Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Members
  • Content count

    783
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    18

ThanhNhan last won the day on May 3

ThanhNhan had the most liked content!

Community Reputation

628 Excellent

About ThanhNhan

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

8,897 profile views
  1. ...và tôi cũng yêu em

    Khiếp quá, mỗi lần bà chị khưi chuyện đó ra nói là coi như công trình kết quả tu tập của mình tan thành mây khói. Lòng tham sân si của mình nó liền nổi lên ngùn ngụt. Bao nhiêu dòng suy nghĩ lung tung cứ hiện lên trong đầu. Mình chưa đạt tới mức giải thoát rồi. Ước gì mình đui mù câm điếc cho rồi. Mình đang chạy trốn, thực hiện chính sách không nghe, không biết, không thấy, vậy mà không được. Ai muốn làm gì thì làm, không thèm quan tâm nữa. Chắc là phải ra quy ước với bả là gặp nhau không đề cập chuyện đó nữa quá. Để khi nào mình tu đắc đạo, đạt đến mức tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến thì mình sẽ hỏi thăm tới. Hiện giờ thì cho em xin 2 chữ bình yên.
  2. ...và tôi cũng yêu em

    Cái tính nóng tính, gia trưởng của mình bị di truyền từ ba mình hay sao đó, mình chỉ thích ra lệnh, chỉ đạo, nói là phải nghe lời cấm cải...tội nghiệp vợ mình, vì cái tật hay lo lắng cho nên mình cứ cằn nhằn vợ hoài, từ việc nhỏ đến việc lớn. Sao mà vợ chịu nỗi mình như vậy nhỉ. Mình hay hỏi vợ sống với mình thấy có vui không, có hạnh phúc không, vợ trả lời là bình thường. Bình thường chắc có nghĩa là không buồn, không vui. Có những lúc mình biết vợ buồn, nhưng mà biết làm sao được, cuộc sống mà, đôi lúc phải biết vượt qua áp lực, nỗi buồn mà sống. Giờ 2 đứa 2 nơi mình vẫn cứ lo lắng, vẫn cứ cằn nhằn vợ từ xa ha ha...chắc là mình phải tập bớt cái bịnh cằn nhằn lại cho vợ thoải mái. Ở xa mà làm vợ buồn vợ cho mình ra rìa luôn thì ở đó mà khót hu hu không ai dỗ hi hi ...Nghe nói có em mới tới ở trọ, không biết có xinh đẹp không, để nói vợ chụp hình em gửi cho mình xem để mình theo dõi tình hình ăn ở của em và của vợ luôn ha ha....nói chứ cứ nghĩ vợ ở một mình, làm sấp mặt ngày đêm thương vợ lắm, thôi vợ cố gắng một thời gian nhé. Mình sẽ cố gắng hết sức không làm vợ buồn đâu.
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Tối đi tập thể dục, thấy một con chó con đứng còn chưa vững nữa, mình thấy dễ thương bước đến xem. Bé nhỏ thấy mình đến đứng xem thì bỗng nhiên khai hết nó khai tên nó, tên em nó ngồi bên cạnh, mình hỏi chó tên gì, chó con ăn cơm được chưa, chó trai hay gái ...nó trả lời vui vẽ như là đã thân quen từ lâu lắm rồi. Ba mẹ nó đang đánh cầu lông bên cạnh thỉnh thoảng trả lời giúp nó những câu hỏi mà nó không trả lời được. Nó bảo ba nói phải kêu tên chó con cho chó nghe quen tên, mình bày nó cách kêu hu chó đến như thế nào, tập nó kêu đựơc chó xong mình tạm biệt. Công nhận đối với trẻ con làm quen, làm bạn rất dễ, chúng nó thật vô tư vui vẽ. Còn người lớn, ta nói chỉ mới thấy họ sáp sáp đi đến mần quen là mình chạy mất dép rồi (vì sợ gặp biến thái ha ha....). Dạo này có sở thích là ra công viên tập thể dục xong là kiếm chổ nào thanh tịnh ngồi mở sách nói để nghe. Ngồi ở nơi thanh vắng, cây lá xum xuê, trăng sao mây nước lững lờ, cùng với giọng đọc trầm ấm nói về đạo phật pháp làm tâm hồn mình khoan khoái, nhẹ nhõm. Mấy ngày nay nghe gần xong 7 phần, mình nghe tới phần 5 thì đã thấy đựơc giải thoát tâm hồn được chút ít rồi, mặc dù có một số từ ngữ mình chưa hiểu lắm. Nghe hết 7 phần và chắc là mình sẽ nghe đi nghe lại 2-3 lần nữa thì mình nghĩ là mình sẽ giải thoát được hoàn toàn, sống cuộc đời an nhiên. Mình đã tìm thấy con đường sống tốt đẹp cho mình và tốt đẹp cho đời. Từ nay thấy cuộc đời tươi đẹp làm sao hi hi....
  4. ...và tôi cũng yêu em

    Nhiều lúc thấy cuộc đời mình như có ai đó đưa đừơng, dẫn lối. Có những bước ngoặt trong cuộc đời mà mình hình như không nghĩ đến trước đây. Tình thế đưa đẩy, hoàn cảnh đưa đẩy, một đấng trên cao nào đó đưa đẩy làm mình phải quyết định làm việc đó, đi theo con đường đó. Rất nhiều lần nằm vắt chân lên trán ngẫm nghĩ mình sống mà không biết mục tiêu, mục đích của mình trên cuộc đời này là gì. Câu hỏi lại được đặt ra là mình có mặt trên cuộc đời này để làm gì vậy nhỉ. Tại sao mình không cảm thấy vui và hạnh phúc. Niềm vui nào rồi cũng chóng tàn, nỗi buồn thì cứ mãi dai dẳng đeo mang. Làm con người thật là khổ sở, bệnh tật, già cả, cuộc sống bon chen, bao người khó khăn đau khổ. Mình lựa chọn cuộc sống xa lánh, để không nhìn thấy, không bị đụng chạm, không bị ảnh hưởng, nhưng mà cũng không tránh được. Sống trong dòng người, xã hội phải tuân theo quy luật của họ và nhiều lúc mình cứ để mặc trôi theo dòng đời. Có chăng là mình chỉ làm được một việc là không giành giựt không hơn thua với đời. Thế rồi buổi chiều hôm đó, Buổi chiều định mệnh mình gặp em, em như nhìn thấy được tâm tư của mình vậy, em giảng giải cho mình nhiều điều về cuộc sống, về cuộc đời để làm sao đạt đựơc cuộc sống vui vẽ, hạnh phúc, thanh thản, bình an trong tâm hồn. Em khuyên mình nên đọc sách về phật pháp, em giới thiệu cho mình 4 quyển sách mình nên đọc trong lúc rảnh rỗi này. Mấy ngày nay nằm mở youtube nghe sách nói mấy quyển em giới thiệu càng nghe thì mình thấy càng sáng ra. Chắc là đã đến lúc, đã đến đúng thời điểm mình bắt đầu đi vào con đường học đạo, tu tập rồi. Mình ngẫm nghĩ sao mà cuộc đời lại đưa em đến với mình đúng thời điểm này, tại sao ở thành phố này bạn từ thời mẫu giáo, cấp 1, cấp 2, cấp 3 của mình đầy ra đó, sao mình không gặp ai, lại tình cờ được gặp lại em, em là người bạn đầu tiên trong thành phố này mình tình cờ gặp lại, tính cho đến thời điểm này. Em lại dẫn dắt mình vào con đường đạo phật. Con đừơng tu hành đạo phật là con đường mình đã ngâm nghe từ lâu nhưng mình cứ lần lữa chưa vào được, từ lâu cũng có nghe qua, xem qua, cứ lướt lướt chưa có chú tâm lắm, và hồi đó còn trẻ chưa tin lắm. Chắc là có ai đó đưa đường dẫn lối đưa em đến với mình để dẫn dắt mình đây. Trong các sách mình nghe mấy ngày nay có một câu làm mình đắc ý là cuộc đời con người 25 năm đầu là học tập tiếp thu kiến thức, 25 năm tiếp theo là làm việc kiếm tiền giúp đỡ gia đình, lo cho gia đình, 25 năm sau là tu tập chuẩn bị cho cái chết viên mãn, an lạc. Mình bắt đầu đúng giai đoạn 25 năm sau cùng, đã đến thời điểm tu tập rồi và em là người mà đấng tối cao đưa đến với mình để nhắc nhở mình đó. Chắc là mình đủ duyên để đến với phật pháp rồi. Nói chứ kể từ buổi chiều định mệnh đầu tiên gặp lại em cho đến nay chưa gặp lại lần hai. Mình cũng thuộc dạng làm biếng gặp bạn bè. Để khi nào em alo thì mình sẽ gặp lại. Tìm ngừơi có tâm hồn đồng điệu thực sự với mình thật là khó. Một ngừơi mình thật sự thích, thật sự thấy vui, thấy thoải mái mình mới gặp mặt, đi chơi cùng, chắc là chỉ có đi chơi với ngừơi yêu thôi quá ha ha....Mình hỏi em thế trong thành phố này có ai có cùng quan niệm sở thích đi theo con đừơng như em chọn không, em bảo là có mà ít lắm. Em nói trong sài gòn có nhóm người như em thế mà xa quá em không tham gia hội được. Chắc là mình với em làm một hội ở đây quá. Đi vào con đường học đạo chắc mình phải học hỏi em nhiều. Vì Mình còn nhiều câu hỏi thắc mắc mà mình chưa có giải đáp đựơc, nên mình thấy còn vương vứơng, chưa thể toàn tâm toàn ý để theo đạo đuợc. Thôi giờ cứ nghe sách trước đã, khi nào gặp lại em sẽ hỏi tiếp. Mình sắp được giải thoát được mọi khổ đau rồi đây hi hi....
  5. ...và tôi cũng yêu em

    Bà chị sát nút của mình, chỉ hơn mình 1 tuổi, bà sợ mình chết đói hay sao mà bả mua cả đống đồ tới. Ở có 1 mình ăn không bao nhiêu cả, đống đồ của bả chắc là ăn cả tuần mới hết. Nói bả đừng có mua nữa bả nói lâu lâu mới mua, bả nói vậy thôi chứ cái tính bà này mình biết, cứ có gì tươi ngon là mua đem cho mọi người. Ta nói 2 chị em sát nhau mà sao bả khác tính mình một trời một vực. Bả thì siêng năng, có hoa tay, giỏi nội trợ, biết quan tâm, giúp đỡ người khác bất kể lí do. Nhiều lúc mình bực bả vì mấy vụ giúp người, thương người không đúng cách. Giúp người mà làm cho họ ngày càng tệ thêm thì không bằng là hại họ vậy. Bả cứ nói là mình làm gì được thì làm, haiza...bó tay với bả luôn. Ngày xưa vì bả tốt bụng hay thương người cho nên mẹ sai mình làm gì là mình cũng đẩy việc qua cho bả làm dùm mình hết ha ha....bả rất giỏi còn đi phụ mẹ bán buôn ở chợ, đi bỏ hàng cho khách giúp mẹ, chứ mình thì không đi bao giờ. Thấy cuộc đời bả mình không biết là bả có đam mê gì trong cuộc đời. Facebook bả cũng không chơi, zalo, viber...thì cũng mù mờ nữa. Ta nói dân công nghệ thông tin ra mà không biết gì về công nghệ gì sất ha ha....lạ thiệt chớ. Chắc đam mê của bả là giúp đỡ mọi người, nấu những món ăn ngon cho mọi người, quan tâm đến mọi người, làm cho mọi người vui là mục đích cuộc đời của bả. À thấy bữa nay bà có niềm vui là đọc truyện. Bả kể đọc truyện trên điện thoại cả đêm đến nỗi mắt bị loạn thị luôn rồi. Ta nói may mà bả cũng có một niềm vui riêng của bản thân. Chồng con bả thì có vẻ là cũng có lúc buồn, lúc vui. Cuộc sống mà gia đình ai chả thế. Chiều chiều, tối tối 2 chị em đi tập thể dục nghe bả tâm sự chuyện gia đình, ta nói nhiều lúc không biết khuyên sao. Tính mình nhiều lúc thích sự rõ ràng, chính xác. Mình mà khuyên chắc là toang luôn thì có ha ha... nên thôi im lặng nghe thôi. Về quê sống gần gũi anh chị em, gia đình cũng là niềm vui hưởng thụ của tuổi già. Người ta nói chị em gái là bạn thân của bạn lúc về già đó, cho nên luôn vui vẽ, giúp đỡ quan tâm, giữ mối quan hệ tốt với các chị em gái của mình.
  6. ...và tôi cũng yêu em

    Những khi rảnh rỗi mình hay nằm và hình dung về cuộc sống tương lai, các ước vọng mình sẽ đạt được trong tương lai, mình cứ suy nghĩ và hình dung về điều đó trong một khoảng thời gian. Thường thì những hình dung và ước vọng đó sẽ tự nhiên bất ngờ thành hiện thực trong vài tháng hoặc vài năm, hoặc là mình sẽ thực hiện nó. Em nói mình nên đọc sách “sức mạnh của tiềm thức”. Mình chỉ mới nghe ( làm biếng đọc nên mở youtube nghe) một ít nhưng thấy rất đúng. Khi mình có một ước vọng nào đó cứ lặp đi lặp lại ước vọng đó trong đầu của mình thì trước sau gì, sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành hiện thực, giống y như sách nói. Không lẽ tiềm thức của mình nó mạnh dữ vậy ta ha ha...hiện tại mình có một vài ước vọng cho thời gian sắp tới để xem nó có thành hiện thực không. Cả đêm cả ngày mình nghĩ về nó chắc là sắp thành hiện thực rồi đó ha ha...ước vọng là có cái phòng nhỏ nhỏ riêng của mình để chui ra chui vào, để tự do độc lập ưa làm gì thì làm, nuôi 1 con chó, 1 con mèo để đùa giỡn với chúng nó, một vườn rau bé bé trước sân để rảnh rỗi ra đào đào xới xới cho vui, ước vọng nhỏ bé vậy thôi đó ha ha.....
  7. ...và tôi cũng yêu em

    Chuẩn bị có mưa giông, sấm sét đùng đoàn ghê quá. Mà mấy con nhỏ phòng bên đi mà không đóng cửa sổ gió đánh rầm rầm nữa chứ. Lâu lắm rồi mới có trận mưa thiệt là mát mẻ. Mấy ngày nay ở trong phòng trọ nóng như cái lò quay (mình thành con heo quay da dòn luôn ha ha....). Trưa nóng bà con phòng trọ kéo nhau ra hành lang ngồi hết. Ta nói cái đường luồng hành lang thì gió mát rười rượi mà bước chân vào cái phòng cái nóng như lò nướng lạ thiệt. Mình để ý thấy phòng cuối là có em tóc ngắn kiểu con trai không biết là có thuộc trong giới mình không, ngày dọn tới ẻm nhìn nhìn, mình nhìn nhìn lại. Đến tối khuya 12 giờ chợt nhớ quên chìa khoá xe thế là lọ mọ đi xuống mò xem quên chìa khoá trên xe không thì đúng lúc em mở cửa đi vào, ẻm nhìn mình, mình nhìn lại chắc là ẻm ngạc nhiên khuya rồi mình xuống nhà xe làm gì mà lò mò, mình thì cũng hơi sượng khi đó mặc váy viếc đi ngủ tóc tai thì bù xù như mụ điên ha ha...mình nhìn ẻm cười nói câu cho đở ngượng đi làm về khuya vậy em, ẻm dạ xong mình đi lên, ẻm cũng lên thì ra ẻm ở cùng tầng mình luôn. Mấy ngày giặt đồ đi ra cuối dãy phơi đồ để ý thấy ẻm ở chung với một bé nữa, không biết là ở trọ ghép với nhau hay là 1 cặp nữa, để mình dòm ngó điều tra thử xem sao. Dạo này mình cũng rảnh quá mà, đi dòm ngó chuyện thiên hạ, nhiều chuyện tí cho đời thêm zui ha ha....( coi chừng có ngày họ rượt chạy mất dép ha ha...)
  8. Vote cuộc thi nhiếp ảnh nhà Home8X

    Mình thấy ảnh của winterninght đẹp nhứt. Lý do vì tui có quen biết winternight. Còn về góc độ mỹ thuật, kỹ thuật, màu sắc, ánh sáng, bố cục, ý nghĩa .....của ảnh thì mình mù tịt ha ha....
  9. Bạn nghĩ sao khi ???

    Quan hệ bạn bè với người yêu cũ tuỳ trường hợp. Nếu làm bạn mà không ảnh hưởng tới người yêu hiện tại thì bình thường. Nếu người yêu cũ có biểu hiện không đúng đắn gây ảnh hưởng xấu tới mối quan hệ hiện tại thì thôi đừng làm bạn làm gì, tránh đi thì hơn. Khi quan hệ bạn bè với người yêu cũ gây sự khó chịu cho người yêu mới thì nên xem xét lại. Cả 2 nên nói rõ cảm xúc của 2 ngừơi để mà thống nhất cách cư xử sao cho cả 2 đều thấy thoải mái, hạnh phúc. Không nên im lặng chịu đựng một mình. Nếu 2 người không có tiếng nói chung, không thống nhất được cách cư xử, không chấp nhận được nhau thì mối quan hệ này sớm muộn rồi cũng sẽ kết thúc thôi. Hy vọng mối quan hệ của mọi người được theo chiều hướng tốt.
  10. ...và tôi cũng yêu em

    Thế là mình lại tiếp tục kiếp ở trọ. Ta nói cái cảm giác ở trọ ngày xưa nó khác bây giờ nha. Ngày xưa ở trọ là do đi xa gia đình, giờ ở trọ mà gia đình mình gần sát nách đây. Ngày xưa đi xa ở trọ là do mình thích tự do, tự chủ, tự lập, tự quyết mọi vấn đề trong cuộc đời mình cho nên mình muốn đi xa khỏi quê hương để ở đựơc ở một mình, chứ mà ở lại quê hồi đó đang còn nhỏ chưa làm ra tiền mà tự nhiên xách mông ra ngoài ở ba mẹ anh chị không cho, lấy cớ đi học xa nhà rồi mình bay luôn ha ha...công nhận mình lì lợm gan to thiệt, không biết sợ là gì. Cho nên hồi đó cảm giác đựợc đi xa ở trọ nó háo hức và thấy thích. Ta nói cuộc đời xa nhà ở trọ rày đây mai đó lê lết khắp nơi, số lần chuyển nhà trọ nhiều cũng gần bằng số tuổi luôn ha ha...cũng vất vả, cũng mệt, nhưng mà đó là cái giá phải trả để đổi lấy tự do, độc lập nên mình cũng thấy bình thừơng, luôn luôn lạc quan yêu đời. Cuộc đời mà, cái gì mình tự tay tạo ra mới đáng quý, mới thấy hạnh phúc, đừng trông chờ, phụ thuộc vào ai cả. Mình đã tự chủ đựợc cuộc đời mình nên mình cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Lần này đi ra ở trọ, do ở gần gia đình nên vợ chồng thằng em nó buồn, nó nói sao không ở với nó, mình bảo là do não, thần kinh mình giờ muốn được yên tĩnh, nghỉ ngơi, không chịu được tiếng ồn, mình ra ở riêng cho yên tỉnh, để nó dạy con cho được tự nhiên thoải mái. Khi nào mình già cả, con cái của nó đã lớn trưởng thành, mình sẽ về ở với vợ chồng nó, mấy anh chị em già lụ khụ ở với nhau cho vui ( nếu lúc đó mình không có vợ chăm hi hi...). Ở với vợ chồng thằng em mình thấy rất vui, vợ chồng nó rất tâm lí và biết quan tâm người khác. Chỉ là vì con cái nó còn nhỏ nên nhà cửa hơi ồn ào vì phải giải quyết đủ thứ chuyện của tụi nhóc. Sau khi nghe xong lí do chính đáng thì thằng em nó không buồn nữa và hăng hái giúp mình chuyển đồ đạc ra nhà trọ. Ta nói lần này có thằng em phụ nên mình khoẻ re, mua sắm đồ đạc, vận chuyển... nó phụ lo cho hết. Mình lại thực hiện điệp khúc mua sắm lại từ đầu, để bắt đầu cuộc sống mới một mình. Ta nói đi ra chợ mua đủ thứ lỉnh kỉnh thau rổ dao kéo....mấy người bán hàng nói “ vợ chồng mới cứơi ra riêng ở à” ha ha... mặt mình già chát vậy mà nói mới cưới. Còn cái em chủ nhà trọ nói mình khi chưa thấy chứng minh nhân dân là em tưởng chị là sinh viên đi thuê trọ đi học, khi nhìn ngày sinh thì té ra chị nhiều tuổi hơn em luôn, mình nói mình tóc bạc tùm lum rồi nè, sinh viên gì nữa ha ha....sao nhiều người nói mình trẻ vậy ta, chắc là do mình hay cà rỡn nên họ nói mình trẻ ha ha.....
  11. ...và tôi cũng yêu em

    Mình mới phát hiện ra mình bị dị ứng với tiếng ồn tiêu cực, căng thẳng mất kiểm soát vì các tiếng ồn tiêu cực như là tiếng la mắng, tiểng đập phá ồn ào...Hôm qua hai cha con thằng em nói qua nói về Một sự việc mình nghe một hồi bị bức sô la làng lên “2 cha con nhà này ồn ào quá” ha ha... mình nói xong mà mình bất ngờ vì mình buộc miệng nói ra không kiểm soát. Chả là mấy lâu nay ở đây chứng kiến cảnh 2 cha con nói qua nói lại, cha thì dạy con nên nói suốt ngày, thằng con thì đang tuổi bướng nên cứ lí sự, và thỉnh thoảng máu lầm lì của nó nỗi lên nói không chịu nghe nữa. Ngày nào cũng nghe bài ca của 2 cha con nó ồn ào mình khó chịu bực bội. Ngày xưa cha mẹ, anh chị em dạy mình thì cấm có cải lại, cấm nói lại. Kiểu như thằng con này nói lại ba nó nhem nhẻm là bị uýnh tét đít rồi. Giờ vợ chồng thằng em dạy con theo kiểu giữ bình tĩnh cùng nói chuyện cùng giảng giải khuyên bảo cho con hiểu ra vấn đề. Ôi dào mà 2 cha con nó cứ nói qua nói về cả ngày mình nghe nhức cái đầu lâu quá. Nhứt là tới giờ ăn cơm và giờ buổi sáng thức dậy đi học, rồi nhắc nhở giờ chơi, giờ học. Kiểu này mình phải đi kiếm vùng trời bình yên để mà dưỡng thương cái bộ não của mình không thôi thần kinh tổn thọ mất. Nuôi dạy con là cả một nghệ thuật, làm sao cho con hiểu vấn đề, tâm phục khẩu phục, ngoan nghe lời ba mẹ là cả một sự nghiệp làm cha làm mẹ. Thôi mình dọn ra ở riêng cho 2 đứa em nó nuôi dạy con cho tốt. Mình ở đây khía vào dạy cháu thì chắc thằng cháu bị uýnh te tua quá. Vì mình rất là nóng tính mà ha ha....
  12. Tình yêu luôn hiện hữu, chỉ có điều là ta có cảm nhận được hay không- Kimberly Kirberger

  13. Ui ta pùn ta đi lang thang

  14. “Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát” đừng quay lại làm gì nữa. Thời gian đầu có thể đau, nhưng rồi thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Cố lên nha bạn!
  15. ...và tôi cũng yêu em

    Mấy nay chiều chiều ra bờ sông tập thể dục và ngồi ngắm sông. Hôm qua bỗng thấy 1 em người ướt sũng trên đường tập thể dục, mình thấy lạ nhìn nhìn em thắc mắc, thì ra em mới tắm sông lên ha ha... mình cứ tưởng giờ hiện đại rồi người ta tới bể bơi tắm hết rồi chứ. Cứ tửơng Mấy cái bến sông ngày xưa giờ chỉ có mấy mống con trai tắm thôi. Kiểu này mình cũng đi ra bến sông tắm cho vui ( không phải tắm sông để ngắm mấy cô tắm đâu nha ha ha...). Trời nóng mùa hè sắp tới mình lên kế hoạch đi bơi lại mà nghĩ tới nước của hồ bơi làm đen da nên cũng nản, ra sông tắm nước tự nhiên trong xanh mát lành hơn. Ngày xưa khi hè tới, mỗi sáng sớm và chiều về anh mình cho cả bầy ra bến sông tắm, tập cho cả bầy bơi. Ta nói vẫy vùng thoả thích, còn chơi trò đứng trên vai nhau nhảy ùm ùm xuống, chơi trò ai lặn lâu, bơi thi ai bơi xa, chơi trò tìm cục đá dưới đáy sông...thỉnh thoảng anh cho bu trên lưng anh bơi cõng mình ra xa xa giữa sông thích lắm. Hồi đó hầu hết dân trong thành là ra tắm ở bến sông đó, đi tắm gặp mấy bạn gái cùng lớp, cùng tíu tít nói chuyện, hỏi bài vở ở lớp, tập nhau bơi rất vui. Mỗi lần tắm lên là hẹn hò nhau mai đi tắm nữa nha bạn. Có mấy lần cả bầy đi chăn bò dọc bờ sông, nóng quá lén xuống tắm sông không có người lớn coi ngó, tắm giỡn ồn ào cả khúc sông , xui thay ba đi làm ngang qua thấy, kêu cả bầy lên la cho một trận chạy tan tác cả đám ha ha....để kiếm mối nào đi tắm sông lại cho vui. Ngày xưa đó mình đã bơi qua về hết con sông luôn rồi đó. Giờ già cả rồi chắc ôm phao bơi thôi hay là kiếm em nào dìu bơi qua sông cho an toàn hen ha ha...
×