà, cho nên biểu họ ở yên, ít nói lại họ đâu có chịu nỗi haha....tình hình dịch này còn lâu mới hết được vì tính khôn lỏi, luồn lách, con ông cháu cha, tham lam, ích kỉ....của con người. Vì qua gần 3 tháng chỉ thị, siết chặt hô hào làm đủ trò mà không dập được, không kiểm soát được dịch. Chỉ chờ mong hy vọng vào thuốc chữa và vắc xin hiệu quả được phủ khắp thì mới trở lại bình thường được thôi. Mọi người chuẩn bị tinh thần còn cố thủ dài dài. Em và mình người đây kẻ đấy cách nhau có bao xa đâu mà hàng ngày chỉ biết nhìn nhau qua màn hình điện thoại thở dài haiza....càng nhìn nhau càng nhớ, nhiều lúc mình giãy nãy ngúng nguẫy làm mình làm mẩy giận hờn trút lên em vì cái con covid khiến mình và em phải ngăn cách nhau. Em cố dỗ dành mình cố lên hết dịch em sẽ bù cho, nghe em nói vậy cũng nguôi nguôi. Nghĩ mình già rồi lúc iu cũng giống trẻ con thôi nhỉ ha ha.... tự nhiên vì covid mà em bị mình nhõng nhẽo giận hờn vu vơ hoài, tội nghiệp em ghê, mà may em hiểu tính mình tới cái tuổi này hay nóng lạnh thất thường nên em cũng cho qua hết. Dạo này mình cũng kiềm chế bớt được rồi nên rất bình yên. Thỉnh thoảng em thấy bình yên lâu quá cũng nhắc mình sao không thấy mình tạo drama gì. Mình hăm em đừng có quở, nếu quở là mai mốt tự nhiên có drama đó rồi than sao mệt mỏi ha ha....nghĩ buồn cười bình yên hoài cũng nhàm chán nhỉ, lâu lâu giận hờn dậy sóng tí có gia vị để sau khi giận hờn lại thấy hiểu nhau hơn iu nhau thắm thiết hơn. Có phải vì điều này mà lâu lâu thấy yên ắng quá nên tạo chút hờn giận nhỏ gì đó cho tình iu thú vị hơn không. Cái gì cũng có 2 mặt và nếu quá thì sẽ hư bột hư đường hết cho nên ít ít thì được chứ drama hoài cũng mệt mỏi tổn thọ lắm. Mà suy lại thì hầu hết drama chủ yếu là do từ mình không kiềm chế cảm xúc mà thôi. Cho nên kết quả thế nào là do mình phần lớn. Các mối tình trước đây của mình rất hiếm khi có drama, mà sao mối tình này lạ quá, drama liên tục, mình cũng thấy lạ về bản thân mình sao con người mình tính tình bây giờ lại kỳ cục như vậy. Mình không thể hiểu nổi sao mình lại ăn nói hồ đồ như thế. Đặt trường hợp mình là em chắc là mình đau lòng lắm. Tự hứa tự nhủ không nói như thế với em nữa, vậy mà đụng đến chuyện khác lại tuôn những lời làm tổn thương khác. Mình hỏi em sao em chịu nổi mấy lời của mình như thế mà bỏ qua được hết, em nói rằng vì em hiểu mình chỉ nói lúc nóng giận thế thôi, chứ về bản chất mình là người tốt rất có trách nhiệm, mà em nói chủ yếu là do em còn thương iu mình rất nhiều nên bỏ qua được vẫn iu thương mình như bình thường. Em nói rằng nếu ai làm mình bỏ được tính nóng giận lên nói lung tung thì người đó thật hạnh phúc với mình. Em nói mình chẳng qua vì chưa iu thương họ nên mình nói những lời làm tổn thương họ thôi. Chứ đã yêu thương người ta sao nói những lời làm tổn thương người ta được. Thực sự thì mình tức giận lên mất kiểm soát nói cho đã tức cái bản thân mình mà không đếm xỉa gì tới cảm xúc suy nghĩ của em. Nói xong rồi cảm thấy mình thật là quá đáng. Có lẽ em nói đúng là mình chưa iu thương em thật nhiều nên không để ý quan tâm cảm xúc vui buồn của em. Em thì chắc là đã iu thương mình rất nhiều nên bỏ qua cho mình rất nhiều lần. Hy vọng thời gian tới mình sẽ thay đổi bản thân vì em, muốn em được vui, hạnh phúc, không buồn vì mình nữa. Trên đời này hỏi mấy ai vì yêu thương mình mà bỏ qua nhiều lỗi lầm cho mình được không? Chắc là chỉ có em.
  6. Đã đi gần hết cuộc đời rồi mà giờ vẫn còn lênh đênh. Haizz....buồn!
×