Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Lynn

Members
  • Content count

    3,568
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    298

Lynn last won the day on November 24

Lynn had the most liked content!

Community Reputation

4,524 Excellent

About Lynn

  • Rank
    Member
  • Birthday May 26

Contact Methods

  • AIM
    Cuộc đời này đẹp lắm
  • MSN
    Chúng ta chỉ sống được có một lần
  • Website URL
    http://Hãy sống trọn ven !

Profile Information

  • Gender
    Female
  • Interests
    writing

Recent Profile Visitors

155,895 profile views
  1. Chương Sáu Vậy là tôi và chị đã quen nhau được bốn tháng, một tháng làm quen, ba tháng nói chuyện cây có lá, tối có sao, những câu chuyện lẩm cà lẩm cẩm, những câu chuyện không đầu không đuôi, mà nói từ sáng sớm cho đến đêm khuya. Khi thì text lúc thì rủ rỉ rù rì . Mỗi Chủ Nhật tôi vẫn theo chị đi lễ và cũng mỗi Chủ Nhật tôi trở về khu vườn nhỏ của tôi để trồng trọt, để ngất ngây với những nụ hồng mới nở, để nghe hai cái nhà hàng xóm hai bên tiệc tùng, ồn ào. Chỉ khác có một điều, bây giờ tôi có một người bạn mới, cô gái ân nhân, người đã tìm được cái phone của tôi và đưa về tận nhà cho tôi . Tôi nhớ hôm ấy, một tuần sau cuộc gặp gỡ lần đầu tiên ở nhà tôi, cuối tuần ấy, tôi khệ nệ mang một ít trái cây và bánh kẹo đến nhà em để cảm tạ cái ơn tìm thấy phone của tôi . Em ở trong một căn nhà rất là nhỏ và rất là bừa bãi, một căn nhà đặc biệt rất …Việt Nam, hai tấm nệm chồng lên nhau để ở một góc bếp bên cạnh cái bàn ăn, cái giường ấy cho bà mẹ, ngủ, rất tiện, ngủ dậy trèo lên cái bàn ăn sáng bên cạnh, khỏi phải đi đâu ..cho xa . Tôi đến, cái bàn để cả đống đồ trên ấy, em phải xô hết mọi thứ ra mới có chỗ rót cho tôi một ly nước . Tôi ngồi xuống, thân mật thăm hỏi bà cụ: - Bác khỏe không bác Bà cụ trả lời bằng một cái giọng người Quảng nhiều hơn là người Nam, mặc dù cả hai miền pha trộn vào với nhau theo giọng nói của bà . - Bác khỏe, cô đến chơi là quý rồi, mang quà bánh đến làm gì cho nó mắc công . Tôi vui vẻ trả lời: - Có gì đâu bác, cái phone của con cả ngàn đô ấy, em tìm được cho con là con để dành được biết bao nhiêu là tiền rồi , à mà xưa ở Việt Nam, bác ở đâu vậy Giọng bà cụ trọ trẹ: - Gia đình bác ở Gia Lai Trong đầu tôi đột nhiên làm việc một cách dữ dội, Gia lai ? Gia lai là ở đâu? Cuối cùng tôi ngượng ngập hỏi: - Gia lai là ở đâu vậy bác? Em từ trong bếp nói vọng ra: - Là Pleiku đó chị Tôi đùa: - À, em Pleiku má đỏ môi hồng đó hả ? Bà cụ không hiểu, nói: - Má đỏ môi hồng gì đâu, nó đi làm tối ngày nuôi tôi với bố nó với lại hai đứa con. Tôi bất ngờ quá, nhắc lại từng chữ: - Bác nói cô này , cô gái nhỏ bé này nuôi- cha- mẹ -và -hai -đứa- con . Nói xong tôi quay lại em, đùa một cách rất là …vô duyên: - Hèn chi, tôi thấy ai làm nail cũng giàu hết , trừ em !! Em trả lời: - Giàu gì chị ơi, đủ sống là mừng rồi . Thật tình là tôi thấy phục em quá xá, một mình em ở cái xứ Mỹ này mà nuôi cha mẹ già và hai đứa con thì chắc chắn là ba người như tôi nhập lại cũng không giỏi bằng . Gia cảnh của em thật là đáng thương, ba của em mới mất được mấy tháng, em có một người anh làm sửa chữa cho khách sạn , làm sao mà cái bình gas của khách sạn nó nổ, thế là anh ta bị tử thương, mà cũng mừng nếu không bị tử thương thì cũng phỏng hết cả người, sống cũng như chết . Người Việt mình có cái khổ ở chỗ đó, người Mỹ họ lớn lên trong khuôn khổ, luật lệ nó quen rồi, làm việc gì cũng phải an toàn là điều quan trọng nhất, nhưng người Việt mình phần không rành tiếng Anh, phần cũng hay làm ẩu, coi sự an toàn không quan trọng, cứ hay “làm đại” cho nên là tôi cũng gặp rất nhiều trường hợp người Việt bị thương tích như vậy . Tôi thấy hoàn cảnh của em, nên cũng thường xuyên qua lại thăm hỏi và giúp đỡ . Thật tình mà nói ở Mỹ, chẳng ai giúp đỡ được cho ai, tại vì ai cũng đi làm như nhau, giúp đỡ tài chính là không bao giờ xảy ra, cho tiền người khác là nhục mạ người ta, cho nên sự giúp đỡ của tôi cùng lắm là đóng lại cái giường rớt đinh ra cho mẹ em hoặc là thỉnh thoảng em bận rộn ở tiệm nail thì tôi tình nguyện chở bà cụ đi bác sĩ . Hai đứa con của em cũng đã lớn, theo như lời em nói “ham vui sớm chị ơi!”, tôi đùa - Ham vui sớm một lần thôi chứ ham vui sớm gì tới hai lần ? Em trả lời: - Cả hai đứa đều là “lỡ” hết đó chị Chắc vì có nhiều chi tiêu, nhất là hai đứa nhỏ đi học xa cho nên em không bao giờ đi ăn ngoài, mà phàm là phụ nữ Việt Nam, thì nấu ăn tối ngày sáng đêm, đi làm thì không sao nhưng về nhà thì lúc nào cũng nấu nấu nấu và nấu . Tôi đến nhà em giúp mẹ em nên hay được ăn ké . Mặc dù có hôm bận bịu, chỉ ghé tí xíu để đưa cái ghế đã sửa xong rồi về , nhưng thế nào hai mẹ con em cũng níu kéo ở lại ăn cơm, mẹ em hay nói: - Nhà bác đơn chiếc, neo đơn , có con tới , nó mừng lắm, con phải ở lại ăn cơm đó nhe . Chương Bẩy Trời đã bắt đầu sang thu, khí hậu đã bắt đầu thấy lành lạnh . Tôi và chị không đi ra ngoài thường xuyên như vào mùa hè nữa, chiều hai đứa đi làm về thì trời cũng chạng vạng tối . Ra đường vừa tối và vừa lạnh nên cả hai đều ngại . Cũng may mà tôi xây được một cái lò sưởi nhỏ ở sân sau, tôi đốt lò sưởi lên thì thế nào chị cũng chạy sang để sưởi ké, vì nó ấm và thú vị lắm . Hình như những câu chuyện của tôi và chị cũng đã bắt đầu cạn, chúng tôi hay ngồi nhâm nhi ly rượu chát và nhìn những tia lửa tí tách từ lò sưởi, lâu lâu chúng nó bùng lên khiến chị phải nép sát vào người tôi . Những lúc như thế tôi lại đứng lên đi tìm một ly nước lạnh uống để cho cơn lửa lòng nó …nguội bớt . Những lúc bên cạnh chị, tôi hay mở “ the Phantom of the Opera” ra nghe, tôi tưởng tượng ra lúc anh chàng Phantom xấu xí ấy bắt cóc cô nàng Christine mang vào thế giới của mình, thế giới tuyệt vời của anh ta nhưng lại rất là cô độc . Tôi cũng vậy, tôi cũng muốn bắt cóc chị vào thế giới của tôi, thế giới cô đơn của tôi , thế giới của đam mê, của cuồng nhiệt, thế giới bí ẩn mà chỉ có Phantom, chỉ có tôi mới biết và hiểu nó như thế nào mà thôi . Đến chừng nào tôi mới mang được chị vào được thế giới ấy của tôi ? Chiều nào cũng vậy bố mẹ chị đi bộ một vòng trong “xóm” với con chó nhỏ của ông bà . Hai người này dù sang Mỹ đã bao nhiêu năm nhưng vẫn giữ được vẻ quí phái, sang trọng của những người Hà Nội xưa . Mẹ của chị lúc nào cũng mặc những chiếc áo lạnh bằng nhung xẫm màu, trông bà rất là cổ kính nhưng lại rất là quí phái, mỗi lần nhìn bà, tôi hay tưởng tượng đến chị , tự hỏi lúc chị bằng tuổi bà, không biết chị còn giữ nỗi vẻ lịch sự, quí phái của một người phụ nữ Hà Thành, ngàn năm văn vật ấy không ? Bố của chị thì lúc nào trông cũng nghiêm trang vì bộ kính cận dầy cui của ông, hình như nghe nói ở Việt Nam, ông là giảng sư của trường đại học văn khoa. Gia đình khoa bảng có khác, ai trông cũng rất là học thức và sang cả. Chiều hôm ấy vì có hẹn đi làm răng cho nên sau khi gặp nha sĩ, tôi về sớm hơn thường lệ, ra khỏi văn phòng nha sĩ, tôi text cho chị - Em đi nha sĩ xong rồi, ổng nói hổng cần bẻ cái răng nào hết, nên hôm nay em phải đi ăn mừng Chị text lại: - Chúc mừng, chúc mừng, ăn mừng gì thì đừng quên tôi nhé Tôi trả lời: - Sang nhà em đi, hôm nay em mua được một chai rượu vang ngon hết xẩy luôn, bảo đảm không ngon không lấy tiền Dù là text nhưng tôi vẫn cảm nhận được là có một nụ cười trong đó: - Nhớ đốt lò sưởi lên nha Vừa về đến nhà, tôi khệ nệ mang một mớ củi đốt từ xe vào thì bố mẹ chị cũng vừa đi bộ ngang qua. Tôi kính cẩn: - Chào hai bác ạ, hai bác đang đi bộ ạ Mẹ chị vén mái tóc lòa xòa vì gió lên chào lại: - Chào cô, cô mới đi làm về à? Tôi trả lời: - Dạ, hôm nay con có hẹn với nha sĩ nên về sớm . Mẹ chị tiến lại gần tôi hơn: - Cô chịu khó đi lễ quá, chẳng bỏ một lễ nào, phúc lắm đấy cô ạ Tôi không biết phải nói làm sao dạ đại - Dạ Bỗng bà nhìn tôi như sực nhớ ra chuyện gì: - À Chủ nhật này, đi lễ xong nhớ ghé về nhà tôi nhé, chẳng là ngày hôm ấy chúng tôi tổ chức sinh nhật cho con gái của chúng tôi Tôi cảm thấy hụt hẫng, nhà chỉ có hai chị em, con gái ? tức là chị - Dạ Bà cười: - Cô nhớ đấy, lễ xong là về chung vui với chúng tôi đấy nhé Tôi tần ngần, nói dối : - Dạ, con không dám hứa trước, tại vì con còn có môt vài việc bận phải làm Lúc này ông bố mới hắng giọng và khẽ nói: - Sao lại như thế, chị em hàng ngày khắng khít như thế mà cô lại không đi dự sinh nhật của nó à ? Tôi hơi hốt hoảng vì gương mặt nghiêm trọng của ông: - Dạ, dạ cháu sẽ đến, dạ, chào hai bác . Nói xong tôi bước vào nhà, đặt chai rượu lên bàn mà bụng dạ rối như tơ tằm, sinh nhật của chị mà chị không nói gì với tôi hết trong khi bố mẹ chị lại mời tôi đi dự. Tôi cảm thấy ngỡ ngàng và tổn thương . Tôi ngồi xuống, trong căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng của tôi, text cho chị “ hôm nay đi nha sĩ về, em mệt, đi ngủ sớm” và uống hết chai rượu ấy một mình Còn tiếp
  2. The Loai: tinh cam uot at CHƯƠNG MỘT CHỊ Nhà ở Mỹ nhưng hai hàng xóm đâu hai cái sân sau lại với cái sân sau của tôi, lại là hàng xóm Việt Nam. Ông Việt Nam bên trái lấy bà vợ Mễ, có hai đứa con trai, không biết tiêng Việt, chỉ biết tiếng Mỹ và tiếng …Mễ , thông cảm, tiếng mẹ đẻ mà. Hàng xóm bên phải là một gia đình truyền thống Việt Nam, con trai con gái , dù đã lớn tuổi nhưng vẫn còn độc thân, nên vẫn ở với cha mẹ . Cứ mỗi lần lễ lạc, được nghỉ là tôi lại nghĩ ra một việc mới để làm, mà phần đông những việc ấy hay liên quan đến khu vườn nhỏ của tôi . Hỏi cái dân làm vườn thì biết, không bao giờ hết việc . Hồi mới dọn đến, đúng với phong tục tập quán, truyền thống thực dụng của người Việt, tôi cày hết cỏ lên rồi lát gạch. Công việc ấy nặng nhọc đến nổi làm xong tôi mất hết 5 kí . Sáng thứ hai vào sở, đang đứng nói chuyện với xếp, tự nhiên ổng trợn con mắt lên “ trời ơi, cô đang chảy máu giàn dụa kìa “, giựt mình nhìn xuống, thì ra là vết thương chiều hôm qua bị chảy máu lại, vết thương vì viên gạch nặng nề rớt vào chân . Cứ như thế, ngày lễ nào cũng vậy, bên trái thì Mễ tụ tập vặn nhạc Mễ ầm trời, bên phải thì con cái trở về thăm cha thăm mẹ và tụ tập ăn uống , còn tôi ở giữa, vừa mở nhạc Việt Nam lên nghe, vừa làm vườn . Nói ra thì nó tội lỗi, tôi rất ưa cái nhà hàng xóm VN, tại bên ấy, cô con gái độc thân, đẹp mê hồn, đẹp như là tài tử phim bộ Việt Nam. Nhà có hai chị em gái, còn lại là mấy thằng con trai. Cô con gái lớn gã cho con trai của một nhà triệu phú nổi tiếng nhất nhì Saigon, dĩ nhiên rồi, đẹp như thế thì phải lấy triệu phú mới xứng chứ !!! Còn cô thứ hai , cô hàng xóm Việt Nam xinh đẹp của tôi thì vẫn phòng không . Nói là hàng xóm Việt Nam nhưng bên này ai cũng bận, người nào ở nhà người nấy, mình đi làm thì họ cũng đi làm, về đến nhà cơm nước, làm mấy việc vặt vãnh là phải đi ngủ để mai còn đi cày tiếp, cho nên rất ít khi gặp gỡ . “Hai” một cái là ba chân bốn cẳng chạy đi làm. Hôm nay là ngày lễ lao động của Mỹ, ở Mỹ có hai ngày lễ quan trọng nhất đối với dân đi làm, lễ chiến sĩ trận vong vào cuối tháng Năm và lễ lao động vào đầu tháng Chín . Nó quan trọng ở chỗ cuối tháng Năm là mở đầu cho mùa hè, mọi thứ trở nên sống động, mọi người sẽ đi chơi hè điên cuồng và do đó sẽ bắt đầu làm ra tiền điên cuồng luôn, còn đầu tháng Chín là ngày lễ cuối cùng, con nít nhập học, trời trở lạnh, tất cả sẽ chìm đắm vào mùa đông cho đến thắng Năm năm sau . Năm nay tự nhiên tôi thông minh một cách bất ngờ, à không, cũng vì bụi hồng của nhà hàng xóm Việt Nam tự nhiên phát rồ, mọc tràn lan qua sang cả hàng rào nhà tôi, tôi vừa cắt tỉa mà vừa sợ gai đâm, tự nhiên tôi nãy ra một ý tưởng tuyệt vời, tôi sẽ trồng một dây mướp hương – nhà bên ấy là nhà người Bắc mà người Bắc thì rất thích ăn mướp hương – tôi sẽ cho nó trèo sang nhà bên ấy, thế nào họ cũng cử người mang mướp sang trả, mà ai lại để cho hai ông bà già đi ? cậu con trai thì dĩ nhiên là không rồi, đàn ông con trai Việt Nam đâu có làm mấy cái việc tủn mủn, nhỏ nhặt ấy . Chỉ cần chị ấy cầm trái mướp sang trả là bao nhiêu công trình tưới nước bón phân của tôi sẽ được đền bù một cách vô cùng …xứng đáng Ước gì những việc ở đời xảy ra cũng giống như mình dự tính như vậy nhỉ ? Chiều ngày lễ, như mọi khi, tôi vừa tráng xi măng cái lò sưởi bên ngoài để chuẩn bị cho mùa đông vừa nghe nhạc …Lam Phương, thì có tiếng chuông . Mở cửa, chị cầm 4 quả mướp trên tay:- Mướp của em mọc lan sang cả sân nhà tôi .Tôi mời chị vào nhà ( cả một mùa hè trồng mấy trái mướp quỷ này chỉ mơ ước có mỗi chuyện được mời chị vào nhà ) tròn xoe con mắt, tôi giả bộ cực kỳ ngạc nhiên:- Ủa ? tụi nó leo rào qua nhà chị mà em không biết Chị cười: - Mải nghe nhạc còn biết gì nữa, à hôm nay nghe nhạc Lam Phương, không nghe nhạc Khánh Ly như mọi khi à ? Tôi – kỳ này ngạc nhiên thật: - Ủa em mở nhạc to như vậy sao ? sorry chị nhé , để em văn nhỏ lại Chị vội xua tay: - Không, không, em cứ mở như vậy đi, tôi cũng muốn nghe Tôi nói: - Nhà chị mỗi lần lễ lạc mọi người tụ tập lại vui ghê, em ở có một mình, thấy hai nhà hàng xóm party mà thấy thèm Chị thở dài: - Ở một mình vậy mà tốt đó em ạ- Tôi nói - Tốt gì đâu, buồn lắm chị ơi ! mà làm gì chị phải thở dài vậy ? Chị không thích party sao ? Chị lắc đầu: - Các anh các chị về thì cũng vui, nhưng lần nào đến cũng dắt một ông tới làm mai cho tôi. Tôi hỏi lại: - Ủa thời này ở Mỹ mà cũng có vụ làm mai nữa sao , cứ thích con gái như em, khỏi ai nghĩ đến chuyện làm mai Chị nhìn tôi sững sốt - Em dám nói em thích con gái hả ? Tôi nhìn chị sững sốt : - Có gì đâu mà không dám hả chị ? Tôi đùa, nói tiếp: - Ở nhà em mọi người nói em mà hổng gay thì mới là chuyện lạ đó chị, 😎 Tự nhiên tôi thấy mắt của chị đoanh tròng: - Thôi, mướp của em nè, tôi về nhé .Nói xong chị chạy vội ra cửa, tôi sửng sờ quên cả nói, lần sau chị cứ giữ mà ăn …. CHƯƠNG HAI Từ sau vụ mấy quả mướp hương mọc lộn, hàng xóm dường như là gần gũi nhau hơn, không còn là tiếng “hai” cụt ngũn nữa mà nó dài hơn một tí, một tí tẹo thôi nhưng cũng đủ làm tôi cảm thấy ấm lòng, môt chữ “hai” bây giờ đã trở thành hai chữ, “chào em” hoặc là “chào chị”. Bây giờ tôi phải làm gì đây ? “chào em”, “chào chị”, cái kiểu này, chắc chào tới …già luôn . Tôi nhìn mấy quả mướp mà lòng cảm thấy ngao ngán, mùa hè, khí hậu nóng bức, vậy mà tôi phải trần thân ra tưới nước cho chúng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, một ngày phải thay ba, bốn cái áo, vậy mà vẫn chăm chỉ, siêng năng đi tưới để chúng mau mọc lan sang bên ấy . Bao nhiêu công sức, mà chỉ được thêm có hai chữ “chào em”, thật là bất công quá ! Sở tôi từ khi có vụ Covid 19, họ chia nhân viên thành hai nhóm, hễ nhóm A vào văn phòng làm việc, thì nhóm B làm việc ở nhà, để tránh trường hợp có quá nhiều người trong văn phòng . Làm việc ở nhà, vui gì đâu ! lâu lâu xuống dưới bếp lục cái gì đó để ăn, hoặc ra ngoài vườn thăm mấy cái cây yêu của mình và nhất là coi cây mướp hương đã mọc sang đến bên ấy chưa . Nhà thì chỉ có một người, mướp thì mọc một lần cả chục trái, chi bằng …e hèm …mang sang bên ấy nhờ ăn hộ vậy. Tuần này tôi làm việc ở nhà, giờ này chị ấy chắc không có ở nhà, tôi mang mấy quả mướp sang cho hai ông bà già là lý tưởng nhất, mình đã có tịch, thì mình phải rục rịch, khôn khéo mà dấu nó đi, để người ta nhìn thấy, người ta biết mình có tịch thì sao ? mang sang lúc chị ấy đi làm là vô tư nhất . Đứng trước cửa, bấm chuông ...không ai trả lời . Bấm thêm một lần nữa …cũng chẳng ai mở cửa . Người Việt ở Mỹ rất là giống nhau, thấy số điện thoại lạ là không bao giờ trả lời, thấy chuông nhà vang lên là không bao giờ mở cửa, cũng đúng thôi, vì những người không biết tiếng Anh thường ngại tiếp xúc với người Mỹ . Hãy tưởng tượng xem, người Việt Nam ở Mỹ, không nói được tiếng Anh, e ngại, ngượng ngùng, sợ sệt như thế nào khi tiếp xúc với người Mỹ, những người Mỹ đang cưu mang họ, vậy mà những người lính Mỹ bị gửi sang đánh nhau ở Việt Nam, nhiều anh chàng chỉ mới có 19, 20 tuổi đời chưa chín chắn đủ để biết ai xấu ai tốt, đến một quốc gia xa lạ, không nói được tiếng của dân bản xứ, chung quanh thì toàn là kẻ thù, thì thử hỏi họ sợ hãi đến mức nào? Đừng ai nói chuyện chiến tranh Việt Nam với tôi, vì đó là một cuộc chiến tranh mà tôi không muốn biết, nghĩ và nhớ đến . Một cuộc chiến tranh mà vì nó, tôi phải từ giã tuổi mới lớn, đầy mộng mơ, để đến một quốc gia hoàn toàn xa lạ này. Đứng đợi mãi không thấy ai ra, tôi đi lần vào sau vườn, may quá, dưới ánh nắng chói chang của một ngày hè oi ả, hai ông bà già đang đứng tỉa lá của một cây bầu, nhìn vào khung cảnh ấy, đột nhiên tôi nhớ nhà đến quay quắt, nhớ bố mẹ tôi cũng hay trồng trọt và chăm sóc cây cối như thế, tôi đằng hắng rồi cất tiếng chào:- Chào hai bác, con có mấy trái mướp hương non mới hái, con mang sang biếu hai bác và cả nhà Ông bố cười móm mém:- Chào cô, hôm nay cô không đi làm sao ? Tôi vừa cười vừa trả lời:- Dạ, tuần này con làm việc ở nhà ạ. Bà mẹ đon đả mời chào:- Cô vào chơi, hàng xóm láng giềng mà chẳng khi có dịp gặp nhau. Tôi sung sướng đáp lại:- Dạ, con cũng muốn đến thăm hai bác nhưng công việc lu bu quá, đi làm, về đến nhà thì đã tối mịt, may nhờ có vụ Covid, làm việc ở nhà nên con mới chạy sang được Nói xong, tôi theo hai ông bà già vào trong nhà. Phòng khách trang hoàng rất đơn sơ nhưng gọn gàng và ngăn nắp, nhà có cha có mẹ có khác . Trên tường có treo một tấm ảnh gia đinh khá lớn, trong đó có cả chị, tôi đứng nhìn một lúc thật lâu, trong lúc hai ông bà già đi rửa tay, pha nước . Chị rất đẹp nhưng không đẹp bằng cô chị, trông chị khó tính và nghiêm nghị trong khi cô chị thì lại trông rất dễ dãi và dễ có thiện cảm. Không biết tại sao khi nhìn thấy hình của chị, lòng tôi cảm thấy thật gần gũi và ấm áp, tự hỏi tại sao bao nhiêu ngày tháng, chỉ có một tiếng chào “hai, ba” thôi mà có thể có cảm giác thân thương đến như vậy ? Sau cuộc gặp gỡ với bố mẹ của chị, một buổi chiều tôi đi làm về, trước khi vào nhà, ghé lục thùng thơ thì thấy rớt ra một mãnh giấy vuông vắn với hàng chữ …đánh máy: “ Cảm ơn mướp của em nhé, cả nhà tôi lâu lắm rồi mới ăn được một bữa cơm nhà quê ngon như vậy “ Không chữ ký, không thiếu không thêm một chữ nào, một giòng chữ được “uýnh” ra từ computer, được in từ một cái máy in xa lạ. Tôi cầm mãnh giấy tin nhắn ấy , lủi thủi đi vào nhà, chị vô tình như vậy sao ? đang loay hoay dọn mấy hộp thức ăn trưa ra rửa thì cô bạn mướn nhà hớn hở chạy từ trên lầu xuống, nói như reo:- Cái cô nhà hàng xóm mang qua biếu một miếng bánh trông ngon hết xảy luôn, bánh kem của tiệm Việt Nam đàng hoàng nha, lấy ra ăn không? Khốn khổ cho những người Viêt Nam ở Mỹ, sống ở một xứ sở bơ đường sữa mà không làm sao nuốt nổi những miếng bánh quá ngọt của người Mỹ, làm gì thì làm, đám cưới đám xin, sinh nhật, anniversary, không phải bánh ngọt Việt Nam thì chẳng mạng nào rớ tới. Niềm vui vỡ òa trong tôi, mãnh giấy nhỏ vẫn còn nằm trên bàn bỗng dưng không còn xa lạ nữa, từng giòng chữ một không mang lại cho tôi cảm giác lạnh lẽo như trước đó, tôi cười một mình, à, thì ra cũng nhớ đến em trong một ngày sinh nhật của ai đó hay là sinh nhật của chị ? Cái lúc mình thích ai đó nha, cái đầu của mình làm việc bán phần, toàn phần, làm việc phụ trội, làm việc gây cấn, làm việc không ngừng nghỉ, đó là chuyện thường tình mà tôi thì lại rất là bình thường cho nên cái đầu của tôi làm việc ráo riết khi nhìn thấy miếng bánh ấy. Nhà đó đông người mà mang cho mình đến một phần tư cái bánh như thế, chắc là phải …thích mình lắm ! thật đó, mình thích ai cái đầu của mình không những tưởng tượng tưởng voi, mà còn tưởng tới trời trăng , mây gió nữa, giống như có khi người ta cười vì sực nhớ đến một câu nói mắc cười của Hoài Linh nhưng đối với mình, nụ cười ấy chắc là chỉ dành cho mình mà thôi. Sinh Nhật? Được, một lý do thật là hoàn hảo, chẳng có gì hợp lý cho bằng mua quà tặng ai đó nhân dịp …sinh nhật , còn lý do chính đáng nào hơn? Cả một ngày hôm sau, tôi hoay hoay, lướt mạng một ngàn lần để tìm mua cho chị một món quà thích hợp . Mua quà mắc tiền thì mục đích hiển nhiên quá, mua quà rẻ tiền thì …đồ rẻ tiền mà cũng cho! Không mua thì cái đầu mình nó chửi mình ngu, có cơ hội mà không biết nắm bắt. Sau một thời gian suy nghĩ, tôi quyết định mua tặng chị một cái kẹp tóc, khổ cái làm như là không ai muốn sản xuất kẹp tóc trừ mấy ông nội xì thẩu, cái nào cũng made in China, mà tôi thì lại không ưa đồ made in China, chỉ sợ kẹp lần thứ nhất ok , tới lần thứ hai nó rơi ra từng mãnh thì bỏ bố ! đồ made in China mà, ai biết được vui buồn thế nào, mua đồ dõm tặng thì đi chết đi cho xong. Cuối cùng tôi cũng tìm được một chiệc trâm cài tóc, cái kiểu cột tóc lên rồi xuyên nó ngang một cái là cái đám tóc hết chạy đi đâu . Cái trâm cài tóc của một tiệm kim hoàn gần nhà, ở đầu là một con bướm nhiều màu, hai con mắt được nạm hai viên kim cương nhỏ (nhỏ thôi chứ mà lớn thì ông nội tui sống dậy cho tôi tiền cũng không đủ để mà trả ). Bây giờ không lẽ xông vào nhà người ta để …tặng quà ? Lại phải suy nghĩ xem làm cách nào để người ta không “chửi” mình là “đường đột” …. CHƯƠNG BA Nhà tôi đâu mặt với con đường bên này, nhà chị đâu mặt với con đường bên kia, dù sân sau đâu vào nhau nhưng từ nhà tôi sang nhà chị phải ra đường và quẹo tay phải. Từ phòng ngủ của tôi chỉ nhìn thấy sân sau nhà chị , còn đằng trước thì phải ra đường quẹo phải thì mới thấy. Chiều, độ khoảng chị đi làm về tôi mặc quần ngắn, giả bộ chạy thể dục qua lại nhà chị để có cơ hội gặp chị ở ngoài . Chạy qua, rồi lại chạy lại, mệt muốn đứt hơi thì mới thấy xe của chị từ từ lăn bánh vào nhà . Tôi chờ lúc chị bước ra xe thì mới thở hổn hển giả bộ chạy ngang qua, chị nhìn thấy tôi, cười, nụ cười đẹp mê hồn, tôi lúng túng chạy lại, lắp bắp hỏi:- Chào chị, chị mới đi làm về hả? Chị vẫn giữ nụ cười trên môi: - Ờ, em siêng quá, đang chạy bộ hả? Được khen, tôi sung sướng trả lời: - Dạ cảm ơn chị, chị chờ em một tí nha. Nói rồi, không chờ chị trả lời, tôi chạy quẹo sang con đường nhà tôi, giả bộ như đi lấy cái gì nhưng thật ra cây trâm cài tóc tôi mua cho chị, đã nằm sẵn trong túi áo của tôi. Tôi chạy đến bên chị đưa hộp quà rồi run run nói: - Dạ, cảm ơn bữa trước chị cho em bánh kem, sinh nhật chị mà em không biết, hôm nay em mang quà sinh nhật đến tặng chị. Chị hơi nhíu mày ngạc nhiên rồi nói: - Ủa, đâu phải là sinh nhật của tôi đâu ? là sinh nhật của thằng cháu, con ông anh! Tôi chưng hững (hay giả bộ chưng hững, không biết ) : - Ồ, vậy mà em tưởng là sinh nhật của chị, thôi em lỡ mua rồi, chị nhận đi cho em vui, chị cho em miếng bánh to quá, làm sao đủ cho mọi người ở nhà chị ăn? Chị, lại cười : - Ồ, ở nhà có mấy người bị tiểu đường nên không ăn bánh ngọt được! Ôi trời ơi, bom nguyên tử nổ cũng không làm tôi ngỡ ngàng như vậy, tưởng chị quí hóa mình mới cho miếng bánh to như thế . Thấy không, khi mình thích ai, chuyện gì cũng làm cho mình tưởng tượng ra một cách kỳ lạ như vậy Hình như cái trâm mà tôi phải dùng bao nhiêu tâm huyết để lựa chọn ấy nó có tác dụng thì phải, đến thứ tư, chị tự động đến nhà tôi để rủ chủ nhật đi lễ nhà thờ với chị . Bây giờ không lẽ tôi chơi cái chiêu “con quỳ lạy chúa ba ngôi, con lấy được vợ con thôi nhà thờ ?” không, không được, chiêu ấy chỉ có thể ứng dụng với đờn ông và đờn bà mà thôi, còn gay như tôi ? nhà thờ không thích tôi chứ không phải tôi không thích nhà thờ. Ồ, mà tôi nhớ rõ ràng là tôi đã nói với chị là tôi thích phụ nữ mà, là một người công giáo, chị phải hiểu điều ấy là “phạm luật” mà sao chị còn rủ tôi đi nhà thờ, hay là chị muốn hoán chuyển tôi thành người khác ? Tôi cười cười nói: - Sorry chị, em là người ngoại đạo. Chị sốt sắng: - Có nhiều người ngoại đạo cũng đi nhà thờ mà em . Đến nước này thì cái giới tính của tôi sống dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết : - Ok, nếu chị nói vậy thì em sẽ đi nhà thờ với chị, đi xe em hay đi xe chị ? Vui sướng hẵn lên, chị trả lời : - Sang đây rồi tôi chở đi . Tôi đưa phone của tôi cho chị: - Chị ghi số phone của chị vào cho em đi, nhỡ có chuyện gì em còn gọi cho chị Trong lúc chị lúi húi gài số của chị vào điện thoại của tôi thì tôi đứng nhìn chị tủm tỉm cười, vụ đi nhà thờ này có lý ghê, tự nhiên hỏi số điện thoại của chị mà không ngại ngùng lúng túng . Bởi, cái tội có tịch thì rục rịch, làm gì cũng sợ người ta thấy được cái tẩy của minh . Hôm ấy là thứ tư, trong đời của tôi chưa bao giờ thấy từ thứ Tư đến sáng chủ nhật mà nó dài đến như vậy . Đầu óc của tôi lại làm việc điên cuồng, tưởng tượng vượt lên khỏi vòng …tưởng tượng . Nào là đi lễ xong mình sẽ rủ chị ấy đi ăn, đi ăn xong rồi đi cine, hay đến cái công viên gần nhà để coi thác nước. Đi coi phim trong rạp cũng giống như uống rượu ngoài bar, uống rượu ngoài bar nó vui bao nhiêu thì coi phim ở rạp nó hay bấy nhiêu, đó là tại sao người ta cứ thấy các ông trốn vợ đi nhậu, uống rượu, uống bia ở nhà làm như là thấy khung cảnh ấy hằng ngày, nó mất phê . Coi cine cũng vậy, trời ơi, ngồi trong bóng tối tha hồ mà bày chuyện này vẽ chuyện kia, nhất là rủ người đẹp đi xem phim ma lại còn tuyệt vời hơn nữa, nếu người ta hổng sợ ma thì mình sẽ là người sợ ma, mỗi lần đến đoạn gay cấn, sợ quá, cần phải nắm chặt lấy tay ai đó cho đỡ sợ . Hình như tôi đã đọc ở đâu: cho ai bàn tay của mình là sẽ cho cả cuộc đời của mình . Sáng Chủ Nhật đến thật là chậm rãi , tôi dành cả một buổi sáng để sửa soạn, mặc suit thì đứng đắn, trịnh trọng và già nua , giống như là đi xin việc làm . Mặc xuề xòa quá thì lại bảo mình không kính Chúa . Tôi lôi cái quần jean 225 đô của tôi ra mặc vào với cái áo thung trắng, tiếng là quần jean nhưng nó mắc quá, tôi mua chỉ để …cua gái . Quần jean mắc tiền mặc vào, đâu có thấy nó là quần jean đâu ? thấy nó ngầu một cách kỳ lạ ! Lần đầu đi với chị, tôi run hơn con cầy mà bị sấy, nhưng ngoài mặc làm ra vẻ …bất cần ..đời . Hiện tại, tôi rất cần đời, tôi cần nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của chị khi thấy tôi, tôi cần được hưởng cái cảm giác vừa run vừa hạnh phúc, tôi cần ngồi lên cái xe Lexus cáo cạnh và thơm mùi con gái của chị … Chúng tôi đến nhà thờ là cũng vừa vào lễ, thằng em của chị đã chở ông bà cụ đi trước, tôi thở phào nhẹ nhõm, tưởng là phải ngồi chung với cả nhà thì thà hổng có đi còn sướng hơn, hên quá, họ đã ở lâu bên này, nên xe ai nấy chạy . Cũng may cho tôi, hồi còn nhỏ, không biết má tôi bị mắc phải cái gì mà bả gửi hết con cái vào học trường dòng trong khi bả là Phật tử chính thống . Tôi nhớ cứ chiều thứ năm là cả đám phải đi học giáo lý và Chủ Nhật thì phải đi hát ca đoàn cho nên nhà thờ đối với tôi rất là quen thuộc mặc dù cách mạng vào, tôi chỉ mới có 8 tuổi . Vừa ngồi nghe cha giảng, thỉnh thoảng tôi lại liếc nhìn chị và chị cũng vậy lâu lâu cũng liếc nhìn tôi , cả hai cùng cười mỗi khi ánh mắt của cả hai chạm vào nhau . Lúc đầu tôi tưởng phải dự lễ tới một tiếng là cực hình của tôi, nhưng hên quá, cứ liếc mắt nhìn nhau như thế này, mấy tiếng tôi cũng chịu được . Hôm nay cha giảng về tình nghĩa vợ chồng, tôi không có đạo nhưng lại rất khoái nghe các thượng tọa, các cha nói chuyện hoặc giãng giải những lẽ phải trái của trời đất . Thấy tôi ngồi chăm chú nghe, chị nhìn tôi bằng một cặp mắt trìu mến, đâu có ngờ con bé hàng xóm ranh mãnh như tôi lại ngoan ngoãn như một con cừu non như thế . Tan lễ, tôi nói: - Sáng giờ em chưa ăn gì hết, hai đứa mình đi kiếm gì ăn không chị Chị nhìn đồng hồ: - Chắc không được rồi em ơi, các anh chị của tôi chắc cũng về rồi, tôi phải về phụ bố mẹ tôi làm cơm . Tôi chưng hững, bao nhiêu dự kiến, bao nhiêu “ước mơ” bỗng đi đời nhà ma. Mà tôi cũng dại thiệt, cuối tuần nào cái nhà ấy cũng đông đúc tiệc tùng, tôi biết thừa điều ấy mà sao cái óc của tôi nó không có dính vào cái đầu của tôi ? không nhớ ra là cuối tuần nào họ cũng tụ tập, ăn uống . Thấy tôi tiu nghĩu, chị dỗ dành: - Thôi mình về đi, em ở lại nhà tôi cùng ăn cơm với mọi người . Tôi lắc đầu: - Thôi để hôm khác, em còn một số việc phải làm ngoài sân trước khi trời đổ lạnh Tôi đến cái chỗ quỷ đó để làm gì khi biết rằng có những “người bạn” được mời tới để làm mai cho chị, tôi đến cái chỗ quỷ đó để làm gì để phải đứng lóng ngóng vì chẳng có quen với mạng nào . Tôi trở về nhà, lại vặn nhạc lên nghe để tráng nốt chỗ sân còn lại, hôm nay tôi nghe “the Phantom of the Opera” , đó là một vỡ ca kịch nỗi tiếng của người Anh, về một anh chàng xấu xí sống trong một đại hí viện Paris, hát nhạc opera, anh chàng yêu cô ca sĩ nhưng vì xấu xí quá nên không dám chường cái mặt của mình ra nhưng mà ở trong bóng tối, anh ta lại hát rất là hay cho nên cô nàng rất là tò mò không biết anh ta là ai và cố gắng để tìm hiểu Nói chung, đó là một chuyện tình buồn thỉu buồn thiu, tôi giống y chang cái anh chàng đó, chỉ có mỗi một điều khác nhau đó là anh chàng đó vì xấu xí mà phải dấu cái mặt của mình, còn tôi vì thích một người đồng phái mà cũng phải …dấu cái mặt của mình ! Tôi đang vừa bò lê bò càng ra chét xi măng, vừa hát theo anh chàng xấu xí nọ thì nghe “đing” một cái, chị text cho tôi:- Sao hôm nay nghe nhạc opera vậy ? Tôi text lại:- Oh, em vặn to như thế sao ? Chị:- Không sao, thấy em đổi sang nhạc khác thì hỏi đó mà, Andrew Webber hát hay quá nhỉ . Tôi:- Wow, biết Andrew Webber là tri kỷ của em đó nha Chị:- Sang bên em được không ? Tôi đùa:- Được chứ, lần sau cứ sang, không cần phải hỏi đâu, em đâu có phải hỏi xin phép cha mẹ hay nhà chồng đâu Chị đi vào sân sau nhà tôi và mang cho tôi một tô bún chả . Nhìn thấy tô bún chả, tôi bỗng thấy mắc cười, cái nhà này người bắc, tuần nào cũng ăn bún chả không thấy chán sao trời? ( tại vì họ nướng thịt thơm lắm, cái mùi vị hấp dẫn ấy cứ bay sang nhà tôi ) Tôi rửa tay rồi ngồi xuống bên cạnh chị, ăn một cách ngon lành. CHƯƠNG BỐN Sáng thứ hai đi làm, đôi mắt tôi mở không ra vì buồn ngủ, hôm qua ngồi nói chuyện với chị rất khuya . Những câu chuyện không ra đầu ra đuôi, những câu chuyện tối thì phải bât đèn, mưa thì có nước, những câu chuyện mà chắc chắn rằng chẳng ai muốn nghe và những câu chuyện chỉ có hai người trong cuộc mới có thể nói với nhau cho đến khi đêm thật sâu và sương đã bắt đầu chậm rãi rơi xuống Những câu chuyện mà sau khi nói xong, mình vẫn còn mang nó theo vào trong phòng và nằm đó, thao thức vì nó . Tôi bỗng dưng trở nên ngớ ngẫn như một kẻ mắc bịnh thần kinh, ai nói gì cũng nhìn họ ngu ngu và làm trước quên sau, khiến sếp lo lắng không biết chuyện gì đã xảy ra cho tôi Từ ngày hôm ấy hình như cả tôi và chị đều muốn tránh mặt nhau. Bản thân tôi cảm thấy hình như là đang sợ hãi, đang ngại ngần, sợ hãi vì mình có được một điều gì rất quí giá nhưng cái quí giá ấy có thể mất bất cứ lúc nào . Đến thứ năm, đang ngồi đờ đẫn trong văn phòng, thì tiếng báo text vang lên, “ đi ăn trưa không cưng ?” Cưng? Tôi text lại “chị có text lộn cho ai không đó “ Chị text lại một khuôn mặt cười “ không, tôi text cho cô hàng xóm của tôi “ xong chị đùa “ cô có phải là cô hàng xóm của tôi không”? Tôi đùa lại “dạ, đúng rồi, em là cô hàng xóm dễ thương của chị ạ” Tiếng Mỹ gọi dzụ này là “lunch date”, tiếng Việt gọi là “hẹn hò nhau ăn trưa” . Tôi rất khoái “lunch date”, tại vì “lunch date” thường là bất ngờ và giữa thanh thiên bạch nhật, hình như người ta cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn là hẹn hò vào buổi tối. Tôi vội vã quơ cái áo khoác rồi phóng xe đến sở của chị . Chị làm cho sở quản lý thuốc và thức ăn của chính phủ Mỹ, vì chúng tôi ở ngoại ô của Washington DC cho nên rất nhiều người làm việc cho chính phủ liên bang. Công việc của chị ở trong phòng lab cho nên chị vừa đi ra cổng vừa cỡi chiếc áo khoác màu trắng ra. Tôi chạy ra mở cửa cho chị, liếc nhìn chiếc áo trắng của chị có thêu tên của chị và cuối cái tên đó là chữ “director”. Tôi thở dài ngao ngán, đẹp như vậy mà còn làm chức cao như vậy, hèn chi mà giờ này vẫn …phòng không, cao quá ai mà với tới. Chưa ra trận mà sao cảm giác thua cuộc đã vội đè nặng lên tôi. Bữa trưa với chị thật vui, lại nói chuyện trên trời dưới bể, lại nói chuyện sáng nắng chiều mưa, nói xấu ông hàng xóm Việt Nam có bà vợ Mễ, than thở sao con ổng lớn nhanh quá làm mình cảm thấy già … Tính tôi cũng hay đùa, nhất là lúc thoải mái, hạnh phúc lại càng đùa nhiều hơn, nhìn gương mặt rạng rỡ của chị, bao nhiêu chuyện đùa giỡn mà tôi biết được , mang ra nói cho chị nghe hết ráo . Đời nó vậy đó, lúc mới quen nhau, kể hết bố nó đủ mọi chuyện , tới lúc quen nhau lâu lại bảo sao không nói với nhau …lời nào, kể hết rồi còn đâu ? Hình như bây giờ đối với tôi, chị không còn dè dặt, ngại ngùng như xưa nữa, không còn đài các, kiểu cách như lúc tôi mới biết chị. Gặp nhau ban ngày không đủ, buổi tối, chúng tôi còn hò hẹn gặp nhau ở những quán café sang trọng, lịch sự trong những khu phố cao cấp. Những bữa ăn đắt tiền với những ly rượu vang nồng nàn, say đắm … tôi đùa với chị: - Sao hồi đó chị lù đù như con gà dù mà, bây giờ sao chị lanh quá vậy ? biết dụ em đi vào mấy cái chỗ “ăn chơi, thác loạn” này ? Chị phá lên cười : - Tại đi chơi với em vui lắm, trò gì em cũng biết nên tôi học từ em. Đúng vậy, trò gì tôi cũng biết vì bản chất của tôi là một người đồng tính, ngày xưa người ta chê bôi, dè bỉu nói tệ những người đồng tính nhưng bây giờ thời đại mới, con người ta trở nên thông minh hơn, người ta biết được nhiều hơn và một trong những điều người ta biết được bây giờ là những người đồng tính thường là những người rất xuất sắc trong lãnh vực của họ Có phải cuộc vui nào rồi cũng phải đến lúc tàn không ? CHƯƠNG NĂM EM Cái tật của tôi, ruột để ngoài da, rất là hay quên, mà bây giờ hết ¾ thời gian của tôi là hò hẹn đi chơi và text với chị, gặp nhau thì thôi, không gặp nhau là text liên tục . Chiều hôm ấy đi làm về, ghé chợ mua mấy món đồ thì chị text lại- Về chưa ? Tôi text lại:- Dạ em đang đi chợ Chị text:- Đi mau mau về, tôi cho xem cái này hay lắm Tôi trả lời chị rồi hấp tấp ra tính tiền, đi về . Vừa đậu xe vào sân thì chị cũng chạy sang, trong tay chị có một con chim se sẽ rất bé nhỏ, chị nói:- Con chim này không biết mẹ nó ở đâu mà nó rơi xuống sân của tôi, bây giờ mình phải làm gì đây? Tôi trả lời:- Mình phải tìm một cái hộp, bỏ rơm vào đó, mang lại gần cái heat để giữ cho nó ấm cái đã. Thế là chúng tôi , người thì đi tìm cái hộp , người thì ra ngoài vườn lấy rơm . Chị cúi xuống để con chim vào hộp, mái tóc dài đen lay láy của chị sát vào mặt của tôi, tôi chỉ muốn ôm lấy chị và hôn một cái nhưng hên sao lý trí của tôi vẫn còn sáng suốt, sỗ sàng như vậy chẳng có người phụ nữ nào thích cả . Chúng tôi dùng chiếc áo thung cũ của tôi đắp cho chú chim, đang loay hoay thì có tiếng chuông từ ngoài cửa vọng vào, tiếng chuông có vẻ rất hối hả. Tôi nhìn chị: - Ai mà đến nhà em vào giờ này ? sợ lắm, em không dám mở cửa đâu Chị nói: - Hai đứa cùng ra mở đi, coi có chuyện gì không. Thế là tự ái nổi cục, tôi nói: - Ok để em đi ra coi ai Tôi mở cửa ra, trước mặt của tôi là một cô gái Á Đông rất nhỏ bé, trong bóng tối, cô hầu như là lẫn vào đó, ăn mặc xuề xòa, mái tóc rối bù Cô gái đưa cho tôi chiếc điện thoại cầm tay: - Chiếc điện thoại này của chị phải không ? em đi chợ nhìn thấy nó nằm ở chiếc xe đẩy, mở ra thấy driver license của chị trong ấy, biết chị là người Việt, đợi hoài không thấy chị gọi tìm nên em mang lại cho chị . Tôi chưng hững, trời ạ, lúc nãy chị text gọi về gấp nên tôi đã để quên chiếc phone ở chiếc xe đẩy ngoài chợ mà không biết . Tôi cảm ơn cô gái rối rít: - Đúng rồi, đúng rồi, cảm ơn em nhé Em cười: - Chị mất phone mà cũng không biết hả ? Tôi ân hận: - Tại vì đi về bận quá nên cũng không để ý, em vào nhà tôi uống một miếng nước đi, trước lạ sau quen , người Việt cả mà . Em bước vào nhà, dưới ánh sáng của chiếc đèn trong bếp, trông em thật là bình thường, không đẹp, không xấu nhưng rất là nhỏ bé. Tôi nói:- Em uống gì không tôi đi lấy Em trả lời: - Dạ thôi em mới đi làm về, cũng muộn rồi, chắc em vào cho biết nhà chị rồi em phải về. Tôi hỏi: - Em làm gì mà về trễ dữ vậy ? Em trả lời: - Hôm nay là em về sớm nên mới đi chợ nên mới lượm được cái phone của chị, chứ mọi khi em về còn trễ hơn nữa, em làm nail. Nhìn thấy chị, đang đứng cầm cái hộp có con chim, tôi vội giới thiệu: - À chị bạn của tôi . Em cúi đầu chào, chị quay lại mắng yêu tôi: - Trời ơi, sao mà đoãng thế, quên cả điện thoại ở ngoài chợ như thế ! Em chống chế: - Tại chỉ quên mà chị, đừng la chỉ . Nói xong em chào tôi và chị để đi về Tôi quay lại nhìn chị: -Hên thiệt ! Chị đùa: - Em phải cẩn thận , mất phone là mình sẽ mất nhau đó nghe. Tối hôm ấy, tôi nằm trằn trọc cả đêm, câu nói ấy cứ văng vẵng bên tai của tôi “ mất phone là mình sẽ mất nhau đó nghe” , mình có phải là của nhau đâu mà chị lại nói là mình sẽ mất nhau ? tôi thiếp dần vào giấc ngủ với câu hỏi lạc lõng ấy . CÒN TIẾP ...
×