Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Members
  • Content count

    804
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    20

ThanhNhan last won the day on August 1

ThanhNhan had the most liked content!

Community Reputation

653 Excellent

About ThanhNhan

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

9,066 profile views
  1. ...và tôi cũng yêu em

    Khi 2 người không thể cố gắng vì nhau, không thể sống vì nhau nữa thì mối quan hệ sẽ chấm dứt. Nếu một bên muốn buông, một bên muốn nắm thì cũng không thể hạnh phúc được. Mình hãy chấm dứt tại đây đi vợ à. Vợ hãy tìm một người đem đến hạnh phúc cho vợ, và phù hợp với vợ hơn. Mập thấy mình không thể còn hạnh phúc được nữa. Xin lỗi vợ! Chúc vợ may mắn trên con đường phía trước!
  2. 2020

    Có phải tìm chị không em?
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Hôm qua bé chủ nhà trọ lên lấy tiền trọ vì hết tháng, mình thấy hơi lạ sao tháng này đi lấy tiền sớm thế, mọi tháng qua tháng mới mấy ngày mới đi lấy tiền. Ngồi nói chuyện về tình hình cô vi với nó một hồi, mình nói nhà trọ này có người quảng nam, quảng ngãi gì không vì mình nhìn số xe dưới nhà xe là biết, nó nói có, mình nói đang điều tra cô vi đó, mình chỉ nói hú hoạ vậy thôi vậy mà nó lật đật chạy đi xuống hỏi bé quảng nam đó liền. Chiều tối lại đọc thông tin mọi người thân cung cấp có bé sinh viên y quảng nam tại nhà trọ của bé chủ nhà bị nghi nhiễm cô vi, nhưng mà là dãy nhà trọ bên trên kia không phải nhà trọ của mình. Dãy nhà trọ đó hiện bị cách li rồi. Mới sáng sồm nay bé chủ nhà trọ đã alo hỏi mình có công an tới thì khai báo. Mình hỏi nó có phải dãy nhà trọ của em có người bị nghi nhiễm phải không? Nó nói phải, mình nói em có tiếp xúc nó chưa, nó nói chưa, nó nói bé đó xét nghiệm 2 lần âm tính rồi. Cha mạ ơi vậy mà chiều hôm qua 2 chị em ngồi sát rạt nhau nói chuyện mà không đeo khẩu trang gì hết. Từ 21 tháng 7 tới nay mình đi xe, tàu hoả, máy bay gặp đủ các loại người của các tỉnh quảng nam, phú yên, quảng bình, quảng trị, gia lai... vì họp lớp nên gặp đủ các tỉnh. Về nhà trọ mấy ngày ni mình bị triệu chứng cảm nên cũng ở nhà không đi đâu. Ta nói bé sinh viên kia mà bị dính cô vi thì chắc là mình cũng bị hốt đi vì bé chủ nhà trọ 8 chuyện với mình nè. Chuẩn bị cách li ở ẩn tu tiếp ha ha...
  4. ...và tôi cũng yêu em

    Mình tự hỏi tại sao người ta làm đựơc mà mình làm không đựơc. Tại sao họ để yên cho mấy ngừơi kia mà không để yên cho mình. Tại sao có việc là họ chỉ kêu mấy người kia chứ không kêu mình. Mọi người nói mình phải luyện cho được tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến có nghĩa là ai làm gì cứ mặc kệ mình cứ làm việc của mình. Cha mạ ơi mình chưa lên được level thánh nhân như thế cho nên mình không làm được, mình cứ khó chịu bực bội tham sân si bừng bừng. Từ ngày về quê mình gieo bao nhiêu là khẩu nghiệp, cả trong ý nghĩ, càng ngày mình càng có nhiều ý nghĩ xấu xa. Con người mình càng ngày như một cái núi lửa, ai châm mồi một phát là mình phun lửa, phun nham thạch nóng bỏng ra ào ào liền. Hàng ngày mình cố gắng nghe các bài giảng phật pháp, nghe kinh phật để vơi bớt đi, để quên bớt đi những phiền não đau lòng, để lí giải cho ra tại sao cuộc đời lại éo le buồn khổ như vậy, và cũng sám hối cho những khẩu nghiệp, ý nghĩ xấu xa của mình. Mình sẽ ở đây để đối diện, để học tập lòng yêu thương từ bi hỉ xả cho đến khi nào mình cảm thấy được mọi điều mọi việc xảy ra chỉ là vấn đề nhẹ như tơ hồng không có gì là nghiêm trọng, mà phải sợ sệt nó, mà phải đau buồn vì nó. Ở đây cho đến khi nào các khúc mắc được giải quyết êm đẹp. Hy vọng là tìm ra con đường giải pháp sớm để cuộc đời không còn đau đớn buồn khổ cho tất cả mọi người.
  5. ...và tôi cũng yêu em

    Con người bình thường không nói chi, chứ mà chọc giận họ, làm họ ghen ghét là ta nói họ xổ ra bao nhiêu là mưu kế thâm độc. Chả trách bà chị hai của mình cứ nói xiên nói xéo người ta, mà mình thấy cũng chả thích cho lắm. Cuộc sống họ có hại mình thì mình phải càng vươn lên, sống cho thật hạnh phúc vào, sống cho thật tốt với họ vào cho họ tự thấy hổ thẹn. Nếu họ không thấy xấu hổ, hổ thẹn sửa đổi thì ít nhất mình cũng là người tốt chứ không thể trở thành người xấu xa như họ được. Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đó, không kiếp này thì cũng kiếp sau, con cái bà con dòng họ hưởng cái quả họ gieo ra mà thôi, không có tránh được đâu. Chỉ buồn cho mấy người thần kinh yếu, tình cảm uỷ mị, nghe mấy người nhọn mồm, nói sóc xỉa, đâm chọt, rồi về buồn chán sự đời làm bậy, phá hỏng cả cuộc đời, cả tương lai, thấy chả ra làm sao. Mình cũng bị dính chùm vô đống bầy nhầy, lầy lội này, cũng là những người gần gũi, dây mơ rễ má hết mà, làm sao mà đối xử xấu xa với nhau như vậy được chứ. Thật là tội lỗi. Làm sao mình có thể xả bỏ, giải thoát tất cả mọi thứ suy nghĩ trong đầu đi. Sao cứ mỗi lần nhắc tới, đụng tới là mình lại quay về mo, bao nhiêu công cán thanh lọc đầu óc được chút thì lại bị nhét đầy suy nghĩ u tối trở lại. Chắc là phải tránh hết tốt nhứt là không gặp người thân nữa để tránh phải nghe, phải thấy. Sao mình cứ mãi đau lòng thế này, mình chưa thể mạnh mẽ được. Làm thế nào để tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến?
  6. ...và tôi cũng yêu em

    Tuỳ duyên thôi chụt.
  7. ...và tôi cũng yêu em

    Bắt đầu một hành trình mới, cảm giác có gì đó trống vắng, chông chênh, nhưng mà mình sẽ vượt qua được. Mình sẽ thực hiện từ từ chắc là sẽ được thôi. Thời gian sẽ là phương thuốc nhiệm màu. Dạo này ai gặp mình cũng nói mình ốm rất nhiều, mấy người hỏi mình có bí quyết gì mà ốm nhanh vậy. Người mình rất dễ ốm mà cũng dễ mập. Mình có thể điều khiển được cơ thể mình mà. Mình có thể nhịn ăn và cũng có thể ăn rất nhiều do đó mập ốm đều theo ý muốn của mình. Thời gian qua muốn ăn chay mà sợ thiếu chất rồi sinh bịnh, ở một mình ai coi ngó mình đâu, sợ khổ cho mọi người lại phải chăm sóc cho mình cho nên vẫn còn ăn đầy đủ nhưng ăn thiệt ít, ăn trước 6 giờ chiều, tập thể dục đều đặn. Sắp tới sẽ bỏ hẳn ăn thịt, nhưng vẫn sẽ bổ sung trứng sữa... để cơ thể không bị lủi sức. Vợ đồng ý cho mình tu, mình rủ vợ cùng tu nhưng mà vợ nói vợ chưa tới duyên tu nên chưa tu được. Mình để cho vợ được tự do đi theo con đường vợ chọn. Giờ mình xả bỏ mọi thứ, không nắm giữ gì nữa. Tâm hồn cũng thanh thản, mọi thứ cứ thuận theo ý trời, vậy thôi.
  8. ...và tôi cũng yêu em

    Chơi mạng xã hội mà không kiểm soát được cảm xúc là nó mệt mỏi lắm đó. Trên mạng vô vàn loại người, có biết bao nhiêu người là hợp cạ, hợp gu với mình, là có bấy nhiêu người trái tính trái nết với mình. Cho nên chơi mạng xã hội phải biết lựa chọn, biết cách chơi như thế nào để không bị những điều tiêu cực ảnh hưởng đến mình. Trên mạng xã hội có ai biết ai đâu cho nên ta thích nói gì thì ta nói, mình thấy không hợp, không thích thì tránh đi, nếu không tránh được thì mình tự cải hoá thay đổi mình đi. Người ta nói lời lẽ không hay thì xem như người ta nói cho người ta nghe, tính cách người ta như thế, mình khó chịu làm chi cho mệt người ra ha ha....nếu muốn thì góp ý mà họ không nghe thì thôi, tranh cải, tranh luận nhiều chi cho nghiêm trọng lên. Lỡ không may gặp tẻ tâu không kiềm chế được tự ái là xảy ra đụng độ, hẹn nhau ra ngoài đi thượng cẳng chân hạ cẳng tay u đầu mẻ trán ha ha... Mạng xã hội ảo mà thật, thật mà ảo. Biết bao nhiêu vụ án mạng xãy ra cũng từ mạng xã hội, cũng có biết bao nhiêu tình bạn, tình yêu đẹp nảy nở từ mạng xã hội, cho nên mình hãy là người chơi mạng xã hội thông minh.
  9. ...và tôi cũng yêu em

    Ta nói làm việc mà không chuyên nghiệp là mệt mỏi ghê lắm. Chẳng thà dở thì dở luôn, chuyên nghiệp thì chuyên nghiệp luôn chứ mà nửa nạt nửa mỡ phát ngán. Nhìn cái cách làm việc, cái phần mềm củ chuối là biết rồi. Không sớm thì muộn mình cũng bỏ của chạy lấy người thôi. Y như rằng tới bây giờ mà còn gọi hỏi mấy cái vấn đề từ xa xửa xa xưa từ năm ngoái, khổ cho mấy con người cứ loay hoay mãi chỗ đó. Pó tay toàn thân! Mệt mỏi cho một tổ chức! Bây giờ mình bắt đầu tập xả bỏ mọi thứ. Thực ra từ lâu mình cũng đã hạn chế nhiều lắm rồi. Hạn chế tất cả mọi mối quan hệ, hạn chế gieo nhân duyên, nghiệp chướng, hạn chế ra ngoài, giao tiếp...mình có thể thực hiện tu nhập thất. Hôm rồi nghe được bài nói là bạn tìm một ngôi nhà nhỏ ở nơi yên tỉnh hoặc một căn phòng nhỏ kín ở trong đó thiền tu tập từ 3 ngày trở lên hoặc là hơn 1 năm thì sẽ thấy được rất nhiều điều. Để tu nhập thất được thì phải có người hướng dẫn, người thân phải đồng thuận, hỗ trợ ( chắc là nếu tu nhập thất mà không ai biết lỡ chết queo trong phòng không ai biết ha ha...). Bây giờ chỉ có vợ, người thân trong gia đình là mình còn liên hệ. Chắc là nhờ mọi người hỗ trợ để mình tu nhập thất 1 năm xem sao. Giờ là thời điểm thuận lợi để mình thực hiện rồi. Hy vọng mình sẽ thành công. Mà nói đúng ra là cũng không phải tu mà chỉ là do mình không thích những thứ xô bồ, nhí nhố, giả dối, bon chen, vui đùa, cợt nhã, hơn thua....ngoài đời nữa, chỉ thích yên tĩnh một mình vậy thôi. Khi nào mình cảm thấy cần xuống núi thì sẽ xuống. Chỉ mong là vợ thông cảm. Vợ có đồng ý cho mập tu nhập thất không?
  10. ...và tôi cũng yêu em

    Dạo này thấy mối tình đầu hay gặp bạn bè thời sinh viên đi chơi, mua sắm (thấy hình qua facebook), bạn ấy còn đi với cô bạn thân cùng phòng ký túc xá của mình nữa chứ. Bạn ấy có vẻ vui tươi, cởi mở hơn trước, nhưng mà hình như bạn ấy vẫn còn lẻ loi một mình cho tới bây giờ. Thấy bạn ấy không chịu lập gia đình với ai sao mình thấy chạnh lòng. Tuổi xuân đã trôi qua mấy chục năm rồi mà. Chắc bạn ấy quyết định sống độc thân tới già hay sao à. Rất nhiều năm mình đã không còn liên lạc với các bạn thời sinh viên, kể cả cô bạn thân cùng phòng, cuộc sống mình đã khép kín từ lâu. Từ ngày nghỉ việc mình cũng không bao giờ bắt máy số điện thoại không lưu tên nữa. Mối tình đầu thì hiếm khi nhắn tin. Mình nhắn thì bạn ý trả lời, không thì cũng im bặt luôn. Bạn ấy hình như không muốn nói chuyện với mình nữa. Không biết bạn ấy giận mình từ lúc nào, và giận mình chuyện gì. Thôi thì mình mặc kệ, đã xem nhau là bạn thì cho dù không nói ra mình cũng tôn trọng cách cư xử của bạn, và bạn mãi là người trong lòng của mình. Chỉ mong rằng bạn gặp được ai đó để kết đôi, để cuộc đời bạn vui vẻ, hạnh phúc hơn. Mình chỉ mong muốn như vậy thôi.
  11. ...và tôi cũng yêu em

    Sao vợ với mình giống nhau về cái tính hay quên, không nhớ các mốc thời gian, không nhớ cả số điện thoại, số nhà, số xe, số tài khoản, số chứng minh... nói chung là não cá vàng toàn tập ha ha....2 người vô tâm, vô tình, hời hợt gặp nhau cũng có cái hay. Chẳng phải quan trọng một điều gì cả trên cuộc đời này. Sống chỉ biết hôm nay vui vẻ với nhau là được rồi. Quá khứ là chuyện đã qua, tương lai thì chưa đến, của cải, tài sản chỉ là phương tiện vật ngoài thân chả là gì cả nên nhớ làm chi cho mệt óc. Có nhiều lần người ta hỏi số điện thoại, số xe cả vợ và mình cũng ngớ người ra vì không nhớ mặc dù hàng ngày dùng nó. Có nhiều khi hỏi về ngày quen nhau, ngày về ở với nhau... 2 người cũng không nhớ. Có khi vợ giận mình lôi đình xách vali bỏ nhà ra đi 2-3 ngày sau gặp lại hỏi vợ giận chuyện gì vậy, vợ nói cũng không nhớ là giận chuyện gì mà lúc đó giận lắm nên mới đi như vậy ha ha...gặp người nhanh quên có lợi vậy đó, có giận nhau lắm, hay có yêu nhau lắm thì khoảng 2-3 ngày sau cũng quên thôi ha ha...sống trên cuộc đời này không đặt nặng vấn đề gì cả, sống suy nghĩ đơn giản thì đời sẽ thanh thản, vợ và mình giống nhau ở điểm này. Đúng là trời sinh một cặp rồi.
  12. Đã đi gần hết cuộc đời rồi mà giờ vẫn còn lênh đênh. Haizz....buồn!
×